TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 61 - Chương 65

Chương 61

Nếu chỉ vậy thôi thì không sao, Liễu Dịch Trần rất sẵn lòng biết thêm chuyện ngày xưa của Lâm Thiên Long, thế những đám cô dì này cứ nói mãi nói mãi lại chuyển chủ đề, đủ thứ chuyện đông tây, thậm chí là nữ công gia chánh rồi chuyện phòng the, lại còn nhao nhao giục Liễu Dịch Trần mau sinh con cho Lâm Thiên Long, làm y sợ tới mức chạy trối chết.

Bất đắc dĩ, y chỉ đành nói hằng ngày phải luyện kiếm, đọc sách, mới ngăn được bọn họ ngày ngày đến thảo luận kế hoạch sinh con đẻ cái.

Về vấn đề sinh con, y cũng từng thấy chút ưu phiền, có lần y nói xa nói gần hỏi Lâm Thiên Long vấn đề này, Lâm Thiên Long đang định nghỉ ngơi nghe thấy vậy, lập tức trợn mắt nhìn y, hại y căng thẳng cứng cả người. Y thích nam nhân, đương nhiên sớm đã định bản thân không thể có con nối dõi, nhưng Lâm Thiên Long thì khác, hắn vốn dĩ có thể có cả đám nữ nhân nguyện hầu hạ, nhưng chỉ vì y mà thành ra cơ sự này, điều ấy khiến Liễu Dịch Trần có chút áy náy bất an.

“Hứ…” Trợn mắt hồi lâu, Lâm Thiên Long mới đầy vẻ khinh thường, chậm rãi nói: “Nếu lão tử muốn có con thì đã chẳng theo ngươi, đương nhiên cũng không có chuyện đại loại như tìm một nữ nhân nào đó sinh con hộ đâu.”

Lúc ấy y cảm giác như trút được hết mọi gánh nặng, cười đến thật xán lạn, cơ hồ có thể khiến người ta chói mắt.

“Đừng cười nữa, nhìn đến buồn nôn.” Lâm Thiên Long lúc ấy trả lời y như vậy, mà phản ứng của y chính là hôn thật sâu lên môi hắn.

Nghĩ đến đây, Liễu Dịch Trần không khỏi nở nụ cười, đặt cuốn sách trong tay lên cửa sổ, trong viện vô cùng yên tĩnh, bởi sắp vào thu, mà cây cối trong sân bắt đầu ngả vàng, lá rụng ào ào tựa như đang nhảy múa, chậm rãi bay xuống mặt đất.

Tâm tình thoáng chốc trở nên thư thái, Liễu Dịch Trần rút kiếm bên hông ra, đứng giữa mưa lá rụng, múa một bộ kiếm pháp, thân ảnh bạch sắc như ẩn như hiện, tư thái tuyệt đẹp, cước bộ mềm mại, đường kiếm mạnh mẽ mà uyển chuyển.

Lâm Thiên Long vừa mở cửa, liền thấy cảnh ấy. Hơi híp mắt, tán thưởng nhìn Liễu Dịch Trần, tuy hắn không muốn thừa nhận, nhưng võ công của Liễu Dịch Trần quả thực giỏi chết đi được, mình dù có cưỡi ngựa cũng không đuổi kịp y.

“Thiên Long, ngươi về rồi à?” Thấy tiếng bước chân sau lưng, Liễu Dịch Trần thu kiếm lại, nhanh nhẹn đáp đất, ngẩng đầu cười tươi.

Lâm Thiên Long gật đầu vài cái. “Sao hôm nay ngươi không ra ngoài?”

Liễu Dịch Trần lập tức nhăn nhó: “Ta sợ mấy bà cô chỗ Lưu nãi nãi lắm…”

“Hả? Sao vậy?” Lâm Thiên Long đầy vẻ ngạc nhiên, hắn nghĩ không ra việc gì có thể làm Liễu Dịch Trần sợ đến mức này…

“Lưu nãi nãi suốt ngày hỏi bao giờ ta sinh con cho ngươi…” Vẻ mặt Liễu Dịch Trần tỏ rõ nỗi khổ khó nói thành lời.

“…”

“…”

“Phì… ha ha ha…” Lâm Thiên Long không kìm nổi mà ôm bụng cười lớn.

“Đừng có cười nữa….” Liễu Dịch Trần có thấy hơi bực bội, y là một đại nam nhân mà cứ bị truy hỏi chuyện sinh con đẻ cái, thực làm y…“Ha ha ha… đừng… đừng giận, ai kêu ngươi giả gái giống đến vậy kia chứ… chẳng ai phát hiện ra ngươi là nam nhân.” Lâm Thiên Long cười tới không khép nổi miệng.

Mặt Liễu Dịch Trần đen như đít nồi, y đương nhiên biết người ta có ý tốt, chẳng qua… chỉ là tâm tình có chút không thoải mái mà thôi. Rõ ràng người bị y làm tới dục tiên dục tử là Lâm Thiên long, vậy mà bọn họ cứ kêu y sinh con. Nếu muốn sinh thì là Lâm Thiên Long sinh mới phải…

Nghĩ vậy liền không khỏi liên tưởng đến dáng vẻ Lâm Thiên Long lúc mang thai mười tháng, béo phị…

Ọe… Liễu Dịch Trần toát đầy mồ hôi hột, sắc mặt trắng bệch cả ra, bụng bắt đầu thấy không khỏe rồi.

“Ngươi sao vậy?” Thấy sắc mặt Liễu Dịch Trần đột nhiên trắng bệch, Lâm Thiên Long vội vàng hỏi.

Thấy vẻ lo lắng của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần lắc đầu: “Không sao cả.”

“Không sao cả? Vậy sao mặt ngươi tự dưng trắng bệch ra thế?” Lâm Thiên Long không tin.

Liệu Dịch Trần trân trân nhìn hắn, ánh mắt kì quái làm Lâm Thiên Long nổi cả da gà. Đang tính hỏi rốt cuộc là có chuyện gì, thì đối phương lại đột nhiên nắm chặt lấy vai hắn, nhìn chằm chằm rồi xổ ra câu.

“Thiên Long, thật may quá, ngươi là nam nhân.”

???Lâm Thiên Long chẳng hiểu ra làm sao. Liễu Dịch nói chuyện không có đầu đuôi gì cả.

“Được rồi, chúng ta vào phòng nghỉ ngơi đi.” Liễu Dịch Trần không muốn nói tiếp đề tài này, thẳng thừng kéo Lâm Thiên Long vào phòng.

“Cặp tỉ đệ kia có động tĩnh gì không?” Vừa thắp đèn dầu, vừa hỏi, Liễu DỊch Trần nhẹ nhàng thổi tắt đồ đánh lửa.

“Không có.” Lâm Thiên Long lắc đầu, hai ngày nay hắn luôn chú ý tới cặp tỷ đệ kia, thế nhưng không thấy điểm nào đặc biệt cả, Như Nguyệt vẫn sáng sáng đi giúp Lưu nãi nãi trông Tiểu Viên, chiều thì chế một vài thuốc trị thương đơn giản. Còn Như Phi buổi sáng đi đốn củi với các huynh đệ, buổi chiều qua giúp Như Nguyệt. Xem ra không có gì bất thường.

“Xem ra là do bọn họ không có cơ hội tiếp cận ngươi.” Trầm ngâm một lúc, Liễu Dịch Trần đưa ra ý kiến, phải cho bọn họ cơ hội lộ đuôi hồ ly.

“Tiếp cận ta?” Lâm Thiên Long không hiểu. “Đều ở chung trong sơn trại, sao lại không có cơ hội tiếp cận?”

“Ngươi mới về được vài hôm, hầu như đều ở trong tiểu viện, mấy ngày qua chỉ khi xử lý công việc trong trại mới ra ngoài, bọn họ lấy đâu ra cơ hội lại gần ngươi. Cũng không thể vừa gặp là dính lấy ngươi được, làm vậy dẫu là ai cũng thấy nghi ngờ.”

“Vậy cũng phải…” Lâm Thiên Long thừa nhận, đột nhiên có người lạ đặc biệt nhiệt tình với mình, thì ngay hắn cũng sẽ thấy nghi.

“Vậy nên bọn họ đang đợi một cơ hội có thể tiếp cận ngươi một cách tự nhiên.”

“Vậy phải làm sao?”

“Rất đơn giản, chúng ta tạo cơ hội cho họ là được.” Liễu Dịch Trần nhoẻn cười.

“Cơ hội thế nào?”

“Họ không thể tiếp cận ngươi, nhưng ngươi có thể tiếp cận bọn họ mà. Ví như… ngươi có thể giả bộ có hảo cảm với một ai đó.” Liễu Dịch Trần hướng dẫn từng bước một.

“Hảo cảm?” Lâm Thiên Long không khỏi chau mày. Là phải giả vờ thích một ai đó sao?

“Đúng vậy, ngươi có thể giả vờ thích một ai đó, khiến người ta cho rằng ngươi không hề phòng bị. Như vậy mới có cơ hội xuống tay với ngươi.”

“Thích? Như Nguyệt sao?” Lâm Thiên Long dựng ngược mày, hắn biết ý của Liễu Dịch Trần, thế nhưng hắn cảm thấy chuyện này có chút làm khó mình. Cả đời này, người duy nhất hắn thích là Liễu Dịch Trần, đã thế lại còn là loại tình cảm ‘thích một người mà chẳng hiểu vì sao’ nữa chứ, giờ bảo hắn giả bộ thích người khác, hắn thực sự không biết phải thể hiện ra làm sao.

Chương 62

Liễu Dịch Trần cứng lại, trong đầu hiện ra hình ảnh Lâm Thiên Long mỉm cười với Như Nguyệt… Không được! Tuyệt đối không được!!! Y lập tức gạt bỏ ý nghĩ lấy Như Nguyệt làm mục tiêu.

“Thực ra… thích thì cũng có thể là cái thích của bằng hữu với nhau mà.” Liễu Dịch Trần lập tức sửa miệng.

“À, ra là bằng hữu, vậy thì dễ rồi.” Lâm Thiên Long gật đầu, bằng hữu thì hắn nhiều vô số, tuy giả làm bạn cũng có điểm khó khăn, nhưng vẫn dễ hơn giả vờ thích người khác nhiều.

“Nếu có thể xác định họ là người của tổ chức kia, chúng ta lập tức bắt họ giao nộp cho Lưu đại nhân, việc sau đó cứ để Lưu đại nhân giải quyết. Ngươi ở đây cũng an tâm hơn.” Liễu Dịch Trần nhẹ cười mà nói, y hiểu rõ những người trên núi Khốn Long, chiếm vị trí lớn nhường nào trong lòng Lâm Thiên Long, họ là bằng hữu, người thân của hắn. Để bất kì kẻ nào của tổ chức kia ẩn nấp tại đây, thực sự rất không an toàn.

“Được, cứ làm vậy đi.” Lâm Thiên Long hoàn toàn đồng ý với chủ ý này, dự định mai sẽ tiến hành.

“Thiên Long…” Cơ thể Liễu Dịch Trần nhũn nhẹo sán lại, dịu dàng thanh tao, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt. Ánh mắt tựa làn thu thủy sáng lấp lánh, nụ cười nơi khóe môi mang vài phần khiêu khích.

“Sắc trời đã tối… chúng ta nên…”

Mặt Lâm Thiên Long có chút đỏ khi thấy tia dục vọng lóe lên trong mắt Liễu Dịch Trần, hai ngày nay bận rộn xử lý công chuyện, tối về đều rất mệt mỏi, do vậy, hai người cứ ôm nhau là ngủ, không làm chuyện gì khác.

Hôm nay, các công việc chuẩn bị cho mùa đông đều đã giải quyết xong, cơ bản hết việc rồi, cho nên mới về khá sớm, lúc này những dục vọng bị Liễu Dịch Trần khơi dậy không cần che dấu, Lâm Thiên Long thẳng thắn ôm lấy cổ Liễu Dịch Trần, hôn cuồng nhiệt.

Liễu Dịch Trần vui đến híp tịt cả mắt, vung tay một cái, ngọn đèn dầu liền tắt ngấm, dưới ánh trăng bạc, hai cơ thể trên giường dính chặt lại với nhau… (Mặc: = = Ta kéo rèm đây…)

“Tỷ…” Như Phi bước vào phòng Như Nguyệt, đầy vẻ bối rối.

“Sao vậy?” Như Nguyệt hiếu kì, chuyện gì lại khiến đệ đệ mình có biểu hiện thế này.

“…” Im lặng cắn môi, không biết Như Phi nghi đến chuyện gì, đột nhiên rùng mình một cái. “Thì…”

“Rốt cuộc là chuyện gì?” Như Nguyệt buông chén thuốc trong tay, tiến lại gần.

“Tình báo của chúng ta không phải nói tên Lâm Thiên Long đó… chưa từng tới những nơi như kỹ viện sao?”
Như Nguyệt dừng bước, có chút ngạc nhiên hỏi: “Phải rồi, sao đệ đột nhiên hỏi đến việc này?”

“Đệ… đệ không biết tại sao hắn không đi kĩ viện rồi.” Vẻ mặt Như Phi vô cùng kì quái.

“Tại sao?”

“Hắn… hắn thích nam nhân.” Cắn răng cắn lợi nói hết câu, mặt Như Phi xanh như tàu lá chuối.

“Gì cơ? Sao có thể thế được.” Như Nguyệt phủ định.

“Sao lại không thể, tỷ à, hắn sắp ba mươi tuổi ròi, nếu không thích nam nhân, ậy sao chưa từng đến kĩ viện phát tiết.” Như Phi lí lẽ hùng hồn.

“Hắn có thê tử mà, tỷ đã từng gặp ả rồi.” Như Nguyệt có hơi do dự.

“Tỷ từng nói rồi, thê tử hắn vô cùng xinh đẹp, nói không chừng hai người có hiệp ước gì đó, tỷ nghĩ coi, dựa vào ngoại hình của Lâm Thiên Long, sao có thể cưới được một thê tử xinh đẹp đến vậy.” Như Phi lo lắng nói.

“Đệ… vậy sao đệ lại nghĩ Lâm Thiên Long thích nam nhân?”
“…” Vẻ mặt Như Phi ngày càng kì quái. “Hắn… hôm nay lúc đi đốn củi cùng bọn đệ, hắn cứ nhìn đệ chằm chằm… còn, còn nói chuyện với đệ.”

“Gì cơ?” Như Nguyệt vô cùng kinh ngạc. Nàng biết ngoại hình của đệ đệ khá giống mình, rất thanh tú, thế nhưng hoàn toàn không ngờ được Lâm Thiên Long lại có hứng thú với đệ đệ mình.

Thực ra Như Phi hoàn toàn hiểu lầm rồi…

Vốn dĩ Lâm Thiên Long theo chỉ thị của Liễu Dịch Trần, thực hiện ý đồ tiếp cận bọn họ, thế nhưng một đại nam nhân như hắn, tiếp cận Như Nguyệt thì không hay, cho nên, chuyển mục tiêu sang Như Phi, thế là hắn đặc biệt chia mình với Như Phi vào một nhóm, lúc đốn củi dốc bầu trò chuyện, lúc về còn đi cùng với y luôn. Theo như hắn thấy, ấy chẳng qua chỉ là thể hiện tình bằng hữu, thế nhưng trong mắt kẻ đầy kinh nghiệm trăng gió, thấu hiểu tình cảm gái trai như Như Phi, thì biến thành hắn nhắm trúng y, lẽ dĩ nhiên khiến Như Phi hoảng hốt thất kinh.

“Chuyện này…” Như Nguyệt nhíu chặt mày, đây tuy là cơ hội tốt để tiếp cận Lâm Thiên Long, thế nhưng để đệ đệ mình mạo hiểm thì thật là…

“Tỷ…” Thấy vẻ mặt trầm tư của tỷ tỷ, Như Phi có chút lo sợ, bản thân thích trêu hoa ghẹo bướm không sai, thế nhưng không có chút hứng thú nào với nam nhân, càng không cần nói đến một nam nhân tráng kiện như Lâm Thiên Long.

Suy nghĩ hồi lâu, Như Nguyệt hạ quyết tâm, lần này bọn họ đi đã sắp được ba tháng rồi, nếu vẫn không có tin tức, tổ chức chắn chắn gọi họ trở về, tuy tin Lâm Thiên Long về sơn trại bị họ bưng bít, thế nhưng nếu không nhanh chóng lấy được bản danh sách kia, họ không thể không báo cáo tin này, ngày trước bọn họ đau đầu vì không có cách nào tiếp cận Lâm Thiên Long, giờ cơ hội đến, dù thế nào cũng không thể bỏ qua.

Như Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Như Phi đầy kiên quyết.

Như Phi thấy Như Nguyệt như vậy, lòng liền lạnh ngắt, y đương nhiên hiểu rõ anh mắt ấy là có ý gì, gục đầu xuống coi như chấp nhận, y biết, một khi là chuyện tỷ tỷ đã quyết, thì không thể thay đổi, y cũng tin rằng, nếu hôm nay Lâm Thiên Long nhắm trúng tỷ ấy, Như Nguyệt sẽ hy sinh thân mình, chỉ để lấy lại bản danh sách kia.

“Tiểu Phi… đệ chớ lo lắng.” Thấy Như Phi cúi gằm mặt, Như Nguyệt cảm thấy rất khó chịu, thế nhưng để trở nên nổi bật trong tổ chức, nàng không thể nào buông xuôi cơ hội duy nhất để cứu vãn tình cảnh tồi tệ hiện nay.

“Nói không chừng… đệ không cần lên giường với hắn, cũng có thể lấy được bản danh sách kia, dẫu sao… hắn cũng không biết tầm quan trọng của bản danh sách ấy, có khi chỉ tùy tiện vứt ở nơi nào đó, hoặc là, nếu đệ có thể xác định hắn đã vứt bản danh sách kia đi rồi, thì chúng ta lập tức rời khỏi đây.”

“Đệ biết rồi.” Như Phi gục đầu, không mảy may vực nổi tinh thân, bảo y đi quyến rũ một nam nhân cao to như gấu, quả thực y chịu không nổi. Nhưng với tình cảnh của họ bây giờ thì y không đi không được.

“Tiểu Phi, tỷ tỷ biết đệ tủi thân, thế nhưng… đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.” Như Nguyệt cắn răng, nói lời thật lòng. “Lần trước nhóm trưởng nhóm bảy lén báo cho tỷ biết, lão già mãi không chết kia đề xuất tặng tỷ đệ chúng ta cho đám người bên Hắc La điện.”

“Gì cơ?” Mắt Như Phi trợn trừng, mồ hôi nháy mắt đã ướt đầm lưng áo.

Chương 63: Sự hiểu nhầm của Như Phi

Hắc La điện, là nơi đen tối nhất trong tổ chức, hằng năm, Hắc La điện đều mua về một số thiếu nam thiếu nữ ở khắp các châu huyện trên cả nước, sau khi huấn luyện xong thì dùng làm tặng phẩm, trong số đó, loại thấp hèn nhất là dùng cho nam nhân tiêu khiển, cũng chính là đám người mà Lâm Thiên Long phát hiện được. Những người có ngoại hình tốt thì khá khẩm hơn một chút, bọn họ được đặc huấn dùng mị thuật, sau đó được điều đến hầu hạ các đội trưởng trong tổ chức, hoặc dùng để tiếp đãi các bằng hữu thân thiết của các tổ trưởng trong thời gian ươm hạt giống. Số còn lại thì không những ngoại hình đẹp, mà năng lực cũng không tầm thường, bọn họ được huấn luyện trở thành sát thủ, đương nhiên, số người có thể sống sót qua cuộc huấn luyện như địa ngục đó thì cả mười người cũng chỉ được một hai, cho nên, đây cũng là nơi tổ chức dùng để trừng phạt các thành viên phạm sai lầm.

“Lần trước, nếu không phải đội trưởng đội bảy có giao tình tốt với ta, dốc sức bảo vệ chúng ta, chỉ e chúng ta đã bị lão già sống dai kia bán rồi.” Như Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nói, các lão già sống dai kia, từ lâu đã gai mắt bọn họ rồi.

“Tỷ tỷ… đệ, đệ không muốn đến Hắc La điện.” Như Phi mồ hôi đẫm trán, ánh mắt ngập trong sự sợ hãi.

“Vậy nên… đây là cơ hội duy nhất của chúng ta hiện nay.” Như Nguyệt nắm chặt lây vai Như Phi, nhìn thẳng vào mắt y. “Phải lấy được bản danh sách từ tay Lâm Thiên Long, nếu vậy, có khi chúng ta sẽ tránh được một kiếp.”

“Được, đệ đi. Đệ nhất định khiến Lâm Thiên Long chết mê chết mệt đệ.” Như Phi lo sợ nói, đối với y mà nói, dưới sự uy hiếp của Hắc La điện, đừng nói chỉ là câu dẫn Lâm Thiên Long, cho dù có bảo y lập tức cởi sạch y phục, tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường Lâm Thiên Long, y cũng sẽ làm ngay không nói hai lời.

“Hy vọng rằng, Lâm Thiên Long kia không vứt mất bản danh sách.” Như Nguyệt vẫn có một chút lo lắng, mang được bản danh sách về đương nhiên là công trạng lớn, thế nhưng ngộ nhỡ Lâm Thiên Long vứt thứ đó đi rồi, tuy có thể giảm thiểu nguy cơ hiện nay của tổ chức, thế nhưng đối với tỷ đệ họ, thì công trạng sẽ bị giảm đi rất nhiều, không biêt có thể bãi bỏ hình phạt đày xuống Hắc La điện không.



Để trữ đủ củi qua mùa đông, gần nửa tháng nay, đa số các nam nhân trong sơn trại đều phải lên núi đốn củi, cũng chính vì như vậy, Lâm Thiên Long mới có cơ hội tiếp cận Như Phi, vốn định cho y cơ hội tiếp cận mình, nào ngờ hai ngày nay Như Phi lại trở nên kì lạ…

“Lâm đại ca, huynh xem, chỗ củi này có vẻ ướt, huynh xem có thể đốt không?” Như Phi mỉm cười sán lại, người dính sát vào Lâm Thiên Long, mùi nước hoa nồng nặc xộc lên làm hắn muốn hắt hơi.

“Được, loại củi này đốt được chỉ hiềm hơi nhiều khói, dù sao cũng không quá ướt.” Lâm Thiên Long bất giác lùi về phía sau vài bước, nhay nhay mũi, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
Cũng chẳng hiểu có chuyện gì, Như Phi hai ngày nay lại trang điểm lộng lẫy — chính vậy, là trang điểm lộng lẫy, là một nam nhân, vậy mà y sức một đống dầu hoa quế lên người, đi đứng thì ưỡn ẹo y hệt nữ nhân, y phục cũng ngày càng sặc sỡ, thậm chí còn đánh phấn son, khiến Lâm Thiên Long vô cùng gai mắt.

Lại nói, Liễu Dịch Trần tuy xinh đẹp, nhưng mặc nữ trang vẫn anh khí hơn Như Phi rất nhiều, hắn không thể nào tưởng tượng nổi cảnh Liễu Dịch Trần bày ra bộ dáng ưỡn ẹo. Nghĩ đi nghĩ lại, tuy Liễu Dịch Trần giả gái không bị phát hiện, thế nhưng khi lên giường thì tuyệt đối không có chút nữ khí, ngược lại còn vô cùng đàn ông, nói vậy có lẽ rất mâu thuẫn, nhưng Lâm Thiên Long thấy rằng ấy là sự thật.

Tưởng tượng một chút, nếu lúc Liễu Dịch Trần lên giường mà làm ra vẻ ưỡn ẹo, Lâm Thiên Long chắc chắn không do dự đá bay y, cái loại tưởng tượng này đúng là quá buồn nôn rồi.

Thế quan hệ giữa Như Phi và hắn hiện nay còn chưa thể xem là bằng hữu, Lâm Thiên Long đương nhiên không thể nhiều lời, dẫu sao, cũng không phải không có những nam nhân mang tâm hồn thiếu nữ, chỉ là thỉnh thoảng hắn cũng lộ ra vẻ khó chịu thôi.

Như Phi lúc này cười vô cùng miễn cưỡng, y có bị mù đâu mà không thấy vẻ mặt khó chịu rõ rành rành cả Lâm Thiên Long, lại cả hai ngày nay trang điểm thành thế này, rất nhiều người trong sơn trại bắt đầu nhìn y bằng ánh mắt kì lạ rồi.

Không khỏi mắng lớn trong lòng, Như Phi không hiểu, y đã học theo bảy phần tư thái của đám tiểu quan trong kĩ viện rồi, mà sao Lâm Thiên Long không những không ra hiệu mời y lên giường, mà còn bắt đầu cách xa y, thậm chí sắc mặt còn khó chịu như vậy, chẳng phải hắn thích nam nhân sao? Vì lẽ gì lại không bị mình quyến rũ cơ chứ?Lại nặn ra một nụ cười, Như Phi tiến lên vài bước, lại thấy Lâm Thiên Long dặn dò một đại hán bên cạnh mình mấy câu xong liền phóng như bay, chạy trối chết về sơn trại, nụ cười của Như Phi lập tức méo xệch, tức tối nhìn về hướng Lâm Thiên Long chạy đi, lòng bắt đầu thấy bồn chồn, thậm chí là hoài nghi, Lâm Thiên Long rốt cuộc có thích nam nhân hay không. Ban đầu mình chỉ là đoán mò thôi, mà tình hình hiện giờ lại không hề ăn khớp với suy đoán của y.

Nhìn bóng dáng cao lớn xa dần, Như Phi mím chặt môi, thầm cân nhắc, mình và tỷ tỷ vẫn nên nghiên cứu thêm một chút.

“Như Phi đó làm cái gì vậy trời…” Lâm Thiên Long vừa đi vừa nghĩ, đường đường một đại nam nhân, hai ngày nay bất chợt tô son trát phấn, ăn mặc như nữ nhân. “Thiệt là chẳng hiểu ra làm sao.”

Tiện tay bứt một nhánh cỏ vàng ven đường đưa lên miệng ngậm, Lâm Thiên Long thực sự nghĩ không thông, vì sao Như Phi lại đột ngột thay đổi tính tình, ngày trước rõ ràng vẫn rất bình thường mà.

“Cho dù là muốn tiếp cận ta thì cũng không cần làm như vậy mà.” Lâm Thiên Long vừa đi vừa tự nói một mình, vẫn không tìm ra được đáp án cho sự thay đổi này. “Thôi, không nghĩ nữa, về nhà hỏi Liễu Dịch Trần là được, y chắc sẽ biết.”

Đã không nghĩ ra thì đừng nghĩ nữa, dẫu sao những chuyện thế này, luôn có Liễu Dịch Trần động não thay hắn.

“Ấy… nói đến động não, hình như hôm nay là sinh nhật của tên đó rồi…” Lâm Thiên Long vỗ tay một cái, đột nhiên nhớ ra, mình đã bảo phải chuẩn bị quà cho y kia mà, thế nhưng mấy hôm nay bị Như Phi càn quấy, thành ra quên mất.

“Tặng cái gì bây giờ nhỉ?” Xoa cằm suy nghĩ, Lâm Thiên Long tùy tiện ngồi xuống một tảng đá lớn, dẫu sao hôm nay hắn cũng về sớm, vẫn còn thời gian để chuẩn bị.

Thực ra mấy ngày nay, hắn đã hỏi rất nhiều người, ví dụ như Bàng Giải, ví dụ như Tiểu Tam, hiềm là, mỗi người có một món quà khác nhau tặng cho thê tử mình, hắn thực sự không đo được cái nào tốt hơn, cho nên mới dằng dai đến tận hôm nay vẫn chưa quyết định được. Thế nhưng lúc hắn hỏi thì đám người kia đều đồng thanh rằng chỉ cần tấm lòng là được, vậy nên tặng cái gì đủ “tấm lòng” đây?

Chương 64: Món quà ác ý

“Muốn biết tên tiểu tử Liễu Dịch Trần đó thích cái gì không?” Ngay lúc Lâm Thiên Long đang khổ não suy tư xem tặng gì mới thích hợp, thì phía sau chợt vang lên giọng nói già nua.

“Ai?” Lâm Thiên Long đứng phắt dậy, quay đầu lại, cảnh giác nhìn lão nhân nhỏ thó trước mặt.

Lão nhân thoạt nhìn rất bình thường, tuy mặt đầy nếp nhăn, nhưng khí sắc hồng hào, lắc lư hai chòm râu, tay chắp sau lưng, thong thả bước từng bước tới.

“Ông là ai?” Lâm Thiên Long không buông lỏng cảnh giác, tuy lão nhân trước mặt có vẻ vô cùng gầy yếu, thế nhưng lại khiến hắn có cảm giác nguy hiểm.

“Ta?” Lão nhân chỉ vào mũi mình, cười tủm tỉm nói: “Tên tiểu tử thối kia không nói ngươi biết y còn có một sư phụ sao?”

“Sư phụ?” Lâm Thiên Long trợn trừng mắt.

Lão nhân lập tức đắc ý, uy danh của mình trên giang hồ quả nhiên rất vang dội. Thể nhưng một câu sau đó liền khiến cho vẻ mặt của ông ta méo xệch.

“Chưa từng nghe qua.” Lắc lắc đầu, Lâm Thiên Long cẩn thận lục lại trí nhớ, Liễu Dịch Trần hình như thực sự chưa từng đề cập tới chuyện của sư phụ y.

Lão nhân giận tới thổi râu bay phần phật, chửi ầm cả lên: “Cái tên tiểu tử thối, lại dám không nhắc đến uy danh của sư phụ với vợ nó.”

Lâm Thiên Long không khỏi đỏ phừng cả mặt, lập tức bắt bẻ: “Vợ gì mà vợ, y mới là vợ ta ấy.”

“Ngươi?” Lão đầu nhìn hắn một cái, bĩu môi mà rằng, “Coi bộ dạng của ngươi là biết đè không nổi y rồi.”

“…”

Máu trong người Lâm Thiên Long dường như đều dồn hết lên mặt, biểu tình cùng quẫn không nói ra lời.

“Được rồi, một đại nhân đỏ mặt cái gì, nam hoan nữ ái chẳng phải là chuyện thường tình sao?” Lão nhân không thấy mình nói gì khiến người ta phải bối rối cả, tùy ý phât tay, lấy ra một chiếc bút.

“Ông… ông có gì chứng minh mình là sư phụ của y không.” Lâm Thiên Long không phải kẻ ngốc, tuy bị lão nhân trêu trọc đến đỏ hồng mặt, nhưng vẫn kiên quyết xác định thân phận của ông ta.

“Chứng minh hả…” Mắt lão nhân đảo một vòng, cười mờ ám, vẫy vẫy tay, ý bảo hắn lại gần.

Lâm Thiên Long tiến lại gần, hắn không sợ lão nhân kia đột nhiên ra tay tấn công mình, bởi lẽ ban nãy lão nhân vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng hắn, nếu muốn thì đã xuống tay hạ sát hắn rồi.

“Ngươi có để ý thấy, bên hông phải của y có một vết bớt đỏ thẫm không.”Lâm Thiên Long vừa mới phục hồi sắc mặt lại bắt đầu đỏ hết cả lên.

“Ngày trước ta cho tên tiểu tử thối kia tắm nước thuốc, đã thấy mấy lần rồi.” Lão nhân cười đến là kì quái, cứ như nghĩ tới chuyện gì tốt đẹp lắm.

Khốn Long lão nhân thực sự rất hoài niệm quãng thời gian ấy, đám tiểu tử thối kia lúc đó không có năng lực phản kháng, ngày ngày bị ông dạy bảo tới khóc la thảm thiết, ngay đến đại đồ đệ tính tình rộng rãi cũng thỉnh thoảng sỉ vả ông, đáng tiếc rằng… về sau đám tiểu tử đó học thành tài rồi, muốn dạy bảo chúng thực lòng hết cách, hết cách rồi… ấy? Giờ chẳng phải là cơ hội vô cùng tốt đó sao?

Ánh mắt Khốn Long lão nhân lóe sáng, nhìn Lâm Thiên Long lơ nga lơ ngơ trước mặt, cười đến là quỷ dị.

Thấy điệu cười của ông ta, Lâm Thiên Long đột nhiên rùng mình một cái, chợt nghĩ muốn co giò lên mà chạy.

“Này, Thiên Long phải không.” Lão nhân vui vẻ nhếch mép cười, nắm chặt lấy vai Lâm Thiên Long, cười mà rằng: “Khà khà, ta nghe nói, lúc đầu là tên đệ tử không có tiền đồ kia của ta cưỡng bức ngươi phải không.”

Lâm Thiên Long lập tức ngượng muốn chết, đảo mắt không ngừng, không hiểu sư phụ Liễu Dịch Trần nahwcs đến chuyện này làm gì.

“Đừng lo.” Lão nhân vỗ vỗ vai hắn. “Ngươi xem, đệ tử của ta đẹp như vậy, ngươi bộ không có ý nghĩ gì với y sao?”

“…” Lâm Thiên Long nhất thời nghẹn lời.

Thật ra, nếu bảo hắn hoàn toàn không có ý nghĩ gì với Liễu Dịch Trần thì là nói dối, dẫu sao người đẹp như vậy, mình đói diện với y sao có thể không có cảm giác gì, cũng từng nghĩ đến chuyện chiếm hữu y, hiềm nỗi… lúc hai người ở cùng nhau, hắn không có chút cơ hội nào để đè lại y…“Ta nói ngươi hay, cái tên đệ tử vô dụng của ta ấy à, chớ thấy y võ công cao cường mà nản, y có một nhược điểm chí mạng đó.” Lão nhân híp mắt, nhìn hắn rõ ràng chẳng có ý tốt gì.

“Nhược điểm của y, chính là vết bớt trên hông đó, này, ta cho ngươi một viên đan dược, chỉ cần ngươi nhân lúc y không để ý, bóp nát đan dược rồi bôi lên vết bớt, trong vòng hai canh giờ y sẽ hoàn toàn không thể động đậy được, ngươi muốn làm gì thì làm.” Khốn Long lão nhân ra vẻ vui sướng khi người ta gặp họa.

“Thật sao?” Lâm Thiên Long do dự hỏi.

Không thể trách hắn có lòng này, là một đại nhân nhân, hắn không để ý chuyện bị Liễu Dịch Trần thượng, chẳng qua thỉnh thoảng, chỉ là thỉnh thoảng thôi, hắn cũng muốn nếm thử tư vị của Liễu Dịch Trần.

“Tuyệt đối không có vấn đề.” Lão nhân vỗ ngực đảm bảo.

Nắm lấy viên đan dược, Lâm Thiên Long thực sự có chút chộn rộn, khó có cơ hội đè Liễu Dịch Trần, hắn không thể chống lại sự hấp dẫn ấy, len lén cất viên đan dược ấy đi trước điệu cười dâm tà của lão nhân, sau đó hắn mời lão nhân về sơn trại nhưng ông từ chối, vậy nên một mình trở lại tiểu viện.

Liễu Dịch Trần đang luyện kiếm trong tiểu viện đột nhiên rùng mình một cái, kiếm trong tay suýt nữa bay mất, khó hiểu nhìn xung quanh, kì quái, sao mình lại có cảm giác nguy hiểm thế nhỉ? Lắc đầu, gạt cảm giác ấy sang một bên, Liễu Dịch Trần lại tiếp tục tưởng tượng xem tối nay Lâm Thiên Long sẽ chuẩn bị bất ngờ gì cho mình.

“Này, ngươi có một vị sư phụ phải không?” Ăn xong bữa tối, trở về phòng, Lâm Thiên Long không nhịn được liền hỏi Liễu Dịch Trần. Tuy thấy lão nhân kia đến chín phần là nói sự thật, thế nhưng, vẫn xác định lại lần nữa thì tốt hơn.

“Phải, thế nhưng sư phụ ta là một lão biến thái, tốt nhất không nên quen biến ông ấy thì hơn.” Liễu Dịch Trần chợt nhớ tới hôm mua được kiếm phổ dưới tiểu trấn. Chết tiệt, lão già biến thái kia chắc không tìm đến đây chứ.

“Thiên Long, gần đây ngươi có gặp phải một lão già kì quái nào không?” Có chút căng thẳng hỏi.

“A?Không… không hề.” Lâm Thiên Long đáp lại có phần lúng túng, bởi trước khi đi lão nhân kia đặc biệt nhắc nhở hắn, tuyệt đối không được cho Liễu Dịch Trần biết ông đã đến sơn trại, nếu không, Liễu Dịch Trần sẽ có phòng bị, đan dược kia cũng dễ bị phát hiện.

Có biến…

Liễu Dịch Trần híp mắt, nhìn Lâm Thiên Long đang quay sang hướng khác, cái tên luôn rất phóng khoáng này tự dưng lại tránh né ánh mắt của mình, tình hình có vẻ không ổn rồi.

“Này… ngươi… ngươi có muốn đi tắm không.” Bị Liễu Dịch Trần nhìn chằm chằm đến nổi hết da gà. Lâm Thiên Long vội vàng nói phải chuẩn bị nước nóng.

“Hôm nay… là sinh nhật ngươi, ừm, ta có thứ này muốn tặng ngươi.” Dứt lời, Lâm Thiên Long liền vội vàng chạy đi đun nước.

Cho rằng Lâm Thiên Long lúng túng là bởi chuẩn bị món quà bất ngờ cho mình, Liễu Dịch Trần cũng thả lỏng, nhìn bóng người cao lớn biến mất ngoài cửa, y liếm môi, không biết Lâm Thiên Long sẽ chuẩn bị thứ gì cho mình nhỉ?

Chương 65: Cúc hoa gặp nguy

Đương nhiên, tuyệt nhất vẫn là Lâm Thiên Long tắm rửa sạch sẽ, tự trói gô mình lại rồi dâng lên giường… vừa cười dâm ô vừa tưởng tượng tới món quà của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần phải thú nhận, mình vô cùng chờ mong món quà đó…

Bởi có tật giật mình, nên lâm Thiên Long vô cùng phối hợp, cùng Liễu Dịch Trần tắm trong thùng gỗ một lát rồi bước ra, nhìn Liễu Dịch Trần hứng phấn tột bậc, nóng lòng muốn đè mình xuống, Lâm Thiên Long liền lớn mật, giữ chặt đầu y, triền miên hôn môi.

Hiếm có dịp Lâm Thiên Long chủ động, Liễu Dịch Trần đương nhiên quá đỗi vui mừng, không chút phản kháng mà phối hợp với hắn.

Cơ thể trắng nõn nà hoàn toàn phô bày trước mắt hắn, tóc dài đen láy mềm mượt buông lơi trên nệm trắng, đôi mắt lấp lánh ánh sao, lúc này khép hờ, long lanh ngập nước, gò má trắng trẻo bởi dục vọng trào dâng mà phiếm hồng. Vòm ngực trơn nhẵn, cơ bụng rắn chắc, thân hình của Liễu Dịch Trần tuy mảnh khảnh, thế nhưng cũng lờ mờ thấy được cơ bắp, thoạt trong thì có vẻ gầy yếu.

Lâm Thiên Long biết rõ, cơ thể này có thể bộc phát sức mạnh to lớn đến nhường nào.

Giữa hai cặp đùi thon dài, phân thân sớm đã hưng phấn không thể kìm lại được ngóc đầu thẳng dậy, vừa nghĩ tới cái thứ thô to kia mang lại cho mình khoái cảm nhường nào, Lâm Thiên Long chỉ cảm thấy giữa đùi ướt át, mật huyệt phía sau bắt đầu nhúc nhích.

Cố áp bức dục vọng của bản thân, Lâm Thiên Long hít một hơi sâu, hai cách tay chống hai bên người Liễu Dịch Trần, gắng sức liếm xương quai xanh của y, hai tay nhè nhẹ vuốt ve làn da nhẵn bóng.

“Ưm…” Rên dài một tiếng, Liễu Dịch Trần thỏa mãn nhắm nghiền mắt, cảm nhận sự vuốt ve của Lâm Thiên Long.

Đôi tay vón còn hơi do dự cũng dần quen, du ngoạn trên làn da mềm mại của Liễu Dịch Trần nhẹ nhàng ve vuốt.

Lâm Thiên Long to gan ngẩng đầu, phát hiện Liễu Dịch Trần có vẻ vô cùng hưởng thụ sự yêu chiều, lòng càng thêm tự tin, di chuyển thân mình xuống phía dưới, cho đến khi dịch xuống trước côn th*t đang chầm chậm tiết ra dịch thể trong suốt.

Bất giác nuốt nước miếng, Lâm Thiên Long cảm thấy khó hiểu, cái thứ to như vậy, rốt cuộc làm sao có thể tiến vào trong cơ thể mình cơ chứ.

“Ư…” Động tác đột nhiên dừng lại khiến Liễu Dịch Trần bất mãn, mở mắt ra, lại thấy Lâm Thiên Long đang nhìn chằm chằm côn th*t của mình, lòng càng thêm hưng phấn, liếm bờ môi khô khốc, y ngẫm xem đối phương sẽ làm gì tiếp theo.

Lâm Thiên Long nhất thời cảm thấy có phần khó xuống tay. Hắn nhớ rõ, ngày trước lúc bọn họ hoan ái, đã rất nhiều lần Liễu Dịch Trần ngậm lấy côn th*t của hắn, khiến hắn đạt được khoái cảm rồi mới thực sự tiến vào, giờ bảo hắn làm y như vậy, hắn lại thấy gượng gạo.Đợi một lát, thấy không có động tĩnh gì, Liễu Dịch Trần có hơi thiếu kiên nhẫn, nhẹ nhàng ưỡn lưng, côn th*t đập lên mặt Lâm Thiên Long.

Lâm Thiên Long sực tỉnh, lại thấy ánh nhìn thèm khát của y, không nhịn được cười. Liễu Dịch Trần có thể làm được, vậy sao mình không thể làm kia chứ. Vậy là cúi đầu không chút do dự, ngậm lấy côn th*t trắng trẻo.

“A…” Hít một hơi sâu, Liễu Dịch Trần ngắm nhìn côn th*t của mình ra vào khoang miệng của Lâm Thiên Long, niềm hưng phấn trong khóe mắt càng nồng. Ánh nhìn khóa chặt trên mặt Lâm Thiên Long, không di dịch dù chỉ một phân.

Dẫu gì cũng là lần đầu tiên làm chuyện này, chưa nắm được điểm mấu chốt, Lâm Thiên Long ngậm được vài lần liền bị côn th*t đã to thêm mấy phân trong miệng làm cho sặc đến đỏ ửng mặt, ứa cả nước mắt.

Liễu Dịch Trần cắn chặt môi, đôi mắt phượng hẹp dài nhìn chằm chằm gương mặt chính trực của Lâm Thiên Long, gương mặt mang đầy vẻ nam tính đang gắng sức ngậm lấy côn th*t của mình, đầu lưỡi không lấy làm linh hoạt lướt qua quy đầu của mình, hết lần này đến lần khác khiến y căn bản không thể khống chế, than nhẹ một tiếng, liền bắn ra trong miệng đối phương.

“Khụ khụ…” côn th*t trong miệng run lên đôi lần, sau đó đột nhiên bắn ra một lượng lớn dịch thể đặc sệt, Lâm Thiên Long không chuẩn bị bị sặc đôi chút, liền ho lụ khụ.

Vừa ho vừa trợn mắt nhìn Liễu Dịch Trần, cái tên này, muốn ra cũng không nói tiếng nào. Nhưng không ngờ lúc nhìn lên, lại thấy Liễu Dịch Trần ngơ ngác nhìn hắn một cách kì lạ.
Liễu Dịch Trần nhìn chằm chằm khóe miệng Lâm Thiên Long như thấy quỷ, vài sợi tơ trắng đang chảy xuống, trong khoang miệng mở hờ có thể thấy rất nhiều chất lỏng trắng đục, rung lên nhè nhẹ cùng mỗi cơn ho của đối phương.

“Thiên Long… nuốt xuống đi, nuốt xuống đi được không…” Đưa tay chống người dậy, mắt Liễu Dịch Trần như cháy sáng lên, ánh mắt nhìn Lâm Thiên Long đầy sự khát cầu.

Nhìn vẻ mặt của đối phương, Lâm Thiên Long không nói rõ được cảm giác của mình, lại không thể từ chối, chỉ theo phản xạ ngậm miệng lại, ực một tiếng, nuốt xuống thật.

Thoắt cái, ánh mắt Liễu Dịch Trần sáng rực cả lên, vẻ mặt hưng phấn khó bì, cả người bổ nhào tới, ôm chặt đầu hắn hôn sâu, không chút để ý miệng hắn vẫn còn tinh dịch của mình.

“Ư, a…” Miệng bị một chiếc lưỡi linh hoạt ngang ngược xâm chiếm, khắp nơi đều là mùi vị của đối phương, nụ hôn này, suýt chút nữa làm Lâm Thiên Long ngất xỉu. Mãi tới khi hắn phát giác cái thứ mới phát tiết kia lại lần nữa sinh long hoạt hổ thúc vào huyệt khẩu đang rục rịch của mình, thì mới phản ứng lại, không đúng, rõ ràng hắn muốn thượng Liễu Dịch Trần mà.

“Gượm đã…” Lâm Thiên Long giãy giụa.

“Không đợi được nữa rồi, Thiên Long à, thực sự không đợi được nữa.” Liễu Dịch Trần hôn loạn lên mặt hắn, lo lắng nói.

“Ta… để ta… ngươi, ngươi nằm xuống đi.” Chẳng dễ gì tìm được khe hở giữa làn mưa hôn của đối phương, nói hết được câu này, Lâm Thiên Long mới thoát khỏi ma trảo của y.

Cho rằng Lâm Thiên Long muốn chủ động cưỡi ngựa, Liễu Dịch Trần phấn khởi đến mức không còn biết trời trăng ra sao, lập tức ngoan ngoãn nằm thẳng xuống. Nhìn hắn đầy vẻ chờ mong.

Thấy ánh mắt chờ mong của Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long không khỏi chột dạ, thế nhưng nghĩ đến một khi lỡ mất cơ hội tốt ngàn năm có một này, thì cả đời cũng không còn cơ hội lật lại y, hắn liền cắn răng, đưa tay với lấy hạnh hoa cao dùng để bôi trơn. Đồng thời bóp nát đan dược đã thủ sẵn.

Liễu Dịch Trần vô cùng hưng phấn nhìn vẻ mặt ngượng ngập của Lâm Thiên Long (=_= thực ra là chột dạ) khi lấy thuốc bôi trơn, vừa mở nắp hộp, vừa vuốt ve bên sườn mình.

Thể nhưng nhìn, lại nhìn, chợt có cảm giác không ổn, bởi Lâm Thiên Long lấy thuốc xong thì không bôi cho chính mình, mà lại nhìn y đầy vẻ chờ mong. Định tự tay lấy thuốc bôi, thế nhưng lại bất ngờ phát hiện, mình — không động đậy được nữa. Kết hợp với hành động ban nãy của Lâm Thiên Long, y lập tức đưa ra kết luận, lão sư phụ của mình chắc chắn gặp hắn rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau