TẨM THẤT MỸ LANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tẩm thất mỹ lang - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

“Ngươi tên thối — tiểu tử này! Người động núi — tứ mắt tử — ngươi nói cái gì?! Có giỏi lặp lại lần nữa –” Đủ rồi đủ rồi! Kiên nhẫn của hắn đã đến cực hạn!

Mày nhăn lại, Hàn Kì tay dài chân dài liền nắm lấy cổ áo Hoắc Mẫn Lăng, đem cái mặt vác cả cặp mắt kính to như cái bình kia kéo đến trước mắt mình, hung tợn hướng y cười lạnh nói:

Hảo tiểu tử! Giỏi lắm! Có giỏi thì nói một lần thử xem xem a!

Bất quá, Hoắc Mẫn Lăng quả thật là rất giỏi……

“Phiền toái…… Các ngươi là hai kẻ phiền toái……”

Lúc này đây vẫn là gằn từng tiếng, thong thả mà rõ ràng, lấy siêu cấp tiêu chuẩn quốc ngữ đem lời của mình lập lại một lần.

Thối, tiểu, tử!

Một mảnh lửa giận từ trong mắt vạn trượng phun ra, Hàn Kì nâng khóe miệng, cắn răng nanh, giơ lên một cái tươi cười càng nhìn càng nguy hiểm.

Một hồi đại chiến giữa hai người nổ ra hết sức căng thẳng.

Bất đồng với hai người đang đối chọi giằng co, Phương Vu Hi đang đứng một bên có chút đăm chiêu nhìn Hoắc Mẫn Lăng, trên gương mặt xinh đẹp là một mảnh trầm tĩnh, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Phượng nhãn thấy ánh mắt chung quanh đã bắt đầu tụ tập đi lên xem, suy nghĩ vài giây, Phương Vu Hi đi lên trước mỗi tay giữ chặt một người, không để ý ánh mắt tức giận của Hàn Kì đã túm hai người hướng đến phòng nhỏ ở một bên, thấp giọng vừa đi vừa nói:

“Ta thấy chúng ta vẫn là nên đổi nơi khác nói chuyện đi.”

Tuy rằng không phục nhưng cũng không thể phản bác, Hàn Kì chỉ có thể trầm hạ mặt, một bên hung hăng trừng Hoắc Mẫn Lăng ở bên kia cũng đang bị Phương Vu Hi lôi đi.

Hoắc Mẫn Lăng cũng đang có ý này, có thể tránh khỏi mấy ánh mắt lan đến thì hắn cầu còn không được, cũng không cự tuyệt mà còn rất phối hợp đi theo Phương Vu Hi.

Đá văng cửa phòng, đem hai người giống như rác rưởi mà tống vào trong, cũng không quản có ai bị thương hay không, Phương Vu Hi lập tức xoay người đi lên trước cửa cài then đóng chốt.

Ánh sáng dần dần tán đi, trong phòng nho nhỏ bất giác tối sầm lại, trong không gian chất đầy tiểu tạp vật bỗng nhiên trầm tịch xuống dưới.

Bất quá, chỉ là hạ xuống một chút mà thôi……

“Xú tiểu tử — ngươi thật là giỏi a!” Nhìn thấy cửa phòng đã đóng chặt không còn bị trói buộc bởi ánh mắt của mọi người, Hàn Kì đơn giản giơ tay tiến lên nắm lấy áo Hoắc Mẫn Lăng. Thế nhưng chỉ mới vừa làm một cái tư thế đã bị Phương Vu Hi ngăn cản lại.

“Họ Phương! Làm gì?!” Tức giận rống lên, Hàn Kì nhìn Phương Vu Hi, ánh mắt mang đầy cảnh cáo ‘đừng nhúng tay’!

Phương Vu Hi cúi đầu khẽ cười cười nhưng không có ý rời khỏi, mà là nâng tay nắm lấy vai Hàn Kì kéo hắn đến một bên.

“Còn nhớ rõ chúng ta vì cái gì muốn tìm bạn cùng phòng mới không?” hai tay Phương Vu Hi khoanh trước ngực, phượng nhãn giương lên nhìn Hàn Kì.

Sửng sốt sửng sốt, ánh mắt Hàn Kì thoáng động nhưng không nói chuyện.

“Chính là bởi vì những người đó thật sự rất phiền …… Muốn tìm y không phải là vì cần sự thoải mái sao? Ngươi chê bai như vậy là nói ngươi vẫn là thích cái loại cả ngày đi theo phía sau, có vứt thế nào cũng đeo bám như da trâu sao?” Phương Vu Hi thản nhiên nói, bởi vì hai người bọn họ quá mức xuất sắc nên muốn tìm ra một người khắp trên dưới trường học đối với bọn họ không có hứng thú thật sự là rất khó. Hiện tại thật vất vả mới chọn được một người thích hợp như thế, hắn cũng không hy vọng Hàn Kì vì chút mặt mũi nho nhỏ gì đó mà đem chuyện này làm cho phức tạp. Nhưng đừng vì vậy mà xem nhẹ bạn cùng phòng, đối với cuộc sống dừng chân cầm tù mà nói, tìm một người bạn cùng phòng cũng là chuyện phi thường trọng yếu.

“Hảo, ta nhượng bộ……” Hàn Kì nhún nhún vai, thật sâu thở hắt ra cố gắng làm cho mặt mình khôi phục tươi cười.

“Bất quá hiện tại tên xú tiểu tử này không muốn, ngươi phải làm sao?” giương mắt chỉ chỉ đến Hoắc Mẫn Lăng lại bắt đầu xem sách tham khảo ở phía sau, Hàn Kì tức giận nói.

Đương nhiên! Phải biết rằng từ nhỏ đến lớn cho tới bây giờ đều là người khác nhìn sắc mặt hắn mà làm việc, nào có người cho hắn xem sắc mặt? Nếu không vì lần trước ở chung với mấy tên gia khỏa rất đáng ghét thì bây giờ hắn cũng không đến nỗi ăn nói khép nép như vậy……[= =b……Ngươi cái này gọi là ăn nói khép nép?]

Nói tới đây, Phương Vu Hi nhìn nhìn Hoắc Mẫn Lăng đang rất chuyên chú ở phía sau, lại lâm vào trầm tư, theo tình huống vừa rồi cho thấy, thái độ kiên quyết như vậy muốn nói cho y động tâm quả thật rất khó……

“Quên đi, để ta đến.” Nhìn Phương Vu Hi lặng yên không nói, Hàn Kì đã chờ không nổi.

Mày giãn nở ra, quyết định dùng phương pháp của chính mình để giải quyết.

Cái gọi là phương pháp của chính mình, Hàn Kì cho rằng, bằng sức quyến rũ vô địch siêu cấp vũ trụ của đại soái hắn, tùy tiện ngoắc ngoắc ngón tay dụ hoặc một chút còn có ai không lập tức yêu thương nhung nhớ?

Cùng lắm thì hy sinh một chút sắc tướng thôi!

Nghĩ đến đây, khuôn mặt tuấn tú lại mang lên một cái tươi cười tự nhận là mê người.

Nhìn hành động của Hàn Kì, đột nhiên hiểu được cái gì, Phương Vu Hi đưa tay lên che miệng đứng nhìn, nửa mặt bên dưới bàn tay hơi lộ ra một cái cười trộm bất đắc dĩ.

Xem ra tên gia khỏa này vẫn không có chút gì tiến bộ……Quên đi,= =b.. Trước cứ đứng xem trò hay đã…..

“Hoắc đồng học……” thanh âm kiều mỵ ôn nhu ở bên tai y mà tỏa ra ấm khí, đem Hoắc Mẫn Lăng từ trong biển sách mờ mịt hoàn hồn lại, trên hai phiến thấu kính thật to phản chiếu hình ảnh Hàn Kì soái khí, khuôn mặt tuấn tú mang vẻ tươi cười ái muội.…. Giống như sách tham khảo lậu a……

Hoắc Mẫn Lăng chăm chú nhìn khuôn mặt của Hàn Kì, trong đầu bỗng nhiên lóe ra hình dung như vậy……

“Cùng chúng ta ở chung một phòng được không?” Nhìn Hoắc Mẫn Lăng, Hàn Kì nở một cái tươi cười dụ hoặc, đôi mắt thâm thúy hiện lên một đạo sét quang, điện lực mười vạn oát (w)…… Hừ, xem ta còn không phóng điện chết ngươi……

“Ta cự tuyệt.” Không chút do dự từ chối, Hoắc Mẫn Lăng đem thân mình xê dịch qua một bên muốn tạo ra không gian để xem đề mục trên tay, tiếc rằng hắn mỗi lần dịch qua một tấc thì Hàn Kì liền đi tới phía trước một tấc gắt gao dán vào hắn, căn bản xem không được một chữ!

Nhíu nhíu mày, Hoắc Mẫn Lăng đưa tay nâng quyển sách xuyên qua dưới cánh tay Hàn Kì, cách bả vai y, đem sách tham khảo lẫn tầm mắt hắn tránh xa, lại nhìn trở nên xuất thần.

Khó có được lúc này đây Hàn Kì không sinh khí, trước mặt vẫn mang vẻ tươi cười, dùng một loại khẩu khí sớm dự đoán được đối với Hoắc Mẫn Lăng nói:“Được rồi, ta biết ngươi muốn cái gì, như vậy đi, chỉ cần ngươi cùng bọn ta chung phòng, ta liền cùng ngươi hẹn hò một ngày.”

Vừa nói hết câu, hai tay Hàn Kì chống lên cái bàn phía sau Hoắc Mẫn Lăng, hai tròng mắt nhìn vào hai cái đại thấu kính, chờ đợi biểu tình kích động đã định liệu trước của hắn.

Một ngày…… Ngô, phải ở cùng tên tứ mắt tử này thì một ngày đã là cực hạn của hắn! Nói cho cùng, điều kiện mê người như thế, hắn cũng không tin tên tứ mắt tử này sẽ cự tuyệt?!

Ánh mắt tà tà giấu ở bên dưới đại thấu kính, Hoắc Mẫn Lăng thản nhiên nói một câu —

“Ta đối với sinh vật giống đực không có hứng thú……”

“Cáp……” Hai phiến môi bạc không nhịn được nữa, Phương Vu Hi bật cười đau tới sốc hông.

“Phương — Vu — Hi –” thanh âm Hàn Kì vốn rõ ràng giờ bởi vì tức giận mà run run, từng ngón tay bấu chặt vào cái bàn gỗ rớt ra từng mảnh vụn.

Thu được cảnh cáo của Hàn Kì, Phương Vu Hi cảm thấy bộ dạng vui sướng khi người gặp họa cũng có chút không tốt, thế là cắn môi dưới, che lại miệng, đem vui sướng từ tận đáy lòng mới sinh ra nuốt trở vào.

Nhẫn…… Nhịn xuống…… Hàn Kì…… Đừng nóng giận…… Đừng nóng giận…… Ngươi trăm ngàn lần không thể sinh khí…… Cười…… Cười một cái……

Trong lòng liều mạng ức chế cỗ lửa giận trong ngực, Hàn Kì dùng hết sức mệnh cho các cơ trên mặt mình tổ hợp ra một cái tươi cười……

Bất quá so với khóc còn khó coi hơn……

Hoắc Mẫn Lăng hờ hững nhìn nam nhân biểu tình quái dị ở trước mặt mình, thật sự là lãng phí thời gian! Hắn còn chưa xem sách xong a! Không có thời gian cùng bọn họ ở trong này dây dưa.

Ánh mắt rơi xuống cánh cửa gỗ đang nhắm chặt, Hoắc Mẫn Lăng bắt đầu suy nghĩ nên như thế nào ly khai.

“Hảo — ta đã biết……” Hàn Kì gật gật đầu, tươi cười trên mặt cuối cùng cũng trở về bình thường, hắn nhìn Hoắc Mẫn Lăng như là sắp làm ra quyết định trọng đại gì đó, hít sâu một hơi, liếm liếm đôi môi, dùng một loại giọng điệu thấy chết không sờn hướng Hoắc Mẫn Lăng nói:“Vậy được rồi, ta hôn ngươi một cái, ngươi nếu không giữ quy tắc mà ở chung thì thế nào?”

Trời ạ! Thật sự là không nghĩ tới Hàn Kì hắn hôm nay lại phải hôn một cái thứ mặt hàng có cho cũng không thèm nhận? Dọa, này với hắn mà nói quả thực chính là chuyện khủng bố nhất trong nhân sinh!
Xem đi, vì thoát khỏi đám gia khỏa chán ghét kia mà hắn đã có bao nhiêu hy sinh to lớn?!

Nói không chừng chuyện này sẽ trở thành một hồi ác mộng trong cuộc sống khó có thể tiêu diệt được!

Chuyện hảo tiện nghi khi không mà được như vậy, có khả năng nào còn có người cự tuyệt chứ?

Đáp ứng đi, tiểu tử thúi, thật sự là rất tiện nghi cho ngươi rồi!

Hắn nhất định là trong khi in ấn đã quên in lại mấy chữ bạch diện (mặt trắng==”) sách tham khảo……Trong lòng lại nảy lên suy tưởng, Hoắc Mẫn Lăng nhìn bộ dạng dường như muốn chết kia của Hàn Kì, thản nhiên chậm rãi hộc ra một câu —

“Ta đối với sinh vật giống đực dùng khí quan để ăn cơm không có hứng thú……” (khí quan: Các bộ phận sinh lí trong thân thể động vật hoặc thực vật, như dạ dầy, ruột)

“Ha ha ha ha ha ha –”

Một trận cười xông tới, khó thấy được Phương Vu Hi cư nhiên ôm lấy bụng cười đến rớt nước mắt, đồng dạng trong tiếng cười ở tại đây, miệng núi lửa trên đỉnh đầu Hàn Kì cuối cùng đã bạo phát thành công ……

“Con mẹ nó! Xú tiểu tử! Ngươi muốn chết có phải không!”

Hai tay vừa kéo, Hàn Kì giận dữ nắm thành hai đấm, các đốt ngón tay bởi vì bị bẻ mà phát ra tiếng vang ‘khanh khách’.

Một quyền xông thẳng hướng Hoắc Mẫn Lăng……

“Như vậy một quyển sách tham khảo kim bài quyền uy nhất cả nước, như thế nào?”

Ân? Quyền đang xông tới bỗng nhiên dừng lại, Hàn Kì nhìn Phương Vu Hi không biết từ lúc nào đã đứng ở bên cạnh, khó có được hảo tâm mà khuyên nhủ:“Thôi đi, tên gia khỏa này đối với đôi môi thơm của bổn thiếu gia còn chưa hứng thú thì có thể đối với một quyển sách mà động tâm sao?”

Hắn x (x: tiếng chửi ==”), vừa nghĩ tới hắn liền tức khí, trên đời cư nhiên còn có người đối với cái hôn tự động dâng lên của hắn mà bất vi sở động? Còn, lại còn nói ra mấy lời ghê tởm như vậy!

Bất quá trên thực tế Hàn Kì luôn đoán sai, vừa nghe thấy lời của Phương Vu Hi, trên đại thấu kính của Hoắc Mẫn Lăng lướt qua một đạo ánh sáng.

Nhìn Hoắc Mẫn Lăng có phản ứng, Phương Vu Hi đã cảm thấy mình dùng đúng phương pháp rồi, vội vàng mồi thêm một trận lửa, rèn sắt phải rèn lúc nóng!

“Như vậy hai bản?”

“…………”

“Ba bản……”

“…………”

“Bốn bản?”

“…………”

“Năm bản, không tăng giá, nếu ngươi đáp ứng còn khuyến mãi ngươi thêm một quyển sách tham khảo vinh dự ở nước ngoài số lượng có hạn trên thế giới nga.”

“Hảo! Thành giao.”

“Ba.” Hai người bắt tay vừa lòng đạt thành nhất bút giao dịch.

“Hợp tác vui vẻ……” Phương Vu Hi cười cười, nhìn hào quang trên thấu kính Hoắc Mẫn Lăng bắn ra bốn phía, không biết vì cái gì bỗng nhiên cảm thấy người này thật sự là phi thường đáng yêu, trong lòng dấy lên một tia thích thú……

= =b……

Sao có khả năng như vậy?…… Nhìn Hoắc Mẫn Lăng cư nhiên đáp ứng rõ ràng như thế, miệng Hàn Kì trương lớn hình chữ ‘0’, trong lồng ngực phát ra thanh âm cái gì đó vỡ vụn, lòng tự trọng của người dễ nhìn nào đó đã hoàn toàn nát bấy……

Hắn, hắn đường đường là một đại soái ca…… Cư nhiên ngay cả một quyển sách cũng so ra kém hơn?

Trời ạ! Sao có khả năng như vậy!!!

Không nhìn Hàn Kì đang phát điên, hai người đã đi ra tới bên ngoài, trong gian phòng tiểu tạp vật chỉ còn lại có mình Hàn Kì đang chậm rãi bị hóa thạch …….

Từ giờ trở đi, phòng ba người ký túc xá hoan nghênh ba vị gia nhập……

Chương 7

“Hắn là ai vậy a? Hắn sao lại……”

“Cư nhiên cùng mấy Hội trưởng chung một chỗ nha…… Có ai nhận thức hắn không?”

“Không biết, chưa thấy qua.”

“Trường học của chúng ta có người này sao?”

“Diện mạo bình thường như vậy…… Cư nhiên có thể cùng hội trưởng chung một chỗ? Ai tới nói cho ta biết ta đây là đang nằm mơ đi?……”

“= = ta cũng thấy được, chẳng lẽ ta và ngươi chung một giấc mộng?”

“………… Ai, mau nhìn mau nhìn! Hắn cư nhiên cùng mấy hội trưởng chung một phòng ngủ nga!

“Cái gì?”

“Mau nhìn, mau nhìn……”

……

Mở ra cửa phòng, Hoắc Mẫn Lăng nghe phía sau truyền đến thanh âm khe khẽ, trên đại thấu kính vẫn không có gì dao động.

Lẳng lặng đem hành lý của mình khuân vào, đóng chặt cửa phòng, sau khi chặt đứt một mảnh nghi ngờ cùng những ánh mắt hèn mọn kia, Hoắc Mẫn Lăng mới nhẹ thở ra một hơi……

Sớm biết rằng như vậy……= =b hắn cũng sẽ không bị năm bản sách tham khảo kia dụ hoặc a……

Xem ra, ngày sau nhất định sẽ có rất nhiều phiền toái ……

Phía sau như có mũi nhọn ghim trong người, Hoắc Mẫn Lăng vẫn là đem tư tưởng quay lại đề mục rườm rà trên sách tham khảo.

Phòng ngủ của LM học viện đều rất lớn, có thể chia làm phòng ngủ và phòng khách.

Bất quá, cũng phải cân nhắc đến phí thu kèm theo, phòng sang một chút đương nhiên là giá tốt nhất.

Giống như đại thiếu gia Phương Vu Hi và Hàn Kì vậy, phòng được chọn cũng là loại tốt nhất.
Bất quá, nếu có thể thì hắn tình nguyện ở trong căn phòng nhỏ ngày trước……

“Hoắc…… Ta có thể gọi ngươi Mẫn Lăng không?” Phương Vu Hi xoay người, mỉm cười trưng cầu ý kiến của Hoắc Mẫn Lăng.

“Ân.” Gật gật đầu, Hoắc Mẫn Lăng liền khẩn cấp đưa tay xâm nhập vào rương hành lý, sờ lên quyển sách tham khảo bên trong vẫn còn an toàn.

“Mẫn Lăng, vì là phòng của hai người biến thành phòng ba người ở, cho nên ta đã thông tường nhập hai gian làm một, giường đem thêm thành ba cái, ngươi muốn ngủ trên giường nào?” Phương Vu Hi chỉ lên ba cái giường ở trước mắt, cười hỏi.

“Ân, tùy tiện đi.” Nhìn ba cái giường trưng ra trước mặt, Hoắc Mẫn Lăng không chút để ý điểm điểm đầu.

“Nga……” Nhìn Hoắc Mẫn Lăng vẫn là bộ dáng không sao cả, Phương Vu Hi còn muốn nói thêm cái gì đó, lúc này lại bỗng nhiên vang lên tiếng đập cửa.

Do dự một chút, Phương Vu Hi đi đến trước cửa, mở ra, nguyên lai là phó hội trưởng vừa mới đi làm công việc.

“Hội trưởng, có người không muốn đổi, xảy ra chút phiền toái, ngài nhanh đi xem một chút đi.” Nhìn phó hội trưởng dáng vẻ lo lắng, tựa hồ còn có chút phiền toái, Phương Vu Hi nhíu mi, quay đầu lại,“Mẫn Lăng, ngươi trước tự mình xem đi, ta có việc phải rời khỏi một chút.”

Tỏ ra thật có lỗi cười cười, Phương Vu Hi đóng cửa phòng liền theo phó hội trưởng vội vàng rời đi.

Thật lâu nhìn bóng dáng Phương Vu Hi rời đi, Hoắc Mẫn Lăng bỗng nhiên buông sách tham khảo, một đầu ngã xuống giường bên trái.

Ai……Cuối cùng vẫn là đến đây……Này không phải là tự mình tìm phiền toái sao?

Càng nghĩ càng hối hận……Thật là

Thật không rõ bọn họ vì cái gì muốn tìm hắn. Hắn chỉ là một con mọt sách mà thôi, đúng, là con mọt sách thôi……

Hắn bất quá chỉ là thực thích đọc sách, muốn tạo nên một thành tích xuất sắc, muốn suôn sẻ đi lên đại học, tốt nhất…… Còn có thể tìm một công việc tốt……

Lẳng lặng đi qua cuộc sống trung học……Là chuyện có nhiều tuyệt vời thế nào a……Vĩnh viễn không ai biết hắn tồn tại……Như vậy không có tiếng tăm gì, vô ưu vô lự, không ai đến quấy rầy……

Còn có một đống sách lớn để xem……

A, thật sự là chuyện tuyệt diệu nhất trên thế giới ……

Nhưng hiện tại cùng hai người kia ở chung phòng, cuộc sống sau này của hắn còn có thể an tĩnh sao?

Thật sự là thực lo lắng……

Nhớ tới mới vừa rồi khi hắn tiến vào phòng ngủ này thì đã chạm phải một đống lớn ánh mắt ác ý, Hoắc Mẫn Lăng không tự giác mà nhăn lại mi.

Phiền toái…… Phiền toái……

Ai, nhìn cũng biết là phiền muốn chết……

Cắn cắn môi dưới, xuất thần suy nghĩ xem đối sách để đối phó phiền toái ngày sau, Hoắc Mẫn Lăng phiền não nhắm hai mắt lại, muốn xóa đi tư duy phức tạp trong đầu ……

Hắn chỉ cần chuyên tâm đọc sách là tốt rồi, chuyên tâm đọc sách là tốt rồi……

Chợp mắt được một chút, ngay khi vừa mở mắt ra, trên thấu kính không biết từ lúc nào xuất hiện một mảnh ám ảnh dán lên trước mặt ……

“Di?” Sửng sốt một chút, Hoắc Mẫn Lăng nhìn bóng đen chậm rãi đúng trước mặt mình, môi hơi hơi nhếch lên……

Chương 8

“Này! Tên tứ mắt tử ngươi, nằm ở nơi này làm cái gì? Giường bên này là của ta.” Hàn Kì từ trên cao nhìn xuống người đang nằm ở trên giường, trên mặt rõ ràng là mất hứng.

Là tên gia khỏa này……

Hoắc Mẫn Lăng nhìn cái mặt lúc nào cũng trưng ra ác ý kia, cầm lấy sách tham khảo của mình, thức thời đứng lên.

Hắn cũng không muốn đơn độc gặp phải sinh vật tế bào vô tam đức (tam đức: nhân-trí-dũng ~ nói chung a Kì là sinh vật đơn bào), này sẽ càng phiền toái……

Nhìn Hoắc Mẫn Lăng nghe lời đứng lên, Hàn Kì lại một chút cũng không lấy làm vui vẻ.

Bởi vì…… biểu tình của tên tứ mắt tử này căn bản không có một chút phục hắn!!

Kỳ thật hắn làm gì phải để ý ngủ ở phía nào, bất quá là thấy tên tứ mắt tử ở trong này nằm như vậy nhìn không vừa mắt thôi.

Xú tiểu tử, cư nhiên dám trưng cái mặt quan tài cho hắn xem?.. Hừ…

Đối địch nhìn bóng dáng Hoắc Mẫn Lăng rời đi, Hàn Kì ngã một cái về sau, nặng nề mà nửa ngồi ở trên giường. Tấm lưng tựa lên tường, một cước khoát lên mép giường, nâng cằm, ánh mắt thẳng tắp nhìn bóng dáng Hoắc Mẫn Lăng.

Hừ, hắn cũng không tin tiểu tử này thực giỏi như vậy, cùng Hàn đại thiếu hắn chung sống trong một phòng không thể không động tâm đi?[= =b ngươi muốn tâm hắn động làm cái gì?]

Đưa lưng về phía Hàn Kì mà ngồi xuống, Hoắc Mẫn Lăng mở sách tham khảo còn chưa xem xong ra, cầm lấy giấy bút, dựng thẳng thắt lưng ghé vào trước bàn học, bắt đầu vừa động vừa động tính toán gì đó.

Mười phút trôi qua……

Hoắc Mẫn Lăng vẫn đang tính toán……

Hai mươi phút trôi qua……

Hoắc Mẫn Lăng vẫn còn tính……

Ba mươi phút trôi qua……

Bốn mươi phút……

Một giờ trôi qua……

= =b……

Nhìn bóng dáng đang hăng hái cố gắng học tập kia, người nào đó đã hoàn toàn bị quên đi cuối cùng cũng nhịn không được!

Con mẹ nó! Sao có khả năng như vậy!? Tiểu tử này lại hoàn toàn không nhìn đến tồn tại của hắn?!!!Răng nanh bởi vì cao thấp gắt gao cắn mà phát ra thanh âm, Hàn Kì hai mắt phun hỏa, một phen lỗ mãng chế phục áo khoác, bóng dáng cao to xông lên liền đem cổ áo của Hoắc Mẫn Lăng nắm trong tay.

Tùy ý Hàn Kì ngược đãi áo của mình, Hoắc Mẫn Lăng đẩy đẩy kính mắt bởi vì lay động mà rơi xuống, vẫn như trước chăm chú nhìn quyển sách trên tay.

Ân…… mấy đề này dường như có xem qua a……

Lần trước là giải như thế này, hẳn là còn có thể dùng phương pháp mới a?

A, mặc kệ, trước xem đề dưới đi.

Này chỉ còn một vài đề thôi……

“Ai! Ngươi rốt cuộc là người mù hay là đầu có vấn đề a?!! Có một đại soái ca như thế ở trong này lại ngay cả chút phản ứng cũng đều không có!?” Hung hăng tóm lấy hai má của Hoắc Mẫn Lăng, dùng sức đem gương mặt bình thản kia kéo đến trước mặt mình, Hàn Kì ngang đầu, trừng mắt nhìn cái đầu nhỏ vừa bị mình giữ chặt hận đến không muốn buông.

= =b…… Mặc kệ ngươi……

Ở trong lòng nói thầm một câu, Hoắc Mẫn Lăng chưa từng gặp qua chuyện phiền phức như vậy, người gì thật ồn ào……

Tên gia khỏa này rốt cuộc có phải nam nhân hay không a?……lắm miệng như thế……

Ngô, bất quá, nói tới đây……

“Này! Xú tiểu tử! Nhìn ta!” Đoạt lấy sách tham khảo trong tay Hoắc Mẫn Lăng, Hàn Kì bá đạo ra lệnh.Lần này Hoắc Mẫn Lăng quả thật thực nghe lời nhìn về phía y.

Bất quá không phải hắn suy nghĩ cuối cùng đã thần phục, mà là có chứa điểm khó chịu, căm tức ……

Bởi vì……

Tên vô tam đức này cư nhiên dám lấy mất sách tham khảo của hắn ……?

Mày nhăn lại,sắc mặt Hoắc Mẫn Lăng thoáng chốc như mây đen trầm trầm ngầm hạ.

Tên gia khỏa này làm cái gì cũng đều không sao, hắn cũng không muốn quản, nhưng ……

Tuyệt đối, tuyệt đối không tha thứ cho kẻ cướp đi sách tham khảo của hắn!!!!

“Xú tiểu tử! Mau nói chuyện cho ta……”

“Ngươi……”

Nhìn như không tự nguyện, hai phiến môi của Hoắc Mẫn Lăng cuối cùng cũng phun ra được một từ mà Hàn đại thiếu hắn nghe hiểu được rõ ràng, hơn nữa là nói với hắn……

Hắn đã nói rồi, sao có khả năng có người thoát khỏi sức quyến rũ của Hàn đại thiếu hắn, hắc hắc…… Bên môi giơ lên một cái tươi cười vừa lòng, hắc khí trên mặt nhất thời tan thành mây khói, Hàn Kì cúi đầu, vỗ vỗ đầu Hoắc Mẫn Lăng tựa như lão sư nhà trẻ đối đãi với học trò, thân thiết nói:“Ân? Tứ mắt tử…… Có cái gì muốn nói sao?”

Trước cúi đầu sửa sang lại tiêu cự thấu kính sau đó lại ngẩng đầu, Hoắc Mẫn Lăng nhìn Hàn Kì ngạc nhiên nói:

“Xin hỏi, ngươi không phải là do nội tiết mất cân đối chứ?”

= =b ân?……

Tươi cười trên mặt Hàn kì thoáng chốc cứng đờ, đại não bắt đầu dựng thẳng lên từ từ tinh tế mà phân tích……

“Hay là……”

Hoắc Mẫn Lăng ngừng một chút, tiếp tục nói:“Trong cơ thể có nội tiết tố giống cái nhiều hơn?”

Ý cười trên mặt Hàn Kì tạm dừng ba giây, những giây tiếp theo, khuôn mặt trong nháy mắt mây đen che kín so với lần trước càng đáng sợ hơn……

“Thối ── tiểu ── tử!!!!”

Chương 9

“Con mẹ nó! Ngươi thực là không muốn sống chăng, cư nhiên dám nói bổn thiếu gia là nữ nhân?!” Long mâu dựng thẳng, Hàn Kì tựa hồ chưa từng giống hôm nay như vậy, tức cũng không được hận cũng không xong……

Mới trước đây hắn vẫn sống an nhàn sung sướng, ai thấy hắn đều không cung kính? Thậm chí là phòng ngủ cũng không dám sơ sót, ngay cả tình nhân hắn thích nhất cũng như vậy, nhưng tên Tiểu tứ mắt tử này cư nhiên năm lần bảy lượt không nhìn đến sức quyến rũ của hắn, đả kích vào tự tôn của hắn! Bây giờ còn đối với hắn tiến hành nhân thân công kích?!! [- -||….là do ngươi trước a]

Chưa từng có, chưa từng có người nào dùng quốc ngữ chỉ thẳng mặt hắn nói Hàn Kì hắn giống nữ nhân!!!! Đương nhiên! Dùng ngôn ngữ khác cũng không được!

Hơn nữa, bộ dạng của hắn có hương vị nam nhân chính tông như vậy làm sao giống nữ nhân?

Đừng tưởng rằng hắn không biết thân thể của mình, mỗi ngày hắn rời giường đều phải soi gương một lần, cơ ngực, cơ bụng, cơ mông, mặc kệ là hình dạng hay đường cong đều là trăm phần trăm nam nhân!!

“Ta không có nói như vậy……” Hoắc Mẫn Lăng hai tay chắp trước ngực, bởi vì bị nhấc cao mà hơi hơi điểm mũi chân.

“Ngươi không có nói như vậy,‘Trong cơ thể nội tiết tố giống cái phân bố nhiều hơn?’── ngươi là nói như vậy!” Cái tên tứ mắt tử còn muốn nói xạo, Hàn đại thiếu hắn vẫn còn biết cái gì là giống cái cái gì là giống đực, thật không có hảo ý, hắn ngay cả nội tiết tố cũng vừa nghĩ qua là đã biết! Xem tên tứ mắt tử này làm sao cãi lại?!

“Trong cơ thể nội tiết tố giống cái quá nhiều chính là nữ nhân sao?” Hoắc Mẫn Lăng nuốt khẩu nước miếng, nhìn ‘ quyển sách tham khảo đã quên in lại chữ rỗi rãi’ trước mắt……

“Vậy còn có thể là cái gì?!” Hàn Kì tức giận chỉnh lại áo hạ đầu một chút, hừ, tứ mắt tử này lại muốn nói cái gì?

“Gay.”

= =!

“Xú tiểu tử!”

Oanh ── núi lửa bùng nổ ──

Một tay kéo cổ áo Hoắc Mẫn Lăng, một tay Hàn Kì từ phía sau vung lên, khi trở về đã biến thành quyền đầu bay về phía Hoắc Mẫn Lăng.

Bất quá mỗi lần đến cuối cùng luôn thất bại, Hàn Kì nhìn bàn tay trên cổ tay mình, nổi giận đùng đùng từ phía trước quay ra sau rống: “Phương Vu Hi! Buông tay!”

“Ngươi không đánh y, ta sẽ bỏ ra.” Phương Vu Hi gắt gao nắm cổ tay tràn đầy vũ lực, thản nhiên nói.

“Ngươi bảo vệ y?” Hàn Kì nghiêng đầu, lé mắt trừng Phương Vu Hi ở phía sau.

“Không, là thấy ngươi không thuận mắt.” Phương Vu Hi trả lời rất kiên quyết khiến thịt trên mặt Hàn Kì co rút lại.

“Hừ!” Thô lỗ tránh thoát sự kiềm chế của Phương Vu Hi, Hàn Kì quay đầu, ngón trỏ chỉ vào cặp kính to của Hoắc Mẫn Lăng, hung tợn nói:“Coi như ngươi may mắn!”.

Nói xong liền xoay người đi đến trước giường, ngã đầu nằm xuống một cái xoay người nhắm mắt lại, tự mình sinh hờn dỗi.

“Không có việc gì đi?” Đối mặt với Hoắc Mẫn Lăng cười cười, Phương Vu Hi thân thiết hỏi.

Không biết vì cái gì, từ sau một lần thương thảo kia, mỗi khi nhìn thấy nam sinh bình thường mang kính mắt thật to này, luôn làm cho hắn có một loại xúc động muốn cười.

Nhớ tới hắn cùng Hàn Kì lúc đó đấu võ mồm, thật sự là thật sự là rất đáng yêu, đáng yêu làm cho hắn không tự chủ được muốn vui vẻ, đáng yêu làm cho hắn không thể trầm mặt được mà chỉ muốn cười, chính là muốn khoái trá cười.

“Ân.” Tiếp nhận sách tham khảo bảo bối được Phương Vu Hi cứu lấy, Hoắc Mẫn Lăng gật gật đầu lên tiếng, liền nằm úp sấp đến cái giường ở giữa.

Khi quay đầu lại, dưới thấu kính hé ra một gương mặt xinh đẹp đang tựa vào Phương Vu Hi, ở trên giường dừng một chút, Hoắc Mẫn Lăng lại ngẩng đầu nhìn về phía Phương Vu Hi.

Thấy đại thấu kính kia lại chuyển qua nhìn về phía hắn, Phương Vu Hi luôn có thể thực chuẩn đoán ra trong lòng người khác đang suy nghĩ cái gì.

“Ngươi ngủ giường này đi, ta có thể ngủ bên phải.” Mỉm cười, Phương Vu Hi kéo tiểu nam sinh ở bên người mình ngồi xuống giường bên cạnh.

Vừa mới ngồi xuống, cửa phòng ngủ đã bị đẩy ra, một nam sinh nhỏ gầy nhưng thực ôn nhu đi vào, một đôi mắt thật to, làn da trong suốt, mái tóc đen nhánh, vừa nhìn cũng biết là một mĩ thiếu niên hiếm thấy.

Thiếu niên xinh đẹp trước tiên nhìn quét một vòng phòng ngủ, khi nhìn đến Hàn Kì đang nằm ở trên giường, trên gương mặt xinh đẹp lập tức tỏa sáng, nhảy nhót giống như một tiểu tức phụ (tức phụ: con dâu)chạy chậm đến trước giường bên kia tiếp đó phi người lên.

Bỗng nhiên bị người áp lên trên, Hàn Kì quay đầu đang muốn phát tác nộ khí, khi nhìn đến khuôn mặt đang giương ra nụ cười ngọt trên vai kia thì nhất thời trầm xuống, cau mày,“Ngươi sao lại đến đây?”

“Người ta nhớ ngươi thôi…… Đã đổi phòng ngủ mới…… Lúc này lại cách xa thế …… Hảo dày vò nga……” Thiếu niên gắt gao dính chặt thân thể Hàn Kì, mắt to chớp chớp, tham luyến nhìn nam nhân tuấn mỹ cuồng dã trước mắt.

Cảm thấy hạ thể thiếu niên cọ xát phân thân của mình, Hàn Kì ngẩn người, trên cánh môi bạc mĩ vẽ lên một cái mỉm cười.

“Ngươi tiểu dâm trùng này…… Ta xem xem có ai giải được dày vò của ngươi hay không?” Nâng tay một cái liền đem người ôm đến trong lòng, Hàn Kì nhanh chóng lén liếc đôi mắt nho nhỏ ra phía sau một cái, rồi mới đạm cười nắm lấy cằm thiếu niên, hai tròng mắt thâm thúy không kiêng nể gì chạy dọc trên người thiếu niên.Ánh mắt, cái mũi, môi đỏ mọng, hơi lộ ra xương quai xanh, trước ngực, bụng…… Nhìn ngắm một cách quang minh chính đại, đạt tới lửa nóng mà giày xéo……

Bị ánh mắt dã tính bừng bừng này nhìn ngắm thân thể nóng bỏng trần trụi, thiếu niên ngượng ngùng một tiếng, tự giác đưa tay lướt vào làn da cách sau lớp vải.

……

Thấy thiếu niên chủ động, Hàn Kì không biết vì cái gì lại muốn nghĩ đến vẻ mặt hờ hững của Hoắc Mẫn Lăng, nhanh chóng không thèm để ý tới, cố gắng đem tư tưởng của mình đặt ở trên thân thể như ngọc của thiếu niên, đem cái tên không vui chán ghét vứt đến sau não……

= =b đúng rồi, vừa rồi tên tứ mắt tử này nói hắn là gay……

Hừ, hôm nay ta sẽ khiến cho y nhìn xem cái gì là nam nhân!

Lại còn là mãnh nam!

Bỗng nhiên nổi lên suy nghĩ như vậy, Hàn Kì lập tức xoay người kìm chặt thiếu niên dưới thân, một tay chống đỡ cằm, một bên nhìn xuống ngón tay thanh mảnh của thiếu niên mấp máy, một bên khoe ra giống như đang nhìn Hoắc Mẫn Lăng ở giường bên cạnh 

“Ha ha, ngượng ngùng, xem ra đêm nay sẽ làm ồn đến ngươi.” Phương Vu Hi nhìn khúc quân hành ở giường đối diện, để cho nam sinh bên người cởi bỏ quần áo mình, phượng nhãn giương lên hướng Hoắc Mẫn Lăng xin lỗi.

“Sẽ không.” Nói xong, Hoắc Mẫn Lăng đứng lên cầm lấy quần áo hướng tới phòng tắm.

Trước tẩy rửa rồi mới lên giường đọc sách, đọc đến 9h liền ngủ, đúng 7:30 thức dậy.

Hoắc Mẫn Lăng là loại sinh vật có nguyên tắc, mười mấy năm qua chưa bao giờ gián đoạn lần nào.

Càng khó có thể ngưỡng mộ chính là giấc ngủ của hắn phi thường tốt, chỉ cần ngủ rồi thì không đến 7:30 tuyệt đối không tỉnh……

Cho nên, đối với hai vị bên cạnh này đêm nay chế tạo ra tạp âm gì, hắn cũng không sao cả a ~~

…………

……

Thế là, đêm nay ở phòng ba người của kí túc xá…… Đã xảy ra chuyện như vậy……

“A…… A…… A…… Hàn hội trưởng…… A……” Thiếu niên ôm lấy lưng Hàn Kì, trên gương mặt xinh đẹp đỏ ửng một mảnh, hưởng thụ phát ra từng trận rên rỉ dâm mỹ.
Hàn Kì rất nhanh co rúm hạ thể, một lần lại một lần va chạm vào động huyệt đang gắt gao bao lấy phân thân hắn.

Khó chịu! Hắn thực khó chịu! Hắn hiện tại phi thường khó chịu!

Trên khuôn mặt tuấn tú không có một tia vui thích trong trầm tẩm hoan ái, mà là càng ngày càng đen, vì cái gì?……

Bởi vì……

“The money left of the whole city at that time ……”

Người nào đó đang đeo headphone đọc tiếng Anh……

“A…… A…… A… Ân… Phương hội trưởng……”

Thanh âm đối đầu ……

“……there is only 1. 64 dollars come to rebuild oneself……”

Rồi lại có người đọc tiếng Anh……

= =| Tên tứ mắt tử này…… Thật sự là tức chết hắn!!

Không thấy được mình đang ra sức phô bày sức quyến rũ nam nhân của bản thân về phía y sao?

Cư nhiên chỉ nhìn vào cuốn sách bại hoại kia, lại còn đọc tiếng Anh?!!

Hắn x! Nương nương tức chết hắn!

Không dám tin nhìn Hoắc Mẫn Lăng đang nằm úp sấp trên giường bên cạnh chuyên chú đọc sách dường như không có việc gì, trong khoảnh khắc ấy Hàn Kì thật muốn một đầu đụng vào cái khối đậu hủ mà chết cho quên đi……

Trong lồng ngực tích một cỗ hờn dỗi, chỉ phải dựa vào hạ thân xen kẽ phát tiết ra…

Lực đạo cùng tốc độ lại nhanh hơn, thiếu niên dưới thân cũng kêu càng vang, trong phòng ngủ yên tĩnh lại trở nên nghe rõ ràng, tất cả những người ở phòng ngủ cách vách đều ngồi xổm góc tường, cầm cái ly thủy tinh để ở trên tường, tập trung tinh thần lắng nghe ……

Phương Vu Hi bên này cũng không cam lòng yếu thế, cắn cắn miệng tiểu nam sinh, nhìn bên cạnh kịch liệt vận động, đôi môi trên gương mặt xinh đẹp câu lên, lại một trận thanh âm lảnh lảnh cùng rên rỉ tràn ngập trong không khí……

Cho nên…… Đơn giản mà nói chính là……

“Ân…… A…… A a…… Y……”

“The south of u.s.a. will be a new the south……”

“A… A…… A…… Phương hội trưởng…………”

“Atlanta is a best example…………”

…………

[oan quỷ 1]:= =b…… Cường… Thật… Quá mạnh mẽ ……

[oan quỷ 2]:[ buồn bực ]… Lão tử ngồi ở phòng này đã nhiều năm như vậy còn chưa có gặp qua chuyện cường liệt như vậy……

[oan quỷ 3]:= =||… Ta hết chỗ nói rồi……

[oan quỷ 4]:= =|| ta cảm thấy ta vẫn là nên nhanh chạy đi đầu thai đi……

[oan quỷ 5]:= =b…… Còn chờ cái gì, chúng ta đều đi thôi……

Năm tiểu tâm linh oan quỷ ẩn núp tại phòng này bị cảnh tượng kỳ lạ như vậy làm cho rung động, tập thể lập tức quyết định đi đầu thai……

Chương 10

Sáng sớm dương quang chiếu rọi, xuyên thấu qua cửa sổ lọt vào những khe hở sát vách, bắn sâu vào căn phòng ba người trong kí túc xá.

Ở LM học viện, 8:30 phút mới chính thức đi học.

Bất quá, bởi vì hiện tại vừa mới khai giảng cho nên một tuần này đều chỉ là đang chuẩn bị một vài công tác. Đến cuối tuần sau, toàn bộ học viện mới bắt đầu vận hành đi vào quỹ đạo bình thường……

Bất quá mặc kệ như thế nào, cứ đến thời điểm 7:30, có một người nhất định sẽ đúng giờ rời giường……

7:30 phút……

Kim giây đồng hồ trên bàn vừa mới nhảy đến giây thứ 60, kim phút chỉ đến số 30 thì một đôi mắt lặng lẽ mở ra, cách ở dưới đại thấu kính thật dày là ánh mắt nhập nhèm sương mù.

Rồi một giây sau, đồng tử chỉ còn lưu lại một mảnh ánh sao, lập tức khôi phục tinh thần.

Bất quá……

= =b…… Ai đang đặt ở trên người mình?

Hoắc Mẫn Lăng nhu nhu mày, trên người mang cảm giác trầm trọng hơn nữa dương quang bắn vào từ bên ngoài đã nói cho cậu biết── có thứ gì đó đang áp lên người…… Nhưng…… Tuyệt đối không phải là quỷ áp giường!

Đầu mới vừa nhấc, chóp mũi liền chạm được một cái gì đó trơn trơn, dừng một chút, xúc cảm kia……

Này không phải……

Mặt ngoài bao vây toàn bộ thân thể cậu chẳng phải là một lớp màng tầng bì sao?

[= =b……Ghi chú: Làn da……]

Thấu kính đảo qua, vừa lúc nhìn thấy một thứ màu đen nằm ở trên ngực mình.

“Ân……”

Một tiếng hừ nhẹ, thứ màu đen đó mấp máy động như là vì cậu đứng dậy mà bị đánh tỉnh ……

“Nga, Mẫn Lăng a…… cậu tỉnh?” Phương Vu Hi che miệng mình đánh một cái ngáp, ánh mắt nhập nhèm ở trên mặt Hoắc Mẫn Lăng chăm chú nhìn một lúc lâu, sau khi xác định quả thật là người đã tỉnh mới mang vẻ mặt mỉm cười hỏi.

Hoắc Mẫn Lăng không nói, nhìn nhìn cánh tay và chân đang khoát lên trên người mình, bởi vì nghiêng sườn ôm mà lộ ra thân mình trắng nõn, Mẫn Lăng thoáng chốc trầm tư.
“A, là như vậy, ta có chút ưa sạch sẽ…… Tối hôm qua sau khi xong việc thì trên giường thực rất loạn, nhìn thấy nơi này của cậu thực sạch sẽ cho nên liền đi lên ngủ. Không ngại đi?” Lui đi mệt mỏi, Phương Vu Hi nằm ở trên giường, mỉm cười nhìn Hoắc Mẫn Lăng đang đầy mặt hờ hững.

Hoắc Mẫn Lăng ánh mắt hạ thấp,vẫn lặng yên.

“Xảy ra chuyện gì? Thực để ý sao?” Nhìn phản ứng của Hoắc Mẫn Lăng, Phương Vu Hi nhíu nhíu mày. Bởi vì trong ấn tượng của hắn, Hoắc Mẫn Lăng hẳn là không phải người keo kiệt như vậy đi?

“Ngô… Là ngủ một đêm sao?” ngón tay Hoắc mẫn lăng để dưới cằm, giống như đang suy nghĩ cái gì.

“A, đúng vậy.” Tuy rằng khó hiểu Hoắc Mẫn Lăng hỏi cái này làm gì, nhưng Phương Vu Hi vẫn là thành thật trả lời, đêm qua đại khái đến mười giờ chấm dứt đi, lúc mười một giờ hắn mới đi lên giường Hoắc Mẫn Lăng, rồi mới có cảm giác ngủ thẳng tới hừng đông.

Bất quá lại nói tiếp, hương vị trên người Mẫn Lăng thực tươi mát…… Thản nhiên mang cảm giác lạnh lạnh……

“Ba!” Một bàn tay bỗng nhiên khoát lên trên vai mình, Phương Vu Hi nhìn gương mặt kia đang chậm rãi tới gần, phượng nhãn trợn lớn, không biết vì sao lại có chút khẩn trương……

Muốn nói cái gì sao?

Nói cái gì? Cậu ta sẽ nói cái gì?

“Như vậy phải cho tôi một quyển sách tham khảo……” Hoắc Mẫn Lăng nhìn Phương Vu Hi đang co rụt lại, trịnh trọng nói.

[= =||… Hoắc Mẫn Lăng quả nhiên sẽ không nói như người bình thường……]
Phương Vu Hi sửng sốt, lời nói ngoài ý liệu làm cho hắn vốn đầu óc vô cùng thông minh lần đầu tiên xuất hiện một đạo suy tưởng hố hụt……

Này……

“Ha ha ha ha cáp!!” đè lên cái bụng trắng nõn rắn chắc, tiếng cười của Phương Vu Hi từ thấp dần chuyển lên cao, nhìn khuôn mặt còn đang hé ra mờ mịt kia, bình thản là bình thản như thế nhưng lại làm cho hắn càng nhìn càng thích……

Thích thú nắm lấy hai má của Hoắc Mẫn Lăng, Phương Vu Hi tựa đầu vào trên vai bên kia, tiếp tục cuồng tiếu……

Hoắc Mẫn Lăng nhìn Phương Vu Hi đang chôn ở cần cổ mình, cả người dâng lên một trận mê mang.

Nam nhân kỳ quái……

Nhưng tại nơi thanh tĩnh như ở đây mà lại còn là sáng sớm, liên tiếp vang lên tiếng cười sung sướng, làm cho người ta nghe được phi thường khó chịu……

Đặc biệt là……

= =b… Mới sáng sớm, thực ồn chết người! Cũng không phải không biết hắn tối hôm qua có bao nhiêu mệt sao?!

Cái tên bốn mắt này, tối hôm qua biểu diễn miễn phí cho cậu ta học tập một hồi, cư nhiên còn không nhận tình của hắn?

Bốn mắt cũng không ngẫm lại xem trên thế giới này còn có thể đi đâu tìm được huấn luyện viên hoàn mỹ tràn ngập sức quyến rũ giống hắn như vậy?

Hồi tưởng lại bộ dáng Hoắc Mẫn Lăng tối hôm qua coi thường hắn là muốn tức giận rồi, vừa nghe đến phía sau truyền đến tiếng cười càn rỡ── hắn lại càng không thích!!

“Cười cái gì mà cười! Ồn chết được!” Quay đầu bỏ lại một cái gầm lên, Hàn Kì đẩy ra thiếu niên đang ngủ trước ngực, xoay người thoáng chốc liền ngồi ở mép giường, mắng thì dường như đang mắng Phương Vu Hi, thế nhưng ánh mắt vẫn là trừng Hoắc Mẫn Lăng.

“Hừ!!” Trên gương mặt tối sầm phun ra một cái hừ lạnh, Hàn Kì vén lên chăn giường, xích xích thân mình liền đứng lên.

Dừng một chút liền nhìn về phía Hoắc Mẫn Lăng giơ giơ lên cằm, Hàn Kì ngưỡng ngực rồi lại trưng ra thứ cực đại của bản thân hướng Hoắc Mẫn Lăng khoe ra một chút, cuối cùng mới hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang bước đi hướng về phía phòng tắm……

Ân? Hoắc Mẫn Lăng chuyên chú nhìn Hàn Kì không biết vì sao tâm tình bỗng nhiên chuyển biến tốt sau khi khoe khoang, mày cậu thoáng chau lại.

Sinh vật giống đực kỳ quái……

……= =b

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau