TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

“Thiên Long? Thiên Long?”

“Hử? Sao vậy?” Lâm Thiên Long quay lại, nhìn Liễu Dịch Trần, lơ mơ hỏi.

“Sao tự dưng ngây ra vậy?” Liễu Dịch Trần không hiểu vì sao, nhưng dạo này Lâm Thiên Long thường hay đột nhiên ngẩn người giữa lúc cả hai đang nói chuyện.

Liễu Dịch Trần nhíu mày, lòng thầm có chút bất an.

Lại ba ngày nữa.

“Thiên Long? Thiên Long?” Liễu Dịch Trần lo lắng lay bả vai Lâm Thiên Long.

Nhưng Lâm Thiên Long lại thẫn thờ nhìn về phía trước, không hề có phản ứng. Một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại, ngơ ngác nhìn Liễu Dịch Trần.

“Ngươi lay ta làm gì?”

“Ngươi nhớ mới rồi đã làm gì không?” Liễu Dịch Trần nghiêm túc hỏi.

“Gì kia?” Lâm Thiên Long trợn lớn mắt. “Chẳng phải ta đang kể ngươi nghe chuyện lúc nhỏ sao?”

“Vậy ngươi nói tới đâu rồi?”

“Ta…” Hàng mày của Lâm Thiên Long từ từ nhíu lại, đầy vẻ nghi hoặc. “Ta… Ta… hình như quên mất rồi…”

“Ngươi biết ban nãy sao tự dưng lại ngẩn người ra không?”

“Ngẩn người?” Lâm Thiên Long chẳng hiểu đâu vào đâu. “Ta có ngẩn người sao?”

“Ngươi ngẩn người hết một chung trà rồi đấy.”

“Vậy sao…” Khó hiểu nhìn Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long tin rằng, mình chắc chắn không hề lên tiếng, nhưng… vì cớ làm sao mà cứ thấy như mình đang nói chuyện hăng say thì đột nhiên bị Liễu Dịch Trần phá đám vậy.

Nâng cổ tay Lâm Thiên Long lên, Liễu Dịch Trần không thấy bất cứ một mạch tượng bất thường nào, thế nhưng y biết, y không phải người y thuật cao minh, mà điều làm y lo lắng nhất ấy là, ngày Như Nguyệt bỏ chạy, ném thứ thuốc bột gì về phía Lâm Thiên Long.

“Thiên Long, ta thấy có đôi chút bất ổn, nhưng trình độ y thuật của ta còn non kém, nên đi tìm sư phụ của ta thôi.”

“Sư phụ ngươi… không cần đâu, chẳng phải chỉ là thỉnh thoảng ngẩn người thôi sao?” Lâm Thiên Long có chút ngượng, nhớ lại lần nọ gặp sư phụ của y, chủ đề hai ngươi họ thảo luận không được hay ho cho lắm.“Ta dám chắc có phải ngươi bị trúng độc hay không, thế nhưng, ta luôn thấy bứt rứt không yên.” Lông mày Liễu Dịch Trần nhíu chặt lại với nhau, vẻ mặt vô cùng lo lắng.

“Ầy… thực sự phải đi sao?” Lâm Thiên Long gãi gãi đầu, cảm thấy Liễu Dịch Trần có chút phóng đại sự việc.

“Nhât định phải đi.” Liễu Dịch Trần đáp lại một cách kiên định.

“Vậy… thôi được.” Do dự một lat, Lâm Thiên Long liền gật đầu đáp ứng, dẫu sao giờ trong sơn trại cũng không có việc gì khác, lại nói, hắn rời sơn trại ba tháng trời, đám Đại Đầu, Bàng Giải, Hầu Tử vẫn quản lý sơn trại đâu ra đấy, chắc không xảy ra vấn đề gì đâu. Vậy là, hai người thu dọn một lượt, Lâm Thiên Long cũng nói với Đại Đầu một tiếng, quyết định ngày hôm sau sẽ đi tìm sư phụ của Liễu Dịch Trần.

Tối hôm đó, một bóng đen lén lén lút lút đi tới hang động phía sau núi.

“Sao ngươi tới đây?” Mặt Như Nguyệt lạnh băng, lạnh lùng hỏi.

“Sáng ngày mai, Lâm Thiên Long sẽ rời núi Khốn long.” Hai mắt Hầu Tử trống rỗng, mặt vô biểu tình.

“Cái gì?” Như Nguyệt nhíu chặt mày, nếu hắn bỏ đi, thì thuốc nàng hạ trên người Hầu Tử cũng mất tác dụng. Thứ bột phấn nàng ném lên người Lâm Thiên Long lúc trước, thực tế là “Phệ hồn”, nhưng loại thuốc này cần có một vị thuốc khác làm thuốc dẫn mới có thể phát huy tác dụng, mà vị thuốc dẫn ấy đáng nhẽ ra phải hạ trên người Liễu Dịch Trần, hiềm nỗi y võ công cao cường, nàng căn bản không thể tiếp cận được, rơi vào đường cùng, chỉ đành lấy lui làm tiến, hạ độc trên người Hầu Tử.

Loại thuốc Phệ hồn này, ban đầu sẽ khiến người ta ngây ngẩn, giống như bị mất hồn vậy, thời gian ngây người càng lúc càng dài, cho đến khi tựa như bị nuốt mất hồn phách, trở thành người thực vật, không có chút ý thức nào, không thể ăn uống, mà người yêu thương của kẻ đó cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn tiều tụy đến chết.

“Ngươi có thể đi cùng bọn họ không?” Như Nguyệt vội truy hỏi.

Hầu Tử lắc đầu.“Chết tiệt.” Như Nguyệt cắn chặt môi, với dược tính của Phệ hồn còn chưa phát tác toàn bộ, nếu bọn chúng bỏ đi, thì chí ít cũng phải mất tới nửa năm, dược tính mới phát tác toàn bộ, tuy trong nửa năm này, nếu như không có thuốc giải, Lâm Thiên Long chắc chắn vô phương cứu chữa, nhưng thời gian nửa năm ấy, biến số quá lớn.

Mắt Như Nguyệt lóe lên, tên Lâm Thiên Long đó nhất định phải chết, nàng nhất định phải khiến con tiện nhân kia nếm mùi đau khổ cùng cực.

Như Nguyệt quay lại, nhìn Như Phi đang ngủ mê man, mấy ngày nay, mỗi khi Như Phi tỉnh dậy đều ôm cánh tay bị chặt rên rỉ trong đau đớn, ngòa sự đả kích vì bị mất đi cánh tay, mất đi năng lực mưu sinh, y cũng cảm nhận được sức uy hiếp của Hắc La điện. Lần này trở về, e rằng khó thoát khỏi vận mệnh.

Như Nguyệt từng thấy “phế phẩm” đến từ Hắc La điện, những người như vậy, đều trở thành công cụ tiết dục của các tổ viên. Không ít tổ viên cấp thấp sử dụng “Bột Trường Sinh”, mà lúc bọn chúng lên cơn điên, đương nhiên không có thiếu nam thiếu nữ chất lượng tốt cho bọn chúng dùng rồi, do đó, những người làm nhiện vụ thất bại, và cả những kẻ không qua được bài kiểm tra tại Hắc La điện sẽ trở thành tốt thí.

Mõi khi nhớ tới “phế phẩm” mình từng trông thấy, tứ chi khuyết thiếu, mặt mũi đẫm máu, hạ thân thối rữa, Nhưu Nguyệt đều không khỏi chảy đầy mồ hôi lạnh, nếu rơi vào tình cảnh đó, thực sự chết còn tốt hơn. Đó cũng là nguyên do khiến nàng liều mạng hoàn thành nhiệm vụ lần này.

Nếu Tiểu Phi gặp phải loại tra tấn này…

Mới nghĩ tới thôi, Như Nguyệt hận tới nghiến răng nghiến lới. Nếu không phải Lâm Thiên Long, nếu không phải con tiện nhân kia…

Tuy Hầu Tử là con rối nàng phải không tiếc thân mình mới lợi dụng được, nhưng đến lúc cần vứt bỏ, thì nàng cũng không hề do dự.

Rút thanh đoản kiếm từ sau lưng, tay nắm lấy, thanh đoản kiếm trông có vẻ vô cùng sắc bén, mặt trên phát ra ánh sáng màu lam óng ánh, đây là vũ khí dùng để phòng thân cuối cùng của nàng, đã được luyện qua vô số loại kịch độc, thấy máu là chết ngay. Vốn dĩ tính dùng phệ hồn giày vò bọn chúng từng chút một, thế nhưng nàng e rằng đợi không nổi nữa rồi.

“Dùng thanh đoản kiếm này, đâm Lâm Thiên Long. Ta không cần biết ngươi làm thế nào, chỉ cần thấy máu là được. Sau đó, ngươi cũng tự vẫn đi.” Như Nguyệt giao đoản kiếm cho Hâu Tử, lạnh lùng nói. Hầu Tử mù mờ nhận lấy, gật đầu với Như Nguyệt, quay người rời khỏi sơn động.

Nhìn bóng lưng Hầu Tử rời đi, vẻ mặt Như Nguyệt rốt cuộc cũng hiện lên một chút thoải mái, có phải thứ bảo hiểm chắc chắn thế này, nàng không sợ Lâm Thiên Long không chết.

“Lão đại, huynh phải bảo trọng đấy.”

“Lão đại, đi đường cẩn thận.”

“Tẩu tẩu, tẩu phải chăm sóc lão đại thật tốt đấy.”

“Lâm thúc thúc có mua kẹo về cho con không?”

“Yên tâm, ta sẽ mau chóng trở về.” Lâm Thiên Long gãi đầu, lần trước lén lút bỏ đi, còn lần này lại được bao nhiêu người ra tiễn như vậy. Hắn có chút không quen.

“Lão đại, lão đại. Đợi đệ chút.” Từ đằng xa, có một bóng người đang chạy lại.

Chương 77

“Ể? Tên tiểu tử Hầu Tử sao giờ mới đến?” Bàng Giải dùng vai đụng Đại Đầu.

“Ai biết được.” Đại Đầu nhún vai, hắn có phải bảo mẫu của Hầu Tử đâu.

“Hai ngày nay Hầu Tử ngồi lì trong phòng, cũng chẳng biết làm gì nữa.” Bàng Giải bĩu môi.

“Ngươi cũng đến rỗi hơi, việc này mà cũng quản nữa hả?” Đại Đầu khinh thường nhìn hắn.

“… Ta đây là quan tâm huynh đệ.” Bàng Giải biện minh.

“Cái ngươi cần quan tâm là mau mau tìm vợ cho hắn đi.” Đại Đầu cười nhạt nhìn Bàng Giải, bà tám thì nói là bà tám, còn cái gì mà quan tâm huynh đệ.

“Ngươi…” Bàng Giải cáu điên, nhưng không nói được câu nào, chỉ đành đứng giậm chân bên cạnh.

“Lão đại.” Vừa thở hồng hộc vừa chạy đến toán người, Hầu Tử vuốt ngực, bình ổn lại nhịp thở.

“Sao nào?” Lâm Thiên Long nhướn mày. Chắc không phải lại gà nhà ai để trứng chứ.

“À thì… đệ có chút chuyện…” Hầu Tử độ nhiên sượng sùng, mặt đỏ lên có chút đáng ngờ.

“Có việc gì cứ nói.” Lâm Thiên Long tùy tiện nói, tên Hầu Tử này hôm nay rốt cuộc bị làm sao vậy?

“Vậy… đệ nói nhỏ huynh nghe.” Hầu Tử ngượng nghịu nói, sau đó tiến lại gần Lâm Thiên Long.

Mọi người xung quynh đều ra vẻ nôn mửa, Hầu Tử sao đột nhiên lại trở nên… e thẹn như vậy?

Lâm Thiên Long hơi khom lưng, tiện để Hầu Tử thì thầm vào tai hắn. Áp tai nói chuyện với huynh đệ, đây là lần đầu tiên hắn thử đấy.

“Lão đại…” Hầu Tử nhỏ giọng, tay lại lén lút mò tới sau lưng.

“Đây là… để báo thù cho Như Phi!” Hầu Tử hét lớn một tiếng, sau đó đoản kiếm trong tay đâm về phía ngực Lam Thiên Long.

“Thiên Long!” Liễu Dịch Trần từ lúc thấy Hầu Tử ngượng ngượng ngùng ngùng đã thấy không ổn, dẫu sao y cũng không phải người trong sơn trại, không có chuyện tin tưởng người khác vô điều kiện, nên đã phản ứng ngay khi Hầu Tử ra tay. Và cũng chính sự cảnh giác này của y, đã cứu Lâm Thiên Long một mạng.

Thanh trường kiếm sắc bén chắn ngang trước ngực Lâm Thiên Long, chặn không cho đoản kiếm đâm vào tim hắn. Hầu Tử thấy vậy liền lập tức vung kiếm đâm vào chỗ khác trên người Lâm Thiên Long, cố gắng khiến hắn bị thương.

Đáng tiếc, Liễu Dịch Trần đã kịp thời lôi Lâm Thiên Long ra khỏi phạm vi công kích, thanh đoản kiếm vung ra cũng mất công mà thôi.

Thấy không thể nào hoàn thành được nhiệm vụ Như Nguyệt giao phó, Hầu Tử không chút do dự nâng kiếm cắt yết hầu của mình, may thay đám Đại Đầu đứng cạnh phản ứng kịp, vội vàng giữ chặt lấy hắn, thanh đoản kiếm cũng bị tước đi mất.Cũng may là võ công của Hầu Tử không cao, sở dĩ có thể gây uy hiếp tới Lâm Thiên Long chẳng qua là do Lâm Thiên Long tín nhiệm hắn, do đó, sau khi bị đám Đại Đầu trói lại, căn bản không có khả năng phản kháng.

“Độc được thật lợi hại.” Liễu Dịch Trần sau khi xem xét dược tính trên thanh đoản kiếm thì kinh hô, đồng thời càng thêm hốt hoảng, nếu lúc đó không phải y phát hiện ra điều bất thường thì…

Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ thái dương.

Không thể tưởng tượng nổi nếu mất đi Lâm Thiên Long y sẽ thành ra thế nào nữa. Liễu Dịch Trần nhìn thanh đoản kiếm trong tay, mắt ngập tràn sát ý.

“Này, sắc mặt ngươi sao dọa người thế hả?” Đột nhiên một giọng nói vang lên thức tỉnh Liễu Dịch Trần, ngẩng đầu lên, thấy Lâm Thiên Long  bước vào, liền lập tức nhoẻn cười.

“Mới rồi ngươi nghĩ gì vậy? Nhìn mặt trông đến là hãi?” Lâm Thiên Long cảm thấy, vẻ mặt mới rồi của Liễu Dịch Trần rất xa lạ.

“Không có, ta đang suy nghĩ, vì sao Hầu Tử lại muốn giết ngươi.” Liễu Dịch Trần cười như gió xuân, khiến Lâm Thiên Long cảm thấy vẻ mặt ban nãy của y là do hắn nhìn nhầm.

“Không biết nữa…” Vừa nhắc đến chuyện này, vẻ mặt Lâm Thiên Long liền ủ rũ, huynh đệ tốt của mình đột nhiên muốn hạ thủ với mình, dẫu hắn có là kẻ thần kinh thô, cũng không thể không chịu đả kích được.

“Không đúng, ta nhớ lại rồi, hắn hình như nói muốn báo thù cho Như Phi thì phải?” Nhớ lại cảnh tượng khi ấy, Lâm Thiên Long đột nhiên nhớ ra, trước khi động thủ, Hầu Tử hình như có hét lên một câu.

“Phải, ta cũng nghe như vậy, thế nhưng… vì sao hắn muốn báo thù cho Như Phi?” Liễu Dịch Trần vuốt cằm suy tư. “Lẽ nào, bởi hắn thích Như Nguyệt?”

“Không biết nữa.” Gục đầu xuống, nói bằng giọng ỉu xìu.
“Trước tiên cứ đi xem hắn thế nào đã, có lẽ sẽ tìm hiểu được rốt cuộc chuyện là như thế nào.”

“Ừm, được đấy, đám Đại Đầu đã trói hắn lại nhốt trong phòng rồi.”

“Đi thôi.”

Hai người đi đến căn phòng nhỏ nhốt Hầu Tử, Đại Đầu và Bàng Giải đang đứng trước cửa cãi nhau.

Đại Đầu kích động đến nước miếng tung bay, lớn tiếng la ó: “Không được! Hầu Tử là huynh đệ của chúng ta, sao ngươi có thể dụng hình với hắn kia chứ?”

Bàng Giải lạnh lùng nói: “Ta biết hắn là huynh đệ của chúng ta, cho nên mới càng không thể dung thứ cho hành vi của hắn. Hơn nữa, kể từ khi hắn dám ra tay với lão đại, thì đã không còn là huynh đệ của chúng ta nữa rồi.”

Đại Đầu đau khổ ôm đầu ngồi sụp xuống, hắn nghĩ không ra, sao Hầu Tử lại đột nhiên làm chuyện ngu xuẩn đến vậy, cho dù hắn thích Như Nguyệt đi chăng nữa, cũng không cần đến mức không phân nổi thị phi đen trắng chứ.

Nhìn Đại Đầu ra sức bứt đầu, Bàng Giải cũng đau xót muôn phần, Hầu Tử dẫu sao cũng là huynh đệ của hắn, xảy ra chuyện như ngày hôm nay, hắn cũng rất khó chịu, thế nhưng hành vi hôm nay của Hầu Tử rõ ràng là có người giật dây phía sau, nếu khong tìm ra người này, chỉ e lão đại sẽ gặp nguy hiểm, vạn nhất Hầu Tử có đồng đảng trong sơn trại, hắn không dám bảo đảm, lần sau lão đại còn may mắn được đại tẩu cứu mạng nữa không, chỉ tính riêng điểm này, hắn liền không dám mạo hiểm, chẳng thà nghiêm hình bức cung Hầu Tử, để đảm bảo an toàn của lão đại.

“Đại Đầu, Bàng Giải.”

“Lão đại.” Thấy Lâm Thiên Long tới, Đại Đầu vội vàng đứng dậy, nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng thâm trầm.

Trông hắn như vậy, lòng Lâm Thiên Long càng thêm nặng nề.

“Hắn không nói gì cả sao?” Tuy không ôm hi vọng, nhưng vẫn hỏi đôi chút.

“Dạ không.” Bàng Giải lắc đầu, từ sau khi Hầu Tử bị trói lại, căn bản không trả lời câu hỏi của Đại Đầu, chỉ liều mạng giãy dụa, mãi cho đến khi hết sức mới yên tĩnh lại, ngồi thẫn thờ trong phòng, ánh mắt vô hồn, không có tiêu cự.

Mắt Lâm Thiên Long thoáng buồn bã, cất bước vào phòng.

Hầu Tử gục đầu, yên tĩnh ngồi trên ghế, hai mắt dán chặt lấy sàn nhà, không biết đang nghĩ gì.

“Hầu Tử…” Lâm Thiên Long cất tiếng gọi hắn.

Hầu Tử ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng vừa nhìn thấy Lâm Thiên Long liền lập tức trở nên điên cuồng, bật dậy mạnh khỏi ghế lao về phía Lâm Thiên Long. Biểu cảm dữ tợn, thần thái hung ác, lớn miệng la hét: Ta giết ngươi, ta phải giết ngươi báo thù cho Như Phi.

Đại Đầu và Bàng Giải thấy tình hình không ổn, lập tức ra tay trấn áp hắn, nhưng Hầu Tử vẫn điên cuồng giãy dụa, ánh mắt phẫn hận trợn trừng nhìn Lâm Thiên Long, tựa như hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.

Chương 78

Thấy dáng vẻ buồn rầu của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần vỗ vai hắn nói: “Đừng vội, ta thấy rằng, đây không giống bản tính của Hầu Tử. Hắn… tựa như bị người ta khống chế.”

“Là ý gì?” Lâm Thiên Long sốt sắng hỏi.

Do dự một lát, Liễu Dịch Trần không biết nên nói phán đoán của mình ra hay không, bởi y không chắc chắn hoàn toàn, thế nhưng, nhìn Lâm Thiên Long lo lắng như vậy, y cũng chẳng thể quản quá nhiều việc.

“Các ngươi không thấy rằng hành vi của Hầu Tử dạo gần đây có phần kì quái sao?” Liễu Dịch Trần nhìn ba người họ và đưa ra câu hỏi.

Ba người nhìn nhau một cái, Đại Đầu và Bàng Giải vẫn có chút mơ hồ, nhưng Lâm Thiên Long thì cảm nhận rất chân thực về sự bất thường của Hầu Tử suốt hai ngày nay. Kẻ ngày thường nói ít làm nhiều như Hầu Tử, lại suốt ngày chạy tới báo cáo với hắn về mấy chuyện nhỏ như mắt muỗi, quả thực không giống với tác phong của hắn.

Thấy ánh mặt của ba người đều có vẻ thông tỏ, Liễu Dịch Trần tiếp tục nói:

“Trên giang hồ có một môn võ công, tên là “Dụ hồn thuật”, sử dụng một số loại độc để khống chế thần trí con người, thế nhưng… chỉ dùng độc e là không thể đạt được hiểu quả điên cuồng thế này… trừ phi…”

Ngẩng đầu nhìn Hầu Tử vẫn đang giãy dụa muốn tiếp cận Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần liền nhíu chặt mày.

“Trừ phi gì cơ?” Đại Đầu mất kiên nhẫn, vội vàng hỏi.

“Trừ phi… Bản thân Hầu Tử có ý với người đó, hơn nữa, người đó còn dùng việc quan hệ xác thịt để khống chế hắn. Chỉ như vậy mới có thể khống chế triệt để tâm trí một người.” Liễu Dịch Trần chậm rãi nói.

Sau mắt nhìn nhau, cùng lúc hiểu ra, trong sơn trại, ai không biết Hầu Tử thích Như Nguyệt, mà mới rồi Hầu Tử liên tục hét lớn phải báo thù cho Như Phi, nghĩ lại, cũng chỉ có Như Nguyệt có thể làm được những điều trên.

“Nữ nhân đáng chết!” Đại Đầu tức giận mắng. “Lúc đầu đúng là không nên nhặt ả ta về, đáng ra phải để mặc tỷ đệ bọn chúng chết đói.” Sắc mặt của Bàng Giải rất khói coi, mới đầu, là do hắn và Đại Đầu quyết định để Như Nguyệt ở lại, ai ngờ đâu, lại hại Hầu Tử trở nên như vậy.

“Thế… có thể giải trừ thứ tà thuật đó không?” Lâm Thiên Long nhìn Liễu Dịch Trần đầy vẻ chờ mong.

Liễu Dịch Trần không khỏi cười khổ, y biết, tiếp theo Lâm Thiên Long chắc chắn bắt mình giúp đỡ.

“Ta không biết.” Lắc đầu, lại thấy sắc mặt đối phương sa sầm xuống, chợt thấy đau lòng, lập tức bồi thêm một câu: “Thế nhưng, có lẽ tiểu sư đệ của ta có cách.”

“Sư đệ của ngươi?” Nghi hoặc nhìn Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long đột nhiên có chút xấu hổ, hình như từ trước đến nay mình chưa từng hỏi về sư môn của Liễu Dịch Trần, ngay đến sư phụ của y, cũng là chủ động nhảy ra làm quen với hắn.

“Khụ khụ, sư đệ của ta… ừm, thực ra ngươi đã gặp rồi.” Liễu Dịch Trần xấu hổ ho khụ khụ.
“Gặp rồi? Lúc nào vậy?” Lâm Thiên Long mở to mắt, sao hắn không biết nhỉ, hắn gặp sư đệ của Liễu Dịch Trần khi nào?

“Chính là… thiếu niên ngồi ở bàn bên cạnh… cái bữa chúng ta ăn sủi cảo lần đầu tiên ấy. Ngươi còn nhớ chứ?”

“Cái người gọi ta là hoa tươi, gọi ngươi là phân trâu đó hả?” Lâm Thiên Long bừng tỉnh đại ngộ, kẻ dùng thứ hình ảnh “có cá tính” đến như thế để miêu tả người hắn quan tâm, bảo hắn quên sao nổi.

Thái dương Liễu Dịch Trần lập tức nổi lên ba đường gân xanh, tiểu sư đệ chết bằm, không đâu gọi mình là phân trâu. Ý, lúc đó mình cũng đã báo thù rồi mà nhỉ.

Đại Đầu và Bàng Giải ở một bên, nhìn hai người họ bằng vẻ mặt cổ quá, lão đại là hoa tươi? Đại tẩu là phân trâu? Thằng nhóc này đầu óc có vấn đề…







“Sư đệ ngươi cứu Hầu Tử?” Lâm Thiên Long không có thời gian đi quản sắc mặt của đám Đại Đầu, vội vàng truyhori, lại kinh ngạc phát hiện, Liễu Dịch Trần đang nhìn hắn đầy vẻ nghiêm túc, còn nắm cổ tay mình bắt mạch nữa, kì lạ, y kéo tay mình lúc nào vậy nhỉ, sao mình lại không phát giác ra?

Quay đầu lại, phát hiện Đại Đầu và Bàng Giải cũng đang vô cùng quan tâm mà nhìn mình chằm chằm.
“Các ngươi… làm sao vậy?” Khó hiểu nhìn bọn họ, Lâm Thiên Long không hiểu, bọn họ sao lại nhìn mình bằng ánh mắt kì lạ như thế.

“Ngươi không cảm thấy gì sao?” Liễu Dịch Trần cắn chặt môi dưới, mạch tượng của Lâm Thiên Long hoàn toàn bình thường, thế nhưng y biết, sức khỏe của hắn chắc chắn có chỗ không ổn, chẳng qua, là do y thuật của mình kém cỏi mà thôi.

“Cảm thấy gì cơ?” Lâm Thiên Long không hiểu ra làm sao.

“Lão đại…” Đại Đầu do do dự dự nói.

“Huynh… mới rồi giống như… ừm…” Cố gắng tìm kiếm từ hình dung thích hợp. “Phải rồi, giống như bị mất hồn ấy, đại tẩu gọi thế nào, huynh cũng không phản ứng.”

“Gì cơ?” Trợn trừng mắt không dám tin, quay đầu nhìn Liễu Dịch Trần, lại thấy đối phương gật gật đầu.

“Thiên Long, chúng ta phải mau chóng đi tìm sư phụ ta.” Liễu Dịch Trần nghiêm túc nói: “Ta thấy… nói tóm lại, ta cảm thấy rất không ổn.”

“Chắc không nghiêm trọng đến mức ấy chứ…” Lâm Thiên Long thì thào nói, cũng bồn chồn trong dạ.

“Nói sao đi chăng nữa, chúng ta cứ đi tìm sư phụ ta trước rồi tính, tìm thấy sư phụ xong rồi tìm sư đệ cũng được.” Vẻ mặt  Liễu Dịch Trần vô cùng trầm trọng. Tuy không nói ra miệng, nhưng y rất rõ, Hầu Tử đã bị thao túng, vậy thì, mỗi ngày hắn đến tìm Lâm Thiên Long tuyệt đối không chỉ để báo cáo mấy thứ chuyện vặt vãnh kia, hơn nữa, trước đây hắn không hạ thủ, lại đợi đến tận lúc bọn họ rời đi mới ra tay, vậy khả năng lớn nhất ấy là việc bọn họ rời đi phá hỏng kế hoạch ban đầu của Như Nguyệt, khiến ả ta không thể không xuất chiêu, dẫu sao, dù thế nào đi chăng nữa Hầu Tử cũng không thể đi cùng hai người họ được.

Nếu như vậy, hàng ngày Hầu Tử đến tìm Lâm Thiên Long có thể là để hạ độc dược tác dụng chậm lên người hắn. Nghĩ đến chuyện thứ độc dược không biết tên đang dần dần xâm lấn trong cơ thể Lâm Thiên Long, lòng Liễu Dịch Trần như bị dao cứa, ban nãy Lâm Thiên Long thất thần đã đẩy nỗi bất an của y tới cao độ, bởi y từng đọc phần giới thiệu về “Phệ hồn” trong một cuốn sách nào đó.

Nếu Thiên Long thực sự trúng phải Phệ hồn…

Nhớ lại những điều sách viết, sau khi Phệ hồn phát tác thì vô phương cứu chữa,  Liễu Dịch Trần liền nắm chặt tay! Không, không thể được, Thiên Long còn chưa xuất hiện triệu chứng phát độc. Hiện giờ, tình thế cấp bách, chính là phải mau chóng tìm cho ra sư phụ và tiểu sư đệ.

Dặn dò Đại Đầu và Bàng Giải trông nom Hầu Tử, Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long đến thị trấn nhỏ dưới núi bằng tốc độ nhanh nhất có thể. Vào trấn mua một cặp ngựa tốt, hai người cưỡi ngựa không ngừng nghỉ đến huyện nha huyện Bình An.

“Hoa đại ca.” Liễu Dịch Trần mình đầy cát bụi nhảy từ trên ngựa xuống, cản Hoa Hùng đang đi tuần tra lại.

“Liễu lão đệ, ngươi sao vậy?” Hoa Hùng kinh ngạc, hắn chưa từng thấy, một người ưa sạch sẽ như Liễu Dịch Trần trở nên bẩn thỉu thế này.

Cười khổ một chút, Liễu Dịch Trần không màng bản thân lúc này nhếch nhác ra làm sao, vội vàng hỏi: “Huynh biết tin tức của ‘Tam phân kiếm’ Trương Mộc Phương không?”

Chương 79

“Trương Mộc Phương?” Hoa Hùng trầm ngâm một lúc, “Dạo gần đây hắn có xuất hiện ở cùng Giang Nam. Sao vậy? Đệ có việc cần tìm hắn sao?”

“Phải, đệ có việc gấp. Huynh biết hành tung cụ thể của người này không?”

Hoa Hùng vuốt cằm: “Gã Trương Mộc Phương này thích chỗ náo nhiệt, nghe nói con gái của các chủ Thủy Nguyệt Các sắp xuất giá, hình như mời hắn về làm chủ trì hôn lễ.”

“Thủy Nguyệt các?” Vẻ mặt Liễu Dịch Trần vô cùng vui mừng: “Thủy Nguyệt các ở Tô Châu phỏng?”

“Đúng vậy.” Hoa Hùng gật đầu.

“Tốt quá rồi.” Liễu Dịch Trần thầm mừng rỡ trong lòng, các chủ của Thủy Nguyệt các là một nữ nhân, dẫu con gái nàng đã đến tuổi xuất giá, nhưng nàng vẫn là một mỹ nhân như hoa như ngọc, mà điều quan trọng nhất ấy là, nàng là một bà mẹ đơn thân. Đối với tiểu sư đệ mà nói, chỉ cần nội trong ba thước bên cạnh đại sư huynh xuất hiện bóng dáng nữ nhân, y chắc chắn sẽ ở vị trí cách đại sư huynh ba thước rưỡi, tiêu diệt hết mọi mầm mống tình cảm sẽ nảy nở hoặc có khả năng nảy nở.

Hiện giờ, bên cạnh đại sư huynh tồn tại một nguy cơ lớn đến vậy, tiểu sư đệ nhất định ở cách đó không xa, muốn tìm y hẳn cũng không khó khăn gì.

“Liễu Dịch Trần, ngươi quen biết Trương Mộc Phương kia sao?” Hai người vội vàng cáo biệt Hoa Hùng, lại mau chóng lên đường tiến về Giang Nam, Lâm Thiên Long hiếu kì hỏi.

“Ha ha, đương nhiên quen rồi, hắn là đại sư huynh của ta mà. Sao không quen cho được.” Liễu Dịch Trần mỉm cười. Từ khi rời khỏi núi Khốn Long, tình hình của Lâm Thiên Long đã tốt lên rất nhiều, bảy tám ngày nay, hàng ngày chỉ thỉnh thoảng thất thần đôi lát, thời gian thất thần cũng ngắn đi nhiều rồi, khiến y cũng an tâm hơn.

“Sư huynh ngươi? Vậy sao Hoa Hùng lại không biết?” Dựa trên giọng điệu của Hoa Hùng lúc ấy thì có thể thấy, hắn không hề biết Trương Mộc Phương và Liễu Dịch Trần là sư huynh đệ đồng môn.

“Sư phụ ta rât kì lạ, ông không cho bọn ta tiết lộ sư môn, càng không cho phép các sư huynh đệ qua lại với nhau một cách công khai, vậy nên, ngoại trừ mấy người chúng ta, thì không ai biết cả, ngươi là người đầu tiên đấy.”

“A… vậy… nói với ta không sao chứ?” Lâm Thiên Long có chút bất an, hắn cũng biết, trên giang hồ có rất nhiều môn quy vô cùng nghiêm khắc, nếu như vi phạm, sẽ bị nghiêm hình trừng phạt.

“Không sao, ngươi là “phu quân” của ta mà, đương nhiên không phải người ngoài.” Liễu Dịch Trần cười đến là giảo hoạt.

“…” Lâm Thiên Long bị y nói cho đỏ cả mặt, cáu kỉnh nói: “Lần nào cũng là lão tử bị đè… phu quân cái đầu ngươi ấy…”

“Thiên Long.” Liễu Dịch Trần đột nhiên nghiêm mặt. “Nếu ngươi thực sự muốn, ta cũng có thể nằm dưới. Chẳng qua… ngươi biết đấy, phía sau của ta tương đối chặt, cả ngươi thì… khá là lớn, chúng ta trước khi hành sự tốt hơn hết nên chuẩn bị chút kim sang dược cầm máu.”

Lâm Thiên Long lập tức ỉu xìu, tuy biết rằng lời của Liễu Dịch Trần chín phần là giả, chỉ đang hù dọa hắn thôi, thế nhưng hắn cũng thực sự không nhẫn tâm xuống tay… bỏ đi, chẳng qua chỉ là bị đè thôi, dẫu sao cơ thể hắn cường tráng không sợ đau, nằm phía dưới cũng được.
Thế nhưng… nếu nói đến độ lớn nhỏ của cái kia, thì Lâm Thiên Long rất lấy làm bất bình, rõ ràng dáng người của Liễu Dịch Trần rất mảnh khảnh, ấy thế mà thứ đồ chơi kia lại chẳng thua kém gì của mình, đúng là khiến hắn chịu đả kích lớn.

Nghe thấy Lâm Thiên Long lầu bầu: “Lớn cái đầu ngươi ấy, cũng chẳng lớn bằng ngươi…”, Liều Dịch Trần liền cười vô cùng gian xảo, y biết Lâm Thiên Long là loại ngoài cứng trong mềm điển hình, chỉ cần mình ra vẻ yếu đuối, Thiên Long căn bản không nỡ xuống tay.

Hai người ra roi thúc ngựa, nửa tháng sau cuối cùng cũng đến được Tô Châu, Giang Nam.

Thành Tô Châu phồn hoa khiến Lâm Thiên Long trước giờ chưa từng đến thành phố lớn hoa cả mắt, không nói tới các lầu các đình đài xa hoa muôn màu, chỉ nói đến những quầy hàng đa dạng bày bán dọc đường cũng đủ khiến hắn cảm thán không thôi. Dù là ngọc thạch Vân Nam, lá trà Phúc Kiến, hay đồ chơi phương Tây đều có thể tìm được ở nơi này.

“Ý? Kia là loại đao gì vậy? Hình thù thật kì lạ.” Lâm Thiên Long thấy một thanh đao thon dài treo trước cửa một tiệm rèn lớn liền hiếu kì hỏi.

Liễu Dịch Trần ngẩng đầu nhìn, nhoẻn cười, có chút khinh khi ma rằng: “Đó là trường đao của võ sĩ Nhật Bản, võ công họ sử dụng không giống với chúng ta, thân đao của họ rất thuôn, tuy nhẹ nhưng sắc bén, tiếc rằng không đủ độ mềm dẻo, nếu đọ với Đại Khảm đao của ngươi, thì nó có thể chẻ được lưỡi đao của gươi, thế nhưng sẽ bị kẹt lại ở phần sống đao, chỉ cần ngươi xoay nhẹ một cái thì sẽ gãy.”

“Ồ.” Vừa nghe nói thanh trường đao này rất nhẹ, Lâm Thiên Long đã mất đi ba phần hứng thú, lại thấy có vẻ như nó không bì nổi với Đại Khảm Đao của mình thì càng cảm thấy thứ vũ khí này chẳng ra làm sao.

“Nhưng sao võ sĩ Nhật Bản lại xuất hiện ở Tô Châu vào thời gian này nhỉ?” Liễu Dịch Trần tự nói với mình.

Không đoái hoài y lầu bà lầu bầu, Lâm Thiên Long mau chóng chuyển sự chú ý sang một thứ đồ ăn ngon mắt mà kì lạ.
Hai người hết đi lại dưng, Liễu Dịch Trần vô cùng thích ý nhìn Lâm Thiên Long tay trái cầm bánh chiên, tay phải cầm đùi gà, cắn từng miếng lớn khiến miệng đầy dầu mỡ.

“Ngươi nhìn lão tử kiểu buồn nôn thế làm gì.” Lâm Thiên Long trợn mắt, cái tên này tự dưng hết chuyện cười ngu ngu gì không biết, hại hắn cứ cho rằng mình gây ra chuyện mất mặt lắm, suốt dọc được phải len lén kiểm tra xem thắt lưng của mình có bị tuột không.

“A? Có sao?” Liễu Dịch Trần hoàn toàn không biết mình đang cười.

“Có mà, hơn nữa còn cười rất chi là buồn nôn.” Lâm Thiên Long bĩu môi.

“Vậy sao?” Liễu Dịch Trần thản nhiên cười: “Có lẽ là do tâm trạng ta tốt.”

“Tâm trạng tốt? Có việc gì mà tâm trạng tốt?” Hiếu kì truy hỏi.

“Ha ha, không nói ngươi biết.” Liễu Dịch Trần nhếch mép, không chịu nói.

Lâm Thiên Long cười nhạt, sau đó quay đầu tiếp tục thưởng thức đùi gà của hắn.

Liễu Dịch Trần chỉ cười đi theo hắn. Vì sợ Thiên Long biết trong người mình có Phệ hồn sẽ lo lắc, cho nên, y không hề nói chuyện này cho hắn biết, đã hơn một tháng trôi qua, thời gian và tần suất thất thần của Thiên Long không hề tăng lên, khiến Liễu Dịch Trần cũng an tâm đôi phần, dược tính của Phệ hồn chỉ cần không phát tác toàn bộ, thì vẫn có thể chữa trị được.

Hiện giờ, hai người họ đã tới Tô Châu, y tin rằng, chỉ cần đại sư huynh có khả năng tiếp cận nơi ở của nữ nhân, tiểu sư đệ chắc chắn sẽ ở gần đó, như vậy, đối với việc chữa trị cho Thiên Long mà nói, y cũng nắm chắc vài phần.

“Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra!” Bốn năm người ăn vận như võ sĩ xô đẩy dòng người, mở đường cho một cỗ kiệu vàng đi đằng sau, rèm kiệu bị gió khẽ thổi bay, Liễu Dịch trần mới chú ý thấy, người ngồi trong kiệu là một nam nhân âm nhu mặc kimono màu đen.

Hành vi xô đẩy của mấy võ sĩ kia rất không lễ độ, nhiều người đi đường bị dồn sang một bên, nhưng nhìn thấy trường đao trong tay đám võ sĩ, bọn họ đương nhiên chỉ biết giận chứ không dám lên tiếng. Ngay đến Lâm Thiên Long cũng bị cuốn vào dòng người xô đẩy, thiếu chút nữa thì té ngã.


Lòng căm thù Nhật của dân Tàu lại lên cao rồi:v

Chính thức anti Liễu Dịch Trần vì dám “xỉ nhục” Katana =)))

Dạo này Hà Nội rét lạnh ~ Có máy sưởi chạy bằng cơm thế này, làm việc cũng hăng say hơn ~

*Le Đại Ca: “Con sen này là của trẫm! ~”

Chương 80

Liễu Dịch Trần biến sắc, ánh mắt lạnh như băng, đang định giáo huấn bọn họ một phen, lại đột nhiên bị người nào đó kéo tay lại.

“Liễu Dịch Trần, ngươi coi, đằng kia có tiệm sách, chúng ta qua xem thử đi.” Lâm Thiên Long hưng phấn chỉ về phía một tiệm sách hoành tráng ở đằng xa.

Mắt chuyển hướng về phía Lâm Thiên Long, vẻ mặt Liễu Dịch Trần lập tức trở nên nhu hòa hơn nhiều.

“Thiên Long, ngươi muốn mua sách gì?”

“Khụ khụ… thì gì gì đó…” Mặt Lâm Thiên Long đỏ lên đáng ngờ, lớn tiếng nói: “Lão tử không thể đọc sách sao?”

Mặt Liễu Dịch Trần có chút sầm xuống, y trước giờ chưa từng thấy Lâm Thiên Long đọc sách. Thế nhưng vẫn theo hắn lại gần tiệm sách.

Cửa tiệm này chia làm hai khu, phía trước bày những loại sách khá phổ biến như tứ thư ngũ kinh, lễ nhạc xạ ngự thư số*, gian trong thì có một số sách y thuật chuyên ngành, tạp chí địa lý, và các loại diễn nghĩa.

* Lễ nhạc xạ ngự thư số: gộp lại là “Lục nghệ” tức sáu loại nghệ thuật, diễn giải ra nghĩa là lễ nghi, âm nhạc, bắn cung, cưỡi ngựa, thư pháp, toán học.

“Nhị vị đại gia muốn mua sách gì?” Một người đàn ông tướng tá đẫy đà chạy lại, cười ha ha mà hỏi, tuy trong lòng ông ta không tin người ăn vận như Lâm Thiên Long biết đọc chữ, nhưng hãy còn Liễu Dịch Trần đi phía sau, vẫn có khả năng đạt được vụ mua bán này.

“Này… Liễu Dịch Trần, sách gì đọc được nhỉ?” Nhìn gian phòng toàn sách là sách, Lâm Thiên Long bất giác có chút nhức đầu liền lên tiếng hỏi.

“Ừm, Thiên Long thích đọc thể loại nào?”

“Ta?” Lão tử căn bản không đọc được, câu này suýt chút nữa thì nói ra miệng, may rằng Lâm Thiên Long đã kịp thời nuốt suốt. Hắn còn nhớ Đại Đầu từng nói, cần phải thường xuyên chuẩn bị quà cáp cho thê tử của mình. Vừa hay ở đây có một tiệm sách, mà Liễu Dịch Trần lại rất thích đọc sách, vậy là hắn liền nảy ra ý muốn tặng quà cho y.

“Tùy ý, bình thường ngươi hay đọc sách gì?”

“Ta thích đọc chút tạp văn, tiểu thuyết.” Liễu Dịch Trần lướt tay qua một loạt gáy sách, tùy ý xem.
“Vậy thì lấy tiểu thuyết đi. Ngươi giúp ta chọn vài cuốn hay hay.” Lâm Thiên Long quyết đoán nói, mấy thứ đồ này hắn không hiểu, chẳng bằng để Liễu Dịch Trần tự chọn.

“Được thôi, ta giúp ngươi chọn vài cuốn thú vị.” Liễu Dịch Trần gật đầu, tỉ mỉ ngẫm lại một vài cuốn tiểu thuyết phổ biến trong số sách mình từng đọc.

Chủ tiệm rất có mắt nhìn, vừa trông liền biết Liễu Dịch Trần là người thường xuyên ra vào tiệm sách, vậy nên không mau miệng giới thiệu bên cạnh y làm gì, chỉ là ánh mắt chợt dao động khi nhìn hai người họ, sau đó nhếch mép cười, len lén đi tới bên cạnh Lâm Thiên Long, thì thầm vào tai hắn:

“Đại gia, gian phía trong của bản tiệm còn một số bản đặc biệt rất quý giá, ngài có hứng thú xem thử không?”

Vừa nghe tới thứ rất quý giá, Lâm Thiên Long đương nhiên lấy làm mừng, thấy Liễu Dịch Trần đang đứng trước giá sạch lật xem một cuốn du kí, hắn liền báo với y một tiếng, rồi theo chủ tiệm đến gian phòng nhỏ ở cuối hành lang. Thế nhưng, Liễu Dịch Trần khi nghe hắn nói muốn xem báu vật cất kĩ của chủ tiệm thì nở nụ cười rất chi kì quái, chẳng hiểu sao lại khiến hắn… toàn thân phát lạnh?

Sau khi bước vào phòng mới phát hiện ra, tuy nhìn từ phía ngoài có vẻ tầm thường, nhưng gian phòng thực ra không hề nhỏ, trong phòng đặt vài giá sách lớn, bên trên chật kín sách, trên một giá sách treo tường, còn đặt những hộp nhỏ muôn hình muôn vẻ. Có vài thiếu niên đang đứng nói chuyện ở góc nhà.

Bất giác nhíu mày, Lâm Thiên Long chú ý thấy đám thiếu niên này chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo thanh tú, thân hình thanh mảnh, ăn vận màu mè sặc sỡ, mặt tô son trát phấn, từng người từng người đều trang điểm rất xinh đẹp, gian phòng nồng mùi son phấn khiến hắn hắt hơi.

Đám thiếu niên kia thấy Lâm Thiên Long bước vào, đầu tiên mắt sáng lên, sau đó thấy hắn ăn vận đơn sơ thì tỏ ra thất vọng đôi phần, thế nhưng đại đa số vẫn tươi cười lấy lòng, lấm la lấm lét nhìn chủ tiệm.
Chủ tiệm tùy ý phất tay với bọn họ, đám thiếu niên thất vọng thở dài một hơi, rồi đi sang một gian khác qua cánh cửa nhỏ ẩn ở một bức tường trong phòng. Trong đó có một người trước khi đi còn liếc mắt đưa tình với Lâm Thiên Long, hại hắn nổi hết da gà.

Chú ý tới vẻ nghi ngờ của Lâm Thiên Long, chủ tiệm cười cười: “Ha ha, mấy đứa nhỏ này, kém xa so với người đi cùng ngài, nhưng nếu ngài thích thì tôi sẽ gọi chúng quay lại.”

“Gọi họ quay lại làm gì?” Lâm Thiên Long mù mờ, không hiểu đám thiếu niên kia làm gì ở đây, chủ tiệm nghe giọng điệu của hắn còn cho rằng hắn chê bai tư sắc của bọn họ, mà nghĩ cũng đúng, người đứng bên ngoài kia, dù là dáng vẻ hay khí chất, đều ăn đứt mấy tiểu quan kia. Vị đại gia này không ưng đám nhóc ấy cũng là lẽ đương nhiên.

“Ha ha, không có gì. Mời ngài ngồi, để tôi lấy cho ngài vài cuốn ‘sách hay’.” Chủ tiệm ân cần mời Lâm Thiên Long ngồi xuống, sau đó lấy ba cuốn sách mỏng, đưa cho Lâm Thiên Long, thần thần bí bí nói cái gì vừa có hình vừa có chữ, là tuyệt phẩm rất có giá trị.

Lâm Thiên Long nhận mấy cuốn sau, tùy ý lật xem, đập ngay vào mắt là hình một nam nhân đè một nam nhân khác ân ái trên sạp nhỏ.

Bức tranh được vẽ vô cùng tỉ mẩn, nam nhân nằm dưới hai chân bị nhấc cao, tính khí của nam nhân còn lại lộ ra một nửa giữa hai chân y, nam nhân nằm trên sạp đầy vẻ hưởng thụ, mà nam nhân đang còn lại thì lộ ra thần thái vừa đau đớn vừa vui sướng. Phía trên bức tranh còn có phần thuyết minh đầy đủ, viết mấy thứ như đổi tư thế ra sao, phương hướng và lực độ công kích thế nào.

Mặt Lâm Thiên Long bắt đầu đỏ lên, tay lại vô ý lật hết trang này đến trang khác, từng bức từng bức nam nam xuân cung đồ hiện ra trước mắt hắn.

“Thế nào, đại gia, họa công tinh tế, giải thích tỉ mỉ, tuyệt đối là tinh phẩm đó.” Chủ tiệm xoa tay nói.

“À phải rồi, nếu ngài có sở thích đặc biệt nào đó, thì cuốn này cũng hay lắm.” Sau đó lại lấy ra một cuốn khác. Lần này giở ra, liền thấy trong đó có hình một nam nhân bị một nam nhân khác trói lại cưỡng bức.

“Hơn nữa, bản tiệm còn có rất nhiều xuân dược, vòng mắt dê*, roi da, chắc chắn có thể giúp ngài tăng thêm hứng thú phòng the.” Chủ tiệm nháy mắt một cách mờ ám với hắn.

Lâm Thiên Long tựa như cầm khoai lang nướng phỏng tay, tay chân luống cuống trả cuốn sách lại cho chủ tiệm, chết tiệt, không biết làm sao, vừa nhìn thấy mấy bức tranh kia, hắn đột nhiên gặp ảo giác, tựa như nhân vật trong tranh biến thành hắn và Liễu Dịch Trần, mà người bị trói như bánh tét kia, cái người bị đè xuống ấy chính là hắn, còn cái người đè trên người hắn, mặt đầy mồ hôi chính là Liễu Dịch Trần.

“Lão tử còn lâu mới thích mấy thứ này.” Trầm giọng quát mắng, Lâm Thiên Long không hiểu sao có cảm giác nguy hiểm.


Vội vội vàng vàng tí thì quên chú thích:

*Sạp hay các nàng thường gọi là nhuyễn tháp đây:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau