TẦN CẢNH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tần cảnh ký - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Tần Cảnh cùng Doãn Thiên Dã quay phim liên tục mấy ngày cho kịp tiến độ, ngày nào cũng đi qua studio, công ty, về nhà, đột nhiên nhìn mấy người họ quay phim, đột nhiên phải chạy chỗ nọ chỗ kia, kể ra cũng vẫn rất vui sướng.

Người vội vàng, liền không còn cảm giác muốn đợi kết quả cuộc thi kia nữa, ngược lại nhẹ nhàng tự tại.

Doãn Thiên Dã hành trình ngày thứ tư, là đi quay một bộ phim chiếu hàng tuần. Đây là lần đầu trong nước dùng hình thức phim truyền hình quay cuốn chiếu thế này. Diễn viên một bên vẫn diễn, phim truyền hình một bên vẫn chiếu. (Dip:giống phim Hàn á)

Điểm tốt là, chu kỳ chế tác ngắn, bình thường phim truyền hình muốn đợi quay xong rồi hậu kỳ các việc cũng phải trên dưới nửa năm mới chiếu trên truyền hình, nhưng phim chiếu hàng tuần sau khi làm xong được mấy tập, đã có thể chuyển đến cho các đài truyền hình trình chiếu rồi.

Đây là phương pháp rất tốt để nhanh chóng lăng xê diễn viên mới. Hơn nữa, nếu như diễn viên có nhiều khán giả yêu thích, về sau đất diễn tương ứng sẽ được tăng lên.

Nói như vậy cũng có nghĩa là, điểm không tốt, chính là nếu như diễn viên diễn không tốt, có khả năng nửa đường sẽ bị biên kịch cho chết, sau đó đổi nhân vật khác.

Tần Cảnh cảm thấy loại phương thức này rất kích thích, trên đường đên studio, còn tâm huyết dâng trào, kích động cổ vũ Doãn Thiên Dã một phen, kêu anh cố lên, fighting. Nhưng người nọ hình như không quá cảm kích, mắt đúng quy chuẩn đại minh tinh nâng lên liếc một cái, đầy sức mạnh: "Lấy năng lực của tôi, không cần phải lo đâu!"

Sau khi tới, lại phát hiện một việc không khiến cho người khác vui vẻ cho lắm. Vai nữ chính được định trước đột nhiên dính scandal, bị tổ biên kịch loại bỏ, đổi thành Tập Vi Lam.

Tần Cảnh và Doãn Thiên Dã đều có chút không ngờ được, nhưng Tập Vi Lam không chút kinh ngạc, cư nhiên còn chạy đến chào hỏi Doãn Thiên Dã: "Thiên Dã, không ngờ bộ phim đầu tiên khán giả xem được của anh, lại cùng hợp tác với tôi, trùng hợp ghê!"

Doãn Thiên Dã ứng phó tính nói với nàng mấy câu nói.

Từ chỗ hở này nhìn, Tần Cảnh rất coi thường cái dạng ánh mắt có chút đắc ý này của Tập Vi Lam, đột nhiên nghĩ đến hôm trước hai người họ thảo luận chuyện thuê phòng trước kia, bây giờ nhịn không được tưởng tượng ra một đêm nhiều năm trước, Tập Vi Lam ra sức lấy hết vốn liếng hết sức cọ xát, cọ xát, lại cọ xát trên người Doãn Thiên Dã, kết quả, cũng chẳng cọ được ra cái gì.

Nghĩ đến đây, Tần Cảnh nhịn không được khóe môi cong cong.

Tập Vi Lam thấy cô lén lút cười trộm, có chút kỳ quái, lại đi đến bên cạnh cô, ôn nhu cười: "Tần Cảnh, nghe nói, hiện tại "Chuyện ngôi sao" quyền hành đều giao cho Trâu Manh? Khó khăn lắm mới phát triển được một chuyên mục lên tầm đó, cô lại hai tay dâng cho người khác? Thực đáng tiếc!"

Tuy nói như vậy, nhưng biểu cảm trên mặt của cô ta chính là đang nói, tôi mới không tin cô lại đem giao cho người khác đâu, chắc chắn là bị người ta đá xuống ngựa phải không?

Tần Cảnh lén lút nhìn Doãn Thiên Dã, đoán anh chẳng không nghe thấy được, thế là cười hì hì với cô ta: "Tôi hiện tại còn muốn đi hẹn hò nói chuyện yêu đương, nào có nhiều tầm tư như thế mà quan tâm đến công việc bây giờ!"

"Nói chuyện yêu đương gì?" Tập Vi Lam sắc mặt cứng lại, "Với ai?"

"Cô nhìn không ra sao?" Tần Cảnh kinh ngạc, "Nếu không phải, cô nghĩ tôi vì sao ngày nào cũng cùng với người ta chạy đến studio làm gì?"

Tập Vi Lam cười mà nghiến răng: "Phải không? A, có lẽ, trước kia tôi và anh ta cũng từng phát sinh một vài chuyện đó, cô có thể đi hỏi một chút."

"Có phải là chuyện cô giống như thuốc cao bôi trên da chó mò mẫm sờ soạng người anh ấy rồi sau đó bị anh ấy đẩy ra không?" Tần Cảnh nhãn tình trong suốt, sáng long lanh, "Tập Vi Lam, chuyện bẽ mặt như vậy, cô còn thật không biết ngượng nhắc lại nha?"

"Cô!" Tập Vi Lam trong cổ nghẹn ứ, cô ta vốn cũng chỉ nghĩ làm cho Tần Cảnh khó chịu một chút, cũng không ngờ Doãn Thiên Dã cư nhiên giải thích chuyện đó với Tần Cảnh.

Chuyện tối hôm ấy, mặc dù đã qua nhiều năm như thế, mỗi khi nghĩ đến, trong lòng liền bị ngàn vạn cái gai xuyên quá. Vừa đau đớn vừa nhục nhã.

Một giây đó, cô ta còn oán hận lắm, vốn còn định bịa đựt nói đúng là đã phát sinh gì rồi, nhưng trước đó không có chuẩn bị tâm lý, nên bỏ qua cơ hội phản ứng tốt nhất.

Mà phản ứng tức thời của cô ta hơi bị rõ ràng quá, giờ có định bịa cái gì, cũng chẳng có ích gì cả.

Mà Tần Cảnh cũng lười phải nhiều lời với cô ta, trực tiếp đi tìm Doãn Thiên Dã, còn ra vẻ rất thân mật đưa tay kéo kéo chỉnh chỉnh lại cổ áo của anh.

Doãn Thiên Dã tùy ý cho móng vuốt của cô sờ loạn trên cổ áo của chính mình, mắt liếc thấy cô ta, rất nản: "Lại lôi tôi vào làm bia đỡ cho em!"

Tần Cảnh há mồm: "A? Anh có lỗ tai chó à, vậy mà cũng nghe thấy?"

Doãn Thiên Dã gõ nhẹ trán cô: "Có ý nghĩa gì không?"

"Có! Ý! Nghĩa!" Tần Cảnh gằn từng chữ, "Là cô ta khơi mào trước! Nói chuyện không phải đeo đao chính là có gai, khó chịu chết!"Advertisement / Quảng cáo

Doãn Thiên Dã đuôi lông mày khẽ nâng, đột nhiên mỉm cười: "Tôi đang suy nghĩ, để khiến em càng cảm thấy có ý nghĩa, có tác dụng, có lẽ tôi nên vượt khó cố gắng hôn em một cái, như vậy càng rất giống!"

Tần Cảnh cảm thấy lồng ngực có cái gì không rõ ngưng trệ, ngây ngốc nhìn khuôn mặt anh dường như muốn tới gần, trong phút chốc đình chỉ hô hấp.

Đây là studio a!

Tần Cảnh cắn môi, níu chặt cổ áo anh hung hăng lắc lắc, lại đỏ mặt nói thầm: "Uy, anh chú ý hình tượng đi!"

Doãn Thiên Dã rất vô tội: "Tôi đùa với em thôi mà!"

... Đáng chết xú tiểu tử!

Tần Cảnh 囧 mặt, căm giận xoay người rời đi, lại không rõ ràng trong lòng mình thất vọng cái gì.

Doãn Thiên Dã ngắm bóng lưng cô rời đi, đạm đạm cười, tim lại giống như bị cái gì đông tây ôn nhu khuấy động. A, ấm ức a! Nếu như không phải diễn viên, nếu như vẫn là trước kia, nếu như nơi này không có người, anh thật muốn hôn cô đấy, liệu có được không?

######

Bộ phim chiếu hàng tuần này tên là "Khoa ngoại số 13", là romance-comedy (hài tình cảm), nói về một nhóm bác sĩ, y tá và bệnh nhân trong một khoa ngoại của một bệnh viên, hoàn cảnh nghiêm túc, nhưng ngôn ngữ khôi hài, tạo ra hiệu quả hài kịch hài hước.

Tần Cảnh cũng lén lút xem một chút kịch bản, tình tiết rất không sai, giữa chỗ bình thường có chỗ gây cười, trong tiếng cười có chân lý.

Doãn Thiên Dã diễn vai bác sĩ khoa ngoại, rất đạt như thể chính anh là nhân vật đó vậy. Dáng anh cao, người thẳng tắp, đem áo blouse trắng của bác sĩ mặc lên vô cùng đẹp mắt. Một bộ áo khoác trắng, cả người toát ra một cảm giác sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi.

Hơn nữa, nguyên bản anh chính là như thế, nghiêm túc lên, biểu cảm rõ ràng là bình thản, lại khiến người cảm thấy từ trên xuống dưới uy nghiêm cùng xa cách; nhẹ nhàng, tuy là nghiêm túc, lại vẫn có một chút khí thế lưu manh đùa giỡn với đời.

Cho nên, phàm là tình huống đến anh xuất hiện, cơ bản quay một lần là xong, đạo diễn phim truyền hình cũng phi thường vừa lòng.

Nhưng Tập Vi Lam không may mắn như vậy. Vai nữ chính trong cảm nhận của đạo diễn là một y tá trong công việc nghiêm túc chặt chẽ cẩn thận, khi buông lỏng không mất dí dỏm rực rỡ; nhưng Tập Vi Lam diễn vẫn đều là loại tiểu muội thanh thuần muốn nhỏ nước.Kết quả chính là, lúc cần nghiêm túc, cô ta quá cứng, thái độ cứng nhắc như đánh trận; lúc cần nhẹ nhàng, cô ta cũng đắn đo không chuẩn, tóm lại thành một kiểu ra vẻ rất lập dị.

Đạo diễn phim truyền hình này đã đạo diễn đến hơn mười bộ phim tỉ lệ người xem đạt kỉ lục, đối với diễn xuất của mỗi diễn viên thậm chí là mỗi một điểm biểu cảm đều cực độ tinh chuẩn đến hà khắc.

Cho nên, cứ là lúc Tập Vi Lam diễn, cơ bản đều là NG. (No Good: cảnh hỏng)

Tập Vi Lam cũng rất bất lực, cô ta thực không biết cái loại cảm giác đạo diễn nói là cái gì, nhưng cô ta biết phim này là đạo diễn nổi tiếng, biên kịch nổi tiếng, các ngôi sao kì cựu nổi tiếng tập hợp trong một phim truyền hình, cho nên thái độ của cô từ đầu đến cuối đều rất tốt. Mỗi lần NG đều xin lỗi, cúi đầu, sau đó lặp lại.

Như vậy, mọi người cũng không đến mức to tiếng quát mắng.

Có một đoạn hài, là quay vai nam chính vừa mới làm xong thủ thuật cho bệnh nhân, vừa vặn vai nữ chính trực ban đưa cho hắn một ly cà phê, kết quả hai người tay đụng tới cùng nhau, thế là, hờ hững tự nhiên lại gọn gàng ngăn nắp chậm rãi tránh ra.

Đây kỳ thật là một động tác rất phổ thông rất cơ bản.

Nhưng chính là cái động tác, đã là NG thứ 39!

Đạo diễn đối với Tập Vi Lam thái độ rất không hài lòng, cho rằng cô ta không phải tận lực, mà là không biểu hiện được ra ngoài.

Lúc này, đã là 2 giờ sáng, một lần lại một lần NG đày đọa sức chịu đựng của tất cả mọi người!

Tất cả ekip đều đang không tiếng động mà ẩn nhẫn phối hợp.

Liên tục mấy ngày tăng ca, cho dù là Tần Cảnh chuyên cuồng công việc, cũng có chút chịu không nổi.

Càng không nói là đến cái giờ này rồi!

Cô vẫn ngồi ở bên cạnh, mắt rất nhanh không mở ra được nữa, còn ngơ ngẩn nhìn Doãn Thiên Dã và Tập Vi Lam vẫn đang diễn. Tập Vi Lam vẻ mặt xấu hổ và giận dữ, Doãn Thiên Dã còn lại là mơ hồ trầm mặc.

Cho dù là ai tâm trạng cũng không thể tốt!

Sau không biết là lần thứ bao nhiêu, đạo diễn rốt cục nhẫn không được bùng nổ: "Cô tới cùng có thể diễn hay không hả? Cô biểu hiện ra ngoài cái gì cũng cứng ngắc! Không chân thật! Ra đường tóm bừa một người vào diễn cũng còn hay hơn so với cô!"

Xung quanh một mảnh trầm mặc, Tập Vi Lam, khóc!

Thế là, lại càng không thể làm việc được!

Tần Cảnh đối với nước mắt của cô ta một chút hứng thú không có, trực tiếp ngủ, ngủ gà ngủ gật không biết đến bao giờ, mơ mơ màng màng cảm thấy trên mặt thượng, giống như có con gì bò trên mặt.

Mở to mắt, liền nhìn thấy ánh mắt Doãn Thiên Dã mỏi mệt lại ôn nhu.

"Mệt mỏi lắm hả?" Anh nhẹ nhàng xoa xoa mặt cô, đôi mắt đẹp vẫn trong trẻo, bất quá tựa hồ có một tầng đạm đạm bóng râm.

Tần Cảnh có lẽ là ở trong giấc mộng, phản ứng trì độn, cư nhiên không có cảm thấy Doãn Thiên Dã xoa mặt mình như vậy có gì không đúng, trái lại mông lung cười cười: "Còn tốt lắm, anh thì sao?"

Anh cười cười, ôm cô lên: "Quay xong, về khách sạn đi!"

Tần Cảnh thật sự quá khốn, tùy tâm mong muốn nhắm mắt lại núp ở trong lòng anh, không hề ý thức bị anh ôm lấy, vừa đi vừa chạy đi ra.

Đương nhiên, cô càng không chú ý đến ánh mắt kinh ngạc của Tiếu Tiếu và Tập Vi Lam.

Chương 37

Tần Cảnh vẫn ngủ đến năm giờ chiều ngày hôm sau, khi tỉnh lại, nằm trên giường lớn rộng rãi của khách sạn, cô nghĩ lại cả nửa ngày cũng không nghĩ ra hôm qua làm thế nào mà về được đây.

Chạy đến mấy phòng cách vách xem một chút, Doãn Thiên Dã không ở đây, còn lại nhân viên cũng không ở đây.

Xem ra, mọi người đều đi làm việc rồi.

Tần Cảnh thu dọn một chút, mang theo vài thứ, chuẩn bị đến studio, vừa tranh thủ xem tivi, kết quả, vừa vặn nhìn thấy An Nham trên màn hình quảng trường thời đại nhiều lần cầu hôn Tập Vi Lam.

Chẳng qua, vai nữ chính giống như không đến, chỉ có An đạo diễn trẻ tuổi đau khổ chờ đợi.

Trên màn hình truyền hình trực tiếp, người trên quảng trường đã tập trung đến mức, nước không ngấm qua được. Màn hình LED lớn không chỉ phát đi phát lại đủ loại lời nói cầu hôn buồn nôn của An đạo diễn, thậm chí còn có các loại ảnh thân mật của bọn họ với nhau.

Tần Cảnh hơi hơi kinh ngạc, lúc đó cô chỉ là hiếu kỳ muốn xem náo nhiệt mà bày một trò khiêu khích, không nghĩ đến An đạo diễn ngây thơ như vậy cuồng dại như vậy, còn thực sự tạo ra chuyện lớn như vậy!

Cũng đúng, hắn luôn luôn tự mình cảm thấy rất tốt đẹp, chắc chắn cho rằng cầu hôn là tình thế bắt buộc. Dù sao về sau kết hôn truyền thông tất nhiên sẽ phát hiện, hiện tại, nhân thể mở rộng quy mô tạo thanh thế lớn, càng thể hiện đia vị của mỹ nhân trong lòng hắn!

Tần Cảnh tâm tình thật tốt, nhanh chóng chạy đến studio xem Tập Vi Lam đi.

Quả nhiên, hôm nay, Tập Vi Lam tâm tình cực độ không tốt, cô ta căn bản không nghĩ đến An Nham lại đột nhiên cầu hôn, lúc đó trực tiếp cự tuyệt trong điện thoại. Cũng không ngờ đến hắn cư nhiên làm tới như vậy, làm chấn động như thế không nói, còn đem ảnh của bọn họ với nhau lên, đây không phải bức hôn sao?

Tập Vi Lam trong lòng tức điên, có giải thích với bất cứ ai cũng không ai tin, chỉ đành bất lực nhận lời chúc mừng của các đồng nghiệp không biết chuyện ở studio, cũng như tán thưởng của mọi người với Tần Cảnh:

"Hóa ra bức ảnh Tần Cảnh đăng lên là thật! Tần Cảnh đúng là lợi hại! Quả nhiên, tin tức do cô ấy đưa, trước giờ không có giả!"

Tập Vi Lam tức không chịu được, mà mặt ngoài vẫn còn giả vờ bình tĩnh diễn.

Tần Cảnh từ đầu đến cuối cười tít mắt, còn không có ý gì tốt coi thường ánh mắt oán giận của Tập Vi Lam, cùng mọi người chúc mừng cô ta mấy câu.

Chỉ là, Tần Cảnh vui sướng không bao lâu, liền nhận được điện thoại của Tô Hiền, nói là cổ phiếu trôi nổi còn lại của Trường Ninh có xu thế bị người nào đó thu mua, tuy rằng trước mứt còn chưa vượt qua 10%, nhưng cũng không thể không cảnh giác.

Tần Cảnh lại truy hỏi người đó là ai.

Tô Hiền nói, là một công ty nhỏ không có danh tiếng gì, hình như chỉ là công ty tài chính.

Tần Cảnh tuy rằng không hiểu kinh tế, nhưng cũng rất rõ, công ty nhỏ này rất có khả năng chỉ là bảng quảng cáo, giai đoạn đầu chưa có ai chú ý thua mua một bộ phận nhỏ, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, một đại tập đoàn sau lưng xuất hiện, tiến hành thu mua số lượng lớn. Cuối cùng, khống chế tối đa cổ phẩn, không thể biết trước là ai.

Tần Cảnh để điện thoại xuống, ưu sầu lo lắng, cảm thấy rất cần về nhà cùng Tần Chính thương lượng một chút.

Cô bảo với Tiếu Tiếu lát nữa nói lại vài câu với Doãn Thiên Dã, lập tức thu dọn đồ đạc túi xách của mình, ra khỏi phòng nghỉ. Không ngờ vừa vặn Doãn Thiên Dã đi quay phim trở về, cô cũng không chú ý đến, lướt qua luôn.

Kết quả, anh tay dài vươn ra, tóm trúng mũ sau áo cô kéo lại, giọng điệu bất mãn: "Này, em đi đâu đấy, ngủ cả ngày, vừa mới tới liền muốn đi à?"

Tần Cảnh bị ánh xách lên, cắn cắn môi: "Trường Ninh có khả năng có vài vấn đề!"

Doãn Thiên Dã buông cô ra, nửa dựa vào khung cửa: "Tôi đoán nhé, em hoài nghi cùng vai nữ chính của chúng ta có liên quan?"
Advertisement / Quảng cáo

Tần Cảnh gật gật đầu.

"Thế mà em còn đi tìm ba em? Không sợ lại khiến ông ấy kích động sao?"

Tần Cảnh sửng sốt, đúng vậy, chính mình cư nhiên không nghĩ đến, đảo mắt nghĩ nghĩ, có chút hồ nghi, "Lạ lắm nhé, từ bao giờ anh lại là người suy xét chu đáo thế nhỉ?"

Doãn Thiên Dã không trả lời, cũng không biểu hiện gì trên mặt xoa xoa đầu cô.

Một bên Tiếu Tiếu nhìn thấy mà trợn mắt há mồm, Doãn Thiên Dã tiên sinh của cô chẳng lẽ không phải rất không thích có tiếp xúc thân thể với người khác sao? Tại sao lại với trợ lý Tần Cảnh có đủ các loại vân vê đầu nhéo mặt ôm ôm sờ sờ?

Giống nhau đều là trợ lý, vì sao vận mệnh bất công như vậy?

Doãn Thiên Dã quay sang nhìn Tiếu Tiếu: "Nhớ thu dọn lại đồ đạc!" Vừa nói, vừa lôi kéo Tần Cảnh: "Đói bụng rồi, ăn cơm trước rồi nói!"

Tiếu Tiếu lệ ròng ròng: còn cầm tay, cầm tay! Bước tiếp theo là cái gì, là cái gì??

Doãn Thiên Dã lên xe, lại không có vội lái xe, ngược lại nghiêm túc quan tâm hỏi đến chuyện của Trường Ninh. Tần Cảnh tuy không biết anh có thể giải quyết không, nhưng vẫn một năm một mười nói ra lo lắng trong lòng mình.

Hiện tại có hai khả năng, một là chính Tập Vi Lam đang thu mua cổ phiếu trôi nổi của Trường Ninh, muốn trở thành cổ đông lớn nhất, về sau hướng đi của Trường Ninh sẽ dựa vào quyết định của cô ta.

Hai là Tập Vi Lam muốn đem cổ phiếu của Trường Ninh toàn bộ bán ra, nhưng còn nữa, cô ta có khả năng muốn bán cho công ty đang muốn gây bất lợi cho Trường Ninh. Nói thí dụ như, một công ty chỉ coi Trường Ninh là một đoạn đường để thâu tóm, âm mưu sau khi mua vào sẽ khai phá nó thành một công dụng khác cho tập đoạn. Nói như vậy, cái tên Trường Ninh này sẽ hoàn toàn bị tiêu hoá, rốt cuộc sẽ không còn nữa.

Vậy tâm huyết cả đời của Tần Chính, trừ con số vô tri trên tài khoản ở ngân hàng cũng không còn gì cả.

Doãn Thiên Dã trầm mặc nghe cô nói xong, nghĩ một lát, nói: "Hẳn là khả năng thứ hai! Tập Vi Lam hiện tại căn bản không có nhiều tiền như vậy để thu mua cổ phiếu trôi nổi, hơn nữa cho dù cô ta có thu mua thành công, điều hành một tập đoàn lớn như vậy cũng nằm ngoài khả năng của cô ta. Cô ta sẽ không muốn gắn tiền đồ của mình với Trường Ninh, có lẽ, cô ta hiện tại chỉ là đơn thuần đang xem xét một công ty khác đang muốn mua lại Trường Ninh. Giống như em nghĩ vậy, cô ta sẽ chọn một công ty đả kích nhất với tính độc lập của Trường Ninh!" "Cho nên, làm thế nào?" Tần Cảnh nhíu mày, "Tôi hiện tại cũng không có nhiều tiền như vậy đi thu mua cổ phiếu khác! Chỉ có đi tìm ba ba, ba ba có lẽ có..."Lời nói phía sau không thể nói tiếp được, nếu như không đủ tiền thì, thế, chẳng phải là dùng cạn khô tiền dưỡng lão của ba ba sao?

Doãn Thiên Dã thấy cô đột nhiên ngừng lại, quay đầu lại vừa nhìn, liền thấy cô cúi thấp đầu, thật sâu nhíu mi, trong mắt có một chút mờ mịt và sợ hãi, nắm tay nắm chặt cũng run rẩy.

Trước giờ anh chưa từng thấy cô như vậy, cho du là lúc doanh thu của "Chuyện ngôi sao" thấp, bị người ta hắt cà phê, gặp khó khăn khi quay phim, cũng chưa từng như thế này.

Anh biết là cô vì ba ba mà đau xót, nên mới sợ hãi.

Trong lòng anh không hiểu sao có chút đau, nhưng càng nhiều là tức tồi, rất tức giận kẻ nào bày trò làm cô sợ hãi.

Anh không tự chủ được duỗi tay qua, cầm thật chặt tay cô, nhấn từng chữ nói: "Em yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng giải quyết được chuyện này!"

Tần Cảnh lập tức quay đầu nhìn anh, nhãn thần vẫn mê mang, rồi lại có một tia an tâm: "Anh có cách sao?"

"Ừ!" Doãn Thiên Dã nhắm mắt rồi lại mở mắt, trầm tĩnh, cài chặt dây an toàn cho cô, "Em chỉ cần hoàn toàn tin tưởng tôi là được!"

Trước khi khởi động xe, Doãn Thiên Dã gọi điện thoại cho ai đó:

"Lát nữa có thời gian không?"

...

"Đến Hoa Mộc Trù đi!"

...

"Có việc quan trọng!"

...

Khi hai người đến Hoa Mộc Trù, người trong điện thoại còn chưa tới. Lúc gọi món, Doãn Thiên Dã để cho Tần Cảnh chọn vài món, rồi chính mình cũng chọn vài món, sau đó liền đưa lại thực đơn cho phục vụ.

Tần Cảnh thấy thế, có chút buồn bực: "Không cần để khách chút nữa đến còn gọi món à?"

Doãn Thiên Dã sửng sốt, phút chốc bật cười: "Tên đó không phải khách!"

Người phục vụ đi chưa được bao lâu, cửa phòng bao lần nữa bị đẩy ra.

Dáng người thanh thanh, ánh mắt nhợt nhạt.

Tần Cảnh cứ như vậy, lại nhìn thấy, Việt Trạch.

Chương 38

Tần Cảnh đần ra đủ một hồi, còn Việt Trạch mười phần tự nhiên đến ghế bên cạnh Doãn Thiên Dã ngồi xuống, tựa tiếu phi tiếu liếc Tần Cảnh ở đối diện một cái, tiện đà nghiêng đầu hỏi Doãn Thiên Dã:

"Chuyện quan trọng gì? Anh sắp kết hôn à?"

Tần Cảnh:... Người này mỗi lần gặp mặt đều không giống lần trước, so với lần đầu tiên gặp cũng quá là không giống đi!

Bất quá, cũng đúng, con người đều như vậy, đối mặt với những người khác nhau, sẽ có những biểu hiện khác nhau. Nơi này chỉ có Doãn Thiên Dã cũng một cái người trầm mặc như tường làm nền là cô, Việt Trạch đương nhiên là ở trạng thái buông lỏng.

"Kết hôn thì sẽ không báo cho chú!" Doãn Thiên Dã cũng không phải dạng đứng đắn.

Việt Trạch cười cười, đột nhiên nhìn liếc sang Tần Cảnh, rõ ràng là cười, ánh mắt lại có cảm giác sắc nhọn: "Nghe nói cô muốn sang làm đạo diễn cho Thịnh Hạ?"

"Ừ!"

"Cố gắng nhé!"

Đây là cái loại đối thoại không dinh dưỡng gì thế này!

Tần Cảnh không còn từ gì để nói, bạn nhỏ Việt Trạch, lúc bạn nhìn Doãn Thiên Dã ánh mắt ôn nhu mà lưu luyến như thế, đến lúc nhìn tôi liền âm trầm ; nói chuyện với anh ta giọng điệu mềm nhẹ lại lười nhác như vậy, nói chuyện với tôi liền chuyển lạnh lùng không tự nhiên!

Tôi mới là nữ giới nhé, được chưa!

Hơn nữa, tôi cũng đâu có cướp đàn ông của anh!

Chả liên quan!

Tần Cảnh ngơ ngẩn, rất muốn nói: nếu không tôi tránh đi một chút trước nhé, cho các anh tự nhiên. Lời trong đầu còn chưa nói ra miệng, hai người này đã coi thường cô, bắt đầu tự nhiên luôn.

Đầu tiên là Doãn Thiên Dã đơn giản rõ ràng nắm điểm chính nói một chút tình huống hiện tại, sau đó Việt Trạch hỏi: "Anh nghĩ ra cách gì?"

"Chúng ta thu mua lại Trường Ninh!" Doãn tiểu cặn bã giọng điệu bình thản như là đang nói "Chúng ta đi mua cây kẹo que đi!" vậy

"Chỉ là thu mua sao? Hừ, anh còn đang nghĩ chuyện khác đúng không?" Việt tiểu cặn bã giọng điệu cảm giác như là nói "Hóa ra trên đời còn có kẹo que vị xà phòng a!"

"..." Tần Cảnh không thể đỡ được, hai người này lòng có linh tê thế là muốn làm sao?

Doãn tiểu cặn bã giảo hoạt nhếch môi, trong tròng mắt tối đen hiện lên tia âm lãnh: "Khiến cổ phần trên tay cô ta biến thành giấy lộn hết thì thế nào?"

Việt tiểu cặn bã sờ sờ cằm, khóe môi cong lên một tia hứng thú dạt dào: "Anh là nói phá sập Trường Ninh hả?"

Trước lúc đó, Tần Cảnh còn không kìm được xuất thần, thầm than hai người trước mặt này dung nhan yên tĩnh mà sinh động có thể nói là hoàn mỹ. Mà câu nói nhẹ nhàng thoải mái này của Việt Trạch, khiến Tần Cảnh lập tức phục hồi tinh thần lại, khẩn trương nói: "Các người muốn làm gì?"

Lần này, hai người đàn ông đối diện đồng loạt quay sang nhìn cô, khóe môi đều ẩn chứa ý cười.

Tần Cảnh đột nhiên phát hiện, câu nói này tựa hồ có nghĩa khác, lập tức mặt đỏ đến tận mang tai.

May là bọn họ cũng không có định đùa cô.

Việt Trạch gõ ngón tay trên mặt bàn, chậm rì rì giải thích: "Thiên Dã vốn tính toán, có lẽ có thể sáng lập một công ty nhỏ, lập tức thu hết cổ phiếu trôi nổi còn lại, ra vẻ muốn thu lại Trường Ninh. Dẫn Tập Vi Lam mắc câu, đem cổ phần bán cho chúng ta. Đương nhiên, Tập Vi Lam cũng không phải đần độn, cô ta sẽ nghĩ muốn biết tập đoàn đứng sau lưng là ai. Cô ta biết Doãn thị, chắc chắn sẽ không bán; thế nhưng, nếu nói lấy danh nghĩa của nhà tôi để thu mua, sẽ không bị cô ta hoài nghi! Cho nên, Thiên Dã mới gọi tôi đến đây!"

"Bất quá, " Doãn Thiên Dã lành lạnh nhếch môi, tiếp lời Việt Trạch, "Như vậy quá tiện nghi cho cô ta! Không bằng, đem cổ phần trên tay em cũng ném qua trước, một mặt thu mua cổ phiếu trôi nổi khác, một mặt tạo tin đồn, nói Tần gia buông tha cho Trường Ninh, chuyển đầu tư vào sản nghiệp khác. Đến lúc đó cổ phiếu sẽ xuống giá cực thấp, cổ phần trên tay em đều đổi chủ, cô ta nhất định cũng sẽ kinh hoảng thất thố mặc giá thấp bán tháo! Nếu lý tưởng, phần của cô ta, đều sẽ bị bọn anh thu lại, cuối cùng, trở lại trên tay em!"

Tần Cảnh nhịn không được chân run, hai người trước mặt này mà nổi cơn hung ác, quả thật đáng sợ a!

"Vậy..." Tần Cảnh nhíu mày, "Nếu như không lý tưởng?"

Hai người trước mặt giống như đồng thời nhướng mày, trăm miệng một lời: "Sẽ không có chuyện không lý tưởng!"

"A!" Cô vẫn có chút do dự, "Nếu nói làm như vậy, sẽ tổn hại đến ích lợi của các cổ đong khác a! Đối với hình tượng của Trường Ninh cũng không tốt, vạn nhất, giá sụt thấp thật thì làm thế nào?"Advertisement / Quảng cáo

Doãn tiểu cặn bã giọng điệu trầm, tự tin không cho nghi ngờ: "Chúng ta trước cứ thu mua cổ phiếu của cổ đông bán tháo khi giá xuống, đợi xong hết mọi chuyện, lấy một nửa giá bán tháo lúc trước bán lại cho họ. Đối với bên ngoài chỉ cần giải thích, đây là chiêu bài tẩy trong nội bộ công ty."

Việt tiểu cặn bã giọng điệu nhẹ nhàng, bình tĩnh mà đen tối bất minh: "Ngã giá càng thảm, Tập Vi Lam tổn thất càng nhiều. Hơn nữa, không quan tâm giá dìm xuống thế nào, có hai người chúng tôi chống đỡ cho cô, Trường Ninh tuyệt đối không sao!"

Hai người anh đến tôi đi, mỗi người một câu, phân công rõ ràng, nhẹ nhàng thoải mái.

Cuối cùng, Doãn Thiên Dã phong đạm vân khinh làm lời tổng kết: "Nguyên vẹn không sứt mẻ 60%, sẽ nguyên đai nguyên kiện trở lại trên tay em!"

Nhưng Tần Cảnh toàn thân có chút run rẩy rất nhỏ, cũng không phải bởi vì lo lắng hay sợ hãi, mà nhìn hai người đàn ông trước mặt ánh mắt bình bình đạm đạm lại dị thường kiên nghị, cô không thể không tin tưởng họ.

Chỉ là cô có chút kinh ngạc, thêm có chút giật mình.

Cô chưa từng nghĩ Doãn Thiên Dã có thể có một mặt mạnh mẽ như thế, không ngờ được anh cũng sẽ bất chấp hết thảy đả kích, bỏ qua tất cả bức đối thủ đến tuyệt cảnh.

Tần Cảnh còn đang nghĩ, điện thoại Doãn Thiên Dã vang lên, hình như là tổ biên kịch, anh đi ra ngoài nghe điện thoại, trong phòng được bao chỉ thừa lại Tần Cảnh và Việt Trạch.

Không khí nhất thời biến thành có chút quái dị.

Việt Trạch đương nhiên nội lực thâm hậu hơn cô, một phòng lúng túng thế này đối với y không có tạo thành xi nhê ảnh hưởng hay không thích.

Tần Cảnh thì cảm thấy mười phần khó chịu, cô nhìn chòng chọc giấy ăn một hồi lâu, cảm thấy này loại an tĩnh quỷ dị thực là *rape* 囧 chết người, mới nâng mắt nhìn y, nhỏ giọng nói: "Cám ơn anh!"

Việt Trạch đạm đạm cười: "Lần này không chỉ là vì Thiên Dã, hơn nữa, tôi không phải đã nói tôi thật sự xin lỗi hai người sao?"

"Hai người" là cái ý gì...

Tần Cảnh lúng túng cười cười, không có nói tiếp.

Không ngờ, Việt Trạch đột nhiên tâm huyết dâng trào: "Vì sao cô lại tin tưởng chúng tôi sẽ giúp cô nhỉ, hình như, hai người cũng đâu phải đang có hẹn hò đâu? Không sợ bọn tôi lừa hết cổ phần của cô sao?"

"Không buồn cười chỗ nào hết!" Tần Cảnh lườm y một cái, "Nếu như Doãn Thiên Dã lừa tôi, tôi sẽ giết anh ta; nếu là anh lừa tôi, tôi vẫn là giết anh ta!" Việt Trạch hừ ra một tiếng cười khinh đạm, không nói thêm gì nữa, nhưng cả người đều là thư giãn thích ý.Sau cơm chiều là kèm với câu được câu chăng tán gẫu, nhàn nhạt, vui vẻ, đã xong.

Sau đó, Tần Cảnh dựa theo lời dặn của Doãn Thiên Dã, 30% Trường Ninh trong tay toàn bộ vứt cho cái công ty bất động sản mới Việt Trạch quản lý, mà cái công ty này đồng thời cũng đang thu mua cổ phiếu trôi nổi của Trường Ninh với số lượng lớn, ngay cả 10% trên tay Tô Hiền 10% cũng bị hút sang. Một thời gian sau thì bịa xôn xao tin đồn nhảm Trường Ninh đổi chủ.

Cái công ty tài chính lúc trước thu mua Trường Ninh cũng biết đối thủ lai lịch không nhỏ, lập tức từ bỏ thu mua, lấy giá thấp ném ra, giá cổ phiếu dìm xuống đáy, giảm đến hơn 50%.

Tin tức công ty sắp phá sản cũng không chân mà chạy.

Đến khi Tập Vi Lam nghe nói, đã là một mảnh hỗn loạn. Cũng giống như dự đoán của Doãn Thiên Dã và Việt Trạch, Tập Vi Lam không có bất kỳ đầu óc buôn bán đến khi đó liền hoảng loạn, vội vàng tìm đến công ty trong tay Việt Trạch muốn bán cổ phần.

Nhưng cái công ty này chỉ chịu lấy 30% giá gốc thu về, nói cách khác là nhẹ nhàng thoải mái bốc hơi hơn trăm triệu a!

Tập Vi Lam đương nhiên không chịu, nhưng cổ phần trên tay cô ta quá nhiều, trong tình trạng thị trường hỗn loạn như thế, căn bản bán ra không được. Sau cũng chỉ có thể lần nữa tìm tới đây.

Nhưng lần này, công ty ra giá là 20% giá gốc.

Tập Vi Lam choáng váng mặt mày, còn chuẩn bị đi tìm đường khác, người giao dịch nói: lầu sau cô mà đến, thì chỉ còn 10%, mà đến lúc công ty phá sản, 1% cũng không còn.

Tập Vi Lam không hiểu nổi: chẳng lẽ các người muốn đánh sập Trường Ninh, thu mua cổ phần trên tay Tần Cảnh cũng là lấy của các ngươi một số lớn tiền mà!

Người giao dịch giải thích nói: ân oán hào môn, có người nguyện ý mất mấy tỉ đánh sập Tần gia, chúng tôi cái công ty vô danh tiểu tốt này còn không phải chỉ có thể làm cây đứng chắn đỡ đạn cho sao?

Tập Vi Lam triệt để tuyệt vọng, lại liên hệ cho Tần Chính không được, chỉ có thể nhịn đau đem 30% Trường Ninh lấy 20% giá gốc vô cùng vô cùng ít bán đi.

Trận phong ba này duy trì không đến một tuần lễ, đã trở lại bình tĩnh.

Mấy ngày qua, Tần Cảnh tận lực tránh Tập Vi Lam, cho nên ngày nào cũng ở trong nhà.

Mãi cho đến một ngày nào đó, Doãn Thiên Dã trở về sớm hơn bình thường, vừa vào cửa, đã đưa cho cô một tập văn kiện, cười sung sướng mà thỏa mãn: "Tần Cảnh, đáp ứng với em rồi nhé, 60%, nguyên đai nguyên kiện, trở về!"

Tần Cảnh lập tức từ trên ghế sofa bò lên, nhận lấy tập văn kiện mở ra xem, các loại văn kiện khế ước chứng minh, quả nhiên là 60% Trường Ninh, không thừa không thiếu.

Ngày nào cũng nhốt trong nhà, muốn nói không lo lắng, là không thể.

Cô lo lắng Tập Vi Lam gắt gao nắm không chịu buông tay, sợ Trường Ninh như vậy sẽ đi xuống rồi sụp đổ mất. Chính là, Việt Trạch và Doãn Thiên Dã chọn dùng tư thế mưa rền gió cuốn như thế, đến ngay cả thương nhân bình thường thương cũng sợ, càng không nói Tập Vi Lam này là người không rành thương trường, phòng tuyến tâm lý đương nhiên sẽ sụp đổ trong gang tấc.

Sau một thời gian ngắn, sấm rền gió cuốn, suýt tý nữa Trường Ninh đến sập, lại làm nó khởi tử hồi sinh, cổ phần đổi chủ, hai người này thật lợi hại đến đâu a!

Tần Cảnh gắt gao ôm lấy xấp giấy tờ hơi mỏng, rốt cục an tâm. 60%, thật tốt, Trường Ninh vĩnh viễn đều là của ba ba, vĩnh viễn sẽ không bị người ta cướp đi!

"Đúng rồi, cổ đông khác thì sao?"

Doãn Thiên Dã nhìn cô vui vẻ như vậy, nụ cười cũng tự nhiên ôn nhu: "Yên tâm, 10% của Tô Hiền trở về như cũ. Về phần những người khác, chắc muốn đợi "lời đồn" lắng xuống, giá cổ phiếu tăng trở lại, mọi người mới mua vào lần nữa đi! Cho dù như thế, chúng ta cũng sẽ không bạc đãi cổ đông trước kia."

"Thế thì tốt!" Tần Cảnh khoa trương áp mặt cọ xát văn kiện, giống như con chó nhỏ đáng yêu.

Lúc đó, Doãn Thiên Dã ngồi ở trên ghế sofa gần đó, nhìn cô, đột nhiên động lòng, buồn rầu mà nói: "Nó là chết, tôi mới là sống, em chẳng lẽ không sang cọ tôi sao?"

Trong lòng Tần Cảnh tràn đầy hưng phấn và cảm kích, đang rất vui mừng, lúc này liền ngoan ngoãn bổ nhào qua, quỳ ở trên thảm trải sàn trước ghế sofa, tiến đến bên mặt Doãn Thiên Dã, cọ xát qua lại trên gò má anh.

Anh vừa từ bên ngoài vào, gò má ấm ấm, nóng nóng; mà cô vẫn ở trong phòng điều hòa, gò má lành lạnh, mềm mại ; vuốt ve qua lại nhẹ nhàng, độ âm của người nay với người kia đều khắc vào lòng.

Doãn Thiên Dã lòng khẽ động, không thể kiềm chế đón lấy cô, nhẹ nhàng quay đầu sang, thế là, môi anh, vừa vặn gặp phải môi cô.

Chương 39

Đôi môi của hai người, như có như không xẹt qua nhau, rất nhẹ nhàng, như chuồn chuồn lướt nước thôi. Lại vẫn đầy đủ dẫn tới động đất tâm lý.

Tần Cảnh lập tức mở to hai mắt, đần ra đủ hai giây, mới như bị điện giật nhảy ra góc bàn, kéo dài khoảng cách với anh. Trong đầu như có tiếng thứ gì nổ tung vang ầm ầm, không biết là vui hay buồn, chỉ biết, mặt nóng lên muốn nổ mạnh.

Doãn Thiên Dã là có dự tính, nên không có phản ứng mãnh liệt như vậy, nhưng vẫn có một chút đắm chìm trong tiếp xúc thân mật khi nãy, còn không tự kiềm chế hồi tưởng hương thơm trên môi cô.

Anh nhìn cô đang quỳ trước bàn cà phê, cúi đầu không nói, mặt đỏ như quả cà chua (nguyên văn là như cây cải đỏ, nhưng Dip đổi một chút nhé, chắc không ảnh hưởng lắm?), đôi mắt đen nhánh còn bất an xoay tròn liên tục, trong lòng nhất thời mềm mại không thể nói thành lời.

Giờ phút này, anh cũng không muốn tiếp tục đùa cô, ngược lại có hứng thú, muốn đợi xem cô định thẹn thùng đến khi nào.

Tần Cảnh không dễ dàng lắm mới hơi hơi bình phục một chút, cũng không có thấy tim đập mạnh nữa, lại cảm thấy hình như vừa rồi trầm mặc lâu quá, không khí thật lúng túng, vậy là nhanh chóng chuyển chủ đề: "Đúng rồi, anh giúp tôi những chuyện này, có phải là tốn rất nhiều tiền đúng không?"

"Không sao hết!" Doãn Thiên Dã vốn còn định nói đùa vài câu, đại loại nếu em vẫn còn ngại [chuyện tôi giúp], vậy lấy thân báo đáp đi, nhưng do dự một chút, vẫn là không nói.

Có vẻ, không cần phải nói!

"Tần Cảnh!" Anh thu lại tươi cười trên mặt, đột nhiên nghe ra có chút nghiêm túc.

Tần Cảnh ngẩng đầu, "Ân?"

Trong mắt anh kỳ thật vẫn có vài tia trêu đùa: "Thời gian này, làm trợ lý cho tôi, kỳ thật rất tốt đúng không?"

Tần Cảnh không biết anh vì làm sao đột nhiên hỏi vậy, thành thật gật gật đầu: "Ân, rất tốt!"

Anh tiếp tục: "Bình thường, là bạn tôi, cũng rất tốt đi?"

Tần Cảnh nghĩ đến lần này anh tận tâm tận lực giúp mình như thế, cảm động gật gật đầu tiếp: "Ân, rất tốt!"

"Thế!" Anh dừng một chút, ý cười trong mắt dần dần dày đặc, "Kỳ thật, làm..."

Tần Cảnh nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn anh chăm chú, nhìn thấy bóng dáng trong suốt của chính mình phản chiếu trên con ngươi màu hổ phách của anh, đột nhiên có một loại dự cảm kỳ quái, chẳng lẽ...

(wait, xin lỗi ngắt cảm hứng, nhưng mà "con ngươi màu hổ phách"? chẳng lẽ anh Dã là người lai, hay là thích đeo lens? Hay *lảm nhảm* anh Dã là vampire?)

Tim cô nhất thời nhảy vọt lên cổ họng...

"Reng reng reng reng". Điện thoại muôn đời luôn chọn thời điểm không phù hợp mà vang lên, ngắt luôn lời nói dở dang của Doãn Thiên Dã.

Tần Cảnh không biết là chán nản hay là vui mừng, tâm tình phức tạp đi nghe điện thoại, lại không ngờ là ban tổ chức cuộc thi đạo diễn của Thịnh Hạ gọi đến, nói bộ phim "Thời gian xin dừng một chút!" của cô đã thông qua vòng tuyển chọn, bảo Tần Cảnh giờ đi đăng ký điền thông tin, nhận tư liệu, chuẩn bị thi đấu vòng tiếp theo.

Tần Cảnh đặt điện thoại xuống, nhảy lên nhảy xuống trong phòng, vui vẻ thét chói tai: "Thông qua, thông qua, rốt cục thông qua!" Không chỉ là tác phẩm của cô được khẳng định, quan trọng hơn là sau đó cô sẽ phải một bộ phim điện ảnh chân chính!

Cô hưng phấn đến nóng hết cả người mới dừng lại, cực kỳ hứng thú nhìn lại Doãn Thiên Dã cũng cùng một vẻ mặt tươi cười, hỏi: "Đúng rồi, vừa rồi anh định nói gì ấy nhỉ?"

Doãn Thiên Dã kéo cô: "Đi, trước tiên lại đi làm tài xế cho em một lần, chuyện quan trọng đó, để tối nói tiếp!"

Tiếp theo cũng rất thuận lợi, Tần Cảnh đi đến Thịnh Hạ, điền các loại đơn từ thông tin, lại cầm tư liệu các loại của vòng tiếp theo. Trong khi đó, Doãn Thiên Dã một mình đứng dưới sảnh chờ cô.

Chờ lâu rất nhàm chán. Anh đùa nghịch một chút cây thông tin tự động cho khách trong đại sảnh, trang nhảy ra lại vừa vặn là các tác phẩm được lựa chọn trong cuộc thi lớn lần này.

(bạn nghĩ cái máy này giống như mấy cây "Tourist Information" rải rác quanh bờ hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội ý, đại loại là một cái màn hình cảm ứng / một dạng máy tính có các thông tin hướng dẫn hoặc quảng cáo, làm việc tự động a => giờ mấy cái máy quanh hồ hỏng hết rồi)

Anh vừa vặn nhìn thấy phim "Thời gian xin dừng một chút!" của Tần Cảnh, nghĩ mới nhớ, phim quay đã lâu như thế, anh là diễn viên chính lại chưa từng được xem.

Nghĩ vậy, liền mang tai nghe vào, chăm chú xem.

Lúc trước khi quay phim, cảnh quay rải rác mà phức tạp, cho nên đường đường là diễn viên Doãn Thiên Dã cũng không có nhiều cảm giác gì to lớn lắm.

Hiện tại bày ra tại trước mặt anh là thành phẩm, hoàn toàn là một cảm giác khác, trải qua chắt lọc cắt nối biên tập, từ cảnh này đến cảnh khác, lưu loát tự nhiên, xúc động. Hiệu quả hình ảnh rất tốt, âm nhạc dịu dàng đi vào lòng người.

Kỳ thật, kịch bản này nói cho cùng rất đơn giản, không bằng nói, hết sức bình thường.

Lúc còn nhỏ, con trai luôn cảm thấy cha mình là núi cao, luôn thấy được ngồi trên vai cha là việc vui sướng nhất; đến tuổi lớn hơn một chút, con trai càng lúc càng phản nghịch với cha, luôn tranh cãi với cha; đến khi trưởng thành, con trai ra ở riêng cũng dần dần ít liên hệ với cha mình, gọi điện thoại về nhà cũng hơn phân nửa là mẹ anh ta nhận. Sau đó con trai cũng có con, cha lại đổ bệnh nặng, vậy mà còn nói trong điện thoại dối con này nọ, rằng ở viện điều dưỡng vui lắm.

Người cha đột nhiên ly thế, khi con trai đến thăm mộ, đường mưa lầy lội, anh ta đặt con trai ngồi trên vai, nghe thấy giọng con non nớt hoan hô: "Ba ba giống như núi, thật là cao!"

Thế là, bước chân trong mưa phùn đột nhiên ngừng lại.

Trên màn ảnh xuất hiện từng màn, sau khi cha con cãi nhau người chan sầu não rơi nước mắt, dáng vẻ suy sụp, rồi đến khuông mặt già nua của ông trên giường bệnh, nói dối như thật sự như vậy...
Advertisement / Quảng cáo

"Luôn là tìm cha đòi hỏi, lại chưa từng nói cảm ơn cha... Thật muốn lại như ngày xưa, bàn tay cha ấm áp dắt con đi, nhưng mà cha không còn bên con nữa, nhờ gió mát đưa cha đến nơi cực lạc. Thời gian thời gian dừng lại một chút, không muốn cha lại già đi, con nguyện đổi hết tất cả của con, đổi lại cho cha tuổi dài bên con cháu... Con là niềm tự hào của cha sao, cha còn lo lắng cho con nữa sao, con trai cha vẫn nhớ thương, giờ đã trưởng thành đây rồi... Cảm tạ trời đất cho cha luôn bên cạnh con trên con đường ấy..."

Khi Tần Cảnh từ trong thang máy đi ra, đã trông thấy bên kia đại sảnh, một bên vách cửa sổ kính, tràn đầy ánh nắng vàng, Doãn Thiên Dã đứng một mình, giữa ánh sáng sáng ngời, sống lưng thẳng, an tĩnh mà trầm mặc.

Cô từ xa nhìn bóng lưng anh, lòng cũng đột nhiên im ắng, trong phút chốc thất thần.

Chỉ là, khi nãy thoáng nhìn lướt qua một người đi ra đại sảnh, phải... Đầu Tần Cảnh run lên, nhìn sang, cái dáng người này, hình như là người hôm đó cô gặp trước cửa nhà Doãn Thiên Dã, Tô Mạn.

Cách người đó hơi xa, Tần Cảnh cũng không xác định được có phải Tô Mạn không, nhưng, hiệu quả cũng vậy cả thôi —— cô đột nhiên nhận ra, mình vậy mà lại có thể quên đưa danh thiếp của Tô Man cho Doãn Thiên Dã rồi.

Trong lòng Tần Cảnh bất tri bất giác liền bị bịt kín một tần sương mù không cách nào phá được.

Cô nhìn lại bóng lưng tuấn đỉnh của Doãn Thiên Dã, đôi chân năng như đeo chì, giống như trước giờ chưa từng cảm nhận được giữa bọn họ còn có một khoảng cách xa như vậy.

Rốt cục bước ra đi qua, anh cũng xoay người đi tới, lúc nhìn thấy cô, anh rõ ràng hơi giật mình, thần sắc có chút hoảng loạn, hốc mắt có chút hồng hồng.

Tần Cảnh nhìn Doãn Thiên Dã, anh đứng ngược sáng, thanh tuấn đến không chân thật, nhưng vệt nước mắt lấp lánh vừa rơi cũng hiện lên thật rõ ràng.

Gặp mặt rồi đúng không...

Cô không ý thức cúi đầu, đôi tay muốn ôm cô đã gần chạm đến, tâm tình lại rơi xuống đến đáy cốc.

Trên đường đi xe trở về, hai người đều tự cho là ăn ý không nói một lời.

Giữa đường gặp đèn đỏ.

Tần Cảnh thần sắc mệt mỏi ngẩng đầu, quay lại nhìn thấy màn hình LED của quảng trường trước mặt đang phát quảng cáo đồ trang điểm, mà cô gái trong đó, chính là Tô Mạn.

So với Tô Mạn canh suông mì sợi (trong cuộc sống thường ngày) ngày hôm đó thì khác hẳn, nàng trong quảng cáo, nùng trang diễm mạt (trang điểm xinh đẹp, kiều diễm), không mang chút bụi trần, ngược lại càng lộ vẻ quyến rũ cao quý.

Tần Cảnh xem đến mức ngẩn ngơ, mờ mịt quay đầu nhìn Doãn Thiên Dã một cái.

Lúc đó, anh cũng thấy bảng quảng cáo kia.

Ánh đèn LED chiếu vào đôi mắt đẹp của anh lóe sáng lên, trong bóng đêm mông lung, anh quay mặt lại, trầm tĩnh mà sâu sắc. Có một loại giật mình không thành tiếng.

Tần Cảnh thấy gió ngoài cửa sổ hơi lạnh, đột nhiên lại nghĩ đến tấm ảnh mà cô nhìn thấy trong nhà anh nửa tháng trước, hình ảnh Tô Man ôm anh, mỉm cười, vẫn thật rõ ràng như thế.

Hai người họ kỳ thật rất xứng đôi đúng không? Tim cô bỗng nhiên như bị ai đâm một nhát, đau nhức lạnh buốt, cô cũng không rõ được cảm giác này là gì.Chỉ là, lại nghĩ đến dòng chữ đằng sau bức ảnh "Ti Amo",

Ti Amo a!

Em yêu anh? Sao?

Cô quay đầu đi nơi khác nhìn ngắm ánh đèn neon ngoài cửa sổ, mũi có chút chua xót, cô giật mình nhận ra, thứ cảm giác khiến cô càng lúc càng chua xót này, hóa ra, chính là đau lòng!

Lòng Tần Cảnh lập tức bắt đầu chấn động dữ dội, lại vừa tĩnh lặng, vừa chua xót, vừa lạnh lẽo, trong lòng không thể yên nổi, chuyện này tới cùng là làm sao đây!

Vừa đến nhà, Tần Cảnh liền vọt vào nhà tắm khóa mình lại.

Doãn Thiên Dã đến hỏi han, cô cũng chỉ nói bên ngoài quá nóng, muốn tắm rửa trước!

Nước trong bồn tắm ào ào chảy, cô lại ngơ ngẩn đứng ở trước bồn rửa tay, nhìn chính mình trong gương, ánh mắt trống rỗng mà mờ mịt: Tần Cảnh a, mày rốt cuộc là làm sao? Vì sao mấy ngày gần đây lại là lạ như thế? Vì sao trong lòng lại có những cảm xúc kì lạ thế này?

Vì sao đột nhiên đau xót?

Kỳ thật, rất đơn giản a, trong lòng cô đột nhiên có một tiếng nói gào thét: hi vọng Doãn Thiên Dã không muốn gặp lại Tô Mạn!!! Mà Tô Mạn đó không tồn tại có phải hơn không!!!

Giọng nói trong lòng vừa mới dứt, Tần Cảnh đột nhiên ngẩn ra, có chút kinh ngạc sờ sờ gò má nóng lên của chính mình, a, là bởi vì, Tần Cảnh, mày thích Doãn Thiên Dã rồi a!

Nhất thời, lại thấy cô đơn, lại vừa sáng tỏ.

Rốt cục việc này cũng đã biết rõ ràng a, nhưng mà, vì sao lại đúng thời điểm này phải có một Tô Mạn xuất hiện?

Cô lại càng sửng sốt, trời ơi, cô sao lại oán Tô Mạn đến vậy chứ?

Thật đáng sợ!

Cô nhìn cái bóng xa lạ của chính mình trong gương, thương xót cười: hi vọng Doãn Thiên Dã không muốn nhìn thấy Tô Mạn sao?? Hi vọng không có người tên Tô Mạn này sao??

A, Tần Cảnh, mày biến thành một người rất xấu xí rồi!

Bộ dạng xấu xa như vậy, không hi vọng Doãn Thiên Dã thấy được!

Cô có chút vô lực, chậm rãi ngồi xổm xuống, vùi đầu ôm chặt chính mình.

Cứ như vậy không biết bao lâu, cô mở cửa ra khỏi nhà tắm, đi vào phòng rút ra tấm danh thiếp của Tô Mạn.

Đi đến phòng khách, Doãn Thiên Dã khó hiểu: "Em đang làm cái gì? Làm trò gì nửa ngày cũng không có tắm rửa?"

Tần Cảnh không trả lời, nghiêm chỉnh ngồi trên thảm trải sàn, hai người cách nhau một bàn cà phê pha lê. Doãn Thiên Dã kinh ngạc nâng mi, rồi cầm điều khiển từ xa tắt tivi.

Một mảnh yên tĩnh quỷ dị.

Cô sắc mặt hơi tái, miết theo mặt thủy tinh, đem danh thiếp chậm rãi đưa cho anh:

"Hình như là, một hai tháng trước, tôi đã gặp Tô Mạn, cô ấy nhờ tôi cầm danh thiếp của cô ấy chuyển lại cho anh, chính là..." Cô cười có chút cay đắng,

"Tôi, tôi nói tôi quên mất, chắc là giống bịa chuyện lắm nhỉ?"

Doãn Thiên Dã cụp mắt nhìn thoáng qua danh thiếp trên bàn, đầy đủ ba giây sau, ngước mắt nhìn cô, biểu cảm sạch sẽ đến không có một tia cảm xúc, giọng nói dễ nghe cũng trong khoảnh khắc bình tĩnh không có chút dao động, thậm chí, có một chút đạm đạm mát mẻ:

"Cho nên?"

Tần Cảnh dần dần lạnh run, một bàn tay khác đưa ra trước mặt anh, thả ra một chùm chìa khóa: "Đây là chìa khóa nhà của anh, thật ra, tôi đã sớm muốn trả lại. Giờ trả cho anh!"

Anh vẫn là câu nói đó: "Cho nên?"

Cô ngước mắt nhìn anh, sắc mặt trắng bệch, đáy lòng hơi lạnh:

"Doãn Thiên Dã, anh chuyển về đó đi!"

Chương 40

Tần Cảnh nghĩ chính mình giấu diếm chuyện của Tô Mạn, cảm thấy thật không biết xấu hổ mới nhìn anh, mắt vẫn yên lặng cụp xuống.

Doãn Thiên Dã không có phản ứng gì nhìn cô một hồi, sau một lúc lâu, lại không thể tưởng tượng nổi cười thành tiếng: "Ôi! Nhìn em như vậy, về sau mà quay kịch cho TV, nhất định sẽ là một đôi cẩu huyết!"

Tần Cảnh ngơ ngác ngẩng đầu, vừa nhìn đã nhận thấy ý cười tràn đầy trong mắt anh, ngẩn ngơ, thế là thế nào?

Doãn Thiên Dã nhíu mày: "Cái loại không giải thích, hiểu lầm gì gì đó này, tôi chán ghét nhất, cho nên..."

Anh nghiêng người sang, thẳng tắp nhìn chòng chọc con ngươi trong trẻo của cô, giống như muốn nhìn thấu vào lòng cô, "Nói vài lời không rõ ràng ra đâu vào đâu, đã muốn đuổi tôi sao?"

"Hay là, " anh vuốt cằm nghĩ ngợi một lát, đột nhiên duỗi tay ra lướt qua bàn, bất mãn đẩy đẩy trán cô, "Em thực sự cho rằng tôi gọi thì đến đuổi thì đi a?"

Tần Cảnh vẫn là mông lung: "Nói, nói rõ ràng cái gì?"

Chẳng lẽ muốn cô khai ra vì sao lừa anh, vì sao không nhận lỗi, vì sao không đưa thông tin liên lạc của Tô Mạn cho anh sớm hơn một chút sao?

"Tần Cảnh, " anh cong môi một chút, trong nhãn tình xinh đẹp là phong tình vạn chủng ôn nhu, "Em, không phải là thích tôi chứ?"

"Cút!" Tần Cảnh vừa tức vừa thẹn đến cực điểm, căm giận đứng dậy, "Tự luyến cuồng, mau mau từ trong nhà tôi chuyển ra ngoài đi!"

Đuôi lông mày anh khẽ nâng, nhìn qua có chút thất vọng, "A ~~~ ra là em không thích tôi!"

Tần Cảnh mặt nóng lên, xoay người đi thẳng.

Anh đứng dậy đuổi theo, xoải chân một bước, từ sau lưng ôm chặt cô, chặt chẽ nhốt chặt cô lại, không buông tay, thanh âm trầm thấp, mang ý cười nghiêm túc: "Em nghĩ nghĩ lại thật tử tế đi, thực không thích sao? Có phải em nhầm rồi không?"

(cứ cho là anh nói đúng, nhưng mà thực sự là tự luyến cuồng mà)

Anh cúi đầu, thở ra luồng khí nóng thổi trên cổ cô, bỏng chết người. Tần Cảnh không yên được, muốn giãy thoát khuỷu tay anh, lại không có sức lớn như vậy.

"Doãn Thiên Dã, anh buông ra!" Nội tâm cô run rẩy đến rối tinh rối mù, ra sức đẩy đẩy tay anh, người kia vẫn không nhúc nhích tí nào, ngược lại có xu thế càng lúc càng ôm chặt.

Anh nghiêng người sang, cằm dán trên gò má nóng lên của cô, thanh âm mềm nhẹ, nói không ra hết du dương: "Không muốn buông ra đấy, làm sao bây giờ?"

Tần Cảnh bỗng nhiên thân thể cứng đờ, sững sờ nhìn chòng chọc vào hư không.

"Thực sự muốn đuổi tôi đi sao?" Cằm anh cọ xát qua lại má cô, "Nhưng mà, tôi không muốn đi, làm sao bây giờ?"

Sau người, ngực anh lại càng chặt hơn một chút, ôm cô càng chặt chẽ hơn. Cô ngừng giãy dụa, ý thức dần dần buông lỏng, đầu óc trống rỗng, không có mâu thuẫn, chỉ có cảm giác ấm áp.

Cô nghĩ, cô vốn không tình nguyện giãy thoát ra.

Tần Cảnh không nói chuyện, bởi vì cổ họng có chút đau, nói không ra lời. Kỳ quái, mũi cũng có chút xót, trong đáy mắt trong suốt của cô nước sáng lấp lánh lay động. Thế giới trước mắt trở nên thật mơ hồ mà rực rỡ.

Anh càng sán vào cô, còn cứ thế nỉ non: "Làm sao bây giờ? Nghĩ muốn cùng em ngủ, ngày nào cũng ngủ cùng giường..."

Tần Cảnh:...

Lệ quang trong mắt nháy mắt bốc hơi.

Quả thật là phong cách của Doãn cặn bã! Trên đời có loại thổ lộ sắc – tình như vậy không?

Nhưng lời của anh còn chưa nói hết: "Còn muốn mỗi ngày mở mắt liền nhìn thấy em, cùng nhau rời giường. Cho đến tận, rất lâu, rất lâu về sau, ngủ đến vĩnh hằng đi, rốt cuộc không mở mắt ra được nữa, rốt cuộc không thể đứng lên được, cũng không có vấn đề gì nữa!"

Tần Cảnh cắn răng, cố gắng nháy mắt mấy cái:

Hỗn đản, lại còn giống như là đóng phim thế hả, nói lời ngon tiếng ngọt hại người như vậy!

Cứ ôm ấp như vậy, lại không biết đã qua bao lâu, anh ở bên tai cô, nặng nề mà than thở một hơi, có chút tự giễu dường như bất lực, nhưng càng kiên định nghiêm túc: "Tôi giống như, lại yêu em. Làm sao bây giờ?"

Tần Cảnh ngẩn ra, trợn tròn mắt thật to, nháy cũng không nháy, trong phút chốc, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào.

Dần dần, cảm giác nóng như lửa trên má chậm rãi tiêu tan, lòng sạch sẽ như trời xanh được nước rửa qua.

Như vậy sao?

Thực sự tốt, vừa mới tốt.

Làn môi cô khinh nhẹ run rẩy,

Tần Cảnh, mày thật đần a!

Tô Mạn không quan trọng, trước thấp thỏm không yên cũng không quan trọng, anh ấy đều không có để ý! Nhìn xem bây giờ, anh ấy chỉ nghĩ khiến cho mày biết anh ấy yêu mày thôi. Nhưng mày lại nghĩ nhiều thứ linh tinh như vậy.Advertisement / Quảng cáo

Mày không phải rất quả quyết rất tiêu sái sao? Đến tình huống thế này, lại do dự nhát gan phạm hồ đồ sao?

Mày đúng là đần mà!

May mắn, may mắn anh ấy không chịu buông tay.

Đúng a, nói không có nói rõ ràng, thế nào có thể buông tay?

Anh hơi hơi nghiêng người, hơn phân nửa trọng lượng đều áp trên người cô, cô dần dần cảm thấy có chút nặng, có chút thở không nổi.

Kết quả này cô hoàn toàn chưa từng nghĩ đến.

Cô không nghĩ đến Doãn Thiên Dã đột nhiên lại thổ lộ tình cảm, càng không nghĩ đến anh sẽ dùng cái chữ "yêu" này. Cô tuy rằng an tâm lòng đầy hạnh phúc, lại càng sinh một cảm giác thấp thỏm cô đơn.

Cô xác định rồi, cô thích Doãn Thiên Dã, nhưng mà, rốt cuộc có đến mức yêu hay không, cô hoàn toàn không rõ. Nên, nên đáp lại anh thế nào đây?

Nói "Tôi cũng yêu anh", quá không có được như vậy, nếu như bị anh phát hiện, ngược lại càng thương tổn anh nhiều hơn;

Nói "Tôi cũng thích anh", quá không đủ thành ý, lời nói bất bình đẳng như vậy, nói ra cũng chỉ giống như miễn cưỡng mà uyển chuyển cự tuyệt;

Trong phút đó, Tần Cảnh vô cùng bối rối.

Cô không biết chính mình phải chăng phải chuẩn bị kỹ càng tiếp nhận anh, chuẩn bị ở chung với anh; nhưng cô rất chắc chắn, cô không muốn cự tuyệt hắn, không muốn không còn khả năng nào ở bên anh.

Điên, vì cái gì vừa gặp chuyện tình cảm, cô liền trở nên rối rắm thế này.

Nhưng Doãn Thiên Dã dường như đoán ra được luồng suy nghĩ trong lòng cô, kề bên tai cô nhẹ nhàng cười một tiếng: "Em không cần trả lời ngay, từ từ mà nghĩ, nghĩ cho rõ ràng, nghĩ được rồi thì nói sau. Muốn suy xét bao lâu cũng được, tôi chờ em!"

Trong lòng Tần Cảnh lại ấm áp, hai gò má đỏ bừng, cúi đầu thật thấp "Ân" một tiếng.

Doãn Thiên Dã như trút được gánh nặng thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Tần Cảnh giờ mới phát hiện, thì ra khi nãy, anh vẫn luôn khẩn trương mà thấp thỏm.

Cô hơi hơi xoay đầu, má chạm lên khuôn mặt anh thật dịu dàng, vẫn không nhúc nhích, cũng không nói được lời nào, cứ để cho anh ôm ấp thân mật như vậy, giờ phút này, cảm giác vui sướng mà hạnh phúc này, vẫn rõ ràng trước sau như một.

Không biết qua bao lâu, khi cô cảm thấy đùi mình có chút run rẩy rồi, Doãn Thiên Dã mới bình thản mở miệng: "Bất quá, anh thực sự phải chuyển đi!"

Tần Cảnh sửng sốt, đột nhiên xoay người: "Tại sao?" Chóp mũi hai người lại vừa vặn, xẹt qua thật gần như cách chỉ một lớp sa mỏng.Cô hơi hơi kinh ngạc, càng chột dạ hơn, phản ứng mãnh liệt như thế giống như là cô rất muốn sống chung với anh vậy. A, nữ nhân khẩu thị tâm phi!

Doãn Thiên Dã vẫn ôm lấy cô không buông tay, cứ cách nhau thật gần như vậy mà nhìn cô, trong mắt không giấu được ý cười, xem ra, phản ứng vừa rồi của cô khiến anh rất vui vẻ.

Sau một lúc lâu, anh hơi hơi thu lại tươi cười trên mặt, nói: "Phim chiếu hàng tuần từ cuối tuần sẽ phát sóng, quảng cáo tuyên truyền linh tinh các hoạt động cũng sẽ rất nhiều. Đến lúc đó tiếp xúc với truyền thông sẽ nhiều lên, chó săn bám theo cũng sẽ nhiều hơn."

Tần Cảnh hơi hơi có điểm thất vọng, nhưng cũng có thể lý giải được.

Dù sao, nghệ sĩ mới xuất hiện vẫn là tránh các tai tiếng tình dục này nọ thì hơn. Nhất là Doãn Thiên Dã loại hình ảnh đẹp trai như thế này, cho dù khả năng diễn xuất có tốt hơn nữa, đầu tiên thu hút được người hâm mộ, cũng thường là do bề ngoài mà fan đều là tuổi học sinh. Nếu như có vụ tai tiếng tình dục, hay là có bạn gái, đối với sự nghiệp của anh kỳ thật đều rất bất lợi.

Tần Cảnh gật gật đầu: "Được!"

Doãn Thiên Dã trong ngày hôm đó liền dời về nhà trọ của chính mình, hơn nữa hai người trợ lý mới cũng đến, sau đó, anh liền vội vàng đi quay phim.

Trong căn nhà bỗng nhiên thiếu một người, Tần Cảnh ngay từ đầu cảm thấy rất không quen, nhưng là vòng hai cuộc thi đạo diễn của Thịnh Hạ đã bắt đầu, cô cũng dần dần vội lên, dần dần không có nhiều tinh lực đi nghĩ vấn đề này nữa.

Càng ngày càng bận rộn, ngày nào cũng phải liên lạc với ban tổ chức để tìm hiểu rõ tiến độ, tiến hành phổ biến cho ekip làm phim, và sứt đầu mẻ trán nhất, vẫn là tìm kịch bản.

Lĩnh vực cô am hiểu nhất vẫn là đạo diễn, tuy rằng cô cũng đã từng tưởng tượng trong đầu rất nhiều cốt truyện hoặc kinh thiên động địa, hoặc duy mỹ động lòng người, cũng từng nghĩ thử qua viết tiểu thuyết.

Nhưng kịch bản và tiểu thuyết hoàn toàn là hai chuyện khác nhau, cốt truyện trong đầu bạn nghĩ ra rất hay, nhưng viết thành kịch bản chưa chắc đã hay. Nhất là kịch bản phim. Tính chuyên nghiệp của nó không phải người bình thường có thể trong một thời gian ngắn có thể nắm bắt được.

Đây cũng là lý do bình thường tác phẩm nổi tiếng thường không phải do một người tự viết kịch bản tự đạo diễn, nếu không, các biên kịch trên đời cũng không kiếm được cơm ăn! Giải Oscar cho biên kịch xuất sắc cũng không phải là để trang trí!

Tần Cảnh không có tự cho là đúng mà vọng tưởng người vừa mới tiến vào nghề đạo diễn như cô, lại có khả năng tự biên tự đạo như thế, nếu cô muốn trong cuộc thi đạo diễn lần này không chỉ chiến thắng mà còn tạp tiếng vang lớn, tìm được kịch bản tốt, chính là mở đầu mấu chốt!

Nhưng, ban tổ chức cho thời gian làm phim là nửa năm, quá gấp. Cô bây giờ mà đi tìm kịch bản có sẵn, thật sự rất khó. Nhưng nếu như hiện tại tìm người viết, giả mà viết ra một cái kịch bản không được như ý người, lại phải đi tìm người viết lại, thì thật lãng phí thời gian.

Nếu như, cô có khả năng cùng hợp tác với biên kịch đó thì tốt, cốt truyện đại khái theo ý cô, ngôn ngữ dàn cảnh theo biên kịch. Như vậy kịch bản viết ra chắc sẽ không có sơ hở gì nữa!

Chính là, biên kịch lớn nổi tiếng sẽ không tự hạ thấp bản thân tới thuận theo ý tưởng của đạo diễn vô danh như cô, mà biên kịch nhỏ, năng lực lại không thể tin tưởng được.

Tần Cảnh nghĩ đau cả đầu rồi, mới quyết định gọi điện thoại hỏi ba ba, xem xem ba ba có biết một biên kịch nào không quá nổi tiếng mà thực lực lại xuất sắc không, nói xong câu đó, Tần Cảnh cũng cảm thấy không thể được.

Thực lực xuất sắc làm sao mà không quá nổi tiếng được?

Cũng không ngờ đáp lại vậy mà lại có thật.

Hơn nữa, lúc ấy Tần Chính nghe cô nói, còn có vẻ rất nghi ngờ: "Con nói không phải là có con gái lớn Nghê gia Già Già sao? Quái, lúc còn học trường sân khấu điện ảnh, con học hệ đạo diễn, nó học hệ biên kịch, quan hệ còn tốt lắm mà, không phải là lâu rồi không liên lạc chứ? Ba có thể tìm Nghê nãi nãi hỏi số nó cho!"

Tần Cảnh sửng sốt, nghĩ đến cái điện thoại này trong address book (danh bạ) hình như đúng là có mấy người lạ họ Nghê thật, vội nói: "Có số cô ấy rồi ạ, tại con ngay lúc đấy không nhớ ra, cám ơn ba nhớ!"

Cúp điện thoại, Tần Cảnh lật qua lật lại address book trong di động, quả nhiên tìm được một cái tên là "Nghê Già", mà chân dung của cô ấy trong đó vẫn là tấm ảnh sticker chụp cùng Tần Cảnh từ thời đại học, tươi cười xán lạn mà vui vẻ.

Khuôn mặt này rất quen thuộc.

Tần Cảnh xem cái tên và bức ảnh này, có chút kinh ngạc.

"Nghê Già", ở trong đời thực, lớp bên cạnh của Tần Cảnh quả thật có một bạn nữ tên là Nghê Già, gia tộc rất hiển hách, nhưng mà, cô ấy là hệ diễn viên mà, hơn nữa, không phải khuôn mặt này a; Nghê Già trong ảnh ở điện thoại, rõ ràng là một cô gái học biên kịch nghèo rớt mùng tơi nhưng cũng rất xinh xắn, gọi là gì gì đó Phỉ Phỉ.

Có lẽ là Viên Tử viết tiểu thuyết này tính sai rồi!

Tần Cảnh cũng không biết trong tiểu thuyết cái Tần Cảnh trước kia và Nghê Già quan hệ như thế nào, thế là thăm dò gửi một tin nhắn thật dài, lễ phép mà khách khí ân cần thăm hỏi một chút, lại nghĩ thế nào viết hết ý tưởng muốn cùng viết kịch bản từ đầu chí cuối báo cho cô nàng.

Không bao lâu sau, có tin ngắn gửi lại:

"Ừ được. Gần đây vừa vặn có thời gian. Tối nay 7:30 tới đó tìm cậu, tiện không?"

Tần Cảnh gửi lại một dòng tin ngắn: "Được, cám ơn!"

Đặt điện thoại xuống, Tần Cảnh thở phào thật dài, chuẩn bị tắm rửa một cái trước, không nghĩ tiếng chuông tin nhắn lại vang, là ban tổ chức gửi danh sách diễn viên hợp tác ——

"Nam diễn viên Long Kỳ, nữ diễn viên Tập Vi Lam."

Ách, đây gọi là nửa vui nửa buồn phải không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau