TÂN SINH THẬP NIÊN 90

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tân sinh thập niên 90 - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Trở về

Nhíu mày, đầu đau nhức lên từng cơn khiến Tuệ Mai không chịu được đưa tay xoa thái dương, làm như vậy cô sẽ bớt thống khổ bởi cơn đau đầu không dứt đang hành hạ. Cô mở đôi mắt mệt mỏi nhìn xung quanh, ngạc nhiên: Đây là ngôi nhà nàng kiếp trước lúc nhỏ sống. Sao cô lại ở đây? Chẳng lẽ nàng đang nằm mơ quay về ngôi nhà tuổi thơ?

Cô đã trải qua sống rất nhiều ngôi nhà nhưng ngôi nhà này cô nhớ rõ nhất vì nó là ngôi nhà duy nhất cả ba mẹ cô dùng tiền xây lên, và cũng là ngôi nhà mẹ cô đã mất. Sau đó ba lấy vợ kế và nhà cô còn trải qua sống ở hai ngôi nhà nữa. Cuộc sống của bốn anh em cô đã thay đổi hoàn toàn sau cái chết của mẹ cô, ai cũng nói nếu mẹ cô còn sống thì nhà cô sẽ sống rất tốt, và ba của cô sẽ là người đàn ông tốt hơn.

Cô không nhớ rõ khuôn mặt của mẹ nàng nhưng cô biết bà là người rất kiên cường và bản lĩnh. Hồi nhỏ mọi người vẫn luôn nói mẹ cô mặc dù bị bệnh triền miên nhưng bà chưa bao giờ bỏ việc học hành, thậm chí sau này bà còn đi học cao trung, cả xã năm đó cũng chỉ có mỗi mình mẹ cô trúng cử ở lứa tuổi đồng lứa bấy giờ. Cô cũng rất bội phục bà, có đôi khi cô cũng nghĩ nếu bà không mất đi thì cuộc sống của cô chắc sẽ khác rồi. Nhưng điều cô nuối tiếc nhất không phải cái này mà là anh trai cô, chồng cô đều mất sớm, mặc dù có mấy năm gắn bó nhưng cô cũng đã rất yêu người đàn ông trách nhiệm đó mà quyết tâm ở lại nuôi con của hai người, cô luôn nghĩ nếu có cơ hội làm lại cô vẫn sẽ chọn người đàn ông này.

Đang lúc Tuệ Mai ngẩn người thì nhìn thấy một cậu bé tầm sáu tuổi bước vào, nhìn thấy Tuệ Mai tỉnh liền chạy vụt ra ngoài la to lên:

- Mẹ, Tuệ Mai tỉnh.

Tuệ Mai miệng há to ngạc nhiên, đây không phải anh trai cô sao? Cô chắc chắn không nhìn lầm, tuyệt đối không nhận lầm, đây chính là anh trai phiên bản nhỏ của mình, từ bé đến lớn nói cô thân thiết nhất là ai thì đó chính là Tuệ Minh – anh hai của cô, người anh đã luôn che chở, đưa đón cô đi học. Sau này khi cô lập gia đình anh cũng luôn giúp đỡ cho cô. Anh luôn làm rất xứng chức anh trai trưởng trong nhà, chăm lo cho các em mình. Năm cô lập gia đình được sáu năm thì anh cô bị đột quỵ, không cứu được qua đời. Nỗi đau của cô cứ kéo dài đến năm sau chồng cô cũng đi theo. Từ đó cô luôn cảm thấy như bị trượt xuống địa ngục, nỗi đau như thể chưa bao giờ tới tận cùng, luôn hành hạ tâm thần cô. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Hốc mắt đỏ lên, nước mắt chảy dài trên má, cô lặng lẽ khóc. Lúc Tiêu Nguyệt đi vào nhìn thấy con gái mình ngồi trên giường vẻ mặt đau khổ, nước mắt nhòe nhoẹt trên mặt. Bà vội vàng bước lại sờ trán con gái đỡ cô bé nằm xuống.

- Tiểu Mai, con đau ở đâu? Nói cho mẹ biết, con không thoải mái ở đâu?

Vừa nói, Tiêu Nguyệt lấy khăn lau nước mắt trên mặt con gái của mình, nhìn con bé mới ốm mấy ngày mà bị gầy đi một vòng rất đau lòng.

- Mẹ?

Nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng mang theo quan tâm của Tiêu Nguyệt, Tuệ Mai mắt trợn trừng mắt kích động: Đây là mơ đi nhưng sao lại chân thực như vậy? Nếu là mơ cô muốn được đắm chìm trong mơ lâu một chút, cô rất tham luyến khoảnh khắc được mẹ quan tâm, lo lắng như thế. Kiếp trước một chút ký ức về mẹ cô cũng không có nhớ rõ ràng lắm.

- Sao lại ngây ngốc nhìn mẹ thế hả? Tiểu Mai con thấy không thoải mái ở đâu?

- Mẹ, con không thoải mái ở đâu cả, con chỉ muốn mẹ ôm con thôi.

- Cái con bé này.

Rất hiếm khi thấy con gái làm nũng giơ tay về phía mình, Tiêu Nguyệt vội bế con gái lên ôm vào lòng, chắc tại mấy hôm ốm mệt nên yếu đuối, bình thường con bé cũng rất hiểu chuyện đấy, cũng do lỗi tại mình con bé mới bao lớn đâu mới có bốn tuổi mà mình đã sinh em, không có thời gian quan tâm bọn trẻ.

Đang lúc Tiêu Nguyệt tự trách thì Tuệ Minh dắt theo Tuệ Tâm đi vào.

- Mẹ, em đói.- A

Nghe thấy con trai bảo con gái thứ ba đói thì bà nhanh chóng đặt Tuệ Mai nằm xuống giường dặn dò.

- Tiểu Mai con nằm nghỉ mẹ xống bếp lấy cháo cho ba anh em con ăn nhé. Tiểu Minh con dắt em vào ngồi lên giường trông hai em cho mẹ.

- Dạ, con biết rồi ạ.

Thấy con lớn hiểu chuyện, Tiêu Nguyệt mở cửa đi ra ngoài, trước khi đi không quên quay lại đầu xác nhận các con có nghe lời mình nói hay không?

Trên giường, Tuệ Mai bình tĩnh nhìn hai anh em đang đi về phía mình, trong lòng là kinh hãi không ngừng. Đây không phải mơ đi? Cô đưa tay đi ngắt lấy tay mình. Ai nha, đau thật. Vậy đây không phải là mơ, là thật đấy. Từ kinh hãi, cô phục hồi lại là một hồi kinh hỉ. Chẳng lẽ cô trùng sinh trở lại hồi nhỏ? Nếu ông trời cho cô cơ hội, cô muốn dùng tất cả khả năng để cho gia đình cô luôn ấm áp, cô sẽ khuynh tẫn hết thảy để mẹ cô, anh cô được sống lâu hơn so với kiếp trước.

- Anh hai, anh mau dắt Tâm nhi lên chơi với em.

- Được. Tâm nhi lại đây em, anh bế em lên giường.

Tuệ Minh vòng tay dưới nách nhấc em gái lên giường, sau đó cậu nhóc cũng leo lên ngồi.

- Tiểu Mai, em thấy khó chịu ở đâu không?Tuệ Mai nghe thấy anh hỏi thì lắc đầu, sau đó sáu mắt nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ, ba anh em không nói chuyện gì.

Lúc này, Tuệ Mai mới quan sát hai anh em. Cả hai người đều trắng trẻo mũm mĩm, da trắng, ngoại trừ Tuệ Minh có mái tóc xoăn ra thì nhìn sau này không khác nhau là mấy. Mắt Tuệ Minh to, cánh mũi hơi to, chắc do còn nhỏ mà mẹ cô Tiêu Nguyệt chăm sóc tốt nên lúc này mấy anh em cô đều trắng nõn, không có dáng vẻ gầy của mấy năm sau lớn lên. Mặc dù mẹ kế cũng đối xử với anh em cô cũng tương đối tốt, nhưng dù sao vẫn không phải mẹ ruột mình, hơn nữa trong lúc sống chung cũng không tránh khỏi va chạm, đặc biệt là sau khi mẹ kế sinh em trai nữa. Nếu có thể có mẹ ruột của mình ai lại nguyện ý đi tìm mẹ kế chứ. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Nhìn thấy Tuệ Tâm, con bé lúc này chưa tới hai tuổi, như vậy mẹ cô còn chưa có em trai út đâu, liệu cô có thể ngăn không cho mẹ cô đẻ thêm em nữa không? Nghe mọi người nói, vốn sức khỏe mẹ cô đã không tốt sau lại sinh ra bốn anh em cô nên lại càng yếu hơn, sau đó cuộc sống bôn ba vất vả khiến mẹ cô sức cùng lực kiệt mà ra đi. Đời này cô muốn mẹ cô sống lâu hơn, cô muốn có đủ cả ba lẫn mẹ, cô muốn thay đổi để ba cô chăm lo đến gia đình hơn.

Lúc này mẹ cô bê nồi cháo vào nhà, múc ra ba bát cháo cho ba anh em ăn. Tiêu Nguyệt quay ra hỏi đứa con gái đang bị bệnh:

- Tiểu Mai mẹ đút cháo cho con ăn nhé? Hôm nay ba con không về, ba con ăn cơm trên xã.

- Mẹ, con muốn tự ăn, con cũng lớn rồi. Anh hai bế em xuống.

Nghe em gái mình gọi, Tuệ Minh nhanh chóng xuống giường bế em đặt xuống đất, sau đó cũng bế luôn Tuệ Tâm xuống, cho hai em xỏ chân vào dép rồi dắt tay hai em ra bàn ăn cháo. Tuệ Minh và Tuệ Mai ngồi một bên bàn, Tuệ Tâm ngồi cùng mẹ để mẹ đút cháo cho bé ăn, Tuệ Mai nhìn vào bát cháo trên bàn lấy thìa thành thục xúc ăn. Bát cháo mẹ cô nấu với xương ống và thịt băm, bát cháo đặc quánh do có gạo nếp, ăn đậm đà mà không ngấy, có mùi thơm của hành hoa. Không biết là do đói bụng hay do không khí hài hòa mà cô ăn hết bát cháo. Đã lâu rồi cô không ăn được bát cháo như này.

Bây giờ bắt đầu thập niên chín mươi, có rất nhiều chế độ cải cách mới, ruộng đất hợp tác xã sẽ phân theo đầu người, không còn chế độ tem phiếu nữa. Cho nên khả năng được ăn thịt sẽ nhiều, có thể nói bây giờ gia đình cô cũng thuộc hàng trung đẳng trong thôn, mẹ làm kế toán hợp tác xã, ba làm công an xã, nói chung là có bối cảnh. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tiêu Nguyệt nhìn ba con của mình ngoan ngoãn hiểu chuyện nên cũng rất an ủi, đang định thu dọn cất cháo vào tối cho bọn trẻ ăn thì thấy con trai nhỏ chạy ra lấy bát to vào múc cháo ra đưa cho cô:

- Mẹ, mẹ ăn nhiều vào, mẹ ăn cho em con ăn không thể để em đói bụng được, con muốn lần này mẹ sinh em trai cho con, con muốn em khỏe mạnh.

- Được, con ngoan của mẹ.

Thấy con trai kiên trì, Tiêu Nguyệt mỉm cười nhận cá bát múc cháo ăn, cô định để lại bồi bổ cho các con nhưng con trai cô nói đúng, bây giờ cô đang mang thai, cũng cần bồi bổ nếu không đứa bé sinh ra yếu ớt thì sao? Thôi, tối lại nấu trứng gà cho bọn trẻ ăn vậy.

Nghe anh trai nói mà Tuệ Mai đầu óc trống rỗng, mẹ cô đã mang thai em út rồi? A A A cô không thể ngăn đứa em không cho xuất thế chứ? Mẹ cô sẽ không giống kiếp trước mà lại mất chứ? Càng nghĩ càng sợ, Tuệ Mai thân thể run lên, không được, nếu ông trời đã cho cô trùng sinh thì cô có cơ hội sẽ tìm mọi cách thay đổi vận mệnh của mẹ cô, còn một năm nữa cô sẽ tìm mọi cách, sẽ luôn để gia đình luôn ở bên nhau.

- Mẹ con vẫn mệt con lên giường ngủ nha.

Tiêu Nguyệt nghe con gái kêu mệt thì nhanh chóng cho các con xúc miệng rửa tay chân lên giường, dặn các con nhắm mắt ngủ trưa. Sau đó, cô ăn xong cất dọn đi làm sổ sách, vì cô nghỉ nhưng cả hợp tác xã có mỗi cô là kế toán nên việc này cô không thể nhờ ai làm giúp được, bắt buộc phải mang sổ sách về tranh thủ làm, nếu không công việc ùn lên không biết bao giờ mới làm hết, nghỉ một ngày việc ngày mai lại chồng chất lên luôn.

Chương 2: Nhà cũ

Nằm trên giường Tuệ Mai nhìn hai anh em nhà mình nằm ngủ ngon lành mà lòng chua xót, nếu việc cô quay về không thay đổi được vận mệnh của gia đình cô thì một năm sau các cô sẽ là đứa trẻ mồ côi mẹ, cô phải làm sao đây? Nhìn ra ngoài nhà cô thấy mẹ cô đang vùi đầu vào đống sổ sách, a, cái công việc này không biết đã chiếm giữ bao nhiêu thời gian của mẹ cô, nếu cô nhớ không nhầm, mẹ cô là bị tai biến, căn bệnh thời này rất hiếm mà lại quá khó chữa trị. Đây là dấu hiệu do làm việc gắng sức, không nghỉ ngơi hợp lý, cô lên làm gì để thay đổi đây?

- Mẹ.

Tiêu Nguyệt quay đầu lại nhìn thấy Tuệ Mai tay đang xoa mắt như vừa tỉnh ngủ, mồm vẫn còn há to để ngáp.

- Con ngoan nằm xuống ngủ tiếp đi, vẫn còn sớm con.

- Mẹ con muốn mẹ ôm con ngủ. Con muốn mẹ cho cả em trai ngủ nữa.

Tuệ Mai ngây ngô nói, tay bụ bẫm vươn về phía mẹ mình. Tiêu Nguyệt nghe con nói hơi nhíu lại mày, cúi đầu nhìn lại sổ sách, thôi công việc thì là công việc, con của mình vẫn quan trọng hơn, con bé vừa ốm dậy. Bà đứng lên gập lại sổ sách lại rồi leo lên giường ru Tuệ Mai ngủ, có lẽ cũng do mệt mỏi nên một lúc sau bà cũng ngủ mất.

Nằm trong lòng mẹ mình, ngửi mùi nắng trên quần áo của Tiêu Nguyệt mà trái tim thấp thỏm của Tuệ Mai dần yên ổn lại, cô ngước mắt lên nhìn mặt mẹ mình. Người phụ nữ này đã hi sinh hết tuổi thanh xuân của mình cho các chồng cho con, nhưng khi bà mất đi, vừa qua một trăm ngày mất của bà, người chồng bà đã yêu hết lòng cưới người phụ nữ khác, họ ân ái đến già, thỉnh thoảng có khó khăn vướng mắc chính người chồng ấy đôi khi còn buột miệng nói ra câu trách cứ bà đã đi sớm. Còn các con của bà lớn dần lên nhưng bà đâu biết chúng còn chẳng nhớ nổi khuôn mặt của bà nữa, thật xót xa, thương thay thân phận phụ nữ của bà.

Tiêu Nguyệt không có sắc đẹp khuynh thành nhưng trên mặt bà có nét thanh tú, lông mày hình lá liễu gọn gàng, sống mũi không cao nhưng thẳng và gọn, làn da trắng mịn, mái tóc bà dài búi gọn trên đầu bằng mảnh vải buộc ngang lại cho khỏi tuột. Trên mặt lộ rõ nét mệt mỏi, có lẽ do mang thai cộng thêm các con còn nhỏ nên chăm sóc có chút vất vả. Quần áo trên người là vải thô, loại vải này tương đối phổ biến hiện nay, rất ít người có vải cao cấp hơn để mặc, Tuệ Mai nhớ chỉ cách khoảng mười năm sau thì loại vải thô này rất ít người mặc, tuy quần áo rất sạch sẽ nhưng không tránh khỏi có mấy miếng vá, miếng vá không phải vá bắng tay mà là bằng máy. Tuệ Mai nhớ nhà mình có máy khâu công nghiệp, không nhớ rõ là ba mẹ mua hay ai cho, nhưng nhìn cách ăn mặc của mẹ và các cô thì chắc chắn những bộ quần áo này đều được mẹ hoặc ba cô may, ba cô cũng rất khéo tay làm những đồ thủ công không thua kém mẹ cô. Chỉ tiếc kiếp trước ông sống như một con rùa đen rút đầu, luôn đổ tại cuộc sống khó khăn là do mẹ cô mất đi để lại, không chịu cố gắng chỉ rượu chè, lô đề, còn buông bỏ công tác ở xã nữa. Kiếp này sống lại, cô muốn thay đổi cả người ba không biết cố gắng của mình nữa. Tuệ Mai cứ nằm đó nhìn mẹ và hai anh em của mình, cảm giác sống lại thật tốt, một lần nữa nhìn thấy mẹ và người anh đã đi xa của mình.

Nằm khoảng một lúc, Tuệ Mai động đậy thân thể định tìm một vị trí thoải mái hơn thì Tiêu Nguyệt tỉnh dậy.

- Tiểu Mai, con khó chịu ở đâu? Nói cho mẹ nghe xem?

Thấy mình làm mẹ tỉnh dậy mà Tuệ Mai thật ảo não, cô muốn mẹ cô ngủ thêm chút nữa, ai biết vừa động thì mẹ cô lại tỉnh, biết thế cô cứ nằm im một chút nữa, Tuệ Mai không biết rằng từ ngày mẹ cô đẻ anh hai cô đến khi có các cô bà chưa bao giờ để mình ngủ sâu giấc, lúc nào cũng luôn để thần kinh căng hết mức trông nom anh em cô, chẳng qua do mấy hôm nay phải chăm cô suốt đêm nên mới mệt mỏi ngủ thiếp đi một chút thôi.

- Mẹ, con khỏe rồi ạ. Mẹ có mệt không?

- Mẹ không, con cứ nằm trên giường mẹ phải dậy làm việc đã, con muốn uống nước chứ?

- Con tự lấy được rồi.

Vừa nói, Tuệ Mai vừa nhảy xuống giường đi đến cạnh bàn với cốc nhựa tự rót cho mình cốc nước uống. Tiêu Nguyệt thấy con gái tinh thần không tệ nên để cô bé tự túc, bà quay ra bàn làm việc tiếp, trong lúc bà đang chăm chú tính toán sổ sách thì thấy giọng con gái mềm nhẹ vang lên sau lưng.- Mẹ, mẹ uống nước đi.

Tiêu Nguyệt quay đầu lại thấy con gái mình đang bê một cốc nước, bà rất cảm động cầm lấy cốc nước rồi xoa đầu đứa con gái bé bỏng.

- Ngoan, tiểu Mai con lên giường nằm đi, con vừa ốm dậy đừng đứng lâu.

Tuệ Mai liếc nhìn sổ sách trên bàn, thấy các số liệu chủ yếu về nông sản thu hoạch xuân hè vừa rồi, cộng thêm chi tiêu phân bón, mà thập niên chín mươi này chưa có máy vi tính chứ nói chi phần mềm kế toán nên mẹ cô toàn phải tính bằng thủ công, vừa lâu mà lại vừa mệt nữa.

Mặc dù cô đã từng học qua kế toán nhưng bây giờ cô còn nhỏ nên không thể giúp mẹ cô làm sổ sách được, liệu có ai tin đứa bé hơn bốn tuổi chưa biết chữ lại biết tính toán sổ sách không?

Nói ra không ai tin, thậm chí họ cho cô là yêu nghiệt thì chết. Thôi cô cứ làm một đứa bé vô lo vô ưu trước rồi sẽ tính toán sau.

Tuệ Mai nghe lời mẹ quay đầu đi về phía giường nằm, trong lúc ngẩn người cô lại quan sát cẩn thận ngôi nhà của mình. Nhà cô hiện tại xây theo hình chữ L, nhà ngói năm gian, ba gian nhà ngoài kê ban thờ tổ tiên chính giữa cửa ra vào rồi kê cái bàn uống nước, bàn rộng một mét, dài hai mét, hai bên kê hai cái ghế dài, cô nhớ nếu nhà ai có công việc gì thì ở thôn sẽ đi từng nhà mượn bàn ghế. Bộ bàn ghế này cô không biết làm bằng gỗ gì nhưng cô biết nó rất tốt, đến khi cô mất mà nó còn chưa hỏng.

Bên cạnh bàn thờ nhà cô là chiếc máy may kiểu tiên tiến đang được phủ lên bằng tấm vải dù, có lẽ là tấm vải lúc bố cô đi bộ đội mang về, tất nhiên nó chỉ tốt hơn so với thời thập niên chín mươi này thôi, nó vẫn là chiếc máy may dậm bằng chân chứ không phải máy may chạy bằng mô tơ điện của những năm về sau.Sát góc tường bên phải đi vào cạnh cái máy khâu chính là cái giường mà ba anh em cô đang nằm, nhìn cái giường còn mới tinh thơm mùi gỗ thì cô đoán cái giường này mới được đóng gần đây, có lẽ là do biết mẹ cô mang thai nên ba mẹ cô đóng thêm giường chăng?

Đối diện với cái giường chính là cửa sổ kê cái bàn nhỏ khoảng một mét mà mẹ cô còn đang vùi đầu vào làm sổ sách. Nhà ba mẹ cô xây làm theo kiểu mới là gạch đóng bằng tay, ba mẹ cô vì để xây nhà này đã phải chuẩn bị rất lâu, hai người đều tranh thủ lúc nhàn rỗi đi cắt đất về sau đó nhào nặn. Ba cô buổi tối thường thức rất lâu để đóng từng viên gạch, từng viên ngóisau đó sáng dậy sớm bỏ ra phơi, trông mưa trông nắng. Đợi dịp cuối năm nông nhàn thì đi mua than về đóng vào khuôn, cũng xếp ra xếp vào, trông trời nhìn mây đợi cho khô ráo mới xếp lò lung gạch chuẩn bị xây nhà. Sau đó mua vôi về tôi, trộn đều với cát là xây nhà.

Ở thôn quê, thập niên chín mươi này, nhà nào mà xây được nhà gạch mái ngói là cũng có của lắm, sau này, cô nghe bố cô kể lại cũng thấy tự hào.

Gian nhà trong ba mẹ cô ngăn lại để một cái hòm đựng thóc sát tường, có thể để vào khoảng một tấn rưỡi thóc, cái hòm đựng thóc này rất to làm bằng gỗ có nắp to hai cánh trên mặt, ngày mùa khi phơi được thóc khô ráo, ba mẹ cô thường đổ đầy vào hòm chống chuột và gián. Sát vách tường bên trong là cái tủ đựng bát ba tầng, tầng ở dưới đựng xoong chảo, tầng thứ hai đựng bát, tầng thứ ba có cửa đựng dầu mỡ mắm muối và nếu còn thức ăn thừa cũng cất ở trên.

Và bên cạnh tủ bát là cái chum đựng gạo và một cái chum đựng cám nấu cho lợn ăn, đối diện cửa ra vào gian phòng trong, ba mẹ kê chiếc giường, buổi tối mẹ cô và em gái cô sẽ ngủ trên giường đó.

Sát cái phòng trong là gian phòng thò ra ngoài, hồi còn bé cô luôn gọi gian phòng này là phòng lồi, nó có một cánh cửa mở trực tiếp ra hiên nhà, vì nó nối liền với mái hiên nên bố mẹ cô đã đổ bê tông luôn, chính vì vậy vào ngày mùa bố mẹ cô sẽ khuân thóc lên trên phơi. Trong gian phòng lồi này ba mẹ cô cũng đặt một cái giường để cho cô và anh hai ngủ, cô nhớ khi mẹ cô sinh em út xong em gái sẽ qua ngủ với cô, còn anh hai sẽ ngủ với ba.

Nếu so với các bạn cùng trang lứa thì cô cũng được xếp vào hàng khá giả lúc bấy giờ, bây giờ là một rưỡi chiều, nếu cô nhớ không nhầm thì mẹ cô sẽ chuẩn bị cho em gái cô đi nhà trẻ.

Đang lúc Tuệ Mai hồn đi du ngoạn thì Tiêu Nguyệt quay ra gọi Tuệ Minh và Tuệ Tâm dậy.

- Tiểu Minh, Tâm nhi dậy đi con.

Tuệ Minh xoa đôi mắt buồn ngủ ngồi dậy, sau đó cậu quay qua gọi em gái dậy. Tiêu Nguyệt bê một chậu nước vào rửa mặt cho ba anh em, lau tay chân xong rồi dặn dò Tuệ Minh.

- Tiểu Minh, con dắt em đi nhà trẻ cho mẹ nhé, hai anh em đi cẩn thận, nhớ đi sát vào lề đường nghe con.

- Dạ, con nhớ rồi ạ.

Không ngờ anh hai cô lại ngoan ngoãn mà hiểu chuyện vậy, cô nhớ hồi còn bé không thiếu bị những lúc ăn đòn của anh, mãi khi cô học lớp tám hai anh em mới hết gây gổ nhau, lúc đó anh cô đã bị bệnh nên cô đã thương anh hơn. Đúng là con nhà nghèo nên trưởng thành sớm, con gái cô kiếp trước lớp ba mà cô vẫn phải đón đưa đến lớp.

Chương 3: Người ba tiện nghi

Sau khi anh hai cô đưa Tuệ Tâm đi nhà trẻ, Tuệ Minh về nhà rất tự giác lấy sách ra học, à, anh hai cô đã học lớp một rồi. Tuệ Mai nhàm chán xoay người xuống giường đi đến gần anh hai mình, Tiêu Nguyệt thấy con gái đi về phía con trai đang học thì lo lắng cô bé sẽ quấy rầy anh nên nhẹ giọng dụ dỗ:

- Tiểu Mai, con lên giường ngồi cho anh học đi con, lát nữa mẹ mua kẹo cốm cho con ăn nhé?

- Mẹ con chỉ ngồi xem anh viết thôi, con sẽ ngoan.

Thấy con gái kiên trì Tiêu Nguyệt không nói gì nữa, thỉnh thoảng bà quay sang nhìn hai anh em xác nhận Tuệ Mai không nghịch ngợm thôi, Tuệ Minh mỉm cười nhìn em gái rồi cúi đầu nghiêm túc viết chữ.

Tuệ Mai nhìn vào vở thấy anh đang viết là loại vở bốn tám trang ngày xưa, bìa vở không đẹp như hiện đại, chỉ là in đen trắng và có chữ bốn tám trang to đùng, loại giấy này cũng không trắng mà hơi ngả ố vàng như để giấy đã lâu, lại còn mỏng nữa. Trên tay Tuệ Minh cầm cái bút dài như bút chì, ngòi cắm vào đầu bút, cứ viết khoảng hai ba chữ thì lại chấm mực một lần, đây là loại bút ta chỉ có ngòi không có ruột, ngày xưa lớp một cô cũng từng dùng, phải lên lớp hai mới được ba cô mua cho cái bút máy Trường Sơn.

Chữ viết của anh hai cô tròn theo tiêu chuẩn nhưng không phải đẹp, nếu đặt chung với nhóm học sinh lớp một thì cái chữ này thực sự không thể nổi bật được.

Ngồi ngẩn ngơ mấy tiếng đồng hồ, Tuệ Mai cũng thấy bội phục chính mình tự trôi qua một buổi chiều như thế, ai bảo cô lại trở về thân thể đứa bé chứ? Cô thấy không tự nhiên khi mẹ bảo cô ngồi chơi đồ chơi trẻ con, cái mặt già của cô đỏ lên khi mẹ cầm cái búp bê vải mẹ tự làm đưa cho cô.

Thấy trời chiều ngả về tây sắp lặn, mẹ cô đã đi làm cơm chiều, anh hai cô đi đón Tuệ Tâm, Tuệ Mai thấy mình cũng khỏe lại cho lên cô vào nhà lấy chổi quét nhà, sau đó quét sân. Lúc Tiêu Nguyệt từ bếp đi ra cho lợn ăn thấy con gái của mình đang cầm chổi nghiêm túc quét sân thì rất ngạc nhiên. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

- Tiểu Mai, con để đấy để lát nữa anh hai con về quét, con lên mái hiên ngồi đi, con vừa ốm dậy mà.

- Mẹ con khỏe rồi, con muốn giúp mẹ.

Thấy con gái không lộ nét mặt mệt mỏi nên Tiêu Nguyệt cũng để con bé tự làm, thôi, dù sao cũng là con nhà nghèo thường đương gia sớm, lại là con nhà nông, mình cũng không thể nuôi con bé thành đại tiểu thư được.

Một lúc sau Tuệ Minh dắt theo Tuệ Tâm về nhà, Tiêu Nguyệt đã vào bếp nấu cơm để ba anh em tự chơi với nhau ngoài sân. Sân nhà Tuệ Mai rất lớn được ba mẹ cô đổ bê tông, thường các nhà xây vào những năm cuối tám mươi thì đã đổ bằng bê tông rồi, chỉ có xây và trát tường thì vẫn bằng vôi pha cát thôi. Mép tây phía đông bắc là cánh cổng, thường thì các hộ nhà nông cổng thường không có khóa chỉ là những thanh gỗ ghép lại tránh cho gia cầm, gia khúc ra ngoài đường thôi, rất ít nhà phòng kẻ trộm, vì đa số dân quê rất thuần phát, ít phát sinh trộm lớn, thi thoảng chỉ là bọn trẻ con thiếu ăn thèm cây quả thì ăn trộm chút thôi.

Lúc trời sẩm tối thì Tuệ Mai thấy ba cô dắt xe đạp đã trở về, cô ngó nhìn cái đồng hồ vặn dây cót tròn nhà mình thì thấy đã gần sáu rưỡi tối rồi. Ba cô thường năm giờ nghỉ, nếu tính từ xã đội về nhà ba cô đi xe đạp mất ba mươi phút vậy còn ba mươi phút ba cô đã đi đâu? Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Ba Tuệ Mai là nam trung niên năm nay cũng ba bảy tuổi, chiều cao của ông cũng chỉ tầm một mét sáu, người hơi nhỏ gầy, nhìn ông mặc bộ quần áo quân đội cũ tuy hơi bạc màu nhưng sạch sẽ, trên đầu đội chiếc mũ cối gắn sao vàng nhìn đặc biệt bắt mắt, đây là biểu tượng đặc trưng của quân đội, chỉ những quân nhân đã hoặc đang làm quân nhân mới có. Ba cô đã từng tham gia quân đội từ năm bảy sáu tới tám mươi, sau khi xuất ngũ về địa phương thì được trực tiếp được bổ nhiệm vào phó công an xã. Trên đôi chân quen thuộc là đôi dép cao su không thể quen hơn của quân nhân, ông dắt theo chiếc xe phượng hoàng được xã phân bước vào trong sân.

Trên gương mặt ông là đôi mắt to hai mí đen nhánh nhưng không sắc bén mà chỉ mang theo sự nghiêm túc, nói thật ba cô chỉ có khuôn mặt ưa nhìn, không phải dạng bạch kiểm, cũng không phải tay to mặt đại nhưng nếu xếp vào trong đám dông thì cũng không lấy làm nổi bật nhiều.

Ông dựng xe bước vào nhìn thấy ba anh em đang tự chơi với nhau thì hơi mỉm cười.

- Ba, ba đã đi làm về.
- Ừ, các con đang chơi gì? Tiểu Mai đã khỏi ốm rồi à?

- Vâng, thưa ba. Anh hai đang dạy chúng con chơi cờ ba quân ạ

Ông gật đầu để cac con tự chơi rồi bước vào nhà tự rót cho mình cốc nước để uống sau đó lấy quần áo đi tắm, Tuệ Mai nghe thấy ba mẹ nói chuyện lúc ba cô đi qua bếp.

Thực ra gặp lại người ba tiện nghi này, Tuệ Mai trong lòng rất ngổn ngang, tiền kiếp có lẽ cô và ba cô bát tự không hợp, xung đột nhiều, cô không thân cận với ba cô mà thân cận nhiều hơn với mẹ kế, mà tất cả xung đột xảy ra thường thì đều do mẹ kế giở trò, lúc lớn cô cũng suy nghĩ cẩn thận nên cũng suy đoán ra nhưng biết làm sao khi từ bé đến lớn ba cô đúng là cũng không làm tròn trách nhiệm của người cha, đến tận lúc ba cô mất đi thì những khúc mắc cũ vẫn không được hóa giải. Cô luôn cảm thấy ba cô chưa một lần lắng nghe cô nói, cũng như chưa từng thân cận với đứa con nào, nếu có chuyện xảy ra ông luôn mượn lúc uống rượu để trách móc, cũng chưa bao giờ dạy các cô nên làm như thế nào, dần dần cô cũng mất dần niềm tin vào ba cô. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Lúc này trùng sinh cô muốn quan sát ba cô đối xử với mẹ cô như thế nào? Nếu như ba cô vẫn sống như tiền kiếp vậy cô sẽ nghĩ thoát ly gia đình sớm hơn.

Sau khi mẹ cô làm cơm xong thì bắt đầu tắm rửa cho các con, riêng Tuệ Mai thì được mẹ lau qua người thôi. Chính vì nhìn thấy mẹ cô bận trước bận sau mà ba cô đi làm về chẳng giúp mẹ cô làm gì khiến cô càng bất mãn với ba cô hơn, đây là mẹ cô còn đang mang thai nữa đấy. Lúc ra khỏi nhà tắm cô nhìn thấy ba cô đang ngồi trên bàn hút thuốc thì ánh mắt cô càng bất thiện, người nam nhân này chẳng lẽ không bao giờ biết thương xót vợ con? Hay cô đào tạo, phổ cập một ít kiến thức gia đình cho ba cô? Lúc nhìn thấy anh hai bê rổ bát ra chuẩn bị dọn cơm thì Tuệ Mai quyết định bổ nhào vào ngực ba cô - Lý Hàn Vượng làm nũng.

- Ba, con khó chịu, ba đừng đốt, đốt cái này nữa nha.

Vừa nói cô vừa nhăn mũi chỉ tay vào điếu thuốc ba cô đang hút dở, trong lòng thì không ngừng thét gào: Trời ơi, ông có nghĩ đến một đám con thơ nhỏ dại nhà ông không? Đứa lớn mới sáu tuổi, đưa nhỏ nhất còn đang trong trứng nước ở trong bụng vợ ông đấy.

Dĩ nhiên lúc này Tuệ Mai đã quên tiền kiếp, các anh em cô đã lớn lên trong khói thuốc mà may sao chẳng có mống nào bị chết hay bệnh về khói thuốc mà toàn chết vì cái khác thôi.

Nhìn thấy con gái lớn bổ nhào về phía mình lên án, Hàn Vượng nhanh chóng đưa một tay ra đỡ cô bé, một tay khác nhanh chóng dụi tắt thuốc lá.
- Được, được ba không hút nữa, tiểu Mai con cẩn thận chút không lại ốm nữa bây giờ.

Thấy ba cô nhanh chóng tắt thuốc trong lòng Tuệ Mai vui đến thẳng nhạc lên: Ha ha như thế này là ba cô cũng còn có thể cứu. Kiếp này cô không đào tạo được ba cô thành người chồng, người cha nhị thập tứ hiếu thì cũng sẽ cố đào tạo thành người có trách nhiệm. Xem đi, vừa thấy con gái nói khó chịu đã ngay lập tức dập tắt thuốc, đây là cũng quan tâm cô và các anh em cô phải không?

Để bảo toàn cho kế hoạch đào tạo ba của mình, Tuệ Mai quyết định đào tạo từ những việc nhỏ nhất trong nhà. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Cô ngưỡng khuôn mặt nhỏ bé về phía ba cô rồi dùng giọng điệu trẻ con như khoe công kể với ba cô.

- Ba, hôm nay mẹ phải làm nhiều việc nha. Mẹ chăm sóc con ốm này, nấu cơm cho bọn con ăn này, nấu cám cho gà lợn ăn này, làm việc sổ sách này, tắm cho chúng con này, lại còn phải mang theo em trai trong bụng này. Nhiều mệt nha.

Cô cho ba cô một ánh mắt: Cho nên ba à, ba nên giúp mẹ việc nhà đi. Nhận lấy ánh mắt con gái chăm chú nhìn mình, Hàn Vượng hiểu ý đứng lên, đặt con gái ngồi bên cạnh xuống bếp bê nồi cơm gang lên, tiện thể mang theo các nồi thức ăn lên bàn, sắp đồ ăn ra đợi vợ cùng con gái thứ ba ra.

Trong lúc nhìn thấy ba cô xới cơm, Tuệ Mai lại nhìn ba cô với ánh mắt thăm dò hỏi ba cô:

- Ba ơi, lúc tối con đợi ba mãi, con nhớ ba bảo hôm nay sẽ mua cho con kẹo cốm ăn mà con quét xong sân rồi vẫn chưa thấy ba về? Ba có nhớ mua kẹo cho con không? Hôm nay con ngoan nha, con uống thuốc này, ăn hết cơm này. Mà sao ba về muộn thế?

- Ba đạp xe qua con đập xem nước về chưa để đêm nay đi quăng chài, định mai có cá cho các con ăn. Ba quên mua kẹo cho Tiểu Mai rồi, hay để ba bảo mẹ mai mua cho con nhé?

- Ba, con muốn ba mua cơ. Ba đã hứa mà.

Cô lắc cánh tay ba cô làm nũng trong lòng lại không ngừng xấu hổ tự thấy cái mặt già của mình đỏ lên.

Hàn Vượng thấy Tuệ Mai làm nũng thì phá lên cười, giơ tay xoa đầu con bé đáp ứng sẽ mua cho bé. Tuệ Minh ngồi bên cạnh mang theo ánh mắt hâm mộ: Ai nha, em gái làm nũng ba, mình còn không dám đâu. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tuệ Mai tất nhiên nhận được ánh mắt của anh hai mình, thế là cô tưởng anh cũng muốn ăn kẹo cho nên cô lại đưa bàn tay lên bắt đầu đếm:

- Ba cũng phải mua cho anh hai nữa, hôm nay anh trông Tâm nhi này, cho Tâm nhi đi học này, làm hết bài tập này, ba mua cho Tâm Nhi nữa, Tâm nhi không khóc nhè, mua cho mẹ nữa, mẹ làm nhiều việc, mua cho em trai.. a nhưng làm sao đưa cho em trai được a?

Thấy con gái rối rắm về em trai trong bụng vợ mình, Hàn Vượng rất thích thú sảng khoái giảng:

- Được rồi, ba sẽ mua hết cho mọi người. Của em trai con thì để mẹ con ăn, em con sẽ ăn được. Đừng rối rắm nữa. Ăn cơm thôi.

Chương 4: Lần đầu nấu cơm

Ai nha, giả vờ làm trẻ con thật khó mà.

Tuệ Mai vui vẻ cười trộm, cô liếc mắt qua nhìn anh hai thấy anh hai cũng toe toét khoe ra hàm răng không cửa. Ha ha, nhìn trông ngộ ghê.

Tiêu Nguyệt nắm tay đứa con gái nhỏ vào nhà thì thấy hai đứa con đang cười vui vẻ, nhìn chồng mình khóe miệng cũng nhếch lên, trên bàn cơm đã dọn đầy đủ thì rất ngạc nhiên: Chồng mình từ bao giờ đã biết dọn cơm giúp vợ vậy? Mặc dù trong lòng ngổn ngang trăm bề như thế nhưng cô cũng không nói gì mà dẫn con gái nhỏ về bàn ăn cơm.

- Chuyện gì mà ba ba con vui vẻ vậy?

- Nguyệt, ngồi đi.

Cả nhà ngồi quây quần qua bữa cơm đạm bạc nhưng không khí đầm ấm, Tuệ Mai cảm giác được ba cô cũng yêu thương mẹ cô, không phải thái độ hời hợt với mẹ kế cô kiếp trước.

Ăn cơm xong có lẽ do mệt mỏi vì vừa ốm dậy, cũng có thể do tuổi còn nhỏ mà Tuệ Mai đã lên giường ngủ trước, lúc đang mơ màng đánh cờ với chu công cô nghe thấy ba cô nói với mẹ cô đêm nay sẽ đi quăng chài vì nước sông về, mẹ cô nói gì đó nhưng cô không thể tỉnh táo nghe tiếp mà thiếp đi.

Sáng hôm sau, Tuệ Mai nhìn thấy trong thùng để một con cá chép to, vây xung quanh cái thùng là anh hai cô và Tâm nhi, hai người có vẻ rất hứng thú. Cô đi vệ sinh cá nhân thì chợt phát hiện hiện giờ thập niên 90 này cả nhà cô chưa ai có bàn chải lẫn kem đánh răng, vậy phải vệ sinh răng miệng làm sao đây? Không có cách nào, Tuệ Mai quay lên phòng trong mở tủ đựng bát ra lấy lọ muối, cô lấy cây gậy ngắn để kéo khăn mặt xuống rồi ra vệ sinh cá nhân, sau đó cô gọi Tâm nhi ra để vệ sinh rửa mặt cho con bé. Cô cũng lấy cốc đựng nước sau đó hòa chút muối vào cốc hướng dẫn bé con cách làm, anh hai thấy cô vệ sinh khác ngày thường thì cũng tò mò qua hỏi, cô giải thích là sợ con sâu ăn mất răng giống Mai Hương hàng xóm (Bạn này bị sún răng kaka lại là bạn học của Tuệ Mai),  nghe thấy vậy Tuệ Minh cũng làm theo em gái chỉ. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Sau khi ba anh em rồng rắn làm vệ sinh xong lại quay qua xem cá. Tuệ Mai nhìn vào thùng ước lượng con cá chép này nặng khoảng một cân hai, đủ cả nhà cô ăn bữa cơm trưa, cô không nhìn thấy ba mẹ cô đâu thì đoán chắc đêm qua ba cô đi quăng chài về được nhiều cá nên mẹ cô mang ra chợ bán rồi, còn ba cô cũng ra quán bún ăn rồi về đi làm.

Tuệ Minh dẫn hai em vào nhà rồi xuống bếp lấy cái bát to ra đựng mấy củ khoai lang bê lên nhà cho các em ăn, sau khi bóc vỏ cậu chia cho em mỗi đứa một củ cầm ăn, cậu nhóc sáu tuổi này đã có phong phạm của anh cả từ khi rất nhỏ rồi. Tuệ Mai đang ăn củ khoai thì nghe Tuệ Minh hỏi:

- Tiểu Mai, hôm nay em có đi mẫu giáo không? Lát nữa anh đưa đi.

- Anh hai, em muốn đi học, tối về anh dạy em viết chữ nhé?

- Ừ, ăn nhanh lên, lát anh đưa hai chị em đi.

Bữa sáng ở nông thôn chỉ đơn giản là củ khoai, bát cháo trắng hay là bát cơm nguội thôi, vì tối qua cả nhà đã ăn hết cơm mà sáng nấu cháo hơi lâu, mẹ cô sợ mấy anh em ở nhà múc cháo ăn không bê được sợ bỏng nên chỉ luộc mấy củ khoai cho các con. Sau đó bà tất tả mang cá ra chợ bán không sợ cá bị ươn, để nhà thì ăn không hết, chỉ để lại con cá chép to bồi bổ cả nhà, dù sao bọn trẻ cũng đang tưởi ăn tuổi lớn.

Khi ba anh em ăn xong thì cũng sắp đến giờ đi học, vì còn nhỏ nên cả ba chỉ cho gà ăn còn lợn thì lực bất tòng tâm không cho ăn được, với phong phạm huynh trưởng, anh hai cô rót nước đun sôi để nguội trên bàn cho hai em gái uống rồi dắt hai em ra múc nước ao rửa tay cho chúng. Xong xuôi đâu đấy, anh hai cô vai khoác túi vải lên rồi hai tay dắt hai đứa em đi học. Tuy anh hai cô mới sáu tuổi nhưng nhiệm vụ đưa đón em hàng ngày đều do anh đảm nhiệm, thường thì mẹ cô buổi sáng rất bận khi vừa làm đồ ăn sáng, vừa chăm sóc ba đứa trẻ nhỏ, vừa cho lợn gà ăn xong lại nhanh chóng đi hợp tác xã làm việc, nếu hôm nào ba cô đi đánh cá thì mẹ cô còn phải vội vã đem cá ra chợ bán. Nói chung, mẹ cô là thần công việc, không lúc nào thấy bà nguôi chân nguôi tay, đảm đang có tiếng ở làng trên xóm dưới.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tuệ Minh đưa Tuệ Tâm vào nhà trẻ trước rồi dắt Tuệ Mai đi sang nhà mẫu giáo.

- Con chào dì ba, con cho tiểu Mai đi học.

- Con chào dì ba.

Nghe thấy giọng của hai đứa trẻ chào, dì ba Tuệ Mai ngẩng đầu lên đáp;

- Tiểu Minh, Tiểu Mai đấy à? Tiểu Mai khỏi ốm nên đi học phải không? Tiểu Mai vào lớp với dì để cho anh hai con còn đi học không muộn. Tiểu Minh đi học cẩn thận nghe con.- Dạ, chào dì ba, con đi học.

Tiểu Minh xoa đầu đẩy nhẹ em gái vào lớp học rồi xoay người đi nhanh về phía trường học, Tuệ Mai vào lớp ngồi cạnh dì ba cô.

Trong nhà ông bà ngoại cô có sáu anh chị em, mẹ cô là chị cả, sau đó đến cậu thứ Tiêu Phong là bộ đội công tác ở Nhà máy Z27 – bộ Công binh, dì ba Tuệ Mai tên Tiêu Quế, sau khi học xong cao trung cô quay về làm cô giáo làng dậy bọn trẻ mẫu giáo từ ba đến sáu tuổi, Dì tư là Tiêu Mẫn, dì út là Tiêu Ngọc đều lấy chồng làng làm ruộng, riêng cậu năm Tiêu Bình thì làm công nhân nhà máy in báo của tỉnh.

Từ lúc ba tuổi, Tuệ Mai đã đi học mẫu giáo, lúc này thì cô cũng chỉ học múa học hát và làm quen dần với các chữ cái chứ cũng không phải học gì nhiều. Dì cô về dạy luôn đổi mới các hoạt động trò chơi cũng như ca múa hát nên được bọn trẻ con rất quý mến.

Buổi trưa tầm mười giờ rưỡi thì tan học, lúc này Tuệ Mai sẽ theo các bạn trẻ trong làng dắt tay nhau về nhà. Thời buổi này, các bé nhà trẻ hay mẫu giáo đều tự túc về nhà ăn cơm chứ chưa có bữa ăn nội trú. Còn Tuệ Tâm sẽ đợi Tuệ Minh về đón, ba mẹ cô đi làm đến tận mười một rưỡi mới về.

Lúc này về nhà, do cơ thể yếu nên Tuệ Mai cảm thấy rất mệt, cô ngồi nghỉ một chút rồi múc nước ở bể ra lấy khăn lau mặt cho mát. Ở nông thôn đa số dân quê không khóa cửa nhà mà chỉ khép lại thôi nên Tuệ Mai đẩy cửa vào nhà, cô nhìn cái bàn trên có cái xoong, cô đoán là cái xoong sáng mẹ cô luộc khoai, Tuệ Mai mở nắp vung ra thấy còn hai củ nên bẻ ra một nửa củ ăn cho đỡ đói.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tuệ Mai ngẫm nghĩ phải gần một tiếng nữa mẹ mới về nấu cơm thì mệt lắm, cô xoay ra ngoài tìm cái rá để vo gạo, cô múc một lon gạo ống bơ một cân lên rồi bê đi vo, rửa sạch nồi đổ gạo vào. Ùi cái nồi khá to, cô nhấc thử ướm ướm xem mình bê nổi không, thấy khá nặng nếu đổ nước vào thì có lẽ cô bê không nổi. Nghĩ Nghĩ, Tuệ Mai bê nồi cơm gang vào bếp rồi cô múc từng gáo bằng sọ dừa nước đổ vào nồi, cô múc thêm một nồi nước nữa để lát luộc rau muống.

Sáng đi làm mẹ cô đã nhặt sẵn rửa rau rồi nên giờ chỉ đun nước sôi để luộc rau thôi, vừa đun cơm và luộc rau xong thì thấy Tuệ Minh dắt theo Tuệ Mai về nhà, Tuệ Minh thấy em gái thứ hai của mình mặt đỏ bừng từ trong bếp đi ra thì giật mình:

- Tuệ Mai em lại ốm nữa sao, mặt đỏ thế kia, mau lên giường nằm, bố mẹ sắp về rồi.

Kẻ được cho là đang ốm Tuệ Mai:.

Đùa chứ, anh hai, cứ đang ốm là mặt đỏ bừng à? Em gái anh sợ anh và mẹ về muộn vất vả nên nấu cơm đó, có ai ốm mà tinh thần thoải mái như em không?
- Anh hai, không phải, em nấu cơm, sợ mẹ về muộn vất vả

- Ồ, em nấu cơm?

Tuệ Minh giục em gái ba vào nhà rồi tò mò vào bếp xem em gái nấu cơm như thế nào, từ lúc lên lớp một, mẹ câu đã dạy cậu nấu cơm và luộc rau đơn giản, buổi trưa cậu về thường sẽ vo gạo nấu cơm, đa số đang nấu dở thì mẹ cậu về sẽ nấu tiếp cho cậu. Nhìn bếp gọn gàng, trên bếp là hai nồi cơm và rau đã hoàn tất, lần đầu em gái nấu cơm mà còn tốt hơn cậu, Tuệ Minh cảm thấy thật ngượng ngùng.Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Lúc này Tuệ Mai bước vào bê theo cái bát để đựng rau:

- Anh hai, anh vớt rau ra hộ em không lại bị đỏ nhé.

- Được, Tuệ Mai để anh, em đi lên nhà nghỉ chút đi.

Tuệ Mai lên nhà nhìn vào cái xoong trên bàn, lấy ra nửa củ khoai lang dở bóc ra đưa cho Tuệ Tâm, sau khi cô bé cầm cô còn tiện tay bóp nhẹ khuôn mặt của Tuệ Tâm nữa.

- Đau, chị beo em đau.

- Haha

Tuệ Mai đi về phía phòng trong, cô nhìn lên hòm thóc thấy hai cái nồi được úp vung, tò mò cô kê cao chiếc ghế rồi đứng lên xem đựng gì? Ồ nồi đầu tiên là mẹ đang đựng mớ khổ thái sẵn, chắc lúc sáng mẹ đi vội chưa kịp rán lấy mỡ, nồi thứ hai là con cá chép lúc sáng đã được làm sạch sẽ cắt khúc ướp muối, chắc lúc sáng về mẹ cô làm sẵn để trưa về chỉ việc nấu. Cô quay ra ngoài hét to gọi Tuệ Minh:

- Anh Hai, anh bê nồi này xuống bếp cho em với, em không bê xuống được.

Tuệ Minh nghe thấy em gái gọi mình vội vàng chạy vào nhà, nhìn thấy cô bé con đang kiễng chân nhòm vào cái nồi thì sợ hết hồn.

- Tiểu Mai, em xuống dưới cẩn thận không ngã, anh bê cho.

Tuệ mai quay đầu nở nụ cười tươi rói với Tuệ Minh vui vẻ nói:

- Anh Hai, mẹ mua lá mỡ, em bê xuống anh đỡ bê xuống bếp cho em nhé.

Không để Tuệ Minh phản ứng, Tuệ Mai đã nhấc cái nồi xuống, thấy vậy Tuệ Minh vội vàng chạy ra đỡ, chỉ sợ cả em gái lẫn cái nồi rơi xuống. Khi Tuệ Minh mang nồi vào bếp, Tuệ Mai đã nhanh chóng theo sau thúc dục anh hai đặt nồi lên bếp, nhóm lửa rán mỡ.

- Tiểu Mai, em có biết làm không đó? Hay đợi mẹ về làm.

- Yên tâm đi anh hai, em nhìn mẹ làm nhiều lần rồi, em biết làm. Anh ra lấy nước lau mặt, rửa tay chân cho Tâm nhi đi.

Chương 5: Chuẩn bị sinh

Lúc Tiêu Nguyệt vội vã chạy về nhà thì thấy hai anh em Tuệ Minh đang loay hoay rán mỡ trên bếp, Tuệ Tâm đang ngồi trên giường chơi con búp bê vải cô làm.

- Tiểu Minh, Tiểu Mai các con đang nấu gì thế? Để mẹ nấu nốt cho các con ra rửa tay đi.

Nghe thấy tiếng mẹ gọi, cả hai anh em đều ngẩng đầu lên nhìn, Tuệ Minh dấp không chờ được vui sướng khoe với mẹ:

- Mẹ, mẹ về rồi ạ? Hôm nay Tiểu Mai nấu cơm đấy mẹ ạ, con về em đã nấu xong rồi, con và em đang rán mỡ cho mẹ này.

- Tiểu Mai con biết nấu cơm rồi sao? Cẩn thận mỡ lại bắn vào người, sao không để đấy để mẹ về làm, các con còn nhỏ chưa làm được đâu.

Hốc mắt Tiêu Nguyệt nóng lên đỏ hoe, vừa tự hào con gái thứ đã trưởng thành biết thương mẹ, vừa đau xót cho con còn quá bé mà phải làm việc. Tuệ Mai thấy sự chua xót trong ánh mắt của mẹ thì hiểu mình đã làm mẹ cảm động.

- Mẹ, con lớn rồi nha, con sẽ làm giúp mẹ việc nhà cho mẹ đỡ mệt, mẹ mau vào nhìn con và anh hai đã rán mỡ này được chưa ạ?

Tiêu Nguyệt vội để cặp tài liệu xuống đi vào bếp, thấy hai con còn nhỏ đã rán hết mỡ ra chỉ còn tóp mỡ thì rất vui mừng xoa đầu hai đứa con ngoan.

- Các con giỏi lắm, đã xong rồi. Tiểu Minh con lên lấy cho mẹ cái bát to xuống đây để mẹ vớt tóp mỡ ra, còn mỡ để ở xoong cho nguội rồi lát mẹ cho vào hũ sành cất đi ăn dần nhé. Tiểu Mai con rửa tay lên chơi với em nhé.

- Dạ, vâng thưa mẹ.

Tiêu Nguyệt mỉm cười nhìn hai con đi ra nhà bếp, bà quay sang xem nồi cơm hôm nay con gái nấu lần đầu tiên ra, thấy cơm đã chín, không bị nhão hay khô, có lẽ con gái cô có thiên phú nấu cơm. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Nếu Tuệ Mai mà biết trong lòng mẹ cô nghĩ như vậy thì cô sẽ trợn trắng mắt lên; Mẹ, không phải là thiên phú, linh hồn con gái mẹ còn lớn hơn tuổi mẹ bây giờ, nếu nồi cơm này con nấu không xong thì con nên đâm đầu vào đậu hủ cho xong. Nhưng mà tất cả Tuệ Mai đều không biết, lúc này cô đang vào nhà dạy Tuệ Tâm một số bài hát trẻ con, Tuệ Minh thì lấy chổi quét qua cái nhà.

Một lúc sau ba Hàn Vượng về, cả nhà ăn cơm trong bầu không khí vui vẻ, Tuệ Minh ríu rít khoe em gái nấu cơm ngon, lại biết rán mỡ nữa, Tuệ Mai ngượng ngùng cười mặt già xấu hổ, hai vợ chồng Hàn Vượng cũng thúc đẩy khen con gái ngoan hiểu chuyện, chỉ có mỗi Tuệ Tâm ngồi im, vừ xúc cơm thỉnh thoảng gật đầu như kiểu gặp cái gì tâm đắc lắm.

- Ngon, ăn ngon.. ngon.

Giọng trẻ con ngây ngô khiến cả nhà bật cười vui vẻ.

Cuộc sống cứ bình lặng trôi, mỗi ngày ba anh em Tuệ Mai vừa đi học, vừa giúp ba mẹ làm việc nhà, Hàn Vượng cũng đã quan tâm đến gia đình nhỏ của mình hơn, qua theo thời gian bụng Tiêu Nguyệt đã rất to chuẩn bị lâm bồn.

Tuệ Mai đã biết kết quả lần này mẹ đẻ em trai nên không thấy khẩn trương, trái lại cô nhìn cả nhà lúc nào cũng căng chặt tinh thần nên luôn kể những chuyện lý thú khi đi học lẫn trêu chọc cho cả nhà đỡ khẩn chương hơn.

Hôm đó là chủ nhật, ba cô tranh thủ mang chài đi bắt cá vì nước về dễ có cá to, ông cũng muốn bồi bổ cho vợ mình chuẩn bị vượt cạn, vì vợ sắp lâm bồn nên ông dặn các con ở nhà với mẹ không đi đâu chơi, ông đi bắt cá một lúc rồi về. Anh em Tuệ Minh vâng dạ, hứa sẽ ở nhà trông mẹ, Tuệ Minh lấy sách vở ra dạy Tuệ Mai đánh vần, Tuệ Tâm thì ngồi trên giường chơi búp bê vải. Tuệ Mai vì muốn giấu mình biết chữ nên đã quấn chặt Tuệ Minh đòi anh dạy đọc chữ, viết chữ, cô giả vờ rất viết chữ nguệch ngoạc nhưng khi Tiêu Nguyệt và Tuệ Minh cầm bảng chữ viết của Tuệ mai không tránh khỏi tâm thần trấn động, đưa ánh mắt quỷ dị về phía Tuệ mai khiến cho Tuệ Mai cảm thấy chột dạ không yên, tự suy nghĩ xem có phải mình viết chữ khá thành thục khiến cho mọi người nghi ngờ không. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tiêu Nguyệt ngồi trên giường sắp xếp lại đồ sơ sinh cho em bé, đây là số đồ bà đi xin của mọi người, ở quê người ta quan niệm khi trẻ mới sinh ra nên nặc lại quần áo cũ cho mềm vải, quần áo mới dễ làm da trẻ bị đau rát, đặc biệt là quan niệm trẻ con đã mới sinh mặc quần áo cũ dễ nuôi, khỏe mạnh. Tự dưng bụng Tiêu Nguyệt quặn đau, vì đã sinh ba đứa con nên kinh nghiệm đã nhắc nhở bà biết rằng sắp sinh.

- Tiểu Minh, con sang gọi bà cả cho mẹ nhé, Tiểu Mai, con sang gọi bà Vu  cho mẹ nhé.

- Dạ, mẹ có sao không?

- Không sao con, đi nhanh lên hai đứa.
Nhìn thấy mẹ nhíu mày, hai anh em vội vàng đi gọi người, Tuệ Mai chạy sang nhà bà Vu ngay hàng xóm, Tuệ Minh thì đi xa hơn vì nhà bà cả (chị gái đầu trong nhà bà ngoại) ở cách mấy nhà. Bà Vu  đang ở nhà nhặt vỏ đậu nghe thấy Tuệ Mai gọi bà chạy sang ngay. Dân quê thuần phác, ai có khó khăn gì thì mọi người thường chạy sang nhà nhau giúp đỡ. Vu bà vào sân thấy Tiêu Nguyệt đang mang quần áo đi ra:

- Sao, đau bụng rồi à? Để tao đi nấu nước nóng, mày ngồi lên giường đi.

- Bà Vu, cháu chưa đau lắm, cháu đi gội đầu tắm đã, đẻ xong phải kiêng lâu lắm.

- Ừ, nhanh lên không lại đẻ rơi. Tuệ Minh đâu?

- Cháu bảo cháu nó đi gọi bà cả rồi.

Nghe gọi bà cả thì bà Vu  không nói gì, bà vào bếp lấy xoong to nhất trong nhà ra để lên bếp nhóm lửa, Tuệ Mai thấy vậy thì nói:

- Bà Vu, bà để con nấu nước cho, bà giúp mẹ con chuẩn bị đi, lúc nãy con thấy mẹ con nhíu mày.

- A, ừ, thế con nấu nước cho sôi lên nhé. Bà vào nhà chuẩn bị đồ cho mẹ con. Mẹ con sẽ sinh được em bé mấp mạp cho con bế nhé.

Bà Vu là hàng xóm nhà Tuệ Mai nên cũng biết bình thường cơm trong nhà toàn con bé nấu, dọn dẹp nhà cửa đâu vào đấy, bà thầm khen vợ chồng Tiêu Nguyệt biết cách dạy con, đứa nào cũng ngoan ngoãn, còn nhỏ nhưng đều quán xuyến hết việc trong nhà.

Bà Vu ra sân thì thấy Tuệ Minh và bà cả Tiêu Nguyệt bước vào, thấy bà Vu, bà cả liền hỏi:

- Có phải Nguyệt sắp sinh không?

- Đúng vậy, bà đi gọi bà đỡ Tân đi, em thấy nó đau bụng rồi, em vào thu dọn giường cho nó đẻ đây.

Nghe thấy vậy bà cả vội vã đi ra ngoài cổng, không quên dặn dò Tuệ Minh đi gọi bà ngoại và các dì của Tuệ Mai đến. Tiêu Nguyệt nhanh chóng bước ra khỏi nhà tắm, vào trong nhà ngồi trên giường. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.Tuệ Mai ở trong bếp đun nước, cô cố nhớ lại ngày mẹ sinh em thì chợt nhớ ra Tuệ Tâm ở trong nhà, sợ bé con sợ cô vội vàng gọi bé con xuống bếp, cô lấy cái ghế nhỏ ra cho Tuệ Tâm ngồi ngay bên cạnh mình trấn an.

- Tâm nhi ngoan lát nữa chị Mai đi mua cho em kẹo cốm ăn nhé.

- Không ăn kẹo cốm, chị mai làm kẹo lạc cho Tâm nhi ăn.

A, con bé còn biết làm nũng cơ, Tuệ Mai mỉm cười gật đầu.

- Được, làm kẹo lạc cho Tâm nhi ăn, chúng ta ở dưới này cờ mẹ sinh em trai cho chúng ta.

Được một lúc thì nước sôi, Tuệ Mai nhìn thấy bà cả, bà ngoại, bà đỡ Tân, dì ba và dì út của cô bước vào sân. Mọi người vào trong nhà xem tình huống, Tuệ Mai không dám vào nhìn vì cô nhớ tiền kiếp cô và em gái thập thò xem mẹ đẻ nên bị dọa sợ, hai chị em khóc lóc náo loạn không cho mẹ đẻ em, cuối cùng bà cả đành phải dẫn hai chị em về nhà bà cho ăn đường nên hai chị em mới nín khóc, lúc về nhà đã thấy mẹ đẻ em xong rồi.

Nước đun sôi rồi, Tuệ Mai thấy dì út mang cái thau nhôm nhỡ ra múc ít nước pha ấm mang vào nhà, Tuệ Mai lấy ra một nắm lạc rồi rang lên chuẩn bị làm kẹo lạc cho Tuệ Tâm. Kiếp này cô muốn được chứng kiến em trai út chào đời.

Dì út thấy hai đứa cháu gái hiểu chuyện tự trông nhau thì rất vui mừng, vẫn là chị gái mình giỏi dạy ra bọn nhỏ đứa nào cũng hiểu chuyện, anh rể dạo này cũng thay đổi biết điều hơn ngày trước, biết quan tâm đến gia đình hơn. Cô tò mò nhìn cháu gái nhỏ lấy đường đen cho vào nồi đun nóng lên, bên kệ bếp để một cái sàng đã lót lá chuối (là dụng cụ khi đãi sạn ở gạo, có lỗ thưa nhỏ ở dưới để cho cám gạo rơi xuống, giữ gạo ở trên)

- Hai con đang làm gì thế?

- Chị đang làm kẹo lạc cho Tâm nhi, dì út ạ.

- Con biết làm sao Tiểu Mai? Có cần dì làm cho không?

- Không dì ạ, con làm được.

Dì út thấy Tuệ Mai có chủ kiến thì không nói gì nữa mà chạy lên nhà xem chị sinh con, Tuệ Mai đun chảy đường đen rồi đổ ra sàng chuẩn bị sẵn, sau đó cô lấy lạc đã rang sát sạch vỏ rồi rắc lên, chỉ đợi nguội là bẻ ăn được. Bạn đang đọc truyện được đăng trên dembuon chấm vn.

Tuệ Mai bê sàng ra ngoài hiên nhà đợi cho nguội, Tuệ Tâm nhấc theo ghế nhỏ đi ra cùng và ngồi cạnh canh kẹo lạc, Tuệ Mai mỉm cười nhìn cái đuôi nhỏ đang nhìn chằm chằm kẹo lạc tự chế của cô. Thật ra kẹo lạc cô làm không giống kẹo lạc hiện đại vì nó chỉ là một thanh đường đen lấy từ mật mía đun lên đóng thành cục như cục gạch, một cục đường đen đó là một cân.

Đúng lúc này trong nhà truyền đến tiếng kêu của Tiêu Nguyệt, Tuệ Mai trong lòng run lên, đang ngồi chăm chú như Tuệ Tâm mà cũng sợ hãi, Tuệ Mai ké em lên an ủi:

- Tâm nhi ngoan không sợ nha, em trai đang muốn ra chơi với chị em mình, lát nữa kẹo nguội, Tâm nhi có cho em ăn không?

- Cho em trai. Không sợ chị.

Tuệ Tâm quay qua nắm tay an ủi Tuệ Mai.

Người được an ủi Tuệ Mai:...

Sao có cảm giác mình còn nhỏ hơn Tuệ Tâm vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau