TÂN SINH THẬP NIÊN 90

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tân sinh thập niên 90 - Chương 6 - Chương 8

Chương 6: Thành viên mới

Tuệ Mai thấy Tuệ Tâm không có vẻ sợ hãi nữa nên cô đi đến gần bên cửa nhìn vào trong phòng, nhìn mẹ cô nằm trên giường đau đớn, trái tim cô muốn nghẹn lại. Kiếp trước cô cũng biết mẹ cô cũng bình yên sinh hạ em trai, nhưng lúc đó cô còn nhỏ lại bị hình ảnh mẹ quằn quại trên giường kêu đau nên bị dọa sợ, nhưng vì đã trải qua sinh nở nên kiếp này cô muốn đứng ở ngoài nhìn mẹ và em bình an, đồng thời sẽ để Tuệ Tâm cùng chứng kiến em trai nhỏ chào đời.

Ở thời đại này, các mẹ sinh con vẫn ở nhà, rất ít người đi bệnh viện, còn đẻ ở bệnh xá cũng phải hai năm sau mọi người mới quen đến, nếu cô nhớ không nhầm thì năm sau người dân mới được tuyên truyền sức khỏe sinh sản. Càng về sau xã hội phát triển thì người dân mới có cơ hội tiếp cận bệnh viện trung ương với đầy đủ khoa học kỹ thuật hiện đại, đương nhiên cũng kèm theo chi phí khám chữa cao giá, lúc đó đất nước hội nhập, cơ hội kiếm tiền càng nhiều.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Khoảng hai giờ sau mẹ Tuệ Mai cũng thuận lợi sinh em út ra, là bé trai được ba cân, mọi người bận rộn bên trong dọn dẹp, hai chị em Tuệ Mai ngồi cạnh cửa nghe tiếng em oa oa khóc thì tò mò nhìn vào nhưng không nhìn thấy gì, người lớn đứng vây quanh giường, thấy thế Tuệ Mai lại dắt Tuệ Tâm quay lại ngồi trên ghế trông kẹo lạc tự chế.

Đúng lúc này, Tuệ Mai nhìn thấy người ba hờ vác cái chài đánh cá và thùng cá chạy vào sân thở hổn hển hỏi?

- Tiểu Mai, mẹ con sinh em phải không con?

- Vâng, thưa ba, mẹ sinh em trai, bà đỡ Tân bảo em được ba cân, con muốn vào nhưng con và em Tâm không nhìn thấy mẹ và em, con ngồi đây đợi.

- Con ngoan.

Vừa nói ông vừa mang chài đặt xuống, xách thùng cá về phía bể nước mưa để đấy, rồi ông đi thay quần áo vào nhà xem vợ con, trong nhà truyền đến tiếng nói rôm rả. Một lúc sau thấy bà ngoại cô và hai dì tiễn bà đỡ Tân về, vừa đi vừa cảm ơn. Khi bà đỡ Tân về, mọi người bắt đầu phân công nhau ra làm cơm, dọn dẹp nhà cửa. Lúc này Tuệ Mai thấy Tuệ Minh đầu đầy mồ hôi đi vào sân, chắc cậu nhóc chạy đi tìm Hàn Vượng về, bởi vì nước sông về, Hàn Vượng mang chài đi quăng hi vọng bắt được cá to. Ra tới đập gần làng thì lại thấy có mấy người đều quăng chài ở đó nên ông quyết định đi bộ khoảng nửa giờ về phía đập nước xa hơn, Tuệ Minh chạy ra tìm thì không thấy Hàn Vượng đâu nên cậu nhóc đoán ba mình đã đi bên đập xa hơn, với chân ngắn cậu nhóc mất gần một tiếng đồng hồ mới tìm được Hàn Vượng.

Hàn Vượng vừa nhấc mẻ chài lên gỡ thấy có mấy con cá chép hơn một cân thì vui vẻ cho vào thùng thì thấy bóng dáng Tuệ Minh vội vàng chạy về phía ông. Từ xa, Tuệ Minh nhìn thấy ba mình bèn hét to lên:

- Ba, mẹ đau bụng, mẹ sắp sinh em rồi.

- Tiểu Minh, ba biết rồi con đừng qua đây, chúng ta về nhà.Vừa nói ông nhanh chóng thu chài, xách thùng nhanh chân rảo bước về nhà, tới gần Tuệ Minh ông dặn dò cậu bé đi từ từ về cho đỡ mệt, còn ông một tay xách thùng cá nặng khoảng gần chục cân, trên vai khoác chài đánh cá chạy về nhà. Vì vậy, Hàn Vượng về nhà khoảng ba mươi phút sau thì Tuệ Minh mới về tới nhà.

Tuệ Mai đứng lên bưng lấy thau nhôm đựng nước về phía Tuệ Minh để cậu nhóc rửa mặt, quay qua thấy ba Hàn Vượng đã làm xong con gà đưa cho dì ba nấu cơm. Dì út thì đi làm cá.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tuệ Tâm hưng trí bừng bừng khoe với Tuệ Minh về em trai béo bụ vừa sinh ra, cả ba anh em chạy vào phòng trong nhìn em. Vừa vào phòng trong, ba anh em lễ phép chào bà ngoại rồi đi về phía giường Tiêu Nguyệt, bà ngoại đã nhắc nhở ba anh em nhẹ nhàng thôi để mẹ và em út còn ngủ, cả ba đều mở trừng to mắt nhìn cậu em út. Nhìn trong bọc nhỏ, cậu nhóc được bọc kín kẽ chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm, làn da đen thật không dám khen tặng là đẹp, mắt hai mí rõ ràng đang nhắm chặt, cái môi mím lại thỉnh thoảng chép chép miệng. Tuệ Tâm nhìn không được buột miệng:

- Thật xấu

Tuy Tuệ Minh không nói gì nhưng nhìn cậu nhóc nhíu lại mày thì biết cậu cũng không hài lòng lắm, nhất là nghe xong Tuệ Tâm nói thì cậu cũng gật nhẹ đầu. Tuệ Mai vì sau này cũng biết dáng vẻ của cậu út rồi nên khi nghe thấy Tuệ Tâm chê xấu thì chỉ bật cười thôi. Ai, sau này lớn lên cậu út không phải là gái theo từng đàn đó sao?

- Bây giờ em mới sinh ra nên nhìn vậy thôi, một hai ngày nữa các con sẽ thấy em trắng trẻo bụ bẫm, sẽ là em bé xinh đẹp nhất đấy.
Sợ ba anh em có ấn tượng không tốt với em út, bà ngoại Tuệ Mai đành phải lên tiếng giải thích, bà không hi vọng vì lần gặp đầu tiên này mà để bóng ma cho ba anh em, sợ sau này ba anh em này đối xử không tốt với em út.

Tuệ Mai thấy bà ngoại vội vàng giải thích thì cũng biết ý nghĩ của bà, vì thế cô làm luôn bảo đảm:

- Bà ngoại, dù xấu hay đẹp thì em ấy là em út của chúng con, chúng con sẽ chăm sóc tốt cho em ấy.

- Được, được, Tiểu Mai thật ngoan, các con là những đứa bé ngoan sẽ chăm sóc em trai thật tốt, bà ngoại thay mặt em trai con cảm ơn các anh chị tốt trước nha.

Cả bốn người đều vui vẻ trong phòng nhìn tiểu sinh mệnh mới đến khi dì ba gọi mọi người ra nhà ngoài ăn cơm. Bà ngoại đánh thức Tiêu Nguyệt dậy để ăn cơm để nhanh có sữa về, Tuệ Mai nhìn thấy trong khay cơm của mẹ cô có bốn hai quả trứng và bốn miếng thịt gà đã bỏ da cùng một bát canh rau ngót. Cô thầm gật đầu, bữa ăn ở cữ của mẹ cũng tương đối có dinh dưỡng.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Khi cả nhà ăn cơm xong, Hàn Vượng vội vàng đạp xe đi về phía thôn ông bà nội của Tuệ Mai, nhìn dáng vẻ có lẽ đi thông báo cho ông bà nội Tuệ Mai việc Tiêu Nguyệt đã sinh con. Ba anh em Tuệ Mai được bà ngoại dẫn vào gian buồng ngoài cho ngủ, hai dì của Tuệ Mai sau khi nấu cơm xong cũng đi về luôn vì còn phải nấu cơm trong nhà. Hàn Vượng đem mấy con cá bắt được chọn hai con to nhất cho hai dì của Tuệ Mai, cả hai người đều không khách khí cầm về, dù sao cũng là chị em, không có gì phải khách khí.

Lúc ba anh em Tuệ Mai tỉnh dậy nhìn thấy ông bà nội đã tới, cả ba đều ra chào hỏi ông bà rồi đi rửa mặt. Tuệ Mai nhìn về phía ông bà nội của mình. Kiếp trước trong lúc cả gia đình cô khó khăn thì ông bà luôn giúp đỡ nhà cô, cả ông bà nội cô lúc này đều hơn sáu mươi tuổi, mái tóc hoa râm đã có một nửa là sợi bạc trắng. Tuy nhiên, nhìn làn da của hai người đều khỏe mạnh, cả hai còn rất nhanh nhẹn, ánh mắt vẫn sáng quắc, Tuệ Mai nhìn vào mắt của bà nội cô, cô thấy bây giờ bà vẫn còn nhìn rõ, cô ngẫm nghĩ hình như phải năm năm sau bà của cô mới bị hỏng một bên mắt khác. Ông nội cô vẫn hiền lành, hòa ái như ngày nào, ông là người cô kính trọng và luôn được các cháu thân cận, khác với bà nội cô luôn không được các cháu yêu quý cho lắm nhưng nếu xét về sự quan tâm thì bà nội cô cũng quan tâm các cháu không kém gì ông cô, chẳng qua bà cô nói nhiều và có vẻ chanh chua khiến cho các cháu không thích nói chuyện với bà lắm.

Ba anh em Tuệ Mai vào nhà nhìn qua em út một lúc, thấy em út vẫn đang ngủ thì ba anh em ra gian buồng ngoài tự chơi với nhau, Tuệ Minh dạy Tuệ Mai viết chữ, Tuệ Tâm ngồi bên cạnh chơi đồ chơi. Ngoài nhà bà ngoại và bà nội đang nói chuyện với nhau, ông nội cô đã cầm dao ra ngoài bụi mây nhà cô chặt mây và lóc mây, Tuệ Mai nhớ tới kiếp trước ông nội cô sau khi nghỉ hưu đã luôn cầm dao đi tìm những bụi mây để lóc bán lấy tiền. Vì làng của ông nội cô là đan thúng, đan nia nổi tiếng trong huyện nên việc bán các sản phẩm thủ công về tre rất phát triển, khi cần cạp lại rổ, ra, thúng, nong, nia thì dùng dây mây dẻo dai cột lại cho chắc. Nhiều khi đi học trên trường trung học cơ sở cô gặp ông bà nội đi chợ bán những bó mây trở về, thường những lúc như thế, ông nội cô sẽ mua cho anh em cô những món quà vặt. Cũng nhiều khi trong nhà có giỗ ai đó, cô cũng sẽ trông thấy ông dắt xe đứng đợi anh em cô ỏ gần cổng trường, nhìn thấy anh em cô sẽ dặn dò buổi trưa trở về nhà ông bà ăn cơm. Cả một tuổi thơ thiếu thốn tình thương mẹ được lấp đầy tình cảm thương yêu của ông bà nội, ngoại.

Để Tuệ Mai nói thì trong thâm tâm cô, cô sẽ tôn trọng ông bà nội nhiều hơn bà ngoại, bởi vì không biết có phải do mẹ cô mất, ba cô cưới mẹ kế hay không mà cô thấy tình cảm của bên bà ngoại dành cho các cô luôn có sự ngăn cách, đến cuối cùng dường như là tuyệt giao với bố cô luôn. Thật ra tình cảm rạn nứt xảy ra giữa hai nhà ngẫm nghĩ lại đều do các anh em cô mà ra.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Đầu tiên, khi mẹ cô mất, bà ngoại cô muốn ba cô cưới một người phụ nữ mạnh mẽ, khỏe mạnh nhưng ba cô đều không đồng ý, ông lại cưới phụ nữ gầy gần nhà làm mẹ kế cho các cô. Vẫn biết cuộc sống không thể tránh khỏi va chạm, bát đũa còn có lúc xô lệch nhưng khách quan mà nói mẹ kế cô cũng là người có tâm cơ. Bà ấy không chỉ luôn châm ngòi thổi gió quan hệ giữa ba cô và nhà mẹ vợ trước, mà còn châm ngòi thổi gió quan hệ giữa anh em cô và ba cô khiến cho mối quan hệ của mấy cha con luôn lạnh nhạt, nhạt nhẽo vô cùng. Mãi đến sau này khi các cô lập gia đình hết thì mới hòa hoãn được, nhưng vẫn không tài nào thân thiết được nữa. Mà người vợ kế ấy luôn có danh tiếng tốt trong gia đình cũng như làng xóm

Chương 7: Ông cậu về

Lần ở cữ này của Tiêu Nguyệt được chăm sóc kỹ lưỡng, vì anh em Tuệ Mai còn nhỏ nên bà nội Tuệ Mai đã ở lại chăm sóc con dâu và các cháu. Bà ngoại và các dì Tuệ Mai ở cùng thôn nên không ở lại nhưng họ luôn tranh thủ thời gian đến thăm nhà Tuệ Mai. Người dân trong thôn và họ hàng dần dần mang trứng gà đến thăm Tiêu Nguyệt, nhà ai có quan hệ thân thiết sẽ mua cân thịt lạc đến. Trong tháng ở cữ này, nhà Tuệ Mai luôn có người ra vào.

Bà nội ở nhà Tuệ Mai được một tháng thì trở về, Tiêu Nguyệt cũng qua thời gian ở cữ, bà đã trở lại công việc. Ở nông thôn, phụ nữ ở cữ khoảng một tháng là nhà có điều kiện khá rồi. Cuộc sống khó khăn khiến người dân luôn chăm chỉ làm việc. Anh em Tuệ Mai có thêm nhiệm vụ trông em.

Thời gian nhẹ nhàng trôi, em út của Tuệ Mai được năm tháng đã bắt đầu ăn bột thì Tết năm mới cũng tới dần. Từ hôm hai ba tháng chạp tới giờ, cả nhà Tuệ Mai rất bận rộn dọn dẹp nhà cửa. Năm nay vụ gieo trồng vụ xuân hè rơi vào trong Tết nên ba mẹ Tuệ Mai rất bận rộn. Buổi sáng tầm ba giờ, Hàn vượng đã dậy sớm ra ruộng nhổ mạ để mẹ Tuệ Mai cấy rồi, nhà có hơn mẫu ruộng chỉ dựa vào sức làm của hai người cho nên ba mẹ cô đều tranh thủ. Trong thôn nhà ai cũng bận rộn nên rất khó mượn người, may mà từ năm ngoái có máy cày bừa về làng rồi người dân bớt khổ một chút. Từ lúc Tuệ Mai nấu cơm ăn ngon, ba mẹ đã để cô phụ trách nấu cơm. Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

Tuệ Mai tỉnh dậy lúc năm giờ sáng, như thường ngày cô dậy súc miệng rửa mặt rồi lấy rá vo gạo đổ vào nồi nấu cơm. Tuệ Mai vừa đun một ấm nước nữa để lát nữa rửa mặt cho các em nữa. Bây giờ nhà cô vẫn đun bếp bằng rơm rạ hoặc lá cây, Tuệ Minh tranh thủ nghỉ học đi nhặt lá mang về đun. Trong lúc Tuệ Mai nấu cơm, Tuệ Minh lại lấy đồ ăn mẹ chuẩn bị sẵn cắt rửa cẩn thận, để ngoài nhà bếp lát nữa cho em gái nấu. Sau đó cậu bé tranh thủ băm bèo trộn với cám cho lợn ăn, lấy thóc quăng về lũ gà miệng không ngừng kêu.

- Chích.. Chích.. Chích..

Trời dần sáng, Tuệ Mai cũng nấu cơm xong, Tuệ Minh cũng làm xong việc nhà. Cô vào nhà gọi em gái dậy.

- Tâm Nhi, dậy, dậy đi em, ngoan dậy ăn cơm đi học nốt hôm nay, mai cô giáo cho nghỉ chị cho ở nhà chơi nha.

- Chị Mai.

Tuệ Tâm mở đôi mắt tròn xoe mông lung nhìn chị gái mình, sau đó quay lưng định ngủ tiếp thì bị Tuệ mai đỡ dậy.

- Ngoan, dậy đánh răng rửa mặt, lát nữa ba mẹ về mình cùng ăn cơm.

Tuệ Mai nhanh chóng lật chăn ra sờ xuống xem em gái có "dấm đài" không? May quá chăn chiếu còn khô nguyên. Cô với cái áo len, tất, mũ nhanh chóng mặc cho em gái, xong xuôi mới dẫn Tuệ Mai ra ngoài hè (chỗ mái hiên hơi thò ra).  Tuệ Minh bưng chậu nước ấm vào rửa mặt cho Tuệ Tâm, sau đó cậu đi ăn cơm còn đi học. Em trai út (tên Lý Tuệ Quân) vẫn còn đang say ngủ, Tuệ Mai không có ý định đánh thức cậu nhóc dậy. Tuệ Mai để yên nhưng Tuệ Tâm thì không phục. Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

- Chị Mai, sao Tiểu Quân vẫn được ngủ vậy?

- Tâm nhi ngoan, lát mẹ về mới gọi em dậy. Hai chị em mình dậy ăn cơm còn đi học.

- Dạ.
Sau khi hai chị em vệ sinh cá nhân xong thì ra nhà ngoài ăn cơm, lúc này Tuệ Minh đã xới sắn cơm. Từ đầu vụ mùa đến giờ buổi sáng Tuệ Mai đều nấu cơm không nấu cháo sáng nữa, đảm bảo sức khỏe cho cả nhà.

Ba anh em ăn xong cơm, Tuệ Minh dọn dẹp đi học, Tuệ Mai lấy một muỗng bột và một quả trứng gà bỏ lòng trắng ra nấu cho Tuệ Quân ăn. Vừa nấu xong, chưa kịp đổ ra bát cho nguội thì vợ chồng Tiêu Nguyệt về. Tuệ Mai xách cái ấm đun nước ra cho ba mẹ rửa rồi quay lại bếp tiếp tục đổ bột ra bát bưng lên nhà.

Tuệ Tâm thấy ba mẹ về thì bé nhanh chân vào phòng trong đánh thức em út dậy, Tuệ Mai lại múc chậu nước nhỏ ấm vào rửa cho em. Hai chị em phối hợp công việc nhà rất ăn ý, đến khi Tiêu Nguyệt vào nhà bắt đầu đón con trai nhỏ dậy vệ sinh cho bé.

Xong đâu đấy, hai chị em bắt đầu dắt tay nhau đi học, Hàn Vượng cũng nhanh chóng ăn cơm rồi đi làm. Riêng Tiêu Nguyệt, bà ở nhà trông con nhỏ mang sổ sách về làm. Vụ mùa, hai vợ chồng bà đều tranh thủ làm từ ba giờ sáng đến bảy giờ sáng, buổi trưa từ mười một giờ đến một rưỡi chiều, buổi chiều từ năm giờ đến tám giờ tối. Vì hai vợ chồng đều làm nhà nước, giờ giấc nghiêm chỉnh nên việc nhà đều tranh thủ làm. May mà bọn nhỏ càng lớn càng hiểu chuyện, cúng đều tự lo được cho bản thân lại còn biết giúp đỡ bố mẹ làm việc nhà.

Hôm nay đã là hai bảy tết rồi, sáng còn hai miếng ruộng, vợ chồng Hàn Vượng cấy cố cho xong còn dọn nhà sắm sửa đồ đạc cho năm mới nữa.

Hôm nay là ngày học cuối của ba anh em Tuệ Mai rồi được nghỉ Tết khoảng mười ngày, buổi trưa Tuệ Minh được về sớm nên ghé qua lớp mẫu giáo đón hai em về luôn. Ba anh em đi về tới sân kho của thôn (sân chung để đồ vật của thôn) thì thấy một chiếc xe Jeep bốn chỗ đỗ ở sân. Tuệ Minh reo lên sung sướng, kích động.

- Ông Nhận về, hoan hô, Tiểu Mai, Tâm nhi ông cậu về.

Tuệ Tâm không hiểu ông Nhận là ai, nhưng thấy anh hai vui vẻ nên cô bé cũng nhảy lên vui sướng như anh, Tuệ Mai nhìn xe Jeep ánh mắt phức tạp. Nhưng để không mất hứng thú của hai anh em nên cô cũng tỏ ra vui vẻ.
Tuệ Mai cũng rất vui khi gặp lại ông, đây là người đời trước vừa là ân nhân, vừa là người quan tâm cả nhà Tuệ Mai nhất. Chẳng qua Hàn Vượng càng ngày xử sự vô cùng quá đáng khiến cho hao hết kiên nhẫn, sự quan tâm của ông với gia đình cô. Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

Ông tên Trần Nhận là em trai ruột của bà ngoại Tuệ Mai. Thời thanh niên, ông là một phần tử tri thức nổi tiếng không chỉ trong thôn mà còn ở toàn tỉnh. Sau này ông tham gia trong quân đội, thoát ly lên thủ đô dựng nghiệp, nhưng ông là người rất trọng tình trọng nghĩa. Trong làng không chỉ họ hàng mà ngay cả dân làng, ông đều tạo điều kiện cho thoát ly tìm việc trên Hà Nội. Đời trước, người làm cô kính trọng nhất, áy náy nhất chính là ông Nhận.

Tuệ Mai nhớ năm nào cũng tầm hai bảy, hai tám Tết ông sẽ về quê thăm họ hàng quê quán, ai có việc gì chỉ cần trong tầm tay ông sẽ giúp đỡ. Lúc mẹ Tuệ Mai bị bệnh, khi ông nhận được điện thoại của bà ngoại cô, ông đã tức tốc đánh xe về đưa mẹ cô lên bệnh viện trung ương để chữa trị. Mẹ cô qua đời lúc cô sáu tuổi, ông đã không ít lần giúp đỡ cho ba cô xây đi xây lại tận ba cái nhà. Đời người ta chỉ tích cóp xây một cái nhà là đủ nhưng ba Hàn Vượng cô lại lấy lý do mẹ cô báo mộng để xây lại nhà những ba cái. Còn anh trai cô bị bệnh lúc học lớp chín, ông cũng không nói hai lời đón anh trai cô lên tuyến viện trung ương chữa bệnh tận năm năm. Có thể nói ông đã tận tình tận nghĩa với cả nhà cô rồi. Còn Tuệ Mai sau khi học cao đẳng trên Hà Nội, ông là người cung cấp tiền bạc cho cô, kể cả sau này cũng xin việc cho cô nữa, rất tiếc về sau cô lại không theo nghề ông chọn mà làm việc khác.

Sau này, khi lớn một chút Tuệ Mai đã thắc mắc lý do ông đối xử quá tốt với nhà cô và lý do này hầu như cả làng đều biết. Vì thời còn trẻ mải mê gây dựng sự nghiệp nên ông không thể chăm sóc đấng sinh thành được, mà mẹ cô – Tiêu Nguyệt lại là người chăm sóc họ. Ba Hàn Vượng lấy mẹ Tiêu Nguyệt thì quyết định ở lại rể nhà ba mẹ của ông Nhận luôn. Rồi họ lần lượt qua đời, đặc biệt mấy năm lúc ba mẹ Tuệ Mai mới cưới nhau, bà ngoại Tiêu Nguyệt bị bệnh liệt giường, ba mẹ Tuệ Mai là người cận kề chăm sóc hàng ngày. Chính vì áy náy không ở bên chăm sóc ba mẹ, mà để cho vợ chồng cháu gái lo liệu hết nên sau này dù không có mẹ cô, ông Nhận đều tận hết sức thỏa mãn ba cô. Bạn đang đọc truyện được đăng trên Vietnam Overnight.

Ba anh em Tuệ Mai vào nhà nhìn thấy người đàn ông đã ngoài ngũ tuần ngồi trên bàn uống nước, bên cạnh là Tiêu Nguyệt đang bế Tuệ Quân cười nói. Tuệ Mai không có ký ức về mẹ cô kiếp trước, cô không biết Tiêu Nguyệt ở bên cạnh ông cậu lại vui vẻ đến vậy, nhìn bà cười tươi nên rất đẹp. Tuệ Mai ngẩn ngơ trong nụ cười của mẹ, đến khi thấy Tuệ Tâm lắc tay mình mới tỉnh hồn. Lúc này Tiêu Nguyệt đang mỉm cười nhìn ba anh em Tuệ Minh.

- Cả ba con vào chào ông cậu đi, đứng ngẩn người ở đó làm gì thế con?

- Dạ, con chào ông cậu ạ.

Cả ba đồng thanh chào ông rồi chạy sà về phía ông vui vẻ, ông cũng nhanh chóng giơ tay ôm bọn nhỏ vào lòng..

- Ồ, ông cũng chào các cháu. Lần này ông về mang rất nhiều bánh kẹo và đồ chơi cho các cháu nha.

- Hoan hô ông, ông cậu muôn năm.

- Yêu ông nhất trên đời.

Tiêu Nguyệt nhìn các con ríu rít bên cạnh mà vui vẻ, ngay cả Tuệ Quân không hiểu mọi người nói gì nhưng thấy anh chị reo vui thì cũng toe toét theo. Để các con đỡ kích động xong, Tiêu Nguyệt dặn dò bọn nhỏ trông em, bà đứng lên chuẩn bị nấu ăn. Ông cậu thì đứng lên đi thăm mộ tổ tiên và họ hàng, vì ông về tranh thủ có một ngày nên rất bận. Ba anh em Tuệ Mai cũng không quấn ông nữa, mà phân công giúp đỡ Tiêu Nguyệt nấu cơm.

Kiếp trước một thời gian Tuệ Mai đã ở trên Hà Nội, cô cũng từng đến nhà nấu ăn cho ông cậu nên cũng biết một số sở thích của ông. Tuệ Tâm ngồi chơi trông Tuệ Quân, hai anh em Tuệ Mai nhặt rau, rửa rau giúp Tiêu Nguyệt.

Chương 8: Chuẩn bị đón Tết

Theo như sự hiểu biết một số sở thích kiếp trước của ông cậu, Tuệ Mai nói với Tiêu Nguyệt một số ý kiến của cô về các món ăn. Cô biết ông cậu không thích thịt thái to như ở quê nhưng để cô cầm dao thái thịt thì hơi khó. Ở đây, cả năm có rất ít nhà được ăn thịt, mỗi lần nhà ai có công việc thì mua rất nhiều thịt bày lên mâm. Mà ông cậu ở trên thủ đô nhiều, với địa vị của ông luôn được mời đi nơi này nơi kia, mỗi lần về quê ông chỉ muốn được đắm chìm vào thiên nhiên, ăn những món dân dã thôi.

Ba mẹ cô thì không hiểu điều đó, cũng có lẽ do sự tôn trọng với khách nên nghĩ cách tiếp đãi chu đáo nhất là nấu nhiều món ăn ngon bằng thịt. Tuệ Mai nhờ mẹ nấu cho một bát canh cua mồng tơi, vì tối qua ba cô có đi nhấc rọ được một ít cua. Mồng tơi thì ra vườn hái, mặc dù không non lắm như đúng mùa rau nhưng chỉ hái lá ăn cũng rất ngon rồi. Hôm qua mẹ cô có làm một nồi cá chạch kho tương, bây giờ mẹ đang luộc gà và xào thịt.

Tiêu Nguyệt vừa nấu ăn vừa nhìn hai con giúp mình mà lòng ấm áp, các con bà tuy nhỏ tuổi nhưng chúng rất ngoan và chăm chỉ, không bao giờ phải để bà bận lòng. Vì bếp đun bếp rơm, bà sợ bụi đến bọn trẻ nên để chúng phụ giúp ở ngoài, trừ khi bà không có nhà thì thôi.

Trong lúc Tuệ Minh dọn bàn, Tuệ Mai lấy đĩa gắp cá chạch ra, lấy bát múc canh cua và cà pháo muối. Sau đó cô mang từng món ăn lên bàn bày bát đũa ra. Đĩa cá kho chắc thịt, mền xương, đậm đà gia vị, thơm đặc trưng của mùi tương. Bát canh cua đồng nấu mồng tơi chuẩn vị, phần thịt cua kết thành từng mảng, phần nước canh ngọt và không bị đục, gạch cua có màu vàng và rau mồng tơi xanh. Cách muối cà pháo của mẹ cô đúng chuẩn dân quê miền bắc nên luôn đảm bảo được độ giòn, không thâm đen, ngon và bảo quản được lâu.

Khi sắp xếp xong, Tuệ Mai mang đĩa xuống bếp và gắp từng món ăn mẹ nấu lên bàn, còn Tuệ Minh đi mời ông cậu về ăn cơm. Đứng như dự đoán của Tuệ Mai, Trần Nhận ăn bữa cơm rất ngon miệng, ông chỉ ăn canh cua, cá kho và cà pháo.Ông cũng biết cuộc sống của cháu gái mình không đầy đủ nhưng lúc nào cũng vui vẻ hạnh phúc. Tiêu Nguyệt dạy con rất tốt, những đứa bé này đều ngoan và biết thương ba mẹ. Đây là cháu gái ông yêu thương nhất, cháu gái ông không những học giỏi, lại còn rất tình cảm. Bao năm mẹ ông nằm liệt trên giường toàn bộ đều nhờ vào Tiêu Nguyệt chăm sóc. Những lúc ông về nhà nhìn mẹ ông không tự chủ phóng uế, vợ và các chị gái, họ hàng ông đều nhăn mũi bỏ đi thì riêng Tiêu Nguyệt không ngần ngại thay đồ, rửa ráy cho bà.

Đây là điều ông nợ Tiêu Nguyệt, cũng là nợ ba mẹ ông. Dù trong hoàn cảnh nào ông cũng sẽ tận khả năng làm cuộc sống cháu ông tốt hơn. Mấy năm trước về nhà, ông nhìn thấy người cháu rể này cũng yêu thương vợ con nhưng vẫn còn gia trưởng lắm. Ông nghe mọi người kể, Tiêu Nguyệt vì làm kế toán hợp tác xã nên không có thời gian nghỉ để làm vụ mùa, cô cháu ông đều tranh thủ buổi trưa làm việc đồng áng. Có một hôm Tiêu Nguyệt mải miết cấy cố cho xong thửa ruộng thì nhìn thấy Hàn vượng bế con bé thứ ba mới một tuổi ra, đặt lên đầu bờ và chạy xuống nhổ hết mạ cô cháu ông cấy, lý do rất đơn giản là cháu rể ông không dỗ được con khóc và không có người nấu cơm trưa. Ông cũng thấy xót xa cho cháu, nhưng năm nay về ông toàn nghe được lời khen của mọi người về cháu rể ông, nghe nói đã thay đổi rất nhiều, bọn trẻ cũng trưởng thành nữa.Ông vui mừng cho cuộc sống của cháu gái ông. Nhìn gia đình Tiêu Nguyệt quây quần ăn cơm, không khí ấm cúng vui vẻ, các con biết nhường nhịn nhau, hai vợ chồng tình tứ hòa hợp. Trần Nhận hài lòng.

Ăn cơm dọn dẹp xong, Tiêu Nguyệt chuẩn bị cho Trần Nhận đồ mang đi gồm một con gà, một con vịt, ổ trứng gà năm mươi quả, một ít rau dưa trong vườn. Anh em Tuệ Mai thì vây quanh đồ ông cậu mang về, ba anhem rôm rả chọn lựa quần áo cũ, xem ai mặc vừa thì lấy. Chọn mệt mỏi, ba anh em lên giường ngủ trưa, lúc tỉnh dậy ông cậu đã đi rồi.

Cả gia đình Tiêu Nguyệt chuẩn bị cho tết sắp tới, đây là tết đầu tiên Tuệ Mai đón cùng gia đình sau khi trở về nên háo hức hết sức. Hai chị em Tuệ Tâm và Tuệ Quân ngồi chơi võng ngoài sân. Cả nhà dọn dẹp đồ dạc, che chắn cẩn thận để quét vôi tường Cô chạy tới chạy lui cùng Hàn Vượng quét lại vôi tường, cô dùng cái chổi nhỏ Tuệ Minh buộc cho quét phía góc tường. Ba Hàn Vượng và mẹ Tiêu Nguyệt phụ trách quét trên cao. Đầu tiên, Ba Hàn vượng đổ nước vào thùng, sau đó cho vôi cục vào từ từ, ba nói không nên làm ngược lại. Nếu người thợ cho vôi vào thùng trước, sau đó mới đổ nước thì rất nguy hiểm. Vôi gặp nước sẽ sôi lên, thoát ra những lớp khí dày đặc, khó chịu. Vôi ngâm trong nước qua đêm là có thể dùng tốt.

Ở quê, khi quét vôi người ta thường quét ba lớp. Nếu quét vôi màu thì lớp đầu quét trắng, hai lớp sau quét màu. Nếu quét vôi tường trắng thì lớp đầu quét vôi trắng, lớp sau cũng là vôi trắng nhưng pha đặc hơn một chút, như vậy chỉ cần hai lớp là được. Tuệ Mai và Tuệ Minh làm theo hướng dẫn từ ba, quét vôi đều tay từ trên xuống dưới, từ trái sang phải. Nhúng ngập phần chổi vào thùng vôi, khi nhấc chổi lên, quẹt nhẹ vào miệng thùng vôi để lấy vừa đủ lượng vôi cần thiết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước