TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 91 - Chương 95

Chương 91

Vẻ mặt của Lam Linh trở nên vi diệu: “Vậy… được không?”

Liễu Dịch Trần híp mắt: “Vẫn tốt hơn thế giằng co của đệ bây giờ.”

Lam Linh âm tình bất định, cuối cùng như đã hạ được quyết tâm, ngước mắt nhìn Liễu Dịch Trần: “Được, đệ nghe huynh.”

Liễu Dịch Trần mỉm cười gật đầu: “Yên tâm, trong lòng đại sư huynh, đệ không phải không có chút vị thế nào.”

Lam Linh cắn môi, lấy từ trong ngực ra hai viên đan dược, viên một trắng ném cho Liễu Dịch Trần, viên màu đỏ thì nắm chặt trong tay. Sau đó quay người rời đi.

“Ngươi rốt cuộc hiến kế gì cho y vậy?” Lâm Thiên Long đương nhiên biết cuộc đối thoại giữa hai người họ có liên quan đến Trương Mộc Phương, thế nhưng hắn vẫn rất hiếu kì, không biết Liễu Dịch Trần đã hiến kế gì cho tiểu sư đệ của y.

“Ha ha, bí mật.” Liễu Dịch Trần cười, không nói ra.

Lâm Thiên Long trợn mắt nhìn y, sau đó tiếp tục luyện bộ đao pháp luyện mãi không thông kia.

Thời gian ba ngày trôi qua trong nháy mắt, ba ngày này, Liễu Dịch Trần không cùng cùng Lâm Thiên Long ân ân ái ái, điềm điềm mật mật, thì lại cùng đại sư huynh Trương Mộc Phương nói chuyện trên trời dưới bể. Đám nhân sĩ căm ghét triều đình có sự xuất hiện của Trương Mộc Phương nên không đến gây phiền phức nữa, làm y thấy vui vẻ thoải mái.

Thế nhưng, y cũng dò la ra, hóa ra ngày mai không tổ chức đám hỉ cho nhi nữ của Thủy Nguyệt các các chủ, mà là tuyển nữ tế*. Còn đám võ lâm nhân sĩ đến tham gia, đặc biệt là không ít “thiên niên anh hùng, thanh niên tuấn tài”đều đến để ứng tuyển.

Phải biết, Thủy Nguyệt các buôn bán tin tức không phải ngày một ngày hai, tài lực vô cùng thâm hậu, mà các chủ lại chỉ có một cô con gái, hơn nữa chưa nói đến việc tướng mạo nhi nữ của bà bế nguyệt tu hoa, mĩ diễm tuyệt luân, chỉ riêng của hồi môn thôi cũng đủ để người ta tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán rồi.

Với những chuyện này, Trương Mộc Phương lại không hứng thú, hắn chẳng qua chỉ bởi từng được Thủy Liên phu nhân giúp đỡ, cho nên đến góp vui, thuận tiện giữ gìn trật tự mà thôi, dẫu sao có hắn ở đây, một vài người muốn làm loạn cũng phải suy nghĩ lại khả năng của bản thân.

“Chiếu tướng.” Cạch một tiếng, Trương Mộc Phương đặt quân cờ bằng ngà voi xuống, đắc thắng nhìn Liễu Dịch Trần.
Liễu Dịch Trần tỉ mỉ quan sát bàn cờ, nhe răng cười, “Đại sư huynh, kì nghệ của huynh lại cao thêm một bậc rồi.”

“Ha ha ha…” Trương Mộc Phương cười sảng khoái, vừa thu cờ vừa hỏi. “Hai năm nay ta khổ tâm ngâm cứu không ít kì phổ, đánh thêm ván được chứ?”

Nhìn sắc trời, Liễu Dịch Trần gật đầu, vừa xếp cờ vừa nói chuyện phiếm: “Hôm nay đệ ra ngoài, thấy hình như có không ít võ lâm nhân sĩ bỏ đi rồi.”

“Ừ.” Trương Mộc Phương “ừ” một tiếng.

“Sao lai đi cả rồi?” Liễu Dịch Trần có chút không hiểu, hôm trước còn thấy lúc Thủy Liên Tinh ra mặt, có rất nhiều người vây lấy nàng xum xoe, nhưng người đó sao đột nhiên lại từ bỏ nhỉ.

“Hừ.” Trương Mộc Phương hừ một tiếng, “Hai ngày trước có vài người Nhật đến, tên cầm đầu tướng mạo không tồi, nghe nói bọn họ cũng đến cầu thân, hơn nữa mang theo rất nhiều lễ vật đặc biệt. Sau đó còn tuyên bố, nói một tuyệt sắc giai nhân như Thủy tiểu thư, nếu không có đủ thực lực để bảo vệ nàng, không bằng nhân lúc còn sớm bỏ cuộc đi. Đám thiếu niên trẻ người non dạ, được nhiên xông lên khiêu chiến, ai ngờ  thuộc hạ của người ta, ai nấy đều võ công cao cường, những kẻ bại trận đương nhiên chán nản bỏ đi rồi.”

“Hửm? Công phu của đám người Nhật đó cao thế sao?”

“Cũng tạm coi là được.” Trương Mộc Phương bĩu mỗi, vẻ mặt như châm chọc, như cười nhạo. “Chỉ là đám ‘thiếu niên anh hùng’ kia yếu quá thôi, tên nào tên nấy chỉ có chút thế võ mèo cào, vắt mũi chưa sạch mà đã dám bước chân vào giang hồ, gia thế có chút danh tiếng lại tự cho mình giỏi giang, hôm nay gây sự thế là bị người ta giáo huấn một phen.”“Ha ha…” Liễu Dịch Trần cười nhẹ, y chẳng thích thú gì đám “thế gia tôn tử”, “thiếu niên anh hùng” mắt cao hơn đầu kia. Trong mắt y, có thời gian lêu lổng giang hồ, chẳng thà làm bộ khoái, làm chút chuyện cho bách tính.

Anh hùng? Giữa đường thấy chuyện bất bình, bắt một tên cướp cũng coi là anh hùng? Đúng là buồn cười, y là một bộ khoái, đã bắt vô số tên hái hoa tặc, vây quét biết bao đám thổ phỉ, đối với bách tính mà nói, y hữu dụng hơn đám “anh hùng” kia nhiều. Càng huống chi, đám “anh hùng” đó luôn tự cho mình rất cao quý, coi thường bộ khoái. Hoặc là lúc có người phạm tội, thì liền ngang ngược can thiệp, không chờ quan phủ thẩm tra đã giết chết người ta.

“Thiên Long, ngươi luyện xong rồi à?” Ngay lúc Liễu Dịch Trần đang định đặt cờ xuống thì phát hiện ra Lâm Thiên Long đã luyện công xong, y lập tức cười híp mắt bổ nhào tới, “chân cún” vội lấy khăn bông cẩn thận lau mồ hôi cho hắn.

“Ta tự làm được.” Lâm Thiên Long giật lấy khăn bông, lau loạn vài cái, hòng che đi gương mặt đỏ ửng của mình. Cái tên này, lần nào lần nấy đều trắng trợn chẳng chút e dè, nhìn hắn với ánh mắt ngập tràn ái ý, tuy bản thân rất hưởng thụ, nhưng… khụ khụ… đại sư huynh của y vẫn còn đang nhìn kia kìa.

Có chút tiếc nuối nhìn khăn bị giật mất, Liễu Dịch Trần tru môi lên, tiếc thật, không thể nhân cơ hội sờ mó da dẻ căng bóng của Thiên Long một chút. Chính ra, tối qua mình vẫn còn chưa sờ đã mà…

“Ngươi chút ý sắc mặt một chút được không?” Lâm Thiên Long khó xử vô cùng, nhỏ tiếng mắng. Ánh mắt tên này lại bắt đầu không đứng đắn rồi, nhìn cái là có thể biết được ý nghĩ bất lương  trong đầu y rồi, cảm giác như, Liễu Dịch Trần dùng ánh mắt để lột sạch y phục của hắn vậy, mà hắn mỗi lần bị y nhìn như thế đều toàn thân phát nhiệt.

Liễu Dịch Trần liếm mỗi, vô tâm vô tính nói: “Sợ cái gì, dẫu sao đại sư huynh cũng không phải không biết quan hệ của chúng ta.”

Trương Mộc Phương im lặng, thầm than trong lòng: “Coi như ta biết quan hệ của các người, nhưng ngươi cũng không thể ân ân ái ái trước mặt ta chứ… lại nói, cảnh Liễu Dịch Trần ân cần chăm sóc một đại hán hung hãn thực sự rất “khủng bố”…

“Khụ khụ, phải rồi, đệ nói tiểu sư đệ đi đâu rồi?” Nhằm phá tan không khí ngượng ngùng, Trương Mộc Phương ho khan vài tiếng, chuyển chủ đề.

“À, tiểu sư đệ đi giúp Thiên Long cứu người rồi.” Liễu Dịch Trần lưu luyến chuyển tầm mắt khỏi bờ ngực săn chắc của Lâm Thiên Long.

“Ta có một vị huynh đệ trúng phải Dụ hồn thuật, chỉ có thể nhờ vả tiểu sư đệ.” Lâm Thiên Long vô cùng cảm kích Lam Linh đã ra tay cứu giúp, thế nhưng hắn không biết “ân tình” này là dùng Trương Mộc Phương đang đứng trước mặt để đổi lấy…

“Hử? Dụ Hồn thuật? Giờ vẫn còn người sử dụng loại tà thuật này sao?” Vẻ mặt Trương Mộc Phương có đôi chút kinh ngạc.

Chương 92

Liễu Dịch Trần nghĩ một lúc, liền nói cho Trương Mộc Phương những chuyện liên quan đến tổ chức thần bí kia. Trương Mộc Phương nghe xong cũng không quá chú tâm, dẫu sao, không trong chốn quan trường không lo chuyện cửa quan, tuy tình cảm huynh đệ họ rất tốt, nhưng trừ phi can hệ đến an nguy tính mạng, còn không, họ sẽ không can thiệp vào bất cứ vấn đề nào của đối phương. Giống như những việc liên quan đến triều đình này, hắn là một đại hiệp giang hồ, tuyết đối sẽ không nhúng tay vào, bởi một khi xuất thủ, sẽ đại diện cho thái độ của một bộ phận thế lực giang hồ, dây dưa như vậy rất có thể sẽ dấy lên một trận phong ba, mà phong ba một khi nổi lên, người chịu khổ luôn là những bách tính bình dân, đây là điều Trương Mộc Phương không muốn xảy ra.

Đối với tổ chức thần bí kia, Trương Mộc Phương phân tích một hồi từ góc độ của mình, Liễu Dịch Trần vừa nghe vừa liên tục gật đầu, là một tiểu bộ khoái, góc nhìn đại cục của y không tốt cho lắm, thế nhưng cũng may y không cần nắm toàn cục, chỉ cần hoàn thành tố chức trách của mình là được.

Sáng sớm ngày thứ hai, Liễu Dịch Trần đang ôm lấy Lâm Thiên Long say giấc nồng thì bị tiếng ồn đánh thức. Vô cùng khó chịu mở trừng mắt, vận một cỗ nội lực, vung tay phóng về phía cửa sổ đang mở, cửa sổ lập tức đóng lại.

Rốt cuộc Lâm Thiên Long đang bị Liễu Dịch Trần cuốn lấy như bạch tuộc mê man trở mình một cái, quay lưng lại với y ngủ càng ngon. Liễu Dịch Trần bị đánh thức đã không vui giờ trông thấy hành động của Lâm Thiên Long thì mắt đột nhiên lóe lên, cười đến vô cùng tà ác, nâng một chân của đối phương lên, dùng cái bộ vị sáng sớm ngày ra vô cùng phấn chấn kia cọ cọ và huyệt khẩu.

Thịt huyệt tối qua được yêu thương hồi lâu cảm nhận được sự kích thích của côn th*t, lập tức đói khát mở ra, Liễu Dịch Trần thuận lợi xâm nhập vào, thỏa mãn hừ hừ mấy tiếng.

Lâm Thiên Long đang ngủ ngon bị từng đợt khoái cảm ập tới đánh bật dậy, mở mắt ra, liền thấy Liễu Dịch Trần đang đặt hai trân mình ôm lấy eo y, ra sức luật động.

“Thiên Long… ừm… buổi sáng tốt lành.” Vừa ra vào thịt huyệt dâm mĩ, vừa chào hỏi Lâm Thiên Long, lúc này Liễu Dịch Trần cười đến dâm dê vô độ.

“Mẹ nhà ngươi… a… sáng sớm ngày ra… ư a… làm gì vậy hả?” côn th*t đã ngẩng cao đầu, tiết ra dịch thể, mỗi lời hắn nói ra đều đứt quãng, và đầ âm mũi.

“Làm gì nhỉ? Ta chẳng đang làm ngươi đó sao?” Liễu Dịch Trần dùng sức khiến hai chân hắn mở càng lớn, khom lưng xuống, cắn nhẹ lên đầu v* của Lâm Thiên Long một cái.

“A… ngươi… cái tên khốn này… lão tử… sớm muộn gì… cũng sẽ bị người… giết trên giường… a… nhanh một chút…”

“Hộc… là… ta sẽ… chết… trên người ngươi mới đúng…” Liễu Dịch Trần thở hồng hộc, đói phương đột nhiên co rút lại, làm y suýt chút nữa tước vũ khí đầu hàng.

“Ư a… nữa… dùng sức… a a a…” Lâm Thiên Long cao giọng, hạ thân tiết ra như trút nước. (Lão: Miêu tả gì dị vậy -_-)

Liễu Dịch Trần cũng thỏa mãn ra vào thêm vài lướt rồi phóng mạnh ra.“A… thoải mái thật.” Liễu Dịch Trần ăn đến thỏa lòng thỏa dạ mắt nhắm lại thành mọt dòng kẻ, nằm bò trên người Lâm Thiên Long cắn gặm vai hắn.

“Cút ngay… nặng chết đi được.” Lâm Thiên Long bất mãn đẩy y sang một bên, thời dài thườn thượt. Hộc… sáng sớm làm một lần, thực ra thấy cũng không tồi. Đương nhiên nếu không bị “làm” tỉnh giấc thì càn tốt hơn.

Hai người ôm lấy nhau tận hương dư vị cao trào,  chân ta Liễu Dịch Trần cuốn chặt lấy người Lâm Thiên Long, tuy Lâm Thiên Long đã nhiều kháng nghị rằng hành động này của y khiến hắn rất khó chịu, nhưng tiếc rằng Liễu Dịch Trần quyết không chừa, đến bây giờ — Lâm Thiên Long sống lâu trong cái khổ đã quen khổ rồi…

“Bên ngoài sao ồn thế?” Tiếng ồn ào bên ngoài càng lúc càng lớn, hơn nữa dường như đang dần dần tiến gần tiểu viện.

“Không biết. Quan tâm làm gì.” Liễu Dịch Trần không chút để tâm, dẫu sao mục đích y đến đây chẳng qua là để tìm sư đệ nhờ giải độc cho Lâm Thiên Long, những chuyện khác, y lười quan tâm. Cho nên, y tiếp tục sờ sờ liếm liếm trên người Lâm Thiên Long, dường như muốn làm thêm lượt nữa.

“Tiếng ồn càng lúc càng gần rồi.” Lâm Thiên Long đẩy y ra, ý bảo y dậy đi, dẫu gì hai người lúc này đều đang không mặc đồ, vạn nhất có tên vô duyên nào đột nhiên xông vào sinh sự thì nguy.

Bất mãn bĩu mỗi, nhưng Liễu Dịch Trần cũng không có y phản đối Lâm Thiên Long, ngoan ngoãn giúp hắn xử lý thân thể, sau đó mặc y phục đàng hoàng, mở cửa ra, vừa đúng lúc phát hiện một đám người đã chạy tới ngoài tiểu viện.“Có chuyện gì?” Sắc mặt Liễu Dịch Trần vô cùng khó ở, bị quấy rầy đúng lúc này, bất cứ nam nhân nào đều thấy khó chịu cả thôi. Càng huống chi, tiểu viện này chuyên dùng để tiếp đãi Trương Mộc Phương, đám người thất loạn bát tao này đứng ở ngoài cửa là ý gì?

Một đám người nhốn nhốn nháo nháo đứng bên ngoài, tên cầm đầu là một gã trung niên vận thanh sam, hốc mắt sâu hoắm, ánh mắt thâm trầm, trông thấy Liễu Dịch Trần bước ra từ một gian phòng, mắt lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó tưa như nghĩ ra cái gì đó, nở một nụ cười đầy vẻ nguy hiểm.

Trần Long Lộc nhìn tướng mạo tú mỹ của Liễu Dịch Trần, không khỏi nghĩ thầm trong dạ, tên Trương Mộc Phương kia mới hơn ba mươi tuổi, than niên tráng khí, vậy mà trước giờ chưa tình nghe có bất cứ truyện phong lưu khoái nhạc nào, cũng có người từng muốn làm mối cho hắn, thế nhưng đều bị hắn từ chối, trừ phi… hắn thích nam nhân? (Lão: Được vậy thằng Linh nó cũng đỡ khổ -_-)

“Chuyện gì vậy?” Trương Mộc Phương trầm mặt từ trong phòng đi ra, hắn vốn thích an tĩnh, cho nên Thủy Liên phu nhân mới an bài cho hắn ở một tiểu viện tránh xa chỗ ồn ào, thế nhưng mới sáng sớm đã bị cả đám người phá giấc ngủ, làm hắn vô cùng khó chịu.

“Trương đại hiệp.” Trần Long Lộc thấy Trương Mộc Phương xuất hiện, vội vàng chắp tay hành lễ, đám người theo sau cũng vội vàng hành lễ với hắn.

Trương Mộc Phương đáp lễ, ánh mắt chậm rãi quét qua đám người, cuối cùng dừng lại trên người Trần Long Lộc. Trần Long Lộc là con trai thứ hai của bảo chủ Trần gia bảo*, quan hệ của Trương Mộc Phương và Trần bảo chủ rất tốt, đương nhiên biết gã, chỉ là, Trần Long Lộc này tuy tuổi tác không hơn kém hắn là bao, nhưng lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo, lúc đầu, Trần bảo chủ từng trước mặt Trương Mộc Pương, phê phán gã không ra gì, nói gã kém xa Trương Mộc Phương. Lúc đó ngoài mặt gã tuy không biểu lộ gì, nhưng ánh mắt lại có thể nhìn ra oán thù sâu đậm.

*Trần gia bảo: Tức một thôn toàn người họ Trần á ~

“Chẳng hay Trần huynh…” Điềm đạm nhìn đám người một lượt. Ngữ khí của Trương mộc Phương bình ổn: “Mang nhiều người như vậy đến tìm tại hạ là muốn làm gì sao?”

“Ha ha, Trương đại hiệp nói đùa rồi.” Trần Long Lộc cười khan hai tiếng. “Là thế này, Trương đại hiệp cũng biết chuyện đám người Nhật đó rồi phải không?”

Trương Mộc Phương gật đầu. Trần Long Lộc lập tức cung cung kính kính nói:

“Đám người Nhật đó thật vô cùng đáng ghét, dám càn rỡ trước mặt võ lâm Trung Nguyên, thiên triều hùng mạnh chúng ta, há có thể để chúng ở đây giễu võ giương oai. Tại hạ khẩn cầu Trương đại hiệp ra tay giáo huấn chúng một chút.”

Chương 93

Mắt Trương Mộc Phương lóe lên một tia thiếu kiên nhẫn. Bám theo Trương Mộc Phương đều là các cậu công tử bột đến từ một vài gia tộc, đại bộ phận trong số đó chẳng qua chỉ muốn nhân cơ hội cưới được Thủy Liên Tinh, và giành được một hậu thuẫn vững chắc mà thôi, bởi ngay từ đầu khi kén rể Thủy các chủ đã nói rõ, bất luận thân phận thế nào, chỉ cần bản lĩnh xuất chúng, làm vừa lòng Thủy Liên Tinh là được.

Đám phế vật này đánh không lại người Nhật, nên chạy tới đây khiêu khích hắn ra tay, đúng là không biết do bọn chúng quá ngu ngốc hay xem Trương Mộc Phương là gã khờ. Tuy hắn không cảm tình vứi đám người Nhật kia, thế những, cũng khong vô công rồi nghề đến mức tìm người ta sinh sự.

“Những người Nhật đó đã đánh bại các vị đây trên lôi đài nhỉ?” Trương Mộc Phương nhìn chúng nhân, trầm giọng nói.

Vẻ mặt của đám người kia bao gồm cả Trần Long Lộc đều trở nên xấu hổ.

“Nếu đã như vậy, bọn họ thắng quang minh chính đại. Ta không có lý do xuất thủ.” Trương Mộc Phương không quan tâm việc đắc tội với đám phế vậy này, người thực sự có bản lĩnh bị người đánh bại thì sẽ càng chuyên tâm luyện tập, trau dồi, chứ không giống như trẻ ranh vừa về nhà liền tìm người lớn giúp.

Trần Lộc Long có chút không nén được giận.

“Trương đại hiệp, nếu người Nhật kia thực sự lự áp quần hùng, có được Thủy Nguyệt các, tương lai sẽ bất lợi cho võ lâm Trung Nguyên.”

Trương Mộc Phương lãnh đạm nhìn gã: “Có được Thủy Nguyệt các? Lời này ngươi nói hẵng còn sớm đấy, lễ kén rể của Thủy Liên phu nhân vẫn chưa kết thúc, ngoài việc bản lĩnh xuất chúng, còn phải lấy được lòng của Thủy Liên Tinh tiểu thư. Người Nhật kia chưa chắc đã lọt vào mắt xanh của Thủy tiểu thư. Càng huống chi…”

Dừng một lát, “Ta đến đây là để đảm bảo quá trình kén rể không bị ai giở thủ đoạn, chứ không phải giúp các người ức hiếp kẻ khác.”

“Thế nhưng cái tên tiểu bạch kiểm kia cả ngày quấn lấy Thủy tiểu thư, chúng ta không có cơ hội tiếp cận Thủy tiểu thư.” Một thanh niên tướng mạo hèn hạ lên tiếng.

Trần Long Lộc lập tức trừng mắt với hắn một cái, hắn biết mình thất thố, liền vội cúi đầu.

Mi mắt Trương Mộc Phương còn không thèm nhấc, lạnh lùng nói: “Thủy tiểu thư đã thích, vậy ta càng không thể đi gây sự với người ta. Chư vị tự giải quyết đi.”

Chúng nhân nhất thời nghẹn lời, đa số ánh mắt đều đổ dồn về phía Trần Long Lộc.

Trần Long Lộc thầm nghiến răng nghiến lợi, qua hai ngày quan sát, công phu của đám người Nhật kia thực sự không tồi, ngay cả gã cũng không đấu lại được. Thế nhưng, nếu cứ vậy mà từ bỏ Thủy Liên Tinh, thì gã lại thấy không cam tâm…

Con ngươi đảo một vòng, Trần Long Lộc chắp tay nói: “Trương đại hiệp đã không muốn xuất thủ, vậy chúng ta xin cáo từ.” Dứt lời, quay lưng đi thẳng.Đám người còn lại bốn mắt nhìn nhau, không hiểu nổi suy nghĩ của Trần Long Lộc, chỉ đành hành lễ với Trương Mộc Phương, rồi lũ lượt bỏ đi.

“Sư huynh, tên gia khỏa kia rất có ý kiến với huynh đấy.” Mắt thấy người xung quanh đi cả rồi, Liễu Dịch Trần tự tiếu phi tiếu nhìn Trương Mộc Phương.

Trương Mộc Phương hừ lạnh một tiếng: “May là con cả của Trần bảo chủ cũng là một danh nhân chính phái, nếu không, Trần gia bảo ngỗ nhỡ lọt vào tay tên tiểu nhân này, tương lai rắc rối to.”

“Ha ha, dụng kế ấu trĩ như vậy, xem ra tên gia khỏa này mai sau cũng chẳng nên được trò trống gì đâu, cho dù được kế thừa Trần gia bảo đi nữa, chỉ e cũng sẽ lụi bại thôi.” Liễu dịch Trần cười nhạt, thật không biến đám người này nghĩ cái gì, cho rằng đại sư huynh xử thế đôn hậu thì là kẻ đần chắc?

“Không cần quan tâm đến gã, nhân vật nhỏ, chẳng thể gây nổi sóng gió gì.” Trương Mộc Phương căn bản không màng tới, hắn cũng có thể coi là thiếu niên thành danh, kẻ ghen tị với hắn trên giang hồ nhiều vô số kể, nếu ai hắn cũng để ý, thì cả ngày chẳng thể làm được việc gì, chỉ biết ngồi nghĩ làm sao để đề phòng kẻ khác thôi.

“Trương đại hiệp, phu nhân của chúng tôi có lời mời.” Đang nói chuyện thì một hạ nhân của Thủy Nguyệt các đi tới, cung cung kính kính nói với Trương Mộc Phương.

Quay đầu chào Liễu Dịch Trần một tiếng, Trương Mộc Phương cùng hạ nhân kia rời đi.

Vừa thấy xung quay đã không còn một ai, Liễu Dịch Trần liền cười hề hề như kẻ trộm, lại chui vào phòng, đang tính cởi bỏ áo khoác, cùng Lâm Thiên Long “đánh” thêm hiệp nữa, thì lại thấy Lâm Thiên Long đã y phục gọn gàng, ra khỏi phòng ngủ.Y phục mới cởi được nửa liền dừng lại ở lưng chừng, nhìn Lâm Thiên Long bằng ánh mắt đầy ai oán.

Lâm Thiên Long cầm đại đao chuẩn bị đi luyện công thấy động tác của Liễu Dịch Trần, trán liền nổi lên hai đường gân xanh, sau đó, chẳng thèm chớp mắt đi thẳng ra ngoài, coi như không nhìn thấy y.

Vậy là, tại bãi đất trống trong tiểu viện, Lâm Thiên Long mạnh mẽ khoáng đạt múa đại đao, còn Liễu Dịch Trần ngồi trong góc tường vẽ vòng tròn — Thiên Long không để ý ta, Thiên Long coi thường ta…

Lúc Trương Mộc Phương quay lại, nhìn thấy chính là cảnh tượng kì quái kia. Trán xoẹt ba đường hắc tuyến, hắn ho khan hai tiếng, thu hút sự chú ý của hai người.

Thấy cả hai đều đã nhìn về phía mình, hắn mới giải thích, vốn dĩ bọn họ định đợi lễ kén rể của Thủy Liên phu nhân kết thúc thì quay lại núi Khốn Long tìm tiểu sư đệ, nhưng mục đích Thủy Liên phu nhân tìm hắn hôm này là bởi lo lắng, một khi có người Nhật tham gia, đám võ lâm nhân sĩ sẽ gây náo loạn. Tuy đám người gây rối cũng chẳng gây ra được chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng chỉ sợ có người nhân lúc hỗn loạn đến đục nước béo cò, nhân lúc cháy nhà chạy ra hôi của.

Ngày thường, lực lượng phòng vể của Thủy Nguyệt các vô cùng tinh nhuệ, nhưng bây giờ có quá đôg người, trong đó còn có một vài tôn tử thế gia, vạn nhất bị ngộ thương, Thủy Nguyệt phu nhân cũng khó bề ăn nói, cho nên hi vọng Trương Mộc Phương đợi kén rể xong xuôi hẵng đi.

Ít nhất, dưới uy danh của hắn, kẻ dụng tâm phá hoại cũng phải dè chừng.

Trương Mộc Phương đã đáp ứng, cho nên, vẫn phải ở lại đây thêm một tháng nữa. Giờ hắn muốn hỏi Liễu Dịch Trần, có định đi trước hay không, hay muốn tiếp tục ở lại với hắn.

Liễu Dịch Trần hỏi ý của Lâm Thiên Long, Lâm Thiên Long lại thấy sao cũng được, dẫu sao cũng khó có dịp ra ngoài một chuyến, ở đây thêm hai ngày cũng không sao, mấy món ăn vặt của Tô Châu hắn còn chưa ăn đủ mà.

Là một thê nô chuẩn mực, Liễu Dịch Trần đương nhiên không phản đối ý kiến của Lâm Thiên Long, càng huống chi, nghĩ đến việc Như Nguyệt có khả năng đã báo chuyện Lâm Thiên Long về núi Khốn Long cho tổ chức kia, hiện tại ở lại đây vẫn an toàn hơn.

Vậy là, ba người bắt đầu cuộc sống sinh hoạt vô cùng nhàn rỗi, đúng vậy, là “vô cùng” nhàn rỗi.

Mỗi sáng, Lâm Thiên Long luôn bị ai đó “sờ” tỉnh, sau khi một cước đạp thẳng kẻ quấy rối xuống dường, mới biếng nhác ngồi dậy, mặc y phục gọn gàng, ôm đại đao đi luyện công.

Liễu Dịch Trần bị đạp xuống giường thì ra dáng một tiểu nương tử chuẩn bị đầy đủ khăn bông, nước trà, sau đó ngồi ở bàn đá tại góc sân cùng Trương Mộc Phương đánh cờ. Thế nhưng, bởi y cứ thường nhìn trộm dáng vẻ mồ hội lăn trên làn da đen bóng của Lâm Thiên Long, nên đánh cờ chẳng thắng nổi ván nào.

Chương 94

Cả buổi sáng, thường thì sẽ yên bình trôi qua như vậy, đến chiều, Trương Mộc Phương sẽ đảo một vòng Thủy Nguyệt các lấy lệ, thỉnh thoảng chỉ điểm vài tên tôn tử hắn thấy khá thuận mắt. Còn Lâm Thiên Long thì cũng Liễu Dịch Trần đi khắp các quán ăn vặt ở Tô Châu.

“A, mùi vì bánh vừng mắt táo của tiệm nà ngon thật, ngọt mà không ngấy, ngươi cũng nếm thử đi.” Lâm Thiên vui vẻ đưa chiếc bánh vừng ăn được một nửa cho Liễu Dịch Trần.

Liễu Dịch Trần không nhận lấy, mà cứ vậy ngoạm miếng bánh trên tay Lâm Thiên Long, nhai mấy cái, rồi cười tủm tỉm mà rằng, quả nhiên rất ngọt.

Lâm Thiên Long trợn ngược mắt, trêu ghẹo ở mức độ này, hắn đã có thể bình tính không màng tới rồi, may rằng chỉ là một cửa tiệm ở nơi hẻo lánh, trước cổng chẳng có ai chú ý đến họ, hắn cũng lười không muốn so đo với y nhiều làm gì.

Hai người ngọt ngọt ngào ngào đi từ trong hẻm ra ngoài, lại không chú ý tới ở tiệm tơ lụa sát vách, có một nam nhân tướng mạo âm nhu tuấn tú hứng thú nhìn theo bóng lưng bọn họ, ánh mắt lóe lên tia ác ý.

“Hanagi, ta chọn xong rồi.” Một giọng như mềm mỏng vang lên sau lưng y.

Trong mắt nam nhân thoáng hiện lên sự chán ghét, nhưng nhanh chóng bị sự ôn nhu che đậy. Quay đầu lại, Hanagi Shizuwa* nhu tình như nước nhìn Thủy Liên Tinh.

“Chiếc váy này nàng mặc lên đẹp lắm.” Hanagi Shizuwa khẽ cười mà nói, vẻ mặt vô cùng chân thành.

Thủy Liên Tinh phút chốc đỏ bừng mặt, e thẹn cúi đầu. Lén ngước mắt lên, lại thấy Hanagi cũng đang chuyên chú nhìn mình.

*Hanagi Shizuwa: Nguyên văn là 端木静和  – Đoan Mộc Tĩnh Hòa. Thằng bé nó là người Nhật, mị dịch ra xêm xêm thế cũng không biết đúng không T_T bác nào biết tiếng Nhật thì chỉ giáo cho mị phát ~ Mà mọi người thích để tên nhật hay tên theo Hán tự?

—————-

“Chủ nhân, hai người đó là bằng hữu của Trương Mộc Phương, hiện đang ở cùng một tiểu viện với hắn, nam nân xinh đẹp kia có quan hệ vô cùng thân thiết với Trương Mộc Phương.” Một ninja mặc hắc y quỳ trước Hanagi, báo có tin tức điều tra được.

“Trương Mộc Phương?” Hanagi hơi nhíu mày, người này võ công cao thâm khó dò, nếu như có thể, y không muốn đụng phải hắn, chẳng qua, thấy hai người kia đầy vẻ ngọt ngào hạnh phúc, y — không khỏi muốn phá hoại.

“Lui xuống đi.”

Ninja quỳ trước hắn thoát một cái, đã biến mất vào hư không.

Hanagi nhấp một ngụm trà, mùi hương dịu mát ngập tràn khoang miệng. Trong đầu lại hiện lên hình ảnh hai người kia ngọt ngào chia nhau một chiếc bánh vừng, ánh mắt trong ta có ngươi trong ngươi có ta ấy như cứa vào lòng y.

Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên.Chén trà sứ trắng trong tay y vỡ thành từng mảnh, đầu ngón tay thấm má đỏ tươi. Chậm rãi đưa tay lên miệng, nhẹ mút đôi chút, cánh môi hồng nhạt chợt nhiễm sắc đỏ tươi. Hơi nhếch khóe môi, vẻ mặt của Hanagi Shizuwa lúc này, dị thường mà yêu diễm.

Tương ái? Tin vào hai từ này đều là kẻ ngu đần!

Hanagi Shizuwa cười lạnh.

——————–

Người Nhật kia vì chuyện gấp mà đột nhiên bỏ đi.

Tin tức này không khỏi khiến đám thanh niên tài tuấn lòng ôm hi vọng vui mừng khôn xiết. Trong mắt họ, tuy Thủy tiểu thư có vẻ rất thích người Nhật kia, nhưng, một khi y bỏ đi rồi, chỉ cần bọn họ nỗ lực không ngừng, nói không chừng Thủy tiểu thư sẽ chú ý đến họ, mà nói thế nào đi chăng nữa, hai người kia cũng chỉ mới ở bên nhau hơn chục ngày mà thôi, hẳn sẽ không nảy sinh tình cảm sâu đậm, muốn lay chuyển mỹ nhân, cũng rất dễ dàng.

Lúc nghe được tin này, Liễu Dịch Trần và Trương Mộc Phương đang đánh cờ, hai người nhìn nhau nhoẻn cười.

Trương Mộc Phương nói: “Thật không biết đám gia khỏa này lấy thứ tự tin đó từ đâu ra, người Nhật kia ta cũng từng gặp rồi, cách ăn nói quả bất phàm, rất xứng với Thủy tiểu thư, ta thấy so với y, đám người kia không có cơ hội nào đâu.”

Liễu Dịch Trần có phần kinh ngạc nhìn Trương Mộc Phương:“Đại sư huynh, xem ra huynh rất coi trọng gã người Nhật kia.”

Trương Mộc Phương gãi cằm: “Cũng tàm tạm, chẳng qua so với đám phế vật kia, người này đúng là tốt hơn nhiều.”

Liễu Dịch Trần cười: “Huynh không lo sau khi y nắm được Thủy Nguyệt các, sẽ gây bất lợi với võ lâm Trung Nguyên à?”

Trương Mộc Phương cười ha ha: “Đệ quá coi thường Thủy Liên phu nhân rồi, Thủy Nguyệt các, đâu dễ gì bị khống chế như vậy. Lại nói, bất lợi với võ lâm Trung Nguyên ư? Nếu người Nhật nắm được Thủy Nguyệt các có thể làm long trời lở đất, thì các lão đại trong giới bạch đạo, hắc đạo chẳng mất mặt hết sao?”

Lâm Thiên Long nghe mà bù cả đầu, Liễu Dịch Trần trông bộ dạng nghi hoặc của hắn, cũng không giải thích tỉ mỉ, chỉ nói một câu: “Giang hồ, không phải là giang hồ mà chúng ta nhìn thấy. Cái gọi là Nhất thành lưỡng cung, Thất đại sơn trang không phải chỉ là truyền thuyết đâu.”

Lâm Thiên Long lắc đầu, cái gì mà Nhất thành lưỡng cung thất loạn bát tao, chẳng liên can gì đến hắn cả, hắn chẳng qua chỉ là trại chủ sơn tặc cỏn con mà thôi, chỉ cần chiếu cố tốt các huynh đệ trên núi là được rồi, còn những thứ như ân oán giang hồ, triều đường chém giết đều quá xa rời thế giới của hắn.

Nghe xong quan điểm của hắn, mắt Liễu Dịch Trần lại càng sáng rỡ, ngay đến Trương Mộc Phương cũng đôi chút cả kinh. Sau đó gật đầu với Liễu Dịch Trần: “Tiểu Trần đệ vận khí không tồi, không ngờ lại tìm được một tên gia khỏa không có chí lớn giống hệt mình.”

Lâm Thiên Long và Liễu Dịch Trần lập tức sa sầm mặt, cái gì mà không có chí lớn chứ…

Liễu Dịch Trần bất mãn lườm Trương Mộc Phương một cái, nói y không có chí lớn, không có mục tiêu,  từ nhỏ y nghe đã đến nhàm tai rồi, thế nhưng, nói Lâm Thiên Long như vậy thì quá đáng quá.

Lâm Thiên Long lại thấy cũng chẳng sao, hắn bằng lòng làm một kẻ bình thường, hắn không có dung mạo khuynh quốc khuynh thành, cũng không có tài hoa kinh thế tuyệt luân, hắn chỉ muốn có thể cùng ái nhân của mình xây dựng một gia đình, bình yên hạnh phúc chung sống cả đời. Mà xét hiện tại, mục tiêu của hắn đã hoàn thành được phân nửa rồi, ngoài việc ái nhân của hắn là một nam nhân có hơi xoắn xuýt ra, thì những cái khác đều rất hoàn mỹ.

“Liễu công tử, phủ nha Tô Châu cho người đến mời công tử đi một chuyến.” Một hạ nhân của Thủy Nguyệt các đứng ở cổng viện nói với Liễu Dịch Trần. Phía sau còn có một nha dịch thân vận thanh y, chân mang ủng đen.

“Ta đến đây.” Vẻ mặt Liễu Dịch Trần trở nên nghiêm túc. Ngoại trừ Lưu đại nhân, không ai biết y đang ở Tô Châu, lẽ nào bên Lưu đại nhân có chuyển biến gì?

“Liễu công tử, đây là phu nhân chúng tôi chuyển cho ngài.” Đợi Liễu Dịch Trần đi đến cổng, hạ nhân kia mới rút từ trong ngực ra một ống trúc được bịt kín, nhìn là biết vừa mới được bồ câu đưa thư mang về, rồi lập tức giao cho Liễu Dịch Trần.

Liễu Dịch Trần gật đầu, xem chừng là tin tức của Như Nguyệt, nhận ống trúc rồi cũng không vội xem mà nhét vào trong ngực, sau đó vội vã đi theo viên nha dịch kia.

Một lúc sau, khi y trở lại, vẻ mặt rất — ai oán.

Chương 95

“Xảy ra chuyện gì?” Lâm Thiên Long hỏi, ngày thường Liễu Dịch Trần tỏ vẻ như vậy, thường là do cầu hoan bất thành, thế nhưng… vì sao đến phủ nha thôi mà cũng bày ra vẻ mặt đó???

“Thiên Long…” Biểu cảm của Liễu Dịch Trần y hệt oán phụ. Kéo dài giọng thể hiện lúc này đây tâm tình y bất mãn đến nhường nào.

Trán Lâm Thiên Long đổ mồ hôi lạnh, vẻ mặt oán phụ của y thực sự rất có sức sát thương.

“Ầy… rốt cuộc là làm sao?” Lâm Thiên Long cẩn thận hỏi.

“Lưu đại nhân tóm được đuôi của tổ chức kia rồi, nếu thuận lợi thì rất nhanh thôi sẽ lật được gốc rễ của bọn chúng.” Giọng điệu của Liễu Dịch Trần vô cùng bất lực.

“Đây không phải chuyện tốt sao?” Lâm Thiên Long khó hiểu, tổ chức kia hại biết bao nhiêu người, có thể triệt phá bọn chúng chẳng phải rất tốt sao?

“Thế nhưng…” Liễu Dịch Trần im lặng nhìn hắn một cái: “Ta buộc phải về kinh một chuyến. Hơn nữa, ít nhất cũng phải một tháng.”

Lâm Thiên Long bị y nhìn tới nổi hết cả gai ốc, da đầu co rút hết cả lại: “Cứ đi đi, chẳng qua chỉ một tháng thôi mà.”

Vẻ mặt Liễu Dịch Trần càng thêm ai oán: “Nhưng ta không muốn rời xa Thiên Long, hơn nữa…”

“Hơn nữa cái gì?” Lâm Thiên Long truy hỏi.

“Hơn nữa… ngươi quên rồi à, chúng ta trúng phải xuân dược. Là Tam nhật triền miên đó, nếu ta không có mặt, ngươi phát xuân thì phải làm sao!” Liễu Dịch Trần đầy vẻ lo lắng.

Trán Lâm Thiên Long cuộn lên ba đường gân xanh, hắn không do dự vung thẳng một chưởng về phía gương mặt xinh đẹp của Liễu Dịch Trần, nhưng lại bị đối phương dễ dàng hóa giải.

“Tên khốn nhà ngươi! Có ngươi phát xuân ấy!”

“A…” Năm ngón tay xòe ra, nắm chặt lấy nắm đấm của Lâm Thiên Long, mắt Liễu Dịch Trần sáng lên, “Ta quên mất, lần trước tiểu sư đệ để lại thứ có thể khắc chế dược tính, thế nhưng…”

“Thế nhưng cái gì.” Bực bội thu tay về, Lâm Thiên Long vô cùng khó chịu với hai chữ “phát xuân” này.

“Thế nhưng y nói, thứ đó nhiều nhất cũng chỉ có thể giải trừ những tác dụng phụ khi không thể giao hợp thôi, thế nhưng dục vọng thì vẫn còn đó.”

“Ý gì?” Lâm Thiên Long nghe không hiểu.

“Chính là…” Vẻ mặt Liễu Dịch Trần có chút ngượng nghịu: “Chính là… tuy không trúng độc mất mạng, nhưng hai chúng ta vẫn phải động thủ phải quyết ấy.”

Mặt Lâm Thiên ửng đỏ vài phần, thế nhưng, đối với kết quả này, hắn miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận, nói thế nào thì nói, một nam nhân trưởng thành, loại chuyện này cũng từng lén làm rồi, cho nên cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.

Chỉ là, vừa nghĩ đến hai người ở hai nơi khác nhau, lại cùng lúc thủ dâm, trong đầu tự khắc hiện lên hình ảnh Liễu Dịch Trần mặt đỏ bừng cùng hắn hoan ái… cơ thể tựa như nóng ran lên.

“Nếu không phải không tiện đưa ngươi tới kinh thành… thì ta thật không muốn để ngươi lại đây.” Liễu Dịch Trần đầy vẻ tiếc hận.Lâm Thiên Long rất biết điều, không nói đến việc mình không phải người của quan phủ, dù coi như có võ công, nhưng bản thân so với Liễu Dịch Trần chẳng khác gì mây với bùn, đi theo chẳng những không giúp được gì, mà có khi còn tăng thêm gánh nặng. So ra, hắn vẫn nên an phận ở lại Tô Châu thì hơn, ít ra Liễu Dịch Trần cũng không phải lo trước lo sau vì hắn.

Trải qua một đêm “lưu luyến chia tay”, sáng sớm ngày hôm sau, Liễu Dịch Trần bịn rịn hôn nhẹ lên gương mặt đang say ngủ của Lâm Thiên Long, sau đó đặt một hộp gỗ bên cạnh gối của hắn rồi mới rời khỏi phòng.

Trong tiểu viện, Trương Mộc Phương đã đứng trước cửa phòng mình, thấy y ra ra ngoài liền tiến lên vài bước.

“Đại sư huynh, giúp đệ chăm sóc tốt cho hắn.’ Liễu Dịch Trần cười ha ha nói.

“Hửm? Lẽ nào đệ cho rằng, có người có thể làm hại hắn trước mặt ta sao?” Trương Mộc Phương nhíu mày.

Mắt Liễu Dịch Trần đầy ẩn ý: “Hai ngày nay đệ luôn cảm thấy có người đang theo dõi chúng ta.”

“Hử?” Mắt Trương Mộc Phương lộ sự cảnh giác, bản lĩnh của Liễu Dịch Trần hắn đương nhiên biết, kẻ có thể khiến y nói như vậy, thì công phu hay nói cách khác là công phu theo dõi tuyệt đối không tầm thường.

“An nguy của hắn cứ giao lại cho ta.” Trương Mộc Phương cười: “Thế nhưng… Ngộ nhỡ hắn có mới nới cũ thì sao? Tô Châu ấy á, chính là đất của mỹ nhân đó.”

“Ha ha… Không có chuyện đó đâu.” Liễu Dịch Trần cười đầy tự tin.

“Vậy ngộ nhỡ, ai đó có ý đồ với hắn thì sao?” Trương Mộc Phương vẫn quyết trêu chọc Liễu Dịch Trần lấy được.

Mắt Liễu Dịch Trần lạnh đi, miệng vẫn cười mà càng thêm yêu mị.
“Ha ha ha…” Trương Mộc Phương thấu hiểu bật cười, hắn biết rõ sư đệ này của mình, đối với kẻ có ý đồ tổn thương người yêu và thân nhân của y, y tuyệt đối không lưu tình.

“A a… khốn kiếp!”

Lâm Thiên Long đỡ hông ngồi dậy khỏi giường, nghiến răng nghiến lợi chửi rủa. Tối qua hắn mủi lòng trước Liễu Dịch Trần, lại thêm bản thân đã sẵn có dục vọng, vậy là mặc cho Liễu Dịch Trần mặc sức hoan ái hồi lâu, đến cuối cùng, hắn đã hôn mê rồi, mà tên khốn đã vẫn cứ rút ra tra vào không ngừng. Lúc này, eo của hắn nhũn ra như bột nhão, hình như không thẳng lên nổi rồi.

Ể? Đây là cái gì?

Vơ lấy hộp gỗ nhỏ màu nâu sậm đặt cạnh gối, Lâm Thiên Long nhẹ nhàng mở ra xem, vật bên trong được che phủ bằng một tờ giấy, nét chữ trên giấy thân quen làm sao, mà giọng văn viết trên đó cũng vô sỉ y hệt…

“Thiên Long:

Khi nào nhớ ta quá thì có thể dùng thứ này. (Giống kích cỡ của ta như in.)

Yêu ngươi – Liễu Dịch Trần.”

Một cây ngọc thế được khắc tạc tỉ mỉ từ bạch ngọc năm an ổn dưới đáy hộp gỗ được lót bắt vải nhung đỏ.







Lâm Thiên Long thoáng chốc mặt đỏ bừng bừng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, giận sôi gan nhìn cây ngọc thế kia, đang định ném đi thì lại nhớ tới lúc xuân dược phát tác, khắp nơi trong cơ thể đều ngứa ngáy vô cùng, thế là lại do dự.

Sắc mặt hắn biến hóa bất định, cuối cùng, vẫn là nghiến răng nghiến lới nhét chiếu hộp đựng ngọc thế xuống dưới chăn.

———————–

Vị bộ khoái xinh đẹp kia đi rồi!!!

Tin tức này, khiến những người vui mừng vì sự ra đi Hanagi Shizuwa càng thêm phấn khởi. Bọn họ đương nhiên không biết quan hệ giữa Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long, vậy nên từ trước đến nay, Liễu Dịch Trần trong mắt bọn họ luôn là tình định vô cùng có sức cạnh tranh, lại thêm, y có Trương Mộc Phương làm hậu thuẫn, càng làm bọn họ ngưỡng mộ vô cùng. Đến hôm nay, hai tuyển thủ mạnh nhất đều đã bỏ cuộc, như vậy những người còn lại càng có cơ hội rồi.

Trong lúc đám võ lâm nhân sĩ phấn khởi tưng bừng, Lâm Thiên Long lại đang đứng ngơ ngẩn trên phố lớn.

Từ ngày Liễu Dịch Trần rời khỏi đây, cuộc sống thường nhật của hắn đột nhiên trở nên nhàm chán, chẳng còn hứng thú với những món ăn vặt vốn vô cùng ngon miệng nữa. Phố lớn tại Tô Châu vẫn phồn hoa náo nhiệt như vậy, nhưng trong mắt hắn lại trở nên tịch liêu đôi phần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau