TÂN Ỷ THIÊN ĐỒ LONG KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tân ỷ thiên đồ long ký - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Tiểu Chiêu Ta Tới Đây (3)

Đi qua hết hành lang, lại thấy một cánh cửa đá, bên cạnh cửa trên tường đá, là hai cây đuốc cắm ở trên không có cháy, mé trên của cây đuốc nám đen một mảnh, tản mát ra mùi dầu đốt, Trương Siêu Quần lây một cây đuốt xuống đốt lên, đưa lên nhìn tìm chung quanh, không có còn đường nào khác, hắn trở lại trước cửa đá, vận kình lực đẩy ra cánh cửa này, bên trong là một gian thạch thất, bên trong lại có một thạch thất rất rộng lớn trên đỉnh có nhiều thạch nhũ tủa xuống, hiển nhiên nơi đây là một thạch động thiên nhiên, hắn đi được mấy bước, đột nhiên thấy dưới đất có hai bộ xương người, quần áo mặc bên ngoài hai bộ xương đó, còn nguyên vẹn nên nên hắn mới nhận ra hai cái xác là một nam và một nữ, nhưng hoàn toàn thay đổi, đã biến thành màu xám đen, Trương Siêu Quần mừng rỡ như điên, trong bí đạo này, từ trước đến giờ là chỉ có giáo chủ Minh Giáo mới có thể đi vào, một nam một nữ này, nếu không phải giáo chủ minh giáo đời thứ 33 Dương Đỉnh Thiên phu nhân, còn có thể là ai?

Trương Siêu Quần đi tới gần hai bộ xương đó, thấy tay phải người đàn bà cầm một con dao găm bóng nhoáng và mũi dao cắm sâu vào trong ngực của bà ta, hắn ngẩn người, nghĩ lại câu chuyện trong nguyên bản là Viên Chân với Dương phu nhân hẹn hò nhau dưới hầm bí mật này, sau khi Dương Phá Thiên bắt gặp, Phá Thiên vì tức giận quá mà bị “tẩu hỏa nhập ma”. Dương phu nhân liền dùng dao găm tự tử chết theo chồng.

Nghĩ đoạn, Trương Siêu Quần đi tới trước xác người đàn ông, hắnthấy người đó tay cầm một tấm da dê, hắn vội nhặt tờ da dê lên xem, thấy một bên có lông, một bên trơn tuột, ngoài ra không có gì lạ cả.

Trương Siêu Quần trong lòng một trận kích động, biết rằng tấm da dê có thể chính là võ công tâm pháp quý giá nhất của Minh Giáo: Càn Khôn Đại Na Di!

Trương Siêu Quần thầm nghĩ︰ “ Có Càn Khôn Đại Na Di này, đương thời còn ai có thể là đối thủ của ta? Minh giáo từ trước đến nay cũng là chỉ có giáo chủ Minh Giáo mới hiểu được Càn Khôn Đại Na Di, hắn sau khi luyện thành, xông ra bên ngoài, đại triển thần uy, kinh sợ quần hùng, Minh Giáo nhất định cảm động và nhớ công lao của hắn cứu bọn họ vào lúc dầu sôi lửa bỏng, ngăn cơn sóng dữ, phụng tiểu gia ta lên làm giáo chủ đời thứ 34 Minh Giáo!

Ha ha… đến lúc đó, ta một bên tán gái, Minh Giáo một bên thay ta giành lấy vương quyền… cuối cùng, thuận tiện có sẵn lên làm hoàng đế đảm đương một thời!

Trương Siêu Quần trong lòng thình thịch nhảy loạn, hưng phấn khó có thể tự giữ, mặt mày hớn hở vỗ vào lấy bộ ngực mình…

Thật vất vả kềm chế kích động tâm tư, hắn đem này tấm da dê mở ra, thích thú cầm cây chủy thủ trên tay Dương phu nhân, trên đầu ngón tay rạch một đường nhỏ, đem máu tươi bôi ở mặt bóng loáng của tấm da dê, quả nhiên từ từ hiện ra chữ viết, chữ nhỏ đầu tiên phía trên, viết ︰ Minh Giáo thánh hỏa tâm pháp: Càn Khôn Đại Na Di!

Trương Siêu Quần vui mừng ha hả cười, chính là nó đây rồi! Chỉ thấy trên da dê ghi chép, cũng là vận khí lưu chuyển dùng sức pháp môn, cùng Cửu Dương Chân Kinh na ná giống nhau, thử một lần thì theo được, không tốn bao nhiêu công sức.

Thì ra môn thần công Ðại Nã Di này là pháp môn vận sức dùng lực rất khéo léo, nguyên lý căn bản của nó là phát huy tiềm lực chứa đựng trong bản thân của mình đem ra xử dụng, nên rõ, tiềm lực tích súc trong người của mình mạnh vô cùng, nhưng mình không biết cách đem ra xử dụng thôi, chỉ những khi gặp tai nạn hay những khẩn cấp sắp nguy đến tánh mạng, mới biết đem ra xử dụng một cách không ngờ, những lúc đó sức lực của một người xưa nay trói gà không nổi, mà có thể địch ngay năm bảy người khỏe hơn mình, sau khi luyện qua Cửu Dương thần công, Trương Siêu Quần đã tích súc một sức lực mạnh vô cùng trong người…

Nhưng hắn chưa được cao nhân nào chỉ điểm cho, vì thế mới không biết đem ra xử dụng, bây giờ hắn xem và luyện tâm pháp Càn Khôn Ðại Nã Di này, tiềm lực trong người hắn tựa như nước hồng thủy ở trên núi đổ xuống, mạnh không sao tưởng tượng được.

Sở dĩ môn thần công này khó học và khó luyện thành công là vì chỉ sai lầm một chút thì sẽ bị tẩu hỏa nhập ma ngay, mà đã bị tẩu hỏa nhập ma thì vô phương cứu chữa, khó luyện là vì cách vận công vừa phức tạp vừa xảo diệu vô cùng, nhiều người không dám luyện môn thần này, là vì sợ nội lực của mình có hạn, cứ miễn cưỡng ep vào luyện tập, sẽ trở nên tâm hữu dư mà lực bất túc, nên có nhiều tay cao thủ đã biết tự lượng sức mình, mà rút lui ngay không dám tập là thế.

Xưa kia, các đời Giáo chủ của Minh Giáo cũng hiểu nguyên nhân đó, nhưng vì thân làm Giáo chủ không chịu thua người, không chịu mời những tay võ học cao thủ tới chỉ điểm cho, cứ cắm cụi tự luyện lấy, nhưng họ có biết đâu sức người có hạn, rồi kết quả ân hận, mà chết.

Chỉ cần quá nữa ngày Trương Siêu Quần đã luyện xong tầng thứ tư tâm pháp Càn Khôn Ðại Nã Di này, hắn ha ha cười, đón lấy tầng thứ năm.

Cho đến khi học xong tầng thứ năm, hắn chợt thấy nửa người trên hàn lạnh thấu xương, mà đổi thành bên dưới thì như rơi vào lò luyện lửa, cứ như thế gần hơn nửa canh giờ, hắn mới khó khăn lắm luyện thành tầng thứ năm.

Trương Siêu Quần trong khoảnh khắc luyện đến thành tầng thứ năm, hắn biết nguyên nhân đây là nhờ dựa vào Cửu Dương Chân Kinh, cộng thêm lúc trước ở đáy cốc học được Ngọc Nữ Tâm Kinh, bản thân hắn nội lực bên trong đã không giống bình thường, lúc này lạihọc được tâm pháp Càn Khôn Đại Na Di, trong cơ thể tiềm lực liền như lũ quét đột phát tràn trề.

Nghĩ đến chính mình chỉ bất quá mới luyện xong quyển thứ nhất Cửu Dương Chân Kinh, không tránh được nhủ thầm, nếu như sau này đem Cửu Dương Chân Kinh cũng toàn bộ học xong, chẳng phải là lợi hại đến bực nào?

Nghĩ tới đây, Trương Siêu Quần cũng không nóng lòng luyện thêm nữa, mới vừa rồi đang luyện đến tầng thứ năm, đã là có một chút khó khăn, nếu như cậy mạnh mà cứ luyện tiếp, chỉ sợ là sẽ gặp nguy hiểm, Dương Đỉnh Thiên kia chẳng qua là mới luyện đến tầng thứ tư, đã là tung hoành thiên hạ khó tìm địch thủ, mình đã vượt Dương Đỉnh Thiên một tầng, cần gì gấp gáp trong lúc nhất thời? Hắn lại nhớ được trong nguyên bản, hơn 30 giáo chủ Minh Giáo, chỉ có giào chủ đời thứ 8 là võ công cao nhất, đem môn thần công này luyện đến tầng thứ năm, nhưng khi luyện thành trong ngày hôm ấy, thì lại bị tẩu hỏa nhập ma bỏ mình, từ đó cho đến bây giờ, chưa có một người nào có thể đạt tới cảnh giới tầng thứ năm.

Sau khi luyện thành công lớp thứ năm, Trương Siêu Quần cảm thấy tinh thần và nội lực của mình muốn phát huy thế nào cũng được, muốn phát thì phát ngay và muốn thâu là thâu liền, tùy theo tâm ý của hắn, đồng thời hắn cảm thấy trong người sảng khoái vô cùng

Nghĩ đến, dù sao cũng đã lấy được bảo bối Càn Khôn Đại Na Di này chiếm được, sau này có thời gian đem ba cuốn còn lại của Cửu Dương Chân Kinh nghiên cứu là xong, với lại bây giờ cây đuốc này, lửa cháy cũng chẳng còn được bao nhiêu, cho dù ngoài cửa vẫn còn có một cây, có thể dùng được thêm bao lâu thì cũng chưa biết, đến lúc đó, nếu tìm chưa được đường ra, ở nơi này phảng phất như là mê cùng thành ở trong bí đạo lạc đường, chết đói chết khát, thì cũng chả thành ra cái gì cả.

Nghĩ thông suốt, Trương Siêu Quần đem này quyển da dê Càn Khôn Đại Na Di, vung lên áo lộ ra quấn ở trên bụng thắt lưng một cái bao bố, bên trong là bốn bản Cửu Dương Chân Kinh, hắn luôn luôn đeo, theo trên người, nhét luôn tấm da dê vào, rồi xoay người hướng bước ra phía ngoài.Đang lúc này, thì nghe nơi xa tựa hồ truyền đến tiếng bước chân, trong lòng cả kinh, nhưng ngay sau đó lại nghĩ tới, lẽ nào hòa thượng đầu trọc kia, có thể chính là Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ Thành Côn, chẳng lẽ y quay lại? Trương Siêu Quần vội vàng đem cây đuốc dập tắt, lập tức bóng tối bao trùm.

Thật ra thì lấy võ công của hắn bây giờ, Thành Côn đã không phải là đối thủ của hắn, nhưng Thành Côn này âm hiểm sắc bén, tài trí tâm cơ, rất là lợi hại cực kỳ, Trương Siêu Quần không sợ cùng y chính diện đối địch, nhưng chỉ sợ trong tầm mắt nhìn không rõ bị Thành Côn đánh lén, người này vô sỉ chí cực, võ công cao cường, thật đúng là kình địch.

Trương Siêu Quần dán chặc thân người vào vách tường, lẳng lặng lắng nghe lấy tiếng bước chân nhỏ vụn, trôi qua trong chốc lát, thì thấy một cái cây đuốc chiếu rọi ra một thân ảnh nhỏ nhắn, hướng lấy chỗ thạch thất hắn đang ẩn nấp bước nhanh đi tới…

Trương Siêu Quần ngạc nhiên, thân hình người này, xem ra là nữ tử, lại là ai dám can đảm tiến vào Cấm Địa minh giáo? Trong lòng chấn động, chẳng lẽ là Tiểu Chiêu? Trong Minh Giáo, không phải chỉ có một mình nàng biết bí đạo này sao? Trương Siêu Quần rất hồi hộp, mắt nhìn lấy cô nương này thông qua hành lang, khoảng cách ánh sáng cây đuốc đến cánh cửa đá càng ngày càng gần, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Trương Siêu Quần cũng không biết phải làm như thế nào…

– Á…

Một tiếng gọi to duyên dáng, Trương Siêu Quần bắt lấy người nọ ôm vào trong ngực, thuận thế trên thân người sờ soạng điểm trúng huyệt đạo nàng, cây đuốc rơi xuống đất bị dập tắt, hắc ám tối đen một mảnh, ôm thân thể ôn hương nhuyễn ngọc trong người, Trương Siêu Quần trái tim thình thịch đập loạn.

Mới vừa rồi lúc cây đuốc rơi xuống đất, Trương Siêu Quần đã nhìn rõ ràng tướng mạo nàng, da thịt trong suốt, ôn nhu như ngọc, mắt ngọc mày ngài, mi mục như vẽ, quả thực chính là xinh đẹp không thể tả được.

Trương Siêu Quần mới vừa rồi điểm trúng huyệt đạo trước ngực nàng, ngón tay chạm được nàng trước ngực thật là êm ái, lúc này ngón tay như còn lưu hương, trong lòng hắn mừng như điên, so với với lấy được Càn Khôn Đại Na Di lại càng sâu thắm hơn.

– Ngươi… ngươi là ai?

Tiểu Chiêu tiếng nói ngắt quãng, lộ ra vẻ sợ hãi cực kỳ, nàng vốn võ công thấp kém, cộng thêm không nghĩ tới ở trong cấm địa Minh Giáo lại có người, thân thể mềm mại xinh đẹp nhịn không được run run.

Trương Siêu Quần một tay đỡ lấy sau lưng nàng, phòng ngừa nàng kinh sợ bị té ngã nhào, ôn nhu trấn an︰
– Cô nương đừng sợ, ta không có hại cô nương đâu.

Lúc đó, Tiểu Chiêu đã sớm phát hiện biết dưới giường Dương Bất Hối là đường dẫn tới bí đạo, nàng đã tiến vào trong bó đạo cũng có đến mấy mươi lần, chẳng qua là bị cánh cửa đá này ngăn trở, tìm kiếm mãi mà không có thể tìm tới cơ quan mở ra thạch động, hôm nay lại tiến vào lần mò tìm kiếm, bỗng nhiên phát hiện cửa đá đã mở, nàng vừa mừng vừa lo lắng, mang theo cây đuốc đi đến, tìm ra được nơi thạch thất có chứa Càn Khôn Đại Na Di, vậy mà vừa bước vào, liền bị người chế trụ, làm sao mà không hoảng sợ cho được..

Nghe giọng nói người nọ thật là trẻ tuổi, ngữ điệu mềm nhẹ, mặc dù vẫn là hoang mang, nhưng trong lòng cũng dần dần bình phục lại.

Trương Siêu Quần trong lúc nhất thời, không biết nói gì cả, liền hỏi︰

– Cô nương là Tiểu Chiêu sao?

Cô nương kia cả kinh, hỏi︰

– Ngươi… ngươi làm sao biết tên ta?

Trương Siêu Quần khẽ mỉm cười︰

– Ta biết, cô nương tên là Tiểu Chiêu, làm nha hoàn cho Dương Bất Hối nhi nữ của Dương Tiêu, có đúng hay không?

Tiểu Chiêu run giọng nói︰

– Ngươi …cũng biết?

Trương Siêu Quần thấy nàng quá kinh hãi, mỉm cười, nói︰

– Cô nương sợ ta sao?

Tiểu Chiêu không trả lời…

Trương Siêu Quần đem nàng đỡ lấy dựa vào tường, đốt lên lại cây đuốc, nhìn ngắm kỹ lại bộ dáng nàng, vừa rồi gấp gáp thoáng nhìn, chỉ biết tướng mạo nàng xinh đẹp, giờ khắc này nhìn lại quả nhiên là nghiêng nước nghiêng thành, đúng là tiên nữ của nhân gian, chẳng qua là tuổi chưa vượt qua 16 tuổi, cho nên không che đậy được dung nhan ngây thơ trong trắng, thiếu nữ xinh đẹp nhất lưu bực này, thật sự rất có tiềm chất để sau điều giáo a!

Nàng so với Chu Chỉ Nhược xinh đẹp như nhiều hơn ra mấy phần thánh khiết, so với Tiểu Long Nữ không màng đến bụi trần nhân gian nhiều hơn mấy phần xin xắn khả ái, so với Vũ Thanh Anh ôn nhu nhiều hơn mấy phần linh khí, so với Chu Cửu Chân với đôi mắt to tròn càng nhiều mấy phần cao quý, nét đẹp thuần khiết của nàng làm cho người sinh ra một loại cảm giác chỉ có thể từ xa ngắm nhìn, không dám khinh nhờn với khí chất đặc biệt của mình, khuôn mặt của nàng cùng với Đại Ỷ Ti có sáu phần tương tự, Đại Ỷ Ti là huyết thống Ba Tư, còn Tiểu Chiêu thì ngoại trừ với đôi con ngươi kia xanh thẳm, thì hầu như toàn bộ vóc dáng giống với các thiếu nữ Trung Nguyên hơn nhiều.

Tiểu Chiêu thấy hắn cứ chằm chằm nhìn lấy chính mình, trên mặt xấu hổ không thể ngưỡng, trên khuôn mặt đẹp xinh đẹp ửng đỏ như ráng mây chiều, tinh mâu trong suốt lóe sáng, cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận, cái mũi cao thẳng quỳnh tị, đẹp không sao tả xiết, nàng len lén nhìn hắn một cái, thấy hắn anh tuấn cao to, lại cách sát bên người mình, đến nỗi cũng nghe được làn hơi thở của hắn, nghĩ đến mới vừa rồi hắn ở trước ngực mình điểm lên một cái, quýnh quáng cơ hồ muốn khóc lên.

Trương Siêu Quần thấy tiểu mỹ nhân ngượng ngùng, nhịn không được khen︰

– Tiểu Chiêu đẹp quá!

Chương 87: Tiểu Chiêu Ta Tới Đây (4)

Tiểu Chiêu run giọng nói︰

– Ngươi là ai? Sao biết tên ta? Là… là Dương tả sứ phái ngươi tới bắt ta hay sao?

Trương Siêu Quần thấy trong đôi mắt sáng long lanh của nàng lộ ra thần sắc kinh hoảng, trong lòng không biết sao, lại sinh ra ý niệm trêu cợt nàng trong đầu, cười hắc hắc nói︰

– Dương tả sứ sớm đã biết thân phận của cô nương, gọi ta tới bắt cô nương, như thế nào? Sợ sao?

Tiểu Chiêu bị hắn điểm trúng huyệt đạo, thân thể chết lặng, không thể động đậy, mắt thấy thiếu niên tuấn tú này vẻ mặt không có hảo ý, từ trên xuống dưới cứ ngó chăm chằm lấy mình, sợ cực kỳ, hỏi︰

– Ngươi muốn đem ta xử lý như thế nào?

Trương Siêu Quần đâu có muốn xử lý như thế nào, chẳng qua là trêu đùa nàng nói giỡn mà thôi, hắn suy nghĩ một chút, làm bộ như là tàn bạo︰

– Hừ, như thế nào? Đương nhiên là trước tiên đem cô nương treo ngược lên, lột áo ra, để 100 con chuột tới cắn xâu xé cô nương!

Tiểu Chiêu trong ánh mắt càng thêm sợ hãi, thê lương nói︰

– Đừng…đừng cởi áo ta, cũng không được để chuột cắn ta, hay là… ngươi giết ta đi!

Trương Siêu Quần thấy thân thể nàng run rẩy, lo sợ cực kỳ, từ trên ánh đuốc chiếu rọi xuống, băng cơ ngọc cốt, nói không ra lời mê người, phảng phất một trứng gà lột vỏ, mịn màng tuyết trắng, vẻ mặt kia điềm đạm đáng yêu…

Trong đầu, thậm chí lập tức xuất hiện ra cảnh tượng đem nàng trói lại, nhỏ sáp, dùng roi đánh, cạo lông.v.v.. Bất chợt xuất hiện cảnh tượng như thế, Trương Siêu Quần trong lòng cả kinh, sao có thể làm nàng như vậy được? Sao vậy đã gặp nàng sẽ có ý nghĩ như vậy! Thật là quá mức! Trương Siêu Quần vội vàng đem những ý niệm cổ quái thứ này trong đầu hất ra, nói︰

– Cô nương chẳng lẽ không sợ chết sao? Đã không sợ chết, sao còn sợ chuột?

Ma xui quỷ khiến vươn ra cánh tay, nhẹ nhàng nâng cái cằm nàng lên hỏi lấy.

Tiểu Chiêu bị làm cho sợ đến nói không ra lời, đôi môi run run, vội vàng hai mắt nhắm nghiền lại, hai giòng nước mắt trong veo từ trong khóe mắt tràn ra, từng giọt nước mắt lăn tròn xuống trên gương mặt thánh tú thần khiết của nàng.

Trương Siêu Quần trong lòng mềm nhũn, thầm kêu hỏng bét, chính mình đùa hơi quá đi! Biết vậy ngay từ đầu hôn nhẹ lên mặt Tiểu Chiêu, để cho nàngcho sợ hãi mới là đúng chứ, hắn vội vàng rút tay về, ho khan một tiếng, nói︰

-Tiểu Chiêu, cô nương mở mắt ra nghe ta nói đã.

Tiểu Chiêu gặp tiếng nói đã mềm nhẹ lại, không còn như là mới vừa rồi hằn học, lông mi run lên, nước mắt mông lung ngơ ngác ngó lấy hắn.

Trương Siêu Quần duỗi ra ngón tay, cực kỳ nhanh ở trước ngực nàng ggiải huyệt, Tiểu Chiêu “A ” lên một tiếng, thân thể lập tức nhúc nhích, vừa kinh vừa sợ, không biết vì sao hắn lại giải ra huyệt đạo cho mình.

Trương Siêu Quần khẽ mỉm cười︰

– Cô nương đừng sợ, mới vừa rồi là ta chỉ nói đùa, ta không phải là người của Dương Tiêu phái tới bắt ngươi, thật ra thì ta và cô nương đến đây là cùng chung một mục đích, cô nương lén lút tới cấm địa này làm gì, thì ta cũng tới nơi này làm giống như vậy.

Tiểu Chiêu đầy mặt kinh nghi, trừng lớn hai con ngươi lúng liếng, mở ra cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng, một hồi lâu không nói được thành tiếng, trên mặt lúc đỏ lúc trắng, kêu lên︰

– Ngươi… ngươi hù dọa làm ta sợ! Ngươi đáng chết! Ngươi là thứ bại hoại!

Đôi bàn tay trắng như phấn như mưa rơi hướng trên người Trương Siêu Quần đánh tới.

Trương Siêu Quần vội vàng đem nội lực của mình thu lại đứng lên, hắn bây giờ nội lực thậm chí không cần ra tay, cũng có thể làm cho Tiểu Chiêu bị chấn thương, hắn sợ đả thương nàng, dù sao bị những quả đấm nhỏ thơm ngào ngạt đánh đánh tới cũng không đau.

Cho đến khi nàng đánh thật mệt mỏi, đứng thở hổn hển thì ngừng lại, Trương Siêu Quần lúc này mới cười hì hì nói︰

– Đánh đủ rồi sao! ….

Tiểu Chiêu tức giận ngó lấy hắn, bỗng nhiên nói︰

– Ngươi tại sao không hoàn thủ?

Trương Siêu Quần cười nói︰

– Một cô nương yểu điệu như thế, nếu ta đánh trả vậy còn coi như là nam tử hán sao? Được rồi, đừng nóng giận nữa, ta không làm gì cô nương đâu! Ta họ Trương, gọi là Trương Siêu Quần, cô nương cứ gọi ta là Siêu Quần ca ca thì được rồi!

Tiểu Chiêu đỏ mặt lên︰

– Tại sao lại muốn ta gọi ngươi là ca ca? Ngươi thật sự đâu phải là ca ca của ta.

Trương Siêu Quần cười nói︰

– Vậy thì cứ gọi ta làTrương công tử cũng được! Chuyện gọi ca ca sau này rồi hãy nói, chuyện chúng ta cần bây giờ là đi ra ngoài.

Tiểu Chiêu liếc xéo hắn một cái, vươn cánh tay nho nhỏ ra, Trương Siêu Quần sửng sốt︰
– Chuyện gì?

Tiểu Chiêu ︰

– Ta muốn dùng cây đuốc.

Trương Siêu Quần đem cây đuốc này đưa tới, Tiểu Chiêu thân thủ nhận lấy, rồi bước đi vào bên trong, đến cạnh thị thể vợ chồng Dương Đỉnh Thiên, lục lọi một hồi, lấy một cái phong thư, sau đó vừa soi sáng vùng phụ cận, Trương Siêu Quần thấy thế liền hỏi︰

– Có phải là cô nương đang tìm Càn Khôn Đại Na Di tâm pháp?

Tiểu Chiêu thân thể chấn động, quay lại đầu hỏi︰

– Thì ra ngươi cũng biết Càn Khôn Đại Na Di? Có phải là ngươi đã lấy trước rồi phải không?

– Chẳng những ta đã lấy mà còn đã luyện đến tầng thứ năm!

Trương Siêu Quần cười hắc hắc, nói tiếp︰

– Càn Khôn Đại Na Di đang ở trên người của ta.

Tiểu Chiêu ngẹn họng nhìn trân trối lẩm bẩm nói︰

– Ngươi không chỉ … đã lấy tâm pháp, mà còn đã luyện thành…

Ngữ điệu tiêu điều cực kỳ, chán nản.

Trương Siêu Quần đột nhiên giải khai đai lưng, mở rộng áo mình ra, Tiểu Chiêu sợ hết hồn, hai má đỏ bừng, cả kinh nói︰

– Ngươi… ngươi lại muốn làm gì…

Trương Siêu Quần bất giác buồn cười,nói︰

– Làm gì sao? Cô nương cho rằng ta muốn làm gì cô nương sao? Vừa rồi ta điểm huyệt cô nương, nếu muốn làm gì thì đã làm rồi, chứ chẳng lẽ để đến bây giờ mới vô lễ với cô nương sao?

Hắn từ trong đai lưng lấy ra tấm da dê ra ngoài, nói︰

– Này, đây chính là Càn Khôn Đại Na Di, nếu cô nương muốn, cứ giữ lấy, nhưng hãy cẩm thận đừng làm mất, ta luyện mới đến tầng thứ năm, còn hai tầng vẫn chưa có học xong đấy.

Tiểu Chiêu ngạc nhiên nhìn hắn, vừa cúi đầu ngó lấy tấm da dê trong tay mình, không dám tin rằng hắn sẽ đem vật trân quý như thế dễ dàng đưa cho mình, mới vừa rồi hắn còn nói học đến tầng thứ năm! Tiểu Chiêu cơ hồ cho là mình nghe lầm, nhưng trong mật thất này, chỉ có hai người bọn họ, rất an tĩnh, thì như thế nào lại nghe lầm?

Tiểu Chiêu run giọng hỏi︰
– Ngươi… ngươi cho ta sao? Ngươi nói ngươi học được đến tầng thứ năm?

Trương Siêu Quần vô cùng hưởng thụ vẻ mặt kinh ngạc của nàng︰

– Cô nương không tin sao? Ta là võ học kỳ tài, ngàn năm khó gặp, cô nương còn chưa tin?

Trương Siêu Quần đi tới vách tường đá bên kia, vận công, một chưởng đánh tới đi, một tiếng vang to thật lớn, nội lực mạnh đến mức, một mảnh đá lớn thành cát bụi rơi lả tả xuống.

Trương Siêu Quần cười hắc hắc, cực kỳ tiêu sái phất tay áo..

– Hắc hắc, cô nương nhìn xem nội lực của ta như thế nào?

Tiểu Chiêu đột nhiên trên mặt biến sắc, kêu lên︰

– Chạy mau, chưởng của người dường như đã tác động đến cơ quan mật thất, nơi này sắp sửa sụp đổ rồi!

Hắn ngẩn ngơ, thì một bàn tay nhỏ đưa đến trước mặt, túm lấy tay của hắn liền chạy đi ra bên ngoài, chỉ nghe rầm rầm tiếng vang ù ù truyền đến, từ trên đỉnh đầu đang chấn động, Trương Siêu Quần nhất thời giật mình hoảng sợ suýt chút nữa hồn lìa khỏi xác, vôi vàng chạy theo Tiểu Chiêu.

Đây là chuyện gì xảy ra vậy a! Con bà nó, ở trước mặt tiểu cô nương này biễu diễn chưởng lực làm gì?Tốt rồi, nếu là bị đè chết ở trong mật đạo, thì thật là trở thành chuyện buồn cười nhất trên thế gia!

Một trận chạy gấp, chỉ nghe phía sau tiếng đá rơi không ngừng va xuống trên mặt đất tiếng động truyền đến từ phía sau, Trương Siêu Quần trong lòng sợ hãi, liền đem Tiểu Chiêu ôm vào trong ngực, nói︰

– Ta ông cô nương chạy mau hơn, cô nương cứ dẫn đường qua ánh lửa!

Tiểu Chiêu bị hắn ôm chặc lấy, mới đầu là cả kinh, nhưng ngay sau đó nàng biết tốc độ của mình quá chậm, cho nên tùy theo ý hắn, nàng chỉ điểm phương hướng, những tảng đá kia càng rơi càng nhanh, bất ngờ trước mặt có tảng đá cỡ bằng cái chậu rửa mặt rớt xuống, ngăn cản hết đường đi, trên đầu còn có tảng đá hướng trên người rơi xuống, Trương Siêu Quần đem Tiểu Chiêu ôm chặc lấy, một cái cánh tay che ở trên đầu nàng, cơn mưa đá ào át bay qua, hắn tiếp tục chạy mãi cho đến một ngã ba, Trương Siêu Quần trong lòng chợt lạnh, hỏi︰

– Chạy về hướng nào?

Tiểu Chiêu gấp quát lên︰

– Đi bên trái kia, đây là một đường thẳng, đi tới khúc cuối, chúng ta sẽ không sao.

Trương Siêu Quần gầm lên một tiếng, nhìn đúng con đường phía trước, lúc này mới chính thức thi triển khinh công, thân hình như mủi tên, phi nhảy lên, lúc này nếu là đường thẳng, thì cũng không cần cây đuốc chiếu sáng, trong khoảnh khắc, Tiểu Chiêu cây đuốc trong tay đã bị gió dập tắt, một mảng tối bao trùm, Trương Siêu Quần đoán chắc vị trí, chạy gấp, mới vừa vọt ra mấy bước, trên lưng đã bị một tảng đá lớn đập trúng, may là Trương Siêu Quần nội lực thâm hậu, mà cũng bị nện đến đầu váng mắt hoa, cơ hồ suýt ngã nhào.

Trên đường phóng chạy, không ngừng có đá rơi xuống, Trương Siêu Quần chỉ sợ Tiểu Chiêu bị thương, la lên︰

– Cô nương nép sát đầu vào trong người ta, chớ lộn xộn!

hắn đem thân thể nhỏ xinh kia, ôm cứng ở trong lồng ngực mình, chạy như điên.

” Bốp” một tiếng, Trương Siêu Quần đột nhiên đụng vào trên vách tường đá, cũng may là hắn đem Tiểu Chiêu ôm chặc, khi đụng phải tường, Trương Siêu Quần hoàn hảo kịp thời thu lực, nếu không thì đầu ngón chân của hắn va vào tường đã bị phế rồi.

Đau nhức làm cho Trương Siêu Quần hít thở không thông, lại nghe đến Tiểu Chiêu kinh hô một tiếng, vội vàng hỏi︰

– Cô nương không sao chứ?

Tiểu Chiêu bình yên vô sự, đáp︰

– Ta không sao, còn ngươi? Mới vừa rồi đụng có bị sao không?

Nàng nghe được Trương Siêu Quần khẽ hừ một tiếng, thanh âm cũng thay đổi, hiển nhiên là biết hắn đau đến cực kỳ, nhưng khi mở miệng ra hỏi câu nhưng đầu tiên là hỏi thăm mình có sao không, Tiểu Chiêu trái tim run lên, trong lòng dâng lên một làn nước ấm.

Trương Siêu Quần thấy nàng cũng quan tâm chính mình, trong lòng vui mừng, cố nhịn đau nói︰

– Ta không sao.

Trong mật đạo, ùng ùng tiếng đá rơi kép tới, bọn họ vừa đứng thẳng chưa kịp thở, bụi đất đang bổ nhào tới, Trương Siêu Quần cả kinh, không còn kịp nữa, vội vàng nói︰

– Bây giờ làm sao đây?

Tiểu Chiêu nói:

– Ngươi thả ta xuống, đem mặt tường đá này đẩy ra, thì chúng ta liền đi ra ngoài được.

Trương Siêu Quần thở phào nhẹ nhỏm…

Chương 88: Cùng Tiểu Chiêu Nhìn Dương Bất Hối Tắm

Vượt qua vách đá trước mặt, từ trong mật đạo đi ra ngoài, từ bên trong yên lặng trở lại bình thường không có động tĩnh, Trương Siêu Quần cho là mình nghe lầm, lắng tai nghe, quả nhiên, ầm âm tiếng đá rơi đã không còn, cùng Tiểu Chiêu hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt mờ mịt, Trương Siêu Quần thầm nghĩ︰ “ Này con bà nó người nào thiết kế cái mật đạo này! Tiểu gia mới có dùng một chưởng thì đã sụp, đây không phải là thứ bã đậu xây cất sao? “

Tiểu Chiêu thắp sáng lại cây đuốc, trước mắt một hành lang chật hẹp, Tiểu Chiêu chỉ chỉ đỉnh đầu, nhỏ giọng nói︰

– Chúng ta từ nơi này lên đi đến trên đỉnh là tới!

Trương Siêu Quần cười nói︰

– Cô ương làm gì mà nhỏ giọng thế? Chẳng lẽ còn sợ ta đem cô nương ăn sao?”

Tiểu Chiêu mặt hiện lên mây đỏ dưới ánh lửa chiếu rọi, làm rung động lòng người, hạ thấp cái cổ trắng, nói︰

– Trương công tử, mới vừa rồi ở trong mật đạo, đa tạ công tử xả thân cứu giúp, Tiểu Chiêu chẳng qua là tiểu nha hoàn, mà công tử cũng không để ý chính mình…

Nói tới đây, Tiểu Chiêu hai mắt mông lung, sự cảm kích biểu lộ rỏ trên nét mặt..

Trương Siêu Quần ha ha cười một tiếng︰

– Nói gì mà là tiểu nha hoàn, Tiểu Chiêu có muốn từ giở trở đi sẽ không làm nha hoàn nữa?

Tiểu Chiêu gật đầu nói︰

– Có…

Trương Siêu Quần nói︰

– Vậy thì Tiểu Chiêu dứt khoát không phải là nha hoàn từ bây giờ, để ta đi gặp Dương Tiêu xin hắn tặng Tiểu Chiêu cho ta, đối với hắn, ta cũng có chút ân tình, có lẽ hắn sẽ không có cự tuyệt đâu.

Tiểu Chiêu trừng lớn đôi mắt chử, nói︰

– Trương công tử cũng muốn tiểu nữ làm nha hoàn sao cho Trương công tử sao? Tiểu Chiêu tay chân vụng về, mà Trương công tử cũng nhận à?

Trương Siêu Quần vui tươi nói︰

– Tiểu nha hoàn xinh đẹp như thế, tại sao không nhận?

Tiểu Chiêu đỏ ửng hai gò má, trái tim như hươu chạy, nàng mặc dù không biết lai lịch Trương Siêu Quần, nhưng ở trong bí đạo, hắn không chút do dự liền đưa Càn Khôn Đại Na Di cho mình, Tiểu Chiêu trăm phương ngàn kế đi tới Quang Minh đỉnh, chính là vì tâm pháp Càn Khôn Đại Na Di này, khi mới nhận được, trong lòng mừng rở như điên, mới đầu nàng còn thầm nghỉ hắn là kẻ ngu dại mới dễ dàng đưia cho mình, nhưng sau đó nàng xúc động khi bí đạo bị cơ quan làm cho sụp đổ, cấm địa Minh Giáo sẽ bị cự thạch chôn vùi, hắn không màng tới tự thân an nguy, đem theo mình chạy đi ra ngoài, lúc này trong lòng nàng mới cảm động, vừa rồi hắn càng không để ý đến mũi chân va vào vách đá đau đớn, đầu tiên là hỏi thăm mình, Tiểu Chiêu lại càng cảm động, lúc này chỉ cảm thấy ở trước mặt hắn, không hiểu vì sao lại có loại cảm giác rất an toàn, tiểu cô nương tình cảm ôm ấp nảy mầm, nghĩ đến hắn nội công cao cường, đối đãi chính mình lại tốt, trong tâm trí không khỏi sinh ra dựa vào.

Theo cửa bí đạo vừa chui ra ngoài, một mùi hương thơm nồng nàn vờn quanh, đây chính là khuê phòng của Dương Bất Hối, Tiểu Chiêu thấy bộ dạng Trương Siêu Quần không có chút nào kinh ngạc, đối với hắn cảm thấy vô cùng thần bí.

Hai người đang muốn từ dưới giường leo ra, chợt nghe tiếng động ở bên ngoài, tiếng nước chảy ào ào, một thanh âm non nớt kêu lên︰

– Hương nhi, cho ta thêm chút ít nước nóng nữa.

Một giọng người khác đáp ứng, tiếng bước chân nhỏ vụn, rồi ngay sau đó lại truyền đến tiếng rào rào nước trút vào, qua giọng nói non nớt, Trương Siêu Quần liền nhận ra đó chính là Dương Bất Hối.

Lão Đại, đây không phải là chơi ta sao? Dương Bất Hối lại đang tắm? Làm sao đi ra ngoài? Trương Siêu Quần len lén vạch trần một góc tấm màn, đập vào đôi mắt hắn, một bàn trang điểm màu đỏ tím, mé trên nến đỏ chiếu sáng rực, trong phòng sắc màu rực rỡ lộng lẫy, mặt trước một tấm thảm treo tường tinh xảo, sương mù bốc hơi nghi ngút, bên trong cái thùng tắm, đương nhiên đó là một tiểu cô nương, tóc tai bù xù, đang giơ lên cao cánh tay ngọc tinh tế, dùng một khối nhỏ có mùi hương thơm đang vẽ loạn trên người.

Trương Siêu Quần thấy nàng đưa lưng về phía cái giường, nhưng nếu hắn cùng Tiểu Chiêu xuống giường bước đi, nhất định sẽ kinh động đến nàng, lúc này đã là ban đêm, nhưng nếu Dương Bất Hối tắm xong, nói không chừng sẽ leo lên giường ngủ, lúc vạch tấm màn nhìn lên, thấy mình đang cùng Tiểu Chiêu nằm cùng một nơi, há không xấu hổ?

Đang chưa biết tính làm sao, thì một làn mùi thơm mê người chui vào lỗ mũi, Tiểu Chiêu đang để sát vào bên tai hắn, thanh âm ép tới rất thấp, nói︰

– Tiểu thư đang tắm, chúng ta làm sao đây?

Trương Siêu Quần vừa quay đầu lại định nói chuyện, đôi môi đúng lúc cùng gò má Tiểu Chiêu chạm nhau, trên khuôn mặt trắng mịn kiều mềm, dâng lên hai đóa mây đỏ, kinh hô một tiếng…

Mặc dù thanh âm ép tới cực thấp, nhưng trong đêm khuya lúc yên tỉnh, tiếng vang vẫn là rất rõ ràng, từ trong thùng tắm Dương Bất Hối giật mình, quát lên︰

– Là ai?

Trương Siêu Quần thầm kêu hỏng bét, nếu bị Dương Bất Hối nhìn thấy như thế này, chẳng phải là hình tượng tốt đẹp, chính trực, thiện lương, của mình.. bị phá hủy sao?

Lúc này, chỉ nghe tiếng đạp chân, bức trướng màn chợt bị vén lên.

– Ô…Siêu Quần ca ca!

Một tiếng tiểu cô nương che miệng hô lên.

Dương Bất Hối đang cả người tóc mai còn ướt sũng, toàn thân cao thấp không có nửa điểm quần áo che đậy, trơn tuột đứng ở trước giường, tiểu cô nương so với hơn lúc trước cao hơn khá nhiều, có thể là đến ở cùng Dương Tiêu được bồi bổ ăn ngon mặc đẹp nên trổ mả tốt hơn rất nhiều, nàng có chút có chút dấu hiệu phát dục, bên trên hai khỏa anh đào nho nhỏ y, đầu núm vú phấn hồng đặc biệt đáng yêu be bé xinh xắn, trước khu vực tam giác chỉ có mấy sợi lông ngắn ngủn tinh tế mọc trên gò mu, đồi núi lúp xúp nhô lên thành hình cái bánh bao nhỏ, có một khe thịt hở nhỏ màu hồng tươi.

Ba người cùng lúc ngây dại, Dương Bất Hối bỗng nhiên nhớ đến chính mình còn chưa có mặc quần áo, hoảng hốt quay lại như gió xoáy lao ra, nhảy vào lại trong thùng tắm.

Trương Siêu Quần nhìn thấy Tiểu Chiêu mặt đỏ bừng lúng túng, hắn cười khổ︰
– Chúng ta đi ra ngoài đi!

Tiểu Chiêu vừa thẹn lại sợ, gật đầu, cngoan ngoãn đi theo sau lưng Trương, trong thùng tắm, Dương Bất Hối một đôi mắt to chuyển động, chỉ lộ ra cái đầu, mặt tròn khả ái vậy mà cũng mang theo mấy phần ngượng ngùng.

– Siêu Quần ca ca… đến khi nào vậy? Sao lại ở trên giường của tiểu muội? Nàng…nàng còn nàng là ai?

Dương Bất Hối liên tiếp đặt câu hỏi.

Trương Siêu Quần kéo lấy Tiểu Chiêu đang đứng lo lắng, ngạc nhiên nói︰

– Tiểu muội… không nhận ra nàng sao?

Dương Bất Hối nói ︰

– Làm sao muội biết nàng được? Được… Siêu Quần ca ca không tốt a, Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn tỷ tỷ ngày nào cũng nhắc tới ca ca, bây giờ ca ca lại mang thêm một tỷ tỷ nữa!

Lúc này, Tiểu Chiêu mới run giọng nói︰

– Tiểu thư, là ta.

Dương Bất Hối đôi chân mày cau lại, giọng nói này quen thuộc bất quá, nàng nhất thời há to miệng︰

– Ngươi là Tiểu Chiêu?

Tiểu Chiêu gật đầu, nàng bỗng nhiên đưa tay ra ở trên mặt, chỉ vài động tác, thì thấy khuôn mặt nàng đã là con mắt nhỏ, con mắt lớn, lỗ mũi cùng khóe miệng tất cả cũng vặn vẹo lấy, hình dáng cực kỳ kinh người, Trương Siêu Quần cũng sợ hết hồn, vội vàng nói︰

– Tốt lắm, Tiểu Chiêu cũng đừng giả ma giả quỷ dọa ta, muốn hù chết ta à…

Tiểu Chiêu bật cười, trên khuôn mặt xinh đẹp đã khôi phục lại bình thường.

Dương Bất Hối ngó lấy Tiểu Chiêu nhìn sang, vừa nhìn xem Trương Siêu Quần, bỗng nhiên nói︰

– Siêu Quần ca ca, mau giết nàng đi!

Trương Siêu Quần cười nói:

– Tại sao? Nàng cũng không phải là người xấu.

Dương Bất Hối nói︰

– Phụ thân nói, nàng lai lịch không rỏ ràng, sợ là không hảo ý.

Tiểu Chiêu thân thể mềm mại khẽ run, nói︰
– Tiểu thư, Tiểu Chiêu đối với tiểu thư cùng Dương tả sứ không bao giờ có ác ý.

Trương Siêu Quần cũng nói︰

– Thôi được rồi muội tử, nguyên nhân trong chuyện này, bản thân ta cũng có biết vài phần, chắc chắn là sẽ Tiểu Chiêu sẽ không hãm hại ngươi.

Dương Bất Hối bán tín bán nghi, chần chừ︰

– Nếu ca ca đã nói như thế, thì… tiểu muội đây tạm thời tin, nhưng cẩn thận vẫn là hay hơn.

Nàng lại nói tiếp︰

– Siêu Quần ca ca, ca ca giúp muội cầm y phục đến đây, xong rồi muội dẫn ca ca đi gặp Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn tỷ tỷ.

Trương Siêu Quần ngẩn người ra, Dương Bất Hối mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng dù sao cũng là một tiểu cô nương, chính mình ở trong khuê phòng nàng vô tình nhìn thấy nàng tắm cũng đã lá quá lắm rồi, bây giờ lại cầm lấy y phục của, vậy cũng quá là khó nhìn đấy.

Tiểu Chiêu vội nói︰

– Tiểu thư, để ta giúp cầm cho tiểu thư.

Dương Bất Hối kêu lên︰

– Không cần ngươi cầm, ta muốn Siêu Quần ca ca cầm cho ta!

Tiểu Chiêu vẻ mặt buồn rầu, dừng bước không tiến, Trương Siêu Quần hướng nàng khẽ mỉm cười, vỗ vỗ vai nàng, nói︰

– Tiểu Chiêu chớ để ý, nàng vẫn còn là hài tử.

Tiểu Chiêu gật đầu, mặc nhiên im lặng, Dương Bất Hối nghe thấy bĩu lấy cái miệng nhỏ nhắn, nói︰

– Muội không còn là hài tử, nhưng ca ca vẫn cứ xem muội như vậy.

Trương Siêu Quần thấy nàng thần thái ngây thơ khả ái, không khỏi ha ha cười, nói︰

– Đúng vậy …đúng vậy, không nhỏ…

Trương Siêu Quần đối tiểu cô nương như thế cũng không để ở trong lòng, thuận miệng trêu đùa y, đi tới thùng tắm bên cạnh để y phục nàng trên cái ghế tròn nhỏ, đưa tới, lại thấy Dương Bất Hối hầm hừ ngó lấy chính mình, tay nhận lấy, khẽ kêu lên︰

– Tốt lắm, muội biết ca ca xem muội như hài tử! Hừ…quay đầu đi, chẳng lẽ ca ca còn muốn nhìn bổn tiểu thư mặc quần áo sao?

Trương Siêu Quần ha hả cười, quay đầu ngó qua vách tường, Dương Bất Hối một bên mặc quần áo, vừa nói︰

– Siêu Quần ca ca… ca ca đi lên Quang Minh đỉnh khi nào vậy? Phụ thân có nói, Quang Minh đỉnh hiện nay có đến mười lăm đường phòng tuyến, trừ phi là bay vào, nếu không thì khó mà lên nổi, ca ca làm sao đi lên?

Trương Siêu Quần suy nghĩ một chút, quyết định là không đem chuyện bí đạo nói ra, nói︰

– Trước đó ít lâu, Siêu Quần ca ca ta mới luyện xong một môn tuyệt thế khinh công, nên ta chính là bay lên.

Dương Bất Hối trợn lấy mắt to mếu máo nói︰

– Nào có khinh công lợi hại như vậy sao? Đây chẳng phải là so sánh với Vi Bức Vương còn lợi hại hơn? Siêu Quần ca ca lại gạt tiểu muội! Hừ..hừ.. ca ca không nói cũng được,muội sẽ đi nói với Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn tỷ tỷ, là ca ca cùng Tiểu Chiêu ở trên giường của muội.. hừ hừ… rình coi muội tắm!

Trương Siêu Quần ngẩn ra, tiểu quỷ này, sao lại điêu ngoa giống cây ớt vậy, bực này quả thật là lợi hại?

– Ha ha… ha ha… ta cùng Tiểu Chiêu đúng là có ẩn núp ở trên giường nhưng để thương lượng việc lớn đấy, cho nên cũng không tính là nhìn lén tiểu muội tắm, mà cho là ta có ta nhìn, dù sao tiểu muội cũng còn là tiểu hài tử, thì ta sợ gì chứ?

Dương Bất Hối bị chọc giận tức lệch miệng, oán hận nói︰

– Được rồi, lần sau ca ca có cùng Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn tỷ tỷ ngủ, tiểu muội cũng đi nhìn lén giống vậy!

Trương Siêu Quần nghẹn họng nhìn trân trối, này… đây là loại người gì a, chuyện như vậy mà cũng nói được?

Hắn làm sao biết được, Dương Bất Hối cùng một lúc đến Quang Minh đỉnh với ngũ cô Kỷ Yên Nhiên, Trương Vô Kỵ, Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn nên rất gần gủi, cùng hai chị em sonh sinh Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn lại có quan hệ càng tốt hơn, thường xuyên cũng đi theo tỷ muội các nàng ngủ chung, có mấy lần lúc nửa đêm bị tỷ muội các nàng xầm xì nói chuyện đánh thức, qua câu chuyện kể các nàng cùng Trương Siêu Quần tách ra thời gian lâu như vậy, trong lòng thương nhớ vô cùng, hai tỷ muội cũng có lúc nói chuyện khi cùng Trương Siêu Quần ngủ chung, nào ngờ nhìn như đã ngủ say Dương Bất Hối đã nghe hết, Dương Bất Hối đối với chuyện nam nữ kiến thức còn nông cạn, nào biết gì chỉ tự nhiên thuận miệng nói ra.

Trương Siêu Quần nhìn thấy Tiểu Chiêu co rúm người vì xấu hổ, cười hắc hắc, nói lảng sang chuyện khác︰

– Trương Vô Kỵ ra sao rồi? Ta lần này tới đây, là trị thương cho hắn.

Chương 89: Chữa Trị Cho Trương Vô Kị

Dương Bất Hối chán nản nói:

– Vô kỵ ca ca gần đây thể bị hàn độc phát ngày càng nặng nề, phụ thân đã mời rất nhiều danh y, nhưng ai cũng đều nói… đều nói Vô Kỵ ca ca không sống nỗi tới mùa hè.

Trương Siêu Quần thở dài, nói:

– Không nói trước được sẽ ra sao, để ta đến trị cho hắn hàn độc, tiểu muội, mặc y phục xong chưa? Mặc xong dẫn ta đi gặp Vô Kỵ, hy vọng có biện pháp hữu dụng để chữa trị cho hắn.

Dương Bất Hối vui vẻ, nói:

– Sớm đã mặc xong.

Trương Siêu Quần xoay người lại, gặp nàng mặc bộ quần áo màu vàng nhạt, mép váy, vạt áo đường viền tô điểm là thuần màu bạch sắc, làm nổi bật tựa như một đóa hoa kiều diễm, trong lòng đúng là khẽ động, không biết thế nào, trong đầu thế lại hiện ra thân thể trần truồng mới vừa rồi của Dương Bất Hối một màn, cái kia non mịn giữa hai đùi, nhã non mềm uyển chuyển đường cong, trắng nõn nà dưới bụng, bên dưới gò mu non nớt đến nỗi ngay cả vài sợi lông tơ vẫn còn tựa như là còn hôi sữa, cái khe nứt nhỏ tươi mát chỗ sâu tươi rói màu hồng, là bực nào hương thuần…

– Siêu Quần ca ca, chúng ta bây giờ đi tìm Vô Kỵ ca ca sao?

Dương Bất Hối nháy lấy đôi mắt đen lúng liếng, rồi nhìn Tiểu Chiêu đứng ở một bên, hỏi:

– Còn Tiểu Chiêu thì sao?

Trương Siêu Quần vội ho một tiếng, đem trong đầu ý niệm tà ác xua tan, hướng Tiểu Chiêu vẫy tay nói:

– Tiểu Chiêu, ngươi qua đây.

Tiểu Chiêu sợ hãi tiến lên, Trương Siêu Quần một tay nắm chặt tay nhỏ kiều nộn Tiểu Chiêu, một cái tay khác kéo qua Dương Bất Hối, tả hữu nhìn lên, trịnh trọng nói:

– Tiểu Chiêu lai lịch, chắc hẳn tiểu muội cùng phụ thân muội đều cảm thấy rất thần bí, đúng không? Kỳ thật không cần lo lắng, ta dám cam đoan cùng với tiểu muội cùng Dương tả sứ, nàng đối với chúng ta đều không có ác ý, bất luận là tiểu muội có tin hay không, lâu ngày sẽ rõ lòng người, sau này cũng đừng làm khó nàng, khi nào gặp phụ thân muội, ta tự mình sẽ nói.

Tiểu Chiêu nghe được hắn nói lời này, vành mắt đỏ lên, rơi lệ, run giọng nói:

– Đa tạ công tử.

Trương Siêu Quần mỉm cười, dáng bộ khả ái của nàng sở động lòng người, lê hoa đái vũ, khiến cho người thương yêu, hắn vươn tay ra, để lên trên cái đầu nàng sờ soạng, nhẹ nhàng nói:

– Tạ cái gì, Tiểu Chiêu đi nghỉ ngơi đi, ta có việc chính sự phải làm.

Tiểu Chiêu bị hắn sờ trên mặt đỏ bừng, ngoan ngoãn đi ra ngoài, Trương Siêu Quần nhìn theo bóng lưng thướt tha uyển chuyển, tựa như một đóa hoa nhỏ tinh khiết trắng noãn động lòng người, nhìn theo đến ngây người, Tiểu Chiêu đi đến cửa phòng xoay người lại, hai người bốn mắt hợp nhau, Tiểu Chiêu thình thịch nhịp tim, giật mình, vội vàng rời đi.

Dương Bất Hối đột nhiên nói:

– Siêu Quần ca ca..nhìn còn chưa có đủ sao? Hay là để muội mang ca ca lén lút đi đến phòng nàng nhìn trộm, chúng ta tha hồ mà nhìn nàng, như thế nào được không?

– Vậy thì tốt quá…

Trương Siêu Quần khẽ giật mình, trả lời ngay, gặp phải Dương Bất Hối một đôi mắt đen bóng láu cá ngó lấy mình, hắn vội vàng sửa lời nói:

– Ai mà làm kỳ thế? Người ta là một tiểu cô nương gia, tại sao lại đi nhìn?

Mặt mo của hắn đỏ lên.

Dương Bất Hối hừ một tiếng:

– Hứ…ca ca vừa rồi hai con mắt lưu luyến nhìn không bỏ, ca ca cho rằng muội tuổi còn nhỏ, nhìn không ra đến sao? Có phải ca ca thích nàng?

Trương Siêu Quần thấy Dương Bất Hối tuổi còn nhỏ, dáng người mặc dù bây giờ so với các nữ hài cùng lứa tuổi thì xem như là dáng cao mảnh khảnh hơn, nhưng nhìn thế nào đi nữa cũng chẳng ra là một hài tử, lời nói ra của Dương Bất Hối, lại thật giống như là tình lữ bị ăn dấm vậy, hăn không khỏi bật cười:

– Xảy ra chuyện gì? Nhìn muội dạng như vậy, giống như bị ăn dấm chua, đừng nói là muội thích ca ca chứ?

Dương Bất Hối khuôn mặt nhỏ nhắn bên trên đỏ lên, thè lưỡi, nói:
– Hứ…ai có rảnh mà thích ca ca chứ? Ca ca đừng nói bậy.

Trương Siêu Quần:

– Ồ? Không rảnh sao? Vây thì nếu có thời gian rảnh, thì có phải sẽ liền thích ta à?

Dương Bất Hối bĩu môi, Trương Siêu Quần thấy nàng gặp biểu hiện tinh trẻ con, cười nói:

– Tốt tốt, chúng ta nhanh đi tìm Vô Kỵ đi.

Nói xong liền đi ra ngoài cửa.

Dương Bất Hối dẫn hắn đi qua bên trong hành lang rộng lớn, qua một vườn hoa, mới đến gian phòng của Trương Vô Kỵ ở, dọc trên đường, có mấy nha hoàn đi qua, ai gặp Trương Siêu Quần, đều là si ngốc ngơ ngác, Dương Bất Hối cái miệng nhỏ nhắn, chu đến cao hơn.

– Vô Kỵ ca ca! Vô Kỵ ca ca! Siêu Quần ca ca đến rồi!

Dương Bất Hối đến trước cửa gian phòng thì dừng lại, kêu lên.

Bên trong giống là có tiếng người nhẹ nhàng “ hừ “ một tiếng, mà không có tiếng đáp lại, Trương Siêu Quần cũng kêu lên, chợt nghe trong phòng “bộp bộp”, Trương Siêu Quần giật mình, vươn tay nhẹ nhàng vỗ cánh cửa, đem cánh cửa chấn động văng ra, thì thấy dưới đất nằm ngửa ra một người, Trương Siêu Quần vội vàng kêu lên:

– Bất Hối, nhanh mau châm nến!

Phóng người lên trước, hắn đem người kia ôm lấy, đặt lên giường, ngọn nến đã đuợc thắp sáng, thì thấy Trương Vô Kỵ cả mặt xanh lè, toàn thân run rẩy, gương mặt thanh đúng là bị giày vò đến không thành người nữa, hai mắt hơi mở, toả ra sự chờ mong, âm thanh yếu ớt:

– Siêu Quần….. rốt cục huynh tới rồi…

Trương Siêu Quần tim như bị đao cắt, Trương Vô Kỵ mới bất quá 17-18 tuổi, vốn là phong nhã hào hoa, thiếu niên sức sống tràn trế, lại bị hàn độc giày vò đến người không ra người, quỷ không ra quỷ, Trương Thúy Sơn cùng Ân Tố Tố dưới suối vàng nếu như biết được, cũng chết không nhắm mắt! Trương Siêu Quần cả giận thốt lên:

– Huyền Minh nhị lão, cừu oán này, lão tử cùng các ngươi sẽ có lúc kết thúc món nợ này.

Dương Bất Hối chân tay luống cuống, cầm lấy ngọn nến, gấp đến độ nước mắt ứa ra, Trương Siêu Quần nói:

– Bấy Hối đừng hốt hoảng, có ta ở đây, Vô Kỵ không có việc gì đâu!

Nói lấy, rồi hắn đem Trương Vô Kỵ đỡ dậy, bàn tay dán tại sau lưng y hắn, một làn chân khí thuần khiết hùng hậu chậm rãi độ nhập…Dương Bất Hối khi nghe hắn nói câu “Có ta ở đây nơi này, Vô Kỵ không có việc gì.”

Trong mắt phát ra một tia hào quang kì dị, nàng đúng là cấp tốc bình tĩnh trở lại, lặng lẽ tìm một cái ghế, đem cây nến cắm ở phía trên, đến cửa phòng đóng lại, trở về ngồi ở dươi chân giường nhìntheo, không bao lâu, Trương Vô Kỵ thân thể đã không còn phát run, lại trôi qua một lát, trên mặt y đúng là dần dần có chút huyết sắc, từ trên đỉnh đầu Trương Siêu Quần, một cỗ màu trắng sương mù dạng khí từ từ bốc lên, xoay quanh không tiêu tan, trên mặt của hai người, đều là mồ hôi đổ rong ròng, đến ngay cả chính Dương Bất Hối cũng cảm thấy hơi thở nóng bỏng lây lan.

Dương Bất Hối si ngốc ngó lấy hai mắt Trương Siêu Quần đang khép hờ, nhìn hắn thật giống như một ngọn núi cao đứng sừng sững ở trước mặt, không nói ra được cảm giác an toàn, để người sinh ra một loại cảm giác chỉ cần có hắn ở bên cạnh,thì dù có chuyện gì cũng không còn sợ, tiểu cô nương tuy là tuổi nhỏ, đối với tình cảm nam nữ này, cũng có cái hiểu, cái không…..

Bên cạnh nàng lúc này chỉ có Dương Tiêu là một đại nam nhân dạy nàng tập võ, về phần chuyện nam nữ, Dương Tiêu võ công tuy cao, lại là không thể thay thế thiên chức mẫu thân, không cách nào dạy nàng được cái gì, ngay chuyện săm sửa cho nàng y phục mà cũng có cái gì không ổn, ngũ cô Kỷ Yên Nhiên thì xưa vùi đầu tập võ, mà cho tới bây giờ cũng đều là mạng che mặt, không ai nhìn thấy dáng dấp thật của nàng, Dương Bất Hối đối với ngũ cô Kỷ Yên Nhiên thì có phần xa lánh, chi có hai tỷ muội Tiêu Ngư, Tiểu Nhạn ngày thường đẹp mắt, luôn vui cười, cùng Dương Bất Hối chơi với nhau rất tốt, cùng giường ngủ chung cũng là sự thường, hai tỷ muội các nàng có khi len lén trong đêm khuya thường nói về Trương Siêu Quần, bất tri bất giác cũng lây nhiễm sang cho Dương Bất Hối, do đó nàng cảm thấy Siêu Quần ca ca trên đời này là ghê gớm nhất, thậm chí còn vượt qua cả phụ thân nàng.

Dương Bất Hối cứ như thế ngó lấy hắn, ngơ ngác không nhúc nhích, gặp hắn nhíu mày, nàng không khỏi đau lòng, gặp hắn chảy mồ hôi, nhịn không được móc ra khăn hương, nhưng rồi lại nghĩ tới lúc này thời khắc khẩn yếu, tuyệt đối không thể loạn đụng đến hắn, mãi cho đến khi ngoài cửa sổ sắc trời dần sáng, tiếng gà gáy chó sủa, mơ hồ vọng đến, lúc này nàng mới chợt bừng tỉnh, thì ra trời đã sáng, nghĩ đến mình cứ như vậy mà ngồi nhìn hắn nhìn suốt cả đêm, thế mà mảy may cũng không thấy mệt mỏi, trên mặt nhất thời lại đỏ lên.

Lập tức, Dương Bất Hối chợt nhớ tới, vận công chữa thương là không thể bị người quấy rầy, liền rón rén xuống giường, lặng lẽ đi tới cửa, thì nhìn thấy một nha hoàn đi tới, trong lòng nàng khẩn trương, đưa ngón trỏ ra đặt ở trên môi, liên tục khoát tay, nha hoàn kia cũng là người thông minh, hiểu được ý của Dương Bất Hối, nàng kéo lấy nha hoàn đến một bên, thấp giọng dặn dò, để cho truyền lời đi, báo cho người khác không được tiến đến bên trong hoa viên trước gian phòng của Trương Vô Kỵ.

Ngó theo nha hoàn kia rời đi, Dương Bất Hối giống như là mới vừa làm một chuyện không tầm thường, một hành động vĩ đại, nàng hưng phấn, trở lại nơi cửa phòng, tựa bên cạnh cửa, ngó lấy Trương Siêu Quần vẫn đang vận công chữa thương cho Vô Kỵ, bên trong tâm thật là bình an vui sướng.

Cũng không lâu lắm, thì lại nghe từ ngoài cổng vườn hoa truyền đến tiếng bước chân, Dương Bất Hối bực tức, thầm nghĩ: “ Là nô tài nào không nghe lời, còn muốn đi đến xông vào, hừ…định phải giáo huấn một phen mới được!”

Đón tiếng bước chân đi đến, người kia bước rất nhanh, thì ra là phụ thân nàng! Dương Bất Hối thè lưỡi, người này thì không thể dạy dỗ giáo huấn được rồi.

– Bất Hối… Vô Kỵ đã xảy ra chuyện gì? Vừa rồi Tiểu Đào nói cho ta biết…

Dương Tiêu thấy Dương Bất Hối vội vàng, hai tay lắc lắc ra hiệu im lặng, nên tiếng đến gần, ngạc nhiên nói:

– Phát sinh cái chuyện gì?

Dương Bất Hối thấp giọng nó:

– Siêu Quần ca ca đã tới, đang chữa thương cho Vô Kỵ ca ca, chúng ta đừng quấy rầy hắn.

Dương Tiêu giật mình hỏi:

– Hắn tới rồi sao? Làm thế nào mà ta lại không biết?

Quang Minh đỉnh trấn giữ 15 cửa ải, hắn vậy mà có thể đến nơi này thần không biết quỷ không hay, quả là quái lạ.

Cùng Dương Bất Hối bước vào đến đứng trước cửa phòng, Dương Tiêu thấyTrương Siêu Quần đang dùng chân khí chữa thương cho Trương Vô Kỵ, y không khỏi thất vọng, loại biện pháp này, y cũng đã từng thử qua, căn bản chỉ có thể ức chế mà không thể trừ tận gốc, y tưởng là Trương Siêu Quần dùng biện pháp tốt nào khác, thì ra cũng là phương pháp hạ sách nhất, lắc đầu miệng hỏi Bất Hối:

– Hắn chữa thương cho Vô Kỵ bao lâu rồi?

Dương Bất Hối trả lời:

– Từ tối hôm qua cho tới bây giờ đây.

Dương Tiêu giật mình nói:

– Cái gì”

Dương Tiêu là cao thủ võ học, không phải như là Dương Bất Hối cái gì cũng không biết, dùng chân khí chữa chữa thương, tự thân hao tổn khí lực cực lớn, cho dù là Dương Tiêu, y cũng nhiều lắm là chỉ có thể kiên trì một khắc đồng hồ, đã là cực hạn, lúc trước Trương Tam Phong trừ độc cho Trương Vô Kỵ, lấy hơn tám mươi năm nội công tu vi, sử dụng “Thuần dương vô cực công” tất nhiên là Trương chân nhân luyện đến trình độ đăng phong tạo cục, mà cũng chỉ có thể đứng vững trong nửa canh giờ mà thôi, Trương Siêu Quần hắn còn quá trẻ, nội công dù thâm sâu đến đâu, cũng không có khả năng vượt qua Trương Tam Phong được!

Dương Tiêu hỏi thời gian, tính ra đến lúc này, đã hơn ba canh giờ, làm sao mà không khỏi kinh ngạc, nghĩ sao cũng không thông tại sao lại được như thế. Kỳ thật y làm sao biết được, Trương Siêu Quần thật ra là dùng Đoạn Tục pháp, khi chân khí sắp cạn, lập tức tiến hành điều tức thổ nạp, hắn cũng không phải đơn thuần là dùng chân khi trừ độc, mà lợi dụng Ngọc Nữ Tâm Kinh đưa theo vào, cùng với chân khí Cửu Dương thần công đưa vào cơ thể của Trương Vô Kỵ, trợ giúp hắn cố bản bồi nguyên, đợi trong cơ thể hắn khi có cơ sở nhất định đủ sức, thì có thể tự hành mà trừ độc, sư dụng dạng này mới hy vọng cứu trở về cái mạng nhỏ của Trương Vô Kỵ được.

Dương Tiêu nhìn trong chốc lát, nữ nhi bảo bối kiên quyết không cho phép không cho y vào, đành phải hậm hực rời đi.

Mãi cho đến đến buổi trưa qua, Trương Siêu Quần lúc này mới thu hồi nội lực, giờ phút này, hắn toàn thân rã rời vô lực, trong đan điền, chân khí phiêu đãng, nhưng cuối cùng cũng là đã đại công cáo thành, Trương Siêu Quần cười ha ha vài tiếng, lúc đang muốn bước xuống giường, bỗng nhiên thân thể mềm nhũn, rầm một cái lăn quay ngã xuống…

Chương 90: Kỷ Yên Nhiên Hầu Hạ

– Siêu Quần ca ca…

Đang mệt mỏi mơ mơ màng màng ngủ quên, Dương Bất Hối nghe văng vẳng mấy tiếng cười, giật mình tỉnh giấc, thì nhìn thấy Trương Siêu Quần từ trên giường ngã xuống, nàng kinh hãi, bước lên, thì lúc này Trương Siêu Quần đã tự mình ngồi dậy, thấy Dương Bất Hối mặt mũi tràn đầy lo lắng ngó lấy mình, hắn mỉm cười nói:

– Không có việc gì… không có việc gì, tại ta không cẩn thận trượt chân, quá mệt mỏi, ta muốn ngủ một giấc, suốt một đêm không ngủ, mắt đã quầng thâm đến thê thảm rồi.

Dương Bất Hối nhẹ gật đầu, nói:

– Để muội dẫn ca ca đi về phòng!

Lập tức lại hỏi tiếp:

– Mắt quầng thâm là cái gì?

Trương Siêu Quần nói:

– Là thức đêm không ngủ, khuôn mặt người sẽ trở nên không còn xinh đẹp nữa.

Dương Bất Hối mắng:

– Ca ca là đại nam nhân, còn sợ cái này sao?

Trương Siêu Quần trừng mắt nhìn, nói:

– Nam nhân thì cũng cần phải thật xinh đẹp, mới có đại cô nương và tiểu cô nương ưa thích đúng không? Lúc ta chữa thương cho Vô Kỵ, muội chẳng phải là mi mắt không nháy ngó lấy ta sao? Nếu như ta mặt ủ mày chau, như tiểu lão đầu khô quắt, muội sẽ không nhìn ta sao?

Dương Bất Hối xấu hổ, giẫm chân nói:

– Ai mi mắt không nháy mắt ngó lấy ca ca? Ca ca nói bậy! Vu oan muội! Lúc đó muội là đang nhìn lấy… ngó lấy Vô Kỵ ca ca!

Trương Siêu Quần biết rõ nàng nói lung tung, nhưng trong lòng hắn cũng hơi chua chua, loại tâm tình này, thực là làm cho người ta khó hiểu, rõ ràng nàng bất quá là một tiểu cô nương, mà cũng không phải là quá tuyệt sắc, Chỉ Nhược, Tiểu Chiêu, Tuyết Lĩnh Song Sơn, sắc đẹp của ai cũng đều mạnh hơn Dương Bất Hối nhiều, bỗng nhiên hắn giật mình, thầm nghĩ: “ Chẳng lẽ là ta lại có tính yêu thích tiểu cô nương? “

Nghĩ đến thế hắn hoảng sợ vội vàng đi ra ngoài phòng, Dương Bất Hối thấy hắn không nói gì, đi theo, trong lòng bỗng mừng thầm, mình chỉ nói đại đùa là ngó lấy Vô Kỵ ca ca, hắn đã không nói gì, chẳng lẽ… chẳng lẽ hắn giận mình? Hắn sinh khí như thế có nghĩa là thích mình! Dương Bất Hối càng nghĩ càng thấy đúng là như thế, đi phía sau hắn, tâm hoa nộ phóng, tựa như vừa uống một chén mật ngọt, chẳng mấy chốc đã đi ra cổng sau vườn hoa.

Dương Bất Hối bỗng nhiên nói:

– Hay là đi đến phòng của muội đi? Giường của muội vừa mềm lại dễ chịu, nhất định bao ca ca sẽ ngủ rất ngon.

Trương Siêu Quần giật mình, ai lại đến khuê phòng của tiểu cô nương như nàng ngủ? Nếu bị Dương Tiêu biết được mình thông đồng với khuê nữ của y, còn không cùng mình liều mạng sao! Chắc chắn là không được rồi, hắn liền nói:

– Không được, ta đi đến nơi của Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn nghỉ ngơi, cũng đã lâu chưa gặp lại các nàng.

Không khỏi nhớ tới hôm nào cùng các nàng hai tỷ muội trên giường kiều diễm phong quang, trên mặt hiệnhắn hiện lên một nụ cười bỉ ổi.

Dương Bất Hối nói:

– Ừ..cũng được, để muội dẫn ca ca đi đến chỗ của các nàng.

Trong mắt nàng bỗng nhiên tỏa ánh sáng, thần thái kỳ lạ, thoáng cai biến mất.

Lúc này Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn cùng Kỷ Yên Nhiên đều đang ở tại trong phòng khách sau vườn hoa, một gian nhà ở đầu phía tây, nơi này u tĩnh lịch sự tao nhã, đó là một địa phương tốt, Trương Siêu Quần không khỏi đối với Dương Tiêu âm thầm cảm kích.

Vừa đến nơi chợt nghe trong viện truyền đến âm thanh quyền cước đánh nhau, hắn đem Dương Bất Hối kéo qua một bên, thăm dò nhìn xem, thì thấy tam nữ đổ mồ hôi ướt át, đang đánh lấy một bộ quyền hắn không biết tên, những đôi bàn tay trắng như phấn, dáng vẻ thướt tha mềm mại, Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn, cái kia Kỷ Yên Nhiên mặc dù khăn tím che mặt, không nhìn thấy dung mạo, nhưng uyển chuyển dáng người nhìn qua cũng cũng thấy không thuộc về thiếu nữ thanh xuân mà là yểu điệu thục nữ, hắn thật mở rộng tầm mắt, nhất là đôi bầu vú cao ngất xốp giòn, theo động tác đánh quyền có chút rung động, quả nhiên là đẹp không sao tả xiết….

Dang nhìn mãi mê, thình lình Dương Bất Hối một cái tay nhỏ để trên vành tai hắn dùng sức nhéo một phát, đau điếng hắn quay lại nhìn thì gặp trên khuôn mặt nhỏ của nàng nàng đang tức giận, hắn ngạc nhiên hỏi:

– Muội làm cái gì mà nhéo lỗ tai ta?

Dương Bất Hối hừ một tiếng, nói:

– Ca ca không biết vừa rồi bộ dáng rất là đắm đuối thô bỉ lắm sao?

Trương Siêu Quần nói:

– Ta nhìn lão bà của mình, muội ăn dấm cái gì chứ!

Dương Bất Hối hung tợn:

– Ca ca nhìn Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn hai tỷ tỷ thì muội không nói, nhưng vừa rồi giống như là say đắm một mực đang nhìn Kỷ a di! … Phi! Muội làm gì mà ăn dấm chua?

Trương Siêu Quần chợt nghĩ đến, Dương Bất Hối lâu nay ở cùng chắc là đã thấy qua khuôn mặt của Kỷ Yên Nhiên, hắn nuốt nước bọt nói:

– Bất Hối, muội nói xem là Kỷ a di xinh đẹp, hay là Tiểu Ngư tỷ tỷ đẹp hơn?”

Dương Bất Hối cảnh giác nói:

– Ca ca hỏi cái này để làm cái gì?

Trương Siêu Quần nói:

– Hỏi một chút mà thôi, chỉ là lòng hiếu kỳ..

Dương Bất Hối cong lên cái miệng nhỏ nhắn, ngang nhiên nói:– Không nói!

Đúng lúc này, hai người nói chuyện với nhau đã kinh động đến tam nữ đang luyện quyền, Tiểu Ngư giọng dịu dàng quát:

– Là ai vậy?

Dương Bất Hối đi ra ngoài, cao giọng nói:

– Tiểu Ngư tỷ tỷ, mau tới đây, tiểu muội bắt được một lang trắng đây!

Đổ mồ hôi! Lang trắng mà có thể đẹp trai sao? Trương Siêu Quần cười ha ha, cùng đi ra, tam nữ đều là chấn động, Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn kinh hỉ duyên dáng gọi to:

– Công tử!

Tiếng kêu như chim Hoàng Oanh, trăm miệng một lời, chạy vội tiến lên, chỉ có Kỷ Yên Nhiên là hai mắt thần thái rất trầm tĩnh.

Một đôi kiều diễm hoa tỷ muội tựa như yến non bay về rừng, một trái một phải, mỗi người nắm lấy một bên cánh tay của Trương Siêu Quần, y như là chim non nép vào người, líu lo không ngừng hỏi thăm hắn, cảm giác hưng phấn lộ rõ trên mặt, vừa đi tiến vào bên trong viện, Kỷ Yên Nhiên bỗng phát hiện ra hắn sắc mặt tái nhợt, bước chân không vững lắm, cau mày hỏi:

– Trương công tử, ngươi sắc mặt không được tốt, chẳng lẽ trong người không được khỏe?

Lúc này Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn mới là giật mình, rồi nghe Dương Bất Hối đem chuyện hắn vì Trương Vô Kỵ trắng đêm trị liệu kể ra, Kỷ Yên Nhiên vội vàng nói:

– Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn, các ngươi mau đỡ Trương công tử vào trong phòng nghỉ ngơi đi.

Trương Siêu Quần quả thật là mệt mỏi, cũng không nhiều lời, quay qua Kỷ Yên Nhiên mỉm cười, thuận theo vào trong trong phòng Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn, trang trí lộng lẫy không thua gì khuê phòng Dương Bất Hối, hắn càng có hảo cảm với Dương Tiêu.

Vừa đi vào, liền ngửi được mùi hương khí, u nhã mà không ngán, hương nồng nàm mà không tầm thường, Trương Siêu Quần nói:

– Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn, các ngươi phẩm vị càng ngày càng cao a, nơi này thơm quá! Là mùi hương phấn, hay là của mùi thơm cơ thể các ngươi vậy?

Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn hai nữ đồng thời sẵng giọng:

– Chán ghét!

Kỷ Yên Nhiên phía dưới tấm khăn tím, da thịt ửng hồng, nói:

– Trương công tử, ngươi cứ nghỉ ngơi thật tốt đi, có gì thì chúng ta ở sát vách cứ gọi.

Nàng quay về phía Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn nói:

– Chúng ta cũng không nên quấy rầy Trương công tử nữa.

Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn ngó lấy hắn lưu luyến không muốn rời đi, Trương Siêu Quần cũng vô cùng phiền muộn, ngồi lên trên giường ngà thơm ngào ngạt, tấm màn phủ giường màu hồng, gối màu đỏ, có cảm giác thật là ấm áp vui tươi, Trương Siêu Quần ngồi xếp bằng, lẳng lặng tiến vào trạng thái điều tức thổ nạp, Cửu Dương Chân Kinh bên trong pháp môn luyện khí quả nhiên là huyền diệu vô cùng, một lát sau, trong đan điền chân khí đã tràn đầy, hơn nửa canh giờ, nội lực của hắn khôi phục gần như như lúc ban đầu, hắn liền nằm uỵch xuống giường, bất giác nằm trên tấm thảm gấm mềm nhũn mền thiếp đi hồi nào không hay.

Không biết đến giờ nào, mơ mơ màng màng thì nghe tiếng cửa mở “két ké t” bị đẩy ra, Trương Siêu Quần lập tức mở mắt ra, trước mắt thấy ánh nến đỏ, bồng bềnh đến, thì ra đã là vào ban đêm.

Trương Siêu Quần nói:
– Là Tiểu Ngư hay Tiểu Nhạn vậy?

Người kia chậm rãi đóng cửa lại, đem cây nến đặt ở trên bàn, nói:

– Là ta.

Nghe tiếng nói đúng là Kỷ Yên Nhiên, Trương Siêu Quần trong lòng đột nhiên nhảy một cái, ánh mắt dần dần rõ ràng, Kỷ Yên Nhiên một thân y phục màu xanh nhạt mỏng thướt tha, càng làm nổi bật làn da thịt như tuyết ngọc, trong tay nàng bưng lấy một cái bát, hơi nóng còn bốc hơi, chậm rãi đi đến bên cạnh giường, nói:

– Trương công tử đã ngủ một giấc thật lâu rồi, Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn có tới mấy lần, gặp ngươi ngủ say sưa, nên không dám quấy rầy ngươi, Trương công tử đói bụng chưa? Ta vừa rồi nấu xong cháo nấm tuyết, công tử nếu đói bụng, thì ăn chút rồi hãy ngủ tiếp!

Trương Siêu Quần mỉm cười nói:

– Kỷ tỷ tỷ đã có lòng, đa tạ …đa tạ, tiểu đệ chính là đang đói bụng đây.

Hắn định muốn rời giường, Kỷ Yên Nhiên cản lại nói:

– Trương công tử đừng khách sáo, công tử đã quên rồi sao? Hôm đó ta đã từng nói qua, Trương công tử nếu như có thể cứu ta, thì ta sẽ nguyện ý làm nha hoàn cho công tử, cứ ngồi đấy để ta mang đến cho công tử ăn.

Trương Siêu Quần trên mặt đỏ lên một mảnh, một đại cô nương còn không có để cho mình thấy qua dung mạo, cứ như thế khoảng cách thật gần giúp mình ăn cháo, phàm là chỉ cần là nam nhân, ai cũng đều sẽ thấy tâm viên ý mã.

Mặc dù trong lòng tim bịch bịch nhảy loạn, nhưng Trương Siêu Quần làm sao cự tuyệt?

Nàng cho hắn ăn cực kỳ nghiêm túc, những ngòn tay thon dài trắng nõn như hành lột nắm thìa, nhẹ nhàng theo cạnh bát múc từng thìa cháo, đợi cháo nguội đi một chút, mới đưa vào bên miệng Trương Siêu Quần, mỗi một lần nàng tới gần, Trương Siêu Quần liền ngửi thấy đến trên người nàng cái mùi thành thục nữ nhân ngây ngất, đó là một loại hương khí tuyệt không giống với mùi thơm cơ thể của Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn, nó tựa như là thuần tửu, làm cho tâm thần người say sưa, một đôi con ngươi như sóng nước lưu chuyển, nhưng vẫn là một mực nhìn xuống lấy, ánh mắt tuyệt không cùng tương giao Trương Siêu Quần, mặc dù không nhìn thấy khuôn mặt nàng, nhưng vành tai này trong suốt, trắng bên trong thấu đỏ, ửng hồng một mảnh.

Chẳng biết tại sao, Trương Siêu Quần không dám hí lộng trêu đùa nàng như đã từng làm với Tiểu Phượng, trên thực tế, trên người mùi thơm cơ thể làm say tim gan người, cơ hồ làm cho Trương Siêu Quần nhịn không được, muốn đem nàng ôm vào trong ngực, thỏa thích yêu thương một phen, một bát cháo, hắn chậm rãi ăn thật lâu mới hết.

Khi Kỷ Yên Nhiên không còn đem cái cánh tay đưa qua, Trương Siêu Quần không khỏi thất lạc, Kỷ Yên Nhiên dịu dàng nói:

– Công tử còn đói không? Để ta mang thêm cho chén cháo khác.

Trương Siêu Quần lắc đầu nói:

-Thôi được rồi, tiểu đệ đã ăn no rồi.

Kỷ Yên Nhiên mỉm cười, con mắt cong cong, nói:

– Chắc là do ta nấu cháo ăn không ngon miệng, cho nên công tử chỉ ăn một bát thì không muốn ăn nữa.

Trương Siêu Quần vội vàng lắc đầu:

– Ăn ngon… ăn ngon, từ trước đến giờ tiểu đệ chưa từng ăn ngon cháo cá qua như thế.

Kỷ Yên Nhiên buột miệng cười, gắt giọng:

– Công tử, ta dùng trái đu đủ cùng nấm tuyết nấu ra cháo, như thế nào mà thành là cháo cá?

Trương Siêu Quần lúng túng đến khuôn mặt anh tuấn đỏ lên, không biết thế nào trả lời, đành phải cười ngây ngô, Kỷ Yên Nhiên đột nhiên đem ánh mắt nhìn thẳng vào mắt hắn, bốn mắt hợp nhau, Trương Siêu Quần bị ánh mắt vũ mị của háng cuốn hút, nhịp tim đột nhiên tăng tốc, trong lòng âm thầm khen: “ Quả nhiên là vưu vật! Trách không được Hà Thái Xung yêu thích như thế, ta cũng không phải là chưa từng gặp qua mỹ nữ, từ Tiểu Long Nữ đến Đại Ỷ Ti, từ Chu Chỉ Nhược đến Tiểu Chiêu, từ Tiểu Ngư, Tiểu Nhạn đến Tiểu Phượng, Tiểu Yến, từ Kỷ Hiểu Phù đến Đinh Mẫn Quân, lại còn Tuyết Lĩnh Song Sơn đến Chu phu nhân, có ai mà không phải là mỹ nữ? Nhưng chỉ vẻn vẹn có thể lấy ánh mắt mà có thể làm cho hắn kinh tâm động phách, chỉ có một người lần này mà thôi.

Đang lúc tâm động thần trì, Kỷ Yên Nhiên đột nhiên nói:

– Trương công tử, có muốn xem dung mạo của ta?

Cái này... đây chính là Trương Siêu Quần muốn nhất đó a! Như thế nào mà không nghĩ đến, nữ nhân càng là thần bí thì càng hấp dẫn nam nhân, huống chi hắn từng nghe được lời ca ngợi từ phái Côn Luân, đã có một năm trôi qua, từ trước cho đến bây giờ cũng không có nhìn qua vẻ mặt của nàngtrong lòng hắn ngứa ngáy gian nan, cho nên liên tục gật đầu, hắn lại không biết rằng, thần thái gấp gáp hiện tại của hắn rất giống như là khỉ con.

Kỷ Yên Nhiên một đôi mị nhãn lại cong lên, ôn nhu nói:

– Từ cái ngày mà công tử đem ta cứu ra, ta đã từng phát lời thề, đời này thân thể này, mãi mãi là của công tử, tuyệt không để cho nam nhân khác nhìn qua, chỉ mong có một ngày, công tử chiếu cố, không chê ta liễu yếu đào tơ, nguyện ý để cho ta mãi mãi hầu hạ công tử.

Trương Siêu Quần chấn động trong lòng, nghẹn họng nhìn trân trối, nói:

– Kỷ tỷ tỷ ….tỷ nói là…

Kỷ Yên Nhiên trong đôi mắt như muốn chảy ra nước, gật gật đầu, chậm rãi đứng thẳng lên, đem cái bát kia đặt ở dưới đáy giường

Trương Siêu Quần nín thở, Kỷ Yên Nhiên lộ ra thực tế niềm nở thoải mái, một đôi tuyết trắng đùi ngọc vén lên mà đi, chầm chậm khoan thai! Dưới bờ eo Mảnh khảnh là cái mông ngọc vểnh lên, một chuyển động một uốn éo, trước ngực khởi động bộ ngực sữa phình lên hai bầu vú, nhẹ nhàng phập phồng lấy, thật là mê người! Cánh tay ngọc dãn nhẹ, nhẹ nhàng cởi xuống tấm mạng che mặt màu tím khăn lụa…

Phía trên khuôn mặt ngũ quan tinh tế tỉ mỉ tinh xảo, toàn thân mỗi khi giơ tay nhấc chân tự nhiên toả sáng lấy một loại bộ dạng thiếu phụ thành thục, đôi mắt phượng tràn đầy linh động hàm ẩn mị thái, sáng lóng lánh, bên trong nhộn nhạo giống như là dục hỏa, giống như là khẩn trương, giống như là khủng hoảng, giống như là hưng phấn, hơi có vẻ ngượng ngùng, hai gò má phảng phất hương thơm một quả táo chín mọng, rồi lại tựa như là tiên tử đang say men kiều diễm mê người, khuôn mặt xuất hiện tại trước mắt Trương Siêu Quần hoàn mỹ thoát tục, trong lòng hắn bất chợt như là bị trúng một kích trùng điệp, nét mặt ngẩn ngơ, thất thanh nói:

– Tiểu Long Nữ….

Lão thiên ạ! Gương mặt này, đúng là cùng với Tiểu Long Nữ có tám phần tương tự, Kỷ Yên Nhiên cùng với Tiểu Long Nữ tựa như là một cái khuôn đúc đi ra! Đồng dạng là khuôn mặt đẹp tuyệt mỹ! Chỉ bất quá… bất quá, dù là Trương Siêu Quần đang nghẹn ngào vừa gọi tên Tiểu Long Nữ, nhưng cũng lập tức phân biện được, Kỷ Yên Nhiên mặc dù cùng Tiểu Long Nữ ngũ quan có tám thành tương tự, nhưng lại chắc chắn không là cùng một người, chí ít thì đôi mắt kia hoàn toàn khác biệt, Tiểu Long Nữ ánh mắt thanh lãnh, tinh sáng như tiên tử, nàng thuần khiết, nàng siêu trần thoát tục, trên đời không ai có thể so sánh, Kỷ Yên Nhiên thì ánh mắt lại là tràn ngập đưa tình ẩn ý, mi mắt kiều mị, mười phần mang theo hương vị nữ nhân bờ môi đỏ hồng có chút hé mở, phảng phất như là dụ dỗ, như là lúc nào cũng có thể phát ra một tiếng âm thanh thiên nhiên yêu kiều rên rỉ.

Nếu như so sánh cả hai sự khác biệt, thì chính đó là một người là tiên tử cùng với một người là ma nữ, đương nhiên, ma nữ này không phải là hàm ý nghĩa xấu.

– Công tử, phải chăng ta nhìn qua thì giống như là Tiểu Long Nữ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau