THẦN ĐIÊU HIỆP LỮ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần điêu hiệp lữ - Chương 111 - Chương 115

Chương 111

Đến đây bà ta ngoạc mồm ra mà chửi bằng những lời tục tằn.

Lục Ngạc đỏ bừng cả mặt, nghe mẹ chửi cha thậm tệ trước mặt Dương Quá, nghĩ thật quá đáng, cứ luôn miệng gọi "Mẹ, mẹ", nhưng không ngăn được. Dương Quá vốn căm hận Công Tôn Chỉ, nghe bà ta chửi bới hắn thì khoái trá, cứ chêm vài lời, thêm dầu vào lửa, khiến Cầu Thiên Xích càng cao hứng, đấy là Dương Quá nể mặt Lục Ngạc, chứ không thì chàng cũng phải chửi Công Tôn Chỉ cho bõ tức.

Cầu Thiên Xích chửi chán chê, không còn ý gì mới, ý cũ cũng đã lặp lại đôi lần, mới đành ngừng chửi, kể tiếp:

- Cái năm ta hoài thai ngươi, Ngạc nhi, người phụ nữ bụng mang dạ chửa tính khí không tránh khỏi nóng nảy, tên ác tặc ngoài mặt tỏ ra tử tế, ai ngờ y lén lén lút lút hò hẹn với con tặc a hoàn trong sơn cốc. Sau khi ta sinh ngươi rồi, y và con tặc nô tì vẫn tiếp tục đi lại với nhau, ta không hề hay biết, cứ nghĩ hai người đã có đứa con gái khả ái thì y đối với ta sẽ càng tốt hơn mới phải. Ta bị đôi cẩu nam cẩu nữ ấy lừa dối mấy năm trời, mới tình cờ nghe thấy tên cẩu tặc và con tặc tì bàn nhau cao chạy xa bay khỏi Tuyệt Tình cốc, không bao giờ trở lại nữa.

Bấy giờ ta nấp sau một gốc cây lớn, nghe hai đứa bàn nhau, rằng sợ ta võ công cao cường, phải bỏ chạy càng xa càng tốt, y lại nói ta quản y quá chặt, làm cho y mất hết tự do, y bảo chỉ có sống với con tiện tì kia, cuộc đời y mới có lạc thú. Bao năm ta cứ tưởng y toàn tâm toàn ý với ta, giờ nghe y nói vậy thì tức muốn ngất đi, chỉ định xông ra cho mỗi đứa một chưởng chết tươi. Nhưng ta nghĩ đến ân nghĩa phu thê, còn cho rằng dẫu sao y cũng là người rất tử tế, chắc là bị con tiện tì kia dùng hoa ngôn xảo ngữ làm cho y mê muội, nên ta cố nén giận, đứng sau gốc cây nghe tiếp.

Chỉ nghe hai đứa ấy bàn nhau, nói hai ngày nữa, khi ta mải luyện công trong tịnh thất, bảy ngày bảy đêm không ra khỏi nhà, chúng sẽ thừa cơ bỏ trốn, đợi khi ta phát giác, thì đã cách bảy ngày, không tài gì đuổi kịp. Lúc ấy ta rùng mình, nghĩ bụng đúng là trời thương cho ta biết việc này, nếu không để chúng trốn đi lâu rồi, ta biết đi tìm nơi đâu?

Nói đến đây, Cầu Thiên Xích nghiến răng ken két, căm tức hết mức.

Lục Ngạc nói:

- Tì nữ nọ tên là gì? Diện mạo chắc phải xinh đẹp lắm?

Cầu Thiên Xích nói:

- Xinh cái rắm chó! Con tiện tì ấy chỉ được cái bảo sao nghe vậy, Công Tôn Chỉ bảo gì nó cũng vâng dạ, lại dùng toàn những lời đường mật, nào Công Tôn Chỉ là người tốt nhất, là đại anh hùng có bản lĩnh cao nhất trên thế gian, khiến cho tên ác tặc mê tơi. Hừ, con tiện tì ấy tên là Nhu Nhi. Cái gã ác tặc mười tám đời không tích đức Công Tôn Chỉ kia bản lĩnh thế nào, ta đâu có lạ gì? Như thế mà đòi là đại anh hùng ư? Y chưa bằng cái móng tay của đại ca ta, càng không thể so với nhị ca ta...

Dương Quá nghe đến đây, không khỏi thương hại thay cho Công Tôn Chỉ, nghĩ: "Hẳn là bà vợ quản thúc chồng chặt quá, mọi việc lớn việc nhỏ đều phải răm rắp làm theo lệnh bà ta, hắn còn bị bà ta khinh thường, nên cuối cùng sinh lòng phản bội". Lục Ngạc sợ bà mẹ lại chửi bới không dứt, vội hỏi:

- Mẹ, sau đó thế nào?

Cầu Thiên Xích kể:

- Ồ, bấy giờ hai tên cẩu nam cẩu nữ hẹn giờ Thìn ngày thứ ba lại gặp nhau ở chỗ này dể cùng trốn đi, trong hai ngày đó phải hết sức cẩn thận, không để lộ dấu vết kẻo ta phát hiện. Rồi hai đứa còn nói nhiều lời nhăng nhít với nhau, con tiện tì đắm đuối nhìn gã cẩu nam, làm như y là thần thánh pháp lực vô biên, là hoàng đế không bằng. Gã cẩu nam thì dương dương đắc ý lúc huênh hoang vỗ ngực, lúc ôm ôm ấp ấp mà hôn hít con tiện tì, khiến ta tức chết đi được. Sáng sớm ngày thứ ba, ta giả trang ngồi luyện công trong tịnh thất, Công Tôn Chỉ ở bên ngoài nhòm trộm vào mấy lần, vẻ mặt hí hửng lắm. Đợi y đi rồi, ta mới lập tức thi triển khinh công đến chỗ chúng hẹn nhau. Con tiện tì vô sỉ đã chờ sẵn tại đó từ sớm. Ta không nói gì, lẳng lặng tóm lấy nó quẳng vào bụi hoa Tình...

Dương Quá và Lục Ngạc cùng kêu ồ lên một tiếng. Cầu Thiên Xích nhìn hai người một cái, kể tiếp:

- Lát sau Công Tôn Chỉ cũng tới, thấy Nhu Nhi lăn lộn rên rỉ trong bụi hoa Tình, thì kinh hoàng thế nào khỏi nói cũng biết. Ta từ sau gốc cây nhảy ra, tóm lấy Mạch môn của y, cũng lẳng y vào bụi hoa Tình. Trong sơn cốc vốn có loại thuốc giải độc hoa Tình gia truyền gọi là "Tuyệt Tình đơn". Công Tôn Chỉ lăn lộn, kéo con tiện tì ra khỏi bụi gai, chạy về đan phòng lấy "Tuyệt Tình đơn" cứu chữa. Hô hô, y nhìn thấy gì, các người biết không?

Lục Ngạc nói:

- Mẹ, thế Công Tôn Chỉ thấy gì?

Dương Quá nghĩ bụng: "Chắc bà bà đã hủy hết "Tuyệt Tình đơn" chứ sao nữa?".

Cầu Thiên Xích quả nhiên nói:

- Hô hô, y thấy trên bàn trong đan phòng đặt một chậu thạch tín, mấy trăm liều "Tuyệt Tình đơn" ngâm trong đó. Muốn uống "Tuyệt Tình đơn", không khỏi ngộ độc thạch tín. Không uống thì cũng chết. Bài thuốc pha chế "Tuyệt Tình đơn" nguyên là bí mật gia truyền, gồm một số vị dược liệu khó kiếm, phải phơi xuân lộ thu sương, ba năm sau mới chế thành. Công Tôn Chỉ vội chạy sang tịnh thất, quỳ xuống xin ta tha mạng cho hai đứa chúng nó. Y biết ta nghĩ tình phu thê, chắc chắn không hủy hết "Tuyệt Tình đơn", còn giữ lại một ít. Y liên tiếp tự vả vào mặt mình, thề nếu ta tha mạng cho hai đứa, y sẽ lập tức đuổi Nhu Nhi ra khỏi sơn cốc, vĩnh viễn không gặp lại nó, không phản bội ta nữa. Ta nghe y cầu xin, mà cứ luôn miệng nhắc đến Nhu Nhi, thì trong lòng rất buồn, bèn lấy ra một viên "Tuyệt Tình đơn" đặt lên bàn, nói: "Ta chỉ lưu lại một viên, tức là chỉ cứu được một người. Cứu con tiện tì hay cứu mình, cái đó tùy ngươi". Công Tôn Chỉ lập tức cầm viên thuốc "Tuyệt Tình đơn" đi sang đan phòng. Ta vội đi theo. Lúc ấy con tiện tì đang quằn quại đau đớn ở dưới đất. Công Tôn Chỉ nói: "Nhu Nhi, ta cùng chết với nàng đây". Nói rồi rút kiếm ra. Nhu Nhi thấy thấy y tình thâm nghĩa trọng, thì hết sức cảm kích, cố gượng dậy, nói: "Hảo, hảo, thiếp sẽ cùng chàng kết thành phu phụ dưới cõi âm". Công Tôn Chỉ liền vung kiếm đâm chết nó. Ta ở bên ngoài cửa sổ nhìn thấy, thầm kinh hãi, chỉ sợ Công Tôn Chỉ sẽ đưa kiếm cứa cổ tự vẫn, nhưng không, y đưa thanh kiếm chùi chùi vào người Nhu Nhi cho sạch máu, rồi tra kiếm vào bao, ngoảnh ra cửa sổ, nói: "Xích tỷ tỷ, ta cam lòng hối hận, đã tự tay giết con tiện tì rồi, tỷ tỷ hãy tha thứ cho ta". Nói rồi y cho viên "Tuyệt Tình đơn" vào miệng. Ta rất bất ngờ, sự việc chứng tỏ y đã chân thành hối hận, thì ta cũng mãn ý. Hôm ấy Công Tôn Chỉ mở tiệc trong phòng, một mực xin ta tha tội, nói y đáng chết, nói hàng mấy trăm câu thề độc, rằng từ rày quyết không tái phạm.

Dương Quá nghĩ thầm: "Bà bà bị hắn lừa rồi!". Lục Ngạc rưng rưng nước mắt. Cầu Thiên Xích quát:

- Sao vậy? Ngươi thương con tiện tì hả?

Lục Ngạc lắc đầu không nói, nàng quả thật đau đớn vì người cha tàn nhẫn tuyệt tình.

Cầu Thiên Xích kể tiếp:

- Ta uống hai chén rượu, mỉm cười, lấy trong túi ra một viên "Tuyệt Tình đơn" nữa, đặt lên bàn, cười nói: "Vừa rồi ngươi hạ thủ quá vội, ta vốn chỉ định thử lòng ngươi một chút, ngươi nài nỉ thêm vài câu là ta sẽ đưa cho một viên "Tuyệt Tình đơn", có phải đã cứu được mỹ nhân rồi không?".

Lục Ngạc vội hỏi:

- Mẹ, nếu lúc trước Công Tôn Chỉ cầu xin thêm, mẹ sẽ cho thêm một viên "Tuyệt Tình đơn" thật chứ?

Cầu Thiên Xích ngẫm nghĩ một lát, nói:

- Ta cũng không biết. Bấy giờ ta cũng từng nghĩ, chi bằng cứu mạng con tiện tì, đuổi nó đi, thì CôngTôn Chỉ sẽ cảm kích ta, không chừng sẽ cải tà quy chính, không dám làm bậy nữa. Nhưng Công Tôn Chỉ chỉ nghĩ đến mạng sống của y, vội vàng giết chết Nhu Nhi, vậy y không thể trách ta được. Công Tôn Chỉ cầm viên "Tuyệt Tình đơn" lên ngắm chán chê, rồi nâng chén, nói: "Xích tỷ tỷ, chuyện qua rồi, thôi không nhắc đến nữa. Con a hoàn kia chết rồi càng tốt. Tỷ tỷ hãy cạn chén này với ta". Công Tôn Chỉ cứ chuốc rượu mãi cho ta, ta thì đang vui, nên say mèm lúc nào cũng không biết. Lúc tỉnh dậy, đã nằm ở hốc đá này, gân mạch chân tay bị bẻ đứt hết. Tên ác tặc cũng chả dám nhìn mặt ta lấy một lần. Hừ, chắc y cho rằng xương cốt của ta cũng đã nát vụn cả rồi.

Cầu Thiên Xích kể xong sự việc, mắt lộ hung quang, thần sắc rất đáng sợ. Dương Quá và Lục Ngạc đều ngoảnh mặt đi, không dám nhìn mặt bà ta. Rất lâu, ba người không nói gì.

Lục Ngạc nhìn quanh, thấy nơi đây chỉ đá sỏi, cây lá, cỏ dại, buồn rầu hỏi:

- Mẹ, mẹ ở trong cái hốc đá này hơn mười năm, chỉ nhờ ăn táo mà sống thôi ư?

Cầu Thiên Xích nói:

- Phải, không lẽ tên ác tặc ngày ngày mang cơm đến cho ta hay sao?

Lục Ngạc ôm mẹ, thốt lên:

- Mẹ!

Dương Quá nói:

- Công Tôn Chỉ có nói gì với lão tiền bối về đường ra khỏi cái hốc đá này hay không?

Cầu Thiên Xích cười nhạt, nói:

- Ta sống với y nhiều năm, không hề biết bên dưới gia trang lại có cái hốc đá này, nếu hốc đá này có lối ra, tên ác tặc đã chẳng quẳng ta xuống đây. Lũ cá sấu thì quá nửa là y nuôi sau này, y sợ cuối cùng ta thoát ra được.

Dương Quá đi vòng quanh cái hốc đá một vòng, thấy ngoài lối vào đây, không có bất cứ thôngộ nào khác, ngẩng đầu nhìn lên lỗ hổng trên đỉnh hốc đá, thấy khoảng cách phải trên trăm trượng, tuy có mấy cây táo lớn, nhưng bất quá chỉ cao bốn, năm trượng, có chồng hai chục cây lên nhau, cũng chưa tới đỉnh. Chàng nghĩ một hồi, quả thực thúc thủ vô sách, bèn nói:

- Vãn bối leo lên cây xem thử.

Chàng liền nhảy lên một cây táo lớn, leo tới ngọn, nhìn lên vách đá, thấy nó lồi lõm, chứ không trơn trượt như ở sát dưới đáy hốc đá. Chàng nín thở, từ ngọn cây bám vách đá mà leo lên, mỗi lúc một cao, lòng mừng thầm, chàng ngó xuống, nói với Lục Ngạc:

- Công Tôn cô nương, nếu huynh leo được ra ngoài, huynh sẽ thả dây xuống kéo hai người lên.

Chàng leo lên chừng sáu bảy chục trượng, nhờ khinh công trác tuyệt, mấy phen hóa hiểm thành an, nhưng khi còn cách đỉnh hốc đá bảy, tám trượng, thì vách đá nhẵn nhụi dị thường, không còn chỗ đặt chân, bám tay, đã thế còn nghiêng vào trong, chỉ có rắn mối may ra bò được không rơi mà thôi. Dương Quá quan sát hình thế xung quanh, lỗ hổng trên đỉnh hốc đá có đường kính hơn một trượng, đủ để chui ra chui vào dễ dàng, trong óc đã có dự tính, chàng bèn tụt xuống đáy hốc đá, nói:

- Có thể ra được! Nhưng phải bện một sợi dây thật dài.

Chàng rút chủy thủ, bóc vỏ cây táo, bện một sợi dây. Công Tôn Lục Ngạc cả mừng, giúp chàng một tay, hai người bện rất nhanh, cũng mất hơn hai canh giờ, đến lúc sắc trời hoàng hôn, mới bện xong một sợi dây dài bằng vỏ cây.

Dương Quá cầm một đoạn sợi dây, dùng sức kéo mạnh mấy cái, nói:

- Không đứt được!

Chàng chặt một cành táo dài chừng một trượng rưỡi, buộc một đầu sợi dây vào giữa cành, rồi leo lên. Leo đến hết mức có thể leo, thì hai chân chàng sử công phu Thiên cân trụy, đứng vững trên vách đá, vận sức vào hai tay, quát một tiếng "Lên này!".

Chàng tung cành cây lên lỗ hổng. Chàng sử kình vừa vặn, khi cành cây rơi xuống ở thế nằm ngang, vừa hay vắt ngang giữa lỗ hổng. Chàng kéo dây, làm cho cành cây xê sang mép lỗ hổng, hai đầu cành cây nằm chắc một chỗ, kéo thử sợi dây vài lần, biết là cành cây vắt qua chỗ chắc chắn, chịu được trong lượng cơ thể chàng. Thế là chàng hai tay bám vào sợi dây mà leo lên, cúi xuống, thấy hai mẹ con Cầu Thiên Xích và Lục Ngạc trong ánh sáng mông lung chỉ như hai chấm đen nho nhỏ. Chàng dồn sức vào tay, leo lên rất nhanh, trong giây lát đã bám tới cành cây vắt ngang bên mép lỗ hổng. Chàng co mạnh tay, hô một tiếng, đã bay người ra khỏi lỗ hổng, rơi trên mặt đất.

Chàng hít một hơi dài, đứng thẳng dậy, thấy trăng sáng vừa nhô lên sau núi. Sau khi bị giam hãm ở đầm cá sấu tối tăm, rồi ở trong hốc đá nửa ngày, lúc này chàng được tự do, cảm thấy khoan khoái vô cùng. Chàng nghĩ: "Mình và cô cô ở trong tòa cổ mộ tăm tối, tại sao không thấy khó chịu? Đủ thấy, tùy theo cảnh ngộ mà có tâm trạng này nọ, muốn thoát ra mà không ra được, hoặc không muốn ra ngoài, mà bị buộc phải ra, thì mới khổ sở".

Dương Quá thòng sợi dây xuống hốc đá. Cầu Thiên Xích vừa thấy Dương Quá chui ra khỏi lỗ hổng, liền mắng con gái:

- Ngươi ngu xuẩn lắm, sao lại để cho hắn thoát đi một mình? Hắn thoát ra rồi, còn nhớ gì đến chúng ta.

Lục Ngạc nói:

- Mẹ cứ yên tâm, Dương đại ca không phải hạng người như thế đâu.

Cầu Thiên Xích nổi giận nói:

- Bọn đàn ông khắp thiên hạ đều cùng một giuộc cả.

Đột nhiên bà ta nhìn kỹ toàn thân con gái, nói:

- Đồ ngốc, ngươi để cho hắn chiếm tiện nghi rồi phải không?

Lục Ngạc đỏ mặt, nói:

- Mẹ, mẹ bảo cái gì, hài nhi không hiểu.

Cầu Thiên Xích càng tức giận, nói:

- Ngươi không hiểu, sao lại đỏ mặt? Ta nói cho ngươi biết, đối với bọn đàn ông, không được buông thả hay nhẹ dạ nửa bước, chẳng lẽ ngươi còn chưa thấy tình cảnh của mẹ ngươi hay sao?

Bà ta đang lảm nhảm, thì Lục Ngạc đứng dậy đón đầu sợi dây mà Dương Quá dòng xuống, quấn một vòng chắc chắn vào ngang bụng mẹ, cười nói:

- Mẹ xem, Dương đại ca có nhớ đến chúng ta hay không nào?

Rồi nàng giật giật nhẹ, ngụ ý đã buộc xong.

Cầu Thiên Xích nói:

- Hừm, ta nói cho ngươi hay, từ rày trở đi, ngươi phải bám sát lấy hắn, nửa bước không rời. Trượng phu, trượng phu, nghĩa là trong vòng một trượng còn là chồng mình, ngoài một trượng đã không còn là chồng nữa, người biết chưa? Cha ngươi để cho mẹ ngươi mang tên Thiên Xích (ngàn thước), Thiên Xích tức là trăm trượng, hô hô, bên ngoài trăm trượng còn gì là trượng phu kia chứ?

Lục Ngạc vừa buồn cười, vừa thương cảm, nghĩ: "Mẹ đúng là muốn ta với chàng, nhưng chàng đâu có để ý gì đến ta đâu". Mắt nàng đỏ hoe, nàng vội ngoảnh đi. Cầu Thiên Xích định nói thêm, thì thấy sợi dây căng nơi bụng, thân hình được từ từ kéo lên. Lục Ngạc nhìn theo mẹ, tuy biết Dương Quá sẽ thả dây xuống cứu nàng, nhưng lúc này chỉ còn một mình trơ trọi dưới đáy hốc đá, bất giác nàng phát run, lo sợ dị thường.

Dương Quá kéo Cầu Thiên Xích qua lỗ hổng, cởi dây buộc bụng bà ta, rồi lại thả sợi dây xuống. Lục Ngạc buộc dây quanh bụng thật chắc, mới yên tâm, giật giật nhẹ vài lần, sợi dây căng, thân hình nàng đã được kéo lên. Nàng thấy các cây táo bên dưới càng lúc càng nhỏ dần, các ngôi sao trên đầu càng lúc càng sáng, chỉ vài trượng nữa là sẽ ra khỏi hốc đá, bỗng nghe phía trên có tiếng quát to, sợi dây chùng hẳn, thân hình nàng rơi nhanh xuống. Từ trên cao trăm trượng thế này mà rơi xuống, chắc chắn thịt nát xương tan. Lục Ngạc rú lên, suýt nữa ngất đi, chí cảm thấy thân hình rơi thẳng xuống, quả thực mình không làm gì được.

Dương Quá hai tay đang lần lượt kéo ngắn sợi dây đưa Lục Ngạc lên, sắp thành công rồi, chợt nghe có tiếng bước chân sau lưng, thì ra có kẻ lao đến tấn công. Chàng kinh ngạc, đành ngoảnh lại đón địch, hai tay kéo gấp sợi dây, nhưng kẻ kia quát to:

- Ngươi làm trò quỷ gì ở đây thế này?

Tiếp đó là tiếng gió ù ù, một thứ binh khí vừa to vừa nặng đánh tới sau lưng Dương Quá.

Chương 112

Dương Quá nghe tiếng gió, biết là gã lùn Phàn Nhất Ông tấn công, trong cơn nguy cấp đành dùng tay trái chộp đầu cây cương trượng đẩy ra, hóa giải miếng đòn đó. Trong bóng tối, Phàn Nhất Ông không nhìn thấy diện mạo của Dương Quá, nhưng biết đối phương võ công cao cường, bèn thu cây trượng về mà quét ngang người đối phương, dốc toàn lực, định đánh đứt đôi thân hình đối phương.

Lúc ấy Dương Quá tay phải giữ trọng lượng cơ thể của Lục Ngạc cộng với sức nặng đáng kể của sợi dây bằng vỏ cây, kéo dài một chút rất tốn sức, mắt thấy cương trượng đánh tới, vội giơ tay trái hóa giải. Không ngờ cây trượng của Phàn Nhất Ông phạt ngang quá mạnh, tay trái chàng vừa chạm vào thân cây trượng thì toàn thân chấn động, tay phải giữ sợi dây không chắc, sợi dây tuột tay, Lục Ngạc bị rơi thẳng xuống. Lục Ngạc rú lên trong hốc đá, ở bên trên, Dương Quá và Cầu Thiên Xích cũng cùng kêu "Ôi!" Dương Quá bất chấp cây trượng, nhoài người xuống miệng lỗ hổng, tay trái chộp vội lấy sợi dây. Nhưng Lục Ngạc đang rơi xuống cực nhanh, trọng lượng hàng trăm cân cộng với sức nặng gia tăng do rơi nhanh thành cả ngàn cân, kéo luôn Dương Quá chúi đầu, chân chổng ngược, rơi xuống hốc đá. Chàng võ công tuy cao, song cũng không tài gì lộn người lại được.

Cầu Thiên Xích đã mất hết võ công, ngồi bên cạnh lo lắng, thấy sợi dây dài trăm trượng tuột xuống hốc đá, mỗi lúc một ngắn dần, đầu sợi dây đằng kia là Dương Quá và Lục Ngạc sắp bị họa nát thây, đầu trên này bị hất lại bên cạnh Cầu Thiên Xích. Bà ta nhìn Phàn Nhất Ông, nghĩ: "Tên ác tặc hại người này, cho ngươi cùng chết một thể", bèn nhẹ nhàng, khéo léo lẳng đầu sợi dây khiến nó quấn mấy vòng quanh bụng Phàn Nhất Ông. Phàn Nhất Ông chợt cảm thấy có sợi dây thít chặt bụng mình, vội vàng sử công phu Thiên cân trụy, đứng cho vững, nhưng sức nặng của Dương Quá và Lục Ngạc cộng với lực rơi gia tốc cứ kéo Phàn Nhất Ông từng bước tới bên lỗ hổng. Phàn Nhất Ông thấy chỉ tiến thêm một bước nữa là sẽ lao xuống hốc đá, lão cả kinh, tay trái nắm sợi dây, tay phải bám chắc vào tảng đá bên lỗ hổng, hét một tiếng, cuối cùng giữ không cho sợi dây lôi xuống nữa.

Lúc này Lục Ngạc cách đáy hốc đá chỉ còn mươi trượng, thực là tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Phàn Nhất Ông dùng thần lực giữ được sợi dây không cho tuột xuống nữa rồi, mới đưa tay phải giữ sợi dây, tay trái gỡ sợi dây khỏi bụng mình, để cho kẻ địch rơi xuống đáy hốc đá. Đột nhiên Phàn Nhất Ông cảm thấy sau lưng hơi nhói, có một vật nhọn chĩa vào huyệt Linh Đài ở dưới đốt sống lưng thứ sáu, rồi một giọng phụ nữ quát: "Kéo người lên mau! Huyệt Linh Đài bị tổn hại, trăm mạch bị phế!".

Phàn Nhất Ông cả kinh, mười chữ "Huyệt Linh Đài bị tổn hại, trăm mạch bị phế!" chính là lời căn dặn của sư phụ khi truyền thụ cho lão công phu điểm huyệt, lão không dám trái lời, đành ráng sức dùng hai tay kéo Dương Quá và Lục Ngạc lên. Vừa rồi Phàn Nhất Ông phải vận thần lực giữ cho không bị kéo xuống, bây giờ cảm thấy tức ngực, cổ họng ngòn ngọt như muốn hộc máu, biết là tạng phủ đã bị nội thương, quả thật không muốn dùng sức chút nào, khổ nỗi đại huyệt yếu hại trên cơ thể đang bị kẻ địch khống chế, đành liều mạng gắng sức kéo được Dương Quá lên, thở phào nhẹ nhõm, lập tức cảm thấy tứ chi rã rời, lão hộc ra một ngụm máu tươi, ngã vật xuống đất. Phàn Nhất Ông vừa buông tay, sợi dây tức thì tuột xuống, Cầu Thiên Xích hét to:

- Mau cứu người!

Dương Quá cũng không chờ lệnh của bà ta, vội giữ chặt sợi dây, kéo Lục Ngạc lên. Lục Ngạc mấy phen kéo lên tụt xuống, đã ngất xỉu. Dương Quá đưa tay điểm hai huyệt Phục Thố, Cự Cốt của Phàn Nhất Ông, làm cho lão ta không cựa quậy được, rồi chàng mới day ấn huyệt Nhân Trung để cứu tỉnh Lục Ngạc.

Lục Ngạc dần dần tỉnh lại, mở mắt ra, không biết mình đang ở đâu, dưới ánh trăng chỉ thấy Dương Quá mỉm cười nhìn mình, bất giác ngả vào người chàng, nói:

- Dương đại ca, chúng ta chết rồi sao? Đây là cõi âm phải không?

Dương Quá cười, nói:

- Phải, hai ta đều chết rồi.

Lục Ngạc nghe giọng nói của chàng có vẻ bỡn cợt, bèn ngẩng mặt nhìn cho rõ sắc mặt chàng, thì thấy bên cạnh, mẫu thân cũng đang nhìn nàng nửa cười nửa không, thì nàng cả thẹn, gọi:

- Mẹ!

Rồi đứng dậy.

Dương Quá thấy Cầu Thiên Xích tuy đã mất võ công, vẫn có thể chế ngự được Phàn Nhất Ông, cứu sống chàng, thì thầm thán phục, hỏi:

- Lão tiền bối dùng cách gì buộc gã lùn này phải vâng lệnh thế?

Cầu Thiên Xích mỉm cười, chìa ra một mảnh đá nhọn. Nên biết công phu điểm huyệt của Công Tôn Chỉ là do bà ta truyền thụ, Phàn Nhất Ông lại học Công Tôn Chỉ, ba người cùng một mạch, khẩu quyết giống nhau, bà ta đã ấn mảnh đá vào huyệt Linh Đài của Phàn Nhất Ông, lại nói "Huyệt Linh Đài bị tổn hại, trăm mạch bị phế!" Phàn Nhất Ông làm sao dám trái lời? Thực ra, kình lực trên tay của Cầu Thiên Xích bây giờ đã yếu ớt, với một mảnh đá nhỏ thế kia, không thể làm cho "trăm mạch bị phế được".

Dương Quá chỉ lượng cho sự an nguy của Tiểu Long Nữ, thấy Lục Ngạc và Cầu Thiên Xích đã thoát khỏi hiểm địa, Phàn Nhất Ông đã bị khống chế, bèn nói:

- Xin hai người chờ ở đây, tại hạ phải mang "Tuyệt Tình đơn" đi cứu người.

Cầu Thiên Xích lấy làm lạ, hỏi:

- Cái gì mà "Tuyệt Tình đơn"? Ngươi cũng có "Tuyệt Tình đơn" ư?

Dương Quá nói:

- Vâng, lão tiền bối xem có đúng loại thuốc ấy không?

Rồi chàng lấy trong túi ra chiếc lọ nhỏ, đổ ra viên thuốc hình vuông. Cầu Thiên Xích xem, ngửi ngửi, nói:

- Đúng rồi! Tại sao viên thuốc này rơi vào tay ngươi? Bản thân ngươi trúng độc hoa Tình, tại sao không uống ngay?

Dương Quá nói:

- Chuyện hơi dài, đợi vãn bối đi cứu người, rồi sẽ kể tỉ mỉ cho lão tiền bối nghe.

Đoạn chàng dợm bước đi.

Lục Ngạc vừa thương cảm, vừa quan hoài, buồn rầu nói:

- Dương đại ca, đại ca hãy cố tránh, đừng chạm trán với gia gia của muội.

Cầu Thiên Xích nổi giận, nói:

- Lại gia gia! Ngươi còn gọi y là gia gia, thì đừng gọi ta là mẹ nữa!

Dương Quá nói:

- Huynh đưa thuốc cứu chữa cô cô, Công Tôn cốc chủ quyết không ngăn trở đâu.

Lục Ngạc nói:

- Lỡ cốc chủ lại nghĩ kế hãm hại đại ca thì làm sao?

Dương Quá cười nhạt, nói:

- Thì lúc đó hãy hay.

Cầu Thiên Xích hỏi:

- Ngươi đến chỗ Công Tôn Chỉ phải không?

Dương Quá đáp:

- Vâng.

Cầu Thiên Xích nói:

- Ta sẽ cùng đi với ngươi, có thể giúp ngươi một tay!

Dương Quá ban đầu chỉ nghĩ đến chuyện mang thuốc cứu Tiểu Long Nữ, không nghĩ gì khác, nghe Cầu Thiên Xích nói vậy, chợt thấy sáng ra: "Người vợ của tặc cốc chủ đã tới, hắn làm sao có thể thành thân với cô cô kia chứ?". Chàng cả mừng, chợt nghĩ: "Tuyệt Tình đ chỉ có một viên, tuy cứu sống cô cô, nhưng ta không tránh khỏi chết", cũng không khỏi đau lòng.

Lục Ngạc thấy chàng chợt vui chợt buồn, lại nghĩ khi phụ mẫu nàng gặp nhau, không hiểu trời long đất lở sao đây, ruột gan rối bời. Cầu Thiên Xích thì hăng hái nói:

- Ngạc nhi, mau cõng ta đi nào!

Lục Ngạc nói:

- Mẹ phải rửa ráy, thay quần áo trước đã.

Nàng chỉ muốn làm cho cuộc gặp mặt của cha mẹ chậm lại chút nào hay chút ấy.

Cầu Thiên Xích cả giận, nói:

- Quần áo ta không có, thân thể bẩn thỉu là do kẻ nào gây ra? Chẳng lẽ...

Chợt nhớ đại ca Cầu Thiên Trượng thường đóng giả vai nhị ca Cầu Thiên Nhẫn, làm cho khối anh hùng hảo hán chốn giang hồ sợ mất vía, nghĩ mình bây giờ thế này, không còn là đối thủ của Công Tôn Chỉ, dẫu gặp mặt hắn, nhưng mối thù khó báo, chỉ có giả làm nhị ca, làm cho tên ác tặc hoảng sợ, sau đó chờ cơ hội hạ thủ hắn, may là hắn chưa từng gặp nhị ca lần nào, lại đoán là người vợ đã chết từ lâu trong hốc đá, chắc hắn sẽ không nghi ngờ, song lại nghĩ: "Ta với hắn là vợ chồng từng ấy năm, lẽ nào hắn không nhận ra ta?".

Dương Quá thấy bà ta ngẫm nghĩ chưa quyết, đã đoán được vài phần, hỏi:

- Tiền bối sợ Công Tôn Chỉ nhận ra phải không? Vãn bối có thứ này rất hay.

Chàng lấy ra cái mặt nạ. Đeo nó lên, diện mạo sẽ thay đổi hẳn, trông rất đáng sợ.

Cầu Thiên Xích cả mừng, nhận cái mặt nạ, nói:

- Ngạc nhi, chúng ta hãy tới cánh rừng phía sau gia trang, nấp ở đó, chờ ngươi đi kiếm cho ta một bộ quần áo vải gai, một cây quạt to là được.

Lục Ngạc vâng lệnh, cúi xuống cõng mẹ lên lưng. Dương Quá đưa mắt nhìn tứ phía, chỗ này là một đỉnh núi, bốn phía cây cối rậm rạp, sơn trang ở dưới chân núi, cách đây vài dặm.

Cầu Thiên Xích thở dài, nói:

- Ngọn núi này gọi là Lệ Quỷ phong, trong sơn cốc nhiều đời đồn rằng trên đỉnh núi này có ác quỷ, không ai dám lên, không ngờ hôm nay ta lại tái sinh trên đỉnh Lệ Quỷ này.

Dương Quá hỏi Phàn Nhất Ông:

- Lão mò lên đây làm gì?

Phàn Nhất Ông không chút sợ hãi, nói:

- Mau giết ta đi, khỏi cần nhiều lời.

Dương Quá nói:

- Công Tôn cốc chủ sai lão tới đây phải không?

Phàn Nhất Ông tức giận, nói:

- Phải, sư phụ sai ta ra trước núi sau núi quan sát, đề phòng kẻ gian trà trộn, quả nhiên không ngoài sở liệu của lão nhân gia cốc chủ, có kẻ giở trò quái quỷ ở đây.

Y vừa nói vừa nhìn Cầu Thiên Xích, nghĩ bụng không biết lão thái bà này là ai, mà Công Tôn cô nương lại gọi là mẹ. Phàn Nhất Ông nhiều tuổi hơn hai vợ chồng Cầu Thiên Xích, khi y bái Công Tôn Chỉ làm sư phụ, thì Cầu Thiên Xích đã bị hãm trong hốc đá nên hai người hoàn toàn không biết nhau, song nghe ba người bàn bạc với nhau, thì y thấy là đại bất lợi cho sư phụ.

Cầu Thiên Xích nghe y nói, biết y rất trung thành với Công Tôn Chỉ, thì không khỏi tức giận, bảo Dương Quá:

- Đập chết con quỷ lùn này đi, cho khỏi hậu họa.

Dương Quá quay nhìn Phàn Nhất Ông, thấy y không chút hoảng sợ, rõ ra là một trang hảo hán, thì chàng sinh lòng kính trọng, có ý tha chết y, nhưng lúc này đang cần có sự trợ giúp của Cầu Thiên Xích, không tiện làm phật ý bà ta, bèn nói:

- Công Tôn cô nương, cô nương hãy cõng bá mẫu xuống núi trước, huynh sẽ liệu lý gã lùn này...

Công Tôn Lục Ngạc vốn biết đại sư huynh là người chính phái, không nỡ nhìn y bị chết oan uổng, nói:

- Dương đại ca, đại sư ca của muội không phải là kẻ xấu...

Cầu Thiên Xích quát:

- Đi mau! Đi mau! Ta nói gì ngươi cũng không nghe, làm con như thế ư? Bạn đang đọc chuyện tại

Lục Ngạc không dám nói nữa, cõng mẹ đi xuống núi.

Dương Quá tới bên cạnh Phàn Nhất Ông, nói nhỏ:

- Phàn huynh, huynh bị điểm huyệt, sáu canh giờ sau sẽ tự giải khai. Hai ta không thù không oán, ta không muốn hại huynh.

Nói rồi chàng thi triển khinh công đuổi theo Lục Ngạc. Phàn Nhất Ông đang nhắm mắt chờ chết, không ngờ được Dương Quá tha mạng, nhất thời ngẩn ra chưa biết nói sao, chỉ trố mắt nhìn bóng ba người khuất dần trong đêm.

Dương Quá nóng lòng gặp Tiểu Long Nữ, thấy Lục Ngạc đi quá chậm, bèn nói:

- Cầu lão tiền bối, để vãn bối cõng một quãng nào.

Lục Ngạc ban đầu cảm thấy thần tình và lời lẽ giữa mẫu thân và Dương Quá rất lạnh nhạt, nàng cứ lo lo, giờ nghe chàng nói thế thì cả mừng, nói:

- Thế thì phiền đại ca vất vả một phen.

Cầu Thiên Xích nói:

- Ta mười tháng hoài thai, mới có được đứa con gái như hoa như ngọc, đem gả ngay cho ngươi, chẳng lẽ không đáng để ngươi cõng hay sao?

Dương Quá ngẩn ra, không tiện nói gì, chỉ cõng bà ta mà chạy băng băng xuống núi.

Cầu Thiên Nhẫn, ngoại hiệu "Thiết Chưởng thủy thượng phiêu", công phu khinh công có thể nói là độc bộ võ lâm, năm xưa đấu với Chu Bá Thông, hai người bám theo nhau hàng vạn dặm, từ Trung Nguyên đến Tây Vực, Lão Ngoan đồng võ công cao siêu như thế mà cũng không theo kịp. Công phu của Cầu Thiên Xích là do Cầu Thiên Nhẫn truyền thụ, khi võ công chưa bị phế, khinh công của bà ta cũng vào hàng cao thủ, lúc này nằm trên lưng Dương Quá, thấy chàng lướt đi tựa hồ chân không chạm đất, vừa nhanh vừa vững, thì vừa thán phục vừa lấy làm lạ, nghĩ: "Khinh công của tên tiểu tử này so với gia số của ta hoàn toàn khác, vậy mà không thua kém công phu Thiết Chưởng môn chút nào, quả không thể xem thường hắn". Cầu Thiên Xích vốn cho rằng con gái mình phải lấy tên tiểu tử này là không xứng, nhưng bây giờ thì dần dần cảm thấy cậu con rể tương lai này tựa hồ sẽ không làm xấu mặt con gái bà ta.

Chừng bằng thời gian ăn xong một bữa, Dương Quá đã cõng Cầu Thiên Xích xuống đến chân núi, ngoảnh lại, chờ hồi lâu Lục Ngạc mới theo kịp, nàng thở dồn, trán lấm tấm mồ hôi.

Ba người lẳng lặng vòng ra phía sau sơn trang, Lục Ngạc tìm vào nhà láng giềng hỏi mượn quần áo cho mình, cho mẫu thân, một cái trường bào cho Dương Quá, cái quạt bằng lá cây hương bồ cho mẹ. Cầu Thiên Xích đeo mặt nạ, mặc áo vải gai, tay cầm quạt, được Dương Quá và Lục Ngạc dìu hai bên, tiến vào cổng sơn trang. Khi đi vào cổng, ba người tâm trạng ngổn ngang. Cầu Thiên Xích xa cách đã hơn mười năm, lúc này trở về chốn cũ, lòng cảm khái muôn phần. Chỉ thấy trên cổng treo đèn lồng đỏ, nhìn vào trong có nhiều dải lụa treo mừng hỉ sự, từ đại sảnh vọng ra tiếng nhạc. Các gia đinh thấy Cầu Thiên Xích và Dương Quá thảy đều kinh ngạc, nhưng thấy có Lục Ngạc đi bên cạnh, họ không dám ho he gì cả.

Ba người đi thẳng vào đại sảnh, thấy khách khứa đầy nhà, đa phần là láng giềng bốn bên của Thủy Tiên trang trong Tuyệt Tình cốc. Công Tôn Chỉ toàn thân cát phục, ngồi đầu dãy bên trái. Tân nương đội mũ phượng, ngồi đầu dãy bên phải, tuy mặt che khăn hồng, nhưng thân hình mảnh mai, biết ngay là Tiểu Long Nữ.

- Giờ lành đã tới, tân nhân cùng bái thiên địa!

Chương 113

Cầu Thiên Xích cười hô hố, làm lung lay các ngọn nến hồng, mái ngói cùng rung động, rồi sang sảng nói:

- Tân nhân cùng bái thiên địa, còn cựu nhân thì sao đây?

Cầu Thiên Xích tuy chân tay bị đứt gân mạch, nhưng nội công thì còn nguyên, trong hốc đá không có việc gì làm, ngày đêm khổ luyện, tu luyện mười bốn năm bằng hai mươi tám năm của người khác, hai câu vừa rồi nói ra làm cho mọi người váng tai, hoa mắt, mười mấy cây nến hồng trong sảnh bị tắt phụt.

Mọi người kinh ngạc, nhất tề ngoảnh ra. Công Tôn Chỉ nghe tiếng quát, vốn đã kinh dị, nhìn thấy Dương Quá và con gái an nhiên vô sự, đứng hai bên một vị khách mang mặt nạ, thì càng lo sợ, hỏi to:

- Tôn giá là ai?

Cầu Thiên Xích gằn giọng, cười khẩy, nói:

- Ta và ngươi nghi thuộc chí thân, ngươi giả trang không nhận ra ta ư?

Khi nói câu này, bà ta vận khí đan điền, giọng tuy không to, nhưng vang truyền rất xa. Tuyệt Tình cốc bốn bên là núi, một lát sau tiếng vọng dội trở lại, nghe vang vang mãi câu "ngươi giả trang không nhận ra ta".

Bọn Kim Luân pháp vương, Tiêu Tương Tử, Ni Ma Tinh, Doãn Khắc Tây dự lễ, nghe tiếng nói của Cầu Thiên Xích, biết là một nhân vật lợi hại, đều đưa mắt nhìn nhau.

Công Tôn Chỉ thấy người kia mặc áo vải gai, tay cầm cây quạt bằng lá hương bồ, đúng như vợ y từng miêu tả về người anh vợ là Cầu Thiên Nhẫn, thấy nội công của vị khách lại sung mãn, nhưng diện mạo thì kỳ bí, hệt như khi Chu Bá Thông đóng giả Tiêu Tương Tử, bên trong hẳn có chuyện bất thường, phải ngấm ngầm đề phòng, lạnh lùng đáp:

- Ta với tôn giá không hề quen biết, làm gì có chuyện nghi thuộc chí thân, nói nghe tức cười!

Doãn Khắc Tây thông thạo chuyện võ lâm, nhìn cái áo vải gai và cây quạt lá của Cầu Thiên Xích, liền hỏi:

- Các hạ phải chăng là Thiết Chưởng thủy thượng phiêu Cầu lão tiền bối?

Cầu Thiên Xích cười ha ha, phe phẩy cây quạt lá vài cái, nói:

- Ta cứ ngỡ người nhận biết lão hủ trên thế gian chết hết cả rồi, không dè còn một vị này.

Công Tôn Chỉ thản nhiên, nói:

- Tôn giá quả thật là Cầu Thiên Nhẫn, hay là hạng vô sỉ mạo danh người khác?

Cầu Thiên Xích giật mình, nghĩ bụng: "Tên ác tặc khôn ngoan thật, làm sao hắn biết ta không phải là Cầu Thiên Nhẫn?". Chưa hiểu đối phương phát hiện ra mình sơ hở chỗ nào, bà ta chỉ cười cười không đáp.

Dương Quá không thèm lý đến cảnh vợ chồng nhà họ tranh cãi, chàng lướt tới bên cạnh Tiểu Long Nữ, tay phải cầm viên "Tuyệt Tình đơn", tay trái hất tấm khăn hồng che mặt nàng, nói:

- Cô cô há miệng ra nào. nguồn TruyệnFULL.vn

Tiểu Long Nữ chợt thấy Dương Quá, tim đập mạnh, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, run run nói:

- Quá nhi... Chàng khỏe rồi.

Nàng đã biết Công Tôn Chỉ lòng dạ tàn độc, sở dĩ nàng đáp ứng thành hôn với hắn, chỉ là để cứu mạng Dương Quá, giờ thấy chàng đột nhiên tới, lại ngỡ rằng Công Tôn Chỉ còn giữ chữ tín, đã đưa thuốc giải độc cho chàng. Dương Quá nhét viên "Tuyệt Tình đơn" vào miệng Tiểu Long Nữ, nói:

- Cô cô mau nuốt đi!

Tiểu Long Nữ không biết là thứ gì, nghe lời chàng nuốt xuống, cảm thấy mát ngay đến tận đan điền. Trong sảnh rối loạn, Công Tôn Chỉ thấy Dương Quá lại tới gây rắc rối, định ngăn chặn, song lại ngại quái khách mang mặt nạ, không biết có đúng là Thiết Chưởng thủy thượng phiêu Cầu Thiên Nhẫn hay chăng, nhất thời chưa dám phát tác.

Dương Quá xé nát cái mũ phượng Tiểu Long Nữ vừa đội, khoác tay nàng đứng sang một bên, nói:

- Cô cô, tên tặc cốc chủ khốn khổ rồi, chúng ta xem cảnh nhiệt náo kìa.

Tiểu Long Nữ tâm trí bối rối, tựa vào người Dương Quá, chưa biết nói gì.

Mã Quang Tá thấy Dương Quá bất ngờ trở lại, thì rất đỗi vui mừng, bước lại hỏi câu này câu nọ, không hiểu rằng Dương Quá và Tiểu Long Nữ lúc này không thích có ai quấy nhiễu họ.

Doãn Khắc Tây từng nghe Cầu Thiên Nhẫn hai chục năm về trước uy danh lừng lẫy nam bắc đại giang, là một nhân vật kiệt xuất, vừa rồi lại nghe tiếng nói vang động sơn cốc, nội công cực kỳ thâm hậu, bèn bước tới, chắp tay vái, cười nói:

- Hôm nay là ngày đại hỉ của Công Tôn cốc chủ, Cầu lão tiền bối cũng tới uống rượu mừng phải không?

Cầu Thiên Xích chỉ Công Tôn Chỉ, nói:

- Các hạ có biết hắn với lão hủ quan hệ thế nào hay không?

Doãn Khắc Tây nói:

- Vãn bối không biết, xin được thỉnh giáo.

Cầu Thiên Xích nói:

- Các hạ cứ hỏi hắn thì biết.

Công Tôn Chỉ nhắc lại câu hỏi:

- Tôn giá quả thật là Cầu Thiên Nhẫn ư? Kỳ quái thật!

Hắn vỗ tay một cái, sai một gã đệ tử áo xanh:

- Sang thư phòng, mang chiếc hộp thư ở trên giá phía đông ra đây.

Lục Ngạc lục thần vô chủ, thuận tay kéo một chiếc ghế để mẹ nàng ngồi. Công Tôn Chỉ thầm lấy làm lạ: "Nó và tên tiểu tử họ Dương rơi xuống đầm cá sấu, tại sao lại không chết kia chứ?".

Lát sau, gã đệ tử bưng hộp thư ra. Công Tôn Chỉ mở hộp, lấy ra một phong thư, lạnh lùng nói:

- Mấy năm trước ta có nhận được một bức thư của Cầu Thiên Nhẫn. Nếu tôn giá quả thật là Cầu Thiên Nhẫn, thì bức thư này là giả.

Cầu Thiên Xích giật mình, nghĩ: "Từ khi ta và nhị ca bất hòa, ta bỏ đi, không hề có tin tức gì, sao bỗng dưng lại có thư là sao? Không biết trong thư viết gì?".

Bèn nhìn qua Tiểu Long Nữ:

- Ta gửi thư cho ngươi hồi nào? Đừng có nói nhăng nói cuội.

Công Tôn Chỉ nghe giọng nói bây giờ chợt nhớ ra một người thì cả kinh, lưng toát mồ hôi lạnh, nhưng lại nghĩ: "Không thể nào, mụ ta đã chết trong hốc đá, lúc này chỉ còn là một nắm xương tàn mà thôi. Người này là ai kia chứ?". Bèn giở thư ra đọc to:

- "Thân gửi Chỉ đệ Xích muội, từ khi đại ca bỏ mạng bởi tay Quách Tĩnh, Hoàng Dung trên đỉnh Thiết Chưởng...".

Cầu Thiên Xích nghe câu đó, bất giác đau đớn, quát:

- Cái gì? Ai bảo đại ca ta bỏ mạng?

Bình sinh bà ta có thâm tình sâu xa với Cầu Thiên Trượng, nay bỗng nghe tin đại ca chết, thì toàn thân run rẩy, giọng nói cũng thay đổi. Bà ta vốn vận khí từ đan điền, giọng nói khó phân nam nữ, bây giờ đau đớn, nói giọng bình thường, lộ rõ mình là phụ nữ.

Công Tôn Chỉ nghe, hóa ra người trước mặt là nữ, lại nghe ba tiếng "đại ca ta", thì trong lòng cả sợ, chỉ đoán nhất định không phải đấy là Cầu Thiên Nhẫn, nên đọc tiếp:

- "Ngu huynh rất hổ thẹn vì mấy chục năm nay khiếm khuyết đạo bằng hữu, ngay cả chuyện thủ túc bất hòa, đều do lỗi của ngu huynh mà ra. Ngu huynh nửa đêm suy ngẫm, thấy mình hành ác đã nhiều, đắc tội đâu phải chỉ với đại ca hiền muội? Từ cuộc luận kiếm lần thứ hai ở Hoa Sơn, ngu huynh được Nhất Đăng đại sư điểm hóa, nay đã vứt bỏ đao giết người, quy y cửa Phật. Ngu huynh tu trì chưa lâu, tục duyên khó dứt, bên ngọn đèn khuya, vẫn thường nhớ những ngày huynh muội vui vầy bên nhau. Nay chỉ biết chúc đệ muội đa phúc mà thôi...".

Công Tôn Chỉ đọc một mạch, Cầu Thiên Xích chỉ khóc thầm, đến khi hắn đọc xong, thì bà ta không kìm được, khóc to lên, nói:

- Đại ca, nhị ca ơi hỡi, có biết muội khổ sở chừng nào hay chăng?

Rồi bà giật phăng cái mặt nạ ra, quát:

- Công Tôn Chỉ, ngươi còn nhận ra ta chứ?

Tiếng quát lớn lần này làm cho bảy, tám cây nến lớn trong đại sảnh tắt phụt, những ngọn còn lại cũng lay lắt.

Trong ánh nến mờ, mọi người thấy hiện ra một khuôn mặt cực kỳ già nua đau khổ của một lão bà, thì ai nấy kinh hãi, không dám mở miệng. Sảnh đường im phăng phắc, tất cả đều hồi hộp.

Đột nhiên một lão bộc từ góc sảnh chạy tới, gọi:

- Chủ mẫu, chủ mẫu chưa chết ư?

Cầu Thiên Xích gật đầu, nói:

- Trương nhị thúc, hóa ra nhị thúc còn nhớ ta.

Người lão bộc rất mực trung thành, thấy bà chủ bình an, mừng quá cứ rập đầu lia lịa, nói:

- Chủ mẫu, đây mới đúng là đại hỉ!

Trong đám tân khách, trừ bọn Kim Luân pháp vương, còn toàn là láng giềng ở Tuyệt Tình cốc, phàm những ai ngoài ba, bốn mươi tuổi đều nhận ra Cầu Thiên Xích, họ lập tức ùa tới hỏi thăm.

Công Tôn Chỉ quát to:

- Tất cả lùi ra cho ta!

Mọi người kinh ngạc nhìn hắn, thấy hắn chỉ mặt Cầu Thiên Xích, nói:

- Tiện nhân, ngươi còn dám vác mặt trở về gặp ta hay sao?

Lục Ngạc chỉ mong phụ thân nhận tội, đối xử tử tế với mẹ, không ngờ lại nghe Công Tôn Chỉ dùng lời lẽ như thế, bèn chạy lại quỳ trước mặt hắn, nói:

- Gia gia, mẹ hài nhi chưa chết, chưa chết mà. Gia gia mau nhận tội, xin mẹ lượng thứ là xong!

Công Tôn Chỉ cười khẩy, nói:

- Xin mụ ta lượng thứ ư? Ta đâu có làm điều gì sai trái?

Lục Ngạc nói:

- Cha đẩy mẹ xuống hốc đá, làm cho mẹ sống dở chết dở mười mấy năm trời. Cha, tại sao cha nỡ tàn nhẫn như thế với mẹ?

Công Tôn Chỉ lạnh lùng nói:

- Tại mụ ta hạ độc thủ trước, ngươi không biết hay sao? Mụ đã đẩy ta vào bụi hoa Tình, khiến ta bị gai đâm toàn thân, ngươi biết hay không? Mụ ngâm giải dược vào thạch tín, ta không uống cũng chết, mà uống vào cũng chết, ngươi biết hay không? Mụ còn buộc ta phải... hạ sát tâm ái nhân của ta, ngươi có biết hay không?

Lục Ngạc khóc, nói:

- Hài nhi biết cả rồi, đó là Nhu Nhi chứ gì.

Công Tôn Chỉ mười mấy năm nay không nghe ai nhắc đến cái tên ấy, lúc này bất giác tái mặt, ngẩng lên trời lẩm bẩm "Không sai, là Nhu Nhi, Nhu Nhi!". Rồi hắn chỉ Cầu Thiên Xích, nghiến răng, nói:

- Là con tiện nhân tàn ác này đã buộc ta sát hại Nhu Nhi!

Mặt hắn càng lúc càng tức giận, miệng lẩm bẩm "Nhu Nhi, Nhu Nhi...".

Dương Quá nghĩ cả hai vợ chồng oan nghiệt nhà này đều không phải là người tốt, chàng trúng độc đã sâu, chỉ còn sống được vài ngày trên thế gian, trong mấy ngày ấy chàng muốn tìm một chỗ yên tĩnh để ở bên Tiểu Long Nữ, không còn bụng dạ nào xem vợ chồng Công Tôn Chỉ ai phải ai trái, chàng bèn kéo nhẹ vạt áo của Tiểu Long Nữ, nói nhỏ:

- Chúng mình đi thôi.

Tiểu Long Nữ nói:

- Người phụ nữ kia đúng là vợ hắn ư? Bà ta đúng là bị hắn nhốt mười mấy năm ư?

Nàng quả thật không thể tin trên đời lại có kẻ tàn ác như vậy. Dương Quá nói:

- Hai vợ chồng hắn trả thù nhau đó.

Tiểu Long Nữ nghiêng đầu ngẫm nghĩ giây lát, nói nhỏ:

- Chuyện này thiếp không hiểu, chẳng lẽ bà ta cũng bị ép phải thành thân với hắn như thiếp hay sao?

Theo cách hiểu của nàng, hai người nếu không bị ép thành hôn, ắt phải yêu thương nhau, chứ không thể sát hại nhau như vậy. Dương Quá lắc đầu, nói:

- Trên thế gian người tốt ít, kẻ ác nhiều, lòng dạ bọn người này thế nào, người ngoài khó đoán biết...

Bỗng nghe Công Tôn Chỉ quát to:

- Xéo đi!

Chân phải của hắn đá một cái, thân hình Lục Ngạc bay ra phía ngoài, bay đúng vào ngực Cầu Thiên Xích. Cầu Thiên Xích chân tay vô lực, chỉ nghiêng người né tránh, nhưng thân hình Lục Ngạc bay rất nhanh, "phịch" một cái, va vào vai người mẹ. Cầu Thiên Xích ngã ngửa cùng với chiếc ghế ra phía sau, cái đầu trọc đập vào cột đá, tóe cả máu, vội lồm cồm bò dậy.

Lục Ngạc bị cha đá một cú, ngã sấp xuống, ngất đi.

Chương 114: Đại Hiệp Cứu Quốc

Dương Quá vốn muốn tách mình ra khỏi chuyện phải trái nơi đây, nhưng mắt thấy Công Tôn Chỉ hung bạo như vậy, chàng không nén được cơn giận, đang định bước ra đối đáp với hắn, thì Tiểu Long Nữ đã chạy tới đỡ Cầu Thiên Xích dậy, xoa xoa huyệt Ngọc Chẩm sau gáy cho bà ta, cầm máu, rồi xé vạt áo băng vết thương, xẵng giọng nói với Công Tôn Chỉ:

- Công Tôn tiên sinh, người này là nguyên phối phu nhân của tiên sinh, tại sao tiên sinh nỡ đối xử với bà ta như vậy? Tiên sinh đã có phu nhân, tại sao còn muốn lấy ta? Giả dụ ta lấy tiên sinh, mai này tiên sinh cũng sẽ đối xử với ta như thế chứ gì?

Mấy câu hỏi dồn dập này làm cho Công Tôn Chỉ cứng lưỡi, không thể trả lời.

Mã Quang Tá thích thú reo lên. Tiêu Tương Tử thì lạnh lùng nhận xét:

- Cô nương này nói rất đúng.

Công Tôn Chỉ quả thật si mê Tiểu Long Nữ, tuy bị nàng hỏi dồn cho cứng lưỡi, nhưng hắn không tức giận, chỉ nhẹ nhàng nói:

- Liễu muội, sao muội lại đi so mình với mụ ác bà kia? Ta nhất mực luyến ái muội còn chưa xong, nếu ta có ý xấu với muội, thì trời tru đất diệt.

Tiểu Long Nữ thản nhiên nói:

- Thiên hạ chỉ cần một mình Quá nhi yêu ta, tiên sinh có thích ta gấp trăm lần, ta cũng chẳng thiết.

Nói rồi nàng nắm chặt tay Dương Quá.

Dương Quá xúc động dị thường, nghĩ: "Cô cô đối với ta như vậy, mà ta chỉ còn được sống vài ngày, tất cả đều do tên ác tặc này", chàng bèn chỉ mặt Công Tôn Chỉ, nói:

- Ngươi bảo ngươi không có ý xấu gì đối với cô cô ta, hứ, ngươi đẩy ta xuống tử địa, lại lừa dối cô cô ta để thành hôn, như thế gọi là tốt ư? Cô cô bị trúng độc hoa Tình, ngươi thừa biết không có thuốc cứu, song không nói rõ cho cô cô ta biết, như thế là tử tế ư?

Tiểu Long Nữ kinh ngạc, run run hỏi:

- Thật vậy à?

Dương Quá nói:

- Đừng lo, cô cô ban nãy vừa uống thuốc rồi.

Nói đoạn mỉm cười, trong lòng vừa buồn vừa vui, nghĩ: "Ta đưa thuốc cho nàng rồi, ta tình nguyện vì nàng mà chết".

Công Tôn Chỉ nhìn Cầu Thiên Xích, lại nhìn Tiểu Long Nữ và Dương Quá, trong bụng hắn vừa đố kỵ, vừa thèm muốn, vừa tức giận, vừa hối hận, lại thất vọng, ngượng ngùng. Hắn vốn có công phu hàm dưỡng, nhưng lúc này lâm vào tình cảnh nửa muốn phát điên, liền cúi xuống rút từ dưới tấm chăn hồng "Âm dương song nhẫn", kim đao hắc kiếm đụng vào nhau "keng" một tiếng, hắn nói:

- Được lắm, hôm nay chúng ta sẽ cùng bỏ mạng một lượt!

Mọi người không ngờ trong đêm tân hôn giao bái, Công Tôn Chỉ lại giấu hung khí dưới chăn, bất giác cùng kêu ồ lên kinh ngạc.

Tiểu Long Nữ lạnh lùng nói:

- Quá nhi, đối với kẻ ác như hắn, không nên khách khí làm gì.

Keng một tiếng, nàng cũng rút từ trong bộ hỉ phục màu hồng của tân nương ra hai thanh kiếm, chính là hai thanh kiếm Quân tử và Thục nữ. Nàng tuy không am tường thế sự, nhưng đối với ác nhân, nàng hạ thủ không hề lưu tình. Hôm trả thù cho Tôn bà bà tại cung Trùng Dương, nàng đã làm cho đệ tử phái Toàn Chân kinh hồn táng đởm, Quảng Ninh tử Hách Đại Thông suýt nữa mất mạng. Hôm nay Công Tôn Chỉ làm cho nàng không được đoàn viên với Dương Quá, nàng đã có ý định liều mình từ sớm, giấu hai thanh kiếm dưới áo cưới, chờ Công Tôn Chỉ chữa trị xong cho Dương Quá, là nàng sẽ tìm cơ hội giao đấu với hắn, nếu không thắng, nàng sẽ tự vẫn, quyết không chôn vùi sự trinh khiết ở cái xó Tuyệt Tình cốc này.

Tân khách thấy cặp phu phụ tân hôn thủ sẵn đao kiếm, đều kinh ngạc, chỉ một số ít người, như Kim Luân pháp vương, đoán trước rằng cuộc hỉ sự này tất sẽ dẫn tới một trường hung sát, nhưng khi thấy Cầu Thiên Xích vừa bị đụng đã ngã chổng kềnh, chẳng tương xứng chút nào với nội công thâm hậu mà bà ta hiển thị, thì không khỏi ngạc nhiên.

Dương Quá nhận thanh kiếm Quân tử từ tay Tiểu Long Nữ, nói:

- Cô cô, hôm nay hai ta giết tên thất phu kia, trả thù cho Quá nhi!

Tiểu Long Nữ lấy làm lạ, hỏi:

- Trả thù cho Quá nhi ư?

Dương Quá đau lòng, nhưng nghĩ chuyện này không nên nói rõ cho nàng biết, chỉ nói:

- Tên ác tặc kia đã hại nhiều người.

Chàng vung kiếm đâm thẳng tới sườn trái của Công Tôn Chỉ. Chàng biết trận đấu này rất hung hiểm, chất độc hoa Tình trong người Tiểu Long Nữ tuy đã được giải, nhưng bản thân chàng bị trúng độc quá sâu, nếu song kiếm hợp bích để thi triển "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp", động đến chân tình, chàng sẽ bị đau buốt, thế là chàng thi triển kiếm pháp phái Toàn Chân, mỗi chiêu thức đều giữ pháp độ nghiêm cẩn. Lộ kiếm pháp này nếu do mấy lão đạo sĩ Mã Ngọc, Khưu Xứ Cơ xuất thủ, tất sẽ ngưng trọng, bình ổn và sâu lắng, còn Dương Quá sử thì không tránh khỏi thiếu niên lão thành, không được tự nhiên.

Công Tôn Chỉ biết sự lợi hại khi đối phương liên thủ, vừa vào trận liền thi triển "Âm dương đảo loạn nhẫn pháp", tay trái kim đao, tay phải hắc kiếm, chiêu số hết sức hung hiểm. Kiếm pháp Toàn Chân của Dương Quá là do Vương Trùng Dương sáng tạo, tuy không hung hiểm như kẻ địch, nhưng biến hóa tinh vi, Dương Quá chỉ thủ không công, tiếp liền ba chiêu của hắn. Tiểu Long Nữ quát một tiếng, vung kiếm Thục nữ đâm sau lưng Công Tôn Chỉ.

Công Tôn Chỉ vô cùng thất vọng: "Đóa hoa tươi thắm này lẽ ra là phu nhân tân hôn của ta, bây giờ lại liên thủ với kẻ khác đánh ta". Lại nghĩ: "Ác bà nương đột nhiên xuất hiện, bóc trần chuyện cũ, làm ta mất hết thể diện và uy tín, không chỉ không ép được Liễu muội thành hôn, mà ngay cơ nghiệp Tuyệt Tình cốc cũng không thể bảo tồn". Tuy gặp tình huống thúc thủ nan giải, nhưng hắn vẫn ỷ thế võ công cao siêu, chỉ cần hôm nay đánh bại Dương Quá, hắn sẽ đem Tiểu Long Nữ cao chạy xa bay. Hắn không biết rằng Tiểu Long Nữ đã uống giải dược Tuyệt Tình đơn, còn nghĩ nàng sẽ sống ba mươi sáu ngày nữa, trong ba mươi sáu ngày ấy hắn vẫn muốn nàng làm vợ hắn. Càng nghĩ tà tâm càng trỗi dậy, thủ pháp càng hung bạo.

Tiểu Long Nữ sử dụng "Ngọc nữ kiếm pháp", muốn tâm ý tương thông với Dương Quá, phát dương uy lực "Tố tâm kiếm pháp", ai dè chàng trước sau không hề nhìn nàng, cứ vung kiếm cự địch riêng rẽ. Tiểu Long Nữ lấy làm lạ, hỏi:

- Quá nhi, sao chàng không nhìn thiếp?

Dương Quá nghe giọng nàng, lòng chấn động, lập tức đau nhói ở ngực, kiếm chiêu hơi chậm lại, xoạc một tiếng, ống tay áo chàng bị hắc kiếm xé rách. Tiểu Long Nữ cả kinh, đâm liền ba kiếm, ngăn chặn đòn công kích của Công Tôn Chỉ. Dương Quá nói:

- Quá nhi không thể nhìn cô cô, cũng không được nghe cô cô nói đâu.

Tiểu Long Nữ dịu dàng hỏi:

- Tại sao?

Dương Quá chỉ sợ lại gặp nguy hiểm, nên xẵng giọng đáp:

- Cô cô muốn Quá nhi chết, thì hãy nói năng âu yếm với Quá nhi!

Chàng vừa nổi giận, cơn đau hết ngay, đủ sức hóa giải chiêu kiếm của Công Tôn Chỉ.

Tiểu Long Nữ cảm thấy mình có lỗi, nói:

- Chàng đừng giận, thiếp không nói nữa vậy. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Đột nhiên nàng nghĩ: "Ô, mình đã được giải độc, chàng thì chưa! Thuốc giải có được, chàng không uống, đã dành cho ta rồi". Nghĩ đến đó, vừa cảm kích, vừa thương chàng, thâm tình vô hạn, uy lực của "Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp" tăng lên tức thì, chiêu số sử ra che chở cho mọi chỗ yếu hại trên thân thể Dương Quá. Khi nàng che chở cho chàng, lẽ ra chàng phải phòng ngự giúp nàng, nhưng Dương Quá không dám liếc nhìn nàng, thành thử toàn thân nàng đầy sơ hở, rất dễ bị đòn của địch.

Công Tôn Chỉ tinh mắt, qua vài chiêu đã nhận ra sơ hở của nàng, nhưng hắn không muốn đả thương nàng, đao kiếm chỉ nhắm Dương Quá mà công kích mãnh liệt. Khi công kích thì như sóng dữ vỗ bờ, lúc phòng thủ thì tường đá sừng sững. Tiểu Long Nữ thì chỉ chăm chú bảo hộ cho Dương Quá, nên trong mấy chục chiêu, đôi bên vẫn ngang ngửa với nhau.

Lúc này Lục Ngạc đã tỉnh lại, nàng đứng bên mẹ xem cuộc đấu, thấy Tiểu Long Nữ tận lực phòng thủ cho Dương Quá, chẳng chú ý tới sự an nguy của mình, thì bất giác nghĩ bụng: "Nếu ở địa vị nàng là ta, vào lúc sinh tử hệ trọng, liệu ta có thể quên mình, chỉ lo cho chàng như vậy được chăng?". Nàng thở dài: "Ta cũng có thể làm được như Long cô nương. Tiếc rằng chàng không hề nghĩ đến ta".

Cầu Thiên Xích bỗng nói to:

- Giả đao phi đao, giả kiếm phi kiếm!

Dương Quá và Tiểu Long Nữ nghe cùng ngẩn người, chưa rõ dụng ý câu nói của bà ta. Cầu Thiên Xích lại nói to:

- Đao tức là đao, kiếm tức là kiếm!

Dương Quá đấu với Công Tôn Chỉ đây là lần thứ hai, chàng cố tìm ra chỗ bí ảo của "Âm dương đảo loạn nhẫn pháp", chỉ thấy đối phương cây hắc kiếm thanh mảnh cứ chém mạnh, còn cây kim đao nặng nề thì lại múa lượn linh hoạt, chiêu số xuất thủ tương phản hoàn toàn với cái lý của võ học. Nhưng nếu trước sau hắn cứ lấy đao làm kiếm, lấy kiếm làm đao thì là một chuyện, đàng này cứ bất chợt hiển thị đao pháp với kiếm pháp, biến hóa khôn lường, chẳng biết đâu mà lần. Lúc này bỗng nghe Cầu Thiên Xích nói mười sáu chữ kia, thì chàng nghĩ: "Không lẽ kiếm chiêu trên đao, đao chiêu trên kiếm của hắn toàn là giả?". Mắt thấy thanh hắc kiếm chém ngang vai, rõ ràng là chiêu số của đơn đao, Dương Quá bèn thử dùng kiếm Quân tử gạt đi, hai kiếm đụng nhau, keng một tiếng, cả hai người đều thoái lui một bước. Dương Quá mới biết, rốt cuộc hắc kiếm vẫn là kiếm, đao chiêu mà hắn sử dụng chỉ cốt làm cho đối phương hoa mắt, nhưng nếu đối phương võ công non kém, ứng phó vụng về, thì vẫn có thể bị đả thương bởi đao chiêu ấy.

Dương Quá vừa thử đã thành công, thì cả mừng, chăm chú theo dõi sự sơ hở trong đao kiếm của đối phương, nghĩ bụng, hắn sử dụng chiêu số đảo loạn, tuy kỳ diệu, song lộ tử chắc chắn không thuần nhất. Bỗng nghe Cầu Thiên Xích nói:

- Tấn công đùi bên phải, tấn công đùi bên phải!

Dương Quá thấy kim đao của Công Tôn Chỉ rung rung, hạ bàn thực ra không có gì sơ hở, nhưng chàng nghĩ Cầu Thiên Xích tuy chân tay vô lực, nhưng hiểu biết võ học còn nguyên, võ công của Công Tôn Chỉ lại là do bà ta truyền thụ, bà ta nhất định biết rõ hư thực của hắn, bèn theo lời mà xuất chiêu, đâm một liếm vào đùi bên phải của hắn. Công Tôn Chỉ đưa kim đao gạt ngang, đùi bên phải được che đỡ, nhưng việc chống đỡ đó để hở vai và sườn bên trái. Dương Quá không chờ Cầu Thiên Xích chỉ điểm, trường kiếm của chàng đã đâm toạc vạt áo dưới nách Công Tôn Chỉ. Hắn làu bàu chửi, nhảy lùi lại trừng mắt nhìn Cầu Thiên Xích, quát:

- Lão khất bà, cứ chờ đó, ta sẽ không tha cho mụ đâu.

Đoạn lại vung đao kiếm tấn công Dương Quá. Dương Quá chống đỡ, Cầu Thiên Xích lại nhắc:

- Đá sau lưng hắn.

Lúc này hai người đang đối nhau, muốn đá sau lưng hắn là không thể được, song Dương Quá đã tin vào sự chỉ dẫn của Cầu Thiên Xích, biết lời nói của bà ta hẳn có thâm ý, bèn vòng ra phía sau lưng đối phương. Công Tôn Chỉ chém chéo kim đao ra phía sau. Cầu Thiên Xích nói:

- Đâm giữa trán hắn!

Dương Quá nghĩ: "Mình vừa vòng ra sau lưng hắn, bà ta lại bảo mình đâm vào giữa trán hắn", chàng cũng chẳng kịp nghĩ ngợi thêm, lập tức trở lại đối diện với kẻ địch, đang định đâm vào giữa trán hắn, thì Cầu Thiên Xích lại nói:

- Đâm vào mông hắn!

Lục Ngạc đứng bên, hai lòng bàn tay ướt mồ hôi vì hồi hộp, nàng cau mày, nghĩ: "Mẹ cứ nói loạn như thế, chẳng hóa ra lại giúp cha hay sao vậy?". Nàng nghĩ nhưng không nói. Mã Quang Tá thì không nhịn được, kêu to lên:

- Dương huynh đệ, chớ mắc lừa lão thái bà, bà ta muốn huynh đệ chết mệt đó!

Dương Quá vòng ra sau, trở lại trước mấy lần, đã lờ mờ đoán ra dụng ý của Cầu Thiên Xích, nghe bà ta bảo sao, chàng làm đúng như vậy, sau vài lần di chuyển, quả nhiên phát hiện sườn bên phải của Công Tôn Chỉ lộ rõ sơ hở. Trường kiếm của chàng đâm tới, xuyên qua áo, mũi kiếm sâu vào thịt hơn một tấc, máu tươi tức thì loang đỏ vạt áo Công Tôn Chỉ.

Mọi người ồ lên, cùng đứng dậy. Bọn Kim Luân pháp vương đều đã hiểu, nguyên Cầu Thiên Xích vừa rồi không chỉ dẫn cho Dương Quá thủ thắng như thế nào, mà là dạy chàng tìm cơ hội chiến thắng trong tình thế không thể thắng, hoàn toàn không chỉ ra chỗ sơ hở trong chiêu số của Công Tôn Chỉ, mà là muốn Dương Quá dẫn dụ đối phương từ chỗ không có sơ hở trong chiêu số đến chỗ bộc lộ sơ hở. Cầu Thiên Xích chỉ điểm vài lần liên tiếp, Dương Quá lập tức lĩnh hội được tinh nghĩa của võ học thượng thừa, lòng thầm thán phục: "Kẻ địch là cao thủ, rất khó tìm ra sơ hở trong chiêu số của hắn, sự chỉ dẫn của vị Cầu lão tiền bối đáng là bài học cho ta dùng suốt đời".

Nhưng muốn Công Tôn Chỉ bộc lộ sơ hở, không những võ công phải cao cường, mà còn phải thông thạo chiêu số mà hắn sử dụng, mới có thể trong vòng mươi chiêu, dẫn dụ hắn đi vào con đường sai lầm. Điều này chỉ Cầu Thiên Xích mới làm nổi, Dương Quá thì tuy biết cái lý như vậy, song chưa tự làm được, chàng theo lời chỉ dẫn của bà ta, liên tiếp tấn công tiền hậu tả hữu, phải sau hơn hai mươi chiêu, mới lại đâm một kiếm trúng đùi Công Tôn Chỉ.

Nhát kiếm này đâm tuy không sâu, nhưng rạch một đường dài năm, sáu tấc. Công Tôn Chỉ nghĩ: "Liễu muội cứ phòng hộ vững chắc cho tên tiểu tử họ Dương, khiến ta không đả thương được hắn, cứ đà này, hắn được lão khất bà chỉ điểm, ta sẽ bỏ mạng dưới kiếm của hắn mất". Năm nào để tự cứu mình, hắn từng đâm chết tình nhân, bây giờ trong cơn nguy cấp, hắn cũng chẳng tha cho Tiểu Long Nữ nữa, liền vung hắc kiếm chém mạnh vào vai Tiểu Long Nữ.

Dương Quá lo sợ, vội giơ kiếm đỡ cho nàng, chỉ nghe Cầu Thiên Xích nói to:

- Đâm eo lưng hắn!

Dương Quá sững sờ, nghĩ: "Cô cô bị tấn công, làm sao ta bỏ mặc không cứu? Nhưng Cầu lão tiền bối mỗi lần chỉ dẫn đều có thâm ý, chắc đấy là chiêu vây Ngụy cứu Triệu, chàng liền chuyển mũi kiếm đâm vào mạng sườn bên phải của Công Tôn Chỉ. Bỗng nghe Tiểu Long Nữ kêu "ối", nàng bị thương vào cánh tay, thanh kiếm Thục nữ rơi xuống đất. Công Tôn Chỉ đưa chếch hắc kiếm chống đỡ một chiêu của Dương Quá.

Dương Quá cả kinh, vội nói:

- Cô cô mau lui ra, để Quá nhi một mình đối phó với hắn.

Chàng vừa quan tâm đến Tiểu Long Nữ, ngực lại đau nhói. Tiểu Long Nữ bị thương không nhẹ, đành lùi ra, xé vạt áo băng vết thương. Dương Quá cố chống trả, chàng trừng mắt nhìn Cầu Thiên Xích vì bà ta vừa chỉ dẫn sai.

Cầu Thiên Xích cười khẩy, nói:

- Ngươi trách gì ta? Ta chỉ giúp ngươi giết địch, ai bảo ngươi đi cứu người? Hừ, cô nương kia sống hay chết đâu có can hệ đến ta? Nó chết đi còn hay hơn là đằng khác!

Dương Quá giận nói:

- Hai vợ chồng lão tiền bối đúng là một cặp tương xứng, chẳng có lương tâm gì hết!

Cầu Thiên Xích cười, cũng không giận, thản nhiên xem hai người giao đấu.

Chương 115

Dương Quá liếc qua về phía Tiểu Long Nữ, thấy nàng dựa vào chiếc ghế, xé vạt áo băng vết thương, đoán nàng sẽ không sao, tinh thần hăng lên, kiếm chiêu chợt biến, từ kiếm pháp phái Toàn Chân đổi sang Ngọc nữ kiếm pháp. Công Tôn Chỉ thấy kiếm pháp của chàng đang ổn trọng đoan nghiêm, đột nhiên chuyển thành khinh linh thanh thoát, như thể hóa thành một người khác, thì hắn lấy làm lạ, nghĩ: "Kẻ này ngụy kế đa đoan, lại giở trò quỷ gì đây?". Nhưng khi tiếp chiêu, cảm thấy kiếm pháp của đối phương đúng là phong cách danh gia, cùng một lộ với Tiểu Long Nữ, thì hắn không nghi ngờ nữa, kim đao hắc kiếm cùng tấn công tới.

Sau hơn mười chiêu, Dương Quá lại dần dần núng thế, để Công Tôn Chỉ đẩy chàng lùi dần. Cầu Thiên Xích mấy lần lên tiếng chỉ điểm, nhưng Dương Quá giận bà ta có ý hại Tiểu Long Nữ, không thèm nghe lời bà ta, nghĩ bụng: "Ai cần mụ la lối kia chứ?". Chàng đâm liền bốn kiếm, cất giọng ngâm nga:

- Dập dồn chân ngựa, sắc áo hồng tươi.

Lỏng buông tay khấu, mê mải rong chơi.

Miệng ngâm nga, kiếm chiêu phối hợp với câu thơ, động tác múa lượn cực kỳ uyển chuyển. Công Tôn Chỉ ngẩn người, hỏi:

- Cái gì vậy?

Dương Quá lại ngâm:

- Gió bay điện chớp, cảnh vùn vụt trôi.

Trung Nguyên tươi đẹp, mắt ai sáng ngời.[11]

Thơ bốn chữ một câu, kiếm chiêu cũng bốn chiêu một lớp, ngâm đến câu "Gió bay điện chớp, cảnh vùn vụt trôi", thì kiếm pháp nhanh lạ thường, Ỡcâu "Trung Nguyên tươi đẹp, mắt ai sáng ngời", thì lại dìu dặt uyển chuyển. Công Tôn Chỉ chưa từng gặp lộ kiếm pháp thế này, nghe đối phương ngâm thơ êm tai, thế công lập tức chậm lại, hắn ngưng thần dò đoán ý thơ, nghĩ rằng kiếm chiêu của Dương Quá phù hợp với ý thơ, chỉ cần hiểu được ý thơ, là sẽ phá giải kiếm pháp.

Lại nghe Dương Quá ngâm:

- Rời gót vườn lan, ruổi ngựa Hoa san.

Sông dài như lụa, rủ xuống non ngàn.

Mắt dõi cánh hồng, tay lộng cung đàn.

Mấy câu thơ này ngâm lên hết sức tự nhiên, kiếm pháp thì đại khai đại hợp, anh tuấn hùng vĩ, nhất là hai câu cuối thì kiếm chiêu cực kỳ phiêu hốt, tưởng đông hóa tây, hướng lên mà lại đánh xuống, một chiêu hai kiếm, khó phân hư thực.

Tiểu Long Nữ lúc này đã băng bó xong vết thương, thấy kiếm pháp của Dương Quá rất đẹp mắt, bèn hỏi:

- Quá nhi, là môn kiếm pháp gì vậy, ai dạy cho chàng thế?

Dương Quá cười, đáp:

- Quá nhi tự luyện đó, cô cô bảo có được không? Ít ngày trước Quá nhi nằm dưỡng thương, cạnh giường có một quyển thơ, Quá nhi xem nên nhớ. Chu Tử Liễu tiền bối tại anh hùng yến dùng thư pháp hóa nhập võ công, Quá nhi thì lấy thi cú hóa nhập võ công, xem chừng cũng được.

Tiểu Long Nữ khen:

- Hay lắm.

Bỗng nghe Kim Luân pháp vương tán thưởng:

- Dương huynh đệ, sự thông minh của huynh đệ khiến lão nạp thán phục vô cùng. Mấy câu tiếp theo hẳn sẽ là "Cúi đầu thấu hiểu, hồn du thái huyền, Vui như ngư khách, được cá quên thuyền.".

Công Tôn Chỉ chợt nghĩ: "Lão hòa thượng đang chỉ điểm cho ta". Cũng không cần nghĩ xem Kim Luân pháp vương có dụng ý gì, đoán rằng sau câu "Cúi đầu thấu hiểu", kiếm tất đánh xuống, bèn vung hắc kiếm thủ trước hạ bàn, còn kim đao thì phạt ngang trung bàn.

Kim Luân pháp vương văn võ toàn tài, tuy ẩn cư ở Tây Tạng, nhưng đọc hết bách gia kinh sử của người Hán, nghe Dương Quá ngâm thơ, lão ta đã biết câu tiếp theo là gì, bèn nói toạc ra, để giúp Công Tôn Chỉ trừ khử Dương Quá. Lần này Công Tôn Chỉ quả nhiên đi trước nửa bước, kiếm chiêu của Dương Quá chưa sử ra, đã bị đối phương chặn đứng, đao răng cưa lại phạt ngang trung bàn. May mà Dương Quá nghe Kim Luân pháp vương đọc bốn câu thơ kia, thôi không sử kiếm theo thơ, mà phòng thủ trung bàn, chàng dùng ngón giữa tay trái búng vào sống đao "coong" một tiếng. Công Tôn Chỉ cảm thấy cánh tay chấn động, hổ khẩu hơi tê, hắn kinh ngạc nghĩ bụng: "Tên tiểu tử này võ công cổ quái thật!". Cái búng vừa rồi của Dương Quá chính là công phu Đạn chỉ thần công mà Hoàng Dược Sư truyền thụ, bất quá chàng công lực chưa đủ, nên chưa thể khắc địch chế thắng. Nếu là cái búng của Hoàng Dược Sư, thì cây đao kia đã văng khỏi tay Công Tôn Chỉ rồi. Tuy nhiên nhờ cái búng ấy mà trong giây lát Dương Quá từ thế hạ phong giành lại thượng phong, trường kiếm múa tít, sử dụng Ngọc tiêu kiếm pháp do Hoàng Dược Sư truyền thụ. Ngọc tiêu kiếm pháp và Đạn chỉ thần công đều lấy việc tấn công huyệt đạo của địch làm chính, kiếm phối hợp với chỉ (ngón tay), tinh vi huyền diệu, tuy công phu của chàng chưa thành thục, nhưng đông kích dồn dập một trận, Công Tôn Chỉ cũng không dễ gì đối phó.

Lúc này Cầu Thiên Xích lại nhắc:

- Hắn đâm kiếm sườn phải, đao chém ngang cổ đó!

- Hắn thọc kiếm vai phải, thủ đao sườn trái đấy!

Bà ta cứ vạch ra trước từng lộ chiêu số của Công Tôn Chỉ. Như thế này, Dương Quá tất sẽ thắng chứ không thể bại, chàng không ngâm thơ nữa, Kim Luân pháp vương sẽ chẳng còn cách gì đoán biết kiếm ý của chàng. Âm dương song nhẫn của Công Tôn Chỉ tuy là võ học gia truyền, nhưng sau một phen được Cầu Thiên Xích gạn đục khơi trong, sáng tân bổ khuyết, chỉnh đốn hoàn toàn, mọi chiêu số đều bị Cầu Thiên Xích đoán biết, dù biến hóa thế nào cũng bị bà ta vạch trần.

Đang đấu say sưa, bỗng nghe Cầu Thiên Xích nói:

- Đao kiếm của hắn cùng tấn công thượng bàn đó.

Câu này thật là tai hại, nói ra đúng vào lúc đao kiếm của Công Tôn Chỉ vừa đánh ra, không thể biến đổi giữa chừng, thừa cơ hội cho Dương Quá né tránh. Dương Quá chúi người xuống tránh, đưa ngang kiếm che lưng, ngón tay trái đã điểm vào huyệt Khí Hải ở dưới rốn một tấc rưỡi của đối phương. Dương Quá điểm trúng huyệt, cả mừng, tưởng đối phương nhất định bị trọng thương, nào ngờ Công Tôn Chỉ lại điềm nhiên tung cước đá lên cằm chàng. Dương Quá kinh ngạc, vội nhảy sang bên cạnh mấy thước, lấy làm lạ về huyệt đạo của người này. Ở trận trước, chàng dùng chuông vàng rõ ràng đánh trúng huyệt của hắn, vậy mà hắn không việc gì, chàng còn đang mải nghĩ, đao kiếm của Công Tôn Chỉ đã đánh tới. Chỉ nghe Cầu Thiên Xích nói:

- Đao kiếm của hắn giao thoa, hữu kiếm công bên trái, tả đao công bên phải.

Dương Quá lập tức cố chống trả.

Xét về công lực mà nói, Dương Quá đã không địch nổi từ sớm, may nhờ có Cầu Thiên Xích vạch ra trước các chiêu số lợi hại của Công Tôn Chỉ. Lúc này hai bên đã trao đổi bảy, tám trăm chiêu, đám đệ tử sơn cốc cố nhiên kinh hồn táng đởm, bọn cao thủ như Tiêu Tương Tử cũng hoa cả mắt, không thể đoán kết cục trận này ai thắng ai bại.

Trong đao quang kiếm ảnh, Công Tôn Chỉ há miệng mà thở phì phò, Dương Quá thì mồ hôi ướt áo, hai người tiến thoái đã không còn linh hoạt như trước nữa.

Công Tôn Lục Ngạc nghĩ cứ đấu tiếp, một trong hai người ắt sẽ trọng thương, nàng không muốn Dương Quá bại trận, cung không nỡ nhìn phụ thân ngã xuống, bèn nói nhỏ với Cầu Thiên Xích:

- Mẹ, mẹ bảo họ đừng đánh nhau nữa, hãy ngồi lại phân định phải trái thì hơn.

Câu Thiên Xích nói:

- Hừm, rót hai chén trà mang lại cho ta!

Lục Ngạc vâng lời, mang hai chén trà đến trước mặt mẹ. Cầu Thiên Xích đưa hai tay gỡ miếng vải mà ban nãy Tiểu Long Nữ đã băng vết thương trên đầu bà ta, vừa gỡ ra, máu lập tức lại chảy. Lục Ngạc thốt lên:

- Mẹ!

Cầu Thiên Xích nói:

- Không chết được đâu!

Bà ta đặt băng trên gối, hai tay bưng hai chén trà, bốn ngón mỗi tay giữ chén, ngón cái thì chấm đẫm máu tươi mà nhúng vào trong chén trà. Máu tươi tan liền trong nước trà, không còn vết tích gì. Bà ta gọi to:

- Đấu mệt cả rồi, hãy uống một chén trà rồi đấu tiếp!

Rồi sai Lục Ngạc:

- Bưng ra cho họ giải khát, mỗi người một chén!

Lục Ngạc biết mẹ vô cùng oán hận phụ thân, quyết không có hảo tâm để cho phụ thân giải khát, việc này chắc hẳn bất lợi cho phụ thân, nhưng hai chén trà này chính nàng rót ra, không hề có độc, cũng không có gì lạ, có lẽ mẹ nàng thương hại Dương Quá, song nếu không cho phụ thân nàng được uống, phụ thân sẽ không chịu dừng đấu, Dương Quá cũng không thể uống, cả hai sẽ mệt lử. Thế là nàng bước ra giữa sảnh, nói to: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Xin hãy dùng trà!

Dương Quá và Công Tôn Chỉ đã khát khô cả cổ, nghe Cầu Thiên Xích gọi, đều dừng tay nhảy sang một bên. Lục Ngạc bưng khay trà cho phụ thân trước.

Công Tôn Chỉ nghĩ bụng, trà này do Cầu Thiên Xích sai mang ra, chắc có gì bất thường, quá nửa là bị hạ độc bèn hất tay về phía Dương Quá, nói:

- Mang cho hắn uống trước!

Dương Quá không chút lo sợ, bưng luôn chén trà, uống một ngụm nhỏ. Công Tôn Chỉ nói:

- Được rồi, ngươi hãy đưa chén trà ấy cho ta.

Hắn giơ tay nhận chén trà từ tay Dương Quá. Dương Quá cười, nói:

- Trà do con gái ngươi rót, không lẽ lại có thuốc độc hay sao?

Chàng nói rồi bưng chén trà kia uống một hơi cạn sạch.

Công Tôn Chỉ nhìn mặt Lục Ngạc, thấy sắc diện bình hòa, nghĩ: "Ngạc nhi có tình ý đối với tên tiểu tử kia, tất nhiên không hạ độc vào trà, mình đã đổi lấy chén của hắn, còn ngại gì nữa". Bèn cũng uống cạn một hơi, rồi gõ đao kiếm vào nhau keng một tiếng, nói:

- Không cần nghỉ, hãy đấu tiếp, nếu không được mụ già kia chỉ điểm, thì ngươi có mười cái mạng cũng đã táng dưới kim đao hắc kiếm của ta rồi.

Cầu Thiên Xích băng lại vết thương trên đầu, nói:

- Công phu bế huyệt của hắn đã trở nên vô hiệu, ngươi cứ việc đánh vào huyệt đạo của hắn.

Công Tôn Chỉ sững sờ, chỉ lờ mờ cảm thấy lưỡi có vị tanh tanh của máu thì kinh hoàng. Nguyên công phu bế huyệt gia truyền của hắn có một điều đại cấm kỵ, là trong ăn uống tuyệt nhiên không được có chất tanh, nếu không công phu lập tức bị mất hiệu nghiệm. Tổ tiên hắn sợ vô ý phạm kỵ, đã nghiêm huấn mọi người trong sơn cốc này phải ăn chay, người ngoài dẫu không luyện công phu thượng thừa ấy cũng phải ăn chay theo. Hắn xưa nay phòng phạm chu đáo, ai ngờ Cầu Thiên Xích thực hiện độc kế, đem hòa máu bà ta vào trà? Dương Quá uống thứ nước trà ấy đâu có tổn hại gì, còn công phu khổ luyện một đời của Công Tôn Chỉ thì hóa thành công cốc.

Trong cơn cuồng nộ, hắn ngoảnh nhìn Cầu Thiên Xích, thấy bà ta đang ngồi đặt đĩa táo ngọt dùng để thết khách trên đầu gối bà ta, thong thả nhai táo một cách ngon lành, rồi bà ta chậm rãi nói:

- Hai mươi năm trước ta đã bảo ngươi rồi, môn công phu của gia tộc Công Tôn nhà ngươi khó luyện dễ phá, đừng luyện thì hơn.

Công Tôn Chỉ mắt như tóe lửa, vung đao kiếm lao về phía Cầu Thiên Xích. Công Tôn Lục Ngạc hoảng hốt nhào tới che trước mặt mẹ, chỉ cảm thấy tiếng gió rít ngang tai, tựa hồ có ám khí bay qua. Công Tôn Chỉ rú lên một tiếng dài, mắt phải của hắn máu chảy ròng ròng, hắn quay người chạy ra, hai tay vẫn nắm đao kiếm. Một vệt máu tươi nhỏ dưới đất, thẳng ra cửa sảnh. Chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết càng lúc càng xa của hắn, cuối cùng tắt lặng ngoài rừng. Mọi người trong sảnh nhìn nhau, không biết Cầu Thiên Xích đả thương Công Tôn Chỉ bằng cách nào. Chỉ có Dương Quá và Công Tôn Lục Ngạc mới biết Cầu Thiên Xích vừa sử dụng công phu phun hạt táo.

Trong lúc Dương Quá và Công Tôn Chỉ giao đấu, Cầu Thiên Xích ăn táo, đã ngậm sẵn trong miệng bảy, tám hạt táo. Bà ta thấy Công Tôn Chỉ võ công đại tiến, nếu mình phun hạt táo, hắn ắt tránh được, một đòn không trúng, hắn đã đề phòng thì sau đó khó lòng đả thương hắn. Thế là bà ta trước tiên dùng trà pha máu hủy hoại công phu bế huyệt của hắn, sau đó mới thừa cơ hắn nổi giận mà đột nhiên phun hạt táo. Mười mấy năm bà ta chỉ khổ luyện một môn võ công này, kình lực mạnh mẽ, sự chuẩn xác của nó không thua bất cứ thứ ám khí lợi hại nào trong thiên hạ. Nếu Công Tôn Lục Ngạc không bất ngờ nhảy ra che chắn trước mặt, thì Công Tôn Chỉ đã không chỉ mù cả hai mắt, mà còn bị hạt táo phun trúng giữa trán, chết ngay tại trận.

Lục Ngạc không nỡ lòng nào, nàng ngây ra, gọi:

- Gia gia, gia gia!

Rồi định chạy theo xem sao. Cầu Thiên Xích quát:

- Ngươi muốn gọi gia gia, muốn đi theo hắn thì vĩnh viễn đừng nhìn mặt ta nữa.

Lục Ngạc dừng bước, tiến thoái lưỡng nan, nhưng nghĩ trong chuyện này phụ thân sai trái, thảm cảnh mẹ nàng phải chịu nặng nề hơn nhiều, hơn nữa phụ thân đã đi xa, nàng có đuổi theo cũng chẳng kịp, bèn quay lại, đứng cúi đầu im lặng.

Cầu Thiên Xích thản nhiên ngồi trên ghế, nhìn hai bên, cười nhạt, nói:

- Được rồi, hôm nay các vị tới đây là để uống rượu mừng, tiệc rượu chưa xong, há để mất hứng?

Mọi người đều lạnh gáy trước mục quang của Cầu Thiên Xích, chỉ sợ bà ta đột nhiên phun ra thứ ám khí cổ quái. Mọi người ủa sơn cốc đều lo ngại, bọn Kim Luân pháp vương, Doãn Khắc Tây thì ngấm ngầm phòng bị.

Tiểu Long Nữ và Dương Quá thấy Công Tôn Chỉ rơi vào kết cục như vậy, cũng hết sức bất ngờ, bất giác cùng thở dài, đưa tay ra nắm chặt tay nhau, hai người tâm ý tương thông, kề vai nhau bước ra ngoài. Vừa tới cửa sảnh, thì nghe Cầu Thiên Xích đột nhiên quát to:

- Dương Quá, ngươi đi đâu vậy?

Dương Quá quay người lại, vái bà ta thật dài, nói:

- Cầu lão tiền bối, Công Tôn cô nương, chúng ta từ biệt ở đây thôi.

Chàng tự biết mạng mình không dài, nên không nói "Hẹn ngày tái ngộ".

Lục Ngạc đáp lễ, buồn rầu im lặng. Cầu Thiên Xích mặt hầm hầm, xẵng giọng:

- Ta có đứa con gái độc nhất hứa gả cho ngươi, tại sao ngươi đã không gọi ta là nhạc mẫu, lại còn vội vàng bỏ đi?

Dương Quá ngẩn ra, nghĩ: "Lão bà hứa gả con gái cho ta, nhưng ta đâu có muốn".

Cầu Thiên Xích nói:

- Ở đây đồ lễ, đèn nến đủ cả, tân khách cũng đông đủ, nhân sĩ võ lâm chúng ta cũng khỏi cần nhiêu khê, hai đứa ngươi bây giờ hãy thành thân luôn cho xong.

Bọn Kim Luân pháp vương thấy Dương Quá chỉ vì Tiểu Long Nữ đã phải hai phen ác đấu với Công Tôn Chỉ, lúc này nghe Cầu Thiên Xích nói thế, biết rằng lại sắp xảy ra một trận phong ba. Mọi người nhìn nhau, kẻ thì mỉm cười, người thì lắc đầu nhè nhẹ.

Dương Quá tay trái khoác tay Tiểu Long Nữ, tay phải đè lên cán kiếm Quân tử, nói:

- Mỹ ý của Cầu lão tiền bối, vãn bối vô cùng cảm kích. Nhưng vãn bối đã có ý trung nhân, quả thật không xứng với lệnh ái.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau