THẦN THOẠI TÁI SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thần thoại tái sinh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Chuyển Sinh

Oành oành oành...

Từng phiến vị diện thế giới đc ghép lại với nhau thành một thể thống nhất.

- khí linh à khi ta tỉnh dậy đừng nhắc quá khứ hãy trả kí ức lúc 20 tuổi. chỉ dẩn ta rồi để tự ta trải nghiệm. Ta quá buồn tẻ tịch mịch rồi.

- vâng chủ nhân.

.............

.............

Oành....

Tản đá nổ ra một thiếu niên xuất hiện tại đỉnh núi Huyền Đạo Môn.

- uhm... một tráng niên sinh ra từ đá à. Là hữu duyên... hữu duyên.

Hình ảnh của một lão giả mờ dần mờ dần chỉ còn là màn đen.

Hấp...

Hắn bật người lên tỉnh giấc. Thấy mình ở trong giang phòng

- A ngươi tỉnh lại rồi à.

Hắn nhìn lạ lẫm người lão giả này.

- ta tên Hứa Trấn Thiên chưởng môn Huyền Đạo Tông.

- tên?.

Hắn tự hỏi tên

" người tên Dương khiết. "

- Dương Khiết!!!

- ồ thì ra ngươi tên là Dương Khiết. Thôi ngươi nghỉ ngơi đi. Ngày mai gặp ta.

Két....

Cửa đã đóng lại. Còn lại mình hắn.

- ai đang nói chuyện với ta?

"Ta là Tâm Khí của người."

- Tâm Khí?

" vâng "

Oong....

- aaaaa....

Ý thức tràn vào não hải trả lại ý thức của người khi 20 tuổi.

Đợi khi hắn trấn tỉnh lại.

" chủ nhân thả lỏng thần thức "

- uhm.

Phụp.....

Dịch chuyển vào bên trong không gian hắn ngơ ngác xem xung quanh chỉ có đất và cỏ mênh mông.

" nơi này là không gian độc lập do người tạo ra. Ta là ý thức đc người tôi luyện tại U Minh giới. Hai ta là một, khi ngài chết thì ta cũng chết. Không ai có thể vào đây nếu như ngài không muốn. "

- uhm.!
" ngài không cần lên tiếng chỉ cần nghĩ là ta hiểu."

" uhm "

" Có vài việc ta hướng dẫn cho ngài nắm "

" việc thứ nhất là thời gian trong đây nhanh gấp 100 triệu lần so với bên ngoài. Và tốc độ tăng lên gấp đôi khi người đạt 1 cảnh giới nhưng không tác động lên vật sống chỉ tác động lên cây mà thôi. Lợi dụng việc này trồng cây sẽ nhanh lớn và không chết chỉ dừng lại ở đỉnh phong sinh trưởng một giống cây tối đa chỉ mười cây. Đây là quy tắc ngài lập trong này "

" uhm ta minh bạch. "

" việc thứ hai là ta có thể phân tích nhờ quy tắc thoi diễn sự vật, kết hợp, kiến thức bất cứ thứ gì ngài hỏi. "

" việc cuối cùng là ngài có thể trốn trong này khi gặp cường địch. điều này quan trọng nhất. Ngài ngũm là ta xong đời. Ta sẽ canh chừng người."

- ta hiểu rồi. Giờ làm gì ta?

" làm giàu là bước khởi điểm khiến vạn sự dễ dàng."

Tâm khí nói.

" đúng đúng làm giàu nhưng làm thế nào "

" tìm dược thảo, cây quý, hoa quý các loại "

.... két....

Hắn mở cửa bước đi tìm hiểu.

Nơi này là một ngọn núi cao mây che phủ cảnh vật tại vị trí hắn đứng là gian phòng nhỏ của đệ tử tạp dịch xung quanh là trúc xanh thành hàng đang xen các gian phòng.

Người người đi qua nhìn hắn bằng ánh mắt kì quái và đố kị.

- huynh đài cho hỏi?.

Người này nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường. Không trả lời bỏ đi. Trong lòng thấy khó chịu vô cùng.

" thế giới này là vậy chỉ có sức mạnh mới đc tôn trọng"

" cường giả "

Lúc này có một người theo dõi hắn. Thấy Dương Khiết có ý định tìm hỏi thăm liền hắn chạy tới.
- tiểu huynh đệ ta là Lý Thông đc người khác tặng biệt danh vạn sự thông. Ngươi có cần giúp đỡ thì cứ gọi ta. Ta ở gian phòng đối diện.

- đa tạ. Huynh có thể chỉ đệ tìm dược thảo đc không.

- dược thảo à. Lấy điểm công danh lại dược các đổi.

- à mà ta thấy đệ người mới. Ta giúp đệ hiểu tông môn hơn.

Lý thông lấy ngọc giản đưa cho Dương Khiết. Khi bóp ngọc giản ý thức tràn vào não hải cung cấp tất cả lịch sử thông tin các cái.

- Đa tạ huynh. Sau này đệ sẽ báo đáp.

Dương Khiết.

- Không gì. Đây là 100 linh thạch ta tặng đệ dùng mua đồ của các huynh đệ bày bán.

- huynh thật tốt với đệ. Sau này đệ sẽ trả lại

- thêm một huynh đệ thêm một phần sức mạnh. Ta đi đây.

Vù....

Dương khiết đi dạo khu bán trao đổi.

" chủ nhân mua Tiên Linh Thảo đi "

" sao ngươi biết."

" ta với người là một thể mà "

" uhm "

- huynh đài cho hỏi Tiên Linh Thảo giá bao nhiêu.

- 20 linh thạch

Hắn liền mua một đầu.

" ngài mua thêm rễ sâm đi "

- huynh đài rễ sâm bao nhiêu.

- 50 linh thạch

Hắn liền mua rồi đi dạo thêm một vòng. Lại mua thêm đc công pháp Hấp Khí Công.

Trở về phòng đóng cửa. Tiến nhập vào không gian. Hắn gieo trồng lê và sâm cùng Tiên Linh Thảo. Bằng mắt thường có thể nhìn thấy chúng lớn lên.

" Ngài đả tọa ta vận hành công pháp dùm làm căn cơ rồi tự ngài luyện."

"Uhm"

....

Xoẹt...xoet...

Hắn chìm đắm trong tu luyện một canh giờ sau Hấp Khí Công đã Tiểu thành. Nó sẽ tăng lên theo cảnh giới. Bây giờ hơi thở của hắn liền hấp thu linh khí xung quanh.

Phành...

Âm thanh vang lên khẳng định hắn đạt đc bước cảnh giới đầu tiên. Luyện cảnh nhất trọng.

Hắn thoát ra lúc này đã nữa đêm liền đánh một giấc đến sáng.

....

Chương 2: Bái Sư Tầm Đạo

...

Cộc cộc....

- Sư đệ chưởng môn cho gọi.

Cháp pháp đệ tử.

- ừm ta biết rồi.

Khi ra cửa đệ tử chấp pháp bắt lấy hắn phi hành bay đi.

Hắn nhìn xung quanh quang cảnh hiện ra thật đẹp hiện ra rõ hơn. Thánh điện hiện lên thật nguy nga tránh lệ trước là hai tượng kỳ lân trước cửa.

Bước vào đại sảnh cột trạm long uy. Cuối sảnh là chỗ các trưởng lão cùng chưởng môn.

- bẩm chưởng môn Dương Khiết đã tới.

- ừm lui ra đi.

- rõ.

Dương Khiết khom lưng ra mắt các vị lão giả song ngẩn người nhìn lên. Uy áp thật khủng khiếp trong uy áp này hắn chẳng khác gì con kiến hôi tùy thời bị bóp chết.

- Dương Khiết. Hôm nay gọi ngươi đến đây có một việc quan trọng. Đó là nhận ngươi làm đệ tử.

- Không biết vị trưởng lão nào muốn nhận hắn không.

Các trưởng lão nhìn hắn rồi lại nhắm mắt không lên tiếng. Vị căng cơ của hắn chỉ là phàm căn không có tiền đồ. Với lại muốn làm đệ tử trưởng lão đều là nội môn mới có tư cách.

Chưởng môn hiểu đc ý mấy tên hồ ly này.

- ồ không ai sao. Vậy ta nhận.

- chưởng môn quy định là nội môn mới có quyền nhận chân truyền. Nếu phá luật sẽ gây ra bất bình.

- ừm ta biết nhưng sau này không đc giành với ta. Hắn đã đc ta ấn định rồi.

Những chưỡng lão lắc đầu bó tay.

- cố gắng lên nhé đệ tử ngoan.

- rõ.

Dương Khiết vui mừng. Kèm theo ý nghĩ sẽ làm cho mấy gã trưởng lão này sáng mắt khi chê bai hắn.

Khi về đến gian phòng hắn tiến nhập không gian. Lúc này linh khí nồng đậm tạo thành màn khói màu vàng do mười gốc Tiên Linh Thảo nở hoa tỏa ra. Những cây lê đã đủ mười gốc trái sai trĩu nặng, những trái này đầy linh khí phát ra ánh sáng vàng nhạt. Còn sâm thì chỉ có một củ.

"Tốc độ này còn chậm quá người cần đề cao cảnh giới lên"

" uhm "

Dương Khiết bẻ mấy trái lê thành một sọt đem ra chỗ chợ hôm trước bán.

" giá như nào. Ta cũng không rõ công dụng."

" công dụng là tăng cường linh khí trong cơ thể giúp ổn định thân thể khi bước vào tiến cảnh. Đây là báu vật 100 năm mà ngài là như củ cải quất cho một sọt không khéo tai họa ập đến."

" tai họa gì? "

" báu vật là phải giấu vì nhiều người biết sẽ nổi lòng tham. Giết người cướp của."

" chết là ta hồ đồ rồi."

" lỡ rồi ngài hét giá 1 vạn một quả. Song rồi tìm bảo kê"

" có lý lại là ngươi thông minh."

quày vừa đặt xong. Nhiều người đến xem khi thấy bảng giá và tác dụng liền nhào tới tranh nhau mua.

- trật tự xếp hàng từng người một.

Dương Khiết chểnh chệ ngồi quát.

Chưa đc nũa canh giờ sọt lê đã bán hết trong không gian đã hơn trăm vạn linh thạch. Giàu vãi. Dọn quán đi về thò tay làm bộ lấy trái lê ra ăn.

Phành...

Vừa lúc hắn ăn xong lại đột phá luyện thể nhị trọng.

- hắc hắc hắc.

Dương Khiết cười đắt chí

Lúc về hắn mua thêm vài chục bộ công pháp vũ kĩ hạ trung thượng tất tần tật đem vào cho Tâm Khí thôn phệ Thoi Diễn

Lúc này hắn không quên gặp Lý Thông để trả ơn.

- Lý Đại ca huynh có nhà không.

Két...

- là đệ à vào uống chút trà.

Kịt...

10 quả lê đặt lên trên bàn làm cho Lý Thông muốn lòi ra.

- cái này.

- Chút lòng thành huynh nhận cho. Sau khi nói công dụng của lê càng làm cho Lý Thông mừng rỡ vì cảnh giới của hắn đứng tại luyện thể đã lâu lắm rồi do gặp phải bình cảnh, thiếu hụt linh khí khi đột phá.

- đệ về đây.

Đến lúc Dương Khiết ra khỏi phòng mà mặt Lý Thông còn ngây ra vội lấy tay tát vào mặt mình xem phải là mơ không.

Về đến phòng liền tiến nhập không gian.

" chủ nhân đã xong dung hợp công pháp và vũ kĩ. Ta đã nâng cấp cải thiện toàn bộ"

" thiệt quá tốt."

Tâm Khí rót vào ý thức hải toàn bộ kiến thức cho hắn.

- hùm... nhiều quá. Để dò xem.

- kim cương chi thể.

- ngự lôi chân quyết.

- thông thiên nhãn.

- đại cước phiến.

Rồi luyện bốn bộ này trước. Trong vòng một tháng hắn không ra ngoài. Ngoài nghỉ ngơi ăn uống ra thì hắn chìm đắm trong tu luyện. Từng mảng tạp chất đen đen từ từ ép ra khô đi rồi rớt xuống kèm theo mùi khó chịu. Nhờ có hấp khí công mà hắn không cần tiềm tu tốn thời gian như những công pháp khác. Thân thể hắn đã rắn rổi như thiết phát ra kim quang trắng chứng tỏ đã đại thành. Giờ chỉ tăng cường theo cảnh giới thôi.

Dương Khiết thấy thân thể quá hôi liền chạy đi tắm.

Hiện tại hắn đã là luyện thể cảnh cửu phẩm đỉnh phong.

Trùng kích là không muộn nhưng theo lời Tâm khí là nên dồn nén lại để căn cơ hùng mạnh. Hắn cũng không vội vì nhà có điều kiện mà. Trấn áp xuống chỉ còn lại luyện thể ngũ phẩm.

Hành động này đúng là hiệu quả linh khí trong đan điền đậm đặc hơn so với người bình thường.

" này sao ta không dùng đc ngự lôi chi thuật vậy "

" ngài là phàm căn nên không có lôi khí mặc dù đã luyện thành nhưng không có lôi thì sao mà dùng."

" Vậy ta đi hứng sét à "

" tào lao sét đánh cho banh xác. Ngài chết đừng lôi tôi theo."

" khặc khặc vậy làm sao "

" Tìm Lôi Linh Thảo ẩn chứa lôi khí thuần khiết"

" tìm đâu ta.... à đúng rồi Lý Thông."

Vù...

- Lý Huynh.

- Ta đây việc gì thế.

- huynh giúp ta tìm Lôi Linh Thảo đc không.

- cái này hơi khó. Nhưng nhà ta là nơi bán đấu giá có thể tìm nhưng giá rất cao.

- không thành vấn đề bao nhiêu cũng đc hết. Sẵn tìm thêm ngũ hành linh thảo dùm nhé sau này anh sẽ có phần.

- nói thì vậy nhưng cần trao đổi một món tương đương mới đc.

- món gì.

- 6 đầu sâm vạn năm đỉnh phong.

- tưởng gì. Khuyến mãi tặng anh một cây.

Liền tay 7 củ sâm to bằng củ cải tỏa ra linh khí. Vượt cả thượng hạng.

Đặt xong bái biệt hắn vội chạy lên chánh điện tìm chưởng môn sư phụ.

Tóc...

Một tiếng búng tay Lý Thông liền xuất hiện một hắc y nhân.

- thiếu gia.

- ngươi nghe hết rồi chứ.

- dạ rõ.

- đem 6 củ sâm này về giao cho cha ta. Đi đi

- rõ!.

Xoẹt...

Hắc y nhân biến mất. Lý Thông nhịp tay khõ khõ lên bàn cầm củ sâm.

- Không tệ. Quả thật ko lầm mà.!

......

- Sư Phụ!
- ồ là đồ đệ à. Tìm ta có việc gì không.

- ta có vài thứ tặng người.

Liền lấy 2 củ sâm cùng một núi lê toàn thần phẩm. Cái mặt chưởng môn thì biết rồi khỏi nói.

" chủ nhân người cũng đừng tùy tiện nhiều người quá."

" đừng lo ta biết cân nhắc. Có chưởng môn che chở thì đoạn đường càn dễ đi. Hiện tại cây con cần cổ thụ. Đây là việc nên làm "

" hiểu rồi chủ nhân thật anh minh "

- con tặng ta à?

- vâng tất nhiên rồi. Sau này còn săn cực phẩm về cho người dùng.

Lời nói này làm cho ông cảm động vô cùng. Ông cả đời võ đạo cô quạnh một mình lại giờ có đc một đệ tử hiếu phụng không khỏi động dung.

- sư phụ con cần đi xuống núi lịch lãm ở trong sơn môn buồn chết đc.

- ừm ma luyện mới thành người. Nhưng mà ta nói con một câu. Đừng tin giang hồ dù là nữ nhi. Cũng đừng khoe của tránh tai họa. Gặp cường giả thì chạy. Nhớ kĩ.

- rõ tạm biệt sư phụ.

Vù....

Tốc độ chạy của hắn bằng nữa tốc độ âm thanh. Việc duy chuyển giờ không khó khăn nữa.

" chủ nhân vậng dụng Linh Không Kỹ tuy tốn linh lực nhưng thể lực không tiêu hao"

" ừ hé có sẵn mà ta quên "

Vút... vút... vút.

Bàn chân hắn y như đạp vào không khí bay lên cao nhưng phải đạp liên tục. Nhưng tốc độ tăng lên rõ ràng. Chẳng mấy chóc đến được khu rừng. Điều đầu tiên hắn nghĩ đến là thịt lâu rồi toàn ăn chay hắn sắp thèm chết rồi.

Không vội hắn đến dòng suối lấy nước rồi đem trong không gian. Sẵn tay bắt vài con cá đủ loại bỏ vào.

Chưa hết tiếp tục vào rừng bắt hết các loài ăn đc từng cặp vào trong, ngoài ra còn các dược thảo, linh chi, mật ong, chim yến, cây ăn quả.... vv và vv.

Cuối cùng trông không gian đầy rẫy như khu rừng. Cây cỏ mọc xum xuê dư dã cho thú cá ăn. Nhưng đến đủ 10 là dừng đó là quy tắc không gian.

Dương Khiết đem một con heo giết rồi đem nướng ăn.

Cảm giác vô cùng thống khoái. Đây mới là tận hưởng cuộc sống.

Hắn ngủ một giấc trên cây lê chẳng làm gì thư giản. Cứ thế trôi qua gần 2 tháng.

Phành... phành...

- aaaa

Răng rắc.... tiếng xương khớp kêu lên cả người hắn quằng quại.

Chừng nữa canh giờ thì êm dần.

" chúc mừng chủ nhân đã tiến vào luyện hồn cảnh nhất phẩm."

" Hộc hộc... sao khó khăn thế này như chết đi sống lại vậy"

" ngài tiến cảnh khác người thường do dồn nén khí lực đến đỉnh phong khi đến thời điểm sẽ không gặp bình cảnh. Nhưng trùng kích nguy hiểm hơn nhiều lần. Với thiên tài địa bảo hiện có thì không nguy hiểm tánh mạng. Nhưng cần phải trả giá."

" đúng đúng trả giá. Như vậy mới hơn người."

Lúc đi ra ngoài đúng lúc có nhóm người khoảng cách không xa. Hắn che giấu khí tức núp vào quan sát.

" ngài chạy lại gần rồi lẻn vào không gian vẫn nghe đc"

" vậy à."

Kịch.. kich.. phụp...

Đến gốc cây đủ gần rồi vểnh tai lên nghe.

- chấp pháp trưởng lão. Ngài cùng 2 vị trưởng lão kia bàn tính thế nào rồi. Hàn Âm Tông ta chờ quá lâu rồi.

- ngài bình tĩnh hai vị Cung và Võ trưởng lão còn do dự.

Còn 3 lão còn lại trung thành khó mà lên tiếng đc. Vẫn chưa nắm chắc. Cho ta thêm 1 năm

ta liền cùng liên hợp.

- quyết định vậy đi. Nhây nhưa khó thành.

- tạm biệt.

Vụt.. vụt.. vụt...

Sau khi nhóm người tảng đi gần một canh giờ. Dương Khiết đi ra ngoài chạy về liền báo tin.

Vụt...

....

- sư phụ. Đồ nhi đã về.

- ồ.

" sư phụ con có một tin bí mật......"

Gương mặt của lão khẽ nhăn lại khi nghe hung tin này. Sau đó lại nở nụ cười mỉm.

" không sao ta đã có kế sách."

Nghe đc câu này Dương Khiết cũng yên tâm hơn.

- con có vài vật này.

Liền lấy ra một kiện đồ bổ. Hà thủ ô.... các thứ. Mỗi loại 5 phần chất lên như đấu gạo vậy.

- hahaha thiệt tốt quá nhiêu đây đủ để ta cải lão luôn rồi. Đây cầm lấy. Vào Tàn Kinh Các tìm thú gì đó mà học. Cố gắng lên.

- một ngọc giản với 10 ức huân công.

Chương 3: Khảo hạch ngoại môn

.......

!!! 10 ức huân công. Phát tài rồi. Giống như là đãi ngộ của sư phụ dành cho mình.

- đa tạ sư phụ con đi đây.

- ấy khoan khoan nưa tháng nữa là khải hạch ngoại môn rồi. Con nhớ chuẩn bị nhá.

- con biết rồi.

Vụt...

- ài cái thằng.

Lão lắc đầu cười khổ. Khoản lúc sau thì gương mặt đã nổi sát khí hai mắt sáng quắt suy nghĩ về việc âm mưu của chấp pháp trưởng lão.

- hừm ta đã cứu ngươi nhiều lần thế mà vẫn mưu đồ ám hại ta. Đúng là sống lâu riết chán rồi. Hàn Âm Tông....

.....

Tàn Kinh Các.

Công pháp trong môn rất nhiều thượng trung hạ.

Xếp theo kệ từng ngọc giản chỉ cần bóp học là tự động trừ huân công.

- sư đệ đây là nội quy trong các.

Một ngọc giản đưa cho Dương khiết hấp thụ vào.

...

- đệ rõ rồi.

Quy định nếu không đủ huân công mà lén học sẽ bị phế tu vi.

Không cần biết là thượng hạ gì toàn bộ hắn học hết đem vào cho Tâm Linh thôn phệ.

Một loáng là xong. Còn lại 2 ức huân công.

" chủ nhân đến dược các tìm kiến thức luyện đan. "

" uhm"

Vụt...

Đan các.

" này ở đây không có gì chỉ là dược thảo mà thôi."

" ngài lấy nhất sắc hỏa thảo cho đến cửu sắc hỏa thảo đi. Còn đan dược đem hết vô ta thôn phệ lấy thông tin."

"Uhm"

Một loáng xong. Tiểu đồng phục vụ mệt mỏi, hắn gom hết thượng vàng hạ cám đem vô.

rốt cuộc thiếu 1 ức huân công.

- tiểu đệ phiền gọi trưởng lão ra đc không ta muốn thương lượng.

Một lúc sau vị trưởng lão này ngạc nhiên biết đc là vị thanh niên lần trước trong đại điện.

- bẩm trưởng lão chẳng hay 1 ức huân công có thể đổi bằng dược phẩm đc không.

- có thể.

- nếu Hà Thủ Ô vạn năm thì thế nào.

- Hà Thủ Ô vạn năm. 1 đầu là đủ.

Kịt...

2 đầu hà thủ ô vạn năm đặt trong tay lão.

- ta tặng trưởng lão 2 cây.

!!!

Cái mặt thì khỏi nói ^^

Dương Khiết hốt hết phàn đan còn lại rồi bước ra. Chểnh chệ uy phong.

Về đến phòng liền vào không gian sắp xếp lại mớ hỗn độn.

Hắn vung ta một cái tất cả đã đâu vào đó.

Còn phần Tâm Linh thì bận túi bụi nên Dương Khiết không làm phiền.

Chỉ ngồi luyện kim cương chi thể. Hắn biết thân thể rất quan trọng chỉ cần sơ xuất là đốt nhang hửi khói liền.

...

Cộc cộc...

- Tiểu đệ có nhà ko. Là Lý Huynh đây.

- aaa mời vào.

Liền đem trà linh chi thảo mộc ra tiếp đãi.

Lý Thông không khách sáo uống liền vài ly.

- đây là Lôi Linh Thảo, và Hỏa Linh Thảo. Còn 4 cây còn lại chưa tìm thấy. Nghe nói nằm ở yêu vực thập tử nhất sinh. Cha ta gửi lại 4 củ sâm này. Mong đệ thông cảm.

- ấy ta cảm ơn còn không hết. Phiền huynh gửi lời cảm tạ của ta đến với cha huynh. 4 củ này cứ giữ lại dùng tẩm bổ. Còn 2 Đầu Linh Chi này là quà biếu.

Lý Thông rất cảm kích chân tình của Dương Khiết. Hắn cũng không thắc mắc vì sao liền nhận lấy. Trong lòng hắn biết chỉ cần giúp Dương Khiết thì sau này sẽ đc hậu đãi.

- yêu vực à. Nơi đó thế nào.

- ta cũng không rõ. Tương truyền mảng thần lục này hàng thế kỷ trước do đấng toàn năng nào đó ghép lại tập hợp vô số vị diện xa xăm tồn tại sự sống lại với nhau. Gồm có: Nhân tộc, Yêu Tộc, Linh tộc, Vu tộc.

chỉ riêng Ma tộc bị tách riêng ở một vị diện.

- Thoạt đầu 4 tộc xung đột với nhau. Nhưng khi ma tộc từ bên ngoài xâm chiếm thì 4 tộc liên minh lại đánh đuổi. Sau cuộc chiến 4 tộc định ra giao ước không xâm phạm khu vực của

Nhau.

- ồ ta hiểu rồi.

- sư đệ còn vài ngày nữa là đại hội khảo nghiệm tấng phong ngoại môn rồi. Cố gắng nhé.

- vâng đệ toàn lực. Không biết huynh căn cốt là gì.

- nói đệ đừng cười ta chỉ là phàm căn cố gắng hết sức cũng chỉ đc như vầy. Ta đã 30 rồi không gì nổi bật.

- hùm... ta sẽ giúp huynh. Còn hơn 10 ngày nữa. Lúc đó đệ sẽ tìm huynh.

- vậy tốt quá rồi. Không phiền đệ nữa cáo từ.

- vâng.

....

Đóng cửa liền tiến nhập vào không gian.

" Chủ nhân chúc mừng ngài đã tìm đc 2 thuộc tính."

" uhm "

Vung tay một cái 2 cây đã gieo xuống.

" 2 cây này khoản bao lâu dùng đc."

" 3 ngày "

" uhm vừa kịp lúc. "

" báo ngài một tin vui. Cùng lúc tìm đc hỏa linh thảo sau này ta có thể giúp ngài luyện đan rồi. "

Tâm Linh

" sao cuộc đời ta lại sung sướng thế này. đúng là...."vẻ mặt đầy mản nguyện hiện lên.

" ngài còn khủng khiếp hơn vậy rất rất nhiều. Do sống lâu riết chán trùng sinh lại thôi. Chứ lúc xưa chỉ cần một ý niệm là diệt hết. Tuyệt đại ma thần còn phải quỳ xuống xưng thần. "

" lợi hại vậy à. "

" tất nhiên. Đấng toàn năng mà Lý Thông nói là ngài đấy. "

" thôi thôi ngươi đừng nói nữa ta sắp nở lổ mũi rồi "

" hắc hắc "

2 chủ tớ tự vuốt lẫn nhau.

....

9 ngày sau.

Dương Khiết đem 2 cây Lôi, Hỏa Linh Thảo cho Lý Thông rồi về phòng phục vụng 2 cây.

Cảm giác dịu nhẹ khi ăn vào lôi khí cùng hỏa khí dần dần đc hình thành trở thành viên đan khí rất nhỏ gần bên đan điền. Chúng cùng cộng hưởng lẫn nhau. Bổ sung liên tục làm cho 2 viên đan này lớn dần lớn dần cho đến khi nào to bằng đan điền thì thôi.

....

Cũng đã đến ngày tỉ thí.

Có 50 cặp đấu. Hắn bài danh trận thứ 30.

Còn ba ngày mới tới hiện tại Lý Thông đánh trước vì bốc số 1.

Đối thủ là Kim Sinh Ngưu luyện hồn tam phẩm ngang với Lý Thông.

Bàn tay Lý Thông ướt át mồ hôi vì run sợ.

- Lý Huynh. Cầm lấy cái này.

5 viên Bổ Cốt Đan và 5 Hồi Nguyên Đan bản cải tiến. Luật không cấm phục vụng đan

- đa tạ.

Một tay đặt sau lưng truyền Ngự Lôi Chân Quyết và bổ xung thuộc tính mới hình thành của Lý Thông.

- cố gắng lên. Ta ủng hộ huynh.

Dương Khiết cười cười đánh trống lãng. Lý Thông biết nhưng không nói gì.

Lý Thông bây lên sàn.

Một đại hán bay lên thân thể cường tráng thuộc tính kim bình sinh săn chắc cứng cáp.

Lý Thông tự biết đụng phải hàng khó nhai rồi.

Trường kiếm cầm trên tay. Lý Thông xác định không thể giáp lá cà đc chỉ từ từ tiêu hao sinh lực địch mới có thể thắng.

- Bắt Đầu.!

Trưởng Lão giám thị

- Thiết Bố Sam.

Bong...

Thân thể màu đen cường. Hiện ra. Đây là tuyệt kỹ họ Kim.

- tới đây.

Lý Thông khiêu khích

Vụt. Rầm.

Một quyền nện xuống Lý Thông né ra. Một hố lớn hiện ra. Lực phá hoại rất lớn.

- Phá Sơn Quyền.

1 quả đấm khí cực lớn bay đến Lý Thông.

- Liên Hoa Kiếm.

Kiếm khí bay ra như hoa chặn đứng nấm đấm.

Ầm...

- Đại Kình Cước.

Kim Sinh Ngưu bay lên tung cước dậm xuống khí áp cường đại.

" thời cơ đến rồi.
- Ngự Lôi Chân Quyết.

- Nhất Kiếm Đoạt Mệnh.

Đây là chiêu liều mạng. Lý Thông cũng không định dùng. Nhưng đc Ngự Lôi Chân Quyết Cộng Hưởng nên quyết liều một phen.

Uỳnh... uỳnh.

- Aaaaa!!!

Kim Sinh Ngưu bị cắt vào chân đau đớn la lên.

- phụt...

Lý Thông cũng bị trọng thương dội lại.

Kim Sinh Ngưu nằm ôm chân không thể đứng dậy. Một tay giơ lên đầu hàng.

- Trận này Lý Thông thắng.

Trưởng lão giám thị tuyên.

- đắc tội.

Vút... bặc.

Lý Thông ném cho Kim Sinh Ngưu 2 viên Bổ Cốt Đan và Hồi Nguyên Đan.

Xong rồi bay xuống.

- Lý Huynh thật giỏi chúc mừng chúc mừng.

- do may mắn. Chúng ta đi.

- uhm.

Về phòng hai anh em uống rượu say sưa vỗ mông ngựa. Uống xong về phòng tiến vào không gian ngủ giấc.

..... khò... khò..

coc...coc..coc..

- Sư đệ đến lượt cậu thi đấu rồi.

- ô chết ngủ quên. Ta ra liền.

Vù....

Đến sàn thi đấu ai ai cũng nhìn hắn.

Mùi rượu nồng nặc đầu tóc rối bù hai con mắt mê mang. Đối thủ của hắn là Viên Dân là một nhân tài trong đệ tử tạp dịch.

- tiểu gia hỏa ngươi đánh đc ko đấy.

Chưởng môn hỏi.

Dương Khiết giơ 1 ngón tay cái ngon lành.

- Bắt đầu.

Trưởng lão giám thị.

Một cây thương xuất hiện.

- Kim Cương Chi Thể.

Thân thể hắn bóng lướng trắng tinh.

- Quang Vân Thương.

Một thương đâm tới xé rách hư không. Dương Khiết không nhúc nhích trực tiếp dậm chân chặn thương. Một màn này làm lão chưởng môn muốn rớt tim ra.

Uỳnh....

Thương khí đang giao nhau với đôi bàn tay Dương Khiết. Mặt đất lúng xuống.

- ừm không tệ nhưng mà vẫn chưa đủ.

Một câu nói là nhiều người động dung. Lấy tay chặn thương còn cảnh giới không bằng mà còn nói vậy. Đâu ai biết là linh lực của hắn đc tinh luyện hơn người.

Pặc.

Tay vung thương ném qua.

Sắc mặt Viên Dân giật giật. Sát khí bọc phát vận hết sức rặng đẻ ra.

- Bá Vương Chấn Thiên.

Bá khí bao bọc vào thương làm cho độ sắc bén tăng lên liên tục đâm tới như loạn vũ.

- Nguy rồi.

Lý Thông bật dậy lo lắng.

- Đại Cước Phiến.

Một bàn chân từ trên trời dậm xuống bao phủ.

Rầm.....

Hai đạo kình khí chấn nhau Đại Cước Phiến uy lực hơn phá tan Thương khí. Một bàn chân lúng xuống đất. Viên Dận nhanh né ra.

Hộc hộc... 2 người thở như chó.

- ngươi là ta bực rồi đấy.

- Ngự Lôi Chân Quyết.

- Nhị thức Quyết Lục Hợp Đại Cước.

Một màn này cả khán đài xung quanh đứng lên.

Sáu bàn chân dung hợp thành bàn chân lớn có lôi quang hơn 100 trượng. Viên Dân đứng hình ngơ ngác. Vô lực chống đỡ.

Dương khiết xê dịch uy lực lùi lại bàn chân dạm nát một góc đài sấm sét tỏa lên chói mắt.

Lúc này Viên dận chưa hoàn hồn.

" chủ nhân có cần làm lố như vậy khộng."

" giết gà dọa khĩ, cảnh báo mấy thằng ham hố. Sau màn này ai mấy thằng tranh với ta mất ngủ."

" có lý có lý "

Viên Dận giơ một cánh tay xin đầu hàng.

- Trận này Dương Khiết Thắng.

Trưởng lão giám thị tuyên.

- Đa tạ Dương huynh nương tay. Tại hạ khâm phục.

Viên Dân chấp tay. Dương Khiết đáp lễ. Bay xuống cùng Lý Thông đi về phòng ăn nhậu dù gì còn 2 ngày mà.

- hắc hắc hắc thấy không đồ đệ ta đó. Không ai đc giành nghe hôn

Một màn này làm cho chưỡng môn đẹp mặt. Sắc mặt mấy lão hồ ly cũng giật giật.

.......

Chương 4: Khảo hạch ngoại môn (2)

..........

- Lý huynh trận tiếp theo rất quan trọng nên cố... gắng.

- ức... đúng vậy..

- chúng ta sẽ cố.. gắng vào.. ngoại môn.

Hai tên bợm nhậu say xỉn.

Bịch...

Lý Thông té xuống ngủ thiếp đi.

Lúc này Dương khiết tỉnh lại không ra vẻ say xỉn.

" Tâm Linh kiểm tra xem Lý huynh ngủ chưa."

" rồi."

Lúc này mới áp tay vào sau lưng điều động linh khí bên trong đào thải khí hư.

" đưa ta viên đan tốt nhất."

Phụp...

Viên đan dược vào miệng thêm vào tác động thoi động điều hòa. Xong hắn vận thân thể Lý Thông lên giường rồi đóng cửa về phòng.

" chủ nhân ngài nên đề thăng cảnh giới của mình."

" biết rồi. Ngươi có công pháp nào hồi phục nhanh không. Hôm trước ta vận chưa quá 4 chiêu mà mệt mỏi."

" có một cái. Trường Sinh Quyết. Nó là công pháp ta tổng hợp thôi diễn chia làm 2 tầng."

"phần một này là tổng hợp các công pháp đạo giáo đã hoàn chỉnh. Phần 2 còn khuyết. Ta nghĩ công pháp đạo giáo chưa đủ để trường sinh. Sau này ngài cần đi lịch lãm thêm vài tông môn nữa."

" uhm "

" công dụng phần 1 có tên là Thiên Địa Quy Nhất chia thành 3 tầng hạ trung thượng. Tác động vào linh khí tự sản sinh tự hồi phục. Khi đến thượng thì Linh Khí dồi dào vô tận. ".

Khẩu quyết tràn vào ý thức hải Dương Khiết nhanh chóng đả tọa vận hành hai tay đặt vào nhau trước bụng linh khí tụ giữa 2 bàn tay.

....

Ánh sáng bàng bạc tỏa ra thân thể lơ lửng bay lên tỏa khí ngày càng mờ ảo bao phủ....

....

- Thống khoái thật.

Dương Khiết hô lớn.

" chủ nhân môn công pháp này sẽ khai thông toàn bộ cơ thể bộ phận tràn đầy linh khí. Khi đại thành ngũ giác lục quan điều đc cường đại."

" Ngài tuyệt đối không đc truyền ra ngoài. "

" uhm ta biết rồi."

Lúc này Lý Thông rũ hắn đi xem trận đấu.

......

Trên sàn là một nam một nữ luyện hồn cảnh lục trọng.

Nữ nhân này gương mặt lạnh lùng không biểu cảm tự hồ như mặt băng.

- tiểu cô nương ta ko nỡ ra tay với người đẹp. Tốt nhất đầu hàng đi fu fu fu.

Hắn cầm quạt che miệng cười thâm hiểm.

- bớt nói nhảm ra tay đi.

- Tụ Linh Tiễn.

Chíu chíu chíu.....

Xoẹt xoẹt...

Nữ nhân phi thân né tránh.

Một tụ nguyên khí hình ống trúc tỏa ra độc khí bắn khắp nơi.

- là Tụ Linh Tiễn tuyệt học Đường Môn.

- Ồ...

Một người la lên

Đường môn bí hiểm vô tung. Sống có quy tắc. Chuyên môn ám khí phi đao tụ tiễn. Có quy tắc không tội không giết, vẻ ngoài quý phái luôn cầm cây quạt rất vẻ thư sinh. Người trong giang hồ rất tôn trọng. Chỉ là hơi kì quái. Đường môn có một kẻ thù là Ngũ Độc là tà giáo phân tách từ đường môn ra. Người lập ra ngũ độc là đệ tử đời thứ nhất của Đường Môn lão tổ làm phản.

- thế nào còn muốn đánh nữa không người đẹp. Fu fu fu.

Đường Lâm chọc ghẹo.

- Tứ Tượng Đồng Quy.

4 luồng hàn khí bao vây áp sát vào Đường Lâm.

Ầm... Ầm....

Hự....

Cả người đóng băng không nhúc nhít chỉ còn cái đầu lồi ra thôi.

- Ai. Lại bất cẩn để cho nữ nhi ăn hiếp. Đen thiệt. Ta chịu thua.

- Trận này Lăng Tuyết thắng

....

- ế ế ế phá băng giúp ta đi chứ.

- không thích.

- đã thắng rồi sao không thả người thật chanh chua đanh đá.

- Ai.!!

- là ta Dương Khiết.

- Ta không giải thì làm sao.

Phặc rắc... rắc... xoảng..

- đa tạ.

Đường Dân

- về nhà đốt nhang đi nếu mà gặp ta là xấu số.

- chắc ta sợ ngươi à hứ.

Lăng Tuyết hất càm bỏ đi.

....

Kết thúc trận cả hai trở về khi vừa đi thì Đường Dân lại bắt Chuyện.

- Chẳng hay ta mời hai vị đi uống rượu đc không.

Dương Khiết nhìn Lý Thông gật đầu đồng ý lúc đó sẵn thấy Kim Sinh Ngưu và Viên Dân rồi rũ về vườn trúc sau phòng.5 người bày đồ ăn ra. Đường Vân đem ra khoe bình rượu Đường Hoa Tửu đặc sản của Đường gia.

Dương khiết đem mật ong thượng phẩm đem pha vào.

Đem thêm con hươu ra thịt rồi nướng phía sau bụi trúc năm người chè chén bê tha la hát múa ca. Rất nhanh mười hũ đã hết tên nào cũng thành bợm lê lếch về phòng.

....

Khò... khò.... uhm waaaaa

Hắn tỉnh lại thấy mình trong không gian lúc nào không hay.

Đến lúc đi bắt thăm vòng 2.

Khi đến nơi thì tháy Lý Thông cũng nhếch nhép mò tới.

2 con sâu bốc mùi nồng nặc.

- vòng 2 còn 25 người lẽ 1 cho nên bóc thăm ai bóc đc phiếu trắng là khỏi đấu trực tiếp vào tóp 13 chính thức thành đệ tử ngoại môn.

Trưởng lão giám thị.

Từng người cầm phiếu xong xem.

- Sao phiếu.. ức... của ta không có chữ vậy.

Lý Thông mơ mơ hỏi.

Đệch một thằng bợm bác phiếu trắng còn thiên lý hay không.

- chúc.. ức... mừng huynh...

- bợm nhậu vô dụng.

- Ai.

Dương Khiết la lên.

- Là ta đây Lăng Tuyết.

- mặc kệ ngươi... ức Lý huynh chúng ta về uống tiếp.. ức..

- Ai bóc số 1 thế. Chưa có người báo.

Lúc này mọi người nhìn Dương Khiết. Chỉ có thằng lày này chưa báo.

- Dương Khiết Đấu với Trịnh Thiếu Nam.

Trưỡng Lão giám thị cười cười nói.

Lúc này hắn đứng lại nhìn vào phiếu.

- Đen vậy làm bổn tọa mất hứng.. ức...

- tên lầy lội này đúng phế nhân.

- ồ là ngươi chửi ta à ức....

- Là ta đấy thì thế nào.

Trịnh Thiếu Nam khinh nhờn nói

- hừm... sống chán.

- Để trận đấu diển ra nhanh liền có 6 khu vực.

Trưỡng lão giám thị thông báo.

- Bắt đầu.

Boong....

- hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh của Trình gia.

- Kiếm Ngạo Thiên Không.

Xoẹt... xoẹt...

Tung người lên múa kiếm bay đến.

Lúc này Dương Khiết bất Động đang suy nghĩ công pháp dùng cái nào. Khi kiếm khí cách còn 3 tấc.- Thái Cực Quyền.

Động tác nhẹ nhàng mà nhanh nhẹn tạo thành hình bát quái hai đạo khí lực kình nhau. Kiếm khí dù rét người nhưng tiếp xúc với Thái Cực Quyền liền bị hóa giải thôn phệ. Dần dần lấn tới khiến Trịnh Thiếu Nam hoảng sợ thu kiếm.

Lúc này hắn không giám dùng tất sát. Trực tiếp đấu võ.

Vút... xoẹt... xoẹt... vụt.... vụt...

Dù hắn cố chém thế nào cũng không sát thương đc Dương Khiết toàn bộ né tránh mờ mờ ảo ảo.

Chưởng môn nhìn hắn mà cứ mỉm cười. Trong lòng rất tán dương. Môn Thái Cực này nhìn bình thường nhưng vận dụng còn khó hơn cả võ công thượng thừa. Khi đạt đến đỉnh phong thì có thể hóa giải tất cả sát thương. thái cực tượng trưng cho đạo gia.

- ngươi đầu hàng hay ăn hành.

Dương Khiết hỏi.

- phi.! mơ tưởng

- Thiên Địa Vô Cực.

Một bát quái to tướng từ không trung đè xuống gió thổi vù vù từ từ ép xuống.

- hự...

Hắn bị ép xuống thanh kiếm rơi ra 2 tay chống đở cảm giác như một ngọn núi đè lên. 2 chân khụy xuống. Khóe miệng chảy máu.

- Ta chịu thua...

- Dừng! Trận này Dương Khiết Thắng.

- hùm xem như ngươi thức thời.

Một cảnh tượng hoành tráng. Tất cả phải ngừng thở. Nhiều đệ tử nội môn cũng phải lạnh người. Không ngờ công pháp Huyền Đạo Tông lại ghê gớm mà bản thân không biết.

Đến lúc này tâm trạng chấp pháp trưởng lão động dung.

" Không đc rồi kế hoạch có rắc rối. Giờ lại xuất hiện tên này nếu đủ thời gian hắn sẽ là cản trở lớn. Chi bằng hành động nhanh."

- hừm..

Ba.

Hắn vỗ ghế đứng lên đi. Lúc này chưởng môn nhìn thấy cũng biết ý định của hắn.

Tối hôm đó Chưởng môn gọi Dương Khiết đến dặn dò. Xong xuôi Dương Khiết tặng 18 cặp Lôi, Hỏa Linh Thảo để tẩm bổ cho lão. Rồi về.

Buổi tối hôm đó hắn trong không gian tranh thủ tu luyện phần 1 Trường Sinh Quyết.

Buổi tối hôm đó quả thật có hắc y nhân đến. Một chưởng phá nát gian phòng của Dương Khiết rồi biến mất.

Nhưng lúc này không ai biết Dương Khiết ở nơi nào ^^.

Hắn mở măt ra lẫm bẫm rồi nhắm mắt lại. Chỉ là lúc này Lý Thông hoảng loạn lục xét trong đám đỗ nát nhưng không thấy Dương khiết ở đó hắn liền cười mĩm hết lo lắng.

......

2 ngày hôm sau tỉ võ vẫn diễn ra nhưng không thấy Dương khiết. Càn lạ là 3 vị trưởng lão cũng biến mất.

Lúc này lão chưỡng môn nhắm mắt như đang chờ gì đó.

- cuối cùng cũng đến rồi.

Chấp pháp trưởng lão cùng 10 vị trưởng lão Hàn Âm Tông và 2 vị trưỡng lão phản bội cùng bay đến.

- Rốt cuộc ngươi vẫn một mực phản ta.

- Thất phu ta đây nhịn ngươi lâu lắm rồi hôm nay phải cho ngươi trả giá.

- trả giá?. Ta nhiều lần cứu ngươi. Mà ngươi lấy ân báo oán à.

- Ta phi.

- lão Trần không ngờ ngươi tán tận lương tâm thế.

Đan trưỡng lão hô.

- hôm nay ai đầu hàng tha cho một mạng.

Trưởng lão Hàn Âm Tông hô.

Những đệ tử nhìn nhau bàn tán rồi lần lượt rũ nhau bỏ đi.

Chỉ còn lại một ít chưa đến 50 người. Lăng Tuyết, Đường Dân, Viên Dân, Lý Thông, Kim Sinh Ngưu và vài người đệ tử nội môn.

- Hừm không ngờ căn cơ thật sự chỉ có nhiêu đó. Không qua đc 50 người.

Xọc.

Một kiếm từ phía sau đâm xuyên bụng chưởng môn rồi buôn kiếm phi hành về đám Phản loạn.

- A.!

- Chưỡng môn.

- Chưởng môn.

Không ai khác là đại đệ tử của Chưởng Môn Trương Thế Thành.

- hahahaha. Giang hồ hiểm ác. Hộc..

Xoẹt..

Lão rút thanh kiếm ra. Hai tay rung rung.

- Sư phụ để người chịu khỗ rồi.

Xoẹt... khí lức truyền vào khôi phục cho lão.

"Tốt. Màn kịch này của con rất là chính xác."

" sư phụ quá khen. Nhưng không ngờ lại nhiều như vậy."

- 3 vị trưỡng lão phiền ghi nhớ dùm sư phụ những người trung thành này.

3 người nhìn nhau khó hiểu lúc này còn lo việc này. Nhưng cũng gật đầu.

- toàn bộ môn đồ núp sau 3 vị trưởng lão. Toàn Lực phòng ngự không có lệnh của ta không ai đc xuất chiến.

- rõ chưỡng môn.

- hùm nhìn thế mà cũng kiên trung dữ.

Dương Khiết nhìn Lăng Lam nói.

- hứ...

.......

Chương 5: Thanh lý môn hộ

.........

- Ngươi nghĩ là nhiều người có thể chống lại ta sao.

Chưởng môn

- hừm một mình ta là đủ.

Cháp pháp trưởng lão ngạo nghễ nói. Trong lòng hắn biết rõ cả hai là nguyên anh đỉnh phong nên rất tự tin.

.....

- Lôi Hỏa chỉ.

Chíu... xoẹt...

Một đường chỉ lực xuất hiện xuyên qua ngực Trương Thế Thành.

Đây là màn dương đông kích tây của lão. Đường chỉ xuyên qua đốt cháy ngực không thể phục hồi nếu không phải người có 2 đạo linh khí này.

Trương Thế Thành ôm ngực rơi xuống đất chết không nhắm mắt.

- Ta có món quà này cho ngươi đây chấp lão.

Phành....

Khí lực vận hành. Hai mắt từ trắng sang vàng. Cả người tỏa kim quang.

- Ngươi... Ngươi đột phá Hoàng Thiên cảnh rồi...

- chưa đâu. Còn nữa.

- Ngự Lôi chân Quyết.

.... cái này là ta dành tặng cho ngươi.

.....

VẠN! KIẾM! TRIỀU! TÔNG.

kiếm khí xuất hiện phía sau lão mang theo lôi quang.

Keng... keng... keng...

Tiếng kiếm xuất hiện ngày một nhiều.

Vèo..... vèo..... vèo...

- nguy.

- Xích Long Phá Thiên.

Đồng loạt đám chưỡng lão tung đòn chống cự.

Triều kiếm bay loạn khu vực ngoài đám trưỡng lão ra thì toàn bộ đệ tử đều mất mạng bởi kiếm khí.

Một màn lạnh sống lưng. Các đệ tử phía sau nuốt ngụm nước bọt. Nếu lúc trước phản thì thiệt... thê thảm rồi.

Đây là lúc quyết định. Mặc dù cảnh giới chưởng môn cao hơn nhưng duy trì kiếm thế rất tốn linh lực nếu thất bại chỉ có đường chết.

- 3 vị trưởng lão phòng thủ. Ta đi trợ giúp sư phụ.

- cẩn thận.

Vút....

Kiếm khí thật rét. Thân thể kim cương của hắn cũng khó khăn chịu đựng.

Liền từ trong tay cầm viên đan nhét vào miệng Chưởng môn. Vừa nuốt xuống. Hắn vung mộn chưởng bồi bổ cho lão liền rút ra.

- đi đời bộ đồ của ta. Hài.

Dương Khiết.

Lúc này linh khí cuồng cuộn tiến nhập Lão vận hết sức tất sát..
- GRAAAAAAA!

Xoẹt... xoẹt.... xoẹt..

- aaa....

- aaa....

Từng tiếng kêu thảm vang lên. Từng người đứt đoạn không toàn thây máu văng tung tóe. Cuối cùng chỉ còn lại 1 chấp lão.

- Khụ.. khụ....

Lão ho khang.

Chưởng môn nhìn lão khinh miệt.

- hahahaha.

- ngươi cười cái gì.

Chưởng môn hỏi.

- cả đời này ta cho là mình thông minh. Cuối cùng kết quả thế này. Khụ... khụ.... giết đi.

Một luồng triều khiếm cắt thành vạn mảnh. Toàn cảnh trước mắt toàn máu me xương cốt.

Trên đôi mắt lão buồn bã. Hắn buộc phải làm như vậy.

- giết người không thì người giết. Hài....

- sư phụ người làm không sai. Giết 1 người ác bớt một hậu họa.

- mong là như thế.

Dương Khiết vung tay gôm hết huyết nhục rồi chấn một cái hố phía sau núi cách tông môn 4 trăm dặm rồi chôn xuống.

Rồi quay về.

- Hôm nay các ngươi thấy rồi đó. Mạnh đc yếu thua. Nếu không có thực lực thì cũng như kiến hôi. Từ nay phải cố gắng đề thăng thực lực.

- rõ.!!

Chúng đệ tử minh bạch.
- tấng thăng toàn bộ làm đệ tử nội môn. Truyền thụ tuyệt học do Tàn Kinh Các phụ trách.

- rõ chưởng môn.

Tàn trưởng lão

- Tạm thời không nhận thêm đệ tử phong bế 5 năm toàn giáo phòng ngự.

- rõ!!!.

Chúng đệ tử hô.

Đâu ra đấy toàn bộ thu dọn rút lại một gian phòng gần chánh điện. Phong ấn kết giới.

Dương Khiết giao liên tục toàn bộ đan dược, thiên tài địa bảo cho chưởng môn suy tính phân phác. Tuổi thọ của 3 trưởng lão tăng lên cùng cảnh giới. Tạo thêm sức mạnh chủ lực.

Các đệ tử nhờ có đủ đan dược mà tu luyện đột phá dễ dàng.

Ít mà tinh hơn nhiều mà rỗng.

Tin tức lan ra các thế lực cũng lâm le ý định.

.......

Nữa năm sau.....

- Đồ nhi. Ta khi 200 năm trước tìm đc một bảo tàng đạo gia trong đó có ước nguyện khi lập phái sẽ lớn mạnh và xưng tông nhưng trải qua cố gắng cuối cùng chỉ dừng lại ở môn. Làm ta rất xấu hỗ với đạo gia truyền thừa.

- Sư Phụ người yên tâm. Khi người đạt đến đỉnh phong người sẽ là đc. Ta luôn ủng hộ người.

- Ài... cũng đúng. Mong đc như vậy. Hiện tại ta cũng đã ngũ phẩm Hoàng Linh Giả rồi cồ gắng đến đỉnh phong cũng có một chỗ đứng trong giới đại phái.

- À hiện tại con đạt cảnh gì rồi.

- Kết Đan Kỳ Tam phẩm.

- tốt tốt. Cũng nhờ con đưa Hỏa Lôi Linh Thảo nên uy lực chiêu thức của ta mới mạnh như vậy. Tự tin đồng cấp gặp ta nắm chắt cái chết.

- con còn thiếu một món.

- món gì..

- Thiên tằm.

- ồ tưởng gì. Vào đan các mà xin. Có cả Băng Nguyên Nhền Nhện.xin một con không sao. Để ta nói cho.

- Đa tạ sư phụ. Còn 10 cái này bóp lấy kiến thức trả ta.

- ồ bí kíp truyền thừa.

Lập tức thu nạp vào cho Tâm Linh.

Lúc này bên ngoài là một biển người Hàn Âm Tông. Đòi công đạo.

- từ từ sư phụ. Chúng ta như này.. này...

- Ồ diệu kế

Vừa xong hắn đặt tay vào lưng lão dò xét dung nhập kiến thức đc tâm linh sữa chữa nâng cấp. Làm cho kỹ năng của lão hoàn hảo thông suốt. vỗ đùi cái bép sung sướng cuối cùng cũng bỏ đc khuất mắt

Lão đặt vào ngực 3 viên đan siêu cấp. Liền vận Ngự Lôi Chân Quyết.

VẠN! KIẾM! TRIỀU! TÔNG.

từ trong sảnh bay ra kiếm bay tán loạn giết chết liên tục người của Hàn Âm Môn. Chưỡng môn địch chưa kịp phản ứng thì chết hơn quá nữa có cả trưỡng lão tổn thất nghiêm trọng. Hoảng sợ bỏ về.

- Hắc Hắc.

Hai thầy trò đắc ý.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau