TÊN BÁN NHÀ, LẤY THÂN GÁN NỢ ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên bán nhà, lấy thân gán nợ đi! - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

Cô giáo Trương chưa từng bị ông nạt như vậy nên sợ đến mức làm ngã luôn cốc nước.

“Tôi phải tìm hiệu trưởng đổi giáo viên cho con tôi, nhảy lớp cũng không sao cả, dù sao vẫn tốt hơn là có một bà giáo suốt ngày cứ kiếm chuyện làm tôi lo mãi.

Tôi không phải nơi trút giận của bà! Tôi là phụ huynh chứ không phải con của bà mà bà muốn dạy dỗ lúc nào thì dạy! Bà bị gì vậy hả? Trẻ con nghịch ngợm một chút không được sao? Con nhà ai không nghịch ngợm? Hễ một tí là cứ gọi tôi lên, bà thừa hơi lắm rồi phải không? Mãn kinh! Biến thái!” Ông rốt cục nhịn không nổi, mất hết kiên nhẫn với cô Trương, “Tôi muốn cho con tôi nhảy lớp, lên thẳng lớp sáu thi trung học, thoát khỏi con mụ biến thái như bà!”

“Ông nói ai biến thái, tôi muốn tốt cho con ông nên mới gọi ông lên thôi.” Cô giáo Trương cãi lại ông. Các thầy cô khác thấy chuyện không tốt bèn lập tức tới khuyên can ngay.

Một thầy giáo kéo ông ra khỏi văn phòng, ông vẫn ồn ào như trước, “Nếu bà nói chuyện đàng hoàng thì tôi còn thương lượng được, nhưng lần nào gặp bà tôi cũng bị bà lên lớp cả. Đó là thái độ gì vậy hả?!

“Ấy ấy, cô Trương gần đây có chút chuyện nhà nên cảm xúc cô ấy không ổn định cho lắm ấy mà.” Thầy giáo khuyên giải ông.

“Cảm xúc không ổn định thì cũng đừng có tào lao như vậy chứ! Trẻ con nghịch ngợm một chút thì từ từ mà khuyên nhủ nó. Gì mà động tới là cứ gọi tôi lên để giáo huấn! Mụ già chết tiệt đói đòn à?!” Lòng ông bốc lửa ngùn ngụt. Tâm trạng mụ không tốt là mụ đòi lên lớp ông, cơ mà tâm trạng ông không tốt là ông chém chết luôn chứ ở. “Con của tôi phải đổi lớp, phải học nhảy lớp!”

Thầy giáo dẫn ông tới đầu cầu thang nhỏ giọng nói: “Như vầy đi, thành tích học tập của Tôn Tiểu Mễ tốt nhất lớp, nhưng để nhảy lớp thì phải vượt qua một loạt cuộc thi. Nhóc nhỏ có thi nổi không?”

“Không sao cả, tôi thuê giáo viên trung học dạy Tiểu Mễ rồi, thi nhảy lớp có là sá gì.” Ông khá tin tưởng vào Tiểu Mễ. Thi lên trung học chẳng nhằm nhò gì với thằng cu đâu.

“Vậy tôi dẫn anh tìm hiệu trưởng nói chuyện.” Thầy giáo cười hòa ái, nếp nhăn nơi khóe mắt xoắn thành một nùi hệt như một đoá hoa cúc. :v

“Ngài họ gì?” Ông hỏi thầy giáo.

“Tôi họ Lý, giáo viên lớp ba khối sáu. Nếu Tiểu Mễ  nhà anh có thể vượt qua cuộc thi thì hãy đến với lớp của tôi.” Thầy Lý nói rõ ra như thế khiến lòng ông khẽ rung động. Có thể thấy Tiểu Mễ nhà ông ở trường học rất có duyên đấy, thầy Lý cũng rất ưa thích Tiểu Mễ kia kìa.

“Được, để tôi dẫn Tiểu Mễ đến phòng Giám hiệu tìm hiệu trưởng.”

Ông cùng thầy Lý đi vào lớp Tiểu Mễ. Bạn học của Tiểu Mễ cứ thấy ông là đâm đầu chạy trốn, thậm chí còn sợ đến nỗi trắng bệch mặt mày. Chẳng lẽ nhìn ông hung ác lắm sao?

“Ba ơi ~~~” Tiểu Mễ vừa nhìn thấy ông liền chạy tới, ôm lấy tay ông mà lắc tới lắc lui. Bao nhiêu tuổi rồi mà còn như vậy? Thiệt không biết xấu hổ gì hết.

“Con à, cơ hội thể hiện tài năng của con đã tới rồi đấy. Có muốn học nhảy lớp thẳng lên lớp sáu trung học không?” Ông sờ đầu con.

“Muốn, con được nhảy lớp sao?” Tiểu Mễ ngẩng đầu lên, mặt mừng rỡ hỏi.

“Đương nhiên, đi theo ba nào.” Ông dẫn Tiểu Mễ nhà ông đi cùng với thầy Lý đến phòng làm việc của hiệu trưởng. Hồi trước ông từng nhận thầu công trình xanh hoá trường học ở đây nên có quen với hiệu trưởng, lão ta tuyệt đối sẽ nể mặt ông.

Không phải ông khoác lác chứ đầu óc Tiểu Mễ nhà ông rất bá đạo trong học tập, đọc là nhớ, học là biết, thi nhảy lớp trơn tru đến mức khỏi cần dầu ăn, ngữ văn dĩ nhiên là max điểm!! Thầy Lý và hiệu trưởng đều rất kinh ngạc.

Đùa hoài, làm sao mà các cháu không kinh ngạc được cơ chứ? Đây chính là IQ mà ông các cháu đã dùng biết bao nhiêu tiền để bồi bổ mà. Làm như mời gia sư là miễn phí chắc? Làm như tiền là tự ói mà ra chắc? Chỉ cần có thể thoát khỏi cô Trương thì tiêu bao nhiêu tiền ông cũng cam lòng. Không thể để cho mụ ta hủy hoại con ông được.

Thầy Lý dễ dàng đón chào Tiểu Mễ nhà ông. Ông và thầy trao đổi số điện thoại, về sau có chuyện gì thì còn biết đường liên hệ.

Cùng đi với Tiểu Mễ trên đường ra khỏi trường học, ông hỏi nhóc nhỏ, “Môn ngữ văn của con kém nhất mà, hôm nay sao thi được 100% vậy?”

“Tại con ghét cô giáo Trương nên cố tình học thấp điểm để đùa cô chơi.” Tiểu Mễ thành thật khai báo.

Ông tiện tay tát thằng ranh một cái, “Đê ma ma, mày cố tình thi thấp điểm để chọc tức con bạch cốt tinh kia nhưng lần nào người bị lên lớp cũng là ba mày. Mày muốn ăn đòn có phải không?!”

Tiểu Mễ kêu oai oái, “Ba, cô Trương đối xử tệ với con là có nguyên nhân đấy.”

“Nguyên nhân gì?”

“Ngày nhà giáo cô có đến mua quần áo ở tiệm nhà mình nhưng ba không hề giảm nửa giá cho cổ. Đã thế hôm nọ cô bệnh ba cũng không mang quà đến thăm cổ trong khi phụ huynh của bạn con lại đến quá trời luôn.” Tiểu Mễ lần lượt dạy ông từng nguyên nhân một.

“Móa, vãi cô ~ Cô mày bệnh chết cũng không liên quan tới tao. Bả có phải phụ mẫu tổ tông của ba mày đâu, mắc mớ gì ba mày phải đến thăm bả. Con à, ba mày tự mình thi đậu trung học đấy, dựa vào cái gì ba mày phải nịnh nọt bả? Chắc tức chết quá.” Ông động viên con như thế. Thời nay nhân tâm hư mất rồi, toàn là con buôn hạ lưu đi làm gương xấu cho xã hội cả thôi. Chết tiệt, cảnh sát Lý rảnh quá hay sao mà tìm con của bả uống trà vậy?
Ông đưa Tiểu Mễ đến phòng khám A Triết. A Triết sẽ dẫn nó về nhà, giảng bài cho nó, xem nó làm bài tập. Ông là ông không được giỏi mấy cái phương diện này cho lắm.

Ông thường xuyên ngồi ăn cơm một mình ở tiệm Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ. Lão Ngũ mỗi lần thu tiền cũng chỉ lấy của ông một ít tiền tượng trưng. Ông không biết làm cơm, ông chỉ biết ăn cơm thôi.

Trong khoảng thời gian này đều là Lam Thiếu Bằng ăn cơm với ông. Hai người ăn cơm cùng nhau cảm giác rất ấm áp, ít nhất lúc ông uống rượu luôn có một người đẹp cạn ly cùng mình. Hôm nay người đẹp ăn cơm ở ngoài, bỏ ông bơ vơ buồn bã héo queo. Người ăn cơm cùng ông lại đi ăn cơm cùng người ta khiến ông trở thành người lớn cô đơn.

Vì vậy ông gửi một tin nhắn đến Lam Thiếu Bằng, viết rằng: Quả nhân có tật, quả nhân thích quay tay. (Ảnh chế câu nói của Tề Tuyên Vương đáp lại với Mạnh Tử khi Mạnh Tử dâng tấu khuyên ngài thi hành nền chính trị nhân từ: “Quả nhân có tật, quả nhân háo sắc.”)

Chưa đầy một lúc, Lam Thiếu Bằng đáp trả lại ông rằng: Quay tay thì vô toilet mà quay!

Thiệt là vô tình quá đi… Vì vậy ông nhắn thêm một tin nữa: Hai ta phải quay cùng nhau, cùng làm một đôi Hồ Lô Huynh Đệ. (trong phim hoạt hình Hồ Lô Biến của Trung Quốc)

Lát sau, Lam Thiếu Bằng trả lời, Muốn Hồ Lô Huynh Đệ thì mờibật ti vi, cầm điều khiển từ xa lên mà mở sang Kênh thiếu nhi.

Ông lại nhắn tiếp: Kênh thiếu nhi không cóchiếu Hồ Lô Huynh Đệ. Hai ta về nhà thưởng thức tình trai nồng nàng trên giường, tự thưởng nghiệm Hồ Lô Huynh Đệ đi.

Lam Thiếu Bằng trả lời: Xã hội sáng tạo hài hòakiểu gì mà lại khiến anh méo mó dữ vậy? Buổi tối anh đóng cửa hàng rồi tới đón tôi nha. Tôi đợi anh trước nhà hàng lớn nhất thành phố.

Ông biết ngay Lam mỹ nhơn không nỡ dìm ông mà. Ông nhẩm tính thời gian, sau khi ăn xong bèn tính tiền rồi nói chút chuyện mua nhà mua cửa với vợ Lão Ngũ. Vợ Lão Ngũ hỏi, “Hùng ca, chừng nào lấy hoá đơn mua nhà được vậy?”

“Xem chừng lúc bàn giao công trình sẽ có hóa đơn thuế giá trị gia tăng đấy. Để tôi canh chừng, có hóa đơn tôi sẽ báo với Lão Ngũ cho.” Ông nhận lại tiền thừa từ vợ Lão Ngũ.

“Được, em với Lão Ngũ không rành mấy vụ này lắm, nếu bên công ty có gì mới thì Hùng ca nhớ báo cho tụi em biết nha.” Vợ Lão Ngũ nói.

“Lão Ngũ đâu rồi? Hôm nay không thấy gã đâu hết trơn.”

“Ảnh ở phòng bếp đấy, hôm nay đông người.”

“Vậy hai người tiếp tục nhé, tôi đi trước đây.”

Xem Lão Ngũ người ta mở cửa tiệm nhỏ thuận vợ thuần chồng êm đềm như thế kìa, về sau ông với Lam Thiếu Bằng cũng sẽ êm đềm như vậy đấy, ông tự tin lắm.
Kiểm kê hàng hoá, ông dọn mớ quần áo tồn kho ra ngoài để mai bán giảm giá rồi nhìn xem nên nhập về kiểu quần áo nào tiếp theo. Dọn đến dọn lui khiến hai cô phục vụ hôm nay về hơi trễ. Sau khi hai người về, ông dọn vệ sinh cửa hàng một chút rồi khóa cửa đi đón Lam Thiếu Bằng.

Nhà hàng lớn nhất thành phố vốn đối diện tiệm Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ, rất gần phố tiệm nhà ông. Ông nhìn thấy Lam Thiếu Bằng đứng trước cửa nhà hàng, từ chối bạn bè đòi đưa về, hắn nhất định đang đợi ông đón về nhà đấy.

Chờ đồng nghiệp hắn đi rồi, ông mới cưỡi mô-tô đến bên cạnh hắn. Ông không thích lén lút, nhưng ông vẫn đang lo lắng đến suy nghĩ của Lam Thiếu Bằng để chăm sóc cho tuyệt thế mỹ nam một cách trọn vẹn. Lam Lam à, anh vậy mà sao em không thấy được vậy?

Lam Thiếu Bằng uống khá nhiều, mùi rượu trên người hắn phả vào mặt ông, nhưng hắn không say, Lam không say chính là ngàn chén không say mà.

“Sao giờ này anh mới đến?” Lam Thiếu Bằng hỏi ông.

“Bữa nay anh kiểm hàng cả tiếng đồng hồ để ngày mai còn đi nhập hàng nữa.” Ông giải thích.

Lam Thiếu Bằng lên mô-tô, ôm eo ông từ phía sau, tựa vào người ông như một chú Koala ôm một cây đại thụ không buông tay.

“Bộ anh thật sự kinh doanh đứng đắn hả?”

“Em vẫn coi anh là bảo kê thu phí sao?” Chết oan mất thôi… Lam Lam à, người ta là dân làm ăn đàng hoàng mà.

“Ha ha ha, anh cứ như bảo kê ấy. Đồng nghiệp của tôi còn hỏi sao hôm nay tôi lại có thêm một thằng bảo kê xum xoe đi theo, hỏi bộ tôi thuê bảo kê đó hả…” Lam Thiếu Bằng tựa hồ rất vui vẻ, lời nói lúc này nhuốm màu hạnh phúc.

“Cái này ấy à? Anh là vệ sĩ đấy, bên người doanh nhân thành đạt nào lại không có vệ sĩ.” Ông mà là bảo kê hả? Mấy thằng bảo kê đó toàn dân cao to đen hôi, ai như ông dáng người cân đối tướng mạo tuấn mỹ như này? Nhìn đám trẩu tre ấy tởm chết được.

“Được rồi, đi thôi, chúng ta đến công viên Nhân Dân tản bộ đi.”

Tản bộ là ý hay. Bình thường cả ông và Lam Thiếu Bằng đều bận rộn nên vẫn chưa hẹn hò nói tiếng yêu đương chính thức một lần nào. Thừa dịp đêm nay trăng sáng, hỡi công viên Nhân Dân ~ Bọn ông đạp trăng mà đến đây ~~~~~

Gửi xe ở bên ngoài, công viên Nhân Dân là công viên tự do, không thu vé vào cửa. Ban đêm không có mấy người đến đây đi dạo, nhưng tình nhân thì lại không thiếu.

Các cặp nam nữ bạo gan công khai “ứ ừ” trong công viên, đằng sau rừng cây, đằng sau hòn non bộ. Âm thanh truyền đến khiến người ta phải đỏ mặt xấu hổ. Chúng trẻ trâu này thường không có dè dặt gì sất, thế nên thấy riết nghe riết rồi cũng nhàm.

Nói thì nói như thế, nhưng lúc ông và Lam Thiếu Bằng tản bộ vẫn cảm thấy không thoải mái chút nào. Khung cảnh vốn rất tự nhiên lại bị con người làm ô uế hết.

“Công ty của tôi định tiến hành tuyên truyền hoạt động quy mô lớn tại công viên Nhân Dân, đến lúc đó có hoạt động rút thăm trúng thưởng, anh đến không?” Lam Thiếu Bằng hỏi.

“Đương nhiên sẽ đến, anh thích nhất là tham dự rút thăm trúng thưởng đấy.” Ông cười hỏi, “Phần thưởng cao nhất là gì?”

“Là thẻ ưu đãi trị giá năm mươi tám nghìn tệ. Lúc người khác mua nhà anh có thể đổi nó thành tiền mặt.”

“Dùng thẻ ưu đãi như nào nhỉ?” Ông vẫn không hiểu. Khi người khác mua nhà, ông bán thẻ ưu đãi cho người khác rồi người khác phải làm sao?!

“Nếu có người mua nhà, anh đưa thẻ ưu đãi cho người kia đổi lấy năm mươi tám nghìn nhân dân tệ tiền mặt, sau đó bảo người kia đưa lại cho anh hai mươi tám nghìn, người mua nhà sẽ tiết kiệm được ba mươi nghìn, hai bên đều có lợi.” Lam Thiếu Bằng giải thích.

Ông gật gù, thì ra còn có vụ này nữa.

=========

Lời của tác giả: tiếp theo lại có xôi thịt ~~~~~

Nhắn nhủ của biên tập:

Cái đoạn thẻ ưu đãi này có giải thích ở chương sau, cơ mà giờ Cá giải thích luôn: Nếu trúng được thẻ ưu đãi, anh Khỉ sẽ đem cho người khác chiếc thẻ này rồi người ta sẽ dùng chiếc thẻ này để được giảm năm mươi tám nghìn khi mua nhà, nhưng bù lại người ta sẽ đưa lại cho anh Khỉ hai mươi tám nghìn. Vậy là người ta có tiền và anh Khỉ cũng có tiền.

Chương 27

“Vậy chính xác là người mua nhà sẽ dùng thẻ ưu đãi để được giảm giá năm mươi tám nghìn, sau đó người đó chia phân nửa số tiền đó cho anh hả?

“Đúng thế.”

“Chừng nào công ty em tổ chứ bốc thăm vậy? Anh muốn tham dự quá.” Dịp tốt như vậy đời nào ông mày bỏ qua, có cơ hội kiếm thêm hai mươi mấy ba chục nghìn mà không đi thì ông bứt não vứt mợ nó luôn đi cho rồi.

“Rút thăm trúng thưởng là chuyện hên xui, anh dám khẳng định anh sẽ trúng giải à?” Lam Thiếu Bằng hỏi.

“Dạo này số anh hên lắm, thẻ ưu đãi năm mươi tám nghìn phải là của anh thôi.” Ông trông rừng cây xung quanh khá là yên tĩnh, bèn xuất ra khuôn mặt tươi cười hèn mọn bỉ ổi đùa giỡn con trai nhà lành, thò tay nâng cằm Lam Thiếu Bằng, “Mỹ nhơn ~ cười cái cho ông xem nào.”

Lam Thiếu Bằng mỉm cười, nụ cười của hắn như đoá quỳnh bung nở giữa đêm tối, “Cười cho anh xem à? Nếu anh mua thật nhiều nhà ở công ty tôi thì tôi đây mỗi ngày đều cười cho anh xem.”

“Một nụ cười đáng giá ngàn vàng.” Ông ghét nhất là Lam Thiếu Bằng nhắc tới chuyện nhà đất vào lúc này, gì đâu mà cứ chọn khoảnh khắc lãng mạn nhất mà quăng mấy căn nhà vào hà, “Mấy lúc này em đừng có nói chuyện nhà cửa được không? Anh muốn chúng mình nói chuyện khác cơ.”

“Anh muốn nghe cái gì?” Lam Thiếu Bằng hỏi ông.

“Anh muốn nghe em nói em yêu anh.” Da mặt dày ăn đủ, ông phát huy sự vô liêm sỉ của mình đến cực hạn.

Lam Thiếu Bằng bẻ tay ông ra rồi liếc mắt, và rồi ông chợt ngây người bởi hành động tiếp theo của hắn – Hắn kéo ông về phía trước rồi in lên môi ông nụ hôn của hắn.

Môi của hắn mang mùi rượu, hương vị không được tốt lắm, còn ông mang mùi thuốc lá, hương vị cũng tệ như thế thôi. Giờ phút này bọn ông tựa như làn khói hương rượu hoà quyện vào nhau. Lam Thiếu Bằng đã dùng hành động tỏ ý tiếp nhận ông như thế, vậy ông đây cũng không cần khách khí.

Sau khi trấn định trở lại, ông đảo khách thành chủ, ôm chặt lấy Lam Thiếu Bằng, chủ động xuất kích. Ban đêm bốn phía đen kịt, không một bóng người. Nếu Lam Thiếu Bằng không ngại thì ông thấy hai đứa ông đánh dã chiến cũng là một ý hay đấy.

Có tiếng bước chân, có người đang đi về phía này. Ông xoay người đối mặt với người tới. Lam Thiếu Bằng bị ông ôm vào trong ngực, đưa lưng về phía người này. Tay của ông đỡ lấy lưng Lam Thiếu Bằng, còn hắn thì tựa trên vai ông mà ôm chặt lấy ông.

Ngọn đèn mờ nhạt chỉ chiếu mơ hồ lên gương mặt kẻ đến, nhưng ông vẫn nhận ra hắn là ai. Dù không thấy rõ mặt nhưng với khí chất này, ông đã biết ngay hắn chính là tình địch của ông. Lại nói, tình địch rễ hành tại sao không trở về nhà với người vợ đang mang nặng đẻ đau mà lại lén lút xuất hiện trong công viên giữa đêm khuya vắng thế này?

Cẩn thận nhìn lên. Sau lưng Chu Nghệ Thông còn một cậu trai trẻ quần áo nhếch nhác nữa, thì ra bọn hắn cũng chơi dã chiến hăng hái cả buổi trong công viên.

“Không ngờ cậu lại đi cùng với hắn!!” Giọng điệu chỉ trích âm trầm của Chu Nghệ Thông vang vọng trong rừng cây yên tĩnh.

Lam Thiếu Bằng không quay đầu lại. Hắn nghe ra người nói chuyện là Chu Nghệ Thông, bèn lạnh nhạt nói, “Tôi đi với ai không liên quan đến cậu.”

Chu Nghệ Thông bị Lam Thiếu Bằng chọc giận liền hổn hển nói: “Không ngờ cậu lại có thể đi cùng với một tên vô lại như thế. Tôi còn áy náy ngày đó cậu không chào mà đi, nào ngờ cậu đã thông đồng thành gian với tên lưu manh đó từ đời nào! Không chào mà đi chẳng qua là do cậu lấy cớ mà thôi!”

“Ha ha ha, buồn cười làm sao.” Lam Thiếu Bằng chỉ hơi liếc mắt nhìn hắn chứ hoàn toàn chẳng thèm ngó tới, “Cậu có thể kết hôn, còn có thể tìm tình nhân, chẳng lẽ tôi không thể theo đuổi hạnh phúc của mình sao? Cậu cho rằng cậu còn liên quan tới tồi à? Cậu có tư cách gì mà chỉ trích tôi?”

“Cậu là của tôi, tôi muốn cậu rời đi thì cậu mới có thể đi! Tôi không muốn thì cậu ngươi vĩnh viễn là của tôi!”

Nhưng những lời nói ích kỷ này của Chu Nghệ Thông chỉ cốt khiến Lam Thiếu Bằng cười nhạo mà thôi.

“Tôi thuộc về chính mình, đừng ai hòng ra lệnh cho tôi. Cậu cho cậu là ai? Cậu mà rời cha thì chẳng còn là cái thá gì cả, người đi đường không ai nhận ra cậu cả!” Lam Thiếu Bằng cười, tựa trên đầu vai ông, vòng tay ôm lấy eo của ông mà nói, “Cậu chớ xem thường bọn tôi, bọn tôi đi trên đường ít nhất còn có người chào hỏi đấy. Cậu mà có sao?”

“Vậy thì sao? Hiện tại tôi đang có thế lực nhưng cậu không có! Tôi có thể đạt được thứ tôi muốn mà cậu thì không thể!”

“Thấy chưa? Nói chuyện với thứ phế vật ngu xuẩn chỉ tổ lãng phí thời gian thôi.” Lam Thiếu Bằng tựa hồ phát hiện ra bản chất của Chu Nghệ Thông, hắn gần như trào phúng trong tuyệt vọng.

Thế lực? Mày mà coi là có thế lực à? Ông liếc nhìn chằm chằm vào Chu Nghệ Thông. Thằng cẩm hường loè loẹt này ngoài tướng mạo ra thì ếu có gì sất. Sao cha mẹ nó có thể sinh ra một cái rễ hành thất bại như vậy chứ? Phải cho nó chui lại vào lô để cha mẹ nó xếp hình đàng hoàng lại một lần nữa mới được.
Ông cóc muốn phản ứng với nó, chỉ cố ý ôm ấp Lam Thiếu Bằng chọc giận cái rễ hành, kề vai sát cánh đi sát qua hắn. Cậu trai phía sau hắn hung hăng trừng mắt Lam Thiếu Bằng. Nhưng thằng này còn chẳng bằng cái móng chân của Lam Thiếu Bằng, từ dung mạo đến khí chất đều là hoàn toàn tầm thường, giẻ rách.

“Trừng cái rắm, mẹ nó bức quá ông móc mắt của mày ra cho chó ăn bây giờ.” Ông nhe răng nhếch miệng cực kỳ hung dữ uy hiếp thằng kia.

Chu Nghệ Thông cũng quay đầu lại ác trợn mắt nhìn cậu trai đầy hung hăng. Cậu trai thay đổi sắc mặt hừ một tiếng rồi quay người đi.

“Lam Thiếu Bằng, cậu chờ đã!” Chu Nghệ Thông quát lên sau lưng bọn ông.

Hừ! Lam Thiếu Bằng hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm ngó ngàng tới hắn mà cùng ông rời khỏi công viên.

Mô-tô phóng nhanh, gió lạnh ập vào mặt giúp ông vô cùng thanh tỉnh. Trong thâm tâm ông lo sợ, Chu Nghệ Thông không chịu từ bỏ ý đồ, xem ra nhất định phải giết nó chết mới được. Cơ mà giết nó thì dễ mà thoát thân thì khó, với lại giết chết nó thì tiện cho nó quá. Với kiểu thái độ trâu bò như thế thì phải tìm cách thông cho nó dở sống dở chết mới được.

Khi về đến nhà thì đã khuya, Tiểu Mễ và A Triết đã ngủ mất rồi. Ông và Lam Thiếu Bằng nhẹ chân nhẹ tay mở cửa, cởi áo khoác, chuẩn bị rửa mặt để đi ngủ.

Lam Thiếu Bằng thay đổi quần áo, cầm đồ dùng cá nhân đi vào phòng tắm. Hắn cởi quần áo ra, mở vòi sen. Nước ấm từ vòi hoa sen trượt xuống làn da mượt mà của hắn. Dĩ nhiên nhìn lén người khác tắm là thất đức, nhưng ánh mắt của ông đã bị khống chế, hai con ngươi tẩy lễ thân thể Lam Thiếu Bằng cùng dòng nước ấm. Nhìn từ hai quả ô mai nho nhỏ trên lồng ngực cho đến đoá hoa cúc còn mọc ra thêm cái vòi voi ở phần dưới thân… ông nhìn không sót một chi tiết nào.

Thật ra cửa phòng tắm là bị khoá đấy, nhưng ông là chủ nhà nên ông có chìa khóa… Í hí hí hí hí…

Lam Thiếu Bằng tắm xong bèn cầm lấy xà phòng ném thẳng vào mặt ông. May là ông đã từng được tôi luyện nghiêm chỉnh nên kịp thời đóng cửa lại, xà phòng không có bay trúng.

“Rình rình cái gì? Tôi có anh cũng có. Bệnh hoạn.” Lam Thiếu Bằng mắng một câu trong nhà tắm.

Thiệt là… Nhìn có tí cũng không được. Ban nãy trong công viên em còn nhiệt tình biểu thị em yêu anh như vậy mà về nhà lại thay đổi một trăm tám rồi. Lòng nam nhân như kim dưới đáy biển, ông chỉ muốn Định Hải thần châm thôi mà Long vương lại không chịu đưa cho ông. Tốt xấu gì bọn hắn cũng gọi ông là Tôn Hành Giả mà. Đây chính là sự khác biệt giữa truyền thuyết và sự thật nè.

“Nhìn cũng không được sao? Có phải chưa nhìn qua bao giờ đâu?”

“Tôi chỉ nói là có một tên thiểu năng chỉ biết nhìn lén, quang minh chính đại đi vào miễn phí mà hắn không đi. Ngốc hết sức.”

Vậy thì…Hắc hắc hắc… Miễn phí vé vào cửa mà còn được quang minh chính đại nhìn, ông khách khí hư tình giả ý. Nhanh chóng mở cửa phòng tắm, ông sải bước tiến vào rồi đưa tay khóa cửa lại.

Xung quanh Lam Thiếu Bằng là hơi nước vây quanh. Mái tóc đen ẩm ướt dán lên những đường cong hoàn mỹ trên thân thể hắn, hai màu trắng đen đối lập kích thích tầm mắt của ông. Nhiệt khí hun đỏ trên hai gò má, sóng mắt long lanh gợi tình, lấp lánh rồi biến mất nơi khoé mắt theo chuyển động của con ngươi.

Ông bị yêu tinh này mê hoặc, trong mắt chỉ còn lại người đàn ông đã khiến ông thất thần này thôi. Ông không biết mình đi đến trước mặt hắn như thế nào. Đến lúc cảm giác trên người mình ướt sũng, ông đã ôm lấy yêu tinh mà hôn lên cặp môi đỏ mọng của hắn.

Hắn không đẩy ông ra là ngầm đồng ý hành vi của ông. Ông cảm nhận được Lam Thiếu Bằng đang tiếp nhận ông. Hắn không dùng ngôn ngữ biểu đạt nhưng hành động của hắn đã nói rõ hết thảy. Đầu lưỡi của ông tiến vào miệng của hắn mà quấn lấy, mà dây dưa cùng đầu lưỡi của hắn. Ông muốn ôm hắn như vậy cả đời, hung hăng hôn hắn, áp hắn dưới thân thể của mình, chiếm hữu thân thể của hắn một lần rồi lại một lần, sau đó nói với từng kẻ muốn nhúng chàm hắn rằng: Bọn bây chán sống rồi đúng không?!

Quần áo bị vung đến bên tường, Lam Thiếu Bằng ngắm nhìn thân hình cường tráng màu đồng của ông không chớp mắt. Dí vật lớn cứng rắn vào hắn, ông biết rõ hắn có thể cảm giác được nhiệt độ nóng bỏng đầy kích thích kia.

Ông nâng niu thân thể trắng nõn, bình tĩnh nhìn ánh mắt của hắn, nhìn thật lâu. Lam Thiếu Bằng như muốn nói với ông điều gì đó, nhưng ông chợt đặt ngón trỏ trên môi hắn, “Đừng nói gì cả. Chúng ta hãy dùng thân thể cảm nhận và biểu đạt tất cả tình cảm đi.”

“Hùng ca văn nghệ rồi…” Lời nói của Lam Thiếu Bằng bị ông giam vào miệng. Tất cả ngôn ngữ vào lúc này đều dư thừa cả. Anh muốn nghe âm thanh từ thân thể em, những tiếng rên ngân nga, những tiếng thở dốc động tình, và cả tiếng thét lên đỉnh thật chói tai nữa.

Thổi ra luồng khí ấm nóng, quả mọng trước ngực bị kích thích khẽ run… Ngậm lấy nó, vuốt ve liếm láp nó… khiến chủ nhân của nó thầm rên một tiếng, đôi mắt trong ngần khẽ giăng một chút sương mù, đôi má cũng đỏ ửng thêm một ít, quả mọng trước ngực căng lên, chỗ tư mật bên dưỡi co rút rõ rệt.

Phản ứng mẫn cảm kích thích thần kinh của ông… Thêm nữa… Thêm nữa… Tuy không phải người đàn ông đầu tiên của hắn, nhưng ông phải là người cuối cùng!

Ông đè lại nhụy hoa nhỏ đang co rút không ngừng, ngón tay thô ráp ma sát cửa vào. Lam Thiếu Bằng vặn vẹo thắt lưng. Hắn muốn ông cho hắn nhiều hơn nữa, bèn chủ động tách hai chân quấn lên thắt lưng ông.

Dầu bôi trơn rót vào nhuỵ hoa, ông đã nhẫn nại tới cực điểm đến mức sắp nổ tung ra, nhưng ông không dám quá thô bạo, cẩn thận mát xa chỗ tư mật của Lam Thiếu Bằng từng chút một rồi đưa lưỡi liếm chất lỏng rỉ ra từ họng pháo.

Cực lực tách ra bắp đùi của hắn, khoang miệng ẩm ướt ấm áp bao lấy toàn bộ vật cứng của hắn, đầu lưỡi linh hoạt chen vào lỗ nhỏ ở đỉnh. Mỗi lần phần da thịt mềm mại bên trong bị liếm vào, Lam Thiếu Bằng lại ngưỡng cổ lên, hai tay chống ra sau lưng, vừa định kêu ra tiếng thì lại bị ông che miệng lại, “Khẽ một chút nào, em muốn đánh thức A Triết và Tiểu Mễ sao?”

Lam Thiếu Bằng cắn ngón tay, chịu được từng đợt từng đợt kích thích, hai gò má ửng hồng, nâng hông lên đong đưa để tìm kiếm thêm nhiều khoái cảm nữa. Ông dùng sức mút vào một viên bi, lối vào của hắn lập tức chảy ra một lượng lớn chất lỏng, trượt thẳng đến hòn bi đang bị mút.

Cửa vào nhụy hoa liên tục co rút, khe mông trắng muốt đã chuyển sang màu đỏ của sắc dục. Lối vào hé ra đã biến thành màu đỏ tươi hấp dẫn từ lâu, tham lam mút lấy ba ngón tay.

Ông rút ngón tay ra, tách khe mông hắn ra, nhắm vật cứng hung tợn vào ngay nhuỵ hoa rồi chậm rãi đẩy hông vào. Thấy hai người đã kết chặt cùng nhau, ông bắt lấy chân người dưới thân, buộc chúng phải dang rộng hơn nữa.

Hắn vịn lấy cánh tay ông, nhắm hờ mắt, há to miệng mà thở. Thân thể hắn bị vật cứng của ông căng ra rồi nhồi vào. Ông cố ý rời khỏi một chút, rút ra một ít gần bên ngoài rồi lại chen vào, mị thịt lại đâm vào giữa nhuỵ hoa. Hình ảnh ấy hương diễm vô cùng, người dưới thân không khỏi phối hợp rên rỉ động lòng người khiến thú tính của ông chỉ chực sôi trào.

“Ah… Sâu quá…” Lam Thiếu Bằng cắn ngón tay sợ mình lỡ đánh thức A Trạch và Tiểu Mễ.

Ông hoàn toàn mắt điếc tai ngơ với lời nói của hắn. Trong đầu ông lúc này chỉ còn mục tiêu kế tiếp, là dốc sức chiếm hữu hắn, khiến hắn đời này đều không thể nào rời khỏi ông, mỗi ngày trôi qua đều nghĩ về ông. Hắn là người yêu của ông, và chỉ có thể là người yêu của ông!

Ông đâm vào mạnh hơn, đặt bàn tay thô ráp trên ngực Lam Thiếu Bằng, ngón tay vừa niết vừa xoa quả mọng. Tiếng kêu của hắn liền chuyển thành tiếng rên mềm mại đáng yêu, trong đôi mắt mờ sương chỉ còn nước mắt kích tình. Tiếng da thịt va chạm vang lên rõ ràng trong đêm khuya tĩnh lặng. Ông ra sức xỏ xuyên hắn, kích thích điểm mẫn cảm của hắn. Lam Thiếu Bằng thét cao giọng, ông nuốt tiếng kêu của hắn vào miệng một lần nữa.

Đêm còn dài mà, không khiến cho vợ mình sướng đủ thì ông làm sao mà trở thành người chồng của năm được? Hắc hắc hắc hắc… … … …

… … … …

Lam Thiếu Bằng mơ màng bị ông đặt lên trên giường. Ông vẫn như trước, cố gắng trồng ô mai trên người hắn, mở chân hắn ra. Mỗi một tấc trên nửa thân dưới của hắn đều bị hôn cắn. Phần đùi non mềm căn càng không thể buông tha… Tiếp tục phấn đấu nào.

“Đồ sắc quỷ nhà anh!” Lam Thiếu Bằng một cước đá văng ông ra. Hắn tỉnh lại lúc nào vậy? Uầy, lần sau phải chú ý mới được.

Chương 28

Đời là bể khổ, qua được bể khổ là qua đời. Người như ông đây mỗi ngày không biết bôn ba bốn phía làm quần quật như vậy là vì cái gì. Lúc ban đầu là vì để nuôi Tiểu Mễ và thằng đệ, còn bây giờ là để nuôi Tiểu Mễ và mua nhà cho thằng đệ. Không phải luật hôn nhân nói ai mua nhà thì khi ly hôn được căn nhà sao? Nếu ông mua nhà cho thằng đệ, vậy thì căn nhà kia thuộc về nó rồi.

Kế hoạch là như thế này: Tiều đâu đầu tiên. Ông nhẩm tính thử chi tiêu của cả nhà. Chỉ một năm học Tiểu Mễ thôi là đã tốn hết mấy chục nghìn rồi, tiết kiệm tiền vĩnh viễn là một chủ đề muôn thuở. Cho vay mua nhà không thể không cân nhắc. Ông hỏi Lam Thiếu Bằng, “Vậy vay mua nhà được không?”

“Anh hỏi về vay công quỹ hay vay công thương?” Lam Thiếu Bằng hỏi.

“Vay công quỹ và vay không thương có gì khác nhau?” Ông mù mờ về vụ này lắm. Hồi đầu làm kinh doanh thiếu tiền, ông không có vay, đại đa số tiền hàng đều là mượn anh em Hồng Đào hay mượn Phong ca thôi.

“Cách tính lãi suất của hai loại vay khác nhau. Vay công thương vay lãi suất cao, vay công quỹ lãi suất thấp. Nhưng cả hai đều phải trả cho ngân hàng rất nhiều tiền, mua nhà thì nên trả tiền một lần là tốt nhất.” Lam Thiếu Bằng giải thích.

“Vậy nếu anh vẫn vay đề mua nhà, nhưng sau khi anh phát tài thì trả ngân hàng một lần luôn, thế thì tiền lãi sẽ không cao nhỉ?”

Lam Thiếu Bằng chép miệng chậc lưỡi, nhìn ông như nhìn thằng não cá, “Khi vay anh sẽ phải kí hợp đồng với ngân hàng. Hợp đồng cho vay chia làm hai loại: bản ngạch tiền vốn và bản ngạch tiền vốn lẫn lãi. Bình thường vào thời điểm cho vay, họ sẽ đưa ra hợp đồng bản ngạch tiền vốn lẫn lãi cho anh ký. Nếu anh không biết gì hết mà cứ ký thì về sau sẽ phát hiện: Số tiền anh trả cho ngân hàng là tiền lãi, vài năm sau trả đủ tiền lãi thì anh mới bắt đầu trả lại tiền nợ cho ngân hàng. Nếu anh trả tiền sớm cho ngân hàng thì coi như anh vi phạm hợp đồng rồi.” Lam Thiếu Bằng tiếp tục giải thích.

“Vì sao chứ? Trả tiền trước là vi phạm hợp đồng sao?!” Ông không hiểu nổi. Trên thế giới này còn có nguyên tắc này nữa sao? Thế vẹo nào mà trả tiền trước thì vi phạm?

“Anh đã ký hợp đồng rồi, trên hợp đồng nói anh mười năm trả hết khoản nợ, mà anh trả tiền trước thời hạn là trái với hợp đồng. Bút sa gà chết mà.” Lam Thiếu Bằng kiên nhẫn dạy ông, thật trái với bình thường làm sao.

Ông suýt nữa đã phun toẹt ra hết sữa đậu nành. Trả nợ sớm mà lại trái với điều ước. Vậy mà gọi là ngân hàng cho dân vì ư? Vãi luyện~ người chịu thiệt mãi mãi là dân đen mà!

Sáng sớm, ông và Lam Thiếu Bằng đi ăn sáng hơi sớm một chút. Hôm nay ông nhập hàng, Lam Thiếu Bằng cứ nằng nặc vòi đi xem hàng với ông. Vì vậy ông mượn xe Lão Ngũ mà chạy như điên trong vòng hai giờ đến chợ sỉ ở thành phố B. Hiện tại thì cả hai đang ngồi trong một quán ăn gần đấy.

May là ông không có vay, đậu xanh rau má nếu mà vay thật và ông mà trả nợ sớm thì coi như vi phạm hợp cmn đồng rồi. Ông muốn tiền! Hoàng Đằng Đạt, cu ghẻ à! Lần này trên thảo nguyên Mông Cổ mà mày không đào ra dầu là ông thẳng tay nhúng thằng ranh mày xuống vạc dầu ép ra dầu à nha!! Tiền đầu tư của ông không thể đổ sông đổ bể được à nha…

Nuốt xuống nước mắt chua xót, ông cắn ngấu nghiến một miếng bánh quẩy một cái cho hả hận, cắn chết bọn ngân hàng luôn.

“Hàng anh nhập về đều lấy từ chợ sỉ này à?” Dáng vẻ của Lam Thiếu Bằng cho thấy hắn thường không tới nơi này. Hắn thầm đánh giá toà nhà hơi cũ trước mắt và còn lầm bầm lầu bầu bình luận, bệnh nghề nghiệp dâng lên đầy mình.

“Đúng thế, đừng thấy chỗ này cà tàn mà nhầm. Tất cả sản phẩm thời trang quần áo giày dép nón mũ đều tụ tập ở đây hết đấy.” Đây là nơi ông thường xuyên đến, phần lớn quần áo phụ kiện trong cửa hàng ông đều xuất phát từ đây. Ông không lấy loại rẻ tiền, hàng giá cao mới là lựa chọn đầu tiên của ông.

“Anh nhập hàng như thế nào?” Lam Thiếu Bằng hiếu kỳ hỏi, “Nghe nói những thứ kia rất rẻ. Mấy cô bé học trò cuối tuần chuyên môn đến nơi đây tìm quần áo đấy. Giá tiền thấp hơn rất nhiều.”

“Thì mấy ẻm chỉ mua hàng dỏm rẻ tiền thôi chứ có mua nổi hàng đắt tiền đâu.” Ông giơ chân lên cho Lam Thiếu Bằng xem giày da của mình, “Đố em đôi giày Chuột Túi* của anh bao nhiêu tiền đấy?”

Lam Thiếu Bằng nhìn cả buổi rồi hỏi, “Một nghìn?”

Ông lắc đầu, hắn lại hỏi, “Hơn một nghìn?”

Ông lại lắc đầu, duỗi ra năm ngón tay. Lam Thiếu Bằng hơi kinh ngạc, “Năm nghìn?”

“Em hạ giá xuống bớt đi.” Anh có phải đại gia đâu, Lam Lam thân yêu à!

“Năm trăm.” Lam Thiếu Bằng khẳng định.

“Năm mươi á.” Ông có chút đắc ý, lắc lắc chân mà đáp.

“Rẻ dữ vậy? Tìm ở đâu ra đấy? Là hàng thật sao? Tôi cũng đi mua luôn.” Lam Thiếu Bằng vừa thấy hàng rẻ là cặp mắt lòe lòe sáng lên. Hắn mới lắp đặt thiết bị phòng ở nên cũng tiết kiệm lại chút.

“Chỗ cửa hàng đó đó.” Ông chỉ một ngón tay, cách chợ sỉ không xa có một cửa hàng Chuột Túi. Lam Thiếu Bằng đặt đũa xuống rồi hứng thú đứng lên, “Tôi cũng đi mua một đôi giày.”

“Em đừng đi, lần trước chúng nó xả hàng lỗi. Đôi giày của anh là hàng lỗi, anh vừa mới trả năm mươi là chúng nó đã bán rồi.” Ông giữ chặt Lam Thiếu Bằng.
Lam Thiếu Bằng nhìn chằm chằm vào giày ông một hồi lâu, “Giày rất tốt mà, nhìn chỗ nào mà ra lỗi ấy nhỉ?”

“Đế của đôi giày này hơi bị lệch ra đấy. Chân chính không sợ giày lệch, anh của em chỉ cần sửa bậy lại một tí là ngay ngắn lại ngay.” Ông rung đùi đắc ý. Nói thế chứ sửa giày cũng tốn công lắm chứ bộ, may là chân ông cũng ngang ngửa cái giũa.

“… Vậy anh đi đi.” Lam Thiếu Bằng ngồi xuống ăn tiếp.

Nhớ lại lần đầu ông mày nhập hàng, đi lòng vòng ngắm đồ trong chợ sỉ mà không thấy đường xuống lầu luôn. Quầy hàng trong chợ sỉ nhiều cực kỳ khiến ông hoa cả mắt, hơn nữa không gian kín mít, không khí không lưu thông, áp bức vô cùng. Nếu đi chợ xong mà gặp lúc đông đúc, người không có kinh nghiệm đi chợ ở đây sẽ không thể nào đi ra được.

Ông mới đến cửa chợ liền cởi áo khoác ngoài ra. Lam Thiếu Bằng thấy thế liền hỏi, “Anh điên rồi à?  Giờ tháng mấy mà ăn mặc thiếu vải vậy?”

“Em cũng cởi áo ra đi, ở đây đông đúc nóng nực gần chết. Không tin thì chút nữa là biết liền hà.” Ông vác theo hai bao quần áo cần đổi. Lam Thiếu Bằng giúp ông cầm quần áo đi theo sau. Trong lúc chờ thang máy đang dừng trên lầu hai, bọn ông tranh thủ nhìn quanh một chút. Mới đầu Lam Thiếu Bằng còn có hứng thú nhìn vòng quanh, nhìn một hồi không có gì hay liền mất hứng.

Kỳ thật lúc ông bắt đầu kinh doanh, khi tới nơi này cũng là như thế, cảm thấy chẳng có đồ nào đẹp ở đây cả, trông tệ hơn trong cửa hàng nhiều. Thật ra quần áo cửa hàng đều là từ chợ sỉ mà đến đấy, nhưng vì cách sắp xếp trưng bày khác nhau nên người ta dễ nghĩ rằng chợ sỉ không có hàng tốt như ở cửa hàng.

Ông quen đường tìm đến quầy hàng đại lý mình thường mua, đổi lại những mặt hàng bị lỗi, sẵn xem xem có hàng nào mới mẻ không để nhập về.

Lam Thiếu Bằng không nói một lời, đứng bên cạnh ông. Hắn nhìn ông đổi trao đổi hàng và cò kè mặc cả với đại lý bán hàng.

Sau khi thoả thuận ổn thoả, chủ đại lý nói, “Ông chủ Tôn, chút nữa tôi gọi người đem hàng đến cho ông, cách thức vẫn như cũ nhé.”

“Được, vậy tôi đi dạo vòng vòng chút.” Ông bắt đầu đổ mồ hôi rồi, Lam Thiếu Bằng cũng thấy hơi nóng, bèn cởi áo khoác ra.

Bọn ông nhởn nhơ trong chở sỉ, dạo qua từng tầng lầu, từng sạp hàng. Quay lại chỗ đại lý bán sỉ quần áo của mình, bọn ông thấy các cô gái đang mặc cả với chủ đại lý: “Bộ đồ này bao nhiêu tiền?”

“Một trăm tám.” Chủ đại lý nói.

“Bán rẻ chút đi.”

“Chị mua bao nhiêu?”
“Một bộ.” Một cô gái lên tiếng.

“Chị mặc size mấy?”

“Size L.”

“Size L hết hàng rồi. Hay lần sau chị hẵn quay lại nhé?” Chủ đại lý tươi cười chân thành.

Lam Thiếu Bằng kéo ông qua một bên hỏi, “Hồi nãy anh vừa nhập size L về kia mà, sao người chủ đại lý lại nói là hết hàng rồi?”

“Mấy cô kia đâu có đến mua sỉ quần áo mà chỉ đi dạo chơi chơi thôi. Chủ đại lý không muốn hạ giá để bán mỗi một bộ quần áo nên mới bảo rằng không có hàng để đuổi các cô ấy đi.”

“À.” Lam Thiếu Bằng gật gật đầu, “Nhìn không ra, các anh làm nghề này cũng có quy tắc ghê ha.”

“Chứ sao, em bán nhà, anh bán quần áo. Chúng ta đều là dân buôn, tất cả đều chung một đường thôi.”

“Đúng vậy, đều chung một đường. Bên trong chợ sỉ này nóng quá.” Lam Thiếu Bằng thoáng lau mồ hôi.

Sau đó, Lam Thiếu Bằng ưng một chiếc quần. Ông lại trả giá giúp hắn, chuyến đi hôm nay của hắn coi như không phí.

Đi thang máy xuống lầu, ông thấy quần áo đã được mang đến ở cửa ra vào. Người đưa hàng quen mặt ông, đưa cho ông mấy bọc quần áo to đùng. Ông và Lam Thiếu Bằng nhanh chóng vác quần áo ra bãi giữ xe.

Lam Thiếu Bằng chưa từng trải qua việc này, vậy mà hôm nay ẻm lại phải vác một bọc nhựa mấy chục kí lô chạy ra bãi đỗ xe như chạy nạn. Đi mười phút đến xe, em nó vứt bọc nhực trên mặt đất mà thở hồng hộc.

“Mệt chết đi được, mỗi lần anh nhập hàng là đều phải vác bọc lớn như vậy đó hả?” Lam Thiếu Bằng vịn nóc xe, thở ra đầy nặng nhọc.

“Ừa, nhờ người mang ra xe thì phải tốn thêm tiền, còn tự vác thì không tốn tiền.”

Ông vừa thở gấp thở ra một hơi, chợt nghe điện thoại di động của mình vang lên… Anh thật độc anh thật độc…

“A lô, Lão Ngũ hử… Cái gì? Dương Đại Vĩ dẫn người đến đập phá cửa hàng của tao á?! Đệt mợ, đồ con rùa chán sống!” Ông nhảy dựng lên. Đập phá cửa hàng của ông thì đứa chết mợ nào bồi thường? Được lắm, chúng bây cứ chờ đấy cho ông!!

Lam Thiếu Bằng không biết đã xảy ra chuyện gì bèn hỏi: “Sao vậy?”

“Sao là sao?” Ông vội vã mở cửa xe nói, “Lên xe về nhà, trong nhà xảy ra chuyện rồi. Chu Nghệ Thông sai Dương Đại Vĩ dẫn người đến đập phá cửa hàng của anh. Chó chết! Xem ra nhà của anh cũng không an toàn rồi. Để anh gọi điện thoại bảo thằng đệ mang Tiểu Mễ qua nhà họ hàng ở vài ngày. Em cũng cẩn thận một chút nhé.”

Lam Thiếu Bằng lên xe. Ông gấp đến độ bốc hỏa, lấy điện thoại di động ra gọi thằng đệ, nhắn nó đến trường học xin phép cho Tiểu Mễ nghỉ học về quê quán mấy ngày này, chừng nào ông bảo quay lại thì tụi nó mới được quay lại.

“Về quê có an toàn không?” Lam Thiếu Bằng cũng có chút quan tâm.

“An toàn. Quê anh được xưng là Tôn gia phường tử, tất cả mọi người trong thôn họ đều Tôn, đều chung một dòng họ. Người ngoài muốn vào thôn quấy rối nào có dễ dàng như vậy.” Ông nổ máy ô tô rồi nói với Lam Thiếu Bằng, “Thắt chặt dây an toàn nhé. Anh sắp đua xe đấy!”

Lam Thiếu Bằng thắt dây an toàn. Ông lái ô tô thẳng ra đường cao tốc. Rời khỏi trạm thu phí, ông đạp ga phóng phiêu phiêu như điên.

Lam Thiếu Bằng nhìn sắc mặt ông cũng biết ông đang sốt ruột và giận dữ, bèn hơi áy náy mà nói, “Tôi liên luỵ đến anh rồi.”

Ông nhìn thẳng về phía trước không chớp mắt, “Cái gì mà liên lụy với không liên lụy? Anh đã đối địch với Dương Đại Vĩ và Chu Nghệ Thông từ lâu rồi. Dương Đại Vĩ là đối thủ một mất một còn của Đào ca. Lần này chúng nó ra tay trước. Hừ, cứ chờ xem.”

Chương 29

Do xe Lão Ngũ đã được nâng cấp nên mã lực rất lớn, cảm giác như ngồi trên hoả tiễn vậy. Qua hai giờ, ông lái xe chạy đến trước cửa tiệm quần áo của mình để xem xét. Đậu xanh, đậu nành, đậu đỏ, đậu đen, đậu trắng, đậu cô be… Cửa hàng của ông mày thiệt y chang như cái bãi rác luôn.

Toàn bộ cửa sổ coi như đi đứt, thuỷ tinh vỡ vương vãi đầy trên đất. Quầy treo quần áo đổ tháo như rạ, quần áo rơi lả tả trên đất hư hao không ít. Rồi máy tính của ông đâu? Máy tính tiền trên quầy của ông đâu? Bị thằng khốn đó cướp mất rồi chứ đâu. Thừa dịp ông đi nhập hàng không có ở nhà mà đến đập cửa hàng ông còn cướp đi máy tính ông… Trời ơi tổn thất không dưới mười vạn đó. Được, Dương Đại Vĩ, hãy đợi đấy!

Mấy cô nhân viên sợ đến trắng bệch mặt mũi. Trương Tĩnh cùng Khúc Lệ Dĩnh cũng bị đánh, bất quá chỉ bị xây xát nhẹ. Thế nhưng mà người ta là đàn bà con gái, lỡ đâu mấy vết thương trên mặt Trương Tĩnh để lại sẹo thì về sau con gái người ta lấy chồng như thế nào? Đậu má, khốn nạn tăng thêm ba bậc nữa!

“Hùng ca, anh về rồi.” Trương Tĩnh và Khúc Lệ Dĩnh trông thấy ông như thấy ánh sáng cuối đường, bèn chạy đến níu tay ông mà khóc, “Tụi em sợ muốn chết. Bọn chúng đến hơn hai mươi người, gặp cái gì đập cái đó.”

“Còn đánh luôn tụi em nữa… Ngũ Ca dẫn người tới giúp, còn em báo cảnh sát.” Khúc Lệ Dĩnh cầm áo khoác của ông làm khăn mặt, lau nước mắt nước mũi đầm đìa.

Cảnh sát Lý đang điều tra ở đấy thấy ông trở về liền lập tức đi tới hỏi ông, “Anh làm gì mà đắc tội Dương Đại Vĩ vậy? Hắn dẫn người đến đập phá cửa hàng của anh kìa.”

Ông đưa hai đứa tiếp tân một ít tiền để chúng nó đi bệnh viện chữa thương rồi trịnh trọng đi đến trước mặt cảnh sát Lý nói, “Cảnh sát Lý, đã đến lúc chú trừ bạo an dân rồi. Tiệm của anh tổn thất gần mười vạn, mời chú bồi thường cho.”

“Tôi đang hỏi anh đã làm gì mà đắc tội Dương Đại Vĩ, anh nói cái gì mà bồi thường? Bồi thường sau này hãy nói. Trước tiên nói về ân oán của anh với Dương Đại Vĩ cái đã.” Cảnh sát Lý nói.

“Móa, chú là cảnh sát nhân dân đó hở? Anh là người bị hại mà chú cứ làm như anh là đầu xỏ không bằng ấy!”

“Anh không đắc tội hắn thì làm sao hắn quậy anh được?”

“Vớ vẩn, anh mày biết chết liền ấy. Nó và Đào ca là kẻ thù, còn anh trở thành người bị hại. Chú mày bảo xem anh có oan uổng không?!”

“Không phải suốt ngày anh cứ bảo anh nghĩa khí nhất giang hồ sao? Vì huynh đệ giúp bạn không tiếc cả mạng sống, anh coi như bỏ chút lòng thành tốn mười vạn cho Hồng Đào đi.” Cảnh sát Lý hiển nhiên thuộc về #team_phá_hoại, làm ông mày tức suýt hộc máu.

“Cảnh sát Lý, rốt cuộc chú hướng về ai? Chú là cảnh sát nhân dân mà, chuyện này thuộc về trách nhiệm xử lí của chú đấy. Nếu chú chịu đứng ra quản thì chúng ta sẽ xử theo luật pháp, còn không thì anh đành xài luật rừng vậy.”

“Đó giờ tôi chưa bao giờ nghe đến luật rừng đấy, anh định làm gì?” Cảnh sát Lý giận tái mặt, cảnh cáo hỏi ông.

“Anh đây không thể nói cho chú biết rồi.” Ông ra vẻ thần bí, quay đầu lại nhìn Lam Thiếu Bằng. Vẻ lo lắng của hắn hiện ra rõ mồn một, hắn xoay người cúi đầu nhặt đồ bị rơi rớt trên đất trong cửa tiệm ông.

“Thiếu Bằng, nhặt miểng thủy tinh phải đeo bao tay đấy, không là đứt tay bây giờ.” Ông lôi ra một cặp bao tay trong góc phòng. Lam Thiếu Bằng không ngẩng đầu, đeo bao tay rồi nhặt lên một cái túi để bỏ mảnh vỡ vào.

Tâm trạng ông cũng không thế nào tốt nổi. Ông vừa dọn dẹp vừa tính toán xem phải thu lại tiền tổn thất từ Dương Đại Vĩ như thế nào. Trong chốc lát, ông cảm thất đói bụng, nhìn đồng hồ, năm giờ chiều rồi.

“Xế chiều rồi, hồi nãy tụi mình không ăn cơm trưa. Giờ ăn cơm trước đi, xong xuôi lại dọn tiếp.”

Lam Thiếu Bằng ngừng tay, hắn cùng ông đem rác đi đổ. Mấy nhân viên phục vụ từ Tiệm Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ chạy qua nói, “Hùng ca, anh ăn cơm trước đi, để tụi em dọn ở đây giùm cho.”

“Được, anh cảm ơn nhiều nhé.” Ông lu bu nãy giờ mệt không kịp thở, rốt cục cũng được thở dốc một hơi. Sự im lặng của Lam Thiếu Bằng càng làm ông áp lực muốn chết. Từ lúc dọn dẹp cửa hàng hắn đã không nói một lời, bây giờ còn mặc niệm như đưa tang nữa. Bầu không khí khổ đại thù sâu toả ra từ hắn khiến ông khó chịu đến cực điểm.

“Đi đi mà, ăn cơm đi.” Ông và Lam Thiếu Bằng còn chưa ra khỏi cửa hàng thì điện thoại di động của ông vang lên. Ông nhìn vào thì thấy số của Hồng Nghị, “A lô, Hồng Nghị?”

“Dương Đại Vĩ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng. Thằng chó đó thừa dịp anh tao không ở đây nên mới ra tay với mày đấy. Hùng ca, đến chỗ tao ăn cơm đi. Tụi mình bàn bạc một chút để con cóc kia không lật trời được nữa.”

“Được, vậy đến chỗ mày trước rồi hẵn bàn.” Ông cúp điện thoại, nắm tay Lam Thiếu Bằng, “Đừng làm vẻ mặt khóc tang nữa, em xin phép nghỉ vài ngày đi, chờ bọn anh xử xong vụ này trước đã.”

“Tôi…” Lam Thiếu Bằng muốn nói lại thôi. Ông biết rõ hắn muốn nói gì nên liền lên tiếng trước, “Đừng nói với anh rằng em sẽ đi tìm Chu Nghệ Thông, sau đó bán mình cho hắn để chấm dứt chuyện này à nha. Anh không tin thiên hạ này không có vương pháp trị hắn. Mà nếu không có vương pháp trị hắn thì anh chính là vương pháp, diệt hắn tận gốc luôn.”

“Bố với cha vợ của hắn cũng không phải người bình thường.” Lam Thiếu Bằng nhắc nhở ông lần nữa.

“Vậy thì sao? Không phải người bình thường thì cũng vẫn là người. Anh của em ngay cả quỷ còn không sợ thì sợ người cái gì? Mẹ kiếp, em cứ xem anh trị hắn này.” Chu Nghệ Thông, mày làm ông tốn hết mười vạn, chuyện này bọn ông không để yên đâu.

Ông cưỡi mô-tô chở Lam Thiếu Bằng chạy đến Đào Nguyên. Lam Thiếu Bằng từng đến Đào Nguyên vài lần để bàn chuyện làm ăn với khách, lần này hắn đến với tư cách là người của ông, là người được ông bảo vệ.

Bình thường không khí của Đào Nguyên náo nhiệt sảng khoái, nhưng hôm nay lại vô cùng căng thẳng. Không ít xe xịn đậu ở cổng sau, ông vừa xuống xe thì bảo vệ chạy đến nói, “Hùng ca, ông chủ gọi ngài đến phòng ăn phía trên đấy.”

“Đến đông đủ cả rồi sao?”

“Đủ hết rồi ạ, mọi người đang chờ ngài lên đấy.”Ông dẫn Lam Thiếu Bằng đi vào Đào Nguyên. Lam Thiếu Bằng đẹp rạng ngời khiến bao nhiêu cô phải ngoái đầu lại nhìn. Nhìn cái bíp ấy! Ông trừng mắt, mấy cô kia liền ngoan ngoãn quay đi ngay.

Toà nhà được xây dựng hoàng tráng này trong mắt ông chính là hang ổ, là nơi những người như bọn ông tụ tập và thắt chặt tình cảm.

Phòng ăn tư nhân của Hồng Nghị nằm ở lầu cao nhất, được trang hoàng như một cung điện. Lúc ông dẫn Lam Thiếu Bằng vào, trong phòng ăn đã có khá nhiều người, tất cả bọn họ đều là đồng bọn của ông. Lão Ngũ cũng ở trong đó. Hoàng Đằng Đạt không đến được nên nhờ em gái đến hộ. Chồng của cô em gái Hoàng Đằng Đạt là dân đầu trâu mặt ngựa, cái này ông biết rõ.

“Hùng ca, chờ mày nãy giờ này. Bàn ăn dọn ra cả rồi đấy, ngồi xuống vừa ăn vừa nói chuyện nào.” Hồng Nghị xếp đặt cả bàn tiệc, cười ha hả kéo ông và Lam Thiếu Bằng ngồi xuống cạnh gã. Lam Thiếu Bằng ngồi xuống cạnh ông. Hôm nay là đại hội phường lưu manh, Lam Thiếu Bằng không thích ứng cho lắm.

“Vẫn là mày hiểu tao nhất hể!” Ông chào Hồng Nghị. Mọi người thấy ông đã tới liền lần lượt chào hỏi, bầu không khí nhất thời sôi nổi lên.

Ông giới thiệu Lam Thiếu Bằng với cả bọn. Bọn hắn không hề khinh bỉ bọn ông, ngược lại, em gái Hoàng Đằng Đạt còn nói: “Ây dà, quản lí Lam đi với Hùng ca thật là tiếc quá. Bông hoa lài cắm bãi cứt trâu. Nếu em sớm gặp anh, em sẽ kết hôn với anh chứ không thèm lấy thằng cha sống hoài không chết kia đâu.”

“Gái à, anh đây đẹp trai bạo động như vầy mà giống bãi cứt trâu cái gì? Coi chừng tao méc chồng mày à nha.” Ông uy hiếp.

“Vô dụng thôi. Thằng chả đi cai nghiện rồi, hiện trong nhà ngoài ngõ đều do bà dì trông coi cả.” Em gái Hoàng Đằng Đạt cười quyến rũ, ngón tay sơn móng đỏ nâng ly rượu như ẩn như hiện trước mặt ông.

“Móa, năm ngoái nó đã đi cai nghiện rồi mà?”

“Lần đó không thành, ổng không chịu nổi. Mẹ kiếp, lần này bà cô hạ quyết tâm trói ổng lại, nhốt ổng trong phòng để ổng cai nghiện luôn.” Em gái Hoàng Đằng Đạt nói.

Hồng Nghị thấy bọn ông ăn uống no say và hâm nóng tình cảm anh em dạt dào xong xuôi, bèn đặt đũa xuống lau lau miệng, “Hôm nay mời mọi người đến là vì có việc cần bàn bạc với mọi người.”

“Không phải là Dương Đại Vĩ sao? Em còn chả thèm để thằng khốn đó vào mắt nữa là.” Em gái Hoàng Đằng Đạt thờ ơ nói, “Buổi tối hôm nay nhậu nhẹt là để Hùng ca trút giận cơ.”

“Nó kiêu ngạo như vậy chẳng qua là ỷ lại vào Chu Nghệ Thông mà thôi.”

“Chu Nghệ Thông có gì hay ho đâu? Cha nó là phó thị trưởng, cha vợ chỉ có mỗi một chức quan nửa mùa trong tỉnh, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng mà thôi.”

“Gây mâu thuẫn nội bộ chúng nó đi. Nó chỉ là thỏ đế mà vợ nó nào biết. Giờ để vợ nó biết bản chết hám giai nó luôn đi.”

“Cách này hơi bị hay à nha. Chút anh gửi hình chụp lén nó cho vợ nó coi.”

… … …… … … …

Ông đang cùng đồng bọn bàn xem phải xử lí Chu Nghệ Thông như nào thì điện thoại Lam Thiếu Bằng vang lên. Hắn cúi đầu nhìn rồi hổn hển rống lên một câu vào điện thoại, “Chu Nghệ Thông, thằng khốn nhà cậu còn dám gọi đến cho tôi à!”

Một câu này vang lên khiến phòng ăn lập tức yên tĩnh trở lại, ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung vào chiếc điện thoại trên tay Lam Thiếu Bằng.

“Sao nào? Cậu đau lòng cho tên người yêu lưu manh của cậu rồi à?” Giọng nói đáng ghét của Chu Nghệ Thông truyền đến bên kia điện thoại, làm ông mày nổi đoá muốn cướp điện thoại để mà phun một tràng họ hàng nhà “đậu” vào mặt nó ghê.

“Cậu muốn thế nào?” Lam Thiếu Bằng hỏi.

“Đến nhà tôi, làm tình nhân của tôi, rời bỏ Tôn Anh Hùng. Cậu trông thấy sự lợi hại của tôi rồi đấy. Tôi muốn bóp chết Tôn Anh Hùng dễ như trở bàn tay.”

“Mẹ nó bức quá chứ, mày muốn bóp chết ai hả!” Ông đoạt lấy điện thoại trực tiếp rống qua.

“Tôn Anh Hùng, hình như thằng em mày còn có một phòng khám bệnh sao? Hình như nhà mày còn có một thằng con nữa thì phải? Sao mày không cân nhắc chút đi?” Chu Nghệ Thông như cầm chắc thắng mà đe doạ ông.

Ông nào dễ bị doạ như vậy. Mày uy hiếp ông hả? Ngon đấy. “Hừ, em trai và thằng nhỏ của ông mày rất an toàn. Đừng hòng uy hiếp ông.”

“Hãy đợi đấy.”

Lam Thiếu Bằng vừa để điện thoại xuống thì điện thoại di động của ông lại vang lên. Là số của cảnh sát Lý, “Cảnh sát Lý, chuyện gì thế?”

“Tôn Anh Hùng, Dương Đại Vĩ kéo người đập phá nhà anh với phòng khám bệnh của em trai anh kìa.”

“Em trai với con anh không có ở đấy, chú yên tâm đi, tụi nó an toàn lắm.” Ông biết ngay bọn kia sẽ làm gì nên đã dặn A Triết mang Tiểu Mễ đi tị nạn ở nông thôn trước rồi. Ông mày dự như thần, thiệt đúng là Gia Cát Dự mà.

Hồng Nghị vốn thương Tiểu Mễ nhà ông nhất, lại nghe thấy phải dắt Tiểu Mễ đi trốn nên gã đã sớm thay đổi sắc mặt, “Đây là bức người vào đường cùng mà. Ông anh ra chỉ thị cho tụi này đi, tụi này đi xử con chó kia liền.”

“Tốt, để em gọi đồng bọn của em.” Lão Ngũ cầm lấy điện thoại gởi tin nhắn. Em gái Hoàng Đằng Đạt cũng bắt đầu gọi điện thoại. Số còn lại cũng không nhàn rỗi, bắt đầu gọi cho hồ bằng cẩu hữu của mình đến.

Lam Thiếu Bằng hỏi ông, “Họ đang làm gì vậy?”

“Em đã từng thấy trận ẩu đả nào trên một trăm người ở ngoài đời chưa?” Ông hỏi hắn.

“Chưa thấy qua.” Lam Thiếu Bằng bưng chén canh lên húp.

“Em sẽ thấy ngay đây thôi.” Ông lấy điện thoại ra gọi, “Em họ à, anh đây. Có người gây sự với anh mày… Đúng đúng đúng, dẫn người của mày tới bar của Sếp đi… Đúng đúng đúng… Được, đợi một lát chúng ta cùng đi.”

“Anh dẫn người kéo bè kéo lũ đánh nhau hả?” Lam Thiếu Bằng trợn tròn tròng mắt hỏi, “Không phải anh đã hứa với chị anh là sẽ cải tà quy chánh rồi sao?”

“Có người muốn hại con chị ấy, anh bảo vệ con của chị ấy thì chị ấy sẽ bỏ qua cho anh thôi. Cách tốt nhất chính là dùng vũ lực.”

“Tiểu Mễ không phải con anh sao?”

“Tiểu Mễ là con của chị anh. Chị anh vì nuôi sống bọn anh nên phải sinh con cho người ta. Về sau gã đó không quan tâm đến chị anh mà cũng chẳng đoái hoài gì đến thằng nhỏ. Sau đó chị anh qua đời, anh thay chị nuôi thằng bé nên xem nó như con luôn.”

Lam Thiếu Bằng gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi cúi đầu nói khẽ: “Giờ đây tôi cảm thấy… cảm thấy tôi nợ anh ngày càng nhiều… Anh bảo tôi phải làm sao bây giờ?”

“Cái gì mà làm sao bây giờ? Hắc hắc hắc…” Ông cười tà, tiến sát đến bên tai Lam Thiếu Bằng, khẽ nói:  “Vậy thì em hãy lấy thân gán nợ đi.”

=======

Lời của tác giả: Vậy là sự tích “lấy thân gán nợ” ra đời… Hắc hắc hắc…

Chương 30

Thay áo đen, đổi sang giày quân đội, đeo khẩu trang săm soi trong gương đã đời rồi lại tháo xuống, ông giắt trên lưng một quả lựu đạn, cầm lấy một ống thép nhìn Lam Thiếu Bằng đang ngơ ngác và hôn tạm biệt hắn. Đương nhiên, ông chỉ hôn nhẹ thôi. Hiện giờ Lam Thiếu Bằng tạm thời ở lại Đào Nguyên. Hồng Đào đã cho người đến Đào Nguyên bảo vệ Lam Thiếu Bằng rồi nên ông mày rảnh tay đi đánh lộn lắm.

“Mỗi lần đi đánh nhau anh đều ăn mặc như vầy à?” Ánh mắt long lanh của Lam Thiếu Bằng làm ông cảm thấy thật phấn khích.

Lướt đầu ngón tay lên cặp môi đỏ mọng của hắn, ông cảm thấy mình thật anh hùng làm sao. Dốc sức làm người đàn ông của người mình yêu mới đúng là đàn ông đích thực. “Đúng thế đấy. Em yên tâm, chồng em không chết được đâu. Đợi đi, anh của em sẽ nghiền cái quán bar Lão Đại kia thành bụi phấn mang về cho em chơi, sau đó làm cho em món ‘Hành lá trộn đậu hủ’ luôn. Cứ chờ anh nhé.”

“Được, tôi sẽ chờ anh, xem anh làm món hành tây trộn đậu hủ như thế nào.” Lam Thiếu Bằng nghiêng đầu đáng yêu cười nói.

Cuộc sống bình dị đã khiến ông quên mất bản thân mình cũng đã từng là dân đầu đường xó chợ, đã từng vì nghĩa khí huynh đệ mà thương tổn bao người. Hôm nay ông không thể không lặp lại chuyện ấy một lần nữa, nhưng lần này là vì tương lai tình yêu của mình. Ông phải thanh trừ hết tất cả những chướng ngại trên con đường của ông và Lam Thiếu Bằng.

Ông cưỡi xe gắn máy dẫn đầu một dàn anh em cưỡi xe gắn máy. Đại đội bọn ông đang hướng về quán bar Lão Đại. Các anh em đằng đằng sát khí, tay ai cũng lăm lăm vũ khí.

Đội ông đi được nửa đường thì một đội khác gia nhập vào. Đó là Lão Ngũ đang dẫn theo đồng bọn đến trợ giúp ông. Ông giơ ngón tay cái, Lão Ngũ gật đầu cười cười. Gã vẫn cứ như năm năm nào. Giỏi giang, nghĩa khí.

Người của em gái Hoàng Đằng Đạt đến. Cô ấy đi BMW phía trước, giơ một ngón tay ra hiệu với thuộc hạ của mình, “Đi theo Hùng ca, đánh cho ngon vào.”

Sau đó các đại đội nhân mã của anh em giang hồ tụ tập lại. Bao nhiêu năm không có kéo bè kéo lũ đánh nhau, hôm nay ông muốn gánh team đánh mở hàng cho anh em một trận!

Đoàn xe đông đảo vây quanh quán bar Lão Đại. Ông đeo khẩu trang hiên ngang dẫn đầu. Dương Đại Vĩ bên này như cũng sớm có chuẩn bị, nhưng ông dám cá người của bọn chúng tuyệt đối không tài nào đông bằng đội của ông đâu. Bên ông mỗi người một gậy là đã có thể đập bọn chúng thành bánh nhân thịt rồi.

Trận chiến sống mái vô cùng hỗn loạn, nhưng bọn ông chiếm ưu thế tuyệt đối. Ông không giết ai cả, nhưng gặp cái gì là nện cái đó, gặp thằng tay chân nào của Dương Đại Vĩ là cứ thiến thằng đó ngay. Uy phong của ông đâu phải chuyện đồn, đập phát chết luôn ấy chứ! Mà quất là phải quất thẳng vào “hàng họ” của chúng nó mới sướng.

Bọn ông người nào cũng mang giày bọc thép, đá cú nào là chết cú đó chứ chẳng chơi.

Quán bar Lão Đại rối như mớ bòng bong, khách khứa chạy loạn khắp nơi, các cô gái ôm đầu chạy trối chết. Bọn ông đánh giáp lá cà với bọn tay chân của Dương Đại Vĩ, không thể nào thấy rõ ai bị thương ai lành lặn. Phàm là từ ngoài quán bar mà đánh vào, chỉ cần thấy bè đảng của Dương Đại Vĩ là bọn ông cứ dừng lại mà đánh đến chừng nào bọn chúng lăn ra đất mới thôi.

Ông nhớ đến cửa kính và cửa sỗ vỡ tan nát trong cửa tiệm mình lúc ấy bèn sục sôi lửa giận, phang đổ quầy bar bên trong quán. Nghe tiếng bể loảng xoảng của những chai rượu nổi danh, ông sung sướng vô ngần.

“Đập phá nhà kho của chúng nó đi! Mẹ kiếp, xem nó còn dám giỡn mặt ông không!” Ông hô to một tiếng, lúc này trong đầu ông đều là ý nghĩ trả thù Dương Đại Vĩ, muốn giày vò hắn bằng mọi thủ đoạn.

Các anh em ập ra đằng sau quán bar. Gian phòng trang nhã phía sau quầy bar là nơi dùng để tiếp khách của các cô gái. Tiếng thét chói tai vang lên, cả nam lẫn nữ đều túa ra ngoài lối đi.

“Kêu la cái lồng tụi bây ấy. Ông đang thay cảnh sát càn quét tệ nạn. Tất cả đứng im hết cho ông!” Ông vung tay lên, tất cả anh em xông lên, vơ vét hết tất cả tài sản có giá trị của khách khứa.

Đậu xanh rau má cái thằng Dương Đại Vĩ này cứ như con cóc ấy. Các huynh đệ lục tìm khắp các phòng mà vẫn không thấy con cóc chết bầm kia đâu cả. Mẹ nó, con cóc trốn đi đâu rồi?

Một người trong bọn ông đá văng cửa một căn phòng, bên trong là một con cóc đầu bự đít teo đang ngồi đó cầm súng ngắn. Dương Đại Vĩ giơ súng nhắm ngay đầu người đó mà bắn một phát khiến anh ta hét lên một tiếng rồi ngã xuống.

“Tụi bây đứng yên hết cho tao. Thằng nào động đậy là tao bắn hết.” Dương Đại Vĩ hai mắt đỏ thẫm, gương mặt dữ tợn méo mó khác thường, khóe miệng không ngừng run rẩy. Những anh em khác định ngồi xuống nâng người bị thương dậy thì lại bị hắn bắn một phát súng khiến một người nữa bị thương, những kẻ còn lại bèn không dám nhúc nhích nữa.

Dương Đại Vĩ xách người bị thương kia lên rồi dí súng vào đầu anh ta mà đe doạ: “Tránh hết ra cho tao, không tao bắn chết nó!”

Mọi người tránh ra, Dương Đại Vĩ đi ra ngoài, kéo theo người bị thương làm con tin. Ánh mắt ông dính chặt lên Dương Đại Vĩ, không ai để ý đến cô em gái Hoàng Đằng Đạt rón rén chạy vào gian phòng Dương Đại Vĩ. Chỉ chốc lát sau, ông cảm thấy có ai đó đang khều ông phía sau bèn quay đầu lại. Em gái Hoàng Đằng Đạt giơ một cái bao lên nói với ông, “Các anh em canh gác ở ngoài đường vừa nhắn rằng cảnh sát và SWAT đang kéo đến. Em lấy tiền của Dương Đại Vĩ để trả thù lao cho mấy anh em mình với thả hai gói bạch phiến vô phòng hắn rồi. Chúng ta đi thôi, nhường sân khấu lại cho cảnh sát xử đẹp hắn.”

“Tốt.” Ông vác bao lên lưng rồi rống to: “Cảnh sát đến rồi, chạy mau anh em ơi!”Nói không phải đùa chứ về cái chuyện chạy trốn ấy, công lao tập thể dục buổi sáng của ông mày đâu phải công không, một khi chạy là ngang ngửa xe đua đấy. Sau khi nghe thấy tiếng sấm truyền của ông, mọi người nhao nhao chạy ùa ra bên ngoài, chả còn ai quan tâm tới việc Dương Đại Vĩ đang dí súng vào đầu con tin cả, vì dù sao vẫn có cảnh sát chiếu cố anh ta kia mà.

“Không được chạy, ai chạy tao bắn hết!” Dương Đại Vĩ lai mở cò súng. Mọi người càng chạy nhanh hơn nữa, bằng không bị cái thằng này bắn chết thì phí.

Thừa dịp hỗn loạn ông kéo em gái Hoàng Đằng Đạt chạy ra khỏi quán bar. Từng người một phóng lên xe. Lão Ngũ cũng dẫn người chạy mô-tô. Ông lại một lần nữa dẫn đầu đoàn người… chạy trốn.

Đoàn kết là chết hết, chia rẻ chết lẻ tẻ… Thế nên bọn ông chia ra chạy qua các ngõ hẻm trong phố, từng người rẽ ra chạy trốn, sau đó hẹn nhau tụ tập tại Đào Nguyên.

Bọn ông vừa chạy thì xe cảnh sát ập tới. Những người chạy trốn chậm chỉ còn có Dương Đại Vĩ với súng ống trong tay và con tin ngất đang xỉu, vừa ló đầu ra là bị cảnh sát bắt ngay. Sau đó xe cứu thương cũng tới, người bị thương được đưa vào bệnh viện. Dương Đại Vĩ cảm thấy Chu Nghệ Thông có thể bảo vệ hắn nên vứt súng ngoan ngoãn bị cảnh sát mang đi.

Bọn ông tụ tập trong văn phòng Hồng Nghị ở Đào Nguyên kiểm kê tài sản cướp được từ chỗ Dương Đại Vĩ. Tất cả các anh em tham gia việc lần này đều được chia phần, những người bị Dương Đại Vĩ đả thương thì nhận nhiều hơn để chữa trị.

Lam Thiếu Bằng với tư cách một người ngoài đứng xem không ngừng cau mày, nhỏ giọng lầm bầm, “Y chang như bọn cướp núp lùm bu lại chia của vậy.”

“Lam Lam, em nói sai rồi, Dương Đại Vĩ đập phá tiệm của anh nên anh lấy lại tiền bồi thường từ hắn là đúng chứ sao không? Với cả anh đây cũng là vì dân trừ hại đấy thôi.” Ông ôm lấy một chồng tiền mặt mà giải thích.

“Vì dân trừ hại…” Lam Thiếu Bằng liếc mắt, hắn không ủng hộ những lời này của ông nhưng cũng không nói gì. Dù sao thì có mặt đông đủ bọn Hồng Nghị ở đây, hắn khó mà nói lời khó nghe cho được.

Bọn ông đang xun xoe thì điện thoại di động của ông vang lên, là Lý Nhất Minh gọi điện thoại tới. Ông nói với Hồng Nghị, “Uây —— cảnh sát gọi điện thoại cho tao nè.”

Mọi người đều im lặng vểnh tai nghe ngay lập tức. Ông bắt máy, “A lô, cảnh sát Lý đó hả?”

“Cách phương thức giải quyết theo luật rừng của anh là kéo bè kéo lũ đến đập bar của Dương Đại Vĩ đó hả?” Cảnh sát Lý hổn hển trách móc, “Người bị Dương Đại Vĩ bắn chết ở trong bệnh viện rồi, anh thoả mãn chưa?!”

“Cảnh sát Lý, anh không có đi đập bar của Dương Đại Vĩ nha. Chú hiểu lầm rồi, giờ anh đang chơi mạt chược ở nhà thằng bạn thân nè, chú mà không gọi tới là anh đã điểm pháo rồi nè.” Ông nháy mắt với Hồng Nghị. Gã ngầm hiểu, lấy mạt chược trong tủ thảy ra trên mặt bàn, mấy người còn lại tạo tiếng động lách cách như đang chơi mạt chược. Em gái Hoàng Đằng Đạt còn chen vô, “Hùng ca, anh thiệt đúng là tiên nhân mà. Em đang đợi anh điểm pháo nãy giờ nè, gọi điện thoại gì? Đánh bài đi.”“Bớt xạo quần đi, chính anh dẫn người đi phá quán bar của Dương Đại Vĩ chứ ai.” Cảnh sát Lý quát vào điện thoại.

“Cảnh sát Lý, thứ nhất, anh không có cầm súng bắn người. Thứ hai, anh không có cướp bóc trộm cắp. Thứ ba, anh không có buôn lậu thuốc phiện. Thứ tư anh không bức bách kỹ nữ. Mày cứ khăng khắng rằng anh đập phá quán bar người ta, nhưng Dương Đại Vĩ chẳng những đập phá cửa tiệm quần áo của anh mà còn đập phá cả nhà cửa của anh và phòng khám bệnh của em trai anh. Mày để mặc nó làm xằng làm bậy như vậy thì tại sao lại bắt anh không được ra tay? Anh mày là ai? Trốn Dương Đại Vĩ đến tận Nam Cực mà mày còn đòi gì nữa? Mày bảo xem phải xử lý Dương Đại Vĩ như thế nào đây hả?” Ông hết kiên nhẫn, rống ngược vào điện thoại.

“Chúng tôi sẽ xử lý chuyện này. Anh muốn tự đầu thú hay để tôi bắt đây?”

“Ủ ôi, chờ mấy người xử lý đến ngày tháng năm nào? Nếu không phải do có liên quan đến mạng người thì chắc chờ tới tám kiếp sau quá. Chớ giở giọng với bố nhá, nói cho mày biết, bố không làm là không làm, mày bắt nhầm lương dân là tù oan đấy.” Ông tuyệt đối không sợ hãi. Hồng Nghị bên kia đi ra văn phòng gọi điện thoại cho Giang Thụ Phong. Giang Thụ Phong thủ đoạn tày trời. Bố éo tin một thằng cảnh sát quèn như mày mà lại tống bố vào tù được đấy.

“Anh chờ đấy, tôi sẽ tự mình tiến anh vào trại giam.” Lý Nhất Minh chống đối, thái độ kiên quyết vờ lờ.

“Tùy chú, dù sao chú cũng là cảnh sát mà.” Ông thản nhiên tắt điện thoại, cười hì hì xáp lại gần Lam Thiếu Bằng, “Lam Lam, lỡ đâu anh vô đó nghỉ phép một tháng hai tháng đó, em nhớ tới đón anh nha. Đúng rồi, lấy hoá đơn nhà đất giùm anh luôn đi.”

“Ông tự đi lấy đi.” Lam Thiếu Bằng liếc mắt rồi cầm tờ báo lên đọc, không thèm để ý tới ông nữa.

Bọn Lão Ngũ và em gái Hoàng Đằng Đạt đã thay đổi sắc mặt. Em gái Hoàng Đằng Đạt vuốt vuốt mạt chược trong tay nói: “Hùng ca, thằng cảnh sát Lý này thấy ghét quá, em muốn đi đập hắn quá.”

“Dân không đấu với quan. Mà thằng đó thì làm được cái trò mèo gì? Khỏi lo gái ơi.”

Bọn ông tiếp tục đếm tiền rồi tiếp tục chơi đùa, chuyện bên ngoài giao cho luật sư của Hồng Đào xử lý. Giang Thụ Phong cũng sẽ xắn tay giúp bọn ông. Nhưng vẫn còn một việc ông không có làm, trong lòng có chút xốn xang lo lắng.

Ông trở về nhà một chuyến, quả nhiên trong nhà bị đập tan nát. Bà hàng xóm vừa thấy ông liền nói, “Anh Hùng à, cậu đắc tội ai rồi? Hôm bữa có một đám du côn kéo đến đập phá nhà cậu đấy.”

Tuy nói nhà cửa bị đập phá từa lưa, nhưng tiền tài chi phiếu của ông được che giấu ở một nơi mà chúng nó không tài nào phát hiện được, thế nên coi vậy chứ tổn thất không lớn lắm. Phòng khám bệnh của thằng đệ thì được Đào ca xuất tiền sửa chữa rồi. Tên Hồng Đào này sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để nịnh nọt thằng cu nhà ông đâu.

Ông lái Maybach đến biệt thự của Chu Nghệ Thông rồi ngồi chổm hổm chờ bên ngoài. Ban đầu ông định đăng hình hôn hít của Chu Nghệ Thông với thằng tình nhân của nó lên trên mạng, về sau lại sợ Lam Thiếu Bằng bị liên luỵ vì hắn rất mẫn cảm với dư luận xã hội.

Vì vậy ông thừa dịp sắc trời tối xuống, chờ cô vợ Mỹ Vân của Chu Nghệ Thông tan tầm trở về nhà.

“Ôi chao, đây không phải bà Chu sao?” Ông cười vô cùng thân thiết chào hỏi vợ Chu Nghệ Thông.

Mỹ Vân vừa mở cửa, thấy ông cười ha hả đi tới cũng bèn cười nói, “Tôi đã thấy anh rồi, anh là bạn của Quản lí Lam ở công ty bất động sản. Tôi nhớ anh tên là Tôn Anh Hùng nhỉ? Chúng tôi đang định mua nhà ở đó đây này.”

“Tôi cũng mua nhà ở thành phố sinh thái, là chủ hộ ở đó đấy. Nếu chị cũng mua thì chúng ta vừa vặn trở thành hàng xóm luôn. Lam Thiếu Bằng đã nhiều lần nói với tôi rằng chị hiền lành tinh tế tới cỡ nào, làm hàng xóm với chị thật quả là hạnh phúc ba đời đấy.”

“Xem anh nói kìa, tôi nào có tốt như vậy?” Mỹ Vân cũng cười hỏi, “Sao anh lại ghé chung cư của chúng tôi thế?”

“Tôi ghé thăm ông bạn sống ở khu này, không ngờ lại gặp chị.” Ông cười nói.

“Đứng đây nói chuyện thật bất tiện quá, chúng ta vào nhà nói chuyện đi.” Mỹ Vân mời ông vào nhà nói chuyện. Ông đã đạt được mục đích.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau