TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Khi bàn tay Lâm Thiên Long chạm vào vai Liễu Dịch Trần, toàn bộ sức khống chế bản thân của y đều tan tành, ngước đôi mắt hằn đỏ tơ máu lên, đối mặt với ánh nhìn kinh ngạc của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần nghiến răng nghiến lợi nói một câu:

“Do ngươi tự chuốc lấy…”

“Gì…” Lâm Thiên Long còn chưa kịp phản ứng đã bị Liễu Dịch Trần xô mạnh, cả người bay ra, “xập” một tiếng ngã nhào xuống đệm cỏ.

“Mẹ nó…” Lâm Thiên Long ngã chổng vó bừng bừng lửa giận, loay hoay hòng đứng lên, lại bị Liễu Dịch Trần lập tức đè chặt xuống, dù làm sao cũng chẳng thể đứng dậy được. Giãy dụa ngóc đầu lên, lại bị hành động của Liễu Dịch Trần làm cho kinh hãi đến nói cũng chẳng ra câu.

Y… y… y… đang làm trò gì vậy…

Lâm Thiên Long mở to mắt như chuông đồng, đầu óc rối thành một bùi.

Trước mắt là một gương mặt xinh đẹp, làn da trắng nõn không tì vết, dưới đôi hàng mày lá liễu là đôi mắt đang nhắm nghiền, hàng mi dài mảnh khẽ run rẩy, hắt bóng mờ tinh tế xuống dưới mắt.

Một thứ gì đó thật mềm mịn dính lấy đôi môi Lâm Thiên Long, khi thở ra có thể ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt, miệng vừa hơi há ra liền bị một thứ gì đó rất linh hoạt xâm chiếm, liếm qua răng môi mình, rồi cuốn lấy đầu lưỡi.

Tên… tên… Liễu Dịch Trần này đang làm cái gì vậy, sao giống cái trò Tiểu Vũ với Đại Hổ lén lén lút lút làm với nhau ở sau núi thế, cơ mà… đáng nhẽ phải là một nam một nữ làm với nhau mới đúng chứ? Sao Liễu Dịch Trần lại làm với mình?

Vào cái lúc Lâm Thiên Long còn đang ngỡ ngàng trước nụ hôn của Liễu Dịch Trần, thì tia lí trí của cùng của kẻ đang bị dục hỏa thiêu đốt là Liễu Dịch Trần đây cũng tiêu tan trong sự tiếp xúc môi lưỡi. Những ngón tay mảnh khảnh dùng lực mạnh, tấm áo đơn bạc ngay lập tức bị xé thành từng mảnh, phần thân trên tráng kiện của Lâm Thiên Long ngay lộ ra hoàn toàn. Một tay vuốt ve bờ ngực bằng phẳng, một tay nhẹ nhàng giật dây đai quần của hắn, kéo một cái, quần của Lâm Thiên Long đã bị vứt sang một bên.

Thân thể trần trụi bị đè dưới thân người khác, dù Lâm Thiên Long có không nhạy bén hơn nữa thì cũng có thể ý thức được có điểm không ổn, nói chi cơ thể hai người đang dán chặt lấy nhau, hắn có thể cảm thấy rõ ràng một vật hình trụ nóng bỏng đang húc vào đùi mình. Là một nam nhân, hắn không thể không biết đó là thứ gì, lập tức xanh mặt.

Mạnh mẽ xoay mặt đi, rốt cuộc cũng thoát khỏi đôi môi của Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long giận dữ quát:

“Quân vô lại, ngươi tính làm gì lão tử hả.”
“Xin lỗi, ta không kìm được nữa, nhưng mà, cũng do ngươi tự chuốc lấy thôi.”  Liễu Dịch Trần còn đang bận cắn gặm cổ hắn hàm hàm hồ hồ nói như vậy. Tay cũng không ngừng động tác, bàn tay ấm nóng vuốt nhẹ phân thân giữa hai chân hắn.

“Con bà nó, đừng có chạm vào lão tử, lăn ra chỗ khác ngay cho ta!” Lâm Thiên Long đỏ bừng cả mặt, giờ hắn biết chắc Liễu Dịch Trần bị trúng xuân dược rồi, nhưng nếu muốn cứu y thì phải dâng lên trinh tiết cái mông của mình, xin lỗi nhé… không có cửa đâu.

“Không kịp nữa rồi…” Liễu Dịch Trần ngẩng đầu lên, bên bờ môi hồng nhuận còn vương một sợi chỉ bạc, ánh mắt kì lạ nhìn hắn.

Cơ thể Lâm Thiên Long cứng đờ, hắn cảm thấy rõ ràng có một vật gì đó đang nhẹ dàng miết qua những nếp nhăn nơi huyệt khẩu bí mật của mình.

Cơ thể Liễu Dịch Trần chôn tại giữa cặp đùi của Lâm Thiên Long, khiến y dễ bề ra tay, cố nén lại suy nghĩ muốn đâm vào nơi đầy kích thích kia, y thử dùng một ngón tay thăm dò trước. Ngón tay khô cứng vốn khó mà xâm nhập lối vào chật hẹp kia, rơi vào đường cùng, y lại nhanh trí rút ra bình nước treo bên hông.

Lấy răng mở nắp bình, trước ánh mắt kinh hãi của Lâm Thiên Long, rót nước vào giữa điểm khóa giữa hai người.

Nước suốt mát lạnh giội tắt một tia lửa dục vọng, Liễu Dịch Trần tỉnh táo hơn một chút, không do dự thêm nữa, lập tức đẩy ngón tay ẩm ướt vào trong.

“A!” Lâm Thiên Long sợ hãi hét lên, ban nãy hạ thân bị giội nước, khiến hắn giật mình mạnh một cái, vừa mới thả lỏng thì mật huyệt phía sau tức thì bị một ngón tay mảnh dẻ đâm vào.“Má nó, vô lại! Rút ra ngay đi!” Lâm Thiên Long đỏ ngầu mắt, hai tay bị áp chế trên đỉnh đầu, cặp đùi không đủ lực để khép lại, chỉ có thể căm giận mắng chửi. Lúc này hắn như cá nằm trên thớt, nội lực bị phong bế, chẳng có cách nào chống lại Liễu Dịch Trần.

“Xin lỗi…” Nhẹ giọng nói một câu, Liễu Dịch Trần lại điểm vài cái trên người Lâm Thiên Long, hắn lập tức thấy tay chân dường như mất khống chế, mềm nhũn không còn chút sức lực, cặp đùi thon dài càng vô lực mà mở rộng ra, tựa như không biết liêm sỉ mà nghênh đón sự xâm chiếm của nam nhân.

“Ta… thao… ngươi…” Lâm Thiên Long nhịn được ngẩng cao đầu, tiếng chửi rủa bị nghẹn ở cổ họng, cơ thể bị kéo căng, mật huyệt giữa hai chân bị côn th*t to lớn nút chặt.

“Thả lỏng…” Phân thân cực đại được một trận ấm áp bao bọc, huyệt khẩu chặt chẽ đang run rẩy co rút lại, kẹp lấy y đến khoan khoái vô cùng, dục vọng thoáng cái được thỏa mãn, cũng khiến thần trí y tỉnh táo lại đôi phần.

“Ngươi… mẹ nó… thả lỏng… coi…” Lâm Thiên Long thở hồng hộc, đôi mắt đỏ ngầu hung dữ nhìn y, nghiến răng nghiến lợi, nói từng chữ một.

Liễu Dịch Trần không khỏi bật cười, lần nữa xin lỗi, sau đó liền vùi đầu dồn sức luật động.

Phân thân đỏ sậm ra ra vào vào nơi hậu huyệt, mỗi lần rút ra đều mang theo vài vệt máu. Bởi không được khuếch trương tốt, nên mới rồi bị xâm nhập Lâm Thiên Long vẫn không tránh được bị thương, tuy hắn không sợ đau, nhưng cảm giác đau đớn do bị xé rách ở nơi non mềm kia vẫn khiến hắn có phần không chịu đựng nổi.

Phân thân cảm nhận được sự tiếp xúc mềm mại, mỗi lần xuyên rút đều mang đến những kích thích mãnh liệt, khoái cảm điên cuồng tựa thủy triều dâng đánh ập vào não bộ, gương mặt xinh đẹp của Liễu Dịch Trần ửng đỏ niềm hưng phấn. Liếm đôi bờ môi khô khốc, Liễu Dịch Trần híp mắt, tỏa ra ánh sáng khiến lòng người mê muội, nhìn kẻ vốn đang hung hăng trợn mắt nhìn mình thoáng chút thất thần, sau đó lại vì cơn đau đớn từ hạ thân mà tỉnh táo lại.

“Ưm… dễ chịu quá…” Liễu Dịch Trần nhắm nghiền mắt, thì thào nói, hạ thân không ngừng đưa đẩy, giọt mồ hôi bên thái dương theo sự chuyển động của thân thể nhỏ xuống người Lâm Thiên Long.

Lâm Thiên Long lúc này khó chịu muốn chết, cảm giác sưng ngạnh ở hậu huyệt khiến hắn ý thức rõ, “cái thứ ngoạn ý” kia của Liễu Dịch Trần đang luật động bên trong, mỗi lần luật động đều kéo theo máu tươi chảy qua rìa mép, dần loang ra trên đùi hắn, đau đớn ban đầu dần trở nên tê liệt, hai tay vô lực buông thõng xuống, cặp đùi treo trên tay Liễu Dịch Trần, đung đưa theo tiết tấu cơ thể.

“Mẹ nó… ngươi cứ đợi lão tử có thể cử động đi…” Lâm Thiên Long trừng mắt nhìn gương mặt say mê của Liễu Dịch Trần, căm giận nói.

“Ưm hừ…” Rên rỉ một tiếng, Liễu Dịch Trần ngưng động tác mạnh mẽ của mình lại, cơ thể run lên. Lâm Thiên Long lập tức cảm nhận được dịch thể nóng bỏng tràn vào cơ thể mình.

Chương 7

“Ngươi… ngươi…” Lâm Thiên Long đen xì cả mặt, cùng với hành động rút ra của Liễu Dịch Trần, hắn có thể cảm nhận rõ ràng chất lỏng đặc sệt từ nơi khó nói phía sau chầm chậm chảy ra ngoài.

“Xin lỗi…” Liễu Dịch Trần nói đi nói lại, kể cả vẻ mặt lẫn giọng nói đều mang theo sự thỏa mãn vô cùng.

“Đậu má ngươi…” Mặt mày Lâm Thiên Long đến đến mức không thể đen hơn, cả cơ thể dường như run lên nhè nhẹ. “Mau thả lão tử ra!!! Lão tử chém chết ngươi!”

Liễu Dịch Trần chậm rãi chống người dậy, nhìn Lâm Thiên Long đang ở phía dưới mình, cặp đùi cường tráng vô lực mở rộng ra, mật huyệt bị chà đạp tới vô cùng thê thảm, chất lỏng trắng đỏ men theo đùi chậm rãi chảy xuống, phân thân đáng thương cũng chẳng phải là nhỏ đang co rút lại, lẩn trốn giữa lớp lông đen, trên bờ ngực nở nang hằn rõ dấu răng. Gương mặt đỏ rực lồ lộ sự phẫn nộ, tất cả những điều ấy chẳng hiểu sao lại khiến Liễu Dịch Trần hưng phấn thêm lần nữa.

“Xin lỗi…” Lần này, Liễu Dịch Trần nói vô cùng chân thành, khiến kẻ đang mắng chửi là Lâm Thiên Long đây ngớ người. Thế nhưng, hành động tiếp theo của Liễu Dịch Trần lập tức khiến hắn tức điên.

“Đậu bà ngươi!!!”

Nhờ vào chất lỏng tiết ra ban nãy, côn th*t sưng đỏ xuyên vào lần nữa một cách dễ dàng. Lần này, tuy vẫn còn tác dụng của thuốc, nhưng đối với Liễu Dịch Trần mà nói, không hẳn là không thể khống chế được bản thân. Lần này khi xuyên vào y không lập tức vận động, mà nắm lấy viên thịt tròn đáng thương trong bụi cỏ, nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa.

“Ngươi… ngươi… ngươi muốn… làm gì hả…” Lâm Thiên Long đang chửi rủa lại nói lắp, tự dưng bị người khác nắm lấy bộ phận kia, đã là đàn ông đương nhiên sẽ hoảng sợ.

“Khiến ngươi thoải mái.” Liễu Dịch Trần ngẩng đầu, ném một cái mị nhãn, khiến Lâm Thiên Long lại thất thần.

Ngón tay trắng nõn nắm lấy côn thị̣t hồng nhạt, bàn tay vuốt ve một lượt, rất nhanh, thứ vốn co rút lại kia liền run rẩy dựng lên. Hài lòng nhìn màu sắc của thứ trong tay mình, khóe miệng Liễu Dịch Trần khẽ mỉm cười.

“Khốn… khốn kiếp… đừng có chạm vào đâu hết…” Mặt Lâm Thiên Long đỏ ửng, lắp ba lắp bắp nói. Tuy hắn là lão đại của đám sơn tặc, nhưng bọn họ từ trước đến nay chưa từng cường thưởng dân nữ, lại thêm từng trông thấy thảm trạng của muội muội, nên trong lòng hắn thực ra vẫn có chút e ngại chuyện nam nữ, do vậy trước nay chưa từng tìm nữ nhân, thỉnh thoảng trỗi dậy ham muốn, cũng chỉ lén lút dùng tay giải quyết.

Cúi đầu xuống, cắn mút bờ ngực của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần vô cùng thành thạo vuốt ve côn th*t trong tay mình.

“Ư… đừng.. ha a…” Lâm Thiên Long không có chút kinh nghiệm căn bản chẳng thể địch lại được sự hầu hạ của y, chẳng mấy chốc đã không còn sức chống cự chỉ biết phát ra những tiếng rên rỉ mơ hồ.

Thấy Lâm Thiên Long nhắm nghiền hai mắt, tận tình hưởng thụ, Liễu Dịch Trần bắt đầu nhẹ nhàng đong đưa phần eo, cẩn thận xuyên xỏ khắp các góc độ khác nhau nơi mật huyệt.

Lúc mới đầu, Lâm Thiên Long còn bởi phía sau không thoải mái mà hơi nhíu mày, thế nhưng bởi đã quen với đau đớn, lại thêm khoái cảm ở phía trước đang dần khiến hắn quên đi cảm giác ở phía sau.
Cố gắng kiềm chế cơn kích động muốn phun trào của mình, Liễu Dịch Trần cẩn thận tìm kiếm nơi mật huyệt, rồi một lần đâm vào khiến cơ thể Lâm Thiên Long khẽ run lên, ngẩng đầu, đối diện với vẻ mặt kinh hoàng của hắn.

Nụ cười trên gương mặt Liễu Dịch Trần ngày một tươi rói, mỗi lần xuyên xỏ đều đâm về vị trí mới phát hiện ra ban nãy.

Lâm Thiên Long bị khoái cảm kích thích tới thần hồn điên đảo, ban nãy phía sau truyền tới cảm giác kì dị khiến hắn không khỏi run rẩy, cùng với sự xuyên xỏ điên cuồng của Liễu Dịch Trần, mỗi lần cắm rút đều mang theo khoái cảm như vậy, đã vậy còn ngày một dâng cao, lại cả côn th*t liên tục được vỗ về, hai loại khoái cảm khác biệt tựa như thủy triều đánh tới, khiến hắn không thể suy nghĩ gì nữa, chỉ có thể bất lực quấn lấy cơ thể Liễu Dịch Trần.

“A… bà nội ngươi… ngươi… đã làm gì… lão tử… hả…?”  Lâm Thiên Long cố sức nén không rên rỉ, nói với Liễu Dịch Trần.

“Khiến ngươi sung sướng đó…” Liễu Dịch Trần nhếch mép cười, y hệt một con hồ li.

“Ta… thao.. ngươi…” Lại một lần va chạm mãnh liệt, khiến hắn kinh hô.

“Giờ… hình như là ta thao ngươi ấy…” Điệu cười của Liễu Dịch Trần ngày càng đắc ý.

“Ngươi… ngươi…” Lâm Thiên Long thấy có phần không thể tin nổi, Liễu Dịch Trần vốn luôn ra vẻ nho nhã kia, lúc này lại… ăn nói quá thô tục… nhưng rất nhanh, sự nghi hoặc này bị chôn vùi trong làn sóng khoái cảm đang không ngừng công kích kia.

“Ư… đúng là quá sảng khoái…”  Liếm Liếm bờ môi khô, gương mặt xinh đẹp của Liễu Dịch Trần đậm màu tình dục.
“Ư… chậm… chút…” Lâm Thiên Long thấy mình sắp chết đến nơi rồi, lần đầu biết mùi tình dục mà lại mãnh liệt như vậy, cơn đau đớn sớm đã bị khoái cảm nuốt chửng, giờ phút này hắn chỉ cảm thấy mình sắp bay lên.

“Ừm.. ừm… không được… ta không chịu được nữa…” Hai mắt Lâm Thiên Long mờ mịt, hạ thân bị kích thích run lên, nhưng từng đợt từng đợt khoái cảm tựa như ăn mòn thần trí của hắn.

“A!” Một tiếng gầm nhẹ, thân thể Lâm Thiên Long run lên, phân thân sưng tấy phun ra một lượng lớn chất lỏng đặc sệt. Chất lỏng màu trắng ấy bắn tung tóe lên bụng hắn và giữa những ngón tay của Liễu Dịch Trần.

“Ư…” Sau phút cao trào, mật huyệt cũng co rúm lại khiến Liễu Dịch Trần không thể khống chế mà kích động tiết ra, chất dịch trắng đục tràn đầy trong mật huyệt.

“Hộc… hộc…” Hai mắt Lâm Thiên Long mơ hồ nhìn trời, đầu óc trống rỗng.

Liễu Dich Trần thỏa mãn trượt xuống khỏi cơ thể Lâm Thiên Long, xoay người nằm bên cạnh hắn, sau đó cũng không quên điểm mấy cái trên người hắn, giải huyệt khống chế cánh tay.

Chỉ tiếc Lâm Thiên Long lúc này, đừng nói cánh tay, ngay cả ngón tay chắc cũng chắc nhấc lên nổi rồi. Đầu óc loạn xị ngậu đủ thứ suy nghĩ.

Liễu Dịch Trần giúp Lâm Thiên Long rửa qua hạ thân của hắn, sau đó nằm xuống bên cạnh ngủ một giấc.

Tới lúc Liễu DỊch Trần ngủ dậy, Lâm Thiên Long cũng đã tỉnh rồi, đang nhìn chằm chằm vào y. Hắn mặc độc một cái quần, thân trên cởi trần, cũng bởi áo của hắn đã bị Liễu Dịch Trần xé rách rồi còn đâu.

“Này, họ Liễu kia, ta nghĩ thông rồi.” Thấy Liễu Dịch Trần đã tỉnh, Lâm Thiên Long bèn nói.

“Hử?” Liễu Dịch Trần mệt mỏi ngồi dậy, mỗi động tác đều ẩn chứa phong tình.

Hô hấp của Lâm Thiên Long nghẹn lại, sau đó lại thả lỏng.

“Ta nói, hai người chúng ta coi như thanh toán xong.”

“Thanh toán xong?” Liễu Dich Trần híp mắt nhìn hắn.

Chương 8

“Ư… lúc đó ngươi cứu mạng lão tử, cơ mà lão tử cũng bị ngươi thượng rồi, nên hai ta coi như thanh toán xong. Về sau, ngươi đi đường của ngươi… Ngươi làm cái gì đó hả!!!” Lâm Thiên Long còn đang hùng hồn tuyên bố, lại giật mình sợ hãi khi thấy thân thể trần trụi của Liễu Dịch Trần áp sát tới.

“Chẳng làm gì cả.” Liễu Dịch Trần mỉm cười, nhặt tấm trường sam từ dưới đất lên, chậm rãi nói. “Chúng ta còn chưa thanh toán xong đâu.”

“Cái gì?” Lâm Thiên Long trừng lớn mắt, cố gắng nghĩ lại xem mình còn nợ y cái gì nữa không.

“Ta cứu ngươi coi như ngươi nợ ta, ngươi bị ta thượng coi như ta nợ ngươi, nói ra thì có vẻ là huề rồi đấy, nhưng ngươi còn giải xuân dược hộ ta, cứu mạng ta nữa cơ mà,  như vậy, ta vẫn phải báo đáp ngươi mới phải.” Liễu Dịch Trần cười tít mắt nói.

“A…” Lâm Thiên Long ngốc lăng tại chỗ, sau đó lập tức nói. “Giải xuân dược với… bị ngươi thượng chẳng là cùng một việc à…” Càng nói giọng càng nhỏ lại.

“Đương nhiên không giống nhau rồi, bị ta thượng chỉ là thỏa mãn dục vọng của ta, giải xuân dược là cứu mạng ta.” Liễu Dịch Trần trịnh trọng nói.

“Là… vậy sao?” Lâm Thiên Long rối tinh lên rồi.

“Bỏ đi… không cần biết là thế nào, dù sao từ nay về sau, ngươi đi đường ngươi ta đi đường ta.” Lâm Tiên Long phất tay, bực bội nói. Hiện giờ, hắn chỉ muốn giải quyết hết mọi chuyện, không bao giờ muốn gặp lại con người này nữa.

“Thế không được… Ta muốn đền đáp ngươi. Ở bên cạnh ngươi, cứu mạng ngươi lúc hiểm nguy.” Liễu Dịch Trần cười tới vô cùng xán lạn.

“Con bà nhà ngươi, lão tử không cho ngươi theo đấy. Bằng không lão tử chém chết ngươi.” Lâm Thiên Long trừng mắt, tức giận hét lên.

“Ngươi đánh không lại ta.” Liễu Dịch Trần bình tĩnh trả lời. Lâm Thiên Long tức thì cứng họng.

“Nói chung, trước khi hai ta thanh toán xong, ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi.” Liễu Dịch Trần nở nụ cười rạng rỡ.

“Ngươi… mẹ kiếp…” Lời uất nghẹn trong họng, mãi rồi cũng chỉ nói ra được ba tiếng ấy.

“Được rồi, ngươi cũng đã nghỉ ngơi kha khá rồi, chúng ta trước tiên nên trừng trị tên khốn kiếp đã hạ độc ta cái nào.” Nói đến đây, ánh mắt y bắn ra một tia lạnh băng.

“Không sai! Bà nội nó chứ, nếu không phải tại gã, lão tử cũng không bị ngươi…” Lâm Thiên Long căm giận nói.

“Nếu đã như vậy, có lẽ nên tha mạng cho bọn chúng…” Liễu Dịch Trần lí nhí tự nhủ.

“Ngươi nói cái gì?” Lâm Thiên Long nghe không rõ, liền quay đầu hỏi lại.

“Không gì hết.”

Lâm Thiên Long cũng chẳng nghĩ nhiều, bật mạnh người dậy.Hự…

Cơn đau đớn phát tác, khiến hắn đứng thẳng cũng không xong.

Một đôi tay mềm mại liền đỡ lấy hông hắn, bên tai vang lên giọng nói dịu dàng.

“Ngươi không sao chứ… có phải do tối qua…”

Mặt Lâm Thiên Long đỏ ửng cả lên, đẩy Liễu Dịch Trần ra, vừa nhắc đến đêm qua, hắn lại không khỏi nhớ lại thứ khoái cảm mãnh liệt đó, thầm chí còn khiến cho hạ thân hắn hơi trỗi dậy dục vọng.

Hắn có ý giấu diếm liền nói: “Không có gì. Đi thôi.” Vậy là đi trước một mạch, ra khỏi sơn động.

Liễu Dịch Trần mỉm cười nhìn bóng lưng của Lâm Thiên Long mà tự nhủ trong lòng:

“Ngươi chạy đằng trời. Lâm Thiên Long!”

—-

“Hừ, cái tên chết dẫm này ngươi rốt cuộc có biết đường không đấy” Lâm Thiên Long kéo lê cái cơ thể nặng trịch, cùng Liễu Dịch Trần chậm như rùa bước trên đường.
“Đi qua cái cây nhỏ trước mặt là tới trấn Bình An, chúng ta có thể nghỉ ngơi ở đó. Mệt lắm sao?” Liễu Dịch Trần dịu dàng nói, trên mặt vẫn là nụ cười nho nhã trước sau như một.

“Hứ, lão tử còn lâu mới mệt.” Lâm Thiên Long bĩu môi, quay mặt sang hướng khác. Từ sau khi xảy ra chuyện hôm trước, không khí giữa hai người trở nên rất kì quái, khó hiểu, hắn chính là ngại nhìn thẳng  vào gương mặt xinh đẹp kia.

Phải nói trước khi giao thủ với Liễu Dịch Trần, hắn chỉ là cảm thấy bộ dạng y xinh đẹp ẻo lả, thế nhưng khi lại gần quan sát, dung mạo y đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng cử chỉ hành động lại toát ra hào khí, hoàn toàn không giống nữ nhân. Hơn nữa, lại thêm chuyện xảy ra giữa hai người, hắn một mực cảm thấy ánh mắt của Liễu Dịch Trần nhìn mình vô cùng quái lạ. Thỉnh thoảng quay đầu lại xem, còn thấy bộ dạng y nhìn lưng hắn mà trầm tư suy nghĩ.

“Đi nhanh lên, lão tử đói gần chết rồi đây.” Lâm Thiên Long mỗi lần nghĩ đến chuyện xảy ra giữa hai người, lại không khỏi đỏ mặt, nhưng cũng chỉ biết bực bội càu nhàu với Liễu Dịch Trần.

“Được.” Liễu Dịch Trần gật gật đầu, không nói chiều lời, chỉ là thấy bước đi của Lâm Thiên Long có phần lảo đảo, thì hơi hơi nhíu mày. Tối qua, lúc ở quán trọ, y đã chủ động muốn giúp Lâm Thiên Long xem xét thương thế, chỉ tiếc lời vừa ra khỏi miệng đã thấy mặt hắn đỏ rực cả lên, sau đó đóng sầm cánh cửa ngay trước mặt y.

Vốn dĩ hai người đã bàn bạc xong xuôi rồi, Lâm Thiên Long cùng Liễu Dịch Trần về huyện Quan Hà làm chứng, đợi vụ án kết thúc, hơn nữa, vụ án này cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Chỉ tiếc tuy Liễu Dịch Trần không vội vàng gì, nhưng lòng quy thuận của Lâm Thiên Long lại chẳng khác nào tên bắn, chỉ hận không thể sớm ngày kết thúc mọi chuyện, sau đó trở về núi Khốn Long của hắn. Điều này khiến Liễu Dịch Trần buồn bực không thôi.

“Tiểu nhị, cho hai phòng thượng hạng.” Hai người nhanh chóng đi tới nhà trọ duy nhất trong trấn Bình An, Liễu Dịch Trần mở miệng đặt hai phòng thượng hạng, Lâm Thiên Long đương nhiên không phản đối, hơn nữa cũng chăng phải hắn trả tiền, giờ trong túi hắn một cắc cũng chẳng có.

“Khách quan…” Vẻ mặt tiểu nhị có hơi lúng túng. Nhìn cái gương mặt khủng bố của Lâm Thiên Long, giống như đang lườm mình, dọa chết người mà.

“Sao vậy?” Liễu Dịch Trần cười hỏi.

“À… Là thế này, bản tiểm chỉ có một gian thượng hạng thôi.” Tiểu nhị dũng cảm nói, vị công tử này thật xinh đẹp, nói chuyện cũng rất dịu dàng.

“Vậy…” Liễu Dịch Trần trầm ngâm một lúc, rồi quay lại nói với Lâm Thiên Long: “Lâm huynh, tối nay chắc phải để huynh thiệt thòi một chút, ở chung phòng với tại hạ được không?”

Lâm Thiên Long vừa nghe thấy phải ở chung phòng với Liễu Dịch Trần, sắc mặt lập tức xấu đi. Mông lại bắt đầu hơi hơi nhói. Còn đang định mở miệng từ chối, lại nghe Liễu Dịch Trần thì thầm bên tai:

“Hay Lâm huynh sợ tại hạ làm chuyện gì không phải phép?”

Lâm Thiên Long trừng mắt, hét lên: “Lão tử mà sợ ngươi á??? Ngủ thì ngủ. Ai sợ ai.” Vừa dứt lại, Lâm Thiên Long đã thấy hối hận rồi, thế nhưng lời đã nói ra không rút lại được.

“Đã vậy, xin Lâm huynh chịu thiệt cùng ta đêm nay. Tiểu nhị, dẫn đường.” Liễu Dịch Trần thấy Lâm Thiên Long đã mắc bẫy, liền vội vàng kêu tiểu nhị dẫn đường.

Ba người im lặng như tờ đi lên tầng hai, tiểu nhị bị sắc mặt Lâm Thiên Long dọa sợ nên chẳng dám nhiều lời; Liễu Dịch Trần tươi cười đi phía sau, cũng chẳng nghĩ quấy phá Lâm Thiên Long thêm nữa; Lâm Thiên Long đi ở sau cùng cứ hối hận mãi vì lời mình vừa nói ra ban nãy, mặt mang đầy vẻ lo lắng.

Chương 9

“Nhị vị khách quan, đến nơi rồi.” Tiểu nhị dừng lại trước một căn phòng, rồi mở cửa ra.

“Cảm ơn.” Liễu Dịch Trần cảm ơn hắn, rồi yêu cầu thêm nước ấm, sau đó xua hắn đi.

Đợi y quay đầu lại thì phát hiện, Lâm Thiên Long khoanh hai tay trước ngực, đang ngồi dựa vào thành ghế nhắm nghiền hai mắt.

“Lâm huynh, chắc không phải huynh định ngồi thế này cả đêm chứ.” Liễu Dịch Trần có phần dở khóc dở cười hỏi.

“…” Lâm Thiên Long không thèm để ý tới y, chỉ im lặng ngồi yên chỗ đó.

“Lâm huynh, cái giường này đủ cho hai người ngủ mà, ta đảm bảo không lặp lại việc ngày hôm đó.” Liễu Dịch Trần gượng cười nói. Hai ngày nay Lâm Thiên Long vô cùng đề phòng y.

Lòng Lâm Thiên Long có chút xao động, hai ngày này, hai người vô cùng hiểu ý mà im lặng không chắc đến việc xảy ra hôm đó. Đối với Lâm Thiên Long mà nói, trong việc này kẻ nhục nhã là hắn, thế nhưng hắn cũng biết việc này chẳng thể trách Liễu Dịch Trần, hơn nữa mình là nam nhân, bị đâm vào mông cũng chẳng phải việc to tát gì, cho nên hôm ấy mới nói ra câu “thanh toán xong”.

Thế nhưng, Liễu Dịch Trần lại cứ quyết không nhận, trái lại còn tìm ra thứ lí do lạ đời để bám theo hắn, Lâm Thiên Long không phải thằng ngốc, bởi lúc đó thần trí đang rối loạn mới để Liễu Dịch Trần lừa gạt qua ải, sau đó cẩn thận nghĩ lại, cái lí do cứu mạng mà Liễu Dịch Trần đưa ra căn bản chẳng lọt tai tí nào.

Mà mặt khác, chuyện hôm đó, hắn tuy không có kinh nghiệm, nhưng cũng biết hai nam nhân làm việc như vậy là không bình thường, bản thân bị cưỡng bức đương nhiên không còn gì để nói, còn Liễu Dịch Trần tuy lúc đó bị xuân dược không chế, nhưng hành sự xong lại không có chút phản cảm nào, khiến hắn nảy ra một suy nghĩ kì quái.

… Lẽ nào y thích mình.

Thế nhưng suy nghĩ này nhanh chóng bị hắn gạt bỏ, điều kiện của mình so với Liễu Dịch Trần phải nói là một trời một vực, bản thân chẳng qua chỉ là một sơn tặc, còn y thì là bộ khoái có tiếng của huyện Quan Hà, tướng mạo hắn cục cằn, có lúc còn có thể dọa trẻ con khóc thét, mà Liễu Dịch Trần lại đẹp đến nhường ấy, mặc một bộ y phục bình thường cũng vẫn là một mỹ công tử, cho dù là ở phương diện nào, Liễu Dịch Trần đều không thể để mắt tới hắn.

“Lâm huynh? Lâm huynh?” Giọng nói của Liễu Dịch Trần đánh thức Lâm Thiên Long khỏi dòng suy nghĩ, mở mắt ra, vừa hay đối diện với một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần.

Lâm Thiên Long cứ như trong phút chốc biến thành nữ nhân, mặt đỏ hồng cả lên, tới lúc hắn lấy lại tinh thần thì Liễu Dịch Trần đã nhẹ cười bước tới bên giường rồi.

Lâm Thiên Long nghĩ một lát, ngủ ngồi suốt đêm cam chắc chẳng thoải mái gì, thế nhưng cùng Liễu Dịch Trần chung chăn chung gối lại càng khiến hắn lo lắng, nói sao thì hắn cũng đánh không lại Liễu Dịch Trần, nếu như y thực sự hạ thủ, thì cái mông của mình…Vừa nghĩ đến đây, Lâm Thiên Long hận không thể lập tức tát cho mình một cái, rốt cuộc bản thân đang nghĩ cái gì vậy, cho dù Liễu Dịch Trần kia có thích đàn ông, cũng chẳng thích dạng người như mình đâu, lúc đó là do trúng xuân dược hết cách mà thôi, bây giờ đã tới tiểu trấn rồi, nếu y thực sự có nhu cầu thì hoàn toàn có thể tới kĩ viện mà, so ra thì tiểu quan trong kĩ viện đẹp hơn hắn nhiều.

Nghĩ tới nghĩ lui đều không thấy sai chỗ nào, vậy mình còn lo lắng cải của nợ gì nữa chứ.

Lắc lắc đầu, Lâm Thiên Long không khỏi tự giễu, bị nam nhân đâm một hồi thì thấy mình là nữ nhân rồi sao? Thế nào lại nghĩ có người tiếp tục thi bạo mình.

Đã nghĩ thông, Lâm Thiên Long đường nhiên cũng chẳng e ngại nữa, dứt khoát cởi áo xuống, để trần thân trên mà nằm lên giường.

Liễu Dịch Trần thấy Lâm Thiên Long hình như đã thả lỏng rồi, không còn căng thẳng như trước nữa, đáy lòng cũng thở phào một hơi, nếu Lâm Thiên Long cứ đề phòng  y như vậy, y cũng khó mà hạ thủ nha.

Bên cạnh vang lên tiếng cởi y phục “loạt xoạt”,  lòng Lâm Thiên Long bỗng dưng lại căng thẳng, hắn liền bịt hai tai giả vờ ngủ, hắn chăm chú lắng nghe tiếng động bên cạnh, chuẩn bị ngỗ nhỡ Liễu Dịch Trần có hành động kì lạ nào, thì có thể tức thời phản kích lại.

Tiếng động bên cạnh dần dần nhỏ đi, Liễu Dịch Trần chỉ cởi bỏ ngoại y rồi nằm xuống bên cạnh hắn, rất nhanh liền vang lên tiếng thở nhẹ nhàng, hình như Liễu Dịch Trần ngủ rồi.

Lâm Thiên Long thầm thở phào một hơi, thân thể căng cứng cũng thả lỏng, hô hấp dần trở nên bình ổn.Cơ thể người nằm bên tỏa ra hương thơm nhàn nhạt, vấn vít nơi cánh mũi hắn, thứ mùi hương thanh nhã này khiến Lâm Thiên Long rất thoải mái, nhanh chóng chìm vào giấc mộng.

Chính vào lúc Lâm Thiên Long thiếp đi, kẻ đáng lẽ ra đang nằm ngủ là Liễu Dịch Trần bỗng dưng mở mắt, thấy hô hấp người nằm bên đã bình ổn, liền khẽ nhếch mép cười.

Cẩn thận ngồi dậy, y ra tay như điện xẹt, điểm huyệt ngủ của Lâm Thiên long. Lâm Thiên Long nghẹo cổ sang một bên, ngủ càng sâu hơn.

Thở ra một hơi dài, Liễu Dịch Trần vươn tay cởi bỏ đai lưng của Lâm Thiên Long, lật người hắn lại một cách nhẹ nhàng linh hoạt, cởi quần hắn xuống xong, liền phơi ra cặp mông mượt mà.

Mông của Lâm Thiên Long thiệt là cong, lúc này đây trên bề mặt mang một vài vết hằn, hôm đó trong sơn động, tuy rằng Liễu Dịch Trần đã hết sức cẩn thận, nhưng rốt cuộc do không gian có hạn, đệm cỏ kia vẫn hằn lên người hắn kha khá dấu tích.

Cận thận từng li từng tí mà mở hai phiến mông, Liễu Dịch Trần nhìn thấy “cổng vào” nho nhỏ từng bị mình chà đạp.

Huyệt khẩu có chút sưng đỏ, hơi hơi lồi ra ngoài, những nếp nhăn xung quanh bị hành vi thô bạo của y hôm đó mà có vài vết rách nhỏ, cứ như Lâm Thiên Long chưa từng xử lí nơi đó lần nào vậy, tới bây giờ mà vẫn chưa khép miệng hoàn toàn, trải qua cả ngày trời bôn ba, có vẻ lại rách ra rồi, chầm chậm chảy ra vài vệt máu.

Nhẹ nhàng thở dài một hơi, lòng Liễu Dịch Trần không khỏi có chút hổ thẹn. Y thực sự rất có hứng thú với Lâm Thiên Long, nhưng y nào có ý nghĩ chiếm đoạt thân thể hắn trong thời gian ngắn như vậy, chẳng quả sự việc xảy ra ngày hôm đó quá mức đột ngột, không cách nào khống chế nổi, y chỉ còn biết cứ dùng vũ lực chiếm đoạt hắn trước đã.

Vốn cho rằng ngày thứ hai sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần đã chuẩn bị sẵn để hắn chém cho hai nhát đao rồi, nhưng điều làm y kinh hỉ ấy là thái độ của Lâm Thiên Long dường như không tức giận như mình tưởng tượng, trong lòng y cảm thấy vô cùng may mắn, liền lập tức soạn ra một cái lí do để quấn lấy hắn, Lâm Thiên Long đã không hề bài xích nam nhân, vậy y đương nhiên nắm được cơ hội lớn rồi.

Liễu Dịch Trần chìm đắm trong dòng suy nghĩ, khóe môi vẽ nên một nét cười mê hoặc chúng sinh, tới tận lúc Lâm Thiên Long vô thức nói mớ, y mới tỉnh táo trở lại.

Nhẹ nhàng đụng chạm huyệt khẩu một chút, cơ thể Lâm Thiên Long hơi co rút lại, đôi hàng lông mày rậm nhíu lại thành một đường, khiến Liễu Dịch Trần đau lòng không thôi.

Lấy ra một lọ thuốc từ trong túi áo, cẩn thận bôi lên hậu huyệt của Lâm Thiên Long, ngay cả vác nhăn cũng được bôi kĩ càng, thuốc bôi xong nhanh chóng phát huy tác dụng, các vết rách nhỏ dần dần khép miệng lại, sau đó không còn chảy máu nữa.

Chương 10

Liễu Dịch Trần không khỏi cười khổ, nếu sư phụ biết “Ngưng lộ” do ông đặc chế bị y bôi vào nơi như thế này, thì chắc tức đến vẹo cả mũi mất.

Đợi một chốc, Ngưng lộ nhanh chóng thấm qua da, mọi vệt hằn đều biết mất. Kiểm tra lại một lượt, Liễu Dịch Trần chắc chắn không còn vết thương nào nữa, liền cẩn thận giúp hắn mặc quần lại, sau đó mới thèm nhỏ dãi mà sờ mó cơ thể hắn, giải huyệt đạo cho Lâm Thiên Long xong thì cũng lăn ra giường nằm ngủ.

“Lấy nước mau! Lấy nước mau” Vào lúc Liễu Dịch Trần còn chưa chợp mắt được bao lâu, thì ngoài cửa sổ vang lên tiếng kêu hoảng hốt của phu canh*.

*Phu canh: Người đi tuần báo canh giờ vào ban đêm.

Lâm Thiên Long tỉnh dậy đầu tiên, nhìn Liễu Dịch Trần một cái, lập tức cảnh giác nhìn ra ngoài cửa.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, bốn phía tiểu trấn đều rực lửa, dân chúng xung quay lần lượt bị đánh thức, ngày càng nhiều người hoảng loạn chạy tới từ bốn phương tám hướng.

“Đi giúp một tay.” Lâm Thiên Long trầm giọng nói, dứt lời liền nhảy ra khỏi cửa sổ.

Liễu Dịch Trần đương nhiên không phản đối, nhảy theo sau Lâm Thiên Long.

Hai thân ảnh lanh lẹ nhảy vọt từ mái hiên, nhanh chóng phi tới nơi xảy ra hỏa hoạn. Dân chúng xung quanh đã tụ tập đông đủ, ai cũng đang cầm dụng cụ xách nước, tránh cho ngọn lửa tiếp tục lan ra.

“Kho hàng của ta… Trời ơi! Thôi xong rồi…” Một nam nhân gầy gò cả người run rẩy, khóc than thảm thiết nói.

“Vải dệt của ta… mất sạch rồi.” Nam nhân gầy gò tê dại ngã vật xuống đất, mặt mang đầy vẻ tuyệt vọng.

“Bên trong có người không?” Lâm Thiên Long nhảy xuống từ mái hiên, túm lấy nam nhân gầy gò kia hỏi.

“Mất rồi… mất sạch rồi!” Nam nhân không có chút phản kháng nào, ánh mắt trống rỗng, thì thảo nói.

“Đáng chết…” Lâm Thiên Long hết kiến nhân buông nam nhân ra, mặc hắn lại ngã lăn ra đất. Quay người tính kiếm người khác hỏi, vừa hay có một nam tử cường tráng xông ra từ biển lửa.

Nam tử lảo đảo chạy lại, được dân chúng bốn phía đỡ lấy, lập tức khóc lớn:

“Trần tứ! Trần tứ! Trần tứ vẫn còn ở bên trong.”

“Bên trong còn có người?” Lâm Thiên Long túm lấy nam tử đang gào khóc kia, lớn tiếng hỏi.
Nam tử bị gương mặt hung dữ của Lâm Thiên Long dọa cho cứng lưỡi, mắt đầy sự hoảng hốt, sau đó lại khóc lớn nói: “Trần Tứ, Trần Tứ vẫn còn ở trong đó.”

Lâm Thiên Long thả gã ra, xoay người nhìn về phía ngọn lửa, lửa hừng hực cháy vút lên tận trời cao, cả cái nhà kho bị ngọn lửa nuốt trọn, chẳng biệt trong kho cất giữ hàng gì nữa, lửa dường như cháy ngày một lớn. Cánh cửa mà nam tử kia vừa xông ra cũng bị mấy mảnh vỡ của trụ nhà chặn lại.

Lâm Thiên Long thoáng do dự, hắn không rõ trong tình hình này có thể xông vào cứu người được hay không, nếu như hắn không thoát ra được, chẳng những không cứu được người mà e rằng mình cũng mất mạng. Tuy hắn rất muốn ra tay tương trợ, nhưng, xả thân mình ra thì quả là mất nhiều hơn được.

Đột nhiên một bàn tay đặt lên vai hắn, Lâm Thiên Long quay đầu lại. Tiêu Dịch Trần đang lẳng lặng nhìn hắn lắc đầu

Lâm Thiên Long bất đắc dĩ buông tiếng thở dài, bờ vai kiên cường sụp xuống. Tuy hắn là cường đạo, nhưng đứng nhìn một sinh mạng mất đi như vậy, cũng cảm thấy chẳng thoải mái gì.

Nhìn vẻ mặt tiếc nuối của Lâm Thiên Long, lòng Liễu Dịch Trần thoáng rung động, nhẹ nhàng nói bên tai hắn: “Gã đàn ông kia… có vấn đề.” Dứt lời, nhìn về phía nam tử cường tráng đang lạnh run trốn ở một góc.

Lông mày Lâm Thiên Long dựng lên, không hiểu sao Liễu Dịch Trần lại nói lời này.

Liễu Dịch Trần không nhiều lời, chỉ xắn ốc tay áo lên, tham gia vào đội ngũ cứu hỏa. Lâm Thiên Long đương nhiên cũng không chịu yếu thế, xách một thùng nước lên.

Chạy qua chạy lại cả đêm, ngọn lửa mới được dập tắt, mặt trời dần dần nhô lên.

Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long bận rộn cả đêm, lúc này, gương mặt trắng trẻo của Liễu Dịch Trần dính đầy tro, đen đen trắng trắng. Mà so ra thì còn đỡ hơn Lâm Thiên Long nhiều, da hắn vốn đã ngăm đen, giờ thì đen đến không nhìn rõ mặt luôn.
Nhìn Liễu Dịch Trần mặt mũi nhọ nhem, rồi lại nhớ tới dáng vẻ sạch sẽ tinh tươm ngày thường, Lâm Thiên Long không nhịn được, chỉ thẳng vào mặt y ngoác miệng cười ha ha.

Liễu Dịch Trần bị hắn cười cho đờ người, theo phản xạ giơ tay lau lau mặt mình, vừa lau một cái, ngón tay liền biến thành một màu đen thui. Nghĩ tới mặt mày mình nhọ nhem hết cả, Liễu Dịch Trần cũng phì cười.

“Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra!” Lúc hai người đang nhìn nhau cười, thì có́ ai đó hét lên inh ỏi. Cách đó không xa có một đội nhân mã đang phi tới.

Liễu Dịch Trần nheo mắt lại nhìn. Một đoàn có khoảng bảy tám người, mặc áo xanh của bộ khoái, chính là bộ khoái của huyện nha huyện Mật Vân, trấn Bình An. Thủ lĩnh đi đầu, khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ khôi ngô, râu mọc sát cằm, bên mắt phải có một vết sẹo kéo dài từ trán xuốn xương gò má, khiến dáng vẻ hắn càng thêm dũng mãnh.

“ Hừ!” Bên tai vang lên tiếng hừ của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần hơi ngỡ ngàng nhìn hắn.

Lâm Thiên Long liếc xéo y một cái: “Nhìn cái gì mà nhìn, lão tử ghét bộ khoái đấy.”

Liễu Dịch Trần cười khổ, Lâm Thiên Long là sơn tặc, sơn tặc đương nhiên ghét bộ khoái rồi, nhìn vẻ mặt kia… con đường của mình, còn dài lắm đây.

“Chuyện này là sao?” đoàn người kia đã đến trước nhà kho, thủ lĩnh đoàn bộ khoái liền xuống người, nhìn quanh một lượt rồi hỏi.

“Hoa bộ đầu.” Một ông già bước lên phía trước, chào hỏi một tiếng, cung kính trả lời. “Đếm qua, kho hàng của Chu gia trong trấn không hiểu sao lại cháy, vừa mới dập được lửa. Thế nhưng người gác đêm là Trần Tứ không kịp thoát thân.”

Đôi mắt sắc bén của Hoa bộ đầu hơi nheo lại, sau đó đảo mắt nhìn khắp lượt dân chúng, khi lướt qua Lâm Thiên Long thì đồng tử co rút lại, lộ ra tia đề phòng. Khi nhìn tới Liễu Dịch Trần thì mở trừng trừng mắt, mặt hiện lên vẻ khoái trá.

Liễu Dịch Trần bất đắc dĩ đành chắp tay, khi nhìn thấy tia đắc ý trong mắt Hoa bộ đầu, lòng không khỏi cười khổ, thảm rồi, chiều tối nay ắt gặp phải tai ương.

Lâm Thiên Long cũng chú ý tới hành động qua lại giữa Liễu Dịch Trần và Hoa bộ đầu, tự dưng lại thấy không thoải mái, hắn nào có biết ánh mắt mình nhìn Hoa bộ đầu ngày càng khó chịu.

“Chúng ta vào xem sao.” Hoa bộ đầu nói với trưởng trấn một tiếng. Sau đó liền dẫn đoàn bộ khoái đi vào trong kho.

Liễu Dịch Trần suy nghĩ chốc lát, vẫn quyết định nên theo bọn họ vào xem xét.

“Ngươi vào làm gì?” Lâm Thiên Long khó hiểu nhìn y.

“Tay gác đêm chạy ra ngoài hôm qua rất kì lạ.” Liễu Dịch Trần nghiêng đầu thì thầm bên tai Lâm thiên Long.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau