TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Ghen cái gì chứ…

Chỉ mấy câu nói ngắc ngứ đơn giản, cũng đủ để Liễu Dịch Trần biết rõ ý của gã ta. Hóa ra là muốn lấy lòng mình, tiếc rằng hắn lầm rồi, Liễu Dịch Trần không phải là nữ nhân yểu điệu, mà là đàn ông chân chính. Đương nhiên, quan trọng hơn nữa, y còn là một người đàn ông đã có “gia đình”. Quỷ mới thèm để mắt tới cái đồ ngu ngốc mặt đầy vẻ háo sắc chẳng biết nhảy ra từ xó nào.

“Thật cảm ơn vị tiểu ca đây, phu thê chúng tôi đã ăn rồi, không làm phiền các vị nữa.” Tuy rất ghét người trước mặt, nhưng Liễu Dịch Trần cũng không thẳng thừng làm bẽ mặt hắn, hơn nữa y cũng không biết rõ về đối phương, nên không muốn rước phiền toái không đâu làm gì.

“Phu nhân…” Tân Tiêu Lộ dường như còn muốn nói gì đó.

“Này, vợ ta đã nói là ăn xong rồi, ngươi còn dông dài cái gì nữa.” Lâm Thiên Long tặc lưỡi, ngắt lời hắn.

Tân Tiêu Lộ cắt chặt môi dưới, chắp chắp tay. “Đã vậy, ta cũng không làm phiền nhị vị nữa. Cáo từ.” Dứt lời, quay người xuyên qua lùm cây bỏ về.

“Hứ… đúng là đồ đáng ghét.” Lâm Thiên Long khinh thường nói.

“Thiên Long…” Giọng nói của Liễu Dịch Trần đượm ý cười.

“Làm so?”

“Ngươi đang ghen đó hả?”

“…Mẹ! Lão tử ghen làm cái nợ gì, lão tử không ghen.” Lâm Thiên Long nói lớn tiếng. Lúc này đây, gương mặt xinh đẹp đối diện kia nhìn sao cũng thấy khốn nạn, thật muốn đánh cho một phát…

“Ha ha…” Liễu Dịch Trần cười không nói, ánh mắt sáng lên lộ rõ vẻ đắc ý.

“!%!%^@^@@*^#&” Lâm Thiên Long thấy khó chịu, ánh mắt của tên tiểu tử ban nãy khiến hắn có cảm giác đồ của mình bị kẻ khác nhòm ngó, mà càng tức giận hơn nữa ấy là, hình như hắn đúng là đang ghen thật.

“Lão tử ghen đấy thì sao, không được à?” Dẫu sao cũng bị Liễu Dịch Trần nhìn thấu rồi, Lâm Thiên Long cũng không lấp liếm nữa, thẳng thừng nói. “Lão tử không thích thằng nhãi con kia, làm sao, lẽ nào ngươi thuận mắt hắn?”

Lâm Thiên Long nguy hiểm híp mắt, liếc xéo Liễu Dịch Trần, nếu ngươi dám nói thuận mắt hắn, thì lão tử lập tức cho vị huynh đệ dưới đũng quần ngươi kia biết thế nào là trinh bạch.

Ý cười trên mặt Liễu Dịch Trần càng sâu, liền bổ nhào người qua, đè lên người Lâm Thiên Long, hôn loạn lên mặt hắn một trận. “Thiên Long đáng yêu quá đi thôi.”

“Cút!” Lâm Thiên Long đột nhiên bị đè trên đất hôn điên hôn đảo, máu nóng không khỏi dồn hết lên mặt, tức giận nói. “Lão tử là một đại nam nhân, đáng yêu chỗ nào chứ.”

“Đáng yêu… trong mắt ta, Thiên Long đương nhiên dễ thương hết chịu nổi mà.” Liễu Dịch Trần vừa hôn, vừa cười híp cả mắt. “Ngay cả vẻ ghen tức của ngươi cũng đáng yêu.”“Ngươi…” Vẻ mặt Lâm Thiên Long có chút bó tay, bộ thằng cha này mù rồi sao, tướng mạo của mình, nói sao cũng không tới phiên hai chữ “đáng  yêu” này. Có phần xấu hổ mà hét lên: “Mau đứng lên.”

“Không… ta còn chưa hôn đủ mà.” Liễu Dịch Trần vứt cho hắn một ánh nhìn quyến rũ, Lâm Thiên Long nhìn đến thất thần, sắc đẹp chính là lợi thế…

“Cút ngay… Lão tử phải đi rửa mỡ dính.” Hung hăng đẩy Liễu Dịch Trần ra, Lâm Thiên Long khó chịu đi ra phía con suối nhỏ.

Thấy dáng vẻ xấu hổ của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần không nhịn được bật cười ha hả. Nghe thấy tiếng cười của y, trán Lâm Thiên Long không khỏi nổi gân xanh… thằng cha này, quá vô sỉ.

Đến bên suối, Lâm Thiên Long cởi bỏ quần áo của mình, vứt ở bên bờ, dẫu sao trời tối đen rồi, không sợ bị người khác nhìn thấy, thế là trần nhồng nhộng nhảy ùm xuống suối.

Nước suối mát lành đánh tan cơn nóng ngày hè, rùng mình một cái, sảng khoái từ đầu đến chân.

Hô… thở mạnh ra một hơi, Lâm Thiên Long thoải mái tắm rửa.

Liễu Dịch Trần biếng nhác dựa vào một tảng đá lớn, nhìn chòng chọc về phía con suối nhỏ. Nơi bọn họ nhóm lửa cách con suối nhỏ kia một đoạn, nương theo ánh lửa, chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh mờ mờ ảo ảo của Lâm thiên Long chìm trong nước, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng nước bắn.

Lòng đột nhiên khẽ động, Liễu Dịch Trần híp mắt cười xấu xa, nghiêng tai nghe ngóng, lân cận ngoài tiếng suối đổ ào ào ra thì không còn bất kì âm thanh nào khác, vậy là, y đứng lên, khom lưng, lặng lẽ đi tới bên suối…

Lâm Thiên Long đang đứng sau một gốc cây lớn ven bờ, vừa ngâm nga hát, vừa rội nước tẩy rửa bùn đất trên người. Chốc chốc nghĩ tới chuyện xảy ra ban nãy, còn nhoẻn cười có phần ngốc nghếch.Bởi là ngươi, nên mới thích…

Hết lần này đến lần khác, trong đầu cứ lập lại nét cười dịu dàng của Liễu Dịch Trần khi nói ra lời ấy.

Khóe miệng dường như lại không thể khống chế mà nhếch lên, trong lòng ngọt lịm, khiến Lâm Thiên Long cúi đầu bật ra tiếng cười trầm thấp.

“Thiên Long, ngươi đang cười gì vậy?” Giọng nói nhẹ nhàng đột nhiên vang lên bên tai, một cơ thể nóng rực liền dán lấy lưng hắn.

“Mẹ nó… Ngươi muốn dọa chết lão tử sao.” Đang chìm đắm trong dòng suy tư của mình, thì đột nhiên phát hiện có người xuất hiện, lại còn thêm mấy luồng hơi phả vào bên tai, lập tức giật nảy mình, quay đầu lại giận dữ mắng.

Mới quay đầu lại, eo liền bị người ta ôm cứng, miệng còn đang rủa xả cũng bị bịt chặt.

“!#!%^&%&^*…#!#!#!… ưm…” Những lời mắng vì thẹn tan thành mây khói trong nụ hôn nồng, bàn tay vốn định vung nắm đấm chẳng biết từ lúc nào đã đặt lên vai đối phương.

“Hộc… Ngươi… Ngươi muốn làm gì…” Thở gấp, có chút hụt hơi, gương mặt hung dữ của Lâm Thiên Long lúc này lại mang theo vài phần thẹn thùng, thật khiến Liễu Dịch Trần nhìn đến ngây người.

Cảm thấy có một thứ gì đó cưng cứng phía sau mông mình, sắc mặt của Lâm Thiên Long biến động, hắn không dám tin, Liệu Dịch Trần lại có thể phát tình ở nơi này, vào lúc này…

Thằng cha này thực sự là bộ khoái sao? Y có biết đây là ở giữa rừng không… Y có biết ngay gần đó có cả đám người đang sống sờ sờ ra đấy không… y có biết… đáng chết, mình cũng rất muốn…

Lâm Thiên Long nắm chặt tay, vẻ mặt căm phẫn đan xen đủ mọi cảm xúc.

“Thiên Long… ta muốn…” Liễu Dịch Trần vừa liếm vai hắn, vừa ghé vào bên tai hắn nhõng nhẽo, đồng thời còn chọc chọc hạ thân cứng ngắc của mình vào mông hắn.

“Khốn kiếp… Ngươi… đằng đó còn có người…” Lâm Thiên Long đè thấp giọng xuống, cắn răng nói ra mấy chữ.

Hành động của Liễu Dịch Trần thoáng dừng lại, nhưng lại lập tức cọ xát vào, nhỏ giọng nói: “Yên tâm, bọn họ cách xa như vậy, bên này còn có cây che chắn, chắc chắn không nghe thấy đâu.”

“Ngươi…” Lâm Thiên Long thực muốn lớn tiếng mắng y một trận, nói y không có liêm sỉ, thế nhưng hậu huyệt đang không ngừng mở ra khép lại, nhân cơ hội Liễu Dịch Trần chà xát vào, cơ hồi đã nuốt lấy đỉnh côn th*t. Tình hình này thực sự khiến hắn không còn mặt mũi nào mà mở miệng.

Chương 42: Bên con suối nhỏ

Hung dữ trợn trừng mắt, Lâm Thiên Long thấp giọng nói: “Muốn làm thì nhanh lên…”

Liễu Dịch Trần nhận được sự chấp thuận của hắn, vui mừng không kể xiết, nửa thân dưới của hai người chìm trong nước, nhờ có nước bôi trơn, lại thêm Lâm Thiên Long có vẻ rất nóng vội mà đã tiết ra một lượng lớn dịch ruột non, nên Liễu Dịch Trần không tốn công sức mà đẩy côn th*t của mình vào bên trong.

“A…” Khó nhịn mà cắn chặt lấy môi dưới, giữa hậu huyệt đột nhiên bị một vật to lớn xâm nhập, khiến Lâm Thiên Long không kìm được tiếng rên rỉ, trợn mắt lên, mặt mũi lộ rõ vẻ cáu giận. Cái tên khốn kiếp này…

“Thiên Long…” Cúi đầu thì thầm tên của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần bấu chặt lấy vòng eo tráng kiện của hắn, chậm rãi đong đưa phần hông của mình.

côn th*t to dài không hề bị cản trở mà ra vào nơi hậu huyệt, sự vận động của hai người không ngừng tạo nên tiếng nước va đập, tiếng nước ào ào đã che giấu đi âm thanh khi xác thịt giao hòa, ngoài Lâm Thiên Long thỉnh thoảng rên lên khe khẽ ra, thì không một ai biết phía sau bóng cây, hai người này đang làm chuyện khiến người ta phải thẹn thùng xấu hổ.

Giữ chặt eo Lâm Thiên Long, va chạm giữa cơ thể trắng trẻo cùng bờ mông rắn chắc kia ngày càng mãnh liệt hơn. Lâm Thiên Long bị đâm tới người nhũn ra, có vẻ như không đứng vững được nữa, vì run rẩy, mà côn th*t của Liễu Dịch Trần suýt chút nữa trượt khỏi cơ thể hắn những mấy lần.

Dường như cảm thấy Lâm Thiên Long không ổn, Liễu Dịch Trần dừng chuyển động.

“Chống vào tảng đá đằng kia đi.” Liễu Dịch Trần trầm giọng cắn tai hắn, ra lệnh cho hắn chống vào một tảng đá ven bờ. Thế nhưng tay lại không hề nơi lỏng, vẫn giữ chặt lấy eo Lâm Thiên Long, cũng không hề có ý rút phân thân của mình ra.

“Ngươi… không rút ra thì sao ta đi được.” Lâm Thiên Long vừa giận vừa thẹn nhìn y, xấu hổ mà hơi co rút hậu huyệt.

“Vậy cũng đi được mà… không phải sao?” Liễu Dịch Trần nhỏ nhẹ nói, còn thuận thế lại đâm thêm vài cái, mạnh mẽ tấn công điểm nhạy cảm trong cơ thể đối phương, thiếu điều khiến chân hắn nhũn ra mà ngã xuống.

“Khốn kiếp nhà ngươi…” Lâm Thiên Long nghiến răng nghiến lợi nhìn y, nhưng Liễu Dịch Trần lại kiên định không đổi, ngược lại còn nhàn nhã nói: “Thiên Long, nếu ngươi còn không đi, ta sẽ tiếp tục đó.”

“Mẹ kiếp…” Rống giận một câu xong, Lâm Thiên Long chỉ đành giữ nguyên tư thế đó, cực khổ đi về phía tảng đá bên bờ.

Từng bước đi đều thật khốn đốn, côn th*t kẹp giữa hậu huyết theo từng bước chân mà chuyển động, hết ra lại vào. Hai chân tác động đến tràng bích nơi mật huyệt, khiến nó co rút lại liên hồi, vội vã ép lấy phần thân bên trong.
“Ưm…” Liễu Dịch Trần thoải mái híp mắt lại. Cơ thể y vẫn dán chặt phía sau Lâm Thiên Long, đối phương bước một bước, y liền bước theo một bước, phần thân dưới đũng quần tuy đang ra vào, nhưng quy đầu vẫn cắm bên trong mật huyệt.

Khó khăn lắm mới đi hết quãng đường độ ba mét cỏn con, khi bước bước cuối cùng, Liễu Dịch Trần đột nhiên ôm chặt lấy eo hắn, lôi hắn về phía sau, mãnh liệt đâm vào, phía trong cơ thể truyền tới khoái cảm tột đỉnh, thiếu chút nữa khiến Lâm Thiên Long tiết ra.

Liễu Dịch Trần giữ chặt hai tay hắn, chống trên tảng đá, đè hông hắn xuống, khiến mông hắn vểnh lên trên, nước ven suối tương đối nông, chỉ còn cao hơn đầu gối chút chút, cảnh tượng tiểu huyệt dâm dật nuốt lấy côn th*t to lớn phơi bày dưới ánh trăng, đồng thời cũng phơi bày trước mắt Liễu Dịch Trần.

“Quả là đẹp.” Liễu Dịch Trần đưa tay khẽ vuốt nơi kết hợp giữa hai người, huyệt khẩu nho nhỏ vì nuốt lấy côn th*t to lớn, mà mở căng ra, những nếp uốn xung quanh đều bị kéo căng, mỗi lần côn th*t ra vào đều mang theo một lượng lớn dịch thể trong suốt, dính chung quanh huyệt khẩu thành một mảnh sáng lấp lánh.

“Ha a… đẹp cái mẹ gì, mau… a… chuyển động cho lão tử.” Dục hỏa đang cháy dữ dội, thì người phía sau lại đột nhiên dừng lại, còn nói cái gì đẹp với chả đẽ không biết nữa, thật khiến Lâm Thiên Long điên đầu. Hậu huyệt co rút lại, ý bảo Liễu Dịch Trần mau tiếp tục đi.

“Ha ha…” Tiếng cười trầm thấp của Liễu Dịch Trần vang lên bên tai Lâm Thiên Long, ý tứ mang theo trong đó khiến Lâm Thiên Long có chút thẹn.

“Yên tâm… ta bảo đảm sẽ làm cho ngươi khoái lên tiên, thỏa mãn cái miệng nhỏ dâm đãng này của ngươi…” Lời còn chưa nói hết, Liễu Dịch Trần đã bắt đầu chuyển động, vào sâu ra nông, dằn vạt từng chút một, chơi hậu huyệt tham lam kia từ mọi góc độ, cọ vào điểm sướng nhất trong cơ thể Lâm Thiên Long.

Dường như nhận ra được sự nỗ lực của Liễu Dịch Trần, cơ thể của Lâm Thiên Long cũng tự giác mà bắt đầu đong đưa eo, hậu huyệt co rút có nhịp điệu, tràng bích mấp máy ôm chặt lấy côn th*t to lớn,  tham lam muốn ép chất lỏng bên trong phải tiết ra.“A… Thiên long, tiểu huyệt của người đúng là càng chơi càng sướng, kẹp ta tới sướng chết đến nơi rồi.” Liễu Dịch Trần thở dốc, cố gắng hết sức đè thấp giọng xuống.

“Ư… ưm… nhanh lên… a… đừng phí lời…” Lâm Thiên Long cũng chìm đắm trong khoái cảm, toàn bộ cơ thể đều như đang run lên, tay phải chống đỡ thân mình, tay trái nắm lấy côn th*t của bản thân, ra sức vuốt ve.

“Hà… giỏi quá thôi…” Giọng nói kích tình của Liễu Dịch Trần như không đè nén được mà cao vút lên.

“Ư… ư…” Lâm Thiên Long chẳng còn đầu óc nào để xem xem có ai bị giọng của y thu hút tới hay không, chỉ cắn chặt môi dưới, nén chặt tiếng rên lớn đậm mùi dục vọng trong miệng.

Bang, bang, bang.

Tuy Liễu Dịch Trần đã hết sức khống chế rồi, nhưng tiếng va chạm xác thịt vẫn không hề nhỏ, tuy không vang đến được chỗ đám người kia cắm trại,nhưng nếu gần đây có người, thì chắc chắn sẽ nghe thấy.

“Ưm ưm…” Lâm Thiên Long nghiến chặt khớp hàm, mồ hôi bắt đầu nhỏ giọt bên thái dương, nhắm nghiền hai mắt, cơ bắp trên người căng cứng, bàn tay thô ráp nắm lấy côn th*t của chính mình, lực tay ngày một mạnh.

Bờ sông im ắng cách đó không xa, đống lửa hai người nhóm lên đã gần cháy rụi rồi, ánh lửa lúc sáng lúc tối, trong một lùm cây, không biết từ bao giờ lại xuất hiện một thân ảnh.

Hơi thở của Tân Tiêu Lộ nặng nề, ẩn thân trong lùm cây, mắt nhìn chằm chằm về phía con suối nhỏ, đũng quần đã nhô lên như một cái túi lớn.

Ban nãy sau khi mời vị phu nhân kia cùng dùng cơm, hắn buồn bã trở về chỗ cắm trại, thấy hắn về một mình, ba người kia mỗi người một vẻ mặt, gã trung niên lớn tuổi thì bình tĩnh, chỉ vẫy tay kêu hắn qua ăn cơm. Mà nam tử tuổi xấp xỉ hắn thì lại ra vẻ mừng thầm, cứ như rất khoái trá trước thất bại của hắn vậy. Cô gái trẻ thì nhẹ nhàng mỉm cười an ủi, thế nhưng sâu trong mắt lại có chút đố kị.

Ăn xong bữa tối, mọi người liền bắt đầu đi ngủ, đợi mọi người say giấc, hắn vẫn chưa bỏ ý định lại ma xui quỷ khiến thế nào mà nhổm dậy, lén lút chạy qua bên này.

—-

Chương 43: Có người nhìn trộm

Không hề biết,sau khi hắn đi, người đàn ông trung niên mở đôi mắt sáng quắc, nhìn theo hướng hắn đi thở dài một hơi, lắc đầu, dường như có chút xót xa cho hắn, sau đó thì nhắm mắt lại.

Không giải thích được ý định chạy sang nhìn trộm của mình, Tân Tiêu Lộ an ủi bản thân, hắn chẳng qua chỉ qua ngắm nụ cười của mỹ nhân cái nữa thôi. Không ngờ rằng. Nụ cười mỹ nhân chẳng thấy đâu, lại chứng kiến một màn xuân cung rõ mồn một.

“Hà… Giỏi quá đi thôi…” Vừa mới ra khỏi bụi cây, Tân Tiêu Lộ liền nghe thấy tiếng rên rỉ khàn khàn của mỹ nhân. Sau đó là tiếng than nhẹ đầy thỏa mãn của nam nhân thô lỗ kia.

Tiếng va chạm xác thịt lúc này đây nghe quá mức chối tai, khiến Tân Tiêu Lộ chuyển ánh mắt tràn ngập ghen tị về phía bên suối.

Bên bờ xuống đen như mực, ánh trăng trốn mình sau tầng mây dày, dưới ánh sáng mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người đang quấn lấy nhau.

Một người úp sấp trên tảng đá, một người khác thì đang nắm lấy eo đối phương luật động hạ thân của mình, hết mình tận hưởng thân thể kia.

Hô hấp của Tân Tiêu Lộ ngày một gấp gáp, khóe mặt đỏ lên, trong đầu không ngừng hiện ra hình ảnh cơ thể nõn nà trần trụi của mỹ nhân, bị gã đại hán thô lỗ kia đè xuống trên tảng đá mà chơi đùa.

“Ưm… Thiên Long, dễ chịu quá.” Liễu Dịch Trần vừa đong đưa eo, vừa cúi thấp người xuống, nhẹ nhàng cắn lấy gáy Lâm Thiên Long, để lại trên đó một dấu răng nhàn nhạt.

“A ư… Không… không được rồi…” Gáy truyền đến cảm giác tê dại, như đau như ngứa khiến Lâm Thiên Long không sao chịu nổi.

“A… Dễ chịu quá… Thiên Long giỏi quá đi.” Liễu Dịch Trần bị hậu huyệt kẹp chặt tới sảng khoái vô cùng, gương mặt diễm lệ đỏ ửng, đôi mắt phát sáng lấp lánh.

“A… Aaaaaaaa….” Điểm mẫn cảm bị quy đầu cọ xát một cách hung tợn, bàn tay cầm côn th*t chính mình của Lâm Thiên Long nắm chặt lại, trầm giọng hét một tiếng, chất lỏng trắng sáng phun mạnh ra ngoài, bắn tung tóe trên mặt đá.

Đạt được cao trào khiến cơ thể hắn cả lên, tràng bích tham lam co rút càng thêm mãnh liệt, hút chặt lấy côn th*t vào sâu bên trong.

“Ưm a…” côn th*t của Liễu Dịch Trần bị hậu huyệt đang co rúm lại kẹp chặt cứng, sự co rút tựa như hút lấy ấy đẩy khoái cảm của y lên tới đỉnh, không chút do dự tiết ra một lượng lớn chất lỏng đặc dính.

Lâm Thiên Long thở hồng hộc bò ra trên tảng đá, sự mệt mỏi sau khi hoan ái khiến hắn lười biếng không muốn cử động nữa. Liễu Dịch Trần liền đè lên người hắn, côn th*t đã mềm nhũn vẫn cắm trong hậu huyệt chưa rút ra, cảm giác chướng bụng sau khi khoái cảm đã trôi qua có chút kì dị.
“Thiên Long, thiệt là sướng quá, ngươi lợi hại chết được.” Liễu Dịch Trần mỉm cười thoải mãn, vừa liếm lưng hắn, vừa thì thầm bên tai hắn.

Lâm Thiên Long đỏ mặt không nói, chỉ quay đầu sang một bên, hai tay chống dậy tính đứng lên, lại bởi một cái ưỡn eo nhè nhẹ của Liễu Dịch Trần mà nhũn cả xuống.

“Mau rút cái món hàng kia của ngươi ra đi…” Giận dữ lườm y một cái, Lâm Thiên Long nhỏ giọng nói, hắn hoàn toàn không dám tin, mình lại có thể làm với Liễu Dịch Trần ở một nơi có thể có người qua lại như thé này, thậm chí còn rên rỉ lớn tiếng nữa…

“Thiên Long, ngươi đang câu dẫn ta sao?” Thỏa mãn được dục vọng, lí trí lại phục hồi, Liễu Dịch Trần đè thấp giọng nói. “Hơn nữa…”

Y ngừng một chút, giương ra nụ cười có chút không đứng đắn. “Ngươi chẳng nói, nó chỉ thuộc về mình ngươi sao, đương nhiên phải được cất kĩ bên trong cơ thể ngươi rồi.”

“Ngươi…” Lâm Thiên Long xấu hổ muốn chết, cái thằng cha này đứt hẳn dây thần kinh xấu hổ rồi. Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, chẳng biết mình trúng phải gió nào, hôm đó lại cầm côn th*t của y mà hét rằng: Sau nay “thú vui” này của ngươi là của lão tử, nếu dám tùy tiện chơi kẻ khác, lão tử thiến ngươi.

Thấy vẻ túng quẫn trên gương mặt Lâm Thiên Long, tâm tình của Liễu Dịch Trần vô cùng tốt. Còn đang định tiếp tục bông đùa đôi ba câu, lại đột nhiên nghe thấy tiếng cành cây gãy vang lên trên bờ. Mắt lóe hàn quang, sắc mặt Liễu Dịch Trần lạnh đi.

Lâm Thiên Long thấy vẻ mặt y biến đổi, còn đang định hỏi, lại đột nhiên bị y bịt miệng, ngạc nhiên nhìn y cúi đầu xuống, thì thầm bên tai mình một câu: “Trên bờ có người…”
Mặt Lâm Thiên Long theo tốc độ mắt thường có thể thấy được lại đỏ ửng thêm một tầng, lúc này hắn vạn phần hối hận, ban nãy sao lại không đè nén dục vọng, giữa ban ngày ban mặt… chậc, giữa ban ngày ban mặt lại đi cùng y hoan hảo. Nghĩ đến việc dáng vẻ mình bị Liễu Dịch Trần chơi đùa đều bị người khác nhìn thấy hết, Lâm Thiên Long không chịu nổi mà che kín mặt, chằng thà giết hắn cho xong.

Liều Dịch Trần sầm mặt xuống, híp mắt nhìn về phía lùm cây, nhanh chóng suy nghĩ xem đó có thể là ai. Nháy mắt, hình ảnh một gã thanh niên nhìn y với ánh mắt si mê đột nhiên nảy ra.

Mím chặt môi, Liễu Dịch Trần có chút tức giận. Mình cầu hoan ở nơi này là sai mười mươi rồi, thế nhưng ấy chính là cái gọi là không hợp lễ thì đừng nhìn, nửa đêm nửa hôm chạy ra chỗ phu thê người ta cắm trại, chỉ e là không có ý tốt.

“Yên tâm, hắn không nhìn thấy chúng ta đâu.” Thấy Lâm Thiên Long không chịu nổi mà che mặt, Liễu Dịch Trần liền an ủi.

“Thật sao?” Lâm Thiên Long vội vàng mở mắt, căng thẳng hỏi lại.

“Ừ.” Khẽ gật đầu, Liễu Dịch Trần chắc chắn phía xa kia có người, dưới ánh trăng mờ mịt này, không thể thấy rõ hai người họ được.

“Lấy y phục qua đây mau.” Lâm Thiên Long đẩy ngực Liễu Dịch Trần, hắn biết rõ, tuy không nhìn thấy hai người, nhưng tiếng rên rỉ ban nãy của bọn họ chắc chắn bị nghe rõ mồn một rồi.

Bang một tiếng, côn th*t mềm nhũn trượt khỏi hậu huyệt, lượng lớn chất lỏng màu trắng chầm chậm chảy ra khỏi hậu huyệt bị kéo căng. Chất lỏng uốn lượt trượt xuống theo cặp đùi, màu trắng sáng vô cùng bắt mắt trên nước da ngăm đen, cảm giác dính nhớp ấy khiến Lâm Thiên Long mất tự nhiên mà co hậu huyệt lại.

Liễu Dịch Trần cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào nơi vừa nuốt lấy dục vọng của mình, cửa động nho nhỏ có hơi co rút lại trước ánh nhìn của y, càng thêm nhiều chất lỏng màu trắng chảy ra ngoài.

Đồng tử mắt càng tối màu lại, Liễu Dịch Trần thấy mình dường như rất khát, rất đói khát…

“Ngươi…” Người đứng đằng sau đột nhiên không có động tĩnh, Lâm Thiên Long khó hiểu mà quay đầu lại, vừa hay đối diện với ánh mắt đang sôi trào dục vọng cuồng điên.

“Khốn kiếp nhà ngươi.” Lâm Thiên Long nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi không cần mặt mũi nhưng lão tử cần. Còn không mau mặc đồ vào.”

“Được rồi…” Tặc lưỡi bất mãn, Liễu Dịch Trần chỉ cảm thấy bữa ăn đã dâng đến miệng còn vuột mất ngay trước mặt mình. Tức giận nhìn trừng trừng về phía bờ bên kia, tên khốn đáng chết, nếu không phải có người nhìn trộm, thì y có thể làm thêm mấy lần nữa rồi.

Chương 44: Bị người ảo dâm thật buồn nôn!

Mượn bóng cây che chắn, dễ dàng lấy được y phục của Lâm Thiên Long ở trên bờ, đầu tiên cẩn thận giúp hắn xử lý sạch sẽ hậu huyệt, sau đó lại ôn nhu mặc y phục cho hắn, biểu hiện của Liễu Dịch Trần lúc này quả thực rất giống với một cô vợ hoàn hảo.

Tỉ mỉ kiểm tra xem mình ăn mặc đã ổn cả chưa, Liễu Dịch Trần ôm eo Lâm Thiên Long, tạo thành thế chim nhỏ nép vào người, ngọt ngọt ngào ngào bước ra từ phía sau tảng đá.

Đám lửa bên bờ gần như cháy rụi hoàn toàn rồi, Liễu Dịch Trần rúc đầu vào lòng Lâm Thiên Long, nét cười ngập tràn gương mặt, Lâm Thiên Long biết cạnh đó có người nhìn trộm, vừa nghĩ tới dáng vẻ phóng đãng của mình ban nãy thì xấu hổ tới mức hận không thể chôn đầu xuống đất.

Tân Tiêu Lộ trốn trong lùm cây cắn chặt môi dưới, sắc đỏ trong mắt như ẩn như hiện, hắn chỉ nhìn thấy một gã đàn ông thô lỗ sau khi thỏa mãn thú tính của mình, mặt vẫn còn phảng sắc đỏ hưng phấn, mà mỹ nữ kia lại thẹn thùng nép mình trong ngực gã ta.

Vẻ mặt thẹn thùng của Liễu Dịch Trần khiến hắn mê mẩn vô cùng, hắn lại càng thấy, gã đàn ông kia không hề xứng với “nàng”, mỹ nhân nhường này nên được người ta yêu thương ôm ấp trong lòng, chứ không phải tùy tiện làm trò đồi bại tại một nơi hoang vu hẻo lánh!

Anh mắt Tân Tiêu Lộ nhìn Liễu Dịch Trần thay đổi từng chút một, từ si mê ngây ngốc ban đầu dần dần biến thành tham lam chiếm dục, ánh mắt nhìn Lâm Thiên Long cũng lộ ra sát khí.

Thổi lại ngọn lửa sắp tắt rụi, thêm vài cành cây khô, ngọn lửa lại bốc cháy rừng rực, Liễu Dịch Trần trải xong chăn đệm, thì ôm Lâm Thiên Long nằm xuống, hơi thở của hai người hòa vào làm một, luồng khí nóng bỏng phả thẳng vào mặt.

Lâm Thiên Long có phần mất tự nhiên mà xoay xoay người, tuy mấy ngày này hai người đều ôm nhau ngủ chung, thế nhưng giờ biết rõ có người nhìn trộm, còn thân thiết thế này, hắn thấy có chút không quen.

“Đừng xoay người.” Ôm chặt lấy eo Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần mang hạ thân cọ cọ vào đùi hắn.

Cơ thể Lâm Thiên Long cứng ngắc lại, ánh mắt nhìn Liễu Dịch Trần có chút không thể tưởng tượng nổi. Cái thằng cha này sao có thể động dục mọi lúc mọi nơi thế không biết.

“Ngươi còn nhìn ta như vậy, ta sặp không chịu nổi nữa rồi.” Liễu Dịch Trần nén cười, bàn tay dưới chăn cũng không có phép tắc mà sờ mó hạ thân Lâm Thiên long.

Lâm Thiên Long thẹn đỏ cả mặt, tức giận trừng mắt nhìn y, quay đầu đi, nhắm nghiền mắt lại.

Liễu Dịch Trần thấy hắn như thế, chỉ thản nhiên cười, hôn nhẹ lên mặt hắn rồi cũng nhắm mắt lại.

Thấy hai người đã ôm lấy nhau nằm ngủ, Tân Tiêu Lộ mới dùng dằng bỏ đi.

Vào lúc hắn bỏ đi, Liễu Dịch Trần chợt mở mắt trừng trừng, ánh mắt phát ra hàn quang. Xoay người đứng dậy, lén lút đi theo đối phương.

Tân Tiêu Lộ phẫn nộ quay về chỗ mình cắm trại, đầu óc vẫn hồi tưởng lại tiếng rên rỉ trầm thấp của mỹ nhân.
“A… tuyệt quá… Tiêu Lộ, chàng thật lợi hại mà.” Bất giác gán mình vào trong suy nghĩ ấy, tưởng tượng ra gương mặt thẹn thùng của mỹ nhân, nhỏ giọng gọi tên mình.

Rùng mình mạnh một cái, Tân Tiêu Lộ xấu hổ phát hiện ra mình đã dựng lên rồi. Cuống quít nhìn trái nhìn phải, những người khác có vẻ đều đã ngủ say, vậy là cắn răng, lén lút trốn vào rừng cây bên cạnh.

Tận đến khi xác định đã cách nơi cắm trại đủ xa, Tân Tiêu Lộ mới run rẩy cởi đai lưng ra, đút tay xuống dưới ngoại bào, vừa vuốt ve dương v*t của mình, vừa tưởng tượng xem mình sẽ yêu thương mỹ nhân kia ra sao.

Mỹ nhân nhường ấy, hắn sẽ dịu dàng ôm nàng lên, đặt trên giường ngà voi, cởi bỏ vạt áo của nàng, để bờ vai nàng nửa kín nửa hở, rồi hắn sẽ nhẹ nhàng hôn lên bờ môi thơm ấy, nhấm nháp mật dịch trong miệng nàng…

Liễu Dịch Trần theo sát hắn không hiểu sao lại cảm thấy ớn lạnh, hình như có cảm giác rất buồn nôn. Vốn chỉ định xem xem kẻ nhìn trộm có phải hắn hay không, nên mới đi theo, không ngờ tên gia khỏa này lại không về trại, mà lén lén lút lút trốn vào rừng.

Do dự một lát, Liễu Dịch Trần vẫn đuổi theo, sau khi đi được một đoạn nhỏ, lại thấy gã nam tử kia cởi bỏ đai lưng, Liễu Dịch Trần dở khóc dở cười, hóa ra là hắn đi tiểu…

Ngay lúc y đang định quay về, lại nghe thấy tiếng rên rỉ lí nhí của Tân Tiêu Lộ, miệng còn lẩm nhẩm cái gì mà mỹ nhân, thật là trắng, thật là mềm.

Rùng mình một cái, Liễu Dịch Trần chăm chú nhìn, chỉ thấy gã nam tử kia dựa vào gốc cây, một tay khua giữa không trung như nắm thứ gì đó, tay còn lại ở dưới ngoại bào đang không ngừng chuyển động, rõ ràng là đang… thủ dâm.

Vừa nghĩ đến hắn ta lấy mình ra thủ dâm, Liễu Dịch Trần chỉ cảm thấy buồn nôn, da gà da vịt nổi hết cả lên. Chán ghét nhìn gã nam tử đang chìm đắm trong suy nghĩ đồi bại kia một cái, lửa giận trong mắt y bùng cháy.
Đang tính ra tay giáo huấn hắn một chút, lại thấy nam tử kia hét lớn một tiếng, đạt tới cao trào. Cố gắng kìm lại ý muốn nôn mửa, Liễu Dịch Trần quay lưng bỏ lại tên hạ lưu kia.

Lén lút trở về chỗ cắm trại của mình, tiếng ngáy của Lâm Thiên Long vang tứ phía, say trong giấc nồng. Khóe miệng hơi mở ra, chảy ra chất lỏng trong suốt đáng ngờ, chăn đắp trên người tuột sang một bên, phơi bày khuôn ngực khoáng đạt.

Cảm giác buồn nôn dường như vẫn còn nghèn nghẹn trong cổ họng, Liễu Dịch Trần không chút do dự hôn lấy khóe miệng đang mở hờ của Lâm Thiên Long. Lưỡi liếm lộng bên trong, tận tâm nhấm nháp hương vị của hắn.

Cơn buồn nôn dần được đẩy lùi, trên người đã hoàn toàn là hương vị của Lâm Thiên Long, thỏa mãn thở phào một hơi, nụ hôn của Liễu Dịch Trần càng sâu hơn.

Hít thở không thông, miệng Lâm Thiên Long bị chặn không thể hô hấp mà tỉnh dậy, mơ mơ hồ hồ nhìn tên đầu sỏ phá hỏng giấc ngủ của mình đang ở ngay trước mặt hăng hái hôn hít, thế là lửa giận lan tràn.

Được lắm, ngươi không ngủ mà động dục bừa bãi, còn làm lão tử mất giấc. Không giáo huấn ngươi chút không được.

Lâm Thiên Long giận tím mặt không chút do dự mà vung nắm đấm, Liễu Dịch Trần đang chúi đầu vào hôn hoàn toàn không phòng bị.

“Ai ya!” Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Liễu Dịch Trần bị đánh bay.

“Cút, chớ có làm phiền giấc ngủ của lão tử.” Dứt lời, Lâm Thiên Long lại quay người ngủ say sưa.

****************************

“Hà… Oáp….” Thỏa mãn duỗi mạnh lưng một cái, Lâm Thiên Long nhổm dậy, thần thanh khí sảng vận động một chút, tối qua ngủ ngon thật đấy.

Mơ hồ cảm thấy xung quanh thật yên tĩnh, quay đầu lại, lại phát hiện Liễu Dịch Trần đang ngồi bên đống lửa nướng vài con cá.

“Ây, ngươi dậy sớm thật đấy.” Lại ngáp một cái, Lâm Thiên Long ngửi thấy mùi cá nướng, cười đến híp cả mắt.

Liễu Dịch Trần đang ngồi nghiêng nghiêng quay hẳn mặt lại, ai oán nhìn hắn.

“Ngươi… Khì… Ha ha ha… mặt ngươi làm sao vậy.” Thấy vành mắt phải của Liễu Dịch Trần tím đen lại, Lâm Thiên Long kinh ngạc một chút, sau đó không kìm nổi cười như điên.

Chương 45: Cùng lên đường

“Còn không phải là chuyện tốt của ngươi sao…” Liễu Dịch Trần hậm hực nói, ánh mắt đầy vẻ ai oán.

“Ta?” Chỉ tay vào mũi mình, Lâm Thiên long không thể tin nổi. “Ta đánh ngươi lúc nào? Không đúng, ta vốn đánh không lại ngươi, sao có thể làm ngươi bầm tím mắt được…”

“Tối qua…” Vậy là thuật chuyện tình tối qua một lượt, Liễu Dịch Trần lược bớt tình tiết mình bị người ta ảo dâm kia.

“A ha ha ha ha… xin lỗi… chuyện đó, tính khí ta lúc ngủ không tốt lắm. Ha ha ha…” Nghe Liễu Dịch Trần nói xong, Lâm Thiên Long không kìm ngồi cười lớn.

Ở sơn trại, hắn nổi tiếng là rất gắt ngủ, hơn nữa, kẻ nào dám đánh thức hắn dậy, chín phần sẽ bị hắn đánh bay, cho nên, người trong sơn trại đều rất tự giác không mò đến phòng hắn lúc sáng sớm.

Liễu Dịch Trần quả thực khóc không ra nước mắt, ai biết được “vợ” mình lại đấm một quyền ngay giữa lúc đang hôn nồng nhiệt nhất chứ, thế nên y chẳng có thời gian phản ứng, thẳng thừng bị đánh bay, sáng sớm hôm nay đến bên suối nhìn mới phát hiện ra mắt mình đã tím đen hoàn toàn.

“Phì…” Thấy dáng vẻ tức tối của Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long lại thấy buồn cười. Tới khi trông thấy một tia nguy hiểm vọt ra từ mắt Liễu Dịch Trần, mới thu lại vẻ biểu hiện một chút, ho khan hai tiếng, không cười nữa.

Đưa cho Lâm Thiên Long một con cá nướng, Liễu Dịch Trần đang cân nhắc xem nên trừng phạt hành vi của hắn tối qua như thế nào, thì tai khẽ động, nghe thấy có ngươi đang đi về phía này.

“Hai vị dậy sớm thật.” Tân Tiêu Lộ mỉm cười nói với họ.

Lâm Thiên Long nhịn xuống không thèm để ý tới hắn, tập trung ăn cá nướng trong tay mình, đùa gì chứ, tên gia khỏa này hôm qua rất xem thường mình, mình để ý hắn làm gì.

Sắc mặt Liễu Dịch Trần khi thấy Tân Tiêu Lộ bước ra khỏi lùm cây thì trở nên rất khó nhìn, nửa đêm qua, cảnh bản thân bị Tân Tiêu Lộ mang ra thủ dâm lại hiện lên trong đầu y.

Đè xuống cảm giác buồn nôn, Liễu Dịch Trần cố gắng bình tĩnh lại. Nhẹ nhàng hỏi:

“Xin hỏi, có việc gì vậy?”

“Là thế này.” Tân Tiêu Lộ chắp chắp tay. “Không biết hai vị đi đâu.”

Liễu Dịch Trần nhíu mày, tên gia khỏa này hỏi thăm chuyện này làm gì? Lâm Thiên Long nghe xong, liền buông con cá nướng xuống, cảnh giác nhìn hắn.

Thấy Liễu Dịch Trần tỏ vẻ không vui, Tân Tiêu Lộ vội vàng giải thích.

“Phía trước con đường này là núi Khốn Long, nghe nói đó là địa bàn của sơn tặc, tôi là lo quý phu nhân bị sơn tặc cướp đường.”

Liễu Dịch Trần lúc này mới hiểu rõ mà gật đầu, hóa ra là muốn lôi kéo làm thân.

Lam Thiên Long thì bĩu môi coi thường, đây là địa bàn của lão tử, lí nào lại bị cướp chứ.Thấy vẻ mặt Liễu Dịch Trần có chút đăm chiêu, lòng Tân Tiêu Lộ địa hỉ, cho rằng y động lòng rồi.

“Tại hạ là nhị công tử của Kỳ Lân sơn trang, những người tối qua hai vị gặp là cữu cữu cùng biểu đệ, biểu muội của ta, nếu như phu nhân không ngại, có thể đi chung với chúng ta, tuy võ công của tại hạ không dám nói là xưng bá một phương, nhưng để đối phó với vài tên giặc cỏ thì chỉ là chuyện nhỏ.”

“Việc này…” Lễu Dịch Trần có phần do dự, nếu tiếp tục đi về phía trước, thành trấn gần nhất chính là huyện Quan Hà qua núi Khốn Long tầm năm mươi dặm, nếu như muốn đến huyện Quan Hà, thì đi cùng bọn họ quả là lựa chọn khá thuận tiện, thế nhưng đích đến của y và hắn là núi Khốn Long, thực sự khó vẹn cả đôi đường. Y vừa không muốn những người kia biết mình muốn đến núi Khốn Long, vừa không muốn đi chung với cái kẻ đáng kinh này.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không có cách nào thích hợp, cân đo hai thứ xong, y chỉ đành đáp ứng “ý hay” của Tân Tiêu Lộ.

“Đã vậy, thì đa tạ rồi.” Liễu Dịch Trần gật đầu, bất đắc dĩ đồng ý với ý kiến của đối phương.

Tân Tiêu Lộ nghe “nàng” đã đồng ý, thì khoái trí vô cùng, giúp “nàng” thu dọn một chút, liền dẫn hai người qua tập trung với cữu cữu của mình.

“Đây là phu quân của ta Liễu Thiên Long, chúng ta thật cảm tạ ý tốt của các vị.” Sau khi gặp mặt ba người ia, Liễu Dịch Trần chỉ về phía Lâm Thiên Long nói.

Lâm Thiên Long im lặng nhìn y một cái, thản nhiên không vạch trần lời nói dối của y.

“Tại hạ Tân Tiêu Lộ, vị này là cữu cữu của ta Vương Thanh Xá, biểu đệ Vương Hạ Lâu, biểu muội Vương Tụng Doanh.”

Thi lễ xong, Liễu Dịch Trần sắc sảo phát hiện ra, cô nàng Vương Tụng Doanh kia hình như có chút địch ý với mình. Nhoẻn miệng cười sâu sa, cô nương này có vẻ có ý với Tân Tiêu Lộ đó…

“Này, ngươi đi chung với họ làm gì?” Sau khi cùng lên đường, Lâm Thiên Long cố ý đi chậm lại, cách đám người kia một đoạn, Liễu Dịch Trần đương nhiên cũng nhắm mắt làm theo hắn. Mọi người đều cho rằng cặp phu thê này muốn nói chuyện riêng, đương nhiên cũng không đi qua gần, chỉ có Tân Tiêu Lộ là cứ đỏ mắt nhìn khoảng cách ngày một xa giữa mình và Liễu Dịch Trần.Sau khi cách xa một khoảng nhất định, Lâm Thiên Long mới hỏi y câu hỏi ban nãy.

“Ta cũng không muốn, thế nhưng, chúng ta không thể nói cho họ biết mình muốn đến núi Khốn Long được.” Liễu Dịch Trần thực sự bất lực. Lâm Thiên Long nhất thời nghẹn lời, nghĩ một lát lại nói:

“Nửa ngày nữa là tới núi Khốn long rồi, đến lúc đó thì phải làm sao?”

“Hết cách.” Bất lực thở dài một hơi, Liễu Dịch Trần có chút đau đầu. “Chỉ có thể giả vờ cùng họ đến huyện Quan Hà, sau khi đến nơi thì tách ra thôi.”

“Không phải chứ, vậy chẳng quá phải vòng lại lần nữa sao…” Vẻ mặt Lâm Thiên Long rất khó chịu, nỗi nhớ nhà vốn nhức nhối không yên, tưởng rằng hôm nay có thể gặp lại mọi người trong sơn trại rồi, ai ngờ đâu lại xuất hiện cái người chẳng ra làm sao này.

“Nhẫn nại đi, ai biểu ngươi là sơn tặc cơ chứ, vẫn nên kiêng dè một chút thì tốt hơn.” Liễu Dịch Trần vuốt vuốt lưng hắn an ủi. Đang nghĩ xem nên nói tiếp cái gì, lại nhạy bén nghe thấy có người lại gần.

Quay đầu sang, vừa đúng lúc thấy Tân Tiêu Lộ cầm túi nước tới.

Không khỏi nhíu mày, Liễu Dịch Trần phiền muốn chết, tên gia khỏa này lại tới chi vậy.

“Liễu phu nhân, đường núi khó đi, phu nhân cực khổ rồi, uống chút nước đi.” Tân Tiêu Lộ cười đưa túi nước qua.

“Đa tạ.” Liễu Dịch Trần tuy ghét cay ghét đắng người này, thế nhưng lại không lộ ra mặt, nhận lấy túi nước, rất tự nhiên đưa sang cho Lâm Thiên Long.

“Tướng công, uống trước đi.”

Lâm Thiên Long buồn cười nhìn vẻ mặt lập tức xanh mét của Tân Tiêu Lộ, sau đó cầm lấy túi nước một cách vui vẻ, uống một ngụm lớn. Rồi đưa lại cho Liễu Dịch Trần.

Liễu Dịch Trần dường như hoàn toàn không phát hiện ra vẻ mặt của Tân Tiêu Lộ, cười híp mắt uống một ngụm nhỏ, lúc đang định trả lại cho Tân Tiêu Lộ, lại đột nhiên bị Lâm Thiên Long cản lại.

Khó hiểu nhìn đôi tay trước mặt, Liễu Dịch Trần không hiểu đây là ý gì.

“Ta vẫn muốn uống.” Lời của Lâm Thiên Long rất đúng lí hợp tình.

Liễu Dịch Trần đương nhiên không phản đối, đưa túi nước lại cho hắn.

Lại ừng ực uống một ngụm lớn, Lâm Thiên Long mới thỏa mãn trả lại túi nước.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau