THẦN KIẾM KIM THOA

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần kiếm kim thoa - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tuyệt cảnh phùng sinh

Nguyên lúc ấy Xuyên Thuyên Phi Thử nói chưa hết câu thì nghe từ xa có tiếng người la lớn :

- Lão trộm vô sỉ, ngươi dám lưu manh với ta? Hôm nay nếu như để ngươi chạy thoát ra khỏi Cửu Đạo loan này thì đừng gọi ta là Cát Lan tiên sinh!

Nghe giọng quát tháo đầy phẫn nộ kia cũng biết ngay là của Cát Lan tiên sinh.

Thoạt mới nghe thì như đã ở rất gần, thế nhưng kỳ thực thì chí ít cũng còn cách cả dặm, chính Cát Lan tiên sinh dùng thuật Thiên Lý Truyền Âm, đủ thấy nội công của lão ta chẳng phải tầm thường.

- Ai... ta phải đi ngay, lão tặc đuổi đến nơi rồi!

Xuyên Thuyên Phi Thử vẻ cuống cuồng la lên, hai mắt nhìn láo liên chung quanh một vòng, rồi giang hai tay vơ hết hai ba chục lọ thuốc lớn nhỏ vừa rồi bày ra trên phiến đá, cử chỉ lão thực không khác gì một tên trộm. Miệng lão lại la lên :

- Thiếu niên nhân, nhanh! Nhanh! Ngươi nhanh mang bọn họ chạy đi, tìm một nới nào kín đáo cho uống thuốc, đi nhanh!

Mai Quân Bích nhìn thấy thần thái lão như thế không khỏi buồn cười trong lòng, thầm nghĩ con người ta tốt nhất đừng hành nghề trộm cắp, nếu không lúc nào cũng nơm nớp có người rượt bắt.

Thế nhưng lão không ngớt miệng thúc giục chàng, giờ trong tay đã có Bách Độc tán, chỉ còn một việc mang hai vị cô nương đi kiếm nơi kín đáo cho thuốc uống là xong, nghĩ thế chàng bước chân đến bên Thượng Quan Yến và Thôi Huệ.

Nhưng khi chàng vừa cúi người xuống định bế hai thiếu nữ lên, thì bỗng nhiên lại nghe Xuyên Thuyên Phi Thử thấp giọng gọi :

- Ê, ê... công tử gia! Ê, ê... thiếu niên nhân, ngươi lại đây, ta còn có điều muốn nói!

Mai Quân Bích nghe Xuyên Thuyên Phi Thử gọi mình gấp như thế chẳng hiểu có chuyện gì, đành quay trở lại bên người lão hỏi :

- Lão tiền bối, còn có gì chỉ bảo?

Xuyên Thuyên Phi Thử hai mắt quét nhìn chung quanh một vòng, hạ thấp giọng hỏi :

- Ngươi trúng độc trùng cũng không nhẹ, làm sao đến giờ vẫn không thấy nột chút hiện tượng gì là trúng độc?

Mai Quân Bích thấy lão già gọi mình lại với vẻ nghiêm túc, không ngờ chỉ là để hỏi điều này. Hôm nay gặp phải lão quái kiệt này, khi thì tỏ ra rất gấp gáp, lúc thì lại tỏ ra khoan thai nhàn nhã thực khiến chàng dở khóc dở cười. Bấy giờ chỉ thuận miệng đáp :

- Ban đầu quả thật tiểu sinh cũng rất khó chịu trong người, nhưng sau mấy lần vận công bức độc, hiện tại đã thấy đỡ rất nhiều!

Xuyên Thuyên Phi Thử tợ hồ tỏ ra rất ngạc nhiên, trong miệng thốt lên :

- Kỳ quái!

Tiếp liền gật gù nói :

- Thế cũng hay! Vừa rồi ta còn quên nói với ngươi một điều, Bách Độc tán này rất hiệu nghiệm, nhưng vì thuốc tả hạ nên gây đi chảy nhiều lần. Vừa rồi ngươi cũng nhìn thấy Văn Hương giáo chủ rồi chứ? Cho nên, ngươi gắng gượng được thì rất tốt, nếu như không phải bất đắc dĩ thì tốt nhất ngươi chờ sau sáu canh giờ, để nhị vị cô nương hoàn toàn hồi phục rồi mới đến ngươi uống thuốc. Như thế có thể đề phòng bị người khác thừa cơ làm bậy... Thôi, ngươi đi được rồi... A, a... còn vị Giáo chủ đi với các người...

Nói đến đó, lão bỗng ngoái đầu nhìn lui, miệng la lên :

- Thôi, lão tặc đuổi tới nơi rồi, ta đi đây!

Dứt lời, lão lắc nhẹ vai một cái thân hình đã chuồn biến mất.

Mai Quân Bích lắc đầu cười khổ, rồi bước tới hai tay cắp hai vị cô nương lên, chân thi triển khinh công phóng chạy nhanh vào rừng.

Bên ngoài thì khác, vừa vào trong rừng thì lại tối om, ánh mặt trời không xuyên thấu.

Mai Quân Bích hai tay ôm hai thiếu nữ không hề suy nghĩ cứ cắm đầu chạy sâu vào trong rừng. Rừng tuy tối, nhưng với người có nội công thâm hậu như Mai Quân Bích thì nhãn quang khác người, vẫn có thể nhìn thấy được mọi cảnh vật chung quanh khá rõ ràng, chạy loanh quanh một hồi trong rừng vẫn không nhìn thấy bóng Văn Hương giáo chủ Ôn Như Phong đâu cả.

Chàng nhớ lại vừa rồi Xuyên Thuyên Phi Thử cứ dặn đi dặn lại nhiều lần, tìm nơi kín đáo cho nhị vị cô nương uống thuốc giải, ấy là đề phòng có người thừa cơ làm bậy. Hiển nhiên lão tính toán rất chu đáo, cho nên giờ muốn tìm một nơi kín đáo như thế thì không nơi nào ngoài một hang động.

Trong đầu nghĩ thế, chàng liền phóng chân chạy thêm một hồi nữa, rừng phía trước mặt đã nhìn thấy có ánh sáng lọt vào, thì ra chàng đã chạy đến đầu cuối rừng.

Chính định phóng người ra khỏi rừng, nghe “Vù” một tiếng rất khẽ.

Mai Quân Bích tai mắt rất tinh, vừa nghe liếc mắt đã nhìn thấy một bóng người thấp thoáng, tay vẫy vẫy chàng mấy cái, rồi nhún người phóng đi mất. Mai Quân Bích trong đầu nghĩ nhanh đến Ôn Như Phong, có lẽ ông ta đầu tiên vào rừng giải quyết cái bụng, rồi phát hiện ra chuyện gì nên mới vẫy tay ra hiệu cho chàng, rồi chạy biến mất nhanh như thế?

Trong đầu nghĩ thế, chân liền phóng chạy nhanh về hướng ấy, nhưng qua một lúc, nhìn quanh nhìn quất cũng không thấy bóng Ôn Như Phong đâu.

Mai Quân Bích trong lòng lấy làm kỳ, nghĩ :

- “Ôn huynh ngoắt ta chạy đến đây, rồi bỏ đi đâu mất nhỉ?”

Mai Quân Bích đang còn phân vân thì đột nhiên nghe có người “Suỵt” một tiếng, ám hiệu này hiển nhiên bảo chàng chớ nên lên tiếng.

Mai Quân Bích lại ngẩng người rnghĩ tiếp :

- “Chẳng lẽ bên ngoài rừng đúng là có cường địch đến, cho nên Ôn huynh mới sợ lên tiếng!”

Lần này bóng đen kia lại xuất hiện trong rừng, nhìn chàng ngoắt tay mấy cái rồi lại quay đầu chạy đi mất.

Vừa rồi thì không nhìn thấy rõ, nhưng lần này thì Mai Quân Bích đã nhận ra người kia thấp nhỏ mảnh khảnh, không phải thân hình cao to như Văn Hương giáo chủ Ôn Như Phong.

Mai Quân Bích ngớ người ra, nghĩ không biết người kia là bạn hay địch, bản thân chàng thì không thành vấn đề, nhưng còn hai vị cô nương thân trúng độc trùng, tình trạng rất nguy cấp cần phải cho uống thuốc giải ngay.

- “Nếu như đó là địch, cố ý dụ ta vào ổ mai phục thì chẳng phải trúng kế đối phương sao? Ai... xem ra tung tích hành động của ta đã bị đối phương nắm rõ, có lẩn trốn cũng không được, chẳng bằng cứ đi theo hắn xem rốt ráo thế nào?”

Trong đầu đã quyết, chàng liền nhún chân phóng theo.

Chàng vốn chỉ nhún chân thêm mấy cái nữa là đã ra khỏi rừng, nhưng giờ thì lại rẽ theo hướng bên trái chếch về sau mà chạy theo bóng đen kia vào theo một hướng khác, bóng đen nhỏ thó phía trước lúc rẽ trái, lúc rẽ phải, cứ cắm đầu chạy mỗi lúc mỗi sâu vào rừng, trong chốc lát đã chạy đi rất xa.

Trong rừng tối đen, phía trước chốc lát lại nhìn thấy ánh sáng lọt vào, bóng đen kia đột nhiên gia tăng tốc độ lao đi như một vệt lưu tinh, “vù” cái đã phóng ra khỏi rừng.

Mai Quân Bích không dám chậm trễ liền thi triển Bát Nhã thiền công phòng hộ toàn thân, hai chân đề khí nhún mạnh lao đi như phi tiễn, cũng theo chân người kia thoát ra khỏi rừng. Chàng vì sợ tập kích cho nên mới vận khí hộ toàn thân, tốc độ lao đi lại nhanh không tưởng, phóng một cái lao ra khỏi rừng có đến ba bốn mươi trượng mới dừng chân lại.

Bỗng nghe tiếng cười khúc khích vang lên, nói :
- Xem huynh, làm gì mà chạy nhanh như thế chứ? Cứ như sợ người ta đánh lén huynh không bằng?

Tiếng cười thánh thót, giọng nói trong trẻo như tiếng ngọc nghe thật êm tai dễ chịu.

Mai Quân Bích vừa nghe tiếng người, quay lại đã nhìn thấy trước mặt mình một thiếu nữ tuổi chừng mười bảy mười tám, thân vận huyền y, đôi mắt đen láy long lanh cứ ngưng nhìn chàng với nụ cười tinh nghịch.

- A, là cô nương...?

Mai Quân Bích buộc miệng la lên, thiếu nữ đứng trước mặt chẳng phải là người thứ ba trong Lục Thiệu tam kiều - Tam tiểu thư Vu Thục Nhàn sao? Cô ta gọi chàng ra đây để làm gì chứ?

Vu Thục Nhàn cứ bụm miệng cười mặc cho Mai Quân Bích ngơ ngác, một lúc chàng mới hỏi :

- Vu cô nương gọi tiểu sinh ra đây có gì chỉ giáo...

Vu Thục Nhàn không đợi chàng nói hết câu, lắc đầu nguầy nguậy nói :

- Nhanh đi theo tôi, nơi đây không phải là chỗ nói chuyện!

Nói rồi nhanh chân rảo bước đi trước dẫn đường.

Hai bên đường núi dựng đứng, thế núi hiểm trở, con đường đất ngoằn ngoèo chạy sâu vào trong núi chừng như đã vào đến tuyệt địa, không còn thông lộ.

Mai Quân Bích trong đầu sinh hoài nghi cô ta đang giở trò với mình, thế nhưng lại nhìn thấy cô ta vừa đi vừa nhìn nghiêng nhìn ngửa, dáng bộ lại rất vội vàng thì trong lòng lại thấy khó hiểu.

Chẳng mấy chốc đã đi đến hết con đường, Vu Thục Nhàn liền rút thanh trường kiếm, nhảy tới chân vách núi đá vung kiếm lên chém đứt những dây leo chằng chịt mở lối.

Nháy mắt quả nhiên mở ra một cửa hang động, nàng quay lại nhìn chàng cười tươi nói :

- Cửu Đạo loan này bốn bề toàn là vách núi dựng đứng, đường đi thì thuộc loại độc đạo, chỉ có buổi trưa mới đi lại dễ dàng, bỏ qua thời gian này thì khó mà đi đứng được. Về sau Cát Lan tiên sinh vô tình phát hiện cuối cốc núi có một địa đạo thiên nhiên có thể đi xuyên qua núi thông ra đến bên ngoài, nhưng mật đạo này lão ta chưa từng nói ra cho người nào biết.

Hôm nay tôi với Kim bá bá, Công Tôn tiên sinh cùng đến đây là do Nhị sư thư dẫn đường, đi vào theo con đường này. Lần này chính sư phụ tôi ngầm ra lệnh cho Nhị sư thư đánh độc các người, ý đồ muốn bức các người gia nhập bổn giáo. Sau đó nghe báo các người đi về phía Cửu Đạo loan, nghĩ ngay là tìm đến Cát Lan tiên sinh cầu cứu trị thương độc. Nên biết, Cát Lan tiên sinh chính là nghĩa phụ của nhị sư thư tôi, cho nên nhị sư thư truyền đạt ý chỉ của gia sư, muốn lão ta kéo dài thời gian, trước hết cho các người uống thêm một loại thuốc trợ trùng phát tác, đợi đến trưa các người tất thế nào cũng phải khốn đốn chôn thân nơi này. Ngoài ra còn phái Kim bá bá và Công Tôn tiên sinh truy theo bắt các người, tôi nghe trúng phải độc trùng thì rất lo lắng...

Cô ta nói đến đó thì im lặng cúi thấp đầu, cố che khuôn mặt trái đào đang đỏ bừng lên.

Mai Quân Bích nghe cô ta nói một hơi không thôi, đột nhiên ngừng lại im lặng thì ngạc nhiên không hiểu, bấy giờ chỉ nghe cô ta nói tiếp :

- Lúc ấy tôi nhất định đòi đi theo nên mới cùng họ đến đây. Con đường địa đạo bí mật này tuy bên trong ngoằn ngoèo khúc khuỷu, nhiều hang cùng ngõ hẻm, nhưng chỉ cần bám theo con đường chính mà đi thì tất có thể thoát ra ngoài cốc núi này. A... còn nữa, vừa rồi khi tôi vào đây chú ý quan sát, thấy trong ấy ngoài ra còn có rất nhiều thạch động, các người có thể tạm thời ẩn nấp. Giờ vào trong đó, trước hết huynh cứ tìm một thạch động an toàn nghỉ ngơi cho khỏe, hiện tại thì bọn họ còn chưa tìm đến đây đâu, chờ tôi thăm dò sư thư tìm cách lấy cho huynh một ít Bách Độc tán.

Đến lúc này thì Mai Quân Bích mới hoàn toàn tin tưởng vào Vu Thục Nhàn, cô ta quả nhiên muốn giúp đỡ chàng thoát nguy, chàng liền nói :

- Chúng ta chỉ như bèo nước gặp nhau, thế mà cô nương tận tình giúp đỡ khiến cho tiểu sinh cảm kích vô cùng, còn Bách Độc tán có một vị kỳ nhân ban tặng cho rồi, không dám phiền thêm đến tiểu thư. Thịnh tình này của tiểu thư, tôi xin ghi khắc trong tâm khảm...

Chàng chỉ nói đến đó thì ngưng tiếng, không biết nên nói thế nào cho phải.

Vu Thục Nhàn ngược lại nghe chàng nói thế thì lòng lâng lâng sung sướng, đồng thời lại vui hơn khi nghe chàng nói đã có được Bách Độc tán, reo lên :

- A, huynh đã có giải dược rồi ư? Thế thì tốt quá, nhưng một khi uống Bách Độc tán vào thì nội trong sáu canh giờ toàn thân như người vô lực, đến đi lại cũng không nổi. Cho nên các người sau khi uống Bách Độc tán xong, chỉ cần im hơi lặng tiếng trong động, cho dù có người đi ngang qua đây quyết cũng không phát hiện ra được.

Cô ta ngừng lời lại một chút, nhún vai thở dài một tiếng rồi mới tiếp :

- Mai công tử, thời gian không có nhiều, tôi phải rời khỏi đây không chậm trễ được, công tử nhanh vào trong đi, tôi sẽ giúp công tử che đậy miệng hang lại xóa dấu vết.

Mai Quân Bích tin cô ta chân thật không giả dối, bấy giờ bái tạ rồi hai tay cắp hai thiếu nữ chui nhanh vào trong địa đạo.
Chàng mới từ bên ngoài sáng chui vào trong đường hang tối tăm, trước mắt chỉ thấy bóng đen nghìn nghịt chẳng nhìn thấy đâu là đâu, may mà phía sau còn một chút ánh sáng le lói chiếu vào tới sau lưng.

Nhưng khi chàng vừa vào xong, bên ngoài Vu Thục Nhàn lại dùng dây leo che kín miệng hang, giờ thì đến những tia sáng hiếm hoi kia cũng không còn, trong hang duy nhất một màu đen ngữa bàn tay trước mặt chẳng thấy năm ngón.

Mai Quân Bích nội lực thặng thừa, chàng hít một hơi sâu, hai mắt nhắm nghiền lại, ngưng thần định mục, mở mắt ra giờ mới bắt đầu thấy được cảnh vật chung quanh, tuy chỉ là thấy nhờ nhợ.

Địa đạo rộng có đến cả trượng, đất dưới chân lại bằng phẳng như nền nhà, chàng nhìn quanh một vòng quan sát rồi mới bắt đầu cất bước tiến sâu vào trong.

Đi chừng quãng đường một tầm tên, mật đạo bắt đầu trở nên khúc khuỷu, nhiều lối ngang ngã dọc xuất hiện, quả đúng như lới Vu Thục Nhàn nói, chỉ qua mấy lần rẽ trái rẽ phải chàng đã vào sâu trong địa đạo.

Hiện tại điều chàng nôn nóng nhất là tìm chỗ an toàn cho hai vị thiếu nữ này phục giải dược, nhưng nhớ lại lời vừa rồi của Vu Thục Nhàn thì lần này bọn Huyền Nữ giáo đến đây đều là nhắm vào chàng, mà mục đích không gì khác là tìm cách buộc chàng nhập giáo.

Nếu như bọn họ tìm khắp chung quanh không thấy tung tích bọn ta đâu cả, thì khả năng chúng cũng lần vào trong mật đạo này. Ta tuy chẳng lo sợ gì chúng, thế nhưng còn hai vị muội muội này sau khi uống thuốc giải trong sáu canh giờ công lực thất tán, ta chỉ một mình khó mà bảo vệ họ thấu đáo, dễ bị chúng nhân cơ hội ra tay, chi bằng trước hết tìm một thạch động vừa ẩn thân vừa dưỡng thần là hay hơn cả.

Trong đầu nghĩ thế, chàng liền rẽ theo một con đường nhỏ bên phải mà đi, cứ thế qua mấy lần rẽ, con đường hai bên vách đá mỗi lúc mỗi nhỏ hẹp, dần dần chỉ còn rộng đủ một người đi qua, chàng hai tay mang hai thiếu nữ, phải khó khăn lắm mới đi qua được.

Mai Quân Bích ngưng mắt nhìn thì thấy gần như đã đi hết đường, phía trước rõ ràng một vách đá chắn ngang, chàng lách người đi vào thì quả nhiên cuối đường là một gian thạch thất.

Thạch thất rộng chừng hai trượng vuông nhưng không ẩm ướt như bên ngoài nền đất rất khô ráo, nhìn cuối vách đá bên phải thì lại như có thêm một gian thạch thất khác, gần như một gian trùng thất. Phát hiện này khiến cho chàng vui mừng, bấy giờ liền đặt hai thiếu nữ nằm xuống đất.

Thôi Huệ và Thượng Quan Yến hẳn do trong người bị trùng độc phát tác, một phần lại bị dày vò suốt một chặng đường dài, cho nên lúc này cả hai người mắt đều nhắm nghiền, miệng thì há hốc như hớp thở mệt nhọc, lại còn rên lên hừ hự vẻ rất đau khổ.

Mai Quân Bích nhìn thấy bọn họ thật tội nghiệp, chàng vội vàng lấy Bách Độc tán từ trong áo ra, nhưng khi giở túi thuốc ra rồi thì lại thấy lúng túng.

Hai thiếu nữ hiện tại thần trí gần như hôn mê, chẳng ai có thể tự mình uống thuốc được, với loại thuốc bột như thế này muốn uống trôi xuống khỏi cổ thì không thể không uống kèm với nước, nhưng trong hang thì lấy đâu ra nước? Chỉ chừng ấy thôi cũng khiến cho chàng thấy khó khăn rồi.

Mai Quân Bích nghĩ lui nghĩ tới chỉ còn duy nhất một cách là chàng dùng miệng mớm thuốc cho từng người, trong hoành cảnh bất đắc dĩ này thì chàng đành phải chấp kinh tòng quyền.

Nghĩ thế, bấy giờ chàng mới ngậm trong miệng một búng thuốc, dùng tân dịch trong miệng nhào cho thuốc ướt đều, rồi chàng ngồi xuống hai tay bế thốc Thôi Huệ lên trong người mình, kề miệng xuống miệng nàng chuẩn bị mớm thuốc...

Nào ngờ, không ôm mỹ nhân trong lòng thì thôi, thân hình mềm mại đầy u hương của Thôi Huệ khiến chàng ngớ người ra, nhất là hai cánh ngực nhô cao cứ phập phồng đầy mị lực khiến chàng muốn nghẹt thở.

May mà thuốc trong miệng chàng bắt đầu ngấm xuống họng cay gắt mới khiến cho chàng tỉnh lại với thực tế.

Mai Quân Bích giật mình vì chút thất thần của mình vừa rồi, chàng chẳng còn nghĩ gì nữa, liền cúi thấp đầu xuống, đặt miệng mình kề vào miệng Thôi Huệ, rồi dùng lưỡi vận lực đẩy thuốc vào miệng nàng.

Chàng đặt Thôi Huệ nằm xuống trở lại, nàng vẫn nhắm nghiền hai mắt chừng như không hề một chút hay biết nào cả, tiếp đó chàng lại y theo cách ấy mớm thuốc tiếp cho Thượng Quan Yến.

Nhưng vừa mớm thuốc cho Thượng Quan Yến xong, còn chưa kịp đặt nàng nằm xuống thì đột nhiên nghe bụng Thôi Huệ sôi lên ùng ục, Thôi Huệ nấc kêu lên một tiếng, nàng bừng mở mắt ra, la lên với giọng lạt khản :

- Mai ca... A!... A!

Nàng mới la lên được một tiếng, thì nửa người dưới nghe tiếng ào ào như trút nước.

Mai Quân Bích giật mình vội vàng đặt Thượng Quan Yến nằm xuống đất, nhưng chàng con chưa giúp gì được cho Thôi Huệ thì bên này Thượng Quan Yến cũng liền tháo tả ra như đổ nước...

Cứ thế hai thiếu nữ đua nhau tiết tả ra bao nhiêu trùng độc trong người.

Mai Quân Bích sững cả người, nhưng chàng giờ mới nhớ lại lời của Xuyên Thuyên Phi Thử đã nói :

- “Bách Độc tán rất hiệu nghiệm, nhưng lại là một loại thuốc tả hạ, uống vào thì có thể đại tiện kéo dài mươi lần, độc trùng càng nặng thì đi càng kéo dài hơn...”

Nghĩ đến đây chàng mới thấy lúng túng trong lòng, hai vị muội muội uống thuốc giải vào giờ tiết tả tống bao nhiêu trùng độc trong bụng ra, điều này là tốt. Nhưng họ tiết tả chẳng hay biết gì, lại là nữ nhi, chàng làm sao mà giúp đỡ bọn họ đây?

Chàng đang lúng túng chưa biết làm thế nào thì lại nghe thấy Thôi Huệ và Thượng Quan Yến bụng cứ sôi lên như nồi nước sôi, phía dưới thì tiếng đi tả ào ào thật khủng khiếp.

Thôi Huệ và Thượng Quan Yến chính bị cơn tiết tả hành hạ khiến cho cả hai tỉnh hẳn lại, họ nhận ra tình cảnh hiện tại, mặt nhăn nhó vừa đau khổ vừa thẹn thùng không cùng.

Mai Quân Bích thấy cả hai đều đã tỉnh lại nhìn mình, chàng quan tâm hỏi :

- Huệ muội, Yến muội, thấy trong người thế nào?

Thôi Huệ và Thượng Quan Yến nhìn nhau, trong khóe mắt hai hạt nước mắt lăn ra, chẳng ai nói được lời nào.

Thôi Huệ mặt đỏ bừng, nói giọng yếu ớt vô lực :

- Mai ca... ca, huynh nhanh đi ra ngoài đi, chuyện này... chuyện này...

Nàng cắn răng im lặng, chẳng sao nói cho hết câu.

Mai Quân Bích giọng đoan chắc :

- Không! Huệ muội, hiện tại là lúc nào mà còn câu nệ với nhau chứ? Hai người sau khi uống thuốc giải, tiết tả nhiều khiến mất nhiều chân lực, ta làm sao bỏ đi được?

Thôi Huệ biết lời chàng nói là sự thực, đừng nói bọn họ hai người uống thuốc giải độc đi tả trầm trọng, mà chỉ cần một người trúng phong hàn nhập vị khiến cho đi tả chừng mươi lần cũng phải lả người đuối sức, đến giơ tay bưng chén nước còn không nổi.

Mai Quân Bích vừa rồi thấy bọn họ tiết tả, vì là lần đầu tiên cho nên chàng cũng lúng túng thật sự, nhưng giờ thì đã trấn tĩnh, nhìn họ càng lúc càng đáng thương.

Chàng lại nói :

- Chính Thử lão tiền bối vừa rồi khi cho thuốc giải đã nói, người uống thuốc Bách Độc tán rồi thì nội trong sáu canh giờ công lực thất tán không khác gì người bình thường. Huệ muội, Yến muội, chúng ta phải chấp kinh tòng quyền, chớ nên câu thúc tục lễ, cứ để ta giúp hai người vậy!

Nói rồi chàng bắt đầu giúp bọn họ cởi bỏ y phục làm vệ sinh...

Chương 27: Hiệp lộ cừu tông

Cả hai thiếu nữ chừng như đã định chủ ý trong đầu, cho nên lúc này cứ mặc cho chàng làm gì thì làm.

Nhưng thực tế thì cũng không còn cách nào hơn nữa.

Hai vị cô nương lúc này đây không những thẹn thùng lẫn cảm kích mà còn có một cảm giác rất khó tả, đó là cảm giác nhẹ nhàng ấm áp.

Sau một hồi tiết tả trùng độc ra ngoài, cơn đau đớn trong người theo đó cũng đã vơi đi rất nhiều, tự nhiên người nghe nhẹ hẳn, tay chân tuy bải hoải vô lực, toàn thân mềm nhũn, nhưng thần sắc đã trở lại như bình thường.

Mai Quân Bích ngưng mắt nhìn hai thiếu nữ hỏi :

- Nhị vị muội muội thấy trong người thế nào rồi?

Thôi Huệ lúc này không thể mở mắt ra được, nàng lắc đầu nhè nhẹ nhưng không dám mở mắt ra nhìn chàng.

Từ hai khóe mắt của nàng nhìn thấy hai giọt lệ châu lăn dài, khẽ giọng nói nghe nghẹn ngào :

- Mai ca ca, huynh không sợ ô uế mà lo cho chúng tôi thế này, biết lấy gì đền đáp ơn huynh?

Nàng vừa nói dứt lời thì cũng nghe Thượng Quan Yến bên cạnh khẽ giọng nói :

- Mai ca ca, huynh quá tốt!

Mai Quân Bích vội vàng cười nói :

- Nhị vị muội tử chớ nên nói như thế, chúng ta đều đều là người hành đạo giang hồ, cho dù không quen biết nhau chăng nữa thì gặp người hoạn nạn cũng phải cứu, huống gì...

Chàng nói được đến đó không biết câu sau nên nói gì nữa nên đành thôi, ngưng lại một chút chàng nói tiếp :

- Nếu như thay lại đó là tôi, thì nhất định nhị vị muội tử không khi nào lại khoanh tay làm ngơ.

Một câu này chẳng ngờ lại khiến cho Thôi Huệ sực tỉnh, nàng chuyển nhanh ánh mắt nhìn chàng hỏi :

- Í! Đúng rồi, Mai ca ca không phải huynh cũng bị trúng độc sao lại hồi phục nhanh như thế?

Mai Quân Bích nghĩ bọn họ trùng độc trong người chỉ mới giải được, không muốn đem chuyện Xuyên Thiên Phi Thử căn dặn mình là phải sau khi bọn họ giải hết độc sáu canh giờ, nguyên khí hoàn toàn hồi phục rồi mới đến lược chàng giải độc kể cho họ nghe. Chàng chỉ khẽ mỉm cười nói :

- Vừa rồi tôi cũng đã uống một viên thuốc giải, cho nên giờ đã khỏe hơn rất nhiều. Huệ muội, muội vừa mới giải hết trùng độc trong người, nguyên khí chưa hoàn toàn hồi phục phải nghỉ ngơi cho nhiều mới được.

Thôi Huệ và Thượng Quan Yến thầm hiểu, nội công của mình không bằng được Mai Quân Bích, cho nên nghe chàng nói thế thì ai cũng tin ngay. Huống gì lúc này bọn họ quả thật cũng còn rất mệt mỏi, đương nhiên y theo lời chàng nhắm mắt lại tịnh dưỡng chân lực.

Lại nó Mai Quân Bích bôn ba cả ngày không hề nghỉ ngơi một giây phút nào, cho nên vốn quên đi trùng độc trong người, nhưng lúc này vừa nghỉ ngơi lại nghe Thôi Huệ nhắc đến trùng độc thì đột nhiên chàng liền cảm thấy uế khí dân lên trong người nghe lờm lợm trong họng. Vốn độc trong người đã bị chàng dùng Bát Nhã thiền công bức chế không cho phát tác, lúc này nhân cơ trồi lên, khiên cho cả người bắt đầu cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.

Chàng chẳng những không dám lên tiếng nói câu nào, mà còn vội vàng ngầm vận công cố gắng bức chế độc trùng cho qua sáu canh giờ, chờ đến khi hai vị cô nương đã hồi phục bình thường có thể canh vệ cho chàng, lúc ấy chàng mới có thể yên tâm phục giải dược.

Nhưng nào ngờ lần này không giống như vừa rồi, chính mùi xú uế ở góc thạch động chừng như ảnh hưởng đến trùng độc trong người chàng phát tác mạnh, mà xem ra càng lúc càng mạnh. Mặc cho chàng bế khí tịnh thần, vận hành chân lực khống chế, nhưng vẫn không khống chế được chúng.

Điều này khiến cho chàng cả kinh, cứ theo như tình hình này thì chàng khó mà chịu qua nổi sáu canh giờ.

Bấy giờ chỉ thấy chàng một tay ôm ngực một tay cố gắng chịu đựng, nhưng khó chịu đựng nổi vẫn chính là cái mùi tanh tưởi xông lên từ đống áo quần ở góc vách đá. Qua một hồi, Mai Quân Bích đã thấy cả người run lên từng hồi, trong ngực lục phủ ngũ tạng đều đau nhức vô cùng toàn thân nhiệt hỏa bốc lên, tay chân thì lại ra mồ hôi lạnh, cứ như một người đang trong cơn trọng bệnh.

Nhưng Mai Quan Bích vốn là người thông minh cơ trí, qua chút hốt hoảng chàng định thần lại, nghĩ ngay ra trùng độc trong người mình phát tác chính là do bị ảnh hưởng bởi mùi xú uế bên ngoài xông vào, nếu như trừ đi được mùi xú uế này thì nhất định trong người đỡ ngay.

Trong đầu nghĩ thế, định đứng lên đem đống áo quần của hai vị cô nương mang ra khỏi động, nhưng chợt nghĩ lại chàng từng có luyện qua Chiên Đàn thần công trong Đại Thừa Phục Ma Pháp Tạng, chẳng phải chính là môn công phu thanh trừ uế trọc thặng thừa đó sao? Ta hà tất phải đi cầu bên ngoài?

Nghĩ thế chàng liền ngồi bàn tọa ngay tại động khẩu, hai mắt nhắm hờ vận khí thi diễn Chiên Đàn thần công, chỉ sau một chốc thần định ý kết, lục hợp quy nhất, thân xả ngoại cảnh, thế giới chung quanh chừng như không còn ảnh hưởng gì đến chàng nữa. Sau chừng một tuần trà, dần dần từ Linh Đài như cháy sáng lên một ngọn đuốc, ánh sáng rực rỡ tỏa chiếu khắp nơi, một mùi hương thơm thoảng nhẹ quanh người chàng...

Đừng nói là mùi tanh uế biến mất, mà đến ngay cả độc trùng Kim Tuyến Đào Hoa cũng bị Phật hỏa kim đăng trong người thiêu cháy tận tuyệt, đào thải ra ngoài theo đường chân lông. Bấy giờ chàng cảm giác toàn thân nhẹ nhõm, trong lòng trống không, chân khí hòa hoãn, thần trí yên định, chừng như đã đạt đến cảnh giới viên minh thông huệ của nhà Phật.

Cứ thế, chàng chẳng khác gì một vị thiền sư nhập định, không biết qua bao nhiêu thời gian, đột nhiên chàng nghe thấy tiếng bước chân người rất khẽ truyền lại từ trong địa đạo.

Nên biết, một người khi đã luyện võ công đạt đến cảnh giới thặng thừa, vô luận là ngủ say thế nào, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể lập tức tỉnh ngay, huống gì Mai Quân Bích lúc này chính đang tọa thiền tĩnh công, Linh Đài không minh, vạn niệm đều tuyệt, tự nhiên nghe càng rõ ràng.

Chàng liền đứng lên, trùng độc trong người đã giải, chẳng còn trở ngại, thì dù có người đến chăng nữa chàng cũng không xem vào đâu. Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thôi Huệ và Thượng Quan Yến lúc này đang ngon giấc say sưa, trong lòng nghĩ hai vị muội muội hiện tại công lực mới hồi phục, chỉ cần bọn chúng không xông vào đây là được.

Nghĩ thế, chàng định ngồi xuống tiếp tục hành thiền tĩnh công, nào ngờ nhận ra tiếng bước chân không chỉ của một người, mà lại đã đi đến nghe rất gần, lại chừng như lén lén lút lút đề phòng bị người khác phát hiện. Cứ nghe tiếng bước chân mà phán đoán thì đã vào đến ngay ngã tư trong địa đạo, còn cách mật thất mà chàng đang ở không bao xa.

“Ủa! Bọn chúng vì sao dừng lại?” Mai Quân Bích trong lòng sinh nghi tự hỏi, cứ theo như tình hình này thì bọn người này không phải là người của Huyền Nữ giáo.

Nguyên bọn người này lén lút bám theo chân bọn người Huyền Nữ giáo mà vào đến đây, vì không quen đường nên đi lòng vòng có nửa ngày mới lần tới được nơi nầy. Nhưng chỉ nhìn vào khinh công cước trình của bọn họ thì cũng biết được không phải là hạng tầm thường.

Mai Quân Bích trong long thoáng động khi chợt nghe tiếng nói thì thầm vang lên, nghĩ :

- “Bọn chúng đang nói chuyện với nhau, sao ta không rình nghe xem bọn chúng nói những gì?...”

Trong đầu nghĩ thế, chàng liền khẽ chân đi lần ra bên ngoài mật thất.

Địa đạo trong động tối đen như mực nên chàng không sợ bị người phát hiện, lần đến gần chỗ rẽ vào mật thất thì quả nhiên nghe rõ tiếng hai người đang nói chuyện với nhau, tuy bọn họ nói chuyện rất nhỏ, chừng như rủ rỉ bên tai, nhưng với Mai Quân Bích thì vẫn nghe rất rõ ràng.

- Đại sư phụ, có lẽ chúng ta mắc lừa bọn họ chăng? Bọn họ cố ý dẫn dụ chúng ta vào trong địa đạo quanh co khúc khuỷu này?...

Đầu tiên là giọng của một người trẻ tuổi, chừng như không kiên nhẫn được mới lên tiếng.

Tiếp liền nghe một giọng khàn khàn vang lên đáp :

- Ha ha! Chúc thiếu hiệp, suốt cả chặng đường bọn chúng không hề phát hiện ra dấu vết chúng ta thì làm sao có thể giở trò lừa chúng ta được? Theo như bần tăng nhìn thấy thì trong địa đạo này nhất định có đường bí mật thông ra một cửa động khác, có điều chúng ta vì chưa quen đường nên đi loanh quanh nhầm đường mà thôi. Đến lúc này thì bần đạo đã nghiệm ra được, con đường vừa thẳng vừa rộng này mới là đường chính, chúng ta cứ đi thẳng tới trước nhất định không sai!

Đây là giọng nói của người thứ hai, Mai Quân Bích nghe giọng nói người này rất quen.

Chàng chau mày không mất nhiều thời gian suy nghĩ cũng nhớ ra ngay :

- “A! Chẳng phải chính là tên hòa thượng lòng đầy tham niệm Đăng Tâm hòa thượng đó sao? Hừ! Sao hắn lại cũng mò đến tận đây nhỉ?...”

Bấy giờ lại nghe giọng người thanh niên nói :

- Đại sư phụ, Nhậm nhị ca của tôi bị người sát hại, tin tức này không sai chứ?

Đăng Tâm hòa thượng nói :

- Hắc! Chúc thiếu hiệp, chẳng lẽ thiếp hiệp cho hòa thượng ta là phường giá áo túi cơm chăng, Nhậm đại hiệp với bần tăng đây có thể coi phương ngoại chi giao, bằng hữu đồng sinh cộng tử. Tối hôm ấy Nhậm đại hiệp gấp gáp mà đi trước một bước, bần tăng cùng với Truy Phong kiếm khách, Phạm lão tam ba người liên thủ tác chiến, đến sáng hôm sau thì bần tăng phát hiện ra thi thể của Nhậm đại hiệp gần dưới chân Tuyết Phong sơn, nhìn cũng biết ngay chết dưới kiếm của kẻ thù, cái chết thật thảm!

- “Người mà lão ta nói đến không phải là Thập Nhị Kim Tiền Nhậm Long ư? A! Nói thế người thanh niên từ nãy giờ miệng luôn xưng Nhậm nhị ca kia, nhất định cũng phải là đệ tử trong Thái Sơn Bàn Thạch bảo chứ chẳng nghi!”

Mai Quân Bích trong đầu nghĩ như thế, lại nghe người thanh niên kia “A” lên một tiếng tỏ ra kinh ngạc nói :

- Đại sư phụ, có phải sư phụ nói Nhậm nhị ca tôi chết dưới kiếm của Mai Tam công tử Thiên Thai Phái, điều này thật chứ?

Mai Quân Bích vừa nghe thế biết ngay tên Đăng Tâm hòa thượng này đã khích bác trước mặt người này, nhất định muốn tìm mình để báo thù.

Bấy giờ lại nghe giọng Đăng Tam hòa thượng nói :

- Hắc hắc! Chuyện này thì làm sao không thật được? Đương thời bần tăng cũng chưa biết hung thủ là ai, nhưng đến khi nhìn thấy trên thân cây gần bên thi thể Nhậm đại hiệp vỏ bị bóc ra, viết một hàng chữ bằng máu “Người giết Thập Nhị Kim Tiền là Thiên Thai Mai Tam công tử”, thì mới biết được hung thủ chính là hắn...

Mai Quân Bích nghe đến thế trong lòng chấn động mạnh, bất giác trong đầu liên tưởng đến sáng hôm ấy chính chàng cũng tận mắt nhìn thấy Truy Phong kiếm khách bị sát hại, ngay thân cây bên cạnh hắn cũng có khắc một hàng chữ rằng: “Đồ sát Truy Phong kiếm khách là Thiên Nhai Mai Tam công tử!”
Xem tình hình này Đăng Tâm hòa thượng khả năng là người có dính tay vào trong âm mưu này.

Bây giờ lại nghe Đăng Tâm hòa thượng lên tiếng nói :

- Thực ra hôm ấy bị sát hại không chỉ riêng gì một mình Nhậm đại hiệp, đến Truy Phong kiếm khách cũng bị người ta sát hại, nghe nói cũng có lưu lại huyết tích giống như vậy.

Nghe tiếng người thanh niên nói :

- Đại sư phụ, gã họ Mai kia với chúng ta vốn không oán không cừu, sao tự nhiên lại ra tay hạ độc thủ được, huống gì nếu đúng như là người ấy ra tay thì sao còn lưu huyết tích đề đích danh tiếng tên họ của mình? Tôi nghĩ bên trong nhất định có vấn đề, không loại trừ khả năng chính là kẻ thù của họ Mai kia muốn gây ra chuyện này, lập kế di họa Giang Đông cũng không chừng.

Mai Quân Bích nghe thế trong lòng thầm nghĩ :

- “Người này cũng hiểu đạo lý, xem ra cũng là người trong danh môn chính phái.”

Chỉ nghe Đăng Tâm hòa thượng nhỏ giọng nói :

- Chúc thiếu hiệp có biết nguyên nhân vì sao Mai Tam công tử lại sát hại Nhậm đại hiệp và Truy Phong kiếm khách không?

Người thanh niên nói :

- Đại sư nhất định biết rõ nội tình, xin minh thị cho tại hạ!

Đăng Tâm hòa thượng nói :

- Đương nhiên! Chuyện này vì bản thân bần tăng kinh qua cho nên biết rất tường tận.

Tên tiểu tử họ Mai kia vô tình mà lấy được hai bảo vật võ lâm trong tay, hắn vì sợ bị tiết lộ ra ngoài sẽ dẫn đến thiên hạ tranh đoạt, cho nên mới không tiết thủ đoạn hạ sát thủ. Không ngờ chính hắn lại vì chuyện này mà trúng độc, lại còn tự chui đầu vào lưới, xem ra giờ hắn có thể đã ở trong tay Huyền Nữ giáo.

Lão ta ngừng lời lại một chút rồi nói tiếp :

- Có điều nghe nói Cát Lan tiên sinh chính là người chồng sau cùng của Miêu Cương Độc Phụ nổi danh cả một vùng Tân Cương, Cát Lan tiên sinh võ công rất cao, không phải là hạng tầm thường. Lại còn thêm Ngũ Âm Thủ Kim lão nhị, Âm Thế Tú Tài Công Tôn Khánh và một người trong Lục Thiệu tam kiều là Phiêu Sa Tiên Tử Nhiếp Ngọc Kiều và tam tiểu thư Vu Thục Nhàn. Có thể nói không người nào võ công tầm thường cả. Chúng ta ra đi lần này tùy cơ hành sự, đồng thời phải hết sức thận trọng, nhất là chú ý đến hai bảo vật kia...

Nói đến hai bảo vật giọng lão bỗng nhỏ lại, tiếp :

- Chúc thiếu hiệp, hai bảo vật đó vừa khéo chúng ta một người được một vật.

Vừa dứt lời, đột nhiên một tiếng nói cực nhỏ vang lên bên tai :

- Hi hi! Còn ta thì sao?

Đăng Tâm hòa thượng vẳng nghe bên tai có tiếng người nói, trong lòng chấn động liền thét lớn :

- Ai?

Tiếng thét bất ngờ của lão khiến cho Mai Quân Bích giật thót cả mình, chàng cứ nghĩ rằng có lẽ sơ ý gây nên tiếng động nên bị đối phương phát hiện, thầm nghĩ :

- “Lão quái tăng này thật lợi hại.”

Bấy giờ chỉ nghe người thanh niên lên tiếng hỏi :

- Đại sư, đại sư hỏi ai thế?

Đăng Tâm hòa thượng cũng ngớ người ra nói lắp bắp :

- Ngươi có nghe thấy gì không?

Người thanh niên nói :

- Không!

Đăng Tâm hòa thượng nói :

- A... khả năng ta nghe nhầm, Chúc thiếu hiệp, chúng ta nhanh đi thôi!

Nên biết, Đăng Tâm hòa thượng là một tay cao thủ đầy kinh nghiệm giang hồ, vừa rồi rõ ràng nghe thấy tiếng người nói ngay bên tai làm sao mà có thể nhầm được. Nhưng chỉ bằng vào khẩu khí cũng biết đối phương đến tất có mục đích, chỉ một điểm này cũng thấy được người này võ công cao hơn lão nhiều.

Tuy trong lòng cả kinh, thế nhưng lão không muốn nói ra, cho nên vội vàng kéo tay người thanh niên họ Chúc đi nhanh về phía trước.Trong bóng tối đen như mực, chỉ còn nghe tiếng bước chân mỗi lúc một xa.

Mai Quân Bích ngược lại không biết vì sao Đăng Tâm hòa thượng lại bỏ đi nhanh như thế, chỉ biết lão ta hiện tại mục đích vẫn là hai bảo vật võ lâm nên mới bám theo mình, bất giác trong lòng cảm thấy buồn cười.

Quay trở lại thạch thất, nhìn thấy Thượng Quan Yến và Thôi Huệ ngủ hết sức ngon lành, chàng không dám đánh động họ, liền ngồi xuống một bên nghỉ ngơi.

Qua một lúc, đột nhiên lại nghe tiếng bước chân vang lên, tiếng động tuy còn rất xa, thế nhưng trong địa đạo này bốn bề là vách núi, cho nên chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể truyền đi rất xa.

Mai Quân Bích lắng tai nghe ngóng, nhận ra tiếng bước chân chừng như vang lên từ phía đường bên trái vọng lại, Mai Quân Bích trong đầu nghĩ ngay :

- “Chẳng lẽ Đăng Tâm hòa thượng và người thanh niên kia quay trở lại sao? Thế nhưng không đúng, vừa rồi bọn họ đi hết sức vội vã, chừng như là sợ bị người khác phát hiện được thì làm sao có thể là bọn họ quay lại được.”

Tự nhiên chàng lại nhớ đến Ôn Như Phong thầm nghĩ không biết hiện tại ông ta ở đâu, tính ra từ khi uống thuốc đến giờ có đến hai canh giờ rồi, nhỡ như bị bọn chúng phát hiện ra thì nguy!

Lại còn vị nhi nữ của Thử gia gia, chỉ nghĩ đến đó chàng cũng thấy lo lo trong lòng, chàng không nén được liền đứng lên đi nhanh ra ngoài thạch thất, nhưng vừa đến ngang chỗ rẽ chàng liền ngừng chân lại vì nghe từ bên ngoài có tiếng người quát tháo chừng như đang động thủ với nhau.

Thế nhưng, trong địa đạo quanh co khúc khuỷu, tiếng động lại vọng dội râm ran từ nhiều hướng, cho nên nghe không rõ ràng.

Mai Quân Bích võ nghệ cao cường, lại đầy can đảm, đã thế trong địa đạo đường nhỏ vòng vèo, chàng không sợ bị người phát hiện, liền bước chân theo con đường mà vừa rồi chàng vào trong này xem tình hình thế nào.

Đi chừng một lúc, đến một chỗ rẽ, phía trước đã nhìn thấy có ánh sáng chiếu ra, đồng thời tiếng người nói chuyện chính từ đó vọng ra.

Mai Quân Bích nhanh nhẹn nép mình vào vách đá dỏng tai lắng nghe, tiếng người tuy rất nhỏ, thế nhưng chàng lại nghe rất rõ ràng.

- Công Tôn lão đệ, ngươi đã gặp tên Thập Nhị Kim Tiền ở trên Tuyết Phong sơn, tên tiểu tử này nhất định phải là người của Thái Sơn Bàn Thạch bảo, có điều hắn không thể nào lại đơn thân độc mã vào đây, xem ra trong mật đạo này tất phải có đồng đảng của hắn. Lại còn lão quái trộm kia và bọn họ Mai kia cũng không thấy đâu cả, chẳng lẽ bọn chúng biết bay chăng? Chúng ta phải nhanh lục soát, không biết Cát Lan lão huynh nghĩ thế nào?

Người này giọng nói nghe rất quen, chỉ có điều nhất thời Mai Quân Bích không nhận ra mà thôi.

Cứ nghe khẩu khí người này thì chừng như Thử lão tiền bối và Ôn huynh không hề bị bọn chúng phát hiện. Ngược lại thì thiếu niên họ Chúc kia chừng như đã bị bọn chúng bắt giữ.

- Hắc hắc...! Kim nhị ca phụng mệnh mà đến đây, lão hủ đương nhiên phải chịu theo phép, có gì sai khiến cứ việc phát lệnh.

Nghe Cát Lan tiên sinh xưng người này là Kim nhị ca, chàng sực nhớ ra ngay người này chính là Ngũ Âm Thủ Kim lão nhị, đã từng bị chàng dùng Bát Nhã thiền công đánh chạy khi ở trong Ca Lạc sơn trang.

Thảo nào mà chàng nghe giọng quen như thế.

Bấy giờ nghe Kim lão nhị nói :

- Khéo nói, khéo nói! Huynh đệ còn chưa quen thuộc đường ngang lối tắc trong mật đạo này, Cát Lan tiên sinh là thổ địa ở đây, địa hình quen thuộc, đương nhiên có cao kiến khác!

Vì vừa rồi Cát Lan tiên sinh lời lẽ khiêm tốn, cho nên lão cũng nói lời khách khí.

Cát Lan tiên sinh cười nói :

- Mật đạo này dài chừng ba dặm, chính vì nó hết sức bí mật cho nên lão hủ ở đây mà không ngại bị người khác phát hiện. Hơn nữa bên trong đường ngang lối dọc rất nhiều, lão hủ khi lần đầu phát hiện, xem xét mới thấy ngoài hai cửa ra vào động ở đường chính thì tất cả những con đường khác đều là tử lộ, trước mắt chỉ cần chặn cứng hai cửa động ra vào thì đến con chim cũng không bay thoát được.

Nói đến đó lão ghé người gần Kim lão nhị rỉ tai thêm mấy câu, nhưng vì lão nói quá nhỏ, cho nên Mai Quân Bích không nghe được.

Chỉ nghe thấy Kim lão nhị cất tiếng cười lên một tràng dài đắc ý nói :

- Nếu đã như thế thì phiền lão ca một chuyến!

Cát Lan tiên sinh cũng cất tiếng cười ngặt nghẽo, rồi liền bước đi trước tiến thẳng về phía Mai Quân Bích đang nấp.

Nói lão ta đi nhưng kỳ thực nhanh còn hơn chạy, thân pháp kỳ tuyệt hiếm thấy, chỉ nháy mắt đã đến gần ngã tư.

Mai Quân Bích giật mình chấn động, thầm nghĩ trong lòng :

- “Con người này quả danh bất hư truyền, ta giờ rút lui cũng không kịp rồi....”

Trong đầu chàng nghĩ nhanh một ý, thân hình lập tức tung lên không một cách nhẹ nhàng hai tay xòe ra, thân hình dính chặt vào vách động như một con thạch sùng.

Vừa lúc này thì thân hình gầy ốm như que củi của Cát Lan tiên sinh lướt ngang qua phía dưới chạy thẳng vào bên trong địa đạo.

Giờ nhìn lại mới thấy trong tay lão ta không hề nắm đèn đuốc gì cả, thì ra lão ta đã luyện một tuyệt môn công phu Thiên Nhãn Thông.

Chỉ nghĩ thế cũng giật mình, người này công phu thâm hậu không biết bao nhiêu, chẳng thể nào xem thường được.

Bấy giờ Cát Lan tiên sinh vừa cất chân bước đi, thì nghe Kim lão nhị nói tiếp :

- Trong địa đạo này đường rẽ rất nhiều, lục soát không xuể, chúng ta chia ra làm hai nhóm chặn hai đầu ra vào. Nhị tiểu thư và lão phu một nhóm, Tam tiểu thư và Công Tôn lão đệ một nhóm, chúng ta cứ thế mà hành động, các ngươi thấy thề nào?

Lão ta tuy nói ra như hỏi ý kiến, nhưng kỳ thực thì đó là một mệnh lệnh, ai cũng thừa hiếu thi hành.

- Kim nhị ca đã nói thì khi nào sai? Chúng ta cứ theo quyết định như thế.

Người vừa lên tiếng chính là Âm Thế Tú Tài, nhưng liền nghe tiếng người khác phản đối :

- Không, Kim thúc thúc, như thế không ổn!

Mai Quân Bích chỉ nghe giọng cũng nhận ra ngay chính là Tam tiểu thư Vu Thục Nhàn, bất giác trong lòng không khỏi chấn động.

Kim lão nhị nghe thế thì hơi bực mình, nhưng vẫn cười ra mặt hỏi :

- A! Tam tiểu thư có cao kiến gì chăng?

Vu Thục Nhàn nói :

- Kim thúc thúc à, vừa rồi chúng ta phát hiện ra dấu vết địch nhân, tuy vừa rồi đã bắt được một tên, nhưng chưa dám chắc là không có người của Cửu đại môn phái tiềm phục bên trong. Huống gì đã có Cát Lan tiên sinh trấn giữ lối ra, bọn người của lão Thần Thâu và Mai Tam công tử chẳng lo mọc cánh bay được lên trời, còn chúng ta nếu như nhân thủ phân tán rất dễ bị đối phương thừa cơ tấn công, địa đạo này dài có đến ba dặm, lại thêm đường rẽ ngang dọc chằng chịt, cho nên chúng ta tốt nhất nên tập trung lực lượng là ổn hơn cả!

Đối với võ công của Mai Tam công tử thì Âm Thế Tú Tài đã từng hội kiến, Kim lão nhị ngược lại thụ thương dưới tay chàng, cho nên càng khiếp hơn.

Lần này nếu như không phải nhân Mai Quân Bích trong người thụ trùng độc, lại còn phải kế của Cát Lan tiên sinh cho uống thuốc trợ trùng phát tác thì chẳng khi nào bọn chúng dám truy đuổi chàng.

Giờ nghe Vu Thục Nhàn nói thế, bọn chúng nghĩ lại Mai Quân Bích tuy thân thụ trùng độc nhưng qua thời gian cũng đã lâu, chưa biết chừng trùng độc đã giải, thì với bọn họ bốn người tụ lại một chỗ còn chưa hẳn đã đối phó được, huống gì chia mỏng lực lượng ra thì càng nguy. Cho nên thấy lời nàng cũng có lý.

Nhưng vừa rồi lão đã đồng ý với chủ trương của Cát Lan tiên sinh, cho nên tỏ ra lúng túng nhất thời chưa biết xử trí thế nào.

Kim lão nhị gật nhẹ đầu, trầm ngâm nói :

- Ừ! Tam tiểu thư nghĩ sâu như vậy thật đúng, chúng ta bốn người nên ở chung một chỗ.

- Thôi được rồi! Nghĩa phụ đã đi lâu rồi, chúng ta cũng nhanh lên đường đi chứ!

Chương 28: Tuyệt mạch trị thương

Lần này, lên tiếng là một giọng nói trẻ trung trong trẻo, lại còn gọi Cát Lan tiên sinh là “nghĩa phụ”, người này chính là vị Nhị Kiều trong Lục Thiệu tam kiều - Phiêu Sa Tiên Tử Nhiếp Ngọc Kiều.

Vu Thục Nhàn lên tiếng hỏi :

- Vậy còn người này làm sao đây?

“Hắc hắc” Âm Thế Tú Tài cười nhạt hai tiếng, nói giọng thâm trầm :

- Hắn còn chạy đi đâu được!

Bấy giờ, chỉ thấy ánh sáng di chuyển theo bước chân, bọn họ đi rẽ vào một con đường bên phải.

Mai Quân Bích trong lòng thoáng động, câu hỏi cuối cùng của Tam tiểu thư Vu Thục Nhàn, có lẽ là chỉ đến người thanh niên họ Chúc, người của Thái Sơn Bàn Thạch bảo.

Hỏng rồi! Cứ nghe khẩu khí của Âm Thế Tú Tài thì người này nhất định còn để lại nơi này chứ không mang theo, chẳng lẽ hắn đã bị hạ độc thủ? Ta lẽ nào nhìn thấy người chết mà không ra tay cứu giúp?

Lúc này bọn Kim lão nhị đã đi xa dần, chàng vừa nghĩ trong đầu, không chút do dự lập tức lách người ra nhanh địa đạo, đưa mắt nhìn kỹ chung quanh.

Quả nhiên, không phải tìm lâu chàng cũng nhận ra ngay một người nằm ngay trên đất, chẳng hễ có một chút cử động nào.

Chỉ một cái nhún chân cực nhanh, Mai Quân Bích đã đến bên người kia, nhìn kỹ chàng mới nhận ra người này chừng hai mươi lăm tuổi, khuôn mặt nhăn nhó tỏ ra rất đau đớn, hơi thở thì ngược lại rất yếu ớt.

Mai Quân Bích giơ tay sờ lên ngực người thanh niên, rồi lại nắm Uyển mạch xem qua, đoạn xuất chỉ lực điểm vào mấy đại huyệt trên người anh ta.

Nào ngờ tay vừa điểm huyệt xong, toàn thân người thanh niên giật bắn lên, rồi cơ nhục rung động khiến cho Mai Quân Bích giật mình kinh ngạc. Đây là thủ pháp gì chứ, xem ra chàng chẳng những không phải giải khai huyệt đạo được cho người thanh niên mà còn hại nữa là khác!

Mai Quân Bích trầm lặng suy nghĩ, thầm nghĩ :

- “Từ đây đến nơi mật thất chúng ta đang nấp chí ít cũng không phải cả dặm, mà đường lại ngoằn ngoèo khúc khuỷu rẽ trái rẽ phải có đến mười hai đoạn, bọn Kim lão nhị nếu phát hiện ra muốn tìm đến được nơi mật thất cũng mất không ít thời gian, chi bằng ta cứ mang người thanh niên này đến đó rồi nghĩ cách cứu sau. Nếu như bọn chúng bốn người có tìm được đến nơi, với thân thủ như ta cũng có thể bảo vệ được ba người”.

Nghĩ thế, chàng liền mang người thanh niên lên vai rồi quay chân phóng nhanh trở lại gian mật thất, gian phòng bằng đá nhỏ xíu giờ đây trở thành một nơi trị thương.

Mai Quân Bích mang người thanh niên đặt nằm một đầu, chàng ngồi xuống lần nay xem xét cẩn thận, nhưng y nhiên vẫn không hề nhận ra một dấu vết khác thường nào. Mà người thanh niên sau một hồi giày vò giờ hai hàm răng nghiến chặt, mắt nhắm nghiền, hơi thở rất yếu gấp, hiển nhiên đã rơi vào trạng thái hôn mê.

Mai Quân Bích thấy lúng túng, chàng trước giờ quả thực chỉ mới học được Đại Thừa Phục Ma Tạng, ngoài ra các môn khác không biết gì nhiều.

Huống gì, điểm huyệt công phu các phái đều có thủ pháp riêng của mình, làm sao có thể dễ dàng giải khai huyệt đạo? Chàng chỉ còn biết đưa mắt nhìn người thanh niên của Thái Sơn Bàn Thạch bảo đang nằm thở yếu ớt, trong lòng có chút bất nhẫn.

Mai Quân Bích mắt cứ nhìn người thanh niên họ Chúc của Thái Sơn Bàn Thạch bảo, trong đầu chợt nhớ lại cái chết của Thập Nhị Kim Tiền Nhậm Long. Nếu như không phải vì chuyện này thì có lẽ anh ta chẳng khi nào lại đi theo Đăng Tâm hòa thượng truy tìm mình, để rồi bị người của Huyền Nữ giáo hạ độc thủ.

Thập Nhị Kim Tiền Nhậm Long tuy không phải bị chàng giết, thế nhưng hắn ngược lại vì chàng mà chết, nghĩ lại chuyện này tự nhiên trong đầu chàng hiện lại chuyện xảy ra trong ngôi miếu hoang ở Tuyết Phong sơn, Thân Phúc Thông phái Hoa Sơn chẳng phải chết bởi Ngũ Âm Thủ của Âm Thế Tú Tài Công Tôn Khánh đó sao?

Ngũ Âm Thủ! Đúng! Người này nhất định trúng Ngũ Âm Thủ, thảo nào vừa rồi lúc gần đi Vu Thục Nhàn còn hỏi “Vậy còn người này làm sao đây?”

Âm Thế Tú Tài Công Tôn Khánh chỉ đáp một câu đầy tự tin “Hắn còn chạy được sao?” điều này chứng tỏ hắn tin rằng nếu như người này có được cứu thoát chăng nữa, thì cũng chẳng sống nổi.

Mấy hôm trước ta cũng nghe Huệ muội muội nói đến Ngũ Âm Tuyệt Mạch là một độc môn nhục hình, lợi hại chừng như không có gì lợi hại hơn nữa, một khi bị điểm trúng thì chỉ cần một tờ giấy phất ngang qua người cũng đau đớn như nghìn vạn ngọn đao cắt da cắt thịt, đau thấu tận xương tủy, mà người thì lại không thể nhúc nhích gì được.

Đã thế, để lâu vài canh giờ không giải được thì ngũ tạng đều nát, thất khiếu xuất huyết.

Chẳng trách ta ẵm hắn chạy một hồi, người hắn ác hóa, hôn mê bất tỉnh nhân sự.

Ai! Không ngờ Ngũ Âm Thủ lại lợi hại như thế!

Mai Quân Bích qua một hồi trầm tư, trong lòng than dài, nhưng hốt nhiên chàng nghĩ ra một ý, Ngũ Âm Thủ đã gọi là “tuyệt mạch”, có nghĩ là chặn đứt hết toàn bộ kinh mạch trong người đối phương mà thôi. Ta tuy không biết nhiều về thủ pháp này, nhưng nếu dùng hết công lực toàn thân đả thông toàn bộ thập nhị kinh mạch và Kỳ kinh Bát mạch, lẽ nào con trơ trệ bế tắc?

Nghĩ vậy tinh thần phấn chấn hẳn lên, lập tức dựng người thanh niên lên đặt ngồi tựa vào tường, rồi chàng cũng liền ngồi xuống đối diện, tả chưởng án ngang trước ngực từ từ đẩy ra, hữu chưởng khoát một vòng, ngầm vận Bát Nhã thiền công, hữu chưởng giờ mới đẩy tới án ngay Du huyệt Tam Tiêu trên người đối phương, từ chưởng tâm phát ra một luồng chân khí tuôn ra như suối rót vào người đối phương theo Thủ Tam Âm Kinh, theo đó đi thấu vào tạng phủ.

Ngũ Âm Tuyệt Mạch tuy rất lợi hại, thế nhưng làm sao kháng lại nổi tuyệt thủ của Phật gia Bát Nhã thiền công. Chỉ sau một lúc, chân khí đi vào đã đả thông kinh mạch Thủ Thái Âm.

Mai Quân Bích thấy vừa ra tay đã có hiệu lực thì trong lòng càng phấn khởi hơn nữa, tự nhiên chân khí cũng theo đó tuôn trào như sóng triều lên tụ bất tận quán nhập vào kinh lạc của người thanh niên. Chẳng phải mất nhiều thời gian, cả thập nhị kinh mạch trong người đối phương đều được đả thông.

Giờ nhìn lại, khôn mặt gã thanh niên họ Chúc thần sắc tươi nhuận, không còn trắng xanh mất thần như lúc nãy.

Mai Quân Bích ngược lại nhận ra trên đỉnh đầu mình rịn mồ hôi, chàng hiểu đây là một điều gắng sức quá lớn, nhưng lúc này chàng đang chú tâm ngưng thần tụ khí truyền lực trị thương cho người thanh niên, nào có thời gian suy nghĩ nhiều.

Nhưng đúng vào lúc này, từ hướng thông đạo đến thạch thất chợt vang lên tiếng bước chân người, tiếng bước chân nghe nhẹ nhàng nhưng vẻ rất vội vã, sau bước chân này còn có thể nghe thêm một tiếng bước chân người khác, chừng như là bám theo người đi trước.

Người đi trước cũng không phải tầm thường hiển nhiên cũng đã nhận ra có người bám theo mình, liền nhảy người sang trái, thân hình quay phắt lại, tay vung ra đánh một chiêu “Đả Đảo Kim Chung” quất mạnh về phía sau.

Người phía sau chưng như không kịp đề phòng, bất ngờ bị tấn công, trong thạch đạo vừa hẹp vừa tối, khi kịp nhận ra bị đối phương trở người tập kích thì xem ra không thể né tránh được. Thế nhưng, người này cũng không phải là người tầm thường, lại có đấy kinh nghiệm giang hồ, ứng biến rất nhanh, không đợi thân hình ổn định, song chưởng hộ trước ngực. Song chung quy vẫn chậm mất một bước, “Bình” một tiếng hai cỗ chưởng kình đạo chạm nhau phát ra tiếng nổ vang rền trong địa đạo, đương trường bị đánh thoái liền ba bước.

Người đi trước một chiêu thành công, khi nào lại chịu bỏ lỡ cơ hội, lại đã xác định đúng hướng đối thủ thì càng vui mừng, tay phất chưởng đánh ra tấn công tiếp...

Người này xuất thủ cực kỳ thần tốc, nhưng người đi sau bị thua chiêu đầu trong lòng đại nộ, lúc này thấy thế không hề né tránh mà còn xông tới, miệng cười “hắc hắc”, song thủ đánh ra chiêu “Kích Lãn Phá Thạch”.

Lần này cả hai đều xuất toàn lực mà đánh, thế chiêu hùng mãnh, chỉ nghe “Bình” một tiếng dữ dội, người phía sau bị chấn động mạnh lảo đảo thoái nhanh về sau. Người phía trước ngược lại lưng dựa vào thạch bích, tuy không bị chấn lùi nhưng cũng nghe “Hự” một tiếng, chừng như cũng không chịu nổi.

Hai người trong bóng đen tối mịt tiếp liền nhau hai chưởng, người nào cũng không khỏi chấn động mạnh khi nhận ra công lực của đối phương không hề thua kém gì mình.

Nhất thời không khí trầm tịch yên ắng, không cần nói cũng biết cả hai đang ngầm vận công điều tức.

Lại nói, Mai Quân Bích đang còn bận vận Bát Nhã thiền công trị thương cho người thanh niên họ Chúc, tuy chàng đã nghe tiếng ẩu đả rất rõ ràng, nhưng từ trong mật thất này ra đến ngoài kia còn cách khá xa, đồng thời qua hai chưởng vừa rồi chàng cũng nhận ra hai người này có công lực không hơn kém gì nhau, trong một lúc khó phân thắng bại, chưa thể xông ngay vào đây được.

Trong khoảnh khắc im lặng này, hai người đều ngầm ngưng thần tụ khí điều hòa chân lực, trong lòng rất khẩn trương.

Qua thêm một lúc mới nghe người phía sau cất tiếng cười lạnh lùng :

- Hắc hắc! Chưởng lực hùng hậu thật, nhất định không phải là hạng vô danh tiểu tốt thế mà sao lại lén lén lút lút vào trong thạch động này, chẳng lẽ muốn mất mạng?

- A di đà Phật! Thí chủ vào được, lẽ nào lão nạp lại không có quyền vào?

Tiếng người phía trước thốt lên đáp, Mai Quân Bích vừa nghe đã nhận ra chính là tiếng của Đăng Tâm hòa thượng.

Còn người lên tiếng đầu tiên không ai khác ngoài Cát Lan tiên sinh, lão cười “hắc hắc” nói tiếp :

- Chốn này là môn hộ của lão phu, sao lại bảo không có quyền?

Đăng Tâm hòa thượng chừng như cũng nhận ra tiếng nói Cát Lan tiên sinh, kinh ngạc thốt lên hỏi :

- Cát Lan tiên sinh ư?

Cát Lan tiên sinh nói :

- Không sai, còn ngươi?

Đăng Tâm hòa thượng đáp :

- Hạnh ngộ! Lão nạp là Đăng Tâm hòa thượng Ngũ Đài sơn!

Giọng Đăng Tâm hòa thượng trở nên ôn hòa hơn khi lão đã biết chắc đối phương đúng là Cát Lan tiên sinh.

Chỉ nghe Cát Lan tiên sinh “Hừ” một tiếng dằn giọng nói :

- A! Thì ra là Đăng Tâm đại sư, không biết đại sư vào Cửu Đạo loan này có việc gì?

Đăng Tâm hòa thượng đáp :

- Thực chẳng giấu gì, lão nạp bám theo chân tiểu tử họ Mai đến đây, lỡ chân vào quý đạo, tuyệt không có ý mạo phạm!

- A, ra thế! Tên tiểu tử họ Mai đã trúng phải Kim Tuyến Đào Hoa trùng...

Cát Lan tiên sinh chỉ nói nửa câu, bỗng ngừng lại thay bằng một câu hỏi :

- Sao? Đại sư nói tên tiểu tử họ Mai nấp trong địa đạo này ư? Thế thì rất tốt! Hắc hắc... đúng là hắn tự chui đầu vào rọ, nhưng... đại hòa thượng truy theo hắn để làm gì chứ?

- Điều này thì thứ cho bần tăng không thể nói được!

Vừa nghe Đăng Tâm hòa thượng nói thế, Cát Lan tiên sinh sạm mặt gằn giọng nói :

- Đại hòa thượng ngươi nếu như không nói thực ra, há có thể sống rời được đây chăng?

Đăng Tâm hòa thượng nói :

- Sao, chẳng lẽ ngươi bày trò gì trong địa đạo này?

Cát Lan tiên sinh đột nhiên ngửa mặt cười dài một tràng nói :

- Trong địa đạo này lão phu đã rắc rất nhiều kịch độc, vô luận là người hay thú chỉ cần chạm phải thì chết ngay tức khắc.

Nghe lão ta nói cũng biết không đến nỗi ghê gớm như thế, nhưng mười phần thì cũng có vài phần thực. Vì vừa rồi khi phát hiện ra gã thanh niên họ Chúc xuất hiện, Ngũ Âm Thủ Kim lão nhị đoán định đối phương không thể chỉ có một người. Khả năng còn có thêm đồng bọn ẩn nấp trong địa đạo, chủ trương phải phong tỏa truy lùng cho được.

Cát Lan tiên sinh biết cả địa đạo này dài có đến ba dặm, muốn lùng sục cho hết thực là một chuyện rất khó, lại dễ bị đối phương chạy thoát, cho nên trong đầu nghĩ ra một chủ ý, vội vàng chạy ra cửa động dùng một tảng đá lớn lấp miệng hang lại.

Sau đó lại dùng độc dược bôi lên tảng đá, nếu như đối phương muốn thoát ra tất phải di chuyển tảng đá, chỉ cần như thế người dính độc tất bỏ mạng ngay. Cho nên, giờ lão nói toàn địa đạo thạch bích đều có bôi thuốc độc chỉ là để hù dọa đối phương mà thôi.

Thế nhưng, lời này được thốt ra từ cửa miệng Cát Lan tiên sinh, Đăng Tâm hòa thượng thất nhiên tin ngay chứ không hề hoài nghi, bởi vì lão thầm hiểu Cát Lan tiên sinh chính là chông sau của Miêu Cương Độc Phụ, một nhân vật dụng độc đệ nhất của Miêu Cương. Sau khi bà ta chết, thì Cát Lan tiên sinh kế tục bà ta không ai không biết.

Cho nên lúc này vừa nghe xong, Đăng Tâm hòa thượng trong lòng chấn động mạnh, nhưng lão vốn là con người giảo hoạt, cho dù trong lòng chấn động mạnh, nhưng không hề lộ ra bên ngoài, chỉ nghe trong lòng địa đạo tối om giọng lão ta nói :

- Đáng tiếc, đáng tiếc!

Cát Lan tiên sinh cười nhạt nói :

- Nói vậy là đại hòa thượng ngươi vẫn chưa từ bỏ được hồng trần, còn luyến tiếc không dứt ra được?

Đăng Tâm hòa thượng tuyên Phật hiệu nói tiếp :- A di đà Phật! Người xuất gia đầu trần chân đất, vãng sinh cực lạc, có gì mà luyến tiếc? Bần tăng chỉ là tiếc cho hai bảo vật võ lâm, cả nghìn năm nay xuất hiện chưa lâu, giờ bị mai một biết mất!

Lão ta nói tuy rất chậm rãi, nhưng bên trong nghe ra đã hàm nộ ý.

Cát Lan tiên sinh nói :

- Ngươi nói gì chứ?

Đăng Tâm hòa thượng đáp một câu lấp lửng :

- Động trung chi động, thiên ngoại phù vân!

Hai câu quả nhiên có hiệu quả, Cát Lan tiên sinh ngớ người hỏi :

- Sao? Chẳng lẽ bảo vật kỳ tài trong Thanh Liên kinh đã nằm trong tay đại sư?

Đăng Tâm hòa thượng mỉm cười, thấp giọng nói :

- Cũng gần như thế, vì bần tăng đã biết nó thất lạc nơi nào!

- Thực chứ?

Không thể biết được lúc này Cát Lan tiên sinh vui mừng hay tức giận, nhưng vừa nghe xong liền hỏi ngay một cách vội vã.

Đăng Tâm hòa thượng ngược lại nhìn thấy đối phương đã trung kế mình thì vui mừng khấp khởi trong lòng, nhưng không hề để lộ ra ngoài mặt, trầm tĩnh nói :

- Người xuất gia khi nào lại dám nói lời giả dối!

Chỉ nghe Cát Lan tiên sinh nói :

- Thế thì hiện tại ở nơi nào? Đại sư có thể nói cho biết, lão phu sẽ giải độc ngay...

- Tất nhiên, nhưng không cần phải gấp như thế!

Đăng Tâm hòa thượng muốn bắt cố thả, chậm rãi nói tiếp :

- Hai vật võ lâm chí bảo này đương nhiên chúng ta hai người đều có mặt có phần, chia nhau mỗi người một thứ, thế nhưng, trước nhất là cần phải thanh toán cho được tên tiểu tử họ Mai kia, hắn giết hại hai vị bằng hữu của bần tăng, bần tăng nhất định phải trả thù cho cố hữu...

Cát Lan tiên sinh nghe nói sẽ được chia cho một trong hai bảo vật võ lâm, trong lòng mừng rơn liền đáp ngay :

- Chuyện này thật dễ dàng, hắn như đã ở trong địa đạo này thì còn lo hắn chạy lên trời ư?

- Còn nữa...

Đăng Tâm hòa thượng cố kéo dài giọng nói, rồi ghé đầu sát hơn, tiếp :

- Hôm nay trong địa đạo này đâu phải chỉ có bọn chúng ta hai người, thế mà bảo vật thì chỉ có hai món!

- Điều này...

Lần này thì Cát Lan tiên sinh hơi thấy lúng túng, trầm ngâm một lúc rồi mới thấp giọng nói :

- Không sai, trong địa đạo còn có Ngũ Âm Thủ Kim lão nhị, Âm Thế Tú Tài Công Tôn Khánh và Lục Thiệu nhị kiều.

Đăng Tâm hòa thượng mỉm cười nói :

- Bần tăng đã sớm biết, thế nhưng ta chỉ thử hỏi mà thôi, giờ lão thí chủ tính thế nào đây?

Cát Lan tiên sinh bỗng như có quyết định trong lòng, khẳng khái nói ngay :

- Chuyện này thì cứ để lão phu lo!

Đăng Tâm hòa thượng nói :

- Chúng ta nhất định một lời nhé!

- Tất nhiên! Nhất định một lời!

Cát Lan tiên sinh vừa nói dứt lời, tay phải giơ lên, ngón tay co lại búng nhẹ một cái.

Đăng Tâm hòa thượng chỉ ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, định lên tiếng hỏi.

Nhưng liền nghe Cát Lan tiên sinh “í” lên một tiếng, dùng mũi ngửi quanh một vòng.

Lão đã ngửi ra mùi máu tanh từ trong đường ngầm xong ra, lão ta quả nhiên không hổ thẹn là tay thánh thủ dụng độc, đây chính là trùng độc do Thôi Huệ và Thượng Quan Yến bài tiết ra ngoài, làm sao qua mắt lão được.

Hốt nhiên nghe lão ta cất tiếng cười nhạt nói :

- Lão ăn trộm quả nhiên cho chúng uống Bách Độc tán, hừ...! Nhưng nội trong sáu canh giờ, chúng có thể chạy thoát được sao?

Đăng Tâm hòa thượng ngớ người ra hỏi :

- Lão thí chủ đang nói chuyện với ai thế?

Cát Lan tiên sinh vội nói :

- Tên tiểu tử họ Mai đang ở trong này, đại sư nhanh theo ta!

Đăng Tâm hòa thượng nghe thế bán tín bán nghi, tránh người nhường đường cho Cát Lan tiên sinh đi trước, miệng lại lên tiếng hỏi :

- Lão thí chủ nói tên tiểu tử họ Mai ở trong này sao?Cát Lan tiên sinh gật đầu đáp :

- Ừ! Hắn đã được lão thần trộm cho uống thuốc giải, giờ này hẳn đang ôm bụng tháo ra cả quần!

Lão ta nói đến đó hơi ngừng lại một chút mới nói tiếp :

- Thế nhưng, sau khi hắn uống thuốc giải, trong vòng sáu canh giờ liền nội lực thất tán, trong bụng thì lại sôi lên ỉa tháo ra quần, hắc hắc... hắn xem như đã nằm trong tay đại sư rồi đấy.

Đăng Tâm hòa thượng nghe Cát Lan tiên sinh nói Mai Quân Bích đã được thần trộm cho uống thuốc giải tống hết độc trùng ra ngoài thì cũng hơi chột dạ.

Bởi vì lão ta thầm hiểu công lực của Mai Quân Bích như thế nào, người này chỉ cần độc trùng trong người giải được rồi thì bọn họ hai người có hợp lực lại cũng khó mà khống chế được. Hy vọng trong thời gian ngay sau khi Mai Quân Bích vừa mới uống thuốc giải, công lực thất tán, lại bị cơn tiết tả hành hạ thì may ra khống chế được.

Nghĩ đến đó, lão mừng hí hửng trong lòng, đúng là cơ hội cầu cũng không có được.

Bấy giờ cả hai chỉ là hợp tác để lợi dụng nhau, một trước một sau đi nhanh về phía trước.

Qua vài lần rẽ, vách núi hai bên càng lúc càng hẹp lại, đồng thời mùi tanh tưởi kia cũng càng nồng nặc hơn.

Đang mải miết đi, Cát Lan tiên sinh đột nhiên nhận ra một luồng chỉ lực điểm tới ngay huyệt Phụng Nhãn của mình, nếu như bị điểm trúng vào yếu huyệt này thì không chết cũng bị thương chứ chẳng nghi.

Thế nhưng, lão ta là một tay đầy kinh nghiệm giang hồ khi nào lại dễ dàng để hạ gục như thế, chỉ thấy thân hình lão thuận đà ngã nhanh về phía trước, trong lòng đại nộ quay phắt người lại định mở miệng lên tiếng chửi...

Nhưng ngay lúc ấy lại nhận ra một vật gì tanh hôi lạnh ngắt bay tới trước mặt, lão muốn tránh cũng không kịp, chỉ nghe “Bốp” một tiếng cả khối tanh tưởi kia dính trọn vào mặt, lão giơ tay lên sờ chỉ thấy nhầy nhụa.

Cát Lan tiên sinh đương nhiên nhận ra ngay đó là gì rồi, lão ghê lợm cả giọng, nhưng lúc này trong lòng cơn giận tột độ khiến lão không kể gì nữa, sau khi giơ tay vuốt mặt vung tay một cái ném mạnh về phía Đăng Tâm hòa thượng.

Đăng Tâm hòa thượng đang hí hửng vui mừng bám sát ngay sau chân Cát Lan tiên sinh, bỗng nhận ra tiến kình phong phía trước ập tới, khựng người thì đã nhận thấy Cát Lan tiên sinh đánh thẳng vào huyệt Tâm Khảm của mình.

May mà lão ta đã có đề phòng từ trước, giơ tay lên gạt ngang một cái hóa giải được chiêu của đối phương, cười gằn nói :

- Lão thí chủ, sao vô cớ lại tập kích bản tăng...

Nhưng một câu lão ta nói còn chưa dứt, một khối gì mềm ướt bay trúng thẳng vào mặt.

Bên tai lại nghe tiếng thét tức giận của Cát Lan tiên sinh, và tiếng thân hình lao tới...

Đăng Tâm hòa thượng hiểu ra tình hình hết sức nguy ngập, nhưng né tránh trong con đường địa đạo nhỏ hẹp này thì hết sức khó khăn, huống gì lúc này mặt đầy khối nhầy nhụa tanh tưởi đang khiến cho lão đến thở cũng không nổi.

Lão chỉ còn ngửa người lui sau mong thoát nạn, nhưng cánh tay phải đã năm gọn trong thế cầm nã của Cát Lan tiên sinh.

Nên biết, Đăng Tâm hòa thượng xuất Ngũ Đài sơn, Ngũ Đài được liệt vào trong Cửu đại môn phái, bản thân lão cũng không phải là hạng tầm thường, tay phải bị chộp nhưng không hề nao núng, chỉ thấy lão xoay cổ tay một vòng, không thoái lại tiến, cũng chộp vào Uyển Mạch tay phải Cát Lan tiên sinh.

Cả hai mặt đầy dơ bẩn tanh hôi, đến chịu không nổi muốn nôn thốc ra ngoài, nhưng người này lại nắm lấy tay người kia gầm gừ nhau như hai con dã thú, nhưng chẳng ai thốt được lên thành tiếng.

Nhất là Cát Lan tiên sinh, vừa nếp phải mùi vị tởm lợm kia lão hiểu rõ hơn ai cả, đây chẳng phải chính là độc trùng trong người đào thải ra ngoài sao? Đến lúc này thì lão chẳng thể nào ghìm nén lại nổi sự tanh lợm trong ruột gan, lão há miệng nôn thốc nôn tháo, vừa khéo nôn thẳng vào đầu vào mặt Đăng Tâm hòa thượng.

Đăng Tâm hòa thượng bị Cát Lan tiên sinh nôn thốc vào mặt thì cũng không sao nén nổi cũng nôn ra mật xanh mật vàng, trong địa đạo chỉ nghe tiếng hai người nôn gào như thú trúng thương gầm rú, mùi tanh hôi càng nồng nặc tởm lợm.

Thế nhưng, bốn cánh tay thì vẫn cứ nắm chắc lấy nhau không ai chịu buông đối phương ra.

Luận về công lực thì Cát Lan tiên sinh đương nhiên cao hơn một bậc, tuy lúc này trên đầu trên mặt đầy những thứ dơ bẩn, nhưng trong tình cảnh hiểm nguy đến tính mạng này thì lão chẳng còn để ý gì nữa, tay vẫn tiếp tục gia tăng kình lực.

Đăng Tâm hòa thượng ngược lại vừa rồi khi đang nói chuyện với Cát Lan tiên sinh, không đề phòng nên bị lão ta đánh độc mà không hay biết. Vừa rồi lại nếm cái mùi vị tanh độc không những chỉ thấy tởm lợm đến sởn gai ốc, mà còn khiến cho độc trong người có cơ phát tác, bỗng nhiên cảm thấy trong người ngứa ngáy đau nhức khó chịu.

Tay phải vốn nắm lấy tay trái đối phương, nhưng giờ Cát Lan tiên sinh chỉ vận lực trở tay thì ngược lại bị người ta nắm chặt, hai cánh tay lão nằm trong hai tay Cát Lan tiên sinh tựa hồ như hai gọng kìm.

Lúc này chỉ thấy cổ tay tê dại, dần dần mất đi sức đề kháng, trên trán thì mồ hôi lại tuôn ra như tắm.

Cát Lan tiên sinh mắt hằn lên những tia gân máu trông thật hung dữ, cười gằn nói :

- Hai bảo vật võ lâm hiện tại ở đâu, muốn toàn mạng thì nhanh khai ra!

Đăng Tâm hòa thượng có sức cũng không vận lên được, cố nén chịu đựng, lạnh giọng nói :

- Chúng ta đã cam kết với nhau trước rồi, hai bảo vật mỗi người một món, nhưng phải hợp tác với nhau. Giờ nửa đường nuốt lời, ngầm tập kích ta, chẳng lẽ ngươi định nuốt một mình?

Cát Lan tiên sinh ngửa cổ cười dài “hắc hắc” mấy tiếng, nói :

- Nếu như không phải ngươi đánh lén sau lưng ta trước, lão phu có lẽ cũng còn xem ngươi là người của mình, thế mà giờ ngươi lại dám trở ngược lại nói lão phu đánh lén ngươi, nói thế mà nghe được sao?

Đăng Tâm hòa thượng vừa nghe thế, trong lòng thoáng động liền hỏi :

- Lão thí chủ nói bần tăng đánh lén ư?

Cát Lan tiên sinh nói :

- Rõ ràng ngươi ra tay phóng chỉ lực điểm vào huyệt Phụng Nhãn của lão phu, chẳng lẽ không đúng sao?

Đăng Tâm hòa thượng đảo nhanh mắt, chừng như đã nhận ra bên trong có nội tình, liền nói tiếp :

- Chẳng lẽ vừa rồi không phải lão thí chủ xuất chưởng đánh vào huyệt Tâm Khảm bần tăng?

Cát Lan tiên sinh tức giận nói :

- Ngươi đánh lén ta không thành, còn ném thứ dơ bẩn ô uế do người ta bài tiết ra khiến ta nôn thốc nôn tháo, lão phu xuất thủ chộp lấy tay trái ngươi, làm sao còn có thể xuất thủ đánh vào Tâm Khảm ngươi được?

Đăng Tâm hòa thượng nghe thế liền thấp giọng nói :

- A di đà Phật! Lão thí chủ đi phía trước dẫn đường, thử hỏi bần tăng lấy đâu ra thứ dơ bẩn người ta bài tiết ra được? Còn không nhanh buông tay ra ư? Chúng ta rõ ràng đã bị kẻ khác giở trò rồi!

Cát Lan tiên sinh nghe không khỏi ngớ người, nghĩ lại tình hình vừa rồi thì cũng rất đáng ngờ.

Lão lại nghĩ, Đăng Tâm hòa thượng đã trúng phải độc của lão chẳng lẽ còn sợ chạy được sao, huống gì muốn tìm được bảo vật thì không thể không có lão ta.

Nghĩ đến đó, liền buông tay ra, vừa làm như ngạc nhiên nói :

- Đại sư như đã nói thế, xem ra chúng ta vừa rồi chỉ là hiểu nhầm nhau, vậy kẻ nào ngầm giở trò với chúng ta chứ?

Đăng Tâm hòa thượng được thoát ra khỏi đôi tay như hai gọng kìm của Cát Lan tiên sinh, thở phào một hơi, móc trong túi ra một chiếc Thiên Lý Hỏa Động, chỉ nghe xẹt một tiếng ánh lửa cháy bùng lên, con đường hang tối đen giờ mới nhìn thấy rõ ràng mọi vật.

Nhưng con đường địa đạo ngoằn ngoèo khúc khuỷu trống hơ trống hoác, nào thấy bóng người nào? Lão hậm hực “Hừ” một tiếng, tay trái nắm chiếc hỏa động, tay phải nắm xâu chuỗi hạt, quay đầu nói :

- Chúng ta tiến sâu vào trong xem!

Nói rồi liền lách người lướt tới, khuất thân nhanh sau bức tường thành bên phải, Cát Lan tiên sinh cũng không chịu chậm chân liền tung người phóng theo ngay sau.

Lại nói, trong gian thạch thất, Mai Quân Bích trên trán mồ hôi râm rấp, vận Bát Nhã thiền công truyền sang người thanh niên vừa đả thông được bốn mạch Âm Kiểu, Dương Kiểu và Âm Duy, Dương Duy trong Kỳ kinh Bát mạch, còn lại bốn mạch nữa chưa đả thông, có thể nói trị thương mười phần đã được bảy tám.

Nào ngờ, chính lúc quan trọng này thì ánh lửa cháy sáng soi vào, tiếp liền là cả Đăng Tâm hòa thượng và Cát Lan tiên sinh xuất hiện.

Mai Quân Bích quả không mười năm khổ luyện được tuyệt học Phật môn, trong tình cảnh nguy hiểm này mà vẫn bình tâm trấn định, tay y nhiên đặt trước ngực người thanh niên, tợ hồ như không hề hay biết sự có mặt của đối phương.

Đăng Tâm hòa thượng là người đầu tiên vào thạch thất, đồng thời cũng đã nhận ra người thanh niên ngồi bất động trước mặt Mai Quân Bích chính là người đi cùng lão ta tới đây: Vạn Lý Ưng Chúc Ưng Dương, một trong ba tay đại cao thủ Song Long Nhất Ưng của Thái Sơn Bàn Thạch bảo. Nhưng lão ta không biết làm sao mà Mai Quân Bích lại cứu được Chúc Ưng Dương về đây, đồng thời lại còn vận chân lực truyền sang trị thương cho hắn.

Nên biết, vận công trị nội thương là rất nguy hiểm, vô luận người công lực cao thâm đến đâu, nhưng trong khi đang vận công trị thương thì không được ai đánh động quấy nhiễu, nếu không thì chỉ một cái phất nhẹ tay cũng có thể lấy tính mạng người này như chơi.

Cho nên, nhìn thấy tình hình này thì phải nghĩ ngay nhất định có cao thủ làm hộ pháp.

Đăng Tâm hòa thượng đương nhiên thừa hiểu điều này, lão nghĩ :

- “Giờ chỉ cần búng tay một cái thì tiểu tử họ Mai dù có mười cái mạng cũng không còn, nhưng Chúc Ưng Dương cũng táng mạng theo, mà hắn là người của Thái Sơn Bàn Thạch bảo, rất khó động đến.”

“Nhưng thời gian không chờ đợi ta, nếu như để đến khi hắn trị thương xong rồi, thì ta nào phải là đối thủ của hắn, vì hai bảo vật ta phải hiểu câu tiên hạ thủ vi cường”.

Lúc này Cát Lan tiên sinh cũng đã nhìn thấy rõ, trong thạch thất này ngoài hai thanh niên kia ra thì còn có thêm hai thiếu nữ đang nằm trên đất, tựa hồ như đang ngủ rất sau, đó là hiện tượng của người vừa uống Bách Độc tán.

Lão nhận ra chỉ vắng mặt Văn Hương giáo chủ Ôn Như Phong, đồng thời điều khiến cho lão ngạc nhiên nhất là Mai Quân Bích chừng như hồi phục quá nhanh? Theo lẽ thì trong thời gian sáu canh giờ giải độc, chân lực như thất tán không đề tụ được, chẳng lẽ hắn chưa uống thuốc giải?

Nhưng nếu như không uống Bách Độc tán thì làm sao giờ này hắn còn cầm cự được để vận công trị thương cho người khác được?

- Hắc hắc! Tiểu tử, thì ra các ngươi trốn ở đây!

Cát Lan tiên sinh vừa thốt lên dứt câu thì đã thấy Đăng Tâm hòa thượng tung người nhảy tới, vung tay ra chiêu xuất chỉ như kích điểm thẳng vào người Mai Quân Bích.

Mai Quân Bích vẫn y nhiên vận công trị thương cho Chúc Ưng Dương, chàng chừng như không hề để ý gì sự có mặt của bọn Cát Lan tiên sinh hai người.

Ngược lại, chính tiếng quát của Cát Lan tiên sinh làm cho Thôi Huệ và Thượng Quan Yến thức tỉnh, vừa mở bừng mắt ra lập tức nhìn thấy Đăng Tâm hòa thượng xuất thủ điểm tới người Mai Quân Bích.

Thế nhưng, Mai ca ca thì ngồi im bất động toàn tâm toàn ý trị thương cho người thanh niên xa lạ.

Trong tình hình này khiến cho bọn họ phát hoảng, Thôi Huệ trở người định vùng dậy, nhưng cả thân hình nàng mềm nhũn không có chút khí lực, tay chân muốn nhấc lên cũng không theo ý mình. Trong tình cảnh này bọn họ chỉ còn biết trố mắt nhìn chàng bỏ mạng dưới độc thủ của tay ác hòa thượng.

Chương 29: Cấu Hồn bút lệnh

Tình hình bấy giờ nói nghe thì dài, nhưng kỳ thực tất cả mọi chuyện diễn ra chỉ trong cái chớp mắt.

Thôi Huệ kinh hoảng chưa kêu lên được tiếng nào thì song chỉ của Đăng Tâm hòa thượng đã điểm tới nơi.

Nào ngờ, đúng tại giây phút ngặt nghèo này, bỗng thấy Mai Quân Bích tả chưởng đang án trước ngực Chúc Ưng Dương đột nhiên từ từ giơ ra ngoài.

Chỉ nghe “Bình” một tiếng như trời long đất lở, Đăng Tâm hòa thượng cả thân hình to lớn dềnh dàng như chiếc diều dứt dây văng ngược lại ngoài động đạo, thân hình lão ta lần nữa rơi mạnh xuống đất vang lên một tiếng nặng nề.

Đăng Tâm hòa thượng làm sao chịu nổi một chưởng và một cái rơi nặng như trời giáng, lão nhắm nghiền mắt lại nằm im bất động.

Cát Lan tiên sinh nhìn thấy tình thế diễn ra quá nhanh, lão chỉ kịp nhảy người né sang một bên, thế nhưng dư phong của một chưởng vừa rồi cũng đủ khiến cho lão thấy rúng động trong lòng.

Sau chút bàng hoàng, nhìn lại thì thấy Mai Quân Bích vẫn y nhiên ngồi bất động vận khí trị thương cho Chúc Ưng Dương, chừng như không liên can gì đến chuyện vừa mới phát sinh.

Điều này càng làm cho Cát Lan tiên sinh kinh ngạc chấn động hơn nhiều, nhất thời trố mắt nhìn chàng đến ngớ người.

Cứ theo như thường tình thì một người đang vận công trị thương cho người khác, chỉ cần bị người nào động nhẹ một cái cũng đủ nhiễu động đến kim đan nội tụ, ảnh hưởng rất lớn, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì có thể thụ nội thương.

Thế mà tiểu tử họ Mai này rõ ràng đang vận công trị thương, làm sao có thể xuất thủ ra tay đả thương người khác? Đúng là một chuyện xưa nay chưa từng nghe thấy.

Lão nào biết được phép tọa thiền của Phật gia và phép tọa thiền của Đạo gia đều là công phu “khước ma”, lấy thuật chế ngự “tâm ma” làm chủ. Nếu như “nội ma” chưa trừ được lại bị ngoại công thì tất bó tay chờ chết.

Mà Bát Nhã thiền công được ký tải trong Đại Thừa Phục Ma Pháp Tạng là tuyệt môn công phu chí tôn chí thượng, nó không phải là công phu “khước ma”, mà là thần công “phục ma”. Tả chưởng án trước ngực chính là dùng khắc chế “ngoại ma”, cho nên trong lúc đang vận công trị thương, nhưng vẫn có thể đối phó với tấn công bên ngoài.

Cát Lan tiên sinh trương mắt nhìn đến ngẩn người, lão tận mắt nhìn thấy Mai Quân Bích đang trong lúc trị thương cho người khác mà vẫn đánh văng ngược Đăng Tâm hòa thượng ra ngoài, giờ mình lão lên thì cũng chẳng làm được gì.

Lại nghĩ :

- “Huống gì hai bảo vật chỉ có một mình Đăng Tâm hòa thượng biết, ta chỉ cần khống chế hắn, từ từ bức hỏi thì lo gì không lấy được, còn những chuyện khác với ta vô can, ta hơi đâu mà xen vào. Giờ nhân lúc bọn Kim lão nhị chưa lần tới đây, ta nhanh đi là hay nhất.”

Trong đầu nghĩ thế, lập tức vòng tay cắp lấy người Đăng Tâm hòa thượng chạy đi ngay.

Mai Quân Bích một chưởng đánh lùi địch nhân, tay thâu lại trước ngực tiếp tục công việc trị thương, nhưng một chưởng vừa rồi cũng hao tổn cho chàng không ít tinh lực, có thể nhìn rõ điều đó qua những hạt mồ hôi như dầu bằng hạt đậu rịn ra trên trán chàng.

Cát Lan tiên sinh bỏ đi, trong gian thạch thất bóng tối bao trùm trở lại, mà còn tối hơn trước nữa, tối nghịt đến giơ tay ra trước mặt không nhìn thấy năm ngón. Thôi Huệ và Thượng Quan Yến hai người thân hình vẫn chưa cử động được, mật thất lại tối om om, muốn cất tiếng hỏi thăm Mai ca ca, nhưng nghĩ lại lúc này chàng đang bận trị thương cho gã thanh niên kia, sợ gọi lên sẽ nhiễu động đến chàng nên lại thôi.

Thời gian chừng thêm một tuần trà, Mai Quân Bích mới hoàn toàn đả thông hết kỳ kinh bát mạch của Chúc Ưng Dương, chàng hít sâu một hơi từ từ thở hắt ra, rồi thâu tay lại.

Chúc Ưng Dương đột nhiên mở bừng mắt ra, “í” lên một tiếng tỏ ra kinh ngạc thốt lên :

- Vãn bối bị ám toán, may được cứu chữa, những tưởng tiền bối tất phải là một vị cao nhân. Vì trong động quá tối, vãn bối không chiêm ngưỡng được tôn nhan, xin tiền bối tư cáo cho biết danh húy, để tránh thất lễ!

Mai Quân Bích nghe nói thế thì vui mừng vì nghĩ cuối cùng chàng cũng trị thành công, vội ngăn lại nói :

- Huynh đài vừa rồi trúng phải Ngũ Âm Tuyệt Mạch cực kỳ tàn độc, hiện tại tuy tiểu sinh vừa đả thông kinh lạc, thế nhưng nguyên khí còn chưa hồi phục hẳn, tạm thời chớ nên nói nhiều, nhanh vận công điều tức, còn chuyện thế nào thì từ từ hãy nói chưa muộn.

Chúc Ưng Dương nghe nói vừa rồi hắn trúng ám toán loại độc môn công phu bá đạo nhất trong võ lâm Ngũ Âm Triệt Mạch, bất giác rúng động cả người. Giờ tính mạng được cứu ân này quả nặng như tạo hóa tái sinh, nghe ân nhân căn dặn như thế khi nào lại dám không nghe theo, vội vàng ứng thanh đáp :

- Vãn bối tuân mệnh!

Thôi Huệ nghe Mai Quân Bích nói chuyện với Chúc Ưng Dương thì biết trị thương đã thành công, không nén nổi liền cất tiếng hỏi :

- Mai ca ca, người này là ai?

Mai Quân Bích “Suỵt” một tiếng nói :

- Chớ nên lớn tiếng, bên ngoài có người!

Chàng lên tiếng ngăn trở Thôi Huệ rồi lẩm nhẩm một mình nói tiếp :

- Nghe tiếng còn rất xa, có lẽ là bọn Kim lão nhị đến!

Thôi Huệ nghe nói thế, cố chăm chú lắng nghe nhưng một hồi vẫn không hề nghe thấy gì cả, chẳng kiên nhẫn được liền hỏi :

- Mai ca ca, Kim lão nhị là người nào chứ?

Mai Quân Bích nói :

- Hừ! Bọn chúng quả nhiên đi tới hướng này, Huệ muội, hai người chớ lên tiếng, cứ tịnh dưỡng chân lực, ta ra ngoài ngăn cản bọn chúng.

Nói rồi chàng không đợi Thôi Huệ đáp, đã phóng người lao nhanh ra ngoài.

- Hắc hắc, lão phu không tin bọn chúng mọc cánh bay lên trời!

Chính là giọng của Kim lão nhị, thì ra lão ta đi khắp nhiều hang cùng ngõ ngách, nhưng vẫn không tìm thấy bóng Mai Quân Bích đâu cả, trong lòng không khỏi bực tức lẫn nóng giận.

Lão vừa nói xong, liền nghe một giọng thiếu nữ lên tiếng đáp :

- Kim thúc thúc, xem tình hình này thì tên tiểu tử Mai Tam công tử gì đó không có mặt trong địa đạo này, cứ nghĩ mật đạo này xưa nay không ai biết đến, làm sao hắn có thể chạy vào đây trốn được? Theo ý diệt nữ thì khả năng hắn ẩn nấp đâu đó trong Cửu Đạo loan!

Mai Quân Bích nghe cũng nhận ra ngay chính là giọng Tam tiểu thư Vu Thục Nhàn, đương nhiên cũng hiểu nàng nói những lời như thế cũng là vì mình, bất giác trong lòng cảm kích vô cùng.

Lại nói Vu Thục Nhàn chẳng hiểu sao mà mãi cứ lo lắng bất an, nàng luôn nghĩ đến Mai Quân Bích, tính tới tính lui thì từ khi chàng uống Bách Độc tán cho đến lúc này vẫn chưa qua sáu canh giờ.

Âm Thế Tú Tài chen vào nói :

- Đằng nào thì trong Cửu Đạo loan cũng có duy nhất một con đường, trước khi trời đứng ngọ thì cho dù bản lĩnh cao siêu chừng nào cũng không phi qua được. Chúng ta cứ tiếp tục lục soát trong mật đạo này rồi ra ngoài kia cũng chưa muộn.

Vu Thục Nhàn nói :

- Kim thúc thúc, chẳng phải vừa rồi chính Cát Lan tiên sinh nói bình Bách Độc tán duy nhất của ông ta bị lão thần trộm đánh cắp rồi sao? Cho tới giờ thì cả lão thần trộm cũng không thấy tăm dạng đâu cả, vạn nhất lão tao mang giải dược tặng cho họ Mai kia, đến giờ tính ra cũng bốn năm canh giờ rồi, nếu như ta cứ tiếp tục tìm cho hết mật đạo này thì có lẽ hắn đã hồi phục công lực từ lâu rồi!

Nàng vẫn cố tìm lý do để lôi kéo bọn người này nhanh rời khỏi mật đạo, có thể Mai Quân Bích mới an toàn Kim lão nhị trầm ngâm nghĩ một chút rồi gật đầu :

- Ưm! Ngươi nói cũng có lý, thế nhưng chẳng phải vừa rồi chúng ta đã phân nhau ra truy tìm trong Cửu Đạo loan rồi đó sao? Cát Lan tiên sinh ở đây có cả mười năm, thành thuộc địa hình, vừa rồi nói dây leo trước cửa động chừng như bị người động tới, cho nên mới hoài nghi khả năng bọn họ Mai kia chui vào trốn trong này, xem ra không sai đâu. Nếu như ngươi có mệt thì cứ ngồi mà nghỉ một lát!

- Ai bảo điệt nữ mệt chứ!

Vu Thục Nhàn thế giọng lên đáp lại ngay...

Lúc này mới nghe một giọng nữ nhân ẻo lả khác lên tiếng, chính là giọng Phiêu Sa Tiên Tử Nhiếp Ngọc Kiều :

- Kim thúc thúc, nghĩa phụ tôi đâu? Sao không thấy chứ?

Kim lão nhị cười khan nói :

- Ông ta chóng quay trở lại!

Một đoàn bốn người vừa nói chuyện vừa đi, chẳng mấy chốc đã đến giữa con đường rẽ, hai bên vách núi dựng đứng chật hẹp, chỉ còn đủ để một người đi qua.

Ngũ Âm Thủ Kim lão nhị tay trái nắm chiếc đánh lửa, tay phải ngầm vận công thủ thế bước đi phía trước.

Âm Thế Tú Tài Công Tôn Khánh tay cũng nắm một chiếc đánh lửa đi đoạn hậu cuối đoàn.

Bọn họ sắp đi đến chỗ vừa rồi Cát Lan tiên sinh và Đăng Tâm hòa thượng đánh nhau.

Mùi xú uế từ đống bài tiết ra của Thôi Huệ và Thượng Quan Yến, vừa rồi chính Đăng Tâm hòa thượng và Cát Lan tiên sinh ném nhau làm vung vãi dính đầy hai bên tường, giờ đây xông lên nồng nặc.
Ngũ Âm Thủ Kim lão nhị là tay đầy kinh nghiệm giang hồ, hiểu trong những nơi thâm sơn cùng cốc thế này thì khó tránh khỏi trùng độc sinh sống, thấy lửa chúng nhất định bò tới ngay, vì vậy khi vừa ngửi thấy mùi xú uế tanh tưởi, lão lập tức thổi tắt chiếc đánh lửa trong tay, chân cũng ngừng lại.

- Í! Kim thúc thúc, đừng vào đó, hôi quá!

Tam tiểu thư Vu Thục Nhàn tay bụm miệng la lên, chân thoái lùi về sau.

Phiêu Sa Tiên Tử Nhiếp Ngọc Kiều ngược lãi vừa ngửi thấy mùi uế khí, vội tiếp lời nói :

- Tam muội muội, chớ la hoảng lên như thế, đây chính là mùi độc trùng do Bách Độc tán tống ra...

Rồi lại ré giọng la lên đầy tức giận :

- Hừ! Bọn chúng quả nhiên ở trong này, Kim thúc thúc, chúng ta nhanh vào trong kia xem sao?

Vu Thục Nhàn bị Nhị sư thư quát, lại nghe mùi tanh uế này do Bách Độc tán tống trùng độc ra ngoài thì lại càng phát hoảng, vì nghĩ nhất định bọn Mai Quân Bích ở trong này chứ chẳng nghi.

Kim lão nhị nghe thế thì mặt lão hơi đỏ vì thẹn, nhưng trong bóng tối chẳng ai nhìn thấy được, lão nhanh chóng đánh lửa cháy lên, cười gằn một tiếng, chân lập tức bước nhanh.

- Ái...!

Đột nhiên nghe Tam tiểu thư Vu Thục Nhàn rú lên một tiếng, thân hình chao đảo thoát ngược về sau.

Kim lão nhị chẳng hiểu chuyện gì, vội quay người lại, tay giơ cao chiếc đanh lửa, chỉ thấy cô ta hai mắt nhắm nghiền, hoa dung trắng bệch, toàn thân lại còn run lên bần bật.

Phiêu Sa Tiên Tử Nhiếp Ngọc Kiều cũng vội nhảy tới tay đỡ lấy người Vu Thục Nhàn, giọng tỏ ra bực tức nói :

- Con nha đầu này, cứ nhõng nhẽo thành thói, vô căn vô cớ lại ngã đùng ra bất tỉnh.

Hừ...!

Vừa nói, thị vừa vung tay vỗ mạnh vào mấy đại huyệt trên người cô ta.

Mai Quân Bích lúc này nấp người sau thạch bích, từ đầu đến giờ chàng nghe rõ hết toàn bộ câu chuyện của đám người này không sót một câu.

Chàng thầm hiểu tâm tình của Tam tiểu thư Vu Thục Nhàn, đồng thời hiểu những hành động này của nàng chỉ là cố tình kéo dài thời gian để cho chàng và đồng bọn có thể qua được sáu canh giờ, nghĩ thế trong lòng không khỏi cảm kích.

Bấy giờ chỉ nghe thấy Kim lão nhị nói :

- Nhị tiểu thư, cô cứ ở lại đây cùng với Tam tiểu thư nghỉ một lát, lão phu và Công Tôn lão đệ vào trong xem cũng được.

- Hắc hắc...

Tiếng cuối cùng lão nói vừa dứt, thì đột nhiên từ đâu sâu trong đường núi một tiếng cười lành lạnh vọng ra.

Ngũ Âm Thủ Kim lão nhị thính rất nhạy, vừa nghe tiếng cười lập tức nhìn Âm Thế Tú Tài phất tay một cái, cả hai gần như cùng lúc thổi phụt tắt lửa.

Cả địa đạo vụt tối om, cả bọn bốn người đứng cách nhau chưa đầy tầm tay nhưng chẳng ai nhìn thấy ai.

Đến ngay Mai Quân Bích cũng phải kinh ngạc chấn động vì tiếng cười nghe rất xa, nhưng lại có cảm giác như ở ngay bên tai. Đã thế, âm thanh lại như từ trong vách núi chui ra, dội lại vang truyền hồi lâu không dứt, chẳng trách hai tay cao thủ hắc đạo vừa nghe thấy cũng phải tắt đèn ngừng chân.

Nhưng quái lạ một điều nữa là tiếng cười chỉ cất lên một tiếng rồi thôi, không nghe thấy thêm một tiếng thứ hai.

Âm Thế Tú Tài Công Tôn Khánh đột nhiên khí tụ Đan Điền cười dài một tiếng rồi nói lớn :

- Anh hùng đã sợ tất không đến, đến tất không sợ, bằng hữu phương nào hà tất phải giả quỷ giả thần, ra đây cho Công Tôn mỗ bái kiến!

Nhưng qua một hồi vẫn không thấy động tĩnh, nên biết càng im lặng như thế thì càng khiến cho người ta cảm thấy thần mật huyền bí.

Ngũ Âm Thủ Kim lão nhị thấy thế cũng liền cất tiếng cười nhạt nói :

- Công Tôn lão đệ, hạng không dám ra mặt gặp người thế này thì chẳng cần để ý đến hắn, chúng ta cứ làm việc của chúng ta thôi!

Nhưng lần này lão ta vừa nói xong thì một tiếng cười lành lạnh vang lên, mà lần này tiếng cười lại ngay bên người lão khiến cho Kim lão nhị chấn động mạnh, hai tay hộ trước ngực đề tụ chân khí, mắt nhìn quanh dáo dác tìm kiếm.

Tuy trong địa đạo tối đen như mực, nhưng bằng vào nhãn lực như lão ta thì nội trong tầm một hai trượng có thể nhìn thấy mọi vật, nhưng qua một vòng nhìn quanh lão chỉ thấy duy nhất đồng bọn bốn người, ngoài ra không còn một bóng ma nào khác.

Lão thầm hiểu hôm nay gặp phải cao thủ, thế nhưng bằng vào âm thanh người này thì quyết không phải là Mai Tam công tử, người mà lão đã chạm trán trên Ca Lạc sơn trang.

Huống gì theo như nhị tiểu thư nói thì mùi hôi xú uế này là do người uống Bách Độc tán bài tiết độc trùng ra ngoài, theo thế có thể phán đoán bọn Mai Tam công tử uống Bách Độc tán chưa qua khỏi sáu canh giờ, độc trùng tuy đã trục ra hết nhưng công lực thì chưa hồi phục. Thế thì người này hẳn phải là lão thần trộm ngầm trong giở trò chứ chẳng nghi.
Nghĩ thế lão đã hí hửng trong lòng, rủa thầm :

- “Hừ! Nam Cái Bắc Thâu tuy được xưng là Võ Lâm song kỳ, nhưng với thân thủ như ta thì có đâu thua kém gì chứ? Huống gì lại còn có thêm Âm Thế Tú Tài và Lục Thiệu song kiều”.

Chủ ý đã định, lão liền cất tiếng nói lớn :

- Ngươi là người hay là quỷ? Có giỏi thì mau ra đây...

- Diêm... Vương... đã... định... canh... ba... chết. Ai...

Lão ta nói còn chưa hết câu thì đột nhiên một giọng lạnh lùng vang lên, thoạt nghe khó phân định phát ra từ nơi nào, chung quy cứ như từ trong vách núi đá hai bên chui ra vậy.

Từng chữ từng chữ nói rất chậm rãi và nghe rất rõ ràng.

Kim lão nhị mặt biến sắc, toàn thân run lên, đối phương nói chưa hết câu, lão vung tay đẩy mạnh mọi người về phía sau.

Đến ngay như Âm Thế Tú Tài là người thường ngày được tiếng trầm tĩnh cơ trí, nhưng lúc này cũng thấy mặt trắng nhợt nhạt, tay đỡ lấy người Tam tiểu thư thoát chân lùi nhanh về sau.

Lần này thì khiến cho nhị tiểu thư phải chấn động, nhưng vốn là con người đa mưu túc trí, trong lòng khởi lên hoài nghi, cất tiếng hỏi ngay :

- Kim thúc thúc, sao thế? Chẳng phải chúng ta muốn vào bắt tên tiểu tử họ Mai sao?

Kim lão nhị trong lòng gấp đến phát hoảng, giậm chân nói :

- Đi nhanh, chậm một chút không kịp, chút nữa ta sẽ nói cho nghe!

Rồi lão chẳng để cho cô ta kịp nói gì thêm, chộp lấy tay kéo đi nhanh theo chân Âm Thế Tú Tài ra ngoài.

Cứ nhìn thấy thần thái lão ta lúc này thì rất hốt hoảng gấp gáp, chừng như chỉ cần chậm chân một chút thì mất mạng như chơi. Cả bọn không chỉ thoát ra khỏi đường rẽ, mà còn đi như chạy ra hướng chính lộ.

Mai Quân Bích vốn đang hồi hộp chuẩn bị đối phó với bọn người này, giờ nhìn tình hình trước mắt khiến chàng kinh ngạc chẳng hiểu ra làm sao.

Bọn Kim lão nhị rõ ràng ngửi thấy mùi độc trùng, quyết định tiến vào sâu bên trong truy tìm ta, tuy ta ngăn chặn chúng ngay lối vào thạch động, không sợ chúng xông vào. Nhưng một trường hỗn chiến thì khó tránh khỏi, chỉ ngại là hai vị muội muội và thiếu niên họ Chúc kia khó bảo toàn, huống gì người vừa cười lên tiếng kia chẳng biết là bạn hay thù?

Có một điều vì sao chỉ tiếng cười lạnh kia và một câu: “Diêm Vương đã định canh ba chết,...” lại khiến cho hai nhân vật danh đầu không nhỏ trong làng hắc đạo như Kim lão nhị và Âm Thế Tú Tài Công Tôn Khánh lại khiếp sợ bỏ chạy?

À! Nếu như thế thì người vừa cất tiếng cười kia nhất định phải là một nhân vật lợi hại, người nghe phải khiếp vía. Đồng thời, bọn Kim lão nhị nghe tiếng đã nhận ra lai lịch người này, cho nên mới không dám một chút chậm trễ, ba chân bốn cẳng bỏ chạy như ma đuổi.

Nhưng nhân vật này là ai?

Trong đầu tuy còn hoài nghi suy nghĩ, nhưng ngược lại nhìn thấy bọn Kim lão nhị bỏ chạy rồi thì cũng vui mừng, vội quay người thoái nhanh trở lại vào trong mật thất.

Nào ngờ, chân vừa trở lại trong thạch thất, chàng nhận ra ngay tình hình không ổn.

Với nhãn lực của chàng hiện tại có thể nhìn thâu đêm tối, gian thạch thất chỉ rộng chưa đầy hai trượng vuông, vừa rồi ba người còn nằm đó nhưng giờ đây trống không.

“Í! Xảy ra chuyện rồi, ta nấp sau vách đá tuy xoay lưng vào trong, nhưng trong thạch thất có xảy ra chuyện gì thì chẳng thể không nghe thấy tiếng động nào được? Hay là Huệ muội và Thượng Quan muội sau khi đã hổi tỉnh lại, nghe thấy bên ngoài có tiếng địch nhân nên đã chạy nấp nơi nào rồi chăng?”

Nghĩ vậy, chàng nhớ lại ngay thạch bích nằm phía sau mật thất, nhớ khi vừa chạy vào đây đi đến cuối đường phát hiện ra gian mật thất này, chừng như là một gian trùng thất, nhưng bấy giờ vì nôn nóng lo cho nhị vị muội muội đang xổ độc ra nên nhất thời không chú ý. Không sai, nhất định bọn họ trốn vào trong kia vận công dưỡng thần.

Nghĩ thế, chàng liền quay người bước chân đi nhanh vào trong.

Quả nhiên, cuối gian thạch thất này còn có một hốc đá chừng như là một vết nứt, rộng đủ một người lách qua được. Nhưng nhìn vào bên trong thì thấy rộng hơn, có điều hai bên vách đá nhô ra lởm chởm, con đường nhỏ hẹp hết rẽ trái đến rẽ phải, địa thế cũng lúc cao lúc thấp rất khó đi. Mai Quân Bích đưa mặt nhìn tìm, nhưng nào thấy bóng ba người kia.

Con đường nhỏ hẹp này tính ra sâu chỉ chừng bốn năm trượng, nếu như cuối con đường không có lối ra, vậy thì ba người kia đi đâu?

Chàng vừa suy nghĩ vừa bước đi đến cuối đường hẻm, quả nhiên không thấy lối ra, thế nhưng ngay dưới chân vách đá lại xuất hiện một lỗ hang lớn bằng miệng thùng nước, miệng hang tối ngòm có xu hướng ăn sâu xuống phía dưới.

Mai Quân Bích cúi người xuống, thò đầu vào trong nhìn, nhưng trong động tối đen như mực chẳng biết đâu là đâu. Chàng trong lòng sinh nghi, thầm nghĩ :

- “Huyệt động này nhỏ hẹp lại khúc khuỷu, nếu như một người chui xuống dưới tất phải chui đầu xuống trước mới bò đi được! Bọn họ ba người không đến nỗi ngu ngốc, sao lại bò xuống một huyệt động như thế này?”

Nghĩ đến đó, trong lòng hơi run, chốn thâm sơn cùng cốc hang sâu ngõ ngách thế này, khó tránh khỏi rắn rít thú độc trú ẩn, nếu đúng thế thì nguy hiểm vô cùng.

Chàng lại nghĩ, vừa rồi trong ba người thì hai người chưa đi đứng được, còn một người thì thụ thương mới hồi phục, không lẽ bọn họ bị một loài thú độc nào đó cắn tha xuống động?

Chỉ nghĩ thế trong lòng phát hoảng, nhưng chàng là người nghệ cao can đảm, cho dù nơi này là sào huyệt của giao long mãng xà thì chàng nhất định cũng phải dò thám một lần mới được.

Bấy giờ hít sâu một hơi tụ khí Đan Điền, vận Bát Nhã thiền công hộ phòng toàn thân, ngưng vận nhãn lực nhìn xuyên đêm tối rồi bắt đầu chui xuống huyệt động.

Trong huyệt động này vách động rất thấp, duy nhất chỉ một cách bò như rắn thế này mới tiến sâu vào trong, ngoài ra không còn cách nào khác.

Một người dù có võ công cao cường, nhưng với tư thế bò thế này cũng thấy chật vật vất vả, Mai Quân Bích vừa bò vừa chăm chú quan sát địa thế hang động.

Hang động vừa thấp hẹp lại vừa ẩm ướt, quyết không phải là nơi dành cho con người, Mai Quân Bích đã bò sâu xuống có đến mươi trượng, nhưng vẫn chưa thấy đáy, trong lòng càng lúc càng thầm tin hang động này của mãng xà, tự nhiên trong lòng lo lắng cho ba người kia.

Đường hang mỗi lúc thế dốc càng dựng đứng, những viên sỏi nơi chàng bò qua bị rơi ra lăn xuống dưới rào rào.

Cứ thế chàng bò xuống thêm chừng mươi trượng nữa, bỗng nhiên dưới chan hẫng hụt khiến cả người tụt xuống nhanh, may mà chàng hai tay bám chắc vào vách đá, nếu không thì cả người đã rơi xuống rồi. Thì ra đường hang đến ngang đây thì bị cắt đứt, chưa biết dưới kia là gì, nhưng hẳn phải rộng hơn đường hang.

Mai Quân Bích hai tay bám cứng vào đá, cứ thế thả người tụt xuống từ từ, có đến mười trượng nữa thì chân mới chạm đất, chàng thả người đứng vững trên đất.

Đột nhiên đúng ngay lúc ấy một trận hàn phong mang theo tiếng cười lành lạnh, một bàn tay chộp tới vai trái chàng.

Mai Quân Bích khi chân vừa chạm đất thì đã giơ tay hộ hung đề phòng, chân khí vận kín toàn thân.

Cho nên lúc này vừa phát hiện ra bị người tấn công, tay trái lập tức đánh ra theo bản năng nghênh tiếp, nhưng thực tế chưởng vừa đánh ra liền nhận thấy tay tiếp xúc với một bàn tay khô lạnh như người chết...

“Bình” một tiếng, tiềm lực hùng mạnh vô cùng, khiến cho cả người chàng cơ hồ bị chấn động văng lùi sau.

Nên biết Bát Nhã thiền công là một môn “giáng ma tuyệt học” của nhà Phật, tuy là tùy tiện phát ra, nhưng uy lực thì vẫn không hề giảm, cứ thấy lần trước chàng chỉ phất tay một cái mà đến hai tay cao thủ như Kiều Tiền Tứ Sát và Ngũ Âm Thủ Kim lão nhị cũng bị chấn văng đi xa.

Thế mà lần này chàng lại bị đối phương đánh dội lui sau, đủ thấy người này công lực thế nào rồi, đồng thời đây cũng là lần đầu tiên chàng chạm phải một tay đại kình địch.

Hốt nhiên nghe phía trước có người “í” lên một tiếng, rồi cười gằn nói :

- Có thể tiếp nổi Huyền Băng trảo của ta, phóng mắt thiên hạ đếm chưa hết đầu bàn tay. Thiếu niên nhân, công lực ngươi quả thâm hậu!

Giọng nói the thé nghe đến chối tai.

Mai Quân Bích ngưng mắt nhìn lại, giờ mới nhận ra cách chàng ngoài một trượng, một quái nhân lùn tịt, tóc dài quá lưng, trên người chiếc áo đen rộng thùng thình như giá trên một bộ xương khô, thoạt nhìn chẳng khác gì là một tử thi.

Nhất là trên khuôn mặt trắng bệch chỉ thấy chiếc miệng rộng hoác với những chiếc răng lởm chởm và chỉ có duy nhất một con mắt bên trái phát ra tia sáng xanh lè như mắt thú, ánh mắt ấy đang chiếu thẳng vào mặt chàng.

Mai Quân Bích là người võ nghệ cao cường, can trường đảm lược, thế mà lúc này nhìn thấy quái nhân dị hợm cũng không khỏi rùng mình chân thoái về sau. Nhưng chàng nhanh chóng trấn tĩnh tinh thần, nhìn nhanh một vòng mới thấy hang động vừa rồi chàng rơi xuống cao có đến tám chín trượng, chu vi rất rộng, giữa gian thạch động ngoài một chiếc giường đá ra không còn vật gì khác.

Trường phát quái nhân đứng án ngay trước thạch sàng, ánh mắt xanh lạnh cứ nhìn như ghim vào mặt Mai Quân Bích.

Chương 30: Miêu Cương độc phụ

Trên thạch sàng chừng như đang có ba người nằm bất động, vì khoảng cách khá xa, lại bị Trường Phát Quái Nhân đứng án ngay trước mặt, cho nên không nhìn thấy rõ. Thế nhưng vừa nhìn, Mai Quân Bích cũng đoán định ngay ba người này tất phải là Thôi Huệ, Thượng Quan Yến và Chúc Ưng Dương chứ chẳng nghi.

Mai Quân Bích nghĩ ngay bọn họ ba người hẳn đều bị khống chế huyệt đạo chẳng nhúc nhích gì được, nhưng tạm thời thì không nguy hại gì đến tính mạng, điều này khiến cho chàng tạm thời bớt lo lắng trong lòng.

Trường Phát Quái Nhân tuy công lực thâm hậu, nhưng chưa hẳn chàng không đối phó được.

Chàng trầm ngâm suy nghĩ, Trường Phát Quái Nhân chừng như đã đoán ra tâm ý của chàng, đột nhiên mặt hiện nụ cười nanh ác, chân thoái ba bước, cất tiếng quát :

- Thiếu niên nhân, ngươi định cướp người trong tay lão bà ta đấy sao? Hừ! Ngươi nằm mộng chăng, nếu như ngươi còn tiến thêm một bước, ta sẽ giết chúng trước!

Thì ra quái nhân này là một phu nhân, thảo nào mà giọng nói the thé khó nghe.

Bà ta vừa nói vừa giơ tay trảo khô gầy như que củi lên như sắp chộp xuống.

Mai Quân Bích nhìn thấy bà tay thoái lùi thân pháp nhanh không tưởng, khi nói thì rít lên rùng rợn, với hạng người nanh ác như thế này thì nói được tất làm được.

Trong lòng phát cấp, hai mắt trừng lên, quát lớn :

- Ngừng tay! Bọn họ ba người thân thụ trọng thương, công lực thất tán, ngươi bắt họ về xuống đây làm gì?

Tiếng nói như sấm, thần uy lẫm lẫm của chàng quả nhiên khiến cho quái bà bà chấn động ngớ người.

Hữu trảo từ từ hạ xuống, hốt nhiên thở nhẹ dài một hơi, giọng dịu lại nói :

- Thiến niên nhân, chớ hoảng! Lão bà tử ta vừa rồi vì thấy hai oa nữ này chừng như trúng phải Kim Tuyến Đào Hoa trùng vừa uống được Bách Độc tán, độc tuy giải hết nhưng công lực cũng chưa hồi phục, và gã thiếu niên kia thì thương thế vừa khỏi, cho nên mới mang bọn họ xuống đây có ý cứu bọn họ thôi!

Mai Quân Bích vừa rồi khi mới đặt chân xuống đây liền bị đối phương tập kích, lại thêm hình thù quái dị của bà ta khiến chàng chỉ nghĩ đến một nhân vật ác đạo, cho nên giờ nghe bà ta nói mang bọn Thôi Huệ ba người xuống đây cứu chữa thì thật khó tin.

Bất giác đầu mày chau lại, thấp giọng nói :

- Nói vậy bà có hảo ý, thế nhưng hai vị muội muội của ta trúng phải Kim Tuyến Đào Hoa trùng, song đã uống Bách Độc tán có đến bốn năm canh giờ rồi, chỉ cần qua thêm một hai canh giờ nữa thì công lực có thể hồi phục. Còn vị huynh đệ họ Chúc kia vừa rồi trúng phải thủ pháp Ngũ Âm Tuyệt Mạch, nhưng cũng đã được tại hạ đã thông kinh mạch, thương thế đã lành, chỉ cần tịnh dưỡng điều hòa khí huyết một thời gian ngắn là hồi phục nguyên khí. Cho nên giờ xin cứ để tại hạ mang ba người này đi!

Trường Phát Quái Nhân trương con mắt độc nhất ngưng nhìn Mai Quân Bích, nghe chàng nói thế đột nhiên ngửa cổ cất tiếng cười dài khanh khách, nói :

- Chẳng lẽ lão thân nói láo ngươi sao?

Vừa nói vừa giơ cánh tay khẳng khiu lên tác thế như muốn xuất thủ, nhất là trong ánh mắt độc nhất kia hằn lửa oán độc phẫn nộ.

Mai Quân Bích thấy đối phương hỉ nộ bất thường thì trong lòng đã đề phòng, tay trái án ngang trước ngực, tay phải vòng ra ngoài, ngầm vận Bát Nhã thiền công hộ kín toàn thân, nên lúc này nhìn thấy đối phương chuẩn bị phác tác thì vẫn hiên ngang đỉnh lập, thần thái oai nghi.

Trường Phát Quái Nhân nhìn Mai Quân Bích một cái, rồi bất giác lại buông tiếng thở dài, tay trảo lại từ từ hạ xuống, nhẹ giọng nói :

- Thiếu niên nhân, điều này cũng chẳng trách ngươi được, chưa nói là hình thù quái dị này cũng đủ khiến cho ngươi khó tin, mà ngay như mười năm về trước, chỉ cần ngươi nghe đến lai lịch của ta nhất định ngươi sẽ không bao giờ tin. Thực tình thì ta nói những lời này đều là chân thực, không sai, lão bà tử ta chính muốn cứu bọn chúng, mà xuất phát điểm là vì chính ta. Nhưng vì lão bà tử ta bình sinh chưa từng chịu một ân huệ của ai.

Nói đến đó, bà ta chừng như nhớ lại chuyện dĩ vãng trong đầu, ngầm thở dài một hơi, hai hàm răng nghiến chặt, sau tiếng cười nghe còn thảm hơn cả tiếng khóc bà ta mới nói tiếp :

- Mười năm rồi, thiếu niên nhân, thời gian mười năm xem ra cũng không gọi là ngắn chứ? Mười năm ròng rã lão bà tử ta chôn thân sâu trong huyệt động này không nhìn thấy ánh mặt trời, ta lẽ nào không muốn có thể trợ giúp được người nào đó, để người ta cũng có thể cứu giúp ta thoát ra khỏi đây...

Mai Quân Bích trong lòng lấy làm kỳ, cứ như một chưởng vừa rồi tiếp bà ta mà nói, thì công lực bà ta quyết không thua kém gì Hồng Đăng phu nhân, đồng thời thủ pháp còn có chỗ ảo diệu như còn chưa xuất ra, vậy lẽ nào chỉ một thạch động cỏn con này lại có thể giam khốn được bà ta? Thế mà rành rành lại bị giam đến mười năm, lại nghe khẩu khí bà ta thì chừng như cần phải có người ngoài trợ giúp thì bà ta mới có thể thoát ra được đây, điều này thực khiến cho chàng khó hiểu!

Vừa nghĩ đến đó thì đã nghe Trường Phát Quái Nhân nói tiếp :

- Hai nữ oa nhi này ngươi nói không sai, bọn họ trúng Kim Tuyến Đào Hoa trùng tuy đã uống Bách Độc tán, trùng độc bị đẩy ra khỏi cơ thể. Thế nhưng sau sáu canh giờ nói là hồi phục, kỳ thực chỉ có thể là cử động tay chân mà thôi, có khác gì một người bình thường không biết võ công cử động tay chân? Cho nên phải nói cho đúng là sau sáu canh giờ chỉ mới có thể cử động tay chân, đi đứng bình thường, chứ không phải là hồi phục chân khí của một người lượng võ công.

Bách Độc tán ban đầu chế ra chỉ là một loại thuốc thanh tả bách độc, trong đó chủ vị là một vị thuốc có tác dụng tả hạ thần hiệu. Nhưng vì tính công phạt quá mãnh liệt, cho nên gây thương tổn nặng đến chân nguyên tạng phủ, nhất là nội gia chân khí hao tổn quá nặng, cho nên trong sáu canh giờ sau khi uống thuốc toàn thân mềm nhũn vô lực, muốn hồi phục chân lực thì không thể sớm hơn một trăm ngày. Chính vì khuyết điểm lớn của vị chủ dược này như thế, cho nên lão bà tử ta bỏ ra hai mươi năm tâm huyết nghiên cứu, mới chế thành công một loại thuốc bổ chân nguyên gọi là Bổ Thiên Tủy. Sau sáu canh giờ khi uống Bách Độc tán, uống thêm loại thuốc này chỉ cần thêm sáu canh giờ nữa, chẳng những hồi phục chân lực mà công lực còn tăng hơn trước nữa.

Người luyện công, chỉ cần uống một viên đan dược này, chí ít cũng tăng được hai năm công lực. Có điều thuốc này phối chế còn khó hơn Bách Độc tán, hơn nữa năm xưa lão bà tử ta rất ít khi dùng đến Bách Độc tán, nên cũng rất hạn chế dùng đến viên Bổ Thiên Tủy này, chính vì điều này mà lão quỷ chỉ mới biết một mà không biết hai!

Mai Quân Bích lẳng lặng lắng nghe bà ta kể hết, trong lòng bất chợt nhớ đến một nhân vật, buột miệng nói :

- A! Chẳng lẽ bà... bà là... Miêu Cương...

Chàng nhận thấy hai tiếng “Độc Phụ” quá bất nhã, cho nên bỏ lửng không nói tiếp.

- Miêu Cương Độc Phụ.

Nhưng Trường Phát Quái Nhân đã tiếp lời chàng nói ngay, rồi ngửa cổ cất tiếng cười một tràng dài quái dị, tiếng cười đanh lạnh nghe đến chói tai, chừng như sâu trong tâm khảm bà ta chứa một nỗi uất hận lẫn phẫn nộ, nhưng sau tràng cười ấy bà ta trở lại bình thường hòa hoãn nói :

- Lão bà tử ta chính là Miêu Cương Độc Phụ, mười năm rồi Miêu Cương Độc Phụ không còn bóng dáng trên giang hồ, đúng là đã mười năm rồi! Thiếu niên nhân, ngươi biết cái tên này chứ? A! Ngươi là đệ tử của vị cao nhân nào?

Mai Quân Bích thấy người này tính khí vui giận thất thường, chừng như bị một kích động nào rất nặng nề trong quá khứ, bất giác lòng sinh đồng cảm, chàng cười nhẹ nhàng nói :

- Tiểu sinh là Mai Quân Bích, môn hạ phái Thiên Thai!

Trong ánh mắt độc nhất của Miêu Cương Độc Phụ chừng như có chút không tin, vì trước giờ bà ta chưa từng nghe nói đến một môn phái nào có tên như thế, qua một lúc mới thấy bà ta gật khẽ đầu nói :

- Thiến niên nhân, võ học của ngươi thật đáng kinh thế ngạc tục, có thể tiếp được một chiêu Huyền Băng trảo với năm thành công lực của lão bà tử ta, trong đương kim võ lâm không có được mấy người. Xem ra hôm nay lão bà tử ta được cứu ra khỏi địa ngục này rồi!

Nói đến đó, trên khuôn mặt nhăn nheo già nua của bà ta ẩn hiện một nụ cười vui mừng.

Mai Quân Bích không nén nổi ngạc nhiên hỏi :

- Bằng thân thủ cao cường của lão bà bà, có thể nói đương kim võ lâm ít người địch nổi, lẽ nào mười năm qua sống trong hang tối này là do bị người khác giam cầm? Nếu như tiểu sinh có thể giúp được bà bà điều gì thì nhất quyết không khước từ.

Miêu Cương Độc Phụ nghe chàng nói thế thì chừng như rất xúc động, hai vai rung lên nhè nhẹ, nhưng đột nhiên “Hừ” một tiếng nói :

- Lão bà tử ta tuy mười năm sống giam mình trong bóng tối không nhìn thấy mặt trời nhưng bình sinh chưa từng nhận ân huệ của ai. Thiếu niên nhân, hảo ý tương trợ của ngươi, ta không thể tiếp nhận!

Mai Quân Bích ngớ người, trong lòng lại thấy con người bà ta càng cổ quái khó hiểu, vừa rồi rõ ràng là chính miệng bà ta nói ra thầm mong có người trợ giúp để thoát ra nơi này, giờ lại nói ngược như thế, đúng là cổ quái không hiểu nổi!

Tuy nghĩ thế, nhưng bên ngoài chàng vẫn giữ vẻ ôn tồn nói :

- Trên đời này người ta vốn vẫn thường giúp đỡ lẫn nhau, tiểu sinh nếu như có giúp được chút gì cho lão bà bà thì cũng chẳng đáng gọi gì là ân huệ, xin lão bà bà chớ bận tâm.

Miêu Cương Độc Phụ chừng như không kiên nhẫn được, cười nhạt nói :

- Lão bà tử ta xưa nay chẳng biết gì là tương trợ lẫn nhau, muốn ta nhận ân huệ thì trước tiên đối phương phải nhận ân huệ của ta. Lão bà tử ta mang bọn họ ba người xuống đây chính là vì ý đó. Bởi vì hai nữ oa nhi này nội tàng chân nguyên hao tổn quá nặng, muốn hồi phục được như cũ chí ít cũng mất một ba tháng mười ngày, suốt trong thời gian này thì chẳng khác gì một người không biết võ công. Còn gã thanh niên kia thì thân thụ trọng thương, tuy đã được ngươi đả thông kinh mạch nhưng cũng chỉ là mới bảo toàn tính mạng thôi, còn muốn hồi phục lại chân lực như cũ thì nhất định phải cần đến Bổ Thiên Tủy mới được. Chính vì thế trước tiên ta cho bọn chúng uống thuốc hồi phục chân lực, sau đó mới nhờ chúng giúp ta làm một việc, thế là coi như chẳng ai chịu ơn ai!
Mai Quân Bích hốt nhiên nhớ lại bọn Thôi Huệ ba người nằm trên bàn thạch cứng đờ người, bị Miêu Cương Độc Phụ điểm huyệt còn chưa giải, vội nói :

- Lão tiền bối nếu như có chỗ dùng đến bọn họ, xin nhanh giải khai huyệt đạo cho họ!

Miêu Cương Độc Phụ giọng lành lạnh nói :

- Ngươi muốn ta giải khai huyệt đạo cho bọn chúng, đúng chứ? Thực tình mà nói bọn chúng đều đã được ta cho uống Bổ Thiên Tủy, ta chỉ điểm thùy huyệt cho chúng ngủ một giấc mà thôi. Chỉ cần chốc nữa chúng tỉnh lại thì công lực hoàn toàn hồi phục!

Nói đến đó, bà ta im lặng một lúc, từ trong ánh mắt độc nhãn chiếu ra một tia hàn quang nhìn thẳng vào mặt Mai Quân Bích một lúc, hốt nhiên hoác miệng cười nói :

- Lão bà tử ta đã âm thầm chịu đựng đến mười năm nay rồi, vì sao giờ thêm một vài canh giờ lại không kiên nhẫn được chứ? Thiến niên nhân, ta nghĩ có lẽ ngươi cũng có chuyện gấp nào đó nữa, không thể chậm trễ quá lâu, huống gì địch nhân đối đầu võ công cũng chẳng phải tầm thường. Lão bà tử ta vốn định chờ cho bọn chúng cả ba tỉnh lại rồi mất thêm vài ngày nữa truyền võ công cho chúng vài chiêu khắc chế địch, rồi sau đó mới giờ chúng giúp ta một việc. Nhưng nghĩ lại với thân thủ như ngươi cũng quá đủ để làm chuyện này, cho nên ta định trước khi bọn chúng tỉnh lại nhờ ngươi giúp một tay, chờ đến khi bọn chúng tình lại thì có lẽ ngươi cũng đã làm xong việc, như thế đỡ mất thời gian, có thể cùng nhau lên đường. Có điều như lão bà tử ta đã nói là không muốn thụ ân bất cứ người nào, cho nên mới còn trù trừ chưa quyết.

Mai Quân Bích nghe thế thì cười thầm trong bụng, nghĩ vừa rồi ta nói ra thì bà ta không chịu, giờ thì lại chủ động nhắc lại, đúng là một con người thất thường.

- À! Đúng rồi, bà ta vì nghĩ võ công cũng không qua được ta nên giữ ba người này làm con tin chăng, đợi sau khi ta làm xong việc rồi mới chịu thả người?

Nếu đúng thế thì chuyện này nhất định rất khó khăn, nếu không thì với võ công như bà ta há lại chịu thúc thủ giam mình dưới huyệt động này mười năm ròng rã, phải chờ có người giúp đỡ mới ra được sao?

Trong lòng nghĩ thế, nhưng bên ngoài mặt vẫn giữ vẻ tự nhiên nói :

- Lão tiền bối xin cứ việc chỉ giáo, ngoài việc thương thiên hại lý ra thì chuyện gì vãn bối cũng xin tuân mệnh. Còn như chuyện tiền bối không muốn nhận ân huệ người khác, thế thì vừa rồi tiền bối đã cho bọn họ phục Bổ Thiên Tủy hồi phục chân lực, xem như đã ra ân cho bọn họ, vãn bối xin thay mặt bọn họ làm một chuyện cho tiền bối vậy.

Nào ngờ, chàng vừa nói dứt câu, Miêu Cương Độc Phụ buông rõ một tiếng “Không!”, nói một cách dứt khoát :

- Ngươi là ngươi, bọn chúng là bọn chúng, làm sao có thể xào xáo với nhau được? Ngươi muốn giúp lão bà tử thì trước tiên phải nhận ân huệ của ta, lão bà tử ta mười năm sống trong tuyệt động này vô tình khám phá ra bốn câu kệ mà người trong thiên hạ nằm mộng cũng không có...

Nói đến đó, bà ta bỗng bỏ lửng câu nói, buông tiếng thở dài rồi lẩm bẩm một mình :

- Nói thế chẳng lẽ không có duyên với lão bà tử ta sao, nếu không hà tất phải đến mười năm? Nói thực tình, trong mười năm nay lão bà tử ta thụ ân huệ quá nhiều rồi!

Những câu này chừng như là một cuộc thương lượng với nhau giữa tâm và khẩu trong con người bà ta.

Mai Quân Bích nghe cứ ngớ người ra chẳng hiểu bà ta đang nói gì, nói với ai? Thế nhưng không tiện lên tiếng hỏi...

Chỉ nghe bà ta nói tiếp với giọng cương quyết :

- Thiếu niên nhân, người từng nghe nói đến hai câu “động trung chi động, thiên ngoại phù vân” bao giờ chưa?

Mai Quân Bích thấy Miêu Cương Độc Phụ đột nhiên hỏi đến hai câu kệ ngữ, chẳng hiểu là có ý gì? Vội hỏi lại :

- Điều tiền bối vừa nói, phải chăng là chỉ đến hai báu vật võ lâm?

Miêu Cương Độc Phụ gật đầu đáp :

- Thiếu niên nhân, ngươi tuổi còn nhỏ mà xem ra biết chuyện giang hồ không ít chút nào.

Mai Quân Bích cười thầm trong bụng, bà ta cho chàng biết chuyện giang hồ thuộc như lòng bàn tay, nhưng thực tế thì chàng biết cũng chỉ có một chuyện này thôi.

Mai Quân Bích trong đầu còn nghĩ thì đã nghe Miêu Cương Độc Phụ nói tiếp :

- Thiếu niên nhân, ngươi biết danh hiệu của lão bà tử ta, tất cũng biết xuất thân lai lịch của ta. Ở Miêu Cương, ta nuôi dưỡng các loài độc trùng và trồng các loại độc dược thanh danh không nhỏ. Nào ngờ Cát Lan tiên sinh dòm ngó đến pho Độc kinh của ta, nên chẳng nghĩ gì đến tình phu phụ mà ngầm cho vào trà một loại kịch độc Hắc Sinh thảo của vùng Vân Quý cho ta uống. Nói đến loại Hắc Sinh thảo này thì độc tính cực mạnh, chỉ cần uống vào là lập tức khiến cho người ta bì phu đen lại, không thể phơi dưới ánh nắng mặt trời, nếu không chỉ cần gặp phải ánh mặt trời chiếu vào, sẽ làm cho da thịt nứt ra, ngũ quan xuất huyết mà chết ngay tức khắc.

Hắn tuy giam ta vào trong mật thất, nhưng biết võ công ta vẫn còn, cho nên chỉ ở cách phòng hỏi vọng sang bức ta giao pho Độc Kinh ra. Nào ngờ chính tối hôm ấy chạy thoát ra khỏi mật thất, vốn định chạy lên núi tìm mấy loại dược thảo chuyên giải độc Hắc Sinh thảo, rồi tìm nơi phối chế. Nhưng không ngờ lão quỷ phát hiện ra ta chạy thoát thì vừa kinh hoảng vừa khiếp sợ, liền truy đuổi theo, chúng ta đánh nhau một trận trong núi có đến hai canh giờ liền bất phân thắng bại, bấy giờ đã nhìn thấy phía đông mặt trời bắt đầu mọc... ài...

Miêu Cương Độc Phụ kể đến đó, ngừng lại thét dài một tiếng, lắc đầu tỏ ra vẻ tiếc rẻ nói tiếp :

- Ta biết một khi chỉ cần để ánh nắng mặt trời chiếu vào người là khó sống, ta tức giận xuất mấy chiêu tuyệt học, lão quỷ bị trúng một chiêu Huyền Băng trảo của ta quay đầu bỏ chạy, nhưng ta thì đã không còn thời gian nên chẳng truy sát được. Ta vô tình tìm đến ẩn thân trong động này, chờ tối đến mới lần ra ngoài đi tìm thuốc... Hừ! Lão quỷ thật hiểm độc, hắn cũng biết điều này, cho nên ban ngày đã nhổ sạch loại cây thuốc này đến cái rễ cũng không còn, khiến ta hằng đêm đi về hai bàn tay trắng.
Lão quỷ cũng biết ta chỉ náu thân trong hang động lân cận, nên quyết tâm tìm diệt ta cho bằng được, nhưng chẳng thể nào lần ra được tung tích của ta. Cho nên, với lão quỷ thì xem như ta đã chết trong thâm sơn cùng cốc. Thực ra thì khi ta phát hiện ra hang động này thì đã nhận ra một điều, trong hang vốn đã từng có người sống, nếu không thì làm sao có chiếc giường đá mà lại phẳng láng như thế này được. Ta để tâm tìm khắp nơi, quả nhiên phát hiện trên vách đá phía đông có bốn hàng chữ, chính là do một người dùng “Kim Cương chỉ” mà viết vách đá, chẳng những thế mà chữ khắc sâu vào trong đá cả thốn đủ thấy người này công lực thâm hậu đến chừng nào rồi.

Trong đó hai câu cuối là đáng chú ý nhất, đó chính là hai câu kệ nói đến hai võ lâm kỳ bảo truyền thuyết giang hồ. Ngoài ra bên cạnh còn có một hàng chữ ghi rằng “Người nào đã vào được động tất phải có duyên, được truyền thụ Khô Thiền tâm pháp, độ hết khổ ải”, tiếp theo phía dưới là thuật rõ phương pháp tọa Khô Thiền Nguyên công phu Khô Thiền một khi đã ngồi thiền nhập định rồi thì không còn biết đói khát, đây chính là môn công phu năm xưa Tổ sư Đạt Ma ngồi thiền mười tám năm quay mặt vào vách đá. Lão bà tử ta chính nhờ vào phương pháp ngồi thiền này mà sống qua được mười năm nay.

Bà ta nói đến đó, đột nhiên thay đổi ngữ khí hỏi :

- Thiếu niên nhân, ngươi có biết bốn câu kệ kia viết gì không?

Mai Quân Bích lắc đầu nói :

- Tiểu sinh không biết!

Miêu Cương Độc Phụ cười nói :

- Tự tích vẫn còn in hằn trên vách đá phía động kia, thiếu niên nhân, đây chính là ân huệ đầu tiên lão bà tử ta muốn tặng cho ngươi, còn hữu duyên hay vô duyên chỉ chờ xem khí vận của ngươi! Thôi được, giờ thì ngươi nhanh đến mà xem đi, chừng nào xong rồi thì trở lại giúp lão tử ta một việc!

Mai Quân Bích mấy hôm trước đã nghe người trên giang hồ chỉ vì hai bảo vật võ lâm mà tranh giành ầm ĩ, sau đó chính lão Thần trộm Xuyên Thiên Phi Thử đồn đãi ra ngoài hai báu vật đó đã nằm trong tay chàng, nên mới dẫn đến bọn Đăng Tâm hòa thượng truy tìm chàng. Nhưng thực tế thì hai báu vật kia hiện ở đâu, thì chàng hoàn toàn không hề hay biết.

Giờ vào đây thì nghe Miêu Cương Độc Phụ nói đến bốn câu kệ liên quan đến hai báu vật được khắc trên vách đá, bảo chàng đến xem rồi trở lại làm cho bà ta một việc.

Xưa nay thì kỳ trân chí bảo, phải là người có đức mới giữ được, chàng ngược lại cũng không hề có ý niệm tham tài bảo.

Nhưng rốt ráo thì bốn câu kệ kia nói gì chứ?

Đây là một cơ hội mà chẳng ai cũng có được, còn thêm tính hiếu kỳ thúc giục chàng nên đến xem để mở mang kiến thức.

Chính vì thế mà chàng sau lúc do dự liền y theo lời bà ta bước đến bức tường phía đông xem, quả nhiên trên vách núi thấy những hàng chữ được khắc sâu trong đá cả thốn, con chữ lớn gần bằng đầu quyền, cả thảy bốn hàng, mỗi hàng bốn chữ ghi rằng :

“Nhất Quỳnh Nhất Văn,

Cổ Thụ Gốc Gìa,

Động Trung Chi Động,

Thiên Ngoại Phù Vân”

Cứ nhìn từng con chữ được dùng chỉ lực khắc sâu vào đá, đủ thấy người này công lực thâm hậu đến cảnh giới nào rồi.

Miêu Cương Độc Phụ dõi mắt nhìn theo, thấy Mai Quân Bích cứ đứng cách tường có đến một trượng đưa mắt nhìn chăm chăm, nhưng vẫn không dùng tay sờ vào.

Bà ta cảm thấy kỳ lại, bèn cất tiếng hỏi :

- Thiếu niên nhân, ngươi nhìn thấy rõ chứ?

Mai Quân Bích gật đầu đáp :

- Vâng tiểu sinh đã nhìn thấy rõ.

Miêu Cương Độc Phụ không khỏi ngạc nhiên, gật gù khen ngợi :

- Lão bà tử ta phải mất mười năm tọa Khô Thiền mới có thể nhìn thấy những hàng chữ ấy cách ngoài một trượng. Xem ra thiếu niên nhân ngươi công lực chẳng hề thua kém gì lão bà tử ta, Ai... đúng là hậu sinh khả úy! Được, nếu như ngươi đã nhìn thấy rõ rồi, lão bà tử ta cũng khỏi phải lo nhiều, giờ nhanh giúp ta làm một việc.

Mai Quân Bích thấy bà ta nôn nóng thôi thúc chàng làm ngay, nhưng làm việc gì thì chàng vẫn còn chưa biết được, chàng chau mày hỏi :

- Không biết lão tiền bối muốn tiểu sinh làm chuyện gì?

Miêu Cương Độc Phụ nghe nói giờ mới nhớ ra là mình còn chưa nói ra việc mình muốn nhờ Mai Quân Bích làm, thế mà đã thôi thúc chàng đi, bất giác bật cười, ngữ khí trở nên ôn hòa nói :

- Lão thân thật là hồ đồ, nói ra thì cũng không có chuyện gì khó khăn, chỉ là lão thân trúng phải độc Hắc Sinh thảo lại không tự chế ra thuốc giải. Lão quỷ Cát Lan tuy chưa nắm được pho Độc Kinh trong tay, nhưng năm xưa lão thân đã chế ra sẵn rất nhiều loại giải độc hoàn, tất cả đều rơi vào trong tay lão quỷ, trong đó có một loại gọi là Bạch Linh đan, đây mới chính là giải dược độc Hắc Sinh thảo. Loại đan dược này chứa trong một chiếc bình sành nhỏ màu trắng bên ngoài có dán nhãn rõ ràng nên rất dễ nhận ra. Nếu như ngươi lấy được ba viên thì có thể giúp ta nhìn thấy lại được ánh mặt trời.

Mai Quân Bích nghe bà ta nói, chỉ muốn chàng đi lấy cho bà ta viên Bạch Linh đan, điều này quả nhiên không phải là chuyện quá khó khăn.

Huống gì bà ta mười năm giam thân trong bóng tối, không thể nhìn thấy ánh mặt trời, phải chịu bao nhiêu đau khổ, cho dù không có bất cứ một điều kiện nào chăng nữa, gặp một người có hoàn cảnh đáng thương thế này lẽ nào chàng lại không ra tay giúp đỡ?

Bấy giờ vừa nghe xong, chàng không chút do dự gật đầu đáp ngay :

- Chuyện đi lấy thuốc giải, tiểu sinh nhất định giúp lão tiền bối làm bằng được mới thôi.

Vừa dứt lời, thân hình chàng lắc nhẹ một cái đã vọt lên đỉnh động, lần này thì nhanh hơn khi chàng xuống đây nhiều, hai tay bám lấy vách đá bỏ nhanh theo đường hang trở lại mật thất.

Nhưng vừa đặt chân vào mật thất, đột nhiên nghe tiếng “ồ ồ” như kéo gỗ.

Mai Quân Bích vui lên trong bụng, chàng quá quen thuộc với âm thanh này, chằng phải là tiếng ngáy như sấm của lão Thần Thâu sao?

Trong đầu nghĩ, chàng lại bước nhanh, lách người qua khe đá ra bên ngoài địa đạo.

Nào ngờ, người chàng vừa ra khỏi khe đá, bỗng đâu có một cỗ kình phong phất tới, chừng như có một vật gì lành lạnh ập tới trước mặt chàng.

Trong lòng cả kinh, vội vàng phất tay lên chống đỡ, nhưng tay chàng chỉ đánh vào khoảng không trước mặt, chẳng hề có vật gì cả.

Bên ngoài tiếng ngáy đều đều vẫn vọng vào nghe rất rõ.

- Í! Trong túi áo của ta sao lại nặng nặng thế này, hình như có vật gì?...

Mai Quân Bích kinh ngạc kêu lên trong lòng, rồi thò nhanh tay vào trong túi áo, bất giác càng kinh ngạc hơn buột miệng thốt lên :

- Ái! Trong áo ta sao lại có một cục đá này chứ?

Thì ra chính vừa rồi khi chàng bò theo hang động lên đây, vô tình một cục đá rơi vào, chàng định vung tay vứt đi. Đúng lúc ấy, đột nhiên nhận ra dưới chân chừng như có vật gì quấn lấy chân mình, khiến cho cả người muốn nhào về phía trước. Chàng vội vàng dừng lại, hai chân đạp đạp mấy cái, nhưng dưới chân cũng trống không, chẳng hề có vật gì cả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau