TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Nguy hiểm cận kề

“Ha ha, lão đại tùy tiện quá đấy, ha ha ha…” Hầu Tử cười lớn nói, ngay cả Bàng Giải và Đại Đầu nghe xong cũng không khỏi phì cười, cái tật này của Lâm Thiên Long ai nấy đều biết cả rồi.

“Hầy, cái đám tiểu tử thối này, dám cười ta hả.” Lâm Thiên Long ra vẻ đe dọa.

Đám Bàng Giải cơ bản chỉ coi hắn là hổ giấy, chẳng thèm giữ chút mặt mũi cho người ta mà cười mãi không thôi…

Đến lúc Lâm Thiên Long cơm rượu no say thong dong trở về tiểu viện, thì Hầu Tử cũng vui vui vẻ vẻ lết tới phòng Như Nguyệt.

Vừa bước vào phòng, Như Nguyệt hất tay một cái, vẻ mặt vui vẻ của Hầu Tử liền trở nên ngây dại, sau đó thuật lại từng từ từng chữ chuyện tối nay bằng giọng nói cứng ngắc không cảm xúc.

“Tỷ à, quá tốt rồi. Tên gia khỏa kia vẫn còn giữ bản danh sách.” Như Phi đầy vẻ kinh hỉ.

“Ừ.” Vẻ mặt Như Nguyệt có vài phần vui sướng. Không xảy ra tình hình xấu như nàng những tưởng.

“Tỷ à, chẳng bằng đêm nay chúng ta đi trộm luôn đi.” Như Phi nóng lòng muốn hành sự.

“Không được.” Câu nói này của Như Nguyệt chắc như đinh đóng cột. “Võ công của đệ chỉ có khinh công là tàm tạm, căn bản không thể đánh lại thê tử của hắn, đi rồi không những không lấy được bản danh sách, mà có khi còn bại lộ thân phận.”

Một gáo nước lạnh giội thẳng xuống đầu, Như Phi hậm hực chậc lưỡi. “Vậy phải làm sao.”

“Cái ả tiện nhân chết tiệt đó, công phu cao là vậy lại ở lì trong nhà cả ngày không ra, phải nghĩ cách bắt ả ra ngoài mới được.” Như Nguyệt nghiến răng nghiến lợi. Võ công của nàng tuy không thấp, thế những vẫn còn kém xa Liễu Dịch Trần, ban đầu tổ trưởng của bọn họ cho rằng đây chẳng qua chỉ là một sơn trại nhỏ nhoi, không thể xuất hiện một đại nhân vật nào cả, dựa vào võ công và tài chế độc dược của Như Nguyệt là đủ để ứng phó rồi, nào có ngờ rằng đột nhiên lại nhảy ra một Liễu Dịch Trần, hại nàng tay chân lóng ngóng, nếu không, ngay đêm Lâm Thiên Long trở về sơn trại, nói không chừng, Như Nguyệt đã thẳng thừng đầu độc hết toàn sơn trại, sau đó cầm bản danh sách rời đi rồi.

“Tỷ nói xem phải làm thế nào.” Như Phi cau mày, trong thời gian ngắn không nghĩ ra được cách hay nào cả.

Như Nguyệt nhắm nghiền mắt, không ngừng suy tính phải làm sao để khiến nữ nhân đáng chết kia rời khỏi tiểu viện.

Phóng hỏa? Không ổn, việc cứu hỏa không đến phiên nữ nhân kia ra tay, người trong sơn trại có thể tự lo được.

Hạ độc? Cũng không xong, nàng không có cơ hội tiếp cận thức ăn của ả ta, hơn nữa, cũng không thể chắc chắn độc dược của mình không bị phát hiện ra.

“Chết tiệt!” Như Nguyệt tức giận đập xuống bàn, uỳnh một tiếng, dọa Hầu Tử nhảy dựng lên.

“Ể? Sao thế này? Sao mình lại ở đây? A, Như Nguyệt… muội, muội sao vậy?” Hầu Tử đột nhiên tỉnh lại, đầu óc trống rỗng, sau đó nhìn thấy sắc mặt Như Nguyệt đen như đít nồi, liền cẩn thận hỏi han.

“Không có gì. Ban nãy huynh đến tìm muội muốn nói cái gì đó, nhưng còn chưa nói đã lăn ra ngủ rồi.” Như Nguyệt miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, có chút bực mình.“A? Là vậy sao? Xin lỗi, ta chắc là uống say rồi, có khi uống hơi nhiều, thật có lỗi quá.” Hầu Tử luôn miệng xin lỗi, sau đó vội vã rời đi. Miệng không ngừng than thở, mình đúng là uống đến lú lẫn rồi, tự dưng tối trời chạy đến phòng Như Nguyệt cô nương, làm vậy lại ảnh hưởng đến danh tiết của người ta.

Như Nguyệt vốn cười gượng đột nhiên lộ ra vẻ kinh hỉ, Như Phi tuy chú ý thấy nhưng cũng không hỏi nhiều, đợi Hầu Tử đi xa rồi mới vội hỏi.

“Tỷ nghĩ ra cách rồi sao?”

“Phải.” Như Nguyệt có vẻ đắc ý.

“Vậy thì tốt quá” Như Phi cũng thả lỏng, chỉ cần thuận lợi lấy được bản danh sách kia, thì bọn họ không cần phải đến Hắc La điện kia nữa rồi.

“Tỷ mau nói đi.”

“Tiểu Phi, theo như tình huống mà Lâm Thiên Long miêu tả, tuy hắn cố gắng lấp liếm, nhưng thực tế, hắn hẳn phải đi ở rể mới phải.” Nở nụ cười châm chọc. Như Nguyệt cảm thấy chắc chắn là vậy không sai đi đâu được.

“Ở rể?” Như Phi chả hiểu ra làm sao, ở rể thì liên quan chi đến kế hoạch của bọn họ.

“Đệ xem, Lâm Thiên Long có xứng với phu nhân hắn không?” Giọng nói mang theo vẻ khinh thường.

“À…” Như Phi nhất thời nghẹn lời, dù sao thì trước giờ y cũng đã có cơ hội diện kiến thê tử của Lâm Thiên Long đâu.“Ấy, tỷ quên mất, đệ chưa gặp phu nhân của hắn. Nói thế này đi, nếu như tỷ tỷ của đệ đạt 80 điểm, thì dung mạo của ả chắc chắn đạt 95 điểm.” Tuy rằng đánh giá rất cao, nhưng nghe chừng giọng điệu thì đầy vẻ ghen ghét.

“Thật sao?” Mắt Như Phi phát sáng, lập tức tưởng tưởng ra dáng vẻ của mỹ nhân, mình liệu có cơ hội…

“Đừng có mơ mộng nữa.” Lạnh lùng cắt ngang tư tưởng của y, đồng thời trợn mắt một cái. “Với võ công của đệ ấy à, chỉ e còn chưa tiếp cận nổi, người ta đã lấy mạng đệ rồi.”

Ủ rũ cúi đầu, Như Phi có chút ngứa ngáy, lòng thầm nghĩ xem mình có cơ hội dùng mê dược của tỷ tỷ đi vui vẻ chút hay không.

Như Nguyệt nhìn ánh mắt đảo vòng vòng của Như Phi, lập tức biết y đang nghĩ gì, nàng quá hiểu bản tính của đệ đệ mình rồi. Thầm thở dài một hơi, cái thằng nhóc không có tiền đồ này, sớm muộn gì cũng chết trên người nữ nhân thôi.

“Tuy rằng tỷ không biết nữ nhân kia thích Lâm Thiên Long ở điểm nào, thế nhưng, tỷ thấy, loại nữ nhân này, sao có thể để phu quân của mình ra ngoài trêu ong ghẹo nguyệt?” Như Nguyệt cười lạnh. Là một nữ nhân, nàng rất rõ, bất kể nữ nhân nào đều không thể chịu nổi việc phu quân của mình trăng hoa bên ngoài, mà một nữ nhân xuất sắc như Liễu Dịch Trần thì lại càng hẹp hòi hơn.

“Tỷ nói vậy là…” Mắt Như Phi ngày càng sáng, y đã hiểu ý của tỷ tỷ mình, nhưng lại nảy ra thêm suy nghĩ khác, mỹ nhân bị tỷ tỷ mình hãm hại rồi đau lòng bỏ đi, còn mình lấy cớ an ủi để tiếp cận người ta, nói không chừng có thế…

“Không phải tỷ, là đệ đó.” Như Nguyệt lập tức xé phăng tưởng tượng của y, nghiêm khắc nói.

“Gì cơ?” Như Phi giật nảy mình.

“Việc khiến cho một nữ nhân không thể chịu nổi, ấy chính là nam nhân của mình ra ngoài chơi đùa nữ nhân, còn việc khiến một nữ nhân không thể chấp nhận nổi thì lại là nam nhân của mình thích bị nam nhân khác chơi đùa. So ra tỷ thấy, nếu Lâm Thiên Long đi tìm nam nhân, thì phu nhân của hắn chắc chắn phải ra mặt.”

“Thế nhưng… tỷ à, đệ…” Như Phi còn muốn nói thêm gì đó. Nhưng lại bị Như Nguyệt gạt đi.

“Quyết định vậy đi, vừa hay hai hôm trước hắn đã có thiện cảm với đệ, mượn cơ hội này xuống tay, chỉ cần ả nữ nhân kia ra ngoài, chúng ta lập tức hành động. Tìm được bản danh sách rồi giết Lâm Thiên Long, sau đó có thể trở về phục mệnh.”


P/s: Sự thật là do tay thối, bốc phải cái đề tiểu luận thốn quá, giờ ngồi quay đơ không biết tra cái gì, viết cái gì nên ngồi dịch tý cho lấy cảm hứng. 

Lão ấy à, chưa có bao giờ bận như hiện nay T_T Kiểm tra dồn dập, kiểm tra không ngừng nghỉ. Hết kiểm tra lại đến thuyết trình, vừa xong thuyết trình lại đến tiểu luận ~ Quay tới quay lui môn này chưa xong môn kia đã đổ lên đầu T_T 

Lại thêm trưởng bộ môn thích “bóp d*i” sinh viên ~ Môn cần thi giấy cho thi ứng đáp, môn cần viết luận cho thi lí thuyết (đối chiếu ngôn ngữ học thi lý thuyết cái quần què >”<)

~ Cuộc đời tôi sẽ trôi về đâu ~ Năm cuối rồi còn hành hạ nhau dễ sợ mà T^T 

Lão Lão sẽ cố gắng dịch tiếp khi có time ~ Mong mọi người đừng nản chí

Chương 72: Độc kế

“Thế nhưng… tỷ à, đệ không có hứng thú với hắn.” Như Phi đầy vẻ khổ não, trước giờ hắn nào có thích nam nhân, tuy từng thử qua tư vị tiểu quan, thế nhưng thiếu niên mảnh mai yểu điệu có khác nữ nhân là bao, còn Lâm Thiên Long thì… vừa nghĩ tới mớ cơ bắp rắn chắc kia, y liền mất “hứng” luôn.

“Tỷ không cần biết đệ có hứng hay không, tôi ngày mai, nghĩ cách dụ hắn ra ngoài.” Vừa nói vừa lấy gói thuốc bột từ bên hông ra, cười lạnh mà rằng: “Gói thuốc này, để hắn uống xong, chắc chắn sẽ tự dâng mông lên cho đệ.”

Nhìn vẻ không bằng lòng của Như Phi, Như Nguyệt dừng lại một lát: “Nếu như thực sự không muốn thượng hắn, thì làm bộ thôi cũng được, lấy đại cái gì đó mà hành sự, dẫu sao chỉ cần lúc nữ nhân kia đi bắt gian, thấy hắn cong mông lên xin đệ thượng là được rồi.”

“Thôi được.” Bất đắc dĩ bĩu môi, Như Phi tức Lâm Thiên Long bằng chết, vừa liên tưởng đến cảnh phải cùng nam nhân kia làm cái này cái kia, y liền muốn ói ra luôn.

“Rồi rồi, đệ về chuẩn bị đi. Ngày mai chúng ta hành động, lấy được đồ xong thì đi luôn.”

Ỉu xìu đáp lại một tiếng, Như Phi quay người tính về phòng. Như Nguyệt lại đột nhiên gọi y lại.

“Tiểu Phi.”

“Dạ.”

“Đệ cầm thêm gói thuốc này đi.” Như Nguyệt lại lấy thêm một túi bột khác, đưa cho Như Phi. “Nếu đệ thực sự không được… dược tính của thứ thuốc này khá ôn hòa, đệ có thể uống được.”

Như Nguyệt cũng hết cách rồi, để bảo đảm kế hoạch thành công, thì nhất định phải hi sinh, lại nói, chẳng qua chỉ bảo y đi thượng nam nhân thôi mà, nếu ngay cả nhiệm vụ như vậy cũng không thể hoàn thành, thì ngỗ nhỡ mình xảy ra chuyện, y làm sao mà tồn tại được trong tổ chức đây.

Lẳng lặng nhận lấy gói thuốc, Như Phi bĩu môi, nói không chừng, ngày mai mình thực sự phải dùng thuốc mới cứng lên nổi…

———

“Ai u.” Kêu thảm một tiếng, lúc Như Phi nhảy từ trên cây xuống, không biết đạp phải cái gì mà ngã lăn ra.

“Sao vậy?”

“Tiểu Phi, đệ không sao chứ.”

“Cái tên tiểu tử này, nói bao nhiêu lần rồi, lúc làm việc phải cẩn thận một chút.”

Bao nhiêu người đốn củi xung quanh đều túm tụm lại, nói không ngớt lời. Một người trong số đó vén ống quần Như Phi lên, liền thấy cổ chân y sưng to một cục.

“Trời ạ, coi xem, sưng vù lên rồi.” Một đại thúc tuổi trung niên thở dài nói.

“Sao vậy?” Lâm Thiên Long nghe tiếng chạy lại, thực ra hắn không đi đâu xa, chỉ là dáng vẻ ẻo lả hai ngày nay của Như Phi làm hắn sợ chối chết, nên mới chạy tới chậm hơn người khác.

“Lão đại.” Như Phi ra vẻ đáng thương nhìn hắn, “Đệ bị trật chân rồi, không đốn củi được nữa.”Thấy cái chân xưng vù của y, Lâm Thiên Long cũng thấy xót thay, đương nhiên không bắt y làm việc tiếp nữa: “Vậy đệ cứ về trước đi, việc của đệ cứ để ta lo.”

“Đa tạ lão đại.” Như Phi cảm kích nói, sau đó gắng gượng đứng dậy, định về nhà, nhưng mới khập khiễng được mấy bước, thì đột nhiên ngã nhào, Lâm Thiên Long đứng kế bên đỡ lấy y theo phản xạ.

“Đau quá.” Như Phi kêu oai oái, tựa như đau đến khóc luôn được.

Lâm Thiên Long không khỏi bật cười, tên tiểu tử này cứ như trẻ con, lớn vậy còn sợ đau.

“Được rồi, ta đưa đệ về.”

“Vậy thì ngại quá…” Như Phi ngượng ngùng nói, mặt đầy vẻ chờ mong.

“Đi thôi.” Lâm Thiên Long không phí lời, thẳng thừng cõng y lên, hô một tiếng với các huynh đệ ở lại, sau đó quay người xuống núi.

Trên đường, hai người câu được câu không, Lâm Thiên Long muốn dò la  lai lịch của Như Phi, nên hỏi mấy chuyện đái khái như tỷ đệ họ đến từ đâu, sao lại đến đây.

Như Phi đáp lại từng câu theo như những gì tỷ tỷ mình đã soạn sẵn.

Nếu là Liễu Dịch Trần, có lẽ còn có thể phát hiện ra vấn đề trong từng câu chữ, chứ Lâm Thiên Long thì chẳng thấy câu trả lời của Như Phi có gì không phải.

“Đến nơi rồi, phòng của đệ ở phía trước.” Như Phi chỉ vào gian phòng nhỏ trước mặt.
Sơn trại trên núi Khốn Long không phải do Lâm Thiên Long xây dựng, cũng không biết vì nguyên cớ gì, mà sơn trại này không một bóng người, lúc Lâm Thiên Long đưa người dân tị nạn lên núi, thì thuận tiện chọn đây làm nơi an cư, mà số nhân khẩu trong nhóm Lâm Thiên Long cũng chẳng  là gì so với khuôn viên rộng lớn này, nên không những mỗi người đều có phòng riêng mà còn dư ra rất nhiều phòng trống.

Mà lúc này, gian phòng Như Phi chỉ, là phòng được cấp cho y. Bởi những người có quan hệ tốt thì được xếp phòng sát cạnh nhau, Như Phi không thân không thích, nên ở tại dãy phòng không có ai ử, khá là yên tĩnh.

Lâm Thiên Long cõng y vào phòng, gian phòng được quét dọn rất sạch sẽ, không bừa bộn như phòng của nam nhân thông thường. Cố gắng nhẹ chân nhẹ tay dìu Như Phi ngối xuống ghế. Sau đó kéo ống quần y lên, nhìn cổ chân sưng vù.

“Đệ có thuốc gì không?”

“Không có, nhưng chắc tỷ tỷ đệ có đấy.”

“Vậy để ta đi lấy thuốc cho.” Lâm Thiên Long đứng dậy, tính đi tìm Như Nguyệt.

“Lâm đại ca.” Như Phi đột nhiên gọi hắn lại.

“Sao?”

“Đệ hơi khát, có thể phiền huynh rót hộ cốc nước được không?” Như Phi cười đầy vẻ có lỗi, chỉ ấm trà trên bàn. “Huynh cũng mệt rồi, uống cốc nước đi.”

Lâm Thiên Long không nghĩ ngợi nhiều, cầm ấm lên rót trà, một cốc cho y, tiện tay rót thêm cốc nữa cho mình. Cõng một đại nam nhân xuống núi, hắn quả thực có hơi khô miệng.

Uống một hơi hết cốc trà, Lâm Thiên Long bất giác chép miệng, vị trà hình như hơi là lạ.

Thấy Lâm Thiên Long uống sạch cốc trà bị bỏ thuốc, mắt Như Phi hiện lên vài phần mừng rỡ, nhưng cũng lại có chút gì căm ghét.

“Vậy ta đi lấy thuốc cho đệ nhé.” Đặt cốc trà xuống, Lau lau miệng, Lâm Thiên Long nói với Như Phi.

“A, đệ nhớ ra rồi. Hình như tỷ tỷ có để lại cho đệ một ít thuốc, đặt trong hộp nhỏ ở đầu giường.” Như Phi như bừng tỉnh đại ngộ mà nói.

“Ừm.” Gật đầu, Lâm Thiên Long đi tới bên giường.

Nhìn theo bóng lưng Lâm Thiên Long, Như Phi rút gói bột thuốc ra từ đai lưng, nhíu mày, cuối cùng vẫn uống vào. Lòng thầm nghĩ: Tỷ tỷ hẳn sẽ mau chóng dắt nữ nhân kia qua thôi, mình phải hành động nhanh một chút.

“Như Phi, thuốc Như Nguyệt cho đệ để ở đâu rồi?” Lâm Thiên Long bò cả lên giường mà tìm tới tìm lui vẫn không thấy hộp đựng thuốc nào.

“Ở bên cạnh gối đó, sao vậy, huynh không thấy à?” Nhíu chặt mày, Như Phi mất kiên nhẫn đáp lời. Đương nhiên không có hộp thuốc nào rồi, giờ y đang đợi thuốc Lâm Thiên Long uống phải phát huy tác dụng, sau đó nằm liệt xuống giường. Thế nhưng…

Chương 73: Gặp nguy

Sao mình uống thuốc thì có chút cảm giác rồi mà Lâm Thiên Long vẫn chẳng thấy phản ứng gì?

“Không có thật mà.” Lâm Thiên Long nhảy xuống giường, lau mồ hôi trên trán. Lạ thật đấy, đã cuối thu rồi sao còn nóng như vậy?

“Không có sao?” Như Phi nhìn sắc mặt hơi đỏ của Lâm Thiên Long, nghi ngờ hỏi. Lòng thấy kì lạ, chết tiệt, sao dược tính còn chưa phát tác, mình thì nóng sắp không chịu nổi rồi, nửa thân dưới cũng đã bắt đầu trướng lên.

“Không tìm được thì thôi, để ta qua chỗ Như Nguyệt lấy cho đệ ít thuốc.” Cảm thấy càng lúc càng nóng, Lâm Thiên Long kéo cổ áo. Lúc đi tới cửa, đột nhiên lảo đảo, suýt nữa thì ngã, cơ thể như mềm nhũn ra.

Rốt cuộc cũng phát tác rồi!

Như Phi mừng thầm, vội vàng nhảy tới, đóng cửa lại, cài chặt then cửa.

“Đệ…” Cuối cùng không gắng gượng được nữa, Lâm Thiên Long ngồi gục xuống đất, ngạc nhìn hành động thản nhiên của Như Phi.

“Chính xác. Ta hoàn toàn không bị thương.” Như Phi cười âm hiểm, “Cơ mà, ngươi thì sắp bị thương rồi đấy.”

“Ngươi muốn làm gì!” Lâm Như Long hét lớn tiếng.

“Làm gì ư? Ta chẳng muốn làm gì cả, song, ngươi thì sẽ sớm xầu xin ta làm ngươi đó.” Nở nụ cười ác độc, tuy y không có hứng thú với Lâm Thiên Long, thế nhưng, có thể đè một nam tử tráng kiện, cũng mang lại cảm giác thành công, chưa nói đến chuyện, lát nữa thôi gã sẽ chủ động dâng mông lên cho mình thượng.

“Con bà ngươi.” Lâm Thiên Long la mắng, đứng phát dậy, vọt qua, đấm thẳng vào mặt Như Phi một cú.

Như Phi hãi hùng, không ngờ Lâm Thiên Long trúng xuân dược mà còn có sức tấn công mình, mới không đề phòng chốc lát thôi, liền bị hắn đấm ngay giữa mũi. Tuy Lâm Thiên Long bị y đá văng ra ngay, nhưng cảm giác đau rát lại khiến y phát khóc, chùi thử một cái, liền thấy tay đỏ lừ máu tươi.

“Mẹ nó.” Nhìn chỗ máu trên tay, mắt Như Phi đỏ rực cả lên, bị thương rồi, gương mặt mà y vô cùng tự hào bị thương rồi.

“Quân khốn kiếp, lão tử không phế ngươi không được.” Máu nóng bốc lên đầu, Như Phi tức giận trừng mắt quát tháo Lâm Thiên Long bị đạp ngã bên giường, đang thở hồng hộc.

“Hộc,hộc, hộc…” Cú đá của Như Phi không hề nhẹ, tuy thân thể Lâm Thiên Long tráng kiện, nhưng vẫn bị làm cho khí huyết không thông, lồng ngực nhộn nhạo không thôi. Lại thêm ảnh hưởng của xuân dược, khiến sắc mặt hắn vô cùng khó coi. Nhưng vẫn trợn mắt cảnh giác nhìn Như Phi.Thấy ánh mắt Lâm Thiên Long nhìn mình, Như Phi càng thêm tức tối, bổ nhào tới tay đấm, chân đá, tuy võ công của y chẳng hơn lâm Thiên Long được là bao, nếu lúc thường liều mạng quyết đấu, thì khó mà phân định thắng thua, nhưng lúc này Lâm Thiên Long trúng xuân dược, cơ thể khó chịu, căn bản không có sức phản kháng, tuy miễn cưỡng chống cự được vài chiêu, nhưng chẳng bao lâu sau đã bị đánh cho bầm dập, khắp người toàn vết thương.

Khạc một bãi nước bọt bên cạnh Lâm Thiên Long, Như Phi giờ mới dần bình tĩnh lại, thấy tình trạng thảm thương của đại hán trước mặt, cũng cảm thấy hơi hối hận. Đánh người thành ra như vậy, lát nữa phải giải quyết ra sao?

“Mẹ nó, dễ dãi cho ngươi rồi đấy.” Bĩu môi, Như Phi xách Lâm Thiên Long lên, sau đó ném lên giường, thành thạo cởi sạch y phục của hắn. Sau đó kinh ngạc phát hiện ra, bụng, lưng, đùi và bên sườn hắn đều có dấu hôn nhàn nhạt.

“Hứ, dáng vẻ cường tráng là thế, rốt cuộc lại là hạng ti tiện thích bị đàn ông chơi.” Khinh thường một câu, nhưng trong lòng Như Phi lại dâng lên một cảm giác kì lạ, thậm chí có thể nói có chút chờ mong với chuyện sẽ làm tiếp theo.

Trước giờ, y chưa từng thượng một nam nhân cao lớn đến vậy, không biết tư vị ra sao nhỉ.

“Cút ngay.” Nói hàm hàm hồ hồ, khóe miệng Lâm Thiên Long sưng vu lên. Nhưng kì lạ ở chỗ, cảm giác nóng bức ban nãy như đang dần dần biến mất.

“Cút ngay?” Như Phi hứ một tiếng, véo mạnh vào eo Lâm Thiên Long, “Ngươi sẽ biết sự lợi hại của lão tử ngay thôi.”

“Lão tử phải giết ngươi…” Lâm Thiên Long tuy bị lột sạch, nhưng cũng tỉnh táo lại, trợn mắt nhìn Như Phi đầy phẫn nọ.Không biết sợi dây thừng từ đâu ra, ngay lúc Lâm Thiên Long la mắng, Như Phi đè lên chân hắn, buộc hai tay hắn vào đầu giường, xé một mảnh y phục bịt miệng hắn lại, đồng thời buông nửa mành xuống, vừa vặn che được nửa thân trên bị đánh tím bầm của hắn. Như vậy, nếu có người ngoài tới, nhiều lăm cũng chỉ có thể thấy nửa thân dưới của hai người thôi, chắc nữ nhân kia cũng không rảnh chạy tới coi tỉ mỉ xem phu quân mình bị nam nhân khác thượng như thế nào đâu.

Kéo cổ áo, thở phào một hơi, Như Phi không ngờ Lâm Thiên Long uống thuốc xong mà vẫn có sức như vậy, vùng vậy đến là kịch liệt.

“Giả trinh tiết liệt nữ làm mẹ gì, ai biết đã qua tay bao thằng đàn ông rồi.” Nhìn ánh mắt khuất nhục của Lâm Thiên Long, Như Phi không hiểu sao lại nổi hứng thú, tự cởi y phục của mình.

Cơ thể Như Phi rất gầy, thế nhưng “cậu em” lại không hề nhỏ, nhiều năm chơi đùa với đủ loại nữ nhân, cái thứ xấu xí kia đã biến thành màu đen tím.

Miệng không ngừng lăng mạ đủ lời thô tục, Như Phi dùng sức mở cặp đùi cường tráng đang khép chặt ra.

Nửa thân trên bị trói chặt, Lâm Thiên Long giãy thế nào cũng không thoát ra được, thời khắc chân bị tách ra, Lâm Thiên Long chỉ muốn chặt Như Phi thành mười tám khúc.

Nghe thấy bên ngoài có tiếng chân người, lòng Như Phi lạnh ngắt, thôi rồi, nãy giờ lãng phí bao nhiêu thời gian, tỷ tỷ đã đến rồi, còn không làm thì trễ mất. Vậy là, y cầm cự vật đáng sợ của mình, đâm vào cửa hậu huyệt của Lâm Thiên Long, chuẩn bị tiến vào.

Liễu Dịch Trần hơi buồn cười nhìn Như Nguyệt trước mặt mình, nét mặt rất phù hợp với lời nói của nàng ta, liên tục thể hiện nào là bất ngờ, nào là hoài nghi, rồi thì phẫn hận.

Theo mô tả của Như Nguyệt, thì hình như Lâm Thiên Long có ý với đệ đệ của nàng ta, thậm chí từ lâu đã nảy sinh quan hệ bất chính, nghe nàng ta thêm mắm thêm muối  diễn tả Lâm Thiên Long nhìn Như Phi với ánh mắt tràn đây “dục vọng” ra làm sao, Liễu Dịch Trần thực sự sắp không nhịn cười nổi rồi.

Tuy rất muốn cười, nhưng vẻ mặt y vẫn rất nghiêm túc, mặt cau mày có, theo sát Như Nguyệt đến phòng Như Phi.

Không hiểu sao, lòng ngày một bất an, tiếu ý trong mắt Liễu Dịch Trần cũng dần tan, sắc mặt cũng sa sầm xuống.

Như Nguyệt cẩn thận quan sát biểu hiện của Lâm phu nhân, ban đầu nàng hơi lo lắng không biết đối phương có mắc mưu hay không, nhưng càng gần đến phòng Như Phi, sắc mặt đối phương càng căng thẳng khiến nàng an tâm hơn nhiều.

Thấy phòng Như Phi ngày một gần, tai Liễu Dịch Trần động đậy, mắt lóe hàn quang, đột nhiên nhảy lên, một cước đá văng cửa phòng, xông vào bên trong.

Chương 74: Giải quyết nguy cơ

Như Nguyệt nghe tiếng kêu thảm thiết từ trong phòng, ban đầu ngây người ra, sau đó mặt trắng bệch, cũng xông vào trong.

Liễu Dịch Trần vừa bước vào phòng, cảnh tượng trước mắt khiến y trợn trừng mắt, rút trường kiếm ra, không chút do dự đâm vào Như Phi.

Như Nguyệt đi theo y vào trong, vô cùng cả kinh trước tình hình đang xảy ra, càng sợ hãi trước tốc độ xuất kiếm của Liễu Dịch Trần, nhưng vẫn không thể không rút kiếm liễu cuốn bên hông ra nghênh chiêu, đáng tiếc, tốc độ của nàng chậm hơn rât nhiều, mũi kiếm của Liễu Dịch Trần đã đâm vào cánh tay phải của Như Phi, nhẹ nhàng xoay chuyển…

Như Phi mê man không rõ la thất thanh, một cánh tay đã bay mất, sau đó liền hôn mê.

Chặt đứt một cánh tay của Như Phi, cũng không thể thỏa mãn cơn cuồng sát của Liễu Dịch Trần lúc này, hai mắt y đỏ ngầu như máu, vung hết chiêu này đến chiêu khác, Như Nguyệt dường như không còn đủ sức chống chọi, chỉ đành dồn hết toàn lực đâm lại một kiếm, sau đó mượn lực đâm này nhảy về phía sau, tuy cách này khiến nàng chịu xung kích đến thổ huyết, nhưng cũng thành công thoát khỏi phạm vi tấn công của Liễu Dịch Trần, ôm lấy Như Phi đang hôn mê, vung một nắm bột phấn màu vàng về phía Lâm Thiên Long, sau đó nhảy ra khỏi cửa sổ.

“Thiên Long, ngươi không sao chứ.” Để mặc hai tỷ đệ kia trốn thoát, Liễu Dịch Trần hốt hoảng ôm lấy Lâm Thiên Long mặt mũi tím bầm, bên trán chảy máu, đưa tay bắt mạch cho hắn.

“Không sao…” Lâm Thiên Long ra sức lắc đầu, mong khiến mình tỉnh táo lại.

“Không biết ban nãy ả ta vung cái gì nữa, giờ ngươi thấy trong người có chỗ nào không thoải mái không?”

“Đương nhiên là có rồi, toàn thân lão tử chỗ nào cũng đau.” Lâm Thiên Long tức tối nói, còn tiện đà trợn trắng mắt.

“Toàn thân đều đau?” Liễu Dịch Trần giật thót. “ Có phải phía sau cũng bị thương rồi không? Để ta coi, cái tên chó má đáng chết, ngày ngày chơi bời ở mấy chỗ phong lưu, ngàn lần chớ có truyền bệnh này nọ cho người đấy.”

“Bốp” một tiếng, cánh tay vừa cử động lại được của Lâm Thiên Long liền đập thẳng vào đầu Liễu Dịch Trần, sau đó cả giận mắng:

“Mẹ nó, ngươi nghĩ đi đâu vậy! Lão tử sao có thể bị tên háo sắc kia XXOO chứ.”

“Ể…” Liễu Dịch Trần ngây người ra một lát, sau đó lập tức ra vẻ thành khẩn: “Thiên Long, ta không để tâm đâu, ngươi cứ coi như là bị chó cắn…”

“Con bà ngươi ấy!” Lâm Thiên Long nổi giận, điên tiết thụi thẳng vào bụng Liễu Dịch Trần một quyền. “Trông lão tử giống người bị XXOO lắm sao, thế nhưng… bị đánh đau thật đấy, khóc ra nước mắt được luôn.”

“Ngươi… ngươi không sao là tốt rồi…” Gằn mãi mới ra được hết câu, Liễu Dịch Trần điều khí lại, vừa xoa bụng, vừa quan tâm đến vết thương của Lâm Thiên Long. Xcacs nhận chỉ là chút thương tích ngoài da, mới thả lỏng tinh thần.“Mau mang y phục tới cho lão tử, y phục của ta bị tên khốn kia xé rách hết rồi, lão tử không muốn ở lại cái nơi đáng nguyền rủa này nữa.” Cuối cùng đầu óc cũng tỉnh táo lại hoàn toàn, Lâm Thiên Long vội vàng muốn rời đi.

“Không cần tìm y phục, ta ôm ngươi về.” Liễu Dịch Trần nói như chuyện đương nhiên.

“Mẹ nó chứ, ngươi không sợ mất mặt nhưng lão tử sợ, lão tử lõa lồ để ngươi ôm về phòng thì còn ra thể thống gì nữa.” Lâm Thiên Long ôm trán nói.

“Không sao, người ta sẽ không biết đâu.” Dứt lời, liền dùng chăn cuốn lấy Lâm Thiên Long trước ánh mắt thất kinh của hắn, nhân lúc đối phương không kịp phòng bị thì vác thẳng lên vai, dùng khinh công chạy về phòng mình.

Lâm Thiên Long bị vác đi không dám lớn tiếng hô hoán, ngộ nhỡ bị phát hiện thì e răng không còn chút thể diện nào nữa.

Về đến phòng mình, Liễu Dịch Trần cẩn thận đặt Lâm Thiên Long lên giường, sau đó kéo tấm chăn trùm cơ thể hắn ra, không ngừng nhắc nhở bản thân, nhất định phải đốt cái chăn này đi.

Lấy Kim Sang Dược loại tốt nhất từ trong tay nải của mình, nhẹ nhàng bôi lên người Lâm Thiên Long, nhìn những vết thương ấy, Liễu Dịch Trần không khỏi đau lòng. Tại sao lúc nghi ngờ cặp tỷ đệ kia, y lại không bắt bọn chúng về nha môn luôn cơ chứ, nếu vậy, Lâm Thiên Long sẽ không bị thương.

“Được rồi, đừng có gà mẹ nữa, có chút thương tích, chẳng bõ dính răng.” Nhìn vẻ tự trách của Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long chịu không nổi, dùng sắc vỗ ngực mình, ra vẻ hoàn toàn không để tâm. Mà cũng bởi chạm phải chỗ bị thương, nên đau tới nghiến răng nghiến lợi.
Bị bộ dạng của hắn chọc cười, Liễu Dịch Trần cũng thoải mái hơn chút.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Lâm Thiên Long kể hết sự tình hôm nay cho Liễu Dịch Trần nghe, một hồi đến đoạn Như Phi lột sạch y phục của hắn gây rối.

Liễu Dịch Trần nghiến răng ken két, không khó đoán ra, Như Nguyệt kiêng dè võ công của y nên mới nghĩ ra quỷ kế này, chỉ cần y đi rồi, thì với võ công của ả ta, chỉ e trong sơn trại không ai có thể cản nổi. Như vậy, dù bọn chúng muốn làm gì, đều có thể dễ dàng hành sự.

“Vầy sau đó vì sao ngươi…” Liễu Dịch Trần tiếp tục truy vấn, bởi y không hiểu sao khi tiến vào phòng lại thấy Như Phi mặt đầy máu đè Lâm Thiên Long. Theo những gì Lâm Thiên Long kể, thì Như Phi hẳn đã cho hắn uống một liều xuân dược cực mạnh, nhưng Lâm Thiên Long lại chẳng có phản ứng gì.

“Ta cũng không biết nữa.” Lâm Thiên Long không giải thích nổi, lúc ban đầu có chút cảm giác chộn rộn thật, thế nhưng chẳng mấy chốc đã liền biến mất.

“Sau đó, ta bị Như Phi trói chặt, thế nhưng đã tích tụ được một chút nội lực, lúc nghe thấy ngươi tiến vào, liền dồn sức giựt gẫy mấu gỗ đầu giường, sau đó đập mạnh đầu vào mặt Như Phi.”

Liễu Dịch Trần nghe mà sống mũi cay cay, y có thể mường tượng ra, sức mạnh lớn nhường ấy đập thẳng vào mũi, cam chắc sẽ khiến người ta đau đớn bằng chết. Khó trách mặt mũi Như Phi đầy máu là máu như vậy.

“May là không có việc gì.” Liễu Dịch Trần ôm lấy tay Lâm Thiên Long, nhẹ nhàng vuốt qua những vệt hằn đỏ trên cổ tay, rồi nhẹ hôn lên đó.

“Thiên Long, có muốn nghỉ ngơi chút không?” Liễu Dịch Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

“Hứ, lão tử có phải đàn bà con gái đâu, chút này có xá gì chứ.” Lâm Thiên Long bĩu môi xua tay.

“Không được, cả người bị thương hết, nghỉ ngơi chút vẫn hơn.” Liễu Dịch Trần nghiêm mặt.

“Được rồi, được rồi, lão tử đi ngủ, đường rồi mà. Đúng lúc có hơi mệt.” Lâm Thiên Long ngáp một cái, cuộn tròn người lại.

Liễu Dịch Trần cởi bỏ ngoại y, nằm xuống bên cạnh, vén chăn gọn gàng, dán mặt vào lưng hắn, dịu dàng đặt nụ hôn.


Lão: Nói ra thì chị em nhà này cũng không được thông minh cho lắm, kế cũng nhạt như nước ốc. Bà chả thôi miên tóm được một thằng ấy, sao không sai nó đi dụ vợ chồng nhà kia, rồi bà với thằng em bà đi lục tung phòng vợ chồng nhà nó thích tìm gì thì tìm có ai quản đâu -_-

Chương 75: Trúng độc

Bất giác run rẩy, rồi dần dần ổn định lại, Liễu Dịch Trần xót xa vuốt lưng hắn. Tuy Lâm Thiên Long quyết không thừa nhận, nhưng Liễu Dịch Trần biết, chuyện vừa rồi khiến hắn chịu đả kích lớn, hắn nào có hay lúc y xông vào phòng mặt hắn đã trắng bệch cả ra, ánh mắt khi nhìn thấy y, vui sướng đến nhường nào.

Lẳng lặng nằm bên cạnh Lâm Thiên Long, vừa chợp mắt một cái, Liễu Dịch Trần đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp đang dần dần tiến về tiểu viện. Đứng dậy khoác áo choàng, y mở cửa ra trước cả khi người đến kịp gõ cửa.

Đại Đầu trông thấy Liễu Dịch Trần, vội vàng chắp tay, lo lắng nói: “Đại tẩu, lão đại có đó không? Xảy ra chuyện lớn rồi.”

“Là hai tỷ đệ Như Nguyệt phải không?” Liễu Dịch trần bình tĩnh đáp.

Đại Đầu ngây ra, sau đó gật đầu liên tục.

“Như Phi muốn… Như Phi làm càn với ta, đã được Thiên Long giáo huấn, tỷ đệ bọn họ đều bị trục xuất khỏi sơn trại.”

“…” Đại Đầu trợn mắt há mồm, không thể tiếp thu nổi.

Liễu Dịch Trần tiếp tục nói.

“Thiên Long hiện đang nghỉ ngơi, nếu không có việc gì khác thì ngày mai hẵng đến.” Dứt lời, liền đóng cửa lại.

Đại Đầu ngơ ngác đứng ngoài cửa một lúc, mới kinh hãi bỏ đi, sau đó, tiểu viện nơi Như Phi ở được dọn dẹp sạch sẽ, trong sơn trại cũng không ai nhắc đến chuyện của hai tỷ muội họ nữa.

“A a a… Tỷ, đau quá. Tỷ… tay của đệ, tay của đệ.” Như Phi la hét thảm thiết, nước mắt giàn dụa, tay trái khua khoắng tại nơi từng là tay phải, nhưng lại không nắm được gì.

“Tiểu Phi.” Như Nguyệt đẫm lệ, đau đớn chạm vào cánh tay bị chặt đứt của Như Phi, nơi đó đã được buộc lại bằng vải trắng, máu tuôn ra nhuộm đỏ cả tấm vải. Lúc này tuy đã cầm được máu, nhưng cánh tay đã đứt rời thì không cách nào gắn lại được nữa. Trong tổ chức, Như Phi đều nhờ vào kĩ thuật phá khóa và khinh công, cộng thêm được tỷ tỷ chiếu cố, mới miễn cưỡng tồn tại được, lần này y không những mất đi cánh tay phải, mà nhiệm vụ của bọn họ còn thất bại, sau khi trở về, chỉ e…

Vừa nghĩ đến, Như Nguyệt đã cắn chặt môi dưới, móng tay ghim chặt vào lòng bàn tay, đến tận khi chảy máu vẫn không hay. Đệ đệ của nàng, đệ đệ duy nhất của nàng, bị con tiện nhân kia hủy rồi! Nàng quyết bắt ả ta nợ máu phải trả bằng máu!

“Lâm Thiên Long! Ta phải khiến ngươi sống không bằng chết!!!” Thấy Như Phi đau tới mức hôn mê, mắt Như Nguyệt đỏ ngầu, hét đến khản cả giọng.
Đêm khuya, Hầu Tử một mình ngồi trong phòng lấy rượu giải sầu.

Hôm đó sau khi trở về, mọi người đều thấy rõ cánh tay đẫm máu dưới đất, tuy mọi người không ưa gì hành vi thất kính với đại tẩu của Như Phi, thế nhưng, chuyện Như Nguyệt ra đi vẫn khiến Hầu Tử đau lòng, hắn thấy, một thiếu nữ trong sáng như Như Nguyệt, bị đại ca đuổi khỏi sơn trại, chắc chắn là do bị Như Phi liên lụy. Đương nhiên, hắn cũng biết, trong tình cảnh ấy, đại ca không thể giữ Như Nguyệt lại được. Chỉ là, hắn thấy ít nhiều tiếc nuối, khó khăn lắm tình cảm của hai người mới có chút tiến triển, nói không chừng, thêm một thời gian nữa, hắn có thể ôm mĩ nhân về rồi, ai ngờ rằng, trong thời gian này, Như Phi lại làm ra chuyện vô liêm sỉ như thế chứ.

“Như Nguyệt… chỉ e không còn cơ hội gặp lại muội nữa rồi.” Hầu Tử chép miệng, đôi mắ mơ màng nhìn ngọn nến, thì thào nói.

“Ha ha, ai bảo thế chứ?” Tiếng cười như lanh lảnh vang lên, bóng hình Như Nguyệt đột nhiên xuất hiện trước mắt hắn.

“Như… Như Nguyệt?” Hầu Tử trợn tròn mắt, rụi mắt không dám tin.

“Là muội đây. Hầu đại ca, huynh nhớ muội không?” Như Nguyệt yểu điệu ngọt ngào, cánh tay mềm mại như rắn trườn lên cổ Hầu Tử, giữ chặt lấy hắn.

“Ta… ta đang nằm mơ sao?” Hầu Tử tự nói với mình, cúi đầu nhìn bình rượu trong tay.

“Huynh đoán thử xem?” Như Nguyệt nhẹ nói bên tái hắn, đồng thời ngậm lấy vành tai Hầu Tử.
Hô hấp của Hầu Tử ngày càng dồn dập, mắt như bị phủ một màn sương, trở nên có chút mơ màng. Như Nguyệt mở chiếc bình màu xanh ngọc bích trong tay ra, một mùi tanh nhàn nhạt tỏa ra.

“Hộc… hộc…” Mặt Hầu Tử ngày một đỏ, hai tay mất khống chế vuốt xuống bờ mông đẫy đà của Như Nguyệt.

“Hầu Tử đại ca, làm chuyện huynh vẫn muốn làm nhé.” Giọng nói nhẹ nhàng của Như Nguyệt tựa tiếng nỉ non của ác ma, hoàn toàn đánh gục thần trí của Hầu Tử. Hắn vội vàng xé toạc y phục của Như Nguyệt, để lộ ra làn da trắng nõn nà, gấp gáp kéo nàng lên giường.

Như Nguyệt nhoẻn cười kiều mị, dựa sát vào người đàn ông đang rong ruổi trên cơ thể mình, miệng không ngừng rên rỉ nhưng sâu trong đôi mắt lại phủ ánh sáng lạnh lẽo, cho đến khi nam nhân kia hét lớn một tiếng, đạt đến cao trào, mê man trên người nàng, mới lộ ra biểu cảm căm ghét, đẩy nam nhân trên người mình xuống, sau đó lấy ra từ trong đống y phục rách nát một viên đan dược màu lam óng ánh, đút cho Hầu Tử uống.

Nhìn nam nhân đang ngủ mê mệt trên giường mà hừ lạnh một tiếng, Như Nguyệt thu gom chỗ y phục rách dưới của mình lại, sau đó kéo quần Hầu Tử lên, tạo dáng như hắn đang say rượu, sau đó quay người lén lút rời khỏi sơn trại.

“Lão đại, lão đại.” Hầu Tử hai hôm nay không biết làm sao, rõ ràng sơn trại đã chẳng còn mấy công vụ cần Lâm Thiên Long quyết định, nhưng cứ tìm đủ mọi lý do để gặp Lâm Thiên Long cho bằng được. Nếu không phải lúc gặp Lâm Thiên Long, ánh mắt hắn không có chút điểm kì lạ, thì hẳn Liễu Dịch Trần đã cho rằng hắn cố ý tới phá hoại thế giới riêng tư của hai người họ.

“Lại có chuyện gì?” Lâm Thiên Long cũng thấy rất đau đầu, Hầu Tử này không biết uống lộn thuốc nào, mà từ sáng đến tối, vô số lần quấy rầy hắn bằng mấy thức chuyện bé như mắt muỗi. Thậm chí có vài lần gây cản trở việc tốt của hai người họ, khiến Lâm Thiên Long rất buồn bực.

“A, là Lưu nãi nãi…”

“Lưu nãi nãi làm sao?” Lâm Thiên Long lo lắng hỏi. Lưu nãi nãi trong lòng hắn giống như nãi nãi (bà nội) ruột vậy, tình cảm vô cùng sâu sắc, hơn nữa tuổi tác Lưu nãi nãi đã cao, sức khỏe cũng không tốt, cho nên Lâm Thiên Long mới sốt ruột như vậy.

“Ấy, Lưu nãi nãi không việc gì, là con lợn đen của Lưu nãi nãi sinh con rồi.” Hầu Tử gãi gãi mũi, ngại ngùng nói.

“…” Lâm Thiên Long cạn lời. Liễu Dịch Trần thỉ không khỏi phì cười.

“He he, vậy… vậy không có việc gì đệ đi trước nhé.” Hầu Tử gãi gãi đầu, chán nản đi ra ngoài. Lòng cũng thầm buồn bực, chẳng hiểu sao mình lại tự dưng đi tìm lão đại.

“Cái tên này rốt cuộc đang làm gì không biết.” Lâm Thiên Long dở khóc dở cười nhìn theo Hầu Tử. Liễu Dịch Trần bĩu môi, y cũng không rõ hắn ta đang làm trò gì nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau