TÊN BÁN NHÀ, LẤY THÂN GÁN NỢ ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tên bán nhà, lấy thân gán nợ đi! - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Ông tức giận giơ chân hùng hùng hổ hổ, Lam Thiếu Bằng giữ lấy ông, bảo vệ chung cư cũng tới can ngăn, dù sao thì mụ đàn bà kia cũng là người động tay đánh chửi ông trước mà. Có người bảo mụ bị điên rồi, như không lại vô duyên vô cớ mắng người đánh người. Chồng của mụ điên vừa kéo mụ vào nhà vừa nói, “Đừng quấy nữa có được không? Bà làm rần rần như thế thì tôi còn mặt mũi nào nhìn hàng xóm nữa?”

“Ông thấy tôi bị thằng lưu manh kia đánh mà chẳng làm gì cả, ông có đáng làm đàn ông không?” Mụ điên bắt đầu quay sang giận dữ với chồng, hất phăng tay gã chồng ra, rồi tát vào mặt gã ta khiến đứa con sợ hãi khóc oà lên.

“Bà điên rồi!” Gã đàn ông ôm mặt để mặc đứa con khóc rống, đưa tay định đánh vợ.

“Tôi điên rồi, tôi bị các người bức điên rồi!” Mụ điên hoàn toàn mất khống chế, ra sức hét lên, xô chồng ra, “Các người là đồ dơ bẩn. Tại sao ông trời lại để các người sống trên đời chứ?!”

“Bà không chịu nổi nữa thì ly hôn! Đứa con là của tôi. Bà đi đi.” Gã chồng gầm lên giận dữ.

Mụ đàn bà ngây ngẩn cả người, bờ môi khẽ run rẩy như muốn nói gì. Nhưng rồi, mụ yên lặng rơi lệ mà ôm lấy đứa con đang khóc rống về nhà.

Gã đàn ông quay lại nhìn ông và Lam Thiếu Bằng. Hắn đã lên mô tô của ông, ông cố ý vặn nhạc đến ngưỡng lớn nhất.

Vẻ mặt gã đàn ông đau khổ, có thể thấy rõ gã muốn trò chuyện cùng Lam Thiếu Bằng, nhưng Lam Thiếu Bằng không thèm liếc nhìn gã lấy một lần. Cánh tay đang ôm eo ông của hắn giục ông mau rời khỏi nơi này.

Tiện nhân mỗi năm mỗi có, hôm nay nhiều đặc biệt luôn. Ông đoán ba người này có chuyện hệ trọng ẩn bên trong. Lam Thiếu Bằng không chịu nói, ông cũng không muốn hỏi. Hắn nhất định sẽ nói với ông khi hắn muốn, ông tin chắc như vậy.

Sắc trời đã tối, ông không nấu cơm, bọn ông chọn bừa vài món ở tiệm Lão Ngũ. Ông không biết lãng mạn là gì, mà cũng lãng mạn không nổi nữa. Ông thích sống thật với chính mình nhất cơ. Lam Thiếu Bằng vẫn chọn cháo trứng muối thịt nạc và khoai tây sợi xào như trước. Ông thì vẫn không thịt không vui, chọn vài món mặn kèm thêm hai chai bia.

Lúc ăn cơm cũng phải chú ý đến bầu không khí, phải vui vẻ như ông ăn đây này. Lam Thiếu Bằng không ăn gì nhiều, trông như không muốn ăn. Ông không ngừng gắp rau cho hắn, còn hắn thì không ngừng húp cháo.

“Vì sao anh không hỏi tôi lý do mụ đàn bà kia nhục mạ tôi?” Lam Thiếu Bằng buông thìa, nhìn ông với đôi mắt ngập nước đo đỏ như muốn câu dẫn ông.

“À, anh cảm thấy em sẽ nói cho anh nên anh không hỏi.” Ông nhồm nhoàm lên tiếng, vục đầu ra sức chiến đấu với món cá hấp. Ông mày đói quá rồi, hơi đâu mà quan tâm hỏi han.

“Thật ra mụ ta cũng rất đáng thương, chồng mụ là tình nhân thời trung học của tôi. Khi yêu nhau, chúng tôi còn rời nhà trốn đi, về sau chúng tôi lại quay về nhà. Cha mẹ của gã rất hận tôi, vội tìm một người vợ buộc gã kết hôn sớm. Kết hôn xong gã vẫn tìm đàn ông như cũ, về sau mụ biết được gã đã từng qua lại với tôi nên cho rằng chồng không yêu mình là vì sự hiện hữu của tôi. Thật buồn cười, dù cho không có tôi thì chồng mụ vẫn tìm hơi đàn ông như trước thôi, tôi chỉ trở thành nơi trút giận của mụ mà thôi.” Lam Thiếu Bằng bất đắc dĩ thở dài.

“Ặc ——” Ông bị mắc xương cá, “Hặc hặc hặc ——” Đừng có kể ba cái chuyện này lúc ông mày đang ăn cá chứ. Nhìn đi, hương vị cá pecca đã đổi vị hết rồi này.

“Anh làm sao vậy, bị hóc xương rồi hả?” Lam Thiếu Bằng ân cần đưa khăn giấy qua. Ông ra sức ho khan, cuối cùng cũng phun được xương cá ra.

Ông lấy khăn giấy lau mặt, thở dốc một hơi rồi nói, “Cặp vợ chồng kia nên đi gặp bác sĩ tâm lý đi thì hơn. Mụ điên kia mắc gì lấy em ra mà trút giận chứ!”

“Hùng ca, con đường này của chúng ta không dễ đi. Bây giờ anh vẫn chưa lún sâu vào, vẫn còn quay đầu về kịp đấy.” Lam Thiếu Bằng khuyên ông.

Ông nghiêng người cụng chai bia với hắn, cười nói: “Ha ha ha… đã trễ rồi. Lam Thiếu Bằng, gặp được anh coi như em may mắn đấy. Anh sẽ đeo bám em cả đời này. Nói cho em biết, chỉ cần anh muốn làm thì sau này anh chắc chắc sẽ thành công, cho nên anh kết luận, em sẽ yêu anh cho mà xem.”

Lam Thiếu Bằng cười không ra tiếng, một tầng hơi nước mông lung bao quanh ánh mắt của hắn, giữa chốn mông lung ấy là nhuệ khí kiên định. Hắn ngửa đầu cùng ông uống bia.

Đây mới là Lam Thiếu Bằng, đây mới là chàng trai sét đánh của lòng ông.

Ra khỏi tiệm cơm Lão Ngũ, Lam Thiếu Bằng đến cửa hiệu quần áo tính tiền cùng ông. Hắn ngồi ở phía sau quầy lẳng lặng vọc máy tính. Phụ nữ từ tám đến tám mươi tuổi vào cửa hàng mua quần áo đều nhìn lén hắn. Nhìn cái con cún ấy, chưa từng thấy đàn ông bao giờ à?

Tính tiền xong xuôi, Trương Tĩnh và Khúc Lệ Dĩnh về nhà, còn ông gấp quần áo, lau dọn cửa hàng, vội vội vàng vàng ở bên ngoài. Ông cầm khăn lau cửa sổ, hết cửa sổ đến lau nhà, “Hai cái đứa nhân viên phục vụ càng ngày càng hư không tưởng nổi, cửa hàng bẩn như vậy mà cũng không biết dọn. Ngày mai ông phải dạy dỗ chúng nó một phen mới được.”

“Anh làm hết cho mấy cổ rồi còn gì.” Lam Thiếu Bằng buồn cười nhìn ông bận bịu như thế mà cũng không chịu giúp đỡ, còn ngồi đó châm chọc. Lam Lam à, chồng em mệt mỏi sắp chết mà em nỡ lòng nào thờ ơ như thế chứ?

Bĩu môi ai oán, ông đổ rác vào túi rác. Lam Thiếu Bằng tắt máy tính, ra đứng với ông ngoài cửa hàng. Ông cầm một móc sắt kéo cửa cuốn xuống phân nửa rồi cất móc vào trong cửa hàng, sau đó chui ra và đóng hẳn lại.

“Thời nay đồ đạc chó má gì cũng bị cuỗm hết. Lần trước anh của em để quên móc sắt ở bên ngoài, kết quả chưa đến hai tiếng sau đã bị chúng nó chôm đi. Em nói xem, nhà của ăn trộm cũng xài móc kéo cửa cuốn sao?” Ông nhớ tới lần bị ăn trộm khi trước là lại phát bực lên, cái nồi gì cũng trộm, ăn trộm gì đâu mà không biết chọn lọc gì hết.

“Là do anh chủ quan cho người khác thời cơ lợi dụng thôi.” Lam Thiếu Bằng lại thẳng thắn vạch trần khuyết điểm của ông một lần nữa. Ông tức mình quay lại nhe răng với hắn.

“Đồ xấu xa.”

Lam Thiếu Bằng lên mô tô, ông phóng mô tô như bay. Khuya về, người đi đường ít dần, ông không mở nhạc. Ông cảm thấy giằng co một ngày là mệt lắm rồi, giờ chỉ muốn về nhà tắm rửa ngủ nghê thôi.

Tiểu Mễ thành thành thật thật làm bài tập. A Triết vẫn chưa về. Ông gọi điện thoại qua, A Triết bảo vẫn còn người bệnh, khám xong nó sẽ về ngay.

Thằng cu chưa về là ông vẫn còn lo. Ông ngủ không yên, trằn trọc ở trên giường. Lam Thiếu Bằng nằm bên cạnh, hắn tựa hồ cũng không ngủ yên, trợn tròn mắt nhìn lên trần nhà.

“Em không ngủ được à?” Ông xoay người hỏi Lam Thiếu Bằng.

“Anh cũng vậy mà?” Lam Thiếu Bằng đặt đầu lên ngực ông, dán tai nghe tiếng tim đập trong lồng ngực ông.“Êm tai không?” Ông hỏi.

“Êm tai, nhịp đập mạnh mẽ lắm.” Lam Thiếu Bằng trả lời.

“Em nói quyền sở hữu căn nhà sau khi mua là bảy mươi năm, vậy bảy mươi năm sau nhà anh nên làm sao bây giờ?” Ông muốn để dành nhà cho cháu trai, mà đờ mờ vì cái quái gì mà cả thế giới chỉ có mỗi Trung Quốc là quy định quyền sở hữu tài sản chỉ có bảy mươi năm vậy? Bảy mươi năm sau ông vẫn là giai cấp vô sản, vậy tâm huyết của ông coi như đổ sông đổ bể con mẹ nó rồi.

“Anh có thể sống cho đến lúc đó à? Quan tâm đến bảy mươi năm sau anh có thấy mệt không? Cứ qua một năm thì nhà lại cũ hơn, tới cuối cùng thì chỉ còn đất trống mà thôi.” Lam Thiếu Bằng cọ tới cọ lui, tìm nơi thoải mái nhất trên ngực ông.

“Cũng thế, bảy mươi năm sau ai biết sẽ thành cái dạng gì nữa trời, đến lúc đó rồi nói sau.” Ông có hơi buồn ngủ, “Thằng đệ vẫn chưa về nhà, đã trễ thế này rồi, mong là đừng xảy ra chuyện gì.”

“Người lớn như vậy chắc sẽ không sao đâu.”

“Em không biết đâu, có một thằng Hồng Thái Lang mỗi ngày đều chầu chực em trai anh. Thằng đó cơ hội lắm, anh không thể không lo được.”

“Hồng Thái Lang là thằng nào?” Lam Thiếu Bằng tò mò hỏi.

Bọn ông đang nói đến đó, chợt nghe dưới lầu có tiếng ô tô. Ông nghe xong cảm giác không ổn, lập tức giục Lam Thiếu Bằng ngồi dậy, ghé vào bệ cửa sổ hóng chuyện cùng mình. Chuyện ông sợ hãi nhất đã xảy ra … …

Dưới lầu là một chiếc Maybach đỗ lại, thằng Đào ca mở cửa xe, em trai ông từ trên xe bước xuống. Sau đó thằng Đào ca đưa chìa khóa Maybach cho thằng cu rồi đong đưa đuôi chó sói mà rằng, “Lái xe về nhà an toàn, em cứ dùng chiếc xe này của anh đi.”

Ông biết rõ thằng cu nhà ông yêu xe, nhưng mà em trai à, yêu xe cũng phải có khí phách chứ đúng không? Mày xem khung xe cứng rắn chưa kìa, thế nên mày cũng phải cứng rắn nha.

Ông chờ đợi lo lắng, sợ rằng thằng Đào ca mua chuộc em trai ông bằng con xe đó.

Thằng cu nhận lấy chìa khóa xe trong tay rồi nhìn nhìn, sau đó ngoan ngoãn nói lời cảm ơn, “Cảm ơn Đào ca.”

“Không cần khách sáo, chúng ta là anh em tốt mà, xe của anh cũng là xe của em, cứ lấy mà dùng đi.” Hồng Đào cười đến nỗi sự hèn mọn bỉ ổi đều hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú của hắn. Thằng khốn.

Thằng cu nhà ông gật đầu nói, “Chúng ta là anh em tốt.”

“Đúng thế, anh với anh trai em là huynh đệ kết nghĩa, thế nên em cũng là em ruột của anh luôn.” Hồng Đào như cảm thấy mình có hi vọng, bèn lại gần bạn trẻ Tôn Anh Triết thêm một bước.

“Nhưng mà em phải xin phép anh em mới được. Xe của anh đắt quá, em không dám xài đâu. Anh em cho phép em xài em mới xài, còn không cho là em không xài đâu.” Bạn trẻ Tôn Anh Triết chớp đôi mắt to vô tội, đả kích Hồng Đào bằng một câu.

“Chẳng lẽ em không được làm chủ điều gì sao? Cái gì cũng nghe thằng chả hết! Chính kiến riêng của em đâu rồi?” Hồng Đào kích động thằng cu phản bội ông. Ông ở trên lầu nghe thấy hết, ban đêm yên tĩnh tụi nó tâm tình rõ mồn một ra đấy.

“Bất cứ quyết định nào của anh em đều là vì tốt cho em, ảnh cố gắng để em không chịu thiệt, thế nên em muốn tôn trọng ý kiến của ảnh.” Thằng đệ vô cùng ngoan ngoãn đứng ra bảo vệ ông.
Em à, vậy mới tốt chứ! Anh em không có phí công thương em rồi!

Ông cảm động khóc như mưa. Thằng cu nhà ông thẳng thắng đánh gục Hồng Đào, ông ưng ông ưng.

“Vậy anh đối xử với em không tốt sao?” Hồng Đào tủi thân lắp bắp hỏi.

“Đào ca rất tốt với em, hệt như một người anh khác của em vậy.”

“Người anh khác…”

Vẻ mặt Hồng Đào hệt như táo bón. Ông nấp trên lầu mà cười vui vẻ.

“Anh không muốn làm người anh khác của em. Anh muốn làm người em yêu nhất cơ.”

Hồng Đào vội vàng bày tỏ tình cảm của hắn. Thằng cu nhà ông chớp mắt hồn nhiên, tựa như không hiểu.

“Em yêu anh lắm nha.”

Ặc, một câu nói kia tựa như liều thuốc kích cho Hồng Đào nhưng đồng thời cũng hệt như bãi cứt chó ông mày giẫm phải. Em trai à, nhà mình có một thằng mê trai là được rồi, mày nhất định phải nối dõi tông đường nhà Tôn à nha. Ông đổ máu trong tym. Thằng đệ đáng yêu của ông bị sói già vậy đuôi cướp mất rồi.

“Thật vậy chăng? Em thật sự rất yêu anh sao?” Hồng Đào run rẩy chộp lấy bả vai thằng nhỏ.

“Vâng.” Cu cậu gật đầu, nói tiếp: “Anh là người anh trai khác mà em yêu quý nhất, chi bằng chúng ta kết nghĩa huynh đệ vườn đào* đi.”

(*Kết nghĩa huynh đệ vườn đào: Trong Tam Quốc diễn nghĩa có ba anh em kết nghĩa là Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi kết nghĩa tại vườn đào với lời thề: Tuy không sinh cùng ngày cùng tháng nhưng nguyện chết cùng tháng cùng ngày. Tình cảm của ba vị anh em kết nghĩa này được miêu tả son sắt trong suốt tác phẩm.)

Đờ phắc!

Hồng Đào gục đầu xuống một lần nữa, hắn không biết phải hình dung tâm trạng của mình như thế nào nữa rồi. “Được rồi, ngày mai anh phải đi My-an-ma, anh sẽ bảo Hồng Nghị coi chừng em. Nhớ nhé, đừng một thân một mình về nhà biết không, gần đây không yên ổn lắm đâu.”

“Vâng, Đào ca lái Maybach trở về đi.” Thằng cu trả chìa khóa xe cho Hồng Đào. Hồng Đào sống chết không chịu.

“Em là em trai anh, anh đưa quà cho em trai thì em trai nhận đi. Bằng không anh với em trở mặt rồi.”

“Để em hỏi ông anh đã rồi nói sau.” Thằng cu thu chìa khoá về.

Hồng Đào gọi một cú điện thoại, chỉ chốc lát sau, một chiếc xe ngừng trước mặt hắn, người lái xe nhìn không chớp mắt. Hồng Đào thừa dịp thằng cu ngẩn người ngắm xế xịn bèn ôm và hôn lên mặt thằng nhỏ. Đậu má, con sói già vẫy đuôi ngang nhiên dê xồm em trai ông kìa.

“Anh đi đây. A Triết cẩn thận nhé.” Hồng Đào lên xe rồi lái xe đi.

Ông nào ngủ được, bèn nói với Lam Thiếu Bằng, “Em ngủ trước đi, anh có chút việc.”

“Hồng Đào thích A Triết nhà anh, anh thấy thế nào?” Lam Thiếu Bằng không muốn xen vào việc của người khác, nằm trên giường hỏi ông.

“Hồng Đào kinh doanh bất hợp pháp, thằng đệ nhà anh chắc chắn sẽ gặp liên luỵ nếu đi chung với hắn. Anh không muốn nó xảy ra chuyện chút nào hết. Anh sống trên đời này chỉ có hai người thân, một là em trai, một là con trai, anh không muốn mất đi một ai cả.” Ông thở dài một hơi, lén nhìn qua Lam Thiếu Bằng. Lâu lâu ông mới đa sầu đa cảm trầm lắng như thế mà sao hắn không thèm nhìn ông lấy một cái vậy nè?

Đẩy cửa phòng thằng em ra, nó vừa cởi áo khoác vứt lên trên giường. Phòng của nó sạch sẽ hơn phòng ông nhiều. Từ khi Lam Thiếu Bằng vào ở thì phòng ông cũng sạch lên không ít, cơ mà vẫn thua xa phòng nó cả cây số.

“Anh, muộn như vậy mà anh vẫn chưa ngủ à?”

“Em chưa về thì làm sao anh ngủ được.” Ông ngồi trên giường mò tìm thuốc lá. Thằng cu kéo ghế ngồi đối diện ông.

“Em lấy xe Hồng Đào.” Ông đi thẳng vào vấn đề, “A Triết, nói thật với anh đi, Hồng Đào thổ lộ rõ ràng như vậy, em không thể nào không hiểu ý nó, vậy cuối cùng thì em nghĩ thế nào?”

Bạn trẻ Tôn Anh Triết cười đầy gian trá với ông, “Không nói cho anh biết đâu. Anh, anh lo giải quyết chuyện của anh ổn thoả đi rồi hẵn hỏi em.”

“Hồng Đào làm ăn không đàng hoàng, anh sợ em gặp chuyện thôi.”

“Chính là vì như thế nên em mới giả ngu từ chối ảnh đấy.” Thằng cu nhà ông ăn ngay nói thật rồi.

Chương 22

“Thật ra anh cũng biết làm như vậy không tử tế chút nào, thật có lỗi với Hồng Đào quá. Hồng Đào là đồng bọn của anh, em là em ruột của anh, nếu Hồng Đào không dính líu đến xã hội đen thì anh cũng không có gì để nói. Anh chỉ có hai người thân duy nhất là em và Tiểu Mễ mà thôi, anh không muốn thấy em gặp nguy hiểm.” Ông phiền chán hút thuốc nhả khói khiến gian phòng của A Triết tràn ngập mùi thuốc lá.

A Triết chống khuỷu tay lên đùi, nâng cằm nghiêng nhìn ông cả buổi, cuối cùng nó chau mày vì không thích mùi thuốc lá, “Anh tắt thuốc lá giùm cái, phòng của em là khu vực cấm hút thuốc nha.”

“Đậu má, mày làm như chỗ này là nơi công cộng không bằng. Lâu lâu anh mày mới thâm trầm một bữa, mày phối hợp một chút coi.” Ông tắt thuốc, vứt tàn xuống đất.

“Ôi, kỳ thật Đào ca là một người đàn ông không tồi. Em không biết người khác đánh giá ảnh như thế nào, em chỉ thấy ảnh khá tốt. Người đẹp sang chảnh như thế mà lại dính tới xã hội đen mới buồn chứ.” A Triết gật gù đầy tiếc nuối.

(⊙v⊙) Ể?! Câu này hơi bị sai à nha. Ông nghiêng qua đối mặt với A Triết, hung hăng uy hiếp nó: “Không cho phép mày thích nó, nghe chưa?!”

“Anh, anh nói chuyện thiếu logic quá. Anh thân là chủ nhà hẳn là phải đối lập với bọn thầu nhà mới đúng, thế mà anh lại thích Lam Thiếu Bằng trong khi ảnh là Quản lý công ty bất động sản. Vậy mà anh không cho em thích Đào ca. Anh chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn.” A Triết chớp mắt lầm bầm đầy uất ức.

“Lam Thiếu Bằng là Quản lí công ty bất động sản, Đào ca là trùm xã hội đen, sao mà so sánh chúng nó với nhau được?” Ông muốn rất đập thằng đệ nhà ông một trận ghê. Học hành đến nỗi não mọc nấm mốc rồi, ngốc không biết để đâu cho hết.

“Anh, em còn chưa yêu Đào ca mà, anh sốt vội cái gì?”

“Đừng nghĩ anh không biết mày có cảm tình với nó. Nói cho mày biết, tiểu thuyết tình yêu là xạo quần hết đấy. Người không đọc truyện tình yêu vốn đã ngu sẵn rồi.” Lo lắng bất an, ông dạy dỗ cu cậu một chút.

“Biết rồi, anh dài dòng quá, chưa già đã yếu.” Bạn trẻ Tôn Anh Triết phàn nàn ông hát bài ca con cá với nó.

Ông chưa già đã yếu sao? Ông sờ sờ mặt. Mũi là mũi, mắt là mắt, không có nếp nhăn, còn phong độ vãi ra cơ mà. Ông cười nói, “Con Maybach kia mày cứ lái trước đi, lái đã rồi trả lại cho thằng Đào ca sau. Anh không nói anh thích xe nó, ý anh là cứ lấy xe nó chạy chơi vài ngày đi. Dù sao chiếc xe kia cũng không có sang tên cho mày, chủ xe vẫn là nó.”

“Anh, anh lại lợi dụng Đào ca rồi.” A Triết bất mãn nhắc nhở.

“Mày không muốn tao lái chứ gì? Thiệt tình, hàng xịn dâng tới cửa mà không xài. Dù sao tao vẫn chưa nói là tao thích xe nó mà, nó cũng chưa chính thức sang tên cho mày mà đúng không?” Ông nhấn mạnh nhiều lần.

“Em buồn ngủ rồi, anh đi ngủ đi.” A Triết trừng ông, đẩy ông ra ngoài cửa, “Anh ngủ đi. Ngày mai còn phải đi làm nữa.”

“Mày vội cái gì thế? Tao còn chưa nói xong mà, mai tao cũng không đi làm. Này này này, tao là anh của mày đó. Mày dám đẩy tao à?”

Đậu xanh rau má đây mà là em ruột ông sao? Dám đá ông ra khỏi cửa, xem xem có chút tình anh em nào không?! Thằng oắt chết dẫm, lẽ ra hồi đó nên sút mày qua Châu Phi cho sử tử ăn thịt cho rồi.

A Triết khóa cửa, ông mò mẫm trở lại gian phòng của mình. Những lời cần nói ông đã nói rồi, con đường của A Triết vẫn là do nó chọn lựa.

Ông mò lên giường, chui vào ổ chăn. Lam Thiếu Bằng đã ngủ rồi, và vì hắn ngủ rồi nên ông thò tay ôm hắn vào lòng của mình. Chắc có lẽ hắn không phản đối đâu, quyết định vậy đê!

Ôm người mình thích, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của hắn, trong tim ông chưa từng có cảm giác nào bình yên đến vậy. Trong mũi là hương thơm của Head & Shoulder, dầu gội đầu hắn dùng là do ông mua nhân dịp siêu thị giảm giá. Mùi trên người của bọn ông giống nhau, thật tuyệt làm sao. Nghĩ tới đây, tinh thần của kẻ không tim không phổi ông đây lại trỗi dậy. Ngủ.

Nhà ai sung sướng nhà ai buồn… Kỳ thật ông không biết rằng tối nay, thằng cu Tôn Anh Triết nhà ông mất ngủ.

Tôn Anh Triết nằm trên giường, nhìn qua nhìn lại chiếc chìa khoá xe của Hồng Đào trong tay, suy nghĩ một hồi lâu, chốc chốc cau mày, chốc chốc lại cười ha hả, chốc chốc lại trầm mặt xuống.

Cậu cầm chìa khóa tự nhủ: “Đào ca, gặp gỡ em coi như anh không may. Ai bảo anh đào hoa như vậy, ai bảo anh là playboy nổi danh trong Tuyết Nam Cực làm chi. Anh nghĩ rằng cho em xe thì em sẽ yêu anh sao?” Sau đó, Tôn Anh Triết nhét chìa khóa xe vào góc tường, nghiêng người ngủ thật say.

Ở một khu chung cư cao cấp nơi phố thị, có người đứng dưới đèn chờ đợi một người khác trở về. Tiếng ô tô phanh lại, người chờ đợi đứng trước cửa sổ nhìn ra ngoài. Người được chờ một thân mùi rượu, ăn mặc đỏm dáng như một chàng công tử. Hắn đã say đến nỗi phải để tài xế chở về chứ không thể tự lái về được.

Hắn nhấn chuông cửa nhà mình, sau cửa truyền đến tiếng phàn nàn của phụ nữ, “Anh còn biết đường về à? Đã mấy giờ rồi có biết không?!”

Cửa mở ra, một người phụ nữ mặc đầm bầu đứng trước cửa trừng mắt nhìn tên đỏm dáng.

“Xã giao mà. Anh hết cách rồi.” Tên đỏm dáng đi vào phòng khách biệt thự thở phào một cái, mùi rượu nồng nặc khiến người phụ nữ phải buồn nôn.

“Hôi quá. Mau đi tắm đi.” Người phụ nữ mang bầu đóng cửa lại.

“Người giúp việc đâu?” Tên đỏm dáng cởi áo khoác hỏi người phụ nữ rồi nhìn quanh quất phòng khách sang trọng nhưng hiu quạnh.“Người giúp việc vướng chút việc nhà, xin nghỉ vài ngày.” Người phụ nữ ngáp một cái rồi nói tiếp, “Em về phòng ngủ trước. Anh tắm rửa nhanh nhanh rồi ngủ đi. Anh uống ít rượu một chút được không? Mỗi lần về là say khướt, rượu là của người ta, mạng là của mình.”

“Em nói hết chưa? Anh đã bảo là xã giao, em nghĩ anh thích uống rượu lắm à?” Tên đỏm dáng bực tức nói.

“Chu Nghệ Thông, em nói vậy là vì nghĩ cho anh thôi. Anh xem anh say thành cái dạng gì rồi kìa!” Người phụ nữ tức giận, chống nạnh chỉ vào Chu Nghệ Thông mà trách cứ, “Anh giả bộ phải không? Anh thay đổi hoàn toàn sau khi kết hôn với em. Trước khi kết hôn, anh ân cần quan tâm đến em, nhưng sau khi kết hôn thì mỗi ngày đều ra ngoài ăn cơm uống rượu. Em muốn anh đi đến bệnh viện kiểm tra với em anh cũng không đi. Trong bụng em là giọt máu của nhà Chu mà sao anh lại đối xử với em như vậy?!”

Chu Nghệ Thông đưa lưng về phía vợ nên người vợ hoàn toàn không nhìn thấy nét mặt của hắn lúc này. Hắn cắn răng nhẫn nhịn, xiết chặt nắm tay cố khiến mình bật cười rồi quay lại với vẻ mặt áy náy và đi đến gần vợ, “Nhìn em kìa, không phải anh đang dốc sức vì tương lai của hai chúng ta sao? Bây giờ em đã có thai, anh còn phải cố gắng làm việc vì tương lai con của chúng ta nữa. Anh biết gần đây anh lạnh nhạt với em… Anh sai rồi… Anh sai rồi. Anh cam đoan về sau sẽ dành thật nhiều thời gian cho em. Đừng nóng giận mà, sinh khí không tốt cho thai nhi đâu.”

Người vợ ôm lấy Chu Nghệ Thông đổi giận thành cười, “Em cũng biết anh vất vả. Ngày mai theo em đi làm kiểm tra đi, lần này không được tới trễ hoặc tìm lý do từ chối không đi nhé.”

“Tuân mệnh lão bà đại nhân.” Chu Nghệ Thông cười hôn nhẹ lên trán vợ, “Em nghỉ ngơi đi. Anh tắm rửa tỉnh rượu rồi ngủ tiếp.”

“Được, anh nhanh lên.” Người vợ cười, rời khỏi vòng tay Chu Nghệ Thông, đi lên phòng ngủ trên lầu.

Chu Nghệ Thông đưa mắt nhìn vợ rời đi, hắn hoàn toàn thả lỏng, buông người nằm nghỉ trên ghế sa lon. Ngay lúc này, hắn không cần phải giả bộ làm một người đàn ông yêu vợ nữa. Mệt mỏi quá, nếu phải tiếp tục cả đời như vậy, sớm muộn gì hắn cũng sẽ sụp đổ thôi.

Thật ra Chu Nghệ Thông đã tìm được một cậu trai xinh đẹp ở Tuyết Nam Cực. Sau khi thuê phòng, những gì nên làm đều đã làm, cậu trai muốn Chu Nghệ Thông lưu lại cùng mình, nhưng Chu Nghệ Thông đời nào dám lưu lại.

Vội vàng về đến nhà, còn phải đối phó với người vợ mới cưới này, Chu Nghệ Thông cảm thấy thể xác và tinh thần của mình mỏi mệt vô hạn.

Nhắm mắt, hắn nhớ lại khoảng thời gian tốt đẹp khi mình vẫn còn qua lại với Lam Thiếu Bằng. Khi đó không có người quản thúc hắn, cũng không có người ép buộc hắn kết hôn. Lam Thiếu Bằng hy vọng có thể xuất ngoại cùng hắn. Bọn hắn sẽ đi đến một nơi chấp nhận hôn nhân đồng tính để kết hôn.

Tưởng tượng xinh đẹp đến chừng nào thì hiện thực tàn khốc đến chừng nấy. Chu Nghệ Thông biết rõ hắn sẽ chẳng còn gì nếu rời khỏi cha mẹ, hắn không thể cùng Lam Thiếu Bằng rời khỏi nơi này được. Một ngày nào đó hắn sẽ kết hôn, một ngày nào đó bọn hắn sẽ chia tay. Hắn không muốn chia tay, nhưng Lam Thiếu Bằng lại không muốn làm tình nhân của hắn. Vậy nên, chia tay là tất nhiên rồi.

Không có Lam Thiếu Bằng, Chu Nghệ Thông vẫn phong độ như trước, phong độ cùng đủ loại thanh niên thiếu niên xinh đẹp, nhưng hắn vẫn không tài nào tìm được cảm giác hạnh phúc khó có thể vứt bỏ kia được, không ai có thể đem lại cho hắn ước mơ được sống cùng nhau cả đời như Lam Thiếu Bằng cả.

Chu Nghệ Thông nằm đủ rồi bèn cầm lấy điện thoại gọi Lam Thiếu Bằng. Trong chốc lát điện thoại truyền đến giọng của một phụ nữ. Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy. Sau đó là một tràng tiếng Anh vang lên. Chu Nghệ Thông tắt điện thoại di động, quẳng nó lên ghế sa lon, đứng lên đi tắm rửa.

Nước ấm chảy xuống từ trên đỉnh đầu, nhưng hắn không cảm nhận được một chút ấm áp nào cả. Chu Nghệ Thông rất muốn hét to lên, “Đây là cuộc sống chó má gì thế này?!”

Buổi sáng, động tĩnh trong phòng không nhỏ, ông ngủ mơ mơ màng màng. Tối hôm qua ngủ muộn quá, thật không muốn rời giường tí nào, cho ông nướng thêm một chút nữa đi mà.Lam Thiếu Bằng rời giường là ông tỉnh, sau đó ông lại giả bộ không biết mà ngủ tiếp. Lam Thiếu Bằng mặc quần áo, đi tới đi lui vệ sinh cá nhân, cố gắng nhẹ chân nhẹ tay để không ảnh hưởng đến giấc ngủ của ông. Vấn đề là Lam Thiếu Bằng cẩn thận là thế, nhưng hai đứa còn lại trong nhà thì không như vậy. Tập thể dục buổi sáng ắt không thể thiếu. Tiểu Mễ sáng sớm đã thay đồ tươm tất đứng sắn ngoài phòng ông mà lớn tiếng thét gọi, “Ba, ba đang làm gì đó? Đi chạy bộ đi ba ơi!”

Ranh con, không có ông thì mày không chạy được à! Đậu xanh rau má, bộ mày không có chân à?! Than ôi, không ngủ nướng được nữa rồi. Ông mắt nhắm mắt mở đứng lên mò bộ quần áo thể thao, mặc lên người trúng phóc. Ông vừa lơ ngơ mò tìm dao cạo râu vừa sờ quả cằm đã mọc ra một ít râu nhọn. Cạo râu thôi.

Cạo râu cạo phải cao hứng. Bàn tay êm mềm với những khớp xương xinh đẹp sờ mãi không chán của Lam Thiếu Bằng cướp đi dao cạo râu của ông, “Anh dùng dao cạo râu của tôi làm gì? Dùng của chính anh đấy.”

“Mò nhầm ấy mà. Anh có cố ý đâu.” Ông khẽ vươn tay, Lam Thiếu Bằng đưa dao cạo râu cho ông.

“Coi kìa, đừng nhắm mắt mà cạo râu chứ. Cục quản lý bất động sản lập hồ sơ hợp đồng mua bán nhà đất, báo rằng hôm nay có thể lấy được rồi đấy. Anh đến công ty bất động sản lấy hợp đồng của anh đi.” Lam Thiếu Bằng nhắc nhở.

Nghe xong mấy từ ‘hợp đồng nhà đất’, ông tỉnh táo ngay. Ếu ngái ngủ nữa, không gì quan trọng hơn hợp đồng mua bán nhà cả. Từ hôm nay trở đi ông cũng là người có nhà nhé. Tuy cái nhà kia vẫn chưa được xây xong, nhưng dầu gì nó cũng là tài sản của ông đấy.

Dưới sự thúc giục một lần nữa của Tiểu Mễ, ông và Lam Thiếu Bằng trùng kích nhà vệ sinh. Hắn rửa mặt, ông đánh răng.

“Khi nào thì lấy hợp đồng?” Ông ngậm bàn chải hỏi Lam Thiếu Bằng.

“Sau mười giờ, anh thông báo với đồng bọn hôm nay đến lấy hợp đồng đi.” Lam Thiếu Bằng lau mặt, nói.

“Được, để anh hú đám chủ hộ.” Ông súc miệng rửa mặt.

Lão Ngũ là phải báo đấy, gã chung hội đàm đúm với ông mà. Người khác sao? Thôi cứ rống một tiếng xem như thông báo cho chúng nó, còn đi hay không thì tuỳ.

Tập thể dục, chạy bộ, sau đó ăn sáng…. Thằng cu đưa Tiểu Mễ đến trường, ông đưa Lam Thiếu Bằng đi làm. Mỗi người đều có những việc cần làm của riêng mình.

Ông gọi điện báo Lão Ngũ người giờ sáng đến công ty bất động sản lấy hợp đồng. Sau đó bật máy tính lên mạng, vào nhóm QQ của đám chủ hộ để thông báo. Hợp đồng có rồi, mọi người đi lấy hợp đồng đi.

Trong nhóm có nhiều người online, nhưng không có mấy người đáp lại ông. Ừ thì ông mày nói thế đấy, thích thì đi không thích thì thôi.

Cuối cùng có một nick tên là Xin đừng quên em lên tiếng, ‘Cám ơn, chút nữa tôi bảo ông nhà đi lấy hợp đồng.’

Ông nhắn thêm, ‘Sau mười giờ rồi hẵn lấy nha.’

Lúc này, chủ nhóm chat tên Đàn ông là biển cả hỏi, ‘Hợp đồng có rồi vậy chừng nào hóa đơn mua nhà chính thức mới có?

Ông trả lời, ‘Không biết nữa, hiện trong tay tôi chỉ có biên lai tạm thời của công ty bất động sản đưa cho thôi.’

Xin đừng quên em nói, ‘Vậy để tôi bảo ông nhà hỏi mấy người đó luôn.’

Đàn ông là biển cả nói, ‘Nghe nói công trình chung cư kỳ một sắp bàn giao rồi đấy. Ai có người quen hay bạn bè nào mua nhà kỳ một không? Đi xem thử chất lượng công trình như thế nào đi.’

Ông nói, ‘Không sao, ông anh cả tôi mua nhà kỳ một cho con ổng, tới lúc bàn giao công trình tôi đi ngó thử cho.’

Xin đừng quên em nói, ‘Nghe đồn chất lượng không tốt lắm, tình huống cụ thể thì tôi không rõ.’

Ông đáp, ‘Tôi đi xem sẽ biết.’

Đàn ông là biển cả nói, ‘Nghe nói Hà Nam có cái nhà không đổ sàn xi măng, lầu trên lầu dưới thông nhau luôn đó.’

Đúng lúc này, một nick tên là Tập đoàn mái nhà chạy vào hô một câu, ‘Các bạn có muốn mua mái nhà không? Cùng mua đi!’

Chương 23

Đậu xanh rau má ai cần mua mái nhà đâu? Ông treo cổ mày lên bây giờ! Quảng cáo gì đâu mà chỗ nào cũng quảng cáo.

Vì vậy ông quát lên trong nhóm, ‘Chủ nhóm, thấy có quảng cáo bán ve chai với thuốc kích thì cho ra đảo ngay đi nhé. Bố chịu không nổi à nha.’

Tập đoàn mái nhà lập tức nói, ‘Tôi là dịch vụ trang hoàng nhà cửa, người địa phương, ai muốn sửa nhà thì cứ tìm tôi, số điện thoại di động XXXXXXXX.’

Ông đáp trả, ‘Nhà bố vừa mới động thổ xong, trang hoàng nhà cửa cái búa ấy.’

Tập đoàn mái nhà ‘à’ xong một tiếng rồi nói, ‘Tôi đi qua nhóm chủ hộ xem thử ấy mà.’

Ông đáp, ‘Phắn đê.’

Thoát khỏi nhóm chủ hộ, ông vào nhóm chat chung. Con nít xấu lập tức nhảy ra chat riêng với ông, ‘Sếp ơi, tình yêu tiến triển như thế nào rồi?’

Ông trả lời, ‘Thì cũng tèn tèn thế thôi.’

Con nít xấu nói, ‘Quăng cho thím một mới đam mỹ như vậy là để thím học hỏi và tổng kết kinh nghiệm kinh từ mọi người đó. Sếp, nói xem sếp đã học được những gì rồi?’

Ông đáp, ‘Làm. Tình’.

Con nít xấu gửi một hình ảnh biểu thị ẻm bị sét đánh rồi hỏi, ‘Thím chỉ học được mỗi ‘làm tình’ thôi à?

Ông nói, ‘Ờ, cảm giác khác với ôm gái lắm. Thích lắm.’

Con nít xấu hỏi tiếp, ‘Vậy sao thím có thể cưa được người ta hả?’.

Ông nói, ‘Thuận theo tự nhiên là được rồi. Cái gì đến sẽ đến, đời đâu giống như trong truyện đâu.’

Con nít xấu hỏi, ‘Thím đi gay bar Tuyết Nam Cực chưa?’

‘Rồi.’

Con nít xấu hưng phấn, ‘Sao? Sao? Nói một chút kinh nghiệm đi.’

‘Một nơi quỷ quái, chướng khí mù mịt, chim cánh cụt bên trong còn nhiều hơn ngỗng bên ngoài nữa.’

Con nít xấu gõ một loạt đấu ba chấm rồi lau mồ hôi hột, sau đó nói tiếp, ‘Thím mở blog viết chuyện về thím với anh kia đi, có gì tôi kêu gọi mọi người qua cổ vũ cho.’

‘Bố không có tầm thường đến nỗi phải dùng scandal để nổi tiếng đâu.’

Con nít xấu không trả lời, chắc là bị ông mắng nên em ấy mất hứng chứ gì. Cao hứng với chả mất hứng, ông không có thời gian dỗ dành mấy cô hủ nữ thích đào bới chuyện người khác.

Hôm nay nhóm chat rất yên tĩnh, chủ nhóm online nhưng không nói chuyện. Ông bảo, ‘Hôm nay tớ bảo tớ đi lấy hợp đồng mua bán nhà, mấy đứa chủ hộ biến sắc luôn.’

Có người nói, ‘Khoe khoang cái gì? Sao không mua nhà trực tiếp luôn?’

Kẻ khác lại nói, ‘Coi chừng hạ giá là ăn cám nha con.’

Ông đáp, ‘Tụi bây bị gì thế hả? Hạ giá tụi bây cũng mua không nổi đâu, mua nổi thì đã mua từ lâu rồi chứ ở đây ghen ăn tức ở làm gì.’

Chủ nhóm lúc này bèn gửi một đường dẫn. Ông mở ra xem. Đờ mờ, chất lượng nhà lầu tỉnh XX thành phố XX siêu củ chuối, dùng chiếc đũa cũng nạo được xi măng trên tường nữa.

Ông nói, ‘Đây mà là nhà ở à? Đây là giấy chứ nhà ở cái gì?’

Chủ nhóm nói, ‘Lúc trộn bê tông công nhân quên cho xi-măng vào.’

Ông nói, ‘Vãi lọ ~ thế chúng nó có quên ăn cơm không?’

Chủ nhóm nói, ‘Đằng ấy lo cầu nguyện nhà mình có trộn xi-măng đi.’

‘Không có sao hết. Dù nhà cửa có vấn đề hay bên thầu có vấn đề, tớ vẫn có chỗ để đòi nợ mà.’

Chủ nhóm hỏi, ‘Đằng ấy đòi nợ ai?’

Ông đáp, ‘Phật viết, có chết cũng không nói.’
Ông nào biết rằng chủ nhóm đang ngồi sờ mũi trong văn phòng công ty bất động sản, suy nghĩ ý nghĩa câu nói của ông trong nhóm chat. Lam Thiếu Bằng ngồi sau máy tính thầm kêu không ổn, và rồi lắc đầu cười nói, ” Tôn Anh Hùng chết tiệt, đừng nói nếu xảy ra chuyện thật thì anh sẽ tìm tôi đòi nợ nhé.”

Thời gian: Sáng…

Địa điểm: Quán cơm món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ…

Lão Ngũ được tin bèn chạy tới công ty bất động sản lấy hợp đồng, cười tươi như một đoá hoa cúc mà ném hợp đồn đến trước mặt ông, “Hùng ca, em lấy hợp đồng của anh từ chỗ Quản lí Lam rồi. Anh xem qua một chút đi.”

Ông nhàn nhã ngồi ăn vạ ở quán cơm xem hợp đồng, xem lại nhìn, nhìn lại xem … Chữ đen trên nền giấy xanh da trời nhạt, còn có chữ kí và dấu ấn tay của ông nữa. Ôi, tâm huyết suốt đời của ông đó nha.

“Lão Ngũ, chừng nào mình mới đòi được tiền nợ đây? Thằng cờ-hó kia còn chưa trả nợ tiền công trình nữa hả?” Ông bực mình quá. Lần trước thầu là thầu cái công trình của thằng cờ-hó đó đó, nó nợ ông với Lão Ngũ mỗi người ba trăm nghìn, tổng cộng là sáu trăm nghìn. Đậu xanh rau má lãnh đạo công trình phúc lợi kinh tế trẻ trâu, thiệt chịu không nổi mà.

“Em đi đòi một lần rồi mà thằng chó đó nó trốn em.” Lão Ngũ nhắc tới chuyện này cũng giận lên.

“Vãi, muốn bị chém mà.” Ông nhận thầu lâu như vậy mà dám nuốt tiền của ông à? Muốn chết à?

“Chém thì được gì? Phải kiện nó.”

“Chú ngốc quá, nếu cái đó có tác dụng thì nó đã xong đời từ lâu rồi.”

Ông với Lão Ngũ nhắc tới chuyện này đều phát hoả. Bây giờ bọn ông có chung một kẻ thù, quý danh là Trần Cẩm Bình, lãnh đạo công trình kinh tế phúc lợi công cộng.

Cái thằng này thiếu bọn ông sáu trăm nghìn, đòi mấy lần rồi mà không trả. Lần sau ông tự mình với Lão Ngũ cùng đi đòi, nếu nó không trả tiền ông thì liệu mà thu xếp hậu sự đi.

Chủ đề chuyển tới chuyển lui, cuối cùng ông hỏi Lão Ngũ, “Chú biết chỗ nào có bán đồ chơi tình thú không?”

“Đồ chơi tình thú gì cơ?” Lão Ngũ gãi gãi đầu nhìn ông, “Em nghe nói trên taobao có đủ mọi thứ ấy, anh lên đó xem thử xem.”

“Có lý đó. Thằng đệ nhà anh có tài khoản trên taobao, để anh dùng tài khoản của nó vào xem.” Ông mày thông minh quá đi mất. Chút nữa lên taobao tìm vài món sếch-toy gia tăng tình thú mới được. Lam Lam à, em xem anh yêu em ghê chưa này, em yêu anh nhanh lên đi.

Lam Thiếu Bằng trong văn phòng công ty bất động sản bỗng nhiên rùng mình một cái theo bản năng. Tiết trời càng ngày càng ôn hòa mà sao hắn lại cảm thấy lạnh lẽo thế này?

Ông chưa từng lên taobao tìm đồ chơi đồng tính bao giờ, cứ thấp tha thấp thỏm không yên. Thừa dịp Tiểu Mễ đã đi học, ông như đạo tặc bật máy tính lên trang taobao, nhập vào ô tìm kiếm vài chữ con con.

Ông tuân theo lời dạy bảo của thánh nhân, học hỏi một chút trên taobao. Vì vậy vấn đề xuất hiện.

Trên taobao hiện ra đầu tiên là một vật phẩm dành cho gay có tên là Rush. Ông nhìn hình ảnh chiếc bình nhỏ mà ngơ ngác. Việc này rất quan trọng đối với một người mới bắt đầu học như ông. Rush này là cái nồi gì vậy?

Nhìn thì thấy nó giống như một loại nước hoa ấy. Lại nhìn tiếp phần giới thiệu, ông rung động luôn.Giới thiệu như sau: Rush là một đồ dùng vô cùng thích hợp cho cả trai thẳng và trai cong hiện nay.

Nhưng rất nhiều người để lại kinh nghiệm rằng, sau khi ngửi qua một ít Rush, vị anh em sẽ mềm nhũn ngay! Nguyên nhân là vì sản phẩm không có phân rõ 1 và 0, cho nên mềm nhũn luôn!

Một lọ lớn khác có tên là ‘Du côn’, tên rất xứng với thực tế, rất mạnh mẽ rất mãnh liệt, được sản xuất chuyên dụng cho 1. Nếu sử dụng cái này, JB sẽ có lực bắn xa, xa nữa, xa mãi…

Đậu đen rau muống, còn đây là nước hoa kích tình, là Viagra ở trạng thái khí! Ông choáng luôn. Và douma, nó còn ghi chi tiết nơi sản xuất, còn nói taobao là nơi mua sắm an toàn cho mọi người đồng tính nữa chứ!

Mua hay không mua đây? Ông gặp phải sự chọn lựa khó khăn nhất của cuộc đời. Trông mà thèm các loại loại gậy sex, các loại hương vị dầu bôi trơn, còn có quần lót gợi cảm và đủ loại đạo cụ nữa… Trời ơi thiên đường là đây!!

Ông rất tự tin vào sự bền bỉ và dẻo dai của người anh em phía dưới của mình, nhưng nếu dùng lên thằng vợ ông thì nó chịu được à? Thôi kệ, đặt hàng trước, giữ lại về sau tìm cơ hội dùng.

Ông ngồi trước máy tính mà đầu óc đầy những tư tưởng méo mó dâm uế, tưởng tượng ra đủ các kiểu hình ảnh bất lương….

“Anh thật độc anh thật độc anh thật độc độc độc…” Điện thoại vang lên.

Là điện thoại từ Lam Thiếu Bằng …

“A lô, anh nghe nè Lam Lam.”

“Đừng có buồn nôn đến thế. Nghe anh gọi Lam Lam mà tôi nổi da gà đây này.” Lam Thiếu Bằng bất mãn trả lời qua điện thoại. Trong điện thoại truyền đến tiếng ồn ào, Lam Thiếu Bằng hẳn đang ở một nơi đông người nào đó.

“Chuyện gì vậy?”.

“Công ty của tụi tôi quảng bá ở cao ốc Long Phúc. Buổi tối tôi có hẹn đi ăn với bạn, anh không cần đến đón nhé.” Lam Thiếu Bằng đáp.

“Được, em cơm nước xong xuôi thì gọi điện thoại cho anh, anh đến nhà hàng rước em về.” Ông có thể yên tâm để người khác nhúng chàm người thương của mình sao? Ông không tin sẽ không có kẻ nào dòm ngó mỹ nhân hiếm hoi như Lam Thiếu Bằng. Không thể để cho bất cứ kẻ nào có thời cơ lợi dụng hoặc dòm ngó Lam Thiếu Bằng trước khi hắn yêu ông được!

“Tôi đi taxi về, không cần đón.” Lam Thiếu Bằng từ chối ý tốt của ông.

“Đi taxi tốn tiền lắm. Anh đón em về không tốn tiền. Em sửa sang nhà cửa đã tốn không ít rồi, vả lại em cũng muốn để dành tiền để mua xe riêng mà, đâu thể vay ngân hàng thêm nữa, bây giờ lãi suất ngân hàng cao lắm.” Ông hạ quyết tâm nhất định phải đón cho bằng được Lam Thiếu Bằng về nhà.

“Được rồi, đến lúc đó nói sau.” Lam Thiếu Bằng tắt điện thoại di động.

Ông cũng tắt điện thoại di động. Lam Thiếu Bằng đi quảng bá bên ngoài chắc là vất vả lắm đây, lúc này cần có người quan tâm hắn. Ông cảm thấy ông là người biết quan tâm người khác nhất ấy.

Vì vậy ông xuống lầu chuẩn bị cưỡi xe đi tìm Lam Thiếu Bằng. Vừa xuống lầu, ông đã nhìn thấy chiếc xe Đào ca nhất quyết tặng cho A Triết. A Triết lái xe điện đưa Tiểu Mễ đến trường, không có dùng xe của Đào ca tặng.

Rốt cuộc thì cu cậu suy nghĩ như thế nào đây? Ôi, khó nhất là đoán lòng thiếu nam! Già rồi!

Cao ốc Long Phúc vốn nằm tại khu vực phồn hoa, lượng khách lượng tặc nhiều. “Lượng khách lượng tặc nhiều” nghĩa là bên cạnh khách đến mua sắm, bọn trộm cắp cũng đông vô số kể. Lần trước ông dẫn Tiểu Mễ mua đồ ở gần đấy, không để ý chút xíu là đã bị hai thằng trộm nâng mất ví tiền. Lúc ấy ông nổi giận đánh tả tơi tụi nó luôn! Hai thằng trộm bị ông đánh bèn dâng cho ông một ngàn nhân dân tệ để tạ tội. (chi tiết xin xem lại bài tập làm văn của bé Gạo ở chương 2:v)

Trước cổng cao ốc Long Phúc là một khu đất mênh mông. Khu đất trống này trước kia là bãi đỗ xe, về sau bãi đỗ xe dời ra sân sau của cao ốc, còn khu đất trống trở thành nơi các thương gia tổ chức hoạt động.

Lúc ông đến trước cao ốc, một bục diễn được xây trên quảng trường, ca sĩ không biết mời đến từ đâu đang đứng trên đấy mà hú hét rung giật như con gà bị cắt tiết. Nói thật chứ nó còn chưa hát êm tai được như ông nữa. Trả bục diễn lại đi, về nhà luyện hát thêm đi.

Lam Thiếu Bằng và nhân viên đang chào hàng khách khứa đến thăm quan, khắp nơi đều là sơ đồ nhà đất. Ông nhặt lên một sơ đồ dưới đất, phỏng chừng là có vài người xem sơ đồ cho đã rồi vứt bỏ nè.

Trời nóng kinh khủng, thời tiết hanh khô, Lam Thiếu Bằng ngồi ở phía sau bàn làm việc miệng đắng lưỡi khô nói chuyện với hộ khách, bỗng một ly thức uống nóng ra hiện ra trên bàn hắn. Lam Thiếu Bằng không quay đầu lại, ông đứng phía sau ghé vào tai hắn nói, “Em chẳng biết chăm sóc bản thân gì cả. Trà sữa anh mới mua từ trong cao ốc đấy, uống đi.”

Lam Thiếu Bằng ngừng một chút rồi đưa trà sữa lên uống một hớp lớn. Đúng là hắn khát khô cả rồi. Hắn không quay đầu lại nhưng ông biết rõ hắn đang mỉm cười. Thế là ông giả bộ hoà mình vào bọn khách hàng đang hỏi han mua nhà.

Lam Thiếu Bằng chợt liếc ông một cái, bưng trà sữa chuyện trò vui vẻ cùng hộ khách.

Nói thật, Lam Thiếu Bằng có dung mạo rất tốt, thái độ nói chuyện lại thân thiết, giọng nói lại mê người như thế, cho nên không ít khách hàng có hảo cảm với hắn, có khi quyết định mua nhà ngay. Chắc là đám khách hàng cũng bị hắn lừa đến tối tăm mặt mũi như ông đây, mê muội quyết định mua nhà rồi. Mỹ nam kế nha. Đây tuyệt đối là ngoan chiêu trắng trợn của công ty bất động sản – Mỹ nam kế!

======

Công nhận thánh Khỉ yêu vợ ghê, mỗi tôi thô bỉ với biến thái thôi:)))))

Chương 24

Ông phát hiện ông giống như cái bình hoa làm nền trong phòng, cứ lui cui giả vờ giả vịt nhìn quanh trong đám người xem phòng. Có người hỏi ông: “Anh cũng mua nhà ở đây là?”

Ông đáp: “Ừ, thằng nhỏ trong nhà lớn rồi, nhà cửa giờ chật chội, không mua nhà thì biết ở thế nào.”

“Ừ nhỉ? Nhà tôi cũng thế. Bạn gái của thằng con tôi bảo không có nhà thì không kết hôn, buộc chúng tôi phải mua phòng ốc.” Một gã trung niên định mua nhà bất đắc dĩ thở dài, “Không biết có nên vay ngân hàng hay không đây. Tôi còn có vài năm nữa là về hưu rồi… Ôi!”

“Để cho con anh với bạn gái của nó tự đi mua đi.”

“Tụi nhỏ làm sao mà mua nhà nổi. Con tôi mới vừa ra trường, tiền lương thấp lắm.”

Ông không trả lời, tất cả lực chú ý của ông đã dồn lên Lam Thiếu Bằng hết rồi. Hắn đang tươi cười, kiên nhẫn phục vụ từng hộ khách.

Ồ, cặp mắt cú vọ của ông đảo qua. Hai thằng ăn trộm túi tiền ông lần trước đang nhìn chằm chằm vào Lam Thiếu Bằng kìa. Đờ mờ tụi bây dám ra tay với người yêu của ông! Ông chặt tay tụi bây!

Lam Thiếu Bằng đứng lên đưa bản hướng dẫn cho khách, thằng trộm giả bộ như đang xem phòng đi đến sau lưng Lam Thiếu Bằng, thò tay vào túi quần Lam Thiếu Bằng. Ông nhanh hơn một bước bắt lấy tay giặc, ra sức vặn. Thằng trộm đau đến nhe răng trợn mắt vừa định nổi bão, nhưng chợt thấy ông, gương mặt đau đớn của nó lập tức nặn ra một nụ cười, “Đại ca, là ngài ạ.”

Lam Thiếu Bằng nghe thấy sau lưng có người nói chuyện bèn quay đầu lại, vừa vặn trông thấy ông bắt lấy tay thằng trộm, mắt sáng quắc xanh lè. Thằng trộm nghiến răng chịu đựng thiếu chút nữa kêu cha gọi mẹ.

“Hai người làm gì đó?” Lam Thiếu Bằng hỏi.

Ông giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, ngoài cười nhưng trong không cười khoát tay ghìm chặt cổ thằng trộm, “Thiếu Bằng, đây là đồng bọn của anh lâu rồi không gặp. Bọn anh đi qua bên kia tâm sự chút.”

Nói xong ông lôi cổ thằng trộm đi làm thằng nhỏ suýt gãy cổ.

“Đại ca, ngài buông tay, có gì mình từ từ nói. Em sắp đứt cổ rồi.”

Ông nới lỏng cổ nó. Thằng trộm sờ lên cổ, lé mắt nhìn lén ông, thừa dịp ông không sẵn sàng bèn bỏ chạy.

Cho mày chạy… Ông mày tập thể dục buổi sáng đâu phải để chơi. Ông mà chạy ấy, nếu không nói là chạy như bay thì là lướt như chim yến, sải một bước dài một nghìn dặm. Trộm cùi bắp nào phải đối thủ của ông, chưa kịp chạy được năm mươi mét là đã bị ông vồ té xuống đất rồi.

“Đại ca tha mạng, tiểu đệ có mắt không nhìn thấy Thái Sơn.” Trộm cùi bắp bị ông đè trên mặt đất la oai oái.

“La cái gì mà la, mày dám trộm tiền người nhà ông hả? Mắt chó rớt đi đâu rồi hả?!” Ông muốn chặt phăng cái tay ti tiện của nó ghê, “Chặt mẹ nó tay cùi của mày đi, xem xem mày còn trộm được nữa không.”

“Đừng, đại ca, đừng mà. Em nhỏ không biết người kia là người thân của đại ca, mà em cũng đã trộm được gì đâu. Ngài tha cho em đi mà.” Trộm cùi bắp cầu xin, “Em vừa trộm được một sợi dây chuyền vàng, ngài thích thì cứ lấy đi.”

Ông đang muốn doạ nạt thằng trộm thêm chút nữa thì chợt thấy một chiếc xe cảnh sát vô cùng quen thuộc lướt tới. Xe cảnh sát đỗ lại cách ông và thằng trộm không xa. Thằng trộm sợ hãi nhỏ giọng nói với ánh mắt đầy khẩn cầu, “Đại ca, anh đừng bán anh em, về sau em báo ân anh.”

Cửa xe cảnh sát mở ra, Lý Nhất Minh và một cảnh sát lạ hoắc khác bước xuống. Lý Nhất Minh thấy ông đang đè một thằng xuống đất và còn đang vặn tay nó bèn quát lên, “Mấy người đang làm gì đó?!”

“Ah ha ha ha, bọn anh có làm gì đâu. Anh là lương dân mà. Thằng bạn này lâu quá không gặp anh, vừa thấy mặt anh liền vui quá định đánh lén anh, nào ngờ bị anh nhanh nhẹn xô cho té lăn trên đất. Ah ha ha ha, đùa giỡn đấy, đùa giỡn đấy.” Ông lập tức trở mặt thành bạn tốt của thằng trộm, khoát vai nó đầy thân thương.

Trộm cùi bắp cũng cười ha hả phối hợp với ông, “Đại ca, nhiều năm không gặp mà ra tay vẫn vô địch như trước nha.”

“Nhịn giùm chút đi, đánh nhau nơi công cộng à? Anh nghĩ anh đang còn ở thời đàn đúm với đám huynh đệ à?” Lý Nhất Minh và cảnh sát kia cũng không phát hiện sự khác thường, liền lên xe rồi đi tiếp.

“Cảnh sát nhân dân vì nhân dân, cảnh sát Lý cũng không gây khó dễ lương dân. Thượng lộ bình an nha!” Ông cười lớn, một tay nắm vai thằng trộm, tay kia giơ lên tạm biệt cảnh sát Lý.

Trộm cùi bắp duỗi cổ thấy xe cảnh sát đi xa bèn định chạy tiếp.

“Dây chuyền vàng đâu?” Ông túm cổ thằng trộm đòi tiền hối lộ.

“Làm gì có dây chuyền vàng ạ.” Thằng trộm chơi xỏ lá.

“Nói cho mày biết, cảnh sát kia là người quen của ông, Đào ca là đồng bọn của ông, thường ra quân cùng ông. Mày còn dám chạy à, thằng chó?” Ông khẽ vươn tay vỗ đầu thằng trộm một phát. Thằng nhỏ rơi vào đường cùng, đành đưa dây chuyền vàng. Ông thẳng thừng lấy luôn.
“Đồng bọn của Đào ca… Anh là Hùng ca hả?” Trộm cùi bắp thử hỏi.

“Coi như mày có mắt nhìn người.” Tịch thu được dây chuyền, toàn thân ông khoan khoái dễ chịu vô ngần.

“Không phải Hùng ca hoàn lương rồi ư? Sao anh nỡ tống tiền em?” Thằng trộm còn rối rắm hơn.

“Tao có tống tiền mày đâu. Tao chỉ muốn tiền hối lộ thôi. Mày xem ông giúp mày tránh được cảnh sát, mày cảm ơn ông thì ông nhận tiền thôi.” Ông cười ha hả thu hoạch lớn, duỗi lưng mệt mỏi đi xem vợ ông có cực khổ gì hay có cần gì hay không. Ông muốn làm một người chồng tốt nha ~~~~

Đời này Chu Nghệ Thông ghét nhất hai chuyện, một là đi bệnh viện, một là dạo phố. Trước là đi bệnh viện, sau là đi dạo phố. Kinh qua hai chuyện này xong, vẻ mặt hắn giờ đây như đang ngậm tất thối vậy.

Chu Nghệ Thông và vợ đi bệnh viện kiểm tra. Bác sĩ bảo con của bọn hắn rất khỏe mạnh. Vợ hắn đòi ghé vài cửa hàng quần áo mua đầm bầu, Chu Nghệ Thông đành lái chiếc Mercedes cùng vẻ mặt ngậm tất thối đi mua đồ cùng vợ.

Xuống xe, đi ra bãi đỗ xe, Chu Nghệ Thông trông thấy buổi quảng cáo của công ty bất động sản ở khu đất trống đằng xa, và lại còn là nơi Lam Thiếu Bằng làm việc. Lam Thiếu Bằng ngồi phía sau bàn làm việc mỉm cười với khách hàng, một thân Âu phục giúp hắn trở thành một nhân viên bán hàng đầy thanh lịch và tháo vát, tôn lên dung mạo và khí chất nổi bật xuất chúng giữa đám đông.

Vợ của Chu Nghệ Thông thấy hắn có hứng thú với buổi quảng cáo bất động sản bèn nói, “Mình cũng qua đó xem thử đi. Nghe bảo thành phố sinh thái bên đó cũng khá lắm.”

Chu Nghệ Thông đang muốn đi qua bèn lập tức đáp, “Được, qua đó thử xem. Nếu em thích thì mình mua luôn.”

Vợ Chu Nghệ Thông cho rằng chồng vì mình thật nên cười thật hạnh phúc, cùng Chu Nghệ Thông tay trong tay đi đến quảng trường.

Ông mắt sắc, đã sớm nhìn thấy Chu Nghệ Thông và một người phụ nữ tham gia vào đám người, thế là đi trước một bước, rút vào đám người, đến phía sau bàn làm việc Lam Thiếu Bằng. Vừa lúc hắn tiếp khách xong, ông vỗ vỗ vai hắn, hạ giọng thận trọng nói, “Tình địch của anh đến rồi.”

Lam Thiếu Bằng đứng lên nói với người đồng nghiệp cạnh đấy, “Tôi có chút việc, phiền anh trông nom chỗ này một chút nhé.”

“Được, cậu đi đi.” Người đồng nghiệp đáp.

Lam Thiếu Bằng kéo ông qua một bên tò mò dò hỏi, “Tình địch của anh là ai vậy? Ở đâu thế? Sao tôi không thấy?”

“Ôi!” Lần này ông rốt cục cảm nhận được cảm giác Đào ca bị thằng đệ nhà ông đả bại rồi. Lúc này ông mày đã bị một câu của Lam Thiếu Bằng đả kích thương tích đầy mình rồi này. Đưa tay ôm mặt, ông chỉ một ngón tay sang hướng Chu Nghệ Thông, “Ừ, tình địch của anh ở bên kia kìa.”

Lam Thiếu Bằng nhìn theo hướng ông chỉ. Chu Nghệ Thông và người vợ mang thai đang hỏi han nhân viên tư vấn của công ty bất động sản.
Sắc mặt Lam Thiếu Bằng trở nên tái nhợt một thoáng khi nhìn thấy Chu Nghệ Thông cùng vợ, sau đó kéo bàn tay đang che mặt của ông ra, “Anh lấy tên ngu ngốc này làm tình địch của anh à?”

“Đúng thế, lúc vô tình bắt gặp em với hắn, anh đã biết rõ hắn là tình địch của anh rồi. Hắn gặp em sớm hơn anh, anh có thể không đề phòng à?” Ông biết ngay Lam Thiếu Bằng vẫn còn chưa quên cái thằng này mà, nhưng như thế cũng không ảnh hưởng Lam Thiếu Bằng cho lắm, bởi vì hắn vẫn luôn khăng khăng đòi chấm dứt quan hệ với Chu Nghệ Thông mà.

“Đần thối, tôi chia tay với hắn lâu rồi, về sau đừng có đem hắn ra làm tôi buồn nôn nữa.” Lam Thiếu Bằng thò tay chọt chọt ngực ông, vô cùng mất hứng mà nói.

“Chia tay với chả chia chân… Bảo là chia tay mà vừa nãy em còn biến sắc khi thấy hắn kìa. Nhìn anh hổ báo như này thôi chứ anh ngốc nghếch và ngây thơ dễ dụ lắm đó.” Ông du côn nhịp nhịp một chân, rít một hơi thuốc rồi nghiền nghiền tàn thuốc trên mặt đất.

Lam Thiếu Bằng trợn mắt nhìn ông một cái rồi cúi đầu bật cười, phần tóc mái đen nhánh che khuất nửa khuôn mặt hắn dạt sang một bên. Cả khuôn mặt hoàn chỉnh của hắn thoạt nhìn rất mê người, làm ông nhớ tới một câu. Câu đó gọi là gì ấy nhỉ? À, là “ôm đàn che nửa mặt hoa”.

Hắn đấm một phát vào vai ông, lực đạo đương nhiên là chỉ gãi ngứa cho ông thôi, “Anh có biết xấu hổ không hả? Đã lên tới bậc cha chú rồi mà còn cưa sừng làm nghé.”

Nhân viên tiếp thị bất động sản đưa một xấp tờ thông tin cho Chu Nghệ Thông và vợ hắn, giới thiệu về cơ sở hạ tầng giao thông tiện lợi, sau khi tuyến đường sắt công nghệ cao hoàn thành, tương lai khu nhà sẽ mở rộng và phát triển đáng kể. Những điều này khiến vợ của Chu Nghệ Thông rất thích thú.

Chu Nghệ Thông xem thông tin một cách qua loa, cố tình tìm kiếm bóng hình Lam Thiếu Bằng giữa đám người.

Lam Thiếu Bằng và ông cùng nhau đùa giỡn dưới tàng cây. Ông cố ý gần gũi với Lam Thiếu Bằng và còn liếc qua Chu Nghệ Thông. Chu Nghệ Thông thấy Lam Thiếu Bằng cười vô cùng ngọt ngào với ông thì hệt như vừa quật ngã hết toàn bộ dấm chua trong nhà máy, mặt bơ biến thành mặt pho mát, bàn tay nhàu nát quyển quảng cáo, ánh nhìn đao búa, toàn thân tản ra hận ý. Hận thì kệ mợ mày chớ, ai bảo mày không cua được Lam Thiếu Bằng làm chi! Đáng đời.

Dường như Lam Thiếu Bằng cảm nhận được ánh mắt Chu Nghệ Thông, hắn nghiêng người đứng đối mặt Chu Nghệ Thông cùng ông. Hắn ngẩng đầu cao ngạo, vỗ lưng ông một cái rồi nhỏ giọng nói, “Đứng thẳng người lên, đừng để hắn xem thường chúng ta.”

Ông lập tức đứng thẳng bên cạnh Lam Thiếu Bằng, bày ra dáng đứng đầy hào hùng quyết liệt của quân đội. Ông nghĩ, ông khôi ngô tuấn tú như thế, thiên hạ vô song không thằng nào địch nổi, đứng với Lam Thiếu Bằng mới thật xứng đôi làm sao. Chu Nghệ Thông hẳn là bị khiêu khích và kích động lắm, dù xét theo góc độ thị giác hay cảm giác.

Vì vậy ba người bọn ông đối đầu nhau như vậy, vợ Chu Nghệ Thông gọi hắn một tiếng. Chu Nghệ Thông không trả lời, vợ hắn liền nhìn sang bọn ông.

Cô tấm tắc khen: “Hai người đàn ông bên kia phong nhã thật, hệt như hội tụ mọi nét đặc sắc vậy. Một người y như côn đồ trong phim ảnh, nhưng tuyệt đối không khiến người ta chán ghét. Người còn lại còn đẹp hơn cả diễn viên điện ảnh, không làm người mẫu thật phí.” Vợ Chu Nghệ Thông dứt lời bèn lấy điện thoại chụp ảnh lưu niệm.

Chu Nghệ Thông lúc này mới để ý đến động tác của vợ, bèn vội nói, “Không cần chụp ảnh, người kia là bạn học của anh.”

“Bạn học của anh à? Lúc mình kết hôn không thấy anh ấy, anh không mời anh ấy đến dự đám cưới của chúng ta sao?” Vợ Chu Nghệ Thông để điện thoại di động xuống.

“Khi đó bận quá, lúc chuẩn bị đám cưới anh loay hoay bày tiệc rượu, bố trí phòng tân hôn này nọ nên quên mất. Nếu em có hứng thú thì anh dẫn em đến làm quen với cậu ấy.” Chu Nghệ Thông nói.

Vợ Chu Nghệ Thông liếc nhìn hắn mà nói, “Không phải em có hứng thú, mà vì anh nhìn chằm chằm vào hai người đó một hồi lâu, không biết ý anh là sao nữa. Người kia đơn giản là bạn học của anh à? Sao em thấy anh là kẻ thù của họ thì đúng hơn, trông anh như muốn ăn tươi nuốt sống bọn họ ấy.”

“Vậy sao? Anh vui quá nên không biết khống chế nét mặt của mình ấy mà. Em đừng nghĩ nhiều quá… Ha ha ha…”

Chu Nghệ Thông cười ha hả đi cùng vợ đến dưới bóng cây. Ông giận tái mặt, xuất ra khí thế uy hiếp chém người lúc trước. Cơ mà đậu phộng nhà nó, thằng cẩm hường lướt vèo qua ông mà tiến thẳng đến Lam Thiếu Bằng. Douma nó xem ông như không khí vậy.

Lam Thiếu Bằng cười đầy xa cách, tựa như hắn và Chu Nghệ Thông chỉ quen chứ không thân. Chu Nghệ Thông làm bộ nắm tay Lam Thiếu Bằng như đã lâu không gặp, “Bạn học cũ, lâu quá không gặp.”

“Đúng vậy, bạn cũ lâu năm không gặp, dạo này trông khá nhỉ.” Lam Thiếu Bằng nắm tay Chu Nghệ Thông.

Chu Nghệ Thông cũng không buông tay Lam Thiếu Bằng ra mà vẫn tiếp tục giới thiệu hắn với vợ: “Mỹ Vân, đây là Lam Thiếu Bằng, bạn học đại học của anh.”

Lam Thiếu Bằng nhìn thoáng qua bộ móng heo của Chu Nghệ Thông đang nắm lấy tay mình rồi cười nói, “Đại thiếu gia Chu, cậu kết hôn rồi hả? Đây hẳn là chị đại nhỉ? Thật đoan trang kiều diễm làm sao. Cậu có phúc lấy được vợ tốt làm tôi ghen tị quá.”

Người vợ được Lam Thiếu Bằng tâng bốc như hoa bèn rất lúng túng, còn ông thì không vui chút nào. Em tâng bốc thiếu phụ luống tuổi có chồng làm cái gì? Tới lúc này em vẫn chưa khen anh một câu nào hết trơn hà. Chuỵ ấy không đẹp thì thôi, em còn khen chuỵ ấy kiều diễm nữa. Trông cái mũi xẹp kia đi, y như bị ngã đập mặt xuống hố vậy.

“Nào giống như ngài nói ạ, ngài quá khen rồi.” Vợ của Chu Nghệ Thông ngượng ngùng cúi đầu xuống.

“Hai người đến xem nhà cửa à? Tôi làm trong công ty bất động sản đấy, để tôi dẫn mọi người xem phòng ở nhé.” Lam Thiếu Bằng rút tay về, lấy khăn giấy trong túi áo ra lau tay. Ông mỉm cười, đây tuyệt đối là động tác ghét bỏ Chu Nghệ Thông của Lam Thiếu Bằng. Dù rằng rất nhỏ nhưng nó đã chứng tỏ hắn bài xích tên cẩm hường ngu xuẩn này từ tận đáy lòng, cơ hội của ông sẽ càng lớn… Ah ha ha ha ha…. Lòng ông dậy lên một tràng hoan hô sung sướng. (^o^)/~

Chương 25

Mua nhà theo kỳ, vào thời điểm mà căn nhà vẫn chưa được bàn giao, chủ hộ sẽ có một cảm giác rất ư là ảo lòi. Ông cũng có một ước mơ hão huyền là kiếm tiền mua nhà mà trong lòng thì lại cắn rứt. Nói thật chứ lúc ấy thà mua một căn nhà có sẵn cho rồi, giờ chỉ cần sửa sang một chút là có thể vào ở. Nhưng nếu ông mua nhà xây sẵn thì làm sao có thể chim chuột được với Lam Thiếu Bằng? Nếu không chim chuột được với hắn thì làm sao mà cưa đổ hắn? Trong lòng ông toàn là cảm giác cắn rứt, kể cả khi đang lo được lo được lo mất với cái nhà này đây.

Ông biết ông không thể đứng sau lưng Lam Thiếu Bằng được. Bây giờ hắn đang làm việc, nếu để cho người khác biết hắn và ông là một cặp thì hắn nào có thể mỉm cười ngồi trên quảng trường mà bán nhà cửa thu tiền hoa hồng như thế kia cho được? Dự là đám khách hàng kia sẽ túm quần túm váy chạy tám trăm dặm mất thôi.

Tiền hoa hồng…. Đậu xanh rau má Lam Thiếu Bằng, mày thất đức vừa vừa thôi. Ông mua nhà mang đến cho mày bao nhiêu hiệu quả kinh tế và lợi ích mà mày nào nhắc tới. Lòng ông mày đang đổ máu từa lưa hột dưa đây này. Nhàm chán ngồi bệt ven đường, lấy ra một điếu thuốc, móc bật lửa ra đốt, hút thuốc, rít một hơi thật sâu, ông liều mạng gây ô nhiễm không khí, trả thù xã hội!

Ông tức giận bất bình nhìn Chu Nghệ Thông và vợ nó ngồi đối diện Lam Thiếu Bằng, cũng không biết ai đang diễn trò cho ai xem. Nhìn xem, ba người kia diễn phim tám giờ không cần trang điểm… Nhìn xem, thằng phò Chu Nghệ Thông hèn mọn cứ nhiệt tình như Lam Thiếu Bằng là con cháu nó vậy…  Nó định đo lòng Lam Thiếu Bằng như vậy à?

Vợ của Chu Nghệ Thông thì mắc phải bệnh mê trai. Lam Thiếu Bằng nói cái quéo gì chị ấy cũng gật đầu. Trông dáng cười và lời nói cử chỉ cực kỳ sát thương của Lam Thiếu Bằng kìa…. Đờ mờ, mỹ nam kế đỉnh của đỉnh luôn! Ông thầm khinh bỉ những lúc thằng vợ ông phóng điện bốn phía lừa gạt người khác mua nhà, nhớ lại ngày đó ông cũng bị nó gạt như thế!

Vợ Chu Nghệ Thông quyết định mua nhà, chị ấy đòi đến công ty bất động sản giao tiền đặt cọc!

Ông tự hỏi, nếu vợ Chu Nghệ Thông mà biết Lam Thiếu Bằng là tình cũ của hắn thì chị ấy còn có thể đối xử Lam Thiếu Bằng như ngôi sao thần tượng được không nhỉ?

Ông chợt nhớ tới mụ đàn bà hôm trước vô cớ nhục mạ Lam Thiếu Bằng. Nói thật ra, các chị đều là những người đáng thương. Chồng các chị vì tâm nguyện nối dõi tông đường của bậc sinh thành mà hy sinh con gái nhà người ta. Sao mà tàn nhẫn, ích kỷ quá…

Đều nói đàn ông và đàn bà kết hôn mới là chính đạo, vậy vì sao ông trời lại để cho người đồng tính tồn tại? Rốt cuộc là ai vi phạm thiên lý? Ai đang khoác lên lớp áo đạo đức để tổn thương lần lượt từng người đàn ông, đàn bà vô tội?

Cũng may, cha mẹ ông đều chết sớm, không có ai ép buộc ông. Phả làn khói thuốc vào không khí, xuyên qua màn khói mờ ảo, ông tựa hồ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của chị cả. Chắc chị trên Thiên Đường cũng đang hi vọng bọn ông sống hạnh phúc. Thấy chưa, chị cả xinh đẹp bưng trà sữa nóng hổi đến trước mặt ông kìa.

Ông đón lấy trà sữa, Lam Thiếu Bằng cũng bưng một ly trà sữa khác ngồi nghỉ cạnh ông. Hắn ngước nhìn vũ trụ bao la xuyên qua tầng trời thăm thẳm kia, “Tôi phát hiện hương vị của món trà sữa rẻ nhất thị trường cũng không tệ, có điều ly uống quá xấu thôi.”

“Xấu đâu phải là cái tội. Không phải em nhìn đám sao xấu hoắc kia riết rồi sẽ thấy chúng nó xấu một cách đáng yêu sao?” Ông rất thích cái kiểu nói xéo ông của Lam Thiếu Bằng. Hắn mắng ông cũng tốt, khen ông cũng tốt, miễn lòng hắn có ông là được rồi.

“Đúng vậy, xấu cũng có giá mà ha.” Lam Thiếu Bằng uống một hớp trà sữa thông họng.

“Hỏi em chút…” Ông giày vò khốn khổ trong chốc lát rồi hỏi, “Em nghĩ thế nào mà bán nhà cho vợ chồng Chu Nghệ Thông vậy?”

“Nghĩ thế nào là thế nào? Họ là khách hàng của tôi, có liên quan đến thu nhập của tôi. Tôi chỉ đơn giản là cung cấp dịch vụ mua bán nhà cửa cho họ nhà thôi chứ nghĩ cái gì?” Lam Thiếu Bằng nghiêng đầu nhìn ông, ánh mắt siêu giảo hoạt như nhìn món ngon vật lạ vậy.

Khốn kiếp! Dám câu dẫn ông giữa chốn đông người. “Anh cũng mua nhà của em mà, anh cũng là khách hàng của em mà. Em tính phục vụ anh như nào đây?” Ông ngã đầu lên vai Lam Thiếu Bằng, “Chi bằng tối nay lấy thân báo đáp nha.”

“Mặt dày!” Lam Thiếu Bằng chọt mạnh vào trán ông.

Trán của anh chứ có phải bao cát đâu! Em luyện tập nhất chỉ thiền đó hả?!

“Tục ngữ nói ‘Nam nhân không xấu nam nhân không yêu’. Vậy là anh chưa đủ xấu rồi.” Thế là ông đành tự an ủi bản thân.

“Thôi đi ông ơi, tôi bó tay ông rồi.” Lam Thiếu Bằng uống cạn trà sữa rồi bỏ rác vào thùng, sau đó phủi bụi đi về chỗ làm.
Ông cũng không ở đây ăn vạ làm gì nữa, uống cạn trà sữa, vứt rác vào thùng rồi cỡi mô-tô dạo qua cửa hàng một vòng, sau đó đến Đào Nguyên tìm Hồng Nghị trà chanh chém gió. Đến Đào Nguyên, ông liền hối hận. Bên Hồng Nghị có mấy thằng anh em sắp kết hôn vào ngày mồng một tháng năm, quẳng riêng cho Hồng Nghị mấy cái thiệp mời để đưa ông.

“Móa, kết hôn cũng kết hôn chung, vậy mốt đi đẻ có đẻ chung không?!” Thiệp mời đỏ chót, thiếp vàng chữ hỷ hết sức bắt mắt. Cái này là tiền đó, là tiền trích ra từ mồ hôi nước mắt ông lăn lộn bao ngày đó. “Mốt anh mày kết hôn anh mày sẽ gom lại hết cả vốn lẫn lãi luôn!”

“Năm 2011 vốn kết hôn nhiều mà. Mai mốt mày kết hôn tao hú huynh đệ đi hết, đặt sẵn một trăm tám mươi bàn nhá?” Hồng Nghị ngồi trên ghế sa lon dài bọc da, bày ra tư thế chuẩn boss.

“Được đó, tao nói trước, tụi bây đến bao nhiêu người, tao xử lý bấy nhiêu bàn tiệc.” Ông cười ha hả cất thiệp mời vào trong túi, chuẩn bị trích tiền.

“Ờ, là mày nói đấy nhé. Đúng rồi Hùng ca, tao thấy Tiểu Lỵ khuê nữ nhà tao xứng đôi với Tiểu Mễ nhà mày lắm đấy. Chúng mình định ngày lành tháng tốt làm hôn ước cho tụi nó luôn đi.”

Ặc, phải tính sao với anh em nhà Hồng đây? Hồng Đào thì nhắm vào thằng đệ của ông, còn Hồng Nghị thì đòi bắt Tiểu Mễ nhà ông về làm rể. Cũng không phải con gái Hồng Nghị không tốt, vấn đề là tụi nó mới có mấy tuổi à mà…

“Chuyện này ấy à, đợi tụi nhỏ lớn lên rồi để tụi nó tự lựa chọn đi.” Ông pha trò, Tiểu Mễ nhà ông học hành xuất sắc như vậy, ông còn muốn cho thằng nhóc đi du học mà. Hôn ước vẹo gì? Dẹp, dẹp hết!

“Nhưng Tiểu Lỵ nhà tao mê Tiểu Mễ nhà mày lắm. Vậy đi ha, chờ tụi nó mười tám tuổi tao sẽ cử hành hôn lễ cho tụi nó.” Hồng Nghị như bắt được vàng, sống chết không chịu buông tay.

“Lỡ Tiểu Lỵ nhà mày sau này lại thích người khác thì sao?” Ông thấy chuyện này sao mà có thể nói trước được chứ, con nít con nôi yêu đương cái loằn gì.

“Không được, nếu nó dám thích người khác tao đánh gãy chân nó.” Hồng Nghị kiên quyết phán.

Đờ phắc! Nào phải Tiểu Lỵ nhà mày yêu Tiểu Mễ, mà chính mày yêu Tiểu Mễ thì có!

Hồng Nghị có ba đứa con, hai trai một gái. Ba đứa không có lấy một đứa học giỏi, học được bao nhiêu là trả lại hết cho thầy cô bấy nhiêu, đến nỗi Hồng Nghị hận không thể đi thi giùm tụi nó. Cơ mà trình độ thằng Hồng Nghị còn không cao bằng bọn nhỏ nữa là. Gã mê đỏ mắt thành tích thi cử của Tiểu Mễ đâu phải ngày một ngày hai. Thế nên gã đã thề phải cải biến cái huyết thống dốt nát của gia tộc, nhất định phải tìm con rể hoặc con dâu học giỏi. Tiểu Mễ nhà ông đã trở thành một trong những mục tiêu của gã…“… Mày đừng có nóng vội, tao chỉ nói chơi chơi thế thôi mà.” Ông thấy trên bàn Hồng Nghị có thuốc xịn bèn cầm lên hút, “Mày đâu thể làm vậy được. Mày muốn con mày tìm đối tượng học giỏi rồi lỡ đâu sau này nó mê một đứa học giỏi, nhưng lại là con gái rượu của cảnh sát thì lúc đó là xác con-mẹ-nó định à nha.”

“Mày trù tao hả? Mày còn là anh trai tao sao?” Hồng Nghị khóc thét một tiếng.

“Thằng ranh nhà tao có gì tốt đâu, toàn bị trường học mời phụ huynh. Mà cũng không hiểu nổi vì sao bọn  giáo viên của Tiểu Mễ hễ cứ rảnh là cứ mời phụ huynh lên uống trà.” Ông khó hiểu quá, tuy Tiểu Mễ thi Ngữ Văn hơi kém một chút, nhưng những môn còn lại đều đạt điểm tối đa, còn đại diện trường học tham gia thi Toán được hạng nhất nữa. Theo lý thuyết thì các thầy cô phải yêu thương nâng niu nó chứ, còn đằng này cô giáo Trương cứ suốt ngày xua đuổi con ông hoài.

Đang nói, điện thoại di động của ông vang lên, nhìn thì lại thấy là điện thoại từ cô Trương.

Đậu xanh rau má, trà đá nước dừa…

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới… Tâm linh tương thông dữ!

“A lô, cô giáo Trương, Tiểu Mễ nhà tôi sao vậy?”

“Anh Tôn, mời anh tới trường học một chút. Tôi có chuyện cần nói với anh.” Nghe như con bạch cốt tinh kia đang hổn hển kêu la bên kia đầu dây vậy.

Ông tắt di động, Hồng Nghị hiếu kỳ nghe ngóng, “Tiểu Mễ làm sao vậy?”

“Không sao cả, chắc là lại gây họa nữa rồi. Thằng nhóc thối này nghịch ngợm lắm.” Ông bị cô giáo Trương tra tấn đến chết lặng, đứng lên cầm lấy áo khoác mặc vào một cách máy móc, sẵn chôm luôn thuốc lá xịn kèm cái bật lửa của Hồng Nghị.

“Có việc thì cứ nói một tiếng, đứa nào bắt nạt Tiểu Mễ là tao thiến hết!” Hồng Nghị nói với theo.

Ông khoát tay làm động tác ‘chú cứ yên tâm’. Cô giáo Trương đang trong thời mãn kinh, ông không thèm quan tâm tới cổ mà cổ cứ kiếm chuyện với ông hoài.

Cưỡi mô tô đến trường học, bảo vệ canh cổng trường học vừa thấy ông liền cười, “Ba bé Mễ lại bị mời lên uống trà à?”

“À, Tiểu Mễ nhà tôi quên mang bài tập nên tôi mang tập đến cho nó ấy mà.” Ông thản nhiên đi thong dong lên lầu, quen đường mò đến văn phòng thân thương.

Lần này cô giáo Trương không nổi giận đùng đùng, nhưng vẫn xụ mặt không mời ông ngồi xuống mà lên lớp ông luôn, “Anh Tôn, con của anh ngang nhiên tranh luận với cô giáo, hư không tưởng nổi rồi.”

“Ấy, Tiểu Mễ nhà tôi đã nói gì?” Ông vẫn còn bỡ ngỡ lắm. Cô Trương tìm ông để làm gì vậy?

“Ở trên lớp, tôi đã giảng rằng ‘Thi tuần là bữa sáng ăn trăm lần không ngán, thi tháng là bữa chính đầy chất lượng, thi đầu vào là bữa tiệc sơn hào hải vị no nê, vì sao các em lại không thích?’ Thế là trò Tôn Hiểu Mễ ngồi dưới bèn giơ tay nói, ‘Thưa cô, em đang giảm cân’! Dám làm tôi sượng mặt trước cả lớp, đây là học từ ai? Cha mẹ là người thầy đầu tiên của trẻ nhỏ… … …” Cô giáo Trương lại bắt đầu thao thao bất tuyệt răn dạy ông. Ông nóng máu lắm rồi!

“Bà nói đủ chưa hả?!” Rốt cục ông cũng gầm lên. Con ông có tài như vậy mà sao mày cứ dìm nó hoài vậy hả?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau