TẨM THẤT MỸ LANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tẩm thất mỹ lang - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Sáng sớm……

Nếu có một việc rất quan trọng……

Thì chính là……

Ăn bữa sáng!

Một tay cầm lấy sách tham khảo, Hoắc Mẫn Lăng đi trên hành lang căn tin.

Vốn dĩ lấy diện mạo bình thường như vậy, ở trong mắt người khác thường ngày cứ coi như một trận gió thổi qua……

Trên thực tế, hồi năm nhất chính là như thế.

Nhưng lúc này đây, Hoắc Mẫn Lăng rõ ràng cảm thấy được vô số ánh mắt thiên đao vạn quả bắn tới từ chung quanh……

Đều là hai cái tên phiền toái kia làm hại……

Nhất định vậy……

“Này! Bốn mát! Đi nhanh như vậy làm cái gì?!” Hàn Kì đi ở phía sau khó chịu nhìn bóng dáng phía trước đang càng lúc càng đi nhanh hơn, tiến nhanh vượt lên một cái, ngón tay nắm lấy đuôi áo đồng phục, đem thân mình gầy teo kia thô lỗ kéo đến trước ngực.

Hoắc Mẫn Lăng mất đà thiếu chút nữa té ra phía sau, vẫn là Phương Vu Hi nhanh tay, tiếp được cái eo nhỏ kia.

“Ngươi có cần thô lỗ như vậy không?” Trong lòng ôm Hoắc Mẫn Lăng, Phương Vu Hi sau khi mang kính mắt lại hồi phục vẻ mặt bình tĩnh đạm mạc.

Loại vẻ mặt này cũng là vẻ mặt mà Hàn Kì nhìn thấy cũng không dám chọc tới……

= =b Thoạt nhìn chính là cái mặt cương thi, ai dám chọc?

“Đối đãi với bốn mắt bình thường không biết tốt xấu không cần ôn nhu……” Hàn Kì tiếp tục kéo vạt áo trước của Hoắc Mẫn Lăng, lắc lắc.

Phía sau bị Phương Vu Hi ôm lấy, phía trước bị Hàn Kì níu kéo.

Sau lưng Hoắc Mẫn Lăng chợt nảy lên ớn lạnh, chỉ cảm thấy cho dù là Hàn Kì không có hảo ý hay Phương Vu Hi chỉ là nhấc tay cứu vớt thì cậu cũng đã vì tư thế này mà trở thành đối tượng cho toàn dân bắt bớ……

Phiền toái……Nhắm mắt lại, cũng không dám tưởng tượng đến cuộc sống phiền phức sau này, Hoắc Mẫn Lăng chỉ cảm thấy ngực nổi lên một trận bực mình……

Ai…… Hoắc Mẫn Lăng a Hoắc Mẫn Lăng, cho dù sau này có phiền toái lớn tựa trời…… Tất cả đều là ngươi tự tìm đến……

“Buông tay.” Chăm chăm nhìn cánh tay Hàn Kì đang nắm lấy Hoắc Mẫn Lăng, không biết vì cái gì có chút khó chịu, lập tức lạnh lùng mệnh lệnh, Phương Vu Hi vươn tay vòng qua cái eo nhỏ của Hoắc Mẫn Lăng.

“Ngươi buông.” Mặt nhăn mày nhíu, không chút sợ hãi chống lại ánh mắt Phương Vu Hi, Hàn Kì tăng thêm lực đạo trên cánh tay, đem Hoắc Mẫn Lăng lôi kéo đến bên cạnh.

“Ngươi buông.” Phương Vu Hi cũng hướng người phía trước túm lại, đem tấm lưng của Hoắc Mẫn Lăng áp sát đến trước ngực mình.

“Ngươi — buông.” Hàn Kì co rút khóe miệng, một cánh tay khác đang bỏ trong túi cũng lập tức đi ra, hai tay thu lại vạt áo trước của Hoắc Mẫn Lăng, dùng sức đem tên mắt kính to hạng kém xả đến bên cạnh.

Đều — buông — tay — Hoắc Mẫn Lăng không tiếng động kháng nghị không phải cậu không muốn lên tiếng, mà chính là từ mức độ được hoan nghênh như hai người như thế, chỉ sợ cậu vừa nói ra lời đại bất kính như vậy thì phiền toái rước lấy sẽ càng nhiều càng phiền……

Bất quá nhìn bộ dáng nhị thiếu mắt to trừng đôi mắt nhỏ, giằng co không chịu thua.

Hoắc Mẫn Lăng đối với chuyện bọn họ sẽ mau chóng thả mình ra cảm thấy có chút xa vời……

Ân, hai người này có lẽ còn có thể tranh thật lâu đi……
Thừa dịp thời gian này……

Đọc sách một chút cũng tốt.

Nghĩ tới đây, Hoắc Mẫn Lăng bắt lấy cuốn sách tham khảo đang kẹp dưới nách, đưa lên, tập trung tinh thần nhìn.

Phía sau có Phương Vu Hi làm tường để dựa vào miễn phí, mở sách ra đọc cũng thoải mái không ít.

Thẳng đến một lúc sau, hai cái đại thấu kính liền dung nhập vào trong biển đề khôn cùng, hai thanh âm khắc khẩu của hai thiếu gia bên cạnh cũng dần dần cách xa……

Thật sự là ── thánh hiền không để ý đến chuyện bên ngoài, một lòng chỉ đọc sách a……[ Hoắc Mẫn Lăng theo cách nói của nhân sinh……]

Thế là, hai người xuất chúng, ba người tư thế kỳ quái.

Người thoáng chốc đứng chật ních trên hành lang, trong lòng đều cảm thấy hai vị vương tử không có khả năng coi trọng nam sinh bình thường nhìn cũng không mạnh mẽ so với mình như thế này, nhưng trong mắt mỗi người lại đối với một bức ảnh kỳ lạ này cũng không hẹn mà cùng cảm thấy một loại ái muội đặc thù……

Kỳ quái, ái muội……

Trầm tẩm ở trong biển đề Hoắc Mẫn Lăng vẫn còn như mê như say, nhìn không tới hai người đang kéo mình, cũng nghe không thấy thanh âm của bọn họ……

Đồng dạng cũng nhìn không thấy một ánh mắt ám sắc ác ý từ trong góc phóng tới……

“Hắn sao? Thật sự là……” thanh âm lạnh lùng, trên cánh môi đỏ mọng xinh đẹp đã bị cắn đến đến trắng, một đôi mắt xinh đẹp ở trong đám người tản mát ra ghen tị, nhìn Hoắc Mẫn Lăng nhàn nhã [= =b oan uổng, kỳ thật hắn không nhàn nhã ……] tự đắc đứng ở bên cạnh hai người, cắn răng từ trong suy nghĩ của mình phát ra lời nói không chút hảo cảm……

“Muốn chết…………”

“Đi thôi, đồng chí.” Một đạo bóng đen khác dán ở phía sau hắn, khẽ cười, nhìn như vô hại lại tràn ngập cực độ nguy hiểm, ánh mắt cười đến cong lên cũng mơ hồ nhìn về phía ba người bên ngoài đang dần tạo nên khoảng cách, khuôn mặt luôn tươi cười kia thay bằng nét cười thị huyết, “Chúng ta…… Chí thú hợp nhau a……”

“Hừ……” Hừ lạnh một tiếng, hàm răng giữa môi đỏ mọng nhiễm lên một sợi máu tươi……

Dữ tợn, mà tà ác……

_________________

Chương 12

“Mẫn Lăng?”

Ngay thời khắc mấu chốt, một đạo kinh hô đánh gãy tư thế giằng co của ba người……

Ba người đồng thời quay đầu nhìn phía nơi thanh âm phát ra……

“Viễn Phi……”

Nhẹ đáp trả một tiếng, tránh khỏi kiềm chế trước sau của hai người, Hoắc Mẫn Lăng một bên kêu tên Lưu Viễn Phi, một bên chạy qua.

Da?! Tên bốn mắt này……

Vẫn là thói quen cậu ta coi thường mình, Hàn Kì nhìn Hoắc Mẫn Lăng chủ động đi đến chỗ tiểu tử đang giơ ra một bàn tay, hơn nữa còn gọi thân mật như thế, trong lòng có một ngọn lửa nhen nhúm lên.

= =b! Hắn x! Chẳng lẽ hiện tại sức quyến rũ của hắn lại thuộc hàng thấp như vậy? Từ trong mắt hắn nhìn ra, tiểu tử vừa đến kia mặc kệ là từ diện mạo hay là dáng người tất cả đều hoàn toàn không phải đối thủ của hắn……

Sao tên bốn mắt này lại bay lên thân mật như vậy?

Rất, rất không thể tin ……

Không có khả năng a…… Sao lại có người miễn dịch với sức quyến rũ của hắn?

Còn a, hay là nói hắn hiện tại đang ở trong một ác mộng kinh thế (=chấn động trời đất)?

Trong đầu một mảnh hỗn loạn, Hàn Kì bỗng nhiên nghĩ ra một ý tưởng như vậy, dừng một chút, tay mạnh mẽ duỗi ra giữ chặt một học đệ đang đứng bên cạnh, hướng khuôn mặt bình thường kia chăm chú nhìn một chút.

Chỉ nghe ba giây sau! Trên mặt học đệ kia đã mang một mảnh đỏ ửng, tiếp đó liền lăn ra hôn mê.

Điện lực vẫn là không thành vấn đề a……

Nhìn chuyện thực tế trước mắt, ý nghĩ của Hàn Kì lại càng ngày càng hỗn loạn, nhưng là vì cái gì? Vì cái gì?

Chẳng lẽ……

Là ta quá anh tuấn bất phàm …… Cho nên cậu nhóc ngay cả liếc mắt một cái cũng không dám nhìn ta?

Dưới tình huống làm sao cũng tìm không thấy đáp án, người nào đó có bản tâm tự kỷ quá lớn tự động ném ra cho hắn một đáp án.

Trên mặt lại khôi phục tươi cười tự tin [ tự kỷ?], tay Hàn Kì căng thẳng, bỗng nhiên mới phát hiện trong lòng bàn tay mình có thứ gì đó, vừa mở ra thì thấy nguyên lai là một cái cúc áo.

Có thể là của tên bốn mắt kia đi……

Nhìn cái cúc áo một lúc lâu, Hàn Kì tiêu sái ném lên giữa không trung rồi mới bắt lấy để vào trong túi áo trước ngực, tươi cười khẽ nhếch.

Đang lúc hắn mới vừa từ trong say mê ảo tưởng lấy lại tinh thần thì phát hiện toàn bộ hành lang chỉ còn lại có mình hắn, còn có một đám đông nam sinh mang ánh mắt sùng bái ái mộ nhìn hắn.

“Đáng giận! Đi cũng không bảo ta!!”

Tức giận rống lên một tiếng, Hàn Kì một mình một người vội vàng đi qua hành lang……

Đã quên nói một chút, ánh mắt của mấy người này đồng dạng đều là từ căn tin của LM học viện phóng ra.

Ngô? Có gì kỳ quái sao?
Đương nhiên rất kỳ quái.

Bởi vì hai vị thiếu gia này từ khi nhập học đến bây giờ bữa sáng đều là giúp việc chuyên môn đưa tới cơm Tây cao cấp……

Không chỉ nói căn tin, ngay cả con đường phía trước căn tin đều chưa từng đi qua, nga, không đúng, tối thiểu cũng có đi qua, tỷ như nói thời điểm tìm đệ tử làm ‘công tác’……

Nhưng mà, tóm lại, dù sao bọn họ chính là chưa từng vào căn tin ăn cơm!

Mà lúc này đây tập thể cư nhiên tập trung hết nơi căn tin, sao lại không kỳ quái a? Rất kỳ quái ……

Đến tột cùng là vì cái gì?

Dù sao bản tác giả cho rằng, nhất định cùng Hoắc Mẫn Lăng có liên quan……[ chúng:= =b truyện không phải ngươi viết sao? Ngươi thích nói động liền nói động ……]

Lấy xong bữa sáng, Hoắc Mẫn Lăng cùng Lưu Viễn Phi đi đến bàn ăn, chọn một chỗ ngồi xuống.

Mỗi bữa sáng của LM học viện là tuỳ yêu thích của mỗi người mà đến chọn lựa, bánh bao, trứng cá, sữa……

Tuy rằng đơn giản nhưng đều là dựa vào chế độ dinh dưỡng của từng học sinh mà điều phối.

Hoắc Mẫn Lăng thì chỉ cần hai cái bánh bao, Lưu Viễn Phi nhìn cái bánh bao rồi lại nhìn dáng vẻ gầy yếu của cậu nhóc, đau lòng nhíu nhíu mày.

“Cậu vẫn cứ ăn như vậy a……” Bỗng nhiên không còn thèm ăn, Lưu Viễn Phi nhìn về cái cằm gầy teo, quở trách.

Hơi hơi gật gật đầu, Hoắc Mẫn Lăng không nói gì, xé một cái bánh bao tiếp tục yên lặng ăn.

Nhìn bộ dáng của Hoắc Mẫn Lăng, trong lòng Lưu Viễn Phi nổi lên chút vui sướng, cũng có chút không đành lòng.

Vui sướng là tuy rằng cùng hai danh nhân kia đchung phòng nhưng Hoắc Mẫn Lăng vẫn bảo trì được cá tính nguyên lai khi hắn biết cậu bị hai người kia bắt ở chung phòng, trong lòng chua xót cùng phẫn uất làm cho hắn có một trận mất mát ……

Không đành lòng là người này vẫn chỉ ăn hai cái bánh bao, đối với tình trạng thân thể của cậu, Lưu Viễn Phi vẫn không an tâm.
“Không cần ăn như vậy nữa, đối với thân thể không tốt, cậu lại thường xuyên đọc sách, hao phí tinh lực nhiều như vậy sao chịu được……” khuấy khuấy sữa trong ly, Lưu Viễn Phi đối với cách sống như vậy của Hoắc Mẫn Lăng hiển nhiên đã bất mãn từ lâu.

Yên lặng nghe bạn tốt khuyên bảo, Hoắc Mẫn Lăng vẫn chỉ cúi thấp đầu, nhìn động tác xé bánh bao của ngón tay, lại nhìn một miếng bánh bao vừa bị xé từ từ đi vào miệng.

“Mẫn Lăng!” Nhìn bộ dáng Hoắc Mẫn Lăng không lên tiếng, trong lồng ngực Lưu Viễn Phi không biết sao lại dâng lên một cỗ khí vừa buồn vừa giận, giơ tay đè lại bàn tay đang sắp xé bánh bao, ép đôi mắt kính to nhìn về phía mình.

Hoắc Mẫn Lăng lẳng lặng nhìn bạn tốt của mình, đại thấu kính nổi lên ánh sáng mênh mông, hơi thở tựa hồ có chút mờ mịt lại có chút khó hiểu làm Lưu Viễn Phi đang nhất thời kích động bỗng nhiên ý thức được cái gì……

Ngươi là ai, ngươi vì cái gì muốn quản ta như vậy?……Trong lòng không tự giác thay Hoắc Mẫn Lăng trả lời, Lưu Viễn Phi đối với vấn đề từ tiềm thức đưa ra chỉ biết lặng yên cùng bất đắc dĩ.

Đúng vậy, hắn là ai chứ, hắn có tư cách gì quản Mẫn Lăng như vậy?

Cúi đầu, hít sâu một hơi, chậm rãi buông lỏng tay của mình ra.

“Thật xin lỗi đã quá kích động ……” Dừng lại, ngẩng đầu, Lưu Viễn Phi thật áy náy hướng Hoắc Mẫn Lăng cười cười, tiếp tục kéo dài sáng lạng, vẫn giống như trước kia, từng giống như thế, vui vẻ tươi cười quan tâm bạn tốt ……

“Nga, đúng rồi……” Bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, Lưu Viễn Phi bỗng nhiên cúi đầu, ở trong cái túi nhỏ tuỳ thân của mình sờ soạng, lấy ra một cái hộp đóng gói đơn sơ, bên trong có một thứ đồ uống còn nóng hổi.

“Biết cậu thích uống sữa ở chỗ Phương Lưu gia trước cửa trường học, vừa rồi nghĩ có thể ở căn tin nhìn thấy cậu hay không, cho nên mới đi mua một hộp, không nghĩ tới thực đụng phải……” Mỉm cười đưa qua, Lưu Viễn Phi quả nhiên nhìn thấy bên dưới đại thấu kính xuất hiện một nét tươi cười nho nhỏ.

Hoắc Mẫn Lăng đối với sữa hộp giống như sách tham khảo, thậm chí còn có độ yêu thích cao hơn.

Mỗi một lần khi cậu nhận được hộp sữa Phương Lưu gia, trên mặt luôn có thể lộ ra một mạt tươi cười nho nhỏ ngay cả sách tham khảo cũng vô pháp làm cho cậu giơ lên……

Đây là bảo vật lớn nhất ở trong năm nhất trung học cậu đạt được……

“Cám ơn……” Trên mặt tươi cười rạng rỡ như một đứa nhỏ nhìn thấy món đồ chơi yêu thích, chân thành nói cám ơn, Hoắc Mẫn Lăng hai tay cẩn thận tiếp nhận hộp sữa yêu thích, vui vẻ đưa ống hút vào trong miệng.

Nhìn thấy Hoắc Mẫn Lăng nở nụ cười, tâm tình Lưu Viễn Phi cũng tốt lên, nhưng tới khi nhìn Hoắc Mẫn Lăng lại mở ra sách tham khảo đặt lên bàn, đôi mày vừa giãn ra lại nhíu chặt.

“Mẫn Lăng, một bên đọc sách vừa ăn bữa sáng đối với bản thân không tốt đâu……” Con mọt sách này, thật sự là không biết bảo trọng thân thể của chính mình! Trên mặt hơi phát ra giận hờn, Lưu Viễn Phi gõ gõ mặt bàn cảnh cáo.

“Không được……” Hoắc Mẫn Lăng vừa nhìn thấy ba chữ sách tham khảo liền cự tuyệt hảo ý của Lưu Viễn Phi.

Ai…… Thật sự là không thể cứu …… Bất đắc dĩ lắc lắc đầu, Lưu Viễn Phi có khi thực hận không thể đem Hoắc Mẫn Lăng túm lại đây, hung hăng chụp lấy cái mông giáo huấn một trận.

“Nga, đúng rồi…… Cậu cùng hai người kia ở chung có cảm giác thế nào?” Tuy rằng rõ ràng không có hảo cảm đối với hai người đã đoạt đi vị trí của mình, nhưng vẫn là thật cẩn thận hỏi ý của Hoắc Mẫn Lăng. Đương nhiên, nếu Mẫn Lăng đối với hai người kia có cảm giác rất tốt…… Vậy hy vọng của hắn liền……xa vời a = =b ……

Nghe tới vấn đề này, Hoắc Mẫn Lăng còn chưa hoàn toàn bị dung nhập tự hỏi một hồi, đại thấu kính vừa nhấc lên, phun nhanh mà rõ ràng ra một câu hôm nay nói được dài nhất:“Tôi tình nguyện cùng cậu ở chung……”

Đinh ── người nào đó vừa nghe xong, toàn bộ thân thể bỗng nhiên lâng lâng lên, trên mặt tràn đầy ý cười tựa ánh mặt trời, thiếu chút nữa cười vui đến đau sốc hông.

“Thật sự a? Chúng ta đi tìm chủ nhiệm, lập tức đổi lại được không?” Vội vàng bắt lấy tay Hoắc Mẫn Lăng, Lưu Viễn Phi nhảy nhót hỏi.

Nghe được lời Lưu Viễn Phi, Hoắc Mẫn Lăng vốn hối hận đã lâu đương nhiên hoan nghênh, khi miệng đang mở muốn phun ra một từ đơn âm ‘Ân’ thì hai đạo bóng dáng bỗng nhiên như ánh mặt trời từ sau lưng vụt ra, phóng ở trung gian hai người.

“Không ngại chúng ta ngồi ở đây đi?” Mỗi người cũng cầm một cái khay ăn, không đợi Hoắc Mẫn Lăng nhận lời, hai đạo bóng dáng liền không chút khách khí ngồi xuống.

Kính mắt viền vàng, tóc vàng óng ánh, một tao nhã, một bốc đồng, hai nam nhân cả người xuất chúng ngồi bắt chéo chân, đánh gãy đáp án sinh động mà Hoắc Mẫn Lăng đang sắp miêu tả……

Chương 13

Không khí thật không tốt —

Mặc dù có người đang cười …..

Người nào đó lại còn không ý thức được —

Uống sữa đọc sách……

Lưu Viễn Phi nhíu nhíu mày, nhìn nhìn hai danh nhân nổi tiếng của LM học viện, xuất phát từ một loại bản năng phản cảm đối với tình địch [= =b còn không biết có được tính không.], trên khuôn mặt tươi cười như ánh mặt trời lập tức trầm xuống, hé ra cái mặt người chết.

Hừ!

Trong lòng tự tưởng tượng hướng tới hai người hừ một tiếng, Lưu Viễn Phi chỉ cảm thấy cả người bắt đầu không được tự nhiên.

Vì cái gì? Bởi vì vốn có cơ hội cùng Hoắc Mẫn Lăng ở một chỗ, vì sự xuất hiện của hai người này mà hoàn toàn bị đánh vỡ.

Ghen tị, khó chịu……

Ttấ cả ngọn lửa tình cảm đều tụ tập ở ngực hắn, bành trướng, lăn lộn, vừa muốn bùng nổ lại bị hắn cắn răng nhịn xuống …… Cho nên, cái này bảo hắn sao có thể không khó chịu!

Nhìn thoáng qua Hoắc Mẫn Lăng đang ngồi ở đối diện đọc sách, không muốn làm cho cuộc sống đồng tẩm của cậu ấy sau này gặp phải phiền toái, Lưu Viễn Phi đành đem hận ý trong lòng chậm rãi điều hòa xuống dưới, nhưng mà trong lòng cũng không muốn tiếp tục ở lại đây, thu thập một chút đồ ăn, Lưu Viễn Phi đứng lên.

“Mẫn Lăng, tớ đi trước.” Mỉm cười nhìn về phía đại thấu kính, Lưu Viễn Phi đợi cho khuôn mặt kia nâng lên nhìn lại hắn, nhẹ nhàng nói một từ  ‘Ân’ mới xoay người rời đi.

Nhìn thấy Lưu Viễn Phi rời đi rồi, trên mặt mỗ nào đó bỗng nhiên lộ ra tươi cười tà ác như là ẩn nhẫn đã lâu.

“Yêu…… Bốn mắt…… Nguyên lai ngươi cũng có bạn a?” Lôi kéo ghế tới gần bên người Hoắc Mẫn Lăng, Hàn Kì nhướng mày, mặt mang mỉm cười bắt đầu không có khẩu đức lên tiếng.

= =b bất quá hắn thật sự là cái tên gia hỏa có trí nhớ kém……

Dưới sự trinh thám phán đoán suy luận chứng minh lời nói của Hàn Kì chỉ tựa như bụi trong ống khói không có ý nghĩa tồn tại thực tế gì……

!!!!!!!!!!!

Bởi vì — Hoắc Mẫn Lăng đọc sách rất chuyên chú……

Hơn nữa — cậu ta hiện tại đang đọc sách……

Từ những điều kiện đã biết ta có thể suy ra  — cậu nhóc căn bản không có chú ý tới sự tồn tại của Hàn Kì ……

Càng đáng nói hơn nữa là, người nào đó còn không ý thức được tình trạng này……

“Hừ, bốn mắt, không nghĩ tới loại người cho dù đến một toà lầu cao tầng thịnh vượng đông đúc nhảy xuống cũng không có người nào giúp nhặt xác như ngươi……”

“Sa……” Hoắc Mẫn Lăng lật qua một trang sách.

“Thế nhưng lại có người chú ý tới ngươi……? Nga, không, nói như vậy có chút quá mức tuyệt đối ……”

“Sa……” Lại lật sang một trang khác……

“Hẳn là…… Cư nhiên sẽ có người chịu làm bạn của ngươi? Ngươi nói…… Hắn là không phải có tật xấu gì chứ?”

“Sa……” Một quyển sách tham khảo đã được xem xong.

“…… Đầu óc? Hay là sinh lý hoặc tâm lý?”

Hàn Kì thẳng lưng lên tựa bên cạnh bàn,  ở bên tai Hoắc Mẫn Lăng châm chọc khiêu khích  ……

Hừ, hắn muốn nhìn xem, bằng cái miệng độc địa nhiều năm tu luyện của hắn như vậy, còn không đem tên bốn mắt này làm cho phát khóc?

Tựa như đang xem kịch vui chăm chú nhìn hai má dưới thấu kính, nhìn xem có cái gì đó trong suốt trượt xuống dưới hay không……

Mà Hoắc Mẫn Lăng thì……Ngô, bài tập đã xem xong rồi, đại khái hiểu biết không ít, hiện tại …… Nghe một chút để luyện tập thính lực đi……

Khép lại sách vở, tinh tế đặt lên bàn, Hoắc Mẫn Lăng cúi đầu, ở trong túi sờ soạng tìm cái gì đó.

Động tác này của hắn…… Ở trong mắt Hàn đại thiếu xem ra……

= =b bộ dáng như bị đả kích mà ảm đạm cúi đầu……

Hắc hắc……

“Hừ, bốn mắt, bộ dạng này là sao vậy? Ta thấy ngươi sau này còn dám chọc ta không? Nếu còn dám không nhìn bản đại thiếu gia! Sau này ngươi liền sống trong tiếng mắng mỗi ngày như vậy đi!? Có nghe hay không!?”

Hung tợn dùng ngón trỏ và ngón cái giữ chặt mặt Hoắc Mẫn Lăng, tâm tình của Hàn Kì chuyển biến tốt lên, trên mặt lộ ra tươi cười đắc ý.

= = ngu ngốc……

Toàn thế giới chỉ còn có Hàn Kì không phát hiện Hoắc Mẫn Lăng căn bản là không chú ý tới tồn tại của hắn……

Phương Vu Hi ngồi ở một bên, buồn bực nhìn cái tên Hàn Kì đang tự biên tự diễn kia ……

= =b thật sự là siêu cấp vô địch rõ ràng ngu ngốc……

Hắn sao lại quen biết người như vậy a……

Trên gương mặt xinh đẹp co rút lại, Phương Vu Hi hiện tại thật muốn ở bên cạnh tìm cái lỗ dưới đất nhảy xuống mà quên đi……

Hàn Kì ngồi bắt chéo chân đang đợi xem Hoắc Mẫn Lăng phát run quỳ lại đây tìm mình cầu xin tha thứ……

Đã thấy…… bàn tay trong túi sờ soạng từ bên trong lấy ra một sợi dây màu trắng, rồi mới đem mỗi bên ống nghe đặt trên lỗ tai, Hoắc Mẫn Lăng nhàn nhã lại mở sách tham khảo ra, bắt đầu luyện thính lực……

Này…… Rõ ràng là bỏ qua ……

= =! Hoàn toàn không nhìn đến tồn tại của Hàn đại thiếu hắn!!!

Gân xanh……
“Xú tiểu tử!! Ngươi con mẹ nó nãy giờ có nghe ta nói gì không hả?!!” Một phen thuần thục túm lấy cổ áo, Hàn Kì xách cái cổ vẫn là gầy yếu trắng noãn kia gần sát, thịt trên mặt thu lại tựa như đồng ruộng hướng thẳng cái lỗ tai điên cuồng hét lên……

Nhĩ bộ bị lay động bởi thứ gì đó, thanh âm Hàn Kì cuối cùng cũng đến hệ thống thính giác của Hoắc Mẫn Lăng, đôi mắt kính to mê mang nhìn sinh vật giống đực lại nắm áo mình, Hoắc Mẫn Lăng nhíu nhíu mày……

Sinh vật giống đực nội tiết mất cân đối này …… Mình lại làm gì chọc tới hắn?

Vừa thấy bộ dáng này của Hoắc Mẫn Lăng, Hàn Kì lập tức biết tiểu tử này từ lúc bắt đầu đến bây giờ cũng chưa nghe qua hắn nói chuyện! Có thể nào như thế! Con mẹ nó tức rồi nha!

Không thể nhịn được nữa…… Hàn đại thiếu cho tới bây giờ chưa từng bị người nào lơ đến loại trình độ này, thay mặt cho lòng tự trọng tự nhận siêu cấp lớn dễ nhìn, mệnh lệnh cho đại quyền hướng đến cặp mắt kính to phóng qua……

“Được rồi được rồi, không cần hồ nháo như vậy nữa……” đại quyền cứ luôn bị ngăn lại, người ngăn lại luôn là Phương Vu Hi. Phương Vu Hi hợp thời đem Hoắc Mẫn Lăng lại một lần từ trong ‘ưng trảo’ của Hàn Kì cứu ra, đem người còn trong mờ mịt kia kéo đến bên cạnh mình, không để ý tới Hàn Kì đang phẫn nộ cùng bất mãn, Phương Vu Hi tao nhã thu lại tay, mỉm cười nhìn con mọt sách đang ngơ ngác.

“Ân, là như vậy, Mẫn Lăng, chúng ta đối với biểu hiện của cậu thực vừa lòng…… Cậu hoàn toàn phù hợp với yêu cầu muốn tìm bạn cùng phòng của chúng ta …… Cho nên a, chúng ta quyết định cùng cậu trở thành bạn cùng phòng…… Bất quá…… Nếu phải chung phòng một học kỳ, như vậy nên hảo hảo bồi dưỡng cảm tình một chút …… nên vừa rồi muốn đến xem biểu hiện……” Dừng một chút, Phương Vu Hi chuyển qua liếc mắt Hàn Kì một cái, sau khi nghe được một cái ‘Hừ’ lớn lại tiếp tục nói,“tựa hồ còn không quá hòa hợp…… Cho nên…… Tôi nghĩ thừa dịp mấy ngày nay trường học còn chưa chính thức vận hành ……ba người chúng ta cùng nhau ra bên ngoài du lịch đi, điều hòa một chút, thế nào?”

Nhìn gương mặt đang trưng ra mỉm cười thiện ý, Hoắc Mẫn Llăng còn chưa hiểu được theo bản năng liền tự cho mình đáp án:“Tôi cự tuyệt.”

= =! Xú tiểu tử!

Trên mặt co rút, Hàn Kì lại mạnh mẽ đứng lên căm tức túm lấy áo Hoắc Mẫn Lăng.

“Xú tiểu tử! Có thể cùng chúng ta du lịch là chuyện có bao nhiêu kẻ có thể cười đến chết a! Ngươi cư nhiên còn dám cự tuyệt?”

Lần này, sắc mặt Phương Vu Hi cũng rất chi là không tốt.

Thân là trụ cột của hội học sinh, năng lực xử sự của Phương Vu Hi cùng với tươi cười đặc biệt có lực sát thương kia, mỗi khi có chuyện xảy ra đều có thể đem chuyện xem như cá gặp nước……

Nhưng mà lần này, con mọt sách cư nhiên giáp mặt không chút do dự cự tuyệt hắn như thế?

Này đối với Phương Vu Hi mà nói, quả thật là chuyện tổn thương đến mặt mũi.

Hơn nữa, còn là lần đầu tiên……

Gương mặt xinh đẹp trầm xuống, phượng nhãn nhìn chăm chú Hoắc Mẫn Lăng đang bị Hàn Kì túm, Phương Vu Hi tiếp tục lặng yên.

“Bởi vì các ngươi rất phiền toái……”

Nhíu mày, khó chịu, lần thứ hai, Hoắc Mẫn Lăng còn nói ra lời nói giống như trước kia, không đợi Hàn Kì phát tác, thân mình gầy teo kia liền tránh khỏi kiềm chế, cầm lấy mấy thứ của mình trên bàn ăn rời đi hai đạo hỏa pháo nguy hiểm này ……

Thời điểm chạy đi còn không quên đem tai nghe bị bắt rời khỏi tai lại đeo trở về, tiếp tục nghe tiếng Anh khàn khàn  luyện thính lực, vội vàng chạy đi.

Hoắc Mẫn Lăng……

Nhìn tấm lưng kia, ánh mắt Phương Vu Hi có chút đau thương có chút kiên quyết cũng có chút âm lãnh……

Trong lòng xẹt qua một tiếng thở dài ngay cả chính mình cũng không biết, cánh môi chậm rãi mở ra.

“Ngươi không đi…… Cũng phải đi……”

Giọng điệu lạnh lùng, Phương Vu Hi lần đầu tiên ở trước mặt một người lộ ra vẻ mặt đau thương lại vui sướng ……

Nhưng chỉ là lập tức, ngoại hiệu ‘Mặt lạnh mỹ nhân’ hắn lại trở về là hắn lãnh mạc……trên gương mặt giả hiệu đã được viền vàng kính mắt kia đắp nặn nhiều năm ……

Nhẹ nhàng nhìn chăm chú bóng dáng kia, phượng nhãn ở tận trong chỗ sâu nháy lên một tia gợn sóng khó hiểu…..

Hoắc Mẫn Lăng a…… Vì cái gì tôi lại đối với cậu lại có một loại cảm giác giống như động tâm?

……

Chương 14

Ánh mặt trời, biển xanh, bờ cát……

Gió mát, dễ chịu, mỹ nữ……

Thật đẹp a……

Xách một cái túi hành lý thật to, Hoắc Mẫn Lăng nhấc nhấc cái đại thấu kính, ngơ ngác nhìn cảnh sắc trước mắt.

Kết quả vẫn là đến đây……

Ai bảo Phương Vu Hi cư nhiên xuất ra chiêu sát thủ!……

Năm quyển sách tham khảo suy luận phán đoán đầy quyền uy……

Đinh ── đại thấu kính chợt lóe……

Trong lúc ý nghĩ trống rỗng, phát hiện cậu đã theo đến đây……

= =b thoát không được dụ hoặc của sách tham khảo……

“Mẫn Lăng, đang nhìn cái gì?” Tò mò đi lên cùng Hoắc Mẫn Lăng bá vai, một thân vận áo du lịch thoải mái đứng trên bờ cát, Phương Vu Hi nhìn qua tựa hồ thiếu rất nhiều điểm trầm cảm, bất quá không có bắt kính mắt như trước, nhưng vẫn làm cho hắn nhìn qua khó có thể thân cận.

Không có trả lời, Hoắc Mẫn Lăng vẫn là ngơ ngác chăm chú nhìn ánh tịch dương đỏ ửng nơi mặt biển phía trước, sắc vàng óng ánh phản chiếu trên gương mặt bình thường, không biết vì cái gì lại làm cho gương mặt nhìn qua trầm ổn rất nhiều, tựa như thuỷ triều rút về đêm, êm nhẹ mà sâu lắng……

Hồi lâu mới nghe thấy thanh âm tinh tế của Hoắc Mẫn Lăng truyền đến.
“Cái kia……”

“Ân?”

“Đừng quên năm quyển sách tham khảo……”

“─_─|||…… Yên tâm, sẽ không quên ……”

“Biển a ── bãi cát a…… Thật sự là mê người a……” Dựa ở bên cạnh chiếc xe thể thao đời mới, Hàn Kì thoải mái đứng đón gió biển, vừa nói chuyện vừa nhìn tuấn nam mỹ nữ đang tới lui trên bờ cát.

Gió biển mát mẻ thổi làn tóc óng ánh vàng của hắn, đồng dạng là một cái áo sơ mi du lịch quần sọoc, thân hình kiện mỹ bởi vì thái dương sắp sửa hạ xuống mà chiếu lên một tầng vàng óng ánh, hơn nữa khóe miệng giương lên tươi cười mê người, hắn tựa như một nam tử toàn thân dát vàng tỏa ra dụ hoặc chói mắt……

“Thiếu gia, tôi đi gửi xe.” người hầu đi theo đến cung kính cúi người, sau khi được Hàn Kì cho phép lập tức thuần thục sải bước lên chiếc xe thể thao hoa mắt rời đi.

Hành lý trong xe cũng đã được người phục vụ từ bãi biển cầm lấy, vừa được thoải mái tự tại, Hàn Kì cũng không muốn lãng phí thời gian, lập tức bắt đầu vạch ra kế hoạch ‘Bãi biển săn diễm’ mấy ngày nay……“Nga, ngươi không đem tình nhân đến?” Vừa đi tới, Phương Vu Hi nhìn thấy Hàn Kì vẻ mặt trầm tư, thản nhiên hỏi.

Trong lòng kỳ thật đã sớm biết đáp án.

“No……” Nhìn về phía Phương Vu Hi đang đi tới, khóe miệng Hàn Kì nhẹ nhàng gợn lên một cái tươi cười ái muội, cánh môi khẽ mở, phun ra một câu mang âm điệu từ từ mê hoặc mà lại khàn khàn,“Mấy ngày nay, cái ta cần là ‘for one night ’[ tình một đêm ]……”

Đáp án nằm trong dự kiến, Phương Vu Hi đối với tính nết người này sớm tập mãi thành thói quen.

Bất quá không thể không thừa nhận là, chính hắn ở phương diện này cũng cùng Hàn Kì không có gì khác biệt, bất quá chỉ là trình độ thấp hơn một chút mà thôi.

Nhưng là, mấy ngày nghỉ này hắn lại hoàn hoàn toàn không có tâm tư đó.

Tâm tư của hắn ở đâu? Lại là cái gì……

Phượng nhãn khẽ chuyển, nhẹ nhàng nhìn về bóng dáng còn đang ngơ ngác nhìn biển lớn phía sau, trong lòng có một đáp án làm cho hắn không thể không giật mình……

Sao lại như vậy……

Vì cái gì tâm tư hắn lại hỗn loạn như vậy……

‘Ta cự tuyệt’──

Ba chữ thản nhiên dường như đã khuấy động sự kiêu ngạo trên gương mặt giả hiệu từ lâu hắn xây dựng……

Chương 15

Khách sạn cao cấp trước bãi biển có hình dạng sò biển màu trắng uốn lượn chiếm cứ một vùng rộng lớn..

Một tầng một tầng chồng xếp lên nhau, ở mặt ngoài màu trắng kia khảm vào một lớp đèn lớn giống như trân châu, ban ngày, dưới ánh mặt trời chiếu rọi lóe ra chói mắt, ban đêm, phát ra bạch quang thản nhiên lại phi thường ái muội……

“Xin chào, đây là chìa khóa phòng ngài, chúc ngài ngoạn vui vẻ!” Đồng dạng quầy tiếp tân cũng làm thành hình sò biển. Tiếp tân mặt mang mỉm cười lấy xuống chìa khóa vắt trên vách tường, đưa tới trước mặt Hoắc Mẫn Lăng.

Chìa khóa màu vàng chế tác tinh xảo, mặt sau lẫn trước rất khác biệt còn treo một chuỗi vật phẩm trang sức công nghệ sò biển, nhìn qua rất có phong thái của địa phương.

Phía trên chìa khóa rõ ràng khắc ba dãy số màu trắng ──‘403’.

Hoắc Mẫn Lăng thế nhưng không cầm lấy, chính là ngơ ngác nhấc nhấc đại thấu kính, nhìn chăm chú xuyến chìa khóa nhìn rất đẹp kia, không biết là đang suy nghĩ cái gì, hay là nói lại không biết thất thần đến cái gì đi.

Hai tay thoải mái xách hành lý vì vội vàng đi mà không mang cái gì, vẻ mặt kia thật giống như đứa nhỏ mới sinh ra, tràn ngập mê mang cùng khó hiểu.

Bất quá suy nghĩ bình thường của Hoắc Mẫn Lăng đều khác với thường nhân,= =b cho nên vẫn là chậm một chút hãy đưa ra kết luận thì tốt hơn.

“Sa……” Một bàn tay trắng nõn mà rắn chắc bỗng nhiên từ trước mặt mình cầm đi cái chìa khóa, chậm rãi quay đầu, trên đại thấu kính ánh lên hình ảnh khuôn mặt xinh đẹp mà lạnh nhạt của Phương Vu Hi.

“Đi thôi.” Nhẹ nhàng hai chữ, Phương Vu Hi đã xoay người hai tay xách hai cái túi, chậm rãi bước đi.

Đi được vài bước, chỉ thấy hắn đối với một phục vụ nói cái gì đó, trong chốc lát phục vụ  kia liền chạy lại đây đoạt lấy hành lý của Hoắc Mẫn Lăng, lễ phép hướng hắn khom người chào,“xin Ngài theo ta đến.”

Nhưng mà Hoắc Mẫn Lăng vẫn là ngơ ngác không hề động, trên đại thấu kính vẫn một mảnh bình tĩnh như nước, hơi thở kia thậm chí làm cho người ta hoài nghi hắn là không phải đang ngủ đứng đó chứ ……

Bất quá, dựa theo tính cách của hắn, ngươi hẳn là hoài nghi hắn là không phải đang suy nghĩ tới đề mục gì mà thất thần đi,= =b trên thực tế…… Dường như quả thật là như thế này……

Dưới đây là suy tưởng hiện tại của Hoắc Mẫn Lăng ↓

Từ năm cái chìa khóa bất đồng xuất ra ba cái cho ba người bất đồng…… Tổng cộng có bao nhiêu cách lấy?

Từ năm cái chìa khóa chính là có ba cách chọn, như vậy chính là c53 [= =b tránh không khỏi hiệu quả của sách giáo khoa……]

Năm cái chìa khóa, mỗi người có năm loại lựa chọn, cho nên chính là c55……

Căn cứ vào nguyên lý tích phân, hẳn là c53xc55……

Cho nên cuối cùng kết quả là……

20……

Ngô…… Hẳn là như vậy……

Ai, đau……

Nhìn đến cái chìa khóa bỗng nhiên nổi lên đề mục toán học, ở trong đầu hoàn thành chìm sâu vào hiểu biết đề bộ, khi phục hồi tinh thần lại phát hiện bên má mình nổi lên đau xót, Hoắc Mẫn Lăng sửng sốt, thấu kính chợt lóe, nhìn thấy hai ngón tay đang niết (xoa/nắn) hai má của mình.

“Không cần luôn thất thần……” song chỉ (hai ngón tay) của Phương Vu Hi nhéo lên cái má nhỏ nhắn bạch hoạt, đôi mi dài thanh tú cau lại.

– -| trong lòng hắn chẳng lẽ thật sự đang nghĩ tới sách sao?

Thật không biết…… Hắn là sao vậy sống sót ……[= =b… Những lời này cũng……]

Thứ chán ngắt như vậy ở trong lòng hắn lại như bảo bối, thật sự là người kỳ quái……

“Ta có việc, không thể cùng ngươi cùng đi, cứ theo người phục vụ này, hắn sẽ dẫn ngươi đi. Tiểu phí ta đã thanh toán, cứ như vậy, có nghe hay không?” Nhìn đến phó thấu kính kia cuối cùng cũng thấy được mình, Phương Vu Hi thở hắt ra, bất đắc dĩ lắc đầu, buông ra ngón tay của mình. Dặn cho tới khi nào xong thì thôi, còn có chút lưu luyến vỗ nhẹ hai gò má đã muốn bị hắn nhéo tới đỏ bừng.

“Nga.” Nhẹ nhàng mà gật đầu, xem như đã hiểu biết, trên mặt mặc dù đau nhưng vừa nhìn thấy Phương Vu Hi sẽ nghĩ ngay đến năm bản sách tham khảo kia của mình, cứ như vậy mà suy tưởng, đau đớn trên mặt cũng không khỏi tan thành mây khói……

Thiệt hay giả? Đôi mi thanh tú nhíu nhíu, nghi hoặc quan sát gương mặt đang trưng ra một cách điềm tĩnh kia.

“Ngô, nhất định phải nhớ kỹ.” Lo lắng phân phó thêm lần nữa, Phương Vu Hi kéo qua người phục vụ nói thêm gì đó mới an tâm rời đi.

“Tiên sinh, xin theo ta đến đây đi.” Người phục vụ mỉm cười xách hành lý, tay hướng về phía cửa thang máy duỗi ra, dẫn đầu đi ở trước mặt Hoắc Mẫn Lăng.

Đi vào thang máy lạnh như băng, nhìn cửa sắt kia dường như rất nặng, Hoắc Mẫn Lăng bỗng nhiên nhớ tới một vấn đề……

Vừa rồi Phương Vu Hi cùng hắn nói cái gì?

= =b……

Dừng một chút, rồi mới lại nghĩ tới một cái vấn đề thật buồn bực……

Di? Vừa rồi người kia là Phương Vu Hi sao?…………

Hoàn hảo Phương Vu Hi trước đó có an bài tốt người phục vụ, nhớ tới lời căn dặn của Phương Vu Hi, người phục vụ vẫn là làm hết phận sự đem Hoắc Mẫn Lăng lĩnh đến phòng hắn.

“Tiên sinh, chúc ngài ngoạn vui vẻ.” Trước đó đã thu tiểu phí, nhìn ‘Hàng hóa’ đã an toàn đưa đến nơi, người phục vụ mỉm cười nói xong những từ trong chức nghiệp liền muốn vội vàng ly khai, đi được một nửa bỗng nhiên như là nghĩ tới cái gì, lại quay trở về.

“Tiên sinh, vừa rồi vị tiên sinh kia phân phó nói muốn đem thứ này đưa cho ngươi.” Dứt lời, người phục vụ từ trong lòng đem một quyển sách vừa rồi thu hồi đưa cho Hoắc Mẫn Lăng.

Đại thấu kính chợt lóe……

Bởi vì trên sách viết n chữ cái to ──‘ Sách tham khảo cao cấp giáo dục cả nước thi vào trường cao đẳng Kim Lộ’…..

Hắc hắc hắc……

Trên mặt bỗng nhiên nở một cái mỉm cười quỷ dị, hai mắt Hoắc Mẫn Lăng lòe lòe đem quyển sách kia nâng đến trước mắt, trên thấu kính phát ra lam quang sâu kín……

= =! Hảo, thật đáng sợ……

Người phục vụ đứng một bên nhất thời bị dọa, bỗng nhiên có một loại cảm giác mạng nhỏ nếu không bảo toàn sẽ tiêu đời, lập tức chạy nhanh như điên mà xông ra……

…………

Đêm đã bủa vây, vắng lặng rơi xuống càng lúc càng trầm, ánh sáng như từng vì sao điểm tỏa khuấy động tâm tư.

Nguyên bản bãi biển huyên náo cũng lập tức trở về tĩnh lặng, chỉ còn lại thanh âm của biển lớn nhẹ nhàng mà trấn an lòng người……

Phòng khiêu vũ trong Khách sạn sớm đã chật ních người, du khách đến từ ngũ hồ tứ hải tận tình vui chơi, đèn hoa nhiều màu hòa với nhạc cảm kịch liệt làm vơi đi một ngày mỏi mệt của hôm nay.

9:00

Trái ngược với náo nhiệt bên ngoài……

Tựa vào trên giường, Hoắc Mẫn Lăng sớm đã rửa mặt sạch sẽ,,đợi xem xong quyển sách trên tay rồi mới có thể ngủ.

Một loại sinh vật như Hoắc Mẫn Lăng cũng không dám ngỗ nghịch quá một lần.

Tựa hồ ấn định quy luật cuộc sống, rồi mới trở lại ấn định quy luật về số mệnh cuối cùng của mình.

Nhân sinh cứ như vậy mà kết thúc.

Không có một tia tiếc nuối, cứ như vậy bình tĩnh chấm dứt……
Nhưng là…… Hắn tình nguyện……

Cũng bất giác……

Cửa phòng bỗng nhiên bị người nhẹ nhàng mà mở ra, một đôi chân chậm rãi tiến vào.

Nhiệt khí bốc lên, bọt nước còn lưu lại trên làn da xinh đẹp, mái tóc mềm mại bị nước làm ướt dán trên cái cổ dài nhỏ, nửa thân trên loã lồ được thủy khí vẽ ra một hình dáng xinh đẹp động lòng người.

Phương Vu Hi nhìn người đang ngồi ở trên giường chuyên chú đọc sách,trên mặt được nước tẩy qua câu ra một chút thản nhiên tươi cười.

Vừa tẩy xong rồi tắm, hạ thân bao bọc bởi khăn tắm mà tới đây. Dù sao cũng gần, bất quá chỉ là khoảng cách từ cửa đối diện.

Chậm rãi ngồi xuống trên giường, nhìn nệm kia giống hệt phòng mình nhưng không biết vì cái gì, chính là cảm thấy sạch sẽ hơn rất nhiều.

Quả nhiên…… Hắn có sửa sang lại đi……

Sờ sờ sàng đan (đệm giường) đã được vệ sinh qua, Phương Vu Hi vừa lòng cười cười, trên gương mặt lãnh mĩ bên dưới đôi kính mắt viền vàng nhìn qua nhu hòa không ít, da thịt trắng nõn, cánh môi hồng diễm, hơi nước tỏa nhẹ, phượng nhãn tràn ngập sương mù tà mị ngồi ở bên người…… Tựa như hải yêu mới từ biển sâu ngoi lên, đẹp say lòng người.

Sạch sẽ…… Sạch sẽ…… Năm ngón tay ở trên giường sờ soạng thông suốt, Phương Vu Hi xoay người, toàn bộ thân thể cao gầy lập tức nằm thẳng ở trên giường.

Bởi vì có điểm khiết phích (ưa sạch sẽ)  nên luôn cảm thấy giường khách sạn không quá sạch sẽ, suy nghĩ xong quyết định đến chỗ Hoắc Mẫn Lăng xem thử, không nghĩ tới con mọt sách này cư nhiên có sửa sang lại, bộ dáng thoạt nhìn sạch sẽ làm cho hắn cảm thấy rất là thoải mái……

Trên giường còn có một loại hương vị tươi mát trước kia từng ngửi qua ……

Phượng nhãn khẽ giương, cánh tay rắn chắc kéo qua thân thể đang bị chăn bao lấy, tay kia thì ở bên trong lôi kéo, đem khăn tắm duy nhất trên người lột ra.

“Mẫn Lăng, thật có lỗi, đêm nay cùng ngươi ngủ được không?” Để tay khoác trên vai, Phương Vu Hi mềm nhẹ hỏi.

Người đọc sách rất chuyên chú, còn chưa phát hiện người tựa vào người hắn chính là đại ‘Giống đực sinh vật’……

“Mẫn Lăng?” hai má kia còn bắn ra tia ửng hồng, Phương Vu Hi mặt nhăn mày nhíu, ngươi cũng không phải là đọc sách đến quá khoa trương đi……

Vẫn như cũ vẫn là không có phản ứng……= =b……

Ta nhẫn……

Phương Vu Hi nhắm mắt lại, nhu nhu huyệt thái dương có điểm phát đau, đưa tay đem khuôn mặt nhỏ nhắn kia cứng rắn quay lại đây.

“Hoắc Mẫn Lăng! Ta đêm nay muốn ngủ ở nơi này của ngươi!”

Ngữ khí thoáng lớn thêm chút, nếu không thật sự là sợ con mọt sách này căn bản là không có nghe đến.

“A…… Nga……” Tuy rằng không biết trong phòng sao lại xuất hiện một cái giống đực sinh vật, nhưng Hoắc Mẫn Lăng nóng lòng xem xong vài tờ cuối cùng cũng lười suy nghĩ nhiều, ứng phó xong hai tiếng liền đem mặt mình từ trong tay Phương Vu Hi tránh ra, tiếp tục vùi vào trong biển đề……

= =b…… Thật sự là…… Ai…… Rốt cuộc là sách gì có thể mê hoặc ngươi như thế nha? Phương Vu Hi thật sự là bất đắc dĩ, đôi mi thanh tú nhíu lại, tựa vào bên người Hoắc Mẫn Lăng hướng tới cái thứ sách có gì tốt kia nhìn ại.

Mặt trên bất quá trừ bỏ một vài công thức phức tạp thì còn lại chỉ là vô vị, rốt cuộc là làm sao hay đâu?

Khó hiểu trật nghiêng đầu, Phương Vu Hi tuy rằng thành tích học tập cũng rất tốt, nhưng hắn chẳng thích đọc sách nhiều như vậy……

Bất quá, này thật là chỗ đặc biệt của ngươi đi……

Khóe miệng hiểu rõ liền giương một cái tươi cười, Phương Vu Hi đơn giản cũng áp sát qua, nhìn đề mục trên sách chậm rãi trở nên suy tư.

9:10 phút……

Lật xong trang sách cuối cùng, Hoắc Mẫn Lăng vừa lòng hít vào một hơi, nhấc nhấc cái đại thấu kính chuẩn bị ngủ. Bỗng nhiên phát hiện Phương Vu Hi thân thể trần trụi tựa vào bên cạnh ……

Nâng nâng đại thấu kính, Hoắc Mẫn Lăng nhìn cái mặt đang trương ra nhiều ý cười kia, lặng yên, gằn từng tiếng hộc ra một câu làm cho Phương Vu Hi buồn bực một đêm ……

“Ngươi sao lại ở trong này?”

= =b……

Phương Vu Hi nhìn gương mặt trưng ra vẻ hoàn toàn không ấn tượng kia, chỉ đành phải hờn dỗi nằm xuống xoay lưng ngủ……

Tuy rằng vẫn là không hiểu được, nhưng buồn ngủ đã muốn đánh úp lại, sinh vật đúng giờ không chấp nhận được hắn nghĩ nhiều thêm làm gì, Hoắc Mẫn Lăng liền mang cái mắt kính to nằm ở bên người Phương Vu Hi trầm trầm ngủ……

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau