TẨM THẤT MỸ LANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tẩm thất mỹ lang - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

LM học viện là trường học tư nhân lớn nhất thuộc A Thị, tổng cộng chia làm quốc trung, trung học và đại học. Tức LM tư nhân quốc trung, LM tư nhân trung học và LM đại học.

Bởi vì LM đại học trên quốc tế cũng có ảnh hưởng khá cao nên đương nhiên trở thành giấc mộng của rất nhiều học sinh.

Mà phần đông ở LM trung học học lên là cao nhất, thế là,LM trung học nghiễm nhiên lại trở thành bàn đạp hướng đến thành công.

Bất quá bất đồng là ở LM trung học chia làm nam giáo cùng nữ giáo, thẳng đến lên đại học mới là nam nữ hợp giáo. (chia ra nam nữ học riêng nga)

LM nam học viện cùng LM nữ học viện cùng được xếp vào ‘Song Hùng’ trong trường đại học, mà thực ra bọn họ cũng bởi vì đồn đãi mà danh khí dũ đại (vượt trội) càng ngày càng nhiều. Đặc biệt là LM nam học viện, bởi vì đồng học (bạn cùng lớp) đều là thuần một sắc nam sinh cho nên nghe đồn rằng những người trong học viện có khuynh hướng ‘cửu thành’ đồng tính luyến ái.

Cửu thành? Cửu thành…… ý tứ hàm xúc chính là trong mười cá nhân thì có chín người là thích đồng tính.

Thật sự có nhiều như vậy sao?

Hoắc Mẫn Lăng không biết điều đó, hắn chỉ biết là học tập thật tốt, đọc sách thật giỏi rồi sau đó tìm một công việc tốt trở về phụng dưỡng gia gia là được. Nâng nâng viền kính dày cộm như đít chai, Hoắc Mẫn Lăng cúi thấp đầu một bên cắn bánh bao, một bên hết sức chăm chú đọc sách giáo khoa vừa được phát xuống.

“Ai, nghe nói học sinh mới tới có gương mặt rất được nga……” giữa thanh âm nhao nhao ồn ào trong phòng học ngẫu nhiên truyền đến tiếng nói khe khẽ.

“Úc úc, có phải là học sinh mới sắp nhập học vào đầu xuân này……”

“Này, không phải a, người kia của ngươi đâu?”

“Dù sao cũng đều là vui đùa thôi, ngẫu nhiên cũng muốn thay khẩu vị một chút.”

“Hắn không quấy rầy ngươi?”

“Hừ, hắn đã sớm coi trọng người khác, tên gia khỏa kia……”

“Ha ha ha…… Nguyên lai là ngươi bị quăng nha?”

“Được rồi, đừng nói chuyện này nữa, đến bàn một chút kế hoạch dưỡng tình nhân mới không phải rất tốt sao?”

Vài nam sinh lưu manh vây quanh thành một đoàn, nhìn qua trên mặt đều mang vẻ tươi cười làm người ta sinh ghét, bất quá, vẫn là có một nam sinh cao ráo đang hướng bên kia nhìn lại. Trong ánh mắt thật to thần sắc biểu lộ đều là ái mộ cùng sùng luyến.

Hoắc Mẫn Lăng vẫn như cũ cắm cúi đọc sách, một ngụm một ngụm chậm rãi cắn bánh bao.

Không có dung mạo xuất chúng, không có tài nghệ đặc biệt, thoạt nhìn dáng người gầy yếu thu mình lại ngồi ở trong một góc nhỏ, một phần là bởi vì mắt cận thị gần ngàn độ mà kính mắt tựa như cái bình rượu trên mặt, hơn nữa tính cách đối với ngoại sự lại thờ ơ, người như vậy liền tự nhiên mà dễ dàng bị quên đi ở một góc. Bất quá, Hoắc Mẫn Lăng cũng thực hưởng thụ không gian thanh tĩnh như vậy. Không ai đến quấy rầy thật rất thoải mái, không cần phiền lòng bởi chuyện gì, cứ chuyên tâm học tập, học tập, lại học tập…… Rồi mới lên đại học, rồi mới tốt nghiệp, rồi mới tìm một công việc tốt.

Hoắc Mẫn Lăng nghĩ như vậy, nhân sinh của hắn tựa hồ thực đơn điệu, cứ như vậy, nhất thành bất biến (đã hình thành rồi thì sẽ giữ nguyên không thay đổi–> Thói quen)bắt đầu rồi lại chấm dứt.
Đó là bởi vì, hắn lười, hắn thật sự rất lười, lười đi quan tâm chuyện của những người xung quanh mình, lười nói chuyện, thậm chí là lười dùng cảm xúc.

Xem ra, duy nhất có thể làm cho hắn chịu khó si mê, đại khái chính là học tập.

Thật sự là kỳ quái, người này thế nhưng đối với học tập lại thích như vậy? [= =b, ta lại chán ghét học tập]….

Này cũng là chỗ độc đáo của hắn đi.

“Mẫn Lăng, ngươi lại đang đọc sách a.” thanh âm sang sảng vang lên, một bóng dáng cao lớn ngồi xuống bên cạnh Hoắc Mẫn Lăng.

“Ân.” kính mắt thật dày nâng cũng không thèm nâng, Hoắc Mẫn Lăng vẫn một mực yên lặng mặc cho bóng dáng trước mắt tự hỏi, dù sao hắn cũng biết người tới là ai.

Lưu Viễn Phi là người bạn duy nhất của hắn, không, hẳn là người duy nhất nói chuyện cùng hắn,= =b, không, dường như y là người duy nhất đối với hắn tử triền lạn đánh(quấn quanh đeo bám).

Sau đó cuốn lấy một thời gian dài, Hoắc Mẫn Lăng đã đem y xếp vào một loại bạn bè.

Bãn, một người là được rồi, người tử triền lạn đánh tốt nhất cũng chỉ nên có một.

“Hy vọng lúc này còn có thể cùng ở một phòng nga.” Lưu Viễn Phi hưng trí bừng bừng hướng Hoắc Mẫn Lăng nói, trên mặt luôn mang tươi cười tựa như ánh mặt trời cho dù Hoắc Mẫn Lăng vẫn là không nhìn hắn.

Nói đến cũng kỳ quái,LM học viện tuy rằng rất nhiều tiền nhưng phòng ở cũng phải dùng chung.

Nghe nói là do cổ đông học viện yêu cầu, nguyên nhân là muốn những học sinh trải qua một cuộc sống bình thường để rèn luyện năng lực cùng ý chí, thuận tiện cũng có thể thăng tiến cảm tình với nhau.Nhờ phúc của bọn họ mà cảm tình mỗi người đều thăng đến lên trên giường.

Đến trường năm nay, Hoắc Mẫn Lăng cùng Lưu Viễn Phi chính là chung một phòng, bởi vì quy định mỗi phòng có hai người cho nên một năm kia bọn họ là ở chung một phòng, này cũng là tiện nghi cho Hoắc Mẫn Lăng, thật sự là nên cảm tạ Thượng Đế nha.

“Ân.” Lại không bận tâm mà lên tiếng, Hoắc Mẫn Lăng dùng đầu ngón tay ấn lên một đề mục trên sách, mặt nhăn mày nhíu tập trung tinh thần tự đặt nghi vấn.

Nhìn bộ dáng Hoắc Mẫn Lăng chuyên chú như vậy, Lưu Viễn Phi cũng thức thời đình chỉ câu hỏi, quay đầu cùng đồng học khác hàn huyên.

Kỳ thật người thích thanh tĩnhnhư Hoắc Mẫn Lăng sợ nhất chính là phiền toái, trình độ sợ hãi đó tựa như nữ sinh sợ mập vậy.

1. Tuyệt đối không cần tự chuốc phiền toái lên người.

2. Tuyệt đối không đến những nơi dễ dàng xảy ra phiền toái mà đi dạo.

3. Có thể không chuốc phiền toái thì sẽ không chuốc phiền toái, thà rằng hy sinh lợi ích bản thân.

4. Đối với nhân vật phiền toái thì tốt nhất là ‘kính nhi viễn chi’. (cần lánh xa)

5. Cho dù có phiền toái lên người…… Không, hắn tuyệt đối không cho phép có phiền toái phát sinh trên người mình!

Đó chính là ‘năm nguyên tắc lớn Hoắc mẫn lăng tự bảo vệ mình’, hắn đối với phiền toái quả thực thống hận cùng chán ghét đến gần như lên tới cục bộ tâm thần chỉ có thể cảm giác được mà không thể diễn đạt được, bản thân tác giả đã không thể dùng văn chương bình thường mà hình dung. [[dân chúng]: Nói ngươi không có trình độ quả không sai…[Mỗ nữ]: = =b…..]

Bất quá, Thượng Đế thúc thúc có nói rằng ──

Phiền toái không nhất định là tự tìm, nó đặc biệt thích tự sinh tự phát, thường thường đều là tự đưa tới cửa ……

[[Thượng đế]]: = =b:Ngươi cái tên tác giả chết tiệt, ta tố cáo ngươi vu hãm…….Ta lúc nào có nói qua

Hơn nữa, Thượng Đế thúc thúc còn nói ──

Hoắc Mẫn Lăng! Ta sẽ không cho ngươi cao hứng quá sớm!

[[Thượng đế]]: Câu này ta dường như có nói qua…….[Hoắc]: = =b..

_________________

Chương 2

“Xảy ra chuyện gì? Xảy ra chuyện gì? Đang nhìn cái gì nha?” Một đám nam sinh nhốn nháo xếp đầy trước cửa văn phòng, nhướng thân xoay đầu tò mò nhìn xung quanh nói.

“Ai nha, là hai hội trưởng đứng đầu hội học sinh nha.” Trong đám người chật chội không biết là ai nhỏ giọng một câu, lại bị mọi người đi ngang qua nghe thấy dừng lại, vừa rồi một đống người đảo mắt đã thành bộ ba, bộ bốn……

“Năm học mới sắp bắt đầu, ân…… Không nghĩ tới học sinh mới so với năm rồi lại nhiều hơn, những phòng ngủ cả trên đại học cũng đều đã chật cứng người, những phòng mới thì vẫn còn đang xây dựng…… Cho nên, trường học đã nghĩ cách đem phòng ngủ chia nhỏ ra… Đợi cho phòng ở mới xây dựng xong thì lại đem nhóm tân sinh trở lại, như vậy về vấn đề phân phối, các ngươi có đề nghị gì không?” Giáo vụ chủ nhiệm ngồi bắt chéo chân, trên gương mặt hòa ái béo phì lại mang biểu tình nghiêm túc, nhịp nhịp chiếc bút máy trên đầu gối không biết trong đầu đang suy nghĩ phải viết cái gì.

“Tân sinh còn lại dư bao nhiêu?” Khẽ tựa vào ghế trên, nghiễm nhiên mang một bộ dáng tổng giám đốc tập đoàn, Phương Vu Hi hai tay khoát lên hai bên thành ghế, chân bắt chéo.

“Ân, không nhiều lắm, năm mươi người.” Giáo vụ chủ nhiệm cúi đầu nhìn vào văn bản liếc mắt một cái, thoáng xê dịch cái mông thay đổi tư thế.

“Nếu như vậy chỉ cần hợp túc lại thôi (gom chung lại ở=]]), đại khái mỗi phòng sẽ xếp chung ba người, chia ra cho năm mươi cá nhân thì có thể từ một phòng trống có được hai mươi lăm phòng ngủ, cho tân sinh ở ba người một phòng đi.” Hàn Kì cầm bút trong tay gõ gõ xuống văn kiện, đơn giản nói.

“Ân, được rồi, nếu các ngươi đã nói như vậy. Như vậy đối với việc phân chia người lần này phải cần các ngươi làm một chút ……” Giáo vụ chủ nhiệm vừa lòng cười cười, buông chân xuống, đáp án cuối cùng thật làm hắn hài lòng.

“Ân, cái kia.. chủ nhiệm……” Phương Vu Hi đẩy đẩy viền vàng kính mắt trên mũi, tựa hồ là muốn nói ra suy nghĩ của mình, ẩn dưới hàng lông mi cong dài là một đôi mắt xinh đẹp, trên mặt không có một tia biểu tình lại không hề đánh mất vẻ hào hoa phong nhã mà lại ôn nhu mê người.

“Sao vậy, còn có chuyện gì sao?” Giáo vụ chủ nhiệm nghi hoặc nhìn qua.

“Ta muốn xin một phòng.” Phương Vu Hi thản nhiên nói, lời vừa phun ra làm cho giáo vụ chủ nhiệm hơi có chút giật mình.

“Úc, chủ nhiệm, còn có ta.” Một Phương Vu Hi là đủ rồi, thế nhưng ngay cả Hàn Kì cũng đưa ra thỉnh cầu, nhìn hai khuôn mặt hé ra diện mạo nhu lãnh (vừa ôn nhu vừa lạnh lùng) xinh đẹp lại phóng đãng, thái độ đều kiên quyết như nhau, hai tên tiểu tử này thực làm cho giáo vụ chủ nhiệm không khỏi có chút lo lắng, chẳng lẽ…… Có phải trong một phòng đã ra chuyện gì hay không?

“Không phải là ở chung phòng không tốt, chính là có vài nguyên nhân cá nhân thôi.” cứ như nhìn thấu suy nghĩ của giáo vụ chủ nhiệm, Phương Vu Hi lập tức lên tiếng xóa tan băn khoăn của hắn.

“Kia……” Giáo vụ chủ nhiệm ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Hàn Kì.

“Ta cùng hắn.” Bĩu môi, Hàn Kì hướng giáo vụ phủi tay, xem như cùng một bộ dáng với Phương Vu Hi.

“Này……”

“Cứ quyết định như vậy  ……” Không đợi giáo vụ chủ nhiệm đem nghi ngờ của mình giải quyết xong, Phương Vu Hi cũng đã giúp hắn đưa ra quyết định.

Ai, hai cái thiếu gia này…… Giáo vụ chủ nhiệm trong lòng ai oán nhưng trên mặt vẫn là  nổi lên tươi cười bất đắc dĩ nói:“Ngươi là hội trưởng học sinh, đã nói như vậy thì cứ như vậy đi. Bất quá một phòng ngủ ba người, các ngươi đã tìm được bạn cùng phòng chưa?”

Giáo vụ chủ nhiệm cũng không nghĩ tới một câu của mình đã khiến cho hai người đồng thời nhíu mày.

Bạn cùng phòng?

Chính là bởi vì bạn cùng phòng có vấn đề nên bọn họ mới chuyển đi ……

Hai người không tiếng động ngầm oán giận, tuy rằng trên mặt không có biểu hiện nhưng chủ nhiệm cũng biết điều a, nhìn hai đại nhân vật chậm rãi trầm hạ sắc mặt, trong lòng hắn đại khái cũng có thể hiểu được nguyên nhân trọng yếu khiến hai người muốn chuyển ra.

Ngô…… Xem ra là một bộ dáng khó giải quyết …… Ha ha……
Trong lòng không biết vì cái gì lại có điểm vui sướng khi người gặp họa, vì sợ chính mình vô ý bật cười mà phạm phải họa sát thân, giáo vụ chủ nhiệm cố gắng co rút lại mớ thịt béo trên mặt, đem cặp má đầy mỡ buộc chặt lại.

Đúng lúc này, một bóng người gầy yếu ngàn tâm vạn khổ đột phá thật mạnh phòng tuyến đầy người bên ngoài, loạng choạng đi đến.

Trước hết sửa sang lại quần áo trên người bởi vì mạnh mẽ tiến vào mà lộn xộn, sau đó bóng dáng kia mới chậm rãi đi tới.

“Chủ nhiệm, ta tới nhận sách tham khảo.” Hoắc Mẫn Lăng bình thản nói, kính mắt nặng nề áp lên mũi hắn, cơ hồ muốn che hết nửa khuôn mặt.

“Úc, cái kia…… Ách…… Được.” Vốn là muốn kêu tên đối phương ra, ai ngờ sau một lúc lâu ngón tay béo tốt vẫn cứ nhấc nhấc kính mắt trên mặt, trong miệng ấp úng nửa ngày cũng không nhớ được học sinh này kêu tên gì.

Trên mặt hổ thẹn đỏ lên, vì che giấu luống cuống của mình nên giáo vụ chủ nhiệm vội vàng xoay người sang chỗ khác tìm thứ hắn đã phó thác.

Hoắc Mẫn Lăng thẳng tắp đứng ở một bên, rất kiên nhẫn chờ.

Thật sự là rất kỳ quái, đối với những chuyện có liên quan tới sách tham khảo thì lòng kiên nhẫn cùng tham muốn giữ lấy của hắn thật là đại kinh người.

Thời gian cứ như vậy một phần một giây trôi qua, thân mình Hoắc Mẫn Lăng vẫn bất động như trước, ánh mắt chưa bao giờ từ trên tay giáo vụ chủ nhiệm mà rời đi.

“Nga, tìm được rồi, tìm được rồi.” Cuối cùng cũng tìm thấy cuốn sách tham khảo làm hắn suýt chết, giáo vụ chủ nhiệm thu khẩu khí, xoa xoa mồ hôi trên trán bởi vì khẩn trương mà chảy ra, ngượng ngùng cười cười xoay người đem sách tham khảo đưa cho Hoắc Mẫn Lăng đã đợi từ lâu.

Hai tay tiếp nhận quyển sách tham khảo thật dày, khóe miệng Hoắc Mẫn Lăng cong lên một chút tươi cười nho nhỏ nho nhỏ cơ hồ phát hiện không ra là hắn đang vui sướng.

Cũng trong nháy mắt khi hắn đưa tay tiếp nhận, một bàn tay nào đó dùng hết sức phóng tới chế trụ cổ tay hắn, ngay tại giây tiếp theo, hắn ngã vào một cái ôm ấp rộng lớn mà cứng rắn.

Mọi người ở đây đều lắp bắp kinh hãi.Trừ bỏ cái người đang nảy lên âm mưu hãm hại tiểu thụ. (Su: tác giả =]])

Phương Vu Hi hạ thấp đầu, đôi mắt xinh đẹp xuyên thấu qua một mảnh thấu kính mỏng manh, tinh tế đánh giá người bị hắn một phen kéo vào trong lòng này.

Bình thường, không có gì đặc biệt.

Chôn ở trong lòng thì phản ứng đầu tiên cũng chỉ là bất động như vậy thôi.

Bất quá, y cư nhiên không có phát ra tiếng kêu sợ hãi hay thét chói tai…… hoặc là…… giãy dụa?

Đúng, đây là chỗ hắn cảm thấy kỳ quái nhất.

Người này thế nhưng lại có một bộ dáng thật lạnh lùng.

Phương Vu Hi nhíu mày, bên khóe miệng không tự giác gợi lên một cái tươi cười thú vị.

“Hoắc…… Mẫn…… Lăng……” Khẽ đẩy người ra nhìn huy hiệu trường trước ngực, gằn từng tiếng đọc ra ba cái văn tự trên mặt.

Ý cười trên đôi môi trơn sáng tỏ ra càng đậm, vừa lòng cười cười, Phương Vu Hi buông cánh tay đang kiềm lấy cái eo nhỏ kia, biểu tình trên mặt đầy ý vị thâm trường.

“Chính là ngươi.”

Lời nói kỳ quái cùng với bóng dáng Hoắc Mẫn Lăng biến mất ở ngoài cửa cuối cùng cũng đánh tỉnh mọi người vẫn còn đang trầm mình trong kinh ngạc.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?” kẻ này luôn thường dùng lời nói bất chính để giết người, Hàn Kì nhướng mắt, vẻ mặt cực độ khó hiểu.

“Ta cái gì cũng không làm……”

“Ân?” Ta có tàn phế mới tin ……= =b, đừng nghĩ lừa được ta……

“Tin hay không tùy ngươi……”

Nhún nhún vai, không nhìn tới Hàn Kì khó chịu, Phương Vu Hi cúi đầu, bút trên giấy một nét một nét được viết xuống.

──────ký túc xá phòng 3P

Hoắc, Hàn, Phương

>>Hết chương 2<<

Chương 3

Edit: [Su]

“Tốt lắm, bố trí theo danh sách này, phải  nhanh một chút.” Phương Vu Hi tựa bên cạnh bàn, đưa văn kiện trên tay cho phó hội trưởng, trên mặt vẫn không có một tia biểu tình ôn nhu.

“Được.” Phó hội trưởng tiếp nhận văn kiện liền vội vàng ly khai tổng bộ văn phòng. Đương nhiên, lời của hội trưởng nhất định phải nghe theo lệnh mà đi làm, nếu không kết cục cũng không có gì tốt……

Nhìn phó hội trưởng rời đi, cánh môi mỏng manh xinh đẹp nhẹ thở ra khẩu khí, Phương Vu Hi tháo xuống kính mắt viền vàng, nhu nhu khóe mắt phát đau.

Thật sự là đã sớm hình thành thói quen, cứ mang trói buộc như vậy……

Quay đầu nhìn những cây xanh ngoài cửa sổ, từng phiến lá lớn tươi tốt xanh biếc trên thân cây, dưới ánh mặt trời tỏa ra một nửa xanh một nửa vàng óng ánh khiến người chói mắt……

Ngẫu nhiên xuất hiện một đôi chim bay lại đậu trên cây, ríu ra ríu rít nhảy trên đầu cành, vô tư vô lo mà kêu to.

Các ngươi là thực vui vẻ a?

Xuất thần nhìn lưỡng đạo bóng đen vui vầy, trong ngực Phương Vu Hi bỗng nhiên giống như bị cái gì đó bao vây lại, ép chặt đến khó chịu.

Khó chịu khiến hắn muốn té xuống đất, nhắm mắt lại, thở từng ngụm từng ngụm, dùng sức thở gấp, dùng sức thở.

Thở ra hết những buồn khổ, chán ghét, cùng áp lực đọng lại không biết bao nhiêu năm……

Bất quá vẫn không được, bởi vì nơi này là trường học, nơi này là văn phòng hội học sinh

Hắn phải khôn khéo duy trì một hình tượng hội trưởng thông minh vĩ đại.

Hết thảy những điều này đều là vì gia tộc, vì phụ thân hắn sao?……

A……

Trong lòng cười khổ một tiếng, ảm đạm đem đầu quay lại, nhìn nhìn cặp kính viền vàng trong tay kia giống như một công cụ giả tạo cho khuôn mặt, Phương Vu Hi hít vào một hơi thật sâu, chậm rãi lại đem nó đặt lên mắt, trong nháy mắt, khuôn mặt mỏi mệt kia lại hồi phục vẻ mặt bình thản tựa hồ vĩnh viễn cũng sẽ không mệt mỏi, sẽ không kích động.

Khi xoay người thì dường như tay chạm phải cái gì liền quay đầu lại, phát hiện ra là bản ghi chép của mình, nguyên bản đang mở ra lại bị gió làm bay vài tờ,  trên mặt giấy trắng noãn mà tinh tế viết ngắn gọn vài chữ–

Ký túc xá phòng 3P

Hoắc, Hàn, Phương

A, đúng rồi, hắn thiếu chút nữa đã quên…… nhớ lại chuyện ngày đó, Phương Vu Hi điểm điểm lên trán của mình, tựa hồ như mình đã phạm phải sai lầm mà tự trách.

“Như vậy, nếu như làm bạn cùng phòng, có phải hay không nên gặp mặt trước một chút?……” Đem bút đặt bên môi, Phương Vu Hi có chút đăm chiêu nhẹ nhàng vươn lên khóe miệng, gương mặt trong trí nhớ mang cặp mắt kính to lại lạnh lùng làm hắn không khỏi có nhiều điểm hưng phấn.

Buông bút ra, cầm lấy tai nghe điện thoại trên bàn, đầu ngón tay thon dài ở trên bàn phím ấn vài cái rồi mới đem ống nghe đặt bên tai, Phương Vu Hi vừa nhìn đồng hồ trên tường, vừa bắt đầu kiên nhẫn chờ đợi đầu kia đáp lại.

Tựa hồ đã sớm dự đoán được đối phương không sớm nghe máy, Phương Vu Hi rõ ràng cầm lấy chén trà chiều ở một bên vừa mới châm, nhàn nhã cùng đối phương so tính kiên nhẫn.

Quả nhiên, sau một lúc điện thoại vang đến không biết bao nhiêu thanh âm mới nghe được bên tai truyền đến một tiếng vang máy móc rất nhỏ, tiếp theo là một giọng nam vì không kiên nhẫn mà lửa giận nổ lên tận trời.

「Họ Phương ngươi tốt nhất có một lý do chính đáng cho ta, đừng cho là ta không dám đánh ngươi!」
Xem ra cơn tức thật sự là rất lớn a……

Đem microphone cách xa tai mình, Phương Vu Hi không nhanh không vội mà nhấm nháp trà, chờ đợi nhiệt độ hạ bớt.

Nghe thấy thanh âm bên kia tựa hồ đã muốn nhỏ đi, hắn mới mỉm cười cầm lại gần bên tai, xuyên thấu qua một cái dây điện nghe thấy đầu bên kia yên tĩnh, lại dường như thường thường truyền đến một loại rên rỉ dồn dập làm người ta mất hồn……

Trên mặt Phương Vu Hi hiện ra một loại biểu tình thấu hiểu mà tươi cười ái muội.

“Nga…… Dường như là đang quấy rầy a……”

「Câm miệng! Có chuyện gì thì nói mau!」khẩu khí hận đến nghiến răng, giọng nam dường như đã muốn đạt tới cực hạn không kiên nhẫn.

Quả thật, một bên làm cái loại chuyện này còn phải một bên nghe điện thoại, đối với một người mà nói thật là có điểm khó khăn.

Cho nên Phương Vu Hi quyết định vẫn là nói ngắn gọn, miễn cho quấy rầy ‘Tính’ trí hai vị này, hắn không đảm đương nổi đâu……

“Tóm lại, sau khi ngươi xong việc đi ra chỗ tổng sự kí túc xá chờ ta, cứ như vậy đi, tạm biệt.”

「Uy……」

“Ba.”

Bỏ lại một câu nói đơn giản cũng không quản bên kia có kháng nghị cùng bất mãn gì, Phương Vu Hi liền cắt đứt điện thoại. Đương nhiên, hắn thật là phi thường hảo tâm vì bọn họ mà tranh thủ thời gian a……

Như vậy, sau hai mươi phút lại khởi hành.

Nhìn nhìn đồng hồ trên tường, Phương Vu Hi ngồi xuống một bên nhàn nhã uống trà chiều một bên chờ hai mươi phút đi qua.

“Này! Phương Vu Hi!”Một tiếng gầm lên, nhưng bên kia sớm đã cúp máy, nghe thấy thanh âm manh động từ bên tai truyền đến, Hàn Kì cố gắng nhẫn nhịn gân xanh trên đầu sắp tuôn ra, trên mặt tuấn mỹ hòa trộn hai màu xanh lẫn đen cực độ đáng sợ.

Mỗi lần đều là như vậy! Hắn thực hoài nghi họ Phương này là không phải cố ý tìm hắn? Cho dù phụ thân mình và phụ thân họ Phương là bạn tốt cũng không có nghĩa là hắn đối với họ Phương này sẽ khách khí!

Đáng giận!

“Hàn…… Hàn hội trưởng…… mông ta muốn……” nam hài còn trầm tẩm trong tình dục lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, khó nhịn mà gọi tên tình nhân vừa rồi ở trên người hắn làm càn, thắt lưng khó chịu vặn vẹo xoay, cúc hoa tràn đầy mật nước cọ cọ thứ cực đại đang cắm ở bên trong, nhắc nhở bọn họ vẫn còn đang làm chuyện yêu đương……

Đôi mắt phun hỏa cuồng ngạo bị cảm giác cọ xát lấy lại tinh thần, quét mắt tới bảo bối nằm dưới thân mới nhớ lại hắn bây giờ còn đang vận động pít-tông, cơn tức nhất thời giảm không ít, trên lưng nhất thời cử động hóa cơn tức thành động lực hung hăng va chạm vào vách huyệt nóng cháy kia……

“A… A… A a a…… Ân…… A…… Không được…… Thật nhanh…… Mau…… A……” tiếng thở dốc vang vọng hòa trong thanh âm dâm mĩ ái ân, trong một phòng nho nhỏ phát ra hương vị tình ái nồng đậm……

……………

“Nga…… Xem ra thực kịch liệt a……” Phương Vu Hi nhìn thoáng qua quần áo Hàn Kì vẫn còn như trước có chút không chỉnh tề, không kềm chế được hướng đến khuôn mặt mê người kia giơ lên một cái tươi cười ái muội mang ý tứ hàm xúc.

“Hừ.” Tức giận hừ một tiếng, Hàn Kì oán hận trừng mắt với Phương Vu Hi đang trưng ra bộ dáng không có việc gì.

“Nga, này đều là ngươi làm?” liếc mắt sang phương tiện công cộng (điện thoại) đại khái bị cơn tức giày xéo mà ‘bỏ mình’ bên cạnh Hàn Kì, sắc mặt Phương Vu Hi không chút thay đổi đẩy đẩy kính mắt, lấy một bộ dạng chuyên nghiệp nói:“Tóm lại, nhớ rõ đem tiền đền giao cho phòng kế toán……”

“Thối! Phương Vu Hi, ngươi cư nhiên để ta ở chỗ này chờ ngươi suốt hai mươi phút, ngươi có ý gì?” Hàn Kì gắt gao nắm thành quyền, chỉ cần là người hơi có chút đầu óc đều hẳn là biết hiện tại Hàn đại hội trưởng của bọn họ là phi thường phi thường không thể chọc tới.

“Nga…… Ta nghĩ rằng ngươi đại khái phải cần hai mươi phút……” Phương Vu Hi từ tốn đi lên trước, mỉm cười.

“Đúng vậy, nhưng là bị ngươi gián đoạn rồi, cho nên chỉ có mười phút.” Nhảm nhí! Thật muốn một quyền đánh chết tiểu tử họ Phương này!!! Hàn Kì liều mạng tươi cười, hai tay nắm chặt quyền, chậm rãi đi tới đứng trước mặt Phương Vu Hi.

“Tốt lắm, hiện tại nên tranh thủ thời gian, đi nhanh đi.” Phương Vu Hi lạnh lùng cười, lướt qua Hàn Kì thản nhiên bỏ xuống một câu.

“Đi đâu?” Hàn Kì nhíu nhíu mi, nghi hoặc hỏi.

Rốt cuộc có chuyện gì, cư nhiên đem hắn kéo đến làm hại hắn vừa rồi chỉ phải qua loa mà chấm dứt……

“Nga…… Này……” Dừng dừng cước bộ, Phương Vu Hi vuốt vuốt cằm, suy nghĩ một hơi mới nhẹ nhàng đáp:“Đi thăm hỏi bạn cùng phòng mới của chúng ta a……”

Nói xong, tao nhã đi xuống lầu……

Tiếp đó……

Một phút sau toàn bộ hành lang rơi vào trầm tịch,

Cuối cùng truyền đến một tiếng rống giận kinh thiên địa ──

“Con mẹ nó Phương Vu Hi! Ngươi đùa giỡn ta ────?!”

>>Hết chương 3<<

Chương 4

Edit: [Su]

“Ta thật không rõ, ngươi tìm một người quái dị cho dù rớt xuống ao chết đuối cũng không có người để ý đến làm bạn cùng phòng với chúng ta làm chi.” Hàn Kì hai tay khoanh trước ngực, trên gương mặt tuấn mỹ tràn đầy thần sắc khó chịu, cổ áo mở rộng lộ ra da thịt màu đồng, xương quai xanh cứng rắn, đường cong hoàn mĩ rắn chắc mà thuận hoạt nhập vào trong áo sơmi màu trắng, hơi thở dày đặc nam tính phân tán xung quanh, dọc theo đường đi khiến phần đông thiếu nam liên tiếp quay đầu.

“Ngươi vẫn là tích chút khẩu đức(mở miệng nói lời tốt đẹp) trước đi……” Phương Vu Hi cười nhẹ, ánh mắt nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ  đang dần dần lùi về sau, không biết là lại lâm vào hồi ức gì, mắt xếch có hơi hơi tà mị, ánh mắt bắt đầu trở nên mê ly…… vẻ mặt chuyên chú như vậy khiến dung mạo hắn vốn đã đẹp nay lại tăng thêm vài phần tĩnh mĩ, hơi thở tao nhã cao quý đồng dạng cũng hấp dẫn không ít kẻ ái mộ.

“Ta cho tới bây giờ cũng không biết hai chữ ‘khẩu đức’ này viết ra sao……” Hàn Kì thoáng liếc mắt về phía Phương Vu Hi ở bên cạnh, lời trong miệng đều là cuồng ngạo lẫn không biết kềm chế.

“Ha ha, nói cũng đúng……” Phương Vu Hi vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy dường như là hắn đang cười thế nhưng dưới cặp kính mắt viền vàng căn bản không có một tia chân chính vui vẻ hay thích thú.

“Đúng rồi, ngươi còn chưa trả lời vấn đề của ta.” phóng ra mị nhãn đối với một đàn em vừa đi qua bộ dạng cũng không tệ lắm, Hàn Kì vừa lòng vì khuôn mặt kia trở nên đỏ bừng mà cười cười.

“Vấn đề?” Phương Vu Hi quay đầu, nhìn nhìn Hàn Kì liếc mắt một cái rồi mới nhẹ nhàng ‘Úc’ một tiếng, nhớ lại hình ảnh đại thấu kính trong trí nhớ kia, trên cánh môi bạc mĩ hé ra tươi cười hưng trí bừng bừng,“bởi vì hắn không có hứng thú với chúng ta ……”

“Ách?” Hàn Kì đang tán tỉnh tiểu nam sinh đến bất diệc nhạc hồ (vui vẻ đến quên trời đất) bỗng sửng sốt, dừng lại cước bộ, trên mặt một bộ biểu tình ‘Ngươi đang nói giỡn sao?’ nhìn Phương Vu Hi, bỏ ra một trăm vạn phần hoài nghi đối với hắn.

“Điều này sao có khả năng, sao có khả năng xảy ra loại sự tình này, uy…… Phương Vu Hi, hay là chính ngươi không có sức quyến rũ nên cũng đem ta gom chung vào……” Hàn Kì đương nhiên sẽ không tin, bởi vì từ nhỏ đến lớn hắn căn bản là không thể nhớ nổi số lượng người sùng bái theo đuổi hắn trong một ngày. Ở trường học, người hâm mộ vây quanh bên cạnh quả thực có thể trải dài từ cửa phòng học đến tận cửa trường học, thậm chí là trên đường, tỉ lệ cua thành công cũng là trăm phần trăm, mà mỗi ngày hắn lại thay đổi người trên giường, như quá giang chi khanh (ở đây được hỉu nà tình một đêm:”>) lại rất hiếm có. Cho nên, hắn cảm thấy lời của Phương Vu Hi chỉ có thể dùng hai chữ ‘buồn cười’ mà hình dung!

“Ân. Có lẽ vậy……” Phương Vu Hi không bận tâm mà hùa theo, hai tròng mắt màu hổ phách nhìn xuyên thấu qua cửa sổ chiết xạ vào vạn trượng (trượng=đơn vị đo) ánh mặt trời, trầm tĩnh……

“= =| Uy…… tên gia khỏa kia rốt cuộc ở đâu?” Nhìn trước dãy phòng người người tấp nập, Hàn Kì không kiên nhẫn giữ chặt áo Phương Vu Hi, không khách khí hỏi. Hắn cũng không có nhiều thời gian cùng cái tên mặt giả hiệu yêu tinh này ở trong đây dây dưa, hắn còn có chính sự muốn làm a!

Kỳ thật cái gọi là chính sự…… trong tư tưởng của Hàn Kì, cùng ‘việc kia hay chuyện này’ căn bản không có gì khác nhau……

“Không biết. Cho nên phải đi tìm.” Giống như phủi tro bụi, Phương Vu Hi đem tay của mình không chút do dự vỗ xuống.

“Ngươi –” Oán hận trừng mắt về phía gương mặt lạnh lùng bàng quan dường như đang biểu thị rằng đó là chuyện không liên quan đến mình, Hàn Kì nghiến răng nghiến lợi nắm thành quyền, liều mạng nhịn xuống xúc động trong lòng muốn đánh người.

“Hừ! Bình thường thì cứ như loại người ngay cả con kiến cũng không dám giẫm đạp, tùy tiện ở trên đường nắm đại một người mà hỏi!” cố ý hướng bên tai Phương Vu Hi mà lớn tiếng rống, Hàn Kì phất tay liền làm mẫu tìm một người nào đó trước mặt bắt lấy……

“Mẫn Lăng, ta đi trước nhìn xem phòng ngủ phân phối ra sao nga, ngươi ở chỗ này chờ ta a!” Lưu Viễn Phi vỗ vỗ bả vai Hoắc Mẫn Lăng, lại lo lắng đem khuôn mặt kia từ trên cuốn sách tham khảo rút ra, lại dặn lần nữa.

“Ân.” Mặt bị Lưu Viễn Phi nâng ở trên tay, làm thế nào cũng không xem được sách. Nóng lòng muốn tìm đáp án đề mục vừa mới nhìn thấy, Hoắc Mẫn Lăng nhanh nhảu lên tiếng.

Nhìn thấy Lưu Viễn Phi cuối cùng cũng buông hắn ra mà rời đi, cặp kính mắt to đùng lại lập tức hạ xuống, hưng phấn mà nhìn mấy con số cùng ký hiệu dày đặc trên sách.

Ân…… đề này hẳn là như vậy…… Rồi mới như vậy…… Nga, dùng công thức kia là được rồi…… Còn có……

Ý nghĩ mới vừa rồi lại lần nữa tạo nên tổ hợp, một bộ công thức tính toán đi từng bước một rõ ràng hiện ra ở trong đầu, dần dần lâm vào trầm túy trong mớ công thức chung tuyệt vời liên tiếp, Hoắc Mẫn Lăng hoàn toàn không  nhận thấy được một bóng đen đang tiến đến từ phía sau……

A, kia cuối cùng là……

Não chợt lóe sáng, công thức tối mấu chốt đã bày biện ra trong đầu, Hoắc Mẫn Lăng lật lật trang sách, bởi vì kích động mà trên khuôn mặt trắng nõn  nhiễm một mảnh đỏ ửng.
Nhưng tại giây phút này, Hoắc Mẫn Lăng lại cảm giác thấy trên cổ căng thẳng, những ý nghĩ hỗn hợp trong nháy mắt bị đánh vỡ……

Mà hắn, cũng bị người xoay một trăm tám mươi độ túm đến bên kia……

Bắt lấy hắn chính là một thiếu niên tóc nhuộm vàng, vùng da trên cổ màu đồng, mặt đẹp thì có đẹp, nhưng sao cũng không đẹp bằng bìa sách tham khảo! [= =b…..Quả nhiên không phải người bình thường……] 

“A…… Hoắc Mẫn Lăng?” Thanh âm này là xuất ra từ trong miệng một thiếu niên khác, một bộ kính mắt viền vàng, khuôn mặt ôn nhu nho nhã, ân, một sinh vật miễn cưỡng có thể cùng sách tham khảo so sánh được……

[= =b….Ngươi so người là lấy sách tham khảo mà so sao?]

“Ân? Cái gì? Hắn sao?” thiếu niên bắt lấy hắn nhíu mày, trên mặt mang vẻ trào phúng tươi cười, tựa hồ đối với hắn có chút khinh thường.

Hắn tuy không quen biết nhưng lại không chỉ có khinh thường mà còn thực chán ghét người này……

Bởi vì…… Y lại dám đánh gãy công thức giải đề thật vất vả lắm hắn mới nghĩ ra?!

Loại sự tình này…… Đáng giận đến cực điểm!

“Quả nhiên là cái người quái dị…… Không… Là tứ mắt tử (ta thích từ này hơn là ‘tiểu tử bốn mắt’ nên sẽ xài lun:”>)……” Hàn Kì vội vàng quét mắt sang gương mặt đang trương lên vẻ bình thản kia liếc mắt một cái, tên gia khỏa không có khẩu đức lại bắt đầu không có khẩu đức.

Hừ,tuy không tính là xấu nhưng nhân vật này bộ dạng cũng không đáng chớp mắt, không có cái gì ấn tượng.

Trong lòng tuy rằng giễu cợt như vậy, nhưng khi nhìn thấy trên gương mặt không tinh xảo của Hoắc Mẫn Lăng hiện lên một chút đỏ ửng, Hàn Kì vẫn là lộ ra một cái mỉm cười đắc ý.

Hừ hừ hừ…… Ta đã nói rồi đấy thôi, ai có thể chống đỡ được sức quyến rũ của Hàn đại thiếu gia ta, nhìn xem, này không phải đỏ mặt sao? Hắc, quả nhiên là tự bản thân tên gia khỏa Phương Vu Hi kia không đủ sức quyến rũ nên mới đem ta quơ chung với nhau…… Bất quá đáng tiếc nha đáng tiếc, ta cũng sẽ không coi trọng mặt hàng như vậy……Nghĩ như vậy, tâm tình cuối cùng tốt hẳn lên, Hàn Kì buông tay Hoắc Mẫn Lăng ra, trưng bộ dạng người chiến thắng nhìn thoáng qua Phương Vu Hi ở một bên.

Như là đã biết Hàn Kì hướng đến mình khoe ra cái gì, Phương Vu Hi chỉ cười nhẹ rồi lại chuyển hướng tới Hoắc Mẫn Lăng mới từ ‘Ma trảo’ thoát ra định chạy trốn.

“Thật có lỗi, hắn là người như vậy đấy. Như vậy để ta giới thiệu trước đi…… Ta gọi là Phương Vu Hi, là bạn cùng phòng mới của ngươi, thỉnh chỉ giáo nhiều.” Lễ phép vươn bàn tay,vẻ mặt Phương Vu Hi lộ ra tươi cười hiền lành.

Tuy rằng Phương Vu Hi dường như cũng không có bộ dáng gì ác ý, bất quá Hoắc Mẫn Lăng vẫn còn chưa hồ đồ, khi nghe tới từ bạn cùng phòng mới, đôi mi thanh tú bỗng nhíu a nhíu.

“Còn giới thiệu cái gì, trường học này còn có ai không biết chúng ta a?” Hàn Kì nhìn hành động của Phương Vu Hi, cao ngạo hừ lạnh một tiếng.

Vừa dứt lời, chỉ thấy Hoắc Mẫn Lăng nâng nâng cặp kính mắt to đùng nhìn hắn, nhuyễn nhuyễn (nhếch/nâng) miệng, phun ra bốn chữ rõ ràng đủ để cho Hàn Kì rớt cằm xuống đất:“Ta không biết ngươi.”

= =! Cái gì? miệng trương lớn, cằm của Hàn Kì bất chấp hình tượng rơi xuống……

“Cái gì?! Ngươi cư nhiên không biết bổn thiếu gia?! Ngươi là người động núi sao?!” Vô cùng nhục nhã a, tiểu tử này lại còn nói không biết hắn?! Trên đầu nhảy lên [n] sợi gân xanh, Hàn Kì xắn ống tay áo định đi lên túm cổ áo Hoắc Mẫn Lăng.

Hoắc Mẫn Lăng nhìn Hàn Kì đang ở bên kia phát điên, không biết vì cái gì trong lòng bỗng nhiên lại nghĩ tới khủng long bạo chúa……

Không, có lẽ là nói sách tham khảo bị thiêu đốt thì càng thích hợp……

Đầu ngửa lên nhìn, thấy những ánh mắt từ bốn phương tám hướng bởi vì hai người này mà bắn về phía hắn, Hoắc Mẫn Lăng cảm thấy nơi đây thật sự không nên ở lâu.

Hắn cũng không muốn vì hai người này mà gặp phải phiền toái gì.

“Ta mặc kệ các ngươi là ai, dù sao ta cũng không muốn cùng các ngươi ở chung một phòng.” Xoay người, Hoắc Mẫn Lăng cầm lấy sách tham khảo của mình, bỏ lại một câu nhanh chóng rời đi nơi có độ soi mói rất cao này.

“Cái gì —- chứ?!” Một đạo tiếng hét thật dài tràn ngập siêu cấp không thể tin vang lên, Hoắc Mẫn Lăng còn tưởng mấy tờ giấy trong cuốn sách tham khảo sắp bị lật tung ra, nhìn cái tên hắc da bá vương long không có khẩu đức kia lại sắp không có đạo đức công cộng phun ra những lời ác ngôn.

“Xú tiểu tử ngươi nói cái gì!? Có thể cùng chúng ta ở chung là chuyện ai nằm mơ cũng đều muốn, ngươi cư nhiên còn không chịu? Ngươi có giỏi thì cho ta cái lý do xem!” Thân là một thế hệ dễ nhìn lòng tự trọng tuyệt đối không cho phép có người cự tuyệt hắn! Hàn Kì nheo lại mắt, trên mặt không ngừng tuôn ra thần sắc âm lãnh, chật ních gân xanh có thể chứng minh hắn hiện tại thực sinh khí…… phi thường tức giận…… Hơn nữa cực độ khó chịu!

“Lý do?” Dừng lại cước bộ nghĩ nghĩ, Hoắc Mẫn Lăng không sợ chết phóng ra một câu,“bởi vì các ngươi quá phiền toái.”

“Ách?!!!”

Hai người, ngay cả Phương Vu Hi cũng đều xuất hồ ý liêu (ngoài dự kiến) ngây người.

Cư nhiên có người nói bọn họ phiền toái?!

>>Hết chương 4<<

Chương 5

“Ta thật không rõ, ngươi tìm một người quái dị cho dù rớt xuống ao chết đuối cũng không có người để ý đến làm bạn cùng phòng với chúng ta làm chi.” Hàn Kì hai tay khoanh trước ngực, trên gương mặt tuấn mỹ tràn đầy thần sắc khó chịu, cổ áo mở rộng lộ ra da thịt màu đồng, xương quai xanh cứng rắn, đường cong hoàn mĩ rắn chắc mà thuận hoạt nhập vào trong áo sơmi màu trắng, hơi thở dày đặc nam tính phân tán xung quanh, dọc theo đường đi khiến phần đông thiếu nam liên tiếp quay đầu.

“Ngươi vẫn là tích chút khẩu đức(mở miệng nói lời tốt đẹp) trước đi……” Phương Vu Hi cười nhẹ, ánh mắt nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ  đang dần dần lùi về sau, không biết là lại lâm vào hồi ức gì, mắt xếch có hơi hơi tà mị, ánh mắt bắt đầu trở nên mê ly…… vẻ mặt chuyên chú như vậy khiến dung mạo hắn vốn đã đẹp nay lại tăng thêm vài phần tĩnh mĩ, hơi thở tao nhã cao quý đồng dạng cũng hấp dẫn không ít kẻ ái mộ.

“Ta cho tới bây giờ cũng không biết hai chữ ‘khẩu đức’ này viết ra sao……” Hàn Kì thoáng liếc mắt về phía Phương Vu Hi ở bên cạnh, lời trong miệng đều là cuồng ngạo lẫn không biết kềm chế.

“Ha ha, nói cũng đúng……” Phương Vu Hi vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy dường như là hắn đang cười thế nhưng dưới cặp kính mắt viền vàng căn bản không có một tia chân chính vui vẻ hay thích thú.

“Đúng rồi, ngươi còn chưa trả lời vấn đề của ta.” phóng ra mị nhãn đối với một đàn em vừa đi qua bộ dạng cũng không tệ lắm, Hàn Kì vừa lòng vì khuôn mặt kia trở nên đỏ bừng mà cười cười.

“Vấn đề?” Phương Vu Hi quay đầu, nhìn nhìn Hàn Kì liếc mắt một cái rồi mới nhẹ nhàng ‘Úc’ một tiếng, nhớ lại hình ảnh đại thấu kính trong trí nhớ kia, trên cánh môi bạc mĩ hé ra tươi cười hưng trí bừng bừng,“bởi vì hắn không có hứng thú với chúng ta ……”

“Ách?” Hàn Kì đang tán tỉnh tiểu nam sinh đến bất diệc nhạc hồ (vui vẻ đến quên trời đất) bỗng sửng sốt, dừng lại cước bộ, trên mặt một bộ biểu tình ‘Ngươi đang nói giỡn sao?’ nhìn Phương Vu Hi, bỏ ra một trăm vạn phần hoài nghi đối với hắn.

“Điều này sao có khả năng, sao có khả năng xảy ra loại sự tình này, uy…… Phương Vu Hi, hay là chính ngươi không có sức quyến rũ nên cũng đem ta gom chung vào……” Hàn Kì đương nhiên sẽ không tin, bởi vì từ nhỏ đến lớn hắn căn bản là không thể nhớ nổi số lượng người sùng bái theo đuổi hắn trong một ngày. Ở trường học, người hâm mộ vây quanh bên cạnh quả thực có thể trải dài từ cửa phòng học đến tận cửa trường học, thậm chí là trên đường, tỉ lệ cua thành công cũng là trăm phần trăm, mà mỗi ngày hắn lại thay đổi người trên giường, như quá giang chi khanh (ở đây được hỉu nà tình một đêm:”>) lại rất hiếm có. Cho nên, hắn cảm thấy lời của Phương Vu Hi chỉ có thể dùng hai chữ ‘buồn cười’ mà hình dung!

“Ân. Có lẽ vậy……” Phương Vu Hi không bận tâm mà hùa theo, hai tròng mắt màu hổ phách nhìn xuyên thấu qua cửa sổ chiết xạ vào vạn trượng (trượng=đơn vị đo) ánh mặt trời, trầm tĩnh……

“= =| Uy…… tên gia khỏa kia rốt cuộc ở đâu?” Nhìn trước dãy phòng người người tấp nập, Hàn Kì không kiên nhẫn giữ chặt áo Phương Vu Hi, không khách khí hỏi. Hắn cũng không có nhiều thời gian cùng cái tên mặt giả hiệu yêu tinh này ở trong đây dây dưa, hắn còn có chính sự muốn làm a!

Kỳ thật cái gọi là chính sự…… trong tư tưởng của Hàn Kì, cùng ‘việc kia hay chuyện này’ căn bản không có gì khác nhau……

“Không biết. Cho nên phải đi tìm.” Giống như phủi tro bụi, Phương Vu Hi đem tay của mình không chút do dự vỗ xuống.

“Ngươi –” Oán hận trừng mắt về phía gương mặt lạnh lùng bàng quan dường như đang biểu thị rằng đó là chuyện không liên quan đến mình, Hàn Kì nghiến răng nghiến lợi nắm thành quyền, liều mạng nhịn xuống xúc động trong lòng muốn đánh người.

“Hừ! Bình thường thì cứ như loại người ngay cả con kiến cũng không dám giẫm đạp, tùy tiện ở trên đường nắm đại một người mà hỏi!” cố ý hướng bên tai Phương Vu Hi mà lớn tiếng rống, Hàn Kì phất tay liền làm mẫu tìm một người nào đó trước mặt bắt lấy……

“Mẫn Lăng, ta đi trước nhìn xem phòng ngủ phân phối ra sao nga, ngươi ở chỗ này chờ ta a!” Lưu Viễn Phi vỗ vỗ bả vai Hoắc Mẫn Lăng, lại lo lắng đem khuôn mặt kia từ trên cuốn sách tham khảo rút ra, lại dặn lần nữa.

“Ân.” Mặt bị Lưu Viễn Phi nâng ở trên tay, làm thế nào cũng không xem được sách. Nóng lòng muốn tìm đáp án đề mục vừa mới nhìn thấy, Hoắc Mẫn Lăng nhanh nhảu lên tiếng.

Nhìn thấy Lưu Viễn Phi cuối cùng cũng buông hắn ra mà rời đi, cặp kính mắt to đùng lại lập tức hạ xuống, hưng phấn mà nhìn mấy con số cùng ký hiệu dày đặc trên sách.

Ân…… đề này hẳn là như vậy…… Rồi mới như vậy…… Nga, dùng công thức kia là được rồi…… Còn có……

Ý nghĩ mới vừa rồi lại lần nữa tạo nên tổ hợp, một bộ công thức tính toán đi từng bước một rõ ràng hiện ra ở trong đầu, dần dần lâm vào trầm túy trong mớ công thức chung tuyệt vời liên tiếp, Hoắc Mẫn Lăng hoàn toàn không  nhận thấy được một bóng đen đang tiến đến từ phía sau……

A, kia cuối cùng là……

Não chợt lóe sáng, công thức tối mấu chốt đã bày biện ra trong đầu, Hoắc Mẫn Lăng lật lật trang sách, bởi vì kích động mà trên khuôn mặt trắng nõn  nhiễm một mảnh đỏ ửng.
Nhưng tại giây phút này, Hoắc Mẫn Lăng lại cảm giác thấy trên cổ căng thẳng, những ý nghĩ hỗn hợp trong nháy mắt bị đánh vỡ……

Mà hắn, cũng bị người xoay một trăm tám mươi độ túm đến bên kia……

Bắt lấy hắn chính là một thiếu niên tóc nhuộm vàng, vùng da trên cổ màu đồng, mặt đẹp thì có đẹp, nhưng sao cũng không đẹp bằng bìa sách tham khảo! [= =b…..Quả nhiên không phải người bình thường……] 

“A…… Hoắc Mẫn Lăng?” Thanh âm này là xuất ra từ trong miệng một thiếu niên khác, một bộ kính mắt viền vàng, khuôn mặt ôn nhu nho nhã, ân, một sinh vật miễn cưỡng có thể cùng sách tham khảo so sánh được……

[= =b….Ngươi so người là lấy sách tham khảo mà so sao?]

“Ân? Cái gì? Hắn sao?” thiếu niên bắt lấy hắn nhíu mày, trên mặt mang vẻ trào phúng tươi cười, tựa hồ đối với hắn có chút khinh thường.

Hắn tuy không quen biết nhưng lại không chỉ có khinh thường mà còn thực chán ghét người này……

Bởi vì…… Y lại dám đánh gãy công thức giải đề thật vất vả lắm hắn mới nghĩ ra?!

Loại sự tình này…… Đáng giận đến cực điểm!

“Quả nhiên là cái người quái dị…… Không… Là tứ mắt tử (ta thích từ này hơn là ‘tiểu tử bốn mắt’ nên sẽ xài lun:”>)……” Hàn Kì vội vàng quét mắt sang gương mặt đang trương lên vẻ bình thản kia liếc mắt một cái, tên gia khỏa không có khẩu đức lại bắt đầu không có khẩu đức.

Hừ,tuy không tính là xấu nhưng nhân vật này bộ dạng cũng không đáng chớp mắt, không có cái gì ấn tượng.

Trong lòng tuy rằng giễu cợt như vậy, nhưng khi nhìn thấy trên gương mặt không tinh xảo của Hoắc Mẫn Lăng hiện lên một chút đỏ ửng, Hàn Kì vẫn là lộ ra một cái mỉm cười đắc ý.

Hừ hừ hừ…… Ta đã nói rồi đấy thôi, ai có thể chống đỡ được sức quyến rũ của Hàn đại thiếu gia ta, nhìn xem, này không phải đỏ mặt sao? Hắc, quả nhiên là tự bản thân tên gia khỏa Phương Vu Hi kia không đủ sức quyến rũ nên mới đem ta quơ chung với nhau…… Bất quá đáng tiếc nha đáng tiếc, ta cũng sẽ không coi trọng mặt hàng như vậy……Nghĩ như vậy, tâm tình cuối cùng tốt hẳn lên, Hàn Kì buông tay Hoắc Mẫn Lăng ra, trưng bộ dạng người chiến thắng nhìn thoáng qua Phương Vu Hi ở một bên.

Như là đã biết Hàn Kì hướng đến mình khoe ra cái gì, Phương Vu Hi chỉ cười nhẹ rồi lại chuyển hướng tới Hoắc Mẫn Lăng mới từ ‘Ma trảo’ thoát ra định chạy trốn.

“Thật có lỗi, hắn là người như vậy đấy. Như vậy để ta giới thiệu trước đi…… Ta gọi là Phương Vu Hi, là bạn cùng phòng mới của ngươi, thỉnh chỉ giáo nhiều.” Lễ phép vươn bàn tay,vẻ mặt Phương Vu Hi lộ ra tươi cười hiền lành.

Tuy rằng Phương Vu Hi dường như cũng không có bộ dáng gì ác ý, bất quá Hoắc Mẫn Lăng vẫn còn chưa hồ đồ, khi nghe tới từ bạn cùng phòng mới, đôi mi thanh tú bỗng nhíu a nhíu.

“Còn giới thiệu cái gì, trường học này còn có ai không biết chúng ta a?” Hàn Kì nhìn hành động của Phương Vu Hi, cao ngạo hừ lạnh một tiếng.

Vừa dứt lời, chỉ thấy Hoắc Mẫn Lăng nâng nâng cặp kính mắt to đùng nhìn hắn, nhuyễn nhuyễn (nhếch/nâng) miệng, phun ra bốn chữ rõ ràng đủ để cho Hàn Kì rớt cằm xuống đất:“Ta không biết ngươi.”

= =! Cái gì? miệng trương lớn, cằm của Hàn Kì bất chấp hình tượng rơi xuống……

“Cái gì?! Ngươi cư nhiên không biết bổn thiếu gia?! Ngươi là người động núi sao?!” Vô cùng nhục nhã a, tiểu tử này lại còn nói không biết hắn?! Trên đầu nhảy lên [n] sợi gân xanh, Hàn Kì xắn ống tay áo định đi lên túm cổ áo Hoắc Mẫn Lăng.

Hoắc Mẫn Lăng nhìn Hàn Kì đang ở bên kia phát điên, không biết vì cái gì trong lòng bỗng nhiên lại nghĩ tới khủng long bạo chúa……

Không, có lẽ là nói sách tham khảo bị thiêu đốt thì càng thích hợp……

Đầu ngửa lên nhìn, thấy những ánh mắt từ bốn phương tám hướng bởi vì hai người này mà bắn về phía hắn, Hoắc Mẫn Lăng cảm thấy nơi đây thật sự không nên ở lâu.

Hắn cũng không muốn vì hai người này mà gặp phải phiền toái gì.

“Ta mặc kệ các ngươi là ai, dù sao ta cũng không muốn cùng các ngươi ở chung một phòng.” Xoay người, Hoắc Mẫn Lăng cầm lấy sách tham khảo của mình, bỏ lại một câu nhanh chóng rời đi nơi có độ soi mói rất cao này.

“Cái gì —- chứ?!” Một đạo tiếng hét thật dài tràn ngập siêu cấp không thể tin vang lên, Hoắc Mẫn Lăng còn tưởng mấy tờ giấy trong cuốn sách tham khảo sắp bị lật tung ra, nhìn cái tên hắc da bá vương long không có khẩu đức kia lại sắp không có đạo đức công cộng phun ra những lời ác ngôn.

“Xú tiểu tử ngươi nói cái gì!? Có thể cùng chúng ta ở chung là chuyện ai nằm mơ cũng đều muốn, ngươi cư nhiên còn không chịu? Ngươi có giỏi thì cho ta cái lý do xem!” Thân là một thế hệ dễ nhìn lòng tự trọng tuyệt đối không cho phép có người cự tuyệt hắn! Hàn Kì nheo lại mắt, trên mặt không ngừng tuôn ra thần sắc âm lãnh, chật ních gân xanh có thể chứng minh hắn hiện tại thực sinh khí…… phi thường tức giận…… Hơn nữa cực độ khó chịu!

“Lý do?” Dừng lại cước bộ nghĩ nghĩ, Hoắc Mẫn Lăng không sợ chết phóng ra một câu,“bởi vì các ngươi quá phiền toái.”

“Ách?!!!”

Hai người, ngay cả Phương Vu Hi cũng đều xuất hồ ý liêu (ngoài dự kiến) ngây người.

Cư nhiên có người nói bọn họ phiền toái?!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau