TÊN BÁN NHÀ, LẤY THÂN GÁN NỢ ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên bán nhà, lấy thân gán nợ đi! - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thời nay thể loại sói già vẫy đuôi nhiều vô kể, nhất là loại sói già đột lốt dê. Ông là ông cực kì nhạy cảm với loại này, nhưng thằng em khù khờ của ông thì khó mà tránh được.

Nhìn đồng hồ trên điện thoại, thằng đệ với Tiểu Mễ đi qua chỗ Hồng Đào suốt tới trưa còn chưa trở về, ông ở nhà một mình đói quắn quéo teo hóp cả bụng. Bạn trẻ Tôn Anh Triết không về nhà nấu cơm thì ông ăn cái gì? Đờ mờ thằng Hồng Đào khốn kiếp, đờ mờ thứ sói già vẫy đuôi chết tiệt dám để ông đói bụng, chắc phải để cho Dương Đại Vĩ chém chết cả nhà mày quá.

Ông lấy di động ra gọi một cú điện thoại, “Tiểu Mễ, mày với cậu mày đâu? Sao chưa về nhà?”

“Ba, con với cậu ăn cơm trưa bên này với Hồng Thái Lang, không thể về nhà được rồi, nói cho ba một tiếng.” Giọng Tiểu Mễ bên kia điện thoại thật hào hứng, chắc là bị Hồng Thái Lang mua chuộc nên đắc ý quên luôn nhiệm vụ của mình rồi. Đậu xanh rau má, dựa núi núi lật dựa người người đi, ông vẫn là nên tự thân xuất mã.

“Nói với Hồng Thái Lang, ba mày qua đó ăn chực, chừa cho ba món vịt nướng đó nha.” Gần đây ông không hề khách sáo với bạn bè, nhất là với anh em, lúc giành giật là giành thẳng tay. Chỉ vì một bữa cơm mà Tiểu Mễ dám bán đứng cậu nó, kinh khủng quá! Không có ông lèo lái là cái nhà này sẽ bị lạc hướng mất thôi! Em trai, em ráng chờ anh, anh tới đây!!!

Hiện tại ông đang trong trạng thái đói khát hận không thể lập tức ôm tôm hùm mà gặm ngấu nghiến, trong đầu chỉ toàn vịt nướng với vịt nướng, bỗng cảm thấy nhà Hồng Đào sao mà xa quá, chạy qua đó mệt vãi, sao hắn không chịu làm hàng xóm với ông cơ chứ?

Đời là vậy đó, có tiền ở biệt thự, không tiền thì ở lều tranh, mà ở lều còn phải lo bị bọn trật tự đô thị phá lều nữa. Hồng Đào chính là loại có tiền ở biệt thự, nhà hắn nằm trong khu biệt thự của thành phố, ông thì gọi đó là khu nhà giàu.

Vào đây mà xem, xe chạy tới chạy lui đều là hàng xịn, giá cả cao thấp không đều, nhưng với người nghèo bọn ông mà nói thì tuyệt đối không rẻ. Mua xe gì tuỳ thuộc vào sở thích của mỗi người. Đâu phải ai có tiền cũng thích Ferrari hay Porsche, cũng có những người không thích. Hồng Đào thì thích Range Rover*, hắn nói xe nổ rất hăng, hơn nữa hộp xe cao, ngồi bên trong thật thoải mái. Chết tiệt, mày nghĩ mày là Diêu Minh** hận trời thấp hận chân dài sao?

Ông vẫn không hề khách sáo để nguyên âm loa xe, tiếng ca ngợi Quan Âm Bồ Tát bay khắp trời, quanh quẩn trên khu biệt thự của những kẻ giàu có.

Còn chưa tới trước cửa căn biệt thự xa hoa của Hồng Đào, bảo vệ nhà hắn đã đi ra trước, “Hùng ca, tôi biết ngay là ngài đến mà, người chưa đến mà âm thanh đã đến trước rồi.”

“Em trai của tôi và Tiểu Mễ đâu?” Ông tắt loa, dựng mô tô trong ga-ra nhà Hồng Đào. Giữa một đống xe xịn là một cỗ xe vua, cảm giác như sắp có tin báo hỷ, ông rất hài lòng. (ổng bảo xe ổng là xe vua:v)

“Tiểu Mễ và A Triết đang chơi bóng cùng Đào ca, để tôi dẫn ngài đi.”

“Không cần, tôi tự đi cũng được.”

Kết cấu hang ổ của Hồng Đào như thế nào ông đã rõ như lòng bàn tay, nhắm mắt ông cũng có thể tìm được nhà bếp của hắn.

Đằng sau nhà của Hồng Đào có một khung bóng rổ, ông nhớ là hắn không thích chơi bóng rổ, mà kỹ thuật chơi bóng cũng siêu bấy nhầy, nhưng không hiểu vì sao hắn lại dựng cái khung chơi bóng rổ sau nhà nữa.

Ông đứng bên ngoài thưởng thức kỹ thuật dẫn bóng của Tiểu Mễ và thằng đệ. Thật không hổ là em trai ông, kỹ thuật bóng tốt khỏi nói, lúc ở đại học nó được nằm trong đội bóng rổ chủ lực cũng phần nào là do ông chân truyền đấy.

A Triết tranh bóng với Hồng Đào, ông rảnh rỗi ngó nghiêng phát hiện bên ngoài sân bóng rổ còn có một người nữa. Tên này nhuộm tóc mình thành màu trắng, điển hình của việc chưa già đã yếu, bộ dáng trông cũng khá đấy, vấn đề là nếu ông không ngửi thấy mùi nước hoa, không nhìn thấy đồ trang sức loè loẹt trên người hắn, ông tuyệt đối sẽ cho rằng thằng oắt này thuộc dạng ốm đau bệnh tật. Nói túm lại là ông mày thấy không thuận mắt rồi.

Hắn nhìn chằm chằm vào Tiểu Mễ và thằng đệ với một ánh mắt căm hờn, ông lập tức hiểu ra ngay, thằng này nhất định là ghệ mới của Hồng Đào, bằng không hắn hận em trai ông làm gì.

Tiểu Mễ thấy ông đến liền hô một tiếng, “Ba, ba thấy con vừa ném trúng rổ không?”

“Thấy chứ.” Thật ra thì ông mày chả thấy cái gì cả vì mãi lo dòm ngó Chưa Già Đã Yếu, vì vậy ông qua loa pha trò, “Tiểu Mễ của ba là Diêu Minh thứ hai mà.”

Tiểu Mễ hô ‘quá khen’ rồi chạy đi chơi tiếp. Chưa Già Đã Yếu dời ánh mắt sang ông, cũng nhìn chằm chằm đầy căm ghét.

“Nhìn cái gì? Chưa thấy qua trai đẹp à?” Ông thẳng thừng quăng cho hắn một câu, không thu phí nhìn ngắm của mày là may lắm rồi. Trừng tao làm gì, coi chừng hai tròng mắt rớt xuống đất bây giờ.

“Anh, đến so tài một chút nào!” A Triết đầu đầy mồ hôi, áo ba lỗ ướt đẫm dán trên người. Hồng Đào thừa dịp phạm lỗi ăn nhà đậu hủ thằng cu nhà ông.

“Em với Hồng Thái Lang so đi, anh sợ anh mới úp rổ thì nó đã thua nhục không kịp lấy sịp trùm đầu rồi.” Ông đói đến mức không muốn động tay chân, quả bóng rổ lúc này cứ như một con vịt nướng to đùng bị tụi nó tranh qua tranh lại vậy.

Ặc, Hồng Đào cướp được bóng rồi, hắn đang nhảy lên rổ, đúng vậy, hắn nện bước kiểu Jordan rồi nhảy lên một cú như mơ để úp rổ.

“Quả này không tính, chú phạm lỗi rồi!” Tiểu Mễ ở một bên thấy rõ ràng.

“Sao mà chú phạm lỗi được?” Hồng Đào cảm thấy mình chạy ba bước ném bóng hoàn mỹ vô hạn, hắn cố ý mời giáo viên thể dục kèm riêng cho hắn mà, không đúng chỗ nào?

“Chú không phải chạy ba bước ném bóng mà là năm bước ném bóng.” Tiểu Mễ kiên trì giữ quan điểm của mình, Hồng Thái Lang phạm luật là phạm luật.

“Làm sao mà chú năm bước ném bóng được hả?” Hồng Đào thật không thấy mình phạm luật, hắn yêu cầu Tiểu Mễ đưa ra chứng cứ.

Tiểu Mễ cầm bóng rổ bắt chước lại động tác của Hồng Đào như một pha quay chậm trên truyền hình, còn đếm, “Chú như vầy nè, một bước hai bước ba bước bốn bước năm bước rồi ném bóng nè.”

“Không có mà, chú chạy ba bước ném bóng mà!” Hồng Đào tranh chấp với Tiểu Mễ.

“Tại chú không biết là mà thôi, chú là năm bước ném bóng.” Tiểu Mễ năng nổ cãi lại Hồng Thái Lang.

Vì bữa cơm này, ông đi lên đoạt lấy bóng trong tay Hồng Đào, “Được rồi được rồi, tao nói thằng Đào ca này, giấc mơ ba bước ném bóng của mày đến đây là kết thúc. Anh mày sắp chết đói rồi, vịt nướng đâu?”“Không phải mày bảo đi mua nhà ư? Sao lại chạy đến chỗ tao rồi hả?” Hồng Đào hơi khó chịu hỏi.

Cái thằng này không hoan nghênh ông tự mình đến thăm nhà hắn mà còn tỏ ra khó chịu ư? Nhảm nhí! Hắn giữ người nấu ăn cơm cho ông trong nhà hắn thì ông có mà ăn không khí à? Hừ hừ!

“Hôm nay đi công ty bất động sản giao một phần tiền đặt cọc, hai ngày nữa gieo số tuyển nhà mới chính thức giao tiền.”

“Gieo số… Có cần em mày ‘đi cửa sau’ giùm mày không?” Hồng Đào cười vô cùng giảo hoạt, bản tính Hồng Thái Lang lộ rõ, “… Để dành căn nhà ngon nhất cho mày luôn.”

“Khỏi, tao có số điện thoại Quản lí công ty bất động sản, cò gì đáng lo tao sẽ nhờ vả hắn, hối lộ hắn, để hắn ưu tiên tao trước.” Ông vỗ đầu một cái, đúng rồi, ông là người mua, Lam Thiếu Bằng là người bán, ông sẽ lợi dụng việc mua nhà mời hắn ăn cơm, rồi lôi kéo làm quen… khứa khứa khứa khứa…

Nghĩ tới đây tâm tình bay lên, ông tiện tay ném bóng ra sau đầu, bóng rổ bay vèo một cái vào ngay trong rổ. Tiểu Mễ với thằng em ngốc nhìn ông sùng bái, ông cũng không nghĩ mình lại chuẩn chó ngáp phải ruồi như thế, vậy là thoải mái đón nhận sự sùng bái của lũ nhóc.

“Hùng ca thần rồi, không cần nhìn mà có thể ném trúng, vận khí của mày thật là tốt.” Hồng Đào vỗ vai ông một phát thật mạnh, đệt mợ, đau bỏ bà.

Chưa Già Đã Yếu thấy Hồng Đào không chơi bóng nữa liền cười đi đến trước mặt hắn, kéo cánh tay hắn nói, “Đào ca, anh có bạn mà không chịu giới thiệu cho em gì hết, hại em vừa rồi cứ tưởng ảnh là nhân viên đến cắt cỏ.”

Mày mới cắt cỏ ấy, cả nhà mày đều là cắt cỏ ấy, đồ mắt chó chỉ thấy toàn thứ thấp kém. Ông hung hăng liếc, đậu xanh, chỉ là một thằng MB, xem thường ông, mày nghĩ mày là ai?!

“Sao lại nói vậy? Hùng ca là đại ca tốt nhất của anh đó, phải kính trọng ảnh đấy, biết chưa?” Hồng Đào bất mãn với câu nói kia của Chưa Già Đã Yếu, thò tay vỗ vỗ mặt hắn, muốn hắn ý tứ một chút.

“Người ta không biết Hùng ca mà, lần sau em nhất định sẽ kính trọng Hùng ca.” Chưa Già Đã Yếu cười làm lành với ông nhưng ánh mắt đầy ác ý.

“Không sao không sao.” Ông giả bộ như không thấy được ánh mắt kia, gật đầu mỉm cười với hắn.

“Nghe nói Hùng ca năm đó rất lợi hại, lúc sống mái đã một mình chém bị thương hết mười thằng, cứu Đào ca nhiều lần.” Cặp mắt Chưa Già Đã Yếu thể hiện vẻ khinh thường, hắn căn bản không tin rằng trước kia ông đã làm những chuyện đó.

“Hảo hán không đề cập tới chuyện anh dũng xưa cũ. Tôi với Hồng Đào là anh em vào sinh ra tử, nói mấy thứ khách sáo kia làm gì.” Ông ghét nhất người khác nói về những chuyện đã qua, ông bây giờ là lương dân, rất ít tham dự chuyện của bọn Hồng Đào, trừ phi bọn hắn gặp được khó khăn thật sự không còn cách nào giải quyết thì ông mới giúp thôi.

“A Văn, em vào nhà bếp xem đồ ăn chuẩn bị xong chưa đi. Đúng rồi, nhớ để dành món vịt nướng Hùng ca yêu nhất nhé.” Hồng Đào nói với tên nhóc đang kéo tay hắn.

Tên nhóc A Văn ngoan ngoãn buông cánh tay Hồng Đào đi vào nhà bếp, trên đường vẫn không quên nhìn bọn ông vài lần.

Hồng Đào đến gần thằng em lơ ngơ nhà ông, “Tiểu Triết, mới đây anh có cho xây phòng tắm có bể nước nóng đấy, có muốn ngâm nước nóng không?”

Ngâm nước nóng, ngâm cái con mẹ mày! Đứa nào chả biết trong đầu mày đầy dâm trùng, ông không cho mày cơ hội ăn đậu hủ thằng cu nhà ông đâu, đồ sói già vẫy đuôi chết tiệt.

“Ngâm nước nóng, anh mày thích ngâm nước nóng nhất đấy. Thằng Đào ca kia, có của ngon sao không mời anh em gì hết vậy?” Ông cố tình thò tay ôm cổ Hồng Đào, túm hắn qua bên này, làm như hai anh em vừa đi vừa trò chuyện, “Mày lại đốt tiền rồi, xây cái bể nước nóng hết bao nhiêu tiền?”

“Không tốn nhiều đâu, thằng bạn làm miễn phí cho tao.” Hồng Đào bỗng nhiên bắt lấy cánh tay ông, định ném qua.“Thằng nhãi, ngứa da!” Ông là ai, là lưu manh biết võ ai cũng không ngăn được. Kinh nghiệm thực chiến của Hồng Đào có phong phú đến đâu thì ông mày cũng đâu phải kẻ ăn chay. Công phu của ông là do cha của ông thâm truyền lại cho ông từ thuở đương thời đấy. Cũng lâu rồi chưa vật lộn với Hồng Đào, thế nên bọn ông nửa đùa nửa thật đánh nhau chạy về phòng tắm.

Ông đùa thật vui vẻ, chợt nghe Tiểu Mễ nhà ông hô phía sau, “Phụ thân, xin người hạ thủ lưu tình, người làm hỏng hết hai cánh cửa nhà Hồng Thái Lang rồi, hỏng một cánh nữa là chúng ta đền không nổi đâu!”

Cái đệt, những lời này của thằng nhóc thối rất có lực uy hiếp, ông giảm lực xuống. Lúc này Hồng Đào cũng dừng đánh, “Hùng ca không xuất ra bản lĩnh thật sự thì đánh nhau chẳng còn ý nghĩa nữa.”

Hồng Đào không có nói láo, phòng tắm nhà hắn thật là to, đậu xanh rau má, to như hồ bơi vậy, lại còn lắp đặt thiết bị xa hoa như dành riêng cho vua chúa.

Hồng Đào là cái thằng đốt tiền. Phòng tắm được hắn chia làm hai phần, một là bể tắm đủ lớn đủ để bơi lội, còn một là bể tắm nho nhỏ được xây riêng để chuẩn bị cho con hắn sau này. Bất quá hiện tại đã bị Tiểu Mễ nhà ông chiếm đoạt rồi ~~~~ ế hế hế…

Thằng đệ ngâm mình tự do bơi lội trong bể tắm lớn, còn cặp mắt chết tiệt Hồng Đào cứ mãi dính lên da thịt nó. Nhìn cái gì mà nhìn, thứ em trai ông có mày cũng có, không có việc gì thì tự xem của mày đi.

Hồng Đào chậm chạp bơi về phía thằng cu nhà ông. Ông phản ứng thật nhanh, thình lình bơi theo sau Hồng Đào rồi bắt lấy chỗ hiểm của hắn. Đậu đen rau muống, mày là anh em của ông đó sao? Chỉ nhìn thân thể trơn bóng của em trai ông thôi mà người em trai nhỏ của mày đã dựng đứng rồi, đồ sắc quỷ.

“Hùng ca!” Hồng Đào hú lên một cách quái gở, Tôn Anh Triết và Tiểu Mễ đều nhìn về bọn ông, ông cười cười nhìn khuôn mặt nghẹn đỏ lên của Hồng Đào rồi nói với Tôn Anh Triết, “A Triết, đi tắm cho Tiểu Mễ đi.”

“Dạ.” A Triết ngoan ngoãn đi ra khỏi bể bơi, nhảy vào bể nhỏ của Tiểu Mễ giúp nhóc con tắm táp.

Hồng Đào hung dữ quay đầu lại liếc ông nhưng không không làm gì được vì họng pháo của hắn đang bị ông nắm trong tay. Ông tận tuỵ ra sức khuấy động cao thấp, họng pháo kia càng ngày càng trướng, càng ngày càng to, tiếng thở của thằng Đào ca cũng ngày càng ồ ồ. Hắn muốn duy trì hình tượng Đào ca tốt đẹp trước mặt A Triết, nên đành cố nén, không dám lên tiếng cũng không dám lỗ mãng.

Ông cười vô cùng dâm đãng, ghé vào vai Hồng Thái Lang, thổi hơi vào lỗ tai hắn, liếm liếm vành tai hắn, “Tên Đào ca kia, ông phục vụ tốt không?”

“Đậu má mày là anh em tao đó hả? Dám chơi tao như vậy!” Tên Đào ca lúc này tức đỏ mặt, quay đầu nhìn như muốn xử bắn ông.

“Xem ra Hùng ca đây vẫn chưa cố hết sức, có muốn tao làm nguyên bộ luôn hay không?” Lưu manh vẫn là lưu manh, dù có tới đâu thì bản chất của ông vẫn bá đạo như thế.

“Thằng khốn!” Tên Đào ca nhỏ giọng uy hiếp, “Coi chừng tao có công trình ngon không thèm để cho mày đó.”

“Này này này, đối với một thằng lúc nào cũng muốn làm thịt em trai tao, tao có thể không ‘chơi’ mày được sao?” Ông mày vô liêm sỉ như thế đấy, nào có ai khó dễ được ông, “Đúng không, thằng Đào ca?”

Thằng nhãi, mày tức giận việc này làm gì? Lúc trước thiếu hơi phụ nữ, huynh đệ chúng ta vẫn giúp nhau thẳng thắn giải quyết nhu cầu sinh lý mà, mày cũng không có ngại ngùng như bây giờ, nói trắng ra là mày vẫn hưởng thụ vô cùng mà. Vì vậy ông phát huy kỹ xảo quay tay của mình, khiến tên Đào ca kìm nén rất vất vả.

Đúng rồi là do A Triết và Tiểu Mễ trong phòng tắm nên hắn không dám làm càn… A ha ha ha ha ha…

Ông buông lỏng tay không hầu hạ Đào ca nữa, quay người bò lên trên bên hồ tắm gọi em trai và Tiểu Mễ, “Ăn cơm đi, anh đói sắp chết rồi này.”

Thằng đệ với Tiểu Mễ cũng đói bụng, vừa nghe nói ăn cơm lập tức chạy đến phòng bên ngoài nhà tắm để thay quần áo.

“Hùng ca, không phải mày muốn làm nguyên bộ đấy sao? Còn chưa xong mà, đi đâu vậy?” Hồng Đào hận đến nghiến răng, ghé vào bên trên bể tắm phóng tia nhìn đao búa.

“Ăn KFC không tốt, anh mày chỉ thích ăn thịt vịt nướng thôi.” Ông quay đầu lại nhe răng cười cười, Hồng Thái Lang triệt để nổi đoá!!

==============

*Range Rover: một dòng xe của hãng Land Rover, giá khoảng 2,2 tỉ VND trở lên, riêng loại Range Rover Sport 2014 thì 4,5 tỉ.



Range Rover

**Diêu Minh: cầu thủ bóng rổ người Trung Quốc nổi tiếng với chiều cao 2.3 m. Có thể các bạn không quen với tên này của ảnh, nhưng cái tên Yao Ming và biểu cảm bên dưới này thì hẳn các bạn đã biết rồi nhỉ?



Cầu thủ bóng rổ Diêu Minh

Chương 7

Ông mày chưa từng làm cái chuyện “mời khách tặng lễ” này bao giờ cả, thật không quen chút nào, nhưng để có thể trơn tru lột đồ của Lam Thiếu Bằng nên có tốn chút tiền thì cũng chẳng nhằm nhò gì.

Xế chiều, ông dạo qua cửa hàng thời trang của mình một vòng. Nhân viên phục vụ ở đây rất chăm chỉ, không thừa dịp ông vắng mặt mà tán dóc quên chào khách như ở những nơi khác.

Cửa hàng của ông khá gần với quán Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ. Mặt tiền cửa hàng xem ra rất lớn, tuy không phải hạng nhất nhưng cũng thuộc tầm trung bình khá. Quần áo và trang sức trong tiệm cũng không quá đắt, giá cả chủ yếu ở mức trung bình kèm theo một số món giá cao.

Ông đi vào bên trong, hai nhân viên cửa hàng lập tức tiến tới.

“Hùng ca, sinh ý buổi sáng coi như tốt. Hùng ca, nghe nói anh mua nhà rồi.” Nhân viên phục vụ Trương Tĩnh cất tiếng cùng giọng nói ngọt ngào và khuôn mặt tươi cười. Dáng vẻ của cô bé thanh thanh tú tú, mặt tròn, da trắng, khóe miệng khẽ nhoẻn, khiến người ta cảm thấy có chút vui vui không nói thành lời.

Kỳ thật lúc tuyển nhân viên phục vụ, ông đã tính toán đôi chút, định mai mối cô bé này với thằng em trai của ông một phát, gần chợ gần nhà, nước phù sa không chảy ruộng người ngoài. Tiếc rằng sau đó hỏi ra thì nước phù sa đã có chủ rồi, mảnh ruộng nhà ông vẫn là một mảnh hoang vu, cỏ dại quanh năm, không người hỏi thăm.

“Vừa giao hai chục ngàn tiền đặt cọc.” Ông lật xem sổ sách phía sau quầy, tính xem hôm nay cửa hàng đã thu về được bao nhiêu.

“Em nghe Lão Ngũ ca nói anh muốn mua căn nhà đắt tiền nhất đấy.” Trương Tĩnh cảm thán, không biết lấy ra từ đâu tờ bướm quảng cáo mua nhà của công ty bất động sản, “Em cũng muốn mua nhà quá.”

“Không phải bạn trai em đã có nhà rồi sao?” Ông ngẩng đầu hỏi.

“Đó đâu phải nhà em đâu. Căn nhà kia đứng tên cha mẹ của ảnh mà, chẳng liên quan gì đến em cả.” Trương Tĩnh ngẩng đầu nhìn xa xăm, thể hiện niềm u oán vô bờ bến.

“Được rồi, ít ra thì em cũng có nhà riêng, còn chị là phải ở chung với cha mẹ chồng luôn này, bất tiện hết sức, nhất là phải chú ý cách ăn mặc vào mùa hè nữa. Muốn nói cái gì cũng phải để ý đến cha mẹ chồng, rồi sau này có con chắc chỉ còn nước cho nó ra ở ban công quá.” Khúc Lệ Dĩnh, nhân viên còn lại của cửa hàng thừa dịp không có khách mà phàn nàn.

Khúc Lệ Dĩnh đã kết hôn, hiện đang ở cùng một nhà với cha mẹ chồng. Căn nhà quá nhỏ nên vô cùng phiền phức. Cô nàng rất bất mãn chuyện này, thường xuyên phàn nàn cái này cái kia.

Ông chẳng hiểu vì sao sau khi phụ nữ kết hôn lại biến thành oán phụ hết thế này. Vợ trước của ông cũng như thế, mỗi ngày không ngừng lảm nhảm than trách cái này không tốt, cái kia không tốt. Mẹ kiếp, tại sao lại nhớ tới con đàn bà chết tiệt kia vậy nè? Tới giờ này ông vẫn còn muốn đánh chết ả, ông toàn tâm toàn ý với ả, vậy mà ả dám ngoại tình lừa dối ông, đã vậy còn tố ông bạo lực gia đình.

Đờ mờ, mày cắm sừng ông suýt nữa khiến ông làm cha của đứa trẻ khác, ông đánh mày là nhẹ rồi!

“Chị Khúc, hai vợ chồng chị nên mua nhà đi, thu nhập của chồng chị bây giờ cũng không ít mà.” Trương Tĩnh đưa tờ bướm cho Khúc Lệ Dĩnh xem.

Khúc Lệ Dĩnh đọc tờ bướm cẩn thận, “Bán nhà theo kỳ… Lỡ như giao tiền xong mà mấy tên chủ thầu ôm tiền chạy trốn thì chủ nhà chỉ còn nước trợn mắt à?”

“Bây giờ đều bán nhà theo kỳ mà, chị xem Hùng ca cũng mua kìa.” Trương Tĩnh nói.

Khúc Lệ Dĩnh có chút động tâm, cô cầm tờ bướm ngồi ở một bên nghiên cứu.

Lão Ngũ miệng rộng chết bầm, ông còn chưa chính thức mua nhà mà đã rêu rao khắp thiên hạ rằng ông mua nhà rồi, lâu quá chưa bị vợ tát nên ngứa mỏ phải không? Ông mắng thầm Lão Ngũ một chập rồi lại tiếp tục xem sổ sách.

Sổ sách hoàn toàn không có vấn đề, ông duỗi lưng mệt mỏi, đi đến kho hàng đằng sau tiệm. Trong kho hàng ngoại trừ mấy thứ chồng chất linh tinh còn có một bàn thờ, bày đồ cúng Quan Công cầm đại đao.

Quan Công, ngoài biểu tượng thể hiện lòng trung nghĩa còn được dân gian tôn sùng là thần võ. Bản thân ông vốn không tin tà, nhưng đi đêm có ngày gặp ma, dù sao thì Tiểu Mễ nhà ông vẫn chưa trưởng thành, nhà ông vẫn chưa mua xong đây này.“Quan lão gia, tôi xuân tâm nảy mầm vừa ý Lam Thiếu Bằng, mong ngài phù hộ tôi thuận lợi cua được hắn. Nếu thành công, tôi nhất định sẽ đốt đàn hương xịn nhất cho ngài.” Ông cung kính chắp tay trước ngực cúi người chào. Ông là người giang hồ như vậy, Quan lão gia nhất định sẽ phù hộ ông theo đuổi Lam Thiếu Bằng đấy.

À mà chờ đã, chuyện nhân duyên phải cầu Nguyệt Lão chứ nhỉ? Cầu Quan Công có tác dụng không đây? Ông sờ đầu, dù sao cũng đều là thần, chắc không sao đâu. Ông mới từ trong kho hàng đi ra chợt nghe Trương Tĩnh và Khúc Lệ Dĩnh ở bên ngoài kinh hô: “Mau nhìn kìa, đẹp trai ghê nha, có phải là ngôi sao diễn viên không nhỉ?”

Trai đẹp hả? Phải đến ngắm một chút mới được. Vì vậy ông cũng tò mò, đứng sau lưng người mẫu sau tủ kính mà nhìn ra ngoài. Một mỹ nam tử khá quen thuộc mà ông ngày đêm mong nhớ tiến vào tầm mắt ông.

Lại nói hôm nay mỹ nam tử không mặc Âu phục mà mặc quần áo ngày thường. Một chiếc áo khoác bình thường phối cùng một chiếc áo len cashmere vàng nhạt, một chiếc quần jeans không đắt tiền nhưng rất thích hợp để tôn lên cặp chân dài hoàn mỹ của Tiểu Lam Lam nhà ông. Ôi Tiểu Lam Lam thân yêu của anh, vẻ đẹp của em đa tình như vậy, làm sao anh có thể nào không tương tư cho được?

Có rất ít người có thể biến hàng vỉa hè hàng thành hương vị hàng hiệu, ví dụ như Lam Thiếu Bằng. Cũng có rất ít người có thể biến hàng hiệu thành hương vị hàng vỉa hè, ví dụ như Lão Ngũ. Cái này là gọi là sự chênh lệch trần trụi.

Kết quả, ông mày đẩy cánh cửa tiệm, sải cặp chân cường tráng ra để theo đuôi Lam Thiếu Bằng. Vầng, đây là lần đầu tiên trong đời ông theo dõi một người như một thám tử đấy. Đúng rồi có lẽ ông nên dùng điện thoại di động chụp lại tư thế oai hùng tiêu sái Tiểu Lam Lam nhà ông nhỉ? Thế là ông móc điện thoại ra, mở camera, bắt đầu ghi lại hành trình hạnh phúc của mình.

Lam Thiếu Bằng rẽ 3610 vào một cửa hàng, dạo một vòng rồi trở ra rất nhanh, tựa như cưỡi ngựa xem hoa, chẳng có mục đích. Nét mặt của hắn rất nghiêm trọng, không có cười giả tạo như lúc bán nhà ở công ty, ánh mắt cũng không sáng ngời như trước. Ông cảm thấy vẻ ảm đạm này thật chẳng phù hợp với hắn chút này. Đàn ông u buồn là đẹp nhất ư? Vô nghĩa! Ông gần đây cho rằng đàn ông tràn ngập sức sống mới là đẹp nhất ấy.

Tỉ lệ người trên đường phố xoay đầu lại nhìn Lam Thiếu Bằng là 100%, đương nhiên nếu ông có thể quang minh chính đại đi bên cạnh hắn, ông dám cá tỉ lệ này sẽ tăng vọt lên 200% đấy. Hai anh đẹp trai người đi trước người đi sau xứng đôi vừa lứa một cách tự nhiên như này chắc chắn sẽ đập phát chết luôn vô số thiếu nữ đấy!

Ông còn chưa tưởng tượng xong thì bắt gặp một chiếc Mercedes đỗ lại ven đường, từ Mercedes bước ra là một thằng đại gia cẩm hường loè loẹt, trông quen mặt cực kỳ. Ông chợt nhớ trong những tấm hình Hồng Nghị đưa cho có mặt nó. Thằng này tên gọi Chu Nghệ Thông, cái rễ hành của dòng họ Chu.

Rễ hành tiến đến dùng bàn tay heo của nó bắt lấy cánh tay của Tiểu Lam Lam nhà ông, “Lam Thiếu Bằng, tôi gọi mười mấy cuộc điện thoại, vì sao cậu không bắt máy hả?”

Lam Thiếu Bằng cúi đầu nhìn thoáng qua tay Chu Nghệ Thông, thái độ còn tồi tệ hơn lúc nãy, “Tôi bận.”
“Cậu bận? Cậu bận đến mức có thời gian dạo phố mà không có thời gian bắt máy cuộc gọi của tôi? Cậu đúng là bận rộn thật đấy!” Mặt thằng Chu Nghệ Thông đen thui, những từ cuối cùng trong miệng nó là đi từ kẽ răng mà ra.

“Chu đại thiếu gia cậu cũng đang bận kết hôn kìa, vì sao lại nhàn nhã xuất hiện ở chỗ này?” Lam Thiếu Bằng giọng điệu tràn đầy mỉa mai, Chu Nghệ Thông cắn răng, lôi Tiểu Lam Lam nhà ông đi.

Không xong rồi, Tiểu Lam Lam nhà ông đang gặp nguy hiểm. Ông nhanh chóng lặng lẽ theo sau bọn hắn. Cái đờ mờ, chỉ cần Tiểu Lam Lam bị thương tổn, ông sẽ lập tức động thân làm anh hùng cứu mỹ nhân, Tiểu Lam Lam sẽ cảm động, hảo cảm của hắn sẽ tăng gấp đôi, hạnh phúc sẽ nhích gần ông thêm một bước. Cơ mà ông lại nghĩ tới một vấn đề, Tiểu Lam Lam có cong hay không đây? Vì hắn mà ông mày đã cong queo cả rồi, hắn cũng nên bảo rằng hắn muốn cùng cong với ông đi à nha ~~~~~ há há há há…

Mà… cái rễ hành nhà Chu đó tìm Tiểu Lam Lam nhà ông làm chi vậy nhỉ? Có khi nào nó cũng vừa ý Tiểu Lam Lam nhà ông không? Có khi nào dù Tiểu Lam Lam bị cự tuyệt nhưng vẫn còn ráng quấn theo không? Không được! Lam Thiếu Bằng là của ông, mày là cái rễ hành phương nào, coi chừng ông chém chết bỏ bây giờ.

Chu Nghệ Thông lôi Lam Thiếu Bằng quẹo vào một con hẻm nhỏ, lại còn là một ngõ cụt. Ngõ cụt không có người, chỉ có một mụn xe con cũ kĩ đậu ở một bên. Ông trốn đằng sau xe, quan sát hành động của Chu Nghệ Thông.

Chu Nghệ Thông mặt lạnh dồn Lam Thiếu Bằng vào góc tường, “Tôi nói rồi, việc tôi kết hôn không ảnh hưởng đến việc chúng ta quen nhau.”

“Tôi cũng đã nói rồi, tôi không muốn làm người tình lén lút của cậu.” Lam Thiếu Bằng giãy giụa, trợn mắt nhìn tay Chu Nghệ Thông.

“Cậu muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa đây? Kết hôn là bất đắc dĩ, người nhà bắt tôi kết hôn, tôi hết cách rồi. Cậu nghĩ cha mẹ tôi có thể chịu đựng được việc con họ có người yêu là nam sao? Năm đó lúc cậu bảo với gia đình cậu rằng cậu yêu tôi, cậu đã quên rằng nhà cậu nổi sóng nổi gió rồi sao? Cậu kiên trì đến cuối cùng còn không phải bị cha mẹ đuổi ra khỏi nhà đoạn tuyệt quan hệ sao?” Chu Nghệ Thông chống hai tay lên tường, vây lấy Lam Thiếu Bằng.

“Tôi đã làm đến nước đó rồi thì vì cái gì cậu không thể kiên trì đến cuối cùng cùng tôi?” Ánh mắt sáng ngời của Lam Thiếu Bằng nhìn thẳng vào Chu Nghệ Thông, hắn rất hi vọng Chu Nghệ Thông cũng kiên trì đến cùng giống như mình.

“Tôi không phải cậu, có nhiều thứ tôi không thể buông bỏ được. Ở bên tôi được không? Chúng ta sẽ lại như ngày trước.” Chu Nghệ Thông chân thành nói, “Người tôi yêu vẫn luôn là cậu.”

“Tân nương của cậu đã mang thai hai tháng, cậu nói cậu yêu tôi, vậy mà lại đi quan hệ với người khác, lại còn có con. Đây là tình yêu của cậu sao?” Lam Thiếu Bằng khi nói lời này thoáng mang theo một chút nức nở, hẳn là đang khó chịu lắm.

Phản bội, ông cũng từng nếm qua loại phản bội trắng trợn này. Năm đó ông nghe lời chị, sống nghiêm túc, không hề sa chân vào giang hồ. Ông lấy vợ theo quy luật vốn có, định bôn ba bên ngoài dốc sức kiếm tiền nuôi gia đình, còn ả thì ở nhà chăm sóc tốt Tiểu Mễ và thằng đệ nhà ông. Thế mà ả dám yêu đương vụng trộm, còn vác theo cái bụng to đùng! Đậu xanh rau má, đâu phải ai cũng chịu đựng được nỗi bi phẫn khiến người ta chỉ muốn giết người này! Lam Thiếu Bằng, anh rất thông cảm với em!

Còn thằng Chu Nghệ Thông thì bị hội chứng Quỳnh Dao rồi, ông ngồi nghe lỏm mà mắc ói thấy bà mẹ. Bất quá ông đã hiểu, Lam Thiếu Bằng là gay. Xem ra ông trời đối xử với ông không tệ, ông khỏi cần bẻ cong nữa, chỉ cần làm thịt cọng rễ hành kia là Lam Thiếu Bằng sẽ thuộc về ông ngay thôi. Chu Nghệ Thông, từ giờ trở đi, mày là kẻ thù của tao.

“Thực xin lỗi, tôi biết rõ tôi nợ cậu rất nhiều, tôi cũng không thể tránh được. Chỉ cần cậu không rời đi, tôi sẽ cho cậu tất cả.”

“Tôi muốn kết hôn, cậu có thể cho tôi sao? Tôi muốn cậu đứng giữa đường hô to rằng cậu yêu tôi, cậu làm được sao?” Hai mắt Lam Thiếu Bằng đỏ hoe nhìn Chu Nghệ Thông. Chu Nghệ Thông trầm mặc.

Phía sau xe, ông ngồi chồm hổm vất vả, chụp ảnh cũng vất vả. Cái rễ hành kia thì cho em được cái gì? Lam Lam thân yêu à, chân mệnh thiên tử của em ở chỗ này nè. Chỉ cần em đồng ý yêu anh, đừng nói kết hôn, đừng nói đứng giữa đường hô to ‘anh yêu em’, chỉ cần em nói bây giờ muốn anh băm cọng rễ hành kia làm hoành thánh là anh lập tức ra tay chém nó ngay và luôn cho em.

“Cưng à, đừng làm rộn có được không? Chúng ta như thế này rất tốt mà, yêu nhau nhiều năm như vậy, phần cảm tình này anh vô cùng quý trọng.” Chu Nghệ Thông bỗng nhiên ôm lấy Lam Thiếu Bằng. Lam Thiếu Bằng giãy dụa,”Cậu buông ra, đừng động vào tôi.”

“Thiếu Bằng, vợ anh căn bản không phải là gái trinh, vậy mà mỗi ngày anh phải hầu hạ thứ hàng nát đó như nữ hoàng vậy. Anh vĩnh viễn không thể nào quên được lần đầu của em. Đừng cự tuyệt anh nữa, được không nào?” Chu Nghệ Thông lung tung hôn môi hôn má Lam Thiếu Bằng, nhưng sau đó chợt dừng lại. Bởi lẽ, Lam Thiếu Bằng đang kề một con dao găm lên cổ nó.

“Đừng động vào tôi, nếu không tôi sẽ giết cậu.” Lam Thiếu Bằng chĩa dao găm vào Chu Nghệ Thông, Chu Nghệ Thông giơ hai tay lên lui về phía sau vài bước, gượng cười vài tiếng, “Thiếu Bằng, cậu bình tĩnh lại nào.”

Chương 8

Ông là ông thấy bản thân mình ngu ngốc chết đi được. Nhìn lầm người rồi. Cứ tưởng rằng Lam Thiếu Bằng là thư sinh nhã nhặn, mà đó, nhìn thấy chưa, động đao rồi kìa. Thì ra Lam Lam nhà ông lúc giận dữ chuẩn men lắm đó nha ~~~

Công tử bột hậm hực rời đi, ông chạy trước đến một cột điện, ngồi xuống, vờ như đang hút thuốc xem điện thoại. Chu Nghệ Thông không hề chú ý đến ông, đi đến Mercedes, nổ máy lái xe đi.

Lam Thiếu Bằng đi ra khỏi ngõ cụt, nhìn theo hướng chiếc Mercedes. Cho đến khi chiếc xe kia biến mất khỏi tầm mắt, hắn vẫn còn ngơ ngác cầm dao. Ấy, nếu cảnh sát trông thấy cảnh này thì thế nào người ta cũng nghĩ rằng hắn là ăn cướp mất thôi. Vì vậy ông ngẩng đầu gọi một tiếng: “Đây không phải Quản lí Lam sao?”

Lam Thiếu Bằng rốt cục chịu cúi quả đầu quý phái xuống mà nhìn ông. Ông ngậm điếu thuốc, đứng lên tựa vào cột điện, cảm thấy nụ cười của mình đặc biệt mê người, “Quản lí Lam, thật là trùng hợp, ngài đang đóng phim sao? Tới phần mấy của Rush Hour rồi?”

Ông chỉ chỉ con dao trong tay Lam Thiếu Bằng, Lam Thiếu Bằng hơi xấu hổ giấu đi, “Đồ lưu niệm mua hồi đi du lịch ấy mà.”

“Tốt nhất là không nên động đao, đây không phải chuyên môn của cậu. Chuyên môn của cậu là bán nhà cửa cơ mà.” Ông thu dao găm của hắn lại, tránh để người qua đường nhìn thấy rồi hiểu lầm.

Lam Thiếu Bằng cắn môi, đôi môi vốn tái nhợt bị cắn sưng đỏ lên. Ông lập tức cười nói, “Tôi đang ngồi đây nhắn tin, vừa lúc có cậu đi qua, chúng ta đúng là có duyên ghê nha.”

Lam Thiếu Bằng nghe xong thở dài một hơi phảng phất. Ông đoán Lam Thiếu Bằng chắc hẳn là lo lắng ông nhìn thấy chuyện giữa hắn và Chu Nghệ Thông. Những gì nên thấy và không nên thấy ông đã ghi sổ cả rồi. Lam Lam thân yêu của anh ơi, em xem anh khéo hiểu lòng người chưa này.

“Thật là trùng hợp, ngài Tôn dạo phố à?” Lam Thiếu Bằng lại bắt đầu phủ lên mặt nụ cười đặc trưng của hắn khi bán nhà. Ông vừa bắt gặp nụ cười này liền co rút dạ dày. Nụ cười kia thật câu dẫn, câu dẫn khiến cho người ta phải e sợ, sợ rằng sẽ rơi vào một cạm bẫy khổng lồ.

“Tôi có một tiệm bán quần áo gần đây đấy, mau mau đến xem.” Ông đưa tay chỉ về phía tiệm của mình, Lam Thiếu Bằng thoáng kinh ngạc.

Loại vẻ mặt này ông sớm đã thấy nhưng không thể nào trách được. Rất nhiều người sau này khi biết rõ ông là dân làm ăn chân chính đều biểu lộ sự ngạc nhiên như vậy. Ông mày khôi ngô tuấn tú, đẹp trai lồng lộn như thế kia mà sao trong mắt chúng bây lại cứ trở thành du côn cướp giật vậy hả?!

“Được.” Lam Thiếu Bằng tựa hồ có hứng thú với cửa tiệm của ông, đồng ý muốn đến xem. Tuyệt vời tuyệt vời! Xem ra ông đã khiến cho Lam Thiếu Bằng có ấn tượng tốt hơn một chút rồi.

Cuối cùng thì ông cũng được đi sóng vai cùng Lam Thiếu Bằng, tiếng có tiếng không bắt đầu nói chuyện phiếm.

“Ngài Tôn kinh doanh buôn bán hẳn là lời không ít tiền đi nhỉ?”

“Cũng nhờ chắt chiu dành dụm nên mới lời không ít tiền.”

Bây giờ làm người khó vê lờ, ông ăn ngay nói thật như vậy đấy mà Lam Thiếu Bằng lại dùng cái ánh mắt dành cho bọn ăn chơi hoang đàng mà bắn phá ông. Ông là một thanh niên cần kiệm liêm chính rất đáng khen đấy, ông dám cá rằng thời nay không có thằng nào được như ông đâu.

“Là như thế này, con của tôi bị bệnh tim bẩm sinh, phải bỏ ra thật nhiều tiền đầy giải phẫu, còn thằng em thì tôi cho nó xuất ngoại du học. Cứ thế nên bây giờ tôi mới nghèo kiết xác.” Ông đành giải thích. Anh của em vốn là người thiện lương, vì sao em nỡ không tin anh thế này?

Lam Thiếu Bằng gật gật đầu, “Ngài Tôn đúng là một người cha và một người anh mẫu mực. Con anh thế nào rồi?”

“Tốt rồi, mấy năm trước có một người nước ngoài hiến tim cho Tiểu Mễ nhà tôi làm giải phẫu. Nhóc nhỏ hiện giờ đã như trẻ con bình thường rồi.”

“Con của anh thật may mắn.”

“Phải nói là vận khí của tôi tốt.”

Nói tới nói lui, bọn ông đi đến cửa tiệm bán quần áo. Ông đẩy cửa mời Lam Thiếu Bằng vào. Khúc Lệ Dĩnh và Trương Tĩnh vừa thấy Lam Thiếu Bằng tiến đến liền tươi cười vô cùng ngọt ngào, “Hoan nghênh đến tiệm, ngài cần gì ạ?”

“Đây là bạn anh mời đến đấy, mấy đứa đang bận việc gì thì cứ tiếp tục làm việc đó đi.” Đờ mờ, hai đứa nhân viên phục vụ trong cửa tiệm ông lập tức biến thành phần tử dư thừa. Tụ tập tới đây làm gì? Chướng mắt dễ sợ. Tụi bây mà xáp tới nữa là ông cho tụi bây đi sửa nhà kho luôn đó.

Lam Thiếu Bằng dạo một vòng trong tiệm. Ông giới thiệu cho hắn các mặt hàng thời trang nam mới về. Lam Thiếu Bằng ngược lại vừa cười vừa nhìn sang bên kia một cái. Hắn đang thích thú với một chiếc áo khoác không phải không phải hàng hiệu. Hắn không nói thẳng ra là thích, chỉ cầm trong tay lật qua lật lại xem rồi mỉm cười tựa như vừa đào được bảo vật.

“Thích thì cứ thử xem. Bên kia là phòng thử đồ, thử xem nào.” Ông xúi giục Lam Thiếu Bằng.

Lam Thiếu Bằng cũng không khách sáo, cầm quần áo đi vào phòng thử áo.

Có rất ít người bẩm sinh là móc treo quần áo. Lam Thiếu Bằng tuyệt đối là người mẫu trong tiệm ông đấy. Cho dù đó không phải là hàng hiệu thì mặc trên người hắn đều trở nên giống như hàng hiệu. Nhìn Lam Thiếu Bằng thử từng chiếc quần chiếc áo trong tiệm mà lòng ông cảm thấy thật bất công. Vì sao ông mặc cũng toàn hàng hiệu, vậy mà khi đến công ty bất động sản, bọn bán nhà cứ sửng sốt tưởng ông là nhân viên giao hàng vậy? Thị lực chúng nó kì diệu quá nha!

Lúc đầu Trương Tĩnh và Khúc Lệ Dĩnh còn có hảo cảm với Lam Thiếu Bằng, thế nhưng Lam Thiếu Bằng thử áo quần riết thành nghiện, thử mãi không ngừng. Một lúc sau, hai nhân viên phục vụ bắt đầu cau mày phàn nàn.

“Vậy cuối cùng hắn có mua hay không vậy? Thử đồ gì mà lắm thế, có chịu dừng  hay không đây?” Trương Tĩnh phàn nàn đầu tiên.

“Nãy giờ chị đếm được hơn mười lăm bộ rồi đấy, hắn muốn giày vò chúng ta tới khi nào?” Khúc Lệ Dĩnh ôm đống quần áo Lam Thiếu Bằng đã thử, “Hay là hắn đang thất tình, trút giận lên bọn mình?”

Không hổ là phụ nữ đã kết hôn, một lời nói ra trúng phóc. Ông chỉ có thể âm thầm tán thành sự nhạy bén của Khúc Lệ Dĩnh, Lam Thiếu Bằng chỉ có thể dùng ánh mắt thể hiện sự bất mãn của hắn.“Chị Khúc, chị xem ông chủ của tụi mình cứ bám theo anh ta mãi kìa, cả thái độ của ổng nữa. Có khi nào ổng đã manh động xuân tâm với trai đẹp rồi không?” Trương Tĩnh nói.

Không hổ là thiếu nữ đang yêu, ông cảm động như vừa được tri âm, thiếu chút nữa giữ chặt tay Trương Tĩnh mà nói, “Em gái à, em bị đau mắt đỏ rồi kìa.”

“Đàn ông mà yêu đàn ông sao? Thật buồn nôn, khéo lại dính bệnh AIDS.” Khúc Lệ Dĩnh nhếch miệng lắc đầu đón lấy bộ quần áo.

Khúc Lệ Dĩnh, bộ cô muốn mất việc à? Ông phóng ánh mắt dao kéo qua. Khó lắm ông mày mới kiếm được một mỹ nam như vậy, tụi bây phải biết phối hợp với ông chứ? Một kẻ cản đường ngu ngốc, chả trách cô lại xích mích với bố mẹ chồng. Thật chẳng tâm lí gì sất.

Dường như Lam Thiếu Bằng phát tiết đủ rồi, quần áo và trang sức trong tiệm ông cơ hồ đã bị hắn mặc thử mấy lần. Cuối cùng hắn cầm chiếc áo khoác mình vừa ý ban đầu, nói: “Tôi thích chiếc áo này. Bao nhiêu tiền?”

“Không cần trả tiền, cậu cứ lấy áo đi, không cần trả tiền, ha ha a…” Ông cười gian, Lam Lam nhà ông mặc quần áo nhà ông thì làm sao mà tính tiền được cơ chứ.

“Không được, tôi không thể vô duyên vô cớ lấy đồ của anh được.” Lam Thiếu Bằng lấy ví tiền định trả tiền.

Ông ngăn hắn lại, “Không được, tôi nói tặng cho cậu là tặng cho cậu. Cậu đừng đưa tiền, không là tôi buồn đấy.”

“Không được mà, anh phải lấy tiền.”

“Vậy mà cậu xem tôi là bạn sao? Nếu là bạn thì thu tiền lại đi, nếu không thì cậu không nể mặt tôi rồi.”

“Ngài Tôn, quan hệ giữa chúng ta là quan hệ người mua và người bán.” Lam Thiếu Bằng cười ha hả nói.

“Được rồi, cho dù giữa chúng ta là quan hệ mua bán, nhưng hôm nay tôi muốn kết bạn với cậu mà, cậu xem thường tôi phải không?”

“Tôi không có xem thường anh.”

“Vậy cậu thu tiền lại đi.”

“Ngài Tôn!”

“Tên tôi là Tôn Anh Hùng, cậu có thể gọi tôi là Hùng ca.” Ông giở trò vô lại.

Lam Thiếu Bằng không lay chuyển được ông, ông dúi túi đựng áo vào trong tay hắn, “Này mới đúng nè. Được rồi, hôm nay ngày lành tháng tốt, chúng ta trở thành bạn bè, cho nên tôi quyết định, chúng ta đi ra ngoài ăn mừng đê.”
Không đợi Lam Thiếu Bằng phản ứng, Trương Tĩnh đã kêu ra tiếng như đau răng, “Hùng ca muốn bày Hồng Môn Yến* mà không mang em theo nha.”

“Đúng đó, chúng em chưa ăn cơm, đang đói bụng muốn chết đây này ~~~” Khúc Lệ Dĩnh chơi màn đánh rắn dập đầu, liếc mắt làm nũng.

“Thôi thôi thôi, đi tìm thằng ghệ của mấy đứa mà làm nũng ấy, chua chết ông rồi.” Ông kéo chặt Lam Thiếu Bằng bỏ chạy. Chạy chậm là tạch với hai cái bóng đèn siêu việt kia ngay, chúng nó thuộc loại 38.38 watts đấy, chẳng đùa đâu.

Lam Thiếu Bằng dở khóc dở cười xách túi bị ông túm ra ngoài, hướng thẳng về quán Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ.

“Ngài Tôn, không, Hùng ca, anh dẫn tôi đi ăn mừng thật sao?” Lam Thiếu Bằng vừa đi vừa hỏi.

“Đúng thế, đến tiệm cơm nổi tiếng thành phố vừa ngon vừa rẻ già trẻ không gạt nào.” Ông cười toe, nhìn nhìn nhà hàng bên kia đường.

“Anh thật là hào phóng.” Lam Thiếu Bằng cười hì hì, “Hùng ca, thật ra nếu anh cần gì thì cứ nói thẳng với tôi, không cần tặng áo và mời đi ăn đâu, dù sao chúng ta cũng không thân nhau mấy.”

“Sao lại không thân cơ chứ? Chúng ta đã gặp nhau ba lần, tục ngữ nói trước lạ sau quen, chúng ta đều là bạn bè cũ đúng không, ha ha ha ha…” Ông phản xạ vô cùng nhanh nhạy, thật đúng là một bậc thầy giao tiếp.

“Nếu anh muốn giành nhà trước khi công ty gieo số thì cứ nói, không cần phải như vậy đâu.” Ánh mắt sáng lấp lánh của Lam Thiếu Bằng tựa như có thể thấy rõ hết thảy. Bị nhìn xuyên rồi.

“Ặc ặc, tôi là người chính trực, không bao giờ lợi dùng người khác, bất quá nếu Thiếu Bằng cậu đã nguyện ý giúp tôi đặt số trước thì tôi cũng không nỡ chối từ.” Ông cười vô cùng xáng lạn, vui chết đi được. Lại nói, Lam Thiếu Bằng đã tím tái mặt mày rồi, hắn chấp nhận giùm ông có được hay không?

“Ha ha ha… Vậy là anh nhờ vả tôi rồi còn gì nữa.” Lam Thiếu Bằng không khỏi cười ra tiếng, “Vậy, nếu anh đã mời tôi đến nhà hàng tốt nhất thì tôi cũng không nỡ chối từ. Chúng ta đi thôi.”

Lam Thiếu Bằng định băng qua nhà hàng bên kia đường, ông vẫn đứng y nguyên một chỗ không nhúc nhích. Lam Thiếu Bằng quay đầu lại hỏi ông, “Không phải anh muốn mang tôi đến nhà hàng tốt nhất thành phố ư? Sao anh không qua?”

“Chúng ta đã đứng ngay cửa ra vào của tiệm cơm nổi tiếng thành phố vừa ngon vừa rẻ già trẻ không gạt rồi mà.” Ông ngẩng đầu lên, bảng hiệu to đùng của tiệm cơm Món cay Tứ Xuyên bị ánh mặt trời chiếu xuống chói loà, mất hết con mẹ nó chữ.

Ông chợt thấy Lam Thiếu Bằng run rẩy. Theo ông đoán chừng, có lẽ hắn cũng đã quên mất mùi vị của thất tình là gì rồi, nét mặt của hắn nói cho ông biết rằng, hắn rất muốn quất ông ngay tắp lự.

Tiệm cơm Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ là một tiệm cơm không nhỏ, đương nhiên quy mô so ra là kém với nhà hàng rồi, nhưng nếu tổ chức lễ cưới tiệc tùng cỡ nhỏ và cỡ trung thì cũng đâu có vấn đề gì.

Nhân viên phục vụ vừa thấy ông đứng trước cửa ra vào liền tươi cười đón chào, “Xin chào Hùng ca.”

“Chào, tôi và bạn tôi tới dùng cơm, cách thức như cũ nhé.” Ông chào hỏi nhân viên phục vụ xong, liền la lớn, “Lam Thiếu Bằng, cậu ngây ngốc ở đó làm gì, còn không vào dùng cơm?”

Với chất giọng oang oang của ông, người trên đường nhao nhao ghé mắt nhìn về phía Lam Thiếu Bằng. Lam Thiếu Bằng cắn răng đen mặt, lập tức đi cùng ông vào quán Món cay Tứ Xuyên.

Ông dẫn Lam Thiếu Bằng vào gian phòng 666, vốn là phòng ông hay dùng để tiếp khách. Trang thiết bị trong tiệm cơm Lão Ngũ cũng không tệ, sàn gỗ bóng loáng, bàn ăn sạch boong.

Ông và Lam Thiếu Bằng ngồi xuống, nhân viên phục vụ đứng ở một bên chờ bọn ông gọi món ăn. Ông đưa thực đơn ra trước mặt Lam Thiếu Bằng, “Thích món nào thì gọi món đó. Tay nghề đầu bếp ở đây xem vậy chứ rất đậm chất Tứ Xuyên đấy.

Lấy cho tôi nửa cân rượu!”

Nửa cân rượu… Ông khẽ tính toán, với tửu lượng của mình, ông không tin ông không đốn ngã Lam Thiếu Bằng đấy. Mỹ nam à, tối nay em sẽ là của anh. Mua ha ha ha ha ha…

==============

*Hồng Môn Yến là một điển tích có nguồn gốc từ thời chiến quốc. Điển tích Hồng Môn Yến nói về việc Hạng Vũ tổ chức tiệc mừng công với ý muốn giết Lưu Bang. Lưu Bang dù trải qua nhiều phen nguy hiểm nhưng cuối cùng đã an toàn thoát hiểm ~> ám chỉ bữa tiệc mở ra để mượn cớ hại người.

Ghi chú một chút:

Không biết ở Trung Quốc như thế nào, chứ ở Việt Nam, nếu bỏ qua mấy thứ liên quan đến vật lý như khối lượng riêng trọng lượng riêng thì 1 cân ≤ 0.5 kilogram ≤  0.5 lít

Mà anh Khỉ bảo nửa cân rượu nên nửa cân ≤ 250 ml. Nhiêu đó rượu của ảnh chỉ cỡ một chai trà xanh C2 mà thôi. Như thế thì làm sao mà đốn ngã được mỹ nhơn nhỉ?:)))))

Hay là Cá nhầm…?

Chương 9

Nửa cân rượu, vừa đủ với tửu lượng của ông. Ông vốn được gọi là Tôn Tám Lạng* đấy. Ông uống tám lạng, rót cho Lam Thiếu Bằng bảy lạng, thế nào ẻm cũng say cho xem. Tên nhóc ấy làm sao mà uống nổi một lạng cơ chứ. (*Theo đơn vị đo cũ, nửa cân bằng tám lạng, nên mới có câu “Kẻ tám lạng, người nửa cân”)

Gà xào xả ớt, bao tử tái, cá luộc, lẩu dê, quyết tẩm sa tế… Ông yêu nhất là món thịt hấp ở quán Lão Ngũ, hương vị phải nói là ngon vê lờ. Vợ Lão Ngũ làm đồ chua ngon nhất, đặc biệt là món đặc sản Hải Nam dầm ớt và lòng đỏ trứng, cay cay lại chua chua, tựa như hương vị mà Lam Thiếu Bằng mang đến cho ông.

Ông bật nắp chai rượu sứ trắng, rót cho Lam Thiếu Bằng rồi rót cho mình. Lam Thiếu Bằng không muốn uống nhiều, từ chối, “Hùng ca, tửu lượng tôi kém lắm, không uống rượu được đâu. Anh nương tay với tôi đi.”

“Đàn ông nào lại không uống rượu được? Chẳng lẽ cậu không đi ra ngoài xã giao sao? Đừng có nói dối tôi, cậu đã chịu làm bạn tôi thì cùng tôi tạc chén này nào.” Ông cóc quan tâm Lam Thiếu Bằng nói gì, dù sao thì mục đích của ông là chuốc say “mỹ nhơn” mà… Mua ha ha ha ha…

“Hùng ca đã nói như vậy rồi, tôi không uống thì không nể tình Hùng ca. Đến, hai anh em chúng ta cạn một ly trước nào.”

Lam Thiếu Bằng giơ ly lên cười thân thiết với ông, ông lập tức bị mê muội nhìn không ra đông tây nam bắc. Ông nâng ly làm một hơi. Lam Thiếu Bằng cũng dứt khoát, một hơi uống cạn sạch.

“Ăn đi, những món đặc sắc đều nằm trong quán cơm Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ hết đấy. Cậu nếm thử đi, hương vị tuyệt vời lắm.” Ông ân cần gắp món cho Lam Thiếu Bằng, Lam Thiếu Bằng cười đến hàm súc. Nhìn hắn vẫn chưa đỏ mặt, lại còn rất bình thường, ông tự hỏi có khi nào thằng này uống rất trâu, hơn nữa lại còn thuộc dạng thâm tàng bất lộ không nhỉ? Ông tính sai rồi sao? Xem ra ông phải liều mạng tung ra bản lĩnh xuất chúng mới được.

Hai mươi phút sau, quả nhiên, ông mày dự đúng như thần. Qua một lần mời rượu nữa, ông uống đỏ rần mặt mày, vậy mà mặt Lam Thiếu Bằng vẫn trắng tươi, nụ cười trên mặt chỉ tăng chứ không giảm, bình tĩnh tựa như uống trà ở nhà mình. Bà mẹ nó, nếu cái nước trà này không mang theo số độ thì ông cũng đã háo hức uống mỗi ngày rồi.

Ông dùng sức trút rượu nhưng không còn một giọt, thế là lớn giọng thét to, “Nhân viên phục vụ, đưa rượu lên!”

Nhân viên phục vụ đứng tại cửa ra vào hỏi: “Hùng ca muốn uống rượu gì?”

“Một két bia một lốc rượu đỏ!” Ông nghĩ thầm, thằng oắt kia, ông cho mày Tam Anh chiến Lữ Bố, không tin mày không bỏ mình.

“Tốt, tôi thích bia lắm… Hùng ca, hôm nay không say không về.” Lam Thiếu Bằng cười đến là vui vẻ.

Lam Thiếu Bằng nghe xong ‘một két bia’ thì cả đôi mắt sáng quắc một màu xanh xanh. Bà mẹ nó, không lẽ ông lại tính sai rồi? Màn Tam Anh chiến Lữ Bố của ông nguy rồi…

Nhân viên phục vụ ngoan ngoãn nghe lời, trong chốc lát đưa đến một két bia và một lốc rượu đỏ. Bọn ông ăn nhậu thả ga. Nhưng đờ mờ, ông chạy WC toa-lét muốn nhuyễn cả chân, vậy mà Lam Thiếu Bằng vẫn không chịu say. Người ta bảo tác dụng của rượu đỏ cực mạnh, ông thấy đám người xung quanh như lọt vào trong sương mù, thế mà thằng kia vẫn bình tĩnh tự rót tự uống một mình.

Có một loại người được gọi là gùi đựng rượu, loại người này uống ngàn chén không say, hơn nữa mặt không đổi sắc, say hay không chỉ có mỗi mình hắn biết.

“Tôi nói tôi nói Lam Lam Lam Thiếu Bằng, sao cậu không say gì hết vậy?” Đầu lưỡi ông díu hết cả lại như phản chủ, hết dùng để nói chuyện được rồi.

“Hùng ca, tôi được gọi là Lam Không Say đấy, kỷ lục cao nhất của tôi là uống đổ mười vị khách hàng đó. Hùng ca, tôi hết bia rồi, gọi thêm một két nữa nào.” Lam Thiếu Bằng nghiêng người hô, “Nhân viên phục vụ, mang thêm két bia nữa đi.”

Đê ma ma, còn uống nữa hả? Tiểu Mễ nhà ông vẫn chưa có trưởng thành, ông không thể chết trên bàn rượu được. Ông vội vàng cởi giày, lấy đũa kẹp tấm lót giày màu trắng mà huơ huơ, “Tôi tôi tôi tôi giơ cờ trắng đầu hàng, đại hiệp à, ngài đi đi, phục phục phục ngài rồi.”

“Hùng ca, anh cũng chỉ mở một tiệm bán quần áo, không làm nghề nào khác nữa sao?” Lam Thiếu Bằng bắt đầu moi tin tức từ ông.

“Có có có đầu tư cái khác chớ… Thằng anh em Hoàng Đằng Đạt của ông… có khoan dầu bên Mông Cổ ấy… Ông ông ông mày cũng có cổ phần… Đậu xanh rau má thằng ranh Hoàng Đằng Đạt, tên thì đẹp mà số thì xui vãi luyện, khoan một cái giếng dầu mà ếu thấy dầu đâu cả. Đậu xanh rau má, tiền của ông ông ông lại ngâm nước nóng. Thằng ranh kia còn chưa từ bỏ ý định, còn muốn ông tham gia cổ phần khoan tiếp giếng dầu… Tiền của ông… Ôi, vì huynh đệ sao? Ông muốn giang hồ một chút, nên ông lại góp cổ phần rồi.”

Nhớ tới chuyện này ông liền khó chịu, vừa đau lòng tiền ngu vừa muốn giảng nghĩa khí, hai bên đều khó chịu. Tiền của ông là từ lợi nhuận thầu khoán công trình mà ra đấy, làm như dễ kiếm lắm chắc? Hoàng Đằng Đạt, nếu không ra dầu thì mày cứ bỏ mạng trên đồng hoang cho sói ăn là vừa rồi.

Lam Thiếu Bằng nhìn ông với ánh mắt cảm thông, nhất định hắn sẽ nghĩ ông rất ngu khi đầu tư kiểu này.

“Được rồi, để kể chuyện vui cho mà nghe. Hoàng Đằng Đạt vừa ý một cô gái Mông Cổ, muốn đi cầu hôn, nên nó kéo kéo kéo kéo ông đi chung để tăng thêm lòng dũng cảm. Ông ông ông mày là người nào, vừa ra tay là vô địch thiên hạ. Bọn ông vừa vào cửa, cha vợ anh vợ cậu em vợ nhiệt tình chiêu đãi bọn ông, mấy cô xinh xinh ca hát mời ông uống rượu. Ông nghe nói bên kia có có có quan niệm rằng, khi vào cửa, cha vợ cho rượu thì phải uống hết, bằng không thì không thể hiện được thành ý. Ông ông ông mày vì huynh đệ, giúp bạn không tiếc cả mạng sống, nốc luôn ba bát rượu to.”

“Tửu lượng Hùng ca thật cao!”

“Móa, cao cái rắm. Lúc ấy ông mày trượt dài từ bàn xuống đất, nằm bệnh viện hết một tuần lễ.” Hảo hán không đề cập chuyện anh dũng năm đó. Lại nói đây là huyết lệ sử đấy, thiên huyết lệ sử bi thương này của ông làm sao có thể diễn tả thành lời cho hết được đây này.

“Về sau thì sao?” Dường như Lam Thiếu Bằng rất hứng thú với tai nạn xấu hổ của ông, gục xuống bàn cười híp mắt hỏi.
“Hoàng Đằng Đạt hận chết ông luôn. Ba bát rượu là chuẩn bị cho con rể tương lai đấy, lẽ ra nó mới là đứa phải uống, kết quả là ông trượng nghĩa uống say một hơi chết bỏ. Nó khiêng ông đi bệnh viện, cha vợ anh vợ cậu em vợ đã cho ông là con rể, đuổi theo đòi gả con gái cho ông.”

“Ha ha ha, Hùng ca, đừng nói chuyện này là do anh bịa ra nhé.”

Lam Thiếu Bằng cười lớn, không hề tin chuyện này. Không tin thì thôi, ông đẹp trai như vậy mà không chịu tin à?

“Ông nói thật đấy, không tin ông bảo Hoàng Đằng Đạt nói cho chú em nghe.” Ông lấy điện thoại di động ra, mặt mày chếch choáng vẫn phải tìm cho ra số điện thoại của Hoàng Đằng Đạt, bấm nút gọi. Nhạc chờ bên kia truyền đến giọng trẻ con, ‘Oa oa ha ha, điện thoại bé thiếu tiền, oa oa ha ha, tìm bé làm gì’.

“Cu Đạt, sao không đổi nhạc chờ hả? Muốn đại ca trả tiền điện thoại cho mày hả hả hả?”

“Hùng ca, tìm em chi vậy?” Ở đầu dây bên kia, giọng của Hoàng Đằng Đạt truyền đến cùng với tiếng gió rít gào.

“Gọi xem mày bị chó sói ăn thịt chưa ấy mà.” Ông trả lời.

“Hùng ca, anh nhậu say rồi hả?” Hoàng Đằng Đạt bên kia nghe ra ông nói tào lao, thật không hổ danh huynh đệ của ông.

“Có một cậu bạn không tin anh với mày hùn vốn khoan giếng dầu kìa, mày nói cho cậu ấy nghe đi.” Ông đưa di động cho Lam Thiếu Bằng, Lam Thiếu Bằng nhận điện thoại hỏi, “Xin chào, vừa rồi Hùng ca nói các anh uống rượu cua gái trên đồng, đó là thật hay giả thế?”

“Cái gì mà thật hay giả? Say bí tỉ cả đám rồi kìa. Mau đưa Hùng ca về nhà cho ổng tỉnh rượu, để ông mày khoan ra dầu phát tài với Hùng ca coi!” Hoàng Đằng Đạt tắt điện thoại di động, không hề trả lời bọn ông.

“Này này này, ông ông ông là ông hỏi mày chuyện cua gái, mày cúp điện thoại làm gì? Thằng ngu!” Ông chộp lấy điện thoại gầm loạn một hồi, sau đó chẳng còn biết trời đất gì nữa. Bởi lẽ, ông cảm giác được mình vừa trượt dài từ trên bàn xuống đất.

Đau đầu, đau đầu quá… Chết ngất mất thôi, không phải ông đang uống rượu cùng Lam Thiếu Bằng sao? Ông nhớ hình như mình bị trượt xuống đất thì phải. Ông mở to mắt, mơ mơ màng màng ngồi dậy, mùi giường gối rất quen thuộc. Đây là nhà của ông giường của ông mà? Sao quay về đây rồi? Không nhớ nổi, không nhớ nổi.

“Anh, hôm qua anh say chết lên chết xuống, một người tự xưng là Lam Thiếu Bằng dìu anh trở về đấy.”

Tôn Anh Triết đặt một chén súp giải rượu ở bên giường, bắt đầu cằn nhằn liên miên, “Anh, anh uống nhiều quá chừng, định không muốn sống nữa sao? Năm ngoái anh say tưng bừng nằm viện bên Mông Cổ, làm em với Tiểu Mễ tưởng anh chết rồi, thiếu chút nữa là chuẩn bị hậu sự cho anh luôn.”

“Được rồi, anh nhớ mà.” Khó chịu… Đau đầu… Buồn ngủ… Hôm nay không đi đâu hết, ở nhà ngủ cho đã. Ông mất kiên nhẫn, nằm xuống xoay người ngủ.
“Anh, Tiểu Mễ nói tuần này có mở lớp giáo dục phụ huynh, muốn anh đi đó.” Thằng đệ vẫn cứ dong dài, giọng nói cứ ong ong khiến đầu ông rối tung rối mù.

“Thứ bảy anh còn phải đi qua công ty bất động sản chọn nhà nữa. Em đi thay anh đi, chọn nhà xong anh bay qua đó liền.” Phiền chết mất thôi, ba cái lớp học phụ huynh chó má thối nát gì đó chỉ là thủ đoạn tống tiền của trường học thôi. Bình thường đã mời phụ huynh tham gia hoạt động ngoại khoá rồi mà. Đây không phải là trẻ con đến trường. Đây là phụ huynh cùng cắp sách đến trường!

“À, anh ơi, Đào ca nói mới tìm được một phòng khám nằm ngay mặt tiền đường, ảnh thu xếp xong rồi đưa cho em đấy. Anh bảo em nên nhận hay không đây?” Tôn Anh Triết duy trì thái độ thận trọng với cái phòng khám bệnh mới bay đến, hỏi thăm ý kiến của ông anh trai này.

Ông cào đầu vài cái, làu bàu, “Nhận đi, ngu hay sao mà không nhận? Nếu về sau không mở phòng khám thì cho thuê cũng kiếm được bộn tiền. Đào ca của mày là kẻ có tiền, phòng khám này đối với nó chỉ là một món tiền nhỏ thôi.”

“A, vậy em sẽ nhận.” Tôn Anh Triết vui mừng, cười ha hả chạy đi.

“Nói nhảm, tiền tài, xã hội… Không có tiền thì sống thế nào?” Ông rên một câu, tiếp tục giả chết.

Thằng Lam Thiếu Bằng này tuyệt đối là cố ý rồi. Lần này ông nhận thua, lần sau ông nhất định sẽ trả thù. Anh không tin em không say! Lần sau chơi toàn bộ rượu tây, không bỏ đá, rót chết em luôn!

Ông đắp kín mền vừa định ngủ, chợt nghe điện thoại reo lên, ‘Bên kia núi bên kia biển có một nhóm Xì Trum xanh da trời…’

Ông cầm điện thoại lên nhìn, là Lam Thiếu Bằng gửi tin nhắn cho ông, ‘Đã có kết quả gieo số, ngài xếp hạng thứ 105. Xin mời đến công ty bất động sản vào thứ bảy để chọn căn nhà ngài thích.’

Không xếp hạng đầu cũng không xếp hạng chót, tạm được. Bữa cơm này không có phí công mời rồi. Sống chết gì cũng không thể để người khác giành được toà nhà số 21. Ông thầm hạ quyết tâm, tỉnh táo hẳn ra, bật máy tính lên, hỏi thăm một phát xem mua tầng nào là tốt nhất.

Ông gia nhập vào một nhóm chat. Trong này tập hợp đủ thứ người, nói đủ thứ chuyện, chay mặn đều có. Chủ nhóm là thứ mê game online. Ông thì không mê game online cho lắm, chủ nhóm vẫn hay dụ dỗ ông xuống biển chơi game, ông không đi là không đi.

Nick trên mạng của ông là Tôn Hành Giả, mỗi lần online là tất cả mọi người đều rất nhiệt tình gọi ông, ‘Tôn hầu tử đến rồi!’

Ông gõ vào một câu: ‘Mua nhà mua lầu mấy thì phù hợp?’

Nhóm chat lập tức nhao nhao lên, có người nói tầng năm, có đứa bảo tầng mười, có kẻ hô tầng mười tám, tầng cao thì tầm nhìn rộng, nói một hồi lâu, đến nỗi đầu ông sắp nổ bung bét.

Ông bảo, ‘Tớ mua tầng trên cùng, tầm nhìn rộng.’

Chủ nhóm chẳng nói gì, vừa online liền gửi cho ông một đường link. Ông ấn mở kết nối, một hình ảnh hiện ra, trong đó là cảnh hoả hoạn khói lửa ngùn ngụt.

Ặc, gặp hoả hoạn mà mua nhà ở tầng cao thì chạy không kịp, chết cháy như chơi. Thôi quên đi, đầu óc của ông và Tiểu Mễ với cả thằng em ngốc nhà ông cũng không được phản ứng nhanh nhạy cho lắm.

Có một người cười hì hì bảo, ‘Đội cứu hoả chỉ cứu được tới tầng mười, những tầng cao hơn thì cứ ở đó chờ bị hun khói đi.’

Ông lập tức gõ, ‘Tớ mua tầng mười!’

Chủ nhóm vẫn im lặng gửi tiếp một đường dẫn nữa. Ông mở tiếp, là một cái video, nói về sự kiện thang máy rơi làm nhiều người bị thương. Nạn nhân cũng thảm thương vô cùng, cũng may là rơi từ tầng tám.

Cái đệt, chuyện này hiếm có, nhưng ông mày bị cửa nát nhà tan một lần là đủ lắm rồi. Ông nhúc nhích một cái, bị rượu cồn làm tê liệt đầu óc, cuối cùng gõ vài chữ, ‘Tớ mua lầu một!!!’

Chủ nhóm hỏi, ‘Toà nhà đằng ấy mua tổng cộng có mấy tầng?’

Ông trả lời, ‘Tổng cộng mười tám tầng.’

Chủ nhóm gõ, ‘Chào mừng đằng ấy đến mười tám tầng Địa Ngục.’

Chương 10

Ông cười ngây ngô trước máy tính, nào biết giờ phút này tên chủ nhóm đang ngồi trong văn phòng công ty bất động sản đánh máy tìm cách quảng bá công ty của hắn trên mạng.

Chủ nhóm lại hỏi, ‘Đằng ấy mua nhà ở công ty nào thế?’

Ông nói, ‘Thành phố sinh thái Hạnh Phúc.’

Chủ nhóm nói, ‘Chỗ đó làm ăn được lắm, về sau giá thành diện tích sẽ tăng cao, đáng giá đầu tư.’

Ông nói, ‘Đầu tư cái gì? Tớ mua nhà để ở thôi.’

Chủ nhóm nói, ‘Tớ cũng mua nhà ở đó. Bên đó mời công ty vật nghiệp Trường Thành quản lý đấy. Đằng ấy có biết công ty vật nghiệp Trường Thành không?’

Ông gõ, ‘Không biết.’

Chủ nhóm nói, ‘Đằng ấy Baidu một phát đi, đứng hạng nhất trong ba công ty vật nghiệp cả nước đấy.’

Ông nói, ‘Đứng đầu hai lần, quét rác trồng hoa nhổ cỏ bảo vệ, công ty vật nghiệp Trường Thành còn có thể phụ trách mảng không gian vũ trụ nữa.’

Ông vừa mới gõ trả lời trong nhóm chat xong thì thấy thông báo QQ lập loè bèn ấn mở. Chủ nhóm đang chat riêng với ông.

Ông hỏi, “Chuyện gì?’

Nick name của chủ nhóm là Đã từng vượt biển cả, hắn hỏi ông, ‘Làm sao đằng ấy biết mà đi mua nhà ở Thành phố sinh thái Hạnh Phúc?

Ông đáp, ‘Tớ được người ở công ty bất động sản giới thiệu mua đấy.’

Đã từng vượt biển cả nói, ‘Mua đi, tớ cam đoan với đằng ấy đấy, nhà cửa ở đó chất lượng lắm, nhất là kỳ ba đấy.’

Ông nói, ‘Bạn à, tớ đã sớm hạ quyết tâm mua nhà bên đó rồi.’

Đã từng vượt biển cả nói, ‘Vậy mà bảo là mua nhà để ở sao? Nhìn là biết đằng ấy mua nhà để mưu cầu danh lợi rồi.’

Ông bảo, ‘Cái này là bí mật, không tiện nói với đằng ấy đâu, hắc hắc hắc…’

Đã từng vượt biển cả tò mò hỏi, ‘Bí mật gì thế? Bạn à, nói nghe chút coi.’

Ông bảo, ‘Đánh chết tớ cũng không nói đâu.’

Đã từng vượt biển cả gửi một bức hình đánh đấm rồi gõ, ‘Tớ đánh đằng ấy chết bây giờ. Khai mau.’

Ông nói, ‘Bạn à, đó là một người bí mật, không khai đâu.’

Đã từng vượt biển cả nói, ‘Gia nhập nhóm chat cả năm, biết mặt nhau cả rồi, đằng ấy mà có người bí mật sao?’

Ông đáp, ‘Tớ có đấy.’

Đã từng vượt biển cả nói, ‘Vậy thì càng đáng để tớ moi tin rồi.’

Ông nói, ‘Đằng ấy là đám lều báo à?’

Đã từng vượt biển cả nói, ‘Đằng ấy không phải diễn viên, tớ chỉ thích truy tin của cô diễn viên vừa tái xuất kia thôi.’ Sau đó hắn gửi emoticon cười to.

Ông nói, ‘Người phụ nữ kia ly hôn rồi, bạn à, phụ nữ không có người nuôi thì chỉ có thể tự mình nuôi mình mà thôi.’

Đã từng vượt biển cả nói, ‘Đằng ấy còn chưa nói nguyên nhân chính khiến đằng ấy mua nhà kìa, thành thật khai báo đi.’ Sau đó trên màn hình vụt ra một bức hình thiếu nữ manga cầm roi da.

Ông nói, ‘Tớ vừa ý một đại mỹ nhân ở công ty bất động sản, định tiếp cận người ấy.’

Đã từng vượt biển cả nói, ‘Mỹ nhân tâm kế, coi chừng bị đào mỏ sạch túi bây giờ.’

Ông nói, ‘Tớ ít xem phim bộ lắm, xin lỗi nhé.’

Đã từng vượt biển cả nói, ‘Người ấy trông đẹp không?’

Ông nói, ‘Xinh đẹp có một không hai thiên hạ luôn ấy chứ.’

Đã từng vượt biển cả nói, ‘Tớ có quen với người ở ty bất động sản đấy. Đằng ấy nói thử cái tên xem tớ có nhận ra không.’

Ông nổi giận gõ phím, ‘Ặc, sao chú không nói sớm, làm hại anh chú phải mời Quản lí công ty một chầu cơm hôm qua. Tên Quản lí kia thiếu chút nữa đã chuốc rượu chết anh, anh mém tí đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ rồi.’

Đã từng vượt biển cả nói, “Ai bảo đằng ấy không hỏi tớ.’

Ông tức sùi bọt mép tắt máy tính, nào biết tên Quản lí nào đó ở văn phòng công ty bất động sản đang cười nghiêng ngả trước máy tính.  Hắn sờ cằm nhìn bức ảnh đại diện đã biến thành màu đen vì người bên kia đã offline, nâng tách trà uống một hớp.

“Tôn Anh Hùng, thì ra anh mua nhà ở là để tiếp cận gái đẹp ở công ty bất động sản bọn tôi. Rốt cuộc thì anh đã vừa mắt cô nào, để đến lúc kí hợp đồng tôi sẽ cho cô ấy săn sóc anh.”

Lam Thiếu Bằng tự hỏi, ai là cô gái xinh đẹp nhất trong bao nhiêu cô gái ở công ty bất động sản? Nghĩ nửa ngày, bỗng nhiên hình ảnh của một người phụ nữ tên Vương Xuyến Hoa xuất hiện trong đầu Lam Thiếu Bằng.

Vương Xuyến Hoa là một đóa hoa tươi trong công ty bất động sản. Dáng người thon gọn, ngực to eo nhỏ, ngũ quan đoan chính, lại khéo trang điểm trau chuốt bản thân, không một cô gái nào ở công ty bất động sản có thể vượt mặt được cô ấy về khoản hấp dẫn đàn ông cả. Tôn Anh Hùng hẳn đã nhìn trúng cô ta rồi, xem ra phải dùng mỹ nhân kế một phát mới được.

Ngày mười sáu tháng ba quả thật là một ngày đáng nhớ. Hôm nay trời trong nắng ấm, ánh nắng chan hoà. Hôm nay tràn ngập sắc vàng rực rỡ của những đoá nhài và thường xuân, báo trước điềm lành của ông. Hôm nay là ngày đại tốt lành để ông đi chọn nhà ở, cũng là ngày trường học Tiểu Mễ khai giảng lớp học phụ huynh.
Ông chải chuốt chỉnh chu xong liền gửi Tiểu Mễ cho giáo viên âm nhạc trông coi. Thằng cu nhà ông cũng ăn mặc giống ông để chứng tỏ mình là phụ huynh của Tiểu Mễ vì nó phải thay ông tham gia cái lớp học phụ huynh chết tiệt kia.

Hôm qua dì hàng xóm theo đạo Phật lại đưa cho ông thêm một đĩa CD mới, vừa lúc chiếc đĩa CD cũ của ông hư mất rồi. Ông xách đĩa CD mới xuống lầu, bỏ vào dàn âm li trên mô tô rồi nổ máy. Giọng hát mềm mại dịu dàng của nữ ca sĩ quanh quẩn giữa những ngôi nhà trong khu cư xá, “Thành kính dâng hoa thơm, cung dưỡng Phật Bồ Tát…”

Ông nhìn thấy dì hàng xóm đạo Phật cười đứng bên ban công, còn bà già nằm phơi nắng ở cửa ra vào thì bịt  tai vừa chạy vừa lẩm bẩm, “Lạy Chúa tôi, có ma quỷ… Xin Chúa phù hộ con, xin hãy xua đuổi ma quỷ đi.”

Đờ mờ, khu cư xá bé tẻo teo mà lắm giáo phái, ông nhìn mà khó chịu vãi… Ma quỷ cái đầu mụ ấy! Ông thầm mắng một câu.

Mã lực của cỗ xe vua nhà ông còn ghiền hơn cả Mercedes. Thành phố ông sinh sống vốn không lớn nên chỉ chốc lát sau, công ty bất động sản Thành phố sinh thái Hạnh Phúc đã xuất hiện trước mặt ông.

Xuống xe, ông bắt gặp chiếc Audi hàng second-hand mà treo logo Bentley của Lão Ngũ. Lúc đi ngang qua chiếc xe rởm của gã, ông phát hiện đôi vợ chồng Lão Ngũ để quên thằng nhóc trong xe. Thằng nhóc nghẹt thở đến mức thò tay đập cửa sổ xe.

Hai cái đứa vợ chồng này muốn để con mình chết ngạt mà! Ông nhặt cục gạch đập thẳng vào cửa sổ xe, mở cửa xe rồi ôm Bánh Trôi Nước nhà Lão Ngũ ra ngoài.

“Chú ơi.” Bánh Trôi Nước trông thấy ông như trông thấy người thân bèn đu lấy ông không buông. Thằng nhóc thối, biểu thị hảo cảm là được rồi, còn cuỗm luôn cây kẹo que trong túi ông làm gì, bộ chết đói kẹo đường lắm hả?

“Bánh Trôi Nước, có phải nhóc mày thấy kẹo que trong túi áo chú nên mới đập kính xe đúng không?”

Bánh Trôi Nước nhe hàm răng mới mọc mấy chiếc răng con con ra, cười vô cùng vô sỉ. Ông lập tức muốn ném chết nó ngay!

Bảo vệ cho rằng ông là đồ ăn cướp bèn kéo thêm mấy đứa vây tới, thò tay định cướp đi Bánh Trôi Nước.

“Bắt cóc con nít kìa!”

“Thả thằng bé ra, nếu không tôi gọi cảnh sát đấy.”

Lâu lâu ông mày mới làm chuyện tốt mà còn bị biến thành như vậy, liền nổi giận đùng đùng, “Ai bắt cóc con nít đâu? Thằng nhỏ bị cha mẹ để quên trong xe suýt ngạt chết. Mày mới lừa bắt cóc con nít ấy, ông là ông tới mua phòng ốc sẵn cứu thằng bé luôn.”

Bọn bảo vệ căn bản không hề tin ông, “Lừa ai vậy? Có bọn buôn người nào lại thừa nhận chúng là bọn buôn người đâu.”

Dưới tình thế cấp bách, ông đành gọi điện thoại cho Lão Ngũ, “Lão Ngũ, chú đi ra đây coi, nhanh lên! Anh đang ở cửa ra vào công ty bất động sản đó.”

Chỉ chốc lát Lão Ngũ vội vàng chạy đến, gặp ông ôm Bánh Trôi Nước bèn vội hỏi, “Hùng ca, chuyện gì vậy?”

“Hai người các chú nhốt thằng nhỏ trong xe, thiếu chút nữa nó chết ngạt ở trỏng rồi.” Ông dúi Bánh Trôi Nước vào lòng Lão Ngũ, Bánh Trôi Nước ngậm kẹo que nhe răng cười toe với ông. “Chú giải thích cho bọn bảo vệ giùm đi, bọn chúng nói anh bắt cóc con chú kìa.”

“Hiểu lầm hiểu lầm, tôi và Hùng ca là anh em. Chỉ là hiểu lầm thôi.” Lão Ngũ vội ôm con rồi giải thích cho bảo vệ, sẵn liếc mắt nhìn kính xe bị ông đập vỡ, “Hùng ca, anh chỉ cần vào trong gọi em ra mở cửa là được rồi mà. Tiền thay kính xe bây giờ lên giá lắm đó.”

Công ty bất động sản thật đúng là náo nhiệt, toàn là người và người, xem ra khá nhiều kẻ đến mua nhà nhỉ? Tuy nhiên mọi người chọn nhà theo số thứ tự của mình nên công ty rất trật tự.

Đến số 105, ông đi đến trước bàn làm việc nơi dùng để chọn nhà. Phía sau bàn làm việc là một mô hình nhà lầu màu trắng rất to và bản đồ các tầng nhà, ông nhìn thấy toà số 21, vẫn chưa có người mua. Ông phải nhanh tay chọn lẹ mới được.

“Chào ngài, ngài định chọn toà nhà kia ư?” Cô nhân viên bán nhà cười hỏi ông.

“Sao không ai chọn toà 21 hết nhỉ?” Ông chỉ vào toà nhà 21.

“Vì vị trí địa lý của toà này rất tốt, không gian rộng, phía trước phía sau đều là công viên dạo chơi nên giá cả cũng đắt.” Cô nhân viên giới thiệu.
“Lầu một cũng đón nắng được phải không?” Ông cần xác định lại một chút.

“Được ạ.” Cô nhân viên trả lời rất quả quyết.

“Tôi chọn căn đó, căn số 204 rộng 138 mét vuông ở lầu một ấy.” Ông duỗi ngón tay chỉ vào căn nhà mình vừa ý, cô nhân viên dán một bông hồng nhỏ lên căn nhà số 204 lầu một, biểu thị căn nhà này đã có người mua.

Bông hồng nhỏ… Ông nhớ hồi Tiểu Mễ đi nhà trẻ, mỗi lần đi đón nó về nhà, Tiểu Mễ đều kéo ông vào phòng học để xem những bông hồng nhỏ mà nó đạt được…

Cô nhân viên bán nhà ghi số nhà mà ông đã chọn rồi khẽ vươn tay chỉ sang bên trái nói, “Xin mời ngài đến bên kia giao tiền đặt cọc.”

“Được.” Ông cầm lấy số nhà, đi đến bàn làm việc bên trái giao tiền đặt cọc.

Nhân viên công ty bất động sản cầm số nhà đã đăng ký, xem xét giá cả, “Căn nhà của ngài mỗi mét vuông là 6300, giá của cả căn là 869400.”

“Đắt vậy? Không phải bảo có thẻ hội viên là được hưởng chính sách ưu đãi sao?”

“Có ưu đãi chính sách ạ. Hội viên được chiết khấu 5%, nếu trả tiền trong một lần duy nhất thì sẽ được giảm 5%.” Nhân viên công ty bất động sản công tác hỏi, “Ngài có thẻ hội viên không?”

“Tôi có.” Ông lấy thẻ hội viên của mình ra khỏi ví tiền. Người nhân viên nhìn thẻ hội viên rồi nói, “Trừ đi hai mươi nghìn trong thẻ, xin ngài giao tám mươi nghìn tiền đặt cọc ạ.”

“Được.” Ông lấy thẻ tín dụng ra, quẹt lên máy. Tám mươi nghìn của ông cứ thế mà bay đi trong tíc tắc.

Nhận tiền đặt cọc xong, nhân viên công tác hỏi ông, “Ai là người bán cho ngài ạ?”

“Lam Thiếu Bằng.”

Người nhân viên nghe xong như bừng tỉnh đại ngộ, “Vậy ra ngài là ngài Tôn, Quản lý Lam có việc bận hôm nay nên đã cho người khác đến tiếp ngài.

Vương Xuyến Hoa, vị khách mà Quản lý Lam muốn cô đón tiếp đã đến rồi này.”

Vương Xuyến Hoa, cái tên sao nghe quen tai quá. Ông đi đến ngắm mô hình nhà lầu mình vừa chọn, trong lòng phiền muộn vì cớ gì Lam Thiếu Bằng không đến mà lại cho gái đến đón tiếp ông là sao.

“Ngài Tôn, Quản lý Lam muốn tôi đến tiếp đãi ngài. Ngài đã chọn kỹ căn nhà ấy rồi phải không?”

Giọng của người phụ nữ này ỏn ẻn muốn chết, nụ cười xinh tươi, cặp mắt cong cong, lông mi thật dài. Ông nhìn là biết lấy lông mi giả gắn lên ngay.

“Là anh!” Không đợi ông mở miệng, Vương Xuyến Hoa đã kinh ngạc kêu lên một tiếng.

“Vợ cũ à, chúng ta đúng là nghiệt duyên thật mà, cô vẫn chưa chết sao?” Ông thấy người phụ nữ vóc người đẹp bộ dáng cũng đẹp ban nãy bỗng chốc bừng bừng nổi đoá.

“Đồ lưu manh nhà anh sao lại đến đây thế hả? Đây mà là nơi anh có thể đặt chân đến sao? Bảo vệ đâu, ở đây có lưu manh, mau đuổi nó đi ra ngoài giùm đi!” Khuôn mặt tươi cười ngọt ngào của Vương Xuyến Hoa hoá thành mặt mo bà đồng, điệu bộ hoá thành hình dáng ấm trà.

“Tôi là khách ở đây, tôi đến để mua nhà đấy.” Ông quơ quơ biên lai cười nói.

“Anh đến mua nhà sao? Vì sao lúc anh kết hôn với tôi thì nghèo rớt mùng tơi mà bây giờ đã có đủ tiền mua nhà rồi? Tiền của anh là thứ tiền dơ bẩn, coi chừng tôi báo cảnh sát đấy.” Vương Xuyến Hoa khoanh tay trợn mắt.

“Báo thì cứ việc báo ~ Cô mà không báo thì cô làm cháu của tôi đi nhá!” Ông cười mỉa cố ý chọc giận Vương Xuyến Hoa, chả hề sợ ả báo cảnh sát.

“Hừ!” Vương Xuyến Hoa vừa nghiêng đầu như một con công kiêu căng, “Anh muốn mua căn nào?”

“Tại sao tôi phải nói cho cô biết?” Ông cười ha hả.

“Anh tuyệt đối đã diếm tài sản khi ly hôn với tôi. Ngày mai tôi sẽ ra toà khởi tố anh, đòi lại phần tài sản của tôi.” Vương Xuyến Hoa nói.

“Cứ việc. Bây giờ nói về chứng cứ đã nào. Chứng cứ của cô đâu?” Ông cười càng vui vẻ, ông có bao nhiêu tiền chỉ có mỗi ông biết, Tiểu Mễ biết, thằng cu nhà ông biết, còn con này thì không biết.

Nhiều người vây đến xem ông cãi lộn cùng Vương Xuyến Hoa. Vương Xuyến Hoa cũng biết rằng không ổn bèn vội vàng nói: “Ngài Tôn, ngài thích toà nhà nào ạ?”

“Cô Vương à, tôi không có thời gian lằng nhằng với cô. Trường học của con tôi đang mở lớp học phụ huynh, tôi phải đến lớp đây.” Ông chả thèm cà cưa với con ả chết tiệt này, quay người tiêu sái rời đi.

“Ủ ôi!!! Thời nay lưu manh cũng đến trường nữa kìa.” Vương Xuyến Hoa lên tiếng với giọng điệu quái gở.

“Ủ ôi!!! Bộ đó giờ trường cô học thiếu hơi lưu manh lắm à?” Ông đáp lễ Vương Xuyến Hoa một câu cũng quái gở không kém.

Ra khỏi công ty bất động sản, ông gọi điện ngay cho Lam Thiếu Bằng, “Quản lí Lam, cậu cử ai đến tiếp đãi tôi thế? Làm thế nào mà công ty các cậu lại có loại người không xác định được giới tính thế kia?”

“Ngài Tôn, tôi nghĩ chắc ngài đã hiểu lầm mất rồi. Cô Vương kiểu phụ nữ điển hình cơ mà.” Giọng Lam Thiếu Bằng truyền đến từ đầu dây bên kia như đang cười, ông nghe kiểu nào cũng thấy chói tai muốn chết.

“Cậu cho vợ cũ của tôi tiếp đãi tôi để bán nhà hay để khiến tôi buồn nôn vậy hả?” Ông rống vào điện thoại một câu rồi tắt máy, phóng lên mô tô, vặn âm thanh đến tận cùng, chấn động tới mức suýt giết người. Đồ thành phố sinh thái Hạnh Phúc chết dẫm, tụi bây thật đúng là mười tám tầng địa ngục, yêu ma quỷ quái xuất hiện lớp lớp.

======

Thôi xong, chủ nhóm chat chính là Quản lý Lam:v

Chào thân ái và quyết thắng, Tôn Hầu Tử! (ノ・ω・)ノ゙

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau