TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Nịnh bợ không đâu

Thấy Lâm Thiên Long thị uy lườm Tân Tiêu Lộ một cái, Liễu Dịch Trần lập tức hiểu ra nguyên nhân hành động của hắn, không khỏi mỉm cười, trả lại túi nước chỉ còn phân nửa cho Tân Tiêu Lộ, sau đó mỉm cười dịu dàng mà nói: “Cảm ơn.”

“Liễu phu nhân khách khí rồi.” Tân Tiêu Lộ vốn đang bị lâm Thiên Long làm tức gần chết, lại vì nụ cười này mà thần hồn điên đảo, vội vàng đáp lễ, sau đó mừng ra mặt mà trở về.

“Xí, ánh mắt của tên gia khoả này thật buồn nôn.” Lâm Thiên Long nhìn chằm chằm bóng lưng của Tân Tiêu Lộ, nhỏ giọng nói.

Liễu Dịch Trần mím môi cười, nhìn hắn, không ngờ hắn cũng có thể nhìn ra ý nghĩ xấu xa trong lòng Tân Tiêu Lộ, y vốn còn cho rằng Lâm Thiên Long là người chậm hiểu, căn bản không thể cảm nhận được.

Lâm Thiên Long thấy rất bất mãn với ánh nhìn kinh ngạc của Liễu Dịch Trần: “Nhìn cái gì mà nhìn, ta cũng đâu phải thằng ngu, tên gia khoả kia mỗi lần gọi tiếng Liễu phu nhân, ánh mắt nhìn ngươi như ruồi thấy phân, đui cũng biết hắn thèm ngươi nhỏ dãi ra rồi.”

“Ha ha…” Liễu Dịch Trần cười trầm thấp, ghé đến bên tai hắn thì thào: “Thế nhưng ta người ta thèm nhỏ dãi chỉ có ngươi mà thôi…”

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai khiến đôi tai của Lâm Thiên Long lập tức đỏ ửng cả lên, thoạt nhìn mê hoặc khó bì.

Hung hăng trừng mắt nhìn Liễu Dịch Trần một cái, Lâm Thiên Long không hiểu, tên khoả này sao có thể nói ra mấy lời buồn nôn này mọi lúc mọi nơi kia chứ.

Cố gắng hết sức làm ra vẻ hung tợn, thế nhưng đôi tai và gương mặt đỏ ửng lại bán đứng tâm tình của hắn lúc này rồi. Liễu Dịch Trần lại càng vui thích nhìn vẻ mặt mâu thuẫn của Lâm Thiên Long, lòng thầm kêu lên: Thiên Long à, sao ngươi có thể đáng yêu đến vậy… thật muốn đè ngươi xuống mà.

“Biểu ca.” Tân Tiêu Lộ mang theo điệu cười thoả mãn trở về nhóm của mình, nụ cười ban nãy của Liễu phu nhân thật là quyến rũ, giữa lúc hắn đang chìm trong hồi tưởng, thì biểu muội Vương Tụng Doanh rụt rè gọi hắn.

“Hở? Có chuyện gì?” Tân Tiêu Lộ thu lại nụ cười, quay đầu qua nhìn biểu muội vốn dĩ phải gả cho mình.

Tướng mạo của Vương Tụng Doanh tuyệt đối không tệ, gương mặt nhỏ nhắn mà một bàn tay cũng ôm gọn, ngũ quan thanh tú động lòng người, thân hình lại nhỏ nhắn, ngày trước đây chính là mẫu người mà Tân Tiêu Lộ thích nhất, thế nhưng sau khi gặp gỡ Liễu phu nhân, hắn liền thấy so ra, biểu muội thiếu đi một chút mùi vị trưởng thành.

“Biểu ca, sao mình phải đi chung với bọn họ chứ…” Vương Tụng Doanh cắn môi dưới, ánh mắt nhìn Tân Tiêu Lộ có phần ai oán. Trước giờ, nàng luôn thích Tân Tiêu Lộ, quan hệ giữa hai người cũng có vẻ như được tất cả mọi người chấp thuận rồi, thế nhưng hôm qua, có lẽ nào là thiên tính của phụ nữ, vào khoảnh khắc Liễu phu nhân kia xuất hiện, nàng trông thấy hết mọi ánh nhìn si mê của Tân Tiêu Lộ. Chuyện này khiến này nảy sinh cảm giác lo sợ ghê gớm.
Mà sớm ngày hôm nay, Tân Tiêu Lộ còn thẳng thắn mời đối phương đồng hành, mối lo trong lòng nàng lại càng tăng lên.

Trong mắt nàng, mọi hành động của biểu ca đều thật ngu xuẩn, dựa trên góc độ của một phụ nữ, có thể thấy Liễu phu nhân kia thực sự rất yêu phu quân của mình, tuy nàng không thể nào lí giải nổi, một mỹ nhân dịu dàng nhã nhặn như vậy sao lại thích một gã nam nhân từ tướng mạo cho đến tác phong đều thô lỗ quá chừng như vậy, thế nhưng nàng có thể đoán chắc rằng, Liễu phu nhân tuyệt đối sẽ không bỏ phu quân mình mà nhào vào lòng biểu ca mình đâu, đây cũng là nguyên nhân lớn nhất giúp nàng giữ được bình tĩnh giữa mối nguy lớn này.

Thế nhưng, cho dù sự việc rõ rành rành như vậy, lại hoàn toàn bị biểu ca của mình xem thường, thấy suốt dọc đường Tân Tiêu Lộ hết lần này đến lần khác bày tỏ lòng thành với Liễu phu nhân, Vương Tụng Doanh cảm thấy đau khổ vô cùng.

Nhìn vẻ ai oán trên gương mặt biểu muội, Tân Tiêu Lộ căn bản không chút để tâm, hắn đương nhiên sớm đã biết Vương Tụng Doanh thích mình, có lẽ trước tối qua, hắn còn cảm thấy biểu muội vô cùng phù hợp với yêu cầu của bản thân, thế nhưng sau khi gặp Liễu phu nhân, vị trí của biểu muội trong lòng hắn đã không còn quan trọng như trước nữa, lại thêm đêm nhìn trộm dưới trăng, nghe những tiếng rên rỉ khàn đục ấy, càng khiến cho mị thái của Liễu Dịch Trần trong lòng hắn được mỹ hoá lên tới cực điểm.

Thế nhưng hắn không hề có ý định vứt bỏ biểu muội, nói sao thì, Liễu phu nhân kia có đẹp hơn nữa cũng đã là thê tử của người ta, là hàng đã qua sử dụng, cho nên, vị trí chính thất của mình nhất định phải để lại cho biểu muội, huống chi, lấy biểu muội thì sẽ có được sự giúp đỡ quyền lực từ phía cữu cữu, khi tranh chức trang chủ sẽ nắm chắc phần thắng hơn.

Còn vị Liễu phu nhân kia, nếu có thể theo mình làm nhị phu nhân thì còn gì bằng.

Tân Tiêu Lộ tưởng tượng mà mừng thầm ra mặt.

“Biểu ca…”Vương Tụng Doanh lại gọi một tiếng, lúc này mới đánh thức Tân Tiêu lộ vẫn còn đang chìm đắm trong tưởng tượng hoàn mỹ của mình.

Nhìn vẻ mặt càng thêm ai oán của biểu muội, Tân Tiêu Lộ khụ khụ mấy tiếng tiếng, nghiêm mặt nói: “Biểu muội, chúng ta là người luyện võ, đương nhiên phải hành hiệp trượng nghĩa, núi Khốn Long này nghe đồn có sơn tặc thường lui tới, muội xem phu thê hai người họ có thể chống lại đám sơn tặc hay không, huống chi, Liễu phu nhân xinh đẹp nhường ấy, ắt sẽ bị sơn tặc cướp đi, thế nhưng nếu đi với chúng ta có thể tránh được nguy hiểm, chúng ta cũng chẳng tốn mấy công sức, có thiệt chỗ nào đâu mà không làm kia chứ.”

Vương Tụng Doanh cúi đầu, vẻ mặt có chút quạnh quẽ, tuy những lời biểu ca nói đều rất có đạo lý, nhưng người thông tuệ như nàng sao không nhìn ra tâm ý của hắn.

“Được rồi, biểu muội, muội đừng quá đa nghi.” Vỗ vỗ vai Vương Tụng Doanh, tuy Tân Tiêu Lộ thấy phiền lòng, nhưng ngoài mặt dẫu sao cũng phải an ủi một chút, dẫu sao, sau này biểu muội cũng là một trong các phu nhân của hắn mà.

Vương Tụng Doanh trầm mặc cúi đầu, quay đầu nhìn đôi phu thê Liễu Long đang đi cách bọn họ một quãng, Liễu phu nhân dịu dàng cười cười nói nói với nam nhân kia, mà nam nhân kia tuy không biểu hiện gì cả, thế nhưng đáy mắt, hàng mày không nơi nào không lộ ra tình yêu say đắm dành cho Liễu phu nhân, nghĩ lại biểu ca mà mình thích hôm nay lại chăm chú nhìn một người con gái khác, đáy lòng thầm thở dài một hơi, Vương Tụng Doanh chỉ cảm thấy hình ảnh biểu ca cao lớn khôi ngô, phong độ quyến rũ trong lòng mình đang bắt đầu đổ vỡ…

“Ca..” Vương Tụng Doanh chầm chậm đi tới bên cạnh Vương Hạ Lâu, tựa như lộ ra chút niềm uất ức…

Vương Hạ Lâu vuốt tóc muội muội, nhẹ thở dài, thế nhưng không hề nhiều lời.

Vương Dụng Doanh càng uất ức, chỉ đành im lặng đi phía sau Vương Hạ Lâu, không tiếp tục theo dõi hành động của Tân Tiêu Lộ nữa, mắt không thấy, lòng không muộn sầu…

“Liễu phu nhân, nghỉ một lát đi.”

“Liễu phu nhân, đường này thường hay sạt lở, nhớ cẩn thận.”

“Liễu phu nhân…”

Suốt dọc đường, Liễu Dịch Trần vô số lần đập tan ý định nịnh bợ của Tân Tiêu Lộ, thế nhưng dù khó khăn cỡ nào, dường như cũng không thể đập tan sự tự tin của hắn. Đầy một bụng tức, thế nhưng để không bị vạch mặt, trên trán Liễu Dịch Trần đã nổi lên hơn mười mấy cái gân xanh, nụ cười mỉm cũng ngày càng méo xệch đi.

Chương 47: Tập kích giữa đêm

Thế nhưng cứ như Tân Tiêu Lộ chẳng có cảm giác gì cả, vẫn thỉnh thoảng lại làm phiền “khoảnh khắc ngọt ngào” của phu thê người ta.

Thấy thành trấn đã lấp ló trước mắt, Liễu Dịch Trần rốt cuộc cũng thở phào một hơi, cuối cùng cũng đến rồi… sắp có thể không cần nhìn cái bản mặt đáng ghét kia nữa rồi…

Một đoàn người tiến vào huyện Quan Hà, đi thẳng đến nhà trọ lớn nhất trong huyện, Liễu Dịch Trần ban đầu nói đích đến là một thôn nhỏ cách đây không xa, do vậy, bọn họ phải nghỉ lại đây một đêm, khi Liễu Dịch Trần tìm mọi cách từ chối mà không thành, rốt cuộc cả nhóm người đành cùng nghỉ lại nhà trọ.

Sau bữa tối, mọi người đều về phòng nghỉ ngơi, Tân Tiêu Lộ cầm hai hai bình sức, ánh mắt nhìn cửa sổ căn phòng trên tầng hai tràn ngập vẻ lo lắng.

Suốt dọc đường, hắn nhiều lần săn đón Liễu phu nhân kia, thế nhưng nữ nhân này lại cứ không hề có động thái gì, chỉ lo tươi cười nhỏ nhẹ với gã chồng thô lỗ của mình, dường như không thèm nhìn mình lấy một cái.

Hai bình sức đang cầm là vừa mới rồi lén lút ra ngoài, đến kĩ viện mua một ít mê dược với xuân dược, một huyện nhỏ như thế này đương nhiên không có loại hàng thượng đẳng nào cả, loại thuốc này chỉ khiến người ta tê liệt, mà dục vọng lại tăng cao mà thôi.

Siết chặt bình thuốc trong tay, hắn nghĩ, nếu Liễu phu nhân bị người khác cường bạo thất thân, vậy chồng của nàng ấy chắc chắn sẽ không thể chấp nhận được mà lập tức hưu thê, mà như vậy, mình sẽ xuất hiện dưới hình tượng một anh hùng, thu nạp nàng, nàng nhất định sẽ cảm động đến rơi nước mắt, không chút hai lòng.

Nở nụ cười có phần thâm độc, Tân Tiêu Lộ vô cùng hài lòng với chủ ý của mình.

Nửa đêm canh ba, Liễu Dịch Trần có vẻ đã ngủ say trong phòng đột nhiên mở lớn hai mắt. Lâm Thiên Long bên cạnh vẫn ngáy khò khò, nhưng y vẫn nghe ra tiếng bước chân nhè nhẹ ngoài cửa.

Tân Tiêu Lộ bước đi nhè nhẹ, lén lút nằm úp sấp dưới cửa sổ căn phòng trên tầng hai  mà Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long đang ở, giữa lúc đêm khuya không một bóng người, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng gõ mõ cầm canh của người tuần đêm, lần đầu tiên làm việc như thế này, Tân Tiêu Lộ cũng có chút căng thẳng, rút khói mê ra khỏi ngực áo, liếm ngón tay, đục một lỗ nhỏ trên khung cửa sổ giấy, len lén nhìn vào bên trong, phòng tối đen như mực, nương theo ánh trăng mờ ảo, mới miễn cưỡng trông thấy phu thê hai người họ đang ôm nhau ngủ.

Nghe tiếng ngáy trầm ổn của Lâm Thiên long, lòng Tân Tiêu Lộ nổi lên sự đố kị vô cùng, dựa vào cái gì mà loại người này có thể cưới được một người vợ đẹp đến vậy, người đẹp nhường ấy phải thuộc về hắn mới phải.Ánh mắt loé lên một tia căm hận, hắn quyết định, đợi sau khi thổi khói mê vào trong, hắn không chỉ muốn cường bạo Liễu phu nhân mà còn muốn giết tên Liễu Thiên Long kia, giải quyết triệt để phòng hậu hoạ.

Nhét ống khói qua lỗ nhỏ kia, nhẹ thổi một hơi, luồng khói trắng nhàn nhạt dần dần lan toả trong gian phòng.

Liễu Dịch Trần lạnh lùng nhìn nhất cử nhất động của Tân Tiêu Lộ, từ khi Tân Tiêu Lộ tới dưới cửa sổ phòng y, thì y đã nhận ra rồi, tập trung toàn bộ tinh thần theo dõi hắn một cách gắt gao, trong phòng không thắp nến chỉ là một màn đen kịt, nhưng Tân Tiêu Lộ đứng bên ngoài không hề hay biết, toàn bộ hành vi của mình đã bại lộ trước mắt Liễu Dịch Trần. Đương nhiên gồm cả tia sát khí vừa nổi lên ban nãy.

Thấy khói trắng toả ra từ ống khói nhét qua cửa sổ phòng, Liễu Lịch Trần cười châm biếm, tuy sư phụ y là một lão già biến thái, nhưng ngoài một thân công phu xuất thần nhập hoá, còn nghiên cứu chuyên sâu về độc lý và dược lý. Làm đệ tử của ông, hầu hết đều từng bị ông uốn nắn một cách ác ôn, từng nếm đủ loại độc vô cùng kì quái, thứ hàng chả được xếp hạng này, Liễu Dịch Trần chẳng coi ra gì.

Giống như vô ý xoay người, vung cổ tay một cái, nhét một viên thuốc vào miệng Lâm Thiên Long, hắn bất giác chép chép miệng, ực một tiếng, nuốt viên thuốc xuống. Liễu Dịch Trần ngây người ra, sau thì không khỏi bật cười, người bình thường khi ngủ bị nhét thứ gì đó vào miệng đều ngậm lại, Thiên Long của y ấy à, lại nuốt thẳng xuống… coi bộ, để tránh sau này Lâm Thiên Long lại không cẩn thận nuốt thứ không nên nuốt, mình vẫn nên ở bên canh trừng hắn không rời thì hơn.

Thấy khói thổi vào phòng đã tan hết rồi, Tân Tiêu Lộ cẩn thận nghe động tĩnh trong phòng, sau khi xác định mê dược đã có tác dụng, mới dùng dao găm cậy chốt cửa, ló người, trốn vào phòng.
Thuận tay đóng cửa phòng lại, Tân Tiêu Lộ lúc này căng thẳng tới không dám thở. Thân là một nhân sĩ giang hồ, giết người vốn là việc cơm bữa, thế nhưng dựa vào tướng mạo và thân phận của hắn, cũng đủ hấp dẫn vô số nữ nhân vây quanh, do vậy, đây là lần đầu tiên hắn làm chuyện giết người trộm ngọc như thế này.

Bàn tay cầm bình sứ đầm đìa mồ hôi, tay cầm dao găm đặt sau lưng, Tân Tiêu Lộ men đến bên giường.

Trên giường, Lâm Thiên Long vẫn ngáy như sấm, Liễu Dịch Trần mặc một tấm nội y màu trắng vẫn rúc vào bên người hắn, dung mạo xinh đẹp lộ vẻ an tĩnh, dường như ngủ rất say.

Mắt Tân Tiêu Lộ lộ ra vẻ thèm khát, thế nhưng ánh mắt nhìn Lâm Thiên Long lại có chút phức tạp, hắn không hề sợ giết người, kẻ chết trên tay hắn cũng không ít, thế nhưng chỉ vì cướp vợ người ta mà giết người, thì hoàn toàn đi ngược lại tinh thần hiệp nghĩa thường ngày của hắn, Tân Tiêu Lộ vẫn khó xuống tay được.

Cẩn thận suy tính mãi, liền buông lỏng bàn tay đang siết chặt dao găm, cuối cùng vẫn quyết định giữ lại mạng của Lâm Thiên Long, dẫu sao dựa vào công phu và thực lực của mình, muốn giết một gã lỗ mãng thì dễ như trở bàn tay.

Thu lại dao găm, Tân Tiêu Lộ vươn tay ôm lấy Liễu Dịch Trần, định đưa “nàng” ra ngoại thành cưỡng đoạt, dù sao ở lại trong trấn ngộ nhỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thanh danh của mình sẽ bị huỷ sạch.

Chính vào cái lúc hắn vươn tay ra, chợt ngửi thấy một mùi thơm ngát, hít lấy hít để, hắn còn đang ngờ vực sao nơi này lại có mùi hương thanh nhã đến vậy, thì hoảng hốt phát hiện ra, toàn thân mình đã không còn khí lực, ngã nhào xuống người Lâm Thiên Long.

Khi hắn sắp đè lên người Lâm Thiên Long rồi, thì bị một sức mạnh cực đại đánh bay, văng mạnh vào tường, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, rồi phun ra một ngụm máu.

Kinh hãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Liễu Dịch Trần mặc tấm áo trong trắng muốt mang theo nụ cười yêu kiều đi về phía hắn, thế nhưng không biết gì cái gì, mà lúc này hắn lại thấy nụ cười kia đáng sợ vô cùng. Miệng định nói gì đó, lại không sao phát ra được âm thanh, Tân Tiêu Lộ nhão ra như bùn ngồi phịch xuống đất, ánh mắt đã không thể chỉ dùng kinh hoàng mà hình dung.

“Rất kì lạ phải không?” Liễu Dịch Trần bước từng bước ưu nhã đến gần Tân Tiêu Lộ, cước bộ nhẹ nhàng không hề phát ra âm thanh.

Chương 48: Bị tặng cho quỷ ăn thịt người

Tân Tiêu Lộ khó khăn gật đầu, hắn lúc này không hiểu gì cả, hắn rõ ràng đã thổi khói mê vào trong rồi, sao nàng lại chẳng hề gì vậy.

Liễu Dịch Trần nhếch mép, nở nụ cười tuyệt mĩ nhưng lại khiến người ta không rét mà run: “Bởi vì… sư phụ của ta là Khốn Long lão nhân.”

Mắt Tân Tiêu Lộ mở lớn, sau đó sắc mặt xám xịt lại. Danh tiếng của Khốn Long lão nhân trên giang hồ vô cùng lừng lẫy, ngoài võ công xuất thần nhập hóa và độc dược khó thể đề phòng ra, ông ta còn nổi tiếng là kẻ thiên vị người nhà, có thù tất báo.

Nếu như Liễu phu nhân thực sự là đệ tử của Khốn Long lão nhân, thì hắn đã chuốc lấy họa diệt môn cho Kì Lân gia trang rồi. Khốn Long lão nhân không bao giờ tùy ý chọn đệ tử, ở Mạc Bắc từng có một nhóm đạo tặc lớn mạnh, phóng hỏa giết người, không việc xấu nào không là, sau này trong một lần cướp bóc thôn nhỏ, bị đại đệ tử của Khốn Long lão nhân bắt gặp, giữa vòng vây của kẻ địch, vị đại hiệp kia tuy võ công xuất chúng, nhưng vẫn không thể đấu lại chiến thuật biển người của đối phương, rốt cuộc thất bại, lại còn lưu lại một vết sẹo trên mặt.

Lúc ấy, đám đạo tặc kia không hề biết mình đã đắc tội với đệ tử của Khốn Long lão nhân, còn đang ăn mừng, thì một thiếu niên thanh tú lên núi, chém giết trong vòng một đêm đến chó gà cũng không tha, khiến ngọn núi đấy suốt cả ba năm sau cũng không mọc nổi cỏ, trở thành một ngọn núi chết.

May thay vị đại sư huynh đôn hậu kia đã kịp thời báo cho thôn dân xung quanh đừng lên núi, nếu không chỉ e người chết không chỉ có đám sơn tặc trong sơn trại đâu, thế nhưng việc này vẫn khiến mọi người có thêm hiểu biết trực quan về tính thích thiên vị của Khốn Long lão nhân.

Bần thần nhìn Liễu Dịch Trần đứng trước mặt, lòng Tân Tiêu Lộ lúc này đã hoàn toàn nguội lạnh, nghĩ tới thủ đoạn tàn nhẫn của thiếu niên kia năm đó, mà sự phát triển của Kì Lân sơn trang lại chẳng thể bì với đám sơn tặc kia, hắn như đã nhìn thấy thảm cảnh thây chất khắp nơi của Kì Lân sơn trang.

Hắn chết không tiếc, nếu cái chết của mình có thể làm nguôi cơn giận của Liễu Dịch Trần, cho dù đối phương có thiên đao vạn quả hắn cũng không lời oán thán, ánh mắt hiện lên sự khẩn cầu tha thiết, Tân Tiêu Lộ lúc này chỉ hận không thể quỳ xuống cầu xin Liễu Dịch Trần lượng thứ.

Thấy sự hối hận và khẩn cầu của đối phương, Liễu Dịch Trần cũng nguôi giận đôi chút, mới rồi y mơ hồ cảm thấy ngoài cửa sổ có sát khí, biết tên gia khoả này muốn giết Lâm Thiên Long, lửa giật chẳng biết từ đâu chớp mắt cháy lên trong lòng y, nên khi tung độc dược và đánh một chưởng ban nãy đều không chút lưu tình, cơ thể Tân Tiêu Lộ hiện giờ đã bị trọng thương, có vẻ mất luôn nửa cái mạng rồi.

Thấy Tân Tiêu Lộ lo lắng muốn nói gì đó, vùng vẫy muốn quỳ xuống, vẻ khẩn cầu trong đôi mắt dường như khiến người khó đành lòng. Liễu Dịch Trần nhẹ thở dài một hơi, tùy tiện hất tay một cái, mùi hương ngọt ngào mơ hồ liền tan đi.

“Xin… xin…” Phát ra hai tiếng “xin” khàn khàn, Tân Tiêu Lộ vui mừng phát hiện ra mình đã có thể nói chuyện.

Khó khăn di chuyển cơ thể, tạo tư thế như quỳ lạy, Tân Tiêu Lộ lúc này đã hoàn toàn không có bất kì tâm tư nào khác, chỉ một lòng muốn khẩn cầu.“Xin… xin nàng tha cho… Kì Lân sơn trang…” Giọng nói khản đặc mang theo sự khẩn cầu tha thiết, biết rõ hi vọng không nhiều, nhưng Tân Tiêu Lộ vẫn cố gắng.

Sắc mặt Liễu Dịch Trần cứng lại, vốn y định thẳng tay giết Tân Tiêu Lộ, nên mới báo danh hiệu của Khốn Long lão nhân cho hắn biết, thế nhưng lúc này lại có chút không đành lòng, tuy đối phương từng có ý đồ bất chính với mình, hơn nữa còn định giết Lâm Thiên Long, nhưng mới rồi hắn thực sự không hề động thủ, nhìn một thanh niên tâm cao khí ngạo, giờ đây lại quỳ trước mặt mình, đầy vẻ khẩn cầu, chỉ vì mong y có thể tha cho người thân của mình, cũng không hề có ý định xin tha mạng cho bản thân. Dù thế nào đi nữa, thì xét về điểm này, đối phương cũng có thể coi là một nam tử hán rồi.

“Nàng muốn… trừng chị ta ra sao… cũng được. Chỉ xin nàng… tha cho… người trong sơn trang…” Tân Tiêu Lộ khổ cực cầu xin, lúc này hắn tuyệt đối hối hận vạn phần, vì sao mình lại có thứ suy nghĩ này cơ chứ. Bình thường ra, hắn tuy không phải người tốt gì cho cam, thế nhưng cũng chưa từng làm chuyện cướp vợ người ta, huống hồ hắn còn kinh hoàng phát hiện ra, ban nãy mình còn thực sự muốn giết người cướp vợ… quả đúng là bị ma ám rồi.

Lúc này, Liễu Dịch Trần vô cùng mâu thuẫn, về việc Tân Tiêu Lộ mạo phạm mình, y nhất định phải trừng trị, thế nhưng dựa vào hành vi của y mà kêu y giết người, thì có vẻ hơi khó, dẫu sao y cũng là bộ khoái mà, đã quen hành sự theo luật pháp, dù thế nào đi nữa, Tân Tiêu Lộ chỉ có thể coi là “chưa gây án”, giết hắn thì có vẻ không hợp lý. Thế nhưng tha cho hắn, thì cơn bực tức của mình biết chút đi đâu, đúng là khó quyết mà.

“Ha ha, sư huynh, chẳng bằng tặng hắn cho đệ đi.” Một thân ảnh lướt qua, từ ngoài cửa sổ bay vào.

Liễu Dịch Trần giật mình quay đầu lại, mình khinh suất quá, lại không biết có người nuso bên ngoài. Nếu đó phương là người của tổ chức kia… mình và Thiên Long chẳng phải quá nguy hiểm rồi sao.
Thấy thân ảnh kia nhẹ nhàng đáp xuống đất, Liễu Dịch Trần mới nhẹ nhõm thở phào một hơi.

Người từ ngoài cửa sổ bay vào đó là… hử, một… nam nhân vận ngoại bào đỏ tươi? Tân Tiêu Lộ hoang mang nhìn đối phương.

Không thể trách hắn không chắc chắn được, dù là ai đi nữa, khi nhìn thấy nam nhân trước mặt tuy rõ ràng vận nam trang, nhưng dung mạo lại dịu dàng đáng yêu, toàn thân tỏa ra luồng khí mị hoặc thì đều không dám chắc chắn. May mà Liễu Dịch Trần giúp hắn một tay.

“Ngũ sư đệ, sao đệ lại tới đây?” Vẻ mặt Liễu Dịch Trần rất nhẹ nhõm, như giải quyết được một vấn đề khó.

“Hì hì, người ta vừa hay đi qua đây, ngửi thấy mùi của Túy Hồn, nên đến xem sao ấy mà.” Nam nhân xinh đẹp mỉm cười, tỏa ra mị lực cực điểm, Tân Tiêu Lộ nhìn tới thất thần.

Hai mỹ nhân trước mặt không hề giống nhau, dung mạo của Liễu phu nhân có thể coi là thanh nhã tuyệt trần, gương mặt mộc mạc trắng trẻo dù không chút phấn son cũng chẳng kém gì những mĩ nữ phấn điêu ngọc mài. (= = Hắn vẫn không biết Liễu Dịch Trần là nam…)

Mà… nam nhân đối diện, dù biết rõ y là nam nhân, thế nhưng vẫn chẳng thể liên hệ nổi y với hai chữ đó, dung mạo hoàn toàn có thể xưng là yêu mị, đôi môi đỏ tươi, mỗi khi khép mở đều phả ra hơi thở dục vọng, nói rõ hơn nữa, y chính là loại mỹ nhân yêu diễm mà chỉ cần gặp phải, ngươi sẽ hoàn toàn không màng tới giới tính của y, mà chỉ muốn kéo y lên giường.

“Sư phụ vẫn khỏe chứ?”

“Hầy, không khỏe đâu.” Nam nhân yêu mị lắc lắc ngón tay.

“Sao vậy?” Liễu Dịch Trần ngây người ra một chốc, theo y, chẳng có chuyện gì có thể uy hiếp được lão biến thái đó.

“Có người giấu nhẹm tình hình của mình, cho nên sư phụ rất không vui đó.” Ánh mắt của nam nhân yêu mị như có như không đảo về phía Lâm Thiên Long đang ngủ say trên giường.

Chương 49: Quỷ “ăn” thịt người

Liễu Dịch Trần biến sắc, hiếm khi xuất hiện vẻ mặt kinh hoàng thế này. Thoắt một cái, đã chắn trước người Lâm Thiên Long.

“Mạc Ly, đệ đến tìm rắc rối hả?” Mỉm cười như có như không, ánh mắt Liễu Dịch Trần không chút nơi lỏng cảnh giác.

“Đúng vậy.” Mạc Ly gật đầu, “Sư phụ không vui, cho nên bảo đệ tới gây khó dễ hai người.”

Mặt Liễu Dịch Trần lạnh đi, y biết lão biến thái kia chắc chắn sẽ chuốc thêm rắc rối cho mình. Thế nhưng điều nằm ngoài dự đoán ấy là, sao ngũ sư đệ lại nói ra chuyện này dễ dàng như vậy.

Thấy ánh mắt hoài nghi của Liễu Dịch Trần, Mạc Ly lại nở nụ cười mê hoặc chúng sinh, chỉ tiếc Liễu Dịch Trần chẳng thèm để ý, vẫn cảnh giác nhìn y như cũ.

“Được rồi, nhị sư huynh thiệt là đáng ghét mà…” Mạc Ly bĩu môi, thu lại vẻ quyến rũ của mình, chớp mắt, tựa như biến thành một người khác, vẫn là dung mạo yêu kiều ấy, nhưng lại không còn thứ khí chất khiến người ta thèm khát chỉ muốn chút chút dục vọng lên người y nữa.

“Đệ muốn gì?” Nghĩ đi nghĩ lại, đối với tên tiểu biến thái chẳng kém cạnh gì sư phụ này, Liễu Dịch Trần chỉ có thể cho rằng đối phương muốn lợi dụng điểm yếu của mình để moi lợi ích.

“Hắn.” Mạc Ly nâng một ngón tay, bàn tay trắng nõn nà chỉ về phía Tân Tiêu Lộ đang ngồi phịch trên đất.

“Hắn?” Liễu Dịch Trần lúc này mới nhớ ra, trong phòng còn có một kẻ khiến y không biết xử trí ra làm sao.

“Đệ cần hắn làm gì?” Khó hiểu hỏi lại, Liễu Dịch Trần thực sự nghĩ không ra Mạc Ly cần Tân Tiêu Lộ làm gì.

“Ăn sạch thôi.” Mạc Ly cười híp mắt nói. “Đệ đói rồi mà.”

Tân Tiêu Lộ hoảng sợ, ánh mắt đầy sự kinh hãi, mới rồi khi Mạc Ly xuất hiện, hắn còn cho rằng có một con đường sống, không ngờ, nam nhân yêu kiều động lòng người là thế lại là một con quỷ ăn thịt người… Khốn Long lão nhân rốt cuộc là tìm đâu ra được tên hung đồ nhường này kia chứ…

Liễu Dịch Trần đen mặt nhìn Mạc Ly, y đương nhiên biết Mạc Ly căn bản không ăn thịt người gì cả, cái thằng nhóc này rốt cuộc muốn gì…

Mạc Ly liếm môi dưới, nhìn chằm chằm Tân Tiêu Lộ với vẻ thèm nhỏ dãi, cứ như trước mắt là một đại tiệc ngon lành vậy, Tân Tiêu Lộ bị nhìn tới lông tóc dựng hết cả lên, ánh mắt trần trụi này như muốn lột sạch y phục của hắn, đánh giá từ trên xuống dưới xem chỗ nào ngon miệng hơn. Tình thế này thực sự khiến hắn muốn khóc…

Thấy Liễu Dịch Trần vẫn không hiểu cho lắm, Mạc Ly đảo trắng mắt, ánh mắt đảo về phía giường lớn.

Lúc này Liễu Dịch Trần mới bừng tỉnh đại ngộ, sau đó khó tin mà trợn trừng mắt.

“Người ta thích loại này mà…” Mạc Ly ngại ngùng chọc chọc hai đầu ngón tay với nhau, tựa như nhìn Liễu Dịch Trần một cách thẹn thùng.
Liễu Dịch Trần đã không còn sức trợn mắt nữa, tùy tiện phất phất tay, ý bảo Mạc Ly đưa Tân Tiêu Lộ đi đi.

Lúc này Tân Tiêu Lộ quả thực khóc không ra nước mắt, mới rồi lúc khẩn cầu Liễu Dịch Trần, hắn đã biết mình tuyệt đối không có đường sống, thậm chí còn chuẩn bị để hứng chịu thiên đao vạn quả, thế nhưng bây giờ, hắn lại đột nhiên biến thành món ăn ngon bày trên đĩa của người ta, vừa nghĩ tới cảnh mỹ nhân yêu kiều kia cầm dao phay chặt đùi mình, nhai nuốt từng miếng lớn, hắn liền không rét mà run… bị người ta ăn thịt thực sự là một cách chết quá kinh khủng…

Được Liễu Dịch Trần cho phép, Mạc Ly vui mừng phơi phới nhẹ nhàng ôm Tân Tiêu Lộ lên, quay người định đi.

“Đợi đã.” Liễu Dịch Trân đột nhiên ngăn Mạc Ly lại.

Mạc Ly nghi hoặc nhìn y, ánh mắt sáng hiện lên vẻ khó hiểu.

“Đệ mang hắn đi như thế, một người sống sờ sờ biến mất, người thân của hắn sẽ làm phiền ta.” Liễu Dịch Trần buông tay.

“Vậy phải làm sao?” Đôi mày xinh đẹp của Mạc Ly chau lại.

“Để hắn viết một bức thư nói mình phải ra ngoài hành tẩu là được rồi.” Liễu Dịch Trần nhìn Tân Tiêu Lộ một cái, thảnh thơi nói.

“Ồ… được thôi.” Nghĩ một lát, đây đúng là cách tốt để giải quyết triệt để vấn đề. Dẫu sao, khi một người đi hành tẩu, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra, cho dù là vĩnh viễn không trở về cũng có khả năng mà.

“Này, cho ngươi đó, viết đi.” Mạc Ly cầm lấy cây bút Liễu Dịch Trần đưa cho, “cạch” một tiếng đặt ở trên bàn.
Tân Tiêu Lộ nhìn cây bút trước mặt, đắng chát cả miệng, lúc ấy, trong đầu nảy ra vô số ý nghĩ, phần nhiều là hối hận. Ham muốn nhất thời lại mang đến kết cục này, dù là ai cũng sẽ hối hận mà thôi.

“Mau viết đi.” Mạc Ly nhìn Tân Tiêu Lộ cầm bút không viết, thiếu kiên nhẫn mà thúc giục.

Tân Tiêu Lộ cắn môi dưới, vừa nghĩ đến việc viết xong lá thư này, mình sẽ bị tên quỷ ăn thịt người kia ăn sống, không biết vì sao, nói thế nào cũng không nhấc bút nổi.

Bút thấm đầy mực nhỏ một giọt mực lớn lên giấy, nháy mắt đã lan ra một mảng lớn.

Vẻ mặt của Mạc Ly do thiếu kiên nhẫn mà trở nên lạnh lùng, đôi mắt yêu mị bắn ra từng tia sắc lạnh.

“Nhị sư huynh, hắn không chịu viết đâu.” Mạc Ly nhìn về phía Liễu Dịch Trần, cười mà nói, nhưng trong mắt lại không hề có chút ý cười. “Chi bằng đệ giết hết đám người thân của hắn, như vậy sẽ không có ai đến tìm người rồi.”

“Đừng mà…” Âm thanh khàn khàn vang lên từ miệng Tân Tiêu Lộ. Mắt hắn lúc này đầy vẻ hoảng hốt, hắn dường như quên mất, mới rồi mình liều chết cầu xin Liễu Dịch Trần, chính là vì muốn cứu gia tộc mình, tuy bị người ta ăn sống là một cách chết kinh khủng dị thường, thế nhưng vừa nghĩ tới cái chết của mình có thể cứu được cả Kỳ Lân sơn trang, hắn liền không chút do dự mà phóng bút, trong thư, còn đặc biệt nhấn mạnh, mình ra ngoài thăm thú, trong vòng tám năm, mười năm sẽ không trở về, để mọi người đừng tìm hắn.

Viết xong câu cuối cùng, hắn rút một con dấu từ trong ngực áo ra, ấn xuống trên tên của mình, sau đó, mang ánh mắt tràn ngập hi vọng mà nhìn Mạc Ly.

Mạc Ly lúc này mới thỏa mãn mỉm cười, vung tay đánh ngất hắn, sau đó vác lên vai, nhảy ra khỏi cửa sổ.

Nhìn Lâm Thiên Long vẫn ngáy khò khò, Liễu Dịch Trần bất lực lắc đầu, động tĩnh lớn như vậy, Lâm Thiên Long vẫn có thể ngủ say, đúng thật là…

Nhân lúc Lâm Thiên Long còn chưa tỉnh, Liễu Dịch Trần lén lút mang bức thư của Tân Tiêu Lộ đặt vào phòng hắn, sau đó lại quay về phòng mình, nhẹ nhàng chui vào trong ổ chăn của Lâm Thiên Long, ôm lấy khuôn ngực rộng của hắn, thỉnh thoảng lại nghịch ngợm điểm hồng trước ngực một chút, chẳng mấy chốc liền chìm vào mộng đẹp.

Sáng sớm ngày thứ hai, lúc Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long cáo từ nhóm Vương Hạ Lâu, thấy rõ vẻ lo âu và cả nghi ngờ trong mắt bọn họ.

Biết rõ bọn họ không hiểu sao Tân Tiêu Lộ lại để lại một bức thư rồi bỏ đi, thế nhưng chỉ cần bức thư ấy, thì việc này chẳng liên quan gì đến y và Thiên Long cả, lén nhếch mép cười, Liễu Dịch Trần theo Lâm Thiên Long rời khỏi nhà trọ.

“Này, sao cái tên Tân gì gì đó không thấy đâu rồi?” Lâm Thiên Long vừa đi vừa hỏi.

“Không biết nữa.” Liễu Dịch Trần cười híp mắt trả lời.

“Quái lạ… nhìn cái vẻ không chịu từ bỏ của hắn, chẳng lý gì lại không xuất hiện.” Lâm Thiên Long vô cùng khó hiểu.

Chương 50: Ông già thần bí

“Có lẽ là hết hy vọng với ta rồi.” Liễu Dịch Trần không chút để ý mà đáp lại, chú ý tới hàng bán bánh bao nhân thịt ở ven đường, vui vẻ chạy qua mua liền bốn chiếc.

“Hắn? Hứ, ta trông hắn hoàn toàn không có ý từ bỏ.” Nhận lấy bánh bao nhân thịt, cắn từng miếng lớn, mặt Lâm Thiên Long đầy vẻ khinh thường. Ngay đến vợ ta là nam hay nữ cũng nhìn không ra, vậy mà muốn cướp người, đúng thật ngu như bò.

“Kệ xác hắn đi.” trông thấy vết mỡ dây bên khóe miệng của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần liền lấy giấy thấm dầu ra lau.

“Giữa đường giữa chợ mà…” Lâm Thiên Long đỏ phừng cả mặt, đẩy tay y ra.

“Sợ cái gì, giờ ta là “nương tử” của ngươi kia mà.” Đôi mắt dưới tấm khăn che mặt của Liễu Dịch Trần cười híp thành một đường thẳng.

Cầm hạt dẻ rang đường Liễu Dịch Trần mua cho, vừa đi vừa ăn, hai người thong thong thả thả đi tới con đường sầm uất nhất của huyện Quan Hà.

Đã tới rồi, chẳng bằng mua chút đồ làm quà cho mọi người trong sơn trại, ôm suy nghĩ này, Lâm Thiên Long thẳng thừng dạo quanh các cửa hàng.

“Vị đại ca này, đây là son sông Hoài thượng hạng, phu nhân của các bậc hoàng thân quốc thích ở kinh thành đều dùng loại son này đấy, ồ, phu nhân thật tinh tường, đây là ngọc bội do thợ thủ công nổi tiếng Thiểm Tây tỉ mỉ chế tác đó; bác gái kia ơi, vòng tay này đã được khai quang trước mặt Tòng tử nương nương*, mang chiếc vòng này, đảm bảo năm sau bác được bồng một cháu trai mập mạp…”

*Tòng tử nương nương tức Quan âm tòng tử (quan âm có con đi theo), theo phiên bản của Việt mình thì chính là Quan âm Thị Kính đó:”>

Một người bán hàng rong lanh lợi đang ba hoa về những món hàng của mình. Nghe tiếng rao bán của anh ta, Lâm Thiên Long cũng thấy hứng thú, nên tạt vào coi.

“Ha ha, vị đại ca này, vừa nhìn là biết huynh là người võ công cao cường, thích hành hiệp trượng nghĩa, chỗ tôi đây vừa lén chuyển tới một cuốn kiếm pháp của Khốn Long lão nhân, chỉ cần một lượng bạc, cuốn kiếm pháp này sẽ thuộc về huynh.” Người bán hàng rong vừa thấy dáng người cao lớn của Lâm Thiên Long, mắt liền sáng lên, lập tức rút ra một cuốn bí tịch rách bươm từ trong ngực áo, lén lén lút lút đưa cho Lâm Thiên Long xem.

Liễu Dịch Trần đứng bên cạnh nghe người bán hàng rong khoe khoang cuốn kiếm pháp của mình chính là bí tịch của Khốn Long lão nhân, thì không khỏi cười rộ lên, tay bán hàng rong này đúng là có gan lắm.

“Này, xú bộ khoái, ngươi tới coi xem.” Thấy Lâm Thiên Long ôm cuốn bí kíp rách bươm kia như bắt được vàng, kêu y qua xem, y cũng chỉ có thể gãi mũi mà qua xem thôi.“Kiếm pháp của Khốn Long lão nhân hả, nghe nói ông ta rất lợi hại, ngươi nói xem nếu ta học kiếm pháp của ông ta, liệu có trở nên lợi hại hay không?” Lâm Thiên Long có vẻ rất phấn khởi.

Liễu Dịch Trần thực sự không nỡ đập tan niềm vui của hắn, ít nhất cũng cầm cuốn bí tịch nát bươm kia xem thử, lật lật vài cái, không ngờ, càng lật, vẻ mặt của y càng trở nên nghiêm túc, môi mím lại thành một đường.

“Hửm? Sao vậy?” Thấy vẻ mặt của y có phần không ổn, Lâm Thiên Long khó hiểu gãi đầu mà hỏi.

“Không có gì.” Mặt vô biểu tình trả lại cuốn bí tịch cho Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần lại nở nụ cười dịu dàng. “Thiên Long đã thích, vậy chúng ta mua đi.” Dứt lời, liền rút một khối bạc vụn từ túi áo ra, không đợi Lâm Thiên Long phản ứng lại, liền vứt cho người bán hàng rong.

Lâm Thiên Long giận dữ trừng mắt nhìn Liễu Dịch Trần, làm cho y chẳng hiểu ra làm sao. Thiên Long chẳng rất thích thứ đó sao, mình mua tặng hắn rồi, mà sao hắn còn nổi giận? Liễu Dịch Trần không rõ.

Lâm Thiên Long mắng thầm trong lòng: Bại gia tử, người bán ra giá một lượng, cò kè mặc cả xong, thì có khi chỉ chín xu tiền đã mua được rồi. Vậy mà cái tên bại gia tử Liễu Dịch Trần này lại chẳng thèm mặc cả, thẳng tay đưa tiền. Quả là tội không thể tha!!!

Người bán hàng rong lòng vui phấp phới thu tiền về, đúng là không ngờ nổi, ban nãy có một ông già lén lén lút lút dúi cho hắn cuốn sách này, nói là để mình bán cho đôi phu thê đang đi về phía này, hơn nữa phải bán giá càng đắt càng tốt. Vốn cho rằng chẳng ai thèm mua cái thứ rách nát này đâu, nhưng nào ngờ đâu, lại bán được những một lượng bạc, lại bán được thật. Đây đúng là miếng bánh từ trên trời rớt xuống mà.
Khi hắn còn đang thích chí ì món tiền từ trên trời rơi xuống, thì đột nhiên phát hiện có chút lạnh, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Lâm Thiên long đang trợn mắt nhìn ngân lượng trong tay mình, không khỏi run cả tay, vội vàng cầm một chiếc vòng ngọc xanh biếc trên sạp hàng của mình đưa cho Lâm Thiên Long, nói là hàng tặng kèm khi mua sách, thế mới làm sắc mặt Lâm Thiên Long tốt lên chút đỉnh.

“Cái tên bại gia tử này, sao ngươi lại không thèm mặc cả mà đã trả tiền rồi.” Rời khỏi sạp bán hàng rong, Lâm Thiên Long nhịn không được mà mắng mỏ.

“Ơ…” Liễu Dịch Trần nghẹn lời, chưa xét chuyện mình không có thói quen mặc cả, cứ cho là có thói quen đó đi, thì về cuốn bí tịch này, đừng nói một lượng bạc, dù có là một vạn lượng bạc cũng hoàn toàn đáng giá. Đây chính xác là bí kíp không truyền ra ngoài của sư phụ y, Thập Lục Liên Hoàn Thích. Ngoài đại sư huynh ra, thì sư huynh đệ bọn họ chưa ai được học bộ kiếm pháp này, bởi những đệ tử khác, kể cả y, tất cả đều chọn trường phái linh hoạt, thư thái, bộ kiếm pháp này lại lấy sức mạnh làm nền tảng nên đương nhiên không phù hợp với bọn họ, thế nhưng… sao bộ kiếm pháp này lại lọt vào tay người bán hàng rong kia chứ?

Lẽ nào có người trộm từ chỗ sư phụ, khả năng này rất nhỏ, huống chi, dù cho là có người trộm thật, cũng không lí nào lại để ở một quán hàng rong, bán với giá một lượng bạc…

Nghĩ đi nghĩ lại, kết luận duy nhất đó là… lão sư phụ biến thái kia đang ở gần mình. Vừa nghĩ đến vô số dáng vẻ quỷ chỉnh người của sư phụ, Liễu Dịch Trần liền đau đầu muốn chết.

“Chiếc trâm này bao nhiêu tiền?” Liễu Dịch Trần đột nhiên tỉnh táo, không biết từ lúc nào, y lại cùng Lâm Thiên Long tới một cửa tiệm chuyên bán trang sức. Lúc này, Lâm Thiên Long đang chỉ vào một chiếc trâm bạc ngọc bích xanh biếc hỏi giá.

“Vị khách quan này thật tinh tường, chiếc trâm bạc này là sản phẩm thủ công tốt nhất của tiệm chúng tôi, ngài nhìn phượng thủ trên đầu cây trâm xem, sống động như thật, cứ như chuẩn bị tung cánh bay lượn vậy, ngọc bích khảm trên cây trâm cũng tuyệt đối là hàng thượng phẩm, ngài nhìn màu sắc mà xem, ánh sáng êm dịu, đầy vẻ sang trọng. Khi cài lên đầu, đảm bảo sẽ rất rực rỡ. Cây trâm bạc tinh xảo như thế này, tiệm nhỏ chúng tôi chỉ có một cây, vậy nên, tính giá hai mươi lượng.” Chủ tiệm cười ha ha nói.

“Hai mươi lượng, hơi đắt rồi.” Lâm Thiên Long miết cằm, nhìn vào mắt chủ tiệm, chậm rãi nói.

“Ờ? Vậy khách quan ra giá đi.” Mắt chủ tiệm lóe lên, vẫn cười híp cả mắt.

“Mười lượng.” Lâm Thiên Long chắc như đinh đóng cột.

“Mười lượng!” Chủ tiệm kinh hô, mặt đầy vẻ đau lòng. “Khách quan, cây trâm bạc tinh xảo thế này, chúng tôi không thể bán giá mười lượng được.”

“Thôi đi. Coi lại cây trâm bạc của ngươi cái, gia công tuy không thể nói là thô ráp, thế nhưng hoàn toàn không tỉ mỉ, ngươi coi đầu cây trâm, có tới tận vài chỗ đường khắc không hoàn chỉnh, lại nhìn ngọc bích kia, trông thì có vẻ đầy đặn, mượt mà, thế nhưng ở chỗ được khảm, nhìn kĩ có thể thấy đường đen mờ mờ, rõ ràng là hàng thứ phẩm.” Lâm Thiên Long cầm cây trâm bạc chỉ chỉ trỏ trỏ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau