TÊN BÁN NHÀ, LẤY THÂN GÁN NỢ ĐI!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tên bán nhà, lấy thân gán nợ đi! - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Tiệm cơm Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ vốn đối diện với nhà hàng lớn nhất của thành phố. Ban ngày, tiệm của gã yên yên tĩnh tĩnh, không được bao nhiêu khách ra vào ăn cơm, nhưng đừng có mà xem nhẹ chỗ này nhé. Đây chính là nơi ông đây gặp tình yêu định mệnh của mình lần đầu đấy. Cơ mà tại giờ phút này, trong một gian phòng nhỏ trang nhã của tiệm món cay Tứ Xuyên lại diễn ra một màn “gà xào xả ớt” văng bom tung toé.

Ngồi ở phía đông của chiếc bàn tròn là một phụ nữ trung niên ăn mặc hợp thời và một cô gái trẻ. Người phụ nữ trung niên trông có vẻ trên năm mươi tuổi, gương mặt được đánh phấn trắng bệch, lông mày được vẽ nhọn hoắc, khóe môi có chút nếp nhăn, tổng thể cả người trông rất lợi hại.

“Ra cậu là Tôn Anh Hùng.” Người phụ nữ nói.

“Dì cả, uống trà uống trà nào.” Đối mặt với mẹ vợ tương lai, ông đây muốn mọc chân chó cũng không được. Nâng bình pha trà rót nước cho bà mẹ vợ, ông cười phải gọi là nịnh nọt, nịnh nọt đến nỗi ông cảm giác mình cũng gần giống như Hòa Thân luôn rồi. Nói chuyện mẹ vợ tương lai cả buổi mà chả có tiến triển gì, ông sắp mất hết kiên nhẫn rồi.

Người phụ nữ trung niên nâng tách trà nhấp nhấp một chút, sau đó bà ta lại bắt đầu một vòng oanh tạc mới, “Nghe nói trong nhà cậu còn có một đứa nhỏ với một cậu em nữa à?”

“Đúng vậy, cha mẹ mất sớm, chị tôi đã qua đời mấy năm trước, nên hiện tại cháu trai và em trai đang sống cùng tôi.” Ông cảm giác việc này không tốt rồi, lão yêu bà này lại sắp đề cập tới chuyện của cháu trai với em trai ông rồi.

“Nếu con gái tôi theo cậu về nhà thì phải ở chung với em trai và cháu trai của cậu sao?” Bà ta hỏi.

“Đúng vậy, nhà tôi lớn như vậy, em trai với thằng bé lại rất ngoan, nhất định sẽ nghe lời chị dâu và dì cả đấy.” Ông cười hết nổi rồi, sắc mặt yêu bà trở nên khó coi.

“Cậu không có công việc ổn định à?”

“Tôi có một cửa hàng, chuyên bán quần áo và trang sức có tên tuổi, lúc trước tôi đã nói qua.”

“Hừ, thật bất tiện, con gái của tôi ít nhất cũng phải lấy được một người chồng có thu nhập cố định hàng tháng trên năm ngàn và có một căn nhà rộng trên 120 mét vuông chứ.” Gương mặt của người phụ nữ trung niên gần biến thành mặt yêu quái rồi, ông chớp mắt mấy cái, xác định mắt mình không nhìn lầm.

“Nhà cửa về sau sẽ có đấy. Thu nhập của tôi đủ để nuôi con gái dì.” Ông quả quyết, ngẩng cao đầu, khúm núm là cái lông, vô liêm sỉ là cái rắm, lấy được vợ mới là mục tiêu cuối cùng.

“Còn em trai với cháu trai cậu đâu? Cậu phải để chúng nó chuyển ra thuê phòng ở, chờ cậu mua nhà xong rồi mới được chuyển trở về.” Yêu bà rốt cục hóa thân thành đại boss, lộ ra mục đích chính của mình. “Không thể nào để con gái tôi chịu thiệt được.”

“Cái này không được.” Dĩ nhiên là ông không đồng ý, “Tôi sẽ không để cho vợ tôi chịu thiệt, nhưng cũng sẽ không để em trai và cháu trai ra đi được.”

“Không được, vậy thì khỏi cần bàn nữa. Cậu không nhà, không xe, không công việc, đã thế trong nhà còn có một đống vướng víu to đùng, con gái tôi đến nhà cậu làm bảo mẫu miễn phí à? Rồi sau này cậu không mua nhà nổi thì sao?” Yêu bà vỗ bàn, trợn cặp mắt ti hí đen thui.

“Thì ở chung với tôi.” Đậu xanh rau má, mụ nghĩ ông đây không lấy con gái mụ thì sẽ không lấy được ai khác nữa à? Dám vỗ bàn trước mặt ông à?  “Tôi đã hứa với chị tôi sẽ chăm sóc cháu trai tôi, nuôi nó khôn lớn. Còn em trai tôi là máu mủ ruột thịt, tôi sẽ không bao giờ đuổi tụi nó ra khỏi cửa!”

“Hừ, cậu đã vào trại giam một lần, lại ly hôn một lần, điều kiện bản thân kém như vậy, con gái tôi gả cho cậu xem như quá tiện nghi cho cậu rồi. Không nhà, không xe, không có cái gì sất, lại còn vướng thêm hai cục nợ, ăn mày đánh chó cùng đường!”

“Cái kia thì thế nào? Con gái mụ kim chi ngọc diệp được bao nhiêu tiền một cân? Mụ đem cân nó thử xem ông đây dùng tiền mua được không?!” Ông cũng nổi giận, cũng vỗ bàn. Mẹ kiếp, lão yêu bà chết tiệt!

“Cậu…!” Yêu bà hiển nhiên là bị ông chọc cho phát điên, bạn gái của ông lúc này đã bị ông xếp vào hàng bạn gái cũ. Bạn gái cũ sắc mặt xấu xí hỏi ông: “Ý anh là gì?!”

“Ý rành rành ra đó, cô không hiểu tiếng Trung Quốc à?!” Ông bực mình rồi nha.

“Anh nhìn lại con người anh đi. Suốt ngày tới lui với một đám hạ lưu, không nhà, không xe, không tiền còn muốn tôi làm người yêu. Mẹ, chúng ta đi thôi, đừng để ý tới thằng lưu manh này nữa.” Bạn gái cũ thẳng thừng lộ ra bộ mặt thật, ả kéo lão yêu bà đi ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện, “Không nhà, không xe, không tiền mà mong tôi làm vợ anh à? Anh như vậy thì có mà lấy chó cái làm vợ đi!”

“Đậu xanh rau má, mày đứng lại cho ông!” Ông nổi sùng, đuổi theo sau, không để yên cho bọn chúng.

Lão Ngũ sợ ông đánh sập tiệm cơm Món cay Tứ Xuyên, lập tức chạy ra can ngăn cùng với nhân viên phục vụ, “Hùng ca, Hùng ca, chớ giận chớ giận, bọn chúng không đáng đâu.”

Lão yêu bà bị con gái kéo đi vài bước chưa xa, quay đầu lại mắng, “Hùng ca cái đệt, chỉ là một thằng ngu đầu thai! Thà khóc trong Mercedes còn hơn cười trong ổ chuột, mẹ kiếp, đến nhà cửa cũng mua không nổi!”

“Mụ yêu bà khốn kiếp!” Ông hoàn toàn bị chọc giận, giơ chân định đạp mụ một phát, Lão Ngũ lại tìm hai nhân viên phục vụ lôi ông lại, ông chống nạnh mắng, “Mua một căn nhà hơn tám trăm ngàn tệ… Một năm ba trăm sáu lăm ngày của ông, mỗi năm trích ra hai trăm ngày, mỗi ngày trích một trăm tệ tìm gà đá, ngày nào cũng chơi đã đời tới lúc ông mày về hưu cũng còn dư tiền chán chê. Con gái mụ thì đáng bao nhiêu tiền?!”

“Mày muốn choảng nhau à?!” Lão yêu bà cùng con gái mụ đi lên định đánh ông, bị nhân viên phục vụ giữ chặt.

“Á đù, choảng thì choảng!” Ông nổi giận, quay người vọt tới phòng bếp quen thuộc của tiệm cơm Lão Ngũ, lấy một con dao phay, hôm nay không làm thịt hai mẹ con yêu bà này ông thề không bỏ qua.Lão Ngũ sợ tai nạn chết người, không ngừng ngăn ông lại, không dám buông tay, “Hùng ca bình tĩnh! Bình tĩnh! Nhớ là Tiểu Mễ nhà anh còn nhỏ, không được tái phạm chuyện cũ nữa, nóng giận là chết chắc!”

Ông đẩy Lão Ngũ, cầm dao phay lao ra, Lão Ngũ cũng lao theo giật tay ông lại.

“Tỉnh táo cái cọng lông, anh  mày phải hủy dung con ả chết tiệt kia trước, để cho nó phẩu thuật thẩm mỹ làm người lại. Đậu xanh rau má, chị Phượng đẹp hơn chúng nó cả ngàn lần! Thế đếu nào lại còn đòi nhà, đòi xe của ông? Tự sướng cũng vừa phải thôi chứ, có bản lĩnh thì đi lừa một thằng 2B nào đó mà kết hôn đi!” (2B = SB= thằng ngu, đây là tiếng lóng Trung Quốc)

Bạn gái cũ cùng với lão yêu bà vừa thấy ông cầm dao phay đi ra, sợ đến nỗi cướp đường mà trốn, hò hét đòi báo công an.

Ông tức giận đến nhảy dựng lên, đuổi theo, “Ngon thì đừng chạy, chạy cái rắm chứ chạy. Mụ cứ việc báo công an đi, ngày nào ông cũng ăn sáng uống cà phê với cảnh sát Lý đây này, mụ có giỏi thì ra đồn công an chung cư của ông mà báo!”

Lớn tiếng như thế khiến vô số dân chúng không rõ chân tướng chạy đến hóng hớt, hình tượng đẹp trai lai láng cùng anh tuấn vô song của ông đây hoàn toàn bị hủy bởi hai ả đàn bà kia. Quần chúng vây xem chỉ trỏ, nhặng xị lên như một đám ruồi muỗi. Ông nhìn chung quanh một vòng, trong lòng bực bội vô cùng, giơ lên dao phay mắng, “Nhìn cái gì? Chưa thấy hot boy nổi loạn bao giờ à? Muốn bị chém đúng không?!”

Phần phật một tiếng, người thú tan tác, trước cửa tiệm cơm Món cay Tứ Xuyên của Lão Ngũ chỉ còn lại một mình ông cầm dao phay đứng đó phiền muộn. Chợt nghĩ Tôn Anh Hùng ông đây muốn diện mạo có diện mạo, muốn tiền có tiền, nhưng vì cái vẹo gì lại khó lấy vợ đến như vậy? Không phải ông không mua nổi nhà mà là không muốn mua, chứ muốn là có thôi. Con mẹ nó, đây không phải là nhà sao?! Không nhà thì không kết hôn à? Mày chờ đi, sau khi mua nhà ông sẽ lấy vợ, lấy về nhà rồi ba ngày đánh hai ngày mắng. Không phải mày muốn khóc trong Mercedes sao? Ông cho mày khóc cả đời luôn.

Cùng lúc đó, ông không biết rằng, tại một nơi gần tiệm cơm cũng đang diễn ra một màn ngôn tình, lại còn là đam mỹ ngôn tình. Những điều này là do thằng vợ ông sau này kể lại đấy.

Ở một góc khuất trong một nhà hàng xa hoa gần đó, gần cửa sổ có một bàn ăn, ngồi bên trái là một thằng phản diện một thân hàng hiệu, đầu vuốt keo bóng loáng, đến nỗi con ruồi đậu lên cũng rớt mẹ nó xuống đất.

Ngồi bên phải là một người con trai tuấn tú nhã nhặn, áo sơ mi trắng quần tây đen, làn da trắng nõn, tóc mái hơi dài che khuất nửa mặt. Gương mặt tinh tế đẹp tựa tranh lúc này lại ẩn chứa một vẻ lạnh lùng tàn khốc.

“Lam Thiếu Bằng, cậu muốn chia tay tôi sao?”

“Chu Nghệ Thông, cậu sắp kết hôn rồi, còn dây dưa với tôi làm gì?”

Lam Thiếu Bằng chính là người con trai áo sơ mi quần tây, còn Chu Nghệ Thông chính là thằng cẩm hường hàng hiệu kia.

“Dù tôi có kết hôn cũng không ảnh hưởng đến việc chúng ta qua lại với nhau. Chúng ta đã bên nhau từ thời đại học gần mười năm rồi.” Chu Nghệ Thông không hề thấy được mình sai ở điểm nào.

“Tôi không muốn làm người yêu lén lút của cậu, cậu tìm người khác đi.” Đôi mắt Lam Thiếu Bằng bùng lên một tia lửa, khí sắc mặt cực kì khó coi.

“Tôi sẽ không tìm ai cả, tôi chỉ muốn cậu thôi.” Chu Nghệ Thông nắm lấy tay Lam Thiếu Bằng, thâm tình nói, “Kết hôn là do gia đình tôi ép buộc. Nếu có thể, tôi chỉ muốn lấy cậu thôi.”“Bắt buộc cậu ư? Hôn thê của cậu quyền cao chức trọng, môn đăng hộ đối với cậu lắm đấy.” Lam Thiếu Bằng cười lạnh một tiếng, “Chuyện giữa chúng ta vốn không được xã hội cho phép, tôi không muốn cả đời này phải làm một người tình trong tối.”

“Vậy cậu muốn như thế nào?” Chu Nghệ Thông hết kiên nhẫn, buông tay Lam Thiếu Bằng ra, nhìn về phía đường cái bên ngoài cửa sổ. Trên đường thật náo nhiệt, dường như đang có đánh nhau thì phải.

“Chia tay, cậu đi con đường xáng lạn của đời cậu, tôi qua cầu độc mộc của riêng tôi.” Lam Thiếu Bằng khoanh tay nói.

“Chia tay, cậu chia tay tôi ư? Tiền bạc của cải, đồ ăn thức uống tôi đổ vào cậu mấy năm nay đâu?  Cậu định trả tôi như thế nào?” Chu Nghệ Thông lập tức thay đổi sắc mặt.

“Ai ăn ai uống đồ của cậu? Tôi là Quản lý của công ty bất động sản, tự mình nuôi mình, nhà tôi tôi tự mua, có đụng chạm vào một phân tiền nào của cậu đâu.” Lam Thiếu Bằng nổi giận với những lời này của Chu Nghệ Thông.

“Đồng hồ Rolex trên tay cậu là do tôi mua cho đấy.” Chu Nghệ Thông xảo quyệt nhìn Lam Thiếu Bằng.

Lam Thiếu Bằng nhanh nhẹn tháo đồng hồ xuống, ném trên bàn, “Trả lại cậu.”

Bỗng nhiên, điện thoại Lam Thiếu Bằng vang lên, hắn bắt máy, “Tốt, tôi lập tức tới ngay.” Đợi Lam Thiếu Bằng cúp máy, Chu Nghệ Thông lên tiếng, “Điện thoại di động của cậu cũng là do tôi mua cho cậu đấy.”

“Giờ tôi đi mua điện thoại di động mới, cậu chờ tôi một chút, tôi sẽ trả lại cho cậu ngay.” Lam Thiếu Bằng cầm lấy cặp công văn đứng lên.

“Cậu đi đâu?”

“Đi làm.”

“Cậu nghĩ cậu sẽ thoát khỏi tôi à? Đừng bắt tôi phải nổi bão.”

Lam Thiếu Bằng quay đầu lại nhìn thoáng qua Chu Nghệ Thông, Chu Nghệ Thông đứng sau lưng nhìn hắn với cặp mắt vô cùng tàn nhẫn, Lam Thiếu Bằng cười lạnh vài tiếng rồi quay người rời đi.

Vừa ra khỏi nhà hàng, Lam Thiếu Bằng chợt nhìn thấy đám đánh nhau ở tiệm cơm bên kia đường, nhưng trong chốc lát, tất cả người vây xem đều tản đi, Lam Thiếu Bằng trông thấy một người đàn ông với quả đầu nhím, tay cầm một con dao phay ngửa mặt lên trời hô to một tiếng, “Ông muốn mua nhà ———————— ”

Trở lại chuyện chính, ông đứng trước tiệm cơm của lão Ngũ, càng nghĩ càng không cam lòng, con đàn bà chết tiệt, ông mua nhà xong, lấy mày về nhà rồi tra tấn chết mày luôn! Vì vậy ông ôn tập lại thập đại cực hình một lần nữa, hung hăng tra tấn con tiện nữ kia trong tư tưởng, càng nghĩ càng thấy đã. Kết quả, ông giơ tay lên ngửa mặt lên trời thét dài, “Ông muốn mua nhà —————— ”

Vừa dứt lời, ông cảm thấy sau lưng có người nhìn mình chằm chằm, giác quan thứ sáu của ông mày trùm lắm. Ông quay người nhìn lại… Wow… trai đẹp kìa ~~~~~~

Nhìn đi, gương mặt kia, cánh mũi kia, bờ môi kia, dáng người kia, khí chất kia…ăn đứt diễn viên ca sĩ gì đó luôn rồi… Trái tim bé bỏng của ông bị chém một nhát hoại con mẹ nó tử, đập bịch bịch bịch bịch…

Sau đó, trai đẹp cười với ông, cười vô cùng ôn hòa, ôn hòa như làn gió mát sáng hôm nay… Mùa xuân đến rồi, vạn vật sống lại rồi… Không biết tự bao giờ, dây tơ hồng đã được Nguyệt lão kéo đến bên ông.

Tiếp theo, trai đẹp cất lên giọng nói giàu lực hấp dẫn, “Chào ngài, tôi là Quản lý kinh doanh của công ty bất động sản Hải Thiên, tên tôi là Lam Thiếu Bằng.”

Ôi đờ mờ, con người này dùng giọng nói và khuôn mặt tươi cười của hắn đập ông một phát chết luôn rồi, nhưng ông là anh hùng thân kinh bách chiến mà, chỉ trong phút chốc ông đã tái sinh với ý chí và sức mạnh phi thường của siêu nhân. “Cậu tìm tôi có chuyện chi?”

“Thưa ngài, ngài muốn mua nhà sao?”

Lam Thiếu Bằng đối đãi với ông cứ như thượng đế vậy, bỏ mợ rồi, ông bị nụ cười của hắn giật lâng lâng cả người rồi. Đây là cái vẹo gì thế này? Yêu nghiệt tung hoành a! Ông trời, ông như thế nào không đi ra quản nó lại?!! Đừng bị mê hoặc, đừng bị mê hoặc! Tôn Anh Hùng, mày là anh hùng đó, làm thế nào lại bị mê hoặc bởi nụ cười kia được? Ông chợt nhớ tới câu tục ngữ “Anh hùng nan quá mỹ nhân quan”. Thế… ông có bị mỹ nam này lừa gạt cũng chẳng có gì đáng lo đâu nhỉ?

“Hắc hắc hắc, tôi là Tôn Anh Hùng, xin chào cậu.” Ông mỉm cười vô cùng thân thiện, vươn bàn tay không cầm dao phay ra, bắt tay hữu nghị với Lam Thiếu Bằng.

Lại nói, xương tay Lam Thiếu Bằng rất mềm mại, chả bù với tay ông, khớp xương vừa thô vừa to, chai sần rất nhiều. Lập tức ông cảm giác mình cứ như dân công bắt được một quý công tử ấy… Hời to rồi, hắc hắc hắc hắc…

Chương 2

Đời người ai có mấy lần mua nhà. Đối với một người bình thường mà nói, đời này ăn bể bụng cùng lắm mua nhà được hai lần, một lần là mua cho mình, một lần là mua cho con, mỗi một lần đều đáng giá cả tâm huyết của mình.

Tuy ông đây bị hoa mắt váng đầu, nhưng với những chuyện đại sự trong nhà, ông vẫn biết phải họp nhau bàn bạc một chút. Lam Thiếu Bằng nhiệt tình lấy ra bản vẽ mặt cắt thiết kế nhà ở giới thiệu với ông, “Đây là dự án mới của công ty chúng tôi. Công trình xây dựng thành phố sinh thái Hạnh Phúc kỳ ba đã bắt đầu khởi công, toạ lạc phía sau bờ sông, rất gần trung tâm chợ, thời gian đi đến các trường tiểu học và trung học chỉ có một phút đồng hồ đi bộ, lại lân cận một khu chợ nông nghiệp. Phía nam gần sông, phía bắc là công viên sinh thái đang xây dựng. Sau kỳ ba sẽ bắt đầu phiên giao dịch, hiện tại chỉ cần bỏ ra hai mươi ngàn để làm thẻ hội viên, sau này có thể được ưu đãi giảm giá 2%.”

Ông ngơ ngơ cầm mấy bản vẽ trên bàn lên để nhìn kỹ. Nói không động tâm là gạt người đấy, nhưng động tâm rồi nghĩ tới tiền gửi ngân hàng thì lại đau lòng khôn cùng. Đó là tiền mồ hôi nước mắt của ông mà, bây giờ lấy đi mua phòng ốc có thích hợp hay không đây? Hình như thằng bạn của ông có mua nhà của công trình thành phố sinh thái Hạnh Phúc kỳ một, kỳ hai cũng có một đứa nữa mua… Có lẽ ông nên đi tìm hiểu trước một phát rồi hẵng quyết định.

“Được, tôi về nhà bàn bạc một chút. Tôi là định mua nhà đấy, nhưng cụ thể mua nhà dạng gì thì còn phải thảo luận một chút.” Ông lấy bản vẽ nghiên cứu cẩn thận, định tìm thầy phong thủy nhìn xem căn nhà dạng kia có thích hợp hay không.

Lam Thiếu Bằng lấy ra một tờ giấy thông tin trong cặp công văn, đưa cho ông, “Ngài Tôn, nếu ngài có ý định mua bán với công ty bất động sản của chúng tôi, xin mời điền thông tin của ngài vào tờ giấy này.”

“Được.” Ông trả dao phay lại cho Lão Ngũ, ghi tên tuổi, địa chỉ, thông tin liên lạc vào bản khai. Thật ra hết thảy mục đích của ông là lấy được số điện thoại của Lam Thiếu Bằng. Hắc hắc hắc… làm quan hưởng lộc vua, ở chùa ăn lộc Phật mà.

Lam Thiếu Bằng coi ông như khách hàng, dễ dàng đưa địa chỉ liên lạc cho ông khiến ông hạnh phúc không còn gì để nói. Lam Thiếu Bằng đưa tay xem đồng hồ theo thói quen, ông thấy trên tay hắn rõ ràng không có chiếc đồng hồ nào hết. Hắn hơi xấu hổ nói: “Tôi còn có chút việc gấp, đi trước một bước. Nếu ngài có ý định mua nhà, xin vui lòng đến công ty chúng tôi vào ngày 10 tháng 3 để tiến hành làm thẻ hội viên.”

“Tốt, tôi nhất định sẽ đi.” Ông cười với Lam Thiếu Bằng với nụ cười mà ông cho là mê người nhất. Lam Thiếu Bằng rùng mình một phát rồi xoay người rời đi.

Rùng mình cái gì không biết… Ông sờ lên chiếc cằm được cạo râu sạch sẽ, lại sờ lên cặp lông mày được tạo nét tuyệt hảo… Hôm nay ông mày phong độ banh chành ra đấy… uây… là viên dạ minh châu từ từ ngời sáng… vậy mà…

Lão Ngũ là bạn bè thân thiết của ông, người Tứ Xuyên, rất nghĩa khí, trước kia thường xông pha lăn lộn cùng ông. Đương nhiên bây giờ cũng còn lăn lộn đấy, nhưng hôm nay gã đã qua những năm tháng thanh xuân hừng hực lửa, trước mắt như tất cả mọi người, muốn ổn định, lấy vợ, sinh con, sống tốt.

Lão Ngũ cũng không hồi quê, mở tiệm cơm ngay tại nhà, cưới một người vợ cùng quê rất bình thường. Người phụ nữ này tuy  không vượt trội, không hấp dẫn nhưng có ưu điểm. Vợ lão Ngũ rất tài giỏi, hơn nữa chị còn dẫn theo không ít thân thích từ quê quán lên làm công. Các công việc rửa chén đĩa, quét rác, đầu bếp… cái gì cũng đều do thân thích của bọn họ làm. Ông thường chọc lão Ngũ, “Lão Ngũ, nhà chú coi vậy chứ cũng là xí nghiệp gia tộc đấy nhỉ?”

Lam Thiếu Bằng rời đi, ông lấy bản vẽ kết cấu phòng ốc đi vào tiệm Món cay Tứ Xuyên, tìm ghế ngồi xuống cẩn thận nghiên cứu kiểu nhà phù hợp cần mua.

Lão Ngũ ngồi đối diện ông, cũng cầm lấy bản vẽ mặt cắt để xem, “Hùng ca, anh muốn mua nhà thật sao?”

“Đúng vậy, lão yêu bà kia cũng đòi ông phải mua nhà.” Ông cảm thấy căn hộ 128 mét vuông kia khá là được.

“Đừng sinh khí, mua nhà là việc lớn, nhất định phải cẩn thận một chút.” Lão Ngũ cũng cầm lấy căn hộ 128 mét vuông chỉ trỏ, “Phong thuỷ căn này tựa hồ không tệ, nếu là em em sẽ mua cái này.”

Vợ Lão Ngũ – Tú Lệ – đeo tạp dề đi tới, cũng cầm lấy sơ đồ nhà mà xem, “Lão Ngũ, chúng ta cũng mua nhà đi, thuê phòng bất tiện quá.”

“Mua cái quỷ. Mua nhà ở đây biết bao nhiêu tiền… Có nhiều tiền như vậy thì cứ về quê lợp vài cái nhà đến đời cháu chắt cũng còn xài được.” Lão Ngũ càng ngày càng giỏi giang, về quê bọn họ lợp nhà rất tiện.

“Ba trăm ngàn tiền lần trước nhận thầu công trình ông còn chưa nhận được, bằng không ông đã có thể mua được hai căn nhà nhỏ, ông một cái, thằng em ông một cái.” Ông nhớ tới thằng cờ-hó dám quỵt ông ba trăm ngàn, nóng máu vãi ra. Bữa nào phải kêu anh em đi quật nó một trận mới được.

“Thằng khốn đó… mình cứ như làm không công cho nó rồi… Tháng trước vất vả lắm mới lấy được năm trăm ngàn của nó, còn thiếu ba trăm nữa mà không trả. Chắc em đi xử nó quá.” Lão Ngũ vừa dứt lời, vợ gã liền tặng gã một cái tát.

“Xử cái gì mà xử… Anh đi xử người ta rồi thể nào cũng vào uống trà với bọn cảnh sát… Tôi với con ăn không khí à?” Vợ Lão Ngũ bắt đầu răn chồng.

“Ngốc… Thôi không quản em nữa, đi mua đồ ăn.” Lão Ngũ khoát tay bảo Tú Lệ đi phòng bếp trông coi, còn mình thì đi mua thức ăn.

Xem, lão Ngũ đã không còn phong độ nữa ràu ~ cưới vợ xong là sợ vợ luôn ràu~ Ôi, thế sự vô thường, đây là kết cục sau khi kết hôn này… Bị vợ con trói buộc ràu…

“Anh thật độc anh thật độc anh thật độc…” Điện thoại di động của ông vang lên. Ai tìm ông thế nhỉ? Xem nào. “A lô.”

“Xin hỏi, ngài là phụ huynh của Tôn Tiểu Mễ phải không ạ?” Bên kia đầu dây truyền đến một giọng nữ uyển chuyển, giọng này nghe quen lắm, ông nghe hoài. Đây là giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Mễ nhà ông.
“Cô giáo Trương, cô tìm có chuyện chi?” Ngoài miệng nói khách khí chứ trong lòng ông không thể nào bình tĩnh được. Thầy cô mà gọi điện mời phụ huynh thì tám chín phần mười là ranh con trong nhà gây chuyện rồi. Không thể nha, Tiểu Mễ nhà ông ngoan hiền lắm. Tiếng Anh đứng đầu lớp, âm nhạc đứng đầu lớp, thể dục đứng đầu lớp, toán đứng đầu lớp… Ngữ văn đứng đầu lớp đếm ngược. Chủ nhiệm lớp là giáo viên văn…

“Ngài đến trường rồi sẽ biết.”

“Được.”

Ông gọi điện thoại cho Tiểu Mễ, “Thằng nhóc thối, nói ba nghe coi, mày sao rồi? Gây chuyện gì rồi? Đánh người hả? Phải bồi thường tiền sao?”

“Ba, con là lương dân mà.” Tiểu Mễ nhà ông bên kia kêu oan, sau đó nhóc ranh bắt đầu thuật lại cho ông hoàn cảnh trớ trêu của nó.

Chuyện kể rằng tại trường tiểu học XXX, khối năm, lớp ba, vào tiết văn buổi sáng, cô giáo Trương dạy văn ôm bài tập ngữ văn vào phòng học, cô phát bài và phê bình bài làm hôm qua của các học sinh.

Bạn nhỏ Tôn Tiểu Mễ bị cô giáo Trương kêu lên, “Tôn Tiểu Mễ, đọc đoạn thứ ba trong bài văn hôm qua em viết đi.”

Bạn nhỏ Tôn Tiểu Mễ ngoan ngoãn đứng lên cầm lấy bài văn của mình, gật gù đắc ý, lớn tiếng đọc chậm:

“Ba của tớ là đại anh hùng, tớ chưa bao giờ thấy ai có thể vượt qua được ba cả. Siêu nhân Gao, Người Nhện, Superman mà gặp ba tớ là lép vế đứng tạt sang một bên hết luôn đấy. Có một ngày, tớ thi toán được 100%, ba muốn thưởng tớ, mang tớ đến tiệm đồ chơi mua cho tớ người máy mà tớ thích nhất. Lúc đi ra khỏi cửa hàng, ba tớ bỗng kêu lên một tiếng, nhanh nhẹn bắt được một tay của tên trộm, trong tay hắn là ví tiền của ba tớ.

Ăn trộm nói, mày thả tao ra.

Ba tớ nói, mày trộm đồ của ông mà còn bảo ông thả mày ra à?

Đúng lúc này có một tên du côn đến kéo ba tớ ra, định hùa với tên trộm kia đánh ba tớ.

Ba tớ nói, mày còn có đồng loã, tính ăn cướp à?

Theo truyền thống trước sau như một, tớ vô cùng trượng nghĩa vọt đến đằng sau cột điện, chăm chú quan sát ba ba bắt trộm. Hai người kia định cướp tiền ba tớ, nhưng ba tựa như Tiểu Lý Phi Đao, một quyền đánh ăn trộm ôm bụng quỳ trên mặt đất, một cước đá du côn té trên mặt đất, một cước dẫm nát hai thằng, hiên ngang lẫm liệt mà nói, ông mày gọi điện thoại cho bọn đàn em đến phế tụi bây luôn.
Ăn trộm bị hùng phong bá khí của ba tớ dọa té cứt té đái*, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, bọn chúng lấy ra một ngàn nhân dân tệ, nói, đại ca tha mạng, tiểu đệ có mắt không nhìn được Thái Sơn, đây là một ngàn tệ bọn em vừa trộm được, đại ca cầm đi đi, tha cho anh em chúng em với.

Từ đó về sau tớ chưa thấy đại anh hùng nào bá đạo được như ba tớ cả.”

(Cái dấu [*], thằng bé nó viết là “thí cổn niệu lưu”, Cá chỉ bám sát nghĩa:v)

Tôn Tiểu Mễ càng đọc bài, sắc mặt cô giáo Trương càng khó xem, sau đó cô nghiêm khắc phê bình Tôn Tiểu Mễ một chập, lại còn gọi điện thoại mời phụ huynh.

Và đó là câu chuyện của Tiểu Mễ nhà ông.

Ông mày cứ tưởng cái gì to tát lắm, ai ngờ chỉ có chút chuyện như vậy mà xoắn hết cả lên. Tiểu Mễ nhà ông viết đúng mà, hơn nữa lại khắc họa ông rất chân thực, lập luận sắc sảo. Thằng bé nó giỏi văn đến vậy, cô giáo Trương làm sao lại không hiểu được hàm ý của Tiểu Mễ nhà ông thế này? Ai bảo hôm qua cô ra đề văn bảo bọn nhỏ miêu tả ba chúng nó làm chi? Tiểu Mễ nhà ông sùng bái ông đến vậy, tả chuẩn không cần chỉnh… Tới trường học ông phải giải thích đàng hoàng với cô giáo mới được.

Tắt điện thoại di động, chào tạm biệt Lão Ngũ, ông rời khỏi tiệm Món cay Tứ Xuyên, đến bên cạnh siêu xe mới mua của ông. Tiểu Mễ nhà ông thích nhất kiểu mô tô này đấy, công suất dàn loa trên xe đạt mức chấn thiên động địa. Ông mở loa lên, bật Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát.

“Hùng ca, đổi nhạc lại đi ông anh, trông không hợp tí nào hết, cứ như lão hổ treo Phật châu giả từ bi vậy.” Em họ của Lão Ngũ, đầu bếp tiệm Món cay Tứ Xuyên, ló đầu ra bày tỏ quan ngại sâu sắc.

“Móa, mày thấy anh đẹp trai như này mà dám bảo là lão hổ à?” Ông hỏi lại. Mô tô nổ vang, âm thanh rung trời, dàn loa này còn có tác dụng hơn cả tiếng còi xe cứu thương nữa, người đi đường tự động nhường đường nép sang một bên hết. Ông cưỡi mô tô thuận buồm xuôi gió, cảm giác thật yomost.

Đến trường học, ông tắt loa xe, các lớp học vẫn chưa tan tiết, vẫn nên ý tứ một chút.

Bảo vệ canh cổng cười ha hả chọc ông, “Chào ba bé Mễ, cô giáo Trương lại cho mời ngài hả?”

“Đúng vậy.” Ông mặc kệ thái độ châm chọc của bảo vệ, cái này có gì mới lạ đâu, ông không tin con của chú mày chưa từng bị mời phụ huynh đấy. Cười cái gì mà cười, có cái gì buồn cười đâu.

Ông quen với trường học của Tiểu Mễ lắm. Mấy năm trước, công trình xanh hoá trường học là do ông nhận thầu đấy, thế nên với ông, từng cọng cây ngọn cỏ nơi đây đều rất thân thương. Cây bạch quả ở góc tường kia là do chính tay ông trồng đấy, lớn lên xem cũng không tệ.

Ông lên lầu, đi theo con đường quen thuộc dẫn đến phòng giáo viên, cô giáo Trương đang chờ ông ở đó.

Cô giáo Trương rất gầy, rất cao, không biết cô ấy gầy bao nhiêu, chỉ biết ông rất bội phục chồng của cổ, mỗi ngày đều phải ôm bộ xương này mà không hề chê cứng.

“Phụ huynh của Tôn Tiểu Mễ, mời ngồi.”

Ông ngoan ngoãn ngồi đối diện cô giáo. Đôi môi son đỏ choét của cô giáo Trương khẽ đóng khẽ mở, bắt đầu bắn rap, “Cha mẹ là thầy cô đầu tiên của con cái, mọi hành động đều là tấm gương cho con trẻ. Ngài Tôn, tôi không biết bình thường anh dạy con như thế nào, nhưng Tiểu Mễ con anh viết văn nói rằng anh dẫn nó bắt trộm, cuối cùng nhận một ngàn tiền hối lộ của bọn trộm. Ngài Tôn, anh như vậy là không đúng, bắt được bọn cướp thì phải đưa đến cảnh sát.. … …”

Ơ đệt, ông hiểu rồi, cô giáo Trương tìm ông không phải là do Tiểu Mễ viết văn không tốt, mà là cô cảm thấy ông không thích hợp với tư cách một người cha. Ông không thích hợp chỗ nào? Ông còn tận chức tận trách hơn cả một người cha ấy chứ. Tuy Tiểu Mễ là cháu ông, nhưng ông nuôi nấng chăm sóc nó như con ruột. Ông làm không tốt chỗ nào? Mời gia sư đến nhà dạy kèm thằng bé từng chút từng chút, thành tích thi cử của Tiểu Mễ ngoại trừ ngữ văn ra thì đều đạt khá cao. Đương nhiên đây là suy nghĩ của ông, không dám nói, nói ra đắc tội giáo viên thì làm sao bây giờ? Tiểu Mễ nhà ông vẫn còn là học sinh của cổ, bây giờ cổ là lão đại, ông là tiểu đệ.

Miệng lưỡi cô giáo Trương nhanh đến mức không để cho ông một khoảng trống để xen vào. Đợi cô nói thoả thuê, ông cũng ráng mỉm cười nghe cho xong, cuối cùng cô giáo Trương uống nước thấm giọng nói tiếp với ông: “Trường học đang tiến hành một lớp huấn luyện phụ huynh, chuyên dạy các phụ huynh như anh đấy. Phí báo danh là ba trăm tệ, phát hai quyển sách dạy con, về nhà xem thật kỹ, còn có bài tập để phụ huynh làm. Mỗi sáng thứ bảy mở lớp, học trong một tháng, còn có thi nữa đấy. Cha nào con nấy, anh Tôn, anh phải chú ý đến lời nói và việc làm của mình, nhất là trước mặt con cái. Tiểu Mễ con anh viết rằng anh chưa bao giờ dọn phòng, ngay cả bít tất cũng không giặt cơ đấy.”

“Thằng nhóc thối dám nói hươu nói vượn, ông có bao giờ mang tất đâu.”

Ông lập tức cảm thấy không còn một chút mặt mũi nào cả. Buổi sáng ông đã cãi nhau với lão yêu bà cùng yêu nữ muốn vẹo xương sườn rồi, hiện tại lại có thêm con bạch cốt tinh giả danh tri thức đòi tiền ông nữa. Hôm nay đi ra ngoài không xem hoàng lịch, yêu ma hoành hành.

Trải qua trận này, ông đã không còn ôm bất kì hi vọng nào với phụ nữ nữa rồi. Xem ra phải cố gắng cưa đổ được Lam Thiếu Bằng mới là nhân gian chính đạo!

Chương 3

Phúc vô song chí họa bất đơn hành*, câu thành ngữ này đúng thiệt mà, ông còn chưa kịp thở thì điện thoại lại vang lên. “Cô giáo Trương, tôi xin phép đi nghe điện thoại một chút nhé.” (Phúc không hai lần tới. Họa chẳng một phen về)

Cô giáo Trương đưa tay ra hiệu cứ tự nhiên, trong tay đang cầm học phí ông vừa đóng cho nhà trường, lật từng tờ từng tờ. Xem cái rắm, đều là tiền thật đấy, mới lấy từ ngân hàng ra cơ mà.

“Cô giáo Trương, tiền mới lấy từ ngân hàng ra đấy, không giả được đâu.”

“Cái này cũng không dám nói. Anh trữ tiền giả thì sẽ bị ngân hàng tịch thu, nhưng đâu ai thừa nhận chỗ tiền giả kia đâu, tôi vẫn nên cẩn thận một chút.” Cô giáo Trương không ngừng sờ hoa văn trên tờ tiền, rồi lại giơ lên săm soi dưới ánh mặt trời.

Tùy cô, cô muốn xem thì xem đi. Ông cầm điện thoại ra hành lang, “Uầy, ai vậy?”

“Anh, là em nè.” Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng thằng em ruột của ông. Sao nghe giọng ỉu xìu vậy cà? Có người khi dễ nó rồi hả? Ông lo lắng.

“Thế nào rồi? Nghe giọng chú mày cứ như vừa ăn hết thuốc chuột ấy, bị gì rồi?” Ông hỏi tiếp.

“Anh, em bỏ việc rồi.” Giọng thằng nhỏ băn khoăn, ấp a ấp úng.

“Nói coi, có chuyện gì vậy? Không phải đang làm tốt ở bệnh viện sao?” Ông là ông bực rồi, cứ cho là ông khoác lác đi, nhưng tay nghề của thằng đệ nhà ông khá tốt, nhưng chả ai công nhận, đổi hết hai cái bệnh viện, đây là cái thứ ba rồi mà sao còn bỏ việc? Hay là nó muốn làm trong bệnh viện lớn?

“Anh ——” Thằng em ngốc không sót chỗ nào của ông bắt đầu kể lại lịch sử hành nghề y của nó.

Em trai ông tên là Tôn Anh Triết, nhìn tên cảm giác cứ như tên người Hàn, nhưng thật ra nó là một mỹ nam Trung Quốc chính tông cộng thêm một con mọt sách đấy. (tên tiếng Bông ảnh đọc na ná là Sung Dinh Dơ ạ :3)

Trình độ văn hóa của ông không cao, được cái thằng em ông chăm chỉ hiếu học, lập chí hành nghề y. Ông đã tiêu không ít tiền để chu cấp cho nó ăn học đàng hoàng, bon chen vào được đại học y khoa, còn đi du học để học chuyên sâu, tiền ra như nước… Mấy cái này tạm không nói đến. Vốn định trông cậy vào chút tiền đồ của nó, để như sau này nó có địa vị gì đó danh vọng gì đó, thì ông cũng được đu theo hưởng xái một chút.

Mà cái đờ mờ, hi vọng bao nhiêu thì thất vọng gấp bội. Đổi việc hai lần, mỗi lần đều là bỏ việc không làm nữa, đọc sách cho lắm vào mà tách rời với xã hội. Người ta lăn lộn như thế nào thì nó cứ học theo người ta đi, đằng này mở lối đi riêng, định tìm đường chết à?

Theo như con mọt sách nhà ông nói, sự tình là như này. Mấy hôm trước khi cậu chàng sắp tan tầm thì có một bệnh nhân cũ thường đến gặp chàng xem bệnh dẫn theo một bệnh nhân mới, cầm một xấp phiếu xét nghiệm, “Bác sĩ Tôn.”

“Có chuyện gì vậy?” Tôn Anh Triết một thân áo khoác trắng, kính mắt viền vàng, gương mặt trắng nõn, ngũ quan cân đối cộng thêm nụ cười hiền lành, bệnh nhân nào trông thấy cũng thích.

“Đây là bác sĩ Tôn, cậu ấy tốt lắm. Lần trước tôi mổ, phải nằm viện, con tôi đưa cậu ấy hầu bao mà cậu ấy không nhận đấy, thật tốt làm sao.” Bệnh nhân cũ giới thiệu bác sĩ Tôn với bệnh nhân mới như vậy.

Bệnh nhân mới không tin lời bệnh nhân cũ, ngập ngừng một chút rồi nói, “Có khi nào lần trước cậu ta không nhận tiền cậu là do đang bị thanh tra không?”

“Ha ha ha ha…” Tôn Anh Triết mặt囧, gượng cười vài tiếng giải thích, “Tôi không nhận hầu bao…”

“Đây là ông thông gia nhà tôi, ông ấy cảm thấy không được khoẻ, đến bệnh viện kiểm tra, nhờ cậu xem xem ông ta có bệnh gì không nhé?”

Bệnh nhân cũ đưa phiếu xét nghiệm cho Tôn Anh Triết, lại nói cho Tôn Anh Triết không ổn chỗ nào trên người. Tôn Anh Triết cẩn thận kiểm tra bệnh nhân, cuối cùng nói, “Ruột thừa mãn tính, không nghiêm trọng. Tôi đề nghị trước tiên nên truyền nước biển để theo dõi.”

“Chỉ đơn giản như vậy sao?” Hai bệnh nhân anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng bệnh nhân mới lên tiếng, “Hay là chúng ta đến bệnh viện khác xem một chút đi.”

Bọn họ vừa đi, một y tá liền tiến đến khẽ nói với Tôn Anh Triết, “Bác sĩ Tôn, người vừa rồi là bệnh nhân của Trưởng khoa đấy. Trưởng khoa nói ông ta bị tắc ruột rất nghiêm trọng, phải giải phẫu…”

Nguy rồi, Tôn Anh Triết thầm kêu một tiếng không tốt, chàng đắc tội với người ta rồi. Dựa theo kinh nghiệm trước của mình, chàng không bỏ việc thì cũng sẽ bị đuổi việc. Vì vậy, bác sĩ Tôn đang định tan tầm bèn chủ động bỏ việc, tan tầm một mạch liền, luôn, ngay và lập tức. Cậu chàng không muốn bị đuổi việc, vì như vậy thì xấu hổ chết đi được.

“… Mày ở đâu? Anh qua đón mày luôn. Nếu không được thì có lẽ nên thuê cho mày cái mặt bằng để mở phòng khám, chứ anh thấy mày không hợp để làm việc trong bệnh viện rồi.” Ông trợn trắng mắt, ông hết hi vọng nổi vào thằng em ông rồi. Ông nhìn địa vị và danh vọng dắt tay nhau tung tăng rời khỏi tầm mắt mình mà rầu thúi ruột. Số tiền bỏ ra nuôi con mọt sách kia ăn học giờ như đổ sông đổ biển rồi!!! Đậu đen rau muống, ông còn phải thuê mặt bằng mở phòng khám cho nó nữa chứ… Làm anh khó lắm!

Chào tạm biệt cô giáo Trương, ông rời trường học thật nhanh, phóng lên siêu xe. Khó chịu, siêu cấp khó chịu… Mẹ kiếp… hôm nay là cái ngày gì vậy? Ông cáu kỉnh vặn âm loa tối đa, phóng đến chỗ thằng em.

Đậu xanh rau má, Tôn Anh Triết, mày hành nghề mà lương tâm mày để ở đâu rồi. Ông đi vào tiệm KFC, Tôn Anh Triết đang gặm đùi gà bổ sung năng lượng ở trong đó. Nó vừa thấy ông liền gói khoai tây và đồ uống lại, rồi kêu thêm một phần mang về nhà, “Anh, em đóng gói đồ ăn lại rồi này, đem tới trường học cho Tiểu Mễ ăn trưa.”

“Còn có hứng ăn uống nữa hả? Sao không ăn chết mày luôn đi!” Ông đã phát điên đến mức không biết nên nói cái gì cho phải, bốp vào đầu Tôn Anh Triết một cái. Thằng cu ôm đầu thấy thương, giận mà không dám nói gì. Ông hung dữ trừng nó, nó thành thành thật thật không dám hé miệng.

“Được rồi, lấy phần ăn đi, về nhà giúp anh xem nhà nào, anh mày định mua nhà đây này.” Ông buồn rầu xong, chuyển sang chấp nhận sự thật phũ phàng. Không chấp nhận sự thật thì phải làm thế nào đây, ai bảo ông có thằng em như vậy làm chi.Tôn Anh Triết ôm phần ăn đóng gói ngồi sau xe hỏi, “Anh, anh muốn mua nhà hả?”

“Ừ, mua trước một căn xem thử. Chờ anh đòi lại được ba trăm ngàn tiền người ta nợ anh xong, anh mua cho mày một căn nữa.” Ông đạp số mô tô, không mở loa, con mọt sách nhà ông thích yên tĩnh.

“Anh, để em tự kiếm tiền mua nhà.” Tôn Anh Triết ngồi đằng sau rất đàn ông mà nói.

“Tới lúc mua được nhà thì mày về hưu con mẹ nó rồi, già ngắc già ngơ rồi còn ai ở chung với mày nữa. Thôi, ai bảo anh là anh của mày làm chi.” Ông nhận mệnh chở em trai ông chạy như điên về phía trường học. Ông tự an ủi mình rằng, biết đâu em trai ông mở một phòng khám bệnh nổi danh thì sao, có khi cũng kiếm được không ít tiền nuôi sống bản thân nó. Đến lúc đó ông cũng nhẹ lòng. Dù sao địa vị danh vọng là hết trông cậy vào được rồi, làm lang băm giang hồ chắc cũng được.

“Đậu xanh rau má, dạo này bị trúng tà môn gì rồi, không nhà không xe không tiền không tình… Thiệt, người ta thà cười thằng nghèo chứ không cười thằng điếm mà!” Ông nói với mọt sách, “Ngày mai anh đi tìm Hồng Đào, nhờ nó làm giùm mày giấy chứng nhận mở phòng khám.”

“Anh ~~~ ” Tôn Anh Triết kéo giọng ra như trẻ con, “Để em tự đi tìm Đào ca cho ~ lần trước Đào ca còn nói với em nếu có việc thì cứ tìm ảnh.”

“Không được, tao đi!”

Thằng em ngu ngốc, sao lại không hiểu sự đời thế kia? Đời này có ai cho không ai bao giờ, chỉ sợ bẫy rập mà thôi. Lão sói xám hao tổn tâm tư, hớn hở là vì cái gì? Không có đầu tư thì làm sao có lời để mà ăn được? Đào ca của mày là thứ sói già vẫy đuôi, anh mày biết tỏng tâm tư hắn rồi, chỉ có mày là không biết thôi.

Hồng Đào là bạn bè thân thiết của ông, ông với hắn ra tù cùng lúc, bọn ông cũng là vì đánh người nên mới vào trại giam. Cá mè một lứa, tình cảm đương nhiên tốt vô cùng.

Sau đó bọn ông gia nhập với Giang Thụ Phong, lăn lộn lâu năm rồi cũng có chút danh tiếng. Về sau, trước khi chị mất, ông theo lời trăn trối của chị, cải tà quy chính, rời khỏi giang hồ, làm ăn buôn bán. Giang Thụ Phong trở lại quê khai thác mỏ. Nhóm người bọn ông tan đàn xẻ nghé, cũng có người tiếp tục hành nghiệp giang hồ. Sau khi Giang Thụ Phong đi, Hồng Đào cùng một số anh em tiếp tục lăn qua lộn lại, đôi lúc hắn cần ông đi hỗ trợ ông cũng đi. Ông mày giang hồ lắm cơ.

Hồng Đào là anh em chí cốt của ông (đến một trình độ nào đó), cướp được công trình lớn liền gọi ông, chia một phần nhỏ công trình cho ông làm, vì hắn biết rõ ông cần tiền. Anh em là anh em vậy đó, nhưng dù là anh em thì ông cũng không thể buông lỏng cảnh giác với kẻ đang có chủ ý với em trai ông được. Cái nào ra cái đó đàng hoàng!

“Không được, anh còn đang bận việc mà. Em nghe bảo ngày mai 10 tháng 3, thành phố sinh thái Hạnh Phúc kỳ ba bắt đầu phiên giao dịch mà. Anh, anh đi xem nhà đi, em tự đi đến gặp Đào ca là được rồi.” Tôn Anh Triết nói.

Ngày mai thành phố sinh thái Hạnh Phúc kỳ ba bắt đầu phiên giao dịch. Ặc… ông quên bén đi mất… Ngày 10 tháng 3 tình yêu. Lam Thiếu Bằng sẽ đến mở phiên giao dịch đấy, nhất định sẽ đến đấy, hắn là Quản lí kinh doanh mà. Hừ hừ hừ, đại mỹ nhân… cưng chạy không thoát đâu. Thế nhưng nếu để thằng em đần độn một mình đi đến Hồng Đào thì ông đây hứng đủ mười vạn cái lo lắng. Đúng rồi, ngày mai thứ bảy, Tiểu Mễ nghỉ, ông sẽ để cho nhóc gián điệp cùng đi với thằng em ngốc. Để cho Hồng Đào nhìn mà không ăn được, cho con sói già vẫy đuôi đó thèm chết bỏ luôn ~~~~~ IQ ông mày mới cao làm sao!

Gia đình ông sống trong một căn nhà cũ kỹ ở một khu chung cư cũ kỹ. Nhà không lớn, chỉ có ba gian phòng nhỏ, vừa đủ mỗi người một gian. Phòng không có tu sửa gì nhiều, dù sao ông đã chuẩn bị mua nhà mới, sửa sang làm chi, lãng phí tiền, ráng ở thêm vài ba bữa nữa.

Nhưng đừng nhìn căn nhà xập xệ mà khinh nhá, trang thiết bị trong nhà đều đầy đủ hết, đồ dùng trong nhà cũng thuộc hạng sang đấy. Theo như Hồng Đào nói thì, “Căn nhà và đồ đạc trong nhà tụi bây cứ y như chiếc xích lô xì cùn đứng với Lamborghini vậy.”

Có biết không, cái này ông gọi là bảo hiểm, ăn trộm ba qua lớp cửa nhà ông mà còn chưa vào được đấy.Buổi tối Tiểu Mễ tan học về nhà, làm bài tập xong rồi ngồi chơi game online trên máy tính, ông chuyển kênh truyền hình một vòng cũng chẳng có gì để xem, thằng em đang nấu cơm trong phòng bếp, bây giờ đúng là thời cơ tốt nhất. Ông lẻn đến gian phòng nhỏ nhất ở phía Bắc, đây là phòng của Tiểu Mễ. Trông gian phòng nhỏ thế thôi chứ chất đầy đồ chơi mô hình người máy mới nhất đấy, Tiểu Mễ mê người máy lắm.

“Tiểu Mễ, dừng chơi một chút đi con, ba có chuyện tính bàn với con nè.” Ông lời ngon tiếng ngọt gọi Tiểu Mễ bàn bạc đại sự.

Nhưng thật lãng phí khuôn mặt tươi cười của ông, ranh con không thèm dời mắt khỏi máy tính, thiếu kiên nhẫn lên tiếng, “Chờ một lát, để tụi con đánh chết thằng boss trùm này chia kho báu đã, vài phút nữa thôi.”

“Tôn Tiểu Mễ, ba có chuyện quan trọng hơn cần bàn với mày nè!” Ông cao giọng, thằng nhóc dám chọc giận ông.

“Chuyện gì mà quan trọng hơn? Ba tính tìm mẹ kế cho con hả?” Tiểu Mễ không chớp mắt, tập trung chơi game.

“Ơ đờ mờ, chắc ba phải tìm mẹ kế ngược đãi mày thiệt quá.” Ông thật sự nổi giận, “Không phải mày muốn phòng riêng sao? Ba mày tính mua nhà nè, mày thấy quan trọng hơn chưa?”

“Được đó ba, mua cái 128 mét vuông đấy, con đi lên trường khoe khoang một chút.” Tiểu Mễ quay đầu nhe răng cười toe với ông một cái rồi quay phắt lại chơi game.

“Ngày mai cậu mày phải đi qua chỗ Hồng Thái Lang đó ——————” Ông cố ý kéo dài giọng, liếc mắt nhìn ranh con. Hồng Đào bị Tiểu Mễ đặt cho cái biệt danh là Thái Lang, có thể thấy được Tiểu Mễ ghét thằng Đào ca kia đến cỡ nào.

“Bùm!” Diệt boss xong, Tiểu Mễ kích động trừng mắt chia kho báu, “Ba, ba muốn con làm vệ sĩ thì phải cho con tiền tiêu vặt nha, bây giờ nghề vệ sĩ phát triển trên thị trường lắm.”

“Mày muốn điều kiện gì?”

“Ngày mai không tập đàn được không?” Tiểu Mễ đưa điều kiện.

“Không được, ba tình nguyện cho mày một trăm tệ chứ không cho mày bỏ tập được. Ba mày bỏ ra biết bao nhiêu tiền mới mời được giáo viên dạy piano cho mày đó.” Muốn trốn tập đàn sao? Không có cửa đâu nhóc thối.

“Ai da.” Tiểu Mễ sắp nằm liệt trên bàn phím, “Ba —— ngày mai con không tập đàn đâu —— ”

“Ngoại trừ điều kiện này ra thì cái gì cũng được.”

“Ôi, cậu ơi cậu ơi —— Sao cậu phải đi qua Hồng Thái Lang vậyyy —— ba ơi —— ba ơi —— ngày mai không tập đàn được khônggg ——” Tiểu Mễ dùng giọng điệu bi thống của hiếu tử khóc phụ thân mà khóc gọi.

Ông nổi sùng, quất một cái Tiểu Mễ thật mạnh, “Kêu la cái gì, ba mày còn chưa có chết! Đợi bữa nào ba bị người ta chém chết đi rồi khóc!”

Cũng vào lúc này, tại một nơi ông không biết, mỹ nam tử của lòng ông đang ngẩng đầu một góc 45 độ, nhìn bầu trời với đôi mắt long lanh đầy ưu thương. Hắn ngậm một điếu thuốc, nghe điện thoại bên ban công.

“Lam Thiếu Bằng, đến khu nhà của tôi đi.” Chu Nghệ Thông bên kia đầu dây ra lệnh.

“Tôi không có thời gian đi, ngày mai công ty tôi mở phiên giao dịch, tôi bận lắm.” Lam Thiếu Bằng mất kiên nhẫn bóp tắt tàn thuốc, hắn bỗng nhiên không muốn hút thuốc nữa. Lúc này hắn chỉ muốn uống một ly, nhưng mai lại có việc nên không thể uống rượu, Lam Thiếu Bằng cảm thấy thật khó xử.

“Thiếu Bằng, đừng phát cáu có được không? Việc tôi kết hôn không ảnh hưởng đến việc tôi yêu cậu. Chúng ta cùng một chỗ nhiều năm như vậy, cậu còn không hiểu tôi sao?” Chu Nghệ Thông nói tiếp.

“Cậu muốn tôi nói đi nói lại bao nhiêu lần nữa hả Chu đại thiếu gia? Tôi không muốn làm người tình lén lút của cậu.” Lam Thiếu Bằng nói.

“Cho dù tôi không kết hôn thì quan hệ của chúng ta cũng không cách nào được xã hội chấp nhận, luật hôn nhân không thừa nhận hôn nhân đồng tính mà.” Chu Nghệ Thông nói, “Ba mẹ tôi muốn ôm cháu trai đến phát điên rồi, tôi không còn biện pháp nào cả.”

“Vậy thì chia tay.” Lam Thiếu Bằng nhàn nhạt nói, “Tôi rời đi, thành toàn mấy người, đừng dây dưa nữa.”

“Lam Thiếu Bằng, cậu là người của tôi, cậu không trốn thoát đâu.” Chu Nghệ Thông bên kia hung hăng nói, “Cậu đừng ép tôi.”

“Cậu mới là người ép tôi!” Lam Thiếu Bằng quát vào điện thoại, “Cậu xem tôi là cái gì? Cậu có bao giờ nghĩ cho tôi chưa? Cậu chưa từng tôn trọng tôi, chúng ta không còn gì để bàn nữa!” Lam Thiếu Bằng sau khi quát xong liền tắt điện thoại di động, hết thảy lại trở về yên lặng.

Chương 4

Thời nay làm việc gì cũng cần có kinh nghiệm, kinh nghiệm là vốn liếng, chú đi tìm việc làm mà không có kinh nghiệm thì thằng nào mà nhận chú. Không có tài hoặc không có gia thế đều thảm như nhau. Không có bố làm to, không thân thích quen biết thì mỗi bước đều gian nan. Đậu xanh rau má nhân tình xã hội, thể loại chả có cái rắm gì như ông mày nếu không tự mình phấn đấu thì chỉ còn nước cạp đất mà ăn thôi.

Cá nhân ông cho rằng cua trai cũng cần có kinh nghiệm. Ngày trước ông toàn tán gái nên còn có chút kinh nghiệm, cơ mà tán trai thì ông bó tay. Cơ mà ông biết được một kẻ có kinh nghiệm nha, để hỏi hắn một chút xem.

Kết quả là cơm nước xong xuôi, ông quệt mồm vài cái rồi phóng đi. Rửa chén đĩa là công việc Tiểu Mễ, ông chỉ có trách nhiệm ăn cơm thôi. Ông ngồi vào trước máy vi tính, mở QQ lên, nick chat sáng nhấp nháy nhấp nháy, nhìn thật vui mắt. Ai lại không có hồ bằng cẩu hữu, ông lướt qua danh sách bạn bè một vòng. Nhưng vấn đề là, ông cũng chẳng biết trong số đó có đứa nào đã từng cua trai nữa, vậy phải làm sao bây giờ?

Hay hỏi Hồng Đào thử xem? Nghĩ vậy, ông nhấp vào nick Hồng Đào, bật cửa sổ thoại lên, “Chú em, có bận gì không?”

Ảnh đại diện của Hồng Đào là Châu Nhuận Phát hồi trẻ khi chụp ảnh ở bến Thượng Hải, thần tượng của hắn là anh Phát đấy. Ông thật không hiểu nổi vì sao hắn lại yêu thích gã diễn viên chỉ còn lại bụng bia kia nữa.

“Đang ôm Tiểu Tình Nhân uống rượu đây này.” Hồng Đào nói.

“Hỏi tí, mày làm cách nào mà cua trai được thế? Truyền thụ kinh nghiệm cho anh mày một chút được không?” Ông cạch cạch gõ xong câu này, Hồng Đào bên kia trở nên khá kích động, lập tức bật voice chat lên.

Bọn ông bắt đầu chat tiếng, hình ảnh Hồng Đào hiện lên máy tính ông. Con cún to mà hắn đang ôm có tên là Tiểu Tình Nhân. Bàn tay mang nhẫn ngọc Phỉ Thúy của hắn khẽ vuốt ve cún cưng, còn tay kia nâng ly rượu, rượu trong ly là rượu tây. Hắn đang mặc trên người một chiếc áo sơ mi tơ lụa, nửa tóc dài được quấn lên hờ hững, vài sợi miễn cưỡng rơi trên mặt ghế, trên mặt treo nụ cười lười biếng mà tràn ngập mị hoặc, một đôi mắt to lấp lánh ẩn chứa vẻ nhiều chuyện bên trong.

Chỉ cần không mở miệng ra, người ta tuyệt đối sẽ tưởng lầm thằng này là công tử hào hoa phong nhã, nhưng chỉ cần hắn mở miệng ra là thành lưu manh ngay, “Hùng ca xuân tâm nảy mầm sao? Mày vừa ý ai nói cho anh em nghe, anh em có chiêu khiến nó phục tùng mày liền.”

“Đương nhiên là một siêu cấp mỹ nam tử. Cho mày biết nhé, giữa đường đông người như vậy mà anh mày có cảm giác như bị sét đánh vậy.” Ông nhớ tới lần đầu tiên gặp Lam Thiếu Bằng, cái kia đâu chỉ là bị sét đánh, thực sự là động đất luôn mà —— bỏ mợ rồi.

“Thằng Thiên Lôi nào không có mắt thế? Sao không đánh chết mày luôn cho rồi?” Hồng Đào cười ha hả châm chọc, “Muốn gì cứ hỏi thẳng đi.”

“Thấy bạn trai của mày nhiều, anh muốn hỏi xem mày làm sao mà cưa đổ được tụi nó, chia sẻ chút kinh nghiệm đi.” Ông đây thật là ham học, không ngại học hỏi kẻ dưới.

Hồng Đào sờ cằm cẩn thận suy nghĩ, sau một phút đồng hồ liền cất tiếng, “Em mày làm đàn ông chưa bao giờ theo đuổi ai cả. Chỉ cần đứng ra đấy là chúng nó liền dán tới thôi.”

“Móa, hèn vãi, chả có một chút tự tôn nào.” Ông chưa từng thấy qua loại đàn ông nào mà chưa gì đã vội ăn bám một thằng đàn ông khác như thế. Xem ra kiến thức ông không đủ rồi, ông lạc hậu rồi.

“Xem đi, em mày muốn diện mạo có diện mạo, muốn tiền mặt có tiền mặt, tụi nó vì sao lại không đu theo?” Hồng Đào cười đắc ý, ngay cả Tiểu Tình Nhân của hắn cũng nịnh nọt hắn, thật khiến ông muốn hầm cách thuỷ con cẩu này đem tẩm bổ vô cùng.

“Mấy đứa kia thấy mày có tiền nên mới đu theo, thử khi mày không tiền xem.”

“Dù không một xu dính túi em mày cũng đếch thèm ăn bám thằng nhà giàu nào hết nhé.”

“Mai mốt mày mà đú theo đàn ông có tiền thì đừng có nói mày là anh em tao nha, tao không quen mày.” Sa đọa a sa đọa, đậu xanh rau má, đây là thằng em năm đó cùng ông kéo bè kéo lũ đánh nhau ấy ư? Giờ hắn đã trở thành tên đại gia trác táng mất rồi.

“Nhìn cái mặt xanh lè của mày kìa.” Hồng Đào ở bên kia cười lên ha hả.

Ông thò tay đóng video. “Nghe giọng là được rồi, nhìn mặt mày anh đau bụng quá. Thằng em lăng loàn kia, coi chừng bệnh AIDS đó.”

“Mày còn chưa nói mày đang nhắm tới ai mà.” Hồng Đào bắt đầu lộ ra bản tính nhiều chuyện.

Ông cóc thèm nói cho mày, mày biết rồi lại phá hư, lúc đó ông chưa ra trận đã tử nạn mất đất rồi. Đánh chết ông cũng không nói. “Anh mày chỉ có thể nói hắn là Quản lí kinh doanh công ty bất động sản mà thôi. Chú mày nói thử xem, nếu anh mua nhà ở đó thì hắn sẽ chịu hẹn hò với anh chứ?”

“Hùng ca, rốt cục mày cũng thông suốt vụ mua nhà rồi.” Hồng Đào tỏ ra kinh ngạc trước hành động của ông.

“Tao mua nhà thì có gì lạ?” Ông giận rồi, mày ở biệt thự không lẽ ông không được ở nhà lầu? Mày đây là ghen ăn tức ở sao… Bực mình nha…

“Không phải mày định lấy tiền tiết kiệm cho Tiểu Mễ sau này đi du học đấy sao? Bình thường mày tằn tiện lắm mà, sao nay hào phóng vậy?” Hồng Đào khó hiểu.“Không nhà thì tao với vợ tương lai của tao ở chỗ nào? Nhảm nhí.”

“Hôm trước mày bảo mày có bạn gái mà nhể?”

“Douma, nó chê tao không tiền, không nhà, còn nói thà khóc trong Mercedes còn hơn cười trong ổ chuột. Anh mày mua nhà để cưới con tiện tì kia về nhà rồi đánh đập mỗi ngày cho nó khóc cả đời luôn. Mẹ kiếp.”

“Tao nói, nể tình mày bị đả kích nên mua nhà mới, thôi, chúc mày may mắn, có việc thì cứ gọi tao.”

Hồng Đào định đóng voice chat lại, ông lập tức hô vào microphone một câu, “Em tao muốn mở phòng khám, Đào ca tính xử vụ giấy chứng nhận như nào cho nó đây?”

“Cái này không khó, ngày mai kêu A Triết tới lấy ~~~~” Giọng Hồng Đào bên kia hớn hở giống hệt như sói bắt được mồi, ông dường như có thể thấy được cái miệng ngoác dài một thước của hắn.

“Tốt, vừa lúc ngày mai tao còn bận đi xem nhà.

Vậy, chúng tiểu nhân nhà tôi xin nhờ Đào ca chiếu cố rồi.”

“Không dám không dám.”

Hồng Đào offline, avatar anh Phát trên máy tính biến thành màu đen. Ông tắt máy, cầm lấy ví, đếm đếm mấy tờ tiền, bỏ vào một trăm nghìn tệ, phòng trường hợp khi cần lại thiếu.

Hôm nay là thứ bảy ngày 10 tháng 3, một ngày tươi đẹp vô cùng, ngày mà ông quyết tâm mua nhà cũng như quyết tâm theo đuổi Lam Thiếu Bằng. Sáng sớm, ông mở mắt thức dậy, lăn lông lốc xuống giường, đánh răng rửa mặt chải chuốt một hồi. Hôm nay khí trời vẫn chưa ấm hẳn, cưỡi mô tô có chút lạnh, vẫn nên mặc ấm một chút để tránh cảm mạo, thế là ông mặc quần da vào.

Bạn trẻ Tôn Anh Triết bị ông xà rần khiến cho tỉnh giấc, thức dậy làm đồ ăn sáng, còn Tiểu Mễ vẫn nằm ỳ không chịu dậy.

“Anh ra ngoài mua đồ ăn sáng sẵn tạt qua công ty bất động sản xem chút. Mấy đứa đi qua Đào ca nhớ về sớm nha.” Thiệt tình, lo tới lo lui riết ông mày càng ngày càng giống bảo mẫu quá đi thôi.

Tiểu Mễ mặc áo ngủ gấu mập, bàn tay núc ních gãi bụng mơ mơ màng màng lên tiếng, mắt nhắm mắt mở vào phòng vệ sinh, còn Tôn Anh Triết thì thành thành thật thật đáp lời, lúc này ông mới yên tâm chạy xuống lầu.
Con sông sau thành phố vốn là con sông nhân tạo duy nhất được đào. Nhớ khi ông còn bé, ba ông đã từng nói con sông này được khai mở vào thời kì nhảy vọt của đất nước, vốn dùng để chống lũ, nhưng về sau không còn dùng nữa.

Ngày đó, lòng sông rất sâu, có vài người còn bị chết đuối, thế nhưng hôm nay đã cạn nước cả rồi. Cạn lại còn bẩn, cứ thế trở thành một con sông nhỏ, vậy mà còn có kẻ xách cần đến câu cá.

Rồ máy mô tô vang trời, tâm trạng ông vô cùng tốt, phóng xế vèo vèo thiếu điều vượt đèn đỏ. Quản lí ơi, anh đến đây ~~~~ XÍU…UU! Tốc độ như tia chớp, cuối cùng ông cũng đến công ty bất động sản.

Dường như ông đến sớm, công ty bất động sản vừa mở cửa. Ngoài cửa ra vào chỉ có mấy công nhân vệ sinh quét dọn cổng, người đến xem nhà chưa được bao nhiêu.

Ông đẩy cửa đi vào, tiếp tân của công ty là hai cô gái đáng yêu. Hai cô vừa thấy ông liền ngây ngẩn cả người, một cô mỉm cười hỏi, “Công ty chúng tôi không có mua hàng trên mạng, có phải anh giao hàng đến nhầm chỗ rồi không?”

Móa! Ông lập tức lớn giọng hét lên, “Ai đi giao hàng đâu? Tôi đây tới để mua nhà đấy!”

Cô gái có chút ngờ vực, nhưng vẫn nói năng rất lễ phép, “Thật xin lỗi.”

“Xin lỗi cái gì! Tôi như vầy mà mấy cô tưởng là nhân viên giao hàng sao?!” Tức chết mất thôi. Đây không phải là đả kích sự tự tin của ông sao? Nhỡ Lam Thiếu Bằng có ấn tượng không tốt về ông thì sau này theo đuổi hắn sẽ còn chật vật hơn nữa.

Đoán chừng do giọng ông khá lớn, Lam Thiếu Bằng đi ra khỏi cánh cửa gỗ của căn phòng bên trái, “Xảy ra chuyện gì rồi hả?”

Một nhân viên bảo vệ đi qua nói khẽ với Lam Thiếu Bằng, Lam Thiếu Bằng gật gật đầu trả lời bảo vệ vài câu. Ơ đệt, tên bảo vệ chết tiệt, dám đứng gần Lam Thiếu Bằng như vậy, định rắp tâm dê xồm tình yêu của ông sao? Ông đong đưa đuôi chó sói bước vài bước đến trước mặt Lam Thiếu Bằng cười ngọt ngào, nhẹ nhàng tách hắn với bảo vệ ra, “Quản lí Lam, tôi đến mua nhà nè.”

“Ngài Tôn, ngài đến thật rồi. Xin mời qua bên này.” Lam Thiếu Bằng dẫn ông vào đại sảnh bên phải công ty. Đại sảnh rất rộng, sàn lát gỗ, được trang trí bằng các khung kính lấy tông xanh lá làm chủ đạo, trong đó là những mô hình nhà lầu. Hơi ấm toả ra khiến ông cảm thấy muốn đổ mồ hôi.

Lam Thiếu Bằng lấy một chiếc bút laser bắt đầu giới thiệu cho ông những căn nhà chuẩn bị được bán, “Kỳ này chúng tôi sẽ bán những tòa nhà số 21, 26, 27 và 28 như trong bản vẽ ngài đã xem qua, hiện tại là sáu ngàn năm trăm tệ mỗi mét vuông.”

“Tôi nhớ hai kỳ trước các cậu bán nhà với giá là năm ngàn hai trăm mà, vì sao kỳ ba lại tăng cao đến như vậy?” Lại nói, Lam Thiếu Bằng đẹp ơi là đẹp, ông bị hắn mê hoặc mất rồi, nhưng điều này cũng không có nghĩa là ông u mê đần độn cắm đầu đi mua nhà đâu nhé, cũng phải hỏi han đàng hoàng.

“Theo như hiện trạng lúc này thì sáu ngàn năm trăm không phải là đắt đâu, ngài hãy xét lại vị trí các căn nhà của chúng tôi. Hiện tại giá thành từ kỳ một đến kỳ ba tăng lên khá cao theo sàn giao dịch thị trường. Ngài có thể đến thăm dò giá của các công ty khác, ở chỗ chúng tôi xem như rất rẻ rồi đấy. Về sau giá nhà ở kỳ bốn, kỳ năm sẽ còn tăng cao hơn sáu ngàn năm nhiều lắm đấy.” Quản lí Lam cười lên vẫn thật đẹp như thế, người khiêm tốn chính là người như vậy đấy.

Ông nhìn nhà mẫu trong khung kính rồi nhìn Lam Thiếu Bằng, cũng không khó để lựa chọn, “Vị trí nhà của các cậu như vậy đâu sánh được với nhà trong trung tâm thành phố đâu.”

“Xin ngài hãy nhìn vào sự phát triển trong tương lai, khi mọi công trình đã hoàn thiện thì công viên sinh thái chỗ chúng tôi tuyệt đối là nơi giải trí thư nhàn hạng nhất đấy.” Lam Thiếu Bằng cười với ông, từ nơi ông đang đứng có thể được chiếc má lúm đồng tiền nho nhỏ, ngay bên trái khóe miệng, trông thật đáng yêu làm sao… hế hế hế…

“Chỗ các cậu định giá phòng ở như thế nào nhỉ?” Ông lại hỏi.

“Giá cả công ty đưa ra bình thường là các nhà ở vòng ngoài khu chung cư thì rẻ, còn càng vào sâu bên trong thì đắt hơn.” Điểm đỏ từ bút laser của Lam Thiếu Bằng rơi vào mô hình tòa nhà số 21, theo mô hình thì căn này gần cổng chính khu chung cư, nhưng tổng thể thì nằm ngay trung tâm, “Giá của tòa nhà số 21 là sáu ngày bảy, đắt hơn cả 26, 27 và 28.”

Đúng thật,  trước mặt số 26, 27, 28 là chợ nông nghiệp, tầm nhìn rộng bao la, bao la đến nỗi cầm cái kính viễn vọng sẽ thấy được mấy ông già ăn đi mua đồ có bao nhiêu sợi râu luôn.

“Có lẽ tôi sẽ mua số 21 đấy.”

Đúng lúc này có thêm mấy người lục tục đến xem mô hình nhà ở. Bán nhà theo kỳ chính là như vậy, chả có cái gì sất, cả cái bóng dáng căn nhà cũng không thấy mà bắt người ta phải bỏ tiền mua nhà. Mẹ kiếp, cảm giác cứ như ông đưa tiền mời chúng nó xây nhà vậy. Mua hay không đây?… Ông do dự.

Lúc ông đang đắn đo không dứt, Lam Thiếu Bằng bỗng nhiên chọt chọt ông, nhỏ giọng nói: “Để mua nhà cần đến căn phòng bên phải làm thẻ hội viên trị giá hai mươi ngàn. Hai mươi ngàn này được tính vào tiền mua nhà, có thẻ hội viên sẽ được hưởng ưu đãi. Bây giờ đang ít người nên tranh thủ làm thẻ, đợi chút nữa đông phải xếp hàng thì mất công lắm.”

Xếp hàng, đời này ông ghét nhất là xếp hàng. Ông đi theo hướng chỉ của Lam Thiếu Bằng mà không thấy được rằng, sau lưng ông, Lam Thiếu Bằng đang nở một nụ cười xảo quyệt, gọi là đạt được mưu kế.

Chương 5

Khi mua nhà thường sẽ phấn khích, người mua nhà thường sẽ bị hoàn cảnh môi trường ở công ty bất động sản ảnh hưởng, cộng thêm những chủ nhà tương lai điên cuồng tranh giành nhà cửa, lại thêm dàn trai xinh gái đẹp bán nhà không ngừng tiếp thị đẩy đưa… Trong chốc lát, người ta vốn đang lý trý bỗng sẽ trở nên điên loạn hơn cả đám kia gộp lại.

Lam Thiếu Bằng ngồi cùng ông trên ghế sa lon dành cho khách, đưa cho ông tờ bướm quảng cáo và nhiệt tình giới thiệu, “Đây là nhà ven hồ của chúng tôi, xây dựng theo phong cách Iraq, đem lại hiệu quả rất tốt, cách ly khỏi thành phố khói bụi ồn ào. Ngài xem các liên đoàn kết hợp với chúng tôi đều là các công ty nổi tiếng cỡ lớn, chịu trách nhiệm xây dựng các công trình kiến trúc ở Trung Quốc, đảm bảo chất lượng.”

“Vậy sao?” Thật ra ấy, ông cũng chẳng dám xác nhận xem lời của chúng nó có phải thật vậy hay không, nhưng nếu các căn nhà có chất lượng như thế thì sẽ rất đắt lại rất hiếm. Xem tin tức về các vụ lừa đảo nhiều rồi nên ông thấy lo lắm.

“Công ty của chúng tôi là công ty bất động sản ngay thẳng, có năm giấy chứng nhận hẳn hoi đấy.” Lam Thiếu Bằng lại nói tiếp, “Nếu ngài đang do dự thì xin đừng, đấy do ngài chưa nhận ra giá thành trên thị trường đang tăng lên thôi, giá tiền kỳ bốn sẽ không còn sáu ngàn năm nữa đâu, tôi đoán khi đó chắc cũng cỡ trên bảy ngàn.”

Công ty bất động sản thật là nóng, ông bắt đầu đổ mồ hôi. “Tôi sẽ mua đấy, nhưng cho tôi hỏi về vấn đề cho vay một chút. Nếu là cho vay thì sao?”

Lam Thiếu Bằng cứ như nhà ảo thuật, không biết lấy từ đâu ra mấy tờ quảng cáo cho vay của các ngân hàng, “Ngài hãy tham khảo các điều khoản cho vay ở đây. Việc vay vốn được chia làm vay thương nghiệp và vay công quỹ. Tuỳ vào năng lực của mình mà chọn phương thức cho vay riêng.”

“Tôi sẽ mang về xem.” Ông cất biên lai thẻ hội viên và giấy điều khoản vay vốn vào túi áo, giương mắt nhìn lên, mẹ bà nó, càng ngày càng nhiều người tới công ty, hèn gì nóng vãi mồ hôi.

“Hùng ca!” Chất giọng Tứ Xuyên đặc trưng của Lão Ngũ truyền đến giữa đám người ồn ào. Lão Ngũ lách thân hình mập mạp ra khỏi bức tường người, trông đến là vui vẻ, “Hùng ca đến xem nhà ở hả?”

“Bán nhà theo kỳ mà xem cái gì, toàn thấy mỗi mô hình thôi.” Ô hay! Cái thằng này không phải nói về quê lợp nhà sao, bị thông não thế nào mà đến đây tham gia náo nhiệt rồi? Thấy chưa, Lão Ngũ còn không qua nổi ải vợ của gã, bị vợ quản nghiêm còn không chịu nhận, ông khinh.

“Hùng ca định mua căn nào thế?” Đôi mắt Lão Ngũ tràn đầy hào hứng, gã gọi ông đến cạnh khung kính, chỉ vào mô hình căn số 26. “Căn này được nè.”

“Anh thích số 21, rộng rãi, phía trước phía sau đều là công viên dạo chơi, đã lắm.” Ông rất hài lòng tòa nhà số 21, chả hiểu vì sao Lão Ngũ lại mê tòa 26 nữa.

“Trước mặt số 26 không có cái gì, tầm nhìn rộng lớn, thật tốt.”

Tầm nhìn rộng lớn, phía trước là chợ nông nghiệp nên tầm nhìn rộng lớn là phải rồi. Mỗi sáng kèn xe bíp bíp inh ỏi đố chú sống được đấy! Đương nhiên, ông tuyệt đối không nói ra, Lão Ngũ đang cao hứng thì cứ để gã cao hứng đi.

Vợ Lão Ngũ chen vào, trên tay ôm bé con Bánh Trôi Nước của hai vợ chồng,”Hùng ca, xem nhà nhỉ?”

“Tú Lệ, công ty nóng gần chết, cô mang thằng bé theo làm chi thế này?” Ông đùa với Bánh Trôi Nước của Lão Ngũ. Nhóc nhỏ béo ú ù, tròn vo hệt như cái bánh trôi nước. “Đến chú ôm cái nào.”

Ông khẽ vươn tay, nhóc nhỏ nể tình thò tay ôm ông một cái. Ông bế Bánh Trôi Nước đi vòng vòng, Lão Ngũ và Tú Lệ một người đi xem nhà còn một người đi đóng tiền làm thẻ hội viên.

Ông quay người lại, Lam Thiếu Bằng đang giới thiệu nhà ở cho một đôi vợ chồng. Ông nghĩ, nếu ông đến giúp quảng cáo bán nhà, biết đâu ấn tượng của Lam Thiếu Bằng với ông sẽ tăng lên một bậc thì sao? Vì vậy ông bồng Bánh Trôi Nước xí xớn chạy đến bên Lam Thiếu Bằng mà cười hoà nhã đến dịu dàng, thật tình thì ông chả bao giờ hoà nhã với hàng xóm được như vậy cả, “Cô chú cũng mua nhà đi, mua đi mua đi. Tôi là tôi rất vừa ý với kỳ ba này đấy. Có nghe nói qua kiến trúc Trung Quốc chưa? Kỳ ba là chuẩn kiến trúc Trung Quốc đấy, chất lượng miễn chê. Hơn nữa bên này là khu sinh thái giàu khí oxi tự nhiên đấy, chất lượng không khí khỏi phải nói, rời xa đô thị ồn ào náo động, cho cô chú một vùng đất trong lành, nâng cao chỉ số hạnh phúc.”

Ông thấy nha, ông lớn đến ngần này mà chưa bao giờ nói chuyện chân thành, nho nhã đến thế. Mặt ông cười đến nỗi sắp căng gân, vậy mà đôi vợ chồng nỡ lòng nào lùi ra xa khỏi ông với Lam Thiếu Bằng mấy bước. Hai người nhìn nhau rồi cùng lên tiếng, “Chúng tôi đang cân nhắc, cân nhắc.” Sau đó xoay người rời đi.

“Ấy, sao cô chú không mua nhà? Nhà này tốt lắm, mua đi mà!” Ông nhanh đuổi theo hô gọi.

Đôi vợ chồng xoay mặt nhìn ông chép miệng chậc lưỡi nói, “Thời nay mua nhà mà cũng có chuyện này, lừa người ta mua phòng còn giả bộ ẵm theo con nít.”

Đậu má, mày nói ai lừa đảo, cái thằng mắt chó đui mù! Ông nổi giận, ông mày anh tuấn tiêu sái tiền đồ xáng lạn như này chứ có phải bọn thanh niên lêu lổng lừa đảo đâu.

“Mày mới là thằng lừa đảo ấy! Quay lại đây cho ông.” Ông ôm Bánh Trôi Nước định chạy ra ngoài, Lam Thiếu Bằng mặt mày tái nhợt lập tức giữ chặt ông, “Ngài Tôn, tôi biết là ngài có lòng tốt. Thật ra bị người ta hiểu lầm cũng không sao đâu. Đừng nóng giận, hạ hoả nào.”

Đúng vậy, Lam Thiếu Bằng nói những lời này khiến ông cảm thấy dễ chịu vô bờ. Nếu khuôn mặt hắn không tái mét, nếu hắn không nhìn ông với ánh mắt căm hờn hận không thể đâm chết ông, ông nhất định sẽ cho rằng tình cảm bọn ông sẽ tiến thêm một bước. Mà bây giờ ông xác định là hình tượng của ông đã bị hắn đá xuống hạng thấp kém nhất rồi, lo quá đi thôi. %. _.%

“Tôi không có giận.” Nói những lời này là trái với lương tâm dữ lắm đấy, nhưng vì nịnh nọt Lam Thiếu Bằng nên có trái với lương tâm ông cũng thây kệ.

“Vậy là tốt rồi. Ngài Tôn, tôi còn chút việc, không tiếp ngài được rồi.” Lam Thiếu Bằng cười trừ, không đợi ông trả lời đã xoay đi.

Ông muốn đuổi theo nói với hắn vài câu, nhưng vợ chồng Lão Ngũ đã xen vào ngăn cách ông với Lam Thiếu Bằng.

“Bánh Trôi Nước, về với mẹ đi này.” Ông trả Bánh Trôi Nước lại cho vợ Lão Ngũ. Hai vợ chồng trông rất hào hứng, bảo rằng muốn mua nhà ở đây để định cư. Ông vừa tiếp lời, vừa đưa mắt tìm bóng hình Lam Thiếu Bằng giữa đám người đông đúc, mà nhìn một vòng lòi con mắt vẫn chả thấy đâu. Mẹ kiếp, thằng tó nào dám thừa dịp ông phân tâm bắt cóc bóng hồng của lòng ông rồi? Đừng để ông thấy mặt nhé, bằng không ông đánh cho tơi tả bố mẹ nhìn không ra luôn đấy!!

Chịu không nổi cái nóng bức ngột ngạt của công ty bất động sản, ông đẩy cửa ra ngoài hít thở không khí trong lành, thuận tay lấy hộp thuốc lá chọn ra một điếu, châm lửa, hít thật sâu một hơi rồi phả ra. Tay lau một giọt mồ hôi, gió lạnh trước mặt thổi tới, trái tim căng thẳng bị nhồi nhét trong công ty của ông rốt cục cũng bình tĩnh lại.

Mua trước một căn nhà nhỏ, đợi khi đòi lại được ba chục ngàn thì mua cho Tôn Anh Triết một căn nữa. Ông lại nhớ về chị, trước khi qua đời chị đã giao em trai và Tiểu Mễ cho ông, muốn ông chăm sóc hai đứa thật tốt. Hôm nay hai đứa đều rất tốt, chỉ là không biết chị linh thiêng có nhìn thấy thằng em kia nó mọt sách đến nhường nào hay không thôi…. Ôi! Ông không biết thằng cu dự tính tương lai nó như thế nào nữa. Suy cho cùng, bọn nó cũng phải trưởng thành, phải rời khỏi ông, không thể nào ở chung với ông cả đời được. Ông không phải vạn năng, nhưng ông sẽ làm hết khả năng của mình để đem lại cuộc sống đầy đủ nhất cho em trai và Tiểu Mễ nhà ông.

Thằng cu… Đúng rồi, em trai của ông đang ở bên chỗ Hồng Đào, không biết bây giờ ra sao rồi, không biết thằng bé có bị ăn chưa nữa.

“Anh thật độc anh thật độc anh thật độc độc độc độc…” Điện thoại vang lên.“Uây, ai vậy?”

“Hùng ca, Hồng Nghị đây. Đến chỗ em mày một chút, có một việc em mày cần bàn với mày đây.”

“Được, đợi chút nhé.”

Ông tắt điện thoại di động, ném tàn thuốc, vực dậy tinh thần, cưỡi mô tô, vặn âm loa to nhất, ” Quan Thế Âm đại từ đại bi, Quan Thế Âm cứu khổ cứu nạn…” Bên ngoài công ty bất động sản vang lên âm thanh này, làm ai cũng rướn cổ nhìn, cho rằng bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Hồng Nghị và Hồng Đào là anh em ruột.

Hồng Đào là thể loại có tiền, ông không thể nói tiền của hắn là làm sao mà tới, nhưng ông biết rõ hắn nuôi sát thủ. Nhớ một lần có kẻ cản đường hắn, chưa qua hai tháng đã bị giết, kẻ này bị giết như thế nào không ai biết được, nhưng ông biết rõ đây là do Hồng Đào làm. Bọn ông là anh em, ông không thể bán đứng anh em được, dù cho người anh em này có làm chuyện tày trời đi chăng nữa. Ông cũng không phải Lôi Phong*, không phải lúc nào cũng mang khư khư tinh thần trọng nghĩa, ông chỉ biết Hồng Đào là anh em của ông, ông không thể bán đứng anh em mà thôi.

(Lôi Phong là một chiến sỹ cách mạng luôn lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, toàn tâm phục vụ nhân dân, được trở thành biểu tượng anh hùng cho toàn dân noi theo.)

Năm đó ông với Hồng Đào đi theo Giang Thụ Phong, cứ nghĩ là mình đã bị cảnh sát đập chết rồi, vậy nên hôm nay ông phải sống lành mạnh cho ra hồn. Giang Thụ Phong làm mỏ, nói trắng ra là làm chủ hầm mỏ, lão có nhiều tiền lắm. Lão hoàn toàn bị tẩy não rồi, xem ra Hồng Đào với lão vẫn liên lạc ngầm với nhau không ít. Chỉ có ông là an phận làm thường dân, mở một cửa hàng kinh doanh, có thể thấy ông lương thiện hơn bọn kia nhiều lắm. Ông mày vốn lương thiện mà, tự tán thưởng một phát nào.

Hồng Nghị là em trai ruột của Hồng Đào. Hồng Đào Hồng Nghị có một người anh cả, nhiều năm trước phải vào tù, vốn là án oan. Anh cả của bọn hắn là thứ đầu đường xó chợ bị tống vào cục cảnh sát. Anh cả của Hồng Đào không có cách nào minh oan cho bản thân trước vụ giết người đặc biệt lùm xùm kia, cuối cùng đành chấp nhận án tử hình, từ đó về sau Hồng Đào Hồng Nghị gia nhập giang hồ. Thế gian có rất nhiều chuyện không rõ ràng như vậy đấy, than ôi!

Qua vài con đường cái, ông bắt đầu bực bội Hồng Nghị ở quá xa, gần tuốt ở ngoại ô thành phố. Trong thành phố hắn cho mở một câu lạc bộ tên là Đào Nguyên. Câu lạc bộ cao mấy tầng lầu, bên trong đầy đủ các loại trò chơi. Chỉ cần quăng nhiều tiền ra thì muốn trò gì liền phục vụ trò đó, xem như là một nơi để đốt tiền đi. Lại nói vì sao Hồng Nghị Hồng Đào không ở trong câu lạc bộ của mình? Điều này chẳng ai hiểu cả.

Đến câu lạc bộ Đào Nguyên, ông xuống mô tô, đi vào từ cửa sau. Phần lớn bảo vệ canh cổng ở câu lạc bộ đều biết ông.

“Chào Hùng ca.”

“Chào, Quản lý của các chú đâu?”

“Quản lý đang làm việc trong văn phòng đấy ạ, ngài đến thật đúng lúc, Nghị ca đang muốn ngài.” Bảo vệ nói.

Kỳ thật, bảo vệ ở đây cũng không có lai lịch đứng đắn, nói thẳng ra đều là đám tay chân mướn về.

“Đã biết.” Ông theo nhân viên chuyên dụng đi vào đường riêng dẫn lên lầu năm, lịch sự gõ cửa phòng Quản lý.

Đợi một chút không thấy ai ra mở cửa, dù văn phòng cách âm khá tốt, nhưng ông cũng nghe ra được một vài âm thanh không phù hợp. Chiến trận trong văn phòng tương đối kịch liệt, âm thanh rên rỉ của người đàn bà kia xuyên thấu qua khỏi cách cửa được cách âm đặc biệt, tiến thẳng vào cái lỗ tai đang dán chặt lên cửa của ông. Đậu xanh rau má, đây là hiện trường AV đấy, nghe tiếng thôi cũng đủ để mất hồn rồi. Hồng Nghị chọn gái giỏi thật, hắc hắc hắc…

Một lát sau, đằng sau cửa không có động tĩnh gì nữa, chiến đấu đã xong. Ông hắng giọng một cái, gõ cửa với gương mặt giả tạo.Lúc này, một ả đàn bà quần áo xộc xệch mở mạnh cửa, mắng ông, “Mẹ mày không dạy mày lễ phép căn bản à? Đừng có quấy nhiễu lúc người ta đang làm việc chứ! Nhìn mặt ngu vãi, dưới quê lên thành phố làm công hả? Mới tốt nghiệp tiểu học sao?”

“Mày mắng ai? Ông chợt quát lại một tiếng, “Hồng Nghị, đây là con đàn bà mày chọn đó hả?”

Hồng Nghị nghe tiếng ông, đứng lên, ả đàn bà kia vẫn còn hùng hùng hổ hổ, Hồng Nghị đưa tay nắm tóc ả, đánh cho ả một bạt tai rồi tống ra ngoài, “Ỷ được ông quan hệ rồi muốn làm gì thì làm à? Mắng ai thế? Hùng ca mà cũng dám mắng!”

Hồng Nghị không có mặc áo, hình xăm xanh xanh đỏ đỏ trên người hắn như một cái áo lót bông hoa màu mè được khoác lên, trông rất đặc biệt.

Bảo vệ kéo ả đàn bà bị đánh bất tỉnh đi, Hồng Nghị đưa ông vào phòng làm việc của hắn.

“Được đó Hồng Nghị, anh mày ở ngoài tính thời gian mày xếp hình với con kia tổng cộng được ba mươi bốn phút sáu mươi giây, mày là Viagra rồi.” Ông buồn cười ngồi ở trên ghế sa lon, gác chân trên bàn trà, chỗ của anh em vẫn là thoải mái nhất.

“Mày mà là anh tao hả? Em mày đang làm chút việc mà cũng ráng nghe lén cho bằng được.” Hồng Nghị tuyệt không quan tâm, khoác thêm cái áo vào.

Hồng Nghị, người cũng cường tráng như tên. Gương mặt chữ điền vuông vức, mày rậm mắt to, cơ ngực nở nang, cơ bụng chắc nịch, một thân đầy cơ bắp, nếu đem đặt ở chợ bán thức ăn nhất định sẽ được phong thành kiệt tác thịt nạc.

“Chú em tìm anh có việc gì?” Ông cầm lấy hộp thuốc lá trên bàn trà của Hồng Nghị, tìm một điếu thuốc, mẹ kiếp, khói thuốc bay lên chướng mũi ông quá, không hút nữa. Thế là ông ngắt tàn thuốc, nghe Hồng Nghị nói chuyện.

“Hùng ca, mày biết Dương Đại Vĩ không?” Hồng Nghị lười biếng tựa trên ghế sa lon, lấy mấy tấm hình cho ông xem.

“Có nghe qua, hình như cũng có gặp rồi.” Ông nhìn nhìn ảnh chụp, thằng tên Dương Đại Vĩ này trông rất khó coi, tóc tai trên đầu nó chỉ gom lại một chùm có hình dáng như trái đào mừng thọ, còn lại đều cạo sạch, tai to mặt lớn, thân rộng mông to rất chật vật, nhìn y như một con cóc lớn đang giơ cao hai tay vậy.

“Gần đây nó hay tìm bọn tao gây sự vì có thằng đứng ra chống lưng cho nó.” Hồng Nghị lại đưa thêm một tấm hình, trên tấm ảnh là một tên trẻ tuổi đang ngẩng đầu nhìn thác nước.

Ông nhìn hình cẩn thận, mặt tên này trông đểu cáng và cẩm hường vô cùng, ai nhìn vào cũng muốn đánh cho nó vài quyền, “Đây là ai?”

“Tên chống lưng cho Dương Đại Vĩ, Chu Nghệ Thông, con của Phó thị trưởng.” Hồng Nghị giới thiệu.

“Cái rễ hành của nhà Chu, ai đặt cho nó cái tên này chắc có IQ trên ba số quá.” Ông cười ném ảnh chụp lên bàn trà.

“Mày để ý thằng này một chút, Dương Đại Vĩ cướp nhiều công trình của tao rồi, rõ ràng muốn ra mặt chống đối bọn tao. Anh tao đòi làm thịt nó.”

“Hiện tại không được đâu, như vậy quá rõ ràng, tìm thời cơ đi.” Ông vứt ảnh Dương Đại Vĩ cùng chỗ với Chu Nghệ Thông, trông hai thằng đúng là rất thích hợp để cấu kết với nhau làm chuyện xấu.

“Hùng ca, xem hình xăm của em mày nè. Thế nào? Ra nước ngoài làm đấy, đẹp há?” Hồng Nghị cởi áo, nâng cánh tay lên cho ông xem hình xăm của hắn.

Thật ra ông không muốn nói thật, thế nhưng mà anh em với nhau mà không nói ra thì không giang hồ cho lắm, thành ra ông rất giang hồ, rất nghĩa khí mà trả lời, “Nhìn như cái áo lót hoa hoè vậy á.”

Vào lúc này, tại công viên sinh thái Hạnh Phúc của công ty bất động sản, Chu Nghệ Thông lại gọi điện cho Lam Thiếu Bằng, “Thiếu Bằng, buổi tối có rảnh không? Ăn cơm chung đi.”

“Dạo này tôi bận lắm, không có thời gian đi ra ngoài ăn. Không phải cậu đang vội kết hôn ấy ư, chuẩn bị áo cưới cho hôn thê của cậu đi.” Lam Thiếu Bằng lãnh đạm nói.

“Cậu ghen sao?” Chu Nghệ Thông cười ra tiếng.

Lam Thiếu Bằng cười lạnh, “Đừng tự đại mà nghĩ tôi ghen với cậu. Việc đã không có kết quả thì tôi sẽ không chấp nhất làm chi, tôi sẽ tìm một người đàn ông khác tốt hơn, có thể sống với tôi cả đời.”

“Cậu đừng có nằm mơ, ước mơ của cậu vĩnh viễn không có khả năng trở thành hiện thực đâu, hão huyền lắm.” Chu Nghệ Thông nói, “Công ty của các cậu muốn mở mang khai phá đấy, tôi đã nói với chủ tịch của các cậu rằng, muốn cầm chắc trong tay vụ này thì cho cậu đến bàn bạc.”

“Chiêu này của cậu vô ích thôi. Chỉ cần tôi bỏ việc về quê là cậu sẽ chẳng thể nào uy hiếp được tôi nữa.”

“Chủ tịch rất coi trọng việc này, ông ta muốn có được dự án đó để kiếm tiền đấy.”

“Cậu nghĩ tôi không biết sao? Hạng mục đấu thầu của công ty chúng tôi nằm ngoài tầm tay của ba cậu, chủ tịch chỉ đi tham gia cho vui thôi, ông ta hoàn toàn không ham muốn cái dự án kia đâu.” Lam Thiếu Bằng hừ cười một tiếng, “Chúc cậu trăm năm hạnh phúc, đừng gọi điện thoại cho tôi, coi chừng vợ cậu biết cậu lăng nhăng thì lại nổi bão đấy.”

Lam Thiếu Bằng tắt điện thoại di động, quay người lại thay đổi gương mặt thành dáng cười ôn hòa đón tiếp khách mua nhà.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau