TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 81 - Chương 85

Chương 81

Ông chủ nghe hắn nói thì hơi ngẩn người, lẽ nào mình nhìn nhầm rồi? Vị khách này và vị công tử kia không phải quan hệ đó?

“Đang xem gì thế?”

Lúc này, một bàn tay trắng nón vươn tới từ bên cạnh Lâm Thiên Long, cầm lấy cuốn sách trong tay ông chủ, giở ra xem.

“A? Không có gì…” Lâm Thiên Long sợ đến tái cả mặt, vội vàng đoạt lại, Liễu Dịch Trần chỉ nhẹ nhàng xoay người một cái, quay lưng lại với hắn. Lâm Thiên Long bất lực, chỉ đành hậm hực thu tay về, lòng đầy ấm ức, cái tên Liễu Dịch Trần này xin đừng có thích mấy thứ dị hợm nhé.

Liễu Dịch Trần yên lặng đứng đó, lật từng trang ra xem, ông chủ tiệm sách bị không khí kì quái giữa hai người làm cho ngơ ngẩn cả người, tay vẫn giữ nguyên ở không trung, tựa như cuốn sách vẫn nằm trong tay ông vậy.

Gian phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách loạt soạt.

Đến khi đõ xong cuốn sách kia, Liễu Dịch Trần mới quay lại, cầm cuốn sách thứ nhất trong tay Lâm Thiên Long, lại lật vài trang, sau đó trả lại cuốn sách các kiểu trói cho chủ tiệm, giơ cuốn còn lại trong tay lên và nói:

“Cuốn này thích hợp với chúng ta hơn, bao nhiêu tiền?”

“Hớ… một lượng bạc…” Chủ tiệm cầm sách, mù mờ đáp lại. Sao mà… hai người này khiến ông cảm thấy, suy nghĩ trước đó của mình hình như không đúng lắm?

“Ừm, mới nãy ông nói chỗ ông còn có những thứ khác phải không?” Liễu Dịch Trần thản nhiên cất cuốn sách kia vào trong ngực áo trước vẻ mặt quẫn bách vô cùng của Lâm Thiên Long.

“A? Hả!… có, có, không biết công tử muốn thứ gì?” Chủ tiệm nhận lấy thỏi bạc vụn, cuối cùng cũng định thần lại, lập tức tươi cười giới thiệu cho y chỗ bảo bối kia. Cái gì mà ngọc hành đủ mọi kích thước, rồi cái gì mà chuỗi hạt chín viên làm bằng ngọc lưu ly, lại thêm cả bí dược bôi trơn của đại nội…

Lâm Thiên Long tim đập chân run nhìn Liễu Dịch Trần chọn chọn lựa lựa, đáng chết, cái tên này chắc không phải tính mua mấy thứ mắc dịch đó thật chứ, hắn thề, nếu tên khốn kiếp kia thực sự muốn dùng những dụng cụ kì quái ấy lên người hắn, hắn nhất định sẽ gậy ông đập lưng ông, cho Liễu Dịch Trần nếm mùi!

May thay, sau khi quan sát một vòng, Liễu Dịch trần có vẻ chú ý tới vẻ mặt căng thẳng và thần thái hung hăng của Lâm Thiên Long, nên rất thông minh mà gãi gãi mũi, chỉ mua thứ chất lỏng màu xanh biếc nghe nói có chút tác dụng kích tình mà thôi, sau đó liền rời khỏi căn phòng khiến Lâm Thiên Long lúng túng đó.

“Thiên Long yên tâm, ta không có mấy sở thích quái dị đó đâu.” Liễu Dịch Trần cười híp mắt giải thích.

Lâm Thiên Long thì cười nhạt, cái tên này biết rõ chủ tiệm dẫn hắn ra phía sau là để chào hàng “nóng”, ấy thế mà y lại không nhắc nhở hắn, lại còn làm mình xấu mặt, đúng là khốn kiếp. Càng khiến người ta tức tối hơn ấy là, hắn lại cứ một mực thích cái tên chết bằm luôn tùy ý thích làm gì thì làm với mình…

“Này, Thiên Long, chúng ta tới nơi rồi…” Thấy Lâm Thiên Long nổi giận đùng đùng đi phía trước, Liễu Dịch Trần cẩn thận nói.Dừng bước lại, Lâm Thiên Long mới chú ý, hai người đã đến trước cửa một tửu lâu vô cùng hào hoa.

Tửu lâu được trang hoàng cầu kì này có tổng cộng bốn tầng, trước cửa là tấm biển hiệu rất lớn, bên trên đề ba chữ rồng bay phượng múa – Thủy Nguyệt Các.

Đại đường của tầng một lúc này đã đông nghịt người, một đám nhân sĩ võ lâm trang phục bất đồng tụm năm tụm ba, nhộn nhịp luận bàn, có vẻ như đều đang thảo luận chuyện các chủ Thủy Nguyệt Các gả con gái.

“Đây chính là Thủy Nguyệt Các?” Lâm Thiên Long cảm thấy không biết phải nói ra làm sao. Trên đường đi, Liễu Dịch Trần đã từng giới thiệu qua cho hắn, Thủy Nguyệt Các thực chất là phường buôn bán tin tức tình báo, theo hắn mà nói, những nơi như vậy phải vô cùng bí mật, sau đó mỗi lần giao dịch sẽ đều xuất hiện một hắc y nhân, thần thần bí bí đưa tin tức tình báo để ở một nơi mà không ai hay biết.

Nghe hắn nói vậy, Liễu Dịch trần không khỏi bật cười, cười đến mức mặt Lâm Thiên Long đỏ ửng lên, lắp bắp nói: “Lẽ nào không phải vậy… Những nơi như vậy không phải nên thật bí mật sao…”

“Ha ha, Thiên Long, ngươi nghĩ nhiều quá rồi.” Liễu Dịch Trần thấy Lâm Thiên Long bị cười mà ngượng chín mặt, lòng chợt thấy ngọt ngào, Thiên Long của y ấy à, nhìn sao cũng thấy đáng yêu hết á.

“Này, đừng cười nữa. Mau giải thích cho ta đi..” Lâm Thiên Long chọc chọc sau lưng y.

“Ha ha, ngươi phức tạp hóa giang hồ lên quá rồi.” Liễu Dịch Trần ngưng cười, chậm rãi giải thích cho hắn.

Vốn dĩ, Thủy Nguyệt Các bán tin tức cho toàn giang hồ, cũng có thể nói rằng, chỉ cần ngươi trả tiền, thì cho dù là hắc đạo hay chính phái, đại hiệp hay ma đầu, cho dù có là tôi tớ bình dân, hay quan viên thương lái, đều có thể mua được tin tức mà mình muốn. Đương nhiên, tin tức khác nhau, giá tiền cũng khác nhau, hơn nữa, bọn họ cũng không kinh doanh ám sát, đương nhiên không ai phiền nhiễu bọn họ cả, càng huống chi, các chủ của Thủy Nguyệt Các tuy chỉ là một phụ nữ có tuổi, nhưng biết rất nhiều mánh khóe, quen không ít bạn bè trong hai giới hắc bạch, muốn có ý đồ với Thủy Nguyệt Các thì cũng phải tính toán cho kĩ khả năng của mình.“Ra là vậy…” Gật đầu như bừng tỉnh đại ngộ, Lâm Thiên Long giờ mới biết, hóa ra những kì văn bí sự trên giang hồ mà thuyết thư tiên sinh trong quán trà thường kể chín phần thì đến chín phần là gạt người.

*Kì văn bí sự: Tin tức kì lạ, thần bí

*Thuyết thư tiên sinh: người kể chuyện trong các quán trà

“Vậy những người kia đều đến để chúc mừng con gái các chủ Thủy Nguyệt Các xuất giá sao?” Chỉ về đám người ở đại đường tầng một mà hỏi.

“Chắc là vậy.” Liễu Dịch Trần gật đầu.

“Ừm, vị các chủ này có nhiều bằng hữu thật đấy.” Lâm Thiên Long tặc lưỡi. Tuy võ công của hắn không ra làm sao, thế nhưng những người kia cũng không giống hạng vô dụng chuyên đục nước béo cò, ai nấy đều rất có thực lực.

Liễu Dịch Trần bị cái tặc lưỡi bán manh của Lâm Thiên Long làm cho bần thần một lúc, định thần lại liền nói: “Cũng tạm, võ công của những người này, trên giang hồ miễn cưỡng lắm cũng coi như xếp vào hàng thượng đẳng. Cao thủ chân chính, hẳn phải ở tần trên kia.”

Miệng nói như vậy, nhưng trong lòng thì bắt đầu ủ mưu, tối nay phải bắt cái lưỡi đáng yêu của Lâm Thiên Long giúp mình làm này làm nọ mới được…

“Phải rồi, ngươi chẳng phải muốn tìm người sao?” Lâm Thiên Long hỏi.

“Khong gấp, hắn đã đến rồi.” Liễu Dịch Trần chắc như đinh đóng cột, bởi y đã thấy, một thân hình vô cùng khôi ngô từ trên cầu thang đi xuống.

“A, Trương đại hiệp.”

“Trương đại hiệp xuống rồi.”

“Trương đại hiệp, đã ngưỡng mộ từ lâu.”

Người đang ngồi ở chiếc bàn dựa sát cầu thang vừa thấy Trương Mộc Phương đi xuống, liền vội vàng nhiệt tình tiếp đón. Những người xung quanh thấy vậy, đương nhiên cũng lũ lượt kéo đến chào hỏi, “Tam phân kiếm” dẫu sao cũng là kẻ có địa vị trong giang hồ.

Chương 82

Thân hình của Trương Mộc Phương vô cùng vạm vỡ, xem ra không thua kém gì Lâm Thiên Long, mặc một thân trường sam màu xám, hông đeo một thanh trường kiếm không có gì nổi bật. Cùng với bước chân đi xuống cầu thang, gương mặt hắn cũng hiện ra từ trong bóng tối. Là một tướng mạo vô cùng bình thường, chỉ có đôi mắt ôn hòa là có sức thu hút nhất, nhìn vào đôi mắt trong suốt hiền hậu ấy, người có thể biết hắn chắc chắn là một chính nhân quân tử. Chỉ tiếc rằng, trên mặt có một vết sẹo dài, kéo từ giữa hai hàng mày đến tai, phá hỏng khí chất văn nhã tột bậc của người này.

“Đây là sư huynh của ngươi à?” Lâm Thiên Long nói nhỏ vào tai Liễu Dịch Trần.

“Ừ.” Liễu Dịch Trần gật đầu.

“Chẳng giống ngươi gì cả.” Lâm Thiên Long lầm bầm.

Liễu Dịch Trần bật cười: “Bọn ta là sư huynh đệ, không phải anh em ruột, sao giống được chứ.”

Lâm Thiên Long trợn mặt với y một cái: “Các người ở cùng nhau từ bé, tốt xấu gì khí chất cũng phải có chút giống chứ.”

“Ơ… khí chất của bọn ta không giống nhau sao?” Liễu Dịch trần khó hiểu, trong mắt người khác y cũng là một chính nhân quân tử mà.

“Vẻ ngoại đạo mạo, tâm địa xấu xa. Người kia vừa nhìn liền biết là chính nhân quân tử, ngươi ấy à — cùng lắm là làm bộ mà thôi, mỗi lần với ta… lời nói đều…” Nói tới đây, không khỏi đỏ bừng mặt, chỉ đành dừng chủ đề này lại.

“Ơ…” Liễu Dịch Trần ngượng ngùng gãi mũi, chuyện này… thực ra những lúc ấy nói ra vài câu khá hạ lưu, thực ra rất dễ chịu, hơn nữa còn thêm khoái cảm, quan trọng nhất là — Lâm Thiên Long rõ ràng rất hưng phấn khi nghe y nói mà…

“A, Liễu lão đệ, lâu rồi không gặp.” Trương Mộc Phương nhìn thấy Liễu Dịch Trần từ xa, liền lập tức đi tới chào hỏi y, đám nhân sĩ giang hồ bị hắn bỏ lại phía sau đương nhiên vô cùng hiếu kì mà nhìn hai người.

Nháy mắt trở thành trung tâm của sự chú ý, Lâm Thiên Long cảm thấy rất không quen, căng thẳng nắm chặt lấy tay nải.

“Tại hạ Liễu Dịch Trần, là bộ khoái của huyện Quan hà, Sơn Tây.” Liễu Dịch Trần chắp tay, mỉm cười tự giới thiệu.

Vẻ mặt của những người xung quanh bất chợt trở nên e dè, sau đó, sau đó rất nhiều người lộ vẻ không thoải mái, một số khác thì tỏ ra khinh thường. Thậm chí còn có người đứng trong đám đông, lén hừ một tiếng rồi nói: “Chó săn của triều đình.” Cả đám người không nhịn được liền cười rộ lên.

Không khí xung quanh thay đổi chóng mặt, những kẻ ban nãy tỏ ra khinh thường thì tỏ ra hả hê khi người ta gặp họa.
Liễu Dịch Trần không thay đổi sắc mặt, nụ cười không lui, vẫn đầy vẻ thân thiện, nhưng sắc mặt của Trương Mộc Phương thì lạnh đi nhiều, đôi mắt hiền hậu nhất thời trở nên sắc bén, lạnh lùng quét qua đàm người, nhàn nhạt nói: “Vị Liễu lão đệ này là bằng hữu của Trương Mộc Phương ta.”

Kẻ bị ánh mắt của hắn quét qua đều chột dạ mà cúi thâp đầu xuống, Trương Mộc Phương có biệt danh là “Tam phân kiếm” ấy là bởi hắn có thói quen với bất cứ ai, bất cứ việc gì đều lưu lại ba phần tình nghĩa, nhưng điều đó không có nghĩa hắn là kẻ dễ chọc, hơn nữa hắn hành sự rất biết tiến lùi, khiến mọi người ai nấy đều vui vẻ. Đương nhiên lúc cần ngoan độc thì hắn cũng không chút lưu tinh.

Thế nhưng, cũng bởi thói quen lưu lại ba phần tình nghĩa của hắn, lại thêm võ công cao cường, nên đại đa số người trên giang hồ đều nể mặt hắn ba phần. Hắn đã trịnh trọng giới thiệu bộ khoái họ Liễu kia là bằng hữu của mình, thì dù thế nào đi chăng nữa, mọi người đều không dám tiếp tục diễu cợt, chế nhạo y nữa.

Ngoại Trương Mộc Phương sắc mặt không mấy thân thiện ra, thì Lâm Thiên Long cũng tức gần chết, tuy hắn từng rất ghét bộ khoái, nhưng ấy do hắn là sơn tặc, lập trường đối lập nên chuyện hắn căm ghét bộ khoái cũng là lẽ thường tình, thế nhưng trước giờ hắn chưa từng thấy việc bộ khoái truy nã những kẻ như hắn là có gì sai.

Lại nói, lùi một vạn bước, Liễu Dịch Trần chính là thê tử của hắn, hắn sao có thể để thê tử của mình bị đám người kia châm chọc khiêu khích, nếu không phỉa Trương Mộc Phương lên tiếng trước, hơn nữa Liễu Dịch Trần cũng lén vuốt lưng hắn, thì hắn đã sớm xông ra túm cái tên khốn kiếp lẩn trong đám đông kia ra đánh một trận thừa sống thiếu chết rồi.

“Bỏ đi.” Liễu Dịch Trần nói nhỏ bên tai hắn, vẻ mặt không chút khó chịu.

Đám người xung quanh trông thấy người luôn ôn tồn lễ độ như Trương Mộc Phương lộ vẻ tức giận, liền ngượng ngùng bỏ đi, Trương Mộc Phương dẫn Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long xuyên qua đại đường, đến một gian phòng rất yên tĩnh ở hậu viện.

Sau khi đóng cửa lại, Trương Mộc Phương liền nở nụ cười hiền hậu, ôm Liễu Dịch Trần vào lòng, vỗ mạnh vào lưng y.
“Nhị sư đệ, chúng ta lâu lắm rồi mới gặp lại.”

“Đại sư huynh, nhẹ tay chút.” Liễu Dịch Trần bị vỗ tới nghiến răng nghiến lợi, ngay cả gương mặt xinh đẹp cũng hơi méo mó. Khiến Lâm Thiên Long đứng bên cạnh thấy vô cùng thú vị.

“Đệ ấy à, vẫn không nghiêm túc luyện tập võ công sư phụ truyền dạy. Ban đầu sư phụ thương đệ nhất, giao cho đệ môn võ công tốt nhất, nhưng đệ lại không chịu chăm chỉ học hành, nếu không, võ công của đệ phải cao hơn ta nhiều rồi ấy…” Trương Mộc Phương kéo Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long ngồi xuống, rót cho học một chén trà, liên tục lải nhà lải nhải.

Liễu Dịch Trần câm lặng tỏ vẻ đau khổ, cái tính quan tâm y như mẹ già này của đại sư huynh là thứ đày đọa y nhất chỉ xếp sau mấy trò quỷ của sư phụ, dẫu sao, mấy trò quỷ của sư phụ còn có thể danh chính ngôn thuận chạy trốn, nhưng trước sự quan tâm của đại sư huynh, y chỉ có thể bất lực chịu đựng mà thôi.

Thế là đủ thứ chuyện từ nhỏ đến lớn của y liền bị Trương Mộc Phương lôi ra cằn nhằn một thôi một hồi, sau hắn mới ngừng lại, hứng thú nhìn Lâm Thiên Long, tựa như đột nhiên phát giác ra ở đây còn có một người khác.

Trương Mộc Phương thuyết giáo đối với Liễu Dịch Trần mà nói là một loại tra trấn, đối với Lâm Thiên Long mà nói thì lại rất thú vị, ít nhất, hắn đã biết được kha khá chuyện ngu xuẩn của Liễu Dịch Trần lúc nhỏ, tỉ như, bị sư phụ bắt uống rất nhiều loại đan dược kì lạ, hoặc là tưởng rằng sư phụ bị rơi vào bẫy nên lo lắng đứng chờ, nào biết ông đã lén men theo mật đạo về nhà rồi, ngày hôm ấy đại sư huynh nấu một bàn thức ăn ngon, rốt cuộc bị sư phụ ăn hết hơn nửa…

“Tiểu Trần, còn không giới thiệu cho ta đi?” Trương Mộc Phương nhìn Lâm Thiên Long cười híp mắt, ánh mắt giống hệt nhạc mẫu đại nhân nhìn con rể.

“Đây là nương tử của đệ.” Liễu Dịch Trần thản nhiên chỉ về phía Lâm Thiên Long.

Lâm Thiên Long ngượng muốn đi đầu xuống đất, phẫn hận nhìn Liễu Dịch Trần, trách móc nói: “Ta là tướng công của y.”

Trương Mộc Phương nhìn Liễu Dịch Trần, lại nhìn Lâm Thiên Long, sau đó ánh mắt có vài phần đồng cảm, nhẹ lắc đầu.

Lâm Thiên Long thẹn quá hóa giận: “Sao? Không tin?”

Trương Mộc Phương gật đầu rất thành thật: “Đúng là không tin thật.”

Lâm Thiên Long không khỏi muốn thổ huyết. Liễu Dịch Trần thấy tình thế bất ổn, vội vàng giảng hòa: “Không sai, không sai, mới nãy là đệ nói lộn, đệ mới là nương tử.”

Chương 83

Trương Mộc Phương nhìn Liễu Dịch Trần với ánh mắt không biết phải làm sao, đây — đúng là Tiểu Trần sao? Là Liễu Dịch Trần dù thế nào cũng không chịu thiệt, ngay cả tiểu sư đệ cũng thường bị y làm cho phải kêu la ầm ĩ, ngũ sư đệ không dám tùy tiện khinh nhờn, mà ngay đến sư phụ cũng có điều kiêng dè đó sao?

“Im miệng.” Liễu Dịch Trần không nói lời hay, một khi mở miệng liền khiến Lâm Thiên Long ngượng không để đâu cho hết, đều là cái thằng cha này ăn nói lung tung, nếu không mình cũng chẳng khốn cùng như vậy.

Liễu Dịch Trần lập tức ngậm miệng, không nói câu nào, căn phòng liền trở nên yên tĩnh lạ thường, Trương Mộc Phương và Lâm Thiên Long anh nhìn tôi, tôi nhìn anh đều thấy ngượng nghịu khó tả.

“Khụ khụ, Tiểu Trần, đừng đùa nữa, nói đi, đệ đến tìm ta có việc gì.” Cuối cùng Trương Mộc Phương lão đại ca ho hai tiếng, phá tan bầu không khí.

Vừa nhắc tới mục đích của chuyến đi lần này, Liễu Dịch Trần liền trở nên nghiêm túc.

“Đại sư huynh, dạo này huynh có thấy tiểu sư đệ không?”

“Khụ khụ khụ…” Trương Mộc Phương đang uống trà thì bị sặc, mặt cũng đỏ ửng lên, đảo mắt sang chỗ khác không dám nhìn Liễu Dịch Trần.

“Không thấy.”

“Dạo gần đây y không xuất hiện sao?” Liễu Dịch Trần không dám tin, chỉ cần bên cạnh đại sư huynh có bóng dáng mỹ nữ, tiểu sư đệ căn bản không thể cách xa hắn quá mười trượng, y đã ở đây lâu như vậy, mà vẫn không thấy tiểu sư đệ xuất hiện đã là chuyện không tưởng rồi.

“Không… không gặp y.” Vẻ mặt Trương Mộc Phương trở nên ngượng nghịu, năm ngày trước tiểu sư đệ làm chuyện đó với hắn, bị hắn tát cho một cái thì bỏ chạy mất dạng, từ đó đến nay không thấy tăm hơi đâu hết, hắn cũng vô cùng lo lắng. Thế nhưng hắn thực sự không hiểu, vì sao tiểu sư đệ lại… làm cái chuyện đáng thẹn ấy với một nam nhân như hắn chứ.

Vừa nghĩ đến đây, hắn mới chậm chạp ý thức được, hai người trước mặt cũng là quan hệ đó. Trước giờ, hắn luôn biết nhị sư đệ của mình thích nam nhân, thế nhưng không có khái niệm của thể, nghĩ tớ hai người họ cũng sẽ làm chuyện giống như tiểu sư đệ làm với mình bữa nọ, hắn đột nhiên cảm thấy không thoải mái.

“Đại sư huynh, huynh làm sao vậy?” Như nhận ra vẻ bối rối của Trương Mộc Phương, Liễu Dịch Trần quan tâm hỏi han.

“Không… không sao…” Trương Mộc Phương thấy quan hệ khăng khít giữa hai người trước mặt, lại nhớ tới ánh mắt đau thương của tiểu sư đệ lúc bỏ đi ngày hôm đó, liền thấy khó chịu trong lòng.

“Ờ, Thiên Long, ngươi muốn ra ngoài không?” Liễu Dịch Trần vội nháy mắt với Lâm Thiên Long một cái.

Lâm Thiên Long cũng không ngu ngốc, nhận ra Liễu Dịch Trần muốn nói chuyện riêng với Trương Mộc Phương, nên nhún vai, vừa đi vừa nói: “Vậy ta đi mua chút đồ ăn vặt của Tô Châu.”

“Được.” Liễu Dịch Trần cười tiễn Lâm Thiên Long đi, sau đó quay lại nhìn Trương Mộc Phương.

“Được rồi, đại sư huynh, đệ lùa Thiên Long đi rồi, có tâm sự gì hãy nói ra đi.”

“Không… không có gì…” Trương Mộc Phương do do dự dự nói, hắn cảm thấy chuyện tư mật này không có gì tốt lành cả, thế nhưng… nói thực lòng, hắn thực sự không có kinh nghiệm về phương diện này.

“Đại sư huynh…” Liễu Dịch Trần cố ý kéo dài giọng: “Huynh là người không giấu được tâm tư của mình.”“…” Trương Mộc Phương không nói được lời nào.

“Có liên quan tới tiểu sư đệ sao?” Liễu Dịch Trần rất nhạy bén, mới rồi nhắc đến tiểu sư đệ, đại sư huynh dường như trở nên bất thường.

Trương Mộc Phương lập tức nhăn nhó, mặt cũng đỏ lên rõ đáng ngờ.

“Đúng rồi phải không… tiểu sư đệ làm gì huynh?” Thử dò hỏi, đáp lại y là làn da màu tiểu mạch của Trương Mộc Phương ửng đỏ lên.

“…” Liễu Dịch Trần có chút nghẹn lời, tuy sớm biết tiểu sư đệ có ý với đại sư huynh, thế nhưng với sự chậm chạp của huynh ấy, chỉ e tới khi thiên hoang địa lão mới nghĩ thông, nhưng cũng không ngờ tiểu sư đệ đã dám xuống tay với huynh ấy rồi…

“Vậy… tiểu sư đệ…”

“Bị ta tát một cái, chạy mất dạng rồi…” Trương Mộc Phương rầu rĩ nói.

Liễu Dịch Trần cảm mặt mình có chút co rút lại, cái tên tiểu sư đệ này, đã thành công ăn được đại sư huynh rồi, ấy thế mà bị tát một cái thôi liền bỏ chạy, đúng là quá vô dụng, nếu ban đầu Thiên Long cự tuyệt y, thì chỉ sợ y sẽ thề sống thề chết bám lấy hắn cho bằng được… đột nhiên nhớ lại, hình như lúc đầu y đúng là sống chết bám lấy Lâm Thiên Long mà.

Đột nhiên nhớ lại một chuyện, Liễu Dịch Trần cẩn cẩn thận thận hỏi:

“À, đại sư huynh, chỗ đó của huynh không việc gì chứ?” Y nhớ rất rõ, lần đầu tiên mình cường bạo Lâm Thiên Long, chỗ đó của Lâm Thiên Long bị thương vô cùng nghiêm trọng, tiểu sư đệ hẳn sẽ không xuống tay không biết nặng nhẹ làm đại sư huynh bị thương đâu nhỉ?
Mặt Trương Mộc Phương mới bớt đỏ đi một chút lại rực lên, lắp ba lắp bắp nói: “Có chỗ nào làm sao đâu…”

“A?” Liễu Dịch Trần ngây người, không phải chứ, lẽ nào kĩ thuật của tiểu sư đệ đã điêu luyện đến mức khiến đại sư huynh ngay lần đầu tiên cũng không bị thương chút nào.

Thấy vẻ mặt hoài nghi của Liễu Dịch Trần, lại thêm ánh mát y cứ xoay tới xoay lui ở nửa thân dưới của mình, Trương Mộc Phương ngượng tới chỉ muốn chui xuống đất.

“Mông của huynh… không đau chút nào sao?”

“Sao mông ta lại đau?…” Trương Mộc Phương đầy vẻ khó hiểu.

Liễu Dịch Trần lặng đi, lẽ nào tiểu sư đệ không ăn đại sư huynh?

“Vậy… tiểu sư đệ rốt cuộc làm gì huynh?” Sợ sẽ đả kích đại sư huynh, Liễu Dịch Trần nhỏ giọng hỏi.

Trương Mộc Phương ngượng tới không ngẩng nổi đầu, nói vài tiếng bằng giọng nhỏ như muỗi kêu.

Liễu Dịch Trần không nghe thấy gì, chỉ đành tiếp tục truy hỏi lần nữa, Trương Mộc Phương lúc này mới lắp bắp nói ra: “Y… y ngậm… chỗ đó… của… của ta.”

Liễu Dịch Trần nghe xong, không khỏi nghẹn lời. Ra là bị ngậm một chút, y còn tưởng…

Thế nhưng, người trời sinh tính tình bảo thủ như đại sư huynh bị tiểu sư đệ làm vậy, xem chừng cũng bị dọa không ít, hơn nữa, trông đại sư huynh lúc này lo lắng cho tiểu sư đệ như vậy, xem chừng y cũng không hẳn không có hi vọng.

Nói tốt vài câu an ủi đại sư huynh để hắn yên tâm, với một kẻ thủ đoạn nham hiểm như tiểu sư đệ mà nói, phỏng chừng không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nếu đúng là gặp phải kẻ xấu nào đó, chỉ e tỉ lệ kẻ xấu gặp vạ còn cao hơn tiểu sư đệ kia mấy lần.

Nghe Liễu Dịch Trần nói, Trương Mộc Phương cũng yên tâm hơn, nghĩ lại cũng đúng, dựa vào độc công xuất thần nhập hóa của tiểu sư đệ, khả năng gặp nguy hiểm quả thực không nhiều.

“Ừm, phải rồi, đệ đến tìm huynh có việc gì?” Tạm yên tâm chuyện tiểu sư đệ, chủ đề đương nhiên chuyển qua Liễu Dịch Trần.

Liễu Dịch Trần cười gượng gạo: “Ái nhân của đệ trúng phải Phệ Hồn.”

“Phệ Hồn?” Trương Mộc Phương trừng lớn mắt, thân là đệ tử của Khốn Long lão nhân, tuy hắn không hiểu về y thuật và độc thuật, nhưng cũng từng đọc qua một số tàng thư, đương nhiên biết Phệ Hồn là thứ gì.

“Vậy chẳng phải hắn…” Nhớ lại dáng vẻ khỏe khoắn của Lâm Thiên Long ban nãy, Trương Mộc Phương thở dài một hơi, trúng phải Phệ Hồn e là vô phương cứu chữa.

Chương 84

“Phệ Hồn trong người hắn vẫn chưa phát tác hoàn toàn.” Liễu Dịch Trần vội giải thích.

“Còn chưa phát tác? Vậy vẫn còn cứu được, phải rồi, chắc tiểu sư đệ sẽ có cách.” Mắt Trương Mộc Phương sáng lên.

Liễu Dịch Trần tỏ vẻ khó xử: “Đệ vốn tưởng tiểu sư đệ sẽ ở cùng với huynh, có ngờ đâu…”

Trương Mộc Phương lập tức ngượng ngùng, lắp bắp nói: “Vậy phải làm sao…?”

Liễu Dịch Trần cũng bất lực, nhún nhún vai, “Chúng ta trước cứ yên tâm, tiểu sư đệ hẳn cũng chưa đi được xa đâu.”

“Ừm, vậy ta đi kêu người chuẩn bị một gian phòng.” Dứt lời, Trương Mộc Phương liền ra ngoài tìm quản gia chuẩn bị một gian phòng.

Phòng chuẩn bị xong, Trương Mộc Phương liền cùng đám bằng hữu giang hồ ôn chuyện cũ, Liễu Dịch Trần thấy phòng không có ai, liền lấy cuốn sách “bản đặc biệt” mua ở tiệm sách ra ngâm cứu.

“Ừm… tư thế này được đấy.”

“Ấy, eo của Thiên Long có vẻ không dẻo được đến vậy…”

“Khà khà, Thiên Long mà làm tư thế này thì gợi cảm chết người cho xem…”

Một vài khách nhân hoặc hạ nhân đi ngang qua phòng, vô tình nghe được tiếng cười dâm dê truyền từ bên trong ra đều bị sợ run cả người…

Lâm Thiên Long đang mua đậu phụ mật ong ở một cửa tiệm nhỏ bất chợt thấy sống lưng lạnh toát.

Màn đêm buông xuống, được sự chỉ dẫn của quản gia, Lâm Thiên Long băng băng đi về phía phòng của bọn họ.

“Liễu Dịch Trần, ta mua rất nhiều thứ, lại đây cùng ăn đi.” Lâm Thiên Long lớn tiếng mở cửa.

Trong phòng không người hồi đáp, loáng thoáng nghe được tiếng hô hấp trầm ổn.

“Liễu Dịch Trần?” Theo quán tính hạ thấp giọng xuống, Lâm Thiên Long nhẹ chân bước vào phòng, vửa hay nhìn thấy Liễu Dịch Trần nằm trên giường, nửa thân dưới đắp chăn, trên ngực úp một cuốn sách, nhấp nhô theo nhịp thở đều đều.

Lông mi dài in bóng xuống viền mắt, những lọn tóc nghịch ngợm buông rũ trên khuôn mặt, cánh mũi hơi rung lên theo nhịp thở.

Dáng vẻ mỹ nhân điềm tĩnh say giấc nồng khiến Lâm Thiên Long đột nhiên cảm thấy thỏa mãn. Người này đây, người trước mặt này đây hoàn toàn thuộc về hắn.

Cẩn thận đặt đồ đạc trong tay lên bàn, Lâm Thiên Long nhón chân bước đến bên giường, ngồi xuống ghế, yên lặng ngắm nhìn Liễu Dịch Trần.
Một lúc lâu sau mới cầm lấy cuốn sách trong tay Liễu Dịch Trần, đang định đặt sang một bên thì vô tình lướt qua một cái, tay hắn lập tức chững lại — ai ngờ lại là cuốn long dương bí tịch đó chứ!!

Lâm Thiên Long không khỏi sa sầm mặt, cái tên này lại đọc xuân cung đồ tới ngủ thiếp luôn, thật đúng là…

Liễu Dịch Trần nằm trên giường như cả nhận được ý nghĩ của Lâm Thiên Long, bất giác giật giật, cằm hơi nâng lên, miệng không biết lầm bầm cái gì, môi hơi dẩu lên, tựa như đang hôn ai đó.

Lòng Lâm Thiên Long giật thót, hai cánh môi đỏ tươi ướt át, hơi hơi bóng lên, thoạt nhìn tựa như trong suốt, tựa như — rất ngon miệng. Nhìn quanh bốn phía không thấy ai, hắn không khỏi hơi khom người xuống, dùng lưỡi liếm nhẹ một chút.

Đang lúc hắn thỏa mãn đứng dậy, thì đột nhiên có đôi cánh tay dẻo dai ôm chặt lấy cổ hắn, một trong số đó đè chặt gáy hắn, vậy là vốn dĩ chỉ là một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, liền biến thành môi lưỡi giao triền.

“Ưm ưm ưm…” Lâm Thiên Long không kịp phòng bị, múa may tay chân hòng giãy dụa.

Liễu Dịch Trần lại dùng hai tay gì chặt lấy vai hắn, hông vận sức một cái, liền đè hắn xuống dưới thân.

“Con bà nó! Cái tên khốn nạn Liễu Dịch Trần này, ngươi lại dám giả vờ ngủ kia à.” Lâm Thiên Long đỏ mắt quát mắng.

“Giả vờ ngủ? Ta giả vờ ngủ làm gì, là ngủ thật rồi nhưng bị ngươi hôn tỉnh đó.” Liễu Dịch Trần cười híp mí, động tác tay một khắc cũng không ngừng, nhanh chóng lột trần Lâm Thiên Long.

“Ngươi… mẹ nó chứ rõ ràng là giả vờ ngủ.” Mặt Lâm Thiên Long đỏ bừng, cũng không biết do tức giận hay vì dục vọng nữa.

“Coi như ta giả vờ ngủ, thì đã làm sao?” Liễu Dịch Trần nhếch mép cười, thảnh thơi nói.
“Ta…” Lâm Thiên Long nghẹn họng, cũng phải, cho dù là y giả vờ ngủ thì đã làm sao… giả vờ ngủ đâu có phạm pháp.

“Rốt cuộc sao ngươi lại nổi nóng?” Liễu Dịch Trần cười đầy ý vị.

Lâm Thiên Long cũng hơi ngẩn ra, phải rồi, mình tức giận cái gì nhỉ? Hai người bọn họ là quan hệ tình lữ, mình vậy là… rụt rè hả? Vừa nghĩ đến hai chữ này, liền rùng mình một cái, mẹ kiếp, cũng chả phải đàn bà con gái gì cho cam, rụt rè cái của nợ gì.

Cùng lúc hắn ngẩn người ra, Liễu Dịch Trần đã không thể chờ đợi mà tách hai chân hắn ra, nhét vào một ngón tay.

“Ư…” Hậu huyệt đột nhiên bị ngón tay đâm vào, tràng bích mẫn cảm tựa như dự đoán được khoái cảm sắp ập đến, liền kịch liệt co lại.

“Thiên Long, ngươi chặt thật đấy, mới một ngón tay thôi đã kẹp chặt như vậy.” Liễu Dịch Trần liếm đôi môi khô khốc, mắt phát sáng.

“Mẹ nó, lão tử không rụt rè chút nào.” Lâm Thiên Long tức giận mắng.

Liễu Dịch Trần ngẩn người, không hiểu hắn đang nói cái gì.

“Ngươi nằm xuống cho ta, hôm nay lão tử sẽ chủ động.” Lâm Thiên Long khí thế bừng bừng áp đảo Liễu Dịch trần, nhìn cây côn th*t to tướng dựng đứng ở chỗ đó, không khỏi nuốt nước miếng. Chết tiệt, cái tên chết tiệt này hình như mỗi lần nhìn lại to hơn lần trước.

Nghe Lâm Thiên Long nói vậy, Liễu Dịch Trần quả thực mừng vui phát khóc, từ cái hôm phản công bất thành ấy, y chưa được hưởng thụ lại đãi ngộ này, hôm nay Thiên Long bảo bối đột nhiên chủ động, y quả thực quá hạnh phúc rồi.

Vội vàng lấy thuốc bôi trơn, Liễu Dịch Trần vô cùng thành thực nằm trên giường, bày ra bộ dáng quyến rũ hấp dẫn.

Lâm Thiên Long đen mặt nhìn bình nhỏ màu lục vạn ác trong tay. Tuy miệng nói rất hùng hồn, nhưng đến lúc làm thì vẫn có chút khó khăn.

“Không bằng, để ta giúp ngươi khuếch trương trước.” Liễu Dịch Trần dò hỏi.

“Không cần, chút chuyện nhỏ này không thành vấn đề.” Trừng mắt một cái, ánh mắt Lâm Thiên Long lại chuyển tới bình nhỏ đang tỏa hương hoa nồng đậm.

Nghiến răng nghiến lới, đổ toàn bộ thuốc trong bình ra tay.

“Ngươi… nhắm mắt lại.” Thấy Liễu Dịch Trần cứ nhìn mình chòng chọc, nhằm che đậy sự hoảng hốt của bản thân, chỉ đành cứng miệng cả giận nói.

Liễu Dịch Trần bĩu môi, vội nhắm hai mắt lại.

Thấy đối phương đã nhắm mắt, Lâm Thiên Long mới hơi thả lỏng một chút, nhìn thuốc mỡ dính đầy trên tay, mặt liền đỏ lên vài phần, rốt cuộc vẫn cắn răng, run rẩy nắm chặt tay dò tìm về phía sau.

Chương 85

Liễu Dịch Trần nhắm mắt, thính giác càng trở nên linh mẫn, tiếng thân thể trần trụi của Lâm Thiên Long ma sát vào chăn, tiếng thuốc mơ dính dớp trong tay hắn, tiếng khụt khịt mũi trầm thẫm, và giờ khắc này — là tiếng sựt sựt dâm mỹ.

Rốt cuộc, y lại không kìm được mà len lén mở mắt, sau đó thì mở trừng trừng, bần thần ngắm nhìn mĩ cảnh trước mặt.

Lâm Thiên Long sau khi xác nhận Liễu Dịch Trần đã nhắm mắt liền thử tự khuếch trương cho mình, nhưng đổi mấy tư thế rồi vẫn không cách nào thành công thuận lợi, cuối cùng chỉ đành quỳ dưới đất, nâng mông cao lên, tay phải chống cơ thể, tay trái run rẩy sờ vào huyệt khẩu kép chặt.

Cúc huyệt chặt chẽ không hề có y mở ra, tuy trong đầu không ngừng nhắc bản thân phải thả lỏng, nhưng cơ thể lại tựa như mất khống chế, một chút phối hợp cũng không có. Lâm Thiên Long thầm mắng trong lòng, sao ngón tay của Liễu Dịch Trần không chỉ có thể dễ dàng tiến vào, mà còn có thể ra vào tùy thích, nhưng đến phiên mình thì chẳng nể mặt chút nào.

Quyết tâm dồn sức vào tay, ngón tay dính đầy thuốc mỡ nhét vào được một đốt ngón tay, nhưng lại lập tức bị đóa cúc căng thẳng kia ngậm chặt, không thể động đậy.

Lại thầm mắng thêm vô số lần nữa, cứ trong tình trạng thế này thì thực sự rất mất mặt, hắn cũng không có mặt mũi nào mà đi xin Liễu Dịch Trần cứu trợ, mới rồi nói năng hùng hồn như thế, mà chớp mắt cái đã lâm vào thế bí, hắn làm không nổi mấy chuyện này.

Nỗ lực ám thị bản thân, để cơ thể thả lỏng, thậm chí tưởng tượng đó là ngón tay của Liễu Dịch Trần. Cơ thể cứng còng dần dần thả lỏng, cúc huyệt chặt chẽ cũng bắt đầu mấp máy hết mở lại khép.

Chớp lấy thời cơ, Lâm Thiên Long rốt cuộc cũng nhét được hết ngón tay vào, lúc này mới nhẹ thở phào.

Giống như dâm thú đói khát bị đánh thức, nội bích mẫn cảm cảm nhận được sự xâm nhập của dị vật, lập tức trở nên tham lam, tràng đạo non mềm hơi run rẩy, tiết ra một lượng lớn chất lỏng trong suốt, hút chặt lấy ngón tay của Lâm Thiên Long.

“Ư…” Lâm Thiên Long cắn chặt môi dưới, lại kìm không được tiếng rên rỉ, hậu huyệt lại dâng lên cảm giác ngứa ngáy quen thuộc, ngón tay như hoàn toàn thoát li khỏi sự điều khiển của trí óc, bắt đầu tự động cắm rút, truy tìm khoái cảm của cơ thể.

Sừn sựt, sừn sựt.

Lượng lớn chất lỏng dính dớp bị ngón tay đưa ra đưa vào, tạo ra tiếng nước ma sát nhèm nhẹp, âm thanh dâm đang như vậy không hiểu sao lại khiến Lâm Thiên Long càng thêm hưng phấn.

Đợi đến khi mật huyệt có thể nhét vừa ba ngón tay, Lâm Thiên Long mới rút tay mình ra, quay người lại, vừa hay đụng chúng đôi mắt tròn xoe của Liễu Dịch Trần, bên khóe miệng há hốc còn có một đường chỉ bạc đáng ngờ.

“Ngươi…” Lâm Thiên Long chỉ cảm thấy ầm một tiếng, máu toàn thân đều dồn lên mặt, trò hề ban nãy đã bị Liễu Dịch Trần trông thấy hết rồi.
“Thiên Long, ta chịu không nổi rồi, thực sự chịu không nổi rồi.” Liễu Dịch Trần nuốt nước miếng, côn th*t dưới thân thẳng tắp run rẩy, như muốn bổ nhào tới.

“Đợi một chút. Ngươi đừng động đậy.” Lâm Thiên Long giận dữ quát, cặp đùi khóa lấy hông y, đè chặt nửa thân dưới của Liễu Dịch Trần.

Liễu Dịch Trần đầy vẻ thống khổ. “Thiên Long, ngươi quá biết câu dẫn người ta rồi, ngươi còn không để ta làm ngươi, ta sẽ nổ tung đấy.”

Lâm Thiên Long ngồi khóa trên mình y đương nhiên biết rõ thứ đang chọc vào mông mình là gì, đỏ bừng mặt, nâng eo lên, từ tốn nuốt lấy côn th*t to dài bằng cái miệng nhỏ không ngừng mấp máy.

“Ư…”

“Ư…”

Hai nười đều thỏa mãn rên rỉ, nọi bích cực nóng  gắt gao vây lấy côn th*t nóng bỏng, độc dược tam nhật triền miên trong cơ thể hai người đương nhiên cũng phát tác, khơi dậy khoái cảm mãnh liệt của đôi bên.

“Thiên Long, mau động đi, mau, a.. ta sắp chết rồi.” Vẻ mặt Liễu Dịch Trần như chịu khổ hình, nỗ lực đong đưa phần eo, nhưng lại bị cặp đùi cường tráng của Lâm Thiên Long kẹp chặt, không thể động đậy.
Hai tay chống lấy vòm ngực trắng nõn mà gày yếu của Liễu Dịch Trần, chậm rãi nhấc eo, lại ngồi xuống. côn th*t thô to bị miệng nhỏ tham lam không ngừng nuốt vào, nhả ra, dính đầy chất lỏng dính dớp.

Dần dần nắm bắt được tần suất lên xuống, động tác của Lâm Thiên Long ngày một nhanh, lại nắm thế chủ động, dễ dàng điều khiển côn th*t của Liễu Dịch Trần đâm vào điểm khoái lạc nhất trong cơ thể.

“A ưm…” Nhắm mắt lại đong đưa cơ thể, Lâm Thiên Long bởi vận động kịch liệt mà đổ mồ hôi đầm đìa, giọt mồ hôi trong suốt men theo góc mặt hắn không ngừng trượt xuống, nhỏ giọt thành một mảng trên bụng.

“A, tuyệt quá…” Liễu Dịch Trần tuy bị Lâm Thiên Long áp chế không thể cử động, nhưng lại mang đến cho y khoái cảm kì lạ, một kẻ luôn chiếm thế chủ động giờ ở thế hạ phong, cảm giác bị cưỡng chế tiếp nhận lại khiến y càng thêm hưng phấn.

“Ư… lớn quá… a… thật dễ chịu…” Đôi mắt nhắm nghiền của Lâm Thiên Long hơi mở ra, đối diện với vẻ mặt mê man của Liễu Dịch Trần. Trong lòng đột nhiên trào dâng cảm giác tự hào.

Mỹ nam tử trước mặt thuộc về hắn, từ đầu đến chân, từ cơ thể cho đến linh hồn, tất thảy đều thuộc về hắn, tuy đối với nhiều người, hắn chẳng qua chỉ là một sơn tặc thô lỗ, nhưng trong mắt Liễu Dịch Trần, hắn chỉ nhìn thấy duy nhất tình yêu sâu đậm và sự si mê vô hạn.

Khóe miệng không kìm được mà nhếch lên, cơ thể tự như cũng cảm nhận được suy nghĩ của hắn mà càng trở nên mẫn cảm, từng đợt từng đợt khoái cảm mãnh liệt không ngừng công kích tới cực hạn cao trào, tự như có thể phun trào bất cứ lúc nào.

“Ư… Thiên Long… A… sao… đột nhiên lại dễ chịu như vậy… A… Sướng quá đi.” Liễu Dịch Trần chỉ cảm thấy dũng đạo đang ôm chặt lấy phân thân của mình nháy mắt trở nên nóng bỏng, nội bích mềm như nhung tự như có sự sống, hấp vào, nhả ra từng đợt từng đợt, mang đến cho y khoái cảm khôn cùng.

Mà Lâm Thiên Long cũng cảm nhận được côn th*t kia như lớn thêm vài phân, quy đầu cực đại mỗi lần chạm vào điểm mẫn cảm đều ma sát mạnh một chốc khiến hắn run rẩy.

“A a… lại… lại dồn sức làm ta đi… a” Lâm Thiên Long không kìm được mà gầm nhẹ, sau đó liền cảm nhận được một bàn tay mang theo hơi lạnh cầm lấy phân thân thẳng đứng của mình.

“Chúng ta… cùng nhau.” Khó nhọc nói hết một câu, Liễu Dịch Trần bắt đầu ra sức vuốt ve côn th*t trong tay.

côn th*t phấn nộn đã bị khoái cảm của hậu huyệt kích thích chảy “nước mắt”, cả cây côn th*t phủ một tầng chất lỏng trong suốt, trở nên vô cùng trơn trượt.

“A a… a a a…” Lâm Thiên Long nhấc người lên, cứng đờ trong đợt công kích mãnh liệt, phân thân phía trước dưới sự phục vụ tận tình, tiết ra thật nhiều chất lỏng trắng đục.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau