TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 96 - Chương 100

Chương 96

“Thôi bỏ đi, về nhà vậy.” Gãi gãi đầu, Lâm Thiên Long cảm thấy mất hứng, vẫn là về ngủ thì hơn.

“Ai ya.” Ngay lúc hắn quay người lại, một thân ảnh đột nhiên đâm sầm vào ngực hắn, sau đó kêu thảm thiết.

“Ngươi không sao chứ?” Lâm Thiên Long vội vàng đỡ đối phương dậy.

“Đa tạ. Thật ngại quá.” Đối phương là một thiếu niên diện mạo khả ái, y có vẻ bị đụng không nhẹ, nước mắt cũng trực trào ra, lấy tay che cái mũi đỏ ửng của mình lại, gật đầu với Lâm Thiên Long.

“Không có gì.” Lâm Thiên Long rộng lượng khoát tay, đang định bỏ đi, lại đột nhiên bị thiếu niên kia kéo tay lại.

“Giúp với.” Thiếu niên lo lắng nói, sau đó kéo Lâm Thiên Long trốn sang một bên, mượn thân hình cao lớn của hắn làm lá chắn, thành công qua mắt đám gia đinh đang lục soát khắp nơi.

“Ha, muốn bắt ta, không dễ vậy đâu.” Mắt thấy đám gia đinh đã đi xa, thiếu niên lè lưỡi đắc ý nói.

“Này, ngươi có thể bỏ y phục của ta ra không…” Lâm Thiên Long bất lực nói, đối phương túm chặt vạt áo hắn không buông, hắn không đi nổi.

“A… xin lỗi. Ha ha.” Thiếu niên vội vàng buông tay, ngượng đỏ cả mặt.

“Mấy người kia là sao?” Lâm Thiên Long nhìn thiếu niên mà hỏi.

“Hứ, không nói cho huynh.” Thiếu niên nghịch ngợm bĩu môi, gật gù đắc ý nói.

Lâm Thiên Long không khỏi phì cười, vừa nhìn phục sức của thiếu niên này liền biết y chắc chắn là thiếu gia nhà giàu, mà đám gia đinh kia, vẻ mặt cũng chẳng chút hung tợn, có thể thấy người bọn họ muốn bắt không phải là phường trộm cướp gì cho cam, ắt hẳn là vị thiếu gia này gây họa, nên người nhà mới phái người đi bắt y về.

“He he, cảm tạ huynh đài rồi.” Thiếu niên ngoác miệng cười với Lâm Thiên Long, vây vẫy tay, thoắt cái đã vọt mất.

Nhìn bóng lưng tung tăng nhảy nhót kia, tâm tình Lâm Thiên Long cũng tốt lên. Chép miệng nhìn tiệm bánh Hải đường giòn* mới nếm thử ở ven đường, mới rồi còn thấy mùi vị bình thường, nhưng giờ hồi tưởng lại, có vẻ cũng ngon miệng lắm, đợi Liễu Dịch Trần về rồi, đưa y đi ăn thử.

Vốn chỉ là một cuộc gặp gỡ đơn thuần, Lâm Thiên Long sẽ mau chóng lãng quên, nhưng ngờ đâu, tới ngày thứ hai, lại đụng phải cậu thiếu niên kia.

“Ể, lại là huynh, giúp thêm lần nữa đi.” Thiếu niên gặp hắn cũng ngẩn ra, sau đó liền cười híp mắt — lại trốn sau người hắn.

Thấy đám gia đinh đã đi xa, Lâm Thiên Long cười khổ vỗ vỗ vai cậu thiếu niên: “Được rồi, họ đi rồi, câu ra được rồi đấy.”

“Hử? Đi rồi?” Thiếu niên ló đầu ra, trông thấy đã không còn bóng dáng gia đinh nào, bất mát bũi môi. “Lại bỏ đi dễ dàng như vậy, chuyến này về phải bảo phụ thân chỉnh đốn bọn chúng đàng hoàng mới được, chẳng có trách nhiệm gì cả.”

“…” Lâm Thiên Long nghẹn lời, lòng thầm nói: Lẽ nào ngươi muốn bị bắt sao…

“Này, huynh giúp ta hai lần, ta vẫn chưa biết tên huynh.” Thiếu niên dùng khuỷu tay huých Lâm Thiên Long.

“Ta tên Lâm Thiên Long.”
“Oa, cái tên uy võ thật đấy.” Thiếu niên nhìn hắn đầy ngưỡng mộ. “Hay hơn tên ta nhiều.”

“Hử? Ngươi tên là gì?” Lâm Thiên Long hứng trí hỏi. Đối diện với thiếu niên này, hắn thấy như rất dễ dàng thả lỏng tâm tình.

“… Ta tên Tĩnh, Tô Tĩnh. Hừ, chả có khí phách nam tử hán gì cả.” Thiêu niên cáu bẳn nói, hai má phồng lên làm Lâm Thiên Long muốn chọc mấy cái.

“Khụ khụ…” Nằm ngăn chặn hành vi thất lễ của mình, Lâm Thiên Long ho khan hai tiếng. “Tĩnh, cũng hay mà. Rất dễ nghe.”

“Dễ nghe cái nỗi gì, chả giống tên nam nhân gì cả.” Thiếu niên vẫn thấy bất mãn.

“Ha ha…” Lâm Thiên Long không khỏi bật cười.

“Này, Lâm Thiên Long… Ài, kêu Lâm Thiên Long cứ thấy kì kì, chẳng bằng ta gọi huynh là Lâm đại ca nhé.” Thiếu niên mắt sáng rỡ, cười híp mí nói.

“Ha ha, được thôi.”

“À, Lâm đại ca này, huynh không phải người Tô Châu nhỉ.” Hai người bước ra từ một tiệm bán đồ ăn vặt. Thiếu niên cầm miếng Hoa lan khô* vừa ăn vừa nói.

“Hử? Nhìn ra sao?”

“Phải! Khẩu âm của huynh chả quá rõ còn gì.” Thiếu niên khụt khịt mũi, biểu cảm thật đáng yêu. “Hơn nữa, người Tô Châu chính gốc, thì đã ngấy mấy món ăn vặt này lâu rồi… có ai giống huynh ăn tới hăng say như vậy đâu.”

“Ha ha.” Lâm Thiên Long cười thoải mái, hắn thấy thiếu niên này rất thú vị, giống như đệ đệ của mình vậy, khiến nỗi phiền muộn vì phải xa Liễu Dịch Trần của hắn vơi đi ít nhiều.

Dù thế nào đi nữa, tại Thủy Nguyệt các hắn vẫn là người dưng, tuy Trương Mộc Phương cũng ở đó, nhưng hai người nói chung cũng không thân thiết gì nhiều.Có chút lưu luyến mà tạm biệt thiếu niên, Lâm Thiên Long vui vẻ trở về tiểu viện nơi mình ở. Cùng Trương Mộc Phương ăn bữa tối xong, Lâm Thiên Long liền trở về phòng mình.

Ngửa mặt nằm trên giường, ngẩn người nhìn trần nhà, gian phòng trống rỗng, vô cùng cô quạnh.

Có lẽ nhờ khả năng khắc chế của thứ thuốc tiểu sư đệ để lại, nên tuy Liễu Dịch Trần đã đi được năm ngày, nhưng cơ thể vẫn không có chỗ nào bất thường.

Vừa nghĩ đến “bất thường”, Lâm Thiên Long liền không khỏi nhớ nhung, nếu Liễu Dịch Trần ở đây, lúc này có lẽ bọn họ đã dính chặt lấy nhau rồi, trước mắt tựa như hiện lên hình ảnh Liễu Dịch Trần đang nằm trên người hắn, lồng ngực trắng nõn nhưng không hề mảnh mai phập phồng dồn dập, bên trên còn thấm một lớp mồ hôi tinh mịn.

“Thiên Long…” Tiếng rên rỉ khàn khàn của Liễu Dịch Trần vang lên bên tai. Lâm Thiên Long rùng mình một cái… đáng chết, hắn cứng rồi.

Tế bào toàn thân bởi những liên tưởng ban nãy mà run rẩy, phân thiên nhô lên cứng như thép, hậu huyệt không thể khống chế bắt đầu co rút, huyệt khẩu cơ khát mấp máy miệng, thậm chí còn kẹp lấy một mảnh tiết khố.

(Thật sự, không muốn dịch đoạn này tí nào… Đọc đến đây ôm mặt ngồi một lúc rốt cuộc vẫn gõ vào -_-|| Tôi không hợp dịch H văn, không hợp tý nào luôn!)

“Mẹ nó…” Cáu kỉnh rủa một tiếng, Lâm Thiên Long đen mặt luồn tay vào đũng quần, nắm chặt lấy phân thân của mình. Lên xuống vài cái như trút giận, không chỉ không cảm thấy chút thoải mái nào, mà còn bị những vết chai trên tay làm đau.

Lòng thầm rủa Liễu Dịch Trần một vạn lần, Lâm Thiên Long kiên định cho rằng mình bị ảo tưởng về Liễu Dịch Trần câu dẫn.

Liễu Dịch Trần không kể ngày đêm thúc ngựa vội vã về kinh thành đột nhiên hắt xì một cái…

Lúng ta lúng túng cởi y phục trên người xuống, Lâm Thiên Long lõa thể nằm trên giường, phân thân sớm đã không thể kháng lại sự xâm nhập của dục vọng, đỉnh đầu tiết ra chất dịch trong suốt.

Tiếp theo là chất bôi trơn, Lâm Thiên Long nhắm tịt mắt cầm côn th*t, chậm rãi vuốt ve.

Loại chuyện này, trước khi gặp Liễu Dịch Trần cũng từng làm rồi, chẳng qua lúc đó rong đầu không có một nhân vật cố dịnh nào cả, nhưng hiện giờ, vừa nhắm mắt, hình ảnh Liễu Dịch Trần phóng túng trên người hắn lại cứ thế hiện ra.

“Thiên Long, giỏi quá đi.” Tiếng nỉ non dịu dàng như vang lên bên tai, thậm chí còn có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực phả vào cơ thể.


*Bánh hải đường giòn: Là một món bánh truyền thống, tạo hình trang nhã đẹp mắt, vỏ giòn nhân ngọt, giòn xốp mọng nước, được sáng tạo trên nền tảng món ngọt truyền thống của tỉnh An Huy.

Nguyên liệu bao gồm: Bột mì, mỡ lợn, nhân sen nhuyễn (là nhân hạt sen của bánh Trung Thu á)

~~ Nhìn thích thật ý, có dịp sẽ đi ăn thử  Nghe bẩu Vũ Hán cách An Huy có hơn tiếng đi tàu thôi:3

*Hoa Lan khô: Là một món ăn truyền thống đặc sắc làm từ đậu phụ, rất nổi danh ở Nam Kinh.

Cách làm cơ bản là cho đậu phụ khô vào nước lạnh, sau đó đun sôi. Vớt ra để ráo nước rồi dùng dao cứa các vân chéo ở cả hai mặt, độ sâu vừa đủ không được để đứt miếng đậu. Còn về cách làm đậu hũ khô thì thấy khá rắc rối, lười nên khỏi dịch, mọi người tự tra cứu nhé =)))

~~ Lão không thích đậu phụ nên món này cho qua:3

Chương 97

Ngón tay thon dài sẽ nhẹ nhàng nắm lấy côn th*t của mình, dịu dàng vuốt ve, một bàn ta khác sẽ vuốt ve khuôn ngực của mình, hoặc chơi đùa với nhũ hoa nâu hồng.

Trong đầu Lâm Thiên Long tưởng tượng ra những động tác của Liễu Dịch Trần khi hoan ái, một tay mân mê nhũ tiêm của chính mình, một tay khác ra sức vuốt ve côn th*t.

“A… Liễu Dịch Trần.” Đôi môi mọng hơi hé ra, vô thức gọi tên người thương, khoái cảm liên tục được tích tụ nhưng không cách nào đạt được đến đỉnh điểm.

Mật huyệt giữa hai cánh mông không cam tâm bị bỏ quên mà càng mấp máy kịch liệt hơn, tràng bích dâm đãng đã tự tiết ra một lượng lớn chất bôi trơn thấm cả khăn trải giường.

“A… a…” Lâm Thiên Long khó chịu cọ xát cơ thể vào ga trải giường, làn da ngăm đen phủ đầy mồ hôi cuộn trong tấm lụa trắng lại có một vẻ quyến rũ nào đó.

(Lão: … còn tùy người ~)

Yết hầu khô khốc, hậu huyệt ngứa ngáy không ngừng, phân thân cứng như sắt mãi không đạt được cao trào, cảm giác sốt ruột lúc này sắp bức Lâm Thiên Long đến phát điên.

“Tên khốn kiếp Liễu Dịch Trần!” Tức giận mắng một câu, Lâm Thiên Long đỏ mặt, lấy cây ngọc thế nhét dưới chăn ra.

Cây ngọc thế tạc bằng bạch ngọc trong suốt long lanh, độ lớn nhỏ và hình dáng tương đồng với phân thân của Liễu Dịch Trần, hai người đã hoan ái nhiều lần như vậy, Lâm Thiên Long đương nhiên quen thuộc với kích cỡ của thứ kia rồi, đôi tay Lâm Thiên Long hơi run rẩy đưa ngọc thể xâm nhập vào phía sau.

Cảm giác lạnh lẽo mãi lâu sau mới chạm đến được huyệt khẩu mẫn cảm, miệng nhỏ tham lam lập tức mở ra, vội vã nuốt lấy quy đầu.

“A…” Khác hẳn với cảm giác mềm mại ngày thường, ngọc hành cứng rắn khiến Lâm Thiên Long khó lòng thích ứng. Nhưng mật huyệt ngày càng ngứa ngáy dữ dội khiến hắn không thể chịu nổi.

Vậy là, cắn răng, mượn dịch thể của bản thân làm chất bôi trơn, nhét mạnh ngọc thế vào.

“Hộc… hộc…” Ngửa cổ thở hồng hộc, ngọc thế to lớn chen kín mít tiểu huyệt, dũng đạo ngon mềm cảm nhận được dị vật tiến vào, ôm chặt lấy thứ đồ lạnh lẽo ấy.

Nội bích nóng bỏng dần dần làm ấm ngọc thế, nhưng sau đó lại thấy bất mãn với vật thể bất động này.

Tiểu huyệt mới này còn có chút thỏa mãn bởi ngọc thế xâm nhập lại lần nữa co rút lại một cách đói khát, từng đợt từng đợt cảm giác khó chịu buộc Lâm Thiên Long phải nắm chặt lấy đế ngọc thế, chậm rãi cắm rút.“A a…” Lúc đầu còn chưa nắm rõ lực độ, lần cắm vào đầu tiên đâm thẳng vào điểm cực sướng, nửa thân dưới của Lâm Thiên Long phút chốc tê dại.

“Liễu Dịch Trần… a… Liễu Dịch Trần…” Miệng thì thào mắng tên đầu sỏ gây tai họa, Lâm Thiên Long tóm chặt ngọc thế mạnh mẽ cắm rút.

“Ha a… ha a…” Lâm Thiên Long thở gấp liên tục, thắt lưng đong đưa, phân thân phía trước ma sát vào khăn trải giường phóng ra một chút dịch thể trắng đục.

Ngọc thế trắng nõn trong ta sớm đã dính đầy dịch thể trong suốt, ra ra vào vào nơi huyệt khẩu màu nâu nhạt.

“Liễu Dịch Trần… A… Nhanh một chút… A ha…” Lâm Thiên Long mê man, gương mặt đỏ ửng, đôi mắt ánh lệ mơ hồ, chìm đắm hoàn toàn trong dục vọng, mê loạn gọi tên Liễu Dịch Trần.

“A a… Không… Không được… Dịch Trần… A…” Tốc đọc tay ngày một nhanh, ngọc thế trắng trong mạnh mẽ đâm vào tràng bích. Phân thân to lớn bị khăn trải giường ma sát tới ửng đỏ, nhũ tiêm bị miết thành màu đỏ tươi.

Khăn trải giường dưới thân nhăn thành một nhúm, mồ hôi rơi xuống thấm thành từng vết lớn, Lâm Thiên Long đè xuống tiếng rên rỉ, cổ họng phát ra tiếng nỉ non khàn khàn.

“Dịch Trần…”
“A…” Kêu lớn một tiếng, khoái cảm tích lũy cuối cùng cũng tìm được điểm bộc phát, dòng dịch thể trắng đục bắn tung tóe lên giường.

“Ha a… Ha a…” Lâm Thiên Long mềm nhũn nằm trên giường, khóe mắt vương lệ, mắt hoa đi nhìn trần nhà.

Một lúc sau, mới tỉnh táo lại, cảm giác hậu huyệt bị kéo căng khiến hắn không thoải mái, vội vàng rút cây ngọc thế mới rồi khiến hắn đạt đến cao trào ra.

Ngọc thế trong suốt trở nên hỗn loạn, dính một lượng lớn dịch thể trong suốt bóng loáng.

Nghĩ tới việc thứ đó vừa rút ra từ trong người mình, Lâm Thiên Long không khỏi đỏ bừng mặt, vứt nó lên giường cuộn vào tấm khăn trải giường bị bẩn như để che giấu tội lỗi.

“Liễu Dịch Trần, ngươi là đồ khốn.” Mệt mỏi nhắm nghiền mắt, Lâm Thiên Long không rõ mình thấy thế nào về việc bản thân nghĩ đến Liễu Dịch Trần rồi thủ dâm tới cao trào, cuối cùng xử lý cây ngọc thế khiến hắn vừa ngượng vừa ngọt ngào kia, xong mới lên giường, chìm đắm hoàn toàn vào giấc ngủ.

———————

Nháy mắt, hơn nửa tháng đã trôi qua.

Trong hơn nửa tháng này, sự buồn rầu vì phải xa Liễu Dịch Trần của Lâm Thiên Long được Tô Tĩnh chữa trị thành công.

Thế nhưng… không biết có phải nhầm lẫn hay không, hắn luôn cảm thấy, ánh mắt Tô Tĩnh nhìn hắn dạo gần đây có chút — kỳ lạ? Ánh mắt đó, rất giống biểu cảm của Liễu Dịch Trần mỗi khi nhìn hắn.

Ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu này khiến Lâm Thiên Long đổ đầy đầu mồ hôi lạnh, vớ vẩn, mình sao có thể ví ánh mắt của Tô Tĩnh với vẻ mặt sắc lang của Liễu Dịch Trần được, chuyện này tuyệt đối không thể nào. Ra sức lắc đầu, vứt ngay cái tư tưởng không hợp lẽ thường này ra khỏi đầu.

Một ngày nọ, sau khi hắn tạm biệt Tô Tĩnh, lúc trở về tiểu viện, vừa đúng lúc thấy Trương Mộc Phương đang đọc sách trong sân, thấy hắn trở về, Trương Mộc Phương cười đến là quỷ dị, ánh mắt nhìn hắn như có… vẻ đồng cảm?

Lâm Thiên Long lạnh cả người, gần đây sao đầu óc hắn toàn nảy ra mấy thứ không bình thường, Trương Mộc Phương cớ nào lại đồng cảm với hắn, dạo này hắn đâu có gây chuyện gì đâu?

Lắc đầu, không nghĩ mấy chuyện đoán không ra nữa, hắn từng bước trở về phòng mình.

Chương 98

“A…” Hai đôi môi tiếp xúc nhau, hơi thở thân quen khiến Lâm Thiên Long lập tức ngừng phản kháng. Trong lòng không khỏi bực ngầm, sao hắn quên được chứ, Trương Mộc Phương còn ở ngoài sân, ngoại trừ trên gia khỏa Liễu Dịch Trần thì còn ai có thể xông vào đánh lén mình.

“Hộc… Hộc… Thiên Long, ta nhớ ngươi quá đi, ngươi có nhớ ta không?” Hơi thở ngày càng nóng rực phả vào mặt Lâm Thiên Long, giọng nói khàn khàn của Liễu Dịch Trần khiến hắn không kìm được hưng phấn.

Liễu Dịch Trần vừa hôn loạn lên mặt Lâm Thiên Long, vừa kéo tay hắn đặt vào hạ thân mình.

Cảm giác tiếp xúc vừa mềm vừa cứng làm hô hấp của Lâm Thiên Long thoáng chốc dồn dập, ngón tay nhẹ nhàng ve vuốt qua lớp y phục, rồi thỏa mãn khi cảm nhận được thứ kia đã lớn thêm vài phân dưới sự tiếp xúc của mình.

Lâm Thiên Long phì cười, mà xem chừng tiếng cười trầm thấp vẫn đặc biệt vang giữa không gian yên tĩnh.

“Còn cười… lát nữa ta sẽ khiến ngươi khóc cũng không xong.” Giọng nói dịu dàng của Liễu Dịch Trần do bị dục vọng xâm lấn mà có chút khàn, nghe chừng có vài phần bất mãn.

“Vậy ngươi cứ thử xem.” Lời nói của Lâm Thiên Long lộ rõ sự khiêu khích, hơn nửa tháng không gặp, đối phương đói khát đến mức, thật khiến hắn đắc chí vô cùng.

Nghe hắn nói vậy, lửa dục vọng trong mắt Liễu Dịch Trần càng cháy lớn, xé tan y phục của hắn rồi bổ nhào tới.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu rọi xuống, qua khe cửa sổ đóng kín thỉnh thoảng vang lên tiếng rên rỉ khàn khàn.

———

“Ư…” Duỗi thẳng tấm lưng lười biếng, Liễu Dịch Trần thỏa mãn cọ cọ trên ngực Lâm Thiên Long, thuận tiện ngậm lấy nhũ tiêm nho nhỏ, nhẹ nhàng cắn mút.

“Ưm…” Lâm Thiên Long bị quấy rầy nên khó chịu cau mày, vô thức đẩy nhẹ cái đầu trên ngực mình.

Liễu Dịch Trần tâm tình phơi phới, đêm qua ăn tới no căng bụng, hơn nữa, nghĩ tới việc phát hiện ra cây ngọc thế để dưới gối cùng sắc mặt đỏ bừng của Lâm Thiên Long, y không khói muốn bật cười.

“Đi ra… Khốn kiếp… Đừng làm nữa…” Lâm Thiên Long mơ mơ hồ hồ rên rỉ.

Liễu Dịch Trần đổ đầy mồ hôi… mình tối qua, hình như hơi quá tay rồi. Hai lần cuối, Lâm Thiên Long gần như khóc đến nơi, thế nhưng, nhìn gương mặt nam tính của hắn lộ ra biểu cảm khóc mà như không khóc, lại khiến y thêm phấn khích, căn bản dừng không được, cho đến cuối cùng Lâm Thiên Long hôn mê mất, y mới lệnh cho mình dừng lại.

Nhẹ nhàng hôn một cái lên mặt Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần trở mình ngồi dậy. Mặc y phục tươm tất rồi ra khỏi phòng.

“Đại sư huynh. Buổi sáng tốt lành.” Thấy Trương Mộc Phương đang ngồi trong sân, Liễu Dịch Trần tươi cười chào hỏi.Trương Mộc Phương mặt vô biểu tình quay đầu lại, hai mắt lộ rõ quần thâm đen xì xì.

“Ý… Đại sư huynh, huynh làm sao vậy…” Liễu Dịch Trần ngạc nhiên.

Trương Mộc Phương không nói lời nào, chỉ nhìn y đầy vẻ khinh bỉ. Liễu Dịch Trần vô cùng thông minh, đương nhiên lập tức hiểu rõ nguyên nhân gây ra quầng thâm mắt của sư huynh nhà mình, gương mặt hiếm có dịp mới ửng đỏ lên, ngượng nghịu không nói ra lời.

Nhìn gương mặt trắng trẻo đỏ ửng, Trương Mộc Phương cười thầm trong dạ, hiếm có thật là hiếm có, trước giờ toàn bị sư đệ bắt nạt, cuối cùng cũng có một ngày bắt nạt được Liễu Dịch Trần.

“A… nhẹ một chút.” Lâm Thiên Long nằm sấp trên sạp, Liễu Dịch Trần vô cùng chuyên tâm mát xa phần eo bủn rủn của hắn.

Bị Liễu Dịch Trần lăn qua lăn lại cả một đêm, lúc Lâm Thiên Long ngủ dậy, chỉ cảm thấy không còn là mình nữa rồi, toàn thân tê những đến không ngóc nổi dậy. Cuối cùng chỉ có thể dùng ánh mắt oán giận nhìn chằm chằm Liễu Dịch Trần, mà Liễu Dịch Trần đương nhiên chỉ có thể cười cười giúp hắn mát xa.

“A… xong rồi.” Bị Liễu Dịch Trần mát xa đến ngủ quên mất, Lâm Thiên Long đột nhiên nhớ ra, hôm nay hèn với Tô Tĩnh đi Hàn Sơn tự, thế nhưng giờ chớ nói ra khỏi cổng, đến ngồi dậy cũng còn khó.

“Sao vậy?”

“Hôm nay ta hẹn người ta đi Hàn Sơn tự…” Lâm Thiên Long đầy vẻ ảo não. “Đều tại ngươi.”

“Hử? Hẹn? Với ai?” Liễu Dịch Trần vô cùng bất ngờ, y không biết Lâm Thiên Long có bằng hữu ở Tô Châu.“À, hai hôm trước quen được một tiểu đệ đệ, rất thú vị.” Vừa nhắc tới Tô Tĩnh, Lâm Thiên Long không khỏi tươi cười, bộ dáng giận dỗi của cậu thiếu niên kia đúng là khả ái muôn phần.

“Rất thú vị sao?” Liễu Dịch Trần không khỏi thấy chua chua trong miệng, y không thích Lâm Thiên Long tươi cười khi nhắc đến thiếu niên kia.

“Phải, ngay mai sẽ giới thiệu cho ngươi làm quen.” Lâm Thiên Long cười ha ha nói.

Liễu Dịch Trần đương nhiên gật đầu cái rụp, vừa mát xa, vừa chuyển đề tài từ cậu thiếu niên kia sang chuyến đi tới kinh thành của mình.

“Cho nên… tổ chức kia bị dẹp rồi?” Thiên Long đầy vẻ khó hiểu.

“Phải.” Liễu Dịch Trần vô cùng nhẹ nhõm.

“Nhưng mà…” Lâm Thiên Long nuốt nước miếng, gian nan nói: “Tổ chức đó chẳng phải rất lớn sao?”

“Đúng vậy.” Liễu Dịch Trần cười híp mí gắp một miếng sườn đút cho Lâm Thiên Long.

“Vậy… sao chỉ nửa tháng đã xong rồi.” Lâm Thiên Long nghĩ không ra, một tổ chức khổng lồ, sao lại có thể bị giải quyết đơn giản như vậy.

“Ha ha… Thiên Long, ngươi quá coi thường hoàng đế bệ hạ của chúng ta rồi, cả thiên hạ này đều là của ngài ấy, lực lượng hoàng thượng nắm giữ cũng không đơn giản chút nào. Đừng nói chỉ là một tổ chức cỏn con không dám lộ mặt, ngươi không thấy mấy dị tộc bưu hãn ngoài thảo nguyên đó sao, cũng bị ngài ấy thu phục hết.” Liễu Dịch Trần giải thích cho Lâm Thiên Long.

“Vậy thủ lĩnh của tổ chức đó…”

“Giết rồi.” Liễu Dịch Trần há miệng cướp lấy miếng thịt trên đũa Lâm Thiên Long, vừa nhai vừa nói: “Tên gia khỏa đó cũng thật ngu xuẩn, cho rằng dựa vào con đương bất chính là có thể lên ngôi hoàng đế, gã cũng không nghĩ, nếu dùng cái thứ phấn Trường Sinh kì quái kia khống chế được vài người liền có được cả thiên hạ, thì còn cần nhiều quân đội như vậy làm gì, tùy tiện rắc bột thuốc là thành thiên hạ vô địch rồi.”

“Nói cũng phải.” Lâm Thiên Long gật đầu. Nghĩ lại mình quản lí một sơn trại thôi mà lúc nào cũng phải nhờ Đại Đầu giúp đỡ, muốn cai trị một quốc qia, thì phải cần đến cả trăm cả ngàn người phụ giúp, khống chế được vài người trong số đó cũng chẳng tích sự gì. Lại nói, nếu bọn chúng khống chế được nhiều người, thì chắc chắn sẽ bị lọt tin tức, một tổ chức sinh tồn trong bóng đêm, một khi bị quân đội quốc gia nhắm trúng, thì không có khả năng tiếp tục tồn tại nữa.

Thời gian một ngày nhanh chóng trôi qua trong không khí ngọt ngào ấm áp của lứa đôi, khi màn đêm buông xuống, trước ánh nhìn bất thiện của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần chỉ đành cười ngượng nghịu, ngoan ngoãn ôm Lâm Thiên Long ngủ.

Sáng sớm ngày thứ hai, Lâm Thiên Long liền dẫn Liễu Dịch Trần đến điểm hẹn với Tô Tĩnh.

Chương 99

“Lâm đại ca hôm qua huynh cho ta leo cây.” Tô Tĩnh có vẻ đã đợi từ lâu, vừa thấy Lâm Thiên Long tới liền bất mãn chu môi.

“Khụ khụ… Hôm qua có chút việc gấp, thực ra là…” Cười ngượng nghịu, Lâm Thiên Long lén trừng Liễu Dịch Trần một cái.

Liễu Dịch Trần mỉm cười, tiếp nhận “mị nhãn” Lâm Thiên Long phóng tới.

Ánh mắt Tô Tĩnh lúc hai người liếc mắt đưa tình có chút mơ hồ, sau đó lập tức sáng rỡ.

Y kéo tay Lâm Thiên Long lắc qua lắc lại, có chút xấu hổ hỏi: “Lâm đạ ca… vị đại ca ca xinh đẹp này là ai vậy?”

“À, y là… của ta…” Lâm Thiên Long ngập ngừng, hắn không biết nên mở miệng nói thế nào. Bảo hắn trước mặt Tô Tĩnh nói Liễu Dịch Trần là nương tử của mình thì ngại muốn độn thổ.

“Nương tử.” Liễu Dịch Trần lại cười híp mắt, một chút cũng không để tâm, thế nhưng ánh mắt lại nhìn chòng chọc vào bàn tay đang kéo tay Lâm Thiên Long của Tô Tĩnh. “Ta là nương tử của hắn.”

“A?” Tô Tĩnh kinh ngạc há hốc miệng, ánh mắt đầy vẻ không dám tin. “Nương tử… Nhưng mà…”

“Phải, ta là nam nhân, nhưng ta cũng là nương tử của hắn.” Liễu Dịch Trần hơi híp mắt, lòng lại cáu kỉnh nghĩ, oắt con còn không mau buông tay Thiên Long ra.

“…” Tô Tĩnh cười nhẹ mấy tiếng, sau đó ngọt ngào gọi một tiếng: “Đại tẩu.”

Liễu Dịch Trần nhướng mày, oắt con này xem chừng không đơn giản, dễ dàng chấp nhận quan hệ của hai người như vậy.

Lâm Thiên Long bị hai tiếng “đại tẩu” này làm nghẹn họng, hắn xấu hổ nhìn Liễu Dịch Trần, nhưng y chỉ cười không nói.

“Khụ khụ, chớ gọi đại tẩu này nọ, hừm, gọi Liễu đại ca là được rồi.” Lâm Thiên Long làm thanh giọng, xoa đầu Tô Tĩnh.

“Ưm.” Tô Tĩnh ngoan ngoãn gật đầu, nhưng lại ở một góc không ai nhìn thấy, lộ ra một nụ cười lạnh lùng. Thả thính lâu như vậy, rốt cuộc cá cũng cắn câu rồi. Nếu như Liễu Dịch Trần kia còn chưa quay lại, y chắc cũng chẳng còn đủ kiên nhẫn để tiếp tục chơi trò chơi này nữa.
Một nhóm ba người thúc ngựa đến Hàn Sơn tự, một lớp tuyết mỏng phủ lên mái của ngôi chùa, ba người tản bộ trên con đường mòn trong chùa, Tô Tĩnh cứ như một chú chim sẻ ríu ra ríu rít quấn lấy Lâm Thiên Long, còn Lâm Thiên Long thì vui vẻ nghe những ý tưởng kì lạ của y, hoàn toàn không chú ý tới Liễu Dịch Trần đi phía sau, mặt đã đen xì xì.

Mấy lần định đến gần Lâm Thiên Long đều bị Tô Tĩnh chen vào, ngay đến cả chủ đề nói chuyện cũng dặt xoay quanh hai người đó, lại thêm trước đó vô tình trông thấy nụ cười đắc ý của Tô Tĩnh, Liễu Dịch Trần đương nhiên không thể không biết, nhóc Tô Tĩnh này đang nhắm vào mình.

Phượng nhãn híp lại, ánh mắt Liễu Dịch Trần nhìn Tô Tĩnh có vài phần cân nhắc. Đối với y mà nói, Lâm Thiên Long là bảo bối yêu dấu của mình, đương nhiên nhìn chỗ nào cũng thấy tốt cả, chỗ nào cũng đầy ưu điểm, ngay đến gương mặt hung tợn cũng vô cùng đáng yêu. Thế nhưng, y cũng biết rõ, trong mắt người bình thường, Lâm Thiên Long chẳng phải rể hiền xuất sắc gì cho cam, càng không cần nhắc đến việc Tô Tĩnh là một nam nhân.

Vậy… sao Tô Tĩnh lại tỏ vẻ ân cần với Lâm Thiên Long như thế, hơn nữa vẻ thù địch đối với mình cũng rất đáng để cân nhắc.

Tô Tĩnh hứng thú đàm luận cùng Lâm Thiên Long về các sự tích của Hàn Sơn tự, dư quang nơi khóe mắt lại chú ý tới Liễu Dịch Trần, khi thấy ánh mắt y hướng về mình mang theo vài phần tiếu ý thì hơi ngẩn ra, sau đó lại lén chuyển tầm nhìn, trong lòng không khỏi bực bội, vì sao Liễu Dịch Trần vẫn cười được, mình đã lộ liễu đến mức ấy rồi, nếu Liễu Dịch Trần thích tên ngốc to xác này, thì không lý nào lại không ghen. Lẽ nào… y thực ra không hề thích Lâm Thiên Long, giống như mình, chỉ giả vờ thôi?

Vừa nghĩ đến đây, Tô Tĩnh không khỏi có chút tức giận nan kham, đáng chết, nếu hai người này chỉ là bằng mặt không bằng lòng, thì trò chơi này còn thú vị gì nữa.

Y thích chơi trò chia rẽ tình nhân, điểm khiến y thích thú nhất chính là trong quá trình chơi, có thể thưởng thức hàng loạt nhưng biểu cảm như đố kị, oán hận, thù địch, và khi một trong hai người bị vứt bỏ, gương mặt tuyệt vọng ấy sẽ khiến khiến tâm tình y vô cùng sảng khoái. Cuối cùng, y sẽ đứng trước mặt đôi tình nhân đó, nói với người còn lại rằng, ngươi cũng sắp rơi vào cảnh bị vứt bỏ rồi, nỗi phẫn hận của nạn nhân khi đó… cảm giác ấy, luôn khiến y đạt được khoái cảm cao trào. Cho nên, đối với trò chơi này, y chơi mãi vẫn không thấy chán.

Trước đây, ở Nhật Bản có một cặp tình nhân được mệnh danh là Thần tiên quyến lữ, y chẳng qua chỉ hạ chút thủ đoạn, để gã nam nhân phải đi xa một thời gian, đến khi hắn quay lại, thì nữ nhân của hắn đã ngồi trên người y đong đưa eo một cách dâm đãng rồi.
Gương mặt quằn quại vì ghen tuông của gã nam nhân đó khiến y thỏa mãn vô cùng, lòng y khẽ động, lại thẳng thừng câu dẫn hắ ta, sau đó hả hê ngắm nhìn gương mặt phút chốc trở nên hung ác của nữ nhân.

Hiện giờ, đôi nam nữ đó vẫn ở lại nhà của y tại Nhật Bản, ngày ngày cấu xé lẫn nhau vì tình, khó ai có thể nhận ra, bọn chúng từng là một đôi tình nhân mặn nồng.

Tình yêu ấy à, tất cả đều là phân chó, cái gọi là trung trinh, chẳng qua là bởi chưa bị quyến rũ đủ mà thôi. Hanagi Shizuwa – À không, hiện giờ là Tô Tĩnh, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười châm chọc.

Ánh mắt lần nữa nhìn về phía Liễu Dịch Trần, Tô Tĩnh cảm thấy, cần kiểm tra một chút, xem giữa hai người này có tình cảm chân thành hay không, có đáng để y bỏ thời gian chơi đùa hay không.

Nhóm ba người thăm thú một vòng Hàn Sơn tự, chỉ có Lâm Thiên Long chẳng hay biết gì là chơi đùa thỏa thê, còn nhân lúc Liễu Dịch Trần đang giải xăm, đi xin cho y một lá bùa bình an. Chỉ là, việc này trong mắt Tô Tĩnh thì vô cùng nực cười.

“Ưm…” Tiếng rên rỉ trầm thấp vang lên, Liễu Dịch Trần thỏa mãn nằm sấp trên lồng ngực đang phập phồng dữ dội của Lâm Thiên Long.

“Hộc… hộc…” Há miệng thở hổn hển, Lâm Thiên Long ôm chặt Liễu Dịch Trần, vô thức vuốt ve tấm lưng trần nhẵn bóng của y.

Lại vuốt ve thân thể Lâm Thiên Long hồi lâu, Liễu Dịch Trần mới lưu luyến rút côn th*t đã mềm xuống của mình ra, huyệt khẩu bị kéo căng quá độ chảy ra một lượng lớn chất nhầy màu trắng.

Rửa sạch chất nhầy dính trên cơ thể hai người một cách cẩn thận và tỉ mỉ xong, Liễu Dịch Trần ôm trọn Lâm Thiên Long vào lòng, như có như không vuốt ve bụng hắn.

“Thiên Long…” Do dự một lát, Liễu Dịch Trần mới mở lời. Y có thể nhìn ra, Lâm Thiên Long rất thích Tô Tĩnh, thế nhưng, Tô Tĩnh đó lai lịch bất minh, y không mong Lâm Thiên Long phải chịu bất cứ tổn thương nào.

“Sao?” Sau khi hoan ái vô cùng mệt mỏi, Lâm Thiên Long lúc này đã nửa tỉnh nửa mê.

“Tô Tĩnh đó… ngươi cẩn thận một chút.”

“Ừm… Hả?” Lâm Thiên Long lấy lại chút tinh thần. Mở to mắt nhìn Liễu Dịch Trần, tựa như không rõ ý tứ của y.

Chương 100

“Tô Tĩnh… có khả năng có ý đồ khác với ngươi.” Lòng Liễu Dịch Trần kì thực rất không thoải mái, bối bối mình khó khăn lắm mới có được, sao cứ luôn có kẻ thèm muốn.

“Với ta? Sao vậy được!” Đây là phản ứng đầu tiên của Lâm Thiên Long.

“Ngươi không chú ý thấy hôm nay y ra vẻ thù địch với ta sao?” Liễu Dịch Trần không khỏi bật cười, Thiên Long của y rất chậm hiểu ở phương diện này.

“Ý…” Lâm Thiên Long nghẹn lời, hắn thực sự hoàn toàn không chú ý tới.

“Ngươi không thấy y cứ quấn lấy ngươi cả ngày hôm nay sao, ta lần nào nói chuyện với ngươi cũng chưa nổi dăm ba câu đã bị y chen vào.”

Liễu Dịch Trần nói vậy, Lâm Thiên Long lập tức nhớ lại, hom nay lúc ở Hàn Sơn tự hắn thấy có gì đó không đúng lắm, nhưng mãi vẫn không thể nghĩ ra rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào, bởi gần đây lúc nào cũng dắt díu với Tô Tĩnh, hắn đã quen việc Tô Tĩnh quấn lấy mình ríu ra ríu rít không ngừng rồi, đã vậy còn quên béng luôn, tên Liễu Dịch Trần vốn suốt ngày bám dính lấy mình, hôm nay có vẻ như lại nói chẳng được mấy câu.

“Thế nhưng… cậu ta, chắc không thích ta đâu nhỉ.” Lâm Thiên Long luống cuống nói, người mình vốn coi như đệ đệ, lại bất ngờ bị Liễu Dịch Trần nghi là có ý đồ riêng, bất cứ ai cũng không chấp nhận được.

“Ha ha, ngày mai một mình ngươi đi gặp y, xem y nói thế nào.” Liễu Dịch Trần mỉm cười, y cảm thấy, ánh mắt Tô Tĩnh nhìn mình lúc chia tay, đã đầy vẻ thị uy, nếu không ngoài dự đoán, thì đại khái ngày mai sẽ bày tỏ với Thiên Long thôi.

“Ý, chắc không phải đâu…” Lâm Thiên Long ấp úng nói.

Liễu Dịch Trần chỉ cười đáp lại.

Lâm Thiên Long không hổ là thần kinh thô, tuy mới rồi có chút xấu hổ trước phán đoán của Liễu Dịch Trần, nhưng cũng nhanh chóng vứt nó ra khỏi đầu, suy nghĩ của hắn rất đơn giản, hắn luôn coi Tô Tĩnh là đệ đệ, lại thêm, hắn đã có ái nhân hoàn mỹ là Liễu Dịch Trần đây, đương nhiên chỉ có thể từ chối Tô Tĩnh mà thôi, nếu ngộ nhỡ Tô Tĩnh bị từ chối mà xảy ra hậu quả gì đó, thì đây là điều mà hắn không tài nào đoán trước được, dẫu sao đoán cũng không ra, chẳng bằng không nghĩ ngợi thêm nữa.

“Lâm… Lâm đại ca… đệ, đệ thích huynh.” Tô Tĩnh e thẹn nhìn Lâm Thiên Long, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu phủ một tầng hồng nhuận.

“A… ta đã có ái nhân rồi… cho nên, thật xin lỗi.” Lâm Thiên Long ngại ngùng gãi đầu, nhẹ đẩy Tô Tĩnh đang vùi đầu trong lòng mình ra. Hắn lớn đến từng này, đây là lần đầu tiên được người ta tỏ tình đó.

Không ngờ Liễu Dịch Trần lại đoán đúng, hôm nay hắn đến chỗ hẹn với Tô Tĩnh, nhưng nhìn thấy lại là một nô bộc mang theo tín vật của Tô Tĩnh. Người nô bộc đưa cho hắn một bức thư rồi bỏ đi, hắn mở ra xem, hóa ra Tô Tĩnh hẹn hắn tại Bán Sơn đình ở ngoại thành, vừa đến nơi, Tô Tĩnh mặc một thân bạch y liền bổ nhào vào lòng hắn, nói những lời kia.“Đệ biết, nhưng… đệ sẽ không từ bỏ đâu.” Tô Tĩnh ngẩng đầu, cố chấp nhìn thẳng vào mắt Lâm Thiên Long, nghiêm túc nói.

“Đệ…” Tô Tĩnh do dự một lát, sau đó mang theo đôi chút không cam lòng mà rằng: “Đệ có thể… huynh có thể không nói với Liễu đại ca, chỉ cần được ở bên Lâm đại ca, đệ không bận tâm đâu…”

Lâm Thiên Long bị lời Tô Tĩnh nói làm cho trợn mắt há mồm, sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

“Tiểu Tĩnh, đệ biết mình đang nói cái gì không?”

Tô Tĩnh cắn môi, tựa như không biết phải dùng vẻ mặt nào để đối diện với Lâm Thiên Long.

Lâm Thiên Long thở dài một hơi: “Đệ giờ hẵng còn nhỏ, không hiểu chuyện yêu đương, tình cảm đối với ta chẳng qua chỉ là tình huynh đệ thông thường mà thôi. Đệ phải biết, khi thực lòng yêu một ai đó, thì không thể chia sẻ người ấy với bất cứ ai.”

“Đê đương nhiên không muốn chia sẻ huynh với người khác.” Đôi mắt lanh lợi của Tô Tĩnh lúc này ngập tràn nước mắt, đầy vẻ kích động. “Thế nhưng huynh đã có Liễu đại ca rồi, nếu huynh có thể rời xa Liễu đại ca, đệ đương nhiên rất vui mừng, thế nhưng… lúc này đệ chỉ có thể tự ủy khuất chính mình mà thôi.”

“Thế nhưng ta không muốn y chịu thiệt thòi.” Lâm Thiên Long kiên quyết.Tô Tĩnh ngẩn ra một lúc, đáy lòng có chút kinh ngạc, y không ngờ Lâm Thiên Long này lại vứt bỏ tề nhân chi phúc*. Trước giờ y dùng chiêu này, ước chừng bách phát bách trúng, nam nhân cũng thế, mà nữ nhân cũng vậy, đều có lòng tham, khi cơ hội có được cả hai người mà không phải chịu tổn thất nào tới, không ai lại bỏ qua cả, thế nhưng, bọn họ phải có lòng tham, thì y mới có cơ hội thừa nước đục thả câu, khéo léo dùng chút thủ đoạn, phá hoại quan hệ của hai người, cuối cùng biến tình nhân thành cừu nhân.

*Tề nhân chi phúc: Ý chỉ hôn nhân đa thê hạnh phúc mỹ mãn. 

“Sao…” Tô Tĩnh căng thẳng, những chiêu cuối vốn chuẩn bị sẵn sàng đều không dùng được nữa, thế này thì hỏng chuyện rồi.

“Tiểu Tĩnh, chúng ta về sau đừng gặp lại nữa, ta sẽ sớm rời khỏi Tô Châu, đệ cũng sẽ mau chóng quên ta thôi.” Lâm Thiên Long cũng thấy có chút đáng tiếc, chẳng mấy khi gặp được một đệ đệ tâm đầu ý hợp, cuối cùng lại thành ra thế này, nhưng hắn cũng biết, cách tốt nhất bây giờ là không xuất hiện trước mặt Tô Tĩnh nữa, để y dần dần lãng quên mình, thời gian luôn là liều thuốc tốt nhất để chưa trị vết thương.

Nói đi nói lại, hắn cũng không quá tin chuyện Tô Tĩnh thích mình, Lâm Thiên Long trước giờ luôn là kẻ biết mình biết người, hắn hiểu rõ điều kiên bản thân không tốt, nói thẳng ra là tầm thường, nhớ lại ngày xưa hắn luôn buồn bực, tự hỏi vì sao một người ưu tú như Liễu Dịch Trần lại nhắm trúng mình, không biết có phải mắt bị đui rồi hay không. Nếu không phải sau này, Liễu Dịch Trần liên tục dùng “cơ thể” để nói cho hắn hay, y vừa ý hắn đến nhường nào, thì hắn vẫn không dám tin vào tình cảm của đối phương.

Hôm nay Tô Tĩnh chẳng qua chỉ mới quen biết hắn trong thời gian nửa tháng ngắn ngủi, hắn hoàn toàn không thấy trong nửa tháng này mình đã làm được điều gì đủ để Tô Tĩnh động tâm, vậy nên, hắn cho rằng, Tô Tĩnh đã nhầm tình bạn thành tình yêu.

Chết tiệt. Tô Tĩnh thầm nghiến răng, người y phái đi tìm Liễu Dịch Trần đã quay lại rồi, cũng nói rõ, Liễu Dịch Trần sẽ đến ngay thôi. Vốn dĩ định để Liễu Dịch Trần chính mắt nhìn thấy cảnh Lâm Thiên Long đồng ý lén lút qua lại với mình, nhưng không ngờ rằng Lâm Thiên Long lại nhất tề từ chối, giờ chỉ có thể nghĩ cách khác mà thôi. Y giả bộ vô cùng đau lòng, lấy khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt, đồng thời len lén dùng một góc khăn tay quẹt lên môi mình.

“Lâm đại ca… vậy… trước khi đi, huynh có thể hôn đệ một cái không?” Mắt Tô Tĩnh đỏ ửng, đáng thương ngước nhìn Lâm Thiên Long, đôi môi hồng hơi dẩu lên.

Trên môi boi một lớp xuân dược phát tác cực nhanh, lòng Tô Tĩnh thầm đắc ý, nếu Liễu Dịch Trần kia đến, lại trông thấy Lâm Thiên Long xé rách y phục của mình, không biết vẻ mặt sẽ đặc sắc đến mức nào.

Lâm Thiên Long phiền muộn nhìn Tô Tĩnh nhắm nghiền mắt, ngẩng đầu lên đối diện với mình.

Nói thật lòng, hôn một cái cũng chẳng khó khăn gì, cái khó là vị trí để hôn cơ, nhìn động tác của Tô Tĩnh, rõ ràng là muốn hắn hôn môi rồi, thế nhưng…

Lâm Thiên Long dằn lòng, đưa hai tay giữ chặt mặt Tô Tĩnh, sau đó trước tâm tình vô cùng khoái trá của y — đặt một nụ hôn lên trán.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau