TẦN CẢNH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tần cảnh ký - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Ngoại truyện Doãn Thiên Dã

Doãn Thiên Dã chưa bao giờ tin vào cái gì mà không – thời gian khác, cho nên, khi anh tỉnh dậy, phát hiện mình đang ở trên một chiếc xe Ferrari California xa lạ, mà phía sau đang ngồi một hàng gái đẹp, quần áo thiếu vải, một em nữa ôm lấy anh từ phía sau, cởi cúc áo anh sờ loạn, anh bất ngờ đến nỗi chẳng có tâm trạng thưởng thức, chỉ có run tay!

Cứ run rẩy như thế, xe vốn nên sang trái lại cứ đi thẳng, va chạm mạnh mẽ với một chiếc Porsche Carrera vượt đèn đỏ!

Tai nạn ô tô kinh điển: cuộc đụng độ của các siêu xe? Nghe như nhà giàu mới nổi vậy! Có cần phải bẽ mặt thế không chứ?

Đúng nhờ một cú va chạm này, trí nhớ của nguyên chủ cái xác này nháy mắt dung hợp với anh, hóa ra cái kẻ một lúc ôm ba cô này, cũng tên là Doãn Thiên Dã, kỳ quái hơn, hắn cũng là công tử Tập đoàn giải trí Doãn thị. Bất quá, có hơi chút khác biệt, có hơi chút khác biệt, Doãn gia ngoài đời thực, không chỉ có một Tập đoàn giải trí Doãn thị, còn có công ty quản lý Thịnh Hạ, cùng một mớ các thứ khác.

Cũng chính nhờ cú va chạm này, anh ngộ ra một điều, đây không phải là mơ, điều thần kỳ là anh rõ ràng đã đi tới một thế giới lạ lẫm.

Thật vô lý!

Trí nhớ của chủ củ cơ thể này nói cho anh biết, chiếc xe vừa đụng với xe anh trông rất quen thuộc, hơn nữa, vừa nhìn thấy, ngực đột nhiên nổi lên một cảm giác khó chịu. Anh vốn đang chuẩn bị xuống xe, nhưng ba vị mỹ nữ đã chuồn xuống trước, giống như đàm phán thương lượng gì đó.

Doãn Thiên Dã cũng coi như không có việc gì chờ, một lát sau, mỹ nữ trở lại chuyển lời, nói là chủ xe đối diện rất kiêu, chỉ nói chuyện với chủ xe đằng này.

Vượt đèn đỏ mà còn khí thế như vậy cơ à?

Doãn Thiên Dã xuống xe, định sẽ đi gặp cái người kia, còn chưa đi đến trước xe, liền thấy kính chắn gió từ từ hạ xuống, một khuôn mặt xuất hiện, một cô gái sắc mặt điềm tĩnh lạnh lùng. Không chỉ vậy, trong một nháy mắt nhìn thấy cô gái, ký ức của chủ cũ lập tức khởi động.

Hồi ba tuổi, tiểu Thiên Dã kéo theo tiểu Tần Cảnh ra đầu ngõ mua kem, được nửa đường, bé trai ngừng lại, quay sang cắn một cái trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng như phấn của bé gái, nói: "Lớn lên mới có thể kết hôn, nhưng mà hiện giờ trước hôn nhẹ, không được sợ, cũng không được mách cho ba ba đâu!"

Tiểu Tần Cảnh ngoan ngoãn gật đầu, tiếp đó trở về nói cho mẹ, hậu quả, tiểu Thiên Dã bị Doãn ba ba véo mặt đau khóc hu hu suốt một ngày đêm.

Năm bảy tuổi, mấy đứa trẻ con hàng xóm chơi với nhau, có một cậu bé nói: "Tần Cảnh thật là đáng yêu a!" Sau đó véo véo vê vê mặt cô bé bóp một cái, kết quả, Doãn Thiên Dã nhè tay cậu bé nọ đánh điên cuồng. Mẹ cậu bé dỗ dành: "Đừng khóc, đừng khóc, dì Tần đã nói với mẹ rồi, sau này sẽ đem Cảnh Cảnh cho nhà chúng ta mà!"

Hậu quả, Doãn Thiên Dã ở nhà bác Tần khóc náo cả ngày, lăn lộn trên đất, nói không được mang Tần Cảnh của nó đi đâu cả. Về sau vẫn là Tần Cảnh ngồi chồm hỗm trên đất, dụ dỗ thằng bé lăn lộn quằn quại trên đất, dỗ một hồi lâu: "Không đi, không đi đâu mà! Sau này thế nào cũng sẽ theo Thiên Dã mà!"

Năm 11 tuổi, hắn và cô nằm phơi nắng trên cỏ, hắn ôm cô ầm ĩ vui đùa lăn lộn;

Năm 13 tuổi, hắn vì cô đánh nhau, đánh đứa khác gãy mũi, bị nhà trường ra thông báo đình chỉ học, ở nhà bị đánh cũng không ít;

Năm 15 tuổi, lần đầu tiên hắn hôn cô, hồi hộp đến nỗi lòng bàn tay đều là mồ hôi nóng dính.

Năm 17 tuổi, lần đầu tiên hắn và cô lén lút đi thuê phòng, đỏ mặt lăn qua lại một hồi mới thành công, lúc đó còn tranh cãi ầm ĩ một trận.

Năm 18 tuổi, bọn họ cùng nhau đi ngắm nhìn những cảnh đẹp khắp thế giới.

Năm 21 tuổi, bọn họ vì chuyện hiểu lầm mà không bên nào muốn giải thích, chia tay.

Năm 23 tuổi, suốt hai năm rưỡi hắn ở nước ngoài nhớ đến cô, cuối cùng trở về đi tìm cô, còn chưa được gặp cô, đã từ chỗ Tập Vi Lam biết được, hóa ra trong những tháng ngày đã qua, lòng cô thực sự đã đổi thay, đã không còn chỗ cho hắn nữa.

Lần này hắn đã bỏ lỡ, bỏ lỡ cô, cũng là bỏ lỡ chính đời mình.

Cho đến tận hôm nay, năm hắn 25 tuổi, Doãn Thiên Dã từ một thế giới khác này mới trở về, đụng vào xe cô.

Doãn Thiên Dã xuống xe, cúi người nằm sấp trước xe Tần Cảnh, tinh tế quan sát cô một lúc, ánh mắt đảo liên hồi của cô, chân của cô, tư thế kì dị của cô, chắc là lúc nãy đụng xe bị sái chân tay rồi. Nhưng vừa giương mắt nhìn, nha đầu này vẫn làm một bộ dạng bình tĩnh muốn đánh.
Advertisement / Quảng cáo

Đây chính là cái mà người ta nói, trước mặt bạn trai cũ phải tỏ vẻ cứng rắn đúng không?

Doãn Thiên Dã trước kia tuy rằng được gặp lại Tần Cảnh lần thứ hai, trong lòng khá không yên tĩnh, nhưng cũng không có cái ý tìm biện pháp giành lại gì, có lẽ chẳng qua là có chút đau lòng cô mà thôi!

Mà Doãn Thiên Dã phát hiện điều này, không hiểu sao, lại cho là, cô gái hẳn này có ý gì đây. Nhưng bất quá, đúng là anh nghĩ cô cần đi bệnh viện. Cho nên, chưa nói mấy câu, anh lại để cô đi.

Doãn Thiên Dã đuổi ba mỹ nữ ở hiện trường đi xong, về nhà. Đến lúc về nghĩ lại, anh cảm thấy, hai người này đúng là ở bên nhau rất xứng đôi, nhưng là, thật đáng tiếc.

Tình yêu thanh mai trúc mã, đó là duyên phận khó tìm đến mức nào a! Nhưng đúng là, hắn cũng thật là, vì mấy chuyện buồn cười đó, mà cũng để cho hai người yêu nhau như thế chia tay!

Thật đúng là nghệ thuật khởi nguồn từ cuộc sống hàng ngày, tình huống cẩu huyết trong TV lại thực sự có thể xảy ra!

Tuy rằng thổn thức không thôi, anh cũng không đem chuyện này để tâm làm gì, cho đến mấy hôm sau, cô gái tên Tần Cảnh này móc nối với "bố anh" bày ra một đống quy định ngăn cấm anh. Doãn Thiên Dã ngoài đời thật không hề cặn bã, nhưng lòng ham hỏi của anh thì mạnh lắm, lúc đó, anh thực sự rất muốn biết Tần Cảnh rốt cuộc muốn giở trò quỷ gì, dứt khoát nếm thử một chút cuộc sống đàn ông cặn bã của Doãn Thiên Dã trước đây, đến đâu thì đến, cùng cô chơi một chút!

Nhưng mà, dần dần, sức hấp dẫn của cô bé này giống như đóa hoa nở, từng điểm từng điểm bày ra.

Khi đối mặt anh, lời nói ác độc lại giả nhân giả nghĩa, còn cáo mượn oai hùm mà gọi đủ mọi thế lực đến uy hiếp anh, khiến anh vừa bực mình vừa buồn cười; khi đối mặt An Nham, cô rất hào hiệp mà không thèm để ý hắn ta, lại như cũ có chút nhỏ nhen rất đáng yêu kích hắn, thậm chí lôi cả khán giả Doãn Thiên Dã ra làm đạo cụ, tuy là rất dở hơi và càn rỡ, nhưng cũng chẳng hại ai;

Nhưng bất ngờ nhất là khi cô đối mặt Tập Vi Lam, anh còn nghĩ cô sẽ phải hận cô ta, sẽ phải phục thù cô ta, nhưng tâm tư của cô cũng chẳng đặt bên người Tập Vi Lam, vẫn là thành thực miệt mài làm chuyện riêng của mình, thái độ nghiêm túc này đã khiến anh xiêu lòng;

Ngày đó khi Di Đóa hất cả cốc cà phê lên người cô, anh thật sự tức giận, nhưng cô, vậy mà có thể im lặng nhẫn nhịn. Dù rơi nước mắt, nhưng khi ngẩng đầu lên, vẫn là một nụ cười rạng rỡ như hoa.

Giống như để có thành công, cô có thể nhịn chịu tất cả đả kích.

Anh còn tưởng rằng cô sẽ không bao giờ giận dữ, nhưng vừa hay hết lần này lần khác anh lại được nhìn cô phát giận quát Lục Nhã, một màn "bắt nạt" Lục Nhã, bá đạo như vậy, hung dữ như vậy. Anh cười nhạt mà nhìn, không hề cảm thấy cô gái này đáng sợ, ngược lại cảm thấy, người này rất thẳng thắn, vừa đáng yêu vừa đáng ghét, rất khó được như thế!
Thế là, hình như trong lúc lơ đãng, anh đã hơi hơi động tâm.

Thời điểm thực sự phát hiện nội tâm biến hóa này là hôm đi theo cô đăng ký dự thi ở Thịnh Hạ, anh chỉnh áo lót cho cô, toàn thân nổi một ngọn lửa, loại phản ứng ngoài ý muốn này khiến anh thấy quá kỳ quái!

Mấu chốt là sau đó hai người vào nhà hàng, qua lời Quan Hân Hân anh mới biết, hóa ra lúc trước, Quan Hân Hân không cho anh số điện thoại, là bời vì Tần Cảnh nói anh giả mạo người thừa kế Doãn thị để lừa tình!

Mệt cho cô, cái đó cũng nghĩ ra được sao?

Hóa ra cô suốt ngày chờ đến lúc anh quay đi, để đặc biệt phá chuyện tốt của anh phải không?

Nhưng mà, chẳng lẽ anh sẽ nói anh thật ra thì có lén lút vui vẻ sao? Cho dù cô bêu xấu anh, gán cho anh "đầu to mặt lớn", anh cũng vui vẻ sao?

Vì sao lại vui vẻ, không cần nghĩ cũng rõ rồi còn gì!

Sau tất cả chuyện này, thế là cứ như vậy nước chảy thành sông, anh thích cô, yêu cô, nhưng không muốn gây sức ép cho cô, mong muốn sau khi cô suy nghĩ kĩ càng có thể cho anh một đáp án rõ ràng.

Nhưng mà, sau khi anh dọn ra ngoài, tin đồn với Tô Mạn bắt đầu rộ lên trên báo chí, thời gian hai người lúc nào cũng lệch nhau, đến ngay cả nói chuyện điện thoại cũng là vì đủ lý do mà không thể nói chuyện được.

Anh đã hỏi thời gian biểu của ekip các cô, cố ý dự định đi gặp cô, thì đúng lúc ấy, cô nhắn tin đến muốn gặp anh, thần giao cách cảm trong chớp nhoáng này thực sự khiến lòng anh nở hoa.

Chỉ là, con đường gặp mặt lại thật trắc trở, rõ ràng là rất gần, nhưng luôn luôn có những thứ ngăn cách.

Trong đại sảnh, không ngờ nghe thấy phóng viên hét "Tần Cảnh", anh sửng sốt, vừa quay đầu, lại nhìn thấy cô bị đụng vào bình hoa và bể cá. Khi anh nhìn thấy toàn bộ nước từ bể cá thủy tinh trên tường kèm theo đủ các thứ hỗn tạp trút xuống người cô, tim anh giống như bị xé rách!

Mà bọn phóng viên chết tiệt còn chạy tới nói cái gì sỉ nhục cô nữa, anh hận, anh muốn giết người!

Anh liều lĩnh đẩy người đại diện và trợ lý ra, đấm một tên phóng viên, xông vào trong thang máy, kéo cô ôm trong ngực mình. Một khắc anh đưa cô toàn thân ướt đẫm vào ngực mình, tức giận trong lòng mới nhẹ bớt.

Anh rất chắc chắn, sẽ không bao giờ buông cô ra nữa.

Khi cô khóc, tim anh cũng thót lại, anh biết cô phải chịu ủy khuất, anh nguyện ý cô đem tất cả nói hết ra, nghe cô trách anh có quan hệ mập mờ gì với Tô Mạn, trách anh không giải thích sớm hơn, trách anh để cô bị truyền thông vu khống...

Nhưng, khi anh hỏi cô, con ngươi của cô hoàn toàn trong suốt như giọt nước, cô ôn nhu cười, tràn đầy tin tưởng: "Không có muốn hỏi!"

Thì ra, cô không hề do dự gì mà tin tưởng anh!

Lúc ấy, anh ngơ ngẩn.

Trước đây, Doãn Thiên Dã và Tần Cảnh chia tay vì không có tín nhiệm, mà bây giờ, anh và cô, không chút nào do dự, may mắn mà có được tín nhiệm kiên định của đối phương.

Vì vậy, cô gái này,

Đắc chi hạnh, thất chi mệnh a!

Chương 52: Ngoại truyện Thiên Cảnh (1)

Sau khi Tần Cảnh trở lại đời thực ngày thứ hai, cô mang theo chiếc nhẫn kim cương Doãn Thiên Dã tặng, đi thông báo cho bố mẹ, cô, người năm nay còn chưa học hết nửa năm thứ hai đại học Học viện nghệ thuật, phải kết hôn rồi.

Khi nói lời này, cô rất bình tĩnh, phải biết rằng, trong tiểu thuyết cô 25 tuổi, sống ở đó hai năm, cô phát hiện, cô, về tâm lý, khụ, đã là gái 27 lỡ thì cần gả gấp rồi.

Mẹ Tần tương đối thuộc về trường phái theo cảm xúc, rất thoáng: "Đúng là phải tranh thủ lấy sớm, nếu không thì, không ai thèm lấy đâu!"

Tần Cảnh:...

Ba Tần thuộc về phái lý trí hơn, liếc cô một cái: " Về mặt luật pháp, còn chưa đủ tuổi kết hôn đâu!"

Tần Cảnh ho khan hai tiếng: "Về vấn đề này, anh ấy sẽ giải quyết!"

Tần gia bên này không có áp lực gì mà thông qua, thật yên lặng; Doãn gia bên kia, cũng thông qua, thật ầm ĩ.

Bởi vì, không giống như trong tiểu thuyết, Tần Cảnh và Doãn Thiên Dã không phải cùng tuổi, mà là cô nhỏ hơn anh ba tuổi.

Ông ngoại Doãn Thiên Dã, Việt gia lão gia tử, vẫn tự cảm thấy là, mấy thằng cháu nội ngoại của mình từ bé đều ở trường quân sự lăn lộn với một lũ con trai, cho nên trên phương diện giao tiếp với con gái, có chút trở ngại này khác.

Không phải vậy thì sao lớn như thế rồi, vẫn còn giữ mình trong sạch không yêu đương gì?

Thật vô lý!

Ông cụ âm trầm ưu tư, lo lắng, không phải các cháu ông là đồng tính đấy chứ?

Cho nên, vừa nghe nói thằng cháu ngoại Doãn Thiên Dã nói phải kết hôn ngay, ông cụ lập tức đến nhà con gái con rể bày tỏ thái độ ủng hộ, còn lôi kéo ông bà Doãn thông gia, phân tích một hồi về tình hình người đồng tính trong xã hội. (nguyên văn là tệ nạn đồng tính, nhưng mà Dip ủng hộ người đồng tính, sẽ không cho đồng tính là tệ nạn đâu)

Ông nội Doãn Thiên Dã cũng đang lo lắng, chuyện huyết mạch gia tộc đời sau là không thể cẩu thả được a. Không nói hai lời, tức thì chuẩn bị sắp xếp hôn lễ.

Bố Doãn, mẹ Doãn, hoàn toàn thành đồ trang trí.

Ngày cưới, tất cả đều vui vẻ hân hoan, chỉ có mỗi mẹ Tần, vẫn là tâm sự nặng nề, mặt mày xanh xao không vui vẻ.

Tần Cảnh là đứa con gái thông minh, quay ngay sang ôm mẹ nói, dù sao cũng là người cùng thành phố mà, trong nhà còn có xe, đi qua đi lại cũng tiện lắm, mẹ đừng lo các kiểu.

Nhưng mẹ Tần lắp bắp, do dự, bối rối hồi lâu, nói: "Không phải sợ chuyện này! Lo lắng là, con còn bé quá, cái phương diện kia, chỉ sợ, chỉ sợ chịu không nổi!"

Tần Cảnh: ⊙﹏⊙b (toát mồ hôi)

Tần Cảnh cực kì vô cùng không có gì để nói, đây thì không phải vấn đề rồi! Trong lòng còn âm thầm nhớ đến, cùng anh ở thế giới khác kia, ngủ cùng nhau không biết bao nhiêu lần, đều đạt được khoái cảm cao nhất!

Thế nhưng là, đến tối, Tần Cảnh phát hiện một vấn đề.

Tiểu thuyết là tiểu thuyết thôi, còn thực tế lại là thực tế.

Trong thực tế, cô vẫn còn là bông cúc hoa trong sáng, Doãn Thiên Dã cũng là quả dưa chuột thuần khiết a!

Nhưng mà, so sánh như thế, rõ ràng là cô chịu thiệt mà!

Ở trong thế giới trong tiểu thuyết, anh đã tích lũy bao nhiêu kinh nghiệm thực chiến rồi, dù gì thì gì cũng coi như trở thành cao thủ; nhưng cô đây, kinh nghiệm thực chiến có nhiều hơn nữa, cũng không thể thay đổi được hiện thực là ở đó còn có một tấm màng, có thể nào làm cô đau đến chết không?

Thật quá không công bằng mà!

Tối đó, Tần Cảnh nhăn nhó nắm chặt mép giường, đem cái lý luận cô nghĩ bao lâu về "không công bằng" đó ra trình bày khúc chiết, lòng đầy căm phẫn bắt anh nghe.

Doãn Thiên Dã lại thập phân nhẫn nại, nghe từng lời từng chữ cô nói xong, cuối cùng đem hai mươi phút kháng nghị của cô đơn giản quy thành hai chữ —— "Sợ Đau!"

Đương nhiên, trong đó không thiếu những luận cứ rất sinh động của cô, chẳng hạn như " "Cái đó, cái đó rất, rất lớn", không chết cũng sẽ bị thương ~~~"

Doãn Thiên Dã có chút buồn cười, tiến tới nhìn chằm chằm gò má nóng đỏ bừng của cô: "Vậy làm sao đây? Sớm muộn cũng phải qua cửa ải này a! Với lại, dám nói là không thích sao?"

"Có thể, có thể tại trước chưa từng đau. Em sợ đau, anh chờ," Tần Cảnh quay đầu qua chỗ khác, nói không đầu không đuôi, "chờ sau này, cái đó, nhỏ đi rồi nói tiếp!"

Làm gì có người phụ nữ nào lại mong muốn chỗ đó của người đàn ông nhà mình nhỏ?

Doãn Thiên Dã nắm cằm cô, chóp mũi cọ cọ mũi cô: "Vậy dự là phải đợi năm sáu chục năm nữa rồi. Không thể kiên nhẫn đến lúc đó." Cuối cùng lại dụ dỗ, "Yên tâm, sẽ rất nhẹ nhàng."

Hai người còn nói chuyện, có tiếng gõ cửa, người giúp việc tiến vào, bê vào hai cốc nước đen thùi lùi.

Doãn Thiên Dã đi tới, giơ lên một cốc, hỏi: "Muốn uống không?"

Tần Cảnh thận trọng mà lắc đầu một cái.

Hơn nữa, nhìn cái thứ gì đó đen thui trong cốc mấy giây sau, Tần Cảnh không bình tĩnh nổi.

Đó là cái gì vậy? Chẳng lẽ, chẳng lẽ là cái mà người ta vẫn hay nói, mật gấu roi hổ? Giữ dài vĩnh viễn? Lại muốn chết nữa! Cô vốn đã sợ đau, lại còn làm những thứ nay, ngày mai cô làm sao xuống được giường?

Tần Cảnh thấy Doãn Thiên Dã đã đặt cái cốc đến sát miệng, hổn hển gào ầm lên: "Không được uống!"Advertisement / Quảng cáo

Doãn Thiên Dã khựng lại, đôi mắt đẹp chứa ý cười nhìn cô, thấy cô muốn nói lại thôi, đứng ngồi không yên, đặt cốc xuống, đưa một cốc ra mời cô, cười:

"Hồng trà với vừng lạc! Ý là sớm sinh quý tử!" Cuối cùng, xấu xa thêm một câu, "Thật ra, chắc là uống cũng ngon!"

Tần Cảnh không biết tim đâu ra lỗ nào mà che giấu tâm hồn không thuần khiết của mình, cô nhanh chóng xông tới, đoạt lấy cốc chè, khẩu thị tâm phi nói: "Đúng, đúng là ý này, không được uống của em!"

Doãn Thiên Dã lùi người lại vòng tay qua eo cô, nghiêng người, cằm tì trên vai cô, trầm giọng xuống, mang theo ủy khuất vờ vịt: "Hóa ra, cho là anh không đủ năng lực, nên cần uống thuốc gì sao? Hay là, không hài lòng?"

Hơi thở nóng bỏng thổi bên tai Tần Cảnh, cô toàn thân đều run lên.

Anh vừa cúi đầu vừa cười: "Xem ra, hôm nay phải chứng minh lại thực lực rồi!"

Tần Cảnh cư nhiên lại mạc danh kì diệu cảm thấy rất kích động a!

Cho đến khi lăn đến trên giường rồi, Tần Cảnh mới phát hiện, lần đầu tiên đau, hóa ra cũng không dữ dội như cô tưởng tượng. Có lẽ, là vì lần đầu này màn dạo đầu rất đủ; có lẽ là vì Doãn Thiên Dã lần này thật sự rất nhẹ nhàng; có lẽ là vì, cơ thể của họ đã sớm hòa hợp, đã sớm hiểu rõ lẫn nhau...

Nói tóm lại, cảm nhận về một đêm đó là, hạnh phúc muốn chết.

###

Một điểm khác nữa so với tiểu thuyết, Tần Cảnh chính là quan nhị đại chứ không phải phú nhị đại; mà Doãn Thiên Dã gia thế so với trong tiểu thuyết chỉ có hơn chứ không kém, tập đoàn giải trí Doãn thị, công ty quản lý Thịnh Hạ, còn có mấy công ty đầu não ngành giải trí trong nước, đều là của gia đình anh cả, lại thêm, mẹ anh còn là bộ trưởng một bộ nào đó trong chính phủ.

Những chuyện này vốn cũng không có gì, mấu chốt là, đám con cháu cán bộ nòng cốt nhà giàu có như nhà chồng Tần Cảnh đều nhập học từ nhỏ ở trường quân sự ngay cạnh Học viện Nghệ thuật của cô. Mà các nữ sinh Học viện Nghệ thuật chú ý nhất, chính là các bạn nam đẹp trai ở trường sát vách.

Kết quả trực tiếp là, Tần Cảnh sau một đêm đã trở thành cái tên được nhắc đến nhiều nhất ở trường Học viện Nghệ thuật.

Cô được nhắc đến ở mọi lúc mọi nơi, đều là tiêu chuẩn hâm mộ ghen tị hận của đám người:

"Ai, cô ấy trước đây rõ ràng không có bạn trai, thế mà thình lình ở đâu quen biết Doãn Thiên Dã? Loại nhất kiến chung tình này quá giống cổ tích rồi!"

"Ai, cô ấy làm thế nào mà đột nhiên lại gả đến Doãn gia rồi?"

"Ai, đối tượng trai đẹp ở trường bên cạnh lại mất một người rồi!"

Tần Cảnh ngày nào cũng như cẩm nang sống kinh nghiệm gả cho nhà giàu, trên trán viết nhãn "Nơi hâm mộ, ghen tị, đến hỏi ý kiến, đến tìm cơ hội quen biết tóm cổ các anh đẹp trai..."

Ngày nào cũng phải chịu đựng đủ ánh mắt đủ chuyện tào lao của mọi người, Tần Cảnh cảm thấy, vô cùng có nhu cầu phát tiết.

Thế là, vừa về, đã xông vào Doãn Thiên Dã oán hận: "Nói, có phải trước kia anh trêu hoa ghẹo nguyệt, tiếng tăm truyền khắp nơi rồi không, tại sao mới đứa con gái kia vừa nghe đến tên thì sáng mắt lên hoa si, nhìn em như nhìn tình địch vậy hả?"

Doãn Thiên Dã rất chân thành bình thản cởi cúc áo đồng phục của cô, nói: "Không biết, nếu thật sự tiếng tăm truyền khắp nơi thế, sao anh lại chưa từng nghe đến nhỉ?"

Tần Cảnh nghiêng đầu, nghĩ một chút, cũng đúng nha, lại hỏi: "Vậy nhiều người thầm mến như thế làm thế nào đây? Sau này anh có thể thật sự động lòng, có thể sẽ thích người khác không?" Doãn Thiên Dã rất có cảm giác thành tựu mà gỡ móc cài đằng sau của áo lót của cô, nói: "Đàn ông có vợ, chỉ yêu mình bà xã!"Tần Cảnh còn định nói: "Vậy..." còn chưa nói xong thì:

"Ô, đừng..."

Phát tiết cũng có rất nhiều phương thức.

Phần sau xin lược bớt N chữ.

Thế là bạn học Doãn Thiên Dã nhờ siêng năng cần cù gieo trồng, một tháng sau khi cưới bạn học Tần Cảnh vinh quang có thai.

Tần Cảnh rất u sầu: "TAT, làm sao đây, người ta còn phải đến trường học đạo diễn mà!"

Doãn Thiên Dã xoa xoa cô: "Không sao đâu, sinh con sớm, dáng người đẹp, khí sắc tốt, da dẻ tốt!"

Tần Cảnh cầm cái gối ném qua: "Không được cáo chúc tết gà, giả từ bi, đều là, đều là, tại anh làm hại! Vẫn còn phải đến trường học, bị người ta nói chết!"

Doãn Thiên Dã bò qua tiếp tục xoa xoa: "Ai dám nói, cũng là tại hâm mộ ghen tị mà hận!"

Lại một cái gối đập tới: "Có ý gì hả, cũng muốn làm cho tất cả phụ nữ trên thế giới sinh con hả?"

Sau khi biết được tin, Doãn gia từ trên xuống dưới vui ngất trời, chuyện quang vinh của cô lập tức được cả đại gia đình ca tụng, hoặc là để giáo huấn con trai chưa vợ sau này có lấy phải lấy cô gái nào sinh đẻ tốt như Tần Cảnh, hay là để khích lệ con dâu đã vào cửa sớm sinh quý tử như Tần Cảnh.

Tần Cảnh ngay lập tức trở thành nữ hoàng trong Doãn gia, đến mức cả gia đình đều chăm chút cao độ, ngay cả Doãn Thiên Dã cũng bị ông bà bố mẹ đuổi khỏi phòng ngủ, không cho phép ngủ chung với Tần Cảnh, sợ anh tuổi trẻ khí thịnh không kiềm chế được này nọ.

Doãn Thiên Dã nổi giận, chỉ vào cái bụng đã bắt đầu nhô lên của Tần Cảnh: "Tiểu tử thối, còn chưa sinh ra, đã cướp bà xã của bố, cẩn thận sau này bố cho một trận!" Còn chưa nói hết đã bị cả nhà trên dưới lôi ra cho một trận.

Doãn Thiên Dã: TAT~~~ QAQ~~~ con muốn ôm bà xã con đi ngủ a!

Bất quá, cũng không lâu sau, Tần Cảnh cũng muốn anh, vì vậy, lén lút bật đèn xanh cho anh.

Mỗi ngày ngủ mềm người trên giường, ôm Tần Cảnh mềm mại, Doãn Thiên Dã vô hạn cảm thán: "Ai, đúng là vẫn là bà xã tốt nhất a!"

Chỉ có điều, nàng bà xã này, tính tình rất không tốt.

Đều nói là phụ nữ có thai tính tình không tốt, nhưng cũng không phải đến mức như Tần Cảnh thế này, tuy rằng không tới mức độ không đánh thì mắng, nhưng tâm tình, thay đổi nhanh chóng mặt!

Ngay cả Tần Cảnh cũng thấy xấu hổ, có phải đi bệnh viện kiểm tra không nhỉ, xem mình có vấn đề gì không.

Kết quả kiểm tra vừa đưa đến, cả nhà lại lần nữa phấn kích tận trời, thì ra là sinh đôi.

Thế là, câu chuyện về Tần Cảnh tiếp tục được các bà các cô nhàn rỗi lưu truyền lần nữa, quả thật đã trở thành con dâu "kiểu mấu" trong mắt các vị ông bà bố mẹ nội ngoại.

Tần Cảnh: o(╯□╰)o về chuyện dễ đẻ dễ nuôi này, thực không phải cố ý.

Về phần tên ở nhà của tiểu bảo bảo Doãn gia là gì à? Rất đơn giản.

Một buổi tối nào đó, Tần Cảnh đang buồn ngủ, đột nhiện muốn ăn kẹo nổ, thế là mở to mắt lấp lánh nhìn chồng, ngoan ngoãn nói: "Thiên Dã à, em muốn ăn kẹo nổ quá, thật là muốn ăn mà, làm sao bây giờ?"

"Cái gì mà làm sao bây giờ? Đương nhiên là đi mua chứ sao!" Ông xã nào đó rất có trách nhiệm, rất giác ngộ, lúc này liền chạy ra ngoài đi mua kẹo nổ.

Hai mươi phút sau, Tần Cảnh chui trong chăn, miệng ngậm kẹo nổ, nghe tiếng kẹo trong miệng nổ bụp bụp, nhịn không được cười khanh khách.

Bên cạnh Doãn Thiên Dã ôm lấy cô, mắt khép hờ, khóe môi cong cong, lẳng lặng nghe tiếng kẹo trong miệng cô.

Đột nhiên, Tần Cảnh nói: "Sau này, hai đứa nhỏ, một đứa gọi là Khiêu Khiêu, một đứa gọi là Đường Đường, được không?"

Đôi môi anh thân mặt cắn tai cô, khe khẽ cười một tiếng, nói: "Được!"

_________________________________________

e hèm giải thích giải thích, cái dưa chuột và cúc hoa này thì không trong sáng lắm đâu, ai hay đọc đam mỹ hoặc là đọc các bộ về hủ nữ thì chắc biết rồi nhỉ *cười*

thực ra thì cái này dịch vậy nghe cho nó thành cặp thôi, chứ ai cũng biết cái cụm "hoàng hoa đại khuê nữ" rồi chứ nhỉ. Cái này chính là cúc hoa đó!

Còn dưa chuột là "hoàng qua đại khuê nam", thành cặp thôi chứ chả có nghĩa rõ ràng gì. Nên là sáng tác thành hai cái cụm từ kia. Tự cảm thấy, chuyển như vậy cũng không tệ lắm.

kẹo nổ tiếng trung phiên âm Hán Việt là khiêu khiêu đường, với cả còn ai nhớ cái kẹo nổ này không, hồi bé hay thấy chúng nó ăn, nhưng mà có duy nhất một lần ăn lại chẳng thấy nó nổ gì cả, sau đó nữa thì vì 1-không có tiền 2-bố mẹ không cho ăn, nên chẳng bao giờ được ăn nữa

roi hổ là cái chỗ nào đó của con hổ ấy, có tác dụng tráng dương

Chương 53: Ngoại truyện Thiên Cảnh (2)

Năm thứ nhất sau khi kết hôn, Doãn Thiên Dã 23 tuổi, Tần Cảnh 20 tuổi.

Doãn gia là tứ đại đồng đường, cứ đến lễ tết, cả nhà Doãn Thiên Dã đều sum họp ở nhà ông nội, đến cả cô bảy đời cậu họ tám đời cũng đến.

Đặc biệt là tết Nguyên đán lại càng như vậy.

Đối với dâu mới về một năm như Tần Cảnh, về chuyện này, vô cùng đau khổ.

Cô vẫn biết phải bày ra một hình tượng dịu dàng khéo léo, đi theo sau Doãn Thiên Dã, vừa bước từng bước vừa nói "Chào chú Ba", "Chào cô Tư", "Doãn Tâm muội muội", "Doãn Kỳ ca ca"...

Trong đầu phải cấp tốc ghi nhớ các khuôn mặt, thường xuyên qua lại, đến rồi đi, từ ông bà lão chín mươi mấy tuổi đến đứa bé sơ sinh còn khóc oe oe, tất cả cũng xém một trăm người, cô làm thế nào mà nhớ kỹ được.

Đương nhiên, quay người đi, đã quên ngay.

Bất quá, cho dù là quên, cũng không sao, bất cứ lúc nào thấy không nhớ được, liền vội vàng kéo Khiêu Khiêu và Đường Đường ra làm lá chắn.

Hai tiểu bảo bảo nộn nộn, tròng mắt đen xoay tròn, còn rất thích cười, ai nhìn cũng yêu.

Thế là người kia sẽ ngay lập tức bỏ qua chuyện Tần Cảnh còn chưa chào hỏi nhắc đến tên mình, ngược lại bắt đầu trêu chọc Khiêu Khiêu Đường Đường:

"Bảo bảo ngoan nha, chú là chú Sáu." A đây là chú Sáu chồng cô Sáu.

"Baby ngoan, dì là dì nhỏ." Đây chính là tiểu biểu muội.

Doãn Thiên Dã vốn đang nói chuyện với mấy anh em họ vui quên trời đất, vừa dời mắt nhìn quanh, theo thói quen tìm trong đám đông bóng hình Tần Cảnh, vừa nhìn, mi tâm liền nhíu lại.

Tại sao mọi người lại đứng xếp hàng đi bóp bóp xoa xoa mặt của con trai con gái bảo bối của anh vậy?

Mấu chốt là con hồ ly Tần Cảnh kia rất nghiêm trang như là nhân viên quản lý vườn thú, cười híp mắt đón khách, chỉ kém không dọn bàn ngồi một bên cộp cộp bán vé đếm tiền thôi!

Doãn Thiên Dã bước tới, ầm ầm: "Mấy người kia, bỏ tay ra, đừng có bóp méo mặt Đường Đường!"

Doãn gia đường muội kháng nghị: "Anh trai và cô đều sờ lâu lắm rồi, em mới được chạm vào một tí! Anh, em muốn chơi với Khiêu Khiêu Đường Đường một tí thôi!"

Doãn Thiên Dã đẩy cô ra: "Muốn chơi tự mà sinh!" Lời còn chưa dứt, đã bị cô em họ cho ăn một trận đấm đá kết hợp.

Doãn Thiên Dã lại nhìn Tần Cảnh, người nọ trong tay tiền lì xì đã là một tập dày, anh đi tới, nhéo một cái trên lưng cô: "Mất mặt thật, chỉ toàn lừa gạt tiền lì xì của trẻ con, em nghĩ là sau này dùng hết được sao?"

Tần Cảnh sợ nhột, cười khanh khách mà lui sang một bên.

Cho đến khi ăn cơm tất niên, vì thật sự là có nhiều rất người, các ông ngồi một bên, các bà ngồi một bên, còn một khu thanh niên, thêm mấy bàn chỉ toàn trẻ nhỏ.

Việc sắp xếp này, đến lượt Doãn Thiên Dã, thì xảy ra vấn đề.

Anh không nhìn thấy Tần Cảnh, ăn không ngon a! Thế là, vừa liều mạng đưa mắt nhìn quanh hai bên trái phải Tần Cảnh, còn như trẻ con giữ chỗ bên cạnh, ý là, này này này, em mau ra đây, ông xã em giành được cho em một chỗ này! Thông minh không?

Tần Cảnh thấy người trong nhà đều chia khu riêng biệt ngồi, cô làm sao mà dám làm khác được! Tất nhiên không đi.

Doãn Thiên Dã vẫn ném cho cô ánh mắt sắc lẻm, Tần Cảnh đỏ mặt, giả vờ bình tĩnh mà bơ đẹp. Nhưng mà Doãn Tâm ngồi cạnh Tần Cảnh vui vẻ, cười giòn tan: "Chị dâu à, chị mà không đi sang, anh Thiên Dã đảm bảo hôm nay ăn tất niên không an tâm được!"

Cả nhà cười rộn lên.

Ông nội cũng cười: "Đúng rồi, vợ chồng mới cưới thôi mà, Cảnh nhi qua đây ngồi. Mọi người, muốn ngồi ra sao thì ngồi!"

Ngay lập tức mọi người hỗn loạn đổi chỗ.

Tần Cảnh đỏ mặt đến trích được máu, xấu hổ đến bên cạnh Doãn Thiên Dã, đá anh một phát, lại bị anh thân mật kéo vào trong ngực.

Ăn xong cơm tất niên, mọi người chơi đùa nói chuyện phiếm.

Tần Cảnh một mình vào gian phòng con, ngắm nhìn Khiêu Khiêu Đường Đường đang ngủ say, bất tri bất giác, cười ngây ngô; bất tri bất giác, nước mắt chảy ra.

Nghe tiếng có người đẩy cửa bước vào, Tần Cảnh vội vàng quay đầu, lau khô nước mắt.

Quay lại nhìn, lại là Doãn Thiên Dã.

Anh đi tới, nghiêng người nhìn hai đứa bé kháu khỉnh trong nôi, ngón tay chắc chắn đụng nhẹ một cái trên gò má mềm mềm của chúng nó, trong lòng thật yên tĩnh. Chỉ là, vừa ngước lên, liền phát hiện, có cái gì đó không ổn.

Anh quay mặt của cô lại, trên lông mi vẫn còn vết ẩm ướt, ánh mắt né tránh lại ủy khuất.

Anh nâng khuôn mặt nhỏ của cô, hỏi: "Làm sao vậy?"

Cô rũ mắt xuống, lông mi chớp chớp, nhưng chỉ im lặng, không nói lời nào.Advertisement / Quảng cáo

"Có phải nhớ bố mẹ không?" Anh hỏi cô, trong mắt đầy thương tiếc. Đúng vậy, trừ bỏ không nói đến những chuyện đã trải qua ở nơi đó, cô kì thật vẫn chỉ là đứa bé.

Cô vẫn không nói chuyện, nhưng rõ ràng, cái miệng nhỏ ủy khuất cong lên, trong mắt nước tràn đầy lấp lánh.

Anh dắt cô đứng lên: "Đi, chúng ta về nhà!"

Tần Cảnh kinh ngạc ngẩn đầu, mắt còn ướt nhẹp: "Về nhà? Bây giờ?"

"Ừ!" Anh cầm áo khoác của cô lên, phủ lên người cô.

"Nhưng mà, nhưng mà nếu bị phát hiện, liệu có ổn không?" Con dâu mới về ăn tết nhà chồng lần đầu tiên, đêm ba mươi chạy về nhà mẹ đẻ, loại chuyện này thế nào cũng không thể chấp nhận được a!

Doãn Thiên Dã quấn khăn cho cô, nở nụ cười tai họa: "Không phải lo, anh sẽ nói là anh tự chủ quá kém, kéo em đi thuê phòng rồi!"

Tần Cảnh dở khóc dở cười, đấm anh một cái, tay nhỏ bé lại bị anh nắm vào tay mình, nắm tay nhau đi thẳng qua cửa sau trốn chạy.

Đêm giao thừa, trên đường không một bóng người, xe cộ cũng không có, trời đất an tĩnh chỉ có hai người họ, chỉ có nền trời xanh đen như mực, trong thành phố thật yên lặng, còn có pháo họa rực rỡ đầy trời.

Đêm trong thành phố, chưa từng đẹp như thế.

Tần Cảnh ngồi ở ghế phụ lái, đột nhiên cảm thấy, anh và cô, cư như thế, đi trên một con đường vắng lặng mà rực rỡ, chỉ cần có anh ở bên, có đi, đi mãi, cũng không hối tiếc.

Năm thứ hai sau khi cưới, Doãn Thiên Dã 24 tuổi, Tần Cảnh 21 tuổi

Đi chơi ở sòng bạc Macao, thực ra từ lâu đã bị loại khỏi danh sách trò tiêu khiển của Doãn Thiên Dã.

Nhưng mà, Việt Trạch đột nhiên có ý muốn đi Macao, còn kéo Doãn Thiên Dã và Tần Cảnh cùng đi chơi.

Doãn Thiên Dã không nghĩ ngợi gì cự tuyệt, nhưng là, vợ yêu của anh nghe Việt Trạch nói "Kỹ thuật này của anh mà không đi đập phá sòng bạc, thật là đáng tiếc", lập tức hăng hái bừng bừng, nháo lên phải đi.

Doãn Thiên Dã nhìn Tần Cảnh đủ mười giây, cuối cùng vẫn không thể nhìn ra nổi mặt người nào đó dày hơn cả tường thành có tí ti nào đỏ lên không.

Anh bi phẫn, nghĩ, trời ơi, nào có bà vợ nào giật dây cho chồng đi đánh bạc không hả!

Tần Cảnh cô ấy thật không có chỗ nào gọi là vợ hiền cả!

Nghĩ đến sau này việc làm đàn ông tốt nhị thấp tứ hiếu hoàn toàn phải dựa vào anh tự giác làm, xung quanh cũng không bị bà xã trói ép buộc, Doãn Thiên Dã cảm thấy chỗ nào đó không thoải mái, thông tục mà nói, chính là ngứa chân ngứa tay!

Không đi! Người nào đó rất khí phách! Bà xã vì vậy làm nũng đủ kiểu mềm rắn, cộng thêm phục vụ ân cần trên giường, Doãn Thiên Dã được thỏa mãn cực điểm xong, lập tức vui sướng mang theo bà xã với hai bảo bối đi Macao.Việt Trạch nói như thế là có căn cứ.

Doãn Thiên Dã mà nghiêm túc chăm chú, khả năng ghi nhớ cực tốt, chơi bài nhớ số ghi điểm dễ dàng như trở bàn tay; trừ cái đó ra, anh tính nhẩm vừa nhanh vừa chuẩn, khả năng tính toán xác suất hay tính thẻ jeton đều dễ như ăn kẹo.

Cho nên, bất kể là chơi cái gì, anh đều sẽ thắng, hơn nữa còn thắng vô cùng oanh liệt.

Mà Tần Cảnh chủ yếu chỉ có nhiệm vụ là, ngồi cạnh ông xã, đếm tiền.

Mỗi lần Doãn Thiên Dã đẩy tới một đống thẻ jeton, Tần Cảnh mắt sáng lên, kích động hưng phấn lẩm nhẩm: "Nha, tiền sữa bột cho Khiêu Khiêu Đường Đường!" "Nha, tiền đi học cho Khiêu Khiêu Đường Đường!" "Nha, tiền đám cưới cho Khiêu Khiêu Đường Đường!"

Cứ mỗi lẫn như thế, Doãn Thiên Dã thật chỉ muốn hôn cô chặn hết mấy câu lảm nhảm đó.

Người nọ lải nhải như bà hàng nước, ai không biết còn tưởng chúng ta đúng là uyên ương số khổ, phải dựa vào đánh bạc kiếm tiền nuôi con!

Nhưng mà, nhìn cô nhào lên bàn ôm một đống đồng jeton như trẻ con tranh đồ chơi, vô cùng vui vẻ cọ cọ cọ, anh lại lơ đãng cong lên khóe môi, ai, chẳng ai nghĩ đến đâu, loại trò chơi không có tính khiêu chiến thế này, lại vui thú đến thế cơ chứ?

Chỉ là, sau này, ra khỏi đó thì xảy ra chuyện nho nhỏ.

Nghê Già đi cùng bọn họ hình như với sòng bạc VIP không có hứng thú, ngược lại muốn đi thách đấu sòng bạc tư nhân cao cấp, Việt Trạch cũng không phản đối.

Tần Cảnh nổi lên tò mò, thế là, kéo Doãn Thiên Dã cùng đi.

Sòng bạc tư nhân các cửa đặt lớn không tưởng nổi, áp lực tâm lý cũng không phải người bình thường chịu đựng được.

Tần Cảnh ngồi cạnh Doãn Thiên Dã, nghe đám người trước mặt báo tiền đặt cược, khẩn trưởng đến mức lòng bàn chân toát mồ hôi lạnh, cô có chút hối hận đã tới.

Cho dù khi Doãn Thiên Dã lấy 5% Thịnh Hạ ra đặt cược dáng vể vô cùng tự tin, cũng không thể loại trừ cảm giác thấp thỏm trong lòng. Nếu như, thua, vậy là do cô làm hại a a!

Nhưng đã ngồi xuống rồi, không thể thối lui, nếu không, mang tiếng là nhát gan nhu nhược tự lật long, so với mất tiền còn mất tự trọng hơn.

Doãn Thiên Dã dường như nhìn thấu lo lắng của cô, cười cười, vuốt ve mặt cô: "Lucky Star của anh ở đây mà, sẽ không thua đâu." Vừa nói, tay chỉ chỉ má mình.

Tần Cảnh ngoan ngoãn tiến tới, in lên đó một cái lucky kiss.

Có lẽ là vì anh xưa nay chưa từng thua ở sòng bạc, cũng có thể là cô đúng là ngôi sao may mắn của anh, Doãn Thiên Dã đã thắng được 20% cổ phần Tôn thị.

Chẳng qua là, một ván cuối cùng, khi đó khoản cược được tùy ý chọn, người bên kia bỗng nhiên chỉ Tần Cảnh nói: "Đây là lucky star giúp anh không thua một ván đêm nay sao? Nếu như tôi thắng, tôi cũng muốn được tiểu thư này tặng lucky kiss."

Tần Cảnh sững sờ, thầm nghĩ chắc người kia không biết cô kết hôn rồi, cũng không để chuyện này trong lòng. Hơn nữa, nếu chỉ là đánh cược một cái hôn, áo lực cũng nhiều lắm.

Nhưng chính là cái yêu cầu này, Doãn Thiên Dã không nghĩ ngợi gì cự tuyệt.

Mà đổi lại điều kiện cự tuyệt là, tất cả những gì thắng được khi nãy, đều trả lại.

Tần Cảnh nghẹn họng nhìn trân trối, 20% Tôn thị đó, nhiều đến mức nào a! Hơn nữa, lúc Doãn Thiên Dã đánh cuộc, đều tự tin tuyệt đối mà! Làm sao vậy?

Cô còn chưa phản ứng kịp, đã thình lình bị Doãn Thiên Dã kéo ra ngoài.

Tần Cảnh một đường đều đau lòng không thôi, đến tận khi vào thang máy, mới khổ sở nói: "Thiên Dã, thật xin lỗi, đều là bởi vì..." Chữ "em" đằng sau còn chưa nói, đã bị đặt ngón trỏ bên môi ngăn lại.

"Không hề, mấy thứ đó, vốn cũng không phải là của anh, thua cũng không tiếc! Nhưng mà em," ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, "Là của riêng anh, không ai được chạm vào!"

Tần Cảnh chậm rãi dựa vào ngực anh, buồn bực hờn dỗi: "Thiên Dã!"

"Ừ?" Anh tựa trán trên trán cô, ngón tay thon dài đùa bỡn mái tóc như tơ.

"Em thấy, cái này, khó chơi lắm." Cô thì thào, có chút nghẹn ngào, "Em không bao giờ muốn chơi nữa!"

Anh mỉm cười: "Tốt, anh đồng ý với em, không bao giờ chơi nữa!"

_________________________________________

Tác giả có lời muốn nói: về sự kiện sòng bạc trong "Hắc nữ phụ, Lục trà biểu, Bạch liên hoa" sẽ viết kĩ hơn, còn một vài chi tiết chưa nói rõ, khà khà

(Hắc nữ phụ Lục trà biểu Bạch liên hoa là truyện nói về Nghê Già, ai muốn mình mang về làm nào? =))

Chương 54: Ngoại truyện Thiên Cảnh (3)

Ba năm sau khi cưới, Doãn Thiên Dã 25 tuổi, Tần Cảnh 22 tuổi.

Tần Cảnh nghĩ, nhìn Doãn Thiên Dã bế con, là niềm hạnh phúc của đời cô.

Hai năm trước, hai đứa bé còn nhỏ, anh đã thích đùa với chúng nó rồi, chỉ tiếc, Khiêu Khiêu Đường Đường hình như với chuyện này không hài lòng lắm. Hai bảo bảo đáng yêu vốn thấy ai cũng cười, mà vừa nhìn thấy Doãn Thiên Dã thì mặt 囧, cái mũi và cái miệng nhỏ nhăn lại với nhau.

Đây là khách khí lắm rồi.

Quan trọng là không thể đụng vào, vừa đụng vào là khóc luôn.

Cho nên, hai cục cưng kháu khỉnh của Doãn gia nếu ngày nào khóc, không phải đói bụng, không phải khát nước, không phải buồn ngủ, mà là thấy ba ba.

Hai đứa vừa oe oe một cái, Doãn gia từ trên xuống dưới đều tập trung cùng lúc rống giận hội đồng:

"Thiên Dã, không được đụng vào Khiêu Khiêu Đường Đường!"

Lần này, Doãn Thiên Dã hết sức tủi thân, nhìn hai con từ xa, mặt in rõ dòng chữ: Bố rất yêu các con mà!

Nhưng mà để cho cục cưng không khóc nữa, anh vẫn nỗ lực kiềm chế ước muốn chạy tới ôm chúng nó điên cuồng hôn.

Cho đến tận một ngày nọ, Doãn Thiên Dã thấy hai đứa bé bò tới vò lui bên người Việt Trạch, cười khanh khách, không bình tĩnh nổi, chất vấn Tần Cảnh:

"Em nói xem, hai đứa này là con anh sao?"

Tần Cảnh một cước đá bay anh ra ngoài.

Tần Cảnh nhìn Doãn Thiên Dã một người ngồi xổm trong góc ai oán trồng nấm, thực sự đáng thương mà, hảo tâm vô cùng dụ cho hai cục cưng tâm tình thật tốt, lại ôm tới trước mặt Doãn Thiên Dã.

Kết quả, hai đứa nhỏ, sắc mặt lập tức biến đổi.

Thế là, Doãn Thiên Dã muốn khóc được, Tần Cảnh ở bên cạnh nhìn, rốt cuộc nhịn không được, cười ha ha.

Doãn Thiên Dã càng ấm ức, có bà xã nào cười hả hê khi chồng gặp nạn thế không hả?

Đến tận một ngày, chiều Doãn Thiên Dã trở về đến nhà, trên giường hai cục cưng nằm tóm lấy nhau, ngủ thật say rồi.

Doãn Thiên Dã ngồi lên ghế salon bên cạnh, lẳng lặng nhìn hai cái mặt bé nhỏ của bé cưng, nhịn không được sờ sờ tay nhỏ mũm mĩm.

Lại không ngờ, bàn tay nhỏ mềm mại của Khiêu Khiêu đang ngủ say, nắm lại ngón út của Doãn Thiên Dã, siết chặt, không rời ra.

Tay của trẻ con, mềm mềm, mịn mịn, giống như lòng Doãn Thiên Dã lúc này, lỏng ra thành nước.

Thành ra, Tần Cảnh trở về nhà đẩy cửa vào trong, liền thấy một cảnh tượng như thế.

Doãn Thiên Dã nằm ngủ trên salon, một tay vẫn còn quàng vào trong giường, Khiêu Khiêu Đường Đường tay siết chặt ngón tay của bố.

Tần Cảnh dịu dàng cười, tìm tấm chăn qua đắp lên cho anh.

Chính mình cũng chui vào trong chăn, ôm eo anh, hạnh phúc mà ngủ thiếp đi.
Advertisement / Quảng cáo

Ngủ trên salon, cũng là một việc rất vui đấy chứ.

Đến khi hơn hai tuổi, Khiêu Khiêu, Đường Đường đã trở nên rất thân với bố rồi. Doãn Thiên Dã cũng rốt cuộc thoát ra khỏi "oán khí" của con trong một năm đầu đời. Mỗi khi về nhà, Khiêu Khiêu Đường Đường liền nhào tới, hai đứa bé con ôm chân của anh, ngước khuôn mặt nho nhỏ lên gọi bố ơi, đây là chuyện cảm động đến mức nào oa!

Khiêu Khiêu là Doãn Thiên Dã thu nhỏ, hồn nhiên đơn thuần, thích nghịch ngợm, hơi nóng nảy; Đường Đường lại giống hệt Tần Cảnh, bình thường dịu dàng nhu thuận, nhưng cũng cũng cực kì tinh quái, lanh lợi, dù cười hay không cười, cũng thấy thật đầy đủ.

Một ngày kia, Tần Cảnh ngồi trên sofa xem kịch bản, Doãn Thiên Dã ngồi trên thảm cùng chơi xếp gỗ với Khiêu Khiêu Đường Đường. (Dip: đã đổi chỗ rồi kìa)

Chơi một lúc, Khiêu Khiêu hỏi: "Bố, bao giờ, trời mưa, sẽ rơi xuống nhiều trẻ con?"

Doãn Thiên Dã: "Vì sao trời lại mưa xuống nhiều trẻ con?"

Đường Đường bổ sung: "Bời vì ở nhà trẻ có rất nhiều trẻ con là bố mẹ nhặt ở ven đường, Khiêu Khiêu liền nghĩ là từ trên trời rơi xuống. Nhưng mà, con không nghĩ thế." Đường Đường nghiêm túc lắc lắc đầu, "Cũng không phải là chim, rơi từ trên trời xuống, nếu mà rơi mặt xuống đất trước, sẽ biến thành người cực kỳ xấu xí cho xem."

Tần Cảnh: Phụt! Cầm kịch bản che kín mặt.

Khiêu Khiêu cãi lại: "Vậy em nói xem trẻ con từ đâu ra, nếu như nhặt được, vì sao lại có nhiều vậy mà nhặt? Em không phải hâm mộ Lan Lan có em trai sao? Em làm cho bố mẹ nhặt về một cái đi!"

Doãn Thiên Dã nhìn Tần Cảnh, nháy mắt xấu xa, Tần Cảnh nhìn lại khinh bỉ, nhưng mặt lại nóng bừng.

Đối với chất vấn của Khiêu Khiêu, Đường Đường rất đâu ra đấy phân tích "Em nghĩ, không thể là nhặt được, chắc chắn là có cách đặc biệt gì đó!"

Cả hai tranh luận một hồi, sau đó tức thì nhìn sang Doãn Thiên Dã nhờ giải quyết: "Bố, bọn con có phải là nhặt được không?"

Tần Cảnh ở một bên cười trộm, ai loại câu hỏi này, cuối cùng cũng không đến lượt cô trả lời rồi.

Doãn Thiên Dã vô cùng bình tĩnh, xoa đầu cả hai: "Con người khác ở đâu đến, bố không biết; nhưng mà, Khiêu Khiêu và Đường Đường nhà chúng ta, không phải là nhặt được!"Hai cục cưng nháy mắt đen láy, nhìn chằm chằm ba ba, oa, không phải nhặt được, thật tốt.

Tần Cảnh cũng bỏ kịch bản xuống, tò mò xem Doãn Thiên Dã giải thích thế nào.

Doãn Thiên Dã lấy giấy ra, vẽ một cái hình na ná tử cung con người, hỏi: "Đây là cái gì?"

Tần Cảnh sửng sốt, một giây sau,

Khiêu Khiêu lập tức đáp: "Con biết con biết, hoa loa kèn hoa loa kèn."

Đường Đường nghiêm trang thêm một câu: "Trong sách nói đây là hoa bìm bìm!"

"Đúng rồi!" Doãn Thiên Dã vỗ tay, lại vẽ một chấm nhỏ bên cạnh, "Đây là cái gì?"

Hai cục cưng nhíu mày cùng vẻ mặt 囧 giống hệt nhau, suy nghĩ thật lâu, hưng phấn nói: "Hạt giống! Đúng là hạt giống!"

"Đúng rồi, mẹ các con trong bụng có một bông hoa loa kèn thế này. Ba ba thả vào đó một hạt giống, trong bụng mẹ các con, sau đó, ngày này qua ngày khác, lớn lên thành Khiêu Khiêu Đường Đường!" Doãn Thiên Dã nghiêm túc giải thích, con anh cũng tập trung nghe, ngay cả Tần Cảnh cũng kinh ngạc, Doãn Thiên Dã lại có thể nghĩ ra cách giải thích rất kỳ quái nhưng rất mĩ miều như thế.

Khiêu Khiêu nghe xong, vui vẻ vỗ tay: "A, không phải là nhặt được!"

Đường Đường cũng hài lòng gật đầu một cái: "Giống như quả lớn lên trên cây, con thích ăn táo."

Doãn Thiên Dã:...

Dạ, là giống nhau.

Cuối cùng, Đường Đường ngước mặt nhỏ lên: "Nhưng mà, ba ơi, con muốn có em trai a! Ba lại thả vào bụng mẹ một em trai, được không?"

Khiêu Khiêu lăn lộn khắp sàn: "Con cũng muốn em trai, con cũng muốn em trai!"

Doãn Thiên Dã nói "Được!" sau đó liền quay đầu, nhìn Tần Cảnh đầy ẩn ý không tốt đẹp,

Tần Cảnh: TAT~~ QAQ~~ con gà bị con chồn để ý! TAT!

Và một năm sau, Khiêu Khiêu và Đường Đường thật sự đã có một em trai, Thiên Thiên.

Ba năm sau, người trong nhà đều nhận thấy, từ tướng mạo mà nói, Thiên Thiên trông cực kì giống Doãn Thiên Dã, nếu đem tấm ảnh Doãn Thiên Dã ngày bé ra so, thì gần như đúng một cái khuôn đúc ra; nhưng từ tính cách mà nói, Thiên Thiên cực kỳ giống Tần Cảnh, cũng như bà chị Đường Đường, hơn nữa, bình tĩnh đến mức này, chỉ có hơn chứ không có kém.

Khi ba đứa bé cùng đi ra ngoài, chỉ nhìn biểu cảm trên mặt, Thiên Thiên thực sự còn có vẻ là anh cả, tuy còn nhỏ, nhưng đã có khí thế áp bức mọi sự vật.

Đương nhiên, đây là cuộc sống hạnh phúc đến mãi về sau rồi!

_________________________________________

Phục anh Dã nghĩ ra cách giải thích như vậy. Sau này các bạn nhà mình có con hỏi câu này thì cứ học tập anh Dã nhé.

Chương 55: Ngoại truyện Thiên Cảnh (4)

Năm thứ năm sau ngày cưới, Doãn Thiên Dã 27 tuổi, Tần Cảnh 24 tuổi

Về chuyện tuyển trợ lý hay thư ký, Doãn Thiên Dã chưa từng nghĩ đến, sẽ có ý khác.

Cho nên khi anh phát hiện thư ký mới của mình, là một nữ sinh ngây thơ mới tốt nghiệp, có phần kinh ngạc, bời vì anh giao toàn quyền việc này cho bộ phận nhân sự tuyển tới, cho nên, anh cũng không có ý kiến gì.

Thư ký sao, làm tròn trách nhiệm là được, cho dù là nam hay nữ cũng vậy.

Hơn nữa, cô thư ký mới tên Thư Mạn này, tuy rằng mới tốt nghiệp, nhìn qua cũng không thấy có kinh nghiệm xã hội, nhưng năng lực rất tốt; cho dù là đàm phán kinh doanh hay là quản lý tư liệu hàng ngày, đều rất thành thạo, tiết kiệm cho Doãn Thiên Dã không ít sức lực.

Anh nghĩ, thư ký này, không ngờ rất được.

Cho đến một ngày, công việc đạo diễn của Tần Cảnh rất suôn sẻ, kết thúc công việc rất sớm, khi lái xe về nhà, đi ngang qua tòa nhà của Thịnh Hạ, đột nhiên muốn rủ Doãn Thiên Dã ra ngoài ăn cơm Thái cũng hay.

Cho nên, Tần Cảnh gọi điện cho Doãn Thiên Dã xong, liền lái xe vào hầm để xe của Thịnh Hạ.

Cô hào hứng chạy lên phòng làm việc của Thiên Dã, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô hơi chút sững sờ.

Ở nhà Doãn Thiên Dã lúc nào cũng rất tùy tiện lại hay xù lông, còn bị cô ngược đãi đủ kiểu, nên, Tần Cảnh rất ít khi được thấy anh khi làm việc, dáng vẻ nghiêm túc tháo vát, đứng bên bàn làm việc lớn, khom nửa lưng, viết gì đó lên tờ giấy trên bàn.

Ống tay áo sơ mi chỉnh tề cuộn lên, để lộ cánh tay mạch sắc dưới ánh nắng chia hai mảng sáng tối rõ ràng.

Trong phòng làm việc toàn bộ lắp kính trong suốt đến tận sàn, rèm mở rộng, ánh dương chạng vạng chiếu xiên xuống, vàng óng mà ấm áp bao quanh Doãn Thiên Dã, dung nhan đẹp trai của anh, hư ảo đến không chân thật, giống như một vị hoàng tử.

Chỉ là, bên cạnh hoàng tử này, còn có đứng một nữ nhân.

Thư mạn thì đứng bên cạnh Doãn Thiên Dã, cũng là ghé người sang, trên mặt là chăm chú mà thận trọng, vừa nghe Doãn Thiên Dã nói, vừa gật đầu "Vâng vâng".

Tuy rằng Doãn Thiên Dã hoàn toàn nghiêm túc, Thư Mạn nhìn như cũng nghiêm túc nhìn chằm chằm tờ giấy, hai người chống tay trên bàn làm việc, còn cách nhau đến mấy nắm tay, nhưng, Tần Cảnh vẫn cảm thấy, quá gần!

Tần Cảnh không hiểu sao trong lòng chua xót, Thiên Dã của cô chưa bao giờ gần người phụ nữ khác như thế, mà còn, mặt Thư Mạn mập mờ ửng đỏ, hình như cũng không phải do ánh nắng chiếu thì phải?

Cô khẽ gõ lên cửa, Doãn Thiên Dã nghe thấy ngẩng đầu, khuôn mặt vốn đang lãnh dạm mà sạch sẽ vừa nhìn thấy cô, tự nhiên, ôn nhu, để lộ ý cười vui vẻ.

Tần Cảnh, trong nháy mắt, thấy an lòng.

Bên cạnh Thư Mạn nhìn nụ cười của Doãn Thiên Dã, kinh ngạc nhìn sửng sốt một giây, giống như đó là chuyện nàng chưa từng thấy.

"Sao em lại đến đây?" Doãn Thiên Dã đặt bút trong tay xuống, đi về phía cô, theo thói quen nắm lấy tay cô, vuốt ve, "Xem ra, mấy diễn viên đó không làm phiền em nhỉ!"

Tần Cảnh nghiêng đâu, đắc ý vênh cằm lên, còn nói: "Đang bận sao? Em còn định, kéo anh đi hẹn hò đây!"

Anh xoa xoa cằm cô, nhìn như thật khó khăn mà thở dài: "A, nếu như là lời của Tần tiểu thư, vậy thật là không tiện từ chối, em chờ một chút, anh đi gọi điện cho bà nội!"

Tần Cảnh oán giận mà đá anh một cước, người này cũng quên luôn Thư Mạn vẫn ở đây, đi thẳng vào phòng nghỉ thay quần áo.

Trong phòng làm việc lớn như vậy chỉ còn lại Tần Cảnh và Thư Mạn, không khí có chút lúng túng, có phần ảo diệu. Mà chính 5 giây trôi qua trong tịch mịch trầm mặc này, càng khiến Tần Cảnh hết sức khẳng định, nữ thư ký này, rất có vấn đề.

"Chào chị, tôi là thư ký, Thư Mạn!" Thư Mạn mới nhớ tới hẳn là nàng phải chào hỏi trước.

Tần Cảnh gật đầu một cái: "Vâng, tôi là Tần Cảnh!"

Trong đầu không nén được nghĩ, Thư Mạn? Thư Miểu, Tô Mạn? Gặp quỷ rồi!

Thư Mạn nói tiếp: "Phim, phim của chị, tôi cũng rất thích."

"Vâng, cảm ơn cô!" Doãn Thiên Dã thay xong sơ mi và quần jeans đi ra khỏi phòng nghĩ, mới phát hiện Thư Mạn cũng ở đây, nói: "Cứ làm như tôi nói, mai làm tiếp, cô có thể về rồi!"

Thư Mạn gật đầu, ra khỏi phòng.

Tần Cảnh kéo tay Doãn Thiên Dã, khi đi vào thang máy, bất thình lình nói một câu: "Anh đổi thư ký từ khi nào vậy? Xinh đẹp quá!"

Người nào đó rất đàng hoàng trả lời: "Cách đây hai tháng!" Nói xong, phát hiện vẻ mặt bà xã không bình thường, ánh mắt né tránh, miệng nhỏ còn cong lên, nghĩ một hồi mới phản ứng kịp, cười dị thường sáng lạn lại rất thanh thản: "Tần Cảnh, em lại lên cơn ghen rồi!"

Tần Cảnh hận không thể liếc mắt mà khoét một lỗ trên người anh, đồ ngốc này, anh không biết anh có mị lực đến mức nào sao? Nhưng là, cô chỉ đem mắt nhìn về chỗ khác, thờ ơ nhún vai: "Không hề a! Em chỉ quan tâm người ta vừa đẹp vừa có trình độ học vấn cao, nếu là coi trọng anh, nhìn lầm không tốt!"

"Vậy cũng được!" Anh ôm eo cô, ra thang máy, không muốn nghĩ sâu hơn chuyện này, bởi vì, anh cũng không có để ý việc này cho lắm.

Nhưng lòng Tần Cảnh đã có một cái gai, rất là khó chịu.

Cô đã thử thăm dò, biết đồ ngu ngốc Doãn Thiên Dã trong lòng rất quang minh chính đại, nhưng mà, cô không tin Thư Mạn! Vì vậy, đủ các tình huống cẩu huyết đã diễn ra trong đầu cô.

Mỗi lần nhìn đồng hồ đeo tay xem giờ, cô lại nhìn không được tưởng tượng ra Thư Mạn nhỡ "không cẩn thận" ngã sấp xuống ngực Thiên Dã, nhỡ đâu mắc áo không cẩn thận bị tuột cúc đúng chỗ ngực, nhỡ đâu trên đường đi nói chuyện làm ăn, Thư Mạn lại giống như cô lần trước, áo lót bị hỏng móc phải nhờ Thiên Dã giúp đớ.

Nhưng mấu chốt là Doãn Thiên Dã hoàn toàn không thẹn với lương tâm, Tần Cảnh cũng không muốn phải chất vấn với anh.

Tần Cảnh tâm thần không yên mất một tuần, sau đó lại kiếm cớ đến văn phòng của Doãn Thiên Dã, mà lần này, đúng vào buổi chiều, Doãn Thiên Dã đang ngủ gục trên bàn, nhưng Thư mạn, len lén cầm điện thoại di động, chụp ảnh anh.

Lại dám chụp dung nhan trong lúc ngủ của nam nhân của ta sao!

Tần Cảnh rất bực, nhưng khẽ cắn môi, vẫn là quay người rời đi, lúc tới thang máy, gọi cho Doãn Thiên Dã, vốn định sồn sồn nói việc Thư Mạn, nhưng lời đến khóe miệng, ngẫm nghĩ sửa sang tâm trạng xong, khuya về nói sau vậy! Thế là chỉ nói hôm nay cô buổi chiều phải về đây.

Doãn Thiên Dã rõ ràng là mới tỉnh ngủ, lầu bầu căn dặn cô lái xe cẩn thận này nọ.

Đêm hôm đó, rất khuya Doãn Thiên Dã mới về, Tần Cảnh nhịn không được, cũng ngủ trên sofa. Trong lúc mơ màng, cảm giác mình được ai đó bế lên, cô dụi dụi dựa vào ngực người đó, tìm một cái tư thế thoải mái ngủ tiếp.

Đến khi được anh nhẹ nhàng đặt lên giường rồi, cô lại nổi lòng tham ôm cổ anh không buông tay, anh lại theo cô chui vào chăn.
Cô mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, mắt cũng không mở ra được hỏi: "Sao về muộn thế?"Trong giọng nói của anh lộ sự uể oải, nhưng vẫn trong trẻo: "Sa thải thư ký, có hơi lằng nhằng mất thời gian."

Anh vừa nói xong, cô tỉnh lại một nửa, mở mắt ra: "Thư Mạn? Sao lại sa thải?"

Doãn Thiên Dã rõ ràng với cái đề tài này không hứng thú, ngược lại ôm người trong lòng càng chặt hơn: "Cô ta làm sai chuyện, đương nhiên phải sa thải!"

Tần Cảnh ngoan ngoãn nhắm mắt lại, chui vào ngực anh, trong lòng còn có một tia hài lòng, oa, trời cũng giúp cô (*^__^*) hi hi... Nghĩ vậy, bình yên ngủ thiếp đi.

Doãn Thiên Dã nhìn khuôn mặt ngủ say điềm tĩnh xinh đẹp của cô, khóe môi ẩn ý cười thoáng qua, hồi lâu sau, yên tĩnh nhắm mắt lại.

Anh yêu một mình cô cũng không hết. Làm sao mà còn cần người khác đến giúp vui được?

Chuyện xảy ra chiều nay đúng là,

Bời vì suốt tối qua, Khiêu Khiêu và Đường Đường với cả cục bột nhỏ đều được đưa sang nhà mẹ Doãn Thiên Dã, trong nhà không có ai, hai người này thế là, khụ, chẳng biết tiết chế mà phong hoa tuyết nguyệt suốt cả đêm.

Kết quả, đến chiều, Doãn Thiên Dã ngủ gà ngủ gật.

Cho đến khi bị tiếng chuông điện thoại cài riêng cho Tần Cảnh đánh thức, Doãn Thiên Dã nhận điện, mới phát hiện Thư Mạn cử chỉ có chút quái dị, mặt hồng hồng, có vẻ rất vui vẻ, còn lén lén lút lút cầm điện thoại nhìn.

Mà trong lúc anh nghe điện thoại, Thư Mạn vẫn rất thẳng thừng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại với vẻ mặt rất thưởng thức.

Mãi đến khi cúp điện thoại, Doãn Thiên Dã hỏi Thư Mạn, có chuyện gì lạ xảy ra à.

Thư Mạn vì thời gian gần đây đã quen thuộc Doãn Thiên Dã, nói chuyện cũng không giữ ý làm gì: "Không có gì, chỉ là tôi thấy, sếp rất đẹp trai nha!"

Nhưng Doãn Thiên Dã không giống như nàng tưởng hưng phấn hay ung dung, mà anh cho là nàng có việc gì khác muốn nhờ anh, cho nên, cũng không có biểu cảm gì khác lạ, nói: "Có việc gì cần tôi giúp sao? Sao đột nhiên miệng ngọt thế?"

Cái vẻ mặt lạnh nhạt này, cùng giọng điệu dịu dàng cưng chiều mấy giây trước anh nói chuyện với Tần Cảnh, đơn giản là một trời một vực.

Thư Mạn thoáng cái quên luôn mình ở đâu, rất không biết chừng mực mà trêu chọc: "Không nếm được, sao anh lại biết là ngọt?"

Doãn Thiên Dã lần này quay lại nhìn nàng, tròng mắt đạm đạm, không có gì cả, nhưng cũng im ắng dọa người: "Cô không biết mình đang ở vị trí nào sao?"

Thư Mạn càng hoảng sợ, tâm tư tối tăm, trong lúc nhất thời luống cuống tay chân đưa máy trong tay cho anh nhìn, giải thích: "Câu kia em chỉ nói đùa mà, em không đúng, bất quá, sếp vốn là... Đừng!"

Nàng vươn tay sang ngăn cản, Doãn Thiên Dã đã đem ảnh anh nằm úp sấp trên bàn ngủ trong điện thoại xóa đi, ném lại máy cho nàng: "Cô bị sa thải, có thể đi rồi!"

Thư Mạn đần mặt, nàng phải nhở bao nhiêu mối quan hệ mới vào được đây, hơn nữa, nàng vốn có thực lực mà, làm sao có thể? Huống chi, lòng yêu mến của nàng với anh, đúng là tấm chân tình! Sao lại có thể?

"Sếp, em, em thích anh!" Nàng cắn răng tỏ tình, dù sao, nàng nghe nói, đàn ông đối với người phụ nữ thích mình, sẽ khoan dung một chút. (chị ngu rồi, không nói câu này có khi còn xin được)

Nhưng là, Doãn Thiên Dã nhìn cũng không nhìn: "Không đi hả, tôi gọi bộ phận an ninh!"

Còn cái khác, anh cũng lười nói gì nữa.

Thư Mạn chán nản cúi đầu rời đi, chỉ có điều, trước khi đi đột nhiên vô cùng cẩu huyết hỏi anh: "Là bởi vì anh đã kết hôn sao? Nhưng mà, em còn muốn hỏi một câu," nàng đau buồn ai oán, "Anh, mấy ngày nay, với em một chút cũng không động tâm sao?"

Doãn Thiên Dã ngạc nhiên liếc nàng một cái, ánh mắt khó hiểu, ý chính là "Cô có bị bệnh thần kinh không?"

Thư Mạn bị đả kích, đau lòng ra đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau