THÂM TÌNH VÔ DỤNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thâm tình vô dụng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Lâm Dật Đường gặp lại Tô Nguyên ở đầu ngõ nhỏ. Tô Nguyên vẫn giống như thời niên thiếu, vẫn đôi mắt cong cong mỗi khi cười rộ lên, vẫn mái tóc vừa đen vừa thẳng mềm mại cùng làn da trắng trẻo hồng hào phơi nắng như nào cũng không đen đi.

Cậu nhìn thấy Lâm Dật Đường cũng hơi ngạc nhiên, giơ tay chào: “… Anh Lâm.”

Lâm Dật Đường cười cười: “Đã lâu không gặp, em mới về nước à?”

Tô Nguyên: “Dạ…”

Lâm Dật Đường lẳng lặng nhìn người đối diện, từ khi Tô Nguyên xuất ngoại, hai người bọn họ đã ba năm không liên lạc. Hết thảy tình cảm trước đây dưới dòng chảy của thời gian đều trở nên nhẹ nhàng, như lông chim lướt xuống trái tim, đưa tay ra không bắt được.

Lâm Dật Đường thích Tô Nguyên năm năm, từ thuở 17 đến tận khi 22 tuổi, từ yêu thầm đến công khai theo đuổi, hơn nửa thanh xuân tuổi trẻ đều có bóng hình Tô Nguyên.

Một người tiến, một người lùi. Theo đuổi lâu như vậy cũng chưa từng nghĩ tới liệu điều đó có đáng giá hay không nữa. Lâm Dật Đường đôi lúc cũng không rõ, bản thân là thật lòng yêu người này hay đơn giản chỉ là như một thói quen – thích cậu.

Tô Nguyên, so với Lâm Đường Dật nhỏ hơn 2 tuổi thế nhưng lại luôn rõ ràng mục tiêu của chính mình, cậu nói: “Anh Lâm, em muốn chờ Chung Nhiên trở về.”

Hai-mươi-tuổi Lâm Dật Đường tin tưởng rằng cho đi chắc chắn sẽ được nhận lại, thế nên anh nói: “Anh sẽ chờ cùng em.”

Anh cùng Tô Nguyên đợi hai năm, lại chỉ chờ được người Tô Nguyên yêu, chỉ chờ được kết cục buồn cho mối tình đơn phương của mình.

Yêu một người chính là không cần hồi báo. Nhưng Lâm Dật Đường làm tất cả những việc này đều có mục đích, anh hi vọng Tô Nguyên có thể thật lòng thật dạ thích anh. Chỉ tiếc là, đại khái anh đã bại dưới tay Chung Nhiên rồi. Lâm Dật Đường biết mình chỉ có thể làm nam phụ trong chuyện tình của người khác mà thôi.

“Nếu như có thể gặp anh Lâm sớm hơn một chút thì tốt rồi.” Tô Nguyên đã từng nói: “Anh thật sự rất ôn nhu.”

Lâm Dật Đường lúc đó cười nói bảo cậu “Đứa ngốc”, nhưng trong lòng lại nghĩ, anh có ôn nhu đến mức nào, em cũng không bao giờ thích anh.

Chung Nhiên thì có cái gì tốt, trẻ tuổi, nóng tính, cẩu thả, không hề trầm ổn cũng không hề ôn nhu… Nhưng đó lại là người Tô Nguyên yêu, riêng một điểm này thôi cũng đã đủ đánh bại anh rồi.

Sau đó Chung Nhiên vì Tô Nguyên về nước, Tô Nguyên liền vì Chung Nhiên mà cùng ra nước ngoài.

Lâm Dật Đường cuối cùng cũng rõ ràng, anh không cần phải cùng Tô Nguyên đợi người kia nữa, có cho đi nhiều hơn thì thâm tình cũng vô dụng mà thôi.

Ngày Tô Nguyên và Chung Nhiên đăng ký, Lâm Dật Đường đang học chợt nhận được một tin nhắn, anh biết người gửi nhất định là Tô Nguyên.

Nội dung bức thư ngắn ngủi ấy anh đều đã sớm quên, hết giờ học liền xem qua tin nhắn, đem số điện thoại “Tô Nguyên” xóa đi.

Năm năm quá dài, dài đến nỗi anh không thể nào ngồi nhớ lại hết thảy hồi ức hoàn hoàn chỉnh chỉnh một lần. Lâm Dật Đường nhắm mắt dựa vào ghế, cảm thấy mình nên buông xuống được rồi.

Sau lần đó 3 năm hai người không liên lạc gì, bây giờ lại vô tình gặp nhau trong cái ngõ hẻm cũ nát này.

Lâm Dật Đường: “Đã lâu không gặp, em mới về nước à?”

Tô Nguyên: “Dạ… Em về cùng Chung Nhiên.”

Lâm Dật Đường cười rộ lên: “Thật tốt.”

Đứng đối diện chính là người anh từng yêu tha thiết thời niên thiếu, năm tháng dường như không lưu lại dấu vết trên người Tô Nguyên, cậu vẫn giống hệt cái người khiến anh chẳng màng khó khăn, kiên trì theo đuổi ba năm trước đây.

Lâm Dật Đường vốn cho là khi mình gặp lại Tô Nguyên, tâm tình ít nhiều cũng sẽ có chút rung động —— nhưng là, chẳng có gì xảy ra cả.

Thích một người năm năm, lại dùng khoảng thời gian chưa tới năm năm để quên đi. Yêu một người có thể yêu rất lâu, buông một người lại chỉ cần một cái nháy mắt.

Tô Nguyên hỏi: “Anh Lâm thì sao, mấy năm anh vẫn sống tốt chứ?”

“Vẫn vậy thôi, tốt xấu nửa nọ nửa kia?” Lâm Dật Đường cười cười cho qua chuyện, anh chỉ con phố đối diện: “Anh muốn đi sang bên kia, em thì sao?”

Tô Nguyên nói: “Vậy thật không khéo, em và anh ngược đường rồi.”

Lâm Dật Đường gật đầu, Tô Nguyên vẫy vẫy tay chào anh rồi hai người liền hướng hai phía khác nhau mà đi.

Cho đến tận lúc tới con phố đối diện, Lâm Dật Đường vẫn không hề quay đầu nhìn. Gặp lại Tô Nguyên làm anh nhớ tới kí ức thuở thiếu thời, nhưng thứ làm anh hoài niệm chính là cái đoạn thanh xuân ấy, chứ không phải Tô Nguyên cậu. Tô Nguyên đối với anh mà nói, đã thuộc về dĩ vãng rồi.
***

Ban ngày trong quán rượu không có người nào, Lâm Dật Đường đến đây, bartender Trình Nặc Đan đẹp trai đang chế rượu giả vờ giở trò, chọc con gái nhà ai cười đến vui vẻ.

Thấy Lâm Dật Đường đến, cậu buông chai rượu trong tay, nhíu nhíu mày: “Anh đẹp trai đang nghĩ gì vậy?”

Lâm Dật Đường liếc nhìn cô gái ngồi bên cạnh, lại liếc nhìn Trình Nặc Đan: “Muốn nhìn cậu bị Bộ Thầm làm.”

Trình Nặc Đan xụ mặt: “Anh thật không thú vị gì cả.”

“Anh vừa gặp Tô Nguyên.” Lâm Dật Đường ngồi xuống.

Trình Nặc Đan tưởng mình nghe lầm: “Ai?”

– Tô Nguyên.

Trình Nặc Đan quen Lâm Dật Đường hai năm trước, cậu ít nhiều cũng đã nghe qua về người tên Tô Nguyên này: “Cậu ấy về nước à?” Nói đoạn cậu nâng cốc đẩy lên trước mặt Lâm Dật Đường: “Hôm nay Bộ Thầm không tới đón em, anh Lâm về nhà với em nhé.”

Lâm Dật Đường cười: “Nằm mơ cái gì đấy?”

Bộ Thầm là người yêu Trình Nặc Đan, hai người là gương vỡ lại lành, sau khi tách ra hồi cấp ba, Bộ Thầm theo chân Trình Nặc Đan tới thành phố này. Lúc mới nhìn thấy Lâm Dật Đường, y còn tưởng anh là bạn trai hiện tại của Trình Nặc Đan, lôi lôi góc áo Trình Nặc Đan, vành mắt đỏ bừng nhưng tàn bạo trừng Lâm Dật Đường: “Chia tay anh ấy đi!”

Anh thấy Trình Nặc Đan cau mày, tốt bụng giải vây giúp mình, vì vậy liền đem cậu che ở phía sau. Nhưng Lâm Dật Đường còn chưa kịp mở miệng, Bộ Thầm đã khóc rồi, hơn nữa y chỉ im lặng rơi lệ, ánh mắt lại vẫn tàn nhẫn như cũ. Tay còn chốc chốc lại kéo góc áo Trình Nặc Đan.

Nhìn thấy Bộ Thầm khóc, Lâm Dật Đường da đầu một trận tê dại, bởi vì anh biết, Trình Nặc Đan mới là người nằm dưới nha.

Anh quay đầu lại nhìn, Trình Nặc Đan khuôn mặt lãnh đạm: “Đừng để ý tới y, y giả vờ đó.”

Lâm Dật Đường: “…”

Sau đó hiểu lầm được cởi bỏ, Bộ Thầm và Trình Nặc Đan lại một lần nữa yêu nhau. Lâm Dật Đường phát hiện mình thật sự giống cupid, chuyên đi hỗ trợ chuyện tình cho người khác.

Quán bar ánh đèn tối tăm, Lâm Dật Đường ngồi trên ghế xoay tại quầy bar, tóc anh trời sinh có chút nâu nhạt, cũng giống màu da anh vậy.

Trình Nặc Đan vẫn luôn không hiểu, Lâm Dật Đường biết nấu ăn, lại rành việc nhà, tỉ mỉ, ôn nhu, lớn lên cũng khá đẹp trai, nhưng vì cái gì lại không có một người toàn tâm toàn ý yêu thích anh vậy.

Cậu kỳ thực rất đau lòng Lâm Dật Đường, đã cho đi quá nhiều, hồi báo lại quá ít.Buổi chiều thời gian trôi qua rất nhanh, Lâm Dật Đường liếc nhìn đồng hồ, vốn đang định chào Trình Nặc Đan một câu để về trước, cửa quán bar lúc này lại bị đẩy ra, một nam nhân cao lớn tiến vào.

Lâm Dật Đường cao 1m80, mà nam nhân kia còn cao hơn anh cả một cái đầu.

Lâm Dật Đường liền ngồi xuống, mông cùng ghế xoay hướng vào trong góc, ra sức thu mình lại.

Hạ Nghiêu từ phía sau đi tới, vỗ vỗ bờ vai anh: “Cậu đang trốn ai đấy?”

Lâm Dật Đường ngẩng đầu lên, nhìn Hạ Nghiêu mặt trương anh khí bức: “Anh có thể làm như không thấy tôi.”

Hạ Nghiêu cười rộ lên: “Không thể nào. Theo tôi uống rượu.”

Lâm Dật Đường biết mình trốn không thoát, thở dài: “Anh lại tính ăn vạ tôi ư?”

Hạ Nghiêu: “Ừ.”

Lâm Dật Đường là một tuần trước quen Hạ Nghiêu. Buổi tối hôm ấy anh đến uống rượu, lúc Hạ Nghiêu đẩy cửa tiến vào liền hấp dẫn sự chú ý của không ít người, Lâm Dật Đường cũng bởi vì tướng mạo hắn anh tuấn mà nhìn thêm vài lần. Hạ Nghiêu vừa vặn đi tới cạnh anh, nhìn bảng giá hồi lâu rồi từ đâu đó móc ra ít tiền lẻ chậc lưỡi: “Cho tôi một chai bia đi.” Khi đó còn có một đồng xu xoay vài vòng, lăn xuống đất.

Lâm Dật Đường che miệng lại ho nhẹ một tiếng, giấu đi ý cười, Hạ Nghiêu lại nhìn sang: “Cậu cười cái gì?”

Lâm Dật Đường theo bản năng phủ nhận: “Tôi không…”

“Con mắt của cậu đang cười.” Hạ Nghiêu ngồi xuống đối diện anh: “Rất rõ ràng.”

Lâm Dật Đường sững sờ.

Hạ Nghiêu hiển nhiên là lần đầu tiên tới quán bar, rất trực bạch hỏi: “Cậu tên gì?”

Lâm Dật Đường không bài xích, đáp lời: “Lâm Dật Đường.”

Hạ Nghiêu cười: “Đây không phải là giống y hệt nhũ danh cháu nhỏ của tôi à.”

– Hả?

Hạ Nghiêu nói: “Đường Đường.”

Bộ dạng thế kia thật giống như đang nói lời âu yếm, nhưng nam nhân này lại hoàn toàn không tự giác được điều đó.

Lâm Dật Đường một chút cũng không ứng phó được với người như vậy, nhăn mặt.

– Tôi là Hạ Nghiêu.

Lâm Dật Đường nghiêng đầu chuyển chủ đề: “Tôi mời anh một chén rượu.”

Hạ Nghiêu: “Xin lỗi, tôi không tìm người yêu.”

Lâm Dật Đường: “…”

Lâm Dật Đường nỗ lực giải thích: “Không, anh hiểu lầm rồi, tôi không phải…”

Hạ Nghiêu: “Tôi thật sự không tìm người yêu.”

Vừa vặn Trình Nặc Đan từ phía sau đài đi ra, nghe Hạ Nghiêu nói như vậy trợn mắt lên, hướng về phía Lâm Dật Đường: “Chuyện gì đấy, em vẫn tưởng rằng anh là 1 cơ. Sao anh không nói sớm? Không thì cũng không đến nỗi bây giờ vẫn chưa có đối tượng.”

Tình cảnh một lần nữa hỗn loạn. Cho dù Lâm Dật Đường tính tình khá tốt, cũng muốn tạc quán bar một phen, mọi người ai nấy đều hết sức kích động.

Chương 2

Hạ Nghiêu lôi kéo Lâm Dật Đường uống rượu, Lâm Dật Đường mỗi lần uống đều rất dễ đỏ mặt, hai gò má phiếm hồng. Hạ Nghiêu vừa rót rượu vừa nói: “Cậu thật giống thiếu nữ.”

Lâm Dật Đường mím môi cười, nhấc chân lên định đá Hạ Nghiêu thế nhưng lại chỉ đá trúng chân ghế.

Hạ Nghiêu cười rộ lên vỗ chân anh: “Aizz, cậu thật ngốc”

Hạ Nghiêu như cái bình rượu, Lâm Dật Đường tửu lượng lại thấp. Anh cúi đầu rũ tay, cũng không đáp lời Hạ Nghiêu.

Trình Nặc Đan xoa xoa chén rượu trên tay, nhìn dáng dấp Lâm Dật Đường như vậy, liền miệng tiện hề hề mà nói: “Vô tình gặp lại mối tình đầu, mượn rượu giải sầu, haizz anh Lâm, sao anh phải khổ như thế chứ?”

Lâm Dật Đường chỉ là uống nhiều rượu, đang nhắm mắt nghỉ ngơi một chút mà thôi, nghe thấy Trình Nặc Đan nói vậy, anh he hé mắt: “Cậu ngừng ngay cho anh, ngày mai Bộ Thầm đến, anh đây sẽ nói cho y biết hôm nay cậu đùa giỡn gái nhà lành.”

Trình Nặc Đan ngay lập tức im bặt.

Hạ Nghiêu nghe được câu nói của Trình Nặc Đan, cảm thấy khá hứng thú nhướng mày nhìn Lâm Dật Đường.

Lâm Dật Đường: “Không phải đâu, đừng nghe Trình Nặc Đan nói mò.”

Hạ Nghiêu từ trước đến giờ rất có chừng mực, Lâm Dật Đường nói như vậy, hắn cũng liền không hỏi gì, bởi hắn cho rằng Lâm Dật Đường không muốn nghĩ đến những chuyện thương tâm trong quá khứ.

Chính là Lâm Dật Đường hoàn toàn không cách nào cảm nhận được sự quan tâm của Hạ Nghiêu, anh chỉ là uống nhiều rồi choáng đầu mà thôi. Trình Nặc Đan diễn nhiều thì không nói, anh sao có thể tưởng tượng được nội tâm Hạ Nghiêu lại đang nghĩ nhiều như thế.

Hạ Nghiêu hỏi: “Cậu đau đầu hả?”

Lâm Dật Đường: “Có chút chút.”

Hạ Nghiêu uống rượu quá nhanh, không quản rượu tốt, rượu đắt gì đều một hơi trút ầm ầm vào bụng. Lâm Dật Đường không theo kịp tốc độ của hắn, cũng không cùng tửu lượng với hắn.

Hạ Nghiêu thả cốc rượu xuống, ngón tay đặt trên đầu Lâm Dật Đường, Lâm Dật Đường giương mắt nhìn hắn.

Hạ Nghiêu: “Không phải cậu đau đầu sao? Tôi massage cho.”

Lâm Dật Đường nở nụ cười: “Cảm ơn, anh có thể ấn sang bên phải một chút được không?”

Hạ Nghiêu nghe vậy dời tay sang bên phải ấn.

Trình Nặc Đan chống cắm, hai tay nâng mặt nhìn bọn họ: “Em nói thật, không bằng hai ngươi thử tiến tới xem sao?”

Lâm Dật Đường cảm thấy như nghe phải chuyện cười. Một đường vòng đi vòng lại này, anh cũng đã 25 tuổi, sớm đã qua giai đoạn có thể vì yêu mà phấn đấu quên mình rồi.

Lâm Dật Đường không chờ mong tình yêu gì nữa, anh chỉ cầu một người an ổn mà thôi.

Hạ Nghiêu lớn lên quá đường hoàng, cá tính cũng lộ liễu, hắn sống so với Lâm Dật Đường biết ý hơn, nợ tình duyên trên người khẳng định cũng nhiều, không thích hợp với một Lâm Dật Đường chỉ muốn an ổn.

Hạ Nghiêu rút tay về, thay Lâm Dật Đường trả lời Trình Nặc Đan: “Làm sao có thể tiến tới? Cậu ấy giống cháu nhỏ của tôi.”

Lâm Dật Đường còn có chút đau đầu, tỉ mỉ cân nhắc một phút, vừa muốn dùng chân đá Hạ Nghiêu liền bị Hạ Nghiêu một tay chặn lại. Hạ Nghiêu cười kêu một tiếng “Đường Đường”, không biết là đang gọi anh hay là gọi cháu gái ở xa bên ngoài ngàn dặm.

Lâm Dật Đường cảm thấy nam nhân này thật hết thuốc chữa.

Anh hỏi: “Tôi năm nay 25 tuổi, cháu gái anh bao nhiêu rồi?”

Hạ Nghiêu: “Năm tuổi.”

Lâm Dật Đường biết mình không thể nào so đo với Hạ Nghiêu được, bản thân còn non và xanh lắm, nhưng anh vẫn muốn hỏi: “Tôi và cháu gái anh giống nhau chỗ nào?”

Hạ Nghiêu: “Tên.”

Lâm Dật Đường nghe xong không đi xuống, xoay ghế tựa về phía đối diện quầy bar.

Hạ Nghiêu liền xoay ghế anh lại, để Lâm Dật Đường đối diện hắn.

Lâm Dật Đường không thèm di chuyển nữa, nghiêng đầu nhắm mắt lại. Hạ Nghiêu đang nhìn anh, anh có thể cảm nhận được. Lúc trước, khi hai người uống rượu, Hạ Nghiêu đối với chuyện anh uống rượu bị đỏ mặt thì rất hứng thú, hắn nói trước đây khi đi lính thấy mọi người trong quân ngũ ai cũng có thể uống tốt, chưa từng gặp qua trường hợp như Lâm Dật Đường, uống rượu thì đỏ mặt, uống nhiều cũng không nháo loạn gì, yên lặng như một đứa bé vậy.

Ngũ quan Lâm Dật Đường không tính là quá xuất sắc, nhưng tổ hợp lại với nhau thì vô cùng hài hòa dễ chịu, đặc biệt là cặp mắt kia, thời điểm nhìn chăm chú hết sức ôn nhu, lông mi không dài lắm mà rất dày, khi anh nhắm hai mắt lại nhìn thật giống con gái.

Hạ Nghiêu cảm thấy Lâm Dật Đường thực giống cháu nhỏ của hắn, cháu gái nhỏ rất đáng yêu, mỗi lần hắn về quê, con bé đều vừa gọi “cậu ơi” vừa chạy tới. Hắn cảm thấy Lâm Dật Đường cùng cháu gái hắn giống nhau một điểm, đó là đều có thể cảm hóa lòng người.

Lâm Dật Đường đang nhắm mắt dưỡng thần đột nhiên mở miệng: “Nghiêu Nghiêu.”

Hạ Nghiêu hơi kinh ngạc, sau đó bình luận: “Thật dễ nghe.”

Lâm Dật Đường: “…”Hạ Nghiêu còn nói: “Tôi nói là cậu gọi thật dễ nghe.”

Lâm Dật Đường “khụ” một tiếng, liền xoay ghế tựa sang hướng khác, không thèm nhìn Hạ Nghiêu.

Hạ Nghiêu đem chén rượu một hơi uống cạn: “Bao giờ cậu về?”

Lâm Dật Đường liếc nhìn đồng hồ, Trình Nặc Đan cũng sắp tan ca rồi, anh đợi thêm một chút cũng không sao bèn nói: “Một lát nữa, tôi về với Trình Nặc Đan.”

Hạ Nghiêu gật gật đầu, vỗ vai Lâm Dật Đường: “Vậy tôi về trước.”

Lâm Dật Đường phất phất tay chào hắn.

Trình Nặc Đan thấy Hạ Nghiêu đẩy cửa đi ra ngoài liền tiến đến bên cạnh Lâm Dật Đường hỏi: “Thật sự không thử xem sao?”

Lâm Dật Đường cười: “Hiện tại làm bạn rất tốt.”

“Tình cảm là phải chậm rãi bồi dưỡng.” Trình Nặc Đan nói.

Lâm Dật Đường lắc đầu.

Lâm Dật Đường sâu thẳm bên trong thật ra là một người rất lạnh lùng, hiền lành chỉ là một thói quen che giấu mà thôi. Anh hay cười với mọi người, nhưng điều đó không có nghĩa là anh thích cười.

Lúc mới gặp Hạ Nghiêu, một tiếng cười không thể đè xuống kia là sai lầm, làm cho Hạ Nghiêu chú ý tới anh, nếu không thì hai người bọn họ vẫn chỉ là người lạ. Lâm Dật Đường không chủ động tiếp cận ai, anh có thể cười với rất nhiều người, nhưng ôn nhu chỉ dành cho người anh yêu mến.

***

Hôm sau anh lại tới quán bar.

Lần này Bộ Thầm cũng ở đây, y đang cùng Trình Nặc Đan nói chuyện, khắp khuôn mặt đều là ý cười, Lâm Dật Đường phảng phất nhìn thấy như có cái đuôi đang mạnh mẽ lay động phía sau y. Ngược lại khi Bộ Thầm nhìn thấy Lâm Dật Đường lập tức trở mặt: “Anh sao lại rảnh rỗi như vậy?”

Lâm Dật Đường ý cười dịu dàng: “Tôi cho dù bận trăm công nghìn việc vẫn tranh thủ tới gặp cậu, cảm động lắm sao?”

Bộ Thầm: “Lăn.”

Bộ Thầm nhỏ hơn Trình Nặc Đan và Lâm Dật Đường một tuổi, hồi cấp ba là nhảy lớp đến học cùng với Trình Nặc Đan.

Lần đầu hai người gặp mặt, Lâm Dật Đường cảm thấy Bộ Thầm thật ấu trĩ còn Bộ Thầm lại thấy Lâm Dật Đường giả tạo. Tính cách hai người không hợp nhau chút nào, có thể trở thành bằng hữu chặt chém nhau bằng lời nói được liền chen mồm vào hoàn toàn là nhờ Trình Nặc Đan.

Trình Nặc Đan da hầu giống nhau, xem trò vui không sợ lớn chuyện, vỗ tay nói: “Hay là hai người đánh nhau một trận đi?”

Bộ Thầm quay đầu lại, tiến lên thăm dò hôn Trình Nặc Đan một cái, Lâm Dật Đường tập mãi cũng quen liền ngồi vào chỗ.Hạ Nghiêu vẫn đến quán bar vào khoảng thời gian cố định kia, hắn không phải lần đầu tiên thấy Bộ Thầm, nhưng vi diệu là, từ lần thứ nhất gặp mặt, hắn với Bộ Thầm đều ngứa mắt nhau.

Bình thường chỗ bên cạnh Lâm Dật Đường đều là Hạ Nghiêu ngồi, lúc này Bộ Thầm ngồi ở đó, Hạ Nghiêu chỉ có thể ngồi bên cạnh y.

Lâm Dật Đường nghiêng đầu nhìn Hạ Nghiêu, xem như là chào hỏi, Hạ Nghiêu cũng gật gật đầu với anh.

Bộ Thầm chống cằm ngắm Trình Nặc Đan chế rượu, một lát sau cảm thấy bầu không khí có chút kì kì, liếc mắt nhìn hai bên một chút liền thấy Lâm Dật Đường và Hạ Nghiêu đang cách người y chơi trò tượng hình, khoa tay múa chân với nhau.

Bộ Thầm chịu không được nói: “Hai người có phải bị bệnh rồi không?”

Lâm Dật Đường: “Vậy cậu dịch đi chỗ khác đi.”

Hạ Nghiêu: “Vậy cậu tránh sang một bên đi.”

Bộ Thầm không nói một lời, nhấc mông lên đi tìm Trình Nặc Đan, muốn ôm một cái.

Hạ Nghiêu toại nguyện, ngồi vào chỗ cũ, gõ gõ bàn: “Một ngày không gặp, như cách ba thu.”

Lâm Dật Đường phối hợp gật đầu.

Hạ Nghiêu: “Vậy không bằng cậu mời tôi uống rượu?”

Lâm Dật Đường: “… Không uống.” Nói xong anh cảm thấy không đủ, lại nói thêm lần nữa: “Không uống.”

Hạ Nghiêu cười: “Cũng đúng, trẻ con không thể uống rượu, uống nước ngọt đi, tôi mời cậu.”

Lâm Dật Đường không phản bác, rũ mắt suy nghĩ hai, ba giây nói: “Cậu, cháu muốn uống rượu trái cây.”

Hạ Nghiêu theo bản năng giơ tay vò tóc anh: “Cậu mua cho cháu.”

Lâm Dật Đường xem như là hoàn toàn bái phục: “… Tôi không phải cháu gái anh, tỉnh lại đê.”

Hạ Nghiêu thu tay về: “Thói quen rồi.”

Lâm Dật Đường hỏi: “Anh rất yêu thích đứa nhỏ?”

Hạ Nghiêu lộ ra một biểu tình phức tạp: “Cháu trai tôi ứng phó không nổi, trẻ con hàng xóm cũng không được… Cũng chỉ có cháu gái tôi, nghe lời lại hiểu chuyện, rất ngoan.”

Lâm Dật Đường gật gật đầu.

Hai người không nói gì nữa, Hạ Nghiêu nhìn sườn mặt Lâm Dật Đường, đường viền mặt anh rất nhu hòa, mỗi lần uống rượu hắn đều thích nhìn anh chăm chú. Cũng may Lâm Dật Đường đã qua cái thời động tý sẽ nghĩ bậy nghĩ bạ kia, không thì nhất định sẽ cho là Hạ Nghiêu có ý với mình. Anh sẽ không không thức thời đi hỏi Hạ Nghiêu tại sao nhìn mình, bởi nếu như là cái đáp án kia thì thực sự làm khó nhau quá.

Hạ Nghiêu người này rất hiểu chuyện, hắn muốn nhìn liền cho hắn nhìn, dù sao mình cũng sẽ không làm gì dư thừa – anh nghĩ.

Lâm Dật Đường thích lúc ở chung với Hạ Nghiêu, cùng hắn uống rượu, cùng hắn tán gẫu, cũng là vì trong lòng anh xem Hạ Nghiêu như bằng hữu.

– Hạ Nghiêu.

– Hả?

Lâm Dật Đường có chút ngạc nhiên: “Anh say sao? Tôi chưa bao giờ thấy anh say.”

Hạ Nghiêu nói: “Cậu uống nước ngọt, tôi uống rượu, cứ uống mãi như vậy tôi sẽ say.”

Lâm Dật Đường hỏi: “Anh uống nhiều sẽ như thế nào?”

Hạ Nghiêu suy nghĩ một chút: “Sẽ ngủ đi.”

Cách đó không xa Bộ Thầm ôm mặt nhìn Lâm Dật Đường cùng Hạ Nghiêu: “Hai người này tại sao còn không cùng nhau?”

Trình Nặc Đan nhún nhún vai: “Hẳn là thiếu thời cơ đi.”

Bộ Thầm phiền hai người kia muốn chết, rõ ràng lúc bọn họ chưa quen biết, Lâm Dật Đường cũng chỉ mỗi tối thứ 6 mới đến đây một lát. Hiện tại ngược lại mỗi ngày đều tới quán bar, mỗi ngày đều ngồi ở đây chờ.

Hai người này là có chuyện gì, rốt cuộc có có ý tứ với đối phương không hay là bị bệnh rồi?

Chương 3

“Đường Đường.” Hạ Nghiêu giơ tay sờ đầu Lâm Dật Đường.

Lâm Dật Đường bình tĩnh lấy tay hắn xuống: “Anh uống nhiều rồi.”

Thường những người uống rượu say sẽ không bao giờ nhận mình say rồi. Nhưng Hạ Nghiêu lại khác, hắn chỉ cười gật đầu.

Lâm Dật Đường có điểm không chắc liệu hắn là uống say thật hay chỉ là giả vờ say. Nhưng hai người vừa rồi xác thực uống không ít, Hạ Nghiêu uống rượu, mà anh lại chỉ uống rượu trái cây mà thôi.

Hạ Nghiêu kề tay sát trên mặt bàn lạnh lẽo, đầu gối lên cánh tay, nghiêng mặt nhìn Lâm Dật Đường, nhìn một lát rồi chậm rãi nhắm mắt lại ngủ.

Lâm Dật Đường thở dài, Hạ Nghiêu thật sự say rồi.

Anh quay sang Trình Nặc Đan bên kia muốn cầu cứu viện. Trình Nặc Đan lại giả vờ không thấy, Bộ Thầm thậm chí còn đi tới bên Trình Nặc Đan, hoàn toàn che khuất cậu.

Lâm Dật Đường trong lòng ghi nợ hai người kia một nhát bút, sau đó quay đầu lại đẩy Hạ Nghiêu nói: “Tỉnh tỉnh, cháu gái anh tới thăm kìa.”

Hạ Nghiêu đột nhiên mở mắt nắm tay anh: “Đi thôi.”

Lâm Dật Đường ngơ ngác: “Đi đâu?”

Hạ Nghiêu kéo Lâm Dật Đường đi ra quán bar, một đường đi này hết sức thuận lợi, thậm chí có người còn dùng ánh mắt ám muội mà nhìn bọn họ.

Hạ Nghiêu lực tay rất lớn, Lâm Dật Đường căn bản không tránh thoát, chỉ có thể cùng Hạ Nghiêu đi ra ngoài.

“Hạ Nghiêu.” Lâm Dật Đường kêu, lập tức đi lên trước Hạ Nghiêu.

Hạ Nghiêu xoay người: “Sao vậy?”

Lâm Dật Đường nhấc cái tay bị Hạ Nghiêu cầm lấy: “Anh hỏi tôi làm sao á?”

Hạ Nghiêu: “Đường Đường ngoan, cậu không dắt cháu, cháu đi lạc thì làm sao bây giờ?”

Lâm Dật Đường: “…”

Anh chưa bao giờ thấy một người, uống say hay không cũng đều điên như vậy.

Hạ Nghiêu nâng tay sờ sờ tóc Lâm Dật Đường, Lâm Dật Đường ít nhất đã mười năm không bị ai xoa đầu như thế. Anh không còn là con nít, Hạ Nghiêu cũng không phải. Động tác thân mật như thế này không nên xuất hiện giữa bạn bè, Lâm Dật Đường rất rõ điều đó, nhưng ngoại trừ lên tiếng nhắc nhở ra anh cũng không nghĩ được cách nào tốt hơn.

Trong lòng anh đại khái đang có một giấc mộng đẹp, mà anh cũng hai chân chìm vào bên trong, vô pháp giãy dụa…

Nhưng khi Lâm Dật Đường ngẩng đầu nhìn mặt Hạ Nghiêu, giấc mộng kia bỗng tan nát. Anh đã không có khí lực theo đuổi một người, huống hồ Hạ Nghiêu lại rất ưu tú. Anh chỉ muốn một người an ổn, Hạ Nghiêu không phải, anh cũng không dám hy vọng xa vời.

– Hạ Nghiêu, nhà anh ở đâu?

Hạ Nghiêu không trả lời, vẫn kéo Lâm Dật Đường đi về phía trước. Đến giao lộ, hắn giơ tay vẫy một chiếc taxi, Lâm Dật Đường bị đẩy mạnh vào, sau đó Hạ Nghiêu cũng chui tới ngồi bên cạnh.

Hạ Nghiêu nói địa chỉ cho tài xế, Lâm Dật Đường quay đầu hỏi: “Đây là muốn đi đâu?”

Hạ Nghiêu: “Về nhà.”

Lâm Dật Đường thở ra một hơi, dựa lưng vào xe ngồi, ấn ấn huyệt thái dương.

“Đường Đường đau đầu?” Hạ Nghiêu lên tiếng hỏi: “Có muốn cậu xoa bóp cho cháu không?”

Lâm Dật Đường không cần ngẩng đầu lên cũng đoán được, biểu tình của tài xế hiện tại khẳng định rất phức tạp.

Lâm Dật Đường cúi đầu xuống rồi ngẩng lên nói: “Nghiêu Nghiêu đừng náo loạn nữa được không?”

Hạ Nghiêu cười rộ lên, giống như trẻ con nhẹ giọng nói: “Nghe Đường Đường.”

Không, hắn căn bản là không hề nghe lời.

Lâm Dật Đường mắt thấy taxi vừa dừng lại, Hạ Nghiêu liền vừa vặn lấy tiền lẻ ra đưa cho tài xế, sau đó lại kéo anh đi vào chung cư.

Ban đêm gió hơi lớn, cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu qua quần áo kề sát da thịt, Hạ Nghiêu đi phía trước hỏi:

– Đường Đường lạnh không?– Không lạnh.

“Ừm.” Hạ Nghiêu đáp lời, sau đó bước chậm lại để hai người có thể đi cạnh nhau.

Lâm Dật Đường ngẩng đầu nhìn Hạ Nghiêu, buổi tối khiến tóc hắn hình như trông càng đen hơn, từ góc độ của anh chỉ có thể thấy sống mũi thẳng tắp cùng bờ môi khẽ mím của hắn. Khóe miệng Hạ Nghiêu trũng xuống, thời điểm không cười kỳ thực trông rất nghiêm túc. Mà Lâm Dật Đường mỗi lần thấy hắn đều là lúc hắn đang cười hoặc đang cùng mình nói chuyện, biểu tình nghiêm túc và lạnh lẽo chưa từng lộ ra.

Sau khi đi vào hành lang, Hạ Nghiêu kéo Lâm Dật Đường lên cầu thang. Lâm Dật Đường quay đầu nhìn thang máy ở tầng 1, quên mất Hạ Nghiêu đã say mà hỏi: “Không đi thang máy sao?”

Hạ Nghiêu rất đứng đắn nói với anh: “Thang máy hỏng rồi.”

Lâm Dật Đường đương nhiên là không tin, nhưng vẫn nhận mệnh cùng Hạ Nghiêu leo từng tầng một, từng tầng một. Sau khi đến tầng 5, Hạ Nghiêu do dự một chút hỏi: “Cậu mệt không, hay là chúng ta đi thang máy nhé?”

Lâm Dật Đường: “Anh ở tầng mấy?”

Hạ Nghiêu: “Tầng 7.”

Lâm Dật Đường: “… Đi tiếp thôi.”

Hai người rốt cục cũng đến tầng 7, Hạ Nghiêu lấy chìa khóa ra, Lâm Dật Đường ở phía sau nhìn động tác thong thả của hắn.

– Hạ Nghiêu, anh là tỉnh rượu hay căn bản là không hề say?

Động tác trên tay Hạ Nghiêu đột nhiên ngừng lại.

Lâm Dật Đường hiểu rõ: “Anh tỉnh rượu?”

Hạ Nghiêu mở cửa ra, xoay người che mắt Lâm Dật Đường: “Không được nhúc nhích.”

Lâm Dật Đường hoàn toàn không sợ Hạ Nghiêu: “Được được, tôi bất động.”

Hạ Nghiêu vẫn che mắt, dẫn anh vào nhà, sau đó ghé vào bên tai anh hỏi: “Cậu có thể đảm bảo trong vòng mười phút không mở mắt ra không?”

Lâm Dật Đường há miệng, không nhịn được cười thành tiếng, khóe miệng cong cong lộ ra hàm răng trắng bóc: “Anh giấu cái gì? Phòng của đàn ông độc thân đều không sạch sẽ, tôi hiểu.”

Hạ Nghiêu thả lỏng tay, nhưng vẫn không buông xuống, một tay khác khoát lên vai Lâm Dật Đường, như là đem Lâm Dật Đường ôm vào trong lồng ngực mình.

Hạ Nghiêu: “Cậu đừng chớp mắt.”
Lâm Dật Đường: “Hả?”

Hạ Nghiêu buông tay ra, ở bên tai Lâm Dật Đường nói: “Ngứa.” Lông mi Lâm Dật Đường quét vào lòng tay hắn.

Lâm Dật Đường muốn che lỗ tai, nhưng lại không dám làm động tác rõ ràng như vậy, lòng anh như bị cái gì đó chọt nhẹ, không quan tâm nhìn phòng Hạ Nghiêu. Anh tâm hoảng ý loạn, thậm chí nghĩ đến vừa rồi Hạ Nghiêu không chịu đi thang máy, lúc gần đến nhà bước chân càng chậm, có phải là không muốn anh nhìn thấy căn phòng ngổn ngang này hay không?

Lâm Dật Đường ngẩng đầu, đôi mắt lần thứ hai bị che, anh nghe thấy Hạ Nghiêu nói: “Không được ghét bỏ.”

Lâm Dật Đường chớp mắt mấy cái.

Hạ Nghiêu cong người dán sát vào Lâm Dật Đường, sau đó hắn như thỏa hiệp dời tay đi.

Lâm Dật Đường quay đầu nhìn, trên ghế salông chất đầy quần áo, trên khay trà còn có hộp cơm ăn dở. Anh vừa muốn mở miệng nói chuyện, tay Hạ Nghiêu liền khoát lên bả vai, ngón tay cọ nhẹ lông mi anh.

Lâm Dật Đường không dám cử động, di chuyển con ngươi nhìn Hạ Nghiêu, Hạ Nghiêu cười cười dời tay, không thành tâm nói: “Xin lỗi”.

“Hộp cơm kia vứt đi, bằng không sẽ thu hút côn trùng tới đấy.” Lâm Dật Đường mở miệng: “Những bộ quần áo này đều là đồ dơ?”

“A…” Hạ Nghiêu trầm ngâm hai giây: “Tôi quên mất, hình như là vậy.”

Lâm Dật Đường: “… Ừ.”

Hạ Nghiêu lập tức nói: “Không cho cậu ghét bỏ, tôi liền đi thu dọn.”

Lâm Dật Đường sững sờ: “Không có…” Đây dù sao cũng không phải nhà anh, anh cũng không tiện nói gì, ngược lại chính là có chút không hiểu Hạ Nghiêu đang khẩn trương chuyện gì.

Hạ Nghiêu nhặt quần áo trên ghế salông ném vào máy giặt, lại đem hộp cơm nhét vào thùng rác, thu rác vào một cái túi.

Lâm Dật Đường đứng ở cửa phòng nhìn một lát nói: “Thời gian không còn sớm, tôi về trước nhé?”

Hạ Nghiêu đem hộp thuốc lá trong tay vứt lên khay trà, hộp thuốc lá thuận theo bàn trà trượt xuống, rơi trên mặt đất.

“Ừ.” Hạ Nghiêu giơ tay vò vò đầu. “Tôi tiễn cậu.”

“Không cần, tôi không uống nhiều.” Lâm Dật Đường cười: “Ngược lại là anh.”

Hạ Nghiêu cúi đầu bóp bóp sống mũi: “Ừ… Tôi chờ thang máy với cậu.”

Lâm Dật Đường tiến vào thang máy, Hạ Nghiêu cầm thẻ thang máy ấn tầng 1 giúp anh, trước khi thang máy đóng lại, hắn chặn chân nói: “Lâm Dật Đường.”

Lâm Dật Đường: “Hả?”

Hạ Nghiêu: “Em vừa lại gần, tôi liền muốn cứng lên.”

Cửa thang máy đúng lúc đóng lại, Lâm Dật Đường nở nụ cười cứng ngắc trên mặt.

Thang máy chạy đến tầng một, Lâm Dật Đường đột nhiên ngồi xổm xuống, hai tay che tai.

Anh vừa kề sát gần, hắn sẽ cứng lên là có ý gì?

Một lát sau Lâm Dật Đường ngẩng đầu, tay bấm bấm nút thang máy, anh muốn đi lên hỏi cho rõ ý tứ của câu nói kia. Nhưng không có thẻ thang máy, mặc kệ là chọt kiểu gì, nút lệnh cũng không sáng lên.

Lâm Dật Đường thở dài, đứng lên bấm tiếp hai lần nữa mới hoàn toàn từ bỏ.

Cho nên Hạ Nghiêu rốt cuộc là tỉnh rượu lúc nào?

Lâm Dật Đường nghĩ đến lúc xuống xe Hạ Nghiêu hỏi anh có lạnh hay không, nghĩ đến việc Hạ Nghiêu dọc đoạn đường này đều không ít lần gọi anh là “Đường Đường”, anh không phân biệt nổi rốt cuộc câu nào hắn nói lúc say, câu nào là khi tỉnh táo phát ra.

— “Em vừa lại gần, tôi liền muốn cứng lên.”

Lâm Dật Đường sờ sờ cổ, Hạ Nghiêu đại khái vẫn luôn say đi.

Chương 4

Ngày hôm sau quay lại quán bar, Lâm Dật Đường không ngồi ở quầy bar mà đổi địa điểm đến cái ghế mềm rất gần sân khấu.

Trình Nặc Đan thay nhân viên phục vụ cầm khay đi tới bàn Lâm Dật Đường, nghiêm trang nói: “Lâm tiên sinh, đây là rượu ngài gọi.”

Lâm Dật Đường thất thần “ừ” một tiếng.

Trình Nặc Đan tò mò quơ quơ tay trước mặt anh: “Tỉnh tỉnh, sao lại ngơ ngác như vậy?”

Lâm Dật Đường lúc này mới ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Trình Nặc Đan một cái, sau đó lại cúi đầu: “Một lát nữa nếu Hạ Nghiêu tới hỏi anh ở đâu…”

Trình Nặc Đan cướp lời: “Em liền nói anh không đến?”

Lâm Dật Đường: “Cậu liền nói anh ở đây.”

Trình Nặc Đan miệng tiện hỏi: “Nếu như hắn không hỏi thì sao?”

Lâm Dật Đường ngẩng đầu lên, biểu tình có vài phần mờ mịt: “Cái gì?”

Trình Nặc Đan lắc đầu liên tục, lúc quay người đi còn nói thầm: “Xong đời xong đời, mất hồn rồi.”

Thời điểm Hạ Nghiêu đến, trong quán bar đã rất đông người, chính giữa sân khấu có ca sĩ đang hát nhảy vui vẻ, Hạ Nghiêu quét mắt hai vòng không thấy Lâm Dật Đường đâu bèn đi tới quầy bar hỏi Trình Nặc Đan: “Lâm Dật Đường không tới sao?”

Trình Nặc Đan dựa theo lời dặn của anh chỉ vào góc nhỏ gần vũ đài: “Anh ấy ở đó.”

“Cảm ơn.” Hạ Nghiêu gật đầu đi tới.

Trước mặt Lâm Dật Đường bày nửa chén rượu, trong gạt tàn thuốc có không ít vỏ hạt dưa.

“Sao lại ngồi đây?” Ghế dựa mềm đủ chỗ cho hai người ngồi, Hạ Nghiêu bèn ngồi xuống bên cạnh Lâm Dật Đường.

Lâm Dật Đường cắn hạt dưa, ném vỏ vào gạt tàn thuốc lá, quay đầu nhìn hắn: “Ngày hôm qua anh uống nhiều rồi.”

Hạ Nghiêu: “Ừ.”

Lâm Dật Đường liền cầm lấy một hạt dưa nữa cắn cắn, dùng đầu lưỡi đưa phần hạt đẩy vào trong miệng.

Trong lòng anh không nói rõ được là tư vị gì, có khả năng Hạ Nghiêu không hề nhớ rõ tối qua đã nói những câu kia, chỉ có một mình anh nhớ, còn để ý đến vậy. Ban đêm nghĩ lại nhiều đến nỗi còn nằm mơ thấy những hình ảnh kiều diễm không thể nói ra thành lời, tất cả đều chỉ vì một câu nói của Hạ Nghiêu.

Lâm Dật Đường cho rằng mình đã trưởng thành rồi, hóa ra ở phương diện tình cảm anh vẫn còn quá ngây thơ.

Hạ Nghiêu cầm lấy chén rượu của Lâm Dật Đường nhấp một ngụm, tâm tư Lâm Dật Đường không ở nơi này, tự nhiên cũng không phát hiện ra.

Hạ Nghiêu đem chén rượu đưa đến bên mép Lâm Dật Đường: “Uống rượu không?”

Lâm Dật Đường môi khẽ chạm trên chén rượu, đôi mắt nhìn Hạ Nghiêu: “… Không muốn uống.”

Hạ Nghiêu giơ ly rượu lên uống cạn, có một giọt rượu nhỏ tràn ra, thuận theo cằm trượt đến cổ.

Đặt chén rượu xuống bàn, Hạ Nghiêu đột nhiên tiến lên trước song tay vẫn để trên cổ Lâm Dật Đường, trán cũng gác nhẹ lên vai anh.

Lâm Dật Đường thân thể căng cứng, không dám cựa quậy: “Hạ Nghiêu?”

Hạ Nghiêu ghé vào tai anh nói: “Coi như anh uống say.”

Lâm Dật Đường cầm lấy tay hắn đặt xuống.

“Nhìn xem, anh đã nói gì rồi?” Tay Hạ Nghiêu đặt chỗ khác, Lâm Dật Đường mất đi trọng tâm ngã trên người hắn. “Em dựa vào một chút, anh sẽ cứng lên.”
Lâm Dật Đường rơi vào một cái ôm ấm áp, bốn phía chợt tĩnh lặng, âm thanh náo động cùng hát hò đều biến mất, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch và tiếng hít thở.

Bọn họ ngồi ở rìa ngoài vũ đài, bên trong góc không có người nào chú ý tới, nhưng điều này không có nghĩa là hai người có thể trắng trợn làm “chuyện xấu”.

Đùi Lâm Dật Đường bị một vật cứng lớn đỉnh tới, lại bị Hạ Nghiêu đè xuống. Hơi thở trên người Hạ Nghiêu như bao vây bốn phía anh, Lâm Dật Đường vốn cho là mình đã đủ trấn định, nhưng mồ hôi hột dày đặc trên lưng, trên trán đều bán đứng anh rồi. Hạ Nghiêu cách lớp quần áo vuốt ve lưng anh, cảm xúc tê tê ngứa ngứa đó làm cho đôi tai anh càng đỏ lên trông thấy.

Rõ ràng không hề hôn môi, không hề làm tình, chỉ là tay đối phương mơn trớn lưng mình, anh liền không tự chủ được, hô hấp ngày càng dồn dập.

Tay Hạ Nghiêu vẫn luôn hướng lên trên dao động, cuối cùng dừng ở tóc anh, hắn đan tay vào mái tóc, đầu cũng thuận theo mà hạ thấp xuống, hai má cọ cọ mặt anh.

Bầu không khí đang phi thường ám muội, Hạ Nghiêu chợt nói: “Lâm Dật Đường, em châm lửa làm anh ngày càng cứng, em phải dập lửa giúp anh.”

Lâm Dật Đường: “…”

Trên đài ca sĩ còn đang hết mình hát những ca khúc hot, mọi người cũng hết sức hưởng ứng thét gào. Lâm Dật Đường đột nhiên tỉnh táo lại, tiếng bình rượu va chạm cùng âm thanh huyên náo lại lần nữa truyền vào lỗ tai, kích thích thần kinh của anh.

Lâm Dật Đường dựa gần Hạ Nghiêu ngồi dậy, một tay đặt tại khe hở giữa hai chân Hạ Nghiêu.

Lâm Dật Đường: “Hạ Nghiêu.”

Hạ Nghiêu cúi đầu, Lâm Dật Đường ngẩng đầu lên kéo cổ áo hắn xuống hôn.

Lâm Dật Đường kỳ thực không thích nụ hôn triền miên ẩm ướt gì đó, anh luôn không hiểu tại sao các đôi tình nhân đều thích trao đổi nước bọt với nhau, một ít nước bọt lộ ra khóe miệng, đầu lưỡi quấn quýt phát ra âm thanh xấu hổ, trong miệng tràn vào nước bọt dư thừa, cổ họng liền nhốn nháo nuốt xuống…

Tay Hạ Nghiêu thủ sẵn trên đầu Lâm Dật Đường, không cho anh rời đi, hô hấp dần dần trở nên khó khăn, ồ ồ thở dốc cùng ngực phập phồng quá lớn càng làm cho hai người thêm khô nóng.

Đợi đến khi tách ra Lâm Dật Đường đã há hốc mồm thở dốc, Hạ Nghiêu đem ngón trỏ tay phải nhét vào trong miệng anh, đè ép đầu lưỡi anh, liền bị anh ngậm miệng cắn chặt.

Hạ Nghiêu xoa xoa mái tóc nâu nhạt của anh: “Đường Đường ngoan, đừng quậy.”

Lâm Dật Đường há miệng, đem ngón tay bị anh cắn kia nắm vào lòng bàn tay, nghiêng đầu nhìn ca sĩ trên khán đài đang điên cuồng hất đầu rít gào.

Hạ Nghiêu nhìn sườn mặt Lâm Dật Đường, lắc lắc đầu gác lên vai anh, Lâm Dật Đường không quay đầu nhìn hắn, một tay vỗ vỗ đầu hắn.
– Em giúp anh chống đỡ, đừng sợ.

Hạ Nghiêu khẽ cười dùng mũi cọ cổ anh: “Em luôn luôn ở đây, anh cũng không mềm xuống được.”

Lâm Dật Đường thu tay về, đôi mắt vẫn như trước nhìn chằm chằm sân khấu, “Ừ… Vậy em cũng không đi.”

Hạ Nghiêu nằm cằm anh xoay đầu anh lại, lười biếng cười: “Em căng thẳng cái gì?”

Lâm Dật Đường cũng không biết tại sao mình khẩn trương đến vậy. Thuở thiếu thời, anh dường như mỗi ngày đều hi vọng người mình thích cũng thích mình, tưởng tượng đối phương nếu có thể yêu mình, mình phải làm gì mới tốt, thậm chí ngay cả độ cong của nụ cười cũng đều nghĩ xong rồi.

Anh đã nghĩ, kiên trì trao đi tình ý sẽ có ngày được đáp lại. Thế nhưng đến cuối cùng tấm chân tình của anh cũng trôi theo dòng nước, trơ mắt chứng kiến người khác hạnh phúc bên nhau. Sau đó anh cũng vẫn luôn không tìm được người thích hợp, vị trí bên cạnh trống không, lâu dần, tâm cũng biến thành khoảng không.

Hạ Nghiêu xuất hiện quá đột ngột, làm cho anh động lòng, cũng làm cho anh sợ hãi. Trước khi dám xác định tình cảm của mình đối với Hạ Nghiêu là gì, Lâm Dật Đường vẫn luôn khuyên bản thân, Hạ Nghiêu không thích hợp, anh chỉ muốn tìm kiếm một người an ổn.

Nhưng bây giờ không như vậy nữa, Lâm Dật Đường hiếm khi thô lỗ mà nghĩ, cút mẹ nó đi an ổn gì đó, anh chỉ muốn có Hạ Nghiêu mà thôi.

Đẩy cái tay đang nắm cằm của Hạ Nghiêu ra, anh liền tiến lại hôn môi Hạ Nghiêu.

Anh đột nhiên thích hôn môi, thích khi đầu lưỡi Hạ Nghiêu khuấy lên trong miệng anh. Thời điểm hai người tách nhau, khóe miệng sẽ tràn ra một ít nước bọt.

Hạ Nghiêu ôm chặt anh trong lồng ngực, Lâm Dật Đường còn đang khẩn trương ngẩng đầu lên nhìn Hạ Nghiêu, ngắm kỹ hết thảy mí mắt, chóp mũi, khóe miệng hắn. Anh nhìn chăm chú đến mắt đau nhức mới chớp nhẹ.

Hạ Nghiêu che mắt anh lại: “Đừng nhìn anh như vậy, sẽ càng cứng hơn.”

Lâm Dật Đường cười rộ lên, tay âm thầm sờ sờ. Hạ Nghiêu rên khẽ, nắm chặt cổ tay anh.

Lần đầu tiên Hạ Nghiêu thấy Lâm Dật Đường, Lâm Dật Đường cũng là đang cười, tóc nâu hơi dài buông xuống gò má, Hạ Nghiêu chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đường viên khuôn mặt anh.

Hai người cùng uống rượu rất nhiều lần, Lâm Dật Đường mỗi khi uống được 2 chén, trên mặt liền sẽ nổi hồng. Hạ Nghiêu từng gặp rất nhiều người say rượu, người say rồi vẫn yên lặng, không quậy, không nói nhảm giống Lâm Dật Đường cũng có, chính là, không người nào có thể làm cho hắn dừng mắt, ngưng thần nhìn kỹ như Lâm Dật Đường vậy.

Tối hôm qua kỳ thực Hạ Nghiêu không say, nhưng cũng không quá tỉnh táo. Hắn nhớ lại hắn đã sờ tóc Lâm Dật Đường, gọi anh là “Đường Đường”, kéo anh đi ra khỏi quán bar, đẩy anh tiến vào taxi. Lúc xuống xe bị gió lạnh thổi qua có tỉnh táo lại một chút, nhưng bản thân hắn lại tình nguyện giả vờ say. Thời điểm đi cầu thang Hạ Nghiêu vẫn rất thấp thỏm, hắn nhất thời nảy sinh lòng tham đem Lâm Dật Đường lừa về đây, lại quên mất trong nhà đang rất lộn xộn.

Cho nên lúc Lâm Dật Đường nói phải đi, hắn cũng không ngăn cản, thầm nghĩ lần sau nhất định sẽ chuẩn bị tốt, sẽ dọn dẹp nhà cửa, đổ rác, giặt sạch quần áo xếp vào trong tủ. Trước cửa phải thả nhiều hơn một đôi dép lê, nếu Lâm Dật Đường không kháng cự, hắn liền mua bột ngó sen sắc.

Lúc trước ở một mình Hạ Nghiêu cũng chưa bao giờ nghĩ nhiều, nhưng bây giờ hắn hi vọng nơi này sẽ có thêm một người, như vậy cho dù phải nghĩ nhiều hơn nữa cũng sẽ không cảm thấy nhiều.

Hắn nắm chặt cổ tay Lâm Dật Đường, Lâm Dật Đường cũng không giãy dụa, vốn chỉ định đùa Hạ Nghiêu mà thôi, không thể thật sự ở quán bar làm một pháo được.

Sau khi ngồi xuống ghế tựa mềm mại, Lâm Dật Đường hỏi Hạ Nghiêu: “Anh ăn hạt dưa không?”

Tay Hạ Nghiêu đặt trên cổ anh, liếm liếm khóe miệng: “Muốn ăn đường.”

Lâm Dật Đường rất tiện tay xoa xoa đầu hắn, tóc Hạ Nghiêu rất ngắn, đâm vào có chút tê.

Một lát sau Lâm Dật Đường bảo Hạ Nghiêu duỗi tay, Hạ Nghiêu rất nghe lời làm theo, Lâm Dật Đường cầm một nắm nhân hạt dưa đã được bóc vỏ, toàn bộ đặt vào tay hắn.

Lâm Dật Đường: “Ăn đi, đều cho Nghiêu Nghiêu.”

Hạ Nghiêu nhịn cười: “Cảm ơn.”

Lâm Dật Đường không quay đầu nhìn hắn, vuốt lỗ tai đang nóng lên của mình nói: “Không sao, ai bảo em là bạn trai anh chứ.”

Đối lập với một Lâm Dật Đường đang căng thẳng, Hạ Nghiêu lại biểu hiện vô cùng tự nhiên, hắn bốc mấy hạt hạt dưa đưa vào miệng Lâm Dật Đường, ngón tay cọ nhẹ đôi môi anh: “Ừ, bạn trai đút cho em ăn này.”

Chương 5

“Hôm nay anh đã dọn nhà rồi.” Hạ Nghiêu môi như có như không chạm vào tai Lâm Dật Đường. “… Muốn đến nhà anh không?”

Ban đêm nhiệt độ thấp, không khí cũng tươi mát hơn một chút, hai người đứng ở ngã ba trực tiếp vẫy một chiếc taxi, Hạ Nghiêu dựa gần Lâm Dật Đường ngồi xuống. Bầu không khí ám muội trong quán bar tựa hồ vẫn chưa tiêu tán hết, hai người ngồi sát vào nhau, rõ ràng không phải đang trần truồng da thịt, lại vẫn khiến tim đập nhanh, hô hấp ngày càng mạnh hơn.

Sau khi đi vào thang máy bầu không khí thoáng bình thường trở lại, hai người đều mang theo hơi gió lạnh vào nhà, Hạ Nghiêu khom lưng cất giày vào tủ, Lâm Dật Đường liếc mắt nhìn phòng khách một chút.

Đồ vật ngày hôm qua đặt ngổn ngang trên khay trà vẫn như trước đặt tại vị trí cũ, thứ duy nhất thay đổi đại khái chính là hộp cơm kia đã bị ném đi, trên thùng rác cũng đổi túi rác mới.

Thay dép xong, Hạ Nghiêu rót cho Lâm Dật Đường một cốc nước nóng, nói là để đuổi khí lạnh.

Mùa đông vẫn chưa chính thức bắt đầu, thời tiết kỳ thực không quá lạnh, nhưng Lâm Dật Đường vẫn rất nể tình uống mấy ngụm. Anh hai tay cầm cốc, tựa trên ghế salông, Hạ Nghiêu từ bên cạnh anh ngồi xuống.

Hạ Nghiêu: “Uống ngon không?”

Lâm Dật Đường: “… Vẫn là hương vị của nước sôi để nguội mà thôi.” Chẳng lẽ thứ anh vừa uống không phải là nước sôi sao?

Hạ Nghiêu chỉ chỉ cốc, lại chỉ chỉ chính mình: “Anh.”

“… Cứ cho là cốc của anh, trong này vẫn là nước sôi.” Lâm Dật Đường vừa nói vừa dán môi vào mép cốc, uống một ngụm nữa, “Lẽ nào trong này có mùi vị của anh?”

Hạ Nghiêu cười cười, lấy đi cái cốc trong tay Lâm Dật Đường đặt trên khay trà, mặt bàn pha lê cùng cốc sứ chạm nhau phát ra một tiếng vang khe khẽ, hắn vỗ nhẹ hai má Lâm Dật Đường, nhẹ nhàng hôn lên.

Lần này hai người đều đặc biệt ôn nhu, đầu lưỡi vươn ra dây dưa quấy lấy nhau, hôn thật lâu, Hạ Nghiêu khẽ cắn đôi môi anh nói: “Đây mới là mùi vị của anh.”

Lâm Dật Đường theo bản năng đưa tay lên đầu Hạ Nghiêu, ngón tay gãi tóc hắn, như đang vuốt ve động vật nhỏ. Hạ Nghiêu đem tay anh để bên miệng, liếm liếm đầu ngón tay.

Lâm Dật Đường cảm thấy loại cảm giác này thật kỳ diệu, bọn họ rõ ràng vừa mới xác nhận quan hệ, nhưng lúc ở chung lại cảm thấy đã rất quen thuộc như vậy rồi.

Lâm Dật Đường lúc ở quán bar đồng ý đến nhà Hạ Nghiêu, tự nhiên là đã chuẩn bị tốt tư tưởng muốn lăn giường. Mọi người đều là người trưởng thành, cũng không ai mê chơi cái trò dục cự hoàn nghênh kia nữa, huống hồ trong lòng anh cũng đã mong mỏi Hạ Nghiêu rất lâu, thậm chí ở trong mơ cũng từng mơ tới hắn, thế nên cho dù có chuyện gì, anh cũng đáp ứng.

Nhưng khi thật sự tiến vào phòng ngủ của Hạ Nghiêu, nhìn giường chiếu đang trải ra chỉnh chỉnh tề tề, Lâm Dật Đường bỗng có loại cảm giác dẫm lên bông. Hạ Nghiêu từ phía sau lưng đẩy anh: “Đường Đường, lại đây với cậu nào.”

Lâm Dật Đường xoay người lại, phát hiện Hạ Nghiêu đã đem ra một cái giường tầng, cảm giác chân dẫm lên bông trong nháy mắt biến thành gạch sứ lạnh băng, anh cảm thấy được mình đã đáp về mặt đất.

Hạ Nghiêu đem chăn chăn đệm đệm trong tay đặt trên giường: “Trong phòng nhiều cửa sổ, ban đêm gió lùa vào sẽ lạnh, có nhiều thêm một tầng sẽ không bị rét.”

Lâm Dật Đường cuối cùng cũng coi như trở về hiện thực, nhận ra Hạ Nghiêu tựa hồ không có loại ý nghĩ kia, hắn mời mình đến chính là muốn cùng mình đắp chăn, thuần khiết ngủ.

Lâm Dật Đường thở dài, trong lòng đủ loại tư vị tràn ra, nói: “Không cần phiền phức như vậy, không phải có phòng khách sao…”

Hạ Nghiêu: “Anh đã sớm đổi thành phòng tập thể hình rồi, trong nhà chỉ có hai chúng ta, sao lại cần phải dùng nhiều thêm một căn phòng? Để thuận tiện sau này cãi nhau chia phòng ngủ đó ư? Anh không muốn.”

Nếu như Lâm Dật Đường nhớ không lầm, đây mới là lần thứ hai anh đến nhà Hạ Nghiêu, thậm chí hôm qua tới, hai người còn chưa rõ ràng tâm ý của đối phương.

Hạ Nghiêu ngữ khí thực sự quá mức đương nhiên làm cho Lâm Dật Đường cũng không tự chủ được mà thuận theo tiết tấu của hắn, lung tung đáp một tiếng.

Anh kỳ thực cũng có nhà của mình, hai người mới cùng nhau, anh còn chưa nghĩ tới chuyện ở chung. Nhưng nếu Hạ Nghiêu đã nói thế, vậy cứ thuận theo lời hắn mà làm đi, cũng không có gì là không tốt.

Hạ Nghiêu tìm cho Lâm Dật Đường một bộ đồ ngủ, Lâm Dật Đường mặc không chỉ bị rộng, quần còn muốn rớt xuống luôn. Vóc người Hạ Nghiêu rất đẹp, khung xương cũng lớn hơn anh, anh đành phải vừa kéo quần, vừa bò lên giường.

Hạ Nghiêu đang nằm trên giường, lúc Lâm Dật Đường cúi người bò lên, cảnh sắc trong áo ngủ liếc mắt một cái liền nhìn không sót gì, hắn bèn chống đầu lên, hiên ngang trắng trợn nhìn vào bên trong ngắm. Lâm Dật Đường thấy hắn như vậy, giơ tay trái lên vỗ nhẹ một cái vào mặt hắn, Hạ Nghiêu cười cười đem anh ôm vào trong lồng ngực.

Rõ ràng giường còn chưa lăn, hai người đã tự động tiến vào hình thức đôi chồng chồng già rồi.Lâm Dật Đường nằm trên giường, chăn mềm mại bao quanh, không biết nên vui hay buồn. Anh đã rất lâu không ngủ sớm như vậy, bên cạnh lại nhiều hơn một người, quanh thân đều cảm nhận được nhiệt độ ấm nóng của đối phương. Tầm 30 phút sau, anh mới cảm thấy buồn ngủ, Hạ Nghiêu vỗ nhẹ lưng anh muốn ru anh ngủ, anh cảm thấy làm như vậy mà có thể ngủ được mới là lạ, thế nhưng không lâu sau anh liền thiếp đi thật.

Sáng hôm sau tỉnh lại, hai người nhìn nhau 2,3 giây, sau đó cùng rời giường, thay quần áo. Lâm Dật Đường nhanh hơn Hạ Nghiêu một bước, rửa mặt xong liền đến nhà bếp tìm nguyên liệu nấu cơm, lại phát hiện trong tủ lạnh chỉ có mấy quả trứng gà, lúc lấy ra nhìn còn thấy bị mốc rồi.

Lâm Dật Đường: “Hạ Nghiêu, anh đã bao lâu không ăn cơm ở nhà?”

Hạ Nghiêu đang từ WC đi tới, vừa kéo khóa quần, vừa trả lời: “Anh chỉ rán trứng ăn.” Ngụ ý là, cơ bản chưa bao giờ nấu cơm trong nhà.

Lâm Dật Đường cảm thấy mí mắt mình giật giật mấy cái, anh đem toàn bộ trứng gà mốc meo ném vào thùng rác: “Anh vừa kéo quần lên liền ra đây à, đã rửa tay chưa?”

Hạ Nghiêu: “… Hình như là chưa.”

Lâm Dật Đường từ trong phòng bếp đi ra, đẩy Hạ Nghiêu một cái: “Đi rửa đi.”

Hạ Nghiêu cúi đầu hôn Lâm Dật Đường một ngụm rồi mới chậm rì rì đi rửa tay.

Lâm Dật Đường nhìn bóng lưng Hạ Nghiêu, đột nhiên có loại ảo giác đang từ cuộc sống độc thân lập tức nhảy đến sinh hoạt sau khi kết hôn. Anh liền nhìn những đồ vật ngổn ngang trên khay trà trong phòng khách, xoa xoa đầu hỏi: “Hạ Nghiêu, những thứ đồ trong phòng khách này anh còn dùng không, nếu không thì em vứt đi nhé?”

Hạ Nghiêu từ nhà vệ sinh đi ra: “Đường Đường, em như vậy lại không thể yêu.”

Lâm Dật Đường cảm thấy mình quả thật hơi đường đột, dù sao hai người bọn họ mới bắt đầu kết giao, cái gì cũng nên từ từ phát triển dần…

Thế nhưng Hạ Nghiêu lại nói tiếp: “Cho dù em không đáng yêu đi chăng nữa, anh vẫn muốn cùng em.”

… Vì vậy, Lâm Dật Đường nhấc hộp thuốc ở trên bàn lên, hỏi: “Thế nó phải để ở đâu?”

Hạ Nghiêu: “… Hòm thuốc?”

Lâm Dật Đường đưa hộp thuốc cho Hạ Nghiêu: “Anh đi cất đi.”Hạ Nghiêu bé ngoan liền xoay người đi tìm hòm thuốc.

Lần tiếp theo bước vào quán bar đã là chuyện của một tuần sau, Trình Nặc Đan chỉ vào Lâm Dật Đường nói: “Người anh bốc ra toàn mùi yêu đương chua loét thôi.”

Lâm Dật Đường tính tình lễ phép, mỉm cười: “Cảm ơn, cậu cũng khác gì đâu.”

Trình Nặc Đan nhe răng, sau đó nhiều chuyện hỏi: “Anh và Hạ Nghiêu thế nào?”

Lâm Dật Đường nghĩ đến ngày hôm qua Hạ Nghiêu đem một chồng quần áo dơ, bất kể là có màu hay không, tất cả đều bỏ vào máy giặt, buổi tối trở về, anh chỉ ủi quần áo đã được giặt sạch mà mất tận một tiếng, Hạ Nghiêu còn cùng anh đi tới đi lui.

Anh kỳ thực rất muốn nói là hắn cứ đi theo như thế có chút vướng tay, thế nhưng Hạ Nghiêu lại hơi cao quá, mỗi lần nhấc đầu đều có thể chấn phải khung cửa, ủy ủy khuất khuất đi theo phía sau anh, anh liền không đành lòng thốt ra lời kia.

Lâm Dật Đường: “Rất… Tốt.”

Trình Nặc Đan nhíu mày: “Tại sao anh lại ngập ngừng?”

“Ừm…” Lâm Dật Đường cười rộ lên. “Không có gì.”

Trình Nặc Đan xoa xoa cánh tay: “Anh Lâm, anh thay đổi rồi, trước đây anh sẽ không bao giờ cười hạnh phúc như vậy.”

Đoạn thời gian ở chung với Hạ Nghiêu này, Lâm Dật Đường xem như là triệt để thấu hiểu hắn. Hạ Nghiêu trước đây từng đi lính, trong quân đội chấp hành kỉ luật rất nghiêm túc nhưng sau khi xuất ngũ lại không có ai quản, hắn dĩ nhiên là lười nhác. Tuy giường chiếu có thể sắp xếp gọn gàng nhưng ở những phương diện khác đều rối tinh rối mù, không biết làm sao.

Lâm Dật Đường lại cảm thấy đây cũng không phải thói xấu gì lớn, anh có thể bao dung được. Ngược lại là Hạ Nghiêu, thỉnh thoảng lại từ phía sau ôm anh ủy khuất nói: “Không cho ghét bỏ anh.”

Lâm Dật Đường cảm thấy Hạ Nghiêu thật ngoan, cũng không có ý định ghét bỏ hắn. Đây không phải lần đầu anh yêu một người, nhưng là lần thứ nhất anh cùng một người lưỡng tình tương duyệt, tự nhiên anh rất trân trọng và cũng nguyện ý vì đối phương trả giá.

Hôm nay Hạ Nghiêu ở công ty tăng ca, trong nhà vừa vặn hết gạo nên Lâm Dật Đường liền đến quán bar ngồi, chờ Hạ Nghiêu tan tầm thì cùng đi ăn cơm.

Thấy Hạ Nghiêu gọi điện tới, Lâm Dật Đường bèn chào hỏi Trình Nặc Đan rồi đi nhanh ra ngoài.

Đứng ở đối diện bên kia đường là một nam nhân cao gầy, Lâm Dật Đường nhìn một cái liền biết là Hạ Nghiêu. Hạ Nghiêu nhìn thấy Lâm Dật Đường, đang định đi qua đấy thì Lâm Dật Đường lại lắc đầu chỉ chỉ hắn, ý là bảo Hạ Nghiêu cứ đứng đó chờ anh, anh sẽ sang đó.

Lâm Dật Đường chạy chậm tới đường cái đối diện, tiết trời càng ngày càng lạnh, anh đưa tay ra áp vào tai Hạ Nghiêu: “Ấm không?”

Hạ Nghiêu nắm cổ tay anh, cùng với tay hắn đều nhét vào túi áo mình: “Quá lạnh, chúng ta đi chỗ nào ăn cơm đây?”

Cả con phố này đều là quán bar, quán ăn đêm, quán net, buổi tối đèn đuốc sáng trưng, những người thường lui tới đây cũng không bởi vì hai nam nhân hành động thân mật mà dừng bước, bọn họ đã sớm không còn cảm thấy kinh ngạc rồi.

Lâm Dật Đường tùy ý để Hạ Nghiêu dắt đi, mặc kệ khí trời lạnh giá, hai người vẫn bước từng bước thật chậm. Dù sao hết con đường này, nếu vẫn quang minh chính đại nắm tay như vậy sẽ thu hút những sự chú ý không cần thiết.

Lâm Dật Đường mở miệng hỏi tình hình công ty Hạ Nghiêu gần đây, Hạ Nghiêu nhất nhất trả lời. Miệng hắn kém cỏi, không được như Lâm Dật Đường, chỉ có thể khô cằn hỏi một câu: “Vậy còn em?”

Lâm Dật Đường thật ra cũng không ngại, cười híp mắt nhìn hắn.

Chờ đến khi ra khỏi con đường này, hai người cũng tự động buông tay nhau, Lâm Dật Đường hiếm thấy nghịch ngợm nhìn Hạ Nghiêu chớp chớp mắt.

Hạ Nghiêu mím mím môi, cũng lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, giơ tay xoa xoa đầu anh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau