THẦN ĐIÊU HIỆP LỮ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần điêu hiệp lữ - Chương 106 - Chương 110

Chương 106

Tiểu Long Nữ âu yếm nhìn Dương Quá, quay người đi ra cửa, không ngoảnh lại nữa. Công Tôn cốc chủ nói với Dương Quá:

- Dương huynh đệ, cố chịu mười canh giờ nữa, ta sẽ mang linh dược tới cứu. Trong mười canh giờ, chỉ cần ngươi đừng khởi động tình dục, thì tuy đau đớn, cũng vẫn chịu được.

Nói xong y bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại, bỏ đi.

Dương Quá thể xác và tinh thần đều đau đớn khổ sở, nghĩ: "Mọi đau khổ từ trước tới giờ, so với nỗi khổ này, đều chẳng là gì. Gã cốc chủ tàn bạo thế này, ta làm sao chịu chết, để cho hắn tùy ý hành hạ cô cô? Huống hồ mối thù giết cha chưa trả, há có thể để cho hai kẻ Quách Tĩnh, Hoàng Dung giả nhân giả nghĩa hành ác mà không bị báo ứng hay sao?". Chàng nghĩ tới đây bất giác nhiệt huyết dâng lên, tinh thần hăng hái "Không thể chết, bất kể thế nào cũng không được chết! Dẫu cô cô có thành phu nhân của cốc chủ, ta cũng sẽ cứu nàng ra. Ta còn phải khổ luyện võ công, trả thù cho cha mẹ nữa chứ". Thế là chàng nghiến răng, ngồi dậy, xếp bằng tròn, tuy vướng tấm lưới không thể ngồi đúng tư thế, song vẫn đưa khí xuống đan điền, bắt đầu dụng công.

Sau hơn hai canh giờ, đã sang buổi chiều, một đệ tử áo xanh bưng đĩa trên có bốn chiếc bánh bao tới, nói:

- Hôm nay là ngày đại hỉ tân hôn của cốc chủ, ngươi cũng được một bữa no nê đây.

Gã đặt đĩa bánh bên cạnh tấm lưới, tay hắn mang bao tay bằng vải thô dày để khỏi bị gai hoa Tình đâm phải. Dương Quá thò tay ra ngoài lưới, ăn hết cả bốn cái bánh, nghĩ: "Ta phải đấu với gã tặc cốc chủ đến cùng, không thể hủy hoại thân mình". Gã đệ tử cười, nói:

- Xem ra ngươi vẫn ăn ngon miệng lắm!

Bỗng cửa phòng thoáng bóng áo xanh, thêm một đệ tử áo xanh nữa, người ấy lẳng lặng tới sau lưng gã thứ nhất, giáng mạnh một quyền vào bối tâm gã, gã chưa biết ai vào, đã bị đòn ngất đi.

Dương Quá thấy người kia chính là Công Tôn Lục Ngạc, thì ngạc nhiên, nói:

- Cô nương... cô nương...

Công Tôn Lục Ngạc quay ra đóng cửa lại, rồi nói nhỏ:

- Công tử thấp giọng thôi, muội đến cứu công tử đây.

Nàng cởi nút buộc lưới, gỡ các bông hoa Tình, giúp Dương Quá ra khỏi lưới. Tay nàng mang bao bằng vải thô. Dương Quá nói:

- Nếu lệnh tôn biết việc này...

Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Muội nhận hình phạt là cùng.

Nàng nhét một bông hoa Tình vào miệng gã đệ tử kia, để khi tỉnh lại hắn không thể kêu cứu, rồi trùm tấm lưới lên người hắn, rải hoa Tình lên trên, rồi mới nói:

- Dương đại ca, nếu có ai vào đây, đại ca hãy tạm nấp sau cánh cửa. Bây giờ muội tới đan phòng lấy thuốc giải độc cho đại ca.

Dương Quá cảm kích, biết việc làm này của nàng là phạm vào nguy hiểm lớn, chàng mới quen nàng chưa đầy một ngày, vậy mà nàng dámn lại cha, tới cứu chàng, bèn nói:

- Cô nương, tại hạ... tại hạ...

Chàng xúc động, nghẹn ngào, nói không nên lời.

Công Tôn Lục Ngạc mỉm cười, nói:

- Đại ca chờ cho một chút, muội sẽ trở lại ngay.

Nói đoạn bước ra khỏi phòng.

Dương Quá ngẩn ngơ xuất thần: "Vì sao nàng lại đối tốt với ta? Ta tuy gặp bất hạnh, từ nhỏ bị người khinh khi, nhưng số người chân tâm tử tế với ta cũng không ít. Cô cô thì khỏi nói. Nào Tôn bà bà, nào Hồng lão bang chủ, nào nghĩa phụ Âu Dương Phong, nào Hoàng đảo chủ, rồi còn Trình Anh, Lục Vô Song, bây giờ là Công Tôn Lục Ngạc, toàn là những người chân tình thương mến ta. Số phận ta chắc kỳ lạ lắm, nếu không tại sao có người đối tốt với ta thì cực tốt, có kẻ đối ác với ta thì cực ác?". Chàng không nghĩ rằng đó là vì tính nết của chàng mà ra, chàng thấy ai nói không hợp, thì coi họ như kẻ thù, thấy ai hợp ý thì hết mực chân thành với họ, nên càng được họ đối xử tử tế hơn.

Đợi hồi lâu, vẫn không thấy Công Tôn Lục Ngạc trở lại, Dương Quá càng lúc càng nóng ruột. Ban đầu còn đoán, đan phòng có người, nhất thời chưa tiện lấy trộm giải dược, sau đó càng lâu, chàng nghĩ nếu nàng không lấy được thuốc, thì cũng quay lại báo cho biết, xem chừng có chuyện chẳng lành rồi, nàng vì ta xông pha nguy hiểm, lẽ nào ta không tìm cách cứu nàng?

Thế là chàng hé cửa nhìn ra ngoài, bên ngoài yên ắng không một bóng người, chàng bèn lẻn ra, nhưng chưa biết Công Tôn Lục Ngạc bị hãm thân ở chỗ nào.

Đang hoang mang, bỗng nghe tiếng bước chân ở một góc nhà, chàng vội nép mình nấp vào một góc khác, thấy hai đệ tử áo xanh sánh vai nhau mỗi gã cầm một cây gậy là công cụ hành hình. Dương Quá cả giận, nghĩ: "Cô cô thà chết không khuất phục, lão cốc chủ lại định dùng hình phạt cưỡng bức nàng!". Bèn nhẹ bước bám theo hai đệ tử kia. Hai gã đó không hề phát giác, cứ đi vòng qua mấy dãy hành lang dài, tới trước cửa một thạch thất, nói to:

- Khải bẩm cốc chủ, kinh trượngã được mang tới.

Rồi cả hai bước vào trong.

Dương Quá trống ngực đập dồn, chàng thấy ở mé đông thạch thất có cửa sổ, bèn tới đó, ghé mắt nhìn vào, thấy Công Tôn Lục Ngạc đang đứng cúi đầu trước mặt cha nàng, có hai đệ tử áo xanh cầm kiếm kèm hai bên. Công Tôn cốc chủ ngồi ghế, nhận hai cây kinh trượng, lạnh lùng nói:

- Ngạc nhi, ngươi là cốt nhục thân sinh của ta, sao lại phản bội ta?

Công Tôn Lục Ngạc cúi đầu không trả lời. Công Tôn cốc chủ nói:

- Ngươi thích tên tiểu tử họ Dương, ta há không biết sao? Ta đã bảo sẽ tha cho hắn, ngươi hà tất lo cuống lên? Ngày mai để ta bảo hắn, ta sẽ gả ngươi cho hắn, thế được chưa?

Dương Quá làm gì chẳng biết Công Tôn Lục Ngạc có tình ý với chàng, nhưng lúc này nghe người khác công khai nói ra, cũng cảm thấy xốn xang.

Công Tôn Lục Ngạc cúi đầu im lặng, lát sau ngẩng đầu nói rành rọt:

- Gia gia, gia gia bây giờ chỉ nghĩ đến hôn lễ của mình, đâu còn nhớ gì đến hài nhi?

Công Tôn cốc chủ hừ một tiếng, không trả lời.

Công Tôn Lục Ngạc nói tiếp:

- Đúng thế, hài nhi ngưỡng mộ Dương công tử là người chính phái, có tình có nghĩa. Nhưng hài nhi biết trong lòng chàng ta chỉ có một người là Long cô nương. Sở dĩ hài nhi cứu chàng ta, là vì thấy gia gia làm những điều không nên làm, chứ không có ý gì khác.

Dương Quá hết sức cảm động, nghĩ: "Tặc cốc chủ xấu xa tàn bạo, không ngờ lại có được cô con gái nhân nghĩa đến thế".

Công Tôn cốc chủ lạnh lùng nói:

- Vậy ngươi thử nói xem, ta là người không chính phái, vô tình vô nghĩa phải không?

Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Hài nhi làm sao dám bảo gia gia như vậy. Có điều... có điều là...

Công Tôn cốc chủ hỏi:

- Có điều là sao?

Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Dương công tử bị ngần ấy cái gai hoa Tình đâm vào người, đau đớn chịu sao nổi? Gia gia đại ân đại đức, hãy cứu chàng ta đi.

Công Tôn cốc chủ cười khẩy, nói: truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn

- Cứu hắn, tha cho hắn, ta tự biết, không cần ngươi đa sự.

Công Tôn Lục Ngạc cúi đầu ngẫm nghĩ, tựa hồ cân nhắc xem nên nói câu gì, cuối cùng nói với vẻ mặt kiên nghị:

- Gia gia, hài nhi chịu đại ơn sinh thành dưỡng dục của gia gia, Dương công tử chỉ là người ngoài mới quen, khi nào hài nhi lại đi giúp chàng ta? Nếu quả thật ngày mai gia gia cho chàng giải dược và thả chàng đi, thì hà tất hài nhi phải mạo hiểm đột nhập đan phòng?

Công Tôn cốc chủ gằn giọng, hỏi:

- Vậy ngươi lẻn vào đó làm gì?

Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Hài nhi biết gia gia không có thiện ý với chàng ta, sau khi cưỡng bức Long cô nương thành thân với mình, gia gia sẽ dùng độc kế hại chết Dương công tử, để Long cô nương không còn nghĩ đến chàng ta nữa.

Công Tôn cốc chủ đôi lông mày dần dần dựng ngược, lạnh lùng nói:

- Hừ, đúng là nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà. Nuôi cho người lớn ngần này, không ngờ hôm nay ngươi lại cắn ta. Đưa ra đây!

Nói đoạn y chìa tay ra. Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Gia gia muốn cái gì?

Công Tôn cốc chủ nói:

- Đừng có vờ vịt không biết. "Tuyệt Tình đơn" giải độc hoa Tình ngươi đã lấy đâu rồi, đưa cho ta!

Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Hài nhi không hề lấy.

Công Tôn cốc chủ đứng dậy, hỏi:

- Thế thì thuốc đi đâu?

Dương Quá nhìn trong nhà, chỉ thấy trên bàn, trong tủ bày đầy các bình dược, trên tường treo vô số thảo dược khô, ở phía tây có ba lò luyện thuốc đặt thành một hàng, gian này gọi là đan phòng. Nhìn thần tình của Công Tôn cốc chủ, thì hôm nay Công Tôn Lục Ngạc khó thoát bị phạt nặng. Chỉ nghe nàng nói:

- Gia gia, hài nhi vào đan phòng đúng là để lấy "Tuyệt Tình đơn" cứu Dương công tử, nhưng tìm chán chê cũng không thấy, nếu thấy, đã chẳng để gia gia phát giác.

Công Tôn cốc chủ gằn giọng, nói:

- Nơi cất giấu thuốc cực kỳ cơ mật, người ngoài đều ở đại sảnh, không rời đó nửa bước, "Tuyệt Tình đơn" đột nhiên biến mất tiêu, chẳng lẽ nó có chân tự đi hay sao?

Công Tôn Lục Ngạc quỳ xuống, khóc, nói:

- Gia gia, xin gia gia tha mạng cho Dương công tử, dặn chàng sau khi rời khỏi sơn cốc vĩnh viễn không được phép trở lại, thì được rồi.

Công Tôn cốc chủ cười nhạt, nói:

- Nếu tính mạng ta bị nguy cấp, ngươi vị tất chịu cầu xin kẻ khác như thế.

Công Tôn Lục Ngạc không nói, chỉ ôm lấy hai đầu gối của cha. Công Tôn cốc chủ nói:

- Ngươi đã lấy trộm "Tuyệt Tình đơn" lại còn xin ta tha mạng cho hắn ư? Được, ngươi không chịu nhận, cái đó tùy ngươi. Ngươi sẽ bị nhốt tại đây một ngày. Ngươi tuy lấy trộm giải dược của ta, song không đưa vào miệng tên tiểu tử ấy được, thì chỉ uổng công vô ích. Mười hai canh giờ sau, ta sẽ thả ngươi!

Nói đoạn y đi ra cửa. Công Tôn Lục Ngạc nghiến răng, gọi:

- Gia gia!

Công Tôn cốc chủ hói:

- Ngươi còn muốn gì?

Công Tôn Lục Ngạc chỉ bốn đệ tử áo xanh, nói:

- Gia gia hãy bảo họ ra ngoài.

Công Tôn cốc chủ nói:

- Trong sơn cốc của ta, tất cả một lòng, không có chuyện gì phải giấu họ.

Công Tôn Lục Ngạc đỏ mặt, rồi tái mặt, nói:

- Được, gia gia không tin con gái của gia gia, thì hãy nhìn xem trên người hài nhi có đơn dược hay không.

Nói rồi nàng cởi áo, cởi luôn cả quần ra. Công Tôn cốc chủ vội hất tay đuổi bốn đệ tử ra ngoài.

Trong giây lát, trên người Công Tôn Lục Ngạc chỉ còn đồ lót, quả nhiên không giấu vật gì cả.

Dương Quá ở ngoài cửa sổ nhìn thấy toàn thân nàng trắng ngần, trong lòng bồi hồi. Chàng là thiếu niên nam tử, Công Tôn Lục Ngạc thân hình nảy nở, đầy đặn, dung mạo xinh xắn, vừa nhìn nàng, chàng cảm thấy huyết mạch rộn ràng, nhưng lập tức nghĩ: "Nàng vì muốn cứu mạng ta, mới không ngần ngại cởi bỏ y phục, Dương Quá ơi là Dương Quá, nếu ngươi còn nhìn nàng, thì không bằng loài cầm thú". Chàng vội nhắm mắt lại, nhưng tâm thần hơi bấn loạn, vô ý để trán cụng nhẹ vào cửa sổ một cái. Tiếng cụng phát ra rất nhẹ, cũng đủ để Công Tôn cốc chủ nhận biết, y đến bên ba lò thuốc, kéo chiếc lò ở giữa ra, đẩy chiếc lò ở phía đông vào giữa, đẩy chiếc lò ở phía tây sang phía đông, rồi đẩy chiếc lò vốn ở giữa sang phía tây, nói:

- Đã thế, ta cho phép ngươi cứu mạng tên tiểu tử ấy vậy!

Công Tôn Lục Ngạc cả mừng, quỳ xuống vái, run run nói:

- Gia gia!

Công Tôn cốc chủ trở lại ngồi xuống chiếc ghế sát tường, nói:

- Quy củ trong sơn cốc thế nào, ngươi biết rồi. Tự tiện lẻn vào đan phòng, sẽ bị phạt thế nào?

Công Tôn Lục Ngạc cúi đầu, nói:

- Phải bị xử tử.

Công Tôn cốc chủ thở dài, nói:

- Ngươi tuy là thân sinh nữ nhi của ta, nhưng cũng không thể vi phạm quy củ được.

Nói đoạn y rút kiếm, giơ lên, nói:

- Ngạc nhi, nếu từ giờ ngươi không cầu xin cho tên tiểu tử họ Dương, thì ta sẽ tha mạng cho ngươi. Ta chỉ được phép tha mạng cho một người, vậy tha cho ngươi hay là tha cho hắn thì bảo?

Công Tôn Lục Ngạc thấp giọng đáp:

- Tha cho chàng!

Công Tôn cốc chủ nói:

- Được, con gái của ta đại nhân đại nghĩa, hơn hẳn cha của nó nhiều đấy.

Nói xong vung kiếm chém xuống đầu nàng.

Dương Quá cả kinh, kêu to:

- Hãy khoan!

Chàng từ ngoài cửa sổ vừa phi thân vào, vừa nói:

- Hãy giết ta đi!

Chân phải của chàng vừa chạm đất, đang định giơ tay chộp lấy cổ tay của Công Tôn cốc chủ, không cho thanh kiếm chém xuống, thì đột nhiên cảm thấy dưới chân hẫng hụt như đạp vào chỗ trống. Chàng thầm biết có chuyện, vội đề chân khí, cố rướn người lên trên. Công Tôn cốc chủ dùng tay đẩy mạnh vào vai Công Tôn Lục Ngạc, khiến nàng loạng choạng lùi về phía sau, đụng vào người Dương Quá.

Dương Quá đang đáp xuống, vừa lúc Công Tôn Lục Ngạc đụng vào chàng, thế là hai người cùng rơi thẳng xuống, chỉ thấy dưới chân trống không, rơi mấy chục trượng vẫn chưa chạm đất.

Dương Quá tuy kinh hoàng, vẫn muốn cứu mạng Công Tôn Lục Ngạc, liền dùng hai tay ôm ngang lưng nàng đỡ lên, trước mắt tối om, không biết rơi đi đâu, bên dưới là rừng đao biển kiếm, hay loạn thạch cự nham? Đang nghĩ, thì ùm một tiếng, hai người rơi xuống nước, chìm nhanh. Thì ra bên dưới đan phòng có một cái vực sâu.

Chương 107: Lão Phụ Địa Lao

Khi thân mình chạm mặt nước, Dương Quá cả mừng, biết tính mạng tạm thời vẫn còn, nếu không hai người rơi từ trên cao mấy chục trượng như thế, khó lòng thoát chết. Xung lực đã lớn, chìm xuống đã sâu mà vẫn tiếp tục chìm, tựa hồ không có đáy. Chàng nín thở, đợi thế chìm chậm lại, tay trái ôm Công Tôn Lục Ngạc, tay phải quạt nước ngoi lên. Vừa lên tới mặt nước, hít được một hơi, đột nhiên xộc vào mũi một mùi tanh lợm giọng, đồng thời phía bên trái có sóng trào mạnh, tựa hồ có loài thủy tộc khổng lồ nào đó tấn công.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong óc chàng: "Tặc cốc chủ đẩy mình và nàng xuống chốn này, đâu có tử tế gì?". Liền phát chưởng tay phải đánh mạnh sang phía bên trái, "Bốp" một tiếng lớn, trúng phải một vật cứng, vừa lúc sóng lớn đẩy tới, chàng mượn thế chưởng mà ôm Công Tôn Lục Ngạc né sang bên phải.

Chàng không giỏi bơi lặn, sở dĩ chịu được lâu dưới nước chỉ là nhờ nội công nín thở. Lúc này trước mắt tối om, chỉ nghe phía bên trái và đằng sau có tiếng đẩy nước dồn dập, chàng hất mạnh tay phải, chạm vào một vật lớn thô ráp, lạnh ngắt, tựa hồ vảy của một loài thủy tộc, thì cả kinh: "Không lẽ trên thế gian quả có loài rồng độc?". Chàng dồn sức vào tay, đẩy mạnh, con quái vật kia bị chàng đẩy xuống sâu.

Chàng hít một hơi dài, chuẩn bị chìm người xuống, không ngờ chân đã đạp vào thực địa, vì sự việc xảy ra ngoài dự liệu, chân dùng sức không đúng cách, nên chân phải bị đau nhói.

Nhưng niềm vui khiến chàng quên cả cái đau, chàng giơ tay sờ soạng, thì ra là bờ đá của đầm sâu. Sợ quái vật lại tấn công, chàng vội nhoài người lên chỗ cao, ngồi vững vàng rồi, mới hết hoảng hồn. Công Tôn Lục Ngạc uống mấy ngụm nước, nửa tỉnh nửa mê.

Dương Quá đặt nàng nằm sấp, vắt qua đùi chàng, cho nước ộc ra. Chỉ nghe có tiếng quái vật bò lạch bạch lên bờ đá và mùi tanh càng lúc càng nồng nặc, có mấy con quái vật đã bò lên bờ.

Công Tôn Lục Ngạc ngồi dậy, ôm cổ Dương Quá, kinh ngạc hỏi:

- Con gì ghê vậy?

Dương Quá nói:

- Đừng sợ, cô nương hãy nấp sau lưng ta.

Công Tôn Lục Ngạc bất động, cứ ôm chặt chàng hơn, run rẩy nói:

- Cá sấu, cá sấu!

Hồi sống trên đảo Đào Hoa, Dương Quá từng thấy không ít cá sấu, biết giống vật này còn hung dữ hơn cả hổ báo trên đất liền, bấy giờ chàng với Quách Phù và huynh đệ họ Võ hễ gặp cá sấu là phải tránh cho xa, không dám trêu chọc. Không ngờ hôm nay bên vực sâu này chàng lại chạm trán với lũ cá sấu, bèn ngồi thật vững, chăm chú lắng nghe, qua tiếng chân phát hiện có ba con cá sấu đang bò lại gần.

Công Tôn Lục Ngạc nói nhỏ:

- Dương đại ca, không ngờ muội và đại ca lại mất mạng ở chốn này.

Giọng nói của nàng lại có phần tự an ủi. Dương Quá cười, nói:

- Dẫu có mất mạng, cũng phải giết vài con cá sấu đã.

Lúc này con cá sấu thứ nhất đã cách Dương Quá chưa đầy một trượng, Công Tôn Lục Ngạc kêu:

- Đánh nó đi!

Dương Quá nói:

- Chờ thêm chút nữa.

Chàng duỗi dài chân phải về phía bờ đầm, con cá sấu bò tới gần vài thước, ngoác to mồm để đớp chân chàng. Dương Quá co chân về, rồi đá ra một cú trúng ngay hàm dưới con cá sấu. Nó bị hất văng xuống đầm, chỉ nghe tiếng nước vang động, bầy cá sấu trong đó quẫy ngầu lên, hai con cá sấu khác thì đang bò tới gần.

Dương Quá tuy bị trúng độc hoa Tình, song võ công nguyên vẹn, cú đá vừa rồi phải đạt vài trăm cân lực đạo, sau khi đạp trúng mõm cá sấu, chàng cảm thấy đầu ngón chân đau buốt. Con cá sấu bắn xuống nước thì lại bơi lội như thường. Dương Quá nghĩ: "Lớp da của cá sấu quá dày, chỉ dùng tay không thế này, khó lòng chống chọi cả bầy cá sấu hung dữ, cuối cùng ta và Công Tôn cô nương sẽ thành mồi ngon của chúng mất, phải tìm cách giết sạch lũ cá sấu mới được". Chàng đưa tay sờ, muốn tìm một hòn đá to làm vũ khí, nhưng bờ đầm phẳng lì, một hạt cát cũngcó, chỉ thấy hai con cá sấu đang bò tới gần, vội hỏi:

- Cô nương có giắt bội kiếm bên mình hay không?

Công Tôn Lục Ngạc hỏi lại:

- Bội kiếm bên mình ư?

Nàng chợt nhớ trong đan phòng nàng đã cởi bỏ quần áo ngoài, chỉ còn đồ lót, vừa rồi lại nằm trong lòng chàng trai Dương Quá, bất giác cả thẹn, toàn thân nóng bừng, trong lòng êm dịu vô cùng.

Dương Quá toàn thần theo dõi lũ cá sấu tấn công, không biết nàng có gì lạ, tai nghe hai con cá sấu chỉ còn cách chàng hơn một trượng, tiếp sau chúng lại có hai con, nếu chàng phát chưởng, có thể đánh văng lũ cá sấu xuống đầm, nhưng rồi chúng sẽ lại bò lên ngay, như thế thật vô bổ, nội lực của chàng sẽ mất dần. Nghĩ vậy, chàng thủ thế sẵn, chờ hai con cá sấu tới cách ba thước mới cùng phóng hai chưởng, bốp bốp hai tiếng, trúng vào đầu cả hai con cá sấu. Cá sấu di động chậm, không biết tránh chưởng của Dương Quá, nhưng da chúng quá dày, nên chúng chỉ lịm đi một chút, tuột xuống đầm. Hai con phía sau lại trườn tới, Dương Quá dùng chân trái đạp mạnh nó văng xuống đầm, Công Tôn Lục Ngạc ôm không chắc, bị lăn tuột đi.

Công Tôn Lục Ngạc hốt hoảng kêu to, tay cố bám vào bờ đầm để leo lên. Dương Quá chìa tay kéo nàng. Lúc ấy một con cá sấu đã tới ngay bên cạnh, ngoác rộng hai hàm đớp vai Dương Quá. Lúc này đấm đá đều không kịp nữa, dẫu chàng có thể tránh được, song miệng con cá sấu không chừng sẽ ngoạm trúng thân mình Công Tôn Lục Ngạc, trong cơn nguy cấp, một tay chàng nắm hàm trên, một tay nắm hàm dưới con cá sấu vận lực, hét lớn một tiếng, chỉ nghe "roạt", mõm con cá sấu đã bị xé toạc làm đôi, nó chết thẳng cẳng.

Dương Quá tuy giết được con cá sấu hung dữ, song lưng chàng cũng vã mồ hôi lạnh. Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Đại ca có bị thương không?

Dương Quá nghe giọng nói của nàng dịu dàng, đầy vẻ quan hoài, thì lòng hơi động, trả lời:

- Không sao.

Chàng vừa dùng lực quá mạnh, hai cánh tay hơi nhức. Công Tôn Lục Ngạc thấy con cá sấu nằm bất động trên bờ đầm, rất thán phục Dương Quá, nói:

- Đại ca tay không, làm sao đánh chết được nó vậy? Tối om om mà đại ca vẫn nhìn rõ được ư?

Dương Quá nói:

- Ta sống với cô cô trong tòa cổ mộ nhiều năm, chỉ cần có một tia sáng, là có thể nhìn thấy mọi vật.

Nhắc đến cô cô và tòa cổ mộ, chàng bất giác thở dài, đột nhiên toàn thân đau buốt, hết sức khó chịu, không khỏi hét tướng lên, đồng thời tung cước đá con cá sấu chết xuống đầm.

Hai con cá sấu đang bò dưới đầm lên, nghe tiếng kêu lạc giọng của chàng, hoảng sợ chuồi xuống nước.

Công Tôn Lục Ngạc vội nắm cánh tay chàng, một tay xoa xoa nhẹ gáy chàng, hy vọng giảm bớt cái đau cho chàng. Dương Quá tự biết mình trúng độc toàn thân, an nguy gì cũng chỉ sống được vài ngày nữa, nghe Công Tôn cốc chủ bảo phải ba mươi sáu ngày mới chết, nhưng đau đớn thế này vài lần nữa, chắc chẳng thể sống nổi, song sau khi chàng chết rồi, Công Tôn Lục Ngạc không có ai cứu hộ, há chẳng thảm thương lắm sao? Chàng nghĩ: "Nàng sở dĩ lâm vào cảnh này, chỉ là vì ta. Bất kể ta đau đớn thế nào, cũng phải cố chịu, chỉ mong cốc chủ nghĩ đến tình cha con, cuối cùng hồi tâm chuyển ý, cứu nàng lên". Ý đã quyết, chàng không nhớ đến Tiểu Long Nữ nữa, cơn đau nhức tức thì giảm hẳn, chàng nói:

- Công Tôn cô nương, đừng lo, ta nghĩ gia gia của cô nương sẽ xuống đây cứu cô nương. Cốc chủ chỉ hận một mình ta chứ vẫn yêu thương cô nương, chắc lúc này gia gia của cô nương đang hối hận đấy. truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn

Công Tôn Lục Ngạc ứa lệ, nói:

- Hồi mẫu thân muội còn sống, gia gia đúng là rất yêu thương muội. Nhưng từ khi mẫu thân qua đời, gia gia đối với muội cứ ngày càng lạnh nhạt, nhưng trong lòng... trong lòng... muội biết là gia gia sẽ không hận muội.

Nàng chợt nghĩ đến rất nhiều điều lạ lùng khó hiểu, bèn nói:

- Dương đại ca, muội chợt nhớ, gia gia cứ tỏ vẻ sợ muội thì phải.

Dương Quá lấy làm lạ, hỏi:

- Cốc chủ sợ cô nương ư, sao lạ vậy?

Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Đúng thế. Muội thấy mỗi lần gặp muội, thần sắc của gia gia lại mất tự nhiên thế nào ấy, tựa hồ giấu giếm chuyện gì rất hệ trọng, chỉ sợ muội biết. Mấy năm nay gia gia toàn tìm cách tránh mặt muội.

Nàng trước đây thấy phụ thân thần tình bất thường, tuy lấy làm lạ, nhưng đều nghĩ chắc là do mẫu thân nàng qua đời, phụ thân đau lòng, thành thử tính nết thay đổi, nhưng lần này nàng rơi xuống đầm cá sấu, hiển nhiên là do sự sắp đặt của cha nàng. Cha nàng đã di chuyển vị trí ba lò thuốc trong đan phòng, tức thị khởi động cơ quan lật ván sàn. Nếu bảo cha nàng hận Dương Quá, muốn đẩy chàng ta vào tử địa, thì không phải, Dương Quá đã trúng độc hoa Tình, chỉ cần không cho thuốc giải là xong, huống hồ khi chàng sắp rơi xuống bên dưới, cầm chắc cái chết, cớ sao cha nàng lại đẩy nàng xuống theo? Cái đẩy ấy đâu còn gì tình nghĩa cha con? Đó quyết không phải là sự lỡ tay trong cơn giận dữ, mà là một âm mưu định sẵn. Nàng càng nghĩ càng đau khổ, song cũng càng nhận biết rõ thêm. Bao hành vi cử chỉ lạ lùng của cha nàng, trước đây khó hiểu, giờ thì rõ ràng là xuất phát từ một chữ "sợ" mà ra. Nhưng vì sao thân sinh lại sợ nữ nhi của mình, thì nàng không thể hiểu nổi.

Lúc này bầy cá sấu trong đầm đang sôi sục tranh nhau xé xác con cá sấu chết, nhất thời không bò lên bờ nữa. Dương Quá thấy nàng ngẩn ngơ xuất thần, bèn hỏi:

- Phụ thân cô nương có chuyện bí mật gì bị cô nương bắt gặp hay không?

Công Tôn Lục Ngạc lắc đầu, nói:

- Không có. Gia gia xử sự công chính, ngay thẳng, mọi người trong sơn cốc ai cũng kính trọng gia gia. Hôm nay gia gia muội đối xử sai trái với đại ca, nhưng trước đây chưa hề làm chuyện gì không phải cả.

Dương Quá không biết sự việc ở Tuyệt Tình cốc, nên khó đoán thay cho nàng.

Đầm cá sấu lạnh như hố băng, hai người bị ướt, càng lạnh thấu xương. Dương Quá từng luyện nội công trên giường hàn ngọc, cái lạnh ở đây không đáng gì với chàng, nhưng Công Tôn Lục Ngạc thì cứ run cầm cập, nép vào người Dương Quá cho ấm. Dương Quá nghĩ cô nương này lâm tử địa, tất nhiên lo sợ, định pha trò vài câu cho nàng vui, thấy bầy cá sấu tranh ăn, mõm to răng nhọn, hình dạng gớm ghiếc, bèn cười, nói:

- Công Tôn cô nương, hôm nay hai ta bỏ mạng chốn này, kiếp sau cô nương muốn đầu thai thành gì? Thành con cá sấu xấu xí thế kia thì ta chẳng muốn chút nào.

Công Tôn Lục Ngạc mỉm cười, nói:

- Đại ca hãy biến thành hoa thủy tiên, vừa đẹp, vừa thơm, ai nhìn cũng ưa.

Dương Quá cười, nói:

- Biến thành hoa, cái đó ta nhường cho cô nương mới hợp, còn ta thì không cần.

Công Tôn Lục Ngạc cười, nói:

- Nếu Diêm vương muốn đại ca biến thành hoa Tình, đại ca có chịu hay không?

Dương Quá im lặng không đáp, thầm ân hận: "Ta và cô cô sử Ngọc nữ tố tâm kiếm pháp, gã tặc cốc chủ không thể địch nổi. Lúc ấy hắn đã chân tay luống cuống, sắp thua đến nơi. Ai ngờ cô cô trong kiếm thất lại bị gai hoa Tình đâm vào tay, mà "Ngọc nữ kiếm pháp" đòi hai người tâm linh phải tương thông, tình ý triền miên mới phát huy uy lực. Ôi, cũng là số trời định trước cả thôi. Không biết cô cô bây giờ thế nào?". Chàng vừa nhớ đến Tiểu Long Nữ, các vết thương lại nhưng nhức.

Công Tôn Lục Ngạc không nghe chàng trả lời, biết lẽ ra không nên nhắc đến hoa Tình, vội lái sang chuyện khác, nói:

- Dương đại ca, đại ca nhìn rõ lũ cá sấu, muội chỉ thấy trước mắt tối om, chẳng nhìn thấy gì cả.

Dương Quá cười, nói:

- Lũ cá sấu hình thù xấu xí lắm, không nhìn thấy chúng còn hơn.

Nói rồi chàng vỗ nhẹ vai Công Tôn Lục Ngạc, ngụ ý an ủi, cảm thấy vai nàng lạnh và trơn, mới chợt nhớ khi ở trong đan phòng nàng đã cởi bỏ quần áo ngoài, bây giờ không có gì che vai và bụng. Chàng giật mình, rụt tay lại Công Tôn Lục Ngạc nghĩ chàng có thể nhìn rõ trong bóng tối, nàng hầu như lõa thể trước mắt chàng thế này, bất giác kêu "Ôi chao!" tự nhiên lùi ra xa một chút.

Dương Quá cởi áo trường bào để khoác lên vai nàng, lúc cởi áo, chàng vừa nghĩ đến Tiểu Long Nữ, vừa nhớ Trình Anh từng may áo cho chàng, nghĩ đến Lục Vô Song từng sẵn sàng chết thay cho chàng, thấy trong đời may mắn chịu ơn của nhiều mỹ nhân, hổ thẹn chưa báo đáp được, bất giác thở dài não nuột.

Công Tôn Lục Ngạc mặc trường bào, thắt dây lưng cẩn thận, bỗng thấy trong túi áo của chàng có một cái gói nhỏ, bèn lấy ra đưa cho chàng, nói:

- Đại ca có cái gì thế? Lỡ đại ca cần dùng đến thì sao?

Dương Quá nhận lấy, thấy nằng nặng, bèn hỏi:

- Cái gì thế?

Công Tôn Lục Ngạc cười, nói:

- Vật ở trong túi của đại ca, sao lại hỏi muội?

Dương Quá xem kỹ, thấy cái bọc bằng vải thô này chàng chưa hề có, bèn mở ra, chợt sáng bừng trước mặt, thấy bên trong có bốn thứ, một con chủy thủ nhỏ bé, một viên ngọc to bằng hạt nhãn, phát quang xanh xanh, chiếu lên khuôn mặt Công Tôn Lục Ngạc. Chàng nghĩ: "Cổ nhân gọi là ngọc dạ quang, quả nhiên không sai".

Công Tôn Lục Ngạc bỗng reo lên:

- Ôi!

Nàng cầm lấy cái bình nhỏ màu phỉ thúy, nói:

- "Tuyệt Tình đơn" đây rồi.

Dương Quá kinh ngạc, vui mừng hỏi:

- Thứ này giải độc hoa Tình phải không?

Công Tôn Lục Ngạc giơ chiếc bình lắc lắc, cảm thấy bên trong có vật, mừng rỡ nói:

- Phải, muội tìm cả nửa ngày trong đan phòng chẳng thấy nó, hóa ra nó ở trong túi áo đại ca. Đại ca làm thế nào lấy được vậy? Lấy rồi sao còn chưa uống? Đại ca không biết đây chính là "Tuyệt Tình đơn" chứ gì?

Quá vui, nàng cứ hỏi dồn hết câu nọ câu kia, chẳng để cho Dương Quá trả lời.

Dương Quá gãi gáy, nói:

- Huynh chẳng hiểu gì hết, cái này... cái lọ này sao lại ở trong túi của huynh, kỳ quái thật!

Nhờ ánh sáng viên dạ minh châu hắt vào chủy thủ, Công Tôn Lục Ngạc cũng nhìn được vật ở gần. Trong bọc, ngoài chủy thủ, viên ngọc, lọ "Tuyệt Tình đơn", còn có miếng da cừu vuông bảy, tám tấc gói nửa cái nấm linh chi. Công Tôn Lục Ngạc chợt nhớ ra, nói:

- Nửa cái nấm linh chi này là do Lão Ngoan đồng ngắt đây.

Dương Quá hỏi:

- Lão Ngoan đồng ư?

Chương 108

Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Đúng vậy, phòng linh chi do muội trông coi, cái nấm linh chi này trồng trong cái liễn bạch ngọc. Lão Ngoan đồng đại náo thư, kiếm, đan, chi bốn phòng, hủy sách lấy kiếm, đẩy lò hái nấm, đều là do lão ta gây ra.

Dương Quá hiểu ra, nói:

- Phải rồi, phải rồi.

Công Tôn Lục Ngạc vội hỏi:

- Gì kia?

Dương Quá nói:

- Cái bọc này là do Chu lão tiền bối để vào túi của huynh.

Lúc này chàng đã biết Chu Bá Thông có ý ngầm giúp chàng, bèn đổi cách gọi từ "Lão Ngoan đồng" thành "Chu lão tiền bối". Công Tôn Lục Ngạc đã hiểu quá nửa, nói:

- Thì ra Lão Ngoan đồng tặng đại ca.

Dương Quá nói:

- Không phải thế. Vị tiền bối võ lâm ấy du hí nhân gian, hành sự quỷ thần khó biết, lấy cái mặt nạ và cây kéo lớn của huynh, huynh cố nhiên không biết, sau lại nhét cái bọc này vào túi áo của huynh, huynh cũng không phát giác được. Ôi, bản lĩnh của Chu lão tiền bối, một nửa huynh cũng không theo kịp.

Công Tôn Lục Ngạc gật đầu, nói:

- Đúng rồi, gia gia bảo lão lấy trộm mấy vật hệ trọng trong sơn cốc, không thể không bắt lão lại, nhưng khi lão... cởi quần áo ra trước mặt mọi người, thì không thấy có giấu vật gì hết.

Dương Quá cười, nói:

- Lão cởi quần áo chỉ cốt đánh lừa cốc chủ, bởi vì lão đã nhét cái bọc này vào túi áo huynh rồi.

Công Tôn Lục Ngạc mở nút cái lọ nhỏ bằng ngọc phỉ thúy, nghiêng nhẹ cái lọ, đổ viên thuốc bên trong ra lòng bàn tay, đó là một viên thuốc màu đen, hình vuông, mùi tanh xộc lên mũi. Phàm là thuốc viên, thường làm hình tròn, hoặc hình bầu dục, cho dễ nuốt, đằng này lại là vuông, Dương Quá chưa từng thấy bao giờ. Công Tôn Lục Ngạc xem kỹ viên thuốc, rồi lắc lắc cái lọ, không còn viên nào nữa, nói:

- Chỉ có một viên, đại ca nhai luôn đi, khéo kẻo đánh rơi xuống đầm thì nguy.

Dương Quá đang định bỏ viên thuốc vào miệng, nghe nàng bảo chỉ có một viên, bất giác sững lại, hỏi:

- Chỉ có một viên thôi ư? Chỗ gia gia cô nương còn nữa hay không?

Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Chỉ có một viên, nó mới quý. Nếu không, hà tất gia gia phải tức giận đến thế?

Dương Quá cả kinh, run run nói:

- Nói thế, cô cô của huynh khắp người cũng bị trúng thương hoa Tình, thì gia gia của cô nương cứu bằng cách nào?

Công Tôn Lục Ngạc thở dài, nói:

- Muội từng nghe đại sư huynh bảo rằng "Tuyệt Tình đơn" vốn có nhiều, về sau không biết tại sao lại chỉ còn một viên. Loại thuốc này bào chế cực khó, không thể tìm đủ các vị quý hiếm, cho nên đại sư huynh từng dặn mọi người phải hết sức đề phòng hoa Tình, chớ để gai đâm. Bị nhẹ thì vài ngày sau tự khỏi, không đáng ngại, nhưng trúng độc nặng, thì sẽ rất nguy, bởi vì "Tuyệt Tình đơn" chỉ có một viên, chỉ cứu được một người.

Dương Quá kêu lên:

- Chao ôi, sao gia gia của cô nương không tới cứu cô nương?

Công Tôn Lục Ngạc biết tâm ý của chàng, thấy chàng cho viên thuốc vào trong lọ, thì thở dài, nói:

- Dương đại ca, đại ca si tình đối với Long cô nương thế này, gia gia muội thật không biết xấu hổ! Đại ca chỉ mong muội mang viên thuốc này lên cứu Long cô nương.

Dương Quá bị nàng đoán trúng tâm sự, thì mỉm cười nói: xem tại TruyệnFULL.vn

- Huynh vừa mong sao một người tốt bụng như cô nương thoát khỏi hiểm cảnh này, vừa mong cứu mạng cô cô của huynh. Coi như huynh có giải được độc hoa Tình, thì cũng chẳng thể sống chết dưới đầm cá sấu này. Vậy thì cứu chữa cho cô cô cần hơn.

Chàng nghĩ: "Cô cô mỹ lệ tuyệt luân, Công Tôn cốc chủ muốn lấy nàng làm vợ, cũng là lẽ thường tình. Cô cô không chịu lấy hắn, hắn bèn lừa nàng tới kiếm phòng, định giết nàng, mưu đồ thật hiểm ác, hắn thừa biết chỉ có mỗi một viên "Tuyệt Tình đơn", đã bị người ta lấy trộm mất, cô cô bị trúng độc không thể cứu được nữa, sống thêm ba mươi sáu ngày là cùng, thế mà hắn vẫn cứ ép nàng phải thành thân với hắn, so với lũ cá sấu kia, e rằng hắn còn hung ác hơn".

Công Tôn Lục Ngạc biết dù có khuyên thế nào, chàng cũng chẳng chịu nhai viên "Tuyệt Tình đơn", nàng hối hận đi nói với chàng chỉ có một viên, bèn nói:

- Cái nấm linh chi này tuy không thể giải độc, nhưng có tác dụng cường kiện thân thể, đại ca mau nhai đi.

Dương Quá nói:

- Được!

Bèn bẻ nửa cái nấm làm hai, mình ăn một nửa, nửa kia đưa vào miệng Công Tôn Lục Ngạc, nói:

- Cũng chưa biết lúc nào gia gia của cô nương mới xuống cứu cô nương, hãy ăn một chút cho đỡ lạnh.

Công Tôn Lục Ngạc thấy vẻ ân cần của chàng, không nỡ từ chối, cũng há miệng nhai luôn. Cái nấm linh chi này trồng đã mấy trăm năm, hai người vừa nuốt vào bụng, lát sau đã cảm thấy toàn thân ấm áp dễ chịu, tinh thần phấn chấn, tâm trí cũng trở nên minh mẫn hơn. Công Tôn Lục Ngạc bỗng nói:

- Lão Ngoan đồng lấy trộm "Tuyệt Tình đơn", gia gia đương nhiên biết trước, thế mà lại bảo sẽ chữa trị cho đại ca, rõ ràng là để đánh lừa Long cô nương, ngay cả việc buộc muội đưa "Tuyệt Tình đơn" ra, cũng là hoàn toàn giả dối.

Dương Quá sớm đã nghĩ như vậy, nhưng không tiện nói để nàng đỡ đau khổ, bây giờ nghe nàng tự nói ra rồi, chàng mới nói:

- Sau khi gia gia cô nương thả cô rồi, cô nương hãy đề phòng cẩn thận, tốt nhất là nên rời khỏi sơn cốc.

Công Tôn Lục Ngạc thở dài, nói:

- Ôi, đại ca chưa biết con người gia gia muội đấy, gia gia đã đẩy muội xuống đầm cá sấu, đời nào còn để cho muội sống sót? Đại ca không muốn cho muội cùng chết với đại ca ư?

Dương Quá đang định nói vài lời an ủi, bỗng lại có một con cá sấu thong thả bò lên bờ đầm, chân trước sắp quơ tới miếng da cừu chìa ra từ trong cái bọc nhỏ. Dương Quá chợt nghĩ: "Mình chưa kịp xem miếng da cừu có gì lạ hay không". Chàng vung cây chủy thủ lên, nhắm chỗ chính giữa hai con mắt con cá sấu mà đâm một nhát, con dao nhỏ này cực sắc, lưỡi dao ngập sâu, con cá sấu giãy đành đạch vài cái rồi chết luôn. Dương Quá vui mừng nói:

- Chúng mình có con dao nhỏ này, lũ cá sấu gặp vận xui rồi.

Tay trái cầm miếng da cừu, tay phải chàng hướng lưỡi chủy thủ vào ánh sáng mờ phát ra từ viên dạ minh châu, để xem kỹ miếng da cừu. Miếng da cừu một mặt thô nháp, không có gì lạ, lật mặt sau, thấy có hình vẽ nhiều phòng ốc thì phải.

Dương Quá xem một hồi, thấy không có gì lạ, nói:

- Miếng da cừu này không có gì liên can.

Công Tôn Lục Ngạc vẫn ghé nhìn bên vai chàng, bỗng nói:

- Đấy là bản đồ Thủy Tiên sơn trang trong Tuyệt Tình cốc. Đại ca xem này, đây là con mương mà đại ca đi vào sơn cốc, đây là đại sảnh, đây là kiếm phòng, đan phòng, linh chi phòng...

Nàng vừa nói vừa chỉ vào bản đồ. Dương Quá chợt reo lên một tiếng, nói:

- Cô nương nhìn này, nhìn này.

Chàng chỉ gợn sóng bên dưới đan phòng. Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Đó là đầm cá sấu. Ồ, chỗ này có thông đạo.

Hai người thấy bên cạnh đầm cá sấu có vẽ một thông đạo, thì tinh thần phấn chấn hẳn lên. Dương Quá đem bản đồ đối chiếu với địa thế của đầm cá sấu, nói:

- Nếu bản đồ vẽ thật, thì từ thông đạo này ắt phải có lối ra. Nhưng...

Công Tôn Lục Ngạc tiếp lời:

- Rất lạ là thông đạo lại đi chếch xuống dưới, đầm cá sấu đã sâu thế này, còn đi chếch xuống bên dưới nữa, thì sẽ tới đâu?

Trên miếng da cừu, thông đạo đi tới mép thì hết, không hiểu đấy là chỗ nào.

Dương Quá nói:

- Chuyện cái đầm cá sấu này, gia gia hoặc đại sư huynh của cô nương có kể cho cô nương biết hay không?

Công Tôn Lục Ngạc lắc đầu, nói:

- Đến hôm nay muội mới biết bên dưới đan phòng là đầm cá sấu đáng sợ thế này, chỉ e ngay cả đại sư huynh cũng không được biết. Nhưng... nhưng... nuôi ngần này cá sấu, tất định kỳ phải cho chúng ăn chứ, không biết gia gia vì sao...

Nàng nghĩ đến sự tàn ác của phụ thân, bất giác run rẩy cả người.

Dương Quá xem xét tình thế xung quanh, thấy phía sau bờ đá có một hõm tối đen, đoán là lối vào thông đạo, nhưng khoảng cách hơi xa, không thể nhìn rõ, nghĩ bụng: "Cứ cho chỗ ấy đúng là thông đạo, song không biết bên trong còn nuôi quái vật hung dữ gì nữa, có thể còn nguy hiểm hơn. Song cũng không thể ngồi đây khoanh tay chờ chết. Chi bằng mạo hiểm cầu sinh. Chỉ cần cứu Công Tôn cô nương khỏi nơi nguy hiểm, đưa "Tuyệt Tình đơn" vào miệng cô cô, coi như xong". Thế là chàng đưa chủy thủ cho Công Tôn Lục Ngạc, dặn:

- Huynh đi xem thử, cô nương đề phòng lũ cá sấu.

Chàng nhún chân một cái, nhảy ngay ra giữa đầm.

Công Tôn Lục Ngạc hoảng sợ kêu to. Dương Quá chân phải đạp lên bụng con cá sấu chết, mượn chỗ nhảy tiếp, chân trái đạp lên lưng một con cá sấu khác. Con cá sấu ấy chìm hẳn xuống nước, Dương Quá đã vọt sang bờ bên kia. Chàng đứng trên mép đầm, đưa tay sờ, reo lên:

- Quả nhiên có một cái hang lớn!

Công Tôn Lục Ngạc khinh công thua xa chàng, không dám nhảy qua. Dương Quá nghĩ, nếu trở sang cõng nàng, hai người quá nặng, không thể bay được, cũng không thể mượn cá sấu làm chỗ đặt chân, đến bước này phải mạo hiểm tới cùng, bèn gọi:

- Công Tôn cô nương, cô nương hãy cởi trường bào, nhúng nước rồi ném sang đây.

Công Tôn Lục Ngạc không rõ dụng ý, nhưng làm theo lời chàng, cởi trường bào, nhúng nước thật nhanh, buộc lại hai nút thành khoanh tròn, rồi gọi:

- Đón lấy này!

Rồi ném mạnh sang. Dương Quá đón lấy, cởi nút buộc, tìm trên vách đá một chỗ đứng vững chắc, tay trái bám chặt vào một mỏm đá chìa ra, tay phải khua khua chiếc trường bào ướt, nói:

- Cô nương hãy nghe thanh âm cho kỹ này.

Chàng vung trường bào, đập "bộp" vào cửa hang. Làm như thế ba lần, hỏi:

- Cô nương nhận biết cửa hang ở chỗ nào chưa?

Công Tôn Lục Ngạc nghe thanh âm, nhận vị trí, xác định phương vị gần xa, nói:

- Biết rồi.

Dương quá nói:

- Cô nương hãy nhảy sang, túm lấy trường bào, huynh sẽ kéo cô nương vào hang.

Công Tôn Lục Ngạc căng mắt ra nhìn, nhưng vẫn chỉ thấy phía ấy tối om om, thì rất sợ, nói:

- Muội không... muội...

Dương Quá nói:

- Đừng sợ, nếu cô nương không túm trúng trường bào, có ngã xuống đầm, huynh sẽ nhảy xuống kéo cô nương lên, lúc trước còn không sợ lũ cá sấu, nữa là bây giờ có chủy thủ lợi hại rồi.

Nói đoạn lại quơ quơ trường bào.

Công Tôn Lục Ngạc nghiến răng, nhún chân bay người sang, nghe tiếng trường bào quơ quơ mà chộp lấy, tay phải chộp được gấu áo, tay trái thì không.

Dương Quá chỉ cảm thấy tay bị kéo xuống rất nặng, tức thời vặn cổ tay, lẳng trường bào để hất Công Tôn Lục Ngạc bay về phía cửa hang, sợ nàng đứng không vững, sau khi hất trường bào, chàng liền nhảy tới chỗ đó đưa tay đỡ nhẹ vào eo lưng nàng, đỡ nàng ngồi xuống bên cửa hang.

Công Tôn Lục Ngạc cả mừng, nói:

- Được rồi, đại ca tính giỏi thật đấy!

Dương Quá nói:

- Trong hang không biết còn có mãnh thú, độc vật quỷ quái gì không, chúng ta đành phó mặc cho số mệnh thôi.

Nói rồi chàng cúi khom người đi vào hang. Công Tôn Lục Ngạc đưa chủy thủ cho chàng, Dương Quá thì đưa trường bào cho nàng mặc vào.

Lối đi trong hang rất hẹp, hai người phải bò, vì hang ở bên đầm cá sấu, nên không khí ẩm thấp, tanh hôi. Dương Quá vừa bò vừa cười, nói:

- Sớm nay hai chúng ta còn cùng nhau ngắm hoa Tình dưới ánh ban mai trên non, nghe chim hót líu lo, ai ngờ giờ đây lại chui rúc chỗ hôi hám này, ta làm cho cô nương khổ sở quá chừng.

Công Tôn Lục Ngạc nói:

- Không phải lỗi của đại ca.

Hai người bò một hồi, lối đi rộng dần, đã có thể đứng thẳng mà đi. Đi một hồi lâu, vẫn chưa thấy tận cùng, mặt đất càng lúc càng bớt dốc nghiêng. Dương Quá nói đùa:

- Ồ, xem ra chúng ta khổ tận cam lai, sắp đến chốn đào nguyên.

Công Tôn Lục Ngạc thở dài, nói:

- Dương đại ca, đại ca lo buồn, hà tất phải cố làm cho muội vui...

Lời chưa dứt, bỗng nghe từ phía bên trái vọng lại từng tràng cười "hô hô, hô hô, hô hô!". Rõ ràng là tiếng cười, mà sao nghe giống như tiếng khóc, thê lương bi thiết dị thường. Dương Quá và Công Tôn Lục Ngạc bình sinh chưa từng nghe cái thứ tiếng cười không ra cười, khóc không ra khóc ấy, huống hồ giữa cái hang tối om om, âm thanh dị thường đột nhiên vang lên, làm cho người hoảng sợ còn hơn cả gặp độc xà quái vật. Dương Quá vốn rất bạo gan, cũng giật nảy mình, đầu cụng vào vách hang đau điếng. Công Tôn Lục Ngạc sợ toát mồ hôi hột, sởn cả gai ốc, vội ôm lấy Dương Quá.

Hai người không biết phải làm sao, tiến lên không dám, lùi lại thì tiếc. Công Tôn Lục Ngạc hỏi nhỏ:

- Là ma ư?

Ba tiếng ấy rất khẽ, không ngờ từ phía bên trái lại vang lên từng tràng nửa cười nửa khóc, rồi có tiếng nói:

- Không sai, ta là ma, ta là ma đây, hô hô, hi hi!

Dương Quá nghĩ: "Y đã tự xưng là ma, tức y không phải là ma", bèn nói to:

- Tại hạ là Dương Quá, cùng với Công Tôn cô nương hai người gặp nạn, chỉ mong thoát chết, hoàn toàn không có tà ý gì với người ngoài...

Chương 109

Người kia đột nhiên ngắt lời:

- Công Tôn cô nương ư? Công Tôn cô nương nào?

Dương Quá nói:

- Là Công Tôn Lục Ngạc, con gái của Công Tôn cốc chủ.

Đằng kia không có tiếng động gì, tựa hồ người kia đã biến mất tăm.

Khi người kia cười không ra cười, khóc không ra khóc, hai người đã hoảng sợ, lúc này đột nhiên lại lặng thinh, trong bóng tối càng đáng sợ hơn, hai người tựa sát vào nhau, không dám cử động.

Một lát sau, bỗng người kia quát:

- Công Tôn cốc chủ cái gì, có phải là Công Tôn Chỉ hay không?

Giọng nói đầy vẻ phẫn nộ, nhưng đã nghe rõ là giọng phụ nữ. Công Tôn Lục Ngạc đánh bạo nói:

- Gia gia của tiểu nữ đúng là Công Tôn Chỉ, lão tiền bối có quen biết với gia phụ chăng?

Người kia cười nhạt, nói:

- Ta quen biết y ư? Hi hi, ta quen biết y thôi ư?

Công Tôn Lục Ngạc không dám nói thêm. Lát sau, người kia lại quát hỏi:

- Tên ngươi là gì?

Công Tôn Lục Ngạc đáp:

- Vãn bối tên là Lục Ngạc, chữ đài trong đài hoa, chữ lục là màu xanh.

Người kia hỏi:

- Hừm, ngươi sinh năm nào, tháng nào, ngày nào, giờ nào?

Công Tôn Lục Ngạc nghĩ: "Quái nhân kia hỏi ngày sinh của mình làm gì không biết? Lỡ y dùng yêu pháp hại mình thì sao?". Bèn ghé tai hỏi nhỏ Dương Quá:

- Có nên nói ra không?

Dương Quá chưa kịp trả lời, người kia đã hỏi:

- Ngươi năm nay mười tám tuổi, sinh ngày mồng ba tháng Hai, vào giờ Tuất, phải không?

Công Tôn Lục Ngạc cả kinh, lắp bắp:

- Tiền bối... sao tiền bối lại biết?

Đột nhiên nàng có linh tính khó bề giải thích, rằng quái nhân trong hang sẽ không hại nàng, bèn rời chỗ chạy nhanh về phía trước, qua hai khúc quành, trước mặt bỗng sáng bừng lên, chỉ thấy một bà bà trọc đầu, bán thân lõa thể, ngồi xếp chân bằng tròn dưới đất, vẻ mặt giận dữ, có uy.

Công Tôn Lục Ngạc kêu "Ối!" một tiếng kinh ngạc, đứng sững lại. Dương Quá sợ nàng gặp chuyện gì, vội chạy theo.

Đến nơi, thấy lão bà bà ngồi dưới đáy một hốc đá thiên tạo, trên đỉnh hốc đá có một lỗ hổng lớn, ánh sáng ban ngày rọi từ trên đó xuống hốc đá, từ đỉnh xuống tới đáy hốc đá phải sâu hơn trăm trượng, có lẽ lão bà bà kia đã sơ ý bị rơi qua lỗ hổng xuống hốc đá, nên không thể ra được. Từ dưới đáy hốc đá, dẫu có gọi to, người bên trên đi ngang qua cũng không nghe thấy, nhưng lão bà bà rơi từ trên cao như thế xuống đáy hốc đá mà không chết thì lạ thật. Dưới đáy hốc đá nơi ánh sáng rọi tới, có mấy cây táo lớn, không lẽ bà bà rơi xuống vướng cành cây nên thoát chết? Dương Quá thấy bà bà dùng vỏ cây, lá cây che thân, thì đoán ràng bà bà đã ở dưới hốc đá này nhiều năm, quần áo đã rách nát hết từ lâu.

Lão bà bà chẳng chú ý đến Dương Quá, chỉ chăm chú nhìn Công Tôn Lục Ngạc, rồi buồn bã nói:

- Cô nương, cô nương lớn lên xinh xắn lắm.

Công Tôn Lục Ngạc tiến lên một bước, thi lễ, nói:

- Xin chào lão tiền bối.

Lão bà bà ngửa mặt lên trời, cười vang, vẫn là cười không ra cười, khóc không ra khóc, nói:

- Lão tiền bối ư? Hô hô, hi hi!

Nói xong, sắc mặt giận dữ. Lục Ngạc không hiểu câu chào của mình vừa rồi có gì đắc tội với lão bà bà, thì hoảng sợ, quay sang cầu cứu Dương Quá.

Dương Quá nghĩ lão bà bà ở trong hốc đá lâu năm, tâm trí thất thường là lẽ đương nhiên, chàng bèn nhìn Lục Ngạc lắc đầu, mỉm cười, ngụ ý bảo nàng đừng lo, chàng đưa mắt quan sát địa hình, nghĩ cách leo lên đỉnh hốc đá. Thạch nhũ trên ấy tuy cách xa mặt đất, nhưng dựa vào khinh công của chàng, nếu mạo hiểm thì cũng có thể leo lên được lắm.

Lục Ngạc chăm chú quan sát bà bà, thấy bà bà tóc rất thưa, đã rụng gần hết, trông như trọc đầu, mặt đầy nếp nhăn, nhưng hai mắt sáng quắc có thần. Bà bà cũng nhìn Lục Ngạc không chớp mắt, hai người ấy cứ nhìn nhau, không để ý gì tới Dương Quá. Bà bà nhìn một hồi, bỗng hỏi:

- Ở eo lưng bên trái cô nương có một vết bớt màu hồng, phải vậy không?

Lục Ngạc lại cả kinh, nghĩ: "Vết bớt màu hồng trên thân thể mình, ngay gia gia còn chưa chắc biết, tại sao bà bà ở chốn này lại biết rõ đến thế? Bà bà còn biết rõ ngày sinh tháng đẻ của mình, xem chừng có quan hệ mật thiết với gia đình mình". Thế là nàng nhẹ nhàng hỏi:

- Lão tiền bối hẳn là quen biết gia gia của vãn bối, cũng quen biết mẫu thân quá cố của vãn bối, phải không?

Bà bà ngẩn người, nói:

- Quen biết mẫu thân quá cố của cô nương ư? Hô hô, dĩ nhiên ta quen biết.

Đột nhiên bà bà xẵng giọng, nói:

- Cô nương có vết bớt màu hồng hay không? Mau cởi áo ta coi, nếu nói dối nửa lời, ta sẽ lấy mạng ngươi đó.

Lục Ngạc quay nhìn Dương Quá, mặt đỏ bừng. Dương Quá vội ngoảnh mặt đi, xoay lưng về phía nàng.

Lục Ngạc cởi trường bào ra, trên eo lưng trắng ngần quả nhiên có một vết bớt màu hồng trông rất khả ái. Bà bà vừa nhìn thấy thì toàn thân run rẩy, nước mắt lưng tròng, dang rộng vòng tay, kêu lên:

- Con gái thân yêu của mẹ, mẹ thương nhớ con khổ biết bao!

Lục Ngạc nhìn mặt bà bà, đột nhiên thiên tính xúc động, nhào vào lòng bà bà, khóc gọi:

- Mẹ ơi, mẹ ơi!

Dương Quá nghe sau lưng chàng, người thì gọi con gái yêu, kẻ thì gọi mẹ, không khỏi kinh ngạc, ngoảnh lại thấy hai người kia ôm chặt lấy nhau, tấm lưng của Lục Ngạc cứ rung động từng chặp, mặt bà bà thì chan hòa nước mắt. Chàng nghĩ: "Không lẽ bà bà lại là mẹ của Công Tôn cô nương?".

Chợt thấy đôi lông mày của bà bà dựng lên, hệt như Công Tôn cốc chủ lúc xuất thủ, Dương Quá nghĩ: "Nguy rồi", vội bước lên một bước, sợ bà bà gia hại Lục Ngạc, song chỉ thấy bà bà vỗ vỗ nhẹ vào vai Lục Ngạc, quát:

- Đứng lên, nghe ta hỏi đây.

Lục Ngạc sững sờ, đứng dậy, lùi lại, chỉ kêu lên một tiếng:

- Mẹ!

Bà bà gằn giọng hỏi:

- Công Tôn Chỉ sai ngươi xuống đây làm gì? Hắn dặn ngươi dùng hoa ngôn xảo ngữ lừa dối ta, phải không?

Lục Ngạc lắc đầu, nói:

- Mẹ ơi, thì ra mẹ vẫn còn sống trên đời, mẹ!

Sắc mặt nàng vừa vui mừng, vừa đau khổ, đúng là chân tình mẫu nữ, làm gì có chút nào giả dối? Bà bà lại xẵng giọng hỏi:

- Công Tôn Chỉ hắn bảo ta chết rồi, phải không?

Lục Ngạc nói:

- Hài nhi khổ sở hơn mười năm, cứ ngỡ là con mồ côi mẹ, thì ra mẹ còn sống sờ sờ, ôi con mừng quá chừng!

Bà bà chỉ Dương Quá, hỏi:

- Hắn là ai? Ngươi dẫn hắn xuống đây làm gì?

Lục Ngạc nói:

- Mẹ, mẹ hãy nghe con kể.

Rồi nàng thuật lại đầu đuôi chuyện Dương Quá tới Tuyệt Tình cốc, trúng độc gai hoa Tình, hai người rơi xuống đầm cá sấu như thế nào, riêng chuyện Công Tôn Chỉ muốn lấy Tiểu Long Nữ, thì nàng không nhắc đến, sợ bà bà nổi cơn ghen mà buồn bực.

Chỗ nào thấy Lục Ngạc kể không rõ, bà bà căn vặn thật kỹ. Trừ chuyện Tiểu Long Nữ ra, mọi việc khác Lục Ngạc không chút giấu giếm. Bà bà càng nghe sắc mặt càng dịu dần, nhìn Dương Quá mỗi lúc một thân thiện hơn. Nghe Lục Ngạc kể Dương Quá giết cá sấu thế nào, che chở cho nàng ra sao, bà bà gật gù, khen:

- Tốt lắm, tốt lắm! Tiểu hóa tử, không uổng con gái ta thích ngươi.

Lục Ngạc đỏ bừng cả mặt, cúi đầu thẹn thùng.

Dương Quá thấy còn nhiều điều chưa tiện nói rõ lúc này, bèn nói:

- Công Tôn bá mẫu, chúng ta hãy nghĩ cách làm sao thoát ra khỏi đây.

Bà bà đột nhiên sa sầm mặt, quát:

- Công Tôn bá mẫu cái gì, từ này bốn tiếng ấy, ta cấm ngươi nhắc đến. Ngươi đừng tưởng ta chân tay vô lực, ta muốn giết người thật dễ như trở bàn tay.

Đột nhiên nghe "búp", một vật từ trong miệng bà bà bay ra, keng một tiếng, trúng vào cán cái chủy thủ Dương Quá đang nắm trong tay.

Dương Quá chỉ cảm thấy cánh tay bị chấn động mạnh, năm ngón tay tê dại, không cầm chắc được, chủy thủ rơi xuống đất. Chàng cả kinh, vội nhảy lùi lại, thấy bên cạnh chủy thủ có một hạt táo đang xoay tít dưới đất. Chàng nghĩ: "Mình đang nắm chặt chủy thủ như thế, dẫu kim luân của Kim Luân pháp vương, kim chử của Đạt Nhĩ Ba, kim đao của Công Tôn cốc chủ cũng chưa chắc đánh bật khỏi tay ta, đằng này bà bà chỉ thổi một hạt táo mà đủ đánh rơi binh khí của ta, tuy nói là ta không đề phòng, nhưng võ công của người này phải nói là cao thâm khôn lường".

Lục Ngạc thấy chàng biến sắc, vội nói:

- Dương đại ca, mẫu thân muội không có ý hại đại ca đâu.

Nàng bước tới kéo tay bà bà, nói:

- Mẹ, mẹ chỉ cho Dương đại ca cách xưng hô đi, Dương đại ca đâu đã biết.

Bà bà cười hì hì, nói:

- Được, lão nương đi không đổi họ, ngồi chẳng đổi tên, trên giang hồ người ta vẫn gọi ta là Thiết chưởng liên hoa Cầu Thiên Xích. Ngươi xưng hô với ta thế nào ư? Còn chưa quỳ xuống khấu đầu, gọi "nhạc mẫu đại nhân" hay sao?

Lục Ngạc vội nói:

- Mẹ, mẹ chưa biết rồi, Dương đại ca đối với con thanh thanh bạch bạch, Dương đại ca đối với con chỉ là hảo ý, không có ý gì khác.

Cầu Thiên Xích nổi giận:

- Hừ, thanh thanh bạch bạch ư? Không có ý gì khác ư? Thế quần áo của con đâu? Tại sao con chỉ mang đồ lót, rồi đi mặc trường bào của hắn?

Đột nhiên bà bà xẵng giọng:

- Tên tiểu tử họ Dương nếu định học thói bạc tình vô sỉ như Công Tôn Chỉ, thì ta sẽ cho hắn chết không có đất mà chôn. Tên tiểu tử kia, ngươi có lấy con gái ta không thì bảo?

Dương Quá thấy bà bà nói năng điên điên khùng khùng, bất chấp lý lẽ, mới gặp mặt, nói vài câu, đã bắt chàng phải lấy con gái bà ta. Nhưng nếu chàng cự tuyệt thẳng thừng, không tránh khỏi làm cho Lục Ngạc khổ tâm. Huống hồ vị bà bà này võ công cực cao, tính khí quái dị, chàng ứng đối không khéo, chỉ e bà ta lập tức hạ sát thì nguy. Hiện tại ba người đang bị hãm thân trong hốc đá, hãy tìm kế thoát thân trước đã, bèn mỉm cười, nói:

- Xin lão tiền bối cứ yên tâm, Công Tôn cô nương xả thân cứu vãn bối, vãn bối quyết không phải là nam tử bạc tình, ân đức ấy suốt đời không dám quên.

Câu này nói rất khéo, tuy không đáp ứng lấy Lục Ngạc làm vợ, nhưng bà bà nghe chừng thuận tai, nên gật đầu nói:

- Thế thì được.

Công Tôn Lục Ngạc tất nhiên hiểu ý Dương Quá, nàng nhìn chàng, ánh mắt có vẻ u oán, cúi đầu im lặng, sau đó nói với bà bà:

- Mẹ, tại sao mẹ lại ở đây? Tại sao gia gia lại bảo là mẹ đã qua đời, để cho hài nhi đau khổ mười mấy năm trời? Nếu hài nhi sớm biết mẹ ở đây, hài nhi đã liều chết đi tìm mẹ rồi.

Nàng thấy mẹ không có áo mặc, nếu đưa trường bào của Dương Quá cho mẹ, thì bản thân nàng lại hở hang, bèn xé vạt áo khoác lên vai mẹ.

Dương Quá nghĩ cái trường bào Tiểu Long Nữ khâu cho chàng bị lâm vào cảnh này, thì rất buồn, khiến cho chất độc hoa Tình bị kích động, toàn thân đau nhức một trận. Cầu Thiên Xích thấy vậy, vẻ mặt hơi thay đổi, tay phải run run thò vào bọc, tựa hồ muốn lấy ra thứ gì, nhưng rồi lại thôi, rút ra tay không.

Lục Ngạc để ý thần sắc và cử chỉ của bà bà, cầu xin:

- Mẹ, Dương đại ca bị trúng độc hoa Tình, mẹ có thể chữa trị được cho Dương đại ca phải không?

Cầu Thiên Xích buồn bã nói:

- Ta bị đẩy xuống đây, chính mình còn chẳng lo nổi, người khác không cứu ta thì chớ, ta làm sao cứu được ai?

Lục Ngạc nói:

- Mẹ cứu Dương đại ca, Dương đại ca sẽ biết cách cứu mẹ. Dẫu mẹ không cứu Dương đại ca, Dương đại ca cũng vẫn sẽ tận lực giúp mẹ. Có đúng thế không, Dương đại ca?

Dương Quá không ưa gì cái lão bà Cầu Thiên Xích cổ quái này, nhưng nể mặt Lục Ngạc, đúng là chàng sẽ tận lực giúp bà ta, bèn nói:

- Cái đó đương nhiên. Lão tiền bối ở đây lâu năm, thông thạo địa hình, xin hãy chỉ bảo đôi điều.

Cầu Thiên Xích lại thở dài, nói:

- Chốn này tuy nằm sâu dưới lòng đất, nhưng muốn thoát ra cũng không khó.

Bà bà nhìn Dương Quá một cái, nói:

- Chắc ngươi đang nghĩ, đã thoát ra không khó, tại sao cứ ở lỳ mãi đây chứ gì? Hừ, chân tay ta bị bẻ đứt hết gân mạch, mất hết võ công còn đâu.

Dương Quá sớm đã nhận thấy chân tay bà ta cử động không bình thường, Lục Ngạc thì cả kinh, hỏi:

- Mẹ từ trên cao ngã xuống, bị thương hay sao?

Cầu Thiên Xích rầu rĩ nói:

- Không phải thế! Là ta bị người hại.

Lục Ngạc càng kinh ngạc hơn, run run hỏi:

- Mẹ, kẻ nào hại mẹ vậy? Chúng ta tất phải trả thù.

Cầu Thiên Xích cười hô hô, nói:

- Trả thù ư? Ngươi có nỡ ra tay hay không? Kẻ bẻ đứt gân mạch của ta chính là Công Tôn Chỉ.

Chương 110

Lục Ngạc từ lúc biết Cầu Thiên Xích là mẫu thân của mình, trong lòng đã có dự cảm lờ mờ, nhưng khi nghe chính miệng mẹ nàng nói ra, nàng vẫn cứ bị chấn động mạnh, hỏi:

- Vì... vì lẽ gì kia chứ?

Cầu Thiên Xích nhìn Dương Quá một cái, nói:

- Chỉ vì ta giết một người, một thiếu nữ xinh đẹp. Ôi, chỉ vì ta giết nữ nhân tâm ái của Công Tôn Chỉ.

Nói tới đây bà ta nghiến răng ken két. Lục Ngạc sờ sợ lùi ra xa bà bà, gần về phía Dương Quá hơn một chút. Nhất thời trong hốc đá lặng ngắt như tờ.

Cầu Thiên Xích bỗng nói:

- Các ngươi đói rồi chứ gì? Trong hốc đá chỉ có ăn táo cho đỡ đói mà thôi.

Nói đoạn bà ta bò như một con thú về phía trước, bò cực nhanh. Lục Ngạc và Dương Quá thấy tình cảnh đó cảm thấy thê lương. Song Cầu Thiên Xích đã quen bò như thế mười mấy năm nay, không cho là phiền.

Lục Ngạc định tới dìu bà ta, thì thấy bà ta nằm xuống dưới gốc một cây táo lớn.

Không biết năm nào tháng nào, gió thổi hạt táo qua lỗ hổng trên đỉnh hốc đá, rơi xuống dưới này, rồi hạt táo gặp đất, nảy mầm, thành cây, sau đó ra hoa, kết quả, dần dần mọc thành vườn táo năm, sáu chục cây lớn nhỏ thế này. Bấy giờ nếu không có hạt táo rơi xuống đây, hoặc rơi xuống nhưng không nảy mầm thành cây táo thì Dương Quá và Lục Ngạc lúc tới hốc đá này sẽ nhìn thấy một đám xương trắng và sẽ không thể ngờ đấy là di cốt của một vị dị nhân võ lâm. Lục Ngạc càng không thể ngờ đó chính là di cốt của mẹ nàng.

Cầu Thiên Xích nhặt dưới đất một hạt táo, bỏ vào miệng, ngẩng đầu thổi một cái, hạt táo bắn lên cao mấy trượng, trúng vào một cành cây, làm cho cành đó rung động một trận, mấy chục trái táo rơi xuống lộp độp.

Dương Quá gật đầu, nghĩ thầm: "Thì ra bà ta bị bẻ đứt gân mạch chân tay, mới buộc phải luyện thành tuyệt kỹ phun hạt táo, đủ thấy trời không chặn hết đường sống của con người". Nghĩ thế, tinh thần chàng bất giác phấn chấn hơn.

Lục Ngạc nhặt táo, đưa mời mẹ và Dương Quá ăn, nàng cũng ăn vài trái. Trong hốc đá dưới lòng đất, mời khách hầu mẹ, cử chỉ đâu ra đấy, cứ y như một nữ chủ nhân trẻ tuổi.

Cầu Thiên Xích gặp thảm cảnh trong đời, nỗi oán hận tích chứa trong lòng mười mấy năm, đừng nói bà ta bản tính thô bạo, ngay một người hiền lành cũng sẽ biến thành kẻ bất cận nhân tình, nhưng tình mẹ con là thuộc tính bẩm sinh, thấy đứa con gái ngày thương đêm nhớ của mình khỏe mạnh xinh xắn, xử sự đâu ra đó thì tình thương dần dần chiếm ưu thế, bà ta hỏi:

- Công Tôn Chỉ nói xấu những gì về ta?

Lục Ngạc nói:

- Gia gia không hề nhắc đến mẹ, hồi nhỏ hài nhi thường hỏi gia gia là hài nhi có giống mẹ hay không? Còn hỏi mẹ bị bệnh gì mà qua đời? Gia gia nổi giận, mắng hài nhi một trận, dặn từ sau không được hỏi. Mấy năm sau hài nhi lại hỏi, lại bị gia gia mắng.

Cầu Thiên Xích hỏi:

- Thế ngươi nghĩ sao?

Lục Ngạc nói:

- Hài nhi luôn đoán rằng mẹ nhất định vừa xinh đẹp, vừa hiền hòa, gia gia thương nhớ mẹ quá chừng, cho nên sau khi mẹ qua đời, mỗi khi ai nhắc đến mẹ, gia gia lại đau khổ, bởi thế từ đấy hài nhi không dám hỏi nữa.

Cầu Thiên Xích cười khẩy, nói:

- Bây giờ thì ngươi hoàn toàn thất vọng rồi chứ gì? Mẹ của ngươi vừa không xinh đẹp, lại chẳng hiền hòa, mà chỉ là một bà lão xấu xí, hung dữ. Sớm biết thế này, ta nghĩ ngươi không gặp ta thì hơn.

Lục Ngạc đưa hai tay ôm lấy cổ bà ta, dịu dàng nói:

- Mẹ, ý nghĩ của hai mẹ con ta giống nhau mà.

Rồi quay sang phía Dương Quá, nói:

- Dương đại ca, mẹ của muội đẹp đấy chứ, đúng không? Mẹ của muội đối tốt với muội, với cả đại ca, phải không?

Giọng nói của nàng đầy vẻ chân thành, trong lòng nàng, quả thật mẹ là người tốt nhất trong thiên hạ.

Dương Quá nghĩ: "Bà ta thời trẻ có thể đẹp, chứ bây giờ thì đẹp cái nỗi gì? Đối với cô nương hẳn là tốt, còn đối với ta thì vị tất bà ấy có hảo tâm". Nhưng Lục Ngạc đã hỏi vậy, chàng đành trả lời:

- Phải, cô nương nói rất đúng.

Giọng nói của chàng rõ ràng không thành khẩn như Lục Ngạc, Cầu Thiên Xích nghe lập tức hiểu ngay, nghĩ: "Ông trời thương hại, cho hai mẹ con ta được gặp nhau, hôm nay nó trìu mến thế, nhưng khó được như vậy mãi, nỗi oan ức của ta bấy lâu, ta phải nói rõ cho nó biết mới được". Thế là bèn nói:

- Ngạc nhi, ngươi hỏi ta vì sao thân hãm chốn này, vì sao Công Tôn Chỉ bảo ta đã chết, ngươi hãy ngồi xuống, ta thong thả kể cho mà nghe.

Cầu Thiên Xích chậm rãi kể:

- Ông tổ của Công Tôn Chỉ làm quan đời nhà Đường, sau tránh loạn An sứ, mang gia tộc di cư đến u cốc này, ông tổ làm quan võ, Công Tôn Chỉ học võ nghệ gia truyền, cố nhiên là có thể coi y giỏi hơn người truyền thụ. Nhưng võ công thượng thừa thật ra là do ta dạy cho y.

Dương Quá và Lục Ngạc cùng ồ lên bất ngờ.

Cầu Thiên Xích kể tiếp:

- Các ngươi còn nhỏ, dĩ nhiên không biết đạo lý bên trong chuyện đó. Bang chủ bang Thiết Chưởng "Thiết Chưởng thủy thượng phiêu" Cầu Thiên Nhẫn chính là thân huynh trưởng của ta. Dương Quá, ngươi hãy kể cho Ngạc nhi nghe một chút lai lịch bang Thiết Chưởng.

Dương Quá ngẩn ra, nói:

- Bang Thiết Chưởng ư? Đệ tử kiến văn hạn hẹp, thực không biết bang Thiết Chưởng là gì.

Cầu Thiên Xích lớn tiếng mắng:

- Ngươi dám nói dối trước mặt ta? Uy danh của bang Thiết Chưởng chấn động đại giang nam bắc, cùng với Cái Bang là hai đại bang hội trong thiên hạ, tại sao ngươi lại không biết?

Dương Quá nói:

- Cái Bang thì vãn bối có nghe kể, nhưng bang Thiết Chưởng...

Cầu Thiên Xích mắng:

- Thế cũng đòi học võ nghệ, đến bang Thiết Chưởng cũng không biết...

Lục Ngạc thấy mẫu thân giận đỏ mặt tía tai, vội khuyên:

- Mẹ, Dương đại ca chưa đến hai mươi tuổi, từ nhỏ đã theo sư phụ luyện công trong thâm sơn, sự tình của võ lâm thế nào, Dương đại ca làm sao biết được kia chứ.

Cầu Thiên Xích mặc kệ lời con, miệng vẫn lầu bầu khó chịu.

Hai chục năm trước, thanh thế của bang Thiết Chưởng trên giang hồ quả rất hưng thịnh, nhưng tại cuộc luận kiếm lần thứ hai ở Hoa Sơn, bang chủ bang Thiết Chưởng Cầu Thiên Nhẫn đã quy y Phật môn, bái Nhất Đăng đại sư làm thầy, nên bang Thiết Chưởng lập tức tan rã. Khi đó Dương Quá vừa mới chào đời, sau này không nghe ai kể, tất nhiên chàng không biết. Bây giờ nghe Cầu Thiên Xích hỏi, chàng cứ há hốc miệng, không thể trả lời. Cầu Thiên Xích thì sống ở Tuyệt Tình cốc đã ngót ba mươi năm, cũng không nghe ai kể về các biến động trên giang hồ, chỉ biết bang Thiết Chưởng xưng hùng mấy trăm năm, hiện tại chắc càng hưng vượng, nghe Dương Quá bảo không biết gì về bang Thiết Chưởng, thì dĩ nhiên bà ta nổi cơn lôi đình.

Dương Quá tự dưng bị Cầu Thiên Xích mắng nhiếc một hồi, ban đầu chàng còn nhịn, sau nghe bà ta càng mắng càng dùng lời lẽ thậm tệ, thì tức giận, định đốp lại vài câu nhưng vừa ngẩng lên định nói, thì thấy Lục Ngạc chằm chằm nhìn mình, ánh mắt hết sức dịu dàng, âu yếm, như kẻ có lỗi. Chàng mềm lòng, nghĩ: "Mẹ nàng chửi mắng càng tệ, thì nàng đối với ta càng tốt. Mình chỉ cần xem nhu tình của mỹ nhân, chẳng cần chú ý đến lời lẽ của bà lão làm gì". Lòng hết bực, trí óc chợt lóe sáng, chàng bỗng nhớ lại: "Võ công của Hoàn Nhan Bình cô nương cùng một lộ với Công Tôn Chỉ thì phải, nàng ta bảo đã học công phu Thiết Chưởng, chắc là nàng ta có quan hệ với bang Thiết Chưởng". Chàng nhắm mắt nhớ lại đao pháp, quyền pháp mà Hoàn Nhan Bình sử dụng khi đấu với Gia Luật Tề, chàng nhớ lại được bảy, tám phần, rồi nhớ lại trận đấu mấy giờ trước đây giữa mình với Công Tôn Chỉ, càng lúc càng trở nên rõ ràng, bèn reo lên:

- Ôi, đệ tử nhớ ra rồi!

Cầu Thiên Xích hỏi:

- Nhớ cái gì?

Dương Quá nói:

- Ba năm trước, đệ tử từng gặp một vị kỳ nhân võ lâm động thủ với mười tám hảo hán giang hồ. Vị đó một mình tay không đối địch với mười tám người, kết quả là bên đối phương chín người bị trọng thương, chín người bị chết. Vị kỳ nhân kia nghe bảo là thuộc bang Thiết Chưởng.

Cầu Thiên Xích vội hỏi:

- Hình dạng vị đó thế nào?

Dương Quá nói đại:

- Người ấy đầu trọc, tuổi chừng lục tuần, mặt hồng hào, thân hình cao lớn, mặc áo bào xanh, tự xưng họ Cầu.

Cầu Thiên Xích liền quát:

- Nói láo! Hai vị ca ca của ta đầu không cạo trọc, thân hình thấp nhỏ, chưa khi nào mặc áo bào xanh. Ngươi thấy ta thân cao đầu trọc, tưởng ca ca của ta cũng thế chứ gì?

Dương Quá nghĩ bụng: "Nguy rồi!" nhưng vẻ mặt thản nhiên, cười nói:

- Lão tiền bối đừng nóng, đệ tử đâu có bảo vị đó là ca ca của lão tiền bối, không lẽ thiên hạ ai mang họ Cầu cũng đều là ca ca của lão tiền bối hay sao?

Cầu Thiên Xích không bắt bẻ được, đành hỏi:

- Thế ngươi thấy võ công của người ấy ra sao?

Dương Quá đứng lên, diễn lại vài đường quyền pháp của Hoàn Nhan Bình, rồi bổ sung chưởng thế thân pháp của Công Tôn Chỉ, sau đó chàng càng diễn càng thuận tay, trong hốc đá quyền phong cứ ù ù, chưởng ảnh cứ chập chờn, chiêu thức hao hao như Hoàn Nhan Bình, nhưng cao hơn nhiều lần.

Cầu Thiên Xích cao hứng nói:

- Ngạc nhi, Ngạc nhi, đó chính là công phu của bang Thiết Chưởng ta, con hãy nhìn cho kỹ.

Trong lúc Dương Quá diễn lại, Cầu Thiên Xích ở bên ngoài miệng nói tay chỉ, giảng giải những chỠlợi hại trong quyền cước. Dương Quá cười thầm, nghĩ bụng: "Nếu diễn tiếp, chỉ e lộ tẩy mất", bèn thu thế, nói:

- Vị kỳ nhân võ lâm nọ đánh đến đây thì đại thắng, không đánh nữa.

Cầu Thiên Xích thập phần hoan hỉ, nói:

- Rất nhiều chiêu thức ngươi nhớ sai, thủ pháp cũng không đúng, nhưng sử được như thế cũng không dễ chút nào. Thế vị kỳ nhân võ lâm nọ tên là gì?

Dương Quá nói:

- Vị kỳ nhân võ lâm nọ đại thắng bèn lẳng lặng bỏ đi. Đệ tử chỉ nghe chín người bị thương nằm ngổn ngang dưới đất oán trách lẫn nhau, họ không dám hỏi tên vị lão gia tử họ Cầu bang Thiết Chưởng kia.

Cầu Thiên Xích vui vẻ nói:

- Vị kia quá nửa là đệ tử của ca ca ta rồi.

Bà ta bẩm sinh hiếu võ, hơn mười năm nay chân tay khó cử động, lúc này thấy Dương Quá diễn xuất công phu bản môn thì vui thích, thế là thao thao bất tuyệt giảng cho hai người nghe quyền pháp và khinh công của bang Thiết Chưởng.

Dương Quá nóng lòng ra khỏi nơi này để trao "Tuyệt Tình đơn" cho Tiểu Long Nữ uống, tuy nghe giảng về võ công thượng thừa kể cũng có ích, nhưng nghĩ đến Tiểu Long Nữ đang bị khổ sở, thì đâu còn bụng dạ nào nghiên cứu võ công, bèn nháy mắt ra hiệu cho Lục Ngạc. Lục Ngạc hiểu ý, nói:

- Mẹ, mẹ truyền thụ võ công cho gia gia khi nào?

Cầu Thiên Xích tức giận, nói:

- Hãy gọi y là Công Tôn Chỉ, không có gia gia gia giảm gì nữa!

Lục Ngạc nói:

- Vâng, mẹ kể luôn đi!

Cầu Thiên Xích hậm hực, nói:

- Đấy là chuyện hơn hai chục năm trước. Hai vị ca ca của ta gây rắc rối, tranh nhau...

Lục Ngạc ngắt lời:

- Hài nhi có hai vị cữu cữu ư?

Cầu Thiên Xích nói:

- Ngươi không biết sao?

Giọng xẵng hẳn, đầy ý trách cứ. Lục Ngạc nghĩ: "Làm sao con biết kia chứ?", bèn nói:

- Vâng, thì có ai kể cho hài nhi đâu.

Cầu Thiên Xích thở dài, nói:

- Ngươi... ngươi quả nhiên không biết gì thật. Đáng thương! Đáng thương! Hai vị cữu cữu của ngươi là huynh đệ song sinh, đại cữu cữu là Cầu Thiên Trượng, nhị cữu cữu là Cầu Thiên Nhẫn. Hai vị cữu cữu giống nhau như đúc về tướng mạo, giọng nói, nhưng cách đối xử và tính nết thì khác hẳn nhau. Nhị ca võ công cực cao, đại ca chỉ bình bình mà thôi. Võ công của ta là do nhị ca đích thân truyền thụ. Đại ca thì thân với ta hơn nhiều. Nhị ca là bang chủ bang Thiết Chưởng, công việc đã bận bịu, lại chuyên cần luyện công, ít thời gian gặp ta, nên khi truyền thụ võ công, nhị ca rất nghiêm khắc, ít lời. Đại ca thì rất thân mật với ta, lúc nào cũng luôn miệng muội muội. Sau đại ca cãi nhau với nhị ca, thì ta đứng về phía đại ca.

Lục Ngạc hỏi:

- Mẹ, hai vị cữu cữu gây chuyện rắc rối gì vậy?

Cầu Thiên Xích bỗng mỉm cười, nói:

- Chuyện đó bảo là lớn thì lớn, bảo là nhỏ thì nhỏ, chỉ tại nhị ca quá cổ lỗ. Nên nhớ nhị ca làm bang chủ bang Thiết Chưởng, tám chữ "Thiết Chưởng thủy thượng phiêu Cầu Thiên Nhẫn" lừng lẫy giang hồ, còn danh tiếng Cầu Thiên Trượng của đại ca thì ít người hay biết. Khi xuất ngoại hành tẩu, để cho tiện lợi, đại ca có khi mượn tên nhị ca. Hai người tướng mạo giống nhau, lại là thân huynh đệ, mượn tên một chút thì đâu có gì ghê gớm? Song nhị ca không chấp nhận, bảo đại ca làm như thế là lừa dối. Đại ca hiền lành, bị nhị ca mắng nhiếc, chỉ cười hì hì. Có một lần nhị ca mắng đại ca dữ quá, chẳng nể nang gì đại ca. Ta ở bên cạnh, không nhịn được, mới lên tiếng bênh đại ca, nhận lỗi về mình, thế là nhị ca với ta cãi nhau một trận to, ta cả giận rời bỏ đỉnh Thiết Chưởng, từ đấy không quay về nữa. Ta một mình bôn ba giang hồ, có một lần truy sát một tặc nhân, vô ý đến Tuyệt Tình cốc này, cũng là nghiệt chướng kiếp trước, mới gặp... tên ác tặc... tên ác tặc Công Tôn Chỉ, thành thân với y. Ta hơn y mấy tuổi, võ công cũng cao hơn nhiều, sau khi thành thân, ta không chỉ truyền thụ hết toàn thân võ công cho y, mà còn chăm lo chu đáo mọi việc quần áo cơm nước, không để y phải vất vả chút nào. Võ công gia truyền của y kể cũng xảo diệu, nhưng có quá nhiều sơ hở, hoàn toàn nhờ ta dày công suy tính bổ túc. Có một phen Tuyệt Tình cốc bị cường địch tấn công, nếu không có ta liều chết chống trả, đánh lui chúng thì Tuyệt Tình cốc đã bị thiêu hủy rồi. Ai ngờ tên ác tặc chó má lấy oán trả ân, đủ lông đủ cánh rồi liền quên phắt bản lĩnh của mình nhờ đâu mà có, chẳng nhớ lúc nguy nan ai là người đã cứu mạng y.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau