TÂN Ỷ THIÊN ĐỒ LONG KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tân ỷ thiên đồ long ký - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Sơ Ngộ Kim Hoa Bà Bà

Một đường hăng hái đi nhanh, đến ngày thứ hai thì chợt phát hiện mình đã lạc đường, theo như Thường Ngộ Xuân từng nói, Hồ Điệp Cốc nằm phía bên trong sơn cốc, hắn cứ đi tới đi lui, cũng không biết là đi về phương hướng nào, tìm người qua đường hỏi dò, nhưng không ai biết được Hồ Điệp Cốc ở đâu. Trương Siêu Quần cười khổ, sẽ không phải là vứt bỏ bọn họ chứ, tốt xấu gì cũng vừa mới bái Trương Tam Phong môn phái Võ Đang làm sư phụ, Trương Tam Phong là một kỳ nhân đương thời, đã chịu nhận hắn làm đệ tử, thì con đường võ học của hắn có thể được bước nhanh chân hơn, nhưng nếu bị thất lạc với Trương Vô Kỵ, phỏng chừng làm cho lão nhân gia tức giận, chuyện thu hắn làm đồ đệ có thể sẽ là bị nhỡ.

Vẫn vừa đi vừa hỏi, lại quá một ngày, vào buổi trưa, đang lại muốn tìm đến dân làng hỏi thăm, chợt nghe đến tiếng vó ngựa từ xa, 7-8 tên lính Mông Cổ tay múa trường đao, phóng ngựa vọt đến, ở trên đường lớn xua đuổi bách tính, một phụ nhân trung niên bởi vì lôi kéo hài tử, bước chậm, bị ngựa đụng bay ra ngoài, đứa bé kia trực tiếp bị móng ngựa đạp phá vỡ bụng, ruột văng ra ngoài, trên đường bách tính kinh hoàng kêu lên.

Trương Siêu Quần giận tím mặt, đem cây chủy thủ rút ra, tiến lên nghênh tiếp. đội lính Mông Cổ Binh thấy có người chặn ở trước mặt, hô to:

– Cút ngay! Cút ngay!

Trương Siêu Quần cười lạnh một tiếng, mắng:

– Cút cái con mẹ mi…

Nhanh chóng phóng lên….

Trước mặt một lính Mông Cổ ngồi trên lưng ngựa, thấy hắn xông thẳng lên, liền múa đao chém liền, dựa vào thế ngựa đang lao đến, một đao này có thể đem tiểu tử kia chặt thành hai nửa.

Tia sáng chói mắt lóe qua, Trương Siêu Quần đã vọt lui ra, cười gằn nhìn tên lính Mông Cổ, tên lính chỉ kịp kinh ngạc kêu lên “A!”

Thì đã thấy một chân rơi xuống bụi trần.

Còn lại đám lính Mông Cổ hô quát vọt tới, bọn họ do là diễu võ dương oai quen rồi, từ trước đến giờ chưa từng bị thiệt thòi lớn như vậy! Tiếng vó ngựa như sấm rền, bụi bặm tung bay, tập trung hướng về phía Trương Siêu Quần.

– Khục….khục…khục…

Một trận tiếng ho khan truyền đến, Trương Siêu Quần bên tai phong thanh nghe tiếng hét, một bóng người xám trắng nhanh như gió từ bên cạnh lóe qua, chỉ thấy người này ở trong vóng vây đám kỵ binh lính Mông Cổ, tay này đè một chưởng, phía tây kích một quyền, trong chốc lát, những tên lính Mông Cổ từng người từ trên ngựa ngã xuống, trong nháy mắt, bóng người xám trắng phi thân đã trở lại phía sau Trương Siêu Quần.

Trương Siêu Quần trố mắt ngoác mồm, người này quá lợi hại, cùng Quỷ ảnh chẳng khác gì, chưa tới nữa khắc, liền giải quyết bảy tên lính Mông Cổ! Lẽ nào là đệ nhất thiên hạ khinh công Thanh Dực Bức vương Vi Nhất Tiếu? Trương Siêu Quần không cần xem những tên lính kia ngã quay trên mặt đất không nhúc nhích mà quay đầu nhìn đến phía sau mình.

Một bà lão lưng cong gập khúc, tóc bạc như sương không ngừng ho khan, tay phải chống một cây quải trượng, trên người mặc bố y, giống như bần gia lão phụ, nhưng là tay trái cầm một chuỗi niệm châu ánh vàng chói lọi, lòe lòe phát quang.

Trương Siêu Quần ngưng thần nhìn kỹ, chỉ thấy này chuỗi niệm châu, mỗi một hạt, đều là đúc bằng vàng ròng thành hình từng đoá hoa mai, Ở bên cạnh bà lão, là một tiểu cô nương xinh xắn lanh lợi, thần thanh cốt tú, dung mạo tuyệt đẹp vô cùng.

Này trang phục! Này tạo hình! Chẳng phải chính là trong truyền thuyết Kim Hoa bà bà! Đại Ỷ Ty! Đúng rồi, chính là nàng rồi! Thánh nữ Ba Tư minh giáo! cực phẩm mỹ nữ trong nguyên bản Ỷ Thiên Đồ Long a!

Chỉ là khi nhìn thấy nàng thân thể lọm khọm, mặt đầy nếp nhăn, đúng là một điểm kẽ hở cũng nhìn không ra! Thuật dịch dung thời cổ xưa, quả thực chính là xuất thần nhập chúng! Trương Siêu Quần đang thầm đánh giá, Kim Hoa bà bà bỗng nhiên quay đầu liếc nhìn hắn, ánh mắt ác liệt cực điểm, Trương Siêu Quần không khỏi rùng mình lạnh lẽo.

– Tiểu tử, ngươi nhìn cái gì?

Tiểu cô nương thanh tú kia hướng về phia Trương Siêu Quần quát lên.

Trương Siêu Quần sững sờ, đây chính là Ân Ly rồi! Quả nhiên là xinh đẹp tuyệt luân, mới 13- 14 tuổi đã có bóng dáng mỹ nữ rồi, mỹ nhân cỡ này, đáng giá cho hắn dạy dỗ sau này a!

Tiểu cô nương thanh tú thấy hắn ngây ngốc ngơ ngác, lúc nhìn qua sư phụ, một lúc lại nhìn chính mình, nên tiểu cô nương quay đầu hướng về phía Kim Hoa bà bà nói:

– Bà bà, hóa ra đây là một tiểu tử ngốc!

Trương Siêu Quần ngẩn ra, một tiểu cô nương 12-13 tuổi, lại gọi mình là tiểu tử ngốc, chuyện này cũng thật là khôi hài.

Kim Hoa bà bà ho khan vài tiếng nói:

– Đừng để ý tới hắn, chúng ta đi.”

Tiểu cô nương quay đầu lại đến phía Trương Siêu Quần giả thành mặt quỷ le lưỡi trêu hắn rồi đi tới chỗ Kim Hoa bà bà.

Trương Siêu Quần thầm nghĩ: Làm sao có thể cứ để như thế mặc cho các nàng đi mất, tốt xấu gì đây cũng là hai mỹ nữ, một lớn một nhỏ, có gì cũng sẽ không có lỗ vốn, nên hắn cười hì hì, hắng giọng một tiếng, khuôn mặt lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc thành khẩn, chạy theo.

– Tiểu tử, ngươi lén lút theo chúng ta có mục đích gì?

Kim Hoa bà bà lại ho khan hai tiếng.

Trương Siêu Quần vội vàng hướng về dưới đất cúi đầu nói:– Tiền bối, tiểu tử tên là Trương Siêu Quần, vừa lúc nãy thấy tiền bối võ công cái thế của tiến bối, trong lòng sinh ngưỡng mộ, không biết tiền bối có thể thu tiểu tử làm đồ đệ?

Chính là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, Đại Ỷ Ty là thánh nữ tổng giáo Minh giáo Ba Tư, rực rỡ thắng sáng thoát tục, vẻ đẹp thắng phong hoa tuyệt đại, phong thái trác việt, có thể quỳ gối ở dưới váy nàng, thì một quỳ này lạy xuống cũng không uổng công.

Kim Hoa bà bà hừ một tiếng, thân hình loáng lên một cái

“Đùng!”

Trương Siêu Quần mắt tối sầm lại, ngũ tạng lục phủ như đảo lộn, thân thể văng bay ra xa hơn 1 trượng, nằm ngã trên mặt đất.

– Ồ… thì ra tiểu tử này một chút nội lực cũng không có.

Kim Hoa bà bà kinh ngạc nói.

Lúc chưởng lực vừa tiếp xúc với trên người tiểu tử này, Kim Hoa bà bà liền phát hiện không đúng, đối phương không có một phần nội lực nào, vội vàng triệt hồi thu lại nội lực, nhưng vẫn còn có không tới hai phần mười nội lực đẩy ra, đánh cho hắn thổ huyết ngã xuống đất.

Vì lúc ban đầu Kim Hoa bà bà nhìn thấy Trương Siêu Quần lấy chủy thủ phóng tới quân Mông Cổ, trong khoảnh khắc tên Mông Cổ cả người lẫn ngựa dễ dàng bị cắt ra một vết thương lớn, nên cho rằng hắn là người trong chốn võ lâm, giờ thử một lần, hóa ra là người bình thường, trong lòng không khỏi sinh ra mấy phần áy náy.

Trên giang hồ, phàm là người trong võ lâm, cao thủ võ công cao cường, thường thường ỷ vào thân phận mình, tuyệt đối không làm khó dễ người không có võ công, huống hồ là Kim Hoa bà bà còn thuộc loại đỉnh cấp cao thủ.

– A Ly, con đi lấy Kim Hoa đan cho hắn uống vào.

Tiểu cô nương A Ly đáp một tiếng, tiếp nhận một viên thuốc màu đỏ tía viên, đi tới chỗ của Trương Siêu Quần nằm.

Nằm ngửa mặt Trương Siêu Quần chỉ nghe làn gió thơm thoải mái, một bóng người xinh đẹp tuyệt trần khuôn mặt nhỏ thanh lệ xuất hiện ở trước mắt.

– Này, há mồm, uống thuốc đi!

A Ly giọng nói thanh như chim Hoàng Oanh, lanh lảnh như chim Uyển Tước, Trương Siêu Quần vừa trúng một chưởng, trước ngực như bị một tảng đá lớn ngăn chặn, khó chịu nói không nên lời, nhưng lúc này tiểu cô nương mỹ lệ ngồi xổm ở bên cạnh mình, dưới ánh mặt trời, làm nổi bật đến khuôn mặt nhỏ bé trong suốt, hai gò má bầu bầu, sóng mắt như nước, đoan lệ khôn kể, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, quả thực xem một vạn lần cũng sẽ không chán ghét, đã vậy bên dưới hạ thân, hai bắp đùi khép mở, ngay giữa trung gian cái mu âm hộ ân hiện mỗi khi bị bắp đùi đè nén gồ cao lên một bụm thịt nhỏ…

Một viên thuốc to như trứng chim cút bị như ngón tay như bạch ngọc đưa vào trong miệng, Trương Siêu Quần lúc này mới phản ứng được, lớn như vậy một viên dược, làm sao nuốt trôi được xuống,chẳng khác nào muốn người nghẹn chết rồi!

Thấy hắn ú ớ, A Ly ngỡ rằng đầu hắn bị thấp nên nuốt không trôi, nên tiểu cô nương liền ngồi bết xuống đất, nâng đầu hắn lên dựa sát trên chính giữa hai bắp đùi mình…
A Ly nhíu mày khẽ sẳng giọng:

– Ngươi là một đại nam nhân còn nuốt không nổi một viên thuốc sao?

– Nước…nước…ta muốn uống nước…

Nghe xong lời hắn nói, A Ly với tay bên hông lấy một cái túi da đựng nước cởi xuống, vặn ra cái nút gỗ nhét, đưa đến trong tay hắn, Trương Siêu Quần nghiêng nghiêng thân thể vào trong phía lòng A Ly, uống vào một ngụm nước rất lớn, lúc này mới đem viên thuốc nuốt trôi xuống.

Thở phào một hơi dài, bỗng nhiên phát hiện một cái mùi khai khai nước tiểu cái mùi lại hợp với lòng người, thì ra lúc này đầu hắn đang dựa sát vào gần ngay chính giữa hạ bộ của tiểu cô nương A Ly, không trách sẽ có cái mùi khai khai như vậy tỏa ra, mơ hồ hắn còn thấy cái nội khố nho nhỏ màu tím bên trong đang bao trùm lấy cái âm hộ non nớt, không lềm được hắn bật thốt lên khen:

– Thơm quá!

Chỉ có điều cái mặt đang kê sát cái âm hộ của A Ly, nhưng dù sao A Ly vẫn là một bé gái, cho nên chưa có cái mùi thành thục của một đại cô nương, nếu như có thể gới đầu trên bộ phận sinh dục của Đại Ỷ Ty thì thật là tốt biết bao, Trương Siêu Quần si ngốc đờ ra, không ngờ A Ly khuôn mặt chợt tỏ rõ vẻ ửng đỏ, hất hắn nằm lại cuống đất đứng bật dậy một cách tàn nhẫn, đôi mắt đẹp lườm hắn một cái, chỉ là tiểu cô nương không biết, chính mình lúc giận dữ dáng dấp cũng là khả ái như vậy.

Kim Hoa bà bà chống cây quải trượng run rẩy đi tới, nhìn A Ly nói:

– Con dìu hắn ngồi dậy đi.

A Ly quẹt mồm đáp một tiếng, song tay nắm lấy bả vai Trương Siêu Quần, nhẹ nhàng dùng sức, liền đem hắn nâng dậy.

Trương Siêu Quần nhìn Kim Hoa bà bà, trên mặt tuy rằng nếp nhăn hiện lên, nhưng da thịt phần gáy cỗ vẫn là da trắng hơn tuyết, không khỏi ngẩn ra, cũng may hắn là hắn biết trước nguyên bản Ỷ Thiên Kim Hoa bà bà là thế giới đệ nhất mỹ nữ, cho nên biểu hiện đần độn, đúng là không để cho Kim Hoa bà bà khả nghi.

Giỏi lắm Đại Ỷ Ty, Kim Hoa bà bà thỉnh thoảng ho khan, chắc là do năm xưa cùng với Ngân Diệp tiên sinh bị nội thương ở dưới Bích Thủy hàn đàm, nhưng còn thân thể với cái lưng lọm khọm, không phải là do tuổi tác chứ? Chính trong lúc suy nghĩ lung tung, Kim Hoa bà bà đã chuyển tới phía sau hắn, bàn tay đưa sát vào sau lưng, một luồng nhiệt khí từ từ đẩy vào bên trong cơ thể hắn.

Không bao lâu, Kim Hoa bà bà đứng dậy, nói:

– Tiểu tử, ngươi không sao rồi, bà bà ta không có thu đồ đệ, ngươi bỏ đi tâm tư đó đi.

Trương Siêu Quần con ngươi xoay chuyển một cái, bỗng nhiên khóc ròng nói:

– Tiền bối không chịu thu vãn bối làm đồ đệ, vãn bối có thể làm sao bây giờ a! phụ thân phụ mẫu đều bị lính Mông Cổ giết chết, chỉ có một muội muội duy nhất cũng bị bọn họ bắt đi, vãn bối cứu không đủ sức lực để cứu muội muội, chính là chết rồi cũng không thể đối mặt cha mẹ! Huhu…

Trương Siêu Quần vừa khóc vừa thầm vái: bá phụ, bá mẫu, thật không tiện, con trước tiên tạm thời giả mạo con trai của các người, để được thân cận hơn với võ lâm đệ nhất mỹ nữ, các người có linh thiêng thì đừng thấy lạ, yên tâm đi, Trương Siêu Quần này nhất định cưới Chu Chỉ Nhược làm thê tử.

Trong lòng sau khi sắp xếp xong, liền gào khóc khan lên.

Tiểu cô nương A Ly mới đầu vốn đối với hắn cũng chẳng có cảm tình gì, hiện nay thấy hắn khóc đến thương tâm như vậy, không khỏi trong lòng sinh ra thương hại, duỗi ra tay nhỏ ngọc, nắm chặt lấy hai bàn tay hắn, ôn nhu nói:

– Ca ca, thực sự là đáng thương.

Trương Siêu Quần mở cờ trong bụng, từ “Tiểu tử” nhảy một cái thăng cấp hàm làm ” Ca ca” rồi! Chuyển biến này thật đúng là quá nhanh, hắn vùi đầu vào đầu gối, hu hu gào khóc, trong lòng thì tât ra hưng phấn cực kỳ, bàn tay nhỏ trắng mịn mềm mại, vuốt lên thực sự rất là thoải mái.

Kim Hoa bà bà đột nhiên nói:

– Tiểu tử, ngươi võ nghệ là học từ ai vậy? Tuy rằng không có nội lực, nhưng tư thế cũng rất cao minh, chỉ bằng bản lĩnh thế này của ngươi, thực sự là ngoại công đăng phong tạo cực, cha mẹ ngươi tại sao lại bị quân Mông Cổ tầm thường giết được?

Trương Siêu Quần tâm trí hơi rối, A Ly tuổi còn nhỏ dễ bị lừa, Kim Hoa bà bà này, tính ra đã có trên 40 tuổi, không dễ dàng lừa dối, liền khóc thút thít nói:

– Tiền bối, tiểu tử từ lúc 5 tuổi thời, ở trong thôn có học với một đại thúc quyền pháp, nhưng đại thúc lại không có dạy vãn bối phương pháp tu luyện nội lực, đại thúc dạy vãn bối được 2 năm sau, thì bỏ đi mất rồi, chính vãn bối sau đó vẫn cứ như thế mà tập luyện…

Kim Hoa bà bà hừ một tiếng, quát lên:

– Ngươi còn dám gạt ta! Ngươi nếu là nhà ngư dân, tại sao lại nắm giữ được cây chủy thủ chém sắt như chém bùn này!

Trương Siêu Quần chỉ cảm thấy bên hông mình hơi động đậy, cây chủy thủ đã bị Kim Hoa bà bà đoạt đi mất rồi

Chương 17: Giúp Ngươi Hả Giận

Dù là Kim Hoa bà bà kiến thức rộng rãi, cũng chưa từng thấy như vậy cây chủy thủ này, nàng nhổ xuống một sợi tóc bạc, thả sợi tóc bạc xa xôi hạ xuống, dùng lưỡi cây chủy thủ đó nhận, sợi tóc bạc bị đoạn đứt làm hai.

– Thật là chủy thủ sắc bén! Chủy thủ này ngươi chiếm được từ nơi nào?

Trong mắt Kim hoa bà bà loé ra một ánh sáng sắt lẹm, loại này là cấp bậc binh khí tuyệt phẩm, có thể so cùng ỷ Thiên kiếm, Đồ Long đao sánh ngang, chỉ ngạc nhiên là một tên tiểu tử ở nông thôn, làm sao có khả năng nắm giữ bảo vật như vậy!

Trương Siêu Quần thấy Kim Hoa bà bà mắt lộ ra hung quang, không khỏi kinh hãi, đừng nói là Kim Hoa bà bà sẽ không phải thấy được hơi tiền liền nổi máu tham nha! Hắn vội vàng nói:

– Tiền bối, cây chủy thủ này là vãn bối nhặt được!

Đừng nói là Kim Hoa bà bà, ngay cả A Ly mới 13-14 tuổi cũng không tin được. Kim Hoa bà bà lạnh lùng nói:

– Nhặt được?

Trương Siêu Quần chỉ hơi trầm ngâm, nói:

– Không sai, năm vãn bối 11 tuổi năm ấy, phụ, mẫu gọi vãn bối đi mua rượu, trên giữa đường đi về thì nhìn thấy một nhóm người, có ni cô, có đạo sĩ, còn có hòa thượng, tất cả hơn 10 người, cùng lúc vây công một lão già, tiền bối kia phi thường lợi hại, đều giết sạch bọn họ, nhưng bản thân mình cũng không sống được, trước khi chết, vãn bối thấy được lão già chảy rất nhiều máu, không đành lòng, liền đến băng bó, nhưng lão già lắc đầu không cần, mà chỉ muốn uống rượu, lão uống một hớp rượu, thổ ra một ngụm máu, cuối cùng, từ trong lồng ngực móc rất nhiều bạc cho vãn bối, còn đem cây chủy thủ này giao cho, ý muốn vãn bối tìm đến một chỗ hoang vắng chôn đi, nói xong, lão già liền tắt thở, vãn bối không có nghe lời vị tiền bối đó, lưu lại cây chủy thủ này đến hôm nay.

Lời nói này, là do Trương Siêu Quần xem phim trên TV nói, rồi tùy tiện cải biên lại một chút cho phù hợp với khuôn mẫu nói ra.

Có đồ vật quí báu, có chân tướng, mười mấy người kia vây công một người, cố sự quả nhiên làm cho Kim Hoa bà bà tin, một ngụm rượu, một ngụm máu, còn nói người kia dũng cảm… Kim Hoa bà bà đem chủy thủ trao trả lại cho Trương Siêu Quần, nói:

– Hãy cất giữ cẩn thận, không nên tùy tiện lấy ra cho người thấy.

Trương Siêu Quần thấy Kim Hoa bà bà không ham muốn cây chủy thủ của chính mình, không khỏi có chút bất ngờ, Kim Hoa bà bà này đối với Đồ Long đao cùng Ỷ Thiên kiếm có thể nói là coi trọng cực kì, lẽ nào cây chủy thủ này chế tạo bằng hợp kim công nghệ cao, không lọt nổi mắt xanh Kim Hoa bà bà? Toàn quốc cũng chỉ có một cây a.

– Tiền bối, nếu như tiền bối yêu thích, cây chủy thủ này vãn bối xin tặng cho tiền bối.

Trương Siêu Quần biết rõ Kim Hoa bà bà sẽ ỷ vào thân phận mình, sẽ không cần lấy cây chủy thủ này của mình, cho nên nói câu êm tai lấy lòng.

Quả nhiên, Kim Hoa bà bà nói:

– Hừm..tiểu tử này vẫn thật biết điều, bất quá, làm sao ta lại thu đồ vật của ngươi, cất lấy đi, vật quý không nên lộ ra ngoài. Ngươi luyện ngoại công khá tốt, tương lai nhất định sẽ trở thành cao thủ hàng đầu võ lâm, chỉ là võ công của ta không thích hợp để ngươi tu luyện.

A Ly thấy Kim Hoa bà bà ngày hôm nay vẻ mặt ôn hòa nói nhiều như vậy, nàng không khỏi âm thầm lấy làm kỳ lạ, từ trước đến giờ tính khí Kim Hoa bà bà nóng lạnh thất thường, không nghĩ tới lại đối với này ca ca này cực kỳ tốt.

Trương Siêu Quần làm bộ dáng vẻ khổ sở, đem cây chủy thủ thu hồi, lại nói:

– Tiền bối, không biết tại sao, vãn bối vừa thấy tiền bối, đã nghĩ đến mẫu thân của vãn bối, vừa thấy A Ly muội muội, đã nhớ đến tiểu muội muội của mình, nếu như tiền bối không chê vãn bối thô kệch, hãy để cho vãn bối đi theo tiền bối, phàm có việc gì sử dụng tay chân, thì vãn bối cũng làm được!

Trương Siêu Quần biết Trương Vô Kỵ ở trong Hồ Điệp Cốc, thời gian ít nhất phải chờ đến hai năm mới có thể trị hết trong cơ thể hàn độc, chi bằng trước mắt cứ theo võ lâm đệ nhất mỹ nữ Đại Ỷ Ty, hai năm sau lại quay trở về Hồ Điệp Cốc tìm hắn cũng chưa muộn.

Kim Hoa bà bà đối lông mày cau lại, liếc nhìn Trương Siêu Quần đang tỏ vẻ chân thành với mình, lại liếc nhìn nhìn qua A Ly, hành tẩu giang hồ, một già một trẻ hai người nữ nhân, quả thật có rất nhiều bất tiện, trầm ngâm chốc lát, Kim Hoa bà bà nói:– Tốt lắm, vậy ngươi đi theo chúng ta đi!

Trương Siêu Quần thấy Kim Hoa bà bà đồng ý, vui mừng, luôn mồm nói:

– Đa tạ tiền bối!

Kim hoa bà bà cũng không quay đầu lại, khẽ nói:

– Ngươi cũng giống như A Ly, cứ gọi ta bà bà là được rồi!

Trương Siêu Quần luôn mồm vâng dạ, rạo rực liền đi theo sát bọn họ, A Ly cũng vui mừng, hướng về Trương Siêu Quần le lưỡi một cái, biểu hiện đáng yêu cực điểm.

Nửa ngày sau, đến một chỗ ngã ba đường, thì lại thấy một đám quan quân Mông Cổ ngồi trên lưng ngựa, dẫn theo tâm 100-200 tên lính, bách tính thấy mấy tên quan binh cầm đầu cỡi ngựa đi trước, liền từng người quỳ xuống dập đầu.

Trương Siêu Quần nhìn tức để nổ đom đóm mắt, nhưng thấy Kim Hoa bà bà cùng A Ly rất là hờ hững, bỗng hắn nhớ tới, Kim Hoa bà bà nguyên là thánh nữ Minh giáo Ba Tư, nữ nhân Ba Tư, đương nhiên sẽ không có liên quan gì đến mấy tên Mông Cổ mà phải phẫn nộ, còn A Ly tuổi còn nhỏ, làm sao hiểu được cái gì là nỗi khổ của bách tính?

Trương Siêu Quần nói:

– Bà bà, những quân Mông Cổ kia không phải là người tốt lành, không bằng chúng ta đi đường vòng tránh mặt chúng vậy?

Kim Hoa bà bà lạnh lùng thốt:

– Siêu quần, cha mẹ của ngươi đều bị người Mông Cổ giết, ngươi chẳng lẽ không muốn báo thù sao?
Trương Siêu Quần mặt đỏ lên, ưỡn ngực nói:

– Vãn bối trong lòng không thời khắc nào quên được mối thù, nhưng lúc này bọn chúng quá đông người, vãn bối e sợ là kinh động đến bà bà, vì lẽ đó…

– Ngươi đúng là có hiếu tâm, bà bà tuy rằng không thể nhận ngươi làm đồ đệ, nhưng dù sao người cũng đã cúi đầu đi theo bà bà, nói không chừng, cũng phải thay ngươi xả giận.

Trương Siêu Quần cả kinh, đối phương có thể khoảng tầm 100-200 người a, dù cho Kim Hoa bà bà lợi hại đến đâu, đơn độc một mình, làm sao có thể đấu với quân Mông Cổ đông như vậy? nên hắn không khỏi lo lắng, nói:

– Bà bà, chúng ta không cần chấp nhặt với bọn chúng, thôi đi!

A Ly bỗng nhiên lôi kéo hắn cánh tay, nhẹ nhàng lắc đầu ra hiệu im lặng.

Kim Hoa bà bà hừ một tiếng, nói:

– Ta nói giúp ngươi hả giận thì hả giận, đâu cần nhiều lời như vậy!

Dứt lời, liền đi ngay đến phía trước.

A Ly nói nhỏ:

– Siêu Quần ca ca, bà bà nói là làm, nhiều lời cũng là vô dụng.

Trương Siêu Quần gật gật đầu, nắm tay nhỏ, A Ly ôn nhu nói:

– Huynh biết rồi!

Đứng trước đám binh sĩ Mông Cổ kia là một tên Hán gian, thấy lão thái bà này cùng đi với hai thiếu niên một nam một nữ nghênh ngang, nên mắng:

– Tặc man tử, không hiểu quy củ, thấy đại nhân còn không mau nhanh dập đầu thi lễ?

Trương Siêu Quần lặng lẽ từ trong lồng ngực lấy ra cây chủy thủ, trong lúc này, Kim Hoa bà bà đột nhiên ra tay, một đón quải trượng hướng đến tên Hán gian đánh tới, ngay lấp tức đánh cho vỡ đầu, co quắp nằm ngã trên mặt đất…

Kim Hoa bà bà chỉ vào cái tên quan Mông Cổ ngồi trên lưng ngựa quát lên:

– Ngươi biết điều thì nên tự sát đi!

Kim Hoa bà bà một trượng đánh chết tên Hán gian, quân lính Mông Cổ lập tức ồn ào, những người Hán bách tính kinh ngạc la lên chạy trốn, mấy tên cầm đao liền vây quanh Kim Hoa bà bà, dùng tiếng Mông Cổ lớn tiếng kêu la…..

Kim Hoa bà bà lúc này bệnh tật như thể rời ra, hành động như là cơn gió lốc, trong nháy mắt, bay lượn dùng cây quải trướng múa máy quay cuồng, mau chóng đánh ngã một đám lớn quân binh, những tên Mông Cổ còn lại thậm chí ngay cả góc áo của Kim Hoa bà bà cũng không sờ tới được, thế nào đi nữa thì những binh lính bình thường này, làm sao là đối thủ của Kim Hoa bà bà?

Chương 18: Nhìn Trộm Đại Y Tỷ Tắm Rửa

Đứng tại chỗ quan sát, Trương Siêu Quần nhìn chằm chằm không chớp mắt khi thấy Kim Hoa bà bà giống như là cánh bướm xuyên hoa nhanh đến mức, không người nào có thể ngăn cản, hắn rốt cuộc cũng đã biết cái gì gọi là « gió thu cuốn hết lá vàng »…..

Một lão thái bà, nhìn như gần đất xa trời như vậy mà lại trâu bò hùng hục xông vào như vào chỗ không người, thật là không dám tưởng tượng, Trương Siêu Quần cũng biết nội tình của Kim Hoa bà bà, nhìn như bà lão, kì thực là năm đó được xưng võ lâm đệ nhất mỹ nữ Đại Ỷ Ty, Kim Hoa bà bà là người Ba Tư võ công của Kim Hoa bà bà dù không trọn vẹn nắm hết bộ Càn Khôn Đại Na Di, nhưng chiêu thức đã cực kỳ cổ quái, bởi vì Thánh nữ không thể cùng nam nhân kết hôn, Đại Ỷ Ty năm đó cùng Hàn Thiên Diệp song song rơi xuống Bích Thủy hàn đàm, sau khi vừa lên tới liền tuyên bố phải gả cho Hàn Thiên Diệp, do là vi phạm môn quy Minh giáo Ba Tư, sau này nếu là bị Minh giáo Ba Tư truy bắt trở lại, là phải bị xử lấy hoả hình, nhưng dưới sự cải trang giả dạng như thế này, ai còn nhận được?

” Bụp…bụp…’’

Trong tay Kim Hoa bà bà ánh sáng lóe lên, hai đóa kim hoa từ trong tay từ bên trong bay ra ngoài, quân lính Mông Cổ không né kịp, ngay tức khắc bị đánh rơi xuống ngựa, lớn tiếng gào thét thảm thiết…

Cũng không biết tên quan Mông Cổ bị thương hô lên câu gì, đám lính vây quanh Kim Hoa bà bà bỗng nhiên như nước thủy triều tản đi…..

Kim Hoa bà bà lấy tay che miệng, ho khan liên tục, dáng dấp tuổi già sức yếu, thực sự là giả giống y như thật, Trương Siêu Quần đang tự khâm phục, thì A Ly nắm hắn tay chạy vội tiến lên, vỗ tay cười nói:

– Bà bà thật là lợi hại!

Kim hoa bà bà liếc nhìn A Ly, trong đôi mắt yêu thương hiển lộ rất rỏ ràng, Trương Siêu Quần biết Kim Hoa bà bà cùng Hàn Thiên Diệp có được một nữ tử chính là Tiểu Chiêu, xem ra Kim Hoa bà bà cũng xem A Ly như là con gái thứ hai của mình.

– Tiểu tử, bà bà đã giúp ngươi trút giận, khục….khục.. khục…

Lời còn chưa dứt, thì ho liên tục, Trương Siêu Quần vội vã tiến đến, đưa tay ở trên lưng Kim hoa bà bà xoa xoa bóp bóp, ân cần hỏi:

– Bà bà ho khan bị bệnh lợi hại như vậy, tại sao không đi tìm đại phu nhìn qua một chút?”

Đôi bàn tay của hắn đang dùng thủ thuật mát xa của thời hiện đại nắn bóp trên lưng của Kim hoa bà bà, thân thể bà bà run lên một cái, đôi bàn tay kia ở trên lưng mình nhẹ nhàng xoa bóp, tê dại thoái mái giống như đang lan tỏa khắp người, khi hai tay hắn đưa xuống ngang eo bên dưới xoan nắn nhè nhẹ, hạ thân Kim hoa bà bà bất chợt ngứa ngáy nóng dần lên, hai mắt sáng như ánh sao, liếc nhìn Trương Siêu Quần, thấy hắn hai mắt trầm tĩnh, trong suốt không chút tì vết, bà bà quay đầu trở lại, run run nói:

– Người gì bệnh cũ, đại phu tầm thường thì làm sao biết được mà trị liệu? A Ly ngươi lấy thuốc cho bà bà uống.

Trương Siêu Quần vừa khẽ vuốt phía sau thắt eo của Kim hoa bà bà, vừa đắc ý cười thầm:– Người già sao? Cách cái áo, cảm giác tấm lưng bóng loáng nhẵn nhụi cũng không kém gì cô nương 17-18 tuổi cô nương! Hắn tưởng tượng vị này võ lâm đệ nhất mỹ nữ băng cơ ngọc cốt, trong tim không khỏi phanh phanh nhảy loạn lên, nên chẳng dám sỗ sàng thêm nữa, liền thu rút về.

Kim Hoa bà bà là nhân vật cỡ nào, lập tức nghe ra nhịp tim đập của hắn, liền quát lên:

– Tiểu tử ngươi làm sao vậy? Tại sao tim đập rối loạn cả lên?

Trương Siêu Quần ngẩn người ra, vội vàng nói:

– Nơi này đâu đâu cũng có tử thi, vãn bối….vãn bối có chút sợ sệt, không bằng chúng ta đi khỏi đây thôi!

Kim Hoa bà bà ừ một tiếng, không hề sinh nghi, nói:

– Quân Mông Cổ bị thiệt thòi lớn như thế, nhất định sẽ quay trở lại, chúng ta đi!

Trương Siêu Quần âm thầm thở dài nhẹ nhỏm, nguy hiểm thật! Ở trước mặt Kim Hoa bà bà, sơ ý một chút thì dễ dàng bị lộ, Kim Hoa bà bà vì tránh né Minh giáo Ba Tư phái người tới tìm, nên không tiếc che khuất chính mình dung nhan tuyệt thế, nếu là phát hiện mình nhìn ra bên trong nội tình, nắm chắc là sẽ giết người diệt khẩu, đây chính là thời cổ xưa, trong chốn giang hồ thì cái chết đến rất lẹ làng nhanh chóng mà không cần phải đưa ra phán xử.Vẫn phải cẩn thận một chút mới được, chưa chiếm được tiện nghi, ngược lại đã mất cái mạng nhỏ rồi, còn Chu chỉ Nhược… còn Triệu Mẫn Mẫn… còn Tiểu Chiêu… còn Ân Ly… chẳng phải là trở thành quả phụ sao?

– Bà bà, chúng ta là giờ sẽ đi nơi nào?

Đi một đoạn đường, tới một cái chợ, kiếm một cái quán trọ thuê hai gian phòng, khi Kim Hoa bà bà dặn dò Trương Siêu Quần đi thuê chiếc xe ngựa, Trương Siêu Quần liền hỏi.

– Việc của ta xong xuôi, đương nhiên là về đảo Linh Xà.

Trương Siêu Quần biết đảo Linh Xà là một tiểu đảo hoang vắng, trên đảo cũng không ai ở, thuần túy chính là thế giới nguyên thủy, tuy nói có một lớn, một nhỏ hai cái mỹ nhân làm bạn, nhưng chỉ sợ sau khi đi tới đảo Linh Xà, đốn củi nấu nước cũng còn chưa nói gì, kinh khủng hơn là có thể sinh hoạt thiếu thốn như người nguyên thủy, điều đó thực sự là đáng sợ, cũng không thể nào với vóc dáng mới 18 tuổi liền đi ẩn cư! Trương Siêu Quần nghĩ như vậy, không khỏi bắt đầu nảy sinh ý tưởng rút lui tìm cách tháo chạy.

Sau khi thuê xe ngựa, đặt cọc ngân lượng, ước định thời gian sáng mai, Trương Siêu Quần quay trở về quán trọ, thì thấy hai tên tửu bảo đang khiêng một cái thùng tắm bằng gỗ, chuyển đến gian phòng Kim Hoa bà bà, hắn không gặp Kim Hoa bà bà cùng A Ly đâu hết, trong lòng thắc mắc, hỏi tên tửu bảo, thì nghe tên tửu bảo trả lời:

– Vừa lúc nãy lão bà bà kia nói muốn tắm rửa, gọi chúng ta chuẩn bị cái bồn tắm cùng nước nóng, hai vị đó đã đi ra bên ngoài chợ mua đồ, chắc không lâu sẽ quay về.

Trương Siêu Quần ngẩn người ra thầm nghĩ: tắm rửa? Trong đầu lập tức tưởng tượng ra thân thể trần truồng của đại mỹ nhân đang tắm! Lúc Đại Ỷ Ty vừa mới tới đỉnh Quang Minh bái kiến Dương Đỉnh Thiên, vừa bước vào đại sảnh, nhất thời cả sảnh đường rực rỡ, nhan sắc của nàng chiếu sáng rực rỡ không gì tả nổi, Tạ Tốn cũng vậy, Phạm Dao cũng vậy, hoàn toàn đối với nàng chân thành ngưỡng mộ, trong Minh giáo Tạ Tốn, Dương Tiêu Và Phạm Dao, là những mỹ nam tử hiếm thấy, ai cũng là mắt cao hơn đầu, nhưng khi Đại Ỷ Ty vừa đến, Phạm Dao lập tức liền ngây dại, hắn không hiểu võ lâm đệ nhất mỹ nữ này đến tột cùng là dáng dấp ra sao?

Trương Siêu Quần trong lòng tim nhảy mạnh không ngừng, như con vậy thỏ, cũng không còn cách nào duy trì trấn tĩnh, hơi suy nghĩ, một cái ý nghĩ lớn mật từ đáy lòng tự nhiên sinh ra……

Đại Ỷ Ty giả dạng Kim Hoa bà bà, rất khó phân biệt ra được, thế nhưng luôn không khả năng sử dụng thuật dịch dung toàn thân đều biến thành giống như trên mặt, đầy những nếp nhăn! Nếu áo nàng một khi thoát ra, cái kia da thịt thân thể không phải lập tức hiển lộ chân thực ra sao?

Nghĩ tới đây, Trương Siêu Quần tim lại đập nhanh hơn, quan sát chung quanh, gian phòng này thật là đơn sơ, đằng sau bức bình phong có dây màn treo quần áo sao? Đại Ỷ Ty khi tắm rửa thì nhất định phải lấy quần áo, nơi đó không thể giấu người được, xà nhà phía trên đúng là một lựa chọn phi thường tốt, nhưng đáng tiếc chính là Trương Siêu Quần lại không có khinh công để phi thân lên! Nếu không có lên cao nổi! Chỉ còn có một chỗ cuối cùng có thể được…

Đó là bên dưới đáy giường

Chương 19: Nhìn Trộm Đại Ỷ Ty Tắm Rửa (2)

Dưới đáy giường tuy rằng an toàn, Trương Siêu Quần là người lính đặc công chuyên nghiệp, ẩn nấp là chuyện bình thường như cơm bữa, mặc dù là ở trong hoàn cảnh cực kỳ ác liệt, cũng có thể thời gian dài không có động đậy tay chân, chớ nói chi là ở dưới đáy giường của đại mỹ nhân, nhưng ở dưới gầm giường, tầm mắt quá thấp, khó có thể nhìn thấy tới cái thùng tắm bằng gỗ, hữu tư tả nghĩ, trái lo phải nghĩ, thì đã chợt nghe từ bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Trương Siêu Quần cả kinh, vội vàng chui vào gầm giường.

Một tiếng cọt kẹt cánh cửa mở ra, hóa ra là hai tên tửu bảo của quán trọ, mỗi người xách theo một vại nước đi vào, nhiệt khí bốc hơi, đem nước sôi đổ vào bên trong thùng nước tắm, rồi khép cửa đi ra ngoài.

Trương Siêu Quần quan sát thấy dưới đáy giường cũng khá kín đáo, nên khá yên tâm, thêm vào cái màn giường buông rủ xuống chạm tới sàn nhà, vừa vặn có thể che khuất chính mình, hắn mừng rỡ trong lòng, ước chừng vừa qua 1 khắc ( 1 khắc = 15 phút), thì hai tiếng chân bước mềm mại truyền đến, khi nghe đến trước cửa gian phòng, Trương Siêu Quần biết Đại Ỷ Ty võ công cao cường, đương nhiên phản ứng rất là nhạy cảm nhanh lẹ, hắn lập tức điều tiết lại hơi thở, tiến vào trạng thái của người lính đặc công ẩn nấp.

Chẳng quabao lâu, nghe được tiếng Đại Ỷ Ty nói:

– A Ly, ngươi ở ngoài cửa bảo vệ, không cho bất cứ người nào đến.

A Ly giòn tan đáp:

– A Ly đã biết.

Đại Ỷ Ty ừ một tiếng, đóng lại cửa phòng, đi tới trước thùng tắm bằng gỗ, đem những cánh hoa vừa mua ở chợ, tung vào ở trên mặt nước, nhiệt độ nước nóng bốc hơi mù mịt, hương thơm của hoa tràn ngập khắp gian phòng, làm cho tâm trí của người rất là sảng khoái.

Trương Siêu Quần ở dưới gầm giường nhích dần từng phân một ra được một chút, vừa đủ tầm nhìn hướng về phía Đại Ỷ Ty nhìn ngắm, cũng may là nàng đang quay lưng lại nên không hề phát hiện ra hắn, không lâu lắm, chỉ thấy Đại Ỷ Ty đi tới phía trước cửa sổ, ngưng thần quan sát một lúc, mới kéo tấm màn che lại, chậm rãi đem áo ngoài cởi xuống, vắt qua trên chiếc ghế tròn, xoay người đi tới trước tấm bình phong có dây treo quần áo, cởi ra cái áo mỏng bên trong…

Cái áo từ trên bờ vai ngọc ngà chậm rãi lướt xuống, Trương Siêu Quần rõ ràng nhìn thấy Đại Ỷ Ty mặc trên người chính là cái yếm màu vàng nhạt, đôi bầu vú nhô thật cao như muốn đẩy cái yếm bung ra, lộ ra ở bên ngoài phân nửa bộ ngực mềm mại, trắng tinh khiết như tuyết, trong suốt như ngọc long lanh, trên đỉnh đầu của hai bầu vú kéo căng cái yếm, mé trên hiện ra khe rãnh thật sâu chính giữa hai vú mơ hồ có thể thấy được, thân dưới của nàng mặc cái nội khố bằng tơ mỏng màu màu vàng nhạt, bên dưới mảnh vải ngắn nhỏ là một đôi đùi đẹp tròn đầy, tỉ lệ cân xứng toàn bộ cơ thể đạt đến sự kết hợp hoàn mỹ, dùng từ tiên nữ vóc người để hình dung không có chút nào quá mức.

Một chút thoát tục, một phần thần bí….

Đại Ỷ Ty lại đem cái yếm màu vàng nhạt chọc người nhấc lên, một đôi bầu vú vun đầy hình trái lê hiện ra, tuy rằng không là quá lớn, nhưng vô cùng kiều đĩnh mê người, đường cong của bầu vú không có chút nào dấu hiệu rủ xuống, đặc biệt là trên đỉnh ngọn núi, hai đầu núm vú màu đỏ tươi của hoa anh đào đầu xuân.
Trương Siêu Quần lập tức hơi thở gấp gáp lên, lúc này Đại Ỷ Ty nửa người trên hơi ngửa ra sau, mái tóc mây đen như thác nước tõa ra,đường cong hoàn mỹ, tư thái thân thể bày ra làm Trương Siêu Quần hầu như muốn nghẹt thở, nàng đang khom sống lưng xuống, giờ khắc này lập tức khôi phục dáng người vốn có, bờ lưng thẳng tắp, linh lung đường cong, chậm rãi thanh thoát đem cái nội khố nỏng manh trên người cởi xuống, Trương Siêu Quần vừa nhìn đến lập tức sững sờ.

Khi Đại Ỷ Ty rút đi tấm vải nội khố thì Trương Siêu Quần đã là nín thở, yểu điệu tư thái, xinh đẹp không gì tả nổi, đây là nữ nhân đã hơn 40 tuổi sao!

Mềm mại da thịt, trong trắng lộ hồng, trắng nõn nhẵn nhụi, lúc này nếu có Đinh Mẫn Quân đứng bên cạnh đối chiếu với làn da thì cũng sẽ bị ảm đạm phai mờ, không cần nói đến Đinh Mẫn Quân, ngay cả A Ly, 12- 13 tuổi tiểu cô nương, da thịt cũng không thể so sánh với độ trắng noãn làn da của Đại Ỷ Ty!

Trời ạ! Hơn 40 tuổi, còn có thể duy trì thân thể đến tốt như vậy, nghĩ đến năm xưa, khi nàng còn là thiếu nữ xuân thì, lúc đến trên đỉnh Quang Minh, làm sao chẳng kinh diễm tứ bề hào kiệt!

Tại sao! Tại sao? Tại sao không cho ta xuyên qua thế giới này sớm hơn a! Nếu như là xuyên qua sớm hơn mười mấy năm, chắc chắn là ta phải chận giữa đường tìm Hàn Thiên Diệp giết đi, sau đó chính mình giả mạo hắn, đi tìm Dương Đỉnh Thiên, dũng mãnh chấn động kinh thiên, hiện ra ta là Trương Siêu Quần mị lực, đem võ lâm đệ nhất mỹ nữ này chinh phục xong rồi!

Trương Siêu Quần lại cúi đầu sát xuống, Đại Ỷ Ty chậm rãi lui ra đôi chân ngọc, hắn nhìn chăm chú chằm chằm không chớp mắt giữa hai chân nàng, đôi mắt hắn chậm rãi tiếp cận chốn đào nguyên mỹ lệ, vị trí u cốc thần thánh lập tức bại lộ ở trước mắt Trương Siêu Quần, hình tam giác màu đen xanh um, nơi chính giữa màu đen rừng rậm là hẻm núi sâu thẳm, hai bên màu đỏ nhạt mềm mại đầy đặn chất thịt của cặp môi nhỏ, giống như cửa ngọc môn đóng khép chặt lối vào, nhưng rồi lại như ẩn như hiện cửa miệng lối vào rất là nhỏ bé: lối vào thánh địa đây sao? Nơi này là đã sinh ra Tiểu Chiêu nữ nhân? Trong nháy mắt, Trương Siêu Quần thấy mình liều mạng cũng rất là đáng giá, Đại Ỷ Ty tư thái thướt tha xinh đẹp, mềm mại trắng nõn da thịt, vạn nhất dùng lời nói là không có cách nào hình dung tả hết.

Đại Ỷ Ty sau khi cởi sạch quần áo, bước ra nhảy vào thùng tắm, bọt nước nhè nhẹ vang lên, trong phòng dưới ánh sáng ảm đạm…..Trong thời hiện đại, Trương Siêu Quần là người bôn ba tứ xứ, bản thân yêu cầu tố chất bạn gái cũng khá cao, người đẹp nào lại không thấy qua, hơn nữa, từ năm đầu cấp 3 đã bắt đầu lén lút xem phim xx và sách báo khiêu dâm, gộp lại có thể đầy một ngăn tủ, cũng coi như là kiến thức rộng rãi, nhưng Đại Ỷ Ty đẹp đến mức tận cùng như vậy, đúng là lần thứ nhất hắn nhìn thấy, nếu hắn không phải là người lính đặc công siêu giỏi có định lực vô cùng tốt, chỉ sợ hiện tại đã thở hổn hển như trâu, bị Đại Ỷ Ty phát hiện từ lâu rồi.

Khi thân thể xinh đẹp Đại Ỷ Ty hoàn toàn ngâm hết vào trong nước, Trương Siêu Quần trong lòng cực kỳ thất lạc, phảng phất mất đi một cái cái quí giá, nhưng đường cong phần gáy trần trắng nõn tuyệt phần giống như cổ thiên nga của nàng, vẫn làm cho tên tiểu tặc này cực kỳ kinh hãi.

Hạ thân, dương v*t cứng rắn như sắt, trên mặt đỏ bừng bừng, con mắt không chớp nhìn chằm chằm sương mù hơi nóng bốc hơi trong thùng tắm, khi cánh tay ngọc khẽ giương cao lên, khiến người ta cảm thấy mình như đang lạc vào trong Tiên cảnh.

Con mẹ nó, tầm nhìn bị hạn chế quá bức xúc! Trương Siêu Quần giờ khắc này hận không thể có thể như Tôn Ngộ Không biến thành một con ruồi, tiến vào trong thùng nước tắm, chiu vào bên dưới cái âm hộ nàng cố gắng xem cho đã đôi mắt một phen phong cảnh tươi đẹp.

Nhưng, hắn đang xuyên qua đến thế giới võ hiệp, chứ không phải là xuyên qua thế giới thần thoại.

Hô hấp, trong lúc vô tình trở nên ồ ồ, nhưng Trương Siêu Quần không hề hay biết, nước bọt từ khóe miệng từ từ một bên chảy xuống…

“Rào…rào ”

Tiếng nước chấn động vang lên từ trong thùng nước tắm, một thân thể mềm mại phóng lên trời, thân hình mau lẹ, thật nhanh bay đến trên cái ghế tròn quơ tới quần áo, lập tức choàng phủ lấy thân thể xinh đẹp.

– Đi ra!

Giọng nói lạnh như hàn băng.

Trương Siêu Quần thân thể run lên, trong lòng lạnh lẽo một mảnh…

Chương 20: Nhìn Trộm Đại Ỷ Ty Tắm Rửa (3)

Mồ hôi lạnh lập tức tươm ra thấm ướt cái áo, trốn ở gầm giường dưới nhìn lén nhân gia rửa ráy, lại bị bắt tại trận! Cũng…nhục thật..

Giả như là người bình thường thì cũng không nói gì, ghê gớm chính là vừa rồi hắn khóc bát nháo, náo loạn một hồi, còn xin đi theo phụ giúp chân tay cho người…

Đại Ỷ Ty không phải là người bình thường, mà là Tử Sam Long Vương ở Trung Nguyên, thánh nữ tổng giáo Minh giáo Ba Tư, lòng dạ độc ác tuy rằng không bằng Diệt Tuyệt sư thái của phái Nga Mi, nhưng tuyệt đối cũng không thua kém gì.

Trương Siêu Quần thân thể run lên, hắn là thằng lính đặc công, chứ không phải là siêu nhân, làm cách nào đi nữa cũng đánh không lại Tử Sam Long Vương.

Bất đắc dĩ, Trương Siêu Quần mặt trắng môi xanh chui ra, trên khuôn mặt biểu hiện phức tạp sự sợ hãi và xấu hổ đan xen lại với nhau, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nếu như Đại Ỷ Ty muốn giết mình, chắc chắn là trốn không thoát, trước mắt chỉ có…

“Cạch..!”

Trương Siêu Quần chân chưa đứng vững, lập tức liền quì trên đất, run giọng nói︰

– Bà bà, xin tiến bối tha thứ cho vãn bối đi, lần sau tuyệt đối không dám.

Đại Ỷ Ty toàn thân là đầy nước, ** đứng im lìm ở nơi đó, trên người chỉ phủ một cái áo choàng, bên trong, toàn thân trần truồng không có kịp mặc gì, cái áo choàng đơn bạc ở ngoài bị thấm nước, cùng trong suốt cũng không khác gì là không mặc, càng tôn thêm đường cong lồi lõm trên người, trái lại càng thêm tràn ngập mê hoặc khác thường, cái áo chòang miễn cưỡng che khuất nửa người trên, bờ vai trắng như tuyết cùng cặp đùi thon dài xinh đẹp vẫn còn lộ ở một bên ngoài, chỉ che lại được nữa phần cái mông căng tròn, thấp thoáng một phần đám lông đen ở cái âm hộ dính đẩm nước, nên đen nhánh long lanh cứ xuất hiện như làm khó ánh mắt người, Trương Siêu Quần lần thứ hai nhìn thấy lại: sững sờ!

– Tiểu tặc! Ngươi… ngươi quay mặt vào trong…!

Đại Ỷ Ty tu phẫn nộ quát.

Nàng làm sao cũng không nghĩ ra, tên tiểu tử này lớn mật, dám lén lút trốn ở dưới đáy giường trong phòng nhìn lén mình!

– Xin…

Trương Siêu Quần thấy Đại Ỷ Ty không có lập tức giết mình, trong lòng hơi an tâm một chút, lật đật xoay người lại…

Thật ra Đại Ỷ Ty đâu có thiện nhân đến mức không lập tức giết hắn ngay, chẳng qua là tại cái áo choàng kia, nếu chuyển động thân mình thì bất tiện, nếu chỉ cần động tác nhúc nhích, ở bên dưới cái âm hộ sẽ liền lộ liễu toàn bộ không che giấu được…

Phía sau lưng truyền đến tiếng sột soạt, Trương Siêu Quần biết nàng đang mặc lại vào quần áo, trong lòng bỗng nhiên thất lạc, vừa rồi Đại Ỷ Ty thân mang áo ướt, vóc người linh lung lồi lõm tuyệt mỹ, vòng eo thướt tha uyển chuyển, hai chân thon dài tràn ngập co dãn, trước đôi bầu vú, hai đầu núm vú đỏ bừng tươi rói, đừng nói là hắn, thời khắc này ngay cả Liễu Hạ Huệ* có mặt, cũng không thể bảo trì cái gì …đàn bà ngồi trong lòng mà vẫn không loạn!

*( Liễu Hạ Huệ (720 TCN- 621 TCN), tên thật là Triển Cầm, tên tự là Quý, người đất Liễu Hạ, nước Lỗ, thời Xuân Thu, nổi tiếng là một chính nhân quân tử. Liễu Hạ Huệ một hôm dừng chân nghỉ qua đêm trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ này bị cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo mình ra khoác lên người cô ta rồi ôm vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm.Lại có lần Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, đi cả quãng đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ không hề liếc ngang liếc dọc lần nào.)..

Nhanh chóng Đại Ỷ Ty mặc xong quần áo, hắn chỉ nghe bên tai phong thanh vù vù, trên lưng bị căng cứng, thì ra đã bị nàng xách lên, thân thể theo sát người hắn giống như cưỡi mây đạp gió, bay ra ngoài về phía cái thùng tắm bằng gỗ.

“ Tủm..”

Một tiếng vang lên, cả người hắn bị quăng lọt vào bên trong thùng nước tắm.

“Ặc..ặc.. khục…”

Trương Siêu Quần uống hết mấy ngụm nước, cuống quít bò ra, hắn cũng không biết, từ trong ngực áo của hắn, có một cái bình nhỏ mà hắn lượm được từ trong cái miếu đổ nát, đồ vật của tên hái hoa đạo tặc lúc bỏ chạy còn để rơi lại, văng ra rơi vào trong đáy thùng nước tắm.

– Bà bà tha mạng a! Vãn bối là vô tình..chỉ là vô tình….

Trương Siêu Quần trên mặt bị ngẹn nước đến đỏ chót, lên tiếng xin tha mạng.

Ngoài cửa Ân Ly đang ngoan ngoãn đang canh chừng cẩn mật, chợt nghe được trong phòng có động tĩnh, lớn tiếng hỏi vọng và︰– Bà bà, phát sinh ra chuyện gì vậy?

Đại Ỷ Ty đáp︰

– Không có chuyện gì, ta đụng cái ghế, con cứ bảo vệ ở bên ngoài là được.

– Há, con biết rồi… bà bà!

Đại Ỷ Ty căm tức vô cùng Trương Siêu Quần đang thật là nhếch nhác chật vật trước mắt, nhỏ giọng quát lên︰

– Tiểu tặc… ta vốn còn muốn tìm cho ngươi một cao thủ ngoại công thu ngươi làm đồ đệ, để sau này vì người nhà báo thù, nhưng ngươi hôm nay lại dám làm ra chuyện vô sỉ như vậy, ta phải giết ngươi, miễn hậu hoạn sau này trong chốn võ lâm lại sản sinh thêm một thứ đồ vô sỉ bất lương!

Nói xong Đại Ỷ Ty bước nhanh về phía trước, thân hình mạnh mẽ, hoàn toàn không có dáng vẻ lụ khụ vẻ già nua, lòng bàn tay hướng về trên đỉnh đầu Trương Siêu Quần chộp tới.

Trương Siêu Quần thấy nàng thật sự muốn giết, sợ đến hồn phi phách tán, từ trên mặt đất nhảy lên, sử dụng Tiệt quyền đạo chống trả, nhưng hắn ngoại công tuy mạnh, nhưng làm sao đấu thắng nội công cao thủ, Đại Ỷ Ty cho dù không cần sử dụng đến tuyệt học, mười tênTrương Siêu Quần cũng không phải là đối thủ…

” Cụp…!”

Đại Ỷ Ty một chưởng chụp xuống, cánh tay Trương Siêu Quần đón đỡ, lập tức cánh tay hắn tê rần đau như là trật khớp, hắn đau đến mức cổ họng muốn la to lên, Đại Ỷ Ty đã tính tới điều này, dáng người quỷ mị nghiêng người phóng tới, một bàn tay lạnh lẽo đã bịt lại miệng của hắn, đồng thời một bàn tay khác đã điểm vào huyệt đạo ở trước ngực hắn.

Trương Siêu Quần liền cảm giác được có một luồng sức mạnh như kim đâm từ bên ngoài cơ thể tiến vào bên trong, chớp mắt liền giống như trúng độc khuếch tán lan tràn ra, toàn thân đau nhức, không thể động đậy chân tay được.

Này! Này…cái này đúng chính là trong truyền thuyết võ hiệp là công phu điểm huyệt rồi! Trương Siêu Quần trước giờ chỉ có xem trong ti vi phim võ thuật mới biết là có tuyệt chiêu kỳ diệu như thế, vạn lần không nghĩ tới chính mình xuyên qua đi tới thế giới võ hiệp, mới có mấy ngày liền đã nhìn thấy, hơn nữa còn là bị áp dụng ngay trên thân thể của mình mới ác…

– Đại Ỷ Ty! Xin tỷ tỷ đừng động thủ, tiểu đệ có lời muốn nói!

Lo cho tính mạng của mình, Trương Siêu Quần cũng không kịp suy nghĩ nhiều như vậy, kiên quyết không thể để bản thân mình vừa mới mới vừa xuyên qua thế giới Ỷ Thiên mới mấy ngày, liền bị người ta lấy mạng, nếu không nói ra chuyện kinh thế hãi tục mà hắn biết trước, thì làm sao trấn áp được này nữ nhân Ba Tư này!

Bàn tay của Đại Ỷ Ty dừng ngay lại ở giữa không trung, khó mà tin nổi nhìn tên tiểu tặc này…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau