TẨM THẤT MỸ LANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tẩm thất mỹ lang - Chương 66 - Chương 70

Chương 66

Sáng sớm, bên tai tựa hồ có tiếng nước chảy. 

Thanh âm ‘rào rào’ thanh thúy làm cho Hàn đại thiếu thoải mái mà mở mắt, trong mũi đã ngửi thấy hương trúc ấm lòng người, làm cho người còn đang tuột huyết áp mơ màng thoáng chốc đã thanh tỉnh rất nhiều. 

Long mâu khẽ mở, đại não còn nghĩ đến sự ấm áp cùng thoải mái đêm qua ở bên Hoắc Mẫn Lăng, khóe miệng giơ lên một cái tươi cười mê người, nửa mộng khộng chịu tỉnh đem thân thể hướng về giữa dịch dịch tới, muốn ôm thân mình phát ra hương trúc kia. 

Bạc thần cong lên, cũng thuận tiện muốn bổ nhào vào khuôn mặt nhỏ nhắn mà hôn cho đủ. 

Ân…… Tiểu Tứ mắt…… Cho ta hôn chút…… 

Trải qua đêm qua, Hàn đại thiếu tựa hồ cũng càng bạo gan hơn, hắn sẽ không bao giờ sợ nhìn thấy Hoắc Mẫn Lăng đối với hắn lạnh như băng nữa. 

Hắc hắc…… Vừa nghĩ đến đây a, trong lòng Hàn Kì cũng không ngăn được muốn cười cười. 

A…… Bất quá hôm nay hương vị trên người Tiểu Tứ mắt sao là lạ a? 

Không có hương trúc nga…… 

Nhưng mà hương vị này cũng quá quen thuộc …… Sẽ không phải…… 

Buồn bực mà xanh mét mở mắt ra, như hắn sở liệu, trước mắt xuất hiện không phải thụy nhan đáng yêu yên tĩnh của Hoắc Mẫn Lăng, mà là gương mặt xinh đẹp đang chuyển tỉnh gần như cùng lúc với hắn…… Khi đôi phượng nhãn lãnh trá (lạnh lùng mà lại gian xảo) kia nhìn đến hắn, bỗng nhiên bắn ra một đạo hàn quang…… 

“A ──────!!!” 

Một tiếng thét chói tai…… 

“ Tên Phương Vu Hi x ngươi, cư nhiên giả dạng thành Tiểu Tứ mắt lừa gạt bổn thiếu gia ôm hôn nồng nhiệt?!” 

“= =!! Họ Hàn ngươi nói cái gì? Rõ ràng là ngươi tự mình mò đến……… Hoàn hảo ta tỉnh nhanh…… Nếu không……” 

“Cái gì?! Ta đi ôm ngươi?!” 

Tiếng hấp khí…… 

Tiếp theo là liên tiếp tiếng nôn mửa…… 

Mới sáng sớm, hai vị thiếu gia liền vác theo một đôi mắt đen thui, tinh thần suy kiệt ở trong ‘Trúc ốc’ lắc lư. 

Thật sự là xui a…… Sáng sớm …… 

Vừa nghĩ đến mình bị cái tên họ Hàn kia ôm, Phương Vu Hi liền nhịn không được toàn thân một trận gà da dựng lên. 

Ghê tởm chết hắn …… Thật sự là ác mộng ác mộng…… Nhất định là ác mộng… 

Trên gương mặt xinh đẹp lại là một trận trắng. 

“Xảy ra chuyện gì? Ngủ không quen sao?” Nguyên di nhìn hai người uể oải không phấn chấn, còn tưởng rằng là phòng ở đơn sơ làm cho hai người trụ không quen, lo lắng hỏi. 

“A, không phải, ngủ rất khá…… Tối hôm qua là ở chỗ Mẫn Lăng ngủ ……” Phương Vu Hi lễ phép cười cười. 

Thời tiết ở tiểu hương trấn tựa hồ cùng mùa đông hiện tại thực không tương xứng, dương quang xinh đẹp mang theo nhiệt khí ấm áp lan tỏa khắp trúc ốc. 

Cho nên nhị thiếu đều là phủ một thân T-Shirt đơn giản, cùng một kiện quần short rộng thùng thình. 

Mái tóc đen bay bay, tựa hồ sau khi rời xa thành thị, Phương Vu Hi cười đến càng nhiều, trên mặt cũng sẽ ngẫu nhiên xuất hiện nét ngượng ngùng cùng đáng yêu của thiếu niên. 

Đại khái ở thành thị có quá nhiều trách nhiệm nặng nề áp lên hắn, làm cho hắn quá mệt mỏi…… 

Bất quá hiện tại, đã muốn tốt lắm…… 

Phượng nhãn nhíu lại, trên mặt Phương Vu Hi nổi lên một cái tươi cười có chút ngây ngốc, có chút hạnh phúc, cũng có chút ngọt ngào. 

Từ sau khi gặp Hoắc Mẫn Lăng…… 

Ngón tay vuốt kéo một dúm tóc, Phương Vu Hi không biết nhớ tới cái gì, trên gương mặt trái xoan thường thường nhảy lên ý cười ngọt ngào không thể ẩn nhẫn. 

Sao bằng hữu tiểu Lăng mang về đều là lạ? 

Nguyên di nhìn Phương Vu Hi cùng Hàn Kì, một người thì đang ngây ngô cười, một người thì đang may, này…… Bọn họ thật sự không có vấn đề sao? (bệnh não, chữa không khỏi) 

Trên gương mặt ôn hòa xuất hiện nghi hoặc. 

Bất quá quên đi, dù sao tiểu Lăng nhà mình cũng thật kỳ quái…… [= =|| Nguyên di, ngươi sao có thể nói như vậy……] 

“A, đúng rồi, Nguyên di…… Cái kia…… Mẫn Lăng sáng sớm sao lại không thấy a? Hắn không phải có chuyện gì?” Bỗng nhiên nhớ tới ‘Thủ phạm’ làm cho hắn sáng nay cùng Hàn Kì ôm nhau, Phương Vu Hi liều mạng xua đi hình ảnh khủng bố trong đầu, lo lắng hỏi. 

Sớm như thế, Mẫn Lăng có thể đi đâu? Hay là bỏ rơi bọn họ lại đi rồi a…… 

Trong lòng không ngăn được miên man suy nghĩứ, Phương Vu Hi lần đầu tiên cảm thấy chính mình cần một người như vậy…… 

“Úc, thế nào, ân…… Nói vậy các ngươi đều biết tiểu Lăng có công phu …… Hắn mỗi sớm đều phải đi luyện công, ta nghĩ, hắn hiện tại hẳn là đang luyện a……” Nguyên di vừa nghe, mỉm cười xê dịch thân mình, mềm nhẹ trả lời vấn đề. 

Khi nhìn thấy hai người trên mặt kiềm chế không được muốn đi ra ngoài nhìn, ánh mắt khẽ loan, cười nói:“Có phải muốn tìm hắn hay không a?” 

“Ân.” Gật gật đầu, Phương Vu Hi cùng Hàn Kì không có phủ nhận. 

“Ha ha, bất quá, tiểu Lăng luyện công không thể chịu người quấy rầy, cho nên chỉ có thể đợi lát nữa đi.” Nguyên di mỉm cười lắc lắc đầu, nhìn thấy vẻ mặt hai người thất vọng đến cực điểm, nàng cũng là có chút bất đắc dĩ. 

Ai kêu…… Đây là quy củ lão gia tử định a….. 

“Kia, Nguyên di, đại khái còn phải chờ bao lâu?” Phương Vu Hi ngồi ở trên bậc thềm trúc, một bên hỏi, phượng nhãn một bên hướng bốn phía vội vàng nhìn lại, nhìn xem có phát hiện thấy bóng dáng quen thuộc kia không. 

“Ân, đại khái còn phải một giờ đi……” Nguyên di nhìn về phía đồng hồ trên tường, nói nhỏ. 

“Ai……” Cúi đầu thở dài, thân hình thẳng tắp của Phương Vu Hi thoáng chốc gục xuống dưới, trên gương mặt xinh đẹp cau mày trói chặt, vô biểu tình. 

“Ai ──” Tiếng Hàn Kì thở dài thoáng đè nặng hắn, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú cũng đồng dạng không có thần sắc. 

Nguyên di nhẹ nhàng cười, nhưng cũng không biết nên làm sao an ủi hai người kia, nàng không nghĩ tới…… ba người bọn họ cảm tình lại tốt như thế…… Tiểu Lăng có thể giao cho bằng hữu như vậy thật sự là thực không sai a……[= =|| thực chất hình như không phải……] 

Cúi đầu, thỏa mãn cười cười, lại chuyên tâm làm thứ ở trong lòng mình. 

Bất quá, dường như ông trời luôn ‘Quyến luyến’ nhị thiếu, thấy bọn hắn bộ dáng rảnh rỗi nhàm chán như thế, cho nên liền vứt cho bọn họ một cái…… siêu cấp bom hẹn giờ…… 

Ba mươi phút sau…… 

Phương Vu Hi là người đầu tiên phát hiện, lúc ấy hắn vừa lật qua một trang sách, không hề có tâm tư, buồn bực nâng lên mắt, muốn nhìn xem kỳ tích có thể phát sinh hay không…… Tỷ như…… Hoắc Mẫn Lăng không cần luyện công, lập tức liền xuất hiện ở trước mắt mình, rồi mới cùng hắn trò chuyện. 

Ai biết, lúc mở mắt ra, ánh vào mi mắt không phải Hoắc Mẫn Lăng, mà là một gã lão giả uy vũ lạnh như băng…… (bom hẹn giờ là đây =]]]]) 

A! 

Trong lòng kinh hách nhưng không biết có bao nhiêu nghiêm trọng, Phương Vu Hi thiếu chút nữa từ phía trên nhảy dựng lên, hắn làm sao cũng sẽ không nghĩ đến, sẽ ở lúc này nhìn thấy một người làm cho hắn lại kính lại sợ…… vị gia gia lợi hại của Hoắc Mẫn Lăng…… 
“Hoắc gia gia buổi sáng tốt lành.” Vững vàng bình ổn tâm thần, Phương Vu Hi vội vàng đứng lên, cung kính cúi người, trong giọng nói không dám chậm trễ. 

Nhận thấy được người bên cạnh có động tĩnh kỳ quái, Hàn Kì cũng hiếu kì nhìn qua, không nhìn thì hoàn hảo, vừa nhìn liền sợ tới mức hắn lập tức từ phía trên ngồi dậy, học theo Phương Vu Hi, kinh hồn táng đảm loan hạ thắt lưng:“Hoắc gia gia buổi sáng tốt lành.” 

Hoắc Chấn Nguyên không nói gì, chỉ là lạnh lùng liếc mắt hai người một cái, liền lập tức đi đến bên cạnh Nguyên hoa, ngồi xuống. 

─ ─||| xong rồi…… sẽ không phải là ông muốn ngồi ở chỗ này đi? 

Nhị thiếu nhìn thấy hành động này của Hoắc Chấn Nguyên, tâm nguyên bản bối rối lại tăng thêm áp lực treo cao a cao!! 

Trời ạ, bọn họ nên đối phó làm sao?! 

Không biết vì cái gì, nhị thiếu đối với lão giả chỉ gặp mặt một lần từ đáy lòng cảm thấy thật tâm kính ý cùng úy ý (sợ), chỉ cần Hoắc Chấn Nguyên vừa xuất hiện, bọn họ sẽ không minh bạch thấy một trận áp lực phô thiên cái địa (che trời lấp đất) hướng bọn họ đánh úp lại, kéo căn mỗi sợi thần kinh trên người!! 

Chẳng lẽ…… Đây là phản ứng giữa thiên địch sao? 

Trong lòng chợt lạnh, từ‘Thiên địch’ này làm cho nhị thiếu cảm thấy trầm trọng…… 

Đoan chính ngồi xuống, lễ phép mà cung kính, không có làm ra vẻ đại thiếu gia, Phương Vu Hi cùng Hàn Kì đồng thời cảm giác thấy ‘Cùng là người thiên nhai lưu lạc’, chỉ cảm thấy…… Bọn họ hiện tại là người cùng trên một cái thuyền châu chấu …… 

“Các ngươi chính là bạn học tiểu Lăng mang về đi?” Vừa mới ngồi xuống chợt nghe thấy một giọng nam hùng hậu, tuổi già mà không mất phong độ, khí phách nghiêm nghị, làm cho hai người áp lực nặng thêm một thầng. 

“Ân, đúng vậy, chúng ta là bạn cùng phòng. Ta gọi là Phương Vu Hi……” Tận lực thay biểu tình bình tĩnh, tao nhã cười, Phương Vu Hi không ngừng ám chỉ mình phải trấn định thần nhàn. 

“Ta gọi là Hàn Kì.” Hàn Kì rất nhanh tiếp lời, nhưng thật ra hắn có vẻ co quắp bất an nhất. 

“ Thấy bộ dáng các ngươi, hẳn là đại thiếu gia đi?” Hoắc Chấn Nguyên đột nhiên hỏi, một câu hỏi mạc danh kỳ diệu này không khỏi làm hai người đề cao cảnh giác, chẳng lẽ…… là đang điều tra bọn họ? 

Nhìn đôi mắt kia sáng ngời nhìn thẳng bọn họ, suy tư một lúc, Phương Vu Hi cảm thấy vẫn là thành thực có vẻ tốt hơn, hơn nữa, cho dù là đại thiếu gia…… hắn cũng sẽ không hoa tâm (lăng nhăng), cũng sẽ không vô tình, hắn sẽ hảo hảo với Mẫn Lăng …… Nhất định…… sẽ! 

“Đúng vậy, sản nghiệp bên ngoài của gia phụ là kinh doanh, cho nên trong nhà khá dư dả.” Thản nhiên đáp, Phương Vu Hi khiêm tốn mà khéo léo để lại một ít tin tức khác, tỷ như…… Phương gia không chỉ là khá dư dả, mà là phi thường có tiền! 

“Ân…… Nhà của ta…… Cùng tình huống của Vu Hi không sai biệt lắm……” Khó đọc, thực khó đọc,= =|| cư nhiên phải thân mật kêu tên cái kẻ họ Phương kia như vậy…… Hàn Kì tuy rằng trực giác da gà đã nổi mảnh lớn, nhưng châm chước một hồi, cảm thấy ở trước mặt Hoắc Chấn Nguyên vẫn là biểu hiện lễ phép một chút có vẻ tốt hơn…… 

“Nếu là công tử có tiền, ta đây cũng sẽ không nói nhảm nhiều. Tóm lại, các ngươi ở nơi này sẽ phải trả tiền, phí dừng chân cùng phí thức ăn…… Các ngươi cũng biết, chúng ta là người cùng khổ, không có nhiều tiền có thể nuôi thêm ăn ở hai người.” Hoắc Chấn Nguyên nói một cách bình thản, uy nghiêm trên mặt vẫn như trước không có biểu tình, nhưng ánh mắt sắc bén mà khí thế bức nhân này làm cho hai người tức khắc biết, đó là một nhân vật phiền toái không hảo ứng phó…… 

“Lão gia tử!! Ngươi sao lại……” Nguyên Hoa ở một bên tựa hồ lắp bắp kinh hãi, trên mặt ôn hòa biến đổi, kinh ngạc nhìn Hoắc Chấn Nguyên bên người. 

Nhưng lời nói phía sau lại bị một ánh mắt lạnh lùng nén trở xuống. 

“Ân, đã biết. Chúng ta sẽ đem tiền giao hảo.” Mặt mang tươi cười, Phương Vu Hi nói không nhanh không chậm, dường như cũng không có bởi vậy mà sinh khí hoặc là tức giận. 

“Không biết phải giao bao nhiêu a?” Hàn Kì lại rõ ràng, tĩnh mắt nghiêm túc hỏi. 

“Cái này các ngươi hỏi a Nguyên đi, nói vậy nàng sẽ cho các ngươi một cái đáp án.” Hoắc Chấn Nguyên mặt không đổi sắc, bất quá thoạt nhìn nhất định là chuyên môn đến làm khó dễ hai người …… 

“Ân, đã hiểu.” Khẽ cười, Phương Vu Hi ôn hòa hướng Nguyên Hoa đang ở một bên kinh ngạc vô cùng gật gật đầu, ý bảo hắn sẽ đến chỗ nàng giao tiền. 

“ Được rồi…… Lão gia tử, ngươi đang làm cái gì…… Sao có thể như vậy……” ‘Đối đãi bạn học tiểu Lăng’, lời phía sau không biết là làm sao cũng không nói ra được, nghẹn lại ở giữa yết hầu, Nguyên Hoa nhìn nhìn ba người, chợt phát giác không khí không đúng, vội vàng kéo Hoắc Chấn Nguyên, đối hai người nói:“Thời gian sắp đến, các ngươi đi tìm tiểu Lăng đi, hắn ở ngay ngọn núi sau hậu viện, thuận theo dòng suối của hậu viện hướng lên trên là có thể tìm được hắn. Mau đi đi.” 

Ngữ khí cơ hồ là thúc giục, nhìn Nguyên Hoa vẻ mặt lo lắng cùng ánh mắt ám chỉ, hai người nghĩ nghĩ, cuối cùng đứng lên nghe lời cáo từ. 

“Chúng ta đi trước. Gặp Hoắc gia gia sau, gặp Nguyên di sau.” 

“Gặp Hoắc gia gia sau, gặp Nguyên di sau.” 

Kéo cánh cửa trúc, hai người một trước một sau lui đi ra ngoài. 

“Lão gia tử ngươi sao có thể như vậy!!?” Vừa thấy hai người rời đi, Nguyên Hoa liền buồn bực nhìn Hoắc Chấn Nguyên, vội vàng trách cứ. 

Trời ạ, lão gia tử lại còn nói ra loại lời này? Vậy tiểu Lăng sau này nên làm sao đối mặt với bạn nó a?!! 

“Sách, nữ nhân may vá, biết chuyện gì…..” Hoắc Chấn Nguyên vẫn nhìn cánh cửa khép lại, tuy rằng trên mặt vô sự, nhưng trong hai mắt mơ hồ nhìn thấy một mảnh tâm sự lo lắng…… 

“Cái gì?” Nguyên Hoa sửng sốt, nhìn Hoắc Chấn Nguyên biểu tình ngưng trọng, lại nhìn phương hướng hai người rời đi, cũng theo lâm vào trong trầm tư…… 

Lão gia tử có phải phát hiện cái gì hay không a?

Chương 67

Dòng nước uốn lượn trong vắt, đá cuội đen đen trắng trắng xuyên thấu qua chất lỏng mỏng như lá, phát ra hào quang tươi sáng lần lượt thay đổi.

Trên núi thật sự rất tĩnh, trừ bỏ vài tiếng côn trùng mỏng manh kêu vang cùng thanh âm chim chóc vui đùa, tựa hồ sẽ thấy không có ngoại nhân quấy phá.

Mùi thơm ngát của lá cây cùng bùn đất, làm cho người ta như trở về chốn cũ.

Từ trong động đi ra, trên đầu lại bị bộc bố (thác nước) hung hăng tạc thẳng xuống, nhắm mắt làm cho nước không chảy tới hốc mắt, Hoắc Mẫn Lăng nhảy xuống hồ nhỏ bên dưới thác nước được ao hố lưu thành, chậm rãi bơi qua hướng bên bờ.

Đây là bài luyện hôm nay ── ngồi xuống, tĩnh tâm.

Hai tay chống đỡ mặt đất đầy cỏ vàng, Hoắc Mẫn Lăng mượn xung lượng từ trong nước nhảy lên ngồi ở bên bờ, tuy rằng nói là hồ nhỏ, nhưng đất được tích lâu nên hồ nhỏ cũng là sâu hơn người.

Lau đi bọt nước trên mặt không ngừng rơi xuống, Hoắc Mẫn Lăng đứng thẳng thân thể, vẫy vẫy nước nơi khóe mắt, chuẩn bị chấm dứt huấn luyện hôm nay.

“Mẫn Lăng!” Tiếng kêu vội vàng cắt qua núi rừng yên tĩnh, Hoắc Mẫn Lăng còn chưa kịp làm tốt phòng hộ, hai bóng người liền liều lĩnh từ trong đám cây cối đi ra.

“Các ngươi……” thanh âm có chút bất đắc dĩ, Hoắc Mẫn Lăng nhìn nhị thiếu bỗng nhiên xuất hiện, có điểm do dự dừng động tác trong tay.

“Di?”

Tiếng nói nhẹ nhàng mà kinh ngạc, từ trong miệng Phương Vu Hi thốt ra.

Tìm được Hoắc Mẫn Lăng đương nhiên là chuyện tốt, nhưng càng làm bọn hắn cả người khó nhịn mà không tưởng được là…… Bọn họ nhìn thấy Hoắc Mẫn Lăng đang quang lỏa thân trên đứng ở bên bờ, tuy rằng hạ thân có mặc quần dài, nhưng bởi vì bị nước làm ướt nên quần màu trắng dính sát trên đôi chân dài thon nhỏ xinh đẹp, bên trong da thịt trắng noãn hoạt ngọc như ẩn như hiện, loại mông lung có hiệu quả với thị giác này càng làm cho người huyết mạch phun trào……

Tưởng tượng đến dưới lớp y phục ẩm ướt chướng mắt kia, có dụ hoặc làm người ta ý loạn tình mê như thế nào……

Trên thân thể trắng nõn dính đầy nước, thuận theo đường cong mềm mại xinh đẹp ái muội trượt xuống nhập vào dưới bụng trong lưng quần, trong sương mù, hai người không tự giác đem bọt nước kia tưởng tượng thành tay của chính mình, theo thủy ngân từ xương quai xanh phủ xuống dưới, trong ngực, bụng, rồi mới tham trụ nơi tư mật khéo léo…..

Trời ạ……

Thật sự là sức chịu đựng giết người……

Không biết là thói quen hay là như thế nào, nhị thiếu nhìn cảnh đẹp ngoài ý muốn trước mắt, khó chịu nuốt nuốt cơn tức trong cơ thể.

Cái này đã không phải lần đầu tiên, suốt một cái học kỳ, bọn họ không biết đã bị tiểu gia khỏa này khơi mào bao nhiêu thứ dục hỏa, mỗi một lần đều nhịn xuống, sức lực chịu đựng như vậy làm bọn hắn đều dị thường bội phục chính mình. Nhưng là……

Hai người bỗng nhiên ý thức được một vấn đề, chẳng lẽ…… mỗi một lần tới thời điểm muốn đều phải tự mình diy hoặc là hướng đến một đêm đầy nước lạnh áp qua sao?

Là nam nhân cuối cùng cũng đã giác ngộ đến vấn đề liên quan tới ‘Tính’ phúc cả đời mình ── vì cái gì bọn họ không tiếp tục đi tới chặng cuối a? Hơn nữa…… Nếu vẫn còn tiếp tục ‘Hài hòa’ như vậy…… Vậy tiểu gia khỏa sẽ dựa theo lẽ thường đi kết hôn!? Đó là muốn bọn họ đợi cho già sao? Rồi mới…… trơ mắt nhìn người mình thích cùng người khác kết hôn?!!

Trong lòng chấn động, nhị thiếu cuối cùng hiểu được kỳ thật chính mình……

Vẫn đều ở thế bị động!

Đúng rồi, ngẫm lại xem, từ lúc bắt đầu nhận thức Hoắc Mẫn Lăng đến khi chấm dứt, cũng chính là suốt một cái học kỳ tới nay, nhị thiếu thế nhưng kinh ngạc phát giác chính mình từ đầu đến đuôi đều không có làm ra chuyện quá mức ở bên ngoài!

Đương nhiên, cái gọi là bên ngoài a….. Chính là chỉ chuyện xxoo ……

Nói trắng ra như vầy, người bọn họ coi trọng trong vòng một tuần tuyệt đối tuyệt đối sẽ bị ném lên trên giường hoàn thành quá trình chinh phục……
Nhưng mà, vì cái gì bọn họ thà rằng tự mình diy giải quyết, cũng không có động một chút vào Hoắc Mẫn Lăng a?

Nhị thiếu trừng lăng nhìn Hoắc Mẫn Lăng, đôi mắt trong suốt kia đang nghi hoặc quét về phía bọn họ, trên mặt trắng nõn xẹt qua xấu hổ quẫn bách, bộ dáng bình thường, quả thật không có gì có thể hấp dẫn người, nhưng cả người phát ra tinh thuần làm cho người ta không khỏi lâm vào động dung……

Hoắc Mẫn Lăng đơn thuần thật sự, ở trong thế giới của hắn tựa hồ chỉ có sách tham khảo chiếm cứ quá nặng, mà phồn hoa bên ngoài sách tham khảo, hắn lại chưa bao giờ lây dính qua, thuần khiết mà chất phác, não bộ bình thường trong linh hồn lạnh nhạt như thế.

Nhị thiếu đột nhiên hiểu được, sở dĩ phải tiếp tục nhẫn nhịn như thế, là vì…… Thật tình thích một người, không phải cần dựa vào tình dục để trở thành dược tề thúc giục tình cảm. Chỉ cần có thể cùng một chỗ thì tốt rồi, dù là làm bạn, hạnh phúc cũng sẽ bất tri bất giác dâng tràn đầy lòng……

Cảm thụ hương rượu tình yêu nồng đậm, cái loại ngọt ngào thản nhiên này khiến người yên tĩnh, khiến người trầm túy……

Trời biết bọn họ muốn tiểu gia khỏa này bao nhiêu, nhưng mà…… Bọn họ muốn tiểu gia khỏa tự nguyện…… Mà không phải là bọn họ bắt buộc……

Những thứ cưỡng cầu luôn không ngọt, không muốn nhìn thấy Hoắc Mẫn Lăng chán ghét bọn họ, sợ hãi bọn họ……

Nếu là như thế này, vậy bọn họ tình nguyện cả đời cứ như vậy chỉ yên lặng canh giữ ở bên cạnh hắn……

Nói đến nói đi, đều là thứ tình yêu này phá rối.

Oán khí thở hắt ra, trên mặt hai người hai loại biểu tình mất mát cùng ngọt ngào giao triền, khi thì hu khí, khi thì tiếu ý dạt dào.

Tóm lại, bọn họ đã hiểu…… Cái gì cũng đều đã hiểu……

Bọn họ không có việc gì đi?

Hoắc Mẫn Lăng đứng ở bên bờ rất là hoang mang nhìn hai người cổ cổ quái quái, không rõ biểu tình bọn họ sao lại âm tình bất định như vậy.

Một trận gió đánh úp lại, làm cho Hoắc Mẫn Lăng cả người ướt đẫm trên người tăng thêm phần cảm giác mát, nhìn lại quần áo trên đất, đôi mắt nhỏ khó xử nhìn nhị thiếu còn đang đứng ở phía trước.

Toàn thân ướt đẫm hảo khó chịu, hắn muốn thay quần áo…… Nhưng là……Hắn không quen ở trước mặt người khác thay quần áo, bởi vì sẽ thực không được tự nhiên……

Tuy rằng nhị thiếu đã sớm lột qua quần áo hắn, nhưng Hoắc Mẫn Lăng vẫn là cảm thấy không quá thỏa đáng, không thích chính là không thích ……

Hơn nữa, mỗi lần Phương hội trưởng cùng Hàn hội trưởng nhìn thấy hắn không mặc quần áo, ánh mắt sẽ là lạ, ngay cả hành vi cũng hảo quái……

Trước khi Hàn Kì suy nghĩ hiểu được, Phương Vu Hi đã phục hồi tinh thần lại nhìn Hoắc Mẫn Lăng đang lăng lăng nhìn bọn họ, tựa hồ có chuyện gì muốn nói.

“Mẫn Lăng, có việc sao?” Người hiểu ý đã mở miệng trước, vẫn là bảo trì khoảng cách ban đầu, không có tiến lên.

Hoắc Mẫn Lăng nghe được thanh âm, yên lặng gật đầu.

“Sao vậy…… Có phải muốn thay quần áo hay không?” Thấy ánh mắt Hoắc Mẫn Lăng luôn luôn phiêu tới trên đống quần áo, Phương Vu Hi thông minh lập tức hiểu ý.

Quả nhiên, lại thấy được Hoắc Mẫn Lăng đem cái đầu nhỏ khẽ gật.

“Ân, không sao, vậy thay đi, miễn cho bị lạnh.” Miệng đầy sảng khoái đáp ứng, Phương Vu Hi vòng tay trước ngực, ôn hòa nhìn tiểu gia khỏa, miệng quan tâm tuy rằng tốt nhưng hắn lại không ý thức được ý tứ chân chính Hoắc Mẫn Lăng muốn biểu đạt là cái gì……

“Ân.” Cuối cùng phục hồi tinh thần lại Hàn Kì cũng gật gật đầu theo, còn trong một mảnh hỗn loạn nên hắn cũng không nhận thấy được ý tứ của Hoắc Mẫn Lăng.

Hoắc Mẫn Lăng nghe được hai người sảng khoái trả lời, nhưng không có ý muốn hành động, vẫn là đứng ở tại chỗ là lạ nhìn hai người.

Rất lâu sau đó, Phương Vu Hi cuối cùng phát giác đến không thích hợp mới dỡ xuống tươi cười, lo lắng nhìn về phía Hoắc Mẫn Lăng:“Mẫn Lăng, xảy ra chuyện gì?”

Hoắc Mẫn Lăng dừng một chút, cuối cùng mới không tình nguyện chậm rãi phun ra câu nói, nói thật ra thì hắn vốn là không muốn nhiều lời, nhưng hai người kia một chút cũng không có ý lảng tránh, kết quả hắn vẫn là phải thúc đẩy miệng mình……

“Ân…… Các ngươi có thể không nhìn hay không?”

Thanh âm sợ hãi, có điểm do dự cùng không kiên nhẫn.

Cuối cùng bị điểm tỉnh, nhị thiếu mới phát giác đến mình vẫn đang đóng đinh trên đất đứng ở trước mặt Hoắc Mẫn Lăng, như vậy, quả thật là không tốt lắm……

Không nghĩ tới Hoắc Mẫn Lăng sẽ bảo bọn hắn không nên nhìn, nhị thiếu vì mất đi cơ hội vô cùng tốt này mà đau lòng không thôi, lưu luyến liếc mắt nhìn cái mông tròn tròn như cánh hoa đang bị quần siết chặt kia thêm một cái, thở dài chuyển người qua.

Nhìn thấy hai người xoay người đi, Hoắc Mẫn Lăng đã đứng trong gió lạnh hồi lâu chậm rãi khom người nhặt lên quần áo đã dùng trên đất, đi đến sau đại thụ không xa, cởi xuống quần dài sắp co rút, bên trong cư nhiên không có mặc khố khố, thân mình trơn bóng đứng đó dùng khăn mặt nhẹ nhàng chà lau nước trên người, sau đại thụ là một mảnh cảnh xuân vô hạn……

Lén từ phía trước liếc về sau ngắm giữa đại thụ ngẫu nhiên thò ra cánh tay và khuôn mặt nhỏ nhắn, nhị thiếu tức giận phẫn hận trừng mắt đại thụ cứ như đang vui sướng khi người gặp họa kia một cái……

Ai, sao hắn lại không phải là cây đại thụ kia a?

Cho dù là một bụi cỏ nhỏ cũng tốt a……

Tốt nhất là kiện quần áo bị thay kia……

Ai oán nhíu mày, hai người nhàm chán bắt đầu ăn dấm chua đối với nhóm hoa hoa thảo thảo (hoa cỏ) vô tội tới gần Hoắc Mẫn Lăng……

Chương 68

Dọc theo đường đi ngoạn nháo náo loạn đã lâu, thưởng thức phong cảnh bên đường, ngắt cỏ dại đáng yêu, ba người cơ hồ vẫn ngoạn đến chạng vạng mới chậm rãi đi trở về ‘Trúc ốc’.

Tịch dương nhẹ nghiêng, chiếu xạ trên thân thể ba người đang trở về sau khi đùa tận hứng, lóe sáng mà lại ấm áp ái muội.

Đẩy ra cửa trúc, Hoắc Mẫn Lăng phất tay đuổi đi một đàn gà bay loạn muốn xuất môn, lại xoay người khép cửa lại.

Nhìn hành động tự nhiên mà bình thường này của hắn, không biết vì cái gì làm cho Phương Vu Hi trong lòng thoáng động, đột nhiên giơ tay ôm lấy Hoắc Mẫn Lăng còn chưa kịp đứng vững.

Trên gương mặt xinh đẹp toát ý cười, khoát lên trên lưng Hoắc Mẫn Lăng, như là bằng hữu đang trêu đùa, hoặc như là người yêu làm nũng.

Hàn Kì cũng cười quấn lấy tay Hoắc Mẫn Lăng, không chút nào để ý Phương Vu Hi vòng qua cái cổ kia mà chỉ kéo cánh tay nhỏ bé ở lòng bàn tay từng chút từng chút thưởng thức.

Ba người được cho là chuyện trò vui vẻ, tuy rằng Hoắc Mẫn Lăng vẫn là không thích nói chuyện, vẫn là không có biểu tình, nhưng nhị thiếu vẫn thực vui vẻ đối với hắn líu ríu không yên.

Mà một màn vô cùng thân thiết này, vừa lúc bị Hoắc Chấn Nguyên mới từ phòng trong đi ra đụng phải.

“Tiểu Lăng.” Đôi mắt ưng thoáng trầm, Hoắc Chấn Nguyên lạnh lùng kêu lên đứa cháu của mình.

Ba người đang giao cảnh tán gẫu thân mật nghe được tiếng kêu, không hẹn mà cùng hướng về hành lang cao nửa người nhìn lại, chỉ thấy Hoắc Chấn Nguyên đang chắp tay sau lưng đứng ở cạnh cửa, biểu tình trên mặt cứng rắn mà cổ quái.

Nhị thiếu vừa thấy người đến là Hoắc Chấn Nguyên, gương mặt nguyên bản đang dương quang sáng lạn lập tức bị trắng xanh thay thế, hai ánh mắt mê người cảnh giác mà lo lắng nhìn Trình Giảo Kim bỗng nhiên nhảy từ đâu ra.

“Lại đây một chút.” Vẫn như trước là mệnh lệnh không có cảm tình, Hoắc Chấn Nguyên lại nhẹ nhàng nhìn ba người liếc mắt một cái, nói vừa xong liền xoay người đi vào phòng trong tối om.

Hoắc Mẫn Lăng vừa nghe lập tức mềm nhẹ mà chậm rãi bỏ tay Phương Vu Hi đang vòng ở trên cổ hắn xuống, nghe lời đi hướng đến cái phòng kia.

“Các ngươi tự mình trở về trước đi……” Đi được vài bước lại xoay người qua, từ tốn nhìn hai người sắc mặt không tốt lắm.

“Mẫn Lăng……” Không biết sao lại có dự cảm bất hảo, Phương Vu Hi theo bản năng gọi lại bóng dáng kia, nhìn thấy hắn quay đầu, trong lòng tuy rằng quay cuồng khó chịu, nhưng cũng không biết nên nói cái gì mới tốt.

“Ngô, các ngươi đi trước đi, ta đi nơi đó của a gia một chút.” Hoắc Mẫn Lăng còn chưa nhận thấy được tâm tình lo lắng của hai người, nghĩ rằng họ còn muốn tiếp tục đi chơi nên chỉ đành phải xin lỗi chỉ chỉ phòng ở của Hoắc Chấn Nguyên, cho thấy lời của gia gia cũng không thể không nghe.

Nói cho hết lời, phất phất tay xem như ‘Tái kiến’, sau đó đi nhanh nhảy lên hành lang, vội vàng bước vào trong phòng Hoắc Chấn Nguyên, còn không quên xoay tay đóng cửa lại.

Nhìn thấy cánh cửa mỏng manh khép lại, bóng dáng nhỏ gầy cũng hoàn toàn biến mất ở trong tầm mắt, hai người đứng ở đình viện tâm tình dị thường phức tạp……

Bởi vì bọn họ nhìn thấy vẻ mặt cổ quái của Hoắc Chấn Nguyên, bởi vì bọn họ đã bị Hoắc Chấn Nguyên làm khó dễ qua, bởi vì bọn họ sợ……

Hoắc Chấn Nguyên sẽ ngăn cản Hoắc Mẫn Lăng cùng bọn họ lui tới……

Bọn họ còn sợ, bọn họ trong lúc này sẽ bị đuổi ra ‘Trúc ốc’……

Hảo tâm tình mới vừa rồi đã không còn bóng dáng, hai người chậm rãi lê bước hướng đến phòng của Hoắc Mẫn Lăng, thỉnh thoảng lo lắng quay đầu nhìn căn phòng chưa bao giờ cảm thấy thu hút kia.

Phía sau, tựa hồ có một thứ không biết vẻ lo lắng đó, hướng bọn họ cười lạnh……

Đóng cửa lại, trong phòng cũng thực tối, tịch dương đối diện ấm áp chiếu vào trên mặt Hoắc Mẫn Lăng.

Hoắc Chấn Nguyên ngồi ở ghế trúc ngay cửa, đưa lưng về ánh mặt trời, nhìn không tới vẻ mặt của hắn.

“A gia, có việc sao?” Hoắc Mẫn Lăng cung kính ngồi xuống đối diện Hoắc Chấn Nguyên, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn thẳng gương mặt vì bóng đen bao trùm mà không rõ, có chút tò mò.

“…………” Lặng yên, Hoắc Chấn Nguyên nhìn đứa cháu chủ động hỏi, nhưng không có trả lời.

Đôi môi cứng rắn khẽ mân, không biết suy nghĩ cái gì.

“Tiểu Lăng a…… A gia muốn hỏi ngươi mấy vấn đề……” Hoắc Chấn Nguyên vẫn là mở miệng, thanh âm thong thả mà khàn khàn, làm cho lão nhân này tựa hồ trong một cái chớp mắt đã già đi rất nhiều.

Gật gật đầu, Hoắc Mẫn Lăng ngồi thẳng thân thể, tĩnh tâm chờ đợi gia gia ra câu hỏi.
“Ân…… Chính là, ngươi cùng hai người bạn cùng phòng của ngươi ở chung đã bao lâu?” Hoắc Chấn Nguyên biểu tình cổ quái ái muội, một đôi mắt ưng không quá tự tại đảo qua tôn nhi (cháu) của mình.

“Một học kỳ.” Hoắc Mẫn Lăng cơ hồ không chút do dự bật thốt lên câu trả lời.

Sau khi nghe được lời nói của Hoắc Mẫn Lăng, Hắc Chấn Nguyên trong mắt xẹt qua một tia sáng không dễ phát hiện, lập tức lại trở nên ảm đạm, thân mình nghiêng nghiêng, thật cẩn thận na đến bên cạnh đứa cháu.

Lấy tư thái bề dưới nói chuyện,= =|||…… Không biết đối với nhị thiếu mà nói có tính là phá hư hay không a?

“Vậy gia gia hỏi ngươi, bọn họ có đối với ngươi động thủ động cước hay không?” Hoắc Chấn Nguyên lướt nhìn dáng người dưới lớp áo trắng đoan chính của đứa cháu từ trên xuống, vẻ mặt kỳ dị.

“Không có a, bọn họ đều đánh không lại tiểu Lăng ……” Hoắc Mẫn Lăng lắc lắc đầu,= =|| ra là hắn đem câu động thủ động cước lý giải thành luận võ, trên mặt còn hướng Hoắc Chấn Nguyên giơ lên một cái biểu tình yên tâm.

A gia thật sự là rất quan tâm Hoắc gia quyền, cư nhiên còn muốn hướng hắn truy vấn thắng thua…… Nhưng hắn cũng không có làm cho a gia thất vọng nga……

“Ngốc chết được đi! A gia hỏi ngươi cái này làm gì!” Hoắc Chấn Nguyên buồn bực liền kí cho bổn (ngốc) tôn tử này một cái thô bạo. Lớn đầu như vậy vẫn không sáng dạ như thế…… Vậy sau này làm sao đây?

Vô tội trúng một cái cốc, Hoắc Mẫn Lăng sờ cục u trên đầu, chậm rãi nâng lên mắt, khó hiểu nhìn gia gia của mình.

Xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ hắn nói sai rồi? Nhưng mà…… trừ bỏ cái này a gia còn có thể hỏi cái gì a?

Thấy ánh mắt Hoắc Mẫn Lăng thập phần hoang mang phóng đến, Hoắc Chấn Nguyên cũng không biết chính mình sao lại dưỡng ra đứa cháu ngốc như thế,= =|| xem cái bộ dáng kia, chính là cái gì cũng đều không hiểu……

Trời ạ, vậy sau này phải làm sao?

Một phen kéo qua Hoắc Mẫn Lăng, đem tôn tử kiềm vào trong ngực, Hoắc Chấn Nguyên khụ một tiếng, một bộ dáng phải bất cứ giá nào, cúi đầu, kéo dài cái miệng tiến đến bên tai Hoắc Mẫn Lăng, quỷ dị hỏi:“Chính là…… Bọn họ có hay không sờ ngươi?”

Trời ạ, một lão nhân như hắn lại phải nói ra  lời nói quỷ sắc như vậy ~~~~ thật sự là xấu hổ chết hắn ~ ~~![= =|| này gia gia……]

Nét mặt già nua nổi lên chút đỏ hồng,= =|| nhìn sao cũng thấy dâm loạn……

“Ân?” Bỗng nhiên nghe được gia gia nói như vậy, Hoắc Mẫn Lăng trong lúc nhất thời không phản ứng lại, chờ lặng yên một đoạn mới bừng tỉnh đại ngộ từ trong lòng gia gia ngồi dậy.

Hai mắt trong suốt nhìn Hoắc Chấn Nguyên biểu tình là lạ, suy tư xong mới nói:“A gia nói là cách y phục sờ a? Hay là trực tiếp ở mặt trong quần áo sờ?” (hự!)

Hoắc Chấn Nguyên vừa nghe,‘Ầm’ một tiếng, cằm lập tức rơi trên đất.Hắn không phải vì sự thật mà kinh người, mà là vì đứa cháu của mình cư nhiên còn phân loại thuyết minh, hơn nữa dường như còn không có chuyện vẻ mặt kinh hoảng……

“Ách…… Cái kia……” Hoắc Chấn Nguyên sờ cằm lo lắng xong, bỗng nhiên nói,“Tốt nhất…… Hai cái đều nói một chút đi…… Đầu tiên nói ở mặt trong quần áo sờ làm sao đi…… Hắn bắt đầu trước như thế nào?”

Hoắc Mẫn Lăng sửng sốt, ngơ ngác nhìn gia gia, rồi mới lại rất thành ý hỏi:“A gia muốn hỏi là Phương hội trưởng hay là Hàn hội trưởng?”

“Ân…… Hỏi trước cái tên thoạt nhìn háo sắc nhất đi……” Hoắc Chấn Nguyên ở trong đầu lo lắng, cuối cùng lựa chọn Hàn đại hội trưởng đáng thương của chúng ta……= =|| hắn thoạt nhìn cũng rất háo sắc sao?

“Hàn hội trưởng nha……” Hoắc Mẫn Lăng cư nhiên cũng lĩnh ngộ nhanh chóng, gật gật đầu, suy nghĩ lại nhớ tới ngày nào đó say rượu……

“Buổi tối hôm đó nga, Hàn hội trưởng uống rượu rồi sau đó tiểu Lăng đã bị hắn áp đến trên giường……” Chi tiết nhiều quá nên Hoắc Mẫn Lăng thật sự lười nói đến, thế là liền lấy từng chi tiết đại khái mà tổng kết khái quát, nói vừa mới một nửa đã bị Hoắc gia gia hô hấp bắt đầu dồn dập ngăn cản lại.

“Chờ một chút, tiểu Lăng, hắn là làm sao áp ngươi?”

“Ân, cả người áp xuống.”

“Không phải, a gia nói là tư thế cơ thể…… Ách, không đúng, là tư thế……” Hoắc Chấn Nguyên đột nhiên phát giác mình nói sai rồi, vội vàng sửa miệng đem ‘Tư thế cơ thể’ đổi thành ‘Tư thế’.

“Tư thế nha?…… Ân…… Hắn ở mặt trên, tiểu Lăng ngay tại phía dưới a. Rồi sau đó hắn đem tay tiểu Lăng áp lên trên cùng……” Hoắc Mẫn Lăng vừa nói, ánh mắt vừa ngắm hướng đỉnh đầu của mình.

“Đợi đợi…… Ngươi nói đem tay ngươi áp đến trên đầu?” râu bạc của Hoắc Chấn Nguyên thiếu chút nữa bay lên, hai mắt trừng trừng, kích động nhìn đứa cháu không hiểu ra sao của mình.

“Mấy tay?”

“Hắn là một tay, tiểu Lăng là hai.”

“Cái gì? Một tay liền đem hai tay ngươi chế trụ? Vậy còn một tay khác đâu?”

“Còn có một tay liền hướng vào trong quần áo sờ loạn, cũng không biết hắn vì cái gì…… bất quá tay của Hàn hội trưởng hảo nóng a……” Hoắc Mẫn Lăng như trước vẫn là không muốn tìm hiểu chuyện mê loạn ngày đó rốt cuộc là việc gì, chính là đôi mắt nhỏ vừa nhấc, rõ ràng phát hiện mặt của gia gia mình đã trướng thành sắc màu đỏ thẫm……

“A gia, ngươi xảy ra chuyện gì?”

“= =|| không có gì…… Có điểm cao huyết áp……”

“Vậy…… Nghỉ ngơi?”

“Bỏ đi bỏ đi…… Tiểu Lăng, ngươi tiếp tục nói, hắn còn làm ra cái chuyện gì không? Chính là…… Cắn miệng ngươi, Vv……”

Vừa nghe thấy lời nói của Hoắc Chấn Nguyên, Hoắc Mẫn Lăng bình thản lập tức thoáng hiện một chút thần sắc kính nể. A gia thật là lợi hại nga! Sao lại biết được rõ ràng như thế a?[= =|| chỉ có ngươi không biết mà thôi……]

“Có a, hắn cắn thật sự đau nga, còn không nhả ra, vốn tiểu Lăng cũng muốn cắn ngược lại hắn ……” Hoắc Mẫn Lăng nhớ tới cái hôn sâu ngày đó, trong lòng hiện nay bỗng nhiên nảy lên một cỗ cảm giác là lạ.

“Ngô? A a a…… Vậy rồi sau đó?” Hoắc Chấn Nguyên vừa nghe thấy tôn tử của mình cư nhiên muốn chủ động, một đôi lão nhãn lập tức mở to như quả địa cầu, trợn mắt há hốc mồm mà hỏi chuyện sau đó.

“Sau đó? Nhưng mà tiểu Lăng sẽ không cắn, cho nên lại bỏ quên……” Hoắc Mẫn Lăng có điểm hổ thẹn gãi gãi đầu, ngượng ngùng nhìn về phía gia gia của mình.

“Ta tức chết! Thật sự là ngốc chết đi được!! Ta sao lại có loại bổn tôn tử ngươi a!!? Thật sự là ngốc đến cực điểm!!! Ngốc ngốc ngốc ~~!” Vừa nghe Hoắc Mẫn Lăng cư nhiên ngay cả ‘Cắn’ cũng không làm, Hoắc Chấn Nguyên nhịn xuống xúc động đánh người, vươn ngón trỏ hung hăng mổ lên cái đầu nhỏ chỉ biết đến sách tham khảo kia.

Hoắc Mẫn Lăng lui thân mình, cắn môi dưới, đáng thương hề hề mặc gia gia xỉ đầu mình, trong hai mắt trong suốt lộ vẻ vô tận khuyết thiếu.

Hắn cũng không biết mà……

Thật sự là thực xin lỗi a gia nga……

Chương 69

Đại khái là Hoắc Chấn Nguyên cảm thấy Hoắc Mẫn Lăng dù sao cũng có huyết thống của mình, luôn mắng hắn ngốc vậy cũng coi như đang mắng huyết thống lão gia gia này cũng thực ngốc sao……= =|| mắng chính mình? Cho nên nghĩ như thế, lão gia tử cuối cùng cũng dừng lại cuồng oanh lạn tạc (nả loạn xạ= =) đối với Hoắc Mẫn Lăng đáng thương…… 

“Ai…… Quên đi…… Không có cách nào …… Tiểu Lăng a, xem ra ngươi đã định là làm số ‘0’ rồi (1 là công, 0 là thụ =]])…… Sớm biết vậy lúc đó sẽ không cho ngươi lấy tên này…… Hoắc Mẫn Lăng [ Linh ]…… Hoắc Mẫn Lăng [ Linh ]…… Vừa nghe tựa như số 0 ( 零linh là số 0)…… Cho ngươi kêu Hoắc Mẫn ‘Công’ cũng tốt a…… Bằng không kêu Hoắc Mẫn Nhất……” Mắng xong tôn tử, Hoắc Chấn Nguyên không khỏi lại thầm oán con dâu đã đặt tên cho cháu mình, hừ, thật sự là rất giận, ai kêu hắn lúc ấy vừa vặn có việc a?! Bằng không nhất định sẽ chọn một trong hai cái tên rất có tính áp bách này……[= =|| may mắn ngươi khi ấy không ở đó……]

Không rõ Hoắc Chấn Nguyên sao tự dưng lấy tên của hắn ra phát tiết, Hoắc Mẫn Lăng thành thành thật thật ngồi ở tại chỗ, vẫn cúi đầu, trên đỉnh đầu tựa hồ còn kèm theo hai cái tai cẩu tròn tròn cụp lại, không dám tái chọc gia gia sinh khí.

Hơn nữa…… Hắn cảm thấy cái tên Hoắc Mẫn Lăng này tốt lắm a……

Cái gì mà Hoắc Mẫn Nhất, Hoắc Mẫn Công……

A gia, tiểu Lăng không phải đối với ngươi bất kính nga……

Nói thật ra, hắn cảm thấy hai cái tên này hảo khó nghe……

Hơn nữa kêu 1 và 0 có cái gì khác nhau đâu?0 không phải xếp hạng phía trước 1 sao? Này không phải so sánh tiến cao hơn sao?

… Làm gì phải muốn 1 xếp sau……

“Tốt lắm, không nói, lại đây tiếp tục trả lời vấn đề của a gia……” Hoắc Chấn Nguyên thổi bay râu, nhìn tôn tử biểu tình nhận sai, biết cũng không thể trách nó, tiểu Lăng ngốc ít nhiều cũng là cùng hắn có trách nhiệm thôi…… Ai, tiểu Lăng của hắn nga, đơn thuần đáng yêu chết được……

Vỗ vỗ sờ sờ cái đầu nhỏ của Hoắc Mẫn Lăng, Hoắc Chấn Nguyên đem tôn tử ôm vào trong ngực, đau lòng ôm.

Con trai và con dâu năm đứa cháu năm tuổi vì tai nạn mà đi trước một bước, hắn nha, xem như thân nhân duy nhất trên đời của tiểu Lăng…… Mà tiểu Lăng cũng là vướng bận duy nhất của hắn…… Đứa cháu hảo ngoan ai ~~~~

Ai, sống nương tựa lẫn nhau…… Hắn xem như biết chân lý của những lời này ……

Tốt lắm tốt lắm, không nghĩ nữa, sao lại nghĩ tới chuyện thương tâm? Vẫn là tiếp tục hỏi đi……

“Vậy tiểu Lăng a, cùng gia gia nói đi, lúc cái tên Hàn hội trưởng kia cắn ngươi, ngươi có cảm giác gì a?” Hoắc Chấn Nguyên buông tay ra, trên bàn tay khác không biết từ khi nào đã có thêm một quyển bút ký nho nhỏ, cầm lấy bút, đang đợi tôn tử trả lời.

Hoắc Mẫn Lăng thoáng ngây ngốc, gia gia như vậy là do thay đổi hay là thói quen…… Nhưng mà…… Vì cái gì luôn hỏi hắn nhiều vấn đề kỳ kỳ quái quái như vậy a?

“Cảm giác sao…… Cảm giác chính là…… Rượu hắn uống nhất định là rượu Tây Dương mà không phải rượu xái (rượu ko nguyên chất, được làm từ nước thứ hai với lượng cồn khoảng 20-30%)……” Hoắc Mẫn Lăng nhướng thẳng đôi mi thanh tú, cố gắng mò trong đầu mới do do dự dự dựng thẳng lên ngón tay, cho ra đáp án hắn ngay lúc đó cảm thụ. Ai kêu Hàn hội trưởng nhàm chán uống nhiều rượu như vậy,= =|| Hoắc Mẫn Lăng sớm bị rượu làm cho mơ màng, làm sao còn có thời gian nhàn rỗi đi hưởng thụ cái gì tư vị?[[ Nói nhị thiếu ]: Xem các ngươi còn dám uống rượu? Hừ……]

Bất quá lời này vừa ra khỏi miệng, trên đầu Hoắc Mẫn Lăng lập tức bị ‘ba’ một cái, ngẩng đầu liền nhìn thấy cái mặt thâm đen của Hoắc Chấn Nguyên……

“Ngươi sao lại ngốc như vậy chứ?! Ngay cả lúc người ta ‘Thê tử’[kiss] (từ trong ngoặc là tác giả ghi chú) ngươi cũng không biết hưởng thụ sao? Còn rượu xái nữa chứ…… Ngươi từng uống qua sao?” Hoắc Chấn Nguyên xỉ xỉ đứa cháu không biết thật sự là ngốc hay là không biết, tiện nghi đến chiếm được ngoài miệng, cho dù phản kháng không được cũng sẽ hưởng thụ đi?…… Nhưng bổn tôn tử này cư nhiên ngay cả hưởng thụ cũng không biết…… Người kia hắn cũng có xem qua…… Bộ dạng vẫn là đỉnh cao nha, ai, khó được một người bộ dạng không tồi hôn bổn tôn tử này…… Nó lại ngay cả tình huống cũng không làm rõ ràng……

“Không có……” Hoắc Mẫn Lăng trát trát (chớp chớp) đôi mắt nhỏ trong suốt, lắc lắc đầu.

…………

Quên đi, ngốc chính là ngốc, không có cái gì có thể thay đổi……

Hoắc Chấn Nguyên nhu nhu huyệt thái dương, quyết định không cần lại vì Hoắc Mẫn Lăng đơn thuần mà sinh khí nữa, đơn thuần không phải lỗi của nó, nhưng làm cho nó đơn thuần chính là lỗi của gia gia ta đây!!!

“A gia làm gì muốn hỏi ta? Nếu a gia muốn biết, a gia tự mình đi hôn Hàn hội trưởng không phải được……” Tuy rằng trong lòng có chút cảm giác ngăn trở, nhưng Hoắc Mẫn Lăng vẫn là thành thực đem ý kiến trong lòng mình biểu lộ ra, hắn cảm thấy chính là như vậy a, thay vì muốn hỏi chính mình, còn không bằng a gia tự mình ra trận có vẻ hảo a……

Bất quá, vì cái gì trong lòng lại có cảm giác thực không thoải mái a?

“Ba!” Lại một cái chưởng đao bay đến, Hoắc Mẫn Lăng lúc này cuối cùng cũng phản ứng lại, hai tay duỗi ra chặn lấy bàn tay đang thẳng tắp muốn hướng đầu hắn hạ xuống.

“Xú tiểu tử!! Cư nhiên dám nói ra lời đại nghịch bất đạo như vậy?! Xem a gia có đánh ngươi không?!” Hoắc Chấn Nguyên vẻ mặt hắc tuyến, khoát tay liền đổi phương hướng chụp tới Hoắc Mẫn Lăng.[= = lời mắng chửi người có nghe quen tai hay không?]

“A gia, ngươi luôn đánh ta, cho nên ta mới có thể ngốc như thế……” Nhìn thấy lão gia tử một chưởng chụp đến, Hoắc Mẫn Lăng vẫn là người học võ, biết một chưởng này của gia gia rất lợi hại, làm sao còn dám ngoan ngoãn mà ngồi, vội vàng đứng lên, rất có phong thái đáp trả.

“Hừ!! Nếu tiểu tử ngươi không ngốc thế này, ta làm sao sẽ đánh ngươi?”

“Rõ ràng là a gia đánh mới ngốc thôi……”

“Cái gì? Vậy sao lại không thấy cha ngươi ngốc qua a?”

“Trên sinh vật học nói…… Cái này gọi là cách đời di truyền……”

“= =! Ân? Cái gì cách đời di truyền? Xú tiểu tử! Ngươi là nói gia gia ngươi ngốc?!”

“……… Kỳ thật thừa nhận ngốc cũng không có gì không tốt……” (=]]]]])

“Hoắc ── Mẫn ── Lăng ── đứng lại cho ta!! Xem ta hảo hảo giáo huấn ngươi!!?”

Trong phòng ngủ nho nhỏ, bỗng nhiên vang lên một đạo tiếng hô siêu não, đánh động một đống bồ câu trên nóc bay loạn chung quanh.

Xem ra, Hoắc Mẫn Lăng thật sự có thể dễ dàng làm cho lão đầu tính tình hỏa bạo tức giận……

= =||| bỗng nhiên biết vì cái gì Hàn đại thiếu bị ăn gắt gao ……

“Tốt lắm, hỏi lại ngươi một vấn đề cuối cùng đi……” ách xì lớn một cái, Hoắc Chấn Nguyên nhìn nhìn bầu trời ngoài cửa sổ bất tri bất giác đã thành đêm đen, bụng lại đói, thân thể cũng mệt mỏi.

“Nga……” Hoắc Mẫn Lăng nhẹ nhàng lên tiếng.

“Cái kia…… Tiểu Lăng, ngươi cảm thấy Phương hội trưởng cùng Hàn hội trưởng người nào sờ có vẻ hảo a?” Hoắc Chấn Nguyên hiện tại nói chuyện cũng không quản, dù sao đứa cháu đã biết chân diện mục (mặt thật = =) của hắn, hỏi trực tiếp so với hỏi rất gián tiếp có chút dễ sống hơn là chịu tội……

“Ân?” Không nghĩ tới gia gia sẽ đột nhiên hỏi vấn đề này, Hoắc Mẫn Lăng sửng sốt, lại cúi đầu, nhíu mi, phiền não tìm kiếm đáp án của vấn đề này……

Nhưng mà vấn đề này……

Thật sự hảo khó đáp……

Suy nghĩ hồi lâu, Hoắc Mẫn Lăng phát hiện mình thế nhưng không có đáp án!?

Đúng vậy, hắn thật sự không có đáp án nào……

Hai người, lại cho hắn cảm giác bất đồng……

Ôn nhu, cùng bá đạo……

Hảo khó nói cho hiểu được a……

“Xảy ra chuyện gì?” Nhìn thấy đứa cháu bỗng nhiên lặng yên thật lâu, nhưng vẫn không có đáp án cho hắn. Hoắc Chấn Nguyên vẫn đang bận rộn nghĩ cái gì bỗng kỳ quái ngẩng đầu, thấy Hoắc Mẫn Lăng như đau khổ suy tư.

“Ân…… A gia a…… Tiểu Lăng không có đáp án……” Hoắc Mẫn Lăng ngẩng đầu, khó xử nhìn gia gia của mình.“Không có đáp án? Là đã quên cảm giác sao?” Hoắc Chấn Nguyên cũng nhíu nhíu mày, dừng công tác trên tay.

“Ân.” Hẳn là vậy đi, tuy rằng không biết mình có phải quên cảm giác kia hay không, nhưng Hoắc Mẫn Lăng cũng gật gật đầu, đây là cái cớ duy nhất hiện tại hắn có thể tìm được……

Ai biết, một cái gật đầu này của hắn lại làm cho Hoắc Chấn Nguyên nguyên bản vẻ mặt trầm tĩnh thoáng chốc sáng ngời, đôi mắt ưng lóe hào quang tà ác không thua kém Phương đại thiếu gia……

Giống như……dê con đã nhảy vào cái bẫy hắn thiết kế……

Một câu chậm rãi từ đôi môi gian trá kia phun ra……

“Hảo, vậy ngươi đêm nay để cho bọn họ sờ sờ, rồi ngày mai đến nói cho a gia.” (*phun cơm*)

Mệnh lệnh có bao nhiêu đáng sợ……

Hoắc Mẫn Lăng ngồi dưới đất ngẩn ngơ, đôi mắt nhỏ nâng lên, bất khả tư nghị nhìn lão nam nhân trước mắt cười đến âm hiểm hơn nữa không có tính người……

A gia hắn nói cái gì?

Nếu Hoắc Chấn Nguyên ở thời cổ đại, nhất định là cây gậy dạy trẻ tốt nhất cả nước ……

Nhưng hiện tại hắn là ở thời hiện đại……

Cho nên, Hoắc Mẫn Lăng bởi vì có gia gia như vậy mà bất hạnh……

Mà nhị vị hội trưởng, lại bởi vì Hoắc Mẫn Lăng có gia gia như vậy mà càng thêm ‘Tính’ phúc…………

Hắc hắc hắc……

Hoắc Mẫn Lăng không biết mình là như thế nào từ trong phòng gia gia đi ra, dọc theo đường đi trở về phòng mình, đầu tới tới lui lui nghĩ, đều là câu nói cuối cùng của a gia kia.

Sờ sờ?

……

「Hảo, vậy ngươi đêm nay để cho bọn họ sờ sờ, rồi ngày mai nói cho a gia.」

Lời nói của Hoắc Chấn Nguyên một lần lại một lần tụng gõ khắp cả đầu Hoắc Mẫn Lăng, đôi mi thanh tú nhíu chặt, cảm thụ đau đớn đến từ ý nghĩ càng lúc càng rõ ràng.

Ai nha…… Hảo phiền…… A gia sao lại bắt hắn làm loại chuyện kỳ quái này……

A gia nếu muốn sờ, tự mình đến sờ không phải được sao?

Vì cái gì phải gọi hắn đi……

Vừa nghĩ đến mệnh lệnh đầy phiền não này, Hoắc Mẫn Lăng không khỏi nghĩ đến hai gương mặt khác.

Hai gương mặt kia…… so với bìa sách tham khảo còn đẹp hơn rất nhiều!

Ai…… đôi mắt nhỏ trong suốt khẽ hạ, Hoắc Mẫn Lăng không tiếng động thở dài, hắn hiện tại cuối cùng cũng phát giác phiền toái hồi lâu không thấy đã trở lại, hơn nữa là ba tên nga!!

“Mẫn Lăng ngươi xảy ra chuyện gì? Có phải xảy ra chuyện gì hay không?” Trước người bỗng nhiên vang lên một đạo thanh âm thân thiết mà ôn nhu, Hoắc Mẫn Lăng vừa mới hơi kinh ngạc ngẩng đầu, trên trán liền áp lên một bàn tay ấm áp, trước mắt là gương mặt xinh đẹp gắn đầy lo lắng.

Áo ngủ màu lam, thân hình cao to, phượng nhãn sáng ngời, lửa nóng có thể đốt cháy người.

Giây tiếp theo bị ôm vào một cái ôm ấp mang mùi hương thoang thoảng, mặt Hoắc Mẫn Lăng dán vào trong ngực nhẹ nhàng phập phồng kia, từ trống rỗng dần dần biến thành bình tĩnh.

“Không có việc gì.” Nhẹ nhàng mà đẩy ra Phương Vu Hi, trên mặt Hoắc Mẫn Lăng mặc dù không có biểu tình gì, nhưng Phương Vu Hi mắt sắc vẫn là thấy được bên dưới đôi mắt nhỏ trong suốt là trầm đục.
Trong lòng căng thẳng, chẳng lẽ chuyện mình lo lắng thật sự đã xảy ra?

Phức tạp nhìn bóng dáng Hoắc Mẫn Lăng xoay người vào phòng, Phương đại hội trưởng tâm tình khổ sở hoàn toàn đã không còn lí trí, hắn hảo muốn biết Hoắc gia gia đối với tiểu gia khỏa của hắn nói cái gì, lại sợ phải…… nghe được câu trả lời hắn sợ hãi nhất……

Mất mát thùy hạ mắt, bóng dáng cao to cũng theo đi vào phòng, nhẹ nhàng mà khép lại cửa phòng.

“Tiểu Tứ mắt, ngươi đã trở lại a?” Hàn đại thiếu đang ngồi ở trên giường nhàm chán muốn chết vừa thấy người đi vào, lập tức hưng phấn mà nhảy xuống giường, bay nhanh đi lên.

“Ân.” Trả lời không chút để ý, Hoắc Mẫn Lăng cào cào nhúm tóc rớt xuống bên tai, mặt vẫn cúi đầu nhìn, đối mặt với nhiệt tình của Hàn Kì chính là đạm mạc lui qua một bên, rồi mới vội vàng cầm lấy áo ngủ của mình, hướng phòng tắm chạy tới, có chút ý hàm xúc chạy trối chết……

“Xảy ra chuyện gì?……” Hàn đại thiếu nhìn bóng dáng bay vọt vào phòng tắm kia, cư nhiên cũng chưa nhìn mình liếc mắt một cái, tâm nguyên bản còn bị kích động lập tức trở nên cảm thương. Hắn lại làm sai cái gì sao? Ô……

Đứng ở một bên, Phương Vu Hi vẻ mặt càng thêm ngưng trọng, lặng yên, hai mắt vẫn nhìn thẳng cửa trúc nhắm chặt kia, giống như muốn từ nơi đó hung hăng lấy ra cái gì.

Lãnh đạm như vậy sao?……

Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?!

Lẳng lặng nằm ở trên giường, lần đầu tiên chỉ có hai người, nhưng không có cãi nhau.

Phương Vu Hi một tay xuyên qua sau ót, một tay đặt ở trên bụng, tâm sự lo lắng nhìn trần nhà đã bị mưa làm úa màu xanh, thỉnh thoảng cắn nhanh môi dưới.

Vị trí bên cạnh vẫn là trống rỗng, không có một tia độ ấm.

Mẫn Lăng……

Trong lòng đau đớn gọi cái tên này, Phương Vu Hi phát giác bản thân mình đêm nay nhất định sẽ mất ngủ.

Tuy rằng hắn không phải thực hiểu biết tính cách của Hoắc Mẫn Lăng, nhưng hắn biết, Hoắc Mẫn Lăng là tiểu hài tử ngoan thực nghe lời gia trưởng, hắn nghĩ, nếu gia gia Hoắc Mẫn Lăng nói qua cái gì, tiểu gia khỏa cũng nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe theo ……

Bao gồm…… rời đi hắn……

Không!

Cái gì rời đi? Hắn dù chết cũng tuyệt đối không cho phép!!

Oán hận nghiêng người đi, Phương Vu Hi mặc kệ, hắn nhất định xông pha tử địa đem tiểu gia khỏa kia ôm vào trong ngực, tuyệt không làm cho y rời đi!

Hàn Kì buồn bực ở trên giường chơi yoyo, tâm phiền ý loạn không ngừng nhìn cửa phòng tắm còn chưa có mở ra.

Tiểu Tứ mắt xảy ra chuyện gì? Sao lại đối với hắn lạnh nhạt như vậy a?

Hắn hảo thương tâm…… Hảo thương hảo thương……

Ngón tay nhẹ nhàng cào cào một chỗ gỗ lộ ra nho nhỏ bên giường, Hàn Kì chưa bao giờ phiền lòng giống như bây giờ, trước kia hắn không thích ai hắn sẽ vỗ vỗ tay cho rơi, khả hiện tại, hắn lại để ý một người như vậy……

Mặc kệ có ai nói hắn da mặt dày cũng được, đường da trâu cũng tốt, tóm lại, hắn chính là không thích Tiểu Tứ mắt không để ý tới hắn, không cần Tiểu Tứ mắt không cần hắn! Sau đó…… cả đời này…… Hắn có chết cũng muốn ở bên người con mọt sách chỉ biết nghĩ đến sách tham khảo! Ai cũng đừng hòng muốn đuổi hắn đi!!

Hừ!!

Nặng nề mà hạ quyết tâm, long mâu Hàn Kì nhíu lại, tức khắc hồi phục vẻ mặt khí phách mà cao ngạo, biểu tình tiểu oán phụ dường như lập tức biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi……

Hắn phải phản thủ vi công! Đem Tiểu Tứ mắt đuổi tới tay!!

Đang lúc hai người miên man suy nghĩ, một bóng dáng tỏa ra hơi nước đã chậm rãi đi đến trên giường.

“Mẫn Lăng!”

“Tiểu Tứ mắt!!”

Bỗng nhiên lưỡng đạo tiếng hô vang lên, đem Hoắc Mẫn Lăng vừa kéo chăn bông sợ tới mức sửng sốt.

“Lại đây, nói hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Bất chấp tất cả liền đem Hoắc Mẫn Lăng thô lỗ kéo đến trong lòng, Hàn Kì lúc này giành được ở trước mặt Phương Vu Hi, nhìn thân mình trong lòng nhu nhược mềm nhũn không có xương, Hàn đại thiếu không khỏi có chút mềm lòng, tay dùng sức nhất thời nới lỏng.

“Nói rõ ràng mau, không được giấu ta.” Phương Vu Hi xê dịch đi qua, chuyển qua khuôn mặt nhỏ nhắn còn chưa có lấy lại tinh thần, nghiêm túc hỏi.

Nhìn tư thế hai người khí thế bức nhân, trên mặt Hoắc Mẫn Lăng lập tức hiện ra thần sắc khó xử.

“Không biết…… Ân, ta muốn ngủ.” Vội vàng tránh khỏi kiềm chế của hai người, Hoắc Mẫn Lăng con giống như cá chui vào chăn, chặt chẽ che kín đầu.

“Tiểu Tứ mắt……” hành vi Hoắc Mẫn Lăng tị mà không đáp, làm tâm hai người càng thêm trầm hạ, bất đắc dĩ ngồi ở hai bên, ngơ ngác nhìn ‘Gò đất’ nổi lên từ trong chăn, nhìn hồi lâu, cuối cùng chỉ phải vô lực buông tha cho.

Rớt ra hai bên chăn, nhị thiếu uể oải ở trên vị trí của mình nằm xuống.

“Ai ────────”

Một tiếng thở dài, không biết là ai lại thần kỳ làm cho lòng người ta chua xót.

Hoắc Mẫn Lăng bị lời nói kia của gia gia còn đang biến thành một đoàn hồ, làm sao nghĩ đến nhị thiếu lại bắt đầu loạn nghĩ hướng đi khác, hơi thở ấm áp bên người còn mang theo hai cỗ mùi đặc hữu của nam nhân……

Nhẹ nhàng hô hấp, hoàn cảnh thoải mái làm cho cơn buồn ngủ dần dần đánh úp lại……

Đôi mắt nhỏ của Hoắc Mẫn Lăng khẽ nhắm, trầm vào bên trong cảnh mơ khôn cùng……

Rớt ra cái chăn nặng nề, lại nhìn thấy thụy nhan hé ra đáng yêu mà lại tinh thuần kia.

Sủng nịch sờ sờ một đầu tóc mềm mại, nhị thiếu nhìn Hoắc Mẫn Lăng, lại nhìn xem màu đen ngoài cửa sổ……

Trong lòng một mảnh trống rỗng……

Đến tột cùng ngày mai, sẽ có khảo nghiệm gì chờ đợi bọn họ a?……

Chương 70

Tựa hồ chuyện lo lắng luôn dễ làm cho người ta ủ rũ.

Một ngày mới, vẫn như thường không thấy bóng dáng Hoắc Mẫn Lăng, hai người tâm tình rơi vào đáy cốc sâu nhất, cơ hồ ngay cả phòng cũng không muốn bước ra.

Không có tinh thần hoành thất thụ bát (nằm ngang dọc la liệt) nằm ở trên giường, nhị thiếu cơ hồ đã tiến nhập giai đoạn lão niên si ngốc, hai mắt mỏi mệt lại vô thần nhìn ngoài cửa sổ xanh biếc, tâm tư lại sớm không biết bay tới nơi đâu.

Nếu không phải Nguyên di bỗng nhiên tới chơi, hai người tựa hồ tính ngay ở trên giường nằm cả ngày chờ Hoắc Mẫn Lăng trở về, đổi hình thức nói thì chính là giúp làm ấm giường……

Nói thật, bọn họ đối với sự xuất hiện của Nguyên di cũng cảm thấy hơi hơi ngoài ý muốn.

「Là như vậy, trong nhà củi đã hết, người trẻ tuổi đều đi ra ngoài mua sắm tết, chỉ còn lão gia tử cùng ta một người cũng là nửa lão phụ nhân gia, tiểu Lăng đi luyện tập…… Nhưng củi này vừa lúc phải dùng gấp…… Cho nên…… mới mạo muội đến cầu các ngươi hỗ trợ……」

Nguyên di nói xong còn làm một cái cúi người thật sâu.

Cái này bảo bọn họ……= =|| làm sao không biết xấu hổ mà cự tuyệt a?…………

Cho nên, hiện tại bọn họ đang ngồi xổm trước một đống củi gỗ thô thô, mắt to trừng đôi mắt nhỏ……

Tuy rằng nói hai người bọn họ không tỏ ra sang quý bao nhiêu, nhưng dù sao vẫn là hai đại thiếu gia tập đoàn, hiện nay lại muốn bọn họ tới chẻ củi?

Đúng, chính là chẻ củi!

= =|||…………

Cầm lấy búa đốn củi, tay hai người run rẩy.

Hai khuôn mặt tuấn tú thoáng chốc liền trướng thành màu khô quắp, trời ạ! Hai thiếu gia bọn họ cư nhiên lưu lạc đến mức đi đốn củi?!

Một mảnh hắc tuyến xẹt qua đầu hai người.

Bất quá……

Vừa nghĩ đến đêm qua khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoắc Mẫn Lăng trầm nhanh……

Nhị thiếu còn ở cực độ không tình nguyện lại không khỏi sửng sốt.

Bọn họ nếu không giúp, tiểu gia khỏa nhất định sẽ thực thương tâm đi?

Tay gắt gao nắm búa bỗng nhiên hạ xuống dưới, nhìn hai chồng củi chất thành núi, thân hình như núi chậm rãi loan hạ, đem đôi củi gỗ kia đặt tới trước mặt.

Bắt đầu nghiên cứu loại củi này nên làm sao bửa mới tốt……

“Lão gia tử, ngươi làm như thế thật sự được không? Kêu bằng hữu tiểu Lăng làm việc này……” Nguyên di đứng ở trên hành lang, nhìn bóng dáng màu xanh bận rộn ở xa xa, trên mặt xinh đẹp nổi lên lo lắng.

“Xảy ra chuyện gì?” Hoắc Chấn Nguyên đứng ở bên cạnh, hai mắt tinh quang nhìn chăm chú hai đại thiếu gia đang cam nguyện hạ mình bửa củi, trong lòng không biết nhớ tới cái gì, khóe miệng cư nhiên gợi lên một chút tươi cười.

“Sao vậy? Chặt củi làm cái gì, nhà chúng ta là dùng lò điện……” Nguyên di thản nhiên trả lời.

“─ ─|||| a Nguyên…… Nhỏ giọng chút……”

……………

“Chuyện ngày hôm qua a gia bảo ngươi làm ngươi làm chưa?” Hoắc Mẫn Lăng vừa luyện tập trở về đã bị Hoắc Chấn Nguyên kéo đến trong phòng,‘Mỉm cười’ dò hỏi.

“A gia……” Hoắc Mẫn Lăng xoa nắn vành tai phát đau, đôi mắt nhỏ chợt tắt, đã sắp tông cửa xông ra.

“Trở về!” Một phen xách cổ áo sau của Hoắc Mẫn Lăng, Hoắc Chấn Nguyên thoáng chốc liền hiểu được đứa cháu bất hiếu này nhất định không có dựa theo lời nói của mình đi làm, lập tức hé ra nét mặt già nua tựa như tàu Titanic trầm trầm trầm xuống……

“A gia, ngươi làm gì phải bức tiểu Lăng đi làm loại sự tình này……? Tiểu Lăng không muốn làm…… Ông sao lại không chút lo lắng cảm thụ của tiểu Lăng a? Chán ghét……” Cánh môi phấn hồng của Hoắc Mẫn Lăng khẽ mân, tựa hồ đối với Hoắc Chấn Nguyên hết bức lại bức cảm thấy không biết theo ai, tránh khỏi trói buộc của gia gia, Hoắc Mẫn Lăng đứng lên, cũng không quản Hoắc Chấn Nguyên phản ứng như thế nào liền không quay đầu lại chạy ra khỏi cửa.

Này…… Hoắc Chấn Nguyên bị vứt bỏ ở phòng trong nhìn đứa cháu dám ngỗ nghịch của mình, trợn mắt há hốc mồm, khiếp sợ dị thường, lập tức ngồi yên ở trong phòng, hoảng sợ không nói gì.

Tiểu Lăng…… Thế nhưng không nghe lời hắn nói? Này…… Này quả thực là rất bất khả tư nghị ……

Chẳng lẽ là sức mạnh tình yêu làm cho nó cải biến sao?

Hoắc Chấn Nguyên hai mắt chợt lóe, sắc mặt nguyên bản còn cứng rắn lãnh liệt lập tức đại tỏa ánh sáng,= =|| biểu tình hảo dâm loạn……

Tiểu Lăng của ta, ngươi cuối cùng cũng bị tình yêu cảm hóa sao?……

…………

……

Hoắc Mẫn Lăng cuối cùng đứng lại chân, sau khi từ trong phòng gia gia đi ra, hắn vẫn chạy, thẳng đến hậu viện.

Nhìn trước mắt một rừng trúc lớn đầy lá rụng, Hoắc Mẫn Lăng chậm rãi ngồi xỗm xuống, ôm đầu gối, xuất thần nhìn mặt đất.
Tiểu pp (mông=3=)  từ từ hạ, cuối cùng vẫn là ngồi xuống.

Lẳng lặng tựa đầu nhập vào trong hai tay giao triền, Hoắc Mẫn Lăng không biết hiện tại chính mình nên nghĩ cái gì.

Nghĩ đến Phương hội trưởng? Nghĩ đến Hàn hội trưởng? Nghĩ đến gia gia? Hay là nghĩ đến ba ba……mẹ?

Nhưng mặc kệ nghĩ đến ai…… Hắn đều hảo tâm phiền……

Vì cái gì nhất định phải có nhiều chuyện phiền hắn như vậy a?

Ai……

Trong miệng thở ra một chút bất đắc dĩ, Hoắc Mẫn Lăng nâng cằm nhìn lên trời, bầu trời màu lam nhạt, mây bay tuyết trắng rốt cuộc cũng không giảm bớt phiền muộn trong lòng hắn……

“Mẫn Lăng! Ngươi đã trở lại?” Phía sau bỗng nhiên vang lên một đạo thanh âm, Hoắc Mẫn Lăng vừa mới quay đầu, trên vai liền hạ xuống một cánh tay dài bay qua sau gáy hắn, đưa hắn ôm nhập vào trong ngực.

Ngẩng đầu, trên trán liền kề sát một cái cằm thon nhọn mà xinh đẹp, trên cằm là một đôi phượng mâu xinh đẹp đang mỉm cười nhìn mình.

“Ba.” Một cái hôn nhẹ rơi xuống trên trán Hoắc Mẫn Lăng đang ngơ ngác, xúc cảm mềm mại làm cho nỗi lòng hắn lại nhảy lên bất an.

“Tiểu Tứ mắt…… Bổn thiếu gia mệt chết ……” Một cái bóng đen bỗng nhiên áp chế từ bên kia, thân hình cao to mà tu mỹ mềm nhũn dán ở trên người Hoắc Mẫn Lăng, đầu chôn ở trước ngực hắn đang vô lực rên rỉ.

“Không nghĩ tới đám củi kia lại khó chẻ như vậy nga……” Hàn Kì tựa đầu khoát lên trên đùi Hoắc Mẫn Lăng, thoải mái mà nhắm mắt rồi lại mở ra, đáng thương nhìn lòng bàn tay đều sắp bị chai của mình.

“Chẻ?” Hoắc Mẫn Lăng sửng sốt, lúc này mới phát hiện trên tay nhị thiếu cũng không còn trơn như ban đầu mà nổi lên từng vết bỏng rộp nho nhỏ, trong lòng bàn tay trắng noãn bị che kín những vết sưng đỏ, một chút cũng không có tao nhã và dễ nhìn lúc trước……

“Xảy ra chuyện gì?……” Ở trong lòng Phương Vu Hi thay đổi tư thế, kéo qua hai tay kia phóng tới trước mặt, đôi mắt nhỏ kinh dị nhìn mặt trên sưng tấy.

Đáy lòng xẹt qua một tia quái dị, không đợi nhị thiếu trả lời, Hoắc Mẫn Lăng liền đứng lên, bay nhanh hướng ‘Trúc ốc’ chạy tới.

“Chờ ta một chút.”

Bỏ xuống những lời này, bóng dáng Hoắc Mẫn Lăng liền biến mất ở chỗ góc mộc thạch.

Tuy rằng không rõ vết thương trên tay nhị thiếu từ đâu tới, nhưng bọn họ đối với hắn ôn nhu, sủng  nịch cùng vô tận bao dung đều làm cho Hoắc Mẫn Lăng cảm thấy…… kia nhất định cùng mình có liên quan……

Vì cái gì…… Bọn họ lại đối tốt với hắn như vậy a?

Vừa nghĩ vừa bước lên trước cầu thanh đi lên phòng, ánh mắt thoáng liếc, đột nhiên nhìn thấy trước cầu thang nằm một đống củi gỗ đã được chẻ tốt, chân vừa bước đi lại ngừng lại.

Sao lại có một đống củi a? Nhà bọn họ đã thật lâu không dùng thứ này ……

Đôi mắt nhỏ lại liếc đến hai cây búa bên cạnh, con ngươi trong suốt run lên.

Lẳng lặng nhìn hồi lâu, Hoắc Mẫn Lăng cắn cắn môi dưới, xoay người tiếp tục đi lên cầu thang, mở ra cửa phòng mình.
Một lát sau, chỉ thấy Hoắc Mẫn Lăng cầm một cái hòm thuốc từ trong phòng đi ra, hướng đến chỗ nhị thiếu chạy đi.

“Mẫn Lăng…… bộ dáng ngươi sao dường như lại mất hứng?” Phương Vu Hi kéo kéo hai bên má, nhìn tiểu gia khỏa chưa kịp sát thuốc cho mình, thật cẩn thận hỏi.

“Không có a.” Hoắc Mẫn Lăng nói rất nhẹ, nhưng cũng thực khẳng định.

“Ân……” Sau khi nghe được thanh âm mỏng manh của Phương Vu Hi ngừng lại, Hoắc Mẫn Lăng lại ngẩng đầu lên, nhìn thẳng lên khuôn mặt xinh đẹp vẫn hướng đến hắn cười kia.

Phương Vu Hi cười đến thực ôn nhu, cũng rất mỹ lệ, nhưng…… y sao lại tiều tụy nhiều như vậy a?

Phương hội trưởng trong ấn tượng đều là tinh thần rất lãnh tĩnh, cho dù là có nhiều công tác cũng không suy yếu giống như bây giờ……

Còn có Hàn hội trưởng kia…… Vốn sức sống mười phần, tựa hồ cũng dần dần đứng yên, bắt đầu trở nên im lặng, bắt đầu trở nên ít lời, trở nên thành thục……

“Còn nói không có? Xem, mặt đều banh thành như vậy ……” Từ phía sau vươn tay kéo mặt Hoắc Mẫn Lăng quay qua, tay khoát lên trê  vai hắn, quở trách.

Đã quen với nhị thiếu vô lý mà lại yêu thương vuốt ve, Hoắc Mẫn Lăng tĩnh đôi mắt nhỏ vô tội nhìn hai mĩ nam đem hắn bao quanh. Tính hắn trời sinh chính là như vậy a……

Nhưng mà……

Mắt khẽ hạ, Hoắc Mẫn Lăng bỗng nhiên nâng miệng:“Các ngươi ôm ta một chút ta liền vui vẻ ……” (O.o)

Ân?!

= =|| Trời thấy……

Tâm tình nhị thiếu sau khi nghe xong một câu như thế…… quả thực là rất khiếp sợ! Rất kinh hỉ!

Đơ mặt tĩnh mắt nhìn Hoắc Mẫn Lăng một bộ dáng đạm mạc, bên tai lời nói càng bay càng xa, hai người thậm chí cho rằng lời nói trăm năm đều đợi không được này chính là một hồi ảo giác của bản thân…… Một hồi…… ảo giác mỹ hảo……

Đúng, nhất định là ảo giác……

Nghĩ đến đây, nhị thiếu đều là vì vọng tưởng của mình mà tự giễu cợt, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên mất mát đã học được cách che giấu.

“Thật sự là, Mẫn Lăng…… Ta cư nhiên nghe được ngươi nói muốn chúng ta ôm ngươi?” Phương Vu Hi sờ sờ mặt Hoắc Mẫn Lăng, một bên tự chặt đứt ảo tưởng ban ngày ban mặt nghe được tiểu gia khỏa nói với mình, một bên giơ lên một cái cười khổ xấu hổ.

“Đúng vậy, ta cũng có nghe được nga. Thật sự là…… kỳ quái……” Hàn đại thiếu cũng đồng ý nhíu mày, rồi mới vui cười cùng Hoắc Mẫn Lăng đùa giỡn.

Lúc này…… Đến phiên Hoắc Mẫn Lăng nhíu mày…… Hắn bỗng nhiên cảm thấy hai tên gia khỏa này hảo quái…… Bọn họ hết chỗ cười nói rồi tự mình đến ôm hắn, hiện tại hắn nói với bọn họ sao ngược lại không ôm a?

Đôi mắt nhỏ nhìn hai hội trưởng đang mãi cười gượng, Hoắc Mẫn Lăng cảm thấy thế giới này sao trở nên càng ngày càng khó hiểu a?

Cúi đầu, suy nghĩ mãi, hắn nghĩ hắn vẫn là nói lại lần nữa đi, còn có…… Hắn chưa bao giờ biết, lời nói của mình cư nhiên không có chút lực thuyết phục như thế……[= =|| là nội dung rất bất khả tư nghị thôi……]

“Không có a…… Ta quả thật là nói như thế này a.”

Một thanh âm thản nhiên tinh tế, đem nhị thiếu đang hừ hừ ha ha nhất thời đánh gãy, hai phiến tươi cười sáng lạn cũng cương ở trên gương mặt nhìn rất đẹp.

Hồi lâu sau đó, Phương đại thiếu gia trước hết phục hồi tinh thần lại, phượng nhãn tĩnh lặng, không dám tin chỉ người vừa lên tiếng, gằn từng tiếng hỏi:“Dọa? Mẫn Lăng…… Ý của ngươi là…… Ngươi đã nói……  nói cái này?”

Quay đầu nhìn nhìn phía sau, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt Hàn Kì còn một bộ ngốc lăng, chính là sau khi nghe được câu hỏi của Phương Vu Hi, đôi mắt đang dại ra mới chậm rãi sáng lên một mảnh chờ mong…… Chờ mong nhìn Hoắc Mẫn Lăng……

Nhìn bộ dáng hai người vẫn là có điểm không tin, Hoắc Mẫn Lăng cũng rất có chút không kiên nhẫn, nhưng vẫn là khẳng định gật đầu.

Vừa mới gật xong, trước người lẫn phía sau liền đột nhiên đánh tới hai cái ôm giống như bom nguyên tử nổ mạnh!

“Mẫn Lăng, Mẫn Lăng, thật tốt quá……” Phương đại hội trưởng ôm lấy thân hình yếu gầy kia, trong miệng không ngừng thì thào, trong mắt tràn đầy kích động ngoài ý muốn, tay ôm lấy vai Hoắc Mẫn Lăng nhẹ nhàng rung động.

“Tiểu Tứ mắt, ngươi tiểu tử này! Ta yêu ngươi chết mất!” Lập tức nằm úp sấp ở trên lưng Hoắc Mẫn Lăng hạ xuống vài cái hôn vang, Hàn Kì hưng phấn khó kiềm từ phía sau ôm chầm tấm lưng tinh tế, đem mặt dán ở trên má phải mềm mại, kích động cắn cắn.

“Ngô……” Bị hai người gắt gao ép ở bên trong, trên gương mặt bỗng nhiên đồng thời đánh xuống hai cái hôn hung hăng mà dùng sức, cảm thấy thịt trên vách ngực truyền đến áp bách, Hoắc Mẫn Lăng tựa hồ có chút hối hận ……

Đi phía trái một bên, cánh môi Phương Vu Hi mềm mại làm cho mặt trái của hắn đỏ lên, hướng bên phải một bên, Hàn Kì liếm cắn làm cho má phải hắn nóng lên.

Khuôn mặt trướng đến hồng hồng, Hoắc Mẫn Lăng quẫn bách giơ tay ôm lấy Phương Vu Hi, mà phía sau cũng an tâm tựa vào trong lồng ngực vững chải của Hàn Kì, tùy ý hai đại sắc lang còn chưa có rút môi về ở trên mặt mình du di không ngừng……

“Ân……” Hoắc Chấn Nguyên nhìn ba người ôm nhau thân mật kia, trên mặt hiện lên vẻ nắm bắt không ra.

Hắc hắc hắc…… Tựa hồ thêm một chút mãnh liêu (kích thích mạnh= =) nữa liền ok ……

Ha ha a ~~[= =|| chính tông lão gia tử đang cười gian…… Thỉnh cẩn thận……]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau