TÂN Ỷ THIÊN ĐỒ LONG KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tân ỷ thiên đồ long ký - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mang Theo Mỹ Nữ Xuyên Qua

– 008… 008, mục tiêu ở hướng Đông Nam, tọa độ 43, kinh độ và vĩ độ xx, nghe được xin trả lời! Nghe được xin trả lời!

Bên trong bộ đàm truyền đến giọng nói trẻ trung của một cô gái nhẹ nhàng vui tươi.

– Đây là 008, đã nghe được!

Âm thanh tuy rằng vui tươi, nhưng Trương Siêu Quần lại vô cùng phiền muộn cầm trong tay ống nói bộ đàm, con mẹ nó, truy đuổi theo suốt hai ngày, bóng người cũng không thấy, có thể là thoải mái sao?

Hắn chán nản nói tiếp:

– Chẳng qua là không có hệ thống tự động định vị vệ tinh lần theo, nên không thể nào xác thực vị trí được vị trí mục tiêu! Lần này thật sự …chắc thua rồi!

– Hừ..tôi nói cho anh biết Trương Siêu Quần, nếu như anh để cho di vật quốc gia này mất dấu, thì anh chuẩn bị trở về nhà ăn đòn đi!

Bên trong bộ đàm âm thanh đột nhiên biến đổi, thanh âm này tuy rằng cũng là giọng nữ, cũng là êm tai, nhưng Trương Siêu Quần nghe qua liền nổi da gà toàn thân..

– Ủa…bà xã, làm sao tự nhiên giọng nói kia lại biến thành bà xã? Vừa lúc nãy anh mới nghe giọng nói hiền dịu lắm mà? Ai dám làm phiền đến bà xã phải đích thân xuất hiện vậy?

Trương Siêu Quần lập tức thay đổi giọng nói, thoáng chốc trở nên tinh thần …phấn chấn.

– Này đừng có giỡn hớt, cà lơ phất phơ với tôi! Hiện tại tôi đang là tổ trưởng kiêm thủ trưởng của anh, nghiêm túc một chút đi!

Bên trong bộ đàm âm thanh trở nên nghiêm túc cực kỳ:

– Di vật quốc gia bị mất, bộ trưởng rất tức giận, cũng đã kinh động đến lãnh đạo cấp cao, anh là người đã được tặng huân chương chiến công hạng 1, nhất định phải bảo vệ được vinh dự đó, vì lẽ đó nếu như phải liều cái mạng của mình cũng phải đem di vật quốc gia đó đoạt lấy mang về về!

– Thủ trưởng yên tâm, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!

Trương Siêu Quần bất đắc dĩ, bất quá đây là hắn đang tự ép buộc chính mình tinh thần phấn chấn lên, cả đời này của hắn niềm tự hào đồng thời cũng bi ai nhất, chính là cưới phải một người phụ nữ mạnh mẽ làm vợ, hơn nữa còn là thủ trưởng của mình! Trưởng ban 9 lực lượng đặc công Cố Ngưng Hề!

Tựa hồ ngoài việc phải hoàn thành những nhiệm vụ của quốc gia, tất cả chuyện khác đều không có quan hệ gì đối với cô, đối với ai cũng đều là lạnh lùng như vậy, đặc biệt là đối với mình, lại càng thêm nghiêm ngặt!

Huân chương chiến công, tượng trưng cho thành tích xuất sắc nhất, ưu tú của lực lượng đặc công, cũng chính là dựa vào đặc thù vinh dự này, nên hắn mới có thể lấy được con gái của Bộ trưởng bộ quốc phòng kiêm thủ trưởng của trưởng ban 9 trưởng đặc công là Cố Ngưng Hề! Cũng bởi vì như vậy, mà từ đó hắn không thể đi ra ngoài dám hái những bông hoa mềm mại xinh đẹp khác! Thật là bi ai!

Càng tức giận hơn, từ lúc kết hôn, cô không để cho hắn chạm vào thân thể của cô, Trương Siêu Quần tức giận mà không dám nói gì, không để cho mình chạm, lại không cho phép chính mình đi ra ngoài tìm thú vui, đây là cái gì đạo lý gì vậy? Người đời nói, hôn nhân chính là phần mộ của ái tình, quả thế, hôn nhân đối với hắn, chính là một sợi dây gông xiềng vô hình!

Trương Siêu Quần thậm chí có lúc suy nghĩ, cô không thèm để ý đến hắn cũng có thể là bởi vì mệnh lệnh của cha cô bắt phải gả cho hắn, chứ nếu không phải vậy, thì làm sao cô không để cho mình chạm vào thân thể cô đây?

Lắc lắc đầu, đem những ý niệm bỏ rơi phía sau, Trương Siêu Quần chuẩn bị tắt bộ đàm, thì từ bên trong ống nói bộ đàm truyền đến giọng nói thật nhỏ nhẹ, Trương Siêu Quần cố gắng lắng nghe đó là:

– Anh phải cẩn thận đó.

Trương Siêu Quần rất hoài nghi mình nghe lầm, muốn xác nhận lại có phải là giọng của Cố Ngưng Hề không? Thì phát hiện đối phương phía trước, nên phải gián đoạn cuộc trò chuyện.

Tự giễu mình cười cợt, Trương Siêu Quần từ trong chiếc túi đeo ở thắt lưng lấy ra hệ thống định vị vệ tinh cá nhân, chuẩn xác tìm tới phương hướng ở trong khu rừng rậm nhiệt đới, lập tức không chần chừ nữa, chạy nhanh hết tốc độ hướng về cánh rừng nhiệt đới trước mặt.

Mãi đến khi màn đêm buông xuống, ánh trăng trong sáng rọi chiếu lấm tấm vào trên mặt đất, Trương Siêu Quần mới đến chỗ cần đến, đồng thời căn cứ vào vị trí định vị trước đó đặt ở trên di vật quốc gia, cuối cùng cũng coi như tìm tới mục tiêu, kẻ ăn trộm di vật quốc gia!

Trương Siêu Quần không dám kinh động đến tên trộm, có thể làm cho hắn bám theo theo đến tận ba ngày hai đêm liền thì không phải là nhân vật tâm thường, xuyên thấu qua kẻ lá của bụi cây có thể nhìn thấy tên trộm kia tựa hồ đang ngồi ăn uống, ánh lửa cháy rất thấp, Trương Siêu Phàm thầm nghĩ: Xác thực rất chuyên nghiệp!

Lặng gỡ cái ba lô trên vai, ngồi thấp xuống từ bên trong lấy ra liên tiếp từng đoạn sắt thép tháo rời, hai tay hắn tiến hành lấy một loại động tác với tốc độ khiến người ta nhìn hoa cả mắt, nếu như có kẻ chuyên nghiệp ở đây, nhất định sẽ giật nảy cả mình, dùng tốc độ này lắp ráp khẩu súng bắn tỉa bán tự động nếu như không có rõ như trong lòng bàn tay cấu tạo của súng, thì tuyệt đối không thể nào lắp ráp nhanh như thế.

Tầm 30 giây không tới, Trương Siêu Quần đã ráp xong khẩu súng bắn tỉa, không sai, hắn muốn một phát một giải quyết gọn tên trộm này, từ khoảng cách 50 mét, nếu như không giết chết hắn, Trương Siêu Quần nhất định không thể lại lại được di vậy quốc gia kia, bằng vào tốc độ rất nhanh của tên ăn trộm, Trương Siêu Quần tự nhận mình không bằng hắn, tốc độ đó nếu so sánh với ngay cả đệ nhất trong giới sát thủ “Gió lạnh” cũng không theo kịp.

Trương Siêu Quần đang để khẩu súng lên trên giá đỡ, nhưng bỗng cảm thấy một vật lạnh lẽo vững vàng dí vào ở trên đầu hắn, trong lúc nhất thời hắn lạnh người đổ mồ hôi, theo kinh nghiệm nhiều năm của người linh đặc công, hắn biết đây là nòng súng của một khẩu súng ngắn, hơn nữa người dùng khẩu súng ngắn này là một phụ nữ!

Quả nhiên, lập tức liền nghiệm chứng ý nghĩ của hắn, chỉ nghe đối phương lạnh lùng nói:

– Đem khẩu súng trên tay anh ném ngay, giơ tay lên!

Trương Siêu Quần nghe được thanh âm này hơi sững sờ, gió đêm kéo tới, đối phương chẳng khác nào chim Hoàng Anh rời tổ, giọng nói ở sát bên người hắn truyền đến một mùi thơm say đắm lòng người, mùi hương thơm của một cô gái, rõ ràng là một cô gái còn rất trẻ! Quan trọng là giọng nói của cô không phải là người Trung Quốc.

Trương Siêu Quần lúc này mới chú ý ra vị trí nơi tên trộm ngồi ăn uống nghỉ đã không cón bóng người, nói cách khác khẩu súng đang chĩa vào đầu hắn từ phía sau này chính là tên ăn trộm đó….

Chỉ là cô gái ăn trộm này làm sao phát hiện được mình, Trương Siêu Quần không nghĩ ra, chỉ đành phải dựa theo lời cô gái, đem bán khẩu súng bắn tỉa trong tay ném ra ở trên mặt đất, hai tay đặt ở đỉnh đầu.

Hắn vẫn không nhịn được sự thắc mắc nên hỏi:

– Tôi có một vấn đề không biết cô có thể giải đáp cho tôi biết không?– Tôi thấy không cần phải trả lời vấn đề với một kẻ sắp chết…

Giọng của cô gái này đầy vẻ chết chóc.

– À.. cô nói là tôi sắp chết, nhưng hiện tại còn chưa chết mà!

Trương Siêu Quần biết là cô gái này đã có ý muốn ra tay, nên vội vàng nói:

– Với lại cô cũng không nên để cho tôi chết không nhắm mắt chứ!

Cô gái tựa hồ chần chờ một chút rồi nói:

– Được, tôi có nghe nói là người Trung Quốc nếu chết không nhắm mắt, thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua, vì cũng không mốn để anh biến thành con quỷ quấn quít lấy tôi, nên tôi cho anh một cơ hội cuối cùng.

Trương Siêu Quần cười haha nói:

– Người đẹp thật cực kỳ có tấm lòng lương thiện à!

– Hừ..đừng có gọi tôi là người đẹp, tôi có tên tuổi, Đỗ Lôi Ti!

Cô gái hình như nghe lối xưng hô của Trương Siêu Quần bất mãn, dí mạnh nòng súng vào đầu hắn, lần này thật sự làm Trương Siêu Quần giật mình.

Hắn vội vàng nói:

– Cô à đừng kích động, cẩn thận cò súng đấy, tôi vẫn chưa có hỏi về vấn đề của tôi, nếu như tôi chết không nhắm mắt, thì thật sự sẽ tìm đến cô, mỗi ngày đều quấn quít lấy cô, lúc cô ngủ quấn quít lấy cô, khi cô đi nhà vệ sinh tôi cũng quấn quít lấy cô, lúc cô tắm rửa cũng quấn quít lấy cô, lúc cô cùng chồng nằm ngủ tôi cũng quấn quít lây cô luôn! Tôi sẽ có mặt khắp nơi với cô!

– Im..im đi, tôi biết rồi, anh không nên quấn quanh tôi nữa, hỏi vấn đề gì thì mau đi!

Đỗ Lôi Ti tựa hồ cũng rất kiêng kỵ những điều quái gở trong những lời đồn đại của người Trung Quốc, âm thanh trở nên hơi run rẩy, nòng súng ghim vào đầu Trương Siêu Quần cũng thoáng rời ra một chút.

– Hì.. như vậy mới phải chứ, xã hội dung hòa, chú ý là chính cô tình, tôi nguyện, hiện tại chúng ta song phương đều lùi nhường một bước, tôi cũng không thừa nước đục thả câu, vậy bây giờ tôi nhé!

Trương Siêu Quần nín cười nói tiếp:

– Tôi có thể hỏi một câu ngoài lề chút? Cô thật sự tên là Đỗ Lôi Ti?

– Đúng, làm sao? Tên của tôi kỳ quái lắm hả?

Đứng ở phía sau, Đỗ Lôi Ti tựa hồ rất khó hiểu Trương Siêu Quần tại sao đột nhiên hỏi như vậy.– Không có chuyện gì..không có chuyện gì, tôi bắt đầu vào vấn đề chính đây!

Trương Siêu Quần trong lòng nghỉ thầm bộ không còn cái tên nào khác để đặt hay sao? Dựa vào cái tên của cô gái này thật là cứng rắn mạnh mẽ, hắn cố nén cười, giả vờ nghiêm túc nói:

– Đỗ Lôi Ti, câu tôi muốn hỏi chính là làm sao cô phát hiện được tôi vậy, cô có thể đi tới sau lưng tôi nhẹ nhàng thần không hay quỷ không biết, tôi cũng không cảm thấy ngạc nhiên, bởi vì tốc độ của cô xác thực đạt đến trình độ này! Chỉ cần giải trừ nghi hoặc làm sao phát hiện tôi là được?

– Hừm, thật ra thì tôi cũng là ngẫu nhiên tình cờ phát hiện anh, lúc tôi cúi xuống ăn đồ hộp, phát hiện có một làn ánh sáng rất nhỏ tụ lại ở trên mặt tôi, tôi lập tức liền phản ứng biết đó là ống nhắm, tôi cũng cần cảm ơn ánh trăng chiếu sáng này, nếu không có nó, tôi là không thể phát hiện được vị trí của anh, nói không chừng hiện tại tôi đã chết vì súng bắn tỉa của anh rồi.

– Thì ra là như vậy!

Trương Siêu Quần bỗng nhiên tỉnh ngộ, thực sự là thông minh quá sẽ bị thông minh hại! Hắn có thói quen, chính là mỗi lần lắp ráp bán súng bắn tỉa, đều thử xem độ chính xác ống nhắm! Không nghĩ tới thành nhược điểm trí mạng khi ống kính bị phản chiếu!

– Hiện tại anh cũng có thể chết nhắm mắt được rồi!

Đỗ Lôi Ti tựa hồ muốn mau rời khỏi nơi này, bị người đuổi tới ba ngày! Lúc nào toàn bộ tinh thần cũng đề phòng căng thẳng, cả người hết sức uể oải.

– Cô cũng rất thủ tín, tôi cũng cho cô biết tên của tôi, để khi cô xuống dưới suối vàng nhắm mắt!

Đỗ Lôi Ti mới vừa nghe đến đó đã cảm thấy bất an, ngón tay muốn bóp cò súng, nhưng ngơ ngác phát hiện khẩu súng đã biến thành một đống sắt vụn, khi cổ tay tê rần, tiếp theo một luồng sức mạnh dữ dội truyền đến, cô đã bị người bẻ tay khóa lại, không thể động đậy mảy may.

Nhưng cô há lại đơn giản như vậy bị người chế phục, thừa dịp vươn mình uy thế, một cái chân đã đá hướng về phía cánh tay Trương Siêu Quần.

Trương Siêu Quần cũng không nghĩ tới cô gái này lại còn có hậu chiêu, biết cô dự định chạy trốn, trở tay nắm cây chủy thủ đặc chế, nhanh chóng nhảy tới trước một bước, đã đem chủy thủ gác ở trên bả vai của cô!

Dĩ Nhiên tất cả động tác đều nhanh hết mức, cho tới lúc Đỗ Lôi Ti còn chưa kịp phản ứng, cô không tin trên thế giới này có người có thể nhanh chóng hoàn thành động tác này, trên mặt ngọc tuyệt mỹ tràn đầy kinh hãi!

Lúc này, lơi dụng ánh trăng, Trương Siêu Quần cũng là lần đầu tiên nhìn rõ ràng dung mạo Đỗ Lôi Ti!

Thoáng chốc trong lòng xúc động, tay trắng đùi đẹp, vú to mông lớn, là đặc điểm của người phương xa, càng đáng quý chính là làn da trong suốt như ngọc, cũng không giống những người phương tây da dẻ thô ráp.

Mái tóc dài màu đen thẩm óng ánh, kỳ lạ là đôi mắt to màu xanh ngọc tràn đầy ngạc nhiên, sóng mũi thật cao dưới là làn môi anh đào đỏ au, bởi vì ngạc nhiên nên mà hơi hé mở ra, dung mạo thoát tục, xinh đẹp tuyệt trần vô song, bên trong lại ẩn chứa lẫm lẫm hiên ngang khí chất uy nghiêm bất khả xâm phạm!

Đôi bầu vú so với các cô gái bình thường Trung Quốc đa số ngực nhỏ nên ít có người sánh ngang! Bởi vì vừa vận động dữ dội nên đôi bầu vú trên dưới gợn sóng, run rẩy khiến bên trong lòng người rung động.

Liễu rủ trong gió, eo nhỏ nhắn mông to,căp đùi đẹp thon dài săn chắc mạnh mẽ, chính là tuyệt sắc giai nhân khó gặp!

Trương Siêu Quần tâm linh dao động, đây là một vưu vật, ai có thể xuống tay thương tổn được, mùi thơm xử nữ tràn ngập…

Trương Siêu Quần không thể nghi ngờ cũng là một nam nhân bình thường, vì lẽ đó nên hắn cười khổ nói:

– Cận chiến dùng chủy thủ luôn chiếm được tiên cơ, lúc nãy ta bạt đi khẩu súng của cô chính là dùng cây chủy thủ này, cô đi đi, tôi không giết cô đâu, nhưng cô phải đem ngươi di vật trả lại cho tôi, như vậy thì tôi mới có kết quả để báo cáo!

– Anh….anh sao không giết tôi? Tại sao?

Vốn là cho rằng đã khó thoát khỏi cái chết Đỗ Lôi Ti đột nhiên nghe được người đàn ông này nảy lòng từ bi, nên không nhịn được hỏi.

– Không có cái gì là tại sao, bởi vì cô là một phụ nữ, hơn nữa lại là đại mỹ nữ, nhược điểm lớn nhất của tôi chính là không thể đối mỹ nữ mà hạ sát!

Trương Siêu Quần lại cười khổ …

– Anh….

Đỗ Lôi Ti tựa hồ không thể tin được người đàn ông này lại có loại lý do này mà buông tha chính mình, khuôn mặt tuyệt sắc đỏ lên, cô hít một hơi thật sâu, một lát mới nói:

– Anh chính là một chân chính nam tử hán, không làm khó dễ nữ nhân, hạt châu kia tôi có thể trả lại cho anh, tôi cũng chỉ là được thuê mà đến đây.

Nói xong từ trong ngực mình lấy ra một hạt dạ minh châu phát sáng lớn hơn những hạt dạ minh châu bình thường khác.

Trương Siêu Quần ngẩn ngơ, tiếp nhận trong tay cô hạt châu, bàn tay lớn đụng tới làn da mềm mại, để cho tâm trí hắn vì đó rung động.

Đúng vào lúc này, bất ngờ xảy ra chuyện, giữa bầu trời đột nhiên xẹt qua một tiếng sấm rền, hạt châu màu trắng phát sinh chói mắt một luồng bạch quang, Trương Siêu Quần cùng Đỗ Lôi Ti đều cảm thấy trước mắt một mảnh trắng xóa, cái gì đều không nhìn thấy, tiếp theo trước mặt tối sầm lại, cái gì cũng không biết……….

Chương 2: Tiểu Cô Nương

Bạch quang lóe qua, trong bóng tối, vô số lốm đốm như cánh bướm ở trước mắt bay qua, lượn lại, ly kỳ hơn, là những cánh bướm kia mang đến hàn khí, lạnh thấu tận xương, Trương Siêu Quần không nhịn được rùng mình lạnh lẽo, bốn phía là bóng tối vô tận, những cánh bướm kia quỷ dị vô cùng, toả sáng, vi quang lấp loé, mặc dù là ở trong bóng tối cũng có thể nhận biết rõ ràng rất là dị thường, Trương Siêu Quần cảm giác mình thân ở giữa trời cao, rồi lại nặng trịch, cái lực đạo hút xuống tốc độ nhanh chóng, không thua gì đạn pháo, Trương Siêu Quần nhất thời chấn động một thân đầy mồ hôi lạnh!

Trong lòng biết chính mình chạy trời không khỏi nắng, Trương Siêu Quần không thể làm gì, hắn năng lực cao đến đâu, cũng bất quá là một người bình thường, trên không trung căn bản không thể không chế được trọng lực đang rơi xuống!

– Như Lai, Quan Thế Âm, chúa Giêxu, tất cả các người xin hãy phù hộ con, vẫn chưa có ngủ được với vợ, chết rồi cũng quá đáng tiếc, Amen!

Trương Siêu Quần vừa cầu khẩn xong, liền cảm thấy mình rơi vào trong nước băng giá, hô hấp bị cứng lại, hôn mê bất tỉnh, ý niệm duy nhất trong đầu chính là vận may thực sự là tốt! Được rớt vào trong lòng nước rồi!

– A đầu đau quá!

Không biết trãi qua bao lâu, Trương Siêu Quần dần dần tỉnh dậy, mở cặp mắt lim dim mông lung, tiếng gió rít gào cảm thấy dưới thân mình lắc lư lay động đến lợi hại, đầu choáng váng vô cùng, liền cố ngồi dậy.

Ai biết vừa định đứng, toàn thân một trận đau đớn kịch liệt từ trên người truyền đến, cảm giác như là toàn thân như muốn tan vỡ, không có được một chút sức lực nào cả.

Dù là Trương Siêu Quần đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt của lính đặc công cũng không chịu đựng được sự đau đớn đến tan nát cõi lòng, đau đến đổ mồi hôi lạnh, không nhịn được phải lên tiếng rên rỉ.

– Tiểu ca ca….

Một cơn gió lạnh kéo tới, làm hắn giật mình, lại nghe được một âm thanh non nớt hô hoán, hắn quay đầu nhìn thấy một bóng người lúc ẩn lúc vén rèm lên mò vào.

Đen thùi lùi, không thấy rõ người đến ra sao, nhưng có thể đoán được người tới vóc dáng không cao, kết hợp với thanh âm non nớt, Trương Siêu Quần có thể khẳng định đây là một tiểu cô nương, có thể chính tiểu cô nương này đã cứu hắn.

Nhịn xuống sự đau đớn kịch liệt nói:

– Tiểu muội muội, là muội cứu ta?

– Tiểu ca ca, rốt cục cũng tỉnh lại rồi!

Quả nhiên là một tiểu cô nương chỉ thấy cô đi đến bên cái bàn gỗ, dùng một vật mà Trương Siêu Quần nằm mộng cũng mơ thấy: hỏa dược.

Trương Siêu Quần ngây dại nhìn tiểu cô nương đem hỏa dược thắp sáng ngọn đèn trên bàn gỗ! Bất quá sau vài giây phút càng trở nên ngu hơn hơn rồi!

Dựa vào ánh đèn yếu ớt, Trương Siêu Quần trợn mắt há mồm nhìn tiểu cô nương, chỉ thấy tiểu cô nương một thân vải thô áo gai, dù đạm bạc đơn sơ cũng không ảnh hưởng gì đến nét xinh đẹp quyến rũ trời sinh, mũi ngọc tinh xảo cao thẳng, bờ môi như hoa như anh đào, mắt ngọc mày ngài, thanh tú thoát tục, linh khí bức người.

Nhưng dù xinh đẹp tuyệt trần đẹp đẽ như thế nào đi nữa, bất quá cũng là một tiểu cô nương mà thôi, Trương Siêu Quần cũng không phải loại thấy mỹ nữ nào cũng động tâm lộ người, chân chính để hắn giật mình chính là trang phục của tiểu cô nương này.

Quấn quanh bên hông người là mảnh vải thô, mái tóc dài dùng cỏ bện thắt thành hai bím tóc, chân xuyên đôi hài nhỏ bằng vải bố màu xanh, bước chân nhẹ nhàng, cái này không phải là trang phục thời cổ xưa của các cô gái sao?

Trương Siêu Quần hiện tại trong đầu nặng trịch một mảnh, chẳng lẽ nào bởi vì hạt châu kia mà mình đi xuyên tới thời cổ xưa? Đúng rồi, trừ mình ra, còn có Đỗ Lôi Ti cũng là người bị hại, hắn nhớ mang máng Đỗ Lôi Ti cũng giống như hắn, bị cuốn vào bên trong luồng sáng bạch quang.

Trong lúc Trương Siêu Quần suy nghĩ lung tung, tiểu cô nương hướng về phía hắn cười nói:

– Tiểu ca ca, huynh có khá hơn chút nào không? Không phải tiểu muội cứu huynh, mà là do phụ thân của tiểu muội cứu đấy, lúc đó huynh đang trôi nổi ở trên dòng sông, tiểu muội còn tưởng rằng huynh là một người chết, không nghĩ tới lúc vớt lên vẫn còn hơi thở, chuyện như vậy tiểu muội chưa từng thấy đây!

Trương Siêu Quần phục hồi tinh thần lại, miễn cưỡng cười một tiếng nói:

– Tiểu muội muội, trên dòng sông, tiểu muội chỉ thấy có một mình huynh sao?

Tiểu cô nương mờ mịt nói:– Đúng đấy, tiểu ca ca… huynh nói lời này là có ý gì? Lẽ nào còn có những người khác nữa sao?

Trương Siêu Quần nói:

– Ý của huynh là…lúc nhìn thấy huynh, bên cạnh huynh hoặc là khu phụ cận có ai giống như huynh cùng rơi xuống sông không?

– Không có a!

Cô gái nhỏ chớp chớp đôi mắt to mỹ lệ, không hiểu nói:

– Trong lòng sông thì Hà Bá cũng không phải là người ngu, nếu như ai rớt xuống thì sớm đã bị Hà Bá bắt đi mất rồi! Cho nên mà nói, tiểu ca ca có thể sống sót quả thực là ngàn năm mới gặp kỳ tích rồi!

Trương Siêu Quần nghe nói vậy thì trong lòng quặn đau, nghĩ đến cô gái màu tóc bạch kim trắng sáng kia với đôi mắt xanh tuyệt thế đại mỹ nhân mà thương hương tiếc ngọc, thực sự làm người đau lòng, lẽ nào thật sự là hồng nhan bạc phận? Tuy rằng cùng nàng ở chung thời gian không tới mười phút, nhưng nàng kia lẫm lẫm phong thái hiên ngang, tinh thần bất khuất, đặc biệt đôi mắt kia như màu xanh lục của đại dương, đã ghim sâu vào trong lòng hắn.

– Tiểu ca ca, huynh làm sao vậy? Trong lòng sông cũng không thể có nhiều người rơi xuống nước mà, bởi vì nơi này ngoại trừ ngư dân, người bình thường cũng không có ai đi tới con sông này làm gì.

Tiểu cô nương thấy thần sắc hắn khác thường, con người đen kịt như mực có một tia đau buồn, thương cảm, khẽ hé đôi môi đỏ mọng an ủi hắn tiếp:

– Tiểu ca ca… đừng có thương tâm, vậy là huynh có bằng hữu cùng đi với nhau sao? Nói không chừng người ấy không có tới con sông Hán Thủy này!

Có thể đúng đấy, có thể nàng căn bản không cùng mình đi cùng nhau, nghe xong lời tiểu cô nương nói, Trương Siêu Quần chợt hiểu ra, trong lòng tạm nh5 nhỏm, tâm tình cũng không còn ủ rũ nữa! Nhưng thế giới này bao la rộng lớn như vậy, cũng không biết lúc nào mới có thể gặp gỡ rồi!

– Cảm tạ tiểu muội muội….muội còn biết an ủi người khác, thực sự là một tiểu cô nương rất ngoan!”

Trương Siêu Quần ha ha cười nói.

– Chuyện bình thường mà, nữ tử vốn là phải học lấy hiền thục, khéo hiểu ý lòng người, đây là mẫu thân từ nhỏ đã dạy muội như vậy!
Tiểu cô nương e thẹn nói, mắt sáng như sao lóe qua vẻ thẹn thùng, khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp một vệt nhàn nhạt kiều diễm ửng hồng, Trương Siêu Quần nhìn thấy cũng phải ngẩn ngơ.

Trương Siêu Quần không nhịn được mở miệng khen:

“Nhân diện bất tri hà xử khứ, đào hoa y cựu tiếu xuân phong”

Thực sự là khuôn mặt ửng hồng tươi như hoa đào đón xuân, mỹ nhân khi say rượu mặt đỏ là xinh đẹp nhất, lời này quả nhiên không sai..

– Nha! Tiểu ca ca, huynh thật tài, đọc thơ thật là dễ nghe, giống như lần trước muội đi chợ trên trấn nghe được văn nhân tài tử ngâm thơ vậy! Tuy rằng muội nghe không hiểu… hì hì!

Tiểu cô nương hưng phấn nói, vui vẻ cầm cái ghế ngồi vào sát bên cạnh giường, vừa cười vừa nhìn chằm chằm Trương Siêu Quần.

– Ha ha, đó là tại muội không biết chứ ca ca của muội thi từ ca phú có thể lấy ra khoe khoang không hề thua kém ai đấy, còn nữa nghe đây này “Cao xứ bất thắng hàn….”

Trương Siêu Quần nói.

Tiểu cô nương khuôn mặt nhỏ lại đỏ lên, khẽ gắt ngang lời hắn.

– Tiểu ca ca định chiếm tiện nghi muội? Bởi vì khi huynh đọc cái.. cái gì.. “ Nơi cao rét không chịu nổi…” tiểu muội cũng biết được không phải là câu của chính huynh, hừ, đừng nghĩ bắt nạt gạt cho là tiểu muội còn bé mà dùng thơ để lung lay muội.

Đổ mồ hôi, đang khoác lác bị phá hư, Trương Siêu Quần trên mặt có chút ngượng, tằng hắng nói:

-Tiểu muội muội..huynh cũng đâu có nói đó câu nói của huynh đâu! Là chính muội hiểu lầm, hơn nữa là chính muội gọi huynh là tiểu ca ca, đừng dùng loại ánh mắt kẻ xấu xa mà nhìn huynh như vậy, muội cũng nhìn lại muội đi, mới vài tuổi! Huynh làm sao mà thấy hứng thú để chiếm tiện nghi chứ!

Miệng nói mắt hắn cố ý khiêu khích nhìn một chút trước ngực của tiểu cô nương với đôi bầu vú nhỏ xíu!

– Hừ, huynh lại xem thường người, mười bốn tuổi có thể lập thành gia thất rồi, muội nơi nào còn nhỏ!

Nói xong tiểu cô nương ưỡn lên đôi bầu vú vẫn còn chưa phát dục…

– Hừm… ừ là không nhỏ, đã hơi có phồng lên một chút rồi!

Trương Siêu Phàm lẩm bẩm nói.

Tựa hồ nhận ra được ánh mắt dâm đãng của Trương Siêu Quần, tiểu cô nương nổi giận nói:

– Sắc lang! Còn nói đối với muội không có hứng thú, vậy làm gì mà cứ nhìn trước ngực muội?

Trương Siêu Quần nghe vậy, cũng không trả lời câu hỏi của tiểu cô nương, nói:

– Ngực tiểu muội muội có lớn bao nhiêu đâu, được 8 tuổi chưa?

Tiểu cô nương ưỡn lồng ngực cao lên, nói rằng:

– Hừ..tiểu muội muội năm nay đã 12 tuổi, chừng 2 năm nữa là có thể lập gia đình rồi đấy!

Chương 3: Tiểu Cô Nương Đáng Yêu

Con bà nó, nữ nhân cổ xưai quả nhiên là thoáng, 14 tuổi liền có thể lập gia đình, nếu như đổi đến thời hiện đại, dính vào chuyện này không phài là mang tội giao cấu với trẻ em sao! Tiểu cô nương mới 12 tuổi đã tư xuân? Dũng mãnh a!

– Tiểu muội muội a, làm sao chỉ có một mình muội ở đây, cha mẹ muội đâu? Huynh muốn cảm tạ bọn họ đã đem vớt lên huynh lên từ lòng sông…

Trương Siêu Quần hướng tiểu cô nương nháy mắt một cái.

– Há, tiểu ca ca không cần quá để ý, những hòa thượng đã nói cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ sao? Đổi lại là ai khác thì cha mẹ của muội cũng sẽ không bỏ mặc việc cứu người mà.

Tiểu cô nương chớp chớp đôi mắt to thật đáng yêu.

Trương Siêu Quần nằm ở trên giường cười lắc lắc đầu, lại nghe tiểu cô nương nói tiếp:

– Cha mẹ của muội đang ở ngoài sông bắt cá, chỉ có muội là lưu lại chăm sóc cho huynh.. hì hì!

Trương Siêu Quần suy nghĩ, đến nay chính mình còn không biết mình rốt cuộc đang ở niên đại nào, tuy không thể nghi ngờ đây là thời cổ xưa, mình bây giờ hiện tại giống như đang lênh đênh trên một chiếc thuyền nhỏ, cũng không biết sau đó phải đi con đường nào…..

Khe khẽ thở dài, hướng về tiểu cô nương nói:

– Tiểu muội muội, có biết hiện tại đang ở thời kì nào không? Đầu óc của huynh bây giờ có chút không rõ ràng.

Trương Siêu Quần không dám nói mình là đến từ thời hiện đại, bằng không người khác sẽ nhìn vào chính mình là con quái vật bị bệnh thần kinh…

Tiểu cô nương dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm Trương Siêu Quần, tựa hồ đang nhìn hắn có phải là đang nói dối, nhưng đáng tiếc Trương Siêu Quần là nhân vật nào? Kẻ già đời, làm sao có khả năng ở trước mặt một tiểu cô nương lộ ra sơ sót.

Tiểu cô nương không nhìn ra thật giả, nên hồi đáp:

– Hiện tại đang là thời kì Nguyên Mông, chúng ta người Hán bị sát hại trắng trợn, bách tính trôi giạt khấp nơi, cửa nát nhà tan, làm sao những chuyện này mà huynh quên được? Lẽ nào huynh cũng là người Mông Cổ?

Trương Siêu Quần bỗng nhiên tỉnh ngộ, thì ra là như vậy, tiểu nha đầu giờ này coi mình là thành dân tộc Mông Cổ a, đổ mồ hôi, mình là thuần chủng người Hán, tới từ tự hiện đại, hắn đúng là đối với các dân tộc khác không có cái gì kỳ thị.

Trương Siêu Quần vội vàng nói:

– Tiểu muội muội không nên nói lung tung, huynh thuần đến không thể thuần hơn chính là người Hán, có một số việc cũng không thể nói mò, huynh không phải mới vừa nói sao? Chỉ là đầu óc hiện tại có chút không nhớ được gì nhiều!

Tiểu cô nương nghe vậy có chút thấy mình không đúng, trong con ngươi xinh đẹp tràn đầy xấu hổ, thấp giọng nói:

– Muội….muội cũng là thuận miệng mà nói thôi.
Trương Siêu Quần nói:

– Được rồi, không nói những chuyện này nữa, hiện tại cái bụng huynh có chút đói, ngủ một ngày người cũng cảm thấy mệt mỏi! Muội đỡ huynh ngồi dậy được không?

Cái bụng tựa hồ muốn xác minh cho Trương Siêu Quần, “Ục ục” kêu to lên, chọc cho tiểu cô nương cười khúc khích, hạ thấp người xuống dìu hắn ngồi dậy.

Một mùi nhàn nhạt hương thơm nức mũi, Trương Siêu Quần chỉ cảm thấy một đôi tay nhỏ non mềm trắng mịn đỡ bờ vai của hắn, để hắn tâm trí hắn thần diêu, ừ… có một tiểu lão bà kỳ thực cũng không sai!

Bất quá hắn lập tức lại ổn định tâm thần, cưỡng chế đè xuống ý nghĩ bất lương, con bà nó, tiểu cô nương a! Mình làm sao có thể đối với tiểu cô nương này bậy bạ được? Nhưng khi hắn suy nghĩ lại, hình như không đúng lắm, đây là thời cổ xưa, 14 tuổi là có thể lập gia đình, loại này cực phẩm tiểu mỹ nữ này nếu như bị những lạo trư thời cổ xưa leo lên, vậy chẳng phải là mình phạm vào tội ngu lớn ngập trời, thiên cũng không thể tha thứ? Ân, tiểu cô nương này, chỉ có mình thuộc loại phong cách nam nhân thời hiện đại mới xứng tầm nắm giữ chứ.

Nghĩ tới đây, Trương Siêu Quần lỵ ánh mắt nhìn tiểu cô nương đều thay đổi, nghiễm nhiên xem chính mình là một bộ trượng phu xem tiểu thê tử vậy, trong mắt tràn đầy nhu tình, cũng còn tốt tiểu cô nương không có chú ý tới, bằng không không chắc bị doạ đến kinh hãi!

Trương Siêu Quần đôi mắt sắc, vừa mới ngồi dậy liền nhìn thấy dưới giường có một cái túi lớn, trong lòng vui vẻ, cái kia không phải là cái ba lô của mình hay sao? Không nghĩ tới nó cũng theo chính mình xuyên qua thời này rồi!

– Khà khà, không nghĩ tới chỉ ngủ qua 1 ngày, hiện tại ba lô đựng các thứ đồ đạc cũng ở đây, thực sự là đại nạn không chết, tất có hậu phúc!

Diễm phúc, diễm phúc!

Tiểu cô nương dùng cái gối lót ở hắn phía sau lưng, để hắn tựa ở trên tường, nói:

– Cái gì mà ngủ một ngày, huynh đã ngủ 5 ngày, trên thuyền hiện giờ chỉ còn có có chút cơm thừa, để muội đi lấy cho huynh ăn.
Trương Siêu Quần lập tức ngăn cản nói:

– Không cần… không cần, tiểu muội muội, giúp huynh đến cái bao kia tìm xem có hay không loại đồ vật, hình tròn tròn đấy.

Tiểu cô nương gật gật đầu, đến chỗ cái ba lô, vừa nói:

– Tiểu ca ca có cái bao này cũng thật là kỳ quái, rồi quần áo cũng như thế, lại còn thật nặng nha.

Trương Siêu Quần tùy ý cười, vừa nhìn một chút trên người mình, vẫn còn là một bộ trang phục dã chiến đặc công, cũng có thể nhờ vào loại vải đặc chế này mà mình mới may mắn thoát khỏi!

– A..có rồi, có phải là vật này không?

Tiểu cô nương la lên, thấy tay nhỏ bạch ngọc của nàng cầm một lon đồ hộp mừng rỡ lắc, trên mặt non nớt lại có một tia quyến rũ cực kỳ!

Trương Siêu Quần gật gật đầu, cười nói:

– Không nghĩ tới tiểu muội muội thông minh như vậy, mới lần đầu tiên đã thành thạo mở ra được cái bao của huynh, lại còn lấy đúng đồ hộp huynh nói nữa, thật là lợi hại!

Trương Siêu Quần lời mới vừa mới vừa nói xong, lại phát hiện Tiểu cô nương sắc mặt đột nhiên trở nên trắng xanh, run giọng nói:

– Tiểu ca ca, muội chưa từng có đụng qua cái bao của huynh trước đó, muội thật không có đụng vào cái bao…!

Nói xong đôi mắt đẹp ửng hồng, óng ánh nước mắt lệ đổ rào rào chảy xuống, tay chân luống cuống, điềm đạm thật đáng yêu, Trương Siêu Quần nhìn thấy thương tâm vô cùng.

Cũng không biết từ ở đâu có sức mạnh, hắn hai tay giương ra, dùng sức đem tiểu cô nương cạnh bên giường đang rơi lệ ôm vào lòng, không để ý đến nàng đang giãy dụa với ánh mắt kinh ngạc, hắn mềm nhẹ vỗ về nàng an ủi:

– Không có… không có… tiểu muội muội không có đụng váo cái bao xách của huynh, vừa lúc nãy là khích lệ muội thông minh lợi hại, khéo léo, cũng không có ý gì khác, tiểu muội muội không phải rất kiên cường sao? Làm sao có thể khóc nhè? Cứ khóc như mưa đổ thế này, sau này không có ai thèm lấy đấy!

Tiểu cô nương cũng đình chỉ giãy dụa, cũng ngừng lại nước mắt, nhưng trong con ngươi xinh đẹp tràn đầy ý xấu hổ, chưa bao giờ nàng cùng bất kỳ nam tử nào tiếp xúc thân mật như vậy, khuôn mặt cảm thấy đỏ tới mang tai, một cảm giác tạo nên từng vệt sóng gợn lăn tăn ở trong lòng.

Nồng nặc mùi nam tử khí tức, rộng rãi ấm áp ôm ấp, nhịp tim cường lực mạnh mẽ, ôn nhu lời nói nhỏ nhẹ an ủi, còn có bàn tay lớn ma lực cực nóng ở phía sau lưng mình hoạt động, hết thảy đều để cho tiểu cô nương chưa từng trãi qua qua nhân sự, phương tâm rung động không ngớt.

Thật là muốn cả đời nằm ở trong ngực ấm áp an toàn này, nếu như có thể gả cho tiểu ca ca là tốt quá rồi! Tiểu cô nương phương tâm loạn nhịp như nai con, 12 tuổi là tuổi đã là tư xuân của thời cổ xưa, nghĩ đến chính mình có ý niệm như vậy, tiểu cô nương ngượng ngùng không ngớt.

Mẫu thân từng nói “ nam nữ thụ thụ bất thân” hiện tại mình bị tiểu ca ca ôm, thì sau này cũng chính là người của tiểu ca ca, tiểu cô nương nho nhỏ bên trong phương tâm tựa hồ trong lúc vô tình đã bị cánh tay mạnh mẽ chăm chú ôm chặt bắt nàng làm tù binh rồi!

Chương 4: Nụ Hôn Đầu

ùi hương nồng nàn bay vào trong mũi, ngọc ấm trong ngực, nhưng Trương Siêu Quần trong lòng không có một tia ý dâm, tiểu cô nương thương tâm như vậy, hắn cũng nhìn đau lòng, nữ nhân cổ xưa khi yêu suy nghĩ lung tung, hơn nữa nước mắt này quả nhiên là không giả, nước mắt tiểu cô nương như dòng suối nhỏ mới một lúc vạt áo Trương Siêu Quần đã là hoàn toàn ướt đẩm.

Dần dần tiểu cô nương được Trương Siêu Quần ôn nhu an ủi đã là nín lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn rực rỡ nổi lên màu hồng, bởi vì lúc này tiểu cô nương mới phát hiện trai gái khác biệt nhau, nhưng nàng lại không muốn rời đi khỏi lòng ngực dày rộng rắn chắc đang ôm ấp mình, hơn nữa một trái tim đã hết mức quy về trên người này rồi.

“Mẫu thân đã nói, nếu như mình và người đàn ông phát sinh tiếp xúc da thịt, vậy hắn chính là nam nhân của mình, hắn đem mình ôm vào trong ngực, xem như là lễ ra mắt chứ? Tiểu ca ca xấu này có thể sau này chính là phu quân của mình..”

Nghĩ thông suốt vấn đề mấu chốt này tiểu cô nương nằm trong lòng ngực Trương Siêu Quần ngước mặt lên nhìn hắn không chớp, đôi mắt đẹp mang đầy nước long lanh tràn đầy ngượng ngập…

Trương Siêu Quần đầu óc mơ hồ, sinh hoạt thời hiện đại hắn nào biết thế nào là đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân, hắn cứ nghĩ rằng tiểu cô nương vì cảm kích chính mình có công an ủi….

Hắn cũng hướng về phía nàng khẽ mỉm cười, tiểu cô nương khuôn mặt nhỏ đã hồng thoáng chốc trở nên càng đỏ, đỏ au miệng anh đào nhỏ khẽ nhếch, trở nên càng thêm kiều diễm ướt át, lông mi thật dài vẫn còn mang theo óng ánh thủy châu, mắt ngọc mày ngài, dù là Trương Siêu Quần là người trưởng thành cũng không khỏi mê say.

Trong đầu hắn chợt toả nhiệt, như là sét đánh không kịp che tai, ngay trên cái miệng nhỏ đỏ au của tiểu cô nương hôn nhẹ lên một cái.

Trương Siêu Quần phục hồi tinh thần lại, ám đạo không được, chính mình đem tiểu cô nương này dâm loạn, lần này hai người đều sững sờ, choáng váng! Tiểu cô nương ngây ngốc nhìn Trương Siêu Quần, con mắt tràn đầy kinh ngạc, bất thình lình bị tập kích làm cho tiểu cô nương còn nhỏ trong lòng đại loạn, đầu vang lên ong ong, như là cưỡi mây đạp gió, không biết mình đang ở đâu rồi.

Trương Siêu Quần phản ứng nhanh chóng, vội vàng nói nhỏ:

– Xin lỗi…xin lỗi, tiểu muội muội, huynh không phải cố ý, tại muội vừa rồi dáng dấp quá đẹp, nhất thời huynh khó kìm lòng nổi…

– Huynh xấu xa lắm…!

Tiểu cô nương rốt cục hoàn hồn, thấy Trương Siêu Quần nói, nổi giận đan xen, như tay nhỏ mềm mại như nước liên tục đánh vào ngực của Trương Siêu Quần, vừa đập vừa khóc, rất nhiều nước mắt như sông lớn vỡ đê….

– Huynh còn nói….huynh còn nói, muội đánh chết huynh! Nhân gia thuần khiết đã bị huynh phá huỷ! Muội không muốn sống nữa…

– Á…a……

Vết thương trên người Trương Siêu Quần vô tình bị tiểu cô nương “làm nũng” đánh trung vào, chính hắn là một thiết huyết nam nhi cũng đau đến thét lên, có thể tưởng tượng được giống như là xót ruột xương vỡ vậy…!

– Tiểu ca ca, muội làm sao? Đừng có dọa Chỉ Nhược a!

Tiểu cô nương nghe Trương Siêu Quần rên lên thê thảm, lo sợ hoang mang nào còn nhớ đến chuyện hắn vừa rồi dâm loạn với nàng, phục ở trên người hắn, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng xoa xoa trước ngực hắn nơi bị mình vừa đánh tới, tựa hồ muốn vuốt lên làm giảm đau xót cho hắn.

– Tiểu ca ca, muội không trách huynh nữa đâu, đừng có làm làm muội sợ!

Tiểu cô nương thấy Trương Siêu Quần đau đớn không có chút nào giảm bớt, gấp đến độ như là con kiến bò trên chảo nóng, nước trong tròng mắt chảy ra liên tục.

Trương Siêu Quần cũng không phải là giả vờ, xác thực là đau đến chết đi sống lại, mồ hôi lạnh chảy ròng! Nhưng nhìn thấy tiểu cô nương thương tâm ướt át, nên hắn cố cưỡng chế trấn định mình lại, miễn cưỡng cười một tiếng nói:

– Tiểu muội muội…không nên gấp gáp, huynh hết đau rồi, muội mới vừa nói không trách huynh là thật sự?

Tiểu cô nương thấy Trương Siêu Quần nở nụ cười, tâm tư đơn thuần nàng cũng thật cho là hắn không sao rồi, ngẩng vầng trán lên, hai mắt đẫm lệ nói:

– Vừa nãy huynh hù chết Chỉ Nhược, đều là do Chỉ Nhược không tốt, lẽ ra không nên đánh huynh, để vết thương cũ tái phát…

– Ha ha, tiểu muội muội tha thứ huynh là tốt rồi.

Trương Siêu Quần nhe răng cười nói, bất quá lập tức liền ý thức được cái gì không đúng, nhất thời kinh hãi nói:

– À…vừa rồi muội nói cái gì? Muội..muội tên là Chỉ Nhược..? Có phải là họ Chu tên Chỉ Nhược?
Trương Siêu Quần âm thanh có chút run rẩy, bởi vì hắn bất chợt vừa nãy sinh ý nghĩ, có một khả năng, nhưng hiện tại còn cần phải nghiệm chứng có đúng là như vậy không!

Tiểu cô nương chớp chớp đôi mắt to đẹp đẽ, nước mắt mông lung, ngạc nhiên nhìn Trương Siêu Quần:

– Tiểu ca ca, Chỉ Nhược nhớ là chưa nói chi huynh biết họ của mình mà? Huynh làm sao biết vậy?

Nói xong làm như nghĩ đến điều gì, khuôn mặt nhỏ lại là đỏ chót một mảnh!

– Đúng rồi… quả thật là như thế!

Trương Siêu Quần lẩm bẩm suy nghĩ, rồi đột nhiên bắt đầu cười ha hả:

– Ha ha, thì ra là như vậy, thế giới võ hiệp Ỷ Thiên.. lão tử đã đến đây rồi, mỹ nữ, tiền tài tất cả đều là ta! ha ha…..!”

Trương Siêu Quần trở nên hào hùng phấn khích vạn trượng, vốn là đang nghĩ rằng mình chỉ là lưu lạc đến niên đại cổ xưa, nhưng không ngờ tới mình nhưng lại đang ở bên trong thế giới Ỷ Thiên Đồ Long, chính mình hoàn toàn có thể dựa vào chính mình đối với n nhận thức biết trước được nguyên bản của truyện, ở thế giới này phiên vân phúc vũ, lật đổ đảo lộn thế giới này! Ngẫm nghĩ lại làm hắn nhiệt huyết sôi trào!

– Tiểu ca ca, huynh làm sao? Huynh không nên như vậy, Chỉ Nhược rất sợ..!

Chu tiểu cô nương giọng nói có chút nghẹn ngào, cô ngơ ngác nhìn tiểu ca ca trước mặt, nhìn hắn ăn nói lộn xộn một đống lớn, còn tưởng rằng hắn bị hóa điên, cho nên thương tâm gần chết!

Trương Siêu Quần hiện tại bây giờ không còn có một cảm giác gì đau đớn nữa, có chăng chỉ là cảm xúc mãnh liệt dâng trào, hào khí can vân, hắn cười nói:

– Chỉ Nhược đừng lo lắng, huynh không có mất trí đâu, chỉ là có chuyện vi mừng, nhịn không được hưng phấn, biểu lộ cảm xúc ra ngoài mà thôi, vô tình doạ đến muội!

Chu tiểu cô nương khép nép nói:

– Tiểu ca ca, không có chuyện gì là tốt rồi, Chỉ Nhược cũng an tâm rồi!

Trương Siêu Quần thấy tiểu cô nương cứ gọi mình là tiểu ca ca nên có chút buồn bực hỏi:
– Chỉ Nhược, sao cứ gọi huynh là tiểu ca ca, bộ nhìn huynh rất nhỏ tuổi sao?

Điều này làm cho Trương Siêu Quần rất khó hiểu, chính mình cũng đã nhanh sắp đến 30 tuổi rồi, lại để một tuổi tiểu cô nương 12 tuổi gọi mình là tiểu ca ca, thật là có điều quái dị!

– Tiểu ca ca đang nói cái gì a? Huynh nhiều nhất cũng tầm 17- 18 tuổi thôi, huynh đừng có lừa gạt Chỉ Nhược nha, muội tuy rằng chưa có từng đọc sách gì, nhưng nhìn người thì bản lĩnh vẫn có.

Chu tiểu cô nương đột nhiên ngồi dậy, ưỡn ngực kiêu ngạo nhìn Trương Siêu Quần, như là làm một chuyện gì phi thường đáng giá để mà khoe khoang vậy, suy cho cùng cũng chỉ là tâm tính của một tiểu cô nương mà thôi, nếu ở thế giới hiện đại, thì đúng ra vẫn còn đeo bọc sách đến trường, cao lắm là học đến lớp 6 mà thôi.

Trương Siêu Quần đối với người vợ trong thế giời hiện đại không có một chút nhớ nhung, không biết là vợ của hắn, yêu hắn sâu đậm bao nhiêu, chỉ biết là hai người ngày sau gặp lại, gây ra rất nhiều tranh chấp, đây là câu chuyện nói về sau, tạm thời không nhắc tới!

Trương Siêu Quần cho rằng là tiểu cô nương cố ý nói hắn còn trẻ như vậy, lập tức cười nói:

– Ừ..Chỉ Nhược nói như thế nào, thì cứ nghe như thế đó vậy! Bất quá muội sau này đừng có gọi huynh là tiểu ca ca nhé!

Chu Chỉ Nhược không hiểu hỏi:

– Tại sao? Huynh vốn là so với Chỉ Nhược tuổi lớn hơn không được bao nhiêu mà!

Trương Siêu Quần cười nói:

– Không tại sao, chỉ là nghe hơi khó chịu, nếu không muội gọi tên huynh là Trương Siêu Quần, còn không thì gọi ca ca cũng được, huynh không muốn có thêm tiếng “ tiểu…”

Ân, là nam nhân ai cũng đều không thích bị người khác gọi là “ nhỏ…” tin tưởng rằng quảng đại mọi người đều là như thế.

Chu Chỉ Nhược như hiểu mà không hiểu cứ gật gật đầu, vô cùng ngoan ngoãn nói:

– Biết rồi ca ca, hì hì….rốt cuộc muội cũng biết tên của huynh rồi!

Trương Siêu Quần thấy buồn cười:

– Biết tên của huynh thì có cái gì trị mà phải cao hứng, thực sự là tiểu hài tử!

Nói xong Trương Siêu Quần nhẹ nhàng dùng tay ngắt lên một bên bầu má trắng mịn của Chu Chỉ Nhược, chạm vào làn da mềm mại thật là ấm áp….

Chu Chỉ Nhược mặt cười ửng đỏ một mảnh, nũng nịu nói:

– Muội cũng nói rồi, muội không phải là tiểu hài tử, làm sao huynh vẫn còn nói, muội tức giận nha!

– Biết rồi, Chỉ Nhược là đại cô nương, cũng có thể lập gia đình rồi! Được chưa?

Trương Siêu Quần thấy trên mặt Chu Chỉ Nhược chù ụ nhăn nhó, nên nói theo ý theo của nàng, hiện giờ nếu có cơ hội trêu chọc tiểu cô nương này, hắn sẽ không bỏ qua, đây chính là người hắn định sau này lấy làm vợ, nên phải nắm lấy trái tim nàng, trước tên Trương Vô Kỵ kia trong nguyên bản Ỷ Thiên…!

Vốn tưởng rằng Chu Chỉ Nhược sẽ nhảy lên phản bác, nhưng lần này tiểu cô nương mặt đỏ tới mang tai, giọng nói nhỏ như muỗi:

– Ca ca sau này có muốn Chỉ Nhược làm thê tử không vậy?

Nữ tử thời cổ xưa, nếu đã cùng nam tử phát sinh tiếp xúc gần gũi, bình thường thì sẽ gả cho người đàn ông kia, đương nhiên là ngoại trừ có những trường hợp cá biệt! Chu Chỉ Nhược thuộc loại nữ tử bảo thủ truyền thống từ trong xương thấm ra, tiểu cô nương đã sớm xemTrương Siêu Quần là phu quân của mình rồi! Nếu không có ý nghĩ như vậy thì sẽ không bao giờ nằm ở trong lồng ngực của hắn mà an ủi …

Chương 5: Kiểm Tra Tiểu Cô Nương

Trương Siêu Quần gian nan nuốt một ngụm nước bọt, ôn nhu nói:

– Chu Chỉ Nhược là tiểu mỹ nhân ai mà không muốn lấy a? Nhưng chỉ sợ là Tương Vương hữu ý, Thần Nữ vô tâm, huynh cũng không biết là nhân gia có nguyện ý hay không a!

Trương Siêu Quần cố ý nói như vậy, thầm nghĩ tâm tư đơn thuần tiểu cô nương, nhất định sẽ nói ra ý nghĩ trong lòng, tuy rằng hắn biết tiểu cô nương hỏi hắn như vậy rõ ràng cho thấy đối với mình đã có ý, nhưng lúc này, hắn vẫn muốn chờ đợi đáp án của tiểu cô nương!

Quả nhiên, Chu Chỉ Nhược nghe vậy có chút cuống lên, vội vàng nói:

– Đồng ý…muội…..

Nói xong mới phát hiện mình đã quá lời, lặng lẽ nhìn tới, đã thấy Trương Siêu Quần cười tủm tỉm nhìn nàng.

Trong lòng lúng túng, đôi mắt đẹp ánh lên sự hân hoan, nhưng lại hờn dỗi:

– Chán ghét…chán ghét…huynh làm sao mà chán ghét như vậy!

Nói xong quả đấm nhỏ lại muốn nện đánh trên ngực Trương Siêu Quần, nhưng lập tức lại nghĩ tới trên người hắn có thương tích, cho nên Chu Chỉ Nhược chỉ là nhào tới trên người hắn, đem đầu chôn vùi thật sâu vào trong lồng ngực của hắn, e thẹn không chịu ngẩng đầu lên!

Chu Chỉ Nhược tuy rằng vóc người còn chưa phát triễn, nhưng tuổi trẻ bên trong đang thời kỳ phát dục, làm cho người ta cảm thấy có một loại cảm giác ngây thơ hoạt bát, trước ngực đã có hai cái gò núi nhỏ, đang dính sát ở trong lồng ngực Trương Siêu Quần, hai vệt mềm mại khiến lòng người rung động, nhàn nhạt mùi thơm xử tử phát ra hương vị đầy rẫy trong khứu giác Trương Siêu Quần.

Tuy rằng hắn không sợ Chu Chỉ Nhược tố cáo, nhưng dâm loạn một tiểu cô nương làm cho người ta có một loại cảm giác tà ác, nhưng sâu trong nội tâm từ nơi sâu xa nhất một mặt âm u khát vọng!

“Trước sau gì Chu Chỉ Nhược cũng là vợ mình, sớm chiếm một chút tiện nghi chắc cũng không sai!”

Ý nghĩ đen tối vừa xuất hiện, Trương Siêu Quần lập tức có phản ứng.

Hai tay bao quát, đem Chu Chỉ Nhược ôm chặt vào lòng, cảm thụ cơ thể mềm mại như là không có xương hơi có chút run rẩy, Trương Siêu Quần một cái tay đưa sau lưng Chu Chỉ Nhược khẽ vuốt, vừa ở trên lỗ tai trong suốt nhẹ nhàng cắn khẽ:

– Làm sao lại chán ghét huynh? Chẳng qua là huynh sợ tiểu mỹ nhân từ chối mà thôi!

– Huynh…

Chu Chỉ Nhược chỉ cảm thấy bên lổ tai nhiệt nóng tỏa khắp, một luồng tê dại như nhanh chóng truyền khắp toàn thân, xương cốt như là tự tản đi không còn có một chút khí lực!

Trong lòng vừa thẹn lại sợ, Chu Chỉ Nhược run giọng nói:

– Ca ca… không nên như vậy… muội sợ…

Âm thanh giống như chim hoàng oanh thanh xướng, mang theo nhẹ nhàng run rẩy, mê người mị lực, vừa giống như khát vọng, lại vừa giống như cầu xin.

– Đừng sợ, huynh đây là đang giúp muội kiểm tra thân thể đây!

Thế gian tà ác người, không ai sánh bằng Trương Siêu Quần.

Tiểu cô nương yêu kiều lại không có ý nghĩ là Trương Siêu Quần đang chiếm tiện nghi, càng làm cho hắn trong lòng run lên, ý dâm cấp tốc ở trong lòng hắn sinh sôi.Bàn tay lớn dĩ nhiên bất tri bất giác nắm gò núi nhỏ kia hơi lồi ra, xoa bóp không lưu tay, bất quá vẫn là nhỏ chút, nhưng cũng không mất đi sự co dãn.

Chu Chỉ Nhược cảm thấy cấm địa trước ngực bị bàn tay lớn nóng hừng hực bao vây, toàn thân tiểu cô nương cứng đờ, tiếp theo thân thể trở nên càng thêm run rẩy, đôi mắt đẹp nổi lên một tia ý xuân, mở bờ môi thơm, nói:

– Ca ca… muội có cảm giác thật kỳ quái, khó chịu lắm…không muốn tiếp nữa….!

– Không có chuyện gì… không có chuyện gì, tiểu bảo bối, lập tức sẽ ổn thôi….

Trương Siêu Quần liên tục dụ dỗ Chu Chỉ Nhược, bàn tay lớn nhẹ nhàng nắm bắt cái trên cái núi nhỏ anh đào, làm Chu Chỉ Nhược lại run rẩy không ngừng.

Đỏ au cái miệng anh đào nhỏ nhắn hơi mở ra, Chu Chỉ Nhược rất hồi hộp, trái tim nhỏ nhảy loạn cả lên, bộ ngực bởi vì thở dốc mà trên dưới chập trùng, từng mùi hương lan tỏa từ trong miệng đưa ra.

Trương Siêu Quần gần trong gang tấc khuôn mặt nhỏ, hơi cúi đầu trước mắt bờ môi như hoa, há miệng thè ra đầu lưỡi thâm nhập trong cái miệng âm ướt của Chu tiểu cô nương quấn quanh chiếm đoạt

– Um…

Tiểu cô nương miệng khẽ mở phát ra thành tiếng, cũng vong tình mặc kệ bản thân, dùng cái lưỡi non mềm trơn trợt cùng đầu lưỡi Trương Siêu Quần kịch liệt quấn quanh, cảm xúc mãnh liệt triền miên.

Toàn thân Chu Chỉ Nhược nóng bỏng như lửa, chỉ là vô ý thức đáp lại cái đầu lưỡi lớn kia ở trong khoang miệng mình quấy nhiễu long trời lở đất! Tựa hồ chỉ có thông qua phối hợp nóng bỏng như vậy, mới có thể thỏa được nội tâm khát khao, Trương Siêu Quần bắt đầu cởi quần áo của Chu Chỉ Nhược, hai tay hắn run run bắt đầu mở ra sợi đai lưng trên quần.

Cái quần thô ráp rốt cục rơi xuống đất, trên người nàng chỉ còn lại nửa người trên một cái yếm trắng thêu cánh hoa mai vén cao quá ngực, còn nửa người dưới đường cong triển lộ không thể nghi ngờ, cặp chân nhỏ thon dài đẹp đẽ tinh tế, cái mông nhỏ nhếch lên, còn có một tấm vải màu trắng nội khố ( hĩnh y hay là nội khố là một mảnh vải ngắn nhỏ che lại bộ phận sinh dục rồi quấn quanh hông, với mục đích che khuất cái âm hộ của người phụ nữ.)

Trương Siêu Quần nuốt từng ngụm nước bọt, bắt đầu cẩn thận thưởng thức trước mắt thân thể mỹ lệ cực phẩm Chu Chỉ Nhược, da thịt non mềm sáng lộng lẫy như tơ lụa, bộ ngực bằng phẳng vẫn chỉ là hơi gồ nhô lên như trái quít nhỏ, tô điểm ở phía trên hai đầu núm vú khéo léo bé xíu đáng yêu màu hồng phấn. Trương Siêu Quần bàn tay nhẹ nhàng phóng tới trên cái mông tiểu cô nương, nhẹ nhàng xoa xoa, phảng phất đây là tác phẩm nghệ thuật cực kỳ quý giá.

– Ca ca…. Huynh sờ làm muội ngứa quá, đã kiểm tra thân thể xong chưa?
Trương Siêu Quần trong cổ họng ùng ục một tiếng, phát ra một câu mà ngay cả chính mình nghe cũng không hiểu, hắn run rrun dùng hai tay tháo ra tấm vải nội khố mềm mại, chậm rãi hai bên kéo xuống lui ra, toàn bộ cái âm hộ Chu Chỉ Nhược liền bại lộ ra, bên dưới sáng loáng trắng noãn, chưa hề có bất kỳ cây cỏ dại nào dám to gan xâm phạm, phần mu hơi nhô lên, lộ ra được hình dáng hoàn mỹ của bộ phận sinh dục, chính giữa trung gian có một khe nhỏ màu đỏ nhạt hơi tách đi ra.

Trương Siêu Quần hưởng thụ tiểu cô nương tình ý hừng hực, hắn nhiệt huyết sôi trào, nếu không lo lắng đến tiểu cô nương tuổi tác vẫn còn nhỏ, thì hắn đã sớm súng thật đạn thật, leo lên người tiểu cô nương rồi.

Sau một hồi lâu, hai cặp môi ướt át lưu luyến như không muốn tách rời ra, ăn vụng trái cấm hai người nam nữ từng người im lặng, chỉ nhìn đối phương, Trương Siêu Quần hơi có chút lúng túng, cũng không biết nói cái gì bây giờ!

Chu Chỉ Nhược có chút mờ mịt, khi phục hồi tinh thần lại thì kinh hoảng la lên.

– Á…á……….

Mặt ngọc hồng đỏ một mảnh, e thẹn mị người, mắt sáng như sao câu hồn đãng phách.

Trương Siêu Quần vội vàng lên tiếng hỏi:

– Sao vậy Chỉ Nhược muội muội? Có phải là không thoải mái?

Chu Chỉ Nhược mặt căng thẳng vui buồn lẫn lộn, nhưng nhìn Trương Siêu Quần thì phương tâm ngọt ngào, biết nam nhân này đem nàng để ở trong lòng, cúi đầu e thẹn cực kỳ nói:

– Huynh…huynh…để cây gì..bên dưới của muội.

Trương Siêu Quần úng túng khó xử, vì mới phát hiện cây dương v*t của mình đã cứng rắn như sắt, thật chặt nằm dọc theo chiều dài cái khe nhỏ nàu hồng phấn kia của Chu Chỉ Nhược, tuy vẫn nắm trong quần nhưng xúc cảm mềm mại kia, để hắn tâm thần chấn động, vội vàng mau mau rút khỏi.

Thật không tiện nên đành cười cợt:

– Xin lỗi Chỉ Nhược…ca ca vừa rồi nhất thời hồ đồ, làm muội lúng túng, bất quá muội yên tâm, sau này huynh sẽ chăm sóc thật tốt với muội, cưới muội làm thê tử, không biết Chỉ Nhược có thể cho huynh cơ hội này?

Trương Siêu Quần biết hiện tại là cá biệt đã có cơ hội nắm vững vàng Chu Chỉ Nhược ở trong tay, lập tức vô liêm sỉ nói.

Chu Chỉ Nhược thuộc loại nữ nhi truyền thống, ngoại trừ sau này gả cho Trương Siêu Quần cũng không còn lối thoát nào, dù sao toàn bộ thân thể cũng đã để hắn sờ soạng, ôm thì cũng đã ôm, trần truồng xấu hổ, thì cũng đã trần truồng phơi bày, nên liền đáp ứng ngay với Trương Siêu Quần.

Bất quá Chu Chỉ Nhược là một hài tử hiếu thuận, việc này còn phải bẩm báo với cha mẹ nàng, chỉ cần cha mẹ đáp ứng, phương diện này hoàn toàn không có vấn đề.

Điều này làm cho Trương Siêu Quần tự tin tăng gấp bội, dựa vào hắn đến từ thế kỷ 21, đệ nhất đặc công, văn võ song toàn, muốn để một đôi vợ chồng ngư dân đem con gái mình gả cho hắn, có lẽ cũng không phải là việc khó gì.

Trương Siêu Quần bởi vì mấy ngày bất tỉnh chưa có ăn gì, bây giờ đã đói gần chết, gọi Chu Chỉ Nhược lại chỉ dẫn phương pháp mở ra thực phẩm đồ hộp, chưa từng gặp qua đồ hộp, Chu Chỉ Nhược kinh ngạc cực kỳ, khi nhìn thấy Trương Siêu Quần ở trên giường ăn như hùm như sói, Chu Chỉ Nhược không kìm lòng được, nuốt nước miếng một cái.

Điều này không có tránh được con mắt Trương Siêu Quần, trong lòng hắn nổi lên một trận chua xót, nghĩ đến nữ nhi ngư dân sinh hoạt trải qua nghèo khó túng quẫn, Trương Siêu Quần ở trong lòng âm thầm thề, nhất định phải làm cho Chu Chỉ Nhược sau này trải qua những tháng ngày thật tốt.

Trương Siêu Quần mời Chu Chỉ Nhược lại đây cùng ăn với hắn, mới vừa lúc bắt đầu Chu Chỉ Nhược chết sống không chịu ăn, sau đó rụt rè rốt cục khuất phục dưới sự hối thúc của Trương Siêu Quần, mới dám bắt đầu ăn thử.

Bắt đầu nếm trải hơi khó ăn, sau đó thì liên tiếp với tốc độ nhanh chóng, hầu như hơn nữa lon đồ hộp đều bị Chu Chỉ Nhược ăn hết…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau