TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Kết quả bất ngờ

Lúc này bản thân không thể cử động, trong tình hình này mà lại không thể cử động, lại liên tưởng tới hành động ban nãy của Lâm Thiên Long, trán Liễu Dịch Trần không khỏi đầm đìa mồ hôi.

“Thiên Long…” Liễu Dịch Trần nặn ra một nụ cười.

“Có ta.” Lâm Thiên Long lập tức cười đáp lại hắn.

“Ngươi gặp sư phụ ta rồi hả?”

“Phải.” Thoải mái thừa nhận.

“Khụ khụ, vậy ngươi… là muốn?” Giọng Liễu Dịch Trần dường như hơi run.

“Muốn thượng ngươi.” Lâm Thiên Long cười nhăn nhở.

Liễu Dịch Trần lập tức sầm mặt xuống, quả nhiên…

“Này, Thiên Long, sao ngươi đột nhiên muốn nằm trên vậy?” Liễu Dịch Trần híp mắt, giả bộ khó hiểu hỏi.

“Cũng không có gì, chính là thấy ngươi mỗi lần thượng lão tử đều rất sung sướng, lão tử cũng muốn thử một chút.”

“…” Liễu Dịch Trần á khẩu. Thể nhưng vẫn không tử bỏ. “Thiên Long, ngươi xem, chúng ta chẳng phải vẫn rất tốt sao, vì lẽ gì ngươi nhất định muốn nằm trên vậy? Lẽ nào ta hầu hạ ngươi không tốt sao?”

“Ấy, không phải vậy, làm với ngươi rất tuyệt.”

“Vậy ngươi hà tất…”

“Lão tử chỉ muốn thử cảm giác nằm trên thôi.”

“…” Liễu Dịch Trần lậ tức khóc không ra nước mắt, sao Lâm Thiên Long lại tự dưng nảy ra ý nghĩ này kia chứ, chắc chắn là lão sư phụ biến thái kia chỉ bậy rồi.

“Được rồi, đừng nhiều lời nữa, lão tử muốn thượng ngươi.” Sợ rằng tác dụng của đan dược không được bao lâu, lại thêm ban nãy dục vọng của hai người đã bốc cao quá đầu, Lâm Thiên Long vội vàng tách cặp đùi mềm oặt của Liễu Dịch Trần ra.

Liễu Dịch Trần nhắm mắt cười gượng, lần này tiêu chắc rồi, chỉ hi vọng Lâm Thiên Long không quá thô lỗ, làm mình nở hoa là may rồi…

Lâm Thiên Long nhìn chằm chằm huyệt nho nhỏ, cảm thấy không biết làm sao, đúng là dùng chỗ này sao? Dùng tay ấn nhẹ vài cái, nụ hoa nâu nhạt liền co lại, khép càng chặt.

Nhìn thứ to lớn ở hạ thân mình, không thể tưởng tượng nổi làm sao nơi đó có thể dung nạp nổi côn th*t cỡ này, chắc không bị rách ra chứ.Nhớ lại ngày đó sau khi Liễu Dịch Trần trúng xuân dược cường bạo mình, cơn đau dữ đội ấy, mặt Lâm Thiên Long không khỏi trắng bệch. Lẽ nào, cũng phải để Liễu Dịch Trần chịu sự đau đớn ấy một lần?

Nhìn động khẩu nho nhỏ trước mắt, chỉ cần bản thân muốn, Liễu Dịch Trần cũng không có khả năng kháng cự, nhưng không hiểu sao, Lâm Thiên Long lại đột nhiên mất hứng.

Đợi một lúc lâu không thấy đau đớn gì, Liễu Dịch Trần mở mắt, thấy Lâm Thiên Long uể oải ngồi trên giường, bèn hỏi: “Sao vậy?”

Lâm Thiên Long phẫn nộ lườm y một cái, bĩu môi nói: “Nhìn mông ngươi, lão tử không lên nổi.”

Nghe được câu này, Liễu Dịch Trần liền thẳng thừng cười phá lên, thật không ngờ rằng, Lâm Thiên Long mà cũng có lúc bất lực thế này, bình thường lúc hoan ái, hai người rõ ràng đều rất hưng phấn, thế nhưng lúc này Lâm Thiên Long lại bảo không lên nổi, điều này cũng có nghĩa là, từ nay về sau y không cần lo Lâm Thiên Long có ý muốn phản công rồi.

“Cười cái đầu ngươi.” Nhìn Liễu Dịch Trần cười híp tịt cả mắt, Lâm Thiên Long khó chịu mắng mỏ.

“Ta không cười.” Cố gắng nghiêm mặt lại, Liễu Dịch Trần không muốn Lâm Thiên Long nhìn ra mình lúc này đắc ý nhường nào.

“Mẹ nó chứ…” Giận dữ chửi một câu, nhưng Lâm Thiên Long cũng biết sai không phải ở Liễu Dịch Trần, nghĩ đến những chuyện chẳng ra làm sao ban nãy, hắn cũng không khỏi bật cười.

“Thiên Long…” Vừa thấy Lâm Thiên Long không tức giận, Liễu Dịch Trần liền ngọt ngào gọi.

“Làm sao?” Liếc xéo một cái, chẳng thèm để ý đến tiếng gọi yêu thương của y.
“Ngươi coi…” Ra hiệu ý bảo hạ thân của mình lại ngóc lên rồi, mắt Liễu Dịch Trần lấp la lấp lánh.

Nhìn côn th*t ngẩng cao đầu của đối phương, dục vọng ban nãy còn chưa xua đi lại bùng lên, hậu huyệt không khỏi run rẩy ướt át.

“Thật tình mẹ nó chứ, lại là lão tử bị làm.” Cáu kỉnh mắng một tiếng, Lâm Thiên Long tính chủ động nằm xuống, bằng không tư thế nửa vời thế này, thật đúng là khó chịu.

“Đợi đã.” Liễu Dịch Trần đột nhiên lên tiếng.

“Lại làm sao?” Lửa dục vòng lại càng dữ dội, ngữ khí của Lâm Thiên Long cũng có chút mất kiên nhẫn.

“Thiên Long, ta giờ không động đậy được mà.” Liễu Dịch Trần cười khổ.

Lâm Thiên Long cứng đờ cả người, chết tiệt, quên mất vấn đề này…

“Ta giờ đến ngón tay cũng không động đậy được rồi.” Liễu Dịch Trần luôn miệng, tiện thể nhấn mạnh từ “ngón tay”.

Lâm Thiên Long được nhiên hiểu ý, sắc mặt tái xanh tái xám, rốt cuộc vẫn không chống lại được hậu huyệt đang ngứa ngáy, cáu kỉnh chửi một tiếng, sau đó dạng chân ra, ngồi trên thắt lưng Liễu Dịch Trần, quệt một lượng quế hoa cao bôi lên côn th*t của y, rồi tự ngồi xuống.

“Ưm ha…” Dục vọng mãi mới được thỏa mãn, nội bích ướt át ôm chặt lấy côn th*t, Liễu Dịch Trần thỏa mãn rên rỉ.

“A. Mẹ nó, quả nhiên vẫn rất sướng.” Lâm Thiên Long vừa đong đưa thắt lưng, vừa đưa thân thể lên xuống, côn th*t thô to cắm sâu vào cơ thể, ma sát vào nội bích nóng bỏng, đem đến hết đợt khoái cảm này đến đợt khoái cảm khác.

“Ha a… Thiên Long… ngươi kẹp chặt quá.” Liễu Dịch Trần tuy không thể cử động, thế nhưng không hề cản trợ y hưởng thụ sự hầu hạ của Lâm Thiên Long, mà ngược lại cho y được buổi nhiều chuyện, không ngừng trêu trọc đối phương.

“Ưm…” Lâm Thiên Long nhắm chặt mắt, mồ hôi chảy dòng dòng, hai trái đỏ trước ngực bình thường luôn được yêu thương chiều chuộng hôm nay trơ trọi một chỗ, trông đến là đáng thương.

“Hộc… sướng chết mất, cái miệng nhỏ Thiên Long càng ngày càng biết cách ăn đó.” Không biết có phải do ở với người thô lô như Lâm Thiên Long lâu ngày không, mà mỗi lần hai người hoan ái, Liễu Dịch Trần ngày càng dễ dàng thốt ra những lời thô tục.

“Phải, chính là như vậy… a, cái miệng nhỏ của ngươi kẹp chặt như vậy là muốn ta bắn ra sao?” Liễu Dịch Trần khó kìm được tiếng rên, cắn chặt môi dưới, khắc chế dục vọng muốn bắn ra. Từ góc nhìn của y, có thể nhìn thấy dõ côn th*t to lớn của mình ra ra vào vào hậu huyệt nâu nhạt kia. Hạnh hoa cao bị nội bích nóng rực hòa tan đang tỏa ra mùi hương nồng nàn, cuốn lấy nơi hai người đang giao hợp.

“Ha a… đừng dài dòng… ưm, sướng quá đi.” Đong đưa thắt lưng, cảm nhận côn th*t to lớn đang ma sát vào nội bích của mình, hôm nay Lâm Thiên Long ở vị trí chủ động, nên rất dễ dàng để quy đầu của Liễu Dịch Trần mỗi lần đều đâm vào điểm cực sướng trong cơ thể.

“Thiên Long, dáng vẻ ngươi lúc này thật quá là dâm đãng…” Liễu Dịch Trần cười nói, ánh mắt bừng sáng, tuy biểu hiện của y nhìn có vẻ thư thái, thế nhưng gò má đỏ hồng đã tố cáo sự hưng phấn của y lúc này.

Chương 67: Làm chuyện xấu sẽ phải trả giá

“Ư… ư… a…” Mật huyệt phía sau bị chèn chật ních, khoái cảm tích lũy dần dần khiến dương v*t của hắn trướng đau, ngày thường luôn có một bàn tay mềm mại giúp mình xử lý, tiếc là hôm nay Liễu Dịch Trần hoàn toàn bất động, đương nhiên không thể vuốt ve cơ thể hắn được. Lâm Thiên Long giận dữ trừng mắt nhìn Liễu Dịch Trần, mà y thì lại tỏ vẻ vô tội.

Rơi vào đường cùng, Lâm Thiên Long chỉ đành nắm lấy côn th*t của mình trước ánh nhìn chờ mong sáng lấp lánh của Liễu Dịch Trần.

“Ưm a…” Vừa vuốt ve côn th*t của mình, vừa đong đưa cơ thể, khoái cảm mãnh liệt công kích tựa như thủy triều bủa vây lấy hắn, hai bắp đùi cường tráng lúc này lại hơi run rẩy.

“Ưm.. nhanh hơn nữa, Thiên Long… ta… ta sắp không xong rồi… ưm, ngươi thật quá lợi hại mà.” Mặt Liễu Dịch Trần đỏ ửng, cho dù y có cố gắng khắc chế thế nào, thì cũng không thể chống lại được sự quyến rũ của Lâm Thiên Long lúc này, cặp đùi cường tráng mở rộng, cơ bắp không ngừng kéo căng theo từng chuyển động, bàn tay khớp xương rõ ràng liên tục vuốt ve dương v*t của chính mình, mật huyệt nóng ẩm thít chặt, không ngừng ngậm nuốt côn th*t thô to, chất dịch đặc sệt dính trên bụng Liễu Dịch Trần.

“Không xong rồi… thực sự không xong rồi… a a… Thiên Long… Ta sắp bị ngươi hút mất rồi… a…” Giọng nói trầm thấp của Liễu Dịch Trần bất chợ cao vút lên, tiếp đó một lượng chất dịch nóng bỏng phun trào trong cơ thể Lâm Thiên Long.

“A…” Kêu lên một tiếng đau đớn, Lâm Thiên Long ngừng đong đưa thân mình, mật huyệt ngậm chặt lấy côn th*t vẫn chưa mềm ra, động tác tay cũng nhanh thêm vài phần, tiết ra chất lỏng trắng đục, rơi xuống bụng Liễu Dịch Trần.

“Hộc… hộc…” Há miệng thở dốc, Lâm Thiên Long vô lực gục trên người Liễu Dịch Trần, gương mặt đỏ ửng vô cùng mê hoặc lòng người.

Liễu Dịch Trần không ngừng hôn lên đầu hắn, miệng còn liên hồi nói Thiên Long thật tài gì gì đó.

“Cút ra.” Một chưởng đẩy Liễu Dịch Trần ra, Lâm Thiên Long muốn đứng dậy, lại phát hiện chân mình hơi run. Tay chống lên ngực y, vực người dậy, rời sang một bên.

Bạch một tiếng, côn th*t đã mềm xuống trượt khỏi hậu huyệt, rũ xuống giữa hai chân, vẻ mặt của Liễu Dịch Trần lúc này thỏa mãn như một con hổ đã no căng bụng, tuy rằng tác dụng của thuốc chưa tiêu hết, nhưng vẫn  quyết dùng cánh tay mới di chuyển được vẽ một vòng trên ngực Lâm Thiên Long, thỉnh thoảng lại xoa nắn hai núm vú to bằng hòn sỏi nhỏ đang cương cứng.

“Hà…” Thở phào một hơi, Lâm Thiên Long nằm bên cạnh y, thả lỏng toàn thân, lúc này mới phát hiện ra, cả người đã ướt đầm mồ hôi, thắt lưng bủn rủn hết cả, mật huyệt bị mở rộng quá mức chảy ra một lượng lớn chất dịch, giữa hai chân càng thêm rối dính dớp.

Trải nghiệm được dư vị một trận cao trào, Lâm Thiên Long đột nhiên mở lớn mắt, nhìn Liễu Dịch Trần có chút buồn ngủ bên cạnh, trên mặt xuất hiện vẻ ảo não, chết tiệt, khó khăn lắm mới có cơ hội tốt như vậy, sao mình lại mềm lòng cơ chứ, càng quá đáng hơn ấy là, mềm lòng thì thôi đi, lại còn chủ động cưỡi… lẽ nào, cả đời này mình phải nằm dưới sao?

Nhìn Liễu Dịch Trần no hết sảy mỉm cười chìm vào giấc ngủ, Lâm Thiên Long gãi gãi mũi… Bỏ đi, dù sao nằm dưới cũng không có gì xấu, đau đớn gì mình cũng nếm trải rồi, không cần phải hành y nữa. Đều đã là người một nhà, còn tính toán cái gì, hơn nữa… thương vợ vốn là trách nhiệm của bậc trượng phu mà…Đã nghĩ thông, Lâm Thiên Long đương nhiên cũng không tự chuốc phiền phức, cơ thể thực mệt mỏi, những hưng phấn khi hoan ái dần dần tan đi, mơ mơ hồ hồ chìm vào giấc ngủ.

Trong tiểu viện yên tĩnh, trên một cây lớn, một bóng đen gầy gò tức giận mắng: “Cái thằng nhóc không có tiền đồ này, lại làm thụ nữa rồi… đúng là tức chết ta mà.”

Sau đó tự lầm bầm: “Chết tiệt, ban nãy tiểu tử thối kia chắc chắn biết ta đến rồi, về sau tính kế khó mà thành được… Phải rồi, ha ha ha, nghe nói lão ngũ hình như cũng chơi một nam nhân, nói không chừng có tiền đồ hơn thằng ngốc này. Ta qua bên lão ngũ chơi, cứ để tiểu nhị tiếp tục lo lắng xem bao giờ ta xuất hiện đi. Ha ha ha…”

Bóng đen nhún người mấy cái, thoáng chốc đã biến mất vào giữa rừng cây âm u… (Tân huynh, xin hãy bảo trọng…)

—————————

“A… đã tháng mấy rồi, sao vẫn có muỗi vậy.” Lâm Thiên Long ngủ mê mệt khó chịu khua tay, trăm phương ngàn kế muốn đuổi con muỗi vo ve trên mặt mình.

Không ngờ rằng con muỗi kia không chịu đi, mà bàn tay to lớn của mình cũng lọt vào ma chưởng của người khác, đầu ngón tay có cảm giác ướt át, giật mình mở mắt, liền thấy Liễu Dịch Trần đang từ từ nhấm nháp ngón tay hắn.Lâm Thiên Long vừa nhìn thấy gương mặt ấy, liền liên tưởng đến bộ dáng phóng đãng đong đưa thắt lưng, cưỡi trên mình y của mình hôm qua, không khỏi đỏ bừng mặt, thu tay mình về.

Liễu Dịch Trần liếm môi ra vẻ luyến tiếc, cứ như thứ Lâm Thiên Long lấy đi không phải là ngón tay của hắn, mà là chân tu mỹ thực vậy.

Không dám nhìn đống hỗn độn trên giường, Lâm Thiên Long ỉu xìu bước xuống giường, tìm khắp nơi chỗ y phục bị Liễu Dịch Trần lột hôm qua. Hoàn cảnh tối qua, có thể dùng câu “trộm gà còn mất nắm thóc” để hình dung, quả thực chẳng ra làm sao…

Tìm được nội y của mình trong chăn, quần thì vắt trên ghế, ngoại bào lọt xuống dưới gầm giường, chạy qua chạy lại một hồi, rốt cuộc cũng y phục chỉnh tề. Lâm Thiên Long vừa quay đầu, liền nhìn thấy Liễu Dịch Trần trần như nhộng ngồi trên giường, đang cười tít mắt nhìn mình.

Mặt lại đỏ ửng lên, cái tên này, y phục không mặc, bộ không sợ cảm lạnh sao. Sải bước lại gần, túm chăn bọc lấy Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long quay người định ra tiền viện.

Vừa mới đi được một bước, phía sau liền truyền tới một luồng sức mạnh, hại hắn lùi về sau hai bước, ngã ngồi xuống giường.

“Ngươi làm gì vậy?” Bất mãn trớn mắt nhìn Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long có chút giận dữ.

“Thiên Long…” Liễu Dịch Trần cười híp mí, thế nhưng hai mắt lại phát ra tia sáng.

Lâm Thiên Long nhìn thấy tia sáng lóe lên liền thấy không ổn, cứ như nổi da gà đầy đầu, lắp ba lắp bắp nói: “Sao… sao cơ… ta… ta còn có việc, giờ phải…”

“Thiên Long… ngươi quên rồi sao, chuyện tối qua ngươi hạ độc ta ấy…” Ngón tay của Liễu Dịch Trần, luồn vào trong y phục của hắn, vẽ một vòng trước ngực, vuốt ve núm vú xinh xắn.

Lâm Thiên Long chảy mồ hôi… hôm qua bị lão nhân kia kích động, thiếu chút nữa thì quên, vốn định tặng quà cho Liễu Dịch Trần, rốt cuộc biến thành hạ độc y, tính giở trò đồi bại… xem ra có vẻ không hay ho cho lắm rồi.

Chương 68: Manh mối xuất hiện

Hơn nữa, võ công của y còn cao hơn mình rất nhiều, nếu tối qua dằn lòng làm một lần, có lẽ lúc này Liễu Dịch Trần đã không thể nhấc người dậy nổi rồi, hắn cũng không cần phải sợ sệt, nhưng dẫu sao đã mềm lòng thì hết cách, tuy rằng mông mình giờ không có vấn đề gì, nhưng e là chốc nữa thôi sẽ ra “vấn đề” đấy…

“Ta… ta… ta còn có chính sự…” Lâm Thiên Long lúc này vô cùng lo lắng, gắng sức giãy khỏi vòng tay Liễu Dịch Trần, đáng tiếc, chênh lệch võ công quá lớn, khiến nỗ lực của hắn hoàn toàn không có tác dụng.

“Tối qua, ngươi nói muốn tặng quà cho ta mà.” Liễu Dịch Trần chậm rãi nói.

“…” Lâm Thiên Long thực muốn chửi ầm lên, quà lão tử tặng chẳng nhẽ còn chưa đủ hoành tráng à, đã chủ động cưỡi để ngươi làm rồi đấy.

“Thế nhưng…” Giọng điểu chuyển đổi. “Tối qua bởi ‘loại thuốc nào đó’ can thiệp, ta làm không tận hứng được.”

“… Mẹ kiếp, ngươi muốn sao đây.” Lâm Thiên Long thẳng thừng lật bài ngửa, dẫu sao cũng không thoát được, giờ muốn sao cũng được.

“Chẳng sao hết.” Liễu Dịch Trần cười như hồ ly. “Chỉ là, tối thiểu, ngươi cũng phải cho ta làm đủ chứ.”

“… Làm thì làm, lão tử sợ ngươi chắc.” Lâm Thiên Long không thèm để ý gì nữa, dẫu sao tối qua mình hạ độc y cũng là sai, thẳng thừng lột đồ xuống, lõa thể trước mặt Liễu Dịch Trần, ra vẻ muốn sao cũng được.

“Vậy ta cũng không khách khí nữa.” Mắt Liễu Dịch Trần lóe sáng, liếm môi một cái, ánh mắt nhìn Lâm Thiên Long như muốn nuốt chửng hắn vậy.

Màn che bị người buông xuống, hai dáng người mơ hồ cuốn lấy nhau, tiếng rên rỉ đứt đoạn không ngừng vọng ra khỏi cửa sổ, sau đó bị một làn gió nhẹ thôi bay đi mất.

Một canh giờ sau…

“A… mẹ nó… vẫn chưa xong sao…”

Lại nửa canh giờ sau…

“Liễu Dịch Trần… a… cái đồ khốn kiệp này… đừng có quá chớn…”

Hết hai canh giờ…

“A a… không được… không chịu nổi nữa…”

Hai canh giờ có lẻ…

“…”

Nhìn khắp người Lâm Thiên Long chằng chịt dấu hôn xanh tím, giữa hai chân rối tinh rối mù, mắt phiếm lệ quang ngủ mê man, Liễu Dịch Trần mới nở điệu cười gian, để coi lần sau người còn dám nghĩ đến chuyện phản công nữa không!

——————
“Tỷ à, hình có gì đó không đúng.” Như Phi có phần khó xử nhìn Như Nguyệt.

Như Nguyệt nhíu mày, “Làm sao?”

Như Phi hơi ủy khuất mà rằng. “Tên Lâm Thiên Long kia… hình như không có hứng thú với đệ.”

Như Nguyệt nhíu mày càng chặt. “Đệ chẳng nói hắn muốn tiếp cận đệ sao?”

“Thì đúng là thế.” Như Phi bắt đầu than thở. “Thế nhưng mấy ngày gần đây, dù là ăn mặc hay cử chỉ, đệ cũng đã gắng sức bắt chước đám tiểu quan rồi, ấy mà chẳng hiểu sao, tên kia lại khó chịu ra mặt.”

“Có khi nào đệ đoán sai rồi không, hắn không thích nam nhân?” Có chút nghi ngờ hỏi.

“Chuyện này…” Như Phi bắt đầu do dự. “Hôm đó đệ, đệ chắc là hơi vội vàng, có khí nào… hắn không thích nam nhân thật?”

Nhìn vẻ do dự của Như Phi, Như Nguyệt thở dài, xem ra, hôm đó nhắc đến chuyện Hắc La điện làm y sợ quá, sinh ra làm việc hấp tấp.

“Đệ trước tiên hãy bình tĩnh lại… Chúng ta vẫn có cơ hội tiếp cận hắn mà…” Như Nguyệt nghiến răng, giờ nếu không dùng chút thủ đoạn thì khó lòng tiếp cận Lâm Thiên Long.

Nhìn vẻ mặt của tỷ tỷ, Như Phi ít nhiều cũng an tâm, chỉ cần chuyện tỷ tỷ nói, thì chắc chắn tỷ ấy đã có cách.

“Như Nguyệt.” Bên ngoài đột nhiên có tiếng gọi lớn. Sắc mặt Như Nguyệt thoáng khó chịu, thế nhưng lại lập tức mỉm cười.

“Tìm tôi có việc gì vậy.” Nhẹ mỉm cười, đầy sự ôn hòa, Như Nguyệt lúc này hoàn toàn mang tư thái của một thiếu nữ độ xuân thì.Mặt Hầu Tử hơi đỏ lên, lấy ra một bọc đồ từ sau lưng, đưa cho Như Nguyệt, lắp bắp nói: “Hôm nay chúng ta xuống núi, ờ… vừa hay thấy chỗ vải này, cảm thấy rất hợp với muội… nên… nên mua về, muội cũng chưa có y phục mùa đông… cái này, để muội may bộ áo bông.”

Như Nguyệt nhận túi vải từ tay Hầu Tử, nhẹ cười, “Cảm ơn huynh. Thực may mà có huynh, tỷ đệ chúng tôi ở trong sơn trại, không thể thiếu sự quan tâm của huynh được. Tôi thực lòng không biết phải cảm ơn huynh ra làm sao.”

“Không có chi… ha ha, chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Hầu Tử gãi đầu, cười ngốc nghếch.

“A, tôi sơ ý quá, Hầu Tử huynh muốn vào trong ngồi lát không?” Như Nguyệt như bừng tỉnh đại ngộ mà hỏi: “Huynh xem, đều phải trách tôi cứ chăm chăm làm thuốc, quên không tiếp đãi huynh.”

“Không sao… ta… ta chỉ đến tặng vải thôi, ờm, hai người cứ tiếp tục làm việc đi.” Qua cánh cửa để ngỏ, Hầu Tử trông thấy Như Phi đang ngồi quạt bếp lò, Như Phi đang tập trung tinh thần quan sát độ lửa, ánh mắt khi quay ra nhìn Hầu Tử, cũng chỉ là chào hỏi lấy lệ, không có chút ý hoan nghênh.

“Ấy… nhưng mà, huynh đã đến rồi, sao không ngồi lại uống chén nước.” Như Nguyệt hơi nhíu mày, ra vẻ rất ảo não, cứ như bực bội vì không thể tiếp đãi Hầu Tử vậy.”

“Không sao, thật sự không sao đâu.” Hầu Tử liên tục xua tay, “Ta… a, thực ra ta có việc, nên, ta phải đi trước đây.”

“Ồ? Huynh còn có việc à?” Như Nguyệt ra vẻ có lỗi, sau đó xịu xuống, cười cười. “Việc khiến huynh bận bịu đều là chính sự, vậy tôi cũng không giữ huynh nữa, có thời gian thì đến làm chén trà nhé.”

“Nhất định rồi, nhất định rồi.” Có chút thất thố mà nắm chặt tay mình, Hầu Tử đầy vẻ áy náy, mặt xem ra có hơi ửng đỏ.

“Vậy… vậy ta đi đây.” Lắp ba lắp bắp nói xong, Hầu Tử cứ đi một bước lại ngoái lại nhìn tiểu viện của Như Nguyệt một cái.

Nhìn bóng Hầu Tử rời đi, Như Nguyệt thầm cười lạnh trong lòng, sau đó đóng cửa lại.

“Hứ, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, hắn mà cũng đòi lấy tỷ tỷ của đệ sao.” Như Phi đầy vẻ khinh bỉ, dè bỉu hành động của Hầu Tử.

“Được rồi, hắn chỉ là kẻ tầm thường, không cần để ý tới, giờ chúng ta phải tập trung tiếp cận Lâm Thiên Long mới được, ít nhất đệ cũng cần phải nghe ngóng xem, hắn rốt cuộc đã vứt bản danh sách kia đi chưa.” Như Nguyệt tùy ý phất tay, thứ tình cảm ấu trĩ này của Hẩu Tử, nàng căn bản không để trong lòng. Nếu không phải cần người yểm trở trong lúc làm mật gián, thì nàng cũng chẳng thèm để mắt tới hắn, nói chi đến chuyện giả làm một thiếu nữ ngây thơ, hiền lương thục đức.

“Tỷ à… đệ có một cách, chỉ không biết có thể dùng được không.” Mắt Như Phi đột nhiên sáng lên, nảy ra một chủ ý.

“Nói.”

“Cái tên vừa nãy chẳng phải thích tỷ sao.” Như Phi cười đến là âm hiểm.

Như Nguyệt nhướng mày, lờ mờ đoán ra được ý của Như Phi.

“Nói tiếp đi.”

Chương 69: Kế hoạch…

“Tỷ à, tỷ nghĩ xem, nam nhân như Lâm Thiên Long, nếu có người hỏi hắn, phát hiện được thứ gì trên những thi thể kia không, hắn có lẽ sẽ nghi ngờ, nhưng nếu là huynh đệ thân thiết nhất hỏi chuyện giết đám cẩu quan kia, thì chắc hắn sẽ không giấu diếm gì đâu, nói không chừng còn kể chi tiết lại hết thảy sự tình ấy chứ, như vậy, chúng ta sẽ biết bản danh sách kia đang ở đâu phải không nào?”

Như Phi càng nghĩ cảm thấy chủ ý của mình rất được, nghĩ đi nghĩ lại, nam nhân nào cũng có tính khoe mẽ, đồng thời cũng không đề phòng huynh đệ tốt của mình, để huynh đệ tốt của hắn đi hỏi chuyện, chắc chắn sẽ rò ra được chuyện.

Như Nguyệt suy nghĩ chốc lát, cảm thấy đây là ý hay, tuy có chút nguy hiểm, thế nhưng tỷ lệ thành công rất cao. Hơn nữa, Hầu Tử thích mình, nên càng dễ không có phòng bị, dụ hồn thuật của mình chắc chắn có thể khống chế hắn.

Nghĩ theo chiều hướng khác, cùng lắm là bị Lâm Thiên Long phát hiện, thì tỷ đệ hai người với độc dược trong tay, cũng có thể bình an rời khỏi đây không gặp trở ngại gì, dù nói thế nào đi nữa, cũng tốt hơn là phí thời gian mà không làm gì, dẫu sao, thời gian ba tháng mà tổ chức cho bọn họ cũng sắp hết rồi, nếu đến lúc đó không có thành quả gì, chỉ e lão già sống dai kia sẽ không bỏ qua đâu, so ra, vẫn nên ra tay trước thì hơn.

Nghiến răng nghiến lợi, Như Nguyệt hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn Như Phi: “Việc không thể chậm, tối nay chúng ta hạ thủ luôn.”

“Vậy đệ đi tìm Hầu Tử tới.” Như Phi lập tức nóng lòng hành sự.

“Đợi đã…” Trầm giọng gọi lại, Như Nguyệt nhíu mày: “Hay là để tối nay đi, tốt nhất không nên để ai biết hắn tới đây.”

Như Phi gật đầu đồng ý.

Lúc đèn mới sáng, cúng là lúc Lâm Thiên Long đang do dự nên thượng Liễu Dịch Trần hay không, trong phòng của Như Nguyệt, Hầu Tử băn khoăn nhìn Như Nguyệt gần ngay trước mắt.

Như Ph đứng một bên, mỉm cười nói: “Được rồi, tỷ à, đệ đã đưa Hầu Tử ca đến rồi, tỷ có lời gì muốn nói, thì “mau mau” nói với huynh ấy đi.”

Như Nguyệt nghe Như Phi nói vậy, mặt liền ửng hồng, ngượng ngùng bưng ấm trà, rót đầy một chén đưa cho Hầu Tử.

Hầu Tử si mê ngắm nhìn gương mặt ửng hồng của Như Nguyệt, lòng vô cùng kích động, không biết muộn vậy rồi Như Nguyệt còn tìm mình đến nói điều chi.

“Hầu Tử đại ca…” Mở lời có chút e thẹn, trước khi nói ra, mặt Như Nguyệt càng đỏ thêm vài phần.

“Ờ ờm, ta… có việc gì.” Hầu Tử bất giác căng thẳng, nói chuyện có phần lắp bắp. Vì muốn giảm bớt căng thẳng, nên hắn liền vội uống một ngụm trà lớn.

“Là như vậy… từ ngày tỷ đệ muội đến sơn trại, may có huynh nhiệt tình quan tâm.” Như Nguyệt lộ vẻ cảm kích.

“Ha ha, không có gì… Như Nguyệt muội khách khí rồi.” Hầu Tử ngượng ngùng gãi đầu, miệng có chút khô, lại uống một ngụm trà lớn.

Như Phi đứng một bên nhìn hắn thầm cười lạnh.

“Hầu Tử đại ca, muội có chút yêu cầu quá đớn.” Như Nguyệt hơi cúi đầu, để lại góc mặt xinh đẹp.

“Chuyện gì, muội cứ nói ra, chỉ cần Hầu Tử ta có thể làm, ta tuyệt đối không nói hai lời.” Hầu Tử vỗ ngực thật mạnh.“Vậy muội xin cảm tạ Hầu Tử đại ca trước.” Như Nguyệt mỉm cười ngẩng đầu, tiến lại gần vài bước, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng vào mắt Hầu Tử.

Hầu Tử mơ màng nhìn vào mắt Như Nguyệt, đôi mắt đen láy tựa như chứa ma lực, trong con ngươi như có một vòng xoáy, khiến Hầu Tử không rời mắt.

“Hầu Tử đại ca, huynh có thể giúp muội phải không?” Giọng của Như Nguyệt nhẹ nhàng như một làn gió vọng tới bên tai Hầu Tử.

“Phải… ta sẽ giúp muội.” Ánh mắt Hầu Tử trở nên ngây dại. Lầm bầm trả lời.

“Vậy giờ muội có chuyện này, muốn huynh làm thay muội.” Ánh mắt Như Nguyệt phát ra tiếu ý, Như Phi ở một bên cũng lộ vẻ nhẹ nhõm.

—————

“Lão đại, lão đại.” Tiếng la lối của Bàng Giải lại vang lên ngoài cửa tiểu viện.

Kẹt một tiếng, cổng tiểu viện mở ra, nhưng người xuất hiện lại là…

“Ý, đại tẩu.” Bàng Giải cười he he chào hỏi.

“Ừm.” Liễu Dịch Trần mỉm cười đáp lại.

“Ý? Lão đại đâu rồi?” Bàng Giải hiếu kì nhìn phía sau trống không của Liễu Dịch Trần mà hỏi.“Thiên Long hôm qua hơi mệt, nên giờ vẫn đang nghỉ ngơi.” Nói đến chuyện này, Liễu Dịch Trần cũng hơi ngại, mặt mày có chút xấu hổ. Mình hình như làm hơi quá, cũng đã trưa rồi, mà Thiên Long vẫn chưa tỉnh lại.

“Ể…” Bàng Giải chớp chớp mắt, hôm qua? Mệt mỏi? Còn đang nghỉ ngơi? Lại thêm Liễu Dịch Trần hơi hơi đỏ mặt, liền bừng tỉnh đại ngộ, đỏ mặt xoa tay cười ngây ngô: “He he, vậy… đại tẩu, đệ… đệ không phiền hai người nghỉ ngơi nữa. Còn chuyện này… tẩu nói với lão đại, đừng quá bán sống bán chết làm gì… con cái tuy quan trọng, nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn… he he he… phải bảo trọng nhé…”

Liễu Dịch Trần nghe hắn nói ban đầu thì sửng sốt đôi chút, về sau không thể không mím môi bật cười.

Bàng Giải trông Liễu Dịch Trần cười thản nhiên mà nhất thời ngẩn ra… thầm lầm bầm trong bụng, đại tẩu đúng thiệt là giống tiên nữ hạ phạm, xinh đẹp quá đi mất, khó trách lão đại bán sống bán chết như vậy… (= =)

“Vậy… vậy, đệ không làm phiền hai người nữa. Đệ, đệ đi trước đây.” Mặt đỏ phừng phừng, Bàng Giải tính rời đi, Liễu Dịch Trần lại đột nhiên gọi giật hắn lại.

“Này, đợi đã.”

“Tẩu tẩu có chuyện gì sao?”

“Đệ tìm Thiên Long có việc gì, đợi huynh ấy tỉnh lại, ta sẽ nói huynh ấy hay.” Liễu Dịch Trần cảm thấy, huynh đệ trong bang của Lâm Thiên Long rất thú vị.

“À, cũng không có gì.” Bàng Giải lắc đầu: “Là tiểu tử Hầu Tử nói tối nay muốn mời mọi người đi uống rượu, nên đệ tới báo với lão đại một tiếng.”

“Được, đợi Thiên Long tỉnh lại, tẩu sẽ nói huynh ấy hay.” Liễu Dịch Trần vô cùng ra dáng một hiền thê.

“Dạ, phải rồi, tối nay tẩu cứ để lão đại đến thẳng phòng Hầu Tử là được.” Bàng Giải bổ sung một câu.

“Được.”

“Vậy đại tẩu, đệ đi nhé.” Bàng Giải gãi gãi đầu, cười cười, quay người đi mất.

Đợi Bàng Giải đi rồi, Liễu Dịch Trần đóng cửa lại.

Đến khi y về phòng, Lâm Thiên Long vẫn đang ôm mộng đẹp, dấu hôn lưu lại an sáng tuy đã mờ đôi chút, nhưng vẫn lốm đốm phủ khắp cơ thể cường tráng.

Nhìn cảnh đẹp nhường ấy, hạ phúc Liễu Dịch Trần không khỏi lại nóng lên, có chút kích động.

Ngượng ngập thầm mắng mình một tiếng cầm thú, để trách tiếp tục cảnh tượng khiến người ta hưng phấn, rồi làm ra chuyện không sáng suốt, Liễu Dịch Trần vội vàng lấy chăn phủ lên cảnh đẹp mê người kia, gõ gõ chóp mũi hắn mấy cái, Lâm Thiên Long ngủ say như cảm nhận được, liền khụt khịt mũi.

Chương 70: Sắp đặt

Nhìn biểu tình đáng yêu của đối phương, Liễu Dịch Trần không nhịn được lại liếm đôi môi dày của hắn, sau đó, tựa như chưa thỏa mãn mà tiếp tục từ tốn cắn mút, tới tận khi đôi môi ấy sưng phồng lên mới buông ra.

Liễu Dịch Trần nghiêng đầu nhìn Lâm Thiên Long ngủ say không hay biết gì.

Rõ ràng là một gương mặt đáng sợ, rõ ràng là một cơ thể cường tráng, rõ ràng chẳng có điểm nào hợp với hai tiếng “đáng yêu”, thế nhưng trong mắt Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long vô cùng hút hồn, vô cùng đang yêu, khiến y chỉ hận không thể đem hắn ôm chặt vào lòng, quyết không buông ra. Nghĩ đến chuyện người này đã thuộc về mình, có thể vì mình làm ra rất nhiều chuyện đáng xấu hổ, Liễu Dịch Trần cảm thấy như trái tim được chắp cánh, có thể bay cao.

Nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh hắn, Liễu Dịch Trần ôm chặt người vào lòng, im lặng ngắm nhìn hắn, tựa như đây là điều thỏa mãn nhất cả thế giới này.

Hàng lông mày rậm hơi nhíu lại, mi mắt khẽ run rẩy mở ra, thấy Liễu Dịch Trần nhìn mình mỉm cười, chủ nhân của đôi mắt ngớ ra cả nửa ngày, rồi mới lên tiếng, nói một câu:

“Mẹ kiếp…”

Liễu Dịch Trần cứng mặt…

“Mẹ kiếp, Liễu Dịch Trần ngươi là đồ khốn nạn.” Lâm Thiên Long hoàn toàn tỉnh giấc lập tức chửi ầm lên, thắt lưng nhũn nhẹo hết cả ra, mông cũng đau như vậy, hai chân thì bủn rủn như cọng bún thiu, nghĩ lại ba cái tư thế Liễu Dịch Trần bày ra sáng nay, hắn hận không thể xé người trước mặt ra làm mười tám mảnh.

Mặt Liễu Dịch Trần tối sầm lại, y hẳn là quên mất sáng nay mình “yêu thương” Lâm Thiên Long như thế nào rồi, chiếu theo tính cách của Lâm Thiên Long, tỉnh lại không thẳng thừng băm xác y là nể mặt y lắm rồi, ấy vậy mà y còn vọng tưởng lúc tỉnh lại hắn sẽ cho mình một cái hôn nồng nàn, thật đúng là quá mơ mộng rồi…

Để mặc Lâm Thiên Long chửi mình gần nửa canh giờ, Mặt Liễu Dịch Trần vẫn không biến sắc, thỉnh thoảng còn rót một chén trà giúp Lâm Thiên Long nhuận hầu tiếp tục mắng chửi. Điều ấy cũng chứng minh y cũng biết mình quá đáng rồi, nói thế nào thì tối qua Lâm Thiên Long cũng chỉ là có chút tà tâm — hơn nữa còn do bị sư phụ mình xúi giục — rốt cuộc vẫn không hề hạ thủ, hành vi trả thù trắng trợn này của y đúng là quá trớn.

Tới khi Lâm Thiên Long chửi đã rồi, mới cẩn thận nói cho hắn biết chuyện Bàng Giải mời hắn đi uống rượu.

Lâm Thiên Long cuối cùng trừng mắt nhìn y một cái, mới ra ngoài dự tiệc, để Liễu Dịch Trần ở trong phòng phản tỉnh lại hành vi ban sáng của mình…

Thấy bóng Lâm Thiên Long khệnh khạng đi xa dần, Liễu Dịch Trần đột nhiên rùng mình một cái, sao lại thấy… mình hình như có xu hướng biến thành thê nô rồi…

Bàng Giải, Đại Đầu, Hầu Tử, Lâm Thiên Long và vài huynh đệ khác ngồi vòng quay bàn đá, trên bàn đặt một nồi sắt hai tầng, phía dưới đốt than củi, phía trên đun nồi nước dùng, cũng chẳng biết nước dùng làm từ gì mà đỏ ngầu cả nồi. Xung quanh bếp bày la liệt rau xanh và thịt.

“Lão đại, nghe nói đây là cách ăn mới ở kinh thành, lần trước bọn đệ đi mua thịt dê, thì được người bán cho hay, hôm nay ta thử xem sao.” Đại Đầu vô cùng phấn khởi nói.
“Cách ăn mới?” Lâm Thiên Long ngẩn ra, phản xạ đầu tiên là nghĩ rằng, nếu như ngon thì lần sau sẽ rủ Liễu Dịch Trần ăn cùng. Sau đó thì giật mình sững lại, rồi không khỏi buồn cười, mình đã mê y không thoát ra được rồi. Có vậy thôi mà cũng nghĩ đến y.

“Ể? Lão đại cười gì vậy?” Hầu Tử buồn bực, không hiểu cách ăn mới này có gì buồn cười.

“Ha ha, không có gì.” Lâm Thiên Long liên tục xua tay, chuyện này không thể nói cho mấy đứa được, nếu không chỉ sợ bị người ta cười thối mũi vì biến thành thê nô.

“Nào nào, mọi người đừng phí lời nữa, ta đói chết rồi đây, mau bắt đầu thôi.”Bàng Giải cầm đũa lên, cạch cạch gõ xuống bàn.

“Rồi rồi, biết rồi.” Đại Đầu bật lực đảo trắng mắt, bỏ thịt dê vào nồi.

Mọi người cười ha ha, cùng cầm đũa lên, chờ mong cách ăn mới này.

Sau ba tuần rượu, Lâm Thiên Long thỏa mãn dựa vào ghế xỉa răng, hô… ăn đến là đã, không ngờ lại ngon đến vậy, kích thích mùi thịt dê tươi tỏa ra triệt để, lại thêm gia vị tốt, đúng là tràn ngập hương vị.

“No quá đi mất.” Hầu Tử vuốt cái bụng căng tròn, thỏa mãn nói.

“Ngon quá trời.” Bàng Giải vô cùng thư thái.
“He he, lần sau phải qua chỗ Lão Ngưu mua thêm nhiều thịt vào, chỗ thịt này huynh đệ ta ăn chả bõ dính răng.” Đại Đầu xoa đỉnh đầu trụi lủi của mình, cảm khái nói.

“Đúng vậy, hôm nay ăn vẫn chưa đã.” Bàng Giải đảo mặt một vòng.

“Ngươi là người ăn nhiều nhất đó, còn cằn nhằn gì.” Đại Đầu cười nhạt nhìn Bàng Giải.

“Ha ha…” Hầu Tử và Lâm Thiên Long không khỏi bật cười thành tiếng.

“Ý, phải rồi lão đại, lúc huynh về vẫn chưa kể chúng đệ nghe, huynh đã giết đám cặn bã đó như thế nào vậy.” Hầu Tử vô cùng hiếu kì hỏi.

“Đúng rồi, đúng rồi, đại ca kể đi, cho chúng đệ hả giận với.” Bàng Giải lập tức sán tới, ngay cả Đại Đầu cũng hứng thú dựng cả tai lên.

Lâm Thiên Long dở khóc dở cười nhìn đám huynh đệ, chẳng hiểu cái này có gì hay mà kể. Thế nhưng, nếu bọn họ đã muốn nghe thì cứ kể thôi. Vậy là, hắn kể lại tường tận hết chuyện đột nhập vào phủ đệ đám cẩu quan, rồi hạ sát đám cầm thú bức hại trẻ nhỏ ấy ra sao.

Kể xong, Bàng Giải và đại đầu vô cùng khoái trá vỗ bàn, la lối ầm lên, giết hay lắm.

Chỉ có vẻ mặt Hầu Tử là thoắt cái đờ ra, sau đó lập tức định thần lại, lấy lòng hỏi.

“Vậy đại ca có thấy túi tiền gì đó trên người đám cặn bã đó không, cũng coi như lấy của nhà giàu chia cho người nghèo. Ha ha…”

“À…” Đang định nói lúc ấy mình tức giận điên người, căn bản không chú ý xem đám cặn bã kia có thứ gì trên người, Lâm Thiên Long đột nhiên rùng mình một cái, chảy mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa thì lỡ miệng. Liễu Dịch Trần từng đặc biệt dặn dò hắn, bảo hắn nhất định phải chú ý, dẫu sao cũng không thể bảo đảm người trong sơn trại ai nấy đều kín miệng, nói ra chuyện này, vậy nên, để chắc ăn… vẫn nên làm theo kịch bản hai người đã soạn sẵn.

“Lúc đó nổi hứng giết người, cũng không chú ý nhiều, chẳng qua thấy có vài túi tiền rớt dưới đất, vừa hay rơi ngay bên cạnh, nên ta tiện tay lấy thôi.”

“Ồ? Vậy trong đó chứa cái gì?” Hầu Tử vội vàng truy hỏi.

“Ai mà biết.” Lâm Thiên Long nhún nhún vai. “Lúc ấy ta tiện tay cất vào trong áo, sau đó thì gặp được tẩu tẩu của bọn đệ, rồi quên mất tiêu, nếu không phải hôm nay đệ nhắc tới, thì chắc ta cũng quên béng luôn rồi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau