TÊN BÁN NHÀ, LẤY THÂN GÁN NỢ ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên bán nhà, lấy thân gán nợ đi! - Chương 46 - Chương 50

Chương 46

Rảnh thì không nói, hễ bận một chút là lại có thêm chuyện phiền phức. Ông trời à, có phải ông thấy tôi không vừa mắt nên tìm cách kiếm chuyện với tôi hoài đúng không?

Đầu tháng tám, Từ Quân gọi cho ông một cú điện thoại, “Anh muốn mang Tiểu Mễ xuất ngoại chơi một chuyến, cậu thấy được không?”

Lúc ấy ông rất muốn trả lời là không, nhưng sau đó ông lại nghĩ ông không có thời gian dẫn Tiểu Mễ ra nước ngoài chơi, có một cơ hội như vậy thật không thể bỏ qua. Từ Quân lại là kẻ vừa có tiền vừa có thế lực, gã và Vương Xuyến Hoa ở bên nhau lâu nhất định sẽ có con thôi. Bây giờ Tiểu Mễ nhà ông trở thành bảo bối của gã là vì con gái của gã mất đi do tai nạn, gã cảm thấy tương lai không có hi vọng, nhưng đến khi gã có con thì Tiểu Mễ nhà ông sẽ không còn là bảo bối của gã nữa, thế nên phải tận dụng cơ hội này mới được.

Thấy ông bên này im lặng, Từ Quân bên kia lập tức giải thích: “Cậu không cần lo lắng, tôi sẽ không nói với Tiểu Mễ tôi cha ruột của nó đâu. Tôi chỉ cảm thấy có lỗi với thằng bé nên muốn đền bù cho nó, ngoài ra không có ý gì khác đâu.”

“Được rồi, tôi mới nói với Tiểu Mễ là anh muốn dẫn nó đi công viên Disneyland chơi đó.” Ông cười nói.

Từ Quân người này phải nói như thế nào đây? Bảo rằng gã không tốt thì lúc ông gặp chuyện không may gã lại dùng tiền giúp ông ra tù, ông vô cùng cảm kích gã. Nhưng với chuyện cũ của Tiểu Mễ thì gã lại hành động quá thiếu suy nghĩ. Không thể vì con bị chẩn đoán là không thể sống lâu mà từ bỏ con được, trong khi thằng bé lại là con ruột của gã nữa. Ôi, phiền não quá đi thôi.

Lấy thuốc hút, những lúc buồn phiền thì thuốc lá là liều thuốc làm dịu tốt nhất. Ông ngậm thuốc lá ngồi trước bàn máy tính, lên mạng nói chuyện phiếm. Chủ nhóm chat Đã từng vượt biển cả không ngừng lôi kéo ông lên mạng chơi mạt chược. Có một thằng khác chơi mạt chược rất khốn nạn có nick là Thánh mạt chược thường chơi với bọn ông, thật muốn “ù” nó ghê. (“ù” là thắng á, biết được nhiêu đó:v)

Đã từng vượt biển cả nói: ‘Nó chơi khốn nhưng cùng đừng “ù” nó, cứ dẫn bài chọc nó chơi đi.’

Ông đáp, ‘Nghe như nó không cùng đẳng cấp với đằng ấy á.”

Ông lên nhóm chat của các chủ hộ, lúc này đang hỗn loạn lên hết. Bọn hắn nói giá phòng ở giảm mạnh, từ sáu nghìn năm giảm xuống còn có năm nghìn năm tệ (một mét vuông).

Đờ mờ cuộc đời, sợ cái gì là y chang rằng trúng ngay cái đó. Dự cảm bất hảo rốt cục biến thành sự thật rồi, ông mua nhà lỗ hết mười hai vạn con mợ nó rồi!!!

Nhóm chủ hộ bất kể là trả tiền hết một lần hay trả góp đều điên hết cả bọn. Có người hô một câu: ‘Tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta đi tong rồi.’

Ông cũng vậy, nhưng ông lại có lợi thế hơn bọn chúng. Tuy ông thua lỗ tiền thế nhưng Quản lí của công ty bất động sản thì đang ở chỗ ông, ông xem như mất tiền nhưng có vợ bù lại cũng được.

Mọi người trong nhóm chat lòng đầy căm phẫn, nói đủ thứ chuyện, có người đòi tìm chủ thầu bồi tiền, như hồi nhà bán ở Bắc Kinh Thông Châu hạ giá, bên đầu tư đã chủ động bù tiền. Giờ bên đây bọn ông cũng muốn bọn kia bù tiền như vậy.

Ông chỉ cảm thấy buồn cười. Tiền vào tay quan là của quan, bọn thầu khoán mà chịu xòe tay trả lại tiền cho tụi bây à?

Ông lại nghĩ nếu không hoàn tiền lại thì có thể đền bù trên phương diện khác cũng được mà, coi như an ủi tâm lý đi. Vì vậy trong đầu ông lóe lên các kiểu đền bù tổn thất, ông thiết nghĩ, hoặc không làm, hoặc đã làm thì làm cho xong, nhân cơ hội này kiếm ăn lót dạ chút cũng hay mà.

Với ý nghĩ này, ông bèn bàn bạc với mọi người rằng chín giờ sáng thứ bảy đến công ty bất động sản đòi phân xử, bằng mọi giá phải đòi lại công bằng.

Thế là ông nói: ‘Vầy đi, chín giờ sáng thứ bảy đến công ty nhà đất đi. Thứ bảy chủ nhật nhiều người có thời gian rảnh đi mua nhà, mình qua đó quậy cho cái công ty đó khỏi làm ăn được luôn.’

Gió xuân lại huênh hoang: ‘Để tôi gọi điện hú mọi người cùng đi, một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao.’

Ông bèn hô với chủ nhóm chủ hộ: ‘Chủ nhóm à, đằng ấy giỏi nói nhất đám. Mau tập hợp mọi người lại để thứ bảy cãi lý với bọn công ty đi.

Ông hô cả buổi, chủ nhóm mới trả lời: ‘Bây giờ tớ đang ở Bắc Kinh, chiều mới về. Sáng thứ bảy tớ nhất định sẽ qua đó.’

Thấy nhóm chat không có gì mới, ông định logout, nhưng Đã từng vượt biển cả đã inbox ông nói chuyện riêng: ‘Đằng ấy kích động như vậy làm gì? Mua bán nhà là cam kết giữa hai bên, hợp đồng ở ngay đó, đi đòi đền bù có được gì đâu.’

Ông đáp: ‘Mua bán nhà có hợp đồng, nhưng là nhà vừa mua mới mấy tháng đã hạ giá thấp tè như vậy, ai chịu nổi? Tiền mồ hôi nước mắt của mỗi người, ai nỡ cắn răng làm thin chứ? Đằng ấy nói sao mà đơn giản quá.’

Đã từng vượt biển cả nói: ‘Cũng đâu ai bắt ông phải mua nhà của họ đâu. Lúc ấy không phải ông tự nguyện mua nhà đấy sao? Giờ nhà giảm giá thì ông đòi người ta đền tiền, vậy mốt nhà lên giá ông có đền tiền lại cho người ta không?’

Ông đáp: ‘Bố mặc kệ, nhà bố hạ giá rồi, lỗ hết mười hai vạn của bố. Làm lụng biết chừng nào mới ra mười hai vạn đây?’

Đã từng vượt biển cả nói: ‘Tớ khuyên đằng đừng đi, không có kết quả đâu.’

Ông nói: ‘Không thử làm sao biết, tớ cũng chẳng mong bọn thầu khoán đền tiền cho tớ, tớ chỉ muốn xem họ ăn nói thế nào mà thôi.’

Đã từng vượt biển cả đáp: ‘Tùy đằng ấy.’

Ông nói tiếp: ‘Rốt cuộc đằng ấy theo phe chủ hộ hay theo bọn thầu khoán vậy? Nghe như đằng ấy đang bênh cho bọn thầu ấy.’

Đã từng vượt biển cả đáp: ‘Tớ cũng là chủ hộ, tớ cũng lỗ, nhưng tớ không có đánh mất lý trí như các đằng ấy.’

Ông đáp: ‘Xì, ừ thì đằng ấy lý trí, tớ không có lý trí, đằng ấy nhiều tiền, còn tớ nghèo rớt mồng tơi mà.’

Đã từng vượt biển cả nói: ‘Than với tớ cũng vô ích thôi, tớ còn đang nợ đầy đầu đây này.’

Cãi nhau với Đã từng vượt biển cả thấy không có gì hay ho, ông bèn tắt máy tính. Tiểu Mễ hôm nay thi chuyển cấp bên piano, cũng không biết nó có qua được không nữa.

Ông nào biết Đã từng vượt biển cả chính là Lam Thiếu Bằng, về sau mới biết, lúc đó đã quá trễ…

Ông rời tiệm, cưỡi mô-tô đi đón Tiểu Mễ ở phòng học đàn.

Tiểu Mễ đeo cặp sách thi xong đi ra, “Ba, con thi đậu rồi nha.”

“Con ngoan, ba biết là con làm được mà.” Ông cười khen ngợi Tiểu Mễ, sau đó trò chuyện với giáo viên dạy đàn vài câu. Thầy ta tỏ ý muốn cho Tiểu Mễ theo nghiệp dương cầm vì thấy Tiểu Mễ nhà ông thông minh.

Như vậy sao được? Ông cho Tiểu Mễ học Piano là để nó có chút tài lẻ, có chút sở thích mà thôi, làm sao có thể xem như các ngành học chính thức được? Nhìn cái bản nhạc mà ông trông cứ như một đám nòng nọc vậy đó hà. Ông không thích các thể loại minh tinh nghệ sĩ kia, đọc báo thấy tin về chúng là thấy nhức hết cả đầu rồi. Ông thầm nghĩ nếu tương lai con ông mà đòi làm minh tinh chắc ông đánh gãy chân nó quá, may mà Tiểu Mễ nhà ông không có hứng thú với việc làm nghệ sĩ.

Kế hoạch của ông là tương lai sẽ cho Tiểu Mễ đi du học, sau đó cho nó lấy vợ. Ông sẽ an nhàn ôm cháu vui cười. Âm nhạc gì đó thì học một ít cũng được, nhưng nếu nó theo đuổi con đường này thì ông sẽ bẻ chân nó ngay và luôn!

Thằng nhóc bò lên mô tô. Ông nói với thầy dạy đàn của nó: “Họ hàng tôi muốn dẫn Tiểu Mễ đi ra nước ngoài chơi, xin phép thầy cho bé nó nghỉ học nửa tháng nhé.”
“Tiểu Mễ ra nước ngoài chơi thì tốt, nhưng đừng quên tập đàn nhé.” Thầy giáo mở miệng ra là luôn nhắc đến tập đàn. Thật ra Tiểu Mễ nhà ông tập đàn rất chuyên cần, ít nhất trong mắt của ông thì chỉ cần có thi thố là Tiểu Mễ đều cố gắng hơn so bình thường rất nhiều.

Xin thầy nghỉ xong, ông lên xe hỏi Tiểu Mễ: “Con này, bác Từ muốn dẫn con xuất ngoại đi công viên Disneyland chơi, con có đi không?”

Nhóc con có thói quen nhìn mặt mà nói chuyện, thấy ông có vẻ đồng ý nó bèn gật đầu nói: “Dạ đi.”

“Vậy thì tốt, để ba nói với bác Từ là con đồng ý đi.”

Ông đã tính hết rồi. Ông muốn Từ Quân đối xử tốt với Tiểu Mễ, để cho hai cha con ấy bên cạnh nhau, bù đắp tình cha con. Về sau Tiểu Mễ có việc gì cần Từ Quân ra mặt, Từ Quân nể tình cha sẽ giúp thằng bé hết mình.

Ăn cơm tối xong, Tiểu Mễ tập đàn. Lam Thiếu Bằng lên mạng. Trong khu chung cư có một ông lão cảm thấy không khỏe, thế là người nhà mang ông ấy đến mời A Triết đến khám bệnh tại nhà.

Ông đứng bên ban công nói chuyện điện thoại với Từ Quân, “Tiểu Mễ đồng ý đi chơi với anh đó.”

“Tốt, anh đã mua vé máy bay rồi, mai anh sẽ đón Tiểu Mễ. Cậu cứ yên tâm giao nó cho anh hen.” Từ Quân bên kia nói chuyện nghe giọng đến sung sướng.

“Anh dẫn Tiểu Mễ đi thì không sao. Nhưng tôi lo là lo Vương Xuyến Hoa đấy. Anh đừng cho Vương Xuyến Hoa tới gần Tiểu Mễ nha.”

“Vì sao? Anh nghe nói cậu với Vương Xuyến Hoa ly hôn là do cậu đánh Vương Xuyến Hoa mà. Vương Xuyến Hoa sẽ không đối xử tệ với Tiểu Mễ đâu.”

“Anh ngốc quá. Đã ly hôn rồi thì Vương Xuyến Hoa còn nói tốt cho tôi làm gì? Vương Xuyến Hoa cắm sừng tôi nên mới ly hôn, không tin anh cứ điều tra thử đi. Tôi cho anh biết, Vương Xuyến Hoa không thích Tiểu Mễ, lúc còn kết hôn với tôi, thừa dịp tôi không có ở nhà bèn đuổi Tiểu Mễ và A Triết ra khỏi nhà. Ả đối xử không tốt với Tiểu Mễ, tôi không tin tưởng ả. Anh đừng để ả đến gần Tiểu Mễ đấy.”

Từ Quân đã trầm mặc một lúc lâu rồi đáp: “Được, tôi sẽ không để cho Vương Xuyến Hoa đụng đến Tiểu Mễ.”

Ông nào biết rằng Từ Quân bên kia đã chụp ảnh Tiểu Mễ quá trời quá đất. Đã thế, gã còn xin thầy giáo dạy đàn của Tiểu Mễ ghi hình lại lúc thằng bé thi chuyển cấp piano, lưu vô DVD làm kỷ niệm nữa.

Từ Quân để điện thoại xuống, ngâm nga mở DVD lên xem. Trên TV xuất hiện một phòng nhạc, Tôn Tiểu Mễ ngồi trước piano chơi đàn rất nghiêm túc và xuất thần, khiến ai ai cũng cảm thấy thằng bé chơi đàn cùng niềm hân hoan từ tận đáy lòng, giúp tâm trạng người xem cũng vui lây.

Tôn Tiểu Mễ có nét giống mẹ. Từ Quân không khỏi thở dài trong lòng. Chị cả của Tôn Anh Hùng đã mang đến cho gã biết bao điều ngọt ngào, dịu dàng cũng như nỗi đau.

Từ Quân vừa cười ngây vừa nhớ lại đoạn tình cảm của mình và mẹ Tiểu Mễ, không để ý thấy mẹ mình đang từ trên lầu đi xuống.

Mẹ của Từ Quân đã ngoài bảy mươi tuổi, gương mặt phúc hậu đeo mắt kính. Bà trông thấy con đang cười ngơ ngác như một tên ngốc thì liền bật cười.

“Cái tên này, xem gì mà vui dữ vậy?” Mẹ của Từ Quân ngồi ở trên ghế sa lon cười hỏi gã.

Bà bắt gặp trên TV một cậu nhóc trắng nõn đang yêu đang chơi piano, bèn cùng ngồi xem với gã.

Ấy chết. Từ Quân đã quên chưa nói với mẹ mình về chuyện của Tiểu Mễ, vì gã vẫn đang do dự. Bởi Vương Xuyến Hoa đang mang thai, gã lại thấy mình đã gần tuổi ngũ tuần nhưng lại sắp có thêm một đứa con nữa, lòng gã rất vui, thế nhưng Tiểu Mễ cũng là con gã, gã cảm thấy có lỗi với nó lắm.

“Mẹ, mẹ thấy đứa bé trên TV này thế nào? Mẹ thích không?” Từ Quân hỏi mẹ của mình.

Bà mẹ cẩn thận quan sát đoạn phim, gật gật đầu nói: “Trông thằng nhóc có vẻ ngoan ngoãn đáng yêu đấy.”

“Mẹ, thật ra con vẫn chưa nói cho mẹ biết… rằng con còn có một đứa con rơi.” Từ Quân suy nghĩ trong chốc lát rồi nói ra sự thật.

Bà mẹ nghe xong liền cao hứng. Từ khi con dâu và cháu gái mất, bà luôn cảm giác mình là người tóc bạc đưa tiễn kẻ đầu xanh, lòng đau quặn thắt. Nghe thấy mình còn một đứa cháu trai, bà dĩ nhiên là phải vui mừng rồi.“Cháu của ta đâu?” Bà mẹ mặt mày hớn hở hỏi.

“Là thằng nhóc trong đoạn phim này đó.” Từ Quân chỉ vào Tiểu Mễ.

“Thằng bé tên gì? Mấy tuổi? Sống ở đâu? Học trường nào?” Bà già hỏi một lèo.

“Mẹ, lại nói tiếp, chuyện này có chút phức tạp. Ngay từ đầu là do lỗi của con. Tiểu Mễ lúc mới sinh được chẩn đoán bệnh rằng bị bệnh tim bẩm sinh, không sống lâu. Nghe vậy, con đã bỏ mặc nó. Mẹ nó mất rồi, cậu ruột của nó đã nuôi lớn nó, còn táng gia bại sản để chữa dứt bệnh tim của Tiểu Mễ. Ôi, bây giờ con nhìn thằng bé mà áy náy vô cùng, không biết phải làm thế nào mới tốt. Mẹ, mẹ không biết đâu, nó dễ thương lắm. Con vừa thấy nó là đã cưng muốn chết rồi. Giờ con cũng không biết phải xử lý chuyện này như thế nào nữa.” Từ Quân buồn đến ê răng, than thở với mẹ mình.

Bà mẹ liền trách cứ con mình: “Cái này là tại mày chứ tại ai. Thằng bé bệnh sắp chết mà mày còn bỏ rơi nó nữa, thất đức vô cùng. Cậu của thằng bé đã hy sinh nhiều như vậy mà chúng ta còn đòi lấy nó về thì không phải chút nào.”

“Đúng vậy, con cũng không muốn bị người ta đàm tiếu.” Từ Quân vẫn là sĩ diện hảo, dù có thích Tiểu Mễ cũng không dám nói ra.

Bà mẹ càng nhìn Tiểu Mễ càng thích thú, “Thằng bé tên gì, học trường nào, con còn chưa trả lời mẹ kìa.”

“Nó tên là Tôn Tiểu Mễ, vừa thi đậu trường trung học trọng điểm XXXX. Đây là lúc nó thi chuyển cấp piano, con nhờ thầy giáo ghi hình lại giùm.” Từ Quân đáp.

“Tiểu Mễ thi đậu trường trung học trọng điểm sao?” Bà già không ngờ rằng Tiểu Mễ lại học tập tốt như vậy.

“Đúng vậy, nó đứng hạng nhì toàn thành phố đó.” Từ Quân cũng có chút kiêu ngạo mà nói.

“Tốt quá tốt quá tốt quá.” Bà mẹ cười vui vẻ, đồng thời bà lại có chút buồn rầu. Thằng nhóc tốt thì tốt, nhưng nếu bọn họ muốn nhận nó về thì cũng hao tổn tâm tư đây. Dù sao nhóc con cũng lớn cũng hiểu chuyện rồi, vấn đề máu mủ tình cảm không phải là thứ mà tiền bạc và pháp luật có thể quyết định được.

“Con đã bàn bạc với cậu thằng bé rồi. Con định dẫn thằng bé đi công viên Disneyland chơi, cậu nó đồng ý rồi. Mai con dắt Tiểu Mễ qua cho mẹ xem.” Từ Quân nói.

Bà mẹ sực nhớ đến một chuyện, bèn hỏi: “Nghe nói có một cô tên Vương Xuyến Hoa đang mang thai con của con đúng không?”

“Đúng vậy, ba tháng rồi.”

“Vậy con tính làm sao bây giờ?”

“Con tính kết hôn với cô ấy, dù sao thì đứa trẻ trong bụng của cô ấy vẫn là của nhà họ Từ chúng ta mà.” Từ Quân đáp.

“Kết hôn mẹ không phản đối, nhưng người đàn bà đó đang nhắm đến tiền của con đấy. Mẹ không thích đàn bà đào mỏ.” Bà mẹ làm mặt giận tỏ vẻ bất mãn.

“Mẹ, cái này có cái gì? Con sẽ lập di chúc, đem gần hết tài sản để lại cho con của con, xem xem ai đào mỏ được.” Từ Quân cười nói, “Luật hôn nhân có quy định mà, mẹ không thấy sao?”

Bà mẹ mỉm cười, vỗ vỗ Từ Quân nói, “Con của mẹ thanh tỉnh, không háo sác. Tốt, con nói xem cháu mẹ thích gì để mẹ mua quà nó nó nào ~~~~” Bà mẹ lâng lâng đi soạn đồ.

Bên này, ông chuẩn bị một cái túi du lịch, xếp quần áo sạch của Tiểu Mễ vào. Tiểu Mễ đang tắm rửa trong toilet, bỗng nhiên hô lên với ông: “Ba, ba nạp tiền 3G vào điện thoại cho con chưa ba?”

“Nạp rồi, dư sức cho mày chơi đấy.” Ông đáp vọng lại.

“Ba, con quên cầm theo quần lót rồi, ba lấy giùm con cái quần lót với.” Tiểu Mễ lại hô một câu.

Ông cầm sịp oắt con đến gõ gõ cửa. Cửa phòng khẽ mở, một bàn tay nhỏ nhanh chóng vươn ra chộp lấy quần lót trên tay ông rồi rụt vào và khóa cửa lại.

“Oắt con điên, làm như tao mê nhìn mày tắm lắm không bằng ấy.” Ông lầm bầm một câu.

Soạn túi du lịch cho Tiểu Mễ xong, ông thấy Tiểu Mễ đi ra, bèn dặn dò nó vài câu, đừng để bị lạc ở nước ngoài, phải theo sát Từ Quân và hướng dẫn viên du lịch.

“Ba, ba không cần nói nữa mà, ba nói mấy cái này nãy giờ một trăm lần rồi.” Tiểu Mễ chán chườn ngồi trên giường lấy điện thoại lên mạng chơi.

“Oắt con, ba mà biết mày ham chơi quên ngủ là ba cắt Net luôn giờ.” Ông đe dọa Tiểu Mễ.

“Con biết rồi mà. Con đi ra ngoài chơi rồi về chứ có đi luôn đâu, xem ba vui buồn thất thường kìa.” Tiểu Mễ trợn mắt nhìn ông một cái rồi lăn ra giường nghịch điện thoại.

“Ngủ đi, không cho chơi nữa. Mai còn phải dậy sớm nữa.” Ông buông một câu rồi phiền muộn rời khỏi phòng Tiểu Mễ.

Ông ngồi bên ban công tiếp tục than thở hút thuốc, làm cho cả ban công sương khói mịt mờ.

Lam Thiếu Bằng tắt máy tính rồi ngồi xuống bên cạnh ông mà dò hỏi, “Hình như anh đang không vui hả?”

“Anh đang vui gần chết đây.” Ông dập thuốc, thầm nghĩ, Từ Quân sao không chết chung với vợ con gã luôn đi, nếu vậy là giờ đã không có ai dòm ngó Tiểu Mễ nhà ông rồi. Tiểu Mễ nhà ông sẽ mãi mãi là con trai bảo bối của ông.

“Còn bày đặt nữa, nhìn anh hút thuốc như cái máy kìa. Bình thường anh mà buồn phiền gì là cứ mò tới thuốc lá hút cứ như mình là cái nhà hỏa táng không bằng ấy. Coi chừng tạch sớm bây giờ.” Lam Thiếu Bằng cướp lấy chiếc bật lửa từ tay ông.

“Ôi, anh rầu quá. Từ Quân bảo muốn dẫn Tiểu Mễ đi công viên Disneyland, anh đang buồn muốn chớt đây.” Ông đáp.

“Anh mà không nói chắc tôi cũng quên không hỏi anh luôn, vì sao quản lý Từ lại để ý tới Tiểu Mễ dữ vậy?” Lam Thiếu Bằng hỏi.

“Thật ra đây là chuyện nhà anh. Năm đó chị anh sống chung với Từ Quân, Tiểu Mễ là con ruột của hai người họ đấy.” Ông lại nhớ về người chị xấu số của mình, lòng nhói đau. Nếu bây giờ chị mà còn sống thì gia đình ông lúc này ắt hẳn đang hạnh phúc lắm.

Chương 47

“Bảo sao cứ thấy quản lý Từ sao mà cưng chiều Tiểu Mễ lắm thế, thì ra là có nội tình mà.” Lam Thiếu Bằng gật đầu.

“Gã ta bồng bột lắm. Tiểu Mễ lúc mới sinh đã bị chẩn đoán là bệnh sống không lâu. Gã thấy thằng bé sắp chết nên chẳng thèm chữa trị mà bảo rằng sẽ cho anh một khoản tiền để anh lo cho nó.” Ông lại nhớ về chuyện cũ, trong lòng bi thương héo úa vô hạn. “Anh không lấy tiền của gã, anh một mực không tin Tiểu Mễ nhà anh sẽ chết. Tiểu Mễ nhà anh mạng lớn phúc lớn, không chết được đâu mà.”

Lam Thiếu Bằng cười nói: “Ông trời thương anh mà, Tiểu Mễ trưởng thành bình an.”

“Đúng vậy, có đôi lúc anh muốn buông tay, nhưng rồi lại nghĩ, chỉ cần có hi vọng thì cứ tiếp tục bám lấy.” Ông thở dài một hơi, “Khi Tiểu Mễ còn bé, anh nghe nói có một bệnh viện có thể trị được bệnh cho nó, bèn cùng A Triết ôm Tiểu Mễ đi đến đấy. Năm đó mùa đông lạnh hơn mọi lần, bọn anh ra nhà ga bắt taxi nhưng không tìm được một chiếc nào. Gió lạnh thổi vào mặt buốt như dao cắt, A Triết đi tìm taxi, anh khoác áo gió ôm Tiểu Mễ như một cục bông đứng đợi tại giao lộ. Chợt có người đi ngang qua anh, móc ra mười tệ dúi cho anh rồi bảo anh ôm thằng bé đến quán nào ăn uống chút gì cho ấm bụng đi, đừng ra đứng gió tội nghiệp đứa nhỏ. Thế éo nào anh lại biến thành ăn mày mới vãi chứ!”

Lam Thiếu Bằng cười ha hả, hắn chủ động ôm lấy vai ông, “Nếu anh là ăn mày thì cũng là tên ăn mày đẹp trai nhất đó.”

“Vậy hả?” Ông thích Lam Thiếu Bằng khen ông lắm cơ, điều này chứng tỏ hắn rất yêu thích ông ~~~~

“Bây giờ cũng tốt mà. Anh còn phiền não cái gì?” Lam Thiếu Bằng tựa vào vai ông.

“Anh sợ Từ Quân đoạt Tiểu Mễ khỏi anh. Anh có thể nhìn ra gã ấy thật lòng xót cho Tiểu Mễ. Có lẽ là gã muốn đền bù tổn thất cho Tiểu Mễ đi, nhưng anh rất lo rằng gã sẽ mang Tiểu Mễ đi mất. Anh sẽ chẳng còn lại gì ngoài hai bàn tay trắng cả.” Ông lại bắt đầu bực bội bất an, không hút thuốc lá được nên đành bứt tóc.

Lam Thiếu Bằng nắm tay ông đặt lên mặt hắn rồi dịu dàng nói: “Nào phải hai bàn tay trắng, anh còn có em, tương thân tương ái tạo thành một gia đình, không phải anh đã từng nói như vậy sao?”

Trời đất ơi, Lam Thiếu Bằng biến tướng đang tỏ tình với ông kìa. Ông cả kinh mở to mắt, dù cho Lam Thiếu Bằng chưa nói ba từ “em yêu anh”, nhưng hắn đã chịu tỏ ý rằng hắn yêu ông rồi.

“Đúng vậy, anh còn em nữa.” Ông đưa tay ôm Lam Thiếu Bằng vào lòng, an tâm nói, “Anh đã cũng nghĩ qua, nếu Tiểu Mễ muốn sống cùng cha ruột thì anh cũng không phản đối. Anh không nên ích kỷ chia rẽ cha con họ như vậy. Anh đã quyết định nuôi dưỡng Tiểu Mễ trưởng thành, trong một khắc ấy anh không mong Tiểu Mễ sẽ hồi báo anh bất kì điều gì cả. Có một loại yêu thương không cần đáp trả. Anh sẽ đợi Tiểu Mễ lựa chọn như thế nào rồi mới tính tiếp.”

Lam Thiếu Bằng mắt long lanh nhìn ông, hắn kéo mặt ông lại gần rồi chủ động hôn: “Hùng ca của em là đàn ông đích thực, đầu đội trời đạp đất.”

Ông mỉm cười, thật lòng ông không nỡ để Tiểu Mễ biết mặt cha ruột nó chút nào, nhưng lại không nỡ chia xa nó. Ông vĩnh viễn là cha của Tiểu Mễ, ông tin rằng vị thế của ông trong lòng của thằng bé là không thể thay thế.

Từ Quân đến đúng hẹn, Tiểu Mễ xách túi du lịch cùng Từ Quân cùng lên xe. Từ Quân cười vui vẻ, Tiểu Mễ cũng phấn khởi vô cùng, vẫy tay chào bọn ông.

Ông nhìn chiếc xe Từ Quân từ từ rẽ ra khỏi cổng chung cư, trong lòng có một nỗi xúc động muốn chạy theo úp chết gã.

Đậu xanh rau má, để Tiểu Mễ lại cho ông, đó là con của ông mà!

“Anh đổi ý rồi, giờ anh đuổi theo bắt Tiểu Mễ về rồi quật chết Từ Quân đây!” Ông xoay người đi tới chỗ con Bach, định lái xe cướp cậu ấm nhà mình về.

Lam Thiếu Bằng tóm ông lại, động viên: “Tiểu Mễ có phải đi luôn đâu. Anh lo lắng cái gì? Anh đừng quên, anh chính là người hùng trong lòng Tiểu Mễ đấy.”

“Thời nay tà môn nhiều vô đối, làm anh hùng phải đổ máu lại rơi lệ thân tàn mang dại, khổ quá sức khổ mà.” Ông mếu máo làm nũng với Lam Thiếu Bằng, “Lam Lam, người ta thương tâm rồi, cầu an ủi.”

“Thôi thôi, con của anh sẽ về nhà sau vài hôm nữa mà, đừng xót nữa.” Lam Thiếu Bằng vỗ vỗ lưng ông như dỗ dành con trẻ.

“Lam Lam, ngày mai thứ bảy em không đi làm đúng không?” Ông bụm mặt buồn thiu nói.

“Thứ bảy tui đi trực ban à nha.” Lam Thiếu Bằng nói.

“A, vậy ngày mai chúng ta làm đi. Nếu em thương anh thì hãy dùng thân thể xinh đẹp của em để an ủi tâm hồn bị tổn thương của anh đi.”

“…” Lam Thiếu Bằng nhéo lưng ông mạnh thiệt mạnh. Yêu nhau lắm cắn nhau đau mà!

Lại nói, Từ Quân lái xe chở Tiểu Mễ về nhà mình bèn nói với nó: “Chú đính chính là máy bay sẽ xuất phát vào buổi tối, thế nên giờ con cứ ở nhà chú chơi trước, rồi tối đến mình cùng đi máy bay nhé?”

“Dạ.” Tiểu Mễ gật gật đầu, nó duỗi cổ nhìn biệt thự nhà Từ Quân, quy mô và khí thế kém hơn nhà chú Hồng Đào một chút. Đã quen nhìn cách ăn vận và tiêu xài phô trương phú quý của gia nhân nhà Hồng Đào, giờ nhìn lại nhà Từ Quân, Tiểu Mễ không có một chút cảm giác nào khi đặt chân vào ngưỡng cửa nhà giàu hết.

Bà Từ trông qua cửa sổ thấy Từ Quân lái xe tiến đến, bèn vô cùng cao hứng giục người giúp việc chuẩn bị đồ uống và đồ ăn vặt cho nhóc nhỏ, còn mình thì cười dịu dàng đẩy cửa đi ra đón cháu trai.

Ơ, vì sao bà ấy lại mỉm cười thân thiết với mình vậy kìa? Tiểu Mễ vẫn không thể nào hiểu được tại sao chú Từ với bà Từ lại đối tốt với nó như vậy. Nhưng thằng bé cũng không cảm thấy xa lạ với mà còn cảm thấy rất thân thiết với bà Từ, bèn mở miệng gọi “bà” một tiếng. Bà Từ nghe thấy liền cảm thấy mát hết cả lòng.

Bà Từ hỏi Tiểu Mễ, “Tiểu Mễ, con thấy ba con hay chú Từ tốt hơn?”

Tiểu Mễ không hề nghĩ ngợi mà đáp ngay: “Đương nhiên là ba con tốt hơn rồi.”

Bà Từ nói: “Nhưng chú Từ dẫn con đi công viên Disneyland cơ mà.”

Tiểu Mễ nói: “Khi con còn bé, mỗi lần con phát bệnh thở không ra ngủ không được, ba con luôn bên cạnh vỗ về con cho đến khi con hết mới thôi. Ba con lợi hại lắm đó nha. Một mình ba con tay không tấc sắt bắt hai tên trộm, là đại anh hùng, còn có giấy chứng nhận anh hùng nữa. Ba con tuyệt nhất quả đất.”

“Giấy chứng nhận anh hùng á?” Bà Từ khó hiểu, “Làm anh hùng cũng phải có giấy chứng nhận nữa à?”

“Mẹ à, giấy chứng nhận anh hùng là giấy khen làm việc nghĩa đó.” Từ Quân giải thích.

“Như vậy à, hiểu rồi.” Bà Từ mặt mỉm cười gật đầu. Bà càng hài lòng hơn khi biết về người nhà của cháu mình.

Tiểu Mễ thấy bên ngoài có nhiều bạn nhỏ đang chơi đùa bèn nói với bà Từ: “Bà ơi con đi ra ngoài chơi một lát nhen.”“Ừ, đi đi con, nhớ về nhà sớm để còn dùng cơm nha.” Bà Từ xoa đầu Tiểu Mễ dặn dò đầy yêu thương.

“Con biết rồi, con đi đây.” Tiểu Mễ nói xong quay người chạy ra tìm bạn.

Bà Từ yêu thích Tiểu Mễ đến tậm đáy tim, bèn nói với con trai rằng: “Con này, mẹ thích Tiểu Mễ quá. Con tìm cách dỗ Tiểu Mễ qua ở nhà ta mấy ngày nhân kỳ nghỉ đông xem.”

“Được, đến lúc đó con sẽ có cách.” Từ Quân cười ha hả nói.

“Mẹ nghe nói Tôn Anh Hùng là lưu manh, không nghĩ cậu ta có thể nuôi thằng nhóc tốt như vậy, làm khó cậu ta mất rồi.” Bà Từ thở dài, “Cậu ta cũng đã vất vả nhiều rồi, thật muốn bù đắp cho cậu ta quá.”

“Hắn bướng bỉnh lắm, chúng ta nếu cho hắn tiền chắc chắn hắn sẽ không nhận đâu.” Từ Quân nghĩ rồi nói.

“Mẹ nghĩ rằng con cứ giới thiệu vài công trình cho cậu ta làm đi, xem như bù đắp cho cậu ấy. Lại nói cậu ta cũng là thân thích của chúng ta, đã là thân thích thì càng phải giúp đỡ đúng không?” Bà Từ nói.

“Cũng đúng nhỉ, đến lúc đó rồi nói sau.” Từ Quân đáp.

Thứ bảy là một ngày tốt lành, trời quang mây tạnh. Hôm nay là ngày các chủ hộ hẹn nhau đi quẩy ở công ty bất động sản. Sáng sớm, ông thức dậy sảng khoái tinh thần, Lam Thiếu Bằng bưng một ly sữa sáng cho ông. Sữa này vốn mua để Tiểu Mễ dùng bữa sáng đấy, cơ mà oắt con không ở nhà, không uống thì hết hạn mất, thế nên ông và Lam Thiếu Bằng uống luôn.

Lam Thiếu Bằng cười tủm tỉm nhìn ông uống cạn sữa, liền cầm cặp công văn nói, “Mình đi thôi, hôm nay em trực ban.”

“Ừa, để anh chở em đi.” Ông cười hì hì cùng Lam Thiếu Bằng đi xuống lầu, lên xe mô tô phiêu đến công ty.

Kỳ thật ông ghét cay ghét đắng việc Lam Thiếu Bằng phải làm tăng ca, bởi tăng ca sẽ ảnh hưởng đến hai ngày nghỉ phúc lợi của ông. Bữa nào chắc phải tìm sếp hắn nói chuyện mới được, chứ kiểu này sẽ ảnh hưởng đến vấn đề hạnh phúc của bọn ông mất thôi.

Đến công ty nhà đất, ông nhìn đồng hồ, mới tám giờ ba mươi, còn giờ hẹn nhóm chủ hộ nhóm thì đến chín giờ. Lúc này trước cửa công ty vẫn còn hiu quạnh, không có bóng ma nào lảng vảng hết.

Ông dừng mô tô. Lam Thiếu Bằng đi làm, còn ông thì ngồi im bên đường nhắn tin cho đám chủ hộ.

Màn hình điện thoại di động của ông là ảnh chụp Tiểu Mễ hồi một tuổi, nhìn cưng y như cúp bế vậy.

Lại nói, ông sẽ đem ảnh chụp Tiểu Mễ từ nhỏ đến lớn ra studio đóng thành album ảnh, bên trên cố ý đề tựa là: “Tôn Tiểu Mễ – Chân dung thiếu niên kiệt xuất vượt thời đại.” ( chắc chớt =)))))))))))))))))))))))))))

Than ôi, nước chảy đá mòn, ai rồi cũng khác, là thằng bé lớn hay vẫn là ông già rồi? Lòng ông chợt dâng lên một cảm giác tang thương khó tả.

Trong chốc lát, ông trông thấy vài người đi xe đạp đến, bọn hắn dừng xe đạp rồi đứng trước cửa công ty.

“Không phải hẹn chín giờ đến sao? Giờ có thấy mống nào đâu?”

Một người nhìn đồng hồ rồi nói: “Vẫn chưa tới chín giờ, chắc chúng ta đến sớm, đợi một tý xem sao.”

“Anh cũng là chủ hộ rao bán hồi kỳ ba hả?”“Đúng vậy, anh mua hộ số mấy?”

“Tôi mua số 27 tầng mười.”

“Bao nhiêu mét vuông?”

“Mua hộ bình dân thôi.”

Mọi người bắt đầu ngươi một lời ta một câu bàn chuyện nhà cửa. Ông vờ ngồi nhắn tin ven đường xem chuyện vui không nói lời nào. Thời gian dần trôi qua, chủ hộ lục tục kéo đến, nhưng chỉ có hơn chục người mà thôi.

Một thím dẫn đầu một nhóm phụ nữ trung niên đến, nổi giận đùng đùng đẩy cửa công ty tiến vào bên trong. Chốc lát sau, chất giọng có chút Đông Bắc của thím ấy oang oang vang ra. Trò hay bắt đầu rồi.

Ông đứng lên định qua xem náo nhiệt, bỗng thấy trong bụng có chút khó chịu. Chợt một chiếc Santana lượn qua, cửa xe mở ra, một gã đàn ông gầy như khỉ đói vận một bộ đồ màu hồng nhạt bước ra hỏi, “Các anh chị đều là chủ hộ kỳ ba à?”

“Đúng vậy, chúng tôi đều là chủ hộ kỳ ba đây.”

Gã nói: “Ồ, vậy không phải đều là những thành viên trong nhóm chat hẹn tới đây sao? Các tên có nick Tôn Hành Giả kia đâu rồi? Hắn chửi to nhất đám cơ mà, sao giờ không thấy tăm hơi đâu cả?”

“Ôi, anh hùng bàn phím ấy mà.” Một bà nói.

Ông ở một bên nghe, ông không thèm nhận ông chính là tên Tôn Hành Giả ấy đấy. Đừng hòng khích tướng ông.

Cửa vào công ty bị đẩy ra. Lam Thiếu Bằng và vài nhân viên tiếp tân đang đứng phía trước kiên nhẫn giải thích cho mấy thím trung niên. Mấy thím căn bản không chừa đường nói cho hắn mà cứ lớn tiếng ồn ào, “Đây là quyền lợi khách hàng cơ mà. Chúng tôi mua nhà theo kỳ chứ có phải mua nhà có sẵn đâu, sao vừa mua đã bị hạ giá vậy? Mấy người kinh doanh không có chút uy tín nào cả.”

“Chị à, xin chị bớt giận, giá nhà không thuộc quyền định đoạt của chúng tôi. Chị nhìn xem, không ít nhân viên trong công ty chúng tôi cũng mua nhà kỳ ba, bây giờ cũng đang hoang mang lắm. Chúng tôi cũng bị tổn thất như các anh chị thôi. Công ty cũng không có cho chúng tôi một lời giải thích nào cả, chúng tôi cũng không dám đòi công ty giải thích nữa. Vì quyền lợi của chủ hộ nên tôi cũng chỉ có thể phản ánh trường hợp của các anh chị lên cấp trên, chỉ có ban giám đốc công ty mới có thể ra quyết định thôi ạ.” Lam Thiếu Bằng mỉm cười kiên nhẫn giải thích cẩn thận, tung ra tuyệt đỉnh nói xạo, “Tôi cũng mua nhà, bị tổn thất cũng không có người bồi thường cho tôi, tôi cũng giận mà nào dám nói gì.”

Ơ hay, thế éo nào ông lại không biết Lam Thiếu Bằng mua nhà kỳ ba do công ty của hắn bán nhỉ? Ơ hay, trình nói dối không chớp mắt vô đối thật nhỉ?

“Cậu cũng đã mua nhà kỳ ba vậy thì tránh đường cho chúng tôi tìm tổng giám đốc của các cậu nói chuyện đi. Nhà bên Thông Châu hạ giá cũng đền bù mà. Đây không phải đã có tiền lệ sao? Công ty của các cậu nếu có thực lực, có danh dự thì hãy học cách làm của người ta đi. Hãy đền giá cho chúng tôi đi.” Vị thím giận đỏ mặt tía tai, “Mấy người làm chúng tôi lỗ mất mười hai vạn, nếu không phải con tôi sắp lấy vợ thì tôi mà đi mua nhà lúc giá nhà đang cao như vậy ốc à. Vì mua nhà mà tôi nợ hết sáu mươi vạn đấy. Bảo có tức không chứ!”

“Đúng vậy, chúng tôi vì mua nhà mà phải mắc nợ đây. Lợn chết không sợ nước sôi đâu. Chúng tôi muốn đền bù giá!” Tên đàn ông mặc áo hồng cũng la lên ở phía sau.

Lam Thiếu Bằng nhìn sang ông. Ông nhe răng cười cười, im lặng đứng bên bên cạnh bàn trưng bày mô hình xem náo nhiệt. Vẻ mặt Lam Thiếu Bằng như là ‘Anh đắc ý cái gì? Mau ngoan ngoãn một chút cho tôi.’

Ông mỉm cười, ông chỉ đứng xem chứ có lên tiếng đâu.

Bỏ mẹ thật! Đau bụng quá! Sao mà đau mãnh liệt thế này? Ông hỏi một nhân viên: “Toilet ở đâu vậy?”

Nhân viên thấy bộ dạng đau đớn của ông bèn bèn chỉ đường đến WC rất tận tâm. Đến khi ông đi ị xong, bên ngoài cãi lộn vẫn chưa kết thúc. Nhóm chủ hộ thì kích động, Lam Thiếu Bằng thì cười muôn hoa đua nở.. Dù nhóm chủ hộ có nói gì đi nữa, hắn vẫn chỉ trả lời một câu: “Tôi có thể giúp các anh chị phản ánh lên trên, nhưng tôi không thể hứa rằng chuyện này có thể giải quyết lập tức được. Tôi chỉ là quản lý kinh doanh ở công ty này thôi. Chính sách của công ty là do ban giám đốc quyết định, tôi không có quyền ra quyết định.”

Cãi lộn một hồi, nhóm chủ hộ giận sôi máu. Thấy có người đến mua phòng ốc, họ bèn đuổi tất cả đi hết, “Hôm nay ở đây không có bán nhà đâu!”

Một bảo vệ lặng lẽ nói với ông: “Đừng ầm ĩ ở đây nữa. Đợi thứ hai công ty tổ chức hội nghị thường kỳ rồi hãy đến.”

Ông gật đầu, cười ha hả đến nói với gã áo hồng: “Hôm nay cuối tuần, các anh được nghỉ, tổng giám đốc công ty người ta cũng nghỉ. Tôi nghe nói thứ hai họ sẽ tổ chức hội nghị thường kỳ, cho nên thứ hai lại đến xem sao.”

Nhóm chủ hộ nghe xong cũng thấy đúng, bèn kéo nhau đi về. Gã áo hồng lấy ra một cuốn sổ tay, trên đó ghi một đống số điện thoại, đều là số điện thoại của các chủ hộ kỳ ba, “Tôi có số điện thoại của các chủ hộ đây. Chúng ta trở về lần lượt gọi thông báo cho tất cả các chủ hộ, bảo họ sáng thứ hai gặp mặt ở công ty nhà đất này.”

“Anh đi photo mấy số điện thoại đi, có gì bọn tôi gọi điện phụ anh luôn.” Vài chủ hộ xung phong nhận việc.

Gã áo hồng tong teo như khỉ ốm giờ lại ưỡn ngực nói: “Đợi thứ Hai kéo đến vài trăm người xem mấy người tính sao.”

Ông vừa định bảo gã chỉ được cái vẻ cáo mượn oai hùm thì cảm thấy bụng lại đau. Không được rồi, phải ị tiếp thôi. Ông bay vèo vào nhà vệ sinh.

Đến lúc ông ra khỏi toilet, nhóm chủ hộ vẫn chưa chịu đi. Ô kê, mấy người không đi thì tôi đi, về nhà uống tí thuốc tiêu chảy cái coi. Đờ mờ có khi nào món sữa hồi sáng quá hạn rồi không? Làm ông hư mất bụng con mợ nó rồi.

Ông không kịp chào tạm biệt Lam Thiếu Bằng mà lao ngay ra khỏi công ty, phóng mô-tô như bay về nhà, đến lầu dưới khóa cổ xe xong liền chạy ngay lên lầu mở cửa, lao vào trong phòng thằng đệ tìm hai viên thuốc tiêu chảy uống ngay tắp lự với nước lọc, xong xuôi rồi mới thấy lòng bình yên.

Ông vào phòng bếp, lục lọi thùng rác tìm bao bì sữa đã uống hôm nay để xem hạn dùng. Không có quá hạn mà, sao ông lại đau bụng cơ chứ? Ông cúi đầu nhìn. Trong thùng rác, phía dưới bao bì sữa lộ ra một hũ thuốc nhỏ, trên đó viết…

Vãi luyện ~ Là thuốc xổ!!!

Lam Thiếu Bằng, mày chơi anh!!!

Chương 48

Người gì đâu mà tàn nhẫn quá! Anh thương em muốn đứt ruột đứt gan mà em nỡ lòng nào đầu độc anh…

Ông đau đớn lấy điện thoại gọi cho Lam Thiếu Bằng: “Lam Lam, em đen tối quá đi.”

“Em trắng mà. Hè này em không có đi bơi nên có bị đen gì đâu.” Lam Thiếu Bằng làm bộ không hiểu.

“Em cho anh uống thuốc xổ kìa!!” Ông bắt đầu chỉ trích con người bạc tình bạc nghĩa kia, “Anh đối xử tử tế với em vô cùng, vậy mà đổi lại em bỏ thuốc xổ anh, em muốn hại chết anh. Nếu em thấy anh không tốt chỗ nào thì cứ nói rõ, nếu đúng thì anh sẽ sửa đổi, đừng có ngấm ngầm chơi nhau như vậy chớ.”

“Nghe anh nói cứ như em là kẻ thù của anh vậy.” Bên kia Lam Thiếu Bằng không khỏi mỉm cười, “Cho anh uống thuốc xổ là để anh đừng có gây rối ở công ty bất động sản thôi, ai bảo anh manh quá làm chi.”

“Làm sao anh có thể gây rối ở chỗ em đang làm được chứ? Không lẽ anh là loại người quá quắt đến thế sao? Hời ơi người làm anh đau lòng quá, nát tim anh rồi.”

“Ê, Hùng ca này, anh có ổn không? Vô toilet hết mấy lần rồi?”

“Này này này, em còn dám hỏi anh vô toilet mấy lần hả…?” Bỏ mợ, tác dụng của thuốc xổ vẫn chưa hết, vẫn còn buồn ị quá. Ông vội lao vào WC lần nữa, “Giờ anh phải vào WC. Chút tính sổ em sau. Cúp đây!”

Ông quên hỏi Lam Thiếu Bằng từ đâu mà biết được ông sẽ đến quậy ở công ty hắn. Có khi nào có kẻ nằm vùng trong nhóm chat của bọn chủ hộ không nhỉ? Đại tiện xong xuôi, ông bật máy tính lên. Lam Thiếu Bằng thường dùng máy tính của ông, bên trong có tài khoản QQ của hắn. Ông bật QQ, quả nhiên xuất hiện nick và ảnh đại diện của Đã từng vượt biển cả.

Thì ra Lam Thiếu Bằng chính là Đã từng vượt biển cả, bảo sao hắn lại biết tỏng kế hoạch của ông.

Thì ra gián điệp ở ngay bên cạnh ông. Cơ mà nếu hắn biết được vụ biểu tình thì sao? Ông không đi đâu có nghĩa là chủ hộ khác sẽ không đi. Em không cho anh phá rối thì anh vẫn có thể xúi giục người khác đi phá rối được mà.

Vì vậy ông hô với nhóm chat chủ hộ, ‘Mọi người ơi, thời khắc bảo vệ quyền lợi của chúng ta đến rồi, mọi người nên tề tâm hợp lực bảo vệ quyền lợi của mình đi.’

Ông mới vừa onl thì Gió xuân lại thổi liền đáp, ‘Có ông anh hú cho đã rồi không đi ấy.’

Ông đáp, ‘Tôi đang ở Bắc Kinh, tới lui khó khăn lắm, nhưng tôi có nhắn bảo người nhà tôi đi đó. Thằng em tôi vừa đi về báo lại rằng chín giờ sáng thứ hai sẽ đi nữa, tập họp tất cả mọi người lại để biểu tình luôn.’

Gió xuân lại thổi tin lời, ‘Vậy à? Cũng đúng nhỉ, mình không đi thì bảo người nhà đi cho xôm ha.’

Ông đáp, ‘Đúng vậy, bọn nhà thầu thất đức quá mà, mới bán nhà xong đã hạ giá, rồi cứ giấu nhẹm chính sách, không chịu ló đầu ra, tới hồi thông báo thì lại bảo là muốn đảm bảo ai cũng có khả năng mua nhà ở.’

Gió xuân lại đến nói, ‘Bọn hắn nâng giá của bãi đỗ xe và tầng hầm ngầm, rẻ bên này thì đắt bên kia.’

Ông đáp: ‘Ôi vãi.’

Sau đó ông đăng hình tường tróc sơn lên.

Đừng quên tôi nhảy ra hỏi: ‘Cái gì vậy?’

Ông đáp, ‘Thì nhà cùng kỳ đó chứ đâu, tường tróc sơn tè le nè.’

Mọi người điên máu lên, nhao nhao bảo rằng nhà cửa gì phế vãi, có kẻ còn nói thang máy cũng bị trục trặc suốt ngày. Hôm nay thang máy rơi, có người bị thương luôn.

Ông nói, ‘Định mệnh cái thang máy đoạt mệnh! Lần trước tôi bị kẹt ở trỏng, xém tí nữa chết ngạt mợ nó rồi.’

Ông đang chat hăng say thì điện thoại di động reo lên, là số lạ.

“Alo, ai vậy?”

“Xin hỏi anh là chú Hai của Giang Hà đúng không?” Một giọng nữ nhẹ nhàng cất lên bên kia đầu dây.

“Là tôi đây. Giang Hà làm sao vậy cô?” Ông chợt có dự cảm không lành.

“Thang máy chở Giang Hà bị rơi. Bây giờ cậu ấy đang ở trong bệnh viện, đầu bị thương nhẹ, chúng tôi đang chăm sóc cho cậu ấy đây.”

Á đù, dự cảm trở thành sự thật rồi! Ông lập tức hỏi tên bệnh viện rồi vội vàng xuống lầu lái xe đến đó.

Ông phóng xe vun vút, tóc bị gió thổi bay ngược lên như gai nhím. Lúc đến nơi, ông trông thấy Giang Hà cùng quả đầu quấn băng gạc và bộ đồ bệnh nhân. Nó trông thấy ông như thấy cụ tổ sống dậy, suýt nữa là khóc rống lên, “Chú Hai, hôm nay con thiếu chút nữa đã nhắn nhủ hậu sự trong thang máy rồi. Có bốn người đi chung thang máy với con, con bị thương nhẹ nhất, còn có một người nằm ở trên giường không nhúc nhích được nữa kìa.”

“Mốt bây chịu khó đi thang bộ đi, đừng có dùng thang máy nữa, mạo hiểm lắm con.”

“Con gọi điện thoại cho ba con, ổng bảo rằng hôm nay sẽ mua cho con một căn hộ mới, đợi tu sửa nhà mới xong là con dọn qua đó ở liền.” Giang Hà rấm rức nói, vẫn chưa bình tĩnh lại được.

“Đừng nóng vội, giờ bây dọn qua nhà chú ở trước, Tiểu Mễ đi chơi nửa tháng mới về nhà. Mày ở tạm phòng nó đi.” Ông bị chuyện nhà cửa tra tấn đến là mệt. Đây nào phải mua nhà nữa, đây là liều mạng thì có.

Ông xách túi dẫn Giang Hà về nhà mình, bảo nó dọn qua ở phòng Tiểu Mễ, đợi Giang Thụ Phong mua nhà mới cho nó. Còn nhà cửa bên kia là khỏi nói nữa rồi, hên hồn là cu cậu chỉ bị thương nhẹ thôi đấy.
Về nhà không đầy một lát, Lão Ngũ từ công trường gọi điện thoại cho ông, “Hùng ca, nghe nói chủ hộ nhà kỳ ba đến náo loạn ở công ty, anh có đi không?”

“Có chớ.”

“Có kết quả không? Có được đền tiền không?”

“Chưa biết nữa. Lão Ngũ, anh chợt nghĩ, nhân lúc hạ giá nhà, sao chúng ta không mua thêm một căn nữa?”

“Giờ chưa mua được. Anh nhìn lại xem, anh với em còn một công trình ba mươi vạn mà chưa thấy tăm hơi thằng trả nợ, giờ chưa biết công trình hiện đang thầu ra sao nữa. Mình chưa chắc được gì trong tay thì sao mà mua.” Lão Ngũ đáp.

“Công trường bên kia có chú theo dõi, sắp xong rồi mà. Anh cũng hay chạy qua bên công ty nhà đất xem người ta biểu tình đến đâu rồi.” Ông nói.

Ông thừa biết Lão Ngũ nói thế là vì gã đang nuôi thằng bé con, muốn gầy dựng gia sản cho nó. Ôi trời, Bánh Trôi Nước mới có mấy tuổi mà Lão Ngũ đã chuẩn bị chuyện nhà cửa y như thằng bé đã hai mươi không bằng ấy. Tấm lòng cha mẹ đúng là bao la nhất trên đời mà.

Ông hâm nóng đồ ăn, bày trên bàn rồi gọi Giang Hà ra ăn cơm. Trông mặt nó cũng đỡ đỡ hơn nãy rồi.

“Chú Hai, chú nấu cơm đó hả?” Giang Hà chằm chằm vào những món ăn vừa thơm vừa đẹp mắt mà kinh ngạc vô ngần.

“Đúng vậy, chú làm đấy. Đồ ăn thì chú bảo đầu bếp bên tiệm Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ soạn sẵn với gia vị rồi chú đem về nhà bỏ vào trong nồi xào, còn cơm tuyệt đối là chú tự mình nếu bằng nồi cơm điện đấy.” Ông kiêu ngạo đáp lời.

“Thì ra là hàng làm nửa vời…” Giang Hà tỏ vẻ mặt ‘biết ngay là chú làm méo gì có khả năng đó mà’, “Nồi cơm điện thì đứa ngu nào cũng biết dùng.”

“Mày tính ăn cám đá máng đó hả? Dám nói tay nghề chú không tốt hả?” Ông trừng mắt, cậu chàng bèn đáp ngay, “Chội ôi ngon quá chú ơi.”

Đang ăn cơm Giang Hà sực nhớ tới một chuyện, bèn hỏi ông: “Chú Hai, nghe đồn chú đang sống chung với một anh đàn ông. Chuyện là sao vậy? Sao giờ chú chạy theo trào lưu thông cúc rồi?”

“Này, sao lại gọi là chạy theo trào lưu? Chú Hai mày chưa bao giờ theo phong trào cả nhé. Thích là nhích thôi.” Ông nhồm nhoàm trả lời.

“Vậy thím Hai của con trông thế nào?” Giang Hà tò mò hóng hớt.

“Đương nhiên là đẹp rồi. Nói không chém gió chứ mấy tên người mẫu không tên nào đẹp bằng hắn đâu.”

Giang Hà nghe xong càng thêm hứng thú, bèn hỏi tiếp: “Vậy anh ấy làm nghề gì ạ?”

“Hắn làm quản lý kinh doanh.” Ông thật lòng không muốn kích động cái đầu đầy vết thương của cậu chàng, bèn đáp lời qua loa.

“Công ty nào vậy chú?” Giang Hà càng hỏi sấn.

“Công ty bất động sản.”“Công ty bất động sản tên gì chú? Có gì con nhắn bạn của ba con qua đó mua nhà ủng hộ, để anh ấy càng yêu chú hơn nữa.”

Giang Hà đúng thật là ngoan, ông không muốn đả kích cháu nó, cơ mà nếu không nói thật thì ông mày chịu hông có nổi. Vì vậy ông đáp: “Không cần, mày đã mua nhà của công ty hắn rồi, lại còn là căn hộ của công ty có thang máy rơi đó.”

“Hự ặc! Nước!” Giang Hà mắc nghẹn trợn trắng, chộp lấy ly nước ông đưa cho mà tu ừng ực.

Buổi chiều, ông đi đón Lam Thiếu Bằng về nhà, Lam Thiếu Bằng xách cặp nói với ông: “Tối nay em đi họp lớp, anh theo không?”

Họp lớp? Đương nhiên là đi rồi, lỡ đâu có con sói nào tăm tia Lam Thiếu Bằng thì ông có mà chết dở.

“Đi, đương nhiên đi.” Ông nghĩ như vậy, liền định tối nay về nhà sẽ ăn vận sang chảnh lên, ý muốn khoe mình lắm tiền. Xét bằng cấp thì không sánh bằng rồi, thế nên ông muốn dùng kinh tế đè bẹp chúng nó!

Ông và Lam Thiếu Bằng về nhà. Giang Hà lần đầu gặp Lam Thiếu Bằng, trông như một thằng nhà quê mới lên chưa từng tiếp xúc với đô thành hoa lệ, nhìn Lam Thiếu Bằng chằm chằm, có chút cảm khái: “Bông lài cắm bãi cứt trâu.”

Ông đang thay quần áo, nghe Giang Hà nói thế bèn cả giận, “Không có cứt trâu thì hoa lài cả đời này cũng đừng hòng nở rộ.”

Trên cổ ông đeo dây chuyền vàng, trên tay đeo đồng hồ hàng hiệu, ông tự biến mình thành nhà tạo mẫu, khoác lên mình một phong cách hốt hụi đòi nợ thật thời thượng. Đồng thời, ông cũng không tha Lam Thiếu Bằng. Ông lấy dây chuyền vàng đeo lên cổ hắn, rồi lại đeo đồng hồ xịn lên tay hắn. Ngón tay Lam Thiếu Bằng rất đẹp, đeo nhẫn cưới lên phải gọi là lồng lộn cả một vùng trời. Chà, không biết nhẫn kim cương bao nhiêu tiền một cặp nhỉ? Ông định sẽ thầu thêm vài công trình rồi nhờ Hồng Đào đặt làm giúp ông một cặp.

“Cái này gọi là xài đồ đôi đó.” Ông cùng Lam Thiếu Bằng ngắm nghía trước gương. Cơ mà đệt cụ, không trông không biết, trông thấy rồi liền rầu thúi ruột à.

Quần áo ông mặc lên nhìn kiểu nào cũng như một thằng côn đồ phất lên nhờ làm ăn phi pháp, Lam Thiếu Bằng cũng mặc y như vậy, thế mà lại toát lên vẻ thanh lịch như người mẫu quảng cáo thời trang. Đậu xanh rau má tại sao lại có sự tương phản to lớn đến vậy?!

Lam Thiếu Bằng định tháo dây chuyền vàng xuống: “Quê quá cha ơi. Không đeo đâu.”

“Quê cái gì, phải ra vẻ tư bản một chút chớ. Đeo đi, em đeo hợp lắm luôn đó, cứ như quảng cáo cho Chu Đại Phúc ấy.” Ông nói thật lòng.

Lam Thiếu Bằng bổ sung một câu: “Còn anh đeo vô giống bảo vệ trông coi công ty em á.”

“Thì anh vốn là lưu manh đi bảo kê mà.”

Giang Hà muốn cười lại không dám cười, đành âm thầm khúc khích trong bụng.

Không đầy một lát, thằng đệ nhà ông hấp tấp trở về, vào cửa đã hô lên: “Anh ơi, hôm nay em đi họp lớp, không ăn cơm nhà đâu nhe.”

“Anh biết rồi. Mày cũng đừng để anh mất mặt, đeo cái đồng hồ vàng Đào ca mua tặng mày đi. Đậu xanh rau má Đào ca nó bỏ cả thúng tiền ra mua cho mày đấy.” Ông dặn dò.

“Biết rồiiiiiiiiiiiiiiiii ——” A Triết kéo giọng như đang chê ông dài dòng.

“Em họp lớp ở đâu thế?” Ông quay sang hỏi Lam Thiếu Bằng.

“Ở hội trường trên lầu hai tại Đào Nguyên, địa bàn cũ của anh đấy. ” Lam Thiếu Bằng đáp.

Đi Đào Nguyên hả? Tốt quá, vô chỗ quen dễ nói chuyện. Thằng nào dám táy máy với Lam Lam nhà ông, ông hành quyết ngay tại chỗ.

Ông và Lam Thiếu Bằng cùng đi ra ngoài, vừa vặn A Triết cũng đi luôn. Ông bèn hỏi nó: “Bây họp lớp ở đâu rứa?”

“Phòng 808, lầu hai, Đào Nguyên.” A Triết trả lời.

“Tên đàn anh bốn mắt của mày có đến không?”

“Đương nhiên sẽ đến, ảnh là một trong những người đề xuất mà.”

Ôi chao ~ Đào ca à, tình địch của mày đến kìa ~

A Triết xuống lầu đi trước. Ông và Lam Thiếu Bằng lên chiếc xe hồi đó Đào ca đưa cho A Triết mà thằng cu không nhận. Ông lấy điện thoại nhắn cho Đào ca: ‘Đằng ấy ơi, hôm nay A Triết đi họp lớp ở Đào Nguyên. Tên tinh anh bốn mắt kia cũng đến đấy.’

Đào ca lập tức nhắn lại: ‘Tốt, hãy đợi đấy!’

“Anh đang làm gì vậy?” Lam Thiếu Bằng hỏi ông.

“Anh đang nhắn tin vì hòa bình thế giới.” Ông cười đặt điện thoại di dộng xuống nói.

Chương 49

Họp lớp là một đám người tụ lại một chỗ, tìm cớ ăn uống vui chơi giải trí, nói chuyện đánh rắm cốt để giữ liên lạc với nhau. Bạn học của Lam Thiếu Bằng giàu nghèo đủ kiểu, nhưng thể loại đại gia thì hơi hiếm, đương nhiên không tính Chu Nghệ Thông, hắn là trường hợp đặc biệt cần được đối xử ưu tiên.

Đào Nguyên vừa tối vừa ồn ào huyên náo, trong bãi đỗ đủ loại xe, trong bar đủ loại người.

Ông và Lam Thiếu Bằng vừa xuống xe thì bảo vệ liền đến chào: “Chào Hùng ca.”

“Chào.” Sau khi chào hỏi vài câu, ông dẫn Lam Thiếu Bằng lên lầu hai.

Lầu hai Đào Nguyên phân thành nhiều phòng với đủ mọi kích thước, chuyên dùng để tổ chức sự kiện. Nhân viên phục vụ vừa thấy ông bèn đến mời vào: “Hùng ca đến chơi phòng nào ha?”

“Ừ, phòng 518.”

“Vậy mời đi bên này.” Nhân viên phục vụ dẫn ông và Lam Thiếu Bằng đến cửa phòng 518 rồi đẩy cửa mời bọn ông vào phòng.

Trong phòng rất náo nhiệt, bên trong có hơn hai mươi mấy người. Lúc ông và Lam Thiếu Bằng xuất hiện, mọi người bèn đổ dồn mắt vào bọn ông. Lúc ấy bạn bè của Lam Thiếu Bằng nom có vẻ giật mình. Một cô bạn không e dè nói một câu: “Lam Thiếu Bằng nay có tay chân đi theo luôn nha!”

Ặc, ông đây đường đường chính chính là dân làm ăn đàng hoàng, nhìn sao ra tay chân vậy má?

“Hiểu lầm rồi hiểu lầm rồi, Hùng ca là người làm ăn đứng đắn, mặt ác tâm thiện.” Lam Thiếu Bằng cười ha hả giải thích.

Ông cảm thấy dường như nhiều người cũng biết tính hướng của Lam Thiếu Bằng, hơn nữa cũng không có kinh ngạc khi thấy ông. Đã như vầy thì ông đây cũng nên vì sĩ diện của Lam Thiếu Bằng, giả bộ nhã nhặn một điểm cũng tốt. Thế nhưng rồi ông lại không biết phải giả bộ như nào nữa, trời ơi, làm sao để diễn sâu bây giờ…

Mấy cô bạn của Lam Thiếu Bằng xì xầm bàn tán về ông.

Cô A tỏ vẻ tiếc nuối, “Không phải Lam Thiếu Bằng cùng với Chu Nghệ Thông ư? Sao đổi hướng mất rồi?”

“Chu Nghệ Thông không đáng tin cậy. Lam Thiếu Bằng có quyền tìm người đáng tin hơn cho mình mà.” Cô B đáp.

“Tên tay chân đó đáng tin lắm sao?” Cô G nói.

Ông giống tay chân hồi nào? Cùng lắm cũng là “nhà quê mới nổi” thôi chứ! Coi chừng tôi đánh bầm con mắt mù lòa của cô đó nha cô!

“Ba người đẹp à, phải sửa lại một chút, tôi là người làm ăn chân chính đó. Tôi có mở cửa hàng bán quần áo và nhận thầu vài công trình kiếm thêm ít tiền đấy chứ.” Ông cười ha hả biện giải cho mình.

“Thì ra là làm thầu.” Cô A nói.

“Làm thầu kiếm nhiều tiền lắm đó nha. Lam Thiếu Bằng tốt số ghê, vì sao tôi độc thân đến bây giờ mà không gặp được ai như vậy cả?” Cô B nói.

“…” Ông bó tay rồi. Hầy, mắt cô chỉ nhìn thấy tiền, đương nhiên không gặp được đối tượng tốt rồi. Cô độc thân cả đời luôn đi.

Căn phòng này nói ra cũng khá ổn, có một sàn nhảy nho nhỏ, còn có mấy bàn lớn, trên mặt bàn sắp xếp đồ ăn cùng đồ uống cho mọi người dùng, bên cạnh có mấy nhóm ghế sô pha để khách ngồi nghỉ ngơi nói chuyện với nhau. Trên sàn nhảy có sẵn âm nhạc, hiện vài người cũng đang khiêu vũ ở đó.

Ông chẳng quen ai ở đây cả. Lam Thiếu Bằng và bạn học của hắn đang tâm sự những chuyện như sau khi tốt nghiệp thì làm ở đâu, vân vân và mây mây. Ông bèn đến lấy đồ uống. Không có ai đón tiếp ông thì ông tự tiếp đãi chính mình. Đồ uống điểm tâm trên bàn cứ ăn uống tùy thích. Nhập gia tùy tục, ông đương nhiên cũng muốn ăn uống cho thỏa thuê.

Ồ, ông bắt gặp một người đang chán nản tự rót uống một mình, không có ai tiếp chuyện cùng hắn cả, xem chừng là kẻ có cuộc sống bấp bênh. Ông đi qua bắt chuyện với người này, kết quả hắn ta là một kẻ lắm lời. Hắn thao thao bất tuyệt chuyện mình hồi bé như nào, rồi dụng công đèn sách thi đại học như nào, rồi ở đại học cá gặp nước như nào, nói liên tù tì cho đến tình trạng lúc này của mình, “Vợ tôi bỏ của chạy lấy người rồi. Mấy năm trời tìm việc không xong, bây giờ tôi sống một ngày bằng một năm, có tài nhưng không gặp thời.”

Cao không tới, thấp không xong, không có việc thì ở nhà ăn bám, bảo sao vợ bỏ, tại chịu không nổi anh nữa chứ sao. Nhưng sau đó hắn chợt đổi hướng hỏi sang ông: “Anh với Lam Thiếu Bằng biết nhau như thế nào?”

“Tôi mua nhà ở công ty Lam Thiếu Bằng nên quen cậu ấy luôn.” Ông ăn ngay nói thật.

“Tôi nói cho anh biết, Lam Thiếu Bằng là thứ phong lưu, lên cấp ba có người yêu hắn chết đi sống lại, lên đại học hắn và Chu Nghệ Thông yêu chết đi sống lại, nhưng hôm nay hắn lại đi cùng với anh. Anh không biết là Lam Thiếu Bằng chả có lấy một chút tiết tháo nào sao?” Tên ăn bám nói.

Ghen tị vì Lam Thiếu Bằng sống tốt chứ gì? Ông ngửi thấy một mùi ghen ăn tức ở.

“Tôi thích cậu ấy ở chỗ phong lưu không tiết tháo đó đó. Lam Thiếu Bằng dù sao cũng tốt hơn cái thể loại ở nhà ăn bám mệt thân.” Ông móc lại người kia khiến hắn cứng họng không nói được một lời.

Bỗng nhiên ông buồn tè, bèn đi qua nói với Lam Thiếu Bằng một tiếng rồi đẩy cửa đi ra ngoài. Ngang qua một căn phòng khác, nghe tiếng ầm ầm bên trong, ông thấy nhức hết cả đầu, liền vô toilet trút bầu tâm sự một phát rồi quay về. Lúc đi đến đầu cầu thang, ông nhìn thấy tên tinh anh mắt kính đang vịn thằng đệ nhà ông lên lầu, nhân viên phục vụ nháy mắt với bảo vệ, bảo vệ liền gật đầu đi ngay. Chỉ một khắc sau Hồng Đào vội vã chạy lên lầu, ngang qua ông mà đếch thèm chào ông một câu luôn.

Ông cố ý đợi vài phút, trong chốc lát, tên tinh anh mặt mũi bầm dập bị bảo vệ đẩy ra ngoài. Bảo vệ trông thấy ông bèn gật đầu nói: “A Triết không sao cả, cậu ấy đang ở với Đào ca đấy.”

Ặc, A Triết ở với Đào ca thì có sao đâu? Ông là ông đang lo lắng cho tên tinh anh cũng như cho Hồng Thái Lang kia kìa. Thế là ông quyết định chạy lên lầu, bắt gặp ngay một màn đam mẽo hường phấn.

Một người là em trai ông, một người là Hồng Đào, địa điểm là bên trong một căn phòng ở lầu ba. Cửa phòng chỉ khép hờ nên đừng đứa nào trách ông rình trộm à nha.

A Triết đỏ mặt tía tai vì say, nhưng xem chừng vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí. Hồng Đào không có uống rượu, nhưng đỏ mặt tía tai là do bị tên tinh anh chọc tức.

“A Triết, em tùy tiện quá. Sao em để mặc thằng đàn anh gì đó nổi hứng quấy rối em?” Hồng Đào kích động nói.

“Anh ta có ý quấy rối em thì sao? Cũng như anh thôi mà! Kẻ tám lạng người nửa cân.” A Triết ngồi trên ghế sa lon khẽ nheo mắt quan sát Hồng Đào.

“Anh đã tỏ tình với em nhiều lần, lần nào em cũng từ chối anh. Ấy vậy mà em lại yên tâm đi với thằng đó vào phòng riêng nghỉ ngơi.” Hồng Đào phiền muộn, “Em làm anh thất vọng quá.”

“Anh bảo anh yêu em, vậy thành ý của anh đâu?” A Triết hỏi lại Hồng Đào.
Hồng Đào bị A Triết hỏi ngược bèn kích động hơn. Hắn đi đến trước mặt A Triết, rút ra một khẩu súng đưa cho A Triết rồi nói: “Anh yêu em. Anh có thể giao cả mạng sống của anh cho em! Nếu anh phản bội em thì em cứ việc bắn anh bất cứ lúc nào.”

A Triết cầm súng của Hồng Đào nhìn tới nhìn lui, cảm thấy rất mất mặt, bèn ném qua một bên nói: “Bên cạnh anh có bao nhiêu người tới lui, hẳn em cũng chỉ là một trong số họ thôi nhỉ?”

“Anh không yêu họ, chỉ là tình một đêm mà thôi. A Triết, xin em hãy tin anh, anh sẽ không lừa gạt em, cũng sẽ không đùa giỡn tình cảm của em.” Hồng Đào đi đến trước mặt A Triết, thắm thiết cúi người hôn lên tay A Triết, “Tin tưởng anh được không?”

A Triết mỉm cười, cũng không biết là thương cảm hay vẫn là đau lòng, “Mỗi khi em tin rằng anh yêu em thì anh lại mang về một tình nhân xinh đẹp khác. Chẳng lẽ anh muốn em vừa chấp nhận yêu anh vừa chấp nhận sự phản bội của anh?”

“Anh không có phản bội em, trong lòng anh em vĩnh viễn là người quan trọng nhất.” Hồng Đào ngồi bên cạnh, đặt tay lên vai A Triết, “Chỉ cần em đồng ý ở bên cạnh anh, từ nay về sau bên người anh chỉ có một mình em thôi.”

A Triết cười lạnh một tiếng, không tin vào lý do của Hồng Đào, “Đào ca trời sinh tính phong lưu, anh xem, bên anh em sẽ cô đơn lắm. Chúng ta vốn không phải người chung một đường, không nên ở cùng nhau.”

“A Triết, em vẫn chưa tin anh sao?”

“Em tin anh, nhưng em càng tin rằng giang sơn khó đổi bản tính khó dời.” A Triết đẩy Hồng Đào ra, đứng lên cười nói, “Ban nãy tên đàn anh kia bị em đánh tơi tả, anh định xử lý như thế nào? Hắn sẽ nói là anh đánh hắn đấy.”

“Không sao cả, dù sao anh cũng là lưu manh mà, anh còn sợ ai?” Đào ca bắt đầu xem lại hành vi của mình, chẳng lẽ sự lạm tình của mình đã khiến A Triết không còn tin tưởng mình nữa sao? Đào ca mím môi tìm cách khiến A Triết coi trọng mình hơn: “A Triết, nếu từ nay về sau anh vì em mà cấm dục, anh chỉ làm tình với một mình em, em sẽ đồng ý ở với anh chứ?”

“Trung Quốc không cho phép kết hôn đồng tính cũng không thừa nhận đồng tính luyến ái, chúng ta tính sao đây?” A Triết hỏi.

“Chúng ta ra nước ngoài định cư. Dù sao anh cũng có đầu tư ở nước ngoài, có sản nghiệp của riêng mình, chúng ta ra nước ngoài ở đi.” Hồng Đào nói.

Ặc, đậu xanh rau má đã bắt cóc em trai ông không nói, còn định lừa bán em trai ông ra nước ngoài nữa hả? Hồng Đào, mày trượng nghĩa quá ha!!

Nhẫn lại nhịn, ông cảm thấy mình vẫn nên tôn trọng quyết định của A Triết. Ôi, A Triết cũng không còn là trẻ con nữa, nó cũng nên có trách nhiệm với chuyện tình cảm của mình thôi. Lúc này nếu ông lao ra thì không phải cho lắm. Vả lại thằng đệ nhà ông lợi hại quá đi mất, thằng tinh anh bốn mắt kia là bị nó quật bầm dập đấy. Thật không ngờ mà, ông còn tưởng rằng A Triết vẫn luôn là một thằng ngốc cơ đấy.

“Anh nghiêm túc sao?” A Triết hỏi Hồng Đào.

“Dĩ nhiên là nghiêm túc thật lòng rồi, nếu anh phụ em, em cứ lấy súng bắn chết anh đi.” Hồng Đào cầm súng ngắn đưa cho A Triết rồi thề son sắt.

A Triết cầm súng ngắn nhắm ngay tim Hồng Đào, lạnh lùng nói: “Nếu anh dám phản bội tôi, tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết. Đừng quên tôi là em trai của Tôn Anh Hùng, trên người chúng tôi chảy cùng một dòng máu đấy.”

“Mọi người nói Hùng ca không dễ chọc, anh xem phải là em trai của Hùng không dễ chọc mới đúng. Rất hợp khẩu vị của anh!”

Hồng Đào như một thằng cuồng ngược. Thằng đệ nhà ông để lộ ra bản tính như thế mà hắn còn dám sáp vào. Quả nhiên, đàn ông khi yêu đều là một lũ não tàn mà.

Sau đó A Triết cười, vươn tay tới Hồng Đào: “Đi thôi, em muốn qua nhà của anh, xác định xem lãnh địa của em sẽ lớn đến bao nhiêu.”

Hồng Đào khúm núm như một nô bộc, hôn mu bàn tay A Triết rồi đáp: “Tuân mệnh, thưa đức vua.”

A Triết à, anh mày xin rút lại nhận xét ban nãy. Sao mày lại khơi khơi đồng ý như vậy hả? Thằng ngốc…

Ông vọt nhanh sang một bên, cho nhường đường đôi tình nhân người ta. Lòng ông đang đổ máu đầm đìa. Ông muốn khóc quá, em trai ông bị người ta bắt mất rồi.
Đây chính là thằng em ác quỷ đội lốt thiên thần thông minh đẹp trai tài giỏi mà ông dụng tâm dụng sức bỏ ra bao nhiêu tiền tài và mồ hôi nước mắt để bồi dưỡng đấy! Cái định mệnh, chắc ông tức điên quá!!

Nói chứ ông cũng sớm nhận ra A Triết cũng có cảm tình với Hồng Đào rồi. Một người là em trai một người là bạn bè. Dù ông có phá hoại thế nào đi nữa thì người ta cũng có biện pháp hỏi ngược lại ông, “Anh cũng đã thông cúc rồi, sao lại còn không cho chúng tôi thông nhau? Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn.”

Ông tựa vào tường buồn đến não ruột.

Ông đang ưu thương thì A Triết đi ra, tươi cười đi đến trước mặt ông: “Anh, em nhớ anh đi ô tô đúng không, chìa khóa xe đâu anh?”

Ông đưa chìa khóa xe cho A Triết. Nó nói: “Anh, tối nay em qua nhà Đào ca, không cần chờ em về nhe.”

Đậu má mài, vậy thì chạy với người ta luôn đi! Ông không cam lòng móc chìa khóa xe giao cho A Triết, rất muốn nói với nó là mày đừng có đi mà, hay là thôi đi mà…

A Triết dúi chìa khóa xe gắn máy vào tay ông rồi nhỏ giọng nói: “Anh, em có cất đồ chơi tình thú của anh trong cái rương trong nhà. Hôm nay em muốn xài trên người Đào ca, anh không phản đối chứ?”

“Thằng đệ à, mày bất nhân quá, đã không lập gia đình thì thôi, lại còn lấy đồ trong nhà mình đem tặng người ta nữa.” Ông cũng nhỏ giọng nói.

“Thì anh coi như đó là quà cưới cho em đê. Anh, chờ em chấp nhận Hồng Đào, em sẽ ra nước ngoài mua hàng xịn tặng cho anh và Lam ca dùng.”

“Hắc hắc hắc, chỉ mày hiểu anh. Cứ lấy xài đi. Mà mày đọc giấy hướng dẫn chưa đó?”

“Đọc rồi.” Sau khi cùng ông cấu kết với nhau làm việc xấu một hồi, giơ tay OK chào nhau, A Triết cười ngây thơ vô hạn rời đi cùng tên Hồng Đào đang ngơ ngác chưa biết chuyện gì.

Ông trở lại phòng, thừa dịp không có người chú ý bèn híp mắt một hồi trên ghế sa lon. Lam Thiếu Bằng cùng bạn học nháo đến mười giờ hơn rồi lấy cớ mai đi làm, cáo về nhà cùng ông.

“Vừa rồi A Triết lái xe ô tô đi rồi, để lại xe gắn máy cho anh. Anh chở em về.” Ông nói với Lam Thiếu Bằng.

“A Triết thế nào rồi? Không xỉn đấy chứ?” Lam Thiếu Bằng ân cần hỏi.

“Không sao, Hồng Đào lái xe, Hồng Đào không có uống rượu, yên tâm đi.”

Bọn ông xuống lầu, leo lên cỗ xe thái tử của ông. Ông mở máy mô tô, chở Lam Thiếu Bằng bon bon trên đường.

Ban đêm, trên đường xe cộ rất nhiều. Tiết trời nóng bức, đại đa số mọi người đều không ngủ mà nhàn nhã tản bộ trên đường. Cũng may mô tô ông lớn tiếng, người ta nghe thấy tiếng liền tự động nhường đường.

Ông chở Lam Thiếu Bằng rẽ vào một con đường. Qua gương chiếu hậu, ông trông thấy có một chiếc Mercedes vô cùng quen thuộc đang bám theo sau bọn ông.

Không phải Chu Nghệ Thông đã ra nước ngoài rồi sao? Thế éo nào chiếc Mercedes của hắn lại truy lùng được ông? Lòng ông reo vang hồi chuông báo động, thôi xác con mẹ nó định rồi!

Ông nói với Lam Thiếu Bằng: “Có kẻ đang theo dõi chúng ta. Anh phải tăng tốc cắt đuôi nó, ôm chặt anh nha!”

“Được.” Lam Thiếu Bằng ôm ông rồi quay đầu lại nhìn một cái. Quả nhiên chiếc xe quen thuộc đó đang đuổi theo bọn ông, Lam Thiếu Bằng cũng cảm giác sự tình không ổn.

Ông tăng tốc, rẽ mô tô vào các con phố nhỏ đường hẹp, cũng may trong ngõ hẻm ít người mà tiếng động cơ của ông cũng to nên mọi người nhốn nháo nhường đường cho ông hết.

Chiếc Mercedes thấy ông tăng tốc bèn phóng tới như điên. Nó không ngờ ông sẽ quẹo vào phố nhỏ, thế là tông sập các gian hàng trong con phố, rồi mặc kệ đường hẹp mà cứ phóng theo ông.

Trong ngõ hẻm có một chiếc xe con đang đỗ, mô tô của ông lách ngược qua không có vấn đề gì. Còn chiếc Mercedes thì không may mắn như vậy, nó sửng sốt tông hư chiếc xe con rồi vẫn không giảm tốc độ mà cứ vù vù đuổi theo bọn ông.

Ông vượt lên đầu hẻm phía trước để lên đại lộ. Mercedes đuổi sát theo sau. Lúc này một chiếc xe điện quẹo vào phố nhỏ. Trong tích tắc, từ phố nhỏ tự dưng phóng ra một chiếc Mercedes, xe điện không kịp phanh lại, bị Mercedes đụng vào.

Chiếc Mercedes vẫn không dừng lại, vẫn điên cuồng lao về phía trước. Lam Thiếu Bằng lo lắng quay đầu lại xem: “Hùng ca, Chu Nghệ Thông điên rồi, hắn muốn đâm chết chúng ta. Trời ạ, xe hắn còn kéo lê một người nữa kìa!!”

“Không cần lo lắng, sẽ có cảnh sát bắt hắn thôi.” Ông đáp.

Quả nhiên Mercedes chưa bắt kịp bọn ông thì đã bị mấy chiếc xe cảnh sát chặn đứng, trong đó có một chiếc xe tuần tra rất ư là quen thuộc với ông. Không đâu khác, đó chính là xe của cảnh sát Lý.

Ông dám cá rằng Chu Nghệ Thông lần này là xong đời rồi, chắc sẽ liên lụy luôn đến cha hắn nữa. Quả nhiên thằng này điên rồi, tự nhiên trốn về nước làm gì, để tìm đường chết chứ chi.

Đúng là chiến đấu trên đường phố mới thích hợp với thường dân nhỏ bé bọn ông mà. Vỗ tayyyy ~

======

Tác giả: Cuối cùng cũng viết gần xong rồi. Đây là truyện cuối cùng của tui đó, bà ngoại ơi, mỏi tay quá, viết xong quyển này tui ếu viết nữa đâu!!

A hu hu, sắp lết gần xong rồi, cố lên nào:(( Mà hông ngờ lão Hồng Đào lại là M:v Cứ tưởng A Triết ngây thơ lắm chớ =)))))

Mấy nay Cá bận quá nên sợ edit sót lỗi chính tả, các bạn thông cảm nha TTvTT

Chương 50

Ông không phải dạng người đa sầu đa cảm, vậy mà gần đây cứ cảm thấy mình sến súa thế nào ấy. Theo phân tích của ông, đây là vì bên cạnh ông có một kẻ có thể khiến ông bánh bèo hẳn ra, khiến ông muốn làm một người như Trần Quán Hi vậy. Nếu nói tên đó thích chụp ảnh sex với nhiều gái đẹp, vậy ông đây lại càng thích chụp ảnh sex, nhưng chỉ với một đại mỹ nhân mà thôi.

Thằng đệ với Hồng Đào đã chính thức tốt hơn, thế mà lòng ông càng thêm lo lắng. Thằng đệ nhà ông yếu thế hơn hẳn, đòi tiền không có tiền, đòi thế lực éo có thế lực, về sau Hồng Đào trở mặt bỏ rơi nó là nó không có chỗ vục mặt mà khóc luôn. Không phải ông không mong người ta hạnh phúc, chỉ là ông thật sự không thể nào đoán trước tương lai sẽ phát sinh chuyện gì. Nếu A Triết hạnh phúc thì ông yên tâm rồi, còn nếu nó màn trời chiếu đất thì phải làm sao đây? Tình yêu đâu có thể đem làm cơm ăn áo mặc, cái thứ nhìn không thấy sờ không được ấy đâu thể bảo đảm hạnh phúc cả đời cho bất cứ kẻ nào được.

Ông vẫn còn muốn mua nhà cho thằng đệ, ít nhất về sau A Triết có chỗ ở, về phần nó có thể lấy vợ sinh con được hay không thì đành phó mặc cho trời rồi.

Đậu xanh rau má, thế vẹo nào ông cảm thấy cứ như mua của hồi môn cho thằng đệ vậy? Sợ đồ cưới ít cái nó bị khi dễ ~

Lấy sổ tiết kiệm ra, tính xem nếu công ty Lam Thiếu Bằng hạ giá nhà, mua một căn hộ nhỏ cũng hết bảy mươi vạn rồi. Ông chỉ còn dư năm mươi vạn gởi ngân hàng, vậy hai mươi vạn còn lại làm sao bây giờ? Đúng rồi, Trần Cẩm Bình còn thiếu nợ ông với Lão Ngũ mỗi người ba mươi vạn tiền công trình mà.

Ôi, ai nói làm thầu khoán tốt đâu, thời nay chả có công việc gì là ngon ăn cả.

Chủ nhật A Triết không có về nhà, ông sốt ruột muốn chết. Lam Thiếu Bằng nhìn ông đứng trên lửa mà thờ ơ. Ờ thì… anh thừa nhận ngày hôm qua ông có chút quá phận trên giường, nhưng không phải chỉ là làm em bất tỉnh thôi sao? Em làm anh bị tiêu chảy kia kìa, anh có so đo gì nhiều đâu mà em hờn giận hoài vậy? Em là cái đồ không có lương tâm, cũng không biết an ủi người ta một câu nữa.

Ông ai oán nhìn Lam Thiếu Bằng bưng ly nước uống, Giang Hà nhịn cười, nhìn nhìn Lam Thiếu Bằng rồi nhìn nhìn ông, sau đó cúi đầu ăn cơm.

TV chiếu một đoạn ngắn về cảnh Chu Nghệ Thông lái xe đâm chết người. Máu của người bị hắn đâm chết và kéo lê tạo thành một đường cong đỏ au. Cảnh sát Lý bắt người xấu thì được TV chiếu chính diện. Chu Nghệ Thông mang còng tay, hai tay che khuất mặt không thấy rõ biểu cảm. Đậu xanh rau má ông nghi thằng Lý Nhất Minh này tính dấn thân vô showbiz luôn hay sao ấy, diễn sâu quá chừng hà.

Lam Thiếu Bằng thấy cảnh đó thì trầm mặc. Giang Hà không biết sự tình, chỉ vào TV nói: “Loại người này là xấu nhất rồi, bắt hắn làm gì, phải trực tiếp kéo ra ngoài xử bắn luôn mới đúng.”

“Tai nạn giao thông ấy mà.” Ông hời hợt, “Có gì mới lạ đâu.”

“Ỷ nhà mình có tiền có quyền nên làm trời làm đất. Sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi.” Giang Hà phẫn nộ nói. “Tại làm sao mà đi đua xe ở đường hẹp té vậy? Là hắn cố ý đấy!”

Màn hình TV chiếu cảnh ông cưỡi mô-tô chở Lam Thiếu Bằng rẽ nhanh vào hẻm, chiếc Mercedes phía sau bọn ông cũng rẽ vào…

“Chú Hai, chú lên TV kìa! Chiếc Mercedes muốn đâm chết chú đúng không vậy? Chú xem tốc độ điên cuồng kia kìa!” Giang Hà tọng một họng cơm rồi giơ đũa chỉ vào TV.

“Em làm việc đây. Ngày mai công ty sẽ họp bàn phương án mới.” Lam Thiếu Bằng không muốn xem TV, “Em mượn máy tính A Triết chút nhé.”

“Em đi đi, để anh dọn bàn cho.” Ông ăn no rồi phì phèo khói thuốc xem TV với Giang Hà.

Lam Thiếu Bằng cầm cặp công văn đi mất. Ông cười hì hì xem tivi. Chờ Lam Thiếu Bằng vào phòng A Triết đóng cửa lại làm việc, ông mới ngoắc ngoắc tay. Giang Hà đẩy chén cơm ra, chồm tới hỏi: “Gì vậy chú Hai?”

“Kể cho mày nghe, ngày hôm qua chiếc Mercedes đó muốn đâm chết chú. May mà chú nhanh nhẹn, thoát được một kiếp.” Ông nhỏ giọng nói.

“Sao chiếc Mercedes muốn đâm chú vậy?” Giang Hà hỏi ta.

“Thằng chủ xe là Chu Nghệ Thông, trước kia cặp với Lam Thiếu Bằng. Chu Nghệ Thông thay lòng đổi dạ, đi kết hôn với người khác. Chú Hai mày khi ấy phải dùng đủ mọi kế sách mới cưa được Lam Thiếu Bằng đấy. Dù gì thì Chu Nghệ Thông cũng là tình cũ của Lam Thiếu Bằng, mốt đừng có nhắc đến vụ này trước mặt chú Lam, nghe chưa?” Ông căn dặn thằng cu ngốc.

“Vậy sao tên đó muốn đâm chết hai người vậy?”

“Chú nào biết, chắc nó thấy chú đẹp trai nên ghen ăn tức ở với chú đó mà.”

“Chú đừng đùa chứ, con là con thấy hắn hận chú cướp đi chú Lam thì có ấy.” Giang Hà bĩu môi một cái, “Vấn đề là Chu Nghệ Thông sẽ không bị phán tử hình, về sau hắn ta còn có thể trả thù các chú được đấy. Phải tính sao bây giờ?” Giang Hà phiền não ôm bông băng trên đầu, “Phải diệt trừ Chu Nghệ Thông thì thiên hạ mới thái bình được.”

“Ha ha ha…” Ông cười mà không nói, cứ để cho Giang Hà sầu muộn đi, kệ mẹ nó:v

Ông gọi cho Lão Ngũ: “Lão Ngũ, ngày mai đám chủ hộ lại đi biểu tình nữa đó. Mình qua đó xem chút đi, sau đó hai anh em mình đi đòi nợ ha!”

“Được.” Lão Ngũ nghe thấy hai chữ “đòi nợ” liền vui tít thò lò.

“Giờ giá nhà đang giảm, chúng ta đòi nợ xong về mua thêm căn hộ nữa.” Ông cười nói.

“Duyệt luôn.” Lão Ngũ cười ha hả đáp.

Lão Ngũ có hiếu lắm. Gã định sẽ chăm sóc cha mẹ dưới quê mình, mua nhà cửa vẹn toàn đôi bên. Lo cho cha mẹ xong xuôi, gã ắt hẳn sẽ mua nhà cho nhóc con, ông chắc mẩm.

Sáng sớm, ông chở Lam Thiếu Bằng đến công ty nhà đất, rồi tìm một chỗ ngồi chổm hổm chờ như lần trước. Chỉ chốc lát sau, chiếc Audi của Lão Ngũ trườn tới. Gã đỗ xe trong bãi, bắt gặp ông ngồi xổm ven đường xem điện thoại ra vẻ đáng thương, thế là bèn ngồi xổm ven đường xem điện thoại ra vẻ đáng thương cùng ông.

“Hùng ca, quản lí Lam biết anh tới đây không?” Lão Ngũ đưa điếu thuốc, nhỏ giọng hỏi ông.Châm điếu thuốc gã chuyền qua, sẵn mồi luôn điếu gã đang ngậm, ông đáp, “Biết chớ, nhưng hắn không có ngăn cản anh chú.”

“Hắn không giận anh sao?”

“Không có.” Ông đáp, “Anh hứa với hắn là chỉ xem thôi chứ không tham gia.”

“Xem như nào bây giờ?”

“Nếu có người hỏi thì chú trả lời rằng người thân chú mua nhà ở đây, nhưng hôm nay bận công tác, nên chú đến đây để ủng hộ thay người đó.” Ông dặn dò Lão Ngũ. Lão Ngũ sáng mắt gật đầu duỗi ngón cái.

Đến chín giờ, ông trông thấy đoàn người lục tục kéo đến, xe đạp có, xe máy có, ô tô có, mà đi bộ cũng có nốt. Cuối cùng hai chiếc xe buýt đến, cửa xe mở ra, từ trên kéo xuống cỡ trăm mạng. Nguyên một đám nổi giận đùng đùng chạy về phía công ty. Ông cùng Lão Ngũ đứng lên đi theo hóng hớt.

Có người hỏi ông: “Anh là gì thế?”

“Thằng em tôi mua nhà ở đây, cơ mà nay nó đang đi làm xa nên chúng tôi đại diện người nhà đến đây ủng hộ mọi người.”

“Tốt, mình không tới được thì phải bảo người nhà đến ủng hộ vậy mới tốt chứ.” Đám chủ hộ tấm tắc.

Mọi người tràn vào công ty. Đại sảnh thoắt chật ních người, cả đám bảy mồm tám mỏ chõ vào còn náo nhiệt hơn cái chợ. Nhân viên ngăn đám người muốn xông vào văn phòng lại, kéo cửa văn phòng xuống.

“Mấy người tính sao vậy? Bọn tôi vừa mua nhà xong cái mấy người hạ giá! Quân lường gạt! Bắt nạt dân đen cũng đừng thiếu đạo đức như vậy chứ!”

“Đúng đấy, bọn tôi đều cõng hơn mười vạn nợ nần trên lưng. Mấy người không xót nên đương nhiên không quan tâm rồi!”

“Mấy người nhìn tiền lãi ngân hàng xem! Mấy người giảm giá phòng, chúng tôi thua thiệt hơn mười vạn đấy! Đền đi!”

“Đúng đấy, đền bù đi!”

“Hồi bán nhà mấy người ngon ngọt bảo nhà sẽ tăng giá, lừa gạt bọn tôi! Quân bất lương!”

“Dối trá! Lường gạt! Đền tiền!”

“Nhà nước không cho bán nhà theo kỳ mà mấy người còn dám bán. Nhà cửa còn chưa bàn giao mà đã bắt đầu hạ giá! Dám lừa gạt tiền mồ hôi nước mắt của dân lành!”
“Mọi người đừng kích động. Chuyện này lãnh đạo của chúng tôi đã rõ và đang suy nghĩ, nhất định sẽ cho mọi người một câu trả lời thoả đáng mà.”

“Lừa ai đó? Mấy người đã có câu trả lời trước khi hạ giá phòng rồi! Nói đi, tính đền bù tổn thất cho chúng tôi như nào?” Đám chủ hộ như nước đổ lá môn. Bọn họ điên tiết tìm kiếm một câu trả lời thuyết phục.

“Gọi lãnh đạo của mấy người ra đây đi. Bọn tôi không nói chuyện với mấy người!” Cầm đầu chính là giọng của gã mặc áo hường, mọi người cũng hùa theo, “Đúng, gọi cấp trên ra đây đi!”

Ông kéo Lão Ngũ đứng coi gần đó. Trong chốc lát cửa thông hành lang mở ra, Lam Thiếu Bằng mỉm cười ấm áp đi tới, “Xin mọi người im lặng trong giây lát. Tôi là quản lý kinh doanh ở đây, trực tiếp gặp mặt các khách hàng lớn. Chuyện là thế này, đây là hoạt động kỉ niệm hai mươi năm thành lập của công ty chúng tôi dành cho khác hàng ạ.”

“Dẹp đi, kỉ niệm cái gì? Mấy người chỉ đơn giả là hạ giá nhà thôi, đừng tưởng rằng chúng tôi không biết!” Một thím hét lên.

“Đúng vậy, mấy người tưởng bọn tôi ngu lắm hả!” Đám chủ hộ lao xao.

“Là như vầy, nếu các vị có cái gì không hài lòng hoặc có ý kiến hay nhu cầu gì thì liệt kê ra, tôi có thể thay mọi người báo cáo lên ban giám đốc công ty để thảo luận.” Lam Thiếu Bằng tiếp tục mỉm cười, “Mọi người tụ tập ở đây cũng sẽ không có kết quả gì, chi bằng mọi người thảo luận một chút có điều kiện với yêu cầu gì thì liệt kê danh sách ra, chọn vài người đại diện, lưu lại phương thức liên lạc để chúng tôi thuận tiện trao đổi.”

“Không có yêu cầu gì hết, chỉ muốn điều chỉnh giá với đền bù thôi!”

“Ngài xem nếu ngài mua cổ phiếu, hôm nay tăng ngày mai giảm, vậy lúc giảm chẳng lẽ ngài còn đòi công ty chứng khoán trả lại tiền cho ngài sao?” Lam Thiếu Bằng cười nói.

“Cậu nói vô lý, giá nhà với cổ phiếu căn bản là hai chuyện khác nhau. Cổ phiếu giảm tôi có thể bán đi ngay được, còn nhà cửa thì bán liền cho ai được? Bây giờ tụi tôi còn chưa có sổ đỏ trong tay nữa là!”

“Đúng rồi, sao so sánh như vậy được!” Đám chủ hộ ồn ào.

Đúng lúc này, ông thấy bên ngoài ngừng lại mấy chiếc xe con, mười tên lưu manh xuống xe đi đến từ bốn phía. Đây là tay chân bọn họ mướn đến bảo kê đấy.

Gã áo hồng thấy lưu manh đến bèn lập tức không nói lời nào lui ra đằng sau, nhỏ giọng nói: “Cho phụ nữ và bà già xông vào phòng làm việc của chúng đi, cho mấy người già đi trước, bọn hắn sẽ không dám đụng vào người già đâu.”

Nghe thấy mọi người đòi chọn chủ hộ đại diện, gã bèn lao lên nói: “Chọn cái gì? Không chọn, hôm nay phải bắt bọn hắn trả lời chúng ta cho bằng được!”

Lão Ngũ ngán ngẩm tên này, liền nói với ông: “Chúng ta đi thôi, buồn nôn quá.”

“Đừng có gấp, cứ cho là đang xem hài kịch đi.” Ông khoanh tay xem náo nhiệt.

Thật là, một lớp đã san bằng, một lớp khác lại kéo đến. Ông với Lão Ngũ đứng hút thuốc cạnh cửa ngắm đám chỉ hộ kỳ ba náo loạn ở bên đây thì bắt gặp mấy chục người mặt mày hung hăn tay cầm cục gạch đi đến trước cửa công ty. Mười tên lưu manh kia cũng trợn tròn mắt, bọn hắn không dám ra tay vì nhân số bên kia quá nhiều.

Cục gạch bay đến chỗ cửa ra vào công ty.

Xoảng!

Cửa sổ nát.

“Mẹ tụi bây, gọi cấp trên của tụi bây ra đây! Con mẹ nó ông mua nhà mở bán kỳ hai, tụi bây lén lút sửa lại cửa sổ, đổi cửa sổ lớn thành cửa sổ nhỏ! Mau sửa lại cho bọn ông!”

“Nhà bọn ông ở cả đời mà chúng bây tự tiện sửa chữa bản vẽ cải biến kết cấu nhà ở! Sửa lại mau!”

“Vụ cửa sổ căn hộ kỳ hai là như nào? Công ty mấy người trả lời cho ra hồn coi, bằng không hôm nay không yên đâu!”

Đám chủ hộ kỳ hai cầm gạch lao như điên tới chỗ sa bàn trong công ty, đẩy ngã cái bàn. Có vị đại tỷ còn cởi giày cao gót định đập Lam Thiếu Bằng. Cũng may Lam Thiếu Bằng lẫn nhanh, rút vào trong văn phòng công ty. Cửa thông lối đi lại bị khóa. Đứng trước cửa là bốn tên vạm vỡ.

Ông cũng không biết căn hộ kỳ hai bị gì nữa. Hôm nay sao mà náo nhiệt quá vậy cà?

Tiếng còi xe cảnh sát kéo đến. Bọn hắn chạy thẳng đến chỗ mười tên lưu manh, “Mấy người đến đây gây sự đúng không? Có người trong tòa nhà gọi cảnh sát đến đấy.”

“Chúng tôi đến bảo vệ chỗ này thì có!” Lưu manh nói.

Bà mẹ nó, đứa nào chơi ác ôn vậy? Ông kinh ngạc. Đã gọi lưu manh tới rồi còn gọi thêm cảnh sát tới nữa, vậy cuối cùng phải bắt ai bây giờ? Đây không phải làm khó cảnh sát sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau