TÊN BÁN NHÀ, LẤY THÂN GÁN NỢ ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên bán nhà, lấy thân gán nợ đi! - Chương 31 - Chương 35

Chương 31

Bại hoại, thật sự là một trăm hai mươi ngàn lần bại hoại mà… Ông chép miệng chậc lưỡi. Trong nhà Chu Nghệ Thông toàn là xài hàng hiệu xa xỉ. Nơi dễ thấy nhất ở phòng khách hắn có trưng một bức điêu khắc chạm ngọc. Một tên dân đen nhỏ bé như ông đây làm việc quần quật sắp ọt máu tới nơi mà còn chưa mua nổi một căn nhà, trong khi một bức điêu khắc chạm ngọc trong nhà hắn là đủ để ông mua biệt thự luôn rồi. Trong một phút nông nổi, lòng ông bỗng cuồn cuộn lòng đố kị và ghen ăn tức ở các thể loại. Chu Nghệ Thông, mày sống thì ai chết?

Bình tĩnh lại mà trông thì vợ của Chu Nghệ Thông là một người phụ nữ khá. Nếu không bàn về dung mạo thì tính cách chị ta vừa dịu dàng lại lễ phép. Thật là mù mới gả một cô gái tốt như vậy cho tên Chu Nghệ Thông kia.

“Người làm của nhà tôi đi siêu thị mua đồ rồi, anh thử uống Đại Hồng Bào tôi pha xem.” Bà chủ ân cần bưng trà rót nước cho khách. Ông mỉm cười nhìn bà chủ thiện lương đang ngồi đối diện này mà lòng thật không muốn tổn thương chị ấy lúc nào.

“Cảm ơn chị.” Ông nâng tách trà hớp một ngụm rồi khen hương vị rất tốt, sẵn tiện khen ngợi Mỹ Vân một lần luôn.

“Ha ha, anh Tôn quá khen. Tôi nào tốt như vậy.” Mỹ Vân khiêm tốn bật cười.

Ông muốn nói lại thôi, lắc đầu thở dài, nhìn Mỹ Vân rồi nhìn bụng chị mà chậc lưỡi.

“Anh Tôn, trông anh như muốn nói chuyện gì với tôi đúng không?” Mỹ Vân nhạy cảm phát hiện ra sự khác thường của ông.

“Ôi, tôi thật không biết nên nói như thế nào, mà cũng không biết có nên nói với chị không nữa.” Ông thấy sân khấu đã lên đèn bèn diễn vai đau khổ bứt rứt cho trót.

“Anh Tôn, rốt cuộc anh muốn nói gì với tôi? Tôi sốt ruột quá.” Mỹ Vân sốt sắng, tiếng nói cũng to lên.

“Được được, để tôi nói, chị đừng vội.” Ông lấy điện thoại di động ra, tìm ảnh chụp Chu Nghệ Thông đang hôn một tên đàn ông khác cho Mỹ Vân xem.

Mỹ Vân cầm điện thoại, tay run rẩy, sắc mặt trắng như giấy, “Cái này có thật không vậy?”

“Mỹ Vân, tôi cảm thấy chị là một phụ nữ tốt, không đáng bị đàn ông lừa gạt như vậy. Mấy hôm trước tôi có đi ngang qua một gay club tên là Nam Cực Tinh, nhìn thấy Chu Nghệ Thông và một người đàn ông từ bên trong đó đi ra…” Ông vừa nói vừa quan sát sắc mặt Mỹ Vân. Chị che miệng rơi lệ trong yên lặng, “Tôi tự nhủ không lẽ là…”

Mỹ Vân trả di động lại cho ông, lấy khăn tay lau nước mắt rồi nức nở nói, “Bảo sao anh ấy rất ít ăn cơm ở nhà, thái độ đối với tôi có đôi khi cũng là là lạ… Thì ra buổi tối anh ấy đến chỗ đó….”

“Chị cũng đừng nói là tôi mách nhé. Chu Nghệ Thông mà biết là tôi chết mất.” Ông dập đầu nói lắp ba ra vẻ khiếp đảm.

“Nếu anh đã sợ phiền phức như thế thì tại sao lại nói chuyện này cho tôi biết?” Đôi mắt Mỹ Vân đã đỏ hoe.

“Nói như thế nào đây… Tôi và Lam Thiếu Bằng khá thân nhau. Cậu ấy thường nói với tôi rằng vợ của Chu Nghệ Thông là một người phụ nữ rất tốt. Tôi lại là người giang hồ, thói đời không quen nhìn những kẻ lường gạt như vậy trong khi người bị lừa vẫn chưa hay biết gì. Nhiều người khác cũng biết, nhưng không ai dám nói gì. Hôm nay tôi nói cho chị biết, tin hay không là tuỳ chị.” Ông giải thích đàng hoàng.

“Đúng vậy, thời nay rất ít người như anh Tôn.” Mỹ Vân thút tha thút thít.

“Vậy… tôi còn có chút công việc. Tôi xin đi trước. Mong chị ngàn vạn lần đừng bán lòng hảo tâm của tôi đi nhé.” Ông đứng lên rồi bước nhanh ra khỏi nhà Chu Nghệ Thông như chạy nạn.

“Tôi biết anh Tôn có lòng hảo tâm, tôi sẽ không nói cho ai biết hết.” Mỹ Vân tiễn ông ra cửa. Ông lái xe rời khỏi khu biệt thự nhà Chu Nghệ Thông nhưng không về nhà mà cho xe rẽ qua Nam Cực Tinh.

Nếu Mỹ Vân muốn xác minh Chu Nghệ Thông có đồng tính thật hay không, có lẽ chị ấy sẽ tự mình đến Nam Cực Tinh một chuyến. Chu Nghệ Thông là trùm ở Nam Cực Tinh, hầu như ngày nào hắn cũng đến đây vung tiền sau khi lấy vợ.

Ông dừng xe xa xa trong bãi đỗ của Nam Cực Tinh rồi xuống xe đi đến công viên đối diện Nam Cực Tinh, giả bộ như mệt mỏi tìm một ghế đá ngồi xuống, châm điếu thuốc bằng chiếc bật lửa hình quả lựu đạn rồi rít một hơi.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, một chiếc taxi dừng lại trước cửa ra vào Nam Cực Tinh, một người phụ nữ đang mang thai và một người đàn ông trung niên xuống xe. Họ chẳng nói chẳng rằng đi thẳng vào Nam Cực Tinh, bị bảo vệ ở cửa chặn lại. Sau đó người đàn ông trung niên quát mắng một hồi và dẫn người phụ nữ mang thai sửng sốt xông vào Nam Cực Tinh. Một phút đồng hồ trôi qua, người phụ nữ mang thai và người đàn ông trung niên nổi giận đùng đùng rời khỏi Nam Cực Tinh. Chu Nghệ Thông ôm lấy gương mặt bị sưng hết một bên mà đuổi theo, “Mỹ Vân! Mỹ Vân! Em nghe anh giải thích đã! Mọi chuyện không giống như em nghĩ đâu!”

“Không phải như vậy thì còn như thế nào nữa? Anh còn muốn gạt tôi sao?!” Mỹ Vân giãy ra khỏi tay Chu Nghệ Thông mà khóc oà khàn cả giọng.

“Đủ rồi, chúng tôi không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào cả. Bây giờ tôi sẽ đưa Mỹ Vân về nhà.” Người đàn ông trung niên như sục sôi giận dữ, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ông ta vung tay lên, xe taxi trên đường đừng lại trước mặt bọn họ. Ông đưa Mỹ Vân lên xe rồi rời đi. Chu Nghệ Thông không còn thái độ lấc cấc coi trời bằng vung nữa, nét mặt của hắn lúc này cứ như vừa ăn hết cứt chó trên đời này vậy. Không đợi Chu Nghệ Thông quay lại, điện thoại di động của hắn đã vang lên. Hắn bắt máy: “A lô… Ba…? Vâng, con qua đó ngay.”
Mục đích của ông đã hoàn thành. Cha của Chu Nghệ Thông sẽ trông coi con của ổng, cứ để cho hai cha con chúng nó đánh đấm lẫn nhau đi thôi. Đáng đời.

Ngâm nga bài hát con con, ông sung sướng như vừa trúng số độc đắc, thầm nghĩ Chu Nghệ Thông sẽ không thể nào đe doạ được ông và Lam Thiếu Bằng nữa. Cha của Chu Nghệ Thông chắc chắn sẽ liều mạng ngăn cản thằng không được đi thông ass nữa. Lúc đó, ông sẽ mừng rỡ xem náo nhiệt, thiên hạ không có mấy người cha mẹ có thể thản nhiên đón nhận tin con mình là gay, huống chi ông ta lại là phó thị trưởng ~~~~

Dọn dẹp xong xuôi, cửa hàng quần áo một lần nữa khai trương. Lam Thiếu Bằng khôi phục công việc bình thường. Chu Chu Nghệ Thông sứt đầu mẻ trán, vợ hắn vội vã đâm đơn ly dị. Mỗi ngày hắn đều bị cha mẹ đẻ và cha mẹ vợ song kiếm hợp bích, không cách nào có thời giờ quấy rầy bọn ông nữa.

Ông chính thức chuyển về nhà, Tiểu Mễ và A Triết cũng được ông gọi về. Cuộc sống của ông tiến vào quỹ đạo cũ. Buổi sáng đưa Lam Thiếu Bằng đi làm, ông hạnh phúc lâng lâng giống như đưa vợ đi làm vậy. Lại nói Lam Thiếu Bằng thật là nhẫn tâm quá, mãi mà không chịu nói yêu ông mà cứ ngang ngạnh suốt. Ông phải tìm cách khiến hắn nói cho bằng được mới thôi. Cố gắng lên nào người nông dân hỡi!

Sau khi đưa Lam Thiếu Bằng đi làm, ông lại đến tiệm bán quần áo, đem bán hạ giá những bộ hơi bị bẩn hay hư hao do bị bọn kia phá hôm trước. Dù sao ông cũng lấy lại được tiền đền bù rồi, giờ tiếp tục kiếm tiền mới thôi.

Ông kéo hai xe quần áo cần thanh lý  ra ngoài rồi bắt loa kêu to, “Giảm giá giảm giá đây! Bán giá vốn đây! Không mua là hối hận nha bà con ơi!”

Các bác gái qua lại trên đường nghe thấy tiếng rao bèn tất tả chạy đến tìm hàng giá rẻ. Hai cô nhân viên phục vụ cũng đi ra giúp chào hỏi khách khứa, chọn lựa quần áo và thu tiền, ba người bọn ông loay hoay đến đầu tắt mặt tối.

Một chiếc xe cảnh sát màu trắng quen mắt chậm rãi đỗ lại trước cửa hàng ông. Ông khóc thét một tiếng trong lòng. Lạy thánh! Thánh ăn gì con cúng? Thánh có thể đỗ xe cảnh sát ở xa xa một chút được không vậy? Bộ thánh chê con bên này chưa đủ loạn à? Nhìn chiếc xe trắng toát một màu tang tóc, ông dự cảm điềm xấu đến rồi!

Lý Nhất Minh mang gương mặt sứ giả chính nghĩa đi xuống. Ông lập tức mặt mũi tràn đầy tươi cười đưa tay nghênh đón, tuyệt đối không thể để cho “thánh phá” này tới gần tiệm của ông một bước.

“Ây dà ~ Cảnh sát Lý à, ngọn gió thơm nào thổi chú tới đây vợi?”

“Gió thơm cái củ cải ấy, trận ẩu đả vừa rồi ông ngon lắm nhé!” Cảnh sát Lý tiến lên đấm ông một phát, nhưng ông lủi nhanh làm hắn hụt mất.

“Cảnh sát à, chú đánh lương dân giữa đường không sợ lên Mương thập tứ à?” Ông cười hì hì.

Cảnh sát Lý thu nắm đấm lại nhưng vẫn ghì chặt ông mà hung ác hỏi, “Tưởng ông làm gì, ai dè rõ ràng là ông dẫn người đến đập phá quán bar của Dương Đại Vĩ mà. Nhờ bên trên không đủ chứng cớ nên ông mới còn nhởn nhơ đến giờ này đấy! Thật tiện cho ông quá mà!”

“Anh là người thiện lương, làm sao có thể đi dẫn người phá phách cướp bóc được cơ chứ?” Ông nhún vai tỏ vẻ vô tội.

“Móa, ông mà là người lương thiện chắc tôi là Chúa Giê-xu quá!”Cảnh sát Lý giận không kềm được, hắn vẫn không hiểu nổi vì sao ông lưu manh như này mà vẫn có thể ung dung tự tại tới lúc này được.

Cảnh sát Lý đang trút giận lên ông, bỗng cảm thấy có một người đang nhìn vào lưng mình chằm chằm. Vừa quay đầu lại, hắn liền bắt gặp một bà già nhỏ nhắn đeo kính chống gậy nhìn mình. Bà già cười chân thành: “Đồng chí cảnh sát, cậu cũng thờ phụng Chúa Giê-xu như tôi sao?”

“Cái gì?” Cảnh sát Lý ngơ ngác.

“Tôi có bản Kinh Thánh này, cậu lấy về đọc đi. Trong Kinh Thánh toàn nói về đạo lý làm người, người tốt lên Thiên đường, người xấu xuống Địa ngục, nếu tin thờ Chúa sẽ được bất tử…”

Làm tốt lắm, cụ bà! Cụ cố gắng lôi kéo thằng cảnh sát này vô đạo giùm cháu với. Ngày mai cháu sẽ qua quyên góp tiền cho Giáo hội của cụ! Chúa Giê-xu à, bằng mọi giá ngài phải khiến tên cảnh sát này thờ phụng ngài nghen chưa…

Rốt cục bà già cũng bị đồng chí cảnh sát khích lệ về nhà, còn bản thân đồng chí cảnh sát thì thở gấp ra một hơi. Thời nay cực nhất là đối phó với mấy ông già bà già đấy. Cho dù họ có đứng lại giữa đường thì bất cứ lái xế nào cũng phải phanh cho bằng được, cho dù họ có vượt đèn đỏ bị xe đụng phải nhập viện thì người bồi thường vẫn luôn là lái xế, mà cảnh sát cũng sợ vạ lây nốt.

Cảnh sát Lý định tiếp tục tình tứ với ông nữa, nhưng ông đã ngồi xổm trước cửa hiệu sửa chữa đồ điện của hàng xóm mà xem tin tức. Ông là ông mê xem tin tức lắm, đã thế chủ cửa tiệm còn luôn đặt một cái TV to đùng sau cửa kính nữa.

TV phát tin về bản án của Dương Đại Vĩ, bảo rằng hắn cầm súng giết người và buôn lậu thuốc phiện. Cảnh sát đã tịch thu được tang chứng, dẹp tan bọn thủ ác.

Lý Nhất Minh cũng ngồi xuống xem tivi với ông luôn. Lúc TV chiếu đến cảnh Lý Nhất Minh và đồng nghiệp áp giải Dương Đại Vĩ lên xe cảnh sát, cái bản mặt chú ấy bỗng nghiêm nghị chính trực hẳn lên, camera bèn quay thẳng vào mặt chú ấy luôn.

Ông lấy thuốc lá, đưa cho cảnh sát Lý một điếu. Lý Nhất Minh thẳng tay lấy ngay rồi châm lửa hút thuốc.

Ông ngậm điếu thuốc chỉ tay vào TV nói, “Các chú được lên TV mà còn trừng mắt gây khó dễ với anh.  Thiệt đúng là ăn cám đá máng mà.”

“Chuyện này rõ ràng là có anh tham dự, tại tôi không bắt được anh thôi.” Lý Nhất Minh không phục.

“Đồng chí cảnh sát, nếu tôi vào tù thì con tôi và thằng đệ nhà tôi làm sao bây giờ? Chú nỡ lòng nào nhìn cảnh con mất cha em mất anh trai sao?” Ông nghiêng đầu nhìn cảnh sát Lý.

“Anh đã biết vậy thì tại sao còn làm?” Cảnh sát Lý phiền muộn hút thuốc, nào biết thuốc lá của ông là quà tặng của người mà hắn hết sức muốn bắt —— đồng chí Hồng Đào.

“Đồng chí cảnh sát à, trên thế giới này có một số việc không phải lúc nào cũng dùng pháp luật mà giải quyết được đâu. Dòng đời đưa đẩy buộc anh làm vậy thì anh phải làm vậy thôi. Có ai dám cam đoan đời mình chưa bao giờ làm chuyện gì xấu đâu? Chú cũng vậy thôi. Cho nên chú tích cực như vậy làm gì? Mệt mỏi lắm.”

Ông khinh thường quay đầu đứng lên duỗi lưng, bỗng nhiên điện thoại di động của ông vang lên, “Ở bên kia núi bên kia biển có một chú Xì Trum…” Ông lấy điện thoại ra xem thì thấy tin nhắn của Lam Thiếu Bằng. Hắn nói công ty đã xuất hóa đơn mua bán nhà đất chính thức rồi, muốn ông mang hợp đồng mua nhà ra đó để lấy hóa đơn chính thức.

“Cảnh sát Lý, anh qua công ty nhà đất lấy hoá đơn cái. Chú khỏi tiễn.” Ông cười vô cùng dâm đãng. Cầm hóa đơn trong tay mới an tâm hơn chứ.

Cảnh sát Lý ngậm thuốc lá hỏi ông, “Sao nhạc điện thoại di động của anh lại cài nhạc Xì Trum vậy?”

“Tại anh mê Xì Trum lắm.” Ông nhớ đến chú Xì Trum ở công ty bất động sản kia, trong lòng liền cảm thấy ngọt như mía lùi. (Nhắc xíu, Xì Trum hay chính là Smurf có tên tiếng Bông là Lam Tinh Linh, gợi nhớ đến Lam Thiếu Bằng nên anh Khỉ ảnh chơi chữ đó:3)

“Dở hơi vãi.” Cảnh sát Lý nói.

Ông cưỡi mô-tô, quay đầu nói với cảnh sát Lý, “Cảnh sát Lý này, thuốc lá chú đang hút là hàng ngoại mà đồng chí Hồng Đào mua tặng anh đấy. Thấy có phê hơm?”

Cảnh sát Lý nổi giận, vứt phăng điếu thuốc xuống đất rồi ra sức giẫm nát. Tâm tình phơi phới, ông đạp ga lái mô tô vọt thẳng.

“Tôn Anh Hùng, ông chờ đó! Một ngày nào đó tôi sẽ bắt được ông cho mà xem!!!”

Chương 32

Ông về nhà tìm biên lai và hợp đồng mua nhà, sẵn gọi cho Lão Ngũ rủ gã đi đổi hóa đơn. Hai người bọn ông đều rất vui sướng.

Ông chở Lão Ngũ tới trước công ty bất động sản. Do ông đã từng đến đây nhiều lần nên bảo vệ và các nhân viên kinh doanh nơi này đều biết ông, nhất là ả Vương Xuyến Hoa đáng ghét kia. Ả vừa nhìn thấy ông liền bỏ chạy.

Đậu xanh rau má, chạy cái rắm ấy! Làm như ông sắp ăn thịt mày không bằng ấy? Đờ mờ, ngon thì từ chức đừng làm việc ở công ty này nữa xem! Bất quá ở công ty bất động sản có một việc khiến ông cực kỳ khó chịu, đó là Lam Thiếu Bằng rất ít hoạt động ra mặt, những nhân viên tiếp tân đón tiếp ông đều là những gương mặt lạ hoắc. Cũng không phải họ không xinh đẹp hay thái độ phục vụ của họ không tốt, chỉ là ông không thích nhìn mặt chúng nó như nhìn Lam Thiếu Bằng thôi.

Nhân viên tiếp tân mỉm cười hỏi ông, “Ngài đến đây mua phòng ạ?”

“Không phải, tôi đến để làm thủ tục lấy hóa đơn.”

Nhân viên tiếp tân hỏi: “Ngài có mang theo biên lai và hợp đồng mua nhà không?”

“Có.” Ông cười nói.

“Mời ngài đến văn phòng tài vụ ở lầu một để làm thủ tục.” Nhân viên tiếp tân vẫn giữ nguyên nét cười chân thành mà nói.

Dou ma, chả trách vì sao người người đều muốn phẩu thuật thẩm mỹ. Càng đẹp thì càng dễ tìm việc, nhất là những công việc như tiếp tân, cười lên một cái thôi là sát nhân hàng loạt ngay. Các nhân viên tiếp tân ở đây ai nấy đều có thể thi “bông hậu” được, cơ mà vẫn chẳng đứa nào đẹp được như Lam Thiếu Bằng cả.

Vương Xuyến Hoa vừa thấy ông đến công ty là chạy ngay đến phòng kinh doanh. Ông đủng đỉnh đi sau ả, cũng không phải do đuổi theo ả mà là vì ông và ả đi cùng đường thôi.

Vương Xuyến Hoa lên lầu. Ông đến lầu một làm thủ tục lấy hoá đơn. Sau khi đối chiếu thông tin trên máy tính và giấy tờ ông đưa đến, nhân viên tài chính bắt đầu làm thủ tục.

Hoá đơn được in ra, ông cầm trong tay mà lòng an tâm triệt để. Sau đó, ông lại nhờ nhân viên tài chính đính hoá hơn và hợp đồng lại với nhau bằng kim bấm cho khỏi lạc mất.

Ông ngân nga đi ra khỏi văn phòng tài vụ, đến đầu cầu thang thì trông thấy Vương Xuyến Hoa và một người đàn ông trông rất quen mắt đang đi xuống lầu. Người đàn ông này mặc áo sơ mi trắng, dáng người tầm trung hơi mập, tóc húi cua, đeo mắt kính.

Vương Xuyến Hoa thấy ông liền trốn ra sau người đó như vừa thấy hung thần ác sát. Người đàn ông nhìn sang ông rồi cũng ngây ngẩn cả người, bèn nhìn ông thật kĩ.

“Tôn Anh Hùng.”

Thế mà cũng nhận ra nhỉ? Mà cũng đúng, ông và chị Hai rất giống nhau, bất quá khuôn mặt hơi khác một tí. Dù thế nào thì ông mày cũng là đàn ông, nét mặt phải góc cạnh hơn một chút thôi.

“Lâu quá không gặp, chắc cũng tầm mười năm rồi nhỉ? Quản lý Từ vẫn phong độ như trước.” Ông cười quái gở chào người quen cũ.

“Anh cậu sắp năm mươi rồi, phong độ chỗ nào chứ.” Từ Quân cười với ông.

“Trông anh chỉ ngoài ba mươi là cùng, chăm chút khá đấy.”

Cảm giác của ông đối với Từ Quân khá là phức tạp. Năm đó gã bao nuôi chị ông, cuộc sống của ông và thằng đệ đều phải dựa vào gã, mà gã đối xử với bọn ông cũng không tệ. Khi đó ông ngu ngốc gọi gã là anh rể vì nghĩ rằng chị mình đã cưới được một người đàn ông tốt, nhưng thật ra không phải.

Về sau ông vô tình chứng kiến Từ Quân đi du lịch cùng với một cô bé xinh xắn, cô bé kia gọi Từ Quân là ba. Lúc ấy ông mới hiểu, gã không là anh rể của ông, chị ông chỉ là vợ bé của gã. Sự thật ấy đã khiến ông choáng váng đến nhường nào.

Ông hỏi chị vì sao phải phục vụ cho Từ Quân, chị khóc mà rằng: “Chị không có thủ đoạn để mưu sinh, cũng không đủ tiền nuôi em và A Triết, thế nên phải đành vậy thôi. Chúng ta phải sống, em ạ.”

Nhìn chị khóc mà lòng ông tan nát. Lúc ấy ông đã thề nhất định phải kiếm tiền để nuôi chị, ông muốn chị được sống có tôn nghiêm, không phải làm vợ bé. Nhưng rồi ông lại chọn con đường không khiến chị mình hạnh phúc, mà ngược lại, còn phải để Từ Quân bỏ ra một khoản tiền để chuộc ông ra khỏi tù.

Có tiền mua tiên cũng được. Ông biết rõ ông rất cần tiền, cần rất nhiều tiền. Ông nhập bọn với hai người bạn tù là Giang Thụ Phong và Hồng Đào. Bọn ông sau đó ra ngoài làm một trận, ông làm mọi cách để có tiền, nên cuối cùng ông cũng kiếm được tiền.

Chị ông mang thai biết được những việc ông đã làm nên đã kích động dẫn đến sinh non. Đứa bé kia sau khi ra đời đã phải đem đi điều trị, vì trái tim của nó có vấn đề.

Khi biết chị ông sinh con trai, Từ Quân vô cùng cao hứng, nhưng khi gã biết thằng bé gặp vấn đề tim mạch, gã lập tức giận tái mặt rời khỏi bệnh viện mà không nhìn lấy thằng bé một lần nào. Đến cuối cùng, gã vẫn không xuất hiện bên cạnh chị mà biến mất khỏi cuộc sống của bọn ông, để lại đứa nhỏ với trái tim không hoàn thiện.

Sau khi sinh con, sức khoẻ chị ông ngày càng xuống dốc. Sau khi kiểm tra toàn diện, bác sĩ báo với ông rằng chị bị ung thư. Lúc ấy ông như nghe sét giữa trời quang, ôm tin tức ấy mà khóc thật lâu trong một góc khuất của bệnh viện, đến nỗi khiến người ta nghĩ rằng đó là tiếng than oán của ma quỷ.

Ông không nói với chị về căn bệnh nan y ấy, nhưng dường như chị đã sớm biết rõ. Chị nhắn nhủ hậu sự rồi cầm tay ông mà nói: “Anh Hùng, từ nay về sau cố gắng ăn học, đừng đi la cà nữa. Tiền nhiều hơn cũng chưa chắc mua được tôn nghiêm mà cũng không mua được sinh mệnh. Trên đời này có bao nhiêu người giàu mà không đắt, em có biết vì sao không?”

“Không biết.”

“Vi phú bất nhân trì phú nhi kiêu (làm giàu thì thường không có nhân đức), ỷ thế hiếp người, lừa gạt đế lấy đồng tiền bất lương… Những người giàu bằng con đường này đều bị người khác phỉ nhổ, em xem dù họ giàu nhưng đâu có được lợi gì. Chị không mong em trở thành loại người này, cứ làm người bình thường, sống một cuộc đời bình thường là tốt rồi.”

“Em sẽ nghe lời chị.”“A Triết học giỏi hẳn sẽ có đất dụng. Chị yếu quá rồi, không thể chăm lo cho nó đến trường được nữa. Về sau việc nuôi dạy và cưới vợ cho nó đều nhờ vào em cả.”

“Phận làm anh, đây là việc em nên làm.”

“Xin em hãy cố gắng nuôi con của chị. Chị cũng biết đứa nhỏ này có sống nổi hay không là cả một vấn đề, nhưng nó là máu mủ của chị, chị đau lòng lắm. Chị sắp không qua khỏi, nhờ em thay chị yêu thương nó. Từ giờ trở đi nó là con em, biết không? Dù là chỉ có thể sống một ngày cũng phải luôn giúp đó mỉm cười mà chết.” Chị trăn trối những lời cuối cùng.

“Chị, dù cả đời không kết hôn, dù cả đời táng gia bại sản, em cũng sẽ nuôi nó khôn lớn.”

Chị ra đi an tường. Ông gọi cho Từ Quân đến tham gia tang lễ. Dù sao cũng đã bên nhau lâu như thế nên cũng còn chút tình cảm, gã tiễn đưa chị đoạn đường cuối coi như chút lòng thành cuối cùng dành cho chị.

Từ Quân đến coi như nể tình. Nhìn gã khóc trước mộ chị, ông nghĩ gã cũng có tình cảm với chị, bất quá tình cảm của gã bao nhiêu tiền một cân thì ông không biết.

Ông ôm Tiểu Mễ hỏi gã, “Đây là con chị ấy, anh có muốn bế nó một lần không?”

Từ Quân nhìn đứa bé trong lòng ông, vừa muốn đưa tay vừa muốn rụt về, cuối cùng gã lắc đầu nói, “Anh cho cậu một khoản tiền, cậu đưa nó đi đi rồi nuôi nó lớn.”

Ông ôm chặt Tiểu Mễ nói, “Đừng làm như nó không có bất cứ quan hệ nào với anh! Tôi sẽ nuôi nó khôn lớn. Tôi có tiền rồi, từ nay về sau bọn tôi không cần xu nào từ anh nữa hết.”

Lúc ấy ông cảm thấy mình thật dũng cảm, tay ôm nhóc nhỏ tay dẫn thằng em hò hét mà lướt qua Từ Quân. Từ nay về sau hết thảy là người dưng, không có anh chúng tôi vẫn sống tốt.

Mà đây là thế vẹo gì vậy? Sao tự nhiên hôm nay tất cả lại tề tụ ở cái công ty bất động sản này vậy? Từ Quân còn làm quản lý ở đây nữa mới chết chứ.

“Cậu mua nhà ở công ty chúng tôi à?” Từ Quân cười hỏi ông.

“Đúng vậy. Quản lý Từ, anh cũng đi làm ở đây sao?”

“Tôi làm Quản lý phòng Xây dựng kế bên đấy.” Từ Quân đưa tay mời, ra ý mời ông qua phòng khách nói chuyện.

Ông và Từ Quân đi phía trước, Vương Xuyến Hoa đi theo sau lưng Từ Quân. Gã quay người nói với Vương Xuyến Hoa, “Em qua phòng làm việc của anh xem bảng báo cáo sếp gửi đã đến chưa đi.”

“Vâng, quản lý Từ.” Vương Xuyến Hoa không cam lòng xoay người rời đi.

Bên phải công ty là một loạt phòng tiếp khách. Từ Quân mở cửa một căn phòng trong số đó để hai người bọn ông đi vào rồi đóng cửa thuỷ tinh lại.
Ông rất không khách khí ngồi trên ghế sa lon bắt chéo chân, còn Từ Quân thì ngồi nghiêm chỉnh.

“Mười năm không gặp mặt, trông cậu cũng không tệ nhỉ?” Từ Quân hỏi.

“Cũng tàm tạm, đủ tiền nuôi gia đình.” Ông cười trả lời, nhịp nhịp chân.

“Anh vừa thấy cậu là nhớ ngay đến chị cậu. Mười năm rồi, cậu vẫn ra dáng lưu manh cà lơ phất phơ như ngày nào.”

“Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.”

Từ Quân thở dài một hơi nói: “Anh nói câu này chắc cậu không tin, nhưng chị cậu là mối tình đầu của anh, đến bây giờ anh vẫn không quên được cô ấy.”

“Chị tôi mất mười năm rồi. Anh cũng không phải rất nhàn sao, thay bao nhiêu cô rồi?” Ông cười hì hì trêu chọc Từ Quân.

“Cái thằng miệng chó này! Năm ngoái vợ con anh bị tai nạn xe cộ qua đời rồi. Bây giờ anh là người cô đơn. Nếu chị cậu còn sống, anh nhất định sẽ cưới cô ấy.” Từ Quân bùi ngùi.

“Không đề cập chuyện mười năm trước nữa. Đúng rồi quản lý Từ, lúc mua nhà tôi nào biết anh làm ở đây, nếu biết là tôi đã tìm đến anh để xin giảm giá rồi.” Ông cười đùa tí tửng.

“Làm sao mà được? Công ty có quy định rõ ràng chứ bộ.” Từ Quân cười nói.

“Quy định thì quy định chứ công ty nào lại không có ngoại lệ hay danh sách đen.” Ông không tin trên đời này có công ty nào làm ăn chính trực đấy.

Từ Quân lại hỏi, “Đứa con của chị cậu sao rồi?”

Ông biết ngay mày sẽ hỏi về vấn đề này mà! Định mệnh, khá lắm!

Ông chớp mắt, đẩy cảm xúc lên, đau khổ từ đó cũng trào dâng, cặp mắt hoe đỏ thiếu điều khóc oà lên, “Đứa nhỏ đó không sống nổi, chết rồi. Tôi đã dốc hết tiền để chạy chữa, coi như không phụ lòng chị ấy.”

“Chết rồi sao…” Vẻ mặt Từ Quân đau thương lạc lõng như đã đánh mất tia hi vọng cuối cùng.

Đờ mờ, muốn làm cha ngang xương như vậy hả? Không có cửa đâu! Đù má, nghĩ sao mà đòi con trong khi một xu tiền, một chút lòng thành cũng không bỏ ra? Mà dù có chuyện này thì ông đã cướp mất từ lâu rồi chứ chưa đến phiên mày! Mẹ nó bức quá chứ!

Ông mắng thầm Từ Quân một ngàn lần! Đậu xanh, hôm nay đi ra ngoài không xem lịch, gặp phải ôn thần rồi, xui gì mà xui bỏ mợ hà.

Ông mới vừa ra khỏi công ty bất động sản, đi chưa được mấy bước chợt nghe có người gọi, “Chú Hai! Chú Hai!”

Gọi ông là “chú Hai” thì chỉ có một, là Giang Hà, con của Giang Thụ Phong. Năm đó ông kết bái anh em cùng Giang Thụ Phong và Hồng Đào, Giang Thụ Phong là đại ca, ông là Lão Nhị, Hồng Đào là Lão Tam, ba người bọn ông kết nghĩa đào viên.

“Giang Hà, hôm nay không đi học à?”

“Chú Hai, ba con mua nhà cho con, hôm nay giao chìa khoá cho con luôn rồi. Đi, đi xem nhà với con đi chú.” Giang Hà là sinh viên, tính tình ngây thơ trong sáng, hoàn toàn khác xa ông cha côn đồ của nó. Thằng nhóc học đại học trong thành phố, bình thường hễ nó vướng chuyện gì là ông còn lên trường chăm nó, thế nên bọn ông khá thân nhau.

“Nhà kỳ một bàn giao công trình rồi đó, nhà mày mua ở lầu mấy?” Ông hỏi Giang Hà.

“Ba con mua cho con ở lầu mười hai. Chú Hai xem nhà con đi, vừa rộng vừa có tầm nhìn bao la.” Giang Hà vô cùng hưng phấn, kéo ông qua dãy nhà kỳ một.

Bọn ông đến thang máy khu nhà. Đi cùng bọn ông vào thang máy còn có một nhân viên bảo vệ. Ông ta hỏi bọn ông có phải chủ nhà không, ông đáp phải.

“Gần đây thường có chủ nhà đến xem nhà. Hai người đến để xem nhà luôn hả?” Bảo vệ hỏi.

“Nhà chúng tôi ở lầu mười hai đấy.” Giang Hà nói.

Đang nói đến đây, bỗng nhiên thang máy kẹt cứng ngắt tại lầu tám. Củ lạc giòn tan? Ông và Giang Hà cùng nhìn sang nhân viên bảo vệ cầu lời giải thích. Bảo vệ thong dong nhấc chân đạp cửa thang máy một cách vô cùng bình tĩnh. Thang máy chợt bình thường trở lại, đưa bọn ông lên lầu mười hai.

Bảo vệ giải thích, “Do thang máy mới nên chưa trơn tru lắm, nhưng đá một phát là chạy được ngay.”

Chương 33

Đến lầu mười hai, ông nhìn thấy các hàng xóm của Giang Hà cũng tới xem phòng ở, bèn cười chào hỏi bọn họ. Một tầng bốn hộ, Giang Hà có ba người hàng xóm. Bà con xa không bằng láng giềng gần, cố gắng sống chan hoà với họ cho tốt nhé nhóc!

Hộ của Giang Hà nằm bên trái, chính giữa có hai hộ, bên phải có một hộ. Hộ chính giữa bên trái là một gia đình bốn người, gồm hai ông bà già và một cặp vợ chồng son. Ông chủ động chào họ, “Xin chào, các vị cũng đến xem nhà hả? Vậy chúng ta là hàng xóm rồi.”

“Đúng vậy, cả nhà chúng tôi vừa mới nhận được chìa khóa nên kéo lên đây xem luôn.” Bà già hàng xóm cười với ông.

“Chúng tôi mới nhận được chìa khoá, đến xem thử.” Ông già cũng lên tiếng.

“Hai bác thấy nhà cửa như thế nào?” Ông hỏi ông già.

“Chúng tôi nào phải dân chuyện nghiệp nên có biết đánh giá như nào đâu, cùng lắm là xem thử tường cửa này nọ có vấn đề hay không thôi.” Anh con trai bất đắc dĩ nói, “Tôi nghe nói chất lượng nhà cửa ở đây có chút vấn đề, nhưng mà tôi không biết vấn đề nằm ở chỗ nào nữa.”

“Cũng đúng ha, người thường chúng ta làm sao phát hiện được nhỉ, trừ phi mời cao nhân đến thôi. À, không phải có đơn vị chuyên môn phụ trách nghiệm thu chất lượng nhà ở sao?” Ông hỏi.

“Ông anh à, mấy người đó mà tin tưởng được sao? Nhà cửa mới xây xong, lúc nghiệm phòng không ai cho kiểm tra độ thấm nước cả. Công ty bảo chừng nào lắp đặt thiết bị và giao tiền cọc xong mới cho kiểm tra áp suất nước nôi này nọ.” Anh con trai nói tiếp, “Lúc ấy tôi không muốn ký tên vào biên bản nghiệm thu, nhưng tôi cũng không nhìn ra vấn đề nào cả, cuối cùng đành ký tên luôn, chứ không ký tên thì chúng nó không giao chìa khóa cho mình.”

“Ừ, cũng đã như vậy thì vào xem thôi.” Ông nói, vỗ vỗ vai Giang Hà, “Đây là cháu tôi, về sau là hàng xóm của nhau cả, có gì nhờ mọi người giúp đỡ cháu nó nhé!”

“Vâng, phải giúp đỡ lẫn nhau nhé.”

Trò chuyện cùng hàng xóm xong xuôi, Giang Hà lấy chìa khóa mở cửa, xem xem căn nhà thô kia có cái gì hay ho không. Bất quá Giang Thụ Phong là đại gia nên dĩ nhiên là rất phóng khoáng với con trai, mua nhà là mua căn to nhất, ở có một người mà căn nhà rộng thênh thang.

Ông nhìn gian phòng này một chút rồi ngắm gian phòng kia một tí. Giang Hà bắt đầu giảng giải cho ông về kế hoạch lắp đặt thiết bị của cu cậu, phòng này lắp đặt như thế nào, phòng kia sắp xếp ra sao. Ông vòng vo cả buổi trong căn nhà thô mà cảm thấy là lạ ở chỗ nào đó. Nhìn kĩ lại, chỗ là lạ đó nằm ngay tại trước mắt.

Khung cửa sổ bằng thép thì ok rồi đó, muốn mở thì mở… Mà cái đờ mờ, cửa sổ nhà ai lại không có màn cửa ngăn cản con ruồi con muỗi? Gắn cái màn cửa nhỏ xíu vô thì mất bao nhiêu tiền mà không gắn cho người ta? Đậu xanh rau má nhà cửa mới toanh vậy mà chỉ có cửa sổ chứ éo có màn cửa!!!

“Giang Hà, cửa sổ nhà mày không có màn cửa hả?”

“Đúng vậy ạ, toàn bộ nhà mới đều như vậy, chỉ có cửa sổ chứ không có màn cửa.” Giang Hà đáp.

“Bộ bọn kĩ sư bị não hả? Xây nhà mà để cửa sổ tan hoang vậy cho người ta trúng gió à?” Ông kinh ngạc, bắt đầu hối hận việc mua nhà cùa mình.

“Bên xây dựng bảo sau này người ta đồng ý gắn màn thì mới gắn màn ạ.” Thằng nhỏ trả lời hiền khô.

Ông té. Cơ mà để vụ màn cửa qua một bên, ông vẫn cảm thấy cái căn nhà này còn quái quái ở chỗ nào nữa ấy. Đúng rồi, chính là nó!

Ông chỉ vào một đoạn thép ngắn lộ ra ngay cửa ra vào, “Thép lộ ra chình ình vậy mà mày vẫn ký tên vào hợp đồng nghiệm thu cho được à…?”

Giang Hà ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên trông thấy một đoạn thép phía trên cửa nhà, bèn cảm thấy có chút choáng nhẹ, “Con không để ý, không thấy.”

“Chú nghĩ mày xem thêm một chút đi.” Bọn trẻ thiệt đúng là cà lơ phất phơ mà. Ông cẩn thận quan sát căn nhà thêm một chút giúp nó.

Phòng khách có một bức tường mà nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt. Ông nhìn trái nhìn phải nhìn tới nhìn lui, rốt cục xem đã hiểu ra. Đệt mợ, cái bức tường này không có thẳng thóm gì hết! Thiệt hết biết thằng ngu nào dám xây bức tường nhà người ta thành đường cong nữa!

“Giang Hà, sang đây xem bức tường phòng khách chút này.” Ông vẫy tay một cái, Giang Hà liền chạy tới trước bức tường. “Nhìn kỹ vào chính giữa bức tường này xem.”

Giang Hà nhìn muốn rớt con mắt. Bức tường đúng là bị cong thiệt.

Thằng nhỏ mua nhà bị hố mấy chiêu, chịu hết nổi, bèn phì phò chạy qua gõ cửa hàng xóm.

Ông già hàng xóm mở cửa, nghe thấy giọng thằng nhỏ hỏi, “Bác ơi, tường phòng khách nhà bác có bị gì không?”

Ông già ngơ ngác, “Không có con ơi.”

“Bác nhìn kỹ xem, tường phòng khách nhà con bị lồi đó!”

“Hả? Vậy con vào đây coi thử đi.” Ông hàng xóm dẫn Giang Hà vào nhà. Ông cũng đu qua hóng hớt. Quả nhiên, bức tường của căn nhà này cũng bị lồi một ụ.

Giang Hà và hàng xóm đều nổi giận, “Vãi luyện~ Nhà cửa thế nồi gì vậy? Đi tìm thằng chủ thầu mau!”

Gia đình bốn người nhà hàng xóm cộng thêm hai người bọn ông nổi giận đùng đùng đi thẳng đến phòng Xây dựng. Đón đầu bọn ông là một cô gái trẻ.Bọn ông nói rõ ý đồ đến, thái độ đón tiếp của cô gái khá tốt, “Các vị chờ một chút, để tôi đi tìm đội xây dựng sửa tường cho các vị.”

“Cô đi nhanh lên giùm. Tôi còn phải lắp đặt thiết bị phòng ở nữa. Tốt nhất là bức tường nên phẳng lại trước khi tôi lắp đặt đấy.” Anh con trai đỏ mặt kêu la, trông như sắp lên tăng xông tới nơi rồi.

Cô gái ngoan ngoãn rời phòng Xây dựng mà đi tìm đội thi công. Bọn ông đợi mòn đợi mỏi, đợi cả một giờ đồng hồ, nhưng cô gái lẫn đội thi công không hề xuất hiện.

“Trời ơi chúng nó lừa mình rồi!” Ông nhìn đồng hồ mà sốt ruột bỏ bu. Một giờ trôi qua mà vẫn chưa gặp người!

“Chúng ta tìm thẳng thằng phụ trách đội thi công để sửa tường đi.” Anh con trai nói.

Thế là sáu người rời phòng xây dựng, tìm đội thi công.

Đội thi công đang bận bịu ở công trình kỳ hai. Bọn ông đến công trường mà không thấy cô gái kia đâu cả. Ông nhìn hồi lâu, thấy một người đội mũ bảo hiểm nhưng quần áo rất sạch sẽ, đoán rằng anh ta là trưởng đội thi công, bèn đi với anh con trai đến hỏi, “Đội trưởng đội thi công đâu rồi?”

Người này dò xét bọn ông rồi cười nói, “Đội trưởng của chúng tôi đi ra ngoài rồi, các anh có chuyện gì vậy?”

“Tường phòng khách nhà chúng tôi không phẳng, chính giữa bị trồi lên. Chừng nào các anh định sửa lại cho chúng tôi đây?” Ông hỏi.

“Làm sao mà không phẳng chứ? Nhà đã được nghiệm thu rồi, lúc ấy các anh cũng đã xem qua và ký tên lên biên bản nghiệm thu, nếu tường bị lồi thì đã sớm phát hiện rồi. Không có khả năng đâu.” Người này cười không thừa nhận.

“Chính giữa hơi lồi lên, không nhìn kỹ thì không thấy. Đây thuộc về vấn đề chất lượng xây dựng của các anh đó. Không tin anh theo tôi xem đi.” Anh con trai tức giận lớn giọng.

Người kia không thèm cãi lại bọn ông, vờ như không nghe thấy.

“Người bên xây dựng bảo chúng tôi tìm đội thi công các anh để sửa tường, cô ta đâu rồi?” Ông hỏi người kia, nhưng anh ta vẫn giả bộ như không nghe thấy, không thèm đáp lại bọn ông, mắt nhìn chằm chằm vào công trường thi công.

Anh con trai tức tối định xông lên nhưng bị ông giữ lại. Cúi đầu trông thấy một chiếc búa thép trên mặt đất, ông bèn nhấc nó lên.

Người kia lập tức tiến đến hỏi ông, “Anh lấy búa thép của chúng tôi làm gì vậy?”

Ông làm vẻ mặt côn đồ mà thoáng vung búa một phát: “Anh không chịu giải quyết bức tường cho tôi thì tôi đành đập vỡ tường rồi tìm người sửa lại vậy.”

Vầng, ông sẽ đi nện tường. Nếu ông đập nát bức tường kia thì tuyệt đối cả tòa nhà sẽ bị ảnh hưởng. Để xem mày còn dám bơ ông nữa không!

Người kia lập tức thay đổi sắc mặt, “Ấy anh ơi anh ơi, đừng kích động mà. Chuyện gì cũng từ từ, tôi đâu có nói sẽ không sửa tường cho anh đâu. Anh chờ đã, để tôi tìm người sửa cho các anh nhé.”Vẫn là chiêu này dễ dùng. Một lát sau, người phụ trách kia đã tìm hai công nhân mang theo dụng cụ để sửa tường cho bọn ông.

Anh con trai nhà hàng xóm và Giang Hà đều bội phục cũng như bó tay với hình tượng vô lại của ông. Công nhân sửa tường cho Giang Hà sẵn tiện cắt luôn đoạn thép dư ở cửa ra vào cho nó, sau đó chuyển sang sửa tường cho nhà hàng xóm.

Tường sửa xong, Giang Hà vô cùng sùng bái mà nói, “Chú Hai, chú chính là thần tượng của lòng con.”

“Bớt nịnh đê, lúc lắp đặt thiết bị, chú Hai sẽ trở lại thăm mày, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho chú nhé. Chú đi đây.” Ông nói.

Giang Hà gật đầu không ngừng, cười tủm tỉm tiếp tục xem nhà mình. Ông ra khỏi cửa nhà Giang Hà, anh con trai hàng xóm thấy ông liền cao hứng mà nói, “Đại ca, may mắn mà có anh nhìn ra vấn đề, chứ tới lúc tụi em lắp thiết bị rồi dọn vào thì chết toi.”

“Có gì đâu có gì đâu, đều là chủ hộ nên phải giúp đỡ lẫn nhau thôi.” Ông cười nói.

Ông vào thang máy, lần này trong thang máy có một người mẹ đang ôm một cậu bé con. Thấy ông vào, bé con còn nhe răng cười với ông. Đến lầu tám, thang máy đột nhiên đứng yên. Người mẹ ôm con hoảng sợ, “Đây là chuyện gì? Thang máy bị làm sao vậy nè?”

Ông coi như cũng có kinh nghiệm, đạp một cước vào cửa thang máy, thế là nó lại bắt đầu vận hành bình thường, còn gương mặt người mẹ thì đen thui như nhựa đường.

Từ khi Tiểu Mễ đã đổi sang lớp mới, ông thoát khỏi số phận cứ ba ngày thì hai ngày bị thỉnh lên trường. Nếu biết cho thằng bé nhảy lớp sẽ được sướng như vậy thì ông đã cho nó nhảy lớp từ đời nào rồi.

Ông thích chí ngồi sau quầy bán quần áo ở cửa hàng. Lúc này đang vắng khách, thừa dịp Trương Tĩnh có việc ra ngoài, Khúc Lệ Dĩnh đưa cho ông một chiếc thẻ từ, “Sếp, đây là mười vạn tệ lần trước anh cho em mượn, em lấy từ quỹ của ông xã ở nhà, vừa đủ để trả anh luôn. Tiền trong thẻ, mật mã sáu số là ngày sinh nhật của anh đấy. Cảm ơn anh nhiều nhé.”

Ông cười, cất thẻ từ vào ví tiền rồi nói, “Cám ơn cái gì, nhân viên của anh gặp khó khăn, anh không ra tay thì ai ra tay?”

Khúc Lệ Dĩnh còn định nịnh nọt thêm chút đỉnh, nhưng đúng lúc này lại có một người khách vào shop lựa quần áo, cô bèn vội vàng qua chào khách.

Ông mở QQ, vào nhóm chat của các chủ hộ, hú một tiếng: ‘Ai mua nhà thì qua công ty lấy giấy tờ đê ~ Bên công ty phát giấy tờ rồi kìa.’

Mấy người trong nhóm đang invisible liền hiện lên hỏi, ‘Giấy tờ gì vậy?’

Ông đáp, ‘Hợp đồng với biên lai.’

Lúc này Đã từng vượt biển cả nhảy ra nói: ‘Ai mua nhà trả tiền một lần mới được qua lấy giấy tờ, còn ai vay mua phải chờ ngân hàng cho vay rồi mới có thể lấy giấy tờ nha.’

Trong nhóm rất ít người mua trả tiền một lần, còn vay mua thì chiếm đa số. Ông thấy trong nhóm không có ai nói gì bèn tắt nhóm rồi bay qua nhóm chat chuyên chém gió thường ngày của mình.

Qua nhóm này, ông được nhiều người chào đón, sau đó mọi người cùng nhau chém gió thoả thích. Có người bảo đang tìm hiểu một cô bạn gái, đẹp lắm, thế là cả nhóm nhao nhao lên.

Ông gõ: ‘Cầu ảnh chụp’.

Sau đó tên này đăng lên một tấm hình của một cô gái hai mắt sưng vù. Đệt, thế này thì gọi là đẹp vẹo gì? Thẩm mỹ kiểu của nợ nào đây? Cả bọn ném đá vèo vèo.

Một lúc sau, ông nói: ‘Hôm nay tớ đi xem nhà của ông anh mua cho thằng con ở thành phố sinh thái Hạnh Phúc đấy.’

Mọi người hỏi: ‘Thấy sao?’

Ông đáp: ‘Thang máy rất phê…’

Chủ nhóm lúc này đột nhiên trồi lên hỏi: ‘Bộ đằng ấy bị thang máy nó hiếp hả?’

Ông nổi giận: ‘Đéo. Nghĩ sao nó hiếp được bố? Nó mới là cái thứ bị bố thông ấy!’

Ngồi trong phòng Kinh doanh ở công ty bất động sản, chủ nhóm nhìn ông lồng lộn bên kia mà cười nắc nẻ. Hắn thầm nghĩ, thang máy cứ ‘khép ra khép vào’ như vậy mới thật chuẩn thụ làm sao…

Có người gõ cửa, Lam Thiếu Bằng tắt nhóm chat trong QQ đi, “Mời vào.”

Cửa mở, Từ Quân cười khả ái tiến vào văn phòng Lam Thiếu Bằng…

Chương 34

Lam Thiếu Bằng có thể đoán được phần nào mục đích Từ Quân tìm mình. Hắn rất rõ mối quan hệ mập mờ giữa Từ Quân và Vương Xuyến Hoa.

Vợ của Từ Quân đã mất, vậy nên yêu thương tái hôn cũng không có gì đáng trách. Từ Quân rất vừa ý Vương Xuyến Hoa, bởi cô ta rất xinh đẹp. Lam Thiếu Bằng hoàn toàn không hề ngạc nhiên khi thấy họ hẹn hò với nhau. Vương Xuyến Hoa từ lâu đã tỏ rõ mục đích đào mỏ của mình bất chấp lời gièm pha và ánh nhìn của người đời. Dáng vẻ của Từ Quân không có gì nổi bật, tuổi tác lại cao, thứ Vương Xuyến Hoa vừa ý bất quá chỉ là túi tiền của Từ Quân mà thôi. Lam Thiếu Bằng thầm cười lạnh, phụ nữ hám tiền quá nhiều, vắng mợ chợ vẫn đông.

“Quản lý Từ, có chuyện gì thế?” Lam Thiếu Bằng từ sau bàn làm việc đứng lên đi đến phía trước. Hắn tự mình mời Từ Quân ngồi trên ghế sa lon trong văn phòng, còn mình ngồi bên cạnh, mỉm cười nói chuyện cùng gã.

Từ Quân nói với Lam Thiếu Bằng, “Quản lý Lam, tôi đã xin Tổng giám đốc cho Vương Xuyến Hoa công tác ở bộ phận của tôi rồi.”

“Ra là chuyện này, vừa hay nhân sự bên chúng tôi cũng không bận bịu lắm. Nếu Tổng giám đốc đã đồng ý thì cứ theo lời của Tổng giám đốc đi.” Lam Thiếu Bằng khách sáo.

Từ Quân dè dặt hỏi, “Quản lý Lam, tôi thấy gần đây có một người tên là Tôn Anh Hùng hay đi với cậu thì phải? À mà đừng hiểu lầm, tôi không có ý định tìm hiểu chuyện riêng tư của cậu đâu. Hồi trước tôi và Tôn Anh Hùng có quen biết nhau, nhưng sau đó chúng tôi mất liên lạc nên tôi muốn hỏi thăm xem cuộc sống cậu ta bây giờ thế nào rồi.”

“Là vậy à… ” Lam Thiếu Bằng không tin vào lý do của Từ Quân. Hắn chợt nhớ đến mối quan hệ giữa Vương Xuyến Hoa và Từ Quân… Có khi nào Từ Quân muốn gây khó dễ với Tôn Anh Hùng không?

Lam Thiếu Bằng trả lời dè chừng, “Cuộc sống của Tôn Anh Hùng rất bình lặng và yên ổn.”

“Tôn Anh Hùng hiện đang làm gì? Trước kia cậu ta là trùm lưu manh, phải vô trại giam, tôi đã phải chuộc cậu ấy ra đấy.” Từ Quân cười nói, “Cậu ấy còn đi đánh nhau không?”

Thì ra Từ Quân xem như ân nhân của Tôn Anh Hùng. Lam Thiếu Bằng liền thả lỏng đề phòng với Từ Quân một chút, “Anh ta mở một tiệm bán quần áo và nhận thầu công trình bên ngoài, cơm áo không lo, sinh sống bình thường.”

“Như vậy cũng tốt. Còn cậu em của cậu ấy thì sao?” Từ Quân bắt đầu tiến thêm một bước trên hành trình điều tra gia đình nhà Tôn.

“Anh nói A Triết ấy à? A Triết học ngành y, nghe bảo còn được Tôn Anh Hùng cho đi du học nữa. Tiếc là A Triết làm việc trong bệnh viện không được tốt cho lắm, nên em ấy tự mở một phòng khám bệnh, tay nghề không tệ, làm ăn tốt vô cùng.” Lam Thiếu Bằng cười nói.

Tôn Anh Hùng và Tôn Anh Triết hoàn toàn là hai người khác nhau. Lam Thiếu Bằng đã từng nghi ngờ Tôn Anh Hùng và Tôn Anh Triết có phải từ cùng một mẹ sinh ra hay không. Cả hai người họ đều mang dung mạo xuất sắc, mày rậm, mắt phượng, sống mũi cao, khuôn miệng rắn rỏi, cùng một khuôn mặt, cùng một cái đầu, tựa như một cặp song sinh vậy. Nhưng vì sao, cùng một gương mặt mắt mũi miệng như thế, khi áp lên Tôn Anh Hùng thì chỉ thấy toàn lưu manh là lưu manh, còn áp lên Tôn Anh Triết thì lại toát lên vẻ thư sinh tao nhã thanh lịch?

Lam Thiếu Bằng cũng đã từng miệt mài theo đuổi vấn đề này, nhưng không tìm ra nổi đáp án.

“A Triết làm bác sĩ, coi như không tệ, còn tự mở phòng khám kiếm được nhiều tiền, vậy thì hơn hẳn so với làm ở bệnh viện rồi.” Đoạn, Từ Quân làm bộ như nhớ tới gì đó mà hỏi tiếp, “Đúng rồi tôi nhớ Tôn Anh Hùng còn có một đứa nhỏ nữa, không biết nó ra sao rồi.”

“Ý anh là Tiểu Mễ, con của Tôn Anh Hùng ấy à?” Lam Thiếu Bằng cảm giác hành vi của Từ Quân cứ kỳ lạ thế nào ấy, nhưng hắn lại không thể chỉ ra sự kì lạ đó nằm ở đâu. Gã ta đang hỏi thăm chuyện nhà người ta hay vẫn đang tổng điều tra khách hàng cho công ty? Mà tổng điều tra cũng là công việc của bộ phận Kinh doanh bọn hắn chứ đâu tới lượt bộ phận Kiến trúc của gã? Gã ta hỏi cặn kẽ chuyện nhà của Tôn Anh Hùng để làm gì?

“Đúng đúng đúng, chính là đứa nhỏ đó đấy.” Từ Quân nghe thấy hai từ “Tiểu Mễ” liền sáng xanh hai mắt, hệt như sói đói đang nôn nóng trước con mồi béo bỡ vậy, “Mau nói cho tôi biết đi!”

Lam Thiếu Bằng hoảng sợ trước dáng vẻ của Từ Quân, hắn chớp chớp mắt trả lời, “Tiểu Mễ rất tốt.”

“Tiểu Mễ lên lớp mấy rồi? Học giỏi không? Chiều cao bao nhiêu? Bình thường nó thích gì? Ghét cái gì? Mang giầy số mấy?”

Nghe đến con, cặp mắt Từ Quân liền lòe lòe màu xanh. Gã hỏi mấy câu rất kỳ quặc, hoàn toàn không phải những câu hỏi mà người ngoài nên hỏi, đến nỗi Lam Thiếu Bằng phải cho rằng Từ Quân là cái đồ biến thái shotacon, đi mê trẻ con, “Tiểu Mễ lên lớp 6, hè này thi chuyển cấp.”

Từ Quân nghe thấy Tiểu Mễ lớp sáu bèn bấm ngón tay đếm đi đếm lại rồi cau mày tự nhủ: “Không đúng, nếu thằng bé còn sống thì phải học lớp năm chứ, tại sao lại học lớp sáu? Không đúng không đúng.”

“Quản lý Từ, Vương Xuyến Hoa là vợ cũ Tôn Anh Hùng, có lẽ cô ấy biết rõ tình hình gia đình Tôn Anh Hùng nhất, có vấn đề gì thì anh hỏi cô ấy đi.” Lam Thiếu Bằng đá trách nhiệm qua cho Vương Xuyến Hoa. Từ Quân thấy Lam Thiếu Bằng nói không sai. Vương Xuyến Hoa có lẽ hiểu rõ chuyện của Tôn Anh Hùng nhất.

Từ Quân cười ha hả đứng lên, hơi áy náy nói, “Xin lỗi nhé, tự nhiên trong lúc làm việc mà hỏi cậu mấy chuyện riêng tư thế này, hy vọng không làm phiền cậu.”

“Không có gì đâu, Quản lý Từ khách sáo rồi.” Lam Thiếu Bằng cười tiễn Từ Quân ra khỏi văn phòng.

Sau khi Từ Quân đi, Lam Thiếu Bằng đóng cửa, quay người lại bắt đầu suy nghĩ về Từ Quân… Người này hôm nay cứ là lạ sao ấy, gã ta muốn làm gì?

Lam Thiếu Bằng lại quay về phía sau bàn làm việc, mở ra nhóm chat QQ lên, nhưng chưa kịp nhìn vào thì đã thấy di động vang lên. Hắn cúi đầu, thấy số của Chu Nghệ Thông. Hắn đã xóa số điện thoại của tên đó từ lâu, vậy mà vẫn cứ gọi điện thoại cho hắn, “Này, có chuyện gì vậy?”

“Thiếu Bằng, vợ tôi ly dị tôi rồi.” Chu Nghệ Thông thông báo trong sự mỏi mệt vô hạn.

“Ờ.” Lam Thiếu Bằng lên tiếng.

“Cha mẹ tôi trở mặt với tôi, nói rằng tôi đồng tính luyến ái là có bệnh, đòi mang tôi đi điều trị tâm lí.” Chu Nghệ Thông rên lên như chó nhà có tang.

“Ờ.”

“Trở về đi, chúng ta đi đến nơi khác sống, rời khỏi nơi này, cha mẹ tôi đòi đưa tôi ra nước ngoài trị liệu, nhân cơ hội này chúng ta cùng đi ra nước ngoài, tìm nơi nào cho kết hôn đồng tính để sống đi.” Chu Nghệ Thông nói.“Tôi và cậu xuất ngoại, nếu cha mẹ cậu bảo cậu về nhà kết hôn một lần nữa thì sao?” Lam Thiếu Bằng ngáp một cái rồi hỏi.

“Đến lúc đó nói sau, bây giờ tôi chỉ mong ở với cậu thôi.” Chu Nghệ Thông như kẻ chết đuối vớ được ngọn cỏ chìa ra giữa dòng, cho rằng đây là hy vọng cứu rỗi đời mình giữa những mất mát và đả kích gần đây.

“Ấu trĩ, nhàm chán, tôi không có hứng thú chơi với cậu.” Lam Thiếu Bằng lạnh lùng nói. Không đợi Chu Nghệ Thông trả lời, hắn tắt điện thoại rồi lưu số Chu Nghệ Thông vào sổ đen để khỏi bị quấy rối nữa. Lam Thiếu Bằng ấn mở QQ, tham gia vào nhóm chat.

Ông đang đấu đá trên mạng cùng tên chủ nhóm Đã từng vượt biển cả, mà đậu xanh, trình đánh máy của thằng này nhanh gấp đôi ông, ông có xách dép chạy tám chục cây số cũng ếu phải đối thủ của nó. Cuối cùng ông gào lên: “Voice chat đi! Dám đấu võ mồm với ông không? Ông đánh chữ không bằng mày nhưng đấu mồm ông mày ăn đứt!”

Chủ nhóm trả lời: “Đàn ông con trai với nhau mà đấu mồm à?! Không chơi với lưu manh! Biến!”

Chủ nhóm logout. Sợ rồi sao? Ông biết ngay hắn không dám bật voice chat mà, chắc sợ bị ông dùng món võ mồm ăn đứt Quách Đức Cương (1) đo ván chứ giề? Ông có chút hả hê trong lòng.

Còn một khoảng thời gian nữa mới đến lúc đón Lam Thiếu Bằng về nhà, ông tranh thủ chợp mắt tí. Điện thoại di động vang lên, có tin nhắn đến. Thầy của Tiểu Mễ nhắn bảo thành tích thi cử của thằng bé đứng đầu cả lớp, khả năng có thể đậu vào trường trung học tốt nhất thành phố.

Lòng ông đốt pháo ăn mừng. Tự sức thi đậu vào trường điểm đỡ cho ông mấy khoản đút lót này nọ, con ông biết tiết kiệm tiền giúp ông rồi, mừng gì đâu.

Vừa đắc ý chưa đầy một lát, tin nhắn Hồng Đào bay đến: “Anh mới đi My-an-ma về nè, anh có quà cho cưng đấy, cưng qua nhà anh lấy đi.”

Hồng Đào, mày đúng là bạn tốt vô biên mà. Ông phấn khích nhớ tới món đồ chạm ngọc phỉ thúy My-an-ma trong nhà Chu Nghệ Thông. Có khi nào Hồng Đào mang món đó về không ta? Mà thôi, món đó đắt như vậy, Hồng Đào không tặng ông đâu. Chỉ cần không phải súng ống bạch phiến là ô kê rồi, ông đây gom hết.

Phóng lên mô-tô, mở loa tối đa, tiếng niệm Phật rung trời động địa làm người đi đường nhao nhao trố mắt nhìn, ông phi nhanh như tia chớp, chạy tốc khói tới nhà Hồng Đào.

Còn chưa tới biệt thự của Hồng Đào, ông đã nhìn thấy hắn tí tởn cùng một cậu trai người nước ngoài ở ngay cổng. Ù má con cá, luôn mồm bảo yêu em trai ông đấy mà ngoảnh đi một cái thôi là đã tay trong tay với thằng khác rồi. Giờ ngán hàng trong nước rồi nên nhập hàng ngoại về chứ gì? Đờ mờ mày không sợ bệnh AIDS à?

Hồng Đào nghe thấy tiếng tụng kinh từ xe ông liền lập tức thay đổi sắc mặt như mới đi khóc mướn đám ma về.

Ông dựng mô-tô trong bãi đỗ xe nhà hắn, bực mình nhìn cái mặt như Hỉ Nhi (1) kia. Ông có phải Hoàng Thế Nhân (1) đâu, mày cũng éo có oan ức gì mà làm chi ra cái quả mặt như mới vừa bị hiếp vại?

Ông nghênh ngang đi đến trước mặt Hồng Đào. Hắn đành tươi cười nghênh đón, “Hùng ca đến rồi, vào nhà nói chuyện nào.”

Đờ mờ mùi nước hoa gay mũi! Ông là ông ghét nhất cái mùi này, mẹ!

“Thằng Đào ca kia, sao tự nhiên thấy tao qua chơi là mặt mày lầm lũi vậy?” Ông nghiên đầu nhìn cậu trai ngoại quốc kia. Hừ, trọng sắc khinh bạn.
Đào ca cười rất ư là miễn cưỡng, “Hùng ca đại giá quang lâm, thật là vẻ vang cho kẻ hèn này. Thỉnh ngồi.”

Bọn ông ngồi trong đại sảnh thiết kế theo phong cách Châu Âu hết sức xa hoa. Bạn chó Tiểu Tình Nhơn của Hồng Đào thè lưỡi chạy ra ngồi kế chủ. Cậu trai ngoại quốc muốn sờ bạn chó, nhưng bạn ấy không cho ảnh sờ mà chạy lon ton đến dưới chân của ông ngồi.

Tốt lắm Tiểu Tình Nhân, tụi mình đừng có chơi với thằng đó ha. Ông đưa thay sờ sờ đầu bạn chó.

Hồng Đào tìm cớ đuổi cậu trai về, sau đó mang vẻ mặt phẫn uất mà đứng lên chộp lấy cổ áo của ông, “Hùng ca, mày còn là anh trai của tao sao? Tao đem quà về cho A Triết, gửi tin nhắn gọi A Triết tới lấy mà sao mày lại tới hả? Mày không chào đón anh em thì chớ, nhưng vì cái quần què gì lại không cho tao gặp A Triết hả?”

“Thằng Đào ca kia, tao nào không chào đón mày. Rõ ràng là mày gửi nhắn tin bảo tao đến lấy quà cơ mà, không tin mày nhìn điện thoại tao đi.” Ông không chút hoang mang, lấy ra điện thoại di động cho Đào ca xem.

Đào ca túm lấy điện thoại xem xét, bàng hoàng nhìn mẩu tin gửi nhầm mà muốn quăng mợ nó điện thoại của ông luôn.

“Mày đổi số cho tao! Số điện thoại của mày với A Triết chỉ khác mỗi chữ số 0, làm hại tao gửi nhầm tin nhắn! Mày đổi số ngay cho tao!!”

“Móa, đừng quăng điện thoại tao chứ! Iphone đấy, ông bỏ ra hơn bốn trăm tệ để mua đấy!” Ông lao vào bảo vệ điện thoại khỏi tay Đào ca, dẫu có chết cũng phải cướp quả táo về sơn trại của mình cho bằng được!!

Cuối cùng cũng cứu được điện thoại, ông thở phào một cái. Đệt mợ, tự gửi nhầm tin nhắn mà trách cái điện thoại người ta, ông mắng, “Mày là cái đồ giận táo bón chém bồn cầu!”

Hồng Đào ngoài miệng không vui, nhưng vẫn gọi người mang quà ra cho ông. Ông nhìn nhìn đống quà mà cảm thấy thật hư cấu.

Hồng Đào coi giàu như vậy thôi nhưng thực chất bên trong chỉ là một tên nhà giàu mới nổi, bởi quà hắn mua về toàn đặc quánh mùi của bọn tay chơi bập bễnh. Nhìn chung thì tất cả đều có giá trị và mang tính đặc trưng của địa phương. Thí dụ như chiếc nhẫn phỉ thúy kia, đoán chừng là thằng Đào ca sẽ định tự tay đeo lên cho thằng đệ nhà ông, và đoán chừng là thằng đệ nhà ông sẽ đếch cần. Đào ca vốn thận trọng nên không quên mua cho Lam Thiếu Bằng một phần quà. Quà của Lam Thiếu Bằng bộ khay trà đĩa trà khắc gỗ cây tơ vàng, còn của ông là ngọc Mộc Hoá. Biết cách vung tiền đấy, vật này vừa dễ làm người khác chú ý lại vừa có ích lợi thực tế.

Đào ca chừa lại quà của A Triết, còn những vật khác thì để ông mang về.

“Thằng Đào ca kia, thiệt không phải chứ nói thật với mày, dù mày đưa cho A Triết nhẫn kim cương thì thằng bé cũng chưa chắc sẽ lung lay vì mày đâu. Cứ từ từ mà tiến đi con ạ.” Ông ôm đống quà rồi đả kích Hồng Đào.

“Hùng ca, mày mất nết vừa thôi, cầm quà tao mà dám tráo trở như vậy.” Hồng Đào phàn nàn, “Trả quà lại đây.”

“Sao lại trách tao? Mày đi ra ngoài một chuyến mang về một cậu chàng ngoại quốc, bộ không sợ bệnh AIDS à?” Ông có hơi lo lắng cho Hồng Đào. Thằng này chỉ cần ưng là làm, lỡ sau này có đại sự xảy ra là hết chỗ để khóc à nha.

Hồng Đào vô tư trả lời, “Tao có đủ loại áo mưa, yên tâm đi.”

“Ôi thôi, mày hết thuốc chữa rồi.” Ông thở dài vỗ vỗ vai tiếc thương giùm hắn.

Ông đang nói chuyện cùng Hồng Đào, điện thoại bỗng vang lên. Lam Thiếu Bằng gửi tin nhắn hỏi rằng, “Từ Quân đang dò la tin tức của Tiểu Mễ đấy. Vì sao vậy?”

Tại sao…? Đờ mờ đờ mờ đờ mờ đờ mờ đờ mờ, có kẻ muốn cướp con ông kìa!!! Ông đứng lên nhìn nhìn, thấy Hồng Đào, kẻ muốn cướp em trai ông. Lại nhìn nhìn tin nhắn, thấy Từ Quân, kẻ muốn cướp con ông. Ngẫm lại thì nhớ đến Chu Nghệ Thông, kẻ muốn cướp vợ ông. Được lắm, thằng nào muốn ông FA, ông sẽ khiến thằng đó trọn đời không được làm người!

Ý chí chiến đấu bốc lên hừng hực, tiếng còi X-Men bảo vệ gia đình của ông vang lên!!!

– cảm thấy muốn bùng cháy.

=============

(1) Quách Đức Cương: Diễn viên, đạo diễn người Trung Quốc nổi tiếng trên thương trường. (Cơ mà không biết ông Khỉ có phải đang nói về người này không:3)

(2), (3): Hai nhân vật trong phim “Bạch Mao Nữ”:

Dương Bạch Lao và con gái Hỷ Nhi là những nông dân nghèo làm thuê cho địa chủ Hoàng Thế Nhân mà quanh năm chẳng đủ ăn, chẳng đủ tiền nộp tô, dẫn đến mắc nợ không gì trả nổi cho hắn.

Dùng đủ mọi âm mưu, ngay trước Tết Nguyên Đán, Hoàng Thế Nhân đã bắt Hỷ Nhi mang về để trừ nợ, mặc dù cô đã có người yêu là Đại Xuân. Không thể cứu được Hỷ Nhi, đau xót quá, Dương Bạch Lao đã tự vẫn chết, còn Đại Xuân bỏ quê hương đi tìm Cách mạng.

Hỷ Nhi rơi vào tay Hoàng Thế Nhân, bị lăng nhục, bị hãm hiếp…Cô đã bỏ trốn được khỏi nhà hắn, lên rừng ẩn náu, sống như một con thú hoang trong hang động, rừng núi. Tại đó, tóc của cô gái trẻ đã từ xanh trở thành bạc trắng.

Hai năm sau, Đại Xuân cùng đoàn Bát lộ quân trở về giải phóng quê hương. Anh đã tìm lại được Hỷ Nhi tóc bạc trắng. Hỷ Nhi cùng dân làng đấu tố tội ác của Hoàng Thế Nhân, xét xử hắn phải tử hình.

Chương 35

Ông không muốn theo dõi người yêu. Không phải ông lo lắng cho hắn, mà vì ông cảm giác theo dõi điều tra hoài nghi người yêu của mình là không tin tưởng và không tôn trọng hắn. Với cả vấn đề là ông và Lam Thiếu Bằng có xem như người yêu của nhau không? Có lẽ hắn có cảm tình với ông, ông dám khẳng định, bằng không hắn sẽ không để cho ông “phang” hắn. Nhưng cảm tình có thể duy trì bao lâu thì vẫn là một vấn đề. Coi đi coi lại thì thời gian ông và hắn bên nhau tính ra chỉ được mấy tháng, còn Chu Nghệ Thông và hắn thì tính bằng mấy năm. Ông đã không chiếm ưu thế thời gian, vậy thì mấy khoản khác phải làm sao đây? Giờ mới biết được cái gì gọi là u buồn, ông rốt cục cũng nếm mùi u buồn rồi.

Nhưng thời gian dài ngắn cũng không thể nói lên tình cảm sâu hay cạn. Chu Nghệ Thông hôm nay tác oai tác quái khiến Lam Thiếu Bằng thất vọng cực kỳ. Nhưng lỡ về sau thằng diễm hường đó quay đầu là bờ, mà Lam Thiếu Bằng cũng trâu về chốn cũ, vậy ông đây chẳng phải là gà bay trứng vỡ lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng hay sao?

Căn cứ vào các thể loại lo lắng, ông quyết định ngồi chổm hổm chờ bên ngoài giao lộ trước công ty nhà đất trong lúc Lam Thiếu Bằng chưa tan làm. Ông biết chiếc Mercesdes của Chu Nghệ Thông, chỉ cần nhìn thấy là ông bám đuôi nó ngay.

Ông ngồi dưới tán cây ngẩng đầu nhìn bảng điện quảng cáo. Mô tô ông dựng một bên, tắt loa. Ông ngậm điếu thuốc cuốn nhả vòng khói chơi.

Không đầy một lát, một chiếc xe hơi hiệu Honda chợt ngừng trước mặt ông. Cửa sổ xe mở ra, người đàn ông trung niên trên xe hỏi ông, “Chú đang ngồi đây tìm việc đó hả? Một ngày hai trăm làm ô sin ô kê hôn?”

Ặc, mày mới là ô sin ấy! Ông trợn trắng mắt không còn chút máu mà hút thuốc, không thèm đáp lời.

“Đang hỏi chú đấy! Tại sao không trả lời? Hai trăm là nhiều rồi đấy.” Lão trung niên nói tiếp.

“Tôi hỏi ông nhìn chỗ nào ra tôi làm ô sin đó? Bố đây vẫn còn muốn tìm bảo mẫu nấu cơm giữ con cho bố đây này!” Ông trợn trắng liếc lão bitch kia lần nữa.

“…” Lão trung niên quê xệ, nổ máy ô tô: “Thời nay dân công thằng nào thằng nấy dữ như cờ-hó vậy.”

“Mày nói ai là dân công!” Ông nổi giận ném đầu thuốc lá mặt đất, bộc phát toàn bộ khí chất lưu manh. Lão trung niên nhân gặp sự tình không tốt bèn lái xe dong thẳng.

“Vãi luyện~ Đừng chạy chứ! Mày mới bái kiến một thằng dân công thứ thiệt đấy! Có gan thì xuống đây ông đập chết mợ mày luôn!” Ông giơ chân chửi bậy. Bỗng nghĩ lại thấy không đúng, bây giờ ông đang giám sát Lam Thiếu Bằng mà, lỡ làm lớn chuyện Lam Thiếu Bằng bắt gặp được thì biết xử lý thế nào? Vì vậy ông lại ngồi xổm xuống đóng vai dân công. Đậu má dân công thì dân công chứ, tổ tiên tám đời nhà ai không phải từ dưới quê lên? Người chú họ của ông bây giờ còn đang ở trong thôn dưới quê nè.

Ông nhìn thấy Lam Thiếu Bằng đi ra khỏi công ty. Hắn nhìn quanh như là đang tìm ai, đoán chừng là đang tìm ông đón hắn về nhà đây mà. Thì ra Lam Thiếu Bằng vẫn để ý ông cơ đấy. Với trái tim xao xuyến rạo rực, ông đứng lên vừa định cưỡi motor đi qua thì một chiếc Buick dừng lại trước mặt Lam Thiếu Bằng. Một người phụ nữ mang thai xuống xe.

Bà bầu ấy chính là vợ của Chu Nghệ Thông. Vợ của Chu Nghệ Thông đến tìm Lam Thiếu Bằng hẳn là biết chuyện giữa Lam Thiếu Bằng và Chu Nghệ Thông rồi, chắc tìmLam Thiếu Bằng để gây sự đây mà. Ông chợt nhớ chuyện lần trước về thằng chồng và con vợ khóc lóc om sòm nhục mạ Lam Thiếu Bằng, sao có thể để cho chuyện như vậy phát sinh một lần nữa ở ngay cửa công ty của Lam Thiếu Bằng được chứ?

Ông lái mô tô đến sau lưng Lam Thiếu Bằng rồi thắng gấp một cái, lốp xe hằn lên mặt đường xi măng một lằn đen dài.

“Mỹ Vân, sao chị lại đến đây?”

Mỹ Vân vô cùng bình tĩnh, chị nhìn ông rồi nhìn sang Lam Thiếu Bằng và nói, “Tôi không đến để gây sự đâu. Chúng ta đổi sang nơi khác nói chuyện đi, hai vị thấy có được hay không?”

Lam Thiếu Bằng gật gật đầu, ông lập tức đáp, “Không thành vấn đề.”

Cá nhân ông không thích uống cà phê. Ông cảm giác như thứ này có hoa mà không có quả. Hương vị đắng chát còn mang theo mùi khen khét, rồi thêm sữa thêm đường thêm kẹo gì đấy ông lại càng không thích, tóm lại là không thích mấy món đắng. Thế nhưng Mỹ Vân lại mời bọn ông đến quán café mới khai trương gần đấy. Mỹ Vân, chị cố tình muốn tôi khó xử đúng không?

Mỹ Vân chọn loại cà phê ưa thích của mình. Lam Thiếu Bằng cũng chọn một cốc như thế. Ông thì ông rất thực tế, bèn nói thẳng với nhân viên phục vụ, “Tôi muốn Cocacola.”

Lời vừa nói ra Mỹ Vân liền mỉm cười, còn Lam Thiếu Bằng quay qua tát ông một cái. Ông vô tội mà, ông thích uống Cocacola không được sao?

Kỳ thật ông cũng có chút hứng thú với quán café nhỏ này đấy. Không biết cookie và sandwich có đóng gói mang về nhà cho Tiểu Mễ ăn được không nhỉ? Dù sao cũng là Mỹ Vân mời khách mà.

Mỹ Vân đi thẳng vào vấn đề, “Tôi và Chu Nghệ Thông ly hôn rồi.”

“Chúc mừng chị thoát khỏi bể khổ!” Ông đưa tay định nắm tay chúc mừng Mỹ Vân, nhưng lại bị Lam Thiếu Bằng đánh một cái.

“Quản lý Lam, anh không cần lo cho anh Tôn đâu. Anh Tôn là người thẳng thắn, vui vẻ giận hờn gì cũng thể hiện lên mặt hết. Tôi rất thích tính cách này của anh Tôn đấy.” Mỹ Vân cười nói rồi nâng cốc cà phê uống một hớp.

“Chị chớ khen hắn, mắc công hắn lại được nước lấn tới.” Lam Thiếu Bằng trừng ông, cơ mà tự nhiên ông lại cảm thấy ánh mắt hắn cứ thật quyến rũ làm sao ấy. Ông sa đọa rồi.

“Tôi cũng không biết Chu Nghệ Thông là gay, nếu biết thì tôi đã không kết hôn với hắn rồi. Tôi hiện tại chẳng những biết rõ hắn là gay mà còn biết hắn và anh đã từng qua lại với nhau thời đại học nữa cơ.” Mỹ Vân nhìn thẳng vào Lam Thiếu Bằng, nhưng sự bình tĩnh của chị ta khiến ông không thể nào đoán ra chị ta sẽ làm gì tiếp theo.

Lam Thiếu Bằng rất thản nhiên, “Đúng vậy, chúng tôi đã có một thời bồng bột, nhưng đã kết thúc từ lâu rồi.”
“Ôi, Quản lí Lam, lúc tôi và Chu Nghệ Thông kết hôn, anh đã rời đi cùng với anh Tôn. Tôi biết anh đối xử tốt với tôi, anh Tôn cũng là vì tốt cho tôi. Thật ra hai anh đều là người tốt, chỉ là do tôi xui xẻo mà thôi. Nhiều khi tôi nghĩ nếu anh Lam không phải gay thì tốt quá rồi.” Mỹ Vân lắc đầu thở dài.

“Cái này không thể nào được, Mỹ Vân à. Nếu Lam Lam không cong, tôi cũng sẽ bẻ em ấy cong queo thôi.” Ông uống một hớp lớn Cocacola, thứ này với hạp khẩu vị của ông nhất.

Mỹ Vân cũng không kỳ thị bọn ông, chị cười nói, “Tôi đã nghiên cứu rất nhiều tài liệu về đồng tính, con đường của hai người không dễ đi, cũng như con đường làm vợ bi kịch của tôi nữa. Nhưng tôi bây giờ không còn là tôi của ngày hôm qua nữa, tôi phải tìm hạnh phúc thuộc về mình.”

“Tôi rất vui vì chị đã nhìn thấy con đường cho riêng mình.” Lam Thiếu Bằng thở dài một hơi rồi cười.

“Không nhìn vào cánh cửa đã tự mở sẵn thì chỉ có tự chuốc khổ vào mình mà thôi. Chuyện này không có ai đúng ai sai ai tổn thương ai. Kỳ thật ai cũng không muốn tổn thương người vô tội nào, nhưng vì hoàn cảnh xã hội, tất cả mọi người đều đành chịu.” Mỹ Vân sờ lên bụng, trong ánh mắt của chị tràn đầy yêu thương. Sức mạnh tình yêu bao dung này có thể đồng hoá người khác, khiến người đàn ông nào cũng không khỏi mê muội vì chị.

“Con của chị làm sao bây giờ?” Ông nhìn Mỹ Vân liền nhớ lại năm đó khi chị ông mang thai, những người làm mẹ trên thế gian đều có chung một dáng vẻ này.

“Cha mẹ tôi muốn tôi sinh nó ra. Họ bảo sẽ giao nó cho anh tôi nuôi dưỡng vì anh tôi không có con. Cha mẹ tôi bảo như thế thì tôi sẽ dễ tìm được một người đàn tốt hơn.” Mỹ Vân bất đắc dĩ thở dài, “Đến lúc đó rồi nói sau, đứa nhỏ trong bụng tôi giờ đã không còn quan hệ gì với Chu Nghệ Thông nữa rồi.”

“Tôi tin chị nhất định sẽ tìm được người đàn ông của đời mình.” Ông an ủi Mỹ Vân.

“Ha ha, thật ra anh Tôn cho tôi biết chuyện Chu Nghệ Thông đồng tính vốn cũng là có mục đích chứ bộ.” Mỹ Vân nháy mắt gian xảo, hai tay nhau đặt trên bàn. Chị ta đang muốn tìm đáp án từ ông.

“Hắc hắc hắc, chị cứ nói đi.” Ông giao vấn đề này cho Mỹ Vân luôn. Chị đã điều tra rồi thì còn gì để nói nữa.

“Tôi biết rõ Chu Nghệ Thông uy hiếp các anh. Tôi nghĩ nếu không phải do Chu Nghệ Thông đe doạ hai người, anh Tôn nhất định sẽ không cho tôi biết chuyện hắn là gay. Anh Tôn, anh bảo rằng anh rất lưu manh, nhưng tôi thấy anh không hề lưu manh chút nào. Anh chỉ rất ích kỷ thôi ——” Mỹ Vân cố ý kéo giọng. Lam Thiếu Bằng giận tái mặt liếc ông, ông giả bộ như không phát hiện.

“Tục ngữ nói con giun xéo lắm cũng oằn, tôi không muốn chia rẽ một gia đình, chỉ tại Chu Nghệ Thông khinh người quá đáng nên tôi mới làm như vậy thôi.” Ông gác chéo chân, cười hì hì phân bua cho mình.

“Hừ, anh là đồ chết tiệt, là tên đại lưu manh.” Mỹ Vân cố ý châm ngòi Lam Thiếu Bằng, “Quản lí Lam, anh thấy rõ rồi chứ? Tôn Anh Hùng người này bằng mặt không bằng lòng, tiểu nhân vô cùng. Anh phải cẩn thận đấy. Đừng để bị anh ta bán đi còn thay ảnh kiếm tiền đấy.”

Lam Thiếu Bằng gật đầu vô cùng trịnh trọng: “Tôi và hắn ta chỉ là quan hệ giữa người bán nhà và người mua nhà mà thôi. Đối với khách hàng như vậy dĩ nhiên là tôi sẽ cẩn thận ngàn lần rồi.”

Ông té. Lam Thiếu Bằng, em tàn nhẫn quá. Chúng ta đã thân mật như vậy rồi mà sao em nỡ nói với người ta rằng anh là khách hàng của em vậy? Em em em… ông cũng không biết nên an ủi mình như thế nào nữa.

“Nhưng tôi là người tốt mà, tốt vờ lờ ra ấy!!” Ông lại nguỵ biện lần nữa.
Mỹ Vân mỉm cười đưa ông một tấm danh thiếp rồi nói, “Tôi ở thành phố B. Đây là thông tin liên lạc của tôi, có dịp nhớ ghé chơi nhé.”

“Cảm chị. Chị ở Bắc Kinh, tôi thường xuyên đến đó nhập hàng. Đại ca của tôi cũng ở đó, nếu chị có việc thì cứ tìm đến Giang Thụ Phong, đó là đại ca tôi, anh ấy sẽ bảo kê chị.”

Ông vừa nói xong, Lam Thiếu Bằng liền thọt ông, nhỏ giọng nói, “Cha mẹ Mỹ Vân đều quan lớn ở Bắc Kinh đó. Chị ấy không còng đầu anh là may cho anh rồi đó.”

Đúng ha, người ta là thiên kim tiểu thư, sao ông lại quên mất cơ chứ? Ủa vậy Mỹ Vân đưa địa chỉ cho ông chi vậy?

“Ha ha ha, tôi biết ngay anh Tôn sẽ nói như vậy mà. Thật ra tôi rất ưa thích tính trượng nghĩa của anh Tôn đấy. Tôi rất muốn được kết bạn với hai người.”

“Không thành vấn đề, tôi với bạn bè là nhất trượng nghĩa nhất giang hồ đấy. Về sau có việc gì thì hãy nhớ đến nhau nhé.” Đậu xanh rau má, ông mày vừa được gái khen là lập tức lâng lâng tìm không thấy đông tây nam bắc đâu nữa.

Sau đó gái nói với nhân viên phục vụ, “Phục vụ ơi, anh Tôn ảnh sẽ trả tiền. Tổng cộng hết bao nhiêu tiền vậy?”

Ông té, đờ mờ bà bầu. Bà mời khách nhưng tôi phải trả tiền hả?! Bà được lắm!

Để cứu vãn sĩ diện đờn ông, ông móc túi tiền ra, đau khổ đáp: “Trả tiền không có vấn đề. Làm ơn đóng gói giùm mấy cái bánh cho tôi mang về với.”

Trên bàn còn lèo tèo chưa tới hai cái bánh mà đóng gói hả? Lần này đến phiên gương mặt nhân viên phục vụ biến thành như vầy 囧, còn Lam Thiếu Bằng thì quay mặt đi, giả bộ như không biết ông.

“Ha ha ha ha, anh Tôn vui tính quá. Thôi tôi đi trước đây nhé.” Bà bầu cười đến mất hình tượng, đứng lên đi ra quán cafe.

Lam Thiếu Bằng cũng đi theo sau chị ta, còn ông ở lại tính tiền trong quán.

Một chiếc Buick dừng lại trước mặt Mỹ Vân. Lúc lên xe, chị nói với Lam Thiếu Bằng, “Anh Tôn dù hơi tục một chút, hơi du côn một chút, nhưng anh ấy là một người tốt để bầu bạn, tiếc là anh ấy không thích phụ nữ. Quản lí Lam gặp may mắn đấy, hãy luôn quý trọng anh ấy nhé. Quản lí Lam, thật ra anh cũng rất tốt, có bằng cấp có công việc, biết lượng sức mình mà phấn đấu tiến lên. Các anh đều là đàn ông tốt, vì cái gì mà đàn ông tốt yêu nhau hết vậy trời? Thế này là thế nào?”

“Ấy…” Lam Thiếu Bằng cũng không biết trả lời ra sao cả, cuối cùng hắn chỉ biết chúc Mỹ Vân một tương lai tốt đẹp.

Lúc ông ra thì Mỹ Vân đã đi rồi. Con mụ chết tiệt, dám châm ngòi ly gián! Mụ nhất định là nhìn trúng Lam Thiếu Bằng nên muốn tranh với ông đây mà. Hừ, đừng có mơ.

Ông không nói hai lời mà kéo Lam Thiếu Bằng rời đi. Hắn khó hiểu, “Anh đi nhanh như vậy làm gì?”

“Đừng cho là anh không biết bà bầu kia thích em. Không được! Giờ anh phải đem em về nhà, anh phải khiến cho em cả đời không thể rời anh được, không thể để cho con mụ với cái bụng bầu kia có bất cứ một chút cơ hội cỏn con nào được.”

“Anh dẫn tôi về nhà làm gì? Tôi còn chưa có ăn cơm chiều, mà anh cũng có nấu cơm đâu.”

“Yêu trước cái đã. Yêu xong rồi ăn cơm. Em thích bao cao su màu gì hương gì? Để anh mua thêm vài cái.”

“… Tôn Anh Hùng, sao anh không chết luôn đi!!!”

Bất kể Lam Thiếu Bằng có đồng ý hay không, ông vẫn lôi hắn về nhà. Một đường chạy như điên, cuối cùng bọn ông cũng về đến nhà. Ông đẩy cửa, cửa không khóa. Ông nghe thấy tiếng thằng nhóc thối đang ngân nga hát, hát đến là vui.

Ông và Lam Thiếu Bằng nhìn nhau, hắn nói, “Tiểu Mễ ở nhà chơi một mình mà trông rất vui nhỉ?”

“Chắc là A Triết bận bịu gì đó nên rước nó về nhà trước, để anh vào xem thử xem.” Ông rón ra rón rén đi vào phòng Tiểu Mễ. Phòng thằng bé không có khoá, ông đẩy cửa ra xem mà trợn tròn hai cái con mắt.

Trong phòng Tiểu Mễ, đám bao cao su năm màu ông mới mua vương vãi đầy đất, bị thằng nhóc thối thổi lên thành hình dưa con mẹ nó chuột. Đã thế, nó còn đang thổi một cái màu hồng phấn nữa. Thằng ngu trông thấy ông đang đứng ngay cửa bèn hồn nhiên phất phất “quả bóng” mà khoe, “Ba, con tìm thấy quá trời bong bóng đủ màu ở phòng qua nè, ba thấy con thổi đẹp không?”

Ông… Ông… Ông kéo Lam Thiếu Bằng cũng đang ngây người đi ra ngoài khóa của lại. Bọn ông quyết định ở bên ngoài qua đêm không trở về nhà nữa. Trong nhà có một con ác ma ngây thơ vô số tội!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau