TÊN BÁN NHÀ, LẤY THÂN GÁN NỢ ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên bán nhà, lấy thân gán nợ đi! - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Đối với ông mà nói thì chuyện đẹp sẽ nhất trên đời là cùng người yêu đón ánh ban mai của ngày mới. Từ trong mộng tỉnh lại, chỉ cần thấy người yêu vẫn còn bên mình là an tâm rồi. Nếu cứ mãi một người thì sẽ luôn luôn cô độc, chỉ có những người yêu nhau mới có thể tạo thành một gia đình hoàn hảo mà thôi.

Không một người nào có thể định nghĩa được tình yêu, mỗi người đều có những quan điểm khác nhau, bởi lẽ điểm xuất phát của họ đều khác nhau. Tựa như có vài người chỉ thích mỹ nhân, ước rằng toàn bộ mỹ nhân trong thiên hạ đều thuộc về một mình hắn, như một hoàng đế của tam cung lục viện. Đương nhiên đây là ước mơ của đại đa số đàn ông. Nhưng khi thật sự có được ba cung lục viện, phiền não lúc này mới nối gót tới. Chỉ có bọn đàn ông vô trách nhiệm mới hát hoa ngắt cỏ khắp nơi rồi vỗ mông bỏ chạy mà thôi. Còn ông thì nghĩ, là một thằng đàn ông thì phải có trách nhiệm, đấy mới là đàn ông đích thực. Trốn tránh vĩnh viễn là cách làm của bọn nhu nhược. Ông sẽ không bỏ chạy cũng sẽ không trốn tránh trách nhiệm. Những gì nên làm và không nên làm trong lòng ông rõ nhất.

Vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản. Nhưng nếu không làm thì ông mày không còn là đàn ông nữa, dù có đau khổ khốn khó tới cực điểm cũng phải làm cho bằng được. Ông có thể bị ép tới phát khóc, bị ép tới nỗi ức chế oán hận trong lòng không cách nào tuôn ra, nhưng ông sẽ không đời nào từ bỏ.

Ông đã từng rơi vào ngõ cụt. Khi Tiểu Mễ còn bé bệnh nặng, ông đã từng nghĩ đến chuyện buông tay, thế nhưng bác sĩ bảo ông ta có biết một bác sĩ ngoại quốc rất lành nghề, ông ta có thể giúp ông liên hệ một tổ chức cứu trợ quốc tế giúp ông, cũng như có thể liên hệ với tay bác sĩ ngoại quốc kia giải phẫu cho Tiểu Mễ.

Nhưng ông ta lại bảo với ông rằng ngoài các phí tổn ra, ông còn phải chi thêm hai trăm nghìn đôla nữa. Khi đó tỉ suất hối đoái đôla với tiền thật rất cao, ông tính ra hai trăm nghìn đô lúc ấy tương đương với toàn bộ tài sản và căn nhà của mình. Ông đã từng do dự, nhưng ông đã nói dù táng gia bại sản cũng phải cứu sống đứa bé này. Thế là ông bán nhà và tất cả tài sản gởi ngân hàng đổi thành đô la. Ông vẫn không hối hận về quyết định nhiều năm trước cho đến tận thời điểm này. Sau khi bán nhà và tất cả tài sản, ông mua lại một căn nhà cũ. Về sau chi phí giải phẫu Tiểu Mễ khiến cho Vương Xuyến Hoa không chịu nổi nên ly hôn với ông. Không có nhà to thì ông ở nhà nhỏ, không có vợ thì ông vẫn còn con trai. Nhìn Tiểu Mễ có thể chạy nhảy như bao đứa trẻ bình thường mà ông hạnh phúc vô cùng.

Bên cạnh đó, ông còn là thần tài qua cửa, tiền kiếm được thường bị ông tiêu sạch bách. Chắc đời trước ông thiếu nợ đám khốn nạn kia nhiều quá, thành ra giờ mỗi một lần đòi nợ là gặp ngay chủ nợ của nợ. Không đòi tiền được thì ông kiếm tiền, cũng may A Triết tự mở phòng khám coi như cũng đỡ được một miệng ăn. Giờ chỉ còn một vấn đề tồn tại, đó là thằng ngu Tiểu Mễ kia lấy “ba con sói” mà thổi bong bóng. Chắc bữa nào phải tiến hành giáo dục giới tính cho nó quá.

Xong, tự tình hoàn tất, ông nằm trên giường ôm Lam Thiếu Bằng trợn tròn mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Hai người bọn ông cùng nhau đón ngày mới, ông mỹ mãn hôn lên trán hắn.

Hôm qua bọn ông không về nhà vì cảm thấy trong nhà quá bất tiện. Thế nên ông dẫn Lam Thiếu Bằng đến qua đêm trong hang ổ Đào Nguyên của Hồng Nghị.

Hồng Nghị hào phóng cho ông một căn phòng. Ông có cảm giác khá là lạ lẫm khi đi thuê phòng bên ngoài với người yêu vì ông rất ít khi làm chuyện này. Không phải là không muốn làm, mà tại thời nay bệnh nhiều quá, khó lòng phòng bị, ông mày không có thể nào bàn giao hậu sự sớm như vậy được. Ông coi như giữ mình trong sạch đấy nhé, ông ít khi nào mướn phòng bên ngoài lắm cơ.

Phòng ở Đào Nguyên cách âm tốt vô ngần, đây cũng là một trong những lý do ông đưa Lam Thiếu Bằng tới nơi này. Hơn nữa tại đồ đạc trong phòng cũng được chuẩn bị đầy đủ hết, bún-cá-sứa hay dầu bôi trơn gì cũng có cho khách ghé thăm, thế nên ông cứ việc dùng mà thôi.

Thân thể Lam Thiếu Bằng bị ông lưu lại không ít dấu hôn, lộ ra dưới ánh mặt trời. Nơi tư mật dĩ nhiên không bị ông buông tha. Nhớ đến cuộc mây mưa ngày hôm qua, liếc nhìn thấy thời gian còn sớm, lại nhận ra mình vẫn chưa có tập thể dục buổi sáng, ông bèn bảo Lam Thiếu Bằng: “Lam Lam, chúng ta cùng tập thể dục buổi sáng đi.”

Lam Thiếu Bằng mơ mơ màng màng, hừ một tiếng rồi xoay người đưa lưng vào mặt ông, không thèm trả lời.

Tấm lưng láng mịn trắng sáng như ngọc… Đây không phải đang câu dẫn ông thực sự tập thể dục sao? Lam Lam, anh đến đây ~~~

Từ phía sau ôm lấy Lam Thiếu Bằng, ông liên tục hôn dọc theo sống lưng hắn, bàn tay đặt lên hạt đậu trước ngực hắn, lòng bàn tay xoa nắn hạt đậu, khiến hạt mọng nho nhỏ dựng cứng lên. Hai ngón tay vân vê hạt đậu, đầu lưỡi ông không ngừng liếm láp vành tai của Lam Thiếu Bằng, khiến hắn mơ màng ngân một tiếng trông như đang rất thoải mái.

Ông đưa tay mò mẫm, vật cứng xinh đẹp đứng thẳng lên. Nắm lấy nó, ông chen một chân vào giữa hai chân của hắn rồi ma sát.

Lam Thiếu Bằng quay đầu nhìn ông với ánh mắt ướt át sương mù. Đến lúc hắn cảm giác được họng pháo của ông đã giương nòng rõ rệt, hắn giận dữ, thò tay bắt lấy tay ông, “Mới sáng sớm đã động dục. Buông tay ra, tôi còn phải đi làm nữa.”

“Còn sớm mà, chút anh lái xe đưa em đi làm.” Vợ yêu thân thương của ông còn có sức muốn đi làm kìa, xem ra ông chưa làm hết sức rồi.

Ma sát thân thể và bụng Lam Thiếu Bằng không ngừng như đang cầu hoan, ông trông thấy một dòng chất lỏng màu trắng từ giữa đùi hắn trượt xuống, dính đầy đùi. Đó chính là minh chứng tình yêu ngày hôm qua của bọn ông. Ông xoa nắn cặp mông ngạo nghễ đang ưỡn lên. Cánh cửa chính giữa mở ra trước mắt ông, cửa vào ướt át ma sát họng pháo thô ráp. Lối vào vừa nóng vừa ướt kia hoàn toàn không giống như tên chủ nhân suốt ngày từ chối ông mà nhẹ nhàng đóng mở, khiến cho ông càng cương cứng hơn nữa.

Ánh mắt trần trụi của ông khiến người yêu cảm thấy thẹn thùng, hắn liếc ông, “Nhìn cái gì? Tôi đang gấp, anh nhanh lên, tôi phải lấy tiền thưởng chuyên cần nữa!”

“Tình yêu à, đúng lúc này đừng nói mấy câu giết phong tình như vậy chứ.” Ông nhắm vào chính giữa đùi hắn, từng chút một xâm chiếm lấy lối vào ướt sũng.

“A ~ ….. Đồ dâm dê chết dẫm.” Lam Thiếu Bằng vùi mặt vào gối mà buồn bực nói.

“Thế em có yêu cái tên dâm dê này không nào?” Ông thúc mạnh vào, “Tình yêu à, em nói em yêu anh được không?”

“Không yêu, anh là tên đại lưu manh…”Lam Thiếu Bằng thở phì phì như đà điểu đưa lưng vào mặt ông, sống chết không cho ông nhìn mặt hắn. Thẹn thùng kìa, ông đoán hắn chắc chắn là đang thẹn thùng rồi. Thiệt là đáng yêu quá mà.

Ông tiến toàn bộ vào thân thể của hắn, thoả thích chuyển động trong lối vào ẩm nóng của hắn, “Bên trong em thật chặt làm sao!”

Nghe thấy thế, Lam Thiếu Bằng càng co lại chặt hơn, kẹp cứng lấy ông.

“Bẻ gãy cái mầm tai hoạ của anh luôn! Xem về sau anh còn dám đánh lén tôi nữa không.”

“Tình yêu à, cái mầm này là ngọn nguồn hạnh phúc của em đó nha. Nó mà gãy là nửa đời sau em phải sống nhờ vào gậy tự sướng đó.”

“Anh chết đi!”

Ông ôm lấy eo hắn, nắm lấy chân hắn kéo ra hai bên. Vật cứng thô to tiếp tục thăm dò khai thác lối vào sưng đỏ. Bọn ông như dính chặt lấy nhau. Vật cứng của ông đẩy ra hết những hoan ái còn dư lại của ngày hôm qua.

Người yêu của ông gục đầu xuống cầm lấy ga giường vặn eo, rên rỉ những tiếng ngân đầy kích tình rồi co người lại, “Khônggg…”

Ông nắm chặt eo hắn, đẩy mình đến gần hơn và mạnh hơn, mũi giáo sắc bén không chút lưu tình tàn phá, sau đó ra sức thúc mạnh, chạm vào hai hòn tuyết trắng, “Như thế nào đây? Có cảm thấy kích thích không?”

“A…… Ah… Đại lưu manh…” Lam Thiếu Bằng chỉ có thể rên rỉ, đôi mắt hắn nhuộm một tầng nước mắt.

Run rẩy, vặn vẹo, trầm luân dưới thân thể của ông, con người đẹp đẽ ấy chủ động dang hai chân ra, “Ah… Giỏi quá…” Bờ môi đỏ vô thức tán thưởng, “Anh thật to…”

Câu nói của hắn khiến toàn bộ lý trí của ông bay mất. Phấn khởi quát to một tiếng, ông càng thêm hung mãnh, liên tục thúc mạnh vào mông hắn. Hắn run rẩy toàn thân rồi phóng ra một dòng chất lỏng trắng đầy tay ông.

“Lam Lam, đừng có làm như vậy chứ. Em nỡ vứt bỏ chồng yêu của em mà chạy trước sao? Em không nghe lời nha, giờ anh phạt em như thế nào đây? Mau nói em yêu anh đi, không nói là anh làm cho em hết đi làm luôn đấy nhé.”Lam Thiếu Bằng phẫn hận nghiêng đầu đi, sóng tình trên người đã lui. Trong mắt ông, hắn bất quá chỉ đang đùa nghịch cùng ông một chút mà thôi.

Không đợi Lam Thiếu Bằng kịp phản ứng, ông lại triển khai một đợt công kích khác…

À thì, buổi sáng tập kích cả buổi, vậy mà Lam Thiếu Bằng vẫn cố cứng đầu không nói yêu ông. Đương nhiên đến tột cùng ông vẫn nương tay không có làm đến nỗi không cho hắn đi làm, thế nhưng hắn mặc cho ông làm tới làm lui mà không chịu mở miệng ra nói yêu ông. Vậy ra ông vẫn chưa dùng đủ sức sao?

Ông phiền muộn ôm lấy Lam Thiếu Bằng trong phòng tắm, giúp hắn lau rửa thân thể. Ông muốn giúp hắn bôi thuốc cho cái lỗ nhỏ hắn, ngờ đâu lại bị cướp phăng thuốc mỡ rồi bị đá văng ra khỏi phòng tắm, ngã một cái ầm.

Ặc, ông công nhận ông có hơi làm quá đà thật, đành ở ngoài cửa ôm thái độ thành khẩn nhận lỗi, “Thiếu Bằng, anh xin lỗi, anh sai rồi, lần sau anh không làm vậy nữa. Anh nhất định sẽ chọn ngày nghỉ để tập kích em buổi sáng, không bao giờ ngày đánh lén em vào ngày làm việc nữa.”

Trong chốc lát, cửa phòng tắm mở ra, một chiếc dép lê bay thẳng băng vào mặt ông, đau vãi cả chó mèo.

Nện bước hầu hạ nữa hoàng, ông cẩn thận từng li từng tí bưng bữa sáng vào gian phòng, trên đường bị vài thằng anh em chế nhạo bảo là sợ vợ.

Lam Thiếu Bằng ngồi ngay ngắn trên ghế sa lon. Ông đặt bữa sáng lên bàn trà. Hắn ăn sáng mà không thèm nhìn ông lấy một cái, “Tôi không thích ăn ba cái món dầu mỡ buổi sáng, anh ăn bánh quẩy đi.”

“Ừa, anh ăn.” Ông ngồi cạnh hắn ăn bánh quẩy. Hắn ăn miếng bánh, uống chút sữa đậu rồi mở miệng quở trách ông: “Anh lại lưu dấu hôn trên cổ tôi. Tôi nói rồi, không được để lộ cái này ra nơi dễ thấy mà, anh phải chú ý hình tượng của tôi ở chỗ làm chứ.”

“Lần này anh lỡ, lần sau nhất định sẽ chú ý.” Ông cười toe.

“Dẹp anh đi. Anh mà chú ý được điểm đó thì cả xóm giết lợn  ăn mừng rồi. Đúng rồi, hôm qua Tiểu Mễ lấy bao cao su làm bong bóng thổi, về sau anh cũng phải ý tứ một chút, không khéo dạy hư thằng bé.”

“Anh nhớ anh giấu kĩ lắm mà, sao nó lại tìm ra được chứ? Thôi, để anh mua két sắt, về sau giấu hết mấy thứ này vào đó. Đào ca có một cái két sắt không dùng tới, có gì anh qua đó lấy.”

“…” Lam Thiếu Bằng chết lặng, lau lau miệng. Hắn đã hết còn sức để thảo luận với ông về vấn đề này, bèn bảo: “Đưa tôi đi làm, tôi trễ giờ rồi.”

“Tuân lệnh, để anh lấy xe ~~~” Ông vui rạo rực đi ra ngoài tìm Hồng Nghị mượn chìa khóa xe. Xe của Hồng Nghị đã được nâng cấp, chạy bon bon như chó chạy ngoài đồng. Ông và Lam Thiếu Bằng cùng nhau ra khỏi Đào Nguyên. Mấy anh em quen mặt trông thấy liền chào ông và hắn. Lam Thiếu Bằng rất hoà nhã với bọn họ, mà bọn họ cũng rất lịch sự với hắn.

Ông lái ô-tô, đưa Lam Thiếu Bằng đến công ty bất động sản. Tiểu Mễ sắp thi cấp ba rồi, A Triết mấy ngày nay cũng quản lí nó rất chặt, coi như cũng nhẹ bớt gánh nặng, thành ra lúc này ông rất thanh nhàn.

Ông đậu lại ở bãi đỗ xe, Lam Thiếu Bằng trước khi xuống xe nói: “Nhà tôi lâu như vậy mà còn chưa xong, anh qua xem thử chúng nó đang làm cái gì đi.”

“Xem như nào?” Ông hỏi.

“Sàn gỗ với cửa gỗ đóng hơn cả tháng rồi mà vẫn chưa cho tôi dọn đồ vào. Anh hỏi giúp tôi xem gã sếp ở công ty lắp đặt đến cùng đang làm cái gì vậy. Còn xà nhà nữa, bọn hắn nói là một ngàn năm tệ một cái xà, nhưng bạn tôi bảo xà nhà phòng bếp và WC của cậu ta không đến nhiều tiền như vậy, chỉ có sáu trăm tệ một cái thôi.” Lam Thiếu Bằng trông rất quan tâm đến căn nhà của mình.

Ông vỗ ngực cam đoan: “Yên tâm đi, anh sẽ thay em trông chừng mấy cái lắp đặt thiết bị đấy. Đứa nào dám chơi xỏ em thì anh xử nó luôn.”

“Được, nhưng phải chờ chúng nó lắp đặt thiết bị xong xuôi mới được xử chúng nó đấy.” Lam Thiếu Bằng nhất trí với ông rồi kẹp lấy cặp công văn đi vào công ty.

Chương 37

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lắp đặt thiết bị nhà cửa là một chuyện khiến cho người người đau đầu, mà đau đầu nhất là vì quá trình lắp đặt chứ méo phải kết quả lắp đặt.

Ông đến chiếc ổ mới Lam Thiếu Bằng—— khu chung cư Cảnh An. Vừa ngừng xe thì thấy mụ đàn bà chua ngoa hôm nọ dắt con đi ngang qua.  Mụ trừng ông. Ông cũng trừng lại, nghĩ thầm, ù má con cá, chồng mày gay khéo sinh ra thằng con sau này cũng bị thông cúc không chừng, ở đó mà trừng bố.

Nói đi cũng nói lại, Lam Thiếu Bằng lúc mua nhà chũng không chịu để ý kỹ một chút, bây giờ trở thành hàng xóm của chúng nó rồi. Về sau có gây gổ gì gặp phải mụ này, mụ đâu phải đèn đã cạn dầu đâu.

Ông lên lầu, mở cửa nhà hắn đi vào xem xét, thấy chỉ có một thợ sửa chữa làm việc ở bên trong.

“Sao có một mình chú làm ở đây vậy? Bữa trước tôi thấy có mấy người làm việc mà? Người đâu hết rồi?” Ông tức giận hỏi.

“Sếp của bọn tôi ôm đồm vài chầu trang trí nội thất. Bây giờ họ chia nhau đi làm hết rồi, còn tôi ở đây sửa chữa chút chút.” Thợ sửa chữa giải thích.

Ông nhìn kỹ, giấy dán tường vẫn chưa được dán xong, “Sao giấy dán tường mấy ngày rồi vẫn chưa xong vậy?”

“Bây giờ là mùa sửa nhà. Muốn thì chúng tôi tăng ca làm việc cho anh chứ gì đâu.” Thợ sửa nhà buông chiếc hoạt kế* trong tay ra mà phàn nàn.

Sàn gỗ đã được lát xong, cửa WC, phòng bếp và ban công cũng đã được lắp kim loại, nhưng cửa phòng thì chưa lắp.

“Sàn gỗ lát xong rồi, vậy còn cửa phòng thì chừng nào xong đây?”

“Chúng tôi đã thúc giục nhiều lần nhưng nhà máy cửa cháy hàng rồi, giờ đang làm gấp cho anh đấy.”

Ông không muốn nghe những lời thoái thác này. Ông sắp mất hết kiên nhẫn rồi: “Thôi thôi thôi, gì mà cháy hàng với cả làm gấp? Bớt viện cớ đi. Đã quyết định trên hợp đồng cả tháng trời mà vẫn chưa gắn cửa cho tôi. Tôi cho chú thêm ba ngày nữa, sau ba ngày mà chưa xong nữa là tôi dẹp hết, tự kiếm người khác làm hết.”

“Sếp của tôi cũng đã hối thúc họ rồi.” Thợ sửa chữa làm bộ bó tay, “Thôi thì tụi tôi sẽ hối họ nữa vậy.”

Ông đến toilet, nhìn tới nhìn lui một chút liền thấy đầu nối ống nước bị rỉ nước. “Lắp đường ống kiểu gì mà nước thấm ra tè le vậy?!”

“Để tôi xem.” Thợ sửa chữa chạy đến toilet nhìn chăm chú một chút rồi trả lời tỉnh bơ, “Chỉ hơi rò nước thôi ấy mà. Đợi mai mốt gắn cửa chống rỉ vô là xong ngay, không có gì đáng ngại đâu.”

Đợi gắn cửa chống rỉ vô là xong… Hiện tại ông vô cùng muốn bổ cái đầu thằng kia ra cho nó “rỉ” hết máu rồi tống vô bệnh viện chắp vá lại. Con mợ nó, vãi cả lý sự.

“Đợi gắn cửa chống rỉ hả? Cửa nhà tao vốn làm bằng đồng chống rỉ. Nó chống rỉ một năm cái tụi bây để nhà tao rỉ nước một năm vậy đó hả? Lý luận kiểu quần què gì vậy?  Ông bem cho một cái bây giờ.” Rốt cục ông cũng bạo phát.

Thợ sửa chữa thấy ông nổi bão bèn sửa lời, “Thôi để tôi sửa cho, anh đừng tức giận.”

“Đây không phải toilet nhà bây nên bây không tức giận là phải!” Ông trợn tròn mắt đầy hung dữ uy hiếp thợ sửa chữa, “Nói cho mày biết, không làm tốt coi chừng ông dẹp hết cái công ty nội thất của chúng bây, bây coi chừng cái mạng của bây đi.”

Bây chưa thấy qua lưu manh bùng cháy đúng không, hôm nay ông bùng cháy cho bây xem nha.

Thợ sửa chữa run cầm cập, gọi điện cho sếp tới cứu bồ.

Ông cũng muốn sếp chúng nó hiện thân để có gì không vừa ý thì nói thẳng luôn cho dễ.

Quả nhiên trong chốc lát gã sếp đã trường tới rồi cười ha hả phân bua vấn đề cửa nẻo. Ông vẫn câu nói đó, cho chúng bây ba ngày đấy, không xong thì ông dẹp hết, kiếm người khác làm.

Gã sếp vỗ ngực cam đoan nói nhất định sẽ cho lắp.

Ông còn bảo xà nhà quá đắt, cái gì mà đến một nghìn năm lận?

“Không đắt đâu, giá thị trường là thế đấy.” Gã sếp lại chém giá.

“Gạt ai vậy? Bạn tôi bảo một xà mới có sáu bảy trăm, mà tính luôn tổng thể đấy. Bộ nhà ông dát vàng ngói hay sao vậy? Vừa vừa thôi nhá.” Ông bắt đầu ép giá.

“Sáu bảy trăm sao được, còn chưa đủ tiền vốn nữa là.”

“Vậy thì thôi. Ông tháo xà nhà xuống đi, tôi tìm bên khác làm.” Ông cười ha hả mà rằng.

Gã sếp đỏ rần mặt mày, hận không thể đi lên cắn người.

Cuối cùng ông trả giá thành công. Ông cười toe nhắn tin cho Lam Thiếu Bằng. Tềnh êu à, anh trả giá xà nhà xuống rồi đấy, em báo đáp anh như nào đây?

Chỉ chốc lát sau Lam Thiếu Bằng nhắn lại. Làm tốt lắm, tiếp tục cố gắng, cuối năm sẽ có thưởng đấy.
Cuối năm thưởng… Đờ mờ em Lam Lam, em nỡ lòng nào trì hoãn cái phúc lợi của anh tới năm sau vậy hả?

Ông xử lý xong chuyện nhà cửa, nhân lúc đợi thang máy liền lấy di động ra gọi cho Hồng Đào.

“Giề?” Hồng Đào bắt máy hỏi.

“Ê thằng Đào ca, tao nhớ mày có cái tủ sắt không xài đúng hông? Cho tao mượn sử dụng tí đi.” Ông bắt đầu hỏi mượn Đào ca.

“Ờ thì có đó, nhưng mà mày toàn mượn đồ của tao rồi chôm luôn không hà.” Đào ca phàn nàn.

“Vậy nha, phiền mày nha.” Ông cười híp mắt.

“Đồ mặt dày, được nước lấn tới, mày ở nhà chờ tao đi.” Hồng Đào cười mắng rồi tắt điện thoại.

Ông tắt điện thoại di động, cỡi xe gắn máy rời khỏi chung cư Cảnh An. Nơi này vốn không xa nhà ông, chạy cái vèo là về tới nhà ngay.

Bác gái hàng xóm đi chợ về, vừa thấy ông liền gọi lại, “Anh Hùng à, bác gái có chuyện muốn nói cho cậu đây.”

“Chuyện gì vậy bác?” Bác gái hàng xóm thường quan tâm đến ông rất tốt nên ông rất kính trọng bác ấy.

“Cậu thì thế này, còn cô con gái ông Trương hàng lại không còn trẻ nữa, cũng đã ly hôn rồi mà chưa có con. Bác thấy cô gái đó khá tốt nên muốn dạm mối cho hai đứa, trông hai đứa hợp nhau lắm ấy.” Bác gái hàng xóm lại nhiều chuyện rồi. Tôi kết hôn hay không kết hôn đâu cần bác quan tâm. Bác có thấy đầu bác bạc trắng không? Là do bác nhiều chuyện quá đó bác.

Nhưng dù gì thì ông không nỡ nào phụ lòng bác gái, đành đáp: “Bác gái, tôi đã ly hôn rồi còn có con trai, nhà có thằng đệ cũng chưa có kết hôn nên đang dành tiền mua nhà cho nó cưới vợ, gánh nặng chuyện nhà đùm đùm đề đề, bác có nói rõ với cô ấy chưa?”

“Nói rồi, người ta không chê. Thời nay hiếm tìm được cô nào như vậy lắm, có gì hai người đi xem mắt đi?”

Dưới ánh mắt soi mói nhiệt tình của bác gái, ông đăm chiêu tìm cớ từ chối.

Ông nào dám nói: “Bác gái à, tôi có người yêu rồi, mà người đó là đàn ông đó nha.” Cỡ đó chắc bác gái từ mặt ông rồi xách guốc chạy tám chục dặm luôn quá.

“Tôi nghĩ tôi nên bàn bạc với người nhà một chút. Vậy nhé, bác chờ tôi nhé.” Ý của ông là nói, bác chờ đi, chờ đến lúc cá sấu biến thành ngựa vằn, đến khi ông hết gei, ông sẽ rước thím kia về nhà.

“Được, bác chờ cậu.”

Ông giúp bác gái xách giỏ rau lên lầu, bác gái vui cười như trẩy hội.

“Tiểu Mễ sắp lên cấp hai rồi nhỉ?”
“Đúng vậy, thầy chủ nhiệm nói nó có thể thi đậu vào trường điểm đấy.”

“Ôi, cậu cũng chịu cực nhiều năm rồi, bây giờ rốt cục cũng đơm hoa kết quả ha.” Bác gái cười như đoá cúc già, ông cũng đi theo cười ngây ngô vài tiếng.

Đơm hoa đơm đơm cái bông cúc ấy! Vạn dặm trường chinh bước đầu tiên mới bắt đầu, trường cấp hai rồi trường cấp ba rồi lên đại học rồi tìm việc tìm vợ mua nhà tùm lum. Tới khi Tiểu Mễ kết hôn ông mày chắc đã già khú đế mất rồi.

Uây ~ Thở dài một hơi, ông mở cửa vào nhà, dọn dẹp căn phòng bừa bộn, đặc biệt là phải thủ tiêu hết đám bao cao su bị thổi thành bong bóng kia.

Ông đang loay hoay thì nghe tiếng gõ cửa, nhìn ra thì thấy Hồng Đào cho người mang két sắt đến. Hồng Đào vẫn như cũ, cách ăn mặc càng lúc càng giống con công. Hắn cười hì hì khoác vai ông: “Hùng ca, mày phát tài rồi hay sao mà xin két sắt để giấu tiền vậy?”

“Phát cái con mợ nó tài ấy. Bố xài két sắt cho việc khác cơ.” Ông chẳng muốn giải thích cho thằng Hồng Đào nhược trí này chút nào.

“Các cậu về trước đi.” Hồng Đào ngồi ở trên ghế sa lon nói.

Những người khiêng két sắt rời đi. Ông nhìn két sắt, suy nghĩ một lát, chợt thấy nó cũng đâu nặng lắm đâu, thằng Đào ca vẫn tự khiêng được mà lại kêu hai người chi cho màu mè vậy cà?

“Dùng như thế nào? Chỉ tao coi.” Ông hỏi Hồng Đào.

Hồng Đào lấy chìa khoá ra dạy ông cách mở và khoá. Ông làm đi làm lại nhiều lần cho nhuần nhuyễn rồi mò xuống dưới gầm giường. Dưới giường ông là hai cái rương. Ông kéo rương và lấy ra những bảo bối quý giá của mình, gồm các loại bao cao su, những chiếc đĩa CD và sách báo đồi truỵ cùng dăm ba món đồ chơi tình thú mua được từ trên mạng. Hồng Đào ngu ngơ nhìn ông bỏ những vật này vào trong tủ sắt, rồi lại ngu ngơ nhìn ông khoá tủ lại.

“Mày… mày … mày … mày xin két sắt của tao là để cất những món này đó hả?” Hồng Đào lắp bắp hỏi.

Ông giải thích, “Tiểu Mễ nhà bố đang tuổi lớn, không thể để cho nó tiếp xúc những vật này quá sớm. Thằng ngu nó tìm đồ giỏi như chó cảnh sát vậy. Ngày hôm qua mấy cái bao cao su của bố đều bị nó lấy làm bong bóng thổi chơi mất rồi. Bố đành phải cẩn thận hơn thôi.”

Hồng Đào đã không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ đành bội phục mà rằng: “Hùng ca, tao thấy chỉ số thông minh gần đây của mày không nằm trong phạm trù hiểu biết của tao nha.”

“Bố là siêu nhân, đếch cần mày cần sùng bái.” Ông cười rồi sửa lại giường chiếu cho gọn gàng, sau đó ngồi  hút thuốc cạnh Hồng Đào.

“Má, tự sướng vừa thôi ba.” Hồng Đào đả kích ông.

“Bố cũng có vốn để tự sướng chứ bộ.” Ông tay trái cầm điếu thuốc, tay phải vuốt ngược tóc, cảm thấy bản thân mình mới thiệt là phong độ làm sao.

“Sắp đến sinh nhật A Triết rồi. Tao muốn tổ chức tiệc cho nó. Mày bảo xem nó thích cái gì nhỉ?” Hồng Đào hỏi.

“Nó thích ô tô, mày cũng biết rồi mà?”

“Nhưng xe tao đưa cho nó nó có lái lần nào đâu, ngày nào cũng đi xe điện hết trơn.” Hồng Đào thở dài: “Lòng thiếu nam như kim dưới đáy biển hà.”

“Thằng ngu, không phải tao không giúp mày, mà tại chính mày khiến A Triết chán mày, chỉ là mày không biết mà thôi.” Ông không biết có nên mở đường cho Đào ca hay không nữa, ông vẫn không muốn Hồng Đào bắt cóc thằng đệ nhà ông chút nào.

“Tao làm cái gì mà nó ghét?” Hồng Đào tìm kiếm đáp án từ ông.

“Mày bảo mày thích A Triết, mày còn muốn A Triết thích mày, nhưng bên cạnh mày giờ còn cả tá thằng đu đeo, mà chính là do mày muốn thế. A Triết chỉ thích người chung tình, mà nó cũng chả có vẻ gì là gay cả. Ông còn trông mong A Triết cưới vợ sinh con kéo dài hương khói đây này.” Ông đã nói thẳng như vậy rồi, Hồng Đào mà không hiểu nữa thì xác định là nó đéo có não nha.

Hồng Đào suy nghĩ mười ba phút lẻ mười ba giây rồi nói: “Chỉ cần A Triết đến bên tao là tao đuổi mấy đứa kia đi hết ngay.”

“Đầu má, phí hết mười ba phút lẻ mười ba giây của đời tao rồi. Uổng nước miếng tao quá.” Ông nổi giận. Cái thằng bại não này, mày còn không biết nhường A Triết trước thì sao mà nó thích mày được? Má, thằng này hỏng mẹ nó rồi.

Bỗng, bọn ông nghe thấy tiếng xe điện và tiếng A Triết nói chuyện, thế là hai thằng liền chạy đến trên ban công xem. A Triết dưới lầu đang cười cười nói nói cùng một thanh niên giả danh tri thức. Hắn ta đeo kính, nhìn A Triết tình thương mến thương một cách trắng cmn trợn.

Bản mặt Hồng Đào chợt biến thành cái nùi giẻ nhà ông. Hắn sờ soạng trên người một lúc rồi hung hãn đi vào phòng bếp: “Bố đi ra ngoài quên mang dao. Hùng ca, tao mượn dao phay nhà mày chém nát con ếch bốn mắt kia chút nha!!”

“Trong tủ bếp có dao chặt vịt đấy, mày cứ chém chết mợ thằng bốn mắt kia cho tao. Đậu xanh rau má dám dụ dỗ em trai ông!” Ông cũng gia nhập hàng ngũ chém người.

========

*Hoạt kế: Cá tra trên GG thì nó là cái này. Ai biết nó là gì và dùng để làm gì thì hú Cá với nha TTvTT

Chương 38

Ôi, đúng là khó lòng phòng bị mà… Nói đúng ra là tại ông không nghĩ tới ngoài con sói kế bên suốt ngày nhìn chằm chằm thẳng đệ nhà ông thì vẫn còn một con sói đeo mắt kính khác nữa!

Ông cùng Hồng Đào chạy xuống lầu. Đương nhiên ông không có cầm dao phay lồ lộ ra, mà giấu dao bên trong áo cơ!

“Thằng đệ mày nha, sao về nhà rồi mà còn không chịu lên lầu?” Ông cười vô cùng thân thiết hỏi cậu chàng, còn Hồng Đào thì hai mắt bốc lửa sắp dùng để nướng thịt luôn được rồi.

“Anh, Đào ca, mọi người xuống luôn hả?” A Triết nhìn ông với Hồng Đào cùng chạy xuống như thế bèn đứng chắn trước mặt thằng bốn mắt kia.

Đầu má, ông còn chưa ra tay thì thằng em thúi đã biết rõ mà chen thân lên bảo vệ rồi, xem ra không thể nương tay với thằng bốn mắt kia rồi!

“Đứng nói chuyện dưới lầu cả buổi chả ra thể thống gì hết. Khách tới thì phải mời khách lên phòng nói chuyện chứ.” Miệng ông lệch sang hai phía, cười vô cùng bố láo chờ thằng bốn mắt vào nhà mình rồi đóng cửa đánh chó.

Tên trí thức dỏm coi như có chút can đảm, dù vẻ mặt hơi cứng nhắc nhưng vẫn không có thể hiện sự quan ngại, “Không được, tôi còn có việc. A Triết, lần sau chúng ta gặp lại nhé.”

“Được, để em tìm lưu bút cho đàn anh. Đàn anh chờ điện thoại của em nhé.” A Triết gật gật đầu nói.

Trí thức dỏm nói với ông, “Chào Tôn đại ca, tôi là đàn anh của A Triết, chúng tôi muốn tổ chức một buổi họp lớp, nhưng không tìm thấy lưu bút có ghi địa chỉ mấy đứa bạn cũ cho nên mượn A Triết. Buổi chiều tôi còn một ca phẫu thuật, mạn phép về trước nhé. Tạm biệt.”

Thì ra là đàn anh của A Triết à? Éo nha! Trong đống đam mỹ mà chế hủ Con nít xấu đưa cho ông thì thể loại sư huynh sư đệ yêu đương được chúng hủ chuộng nhất, ông phải đề phòng mới được. Ông còn mong thằng cu nó lấy vợ sinh con cơ mà. Sư huynh sư đệ yêu đương chó má gì đó dẹp qua hết đi ha.

“Không phải chỉ là lưu bút thôi sao? Dù gì Tôn đại ca của chú đây cũng nhàn lắm, chừng nào tìm ra đại ca gọi cho chú nhé.” Ông muốn ngăn chặn tất cả bọn sói có ý định tiếp cận thằng em trai mình.

“Vậy thì phiền Tôn đại ca rồi. Đây là danh thiếp của tôi, tôi công tác ở khoa thần kinh bệnh viện XXX. Vậy tôi đi nhé.” Tên trí thức hào hoa phong nhã lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho ông. Ông nhìn nhìn, trên danh thiếp viết vài chữ to to.

Không thành vấn đề, đại ca sẽ lo “hậu sự” cho chú hết sức chu đáo. Đi mau không tiễn! Ông hận!

Trí thức dỏm vọt lên xe chuồn lẹ.

Hồng Đào ghì chặt danh thiếp lòng hận đến phát chết. A Triết ngơ ngác nhìn qua Hồng Đào, không rõ Hồng Đào vì sao lại giận như vậy, “Đào ca, sao anh giận dữ vậy?”

“Không có gì, Đào ca gần đây kinh doanh không thuận lợi lắm, lỗ vốn hết mấy trăm vạn nên hận đời lắm em.” Hồng Đào nghiến răng nghiến lợi trả lời.

A Triết lấy trong cặp ra một hộp thuốc dâng cho Đào ca, “Vầy đi, vừa hay trong phòng khám của em có hộp thuốc đắng Thượng Thanh Hoàn, thanh hoả, sắp hết hạn rồi mà bỏ cho chó cũng uổng, thôi tặng cho Đào ca uống hạ hoả hen.”

“…” Hồng Đào tiếp nhận hộp thuốc đắng Thượng Thanh Hoàn mà mặt trông còn đắng hơn cả thuốc nữa.

Hồng Đào đi rồi, thằng đệ và ông quay về nhà. Trong lúc nó kiếm lưu bút bạn học, ông nói với nó, “Tiểu Mễ hôm nay thi cấp ba. Anh mày đi đón nó nha.”

Ông đứng ngay cửa phòng A Triết, thằng đệ ừ một tiếng. Đang lui cui lục lọi, nó bỗng reo lên: “Tìm thấy rồi.”

“Tìm thấy rồi thì đưa đây tao mang đi cho.” Ông chìa tay ra.

“Anh, để em mang đi được rồi.” A Triết không nghe lời ông, không chịu đưa cho ông.

“Thôi đi, thằng bốn mắt kia không có ý tốt với mày đâu, làm như tao nhìn không thấy ấy.” Ông đưa tay cướp, thằng đệ rụt lại, thế là hai thằng chạy vòng vòng chơi trò đuổi bắt.

“Anh, thần kinh anh nhạy cảm quá đó. Làm như ai đi ngoài đường cũng là gay ấy. Anh ấy có vợ có con rồi. Có cái cặp mắt của anh mới trông thấy anh ấy không có ý tốt với em ấy!”

“Móa, mày làm như gay thì không có kết hôn ấy. Đừng tưởng rằng đàn ông kết hôn có vợ con rồi thì sẽ không có hứng thú với đàn ông khác nhé! Ai bảo gay kết hôn xong là hết gay đâu!”

“Em biết rồi, em sẽ cẩn thận mà. Nếu anh ấy mà dám làm gì em thì em sẽ mách Đào ca, bảo Đào ca làm thịt ảnh.”

“Chỉ khi gặp chuyện mày mới chịu nhớ tới Đào ca của mày thôi. Bình thường sao không chịu đối xử tốt với người ta một chút đi!”

“Anh, chuyện của em em biết cách xử lý. Anh yên tâm đi, em có phải con nít đâu.” A Triết tránh được ông liền nhào ra cửa mà trốn.

Ặc, những lời này của A Triết quá sát thương, trúng ngay tim đen của ông luôn. Chẳng lẽ ông nhiều chuyện xen vào chuyện của người khác sao? Ông già rồi sao? Nhưng ông làm vậy là vì A Triết mà, A Triết không cần ông nữa rồi sao? Ông ông ông ông…
Đậu xanh rau má thằng cờ hó, làm như ông kiếm tiền nuôi mày ăn học dễ lắm vậy! Ông ăn uống tằn tiện làm việc quần quật nhiều năm như vậy mà mày nỡ lòng nào ăn cám đá máng như thế hả? Mày đi đi! Về sau ông éo quan tâm đến chuyện của mày nữa. Ông sẽ chống mắt lên coi mày xử lý thế nào!

Cơ mà không được, thằng đệ nhà ông đẹp trai lai láng đáng yêu trong sáng không thể bị người xấu vấy bẩn được, đã vậy kẻ vấy bẩn lại là đàn ông nữa. Nếu là đàn bà thì không nói, nhưng mà là đàn ông thì coi như xong đời cúc luôn. Nhà ông có một thằng gay là đủ rồi, chứ da mặt thằng đệ nào có dày được như ông. Nó làm sao chịu được sự kỳ thị của xã hội? Hu hu, thằng em ngu, anh là vì tốt cho em mà.

Ông lái xe đến cửa trường học. Trước cổng trường đã có nguyên một đám phụ huynh mồ hôi đầm đìa đợi sẵn bên ngoài. Đây không phải tụi nhỏ thi nữa mà là cả gia đình tụi nhỏ cùng thi. Tìm một chỗ đỗ xe, ông bước xuống nhìn quanh quất, thấy phụ huynh của mấy đứa bạn Tiểu Mễ liền bước đến chào.

“Ba Tiểu Mễ cũng tới hen.” Mẹ của bạn Tiểu Mễ cười chào ông.

“Ừa, đợi nó thi xong tôi đón nó về ăn cơm, nghỉ ngơi một chút rồi chiều đưa đi thi tiếp.”

“Một mình anh nuôi Tiểu Mễ nhiều năm như vật thật không dễ nhỉ? May là Tiểu Mễ nhà anh chịu khó học hành, được nhảy lớp, chứ con trai nhà tôi thì không biết thi thố ra sao nữa.” Mẹ của bạn Tiểu Mễ thở dài.

“Không sao đâu, thể nào cũng đậu hết ấy mà.” Nhiều khi ông cũng không khỏi sốt ruột vì mấy lời như này. Bất quá nghĩ lại, Tiểu Mễ thi không tốt thì thôi, ông đút tiền cho nó vô học trường tốt là được chứ gì.

Trong chốc lát, trường học mở rộng cửa, các thí sinh rời khỏi trường. Ông đeo kính râm hết nhìn đông tới nhìn tây mà vẫn chẳng thấy bóng dáng thằng quỷ nhỏ đâu. Một lát sau, Tiểu Mễ mới cười cười nói nói đi ra cùng bạn học.

Tiểu Mễ là học sinh nhảy lớp nên nó nhỏ tuổi hơn tất cả các thí sinh ở đây, ngay cả quả đầu cũng nhỏ hơn. Cơ mà Tiểu Mễ nhà ông đáng yêu xinh đẹp lắm, đi trong đám người mà nổi bần bật ấy.

“Ba!” Tiểu Mễ cười ha hả chạy đến trước mặt ông rồi cúi chào nói, “Báo cáo ba, sáng hôm nay con thi vô cùng xuất sắc, lập công mầm non tương lai của tổ quốc. Ba, ba thưởng con đi.”

“Được, con muốn thưởng cái gì?”.

“Con muốn ăn KFC.” Tiểu Mễ đề xuất.

“KFC là thứ rác rưởi. Mày bớt ăn lại cho ba nhờ.”

“Một lần nhặc rác là một lần bảo vệ môi trường. Chúng ta phải bảo vệ môi trường nên chúng ta phải ăn rác, ba à.” Tiểu Mễ ôm cánh tay ông bắt đầu làm nũng, lắc lư qua lại mạnh tới nỗi ông cũng phải lắc theo.

“Được, chúng ta đi ăn KFC.” Ông cười nói, “Hay là mình rủ chú Lam của mày đi ăn KFC luôn đi?”

“Dạ được á, con vẫn chưa được ghé qua chỗ làm của chú Lam nữa. Mình rủ chú Lam đi ăn thôi.” Tiểu Mễ rất hứng thú với công ty nhà đất kia.

Tiểu Mễ lên xe, ông lái xe chở nó qua công ty bất động sản, trước khi đi gọi điện hú Lam Thiếu Bằng một tiếng.
Lam Thiếu Bằng trả lời qua điện thoại, “Tôi cũng vừa định gọi anh đến công ty để làm thủ tục mua tầng hầm này.”

“Anh qua đó ngay.”

Đến công ty, ông dừng xe trong bãi đỗ để hai cha con cùng xuống. Tiểu Mễ mặc đồng phục lưng đeo ba lô chuột Mickey đi đằng sau ông, đôi mắt to trong sáng trên gương mặt trắng tròn khiến không biết bao nhiêu người phải ngoái lại nhìn.

“Ba, ba xem hình dáng công ty này giống như hủ tro cốt ấy, màu cũng là màu xám luôn.” Tiểu Mễ chỉ vào công ty nhà đất mà hô một câu.

Bảo vệ công ty đứng gần đó, nghe thấy mà méo cả mặt 囧. Ông xấu hổ cười cười với ông ta rồi nắm tay cậu cu con đi vào trong.

Tiểu Mễ đi vào đại sảnh công ty. Nhóc con ngẩng đầu nhìn đèn thủy tinh treo giữa đại sảnh rồi nói, “Ba, sau này nhà mình cũng treo đèn thuỷ tinh đi.”

“Ừa, mốt ba gắn đèn thủy tinh trong phòng con ha.” Ông sờ đầu Tiểu Mễ đáp.

“Ba, bên kia mô hình bên kia là nhà mình sau này đúng không ba?” Tiểu Mễ chạy vài bước đến sa bàn bên cạnh, nhìn chằm chằm vào mô hình nhà lầu trong đó.

“Đúng vậy, ba chọn lầu một ở toà nhà số 21 đó. Rộng lắm.”

“Hì hì hì…. Ba ~~~~ Nhà mình rộng rồi, con nuôi chó được hông ba?” Tiểu Mễ nhõng nhẽo. “Hồi đó ba bảo nhà chật, không cho con nuôi chó. Giờ nhà mình rộng rồi, mình đem Tình Bé nhà chú Hồng Đào về nuôi đi ba.”

“Khó lắm, Tình Bé là cục cưng rứt ruột của chú Hồng Đào đó. Nếu con muốn nuôi thì ba tìm cho con một con khác ha.” Đoạn, ông suy nghĩ một chú rồi nói, “Cơ mà phải thi đậu cuộc thi Piano cấp quận nha. Ba mua nhà lớn để đủ chỗ đặt thêm cái piano cho mày tập đánh đàn đó.”

“Con biết mà, suốt ngày ba cứ nói miết thôi. Sắp mãn kinh rồi cà.” Tiểu Mễ dẩu môi phàn nàn rồi nằm dài lên mặt kính bảo vệ mô hình trên bàn.

“…” Ranh con, mày nói mãn kinh hả?! Ông định tẩn Tiểu Mễ một trận thì Lam Thiếu Bằng đi ra gọi, “Tới làm thủ tục mua tầng hầm nè. Anh muốn mua tầng hầm nào thì đến chọn đi.”

“Yes Sir.” Ông hấp tấp chạy tới chỗ Lam Thiếu Bằng.

Ông không ngờ rằng mình vừa đi thì Từ Quân trốn ở phòng khách quan sát ông và Tiểu Mễ đã lâu liền từ đằng sau cửa thủy tinh đại sảnh đi ra. Gã ta đến gần Tiểu Mễ nhà ông, cười như một nhà từ thiện, “Chào bạn nhỏ, nhóc là Tôn Tiểu Mễ, ba của nhóc là Tôn Anh Hùng đúng không?”

Tiểu Mễ nghệch mặt nhìn Từ Quân. Nó nào biết Từ Quân, bèn đáp: “Con không có biết bác. Bác đừng nói như thể chúng ta thân nhau lắm vậy. Ba con bảo con không có được nói chuyện với người lạ á.”

Lần này tới lượt Từ Quân méo mặt 囧, chết lặng hết nửa ngày.

“Ấy… Bác là đồng nghiệp của chú Lam của con. Trước kia bác với ba con là bạn thân, chỉ là lâu rồi không gặp hai cha con nên con không biết bác thôi. Bác thấy con hồi nhỏ rồi nè, lúc đó con còn quấn tã nằm trong tay ba con đó.”

“Bác già à, hảo hán không đề cập tới chuyện xưa cũ. Ai khi còn bé không quấn tã. Con sắp lên trường cấp hai rồi, ba con bảo con phải tận dụng tuổi xuân tiến về phía trước mới xứng mặt anh hùng đấy.” Tiểu Mễ trả lời oang oang đả kích Từ Quân.

Một câu “bác già” của Tiểu Mễ bật ra khiến Từ Quân bị đả kích đến tận cùng. Vẻ mặt của gã còn đau khổ hơn lúc mẹ gã qua đời nữa.

“Nhóc còn nhỏ như vậy mà sắp lên trung học rồi hả?”

“Tại con học nhảy lớp đấy. Ba con bảo nếu con thi đậu đứng nhất toàn trường thì sẽ dẫn con đi chơi ở công viên lớn đó.”

“Đứng nhất toàn trường…” Từ Quân từ lúc bị đả kích đến giờ liền tìm lại được ý chí vươn lên. Gã trở nên vui vẻ như một người cha nhìn con trai mình khôn lớn khoẻ mạnh, trong lòng một cõi vui mừng, “Tiểu Mễ muốn đi chơi ở công viên Disneyland chính thức không? Nếu nhóc thi đứng đầu toàn trường, bác sẽ nói ba nhóc mang nhóc xuất ngoại đi công viên Disneyland chơi.”

“Con cám ơn bác, nhưng con vẫn muốn đi chơi công viên bình thường với ba con hơn. Sau này con lớn con sẽ kiếm nhiều thiệt nhiều tiền rồi dẫn ba con đi du lịch nước ngoài.”

Tiểu Mễ đả kích Từ Quân một lần nữa. Lòng ông đánh trống ăn mừng.

Kỳ thật ông không có đi xa khỏi chỗ Tiểu Mễ mà dừng tại phòng khách xử lý thủ tục với Lam Thiếu Bằng sẵn tiện quan sát Từ Quân, đề phòng một khi phát hiện gã có ý đồ bất lương thì sẽ lập tức mang Tiểu Mễ rời đi.

Câu nói cuối cùng của Tiểu Mễ đã khiến trái tim ông không ngừng thổn thức. Con ơi, ba đúng là không có phí công thương con mà!

Chương 39

Ông nghĩ mình không phải là người xuất sắc, vậy thì con của ông nhất định phải xuất sắc. Do đó, sau khi chữa bệnh tim cho Tiểu Mễ xong xuôi thì tập trung vào sự học của nó trở thành mục đích chính của ông. Cũng may thằng cu con cũng rất thông minh và hiểu chuyện nên học tập rất chăm chỉ. Chẳng qua ông chỉ cất đi đống giấy khen từ nhỏ đến giờ của Tiểu Mễ thôi, chứ lần này thi tuyển, thằng bé chẳng những đạt danh hiệu học sinh giỏi nhất trường mà còn đứng đầu top ba điểm số toàn tỉnh đó.

A Triết học cũng rất cừ, nhưng nó chưa bao giờ đứng top ba toàn tỉnh như Tiểu Mễ cả. Ông mừng rỡ thiếu chút nữa mở yến hội ăn mừng. Ôi thần linh ơi, ông đây chính là phượng hoàng bay ra từ ổ chó, nhà nát chính là điện Kim Loan, thật là vẻ vang cho kẻ hèn này mà.

Khi nhận được thông báo Tiểu Mễ thi đậu trưởng điểm của tỉnh, ông phấn khởi lên mạng khoe con nhà ông học giỏi tài cao, thi đậu toàn trường toàn tỉnh.

Lúc mọi người chúc mừng ông thì thằng chủ nhóm lại bảo chỉ có thi đậu Oxford với Cambridge mới thật sự là trạng nguyên thôi.

Ặc… Đờ mờ thằng đũy dám chê con ông.

Ông chat lại, ‘Đố kỵ kìa, ghen ăn tức ở với con nhà người ta kìa’.

Chủ nhóm nói, ‘Con của ông thì mới được bao nhiêu, về sau còn phải thi cử muôn trùng, kẻ vượt qua được muôn trùng chông gai mới là kẻ chiến thắng. Với cả, học cho cố vô rồi có dùng gì được đâu, về sau phải bươn chải được mới tính là thành đạt.’

Ông ngẫm thấy cũng đúng, thằng A Triết nhà ông chính là ví dụ kinh điển của vụ học cho cố rồi đách làm ăn ra hồn ra ma được gì nè. Thế là ông đành trả lời lại rằng, “Ếu cần chú quan tâm, con của anh không đậu thi Oxford Cambridge thì về sau lớn lên đi làm thầu khoán như anh, tiền vẫn vô ào ào như nước đấy thôi.”

Ông đang mải mê bá láp trên mạng thì đèn báo bên nhóm chủ nhà nhấp nháy. Ông mở ra xem, trong nhóm có người báo rằng thang máy của dãy nhà đang mở bán gặp sự cố, làm một người bị thương.

Thấy mợ hông… vừa bàn giao công trình chưa được bao lâu là xảy ra chuyện rồi. Chất lượng thế nồi gì vậy?! Cơ mà ông cũng an tâm vì may là mua nhà ở lầu một, thang máy có rơi cũng không mất của ông xu nào.

Ông không biết rằng chủ nhóm đang ngồi trong công ty bất động sản cũng đang rất vui vẻ. Hắn đang suy nghĩ nên mua quà gì cho Tiểu Mễ nhân dịp mừng nó thi đậu.

Nhanh lúc tan việc, Lam Thiếu Bằng dọn cặp công văn, ra văn phòng giữ cửa khóa kỹ, bỗng quay người liền giật bắn mình. Bởi lẽ Từ Quân xuất quỷ nhập thần đang đứng phía sau mỉm cười với hắn.

“Quản lý Từ, anh có chuyện gì sao?”

“À, là như thế này…” Từ Quân ấp a ấp úng xoa xoa tay hỏi: “Tôi muốn hỏi thằng bé nhà Tôn Anh Hùng thi cử ra sao rồi… Thằng bé kia dễ thương quá, tôi muốn hỏi thăm về nó một chút.”

Lam Thiếu Bằng nghĩ Từ Quân năm trước mất đi cả vợ lẫn con, có lẽ gã chứng kiến Tiểu Mễ liền nhớ tới con của mình, nên cũng trả lời không chút giấu diếm, “Nghe nói thi đậu trường điểm, điểm thằng nhỏ đứng trong top ba toàn tỉnh.”

Từ Quân nghe xong cười y hệt như con mình vừa mới thi đậu vậy, gã hoan hô một tiếng, “Tốt quá.” Lập tức gã lại cảm giác mình có chút thất thố bèn lấp liếm, “Hai nhà chúng tôi cũng thân nhau, tôi mừng cho thằng nhóc quá.”

“Tôn Anh Hùng bảo ngày mai sẽ dẫn Tiểu Mễ đi công viên thành phố B chơi. Tôi đang tính đi mua tặng cho Tiểu Mễ một chiếc cặp sách.” Lam Thiếu Bằng nói.

“Đúng đúng, mua cặp mới thực tế nhất ấy. Đi thôi quản lý Lam, tôi với cậu đi mua cặp cho Tiểu Mễ đi.” Từ Quân xung phong dắt Lam Thiếu Bằng đi te te.

“Ế? Ờ… cũng được!” Lam Thiếu Bằng ngơ ngác. Quản lý Từ sao cứ như vừa uống nhầm thuốc vậy?

Ông không để ý rằng, trong lúc ông đang lên mạng tám nhảm thì trong tiệm nhà mình vẫn còn một tấm biển khuyến mãi đại hạ giá 85%.

Một khách quen đi vào trong tiệm trông thấy tấm áp phích liền lấy làm ngạc nhiên hỏi, “Tui nhớ tiệm mình tới mùa đông mới giảm giá mà ta. Sao giờ đăng biển giảm giá sớm vậy?”

“À, con trai ông chủ thi đậu trường điểm nên ổng vui lắm, bán hạ giá luôn.” Khúc Lệ Dĩnh giải thích.

“Ông chủ à, nếu con của ông thi đậu Đại học Bắc Kinh thì ông có giảm cho tui 50% hôn?” Khách hàng hỏi.

Ông cười nói, “Có chứ sao hông, mà để tôi nâng giá lên gấp đôi rồi giảm giá xuống phân nửa cho chế ha.”

“Ông chơi ác quá.” Khách quen cười mắng ông.

Ông vừa định đi đón Lam Thiếu Bằng thì thấy hắn nhắn tin bảo hắn có chút việc không cần ông đến đón, chút nữa hắn sẽ ghé tiệm ông sau.

Còn Tiểu Mễ thì ôm ván trượt chạy đi chơi với bạn nó đến trưa mà vẫn chưa trở lại. Ông lo lắng vừa muốn đi tìm nhưng lại không nỡ cắt ngang cuộc vui của nó. Vừa xách dép định đi ra ngoài tìm Tiểu Mễ, ông chợt bắt gặp một chiếc xe taxi đậu trước cửa tiệm ông. Lam Thiếu Bằng từ từ bước ra.

“Lại đây xách đồ phụ tôi với nè.” Lam Thiếu Bằng gọi ông.

“Em mua cái gì mà phải nhờ tới taxi chở vậy?” Ông hiếu kì, vừa giúp Lam Thiếu Bằng khuân đồ vừa hỏi.

Chu cha, những món đồ ổng chuyển xuống từ taxi gồm có mô hình máy bay điều khiển từ xa, cặp sách, bóng rổ, đồ chơi điện tử tháo lắp, quần áo thể thao, giày thể thao, mà toàn là hàng hiệu mới vãi.

Ông nhìn qua Lam Thiếu Bằng với ánh mắt dành cho thể loại phá gia chi tử. Hắn giải thích, “Ngoại trừ cặp sách ra thì còn lại đều là do Quản lý Từ mua cho Tiểu Mễ nhà anh đấy.”

Lam Thiếu Bằng tràn ngập nghi vấn vừa định hỏi ông, ông lập tức cười ha hả nói: “Quản lý Từ ghê gớm thật. Chắc gã muốn con đến điên lên rồi mới phải ký thác tình cha vào Tiểu Mễ nhà ông như thế này quá.”

“Cũng không đúng, trông gã đối xử với Tiểu Mễ còn tốt hơn cả con đẻ của gã nữa mà. Có phải có chuyện gì mà anh chưa nói cho tôi biết không?” Lam Thiếu Bằng khoanh tay liếc nhìn ông.

“Không có việc gì đâu mà, em đừng nghĩ nhiều.” Ông lại cười ha ha tiếp, “Em cứ nghĩ Từ Quân mất hết vợ con nên nhất định là thấy Tiểu Mễ mà nhớ tới con của mình đi.”“Ừa, giả bộ tiếp đi, để tôi coi coi anh có thể giả bộ tới khi nào coi.” Lam Thiếu Bằng thò tay chọt ông một cái.

“Sao anh có thể nào giả bộ với em được chứ.” Ông đang nói tới đây, Tiểu Mễ ôm ván trượt chạy về, đầu đầy mồ hôi lao thẳng tới ông, “Ba, con khát quá, cho con uống miếng nước với.”

“Trong nhà có nước lọc đó, mày vô trong uống đi.”

Nhóc con đưa ván trượt cho ông cầm rồi chạy vào trong tiệm chộp lấy cốc nước trên quầy, ngửa đầu uống sạch, sau đó thằng cu sờ sờ bụng thỏa mãn nói: “Rốt cục cũng sống lại rồi.”

Lam Thiếu Bằng lấy khăn mặt lau mồ hôi cho ranh con. Lam Lam, em bất công quá, em chưa từng lau cho anh gì hết trơn.

Nghỉ một lát, Tiểu Mễ trông thấy một đống đồ chơi cùng quần áo mới trên mặt đất liền nhảy dựng lên hỏi ông, “Ba, đồ này của ai mua vậy?”

“Cặp sách là của chú Lam mua cho con, còn đồ chơi với quần áo là của bác Từ đồng nghiệp của chú Lam mua cho con đó, con thích không?” Ông không muốn giấu diếm việc Từ Quân mua quà cho Tiểu Mễ, thằng bé cũng rất thích những món này.

“Thích.” Thằng nhóc thối thấy đồ chơi là quên hết tất cả, bèn cầm lấy một món rồi chui vô một góc mà ngồi chơi.

“Thằng nhóc thối chỉ biết mỗi đồ chơi.”

“Thôi, Tiểu Mễ còn nhỏ mà.” Lam Thiếu Bằng nói đỡ cho Tiểu Mễ. Bỗng dưng hắn chợt đổi chuyện, “Tôi nghe Quản lý Từ nói hồi bé anh còn bướng bỉnh hơn cả Tiểu Mễ nữa. Quần của anh lúc nào cũng rách vì ham chơi. Nhảy lên mái ngói lên cây phá tổ chim, đốt pháo trong bình sắt, bôi ớt lên mông mèo, anh đều đã kinh qua hết rồi mà còn nói chi Tiểu Mễ?”

Từ Quân chết tiệt, dám vạch tội ông với Lam Thiếu Bằng sau lưng ông. Thật đáng chém mà! Tiểu Mễ nên tra tấn gã nhiều hơn mới đúng.

Ông thề, ông không bao giờ đi công viên giải trí nữa. Thứ nhất là công viên đông người, xếp hàng mua vé mà muốn gục cmn ngã. Thứ hai, đờ mờ nó chứ, đây là địa ngục trần gian chứ công viên cái nỗi gì. Mấy khu vực chơi lớn lớn nhìn y như pháp trường chứ không đùa đâu.

Dắt theo thằng cu con và Lam Thiếu Bằng, bọn ông một nhà ba người đứng xếp hàng quằn quại để chơi mấy trò vớ vẩn, tiếng thét chói tai không ngừng vang lên xung quanh. Cũng may Lam Thiếu Bằng vẫn bình thản cầm camera quay hình Tiểu Mễ vui chơi mà không có vẻ khó chịu gì, Tiểu Mễ thì càng chơi càng hăng, còn ông thì chỉ thấy đầu váng mắt hoa, dạ dày xào xáo.

“Ba, hôm nay tàu lượn ít người chơi, mình đi chơi tàu lượn đi ba.” Tiểu Mễ chạy trước vẫy vẫy ông theo sau.

Má ơi còn chơi nữa hả con, chơi nữa chắc ba mày tuột hết aura quá. Cơ mà trong mắt con thì ông là đại anh hùng, mà đại anh hùng thì sao có thể sợ chơi tàu lượn siêu tốc được. Quất luôn!

Lam Thiếu Bằng nhìn ông mặt ủ mày chau mà cười rằng, “Nếu không thì để tôi đi với Tiểu Mễ, anh nghỉ ngơi một chút đi.”

“Anh không sao, anh chịu được.” Ông không thể tự hủy hoại hình tượng trước mặt con trẻ được, ông phải chơi, phải chơi.

Oan gia ngõ hẹp, bọn ông vừa đi về phía khu vực tàu lượn thì chợt nghe sau lưng có người gọi Lam Thiếu Bằng, “Quản lí Lam, trùng hợp thật, mọi người cũng tới công viên giải trí chơi sao?”

Bọn ông nhìn lại, Từ Quân và Vương Xuyến Hoa mang theo một bé gái cùng đi đến chỗ bọn ông.
“Đúng vậy, quản lý Từ cũng tới công viên chơi sao? Trùng hợp quá hen!” Ông ngoài cười trong không cười. chào hỏi Từ Quân.

Vương Xuyến Hoa nhìn thấy ông bèn khoác tay Từ Quân, giống như đang muốn nói với ông rằng ả đây vừa tìm được một gã đàn ông cao cấp hơn ông vậy.

Đạ mấu, mụ tưởng Từ Quân thật sự thích mụ à? Nồi nào vung nấy, hai người hợp nhau lắm đó.

“Đúng vậy, cháu gái tôi cứ nằng nặc đòi đi chơi công viên nhưng ba nó lại đang bệnh, không có thời gian dẫn nó đi chơi, thế là tôi dẫn nó đi giùm.” Từ Quân giải thích.

“Tiểu Mễ muốn chơi tàu lượn siêu tốc, mọi người có muốn chơi không?” Ông hỏi Từ Quân.

“Con cũng muốn chơi.” Cháu gái Từ Quân nũng nịu nói.

“Vậy chúng ta cùng chơi tàu lượn nào.” Từ Quân khom người dắt cháu đi cùng với bọn ông.

Không được bao lâu, bé gái và Tiểu Mễ nhà ông cùng nhau chạy chơi chỗ khác, để lại mấy người lớn bọn ông xếp hàng mua vé.

Kỳ thật Từ Quân cũng lớn tuổi rồi, chơi tàu lượn là đang liều mạng đấy. Nhưng Từ Quân cũng như ông, cố gắng gượng mà chơi đến cùng. Ông nghĩ gã cũng đang muốn gây ấn tượng tốt cho Tiểu Mễ.

“Quản lý Từ, anh có chắc thân thể anh chịu nổi trò này không đó?” Ông cố ý hỏi Từ Quân.

Từ Quân vỗ ngực, “Không thành vấn đề, tôi vừa đi kiểm tra sức khoẻ về, hết thảy đều bình thường.”

Ông lên tàu lượn, nghĩ thầm, phóng lao phải theo lao, liều thôi. Sau đó ông nhắm mắt chịu đựng các kiểu buồn nôn khó chịu, cảm giác lúc cao lúc thấp mất trọng lượng, và ham muốn phun toẹt hết tất cả ra.

Lúc xuống tàu, ông thiệt tình không cố ý đi đường xiêu vẹo như thế đâu, nhưng ông đã chịu đến cực hạn rồi. Lam Thiếu Bằng dìu ông, Vương Xuyến Hoa dìu Từ Quân, bọn ông cùng tìm đến một băng ghế trống mà ngồi xuống.

Từ Quân hừ hừ hai tiếng, nhắm mắt đưa tay móc ra lọ thuốc nhỏ, lấy ra một viên thuốc nhét vào trong miệng rồi cầm lấy chai nước khoáng uống vài ngụm thuận khí, sau đó lau mồ hôi lạnh trên đầu và nhẹ nhàng thở ra.

Ông vốn định nói móc thằng chả vài câu, kết quả chưa kịp nói tiếng nào thì than ôi, bao tử cuộn trào, ông phóng vội vài bước đến thùng rác rồi vục mặt vào mà ói tràng giang đại hải.

Ói mửa chán chê, chợt cảm thấy có bàn tay ai vỗ mông, ông nhìn lại thì thấy Lam Thiếu Bằng không biết từ nơi nào mang theo một ly nước ấm đứng đằng sau ông, “Uống chút nước ấm đi.”

Vẫn là Lam Lam nhà ông thương ông nhất. Ông dùng khăn giấy lau sạch miệng rồi bưng nước ngồi xuống uống nghỉ hơi.

“Ba à, bác Từ à, hai người không chơi được thì đừng cố chơi, coi chừng xảy ra tai nạn chết người đấy.” Ông cụ non Tiểu Mễ đứng ra răn dạy bọn ông, “Sân chơi có quy định một số trò chơi không dành cho người lớn trên 35 tuổi đó.”

“Ba mày đã 35 tuổi đâu.” Sau khi uống vài ngụm nước ấm, ông rốt cục cũng sống lại rồi.

Tiểu Mễ lấy vé vào cửa cho ông xem, “Ba nhìn xem trên vé vào cửa có viết này, ba không chơi được thì cũng đừng có cố chơi nha.”

“Ai nói ba mày không thể chơi? Ba mày năm nay mới 30 tuổi à.” Ông giật lấy vé vào cửa, nhìn kỹ. Ôi, anh hùng cái thế như ông đây sao có thể nào bị công viên đả bại cơ chứ? Lần sau nhất định phải khiêu chiến thành công!

Từ Quân chẳng nói lời nào, chỉ nhìnTiểu Mễ nhà ông rồi ngơ ngác cười. Nếu không phải là người hiểu rõ mối quan hệ giữa Từ Quân và Tiểu Mễ nhất thì ông đã cho Từ Quân là lão già biến thái bệnh hoạn từ đời nào rồi.

Bọn ông rời khỏi công viên, ông lấy danh thiếp của Mỹ Vân ra gọi hẹn gặp mặt. Mỹ Vân bên kia đầu dây nghe như rất cao hứng. Chị nói chị phải bảo người yêu của chị mời bọn ông ăn cơm mới được.

Người yêu của Mỹ Vân thuộc kiểu đàn ông trầm tĩnh và đáng tin cậy hơn Chu Nghệ Thông rất nhiều. Anh ta không nói nhiều, cũng không hề có ý kì thị ông và Lam Thiếu Bằng, mà ngược lại, thái độ của anh ta rất thân thiện.

Bọn ông làm ầm ĩ ở tiệm cơm đến trưa. Ăn uống no nê, ông lái xe chở Lam Thiếu Bằng và Tiểu Mễ rời Bắc Kinh để lên đường về nhà.

Đường về nhà toàn gặp đèn xanh. Uầy uôi hôm nay là ngày mấy mà ông trời thương ông mày vờ lờ vậy nè?

Xe về đến nhà, Tiểu Mễ lấy chìa khóa trong túi áo ông rồi phóng lên lầu mở cửa trước, bọn ông sau đó cũng đi vào trong nhà. Đi cả ngày trời mệt mỏi, ông và Lam Thiếu Bằng vào nhà liền nằm ình trên giường nghỉ ngơi.

“Đúng là không đâu bằng nhà mình mà!” Ông cảm thán một câu.

Tự nhiên cảm thấy không ổn, ông trông nhà ông có cái gì đó không đúng. Móa! Ông lăn lông lốc một vòng từ trên giường xuống đất, cao giọng kinh hô: “Thiếu Bằng, nhà mình có trộm!”

“Nhà mình có trộm sao?” Lam Thiếu Bằng cũng lăn một vòng ngồi xuống nhìn khắp bốn phía, “Trong nhà từ lúc tôi đi tới giờ vẫn như cũ mà, đâu thấy gì xào xáo đâu? Anh nhìn ở đâu ra ăn trộm vậy?”

“Cái két sắt của anh mất tiêu rồi!!!!” Ông khóc thét lên.

Chương 40

Thế là ông báo cảnh sát. Thật ra ấy, ông rất ít chủ động báo cảnh sát, đây là lần đầu tiên từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ ông mày báo cảnh sát với tư cách là người bị hại đấy. Không lâu sau khi ông gọi điện báo, cảnh sát Lý và đồng nghiệp liền đến điều tra ghi chép hiện trường.

“Anh phát hiện mình bị mất két sắt khi nào?” Cảnh sát Lý cầm cầm sổ tay, hai mắt lấp lánh hỏi ông.

“Xế chiều hôm nay khi về nhà.” Ông đau lòng quá, mấy món đồ chơi tình thú ông vừa mua cũng bị mất trong khi ông còn chưa có kịp đụng tới nữa.

“Trong két sắt của anh có gì? Nói một chút tôi ghi chú lại xem.” Cảnh sát Lý hỏi tiếp.

“Có ba hộp bao cao su, năm quyển tiểu thuyết đam mẽo, với cả đĩa CD với sếch toy.”

Cảnh sát Lý nghe xong vừa ghi vừa hỏi: “Bớt giỡn coi cha nội, ông cất mất thứ này vào két sắt đó hả?”

“Đúng vậy, tôi sợ thằng cu con học hư nên cất mấy thứ dâm ô thô bỉ vô két sắt hết, như vậy thằng bé sẽ không tìm thấy cũng sẽ không học hư.” Ông giải thích.

Cảnh sát Lý mặt đen thui vẫy tay với người đồng nghiệp đang điều tra hiện trường, “Đi thôi, ở đây không có phát sinh bất kì vụ án nào hết.”

Ông thấy cảnh sát Lý dẫn người đi bèn nổi giận đùng đùng, đuổi theo hắn, “Chú có còn là cảnh sát hay không vậy? Tôi là người đóng thuế, chú phải thực thi nghĩ vụ cho người đóng thuế đi chớ!”

Cảnh sát Lý đang xuống lầu bèn đứng lại quay đầu nói với ông, “Ăn trộm giúp chúng tôi càn quét tệ nạn, chúng tôi vô cùng cảm tạ ăn trộm đấy. Tên đó nên trộm hết GV trong máy tính của anh luôn mới phải.”

“Này này này, chú đừng đi chứ! Két sắt của tôi làm sao bây giờ?” Ông hét một câu.

Cảnh sát Lý khoát tay chặn lại nói, “Được rồi, có khi nay mai gì đấy thằng ăn trộm cắn rứt lương tâm trả cái két về cho anh đó.”

Bà mẹ nó, cảnh sát Lý, mày chờ đấy! Bố không để yên cho mày đâu!

Ông trở vào nhà, Lam Thiếu Bằng bật máy tính lên nói với ông: “Ngày mai nghe nói có mưa to, anh có đi ra ngoài không?”

“Không. Ngày mai anh lái xe đi lấy hàng xong là ghé qua đón em liền.” Ông ngồi trên ghế sa lon đọc tạp chí thời trang. Chốc lát, điện thoại di động ông vang lên, là Hồng Nghị gọi điện thoại tới.

“A lô, có gì không Hồng Nghị?”

“Tao đấu thầu được một công trình, mày làm không?” Hồng Nghị hỏi.

“Nói nghe chơi.”

“Phục cổ công trình kiến trúc. Bên khu Nam Tháp có một ngôi chùa tên Long Tuyền, mày có nghe đến chưa? Hiện tại ngôi chùa này đã trở thành di sản văn hóa, muốn khôi phục trùng kiến, đầu tư hơn ba nghìn vạn. Công việc là phục cổ đại điện ngôi chùa theo kiến trúc cũ cũng như đình viện và đình nghỉ mát. Khu đằng sau Vạn Phật Đường thì bị công ty kiến trúc lấy đi rồi.”

“Cái này không khó. Có bản vẽ không? Để tao gọi điện cho ông chú tao phát, quê tao có nhiều tư liệu khảo cổ & phục cổ lắm. Với cả để tao bảo Lão Ngũ cho người qua bên chỗ mày một chuyến.” Ông nói.

“Được, cụ thể như thế nào thì chút gặp bàn sau ha.” Hồng Nghị tắt điện thoại di động.

Lam Thiếu Bằng quay đầu lại nhìn ông, ông bảo, “Anh sắp thầu công trình, hôm nay không ăn cơm ở nhà. Em với Tiểu Mễ ăn trước đi, tối nay anh mới về.”

Nói xong lời này, ông có cảm giác mình như đang nói với vợ là tối nay anh ăn cơm ngoài chứ không về nhà ấy. Cảm giác này cũng không tệ.

Lam Thiếu Bằng kinh ngạc: “Ồ, thì ra anh nhận thầu công trình kiếm tiền thật!”

“Đúng vậy.” Ủa mà hông đúng, Lam Thiếu Bằng nói vậy là sao? Ông hỏi: “Thì ra em cho rằng tiền của anh đều là do buôn lậu thuốc phiện với đi làm bảo kê hả?”

“Ha ha ha…” Lam Thiếu Bằng cười mà không nói.

“Người thương à ~~~” Ông ôm Lam Thiếu Bằng từ sau lưng rồi lay lay hắn như cách Tiểu Mễ hay làm, nũng nịu nói: “Người ta đã hoàn lương từ lâu rồi, sao mà em cứ còn hoài nghi người ta miết ~~~~ ”

“Thôi thôi, tui ê răng quá. Ông đi nhanh đi, chính sự quan trọng hơn.” Lam Thiếu Bằng tựa trên người của ông thúc giục.

“Về sau anh sẽ bận lắm đấy. Nhưng sau trận này thì hết thảy sẽ đâu vào đó thôi.” Ông hôn lên mặt Lam Thiếu Bằng. Cảm thấy chưa đủ nghiền, bèn xoay mặt hắn hẳn sang một bên để hôn tạm biệt một cú kịch liệt.

“Nhây quá.” Lam Thiếu Bằng chọt chọt vai ông.

Ông đi xuống lầu, mở điện thoại gọi cho ông chú, “Chú Ba, là con, Anh Hùng đây.”

“Ồ Anh Hùng đấy à? Có gì không?” Chú Ba đáp lời với chất giọng đầy hào sảng bên kia đầu dây.

Chú Ba theo thứ tự trong nhà đứng thứ ba, nên ông vẫn hay gọi chú là chú Ba.

“Có một công trình phục cổ kiến trúc, sửa chữa một ngôi chùa chiền gì đấy. Có gì ngày mai chú kêu người qua chùa Long Tuyền khu Nam Tháp xem thử nha. Con ở bên đó chờ mọi người.”

“Được được, để chú kêu tụi nó qua!” Chú Ba nghe thấy có thầu là mặt mày hớn hở, lập tức tắt điện thoại gọi người đi.

Ông lại gọi cho Lão Ngũ, “Lão Ngũ, có thầu. Ngày mai chú cho người qua chùa Long Tuyền khu Nam Tháp nhá. Bên kia có công trình sắp làm đó.”

“Được, để em đi tìm người.” Lão Ngũ còn chưa kịp tắt điện thoại thì đã nghe tiếng vợ gã hỏi vang vang, “Anh sắp làm gì đấy?”

“Hùng ca có công trình tìm huynh đệ làm, anh đi tìm người cái.” Lão Ngũ tắt điện thoại di động rồi đáp.
Ông qua Đào Nguyên chỗ Hồng Nghị. Gã giao bản vẽ cho ông, bọn ông bàn bạc giá cả công trình. Ông nhẩm tính xem mình kiếm được bao nhiêu tiền từ mẻ thầu này, phân cho Lão Ngũ bao nhiêu, cho chú Ba bao nhiêu, sau đó cầm bản vẽ đi tìm Lão Ngũ. Bọn ông bắt một đầu chuỗi bề bộn mới.

Sáng sớm, ông đến công trường. Người của chú Ba và Lão Ngũ đã mang đồ đạc đến đó từ trước. Chùa Long Tuyền hiện tại trở thành một khoảng đất công trường, tiếng leng keng lách cách đã vang lên bên trong. Ông giao bản vẽ cho chú Ba. Chú nhìn kỹ một lần rồi nói, “Không thành vấn đề, cứ yên tâm giao cho chú đi.”

Thuê công nhân bên chú Ba, một ngày tính ra cho một cái công nhân tám mươi tệ. Ông bảo: “Nếu xong việc sớm mà công trình chất lượng tốt thì tôi sẽ trả thêm mỗi người ba ngàn làm tiền thưởng nha.”

“Được!” Đám công nhân vừa nghe nói có tiền thưởng liền phấn khởi dựng giàn giáo.

Chú Ba phụ trách khôi phục đại điện, Lão Ngũ phụ trách khôi phục gác chuông, lầu canh. Có hai người bọn họ giám sát khiến ông nhẹ nhõm không ít.

Ông cưỡi mô-tô trở lại cửa hàng nhà mình. Tiệm cơm Lão Ngũ tạm thời do vợ gã quản lý, con trai gã Bánh Trôi lắn quắn chạy theo sau Tiểu Mễ nhà ông vui đùa. Ông ngồi ở cửa tiệm vui sướng ngắm nhìn bầu trời xanh thẳm. Cuộc đời thật đẹp làm sao.

Cầm hộp thuốc lá rút ra một điếu, ông đưa thuốc lên hút, Bánh Trôi Nước đã chạy tới reo vang: “Nhả vòng khói, nhả vòng khói.”

Không thành vấn đề, nhả vòng khói là sở trường của ông mà. Ông rít một hơi thật sâu, hé miệng, nhả từng chút khói bay bay thành vòng trong không khí, Bánh Trôi Nước thò tay bắt lấy vòng khói.

“Ngốc cưng, vòng khói sao mà bắt được hả con?”

Một chiếc Alto chậm chạp trường đến, đậu lại phía trước cửa tiệm của ông. Cửa xe mở ra, một con người với gương mặt mang đầy thương tích đi đến trước mặt ông. Hắn khóc nức nở nói: “Hùng ca, giúp đàn em một tay với.”

“Ôi vãi ~ Mày mà không nói lời nào chắc anh hết nhận ra mày quá! Sao vậy người anh em, cái mặt này là sao…?” Ông quan sát cẩn thận, ra đây là tên trộm vặt hay lấp ló gần tiệm ông đây mà.

“Là như thế này…” Tên trộm vặt ngồi ở bên cạnh ông, đưa mắt nhìn chân trời xa xăm rồi bắt đầu thuật lại câu chuyện đầy bất hạnh của hắn.

Chuyện là hắn bất mãn vì bị ông chơi đểu ở mấy chương trước nên muốn báo thù bằng cách đến trộm đồ nhà ông. Kết quả vừa vào cửa, tặc đã nhìn thấy chiếc két sắt kia. Tặc nghĩ, phàm là người bình thường thì đều bỏ đồ quý giá vào trong két sắt. Vì vậy tặc chẳng lấy gì cả, chỉ khiêng mỗi két sắt của ông mà bỏ chạy.

Tặc trở về nhà, mở két sắt ra. Hắn trợn tròn mắt, bởi trong két sắt là các thể loại bao cao su và đồ chơi ái tình, còn có cả truyện “bông trái” và các vật phẩm chuyên dụng dành cho đờn ông thích đực nữa. Tặc rất tức giận, định quay lại nhà ông trộm thêm lần nữa. Nhưng lúc ấy ông đã về nhà, hắn không trộm được, đành thất thểu quay về.

Tặc vừa về đến cửa nhà liền thấy vợ tặc nổi giận đùng đùng cầm đồ chơi gay và sách gay hỏi hắn: “Anh lấy ở đâu ra mấy món này? Còn giấu ở trong hòm sắt nữa! Thì ra đó giờ anh là như vậy! Anh lừa tôi thật nhiều năm. Anh biến thái! Lừa tôi sống đến khổ!”

“Anh nào có vợ ơi! Em hiểu lầm rồi!” Tặc giải thích.

Vợ tặc đâu chịu nghe giải thích, chuyển từ đấu miệng thành đấu quyền luôn…

Đây là tặc tự thuật, “Hùng ca, anh hại đời em rồi. Anh nhìn mặt em đi, là do vợ em nó tẩn đấy. Em bị nó bem sắp chết rồi.”

“Thì mày báo cảnh sát rằng vợ mày nó bạo mày đi. Cảnh sát sẽ bảo vệ mày thôi.” Ông dửng dưng nhả vòng khói chơi với con nít.

“Em báo rồi mà cảnh sát không tin, bởi lẽ vợ em là kiểu phụ nữ dáng người nhỏ nhắn. Bọn hắn nào biết vợ em trước kia ở trong đội tuyển Judo đâu.” Tặc sắp khóc tới nơi.

“Thế mày tìm anh làm gì?”

“Hùng ca, anh theo em về nhà một chuyến đi. Anh chứng minh với vợ em giùm em là mấy món trong két sắt đều là của anh. Anh chứng minh giùm em là em không phải đồng tính luyến ái, em không phải biến thái đi. Em lạy anh đó.”
Ông ra sức lắc đầu, “Không được không được. Ai bảo mày phạm pháp, trộm két sắt của ông làm chi, đáng đời mày ha.”

“Lần sau em không dám nữa. Hùng ca, cho đàn em một cơ hội đi anh, đàn em có thể vượt qua kiếp này yên ổn là toàn bộ nhờ anh á.”

“Vãi cả, đi theo mày thì tao được lợi gì?” Ông vẫn nhả vòng khói trêu chọc Bánh Trôi Nước chơi.

“Em trả anh phí dịch vụ. Em lạy anh đấy, anh đi với em đi, có mấy phút chứ nhiêu.” Tặc chắp tay trước ngực không ngừng cúi đầu.

Xe cảnh sát lấp lánh đi đến, là cảnh sát Lý đến. Tặc cảnh giác, “Đại ca, em xin anh đấy.”

“Được rồi, trông cũng tội. Tao đi với mày một chuyến, cơ mà mày phải chuyển két sắt về nhà cho tao à nha.”

Cảnh sát Lý xuống xe, trông thấy ông và tặc nói chuyện, lại trông tên tặc mặt mũi chi chít thương tích, bèn đi tới hỏi, “Đây là làm sao vậy? Tôn Anh Hùng, anh lại đánh người à?”

“Lại nữa hà. Người anh em này không phải do tôi đánh mà là do vợ nó đánh đấy.” Ông đáp.

Cảnh sát Lý nhìn tặc. Dáng người hắn rất cường tráng, nào giống mấy tên xì ke ma túy. “Không tin, thằng cao to đen hôi vầy mà bị vợ đánh hả? Tôi không tin.”

Tặc vẻ mặt cầu xin nói, “Đồng chí cảnh sát, nếu nhà anh mà có vợ Judo thì anh cũng đã bị chị nhà nắn thành bánh nhân thịt rồi đấy.”

Dự báo thời tiết xem như chuẩn, chạng vạng tối quả nhiên thời tiết chuyển biến, mây đen mù mịt, trời tối như đêm ba mươi. Ông rước Lam Thiếu Bằng về nhà, Tiểu Mễ nhìn sắc trời không tốt cũng về nhà không la cà bên ngoài chơi nữa. A Triết thì ở phòng khám bệnh nên ông không lo lắng. Hôm nay trời sao lại đen như vậy?

Tiểu Mễ luyện đàn trong phòng. Ông hâm đồ ăn trong phòng. Không khí oi bức, Lam Thiếu Bằng mở điều hòa.

“Đoàng!” Một tia sét xé mở màn đen. Tiểu Mễ hoảng sợ chạy đến bên Lam Thiếu Bằng, “Chú Lam, chú sợ sấm sét không?”

“Không. Bên ngoài sét đánh cũng sẽ không đi vào trong phòng, nhóc con đừng sợ.” Lam Thiếu Bằng sờ đầu trấn an Tiểu Mễ.

Tiếng sấm qua đi. Lộp độp… lộp độp… Rào rào… Mưa như trút nước, tựa như ông trời hắt xuống mặt đất một thùng nước to vậy. Bọn ông đứng trên ban công nhìn ra bên ngoài, không đầy một lát khắp đường phố đã lêng láng nước. Một giờ sau, khu phố của ông đã trở thành sông Giang hùng vĩ.

“A Triết vẫn chưa về nhà. Anh có nên mang phao cứu hộ tới đón nó không đây?” Ông hỏi.

“Xe của anh ngâm trong nước rồi.” Lam Thiếu Bằng chỉ vào xe gắn máy và xe hơi của ông mà nói.

“Không có chuyện, khu chung cư nhà anh địa thế cao, thành ra bên địa thế thấp mới gặp nạn như vậy.” Ông tự an ủi mình.

Hiếm thấy mưa to tập kích thành thị nơi ông, lũ lụt lại càng không có, cùng lắm là ông đi ra ngoài mua muối muốn chảy thành nước thôi.

Ngày hôm sau, ông vừa đưa Lam Thiếu Bằng đi làm xong thì nhận được điện thoại của Giang Hà: “Chú Hai, chú tới đây mau lên, xảy ra chuyện rồi.”

“Xảy ra chuyện gì vậy hả?” Cũng may công ty nhà đất cạnh bên khu chung cư Sinh Thái của ông nên chỉ hai phút sau ông đã tới ngay dưới lầu nhà Giang Hà.

Giang Hà thấy ông liền khóc tang đưa tay chỉ: “Chú Hai, LOOK!”

Ông thò đầu nhìn. Mảng tường cách nhiệt bên ngoài cao ốc bắt đầu từ căn hộ nhà Giang Hà trở đi bị tróc ra, toàn bộ xi-măng màu xám lộ ra.

“Lớp sơn cách nhiệt tróc ra rồi! Chất lượng công trình thế vẹo gì đây?!” Ông giơ chân la hét.

“Chú Hai, cái này cũng chưa tính gì, mình xuống tầng hầm coi thử đi.” Giang Hà dẫn ông đi rời khỏi căn hộ của nó, bọn ông tiến về hướng tầng hầm.

Không đợi ông xuống dưới, mả cha nó, một mảnh đại dương mênh mông! Toàn bộ tầng hầm toàn nước là nước.

“Mày đi tìm bọn xây nhà chưa?” Ông hỏi Giang Hà.

Giang Hà đáp, “Con đi tìm rồi, bọn hắn bảo để đi tìm người sửa mà đợi cả tiếng rồi vẫn chưa thấy ma nào đến.”

“Sửa cái con em mày. Đờ mờ chúng nó một đám ăn hại!” Ông lấy điện thoại ra gọi, “Chú Ba, chú cầm cái bơm nước đến cổng vào khu chung cư Sinh Thái giùm con nhen.”

“Chú Hai, chú lấy bơm nước làm gì vậy?” Giang Hà hỏi.

“Cái thằng ngốc này, lấy để bơm nước chứ làm con mẹ gì nữa? Không lẽ mày tính nuôi cá ở đây hả?!”

====

Lời của tác giả: Hôm bữa đi làm, sếp vô muộn, thằng bạn đồng nghiệp ngậm điếu thuốc cười toe đi vô trước, tụi tui tranh thủ cà rỡn chọc hắn: “Uầy uôi ~ đã tới chậm mà còn vui vẻ như vậy… hẳn là do người thương chứ giề? Người thương của chú đâu rồi?”

Thằng đồng nghiệp cười ha hả đáp: “Đằng sau tui nè.”

Trong chốc lát, chiếc cửa phía sau hắn mở ra, một đồng nghiệp nam khác bước vào…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau