TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Chuyện là như thế nào…

“Mẹ nó…” Hoa Hùng tức tối tự vả mình một cái, trầm giọng mắng.

Quan Nhạc Vũ vốn đang cười rạng rỡ, vẻ mặt thình lình trở nên kinh ngạc, sau đó con ngươi đen láy có phần tức giận.

“Ta…” Hoa Hùng vốn định mở lời thỉnh tội với Quan Nhạc Vũ, thế nhưng nhất thời lại không biết nên nói gì, chỉ có thể cứng họng mà nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

Thấy bộ dạng sượng sùng của Hoa Hùng, sự tức giận trong mắt Quan Nhạc Vũ dần tan đi, sau đó lại bỗng có chút xảo quyệt.

“Hoa đại ca. Hôm qua huynh quá chén… sau đó…” Mới nói được một nửa, Quan Nhạc Vũ, hơi cúi đầu, tựa như ngượng quá không dám nhìn ai, cúi đầu xuống, ở một góc độ Hoa Hùng không nhìn thấy được, lộ ra nụ cười tà ác.

“Ta xin lỗi…” Nghĩ đi nghĩ lại, Hoa Hùng không tìm được lý do nào để thoát tội, tuy có thể Quan Nhạc Vũ cũng thuận nước đẩy thuyền, nhưng người chủ động vẫn là hắn, còn đối phương chỉ phối hợp mà thôi, dẫu nói thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể che giấu sự thật mình là một tên cầm thú…

“Hoa đại ca… huynh nghĩ nhiều rồi, ta…” Quan Nhạc Vũ cắn môi dưới, đầy vẻ cố gắng nhẫn nhịn. Hành vi vô tình tối qua lại khiến Hoa Hùng hiểu nhầm, thế nhưng, kẻ thông minh như y đương nhiên không đâu đi bóc trần sự việc vào lúc này, dẫu sao y cũng có nói gì đâu, tất thảy đều là Hoa Hùng tự cho là thế. “Ta không để bụng đâu… cứ… cứ coi chuyện này chưa xảy ra đi…”

“Cái… cái gì?” Hoa Hùng ngẩn người, hắn hoàn toàn không ngờ Quan Nhạc Vũ lại nói như vậy, tuy hắn không hề có ý muốn ở bên Quan Nhạc Vũ, thế nhưng thái độ nhượng bộ của y thực khiến hắn hổ thẹn vô cùng.

“Ta… ta sẽ chịu trách nhiệm.” Đầu nóng hết cả lên, Hoa Hùng thốt lên lời hứa hẹn.

“Bỏ đi… Hoa đại ca.” Quan Nhạc Vụ đầy vẻ đau thương, “Không cần… không cần phải miễn cưỡng như vậy.”

“Không miễn cưỡng! Không hề miễn cưỡng chút nào.” Hoa Hùng vỗ ngực bảo đảm, hắn là đàn ông, đàn ông sao có thể bội bạc như vậy được, tuy tối qua hắn uống say không hay biết gì, thế nhưng nhìn vẻ mặt của Quan Nhạc Vũ không đủ rõ, không thể trốn tránh việc mình làm với y tối qua, dù nói thế nào đi nữa cũng không thể không chịu trách nhiệm.

“Vậy…” Quan Nhạc Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt trong trẻo mang theo vài phần ngượng nghịu, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại, nâng cằm lên, rõ ràng là bộ dáng chờ đón một nụ hôn.

Lòng Hoa Hùng run lên, nếu lúc này lùi bước, chỉ e sẽ khiến người ta càng tổn thương sâu sắc hơn, bất đắc dĩ, Hoa Hùng chỉ đành nhắm nghiền mắt lại, mạnh mẽ hôn y.
Vừa tiếp xúc với bờ môi xinh đẹp ngọt ngào kia, Hoa Hùng không khỏi kích động, tuy hắn là một đại nam nhân đã ngoài ba mươi tuổi, thế nhưng trước giờ chưa từng hôn phụ nữ, chứ đừng nói tới đàn ông.

Từ nhỏ mẹ hắn đã luôn dạy dỗ là phải thương yêu vợ mình, cho nên hắn luôn kiên định phải giữ tấm thân đồng tử cho tới ngày đón tân nương, cũng vì lẽ ấy, một nam nhân chưa từng đến kĩ viện như hắn hoàn toàn không rõ chuyện giữa nam và nữ phải làm như thế nào!!

Khó khăn lắm mới dán được môi mình lên, Quan Nhạc Vũ đợi nửa ngày trời vẫn chẳng có phản ứng, đột nhiên mở trừng mắt, lại thấy Hoa Hùng đầy vẻ say sưa đang… “dán” vào mình.

Chính thế, là “dán”, hai đôi môi dán lại với nhau, không hề có bất kì hành động nào khác, thế mà Hoa Hùng vẫn cứ say sưa trong xúc cảm mềm mại đó.

Thầm thở dài trong lòng, Quan Nhạc Vũ nhắm mắt lại, hơi hé miệng ra, dùng chiếc lưỡi linh hoạt liếm nhẹ viền môi Hoa Hùng.

Môi đột nhiên cảm thấy ướt át, Hoa Hùng hơi giật mình một chút, vừa định động đậy, lại bị Quan Nhạc Vũ ghì chặt vai. Chiếc lưỡi linh hoạt nhanh chóng cậy hàm răng đang đóng chặt kia ra, dịu dàng liếm qua mọi chỗ trong khoang miệng.

Cảm thấy lưỡi Quan Nhạc Vũ đang khuấy đảo trong miệng mình, Hoa Hùng cũng có phần không chịu yếu thế mà vươn lưỡi mình ra. Dường như cảm nhận được hành động của hắn, Quan Nhạc Vũ lập tức ngậm lấy lưỡi của hắn, dùng răng cắn nhẹ một cái, sau đó mạnh mẽ mút lấy.

“Ư…” Lưỡi bị mút có chút tê dại, giữa lưỡi truyền tới cảm giác đau đớn tế nhị khiến Hoa Hùng càng thêm nhạy bén, vị giác nếm được thứ hương vị ngọt ngào dịu nhẹ, khiến hắn bất cẩn mà đắm chìm trong đó.Hương vị ngọt ngào trong miệng mỗi lúc một nồng, bản năng của đấng nam nhi cũng bắt đầu chiếm thế thượng phong, Hoa Hùng bất giác ôm lấy vai Quan Nhạc Vũ, dường như hoàn toàn không màng tới việc người đang hôn dính lấy mình như keo là một nam nhân chân chính.

Hoa Hùng không ngừng học tập cách hôn của đối phương, cho tới khi môi lưỡi Quan Nhạc Vũ mềm nhũn, để mặc hắn khuấy đảo trong miệng, mới thỏa mãn mở mắt ra, sau đó, một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương.

Lúc này, Quan Nhạc Vũ đang bị hắn đè xuống giường, gương mặt nhỏ thanh tú đỏ bừng lên, đôi mắt trong trẻo đang nhìn thẳng vào hắn. Y phục vừa mới mặc lại có chút xộc xệch, lộ ra làn da trắng ngần.

Hoa Hùng có phần bi phẫn, nếu nói lúc trước hắn chỉ hoài nghi bản thân tối qua đã gây ra chuyện không bằng cầm thú, thì bây giờ gần như hoàn toàn có thể khẳng định, đến bản thân lúc tỉnh táo còn có thể đè Quan Nhạc Vũ xuống thế này, thì lúc say chẳng cần nói tới nữa.

“Hoa đại ca? Huynh làm sao vậy?” Phát hiện động tác của Hoa Hùng đột nhiên ngưng lại, Quan Nhạc Vũ vội hỏi, khuôn mặt đầy vẻ hoài nghi khó hiểu.

“Không… không có gì…” Hoa Hùng ngượng ngùng nhổm người dậy, chột dạ nhìn sang chỗ khác. Tuy tối qua hắn đã làm việc gì đó với Quan Nhạc Vũ, nhưng không có nghĩa là lúc tỉnh lại cũng sẽ tiếp tục làm, mà dẫu sao đối phương cũng vẫn là nam nhân.

Im lặng chỉnh lý lại y phục của mình, Quan Nhạc Vũ ngồi dậy, mái tóc buông xuống phủ kín một bên mặt y, gương mặt lúc này hiện lên một nỗi xót xa khó nói thành lời.

Có chút phẫn hận nhìn thân hình cao lớn của Hoa Hùng, Quan Nhạc Vũ tức giận nghĩ: “Chết tiệt, sao tự dưng lại dừng lại chứ, nếu tiếp tục, y hoàn toàn có thể lật hắn lại, sau đó tiện đà ăn đứt hắn luôn, thế nhưng… hắn lại đột nhiên dừng tay, sớm biết thế này, chẳng bằng tôi qua ăn luôn cho rồi.”

Thầm thở dài một hơi, Quan Nhạc Vũ ổn định lại tâm tình mình, làm quân tử đúng không dễ mà… thôi bỏ đi, dẫu sao y đã đợi vài năm rồi, cũng không nóng vội nhất thời.

Quay mặt sang, bắt gặp Hoa Hùng đang nhìn trộm mình, bị y tóm trúng, mặt hắn đỏ hết cả lên, quay đầu sang chỗ khác, giả bộ như đang nhìn đăm đăm vào cành cây ngoài cửa sổ, Quan Nhạc Vũ không khỏi cười khổ trong lòng.

Đúng là ghen tị với sự ngọt ngào của Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long thật đấy, bản thân không thể nhất thời kích động, mà chọc thủng cánh cửa sổ bằng giấy kia, vốn dĩ, dựa theo kế hoạch của y, là phải để Hoa Hùng quen với sự có mặt của mình đã rồi mới tiếp tục công kích, ai ngờ đâu…

—–

Chương 37: Nói rõ ràng

Như cũ, chú thích đen là của tác giả

Thôi bỏ đi, Quan Nhạc Vũ ra sức lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, Hoa Hùng đã không quá mức phản cảm tình yêu đồng giới, y tự chắc hắn tuyệt đối không thể thoát khỏi bàn tay mình.

Nhìn sang Hoa Hùng đang quay lưng về phía mình, Quan Nhạc Vũ khép hờ mi, cặp mông cong (tối qua mần xem rồi) được che giấu dưới tấm áo xanh của bộ khoái, cơ ngực nở nang săn chắc (tối qua cũng hôn rồi), rồi cặp đùi thon dài kia (tối qua sờ thử rồi)… những thứ đó, sẽ có một ngày thuộc về y, đương nhiên, điều quan trọng nhất ấy là, trái tim của Hoa Hùng, cũng bị y chiếm cứ.

Trong mắt Quan Nhạc Vũ lóe lên tia sáng mang tên “nhất định là vậy”.

—————

Hoa Hùng đổ bệnh rồi, chân hắn không cẩn thận mà trẹo một cái.

Thực sự chẳng hay ho gì, theo lý mà nói Hoa Hùng căn bản không thể phạm phải sai lầm ngớ ngẩn như vậy, đại khái là sự việc đêm qua, cùng với nụ hôn ban nãy với Quan Nhạc Vũ đã đả kích hắn vô cùng, lúc định rời khỏi phòng Quan Nhạc Vũ, hắn tính nhảy thẳng ra ngoài cửa sổ luôn cho tiện, thực ra nhảy khỏi cửa sổ cũng không việc gì, thế nhưng hắn lại quên béng mất, phòng của Quan Nhạc Vũ… là ở tầng hai. Thực ra tầng hai cũng không việc gì, độ cao cỏn con đó cũng không xử lý nổi thì Hoa Hùng sao có thể trở thành bộ đầu, tiếc rằng Hoa Hùng lúc đó lại dựa theo độ cao tầng một mà nhảy, rơi giữa không trung rồi mới vội vàng đổi lực độ, lại vào lúc đáp đất, không biết ai lại ném một hòn đá ngay giữa chỗ đó…

Rốt cuộc, Hoa Hùng xui xẻo trẹo chân, đại phu Quan Nhạc Vũ mời đến sau khi xem xét xong thì vuốt chòm râu, gật gật gù gù xả một tràng, đại để là — Hoa Hùng chỉ cần nghỉ một hai ngày là khỏi.

Quan Nhạc Vũ đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội thân cận với Hoa Hùng, thẳng thừng thay hắn nghỉ hép, để hắn thoải mái nghỉ ngơi tại nhà mình.

Trong hai ngày này, Quan Nhạc Vũ tỉ mỉ phân tích tâm tình của Hoa Hùng, cuối cùng đi đến kết luận là, Hoa Hùng không hề thích y, nhiều nhất cũng chỉ là bởi hiểu nhầm giữa hai người, nên mới quyết định phải ở bên y. Việc này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Quan Nhạc Vũ, đương nhiên cũng sẽ có đối sách tương ứng.

————–

Hoa Hùng rất buồn phiền, vô cùng buồn phiền, bởi Quan Nhạc Vũ không để ý tới hắn. Hắn không hiểu sao sự việc lại tiến triển thành ra thế này, hắn chẳng qua chỉ thành thực nói sẽ chịu trách nhiệm với Quan Nhạc Vũ, không nghĩ tới, sau khi nghe câu này, sắc mặt của Quan Nhạc Vũ lại đại biến, sau đó truy hỏi hắn, lẽ nào vì trách nhiệm nên mới ở bên y?
Ha Hùng đương nhiên hùng hồn đáp rằng “Đúng vậy”, đồng thời nỗ lực lơ đi những rung động mỗi lần bị hôn môi. Không ngờ Quan Nhạc Vũ nghe xong,  thì nhìn hắn với ánh mắt thâm trầm hồi lâu, sau đó phất tay, lạnh lùng nói: “Ta không cần ngươi chịu trách nhiệm. Hơn nữa, chân của ngươi đã khỏi rồi, không cần phải ở lại phòng ta nữa, xin mời về.” Sau đó quay người đi không thèm để ý tới hắn.

Quan Nhạc Vũ đương nhiên không từ bỏ Hoa Hùng, chẳng qua, y hi vọng có thể đổi một biện pháp khác, có thể khiến Hoa Hùng xem xét kĩ lại lần nữa vị trí của y trong lòng hắn, thứ y muốn, không phải là hắn gánh theo gánh nặng “trách nhiệm” mà tiếp nhận mình, bằng không ngộ nhỡ sự việc bị vạch trần, Hoa Hùng biết mình đang lừa hắn, biết hai người thực ra chẳng xảy ra việc gì cả, có quỷ mới biết hắn ta có trở mặt với mình không, để phòng chuyện ấy, vẫn nên giải quyết dứt điểm mối họa ngầm này mới được.

Suy nghĩ cho lợi ích lâu dài, hiện giờ giữ khoảng cách giữa hai người là việc hoàn toàn cần thiết. Đương nhiên, nếu Hoa Hùng cứ mãi chẳng nghĩ thông, hoặc vượt qua phạm vi nhẫn nại của y, Quan Nhạc Vũ cũng không ngại lợi dụng sự áy náy của hắn, lần nữa trói hắn lại bên mình. Đối với người sống lại một lần nữa mà nói, khi y đã cố chấp với một ai đó, thì tuyệt đối sẽ không buông tay.

Hoa Hùng buồn bực đi lòng vòng huyện nha, hắn không hiểu, thái độ của Quan Nhạc Vũ sao tự dưng lại thay đổi như vậy. Hơn nữa lại còn hoàn toàn lạnh nhạt với mối quan hệ giữa hai người, cuối cùng, hắn nghĩ tới Lâm Thiên Long.

Trong suy nghĩ của hắn, Lâm Thiên Long cũng là một nam nhân bị nam nhân khác thượng, ít nhiều gì cũng có thể lí giải tâm trạng của Quan Nhạc Vũ. (=_= Cục cưng đáng thương, sau này mới biết, thứ Lâm Thiên Long có thể lí giải, thực ra là tâm trạng của cưng đó…) Vậy là tới gõ cửa phòng Lâm Thiên Long.

Nói đến đây, Hoa Hùng thở dài một hơi, mang theo ánh mắt tràn đầy hi vọng nhìn Lâm Thiên Long.

Lâm Thiên Long cau chặt mày lại, nhìn chằm chằm Hoa Hùng.“Ngươi… ngươi nhìn ta làm gì.” Hoa Hùng bị ánh mắt của Lâm Thiên Long làm sởn cả da gà, lắp bắp hỏi.

“Ta đang nghĩ… sao ngươi làm được bộ khoái không biết.” Lâm Thiên Long ý vị thâm trường mà nói.

“Hả?” Hoa Hùng không hiểu.

Lâm Thiên Long dùng ánh mắt cảm thương trước kẻ khờ khạo mà nhìn Hoa Hùng. Thực ra đối với hắn mà nói, đây là một việc đơn giản không thể đơn giản hơn.

“Nếu ngươi thích Quan Nhạc Vũ, thì hãy ở bên y, nếu không thích, về sau đừng nhắc đến chuyện này là được rồi. Còn huyên thuyên “chịu trách nhiệm” làm gì. Quan Nhạc Vũ không phải nữ nhân, bị ngươi thượng cùng lắm cũng chỉ coi như bị chó cắn mà thôi, căn bản không phải chuyện to tát gì, hiểu không.” Lâm Thiên Long thực sự muốn thông não cho Hoa Hùng, xem chừng trong đầu hắn toàn cái thứ gì đâu.

“A…” Hoa Hùng ngây người trong chốc lát, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này.

“Ngu ngốc.” Lâm Thiên Long coi thường mắng. Hắn và Liễu Dịch Trần hồi đầu, rõ ràng bị cưỡng bức, thế nhưng về sau, thích thì là thích, nếu không thích, hắn chắc chắn không thể ở bên Liễu Dịch Trần. Ngược lại Hoa Hùng, Quan Nhạc Vũ kia thích hắn rõ ràng, đương nhiên căn bản không thể gọi là chịu thiệt được, vậy mà hắn còn bảo chịu trách nhiệm cái gì, chẳng trách Quan Nhạc Vũ lại trở mặt.

Nghe Lâm Thiên Long nói, dòng tư duy của Hoa Hùng cũng lập tức rõ ràng, nếu người mình thích chỉ vì… một nguyên nhân nào đó mà áy náy rồi muốn ở bên mình, chỉ e bản thân cũng chẳng dễ chịu gì. Xem ra, là hắn khiến Quan Nhạc Vũ tức giận rồi.

Đã nghĩ thông suốt, nụ cười trên mặt Hoa Hùng cũng rạng rỡ hẳn lên, đứng dậy cáo từ, vội vàng đi tìm Quan Nhạc Vũ, muốn nói rõ ràng với y.

“Rồi sao nữa?” Quan Nhạc Vũ chậm rãi buông cây bút lông trong tay xuống, ngẩng đầu lên, bình tĩnh nhìn Hoa Hùng.

“À…” Hoa Hùng lại nghẹn lời, mới rồi hắn chỉ nghĩ phải xin lỗi Quan Nhạc Vũ, thế nhưng tiếp sau đó nên làm thế nào, hắn cũng không biết. Giờ hắn rất mâu thuẫn, bảo mình phản cảm Quan Nhạc Vũ thì rõ là nói bừa, thế nhưng bảo mình yêu Quan Nhạc Vũ, thì cũng đúng là vô căn cứ, hơn nữa, quan trọng nhất là, trong kế hoạch cuộc đời của hắn, mục tiêu luôn là cưới vợ sinh con, giờ đây vợ đột nhiên biến thành một nam nhân, chỉ sợ không thể chấp nhận ngay được.

Chương 38: Chuẩn bị về núi

“Vậy đi.” Quan Nhạc Vũ nở nụ cười dịu dàng, “Ta và ngươi lấy giới hạn là nửa năm, nếu trong vòng nửa năm ngươi vẫn không thích ta, thì hãy quên chuyện này đi.”

“A?” Hoa Hùng ngẩn người, hắn không ngờ có thể như vậy. Sau đó ầm ừ nói: “Thực ra… ta cũng khá thích ngươi. Nhưng mà…”

“Nhưng mà vẫn không muốn ở bên ta trọn đời phải không?” Quan Nhạc Vũ thông minh hơn người, chỉ nghe Hoa Hùng nói nửa câu, là có thể đoán ra ý của hắn.

“Ta biết.” Hơi gằm mặt xuống. Quan Nhạc Vũ tiếp tục nói. “Giờ “cái thích” mà ngươi nói hẳn là trên mức tình bạn, nhưng chưa phải tình yêu.”

“Cái gì? Cái gì chưa phải cơ?” Hoa Hùng không hiểu lời của Quan Nhạc Vũ cho lắm, Quan Nhạc Vũ này, từ sau trận bạo bệnh hôn mê mất nửa năm, khi tỉnh lại thì thường nói ra những câu kì lạ, thế nhưng hai năm qua đã đỡ hơn nhiều rồi.

“Khụ… ý ta là, chỉ cần ngươi thích ta một chút thôi, vậy là đủ rồi.” Quan Nhạc Vũ cười. “Nửa năm, trong nửa năm này chúng ta sẽ xử sự như người yêu, nếu sau nửa năm, ngươi vẫn không thể chấp nhận được ta… thì chúng ta sẽ trở lại làm bạn. Ngươi thấy sao?”

“Ừm, được đấy.” Hiếm có khi Hoa Hùng khờ khạo gãi đầu thế này, đây cũng coi như là một biện pháp tốt, dẫu sao, cảm giác hiện tại của hắn với Quan Nhạc Vũ, cũng có thể là lòng cảm kích trước tình cảm của y, nếu là bởi nguyên nhân này, thì thời gian nửa năm, cũng đủ để làm lòng cảm kích kia phai nhạt, vậy là có thể biết chính xác lòng mình ra sao.

“Được, vậy chúng ta quyết định như vậy. Hẹn ước nửa năm.” Ánh mắt Quan Nhạc Vũ mang đầy ý cười, đưa tay phải lên, vậy là hai người đập tay làm tín, hạ ước định.

“Vậy… ta đi tra án trước ha.” Hoa Hùng do dự một lúc, rồi nói với Quan Nhạc Vũ.

“Ừ.” Quan Nhạc Vũ nhẹ nhàng đáp, sau đó bước qua, hôn nhẹ lên môi Hoa Hùng một cái, “Cẩn thận nha.”

Hoa Hùng hơi sửng sốt, sau đó gương mặt ngăm đen đỏ ửng cả lên, biết rõ hai người đã coi nhau như người yêu, thế nhưng vẫn không quen hôn hít đột ngột như vậy lắm, ậm à ậm ừ không biết nói gì, rồi có phần bối rối mà chạy trốn.

Nhìn Hoa Hùng chạy ra sân, Quan Nhạc Vũ thản nhiên tiêu sái ra đóng cửa, sau đó không kìm nổi mà cười lớn ba tiếng.

Ha! Ha! Ha!

Nửa năm? Đối xử như người yêu? Hoa Hùng nghĩ quá đơn giản rồi, trong nửa năm duy trì quan hệ yêu đương này, nếu y không ăn được Hoa Hùng, thì đập đầu chết luôn cho xong, lại nói, Hoa Hùng khờ khạo kia, sau khi có quan hệ xác thịt với y, y không tin hai người có thể quay lại làm bạn bè. Quan Nhạc Vũ nói vậy, nguyên nhân đơn giản chỉ là muốn tìm cho mình một lý do thích hợp để ăn Hoa Hùng mà thôi.

Hoa Hùng đáng thương, chẳng biết từ khi nào, đã rơi vào cạm bẫy của Quan Nhạc Vũ rồi…

“Này, chúng ta ở đây bao lâu rồi.” Lâm Thiên Long nhả xương gà trong miệng ra, cầm chiếc bánh bao nhân thịt bên cạnh lên cắn nhoàm một miếng.
“Sao vậy?” Liễu Dịch Trần đặt tách trà xuống.

“Không có gì, chỉ là cứ ở đây mãi thật nhàm chán, hồi ở trên núi cứ bốn năm hôm ta lại đi cướp bóc một lượt, còn ở đây, đúng là chán bỏ mợ ra luôn.” Lâm Thiên Long nhàm chán nói.

Trấn Bình An này có thể xưng là một tiểu trấn gương mẫu, ngày thường hầu như chẳng xảy ra án kiện gì, Lâm Thiên Long cả ngày ngồi lì trong huyện nha chẳng có việc gì làm, cảm thấy chân sắp mọc cỏ luôn rồi.

“Ừ…” Liễu Dịch Trần trầm ngâm chốc lát, mình đã ở trấn Bình An hơn một tháng rồi, thông qua thư từ, được biết phía Lưu đại nhân có vẻ đã ngầm bắt được vài người có quan hệ với tổ chức kia, giờ bọn họ ra ngoài, cũng không có nguy hiểm gì lớn, thế nhưng an toàn là trên hết, không nên tới nhưng nơi cách xa kinh thành thì tốt hơn.

“Thiên Long ngươi muốn đi đâu không?” Liễu Dịch Trần liếc mắt nhìn Lâm Thiên Long.

“Có chứ. Ta muốn về sơn trại xem xét, ban đầu bỏ đi chỉ để lại một phong thư, chắc đám nhóc kia hoảng hết cả lên rồi, he he.” Lâm Thiên Long bỏ bánh bao trong tay xuống, như bừng tình đại ngộ mà nói.

Liễu Dịch Trần im lặng hồi lâu.

“Vậy Thiên Long muốn quay về xem xét hả?”

“Phải, xem xem cái đám nhóc kia có ổn hay không, cũng chẳng hay tên Hắc Tam ở núi bên có bắt nạt chúng nó không. Lần trước ta và tên Hắc Tam kia đấu nhau, thắng được của hắn năm con trâu lận. Còn cả Bàng Giải và Đại Đầu nữa, không biết có chăm nom sơn trại đàng hoàng hay không, rồi cả nhóm Thúy Bình nữa, mấy cô nàng ấy chăm heo nhanh xuất chuồng lắm…” Vừa nhắc tới sơn tại, mặt mày Lâm Thiên Long đã hớn hở hẳn lên, nói mãi không biết mệt.
“Đã vậy… Ngày mai chúng ta lên đường đi.” Liễu Dịch Trần nghĩ một lát, lúc trước mọi người đều cho rằng quan phủ đang truy bắt Lâm Thiên Long về quy án, bọn họ trở lại sơn trại, nói không chừng càng kín đáo hơn.

“A?” Lâm Thiên Long không ngờ Liễu Dịch Trần lại trả lời thẳng thắn như vậy, y dẫu sao cũng là bộ khoái, trong khi đó núi Khốn Long lại là ổ giặc cướp, một bộ khoái bước vào ổ giặc cướp, nói sao cũng không thuận tai. Giờ hắn mới biết, chuyện đấu đá trong quan trường thâm độc hơn nhiều việc sơn tặc đánh nhau tranh giành địa bàn.

“Ha ha, được thôi.” Nghe Lâm Thiên Long do do dự dự nói, Liễu Dịch Trần cảm thấy có chút ngọt ngào, Thiên Long của y ấy à, còn biết nghĩ cho y nữa chứ.

“Ta chẳng qua chỉ là một bộ khoái cỏn con thôi, ai rỗi việc đi làm khó ta chứ, chẳng có ích lợi gì cả, với, không ai biết ta lên núi Khốn Long với ngươi đâu.” Điệu cười của Liễu Dịch Trần trông thật xảo quyệt.

“Hả?” Lâm Thiên Long không hiểu ý của y là gì.

==========================

Sáng sớm ngày thứ hai.

“Tướng công. Tướng công.” Lâm Thiên Long mơ mơ màng màng nghe thấy một giọng nói dịu dàng, còn nhẹ nhàng lay lay vai mình.

“Ha… Oáp…” Biếng nhác ngáp một cái, Lâm Thiên Long vươn vai, sau đó… bị cảnh tượng trước mắt làm cho đờ người ra.

Một nữ tử mặc xiêm y lụa trắng đang ngồi bên giường, mái tóc đen óng vấn thành hai búi nhỏ xinh xinh, cài thêm một cây trâm bạc tinh xảo, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp chưa trang điểm, đôi mắt sáng ngời dịu dàng như sóng nước, đôi gò má đánh chút phấn nhẹ, hơi hơi ửng hồng, đôi môi phớt đỏ tươi tắn căng mọng, mời gọi người tới đoạt lấy.

“Ngươi…” Lâm Thiên Long sợ đến ngây người, nữ tử trước mắt đúng thực là Liễu Dịch Trần, thế nhưng hắn không ngờ, Liễu Dịch Trần giả gái lại đẹp đến như vậy.

Thấy dáng vẻ ngây ngốc của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần nở nụ cười xinh đẹp vô cùng, “Đẹp không?”

“Đẹp…” Lâm Thiên Long ngơ ngác trả lời.

Xì, thấy dáng vẻ bị mình làm cho thần hồn điên đảo của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần không khỏi cười rộ lên.

—–

Chương 39: Sao lại thích ta?

“Ngươi… ngươi biến thái, vận nữ trang làm gì.” Lâm Thiên Long bị cười đến sượng,  thẹn quá hóa giận nói.

“Thiên Long muốn về núi Khốn Long còn gì, ta đi với ngươi, cũng cần một thân phận chứ. Đóng giả làm vợ của ngươi là hợp lý nhất rồi, đúng không nào?” Liễu Dịch Trần thản nhiên cười, quay một vòng, tà váy lụa bay bay, dáng mình yểu điệu, hoàn toàn không nhìn ra y là nam nhân.

“Hay là…” Liễu Dịch Trần cười xấu xa, nhào lên người Lâm Thiên Long, nhỏ nhẹ cất lời, phong thái tựa hoa lan: “Nếu như, ngươi muốn nói với người khác ta là tướng công của ngươi?”

“Ta mới là tướng công của ngươi!… Tiếng tướng công này sao đọc thấy méo cả miệng.” Lâm Thiên Long tặc lưỡi, cảm thấy xưng hô như vậy không thuận miệng cho lắm.

Liễu Dịch Trần đè xuống sâu hơn, hai tay chống ở hai bên người Lâm Thiên Long, đôi mắt hẹp dài đầy mê hoặc: “Ngươi muốn gọi ta là ông xã cũng không việc gì đâu.”

“Xí xí xí! Ngươi là vợ của ta mới đúng.” Lâm Thiên Long đẩy y ra. Sau đó cảm thấy dưới tay cưng cứng… ngẩng đầu lên…

“Ngươi… ngươi…” Lâm Thiên Long ấp úng chỉ vào hai khối lồi lên đầy khả nghi trước ngực y.

“Cái này hả?” Liễu Dịch Trần nhìn xuống dưới, cười cười. Luồn tay vào rút ra từ trong ngực áo hai quả táo được buộc bằng dây thừng… Mặt Lâm Thiên Long đen xì xì nhìn hai quả táo kia, nhất thời, im lặng như tờ.

“Được rồi, chúng ta mau lên đường thôi, trời sắp sáng rồi.” Không đùa cợt nữa, Liễu Dịch Trần nghiêm túc nói.

Lâm Thiên Long giờ mới để ý, bên ngoài cửa sổ chỉ tờ mờ sáng, còn có thể thấy nhiều ánh sao lờ mờ.

“Sao sớm vậy?”

Hiếm khi thấy Liễu Dịch Trần ngượng nghịu một hồi, gãi gãi mặt, xấu hổ nói: “Ngươi không định để đám bộ khoái kia nhìn thấy ta mặc bộ đồ này chứ.”

“À… ha ha ha…” Lâm Thiên Long không khỏi cười rộ lên. Sau đó nhảy xuống giường, mặc một chiếc áo choàng nhỏ, nhìn Liễu Dịch Trần để lại một phong thư trên bàn, sau đó hai người cùng nhân lúc trời còn chưa sáng, rời khỏi trấn Bình An.

—–

Năm ngày sau.“Kia là núi Khốn Long nhỉ.” Liễu Dịch Trần vén tấm lụa của chiếc mũ mình luôn đội trên đầu lên*, trông về đỉnh núi xa xa mà nói.

“Sao.” Lâm Thiên Long lau mồ hôi trên mặt, xoay theo hướng nhìn của Liễu Dịch Trần, nhìn thấy đỉnh núi kia, vẻ mặt tràn ngập niềm vui sướng. “Đó đúng là núi Khốn Long rồi.”

Liễu Dịch Trần nhìn sắc trời, “Chúng ta tìm chỗ nào đó nghỉ chân trước, hôm nay e là không đến được đó đâu.”

“Được.” Lâm Thiên Long gật đầu, đây gọi là “Trông núi chạy chết ngựa”, tuy đã thấy được núi Khốn Long, nhưng nếu cứ tiếp tục đi tiếp, sợ rằng trưa ngày mai cũng chưa đến nơi.

“Đằng đó có một con suối nhỏ, bên cạnh suối là một bãi đất trống, chúng ta có thể tới đó.” Lâm Thiên Long chỉ về phía một mảnh rừng cây mà nói.

“Vậy chúng ta đi thôi.” Liễu Dịch Trần buông tấm lụa che mặt xuống, thực lòng y chẳng muốn đội cái thứ chết tiệt này, thế nhưng vẻ mặt của Lâm Thiên Long rất đáng sợ, mà mình lại ưa nhìn như thế, nên dọc đường không khỏi thu hút vài tên “hiệp sĩ” cho rằng y bị Lâm Thiên Long cưỡng ép, nên muốn ra tay trượng nghĩa cứu mình “khỏi bể khổ”, tuy rằng cuối cùng đều bị y đánh cho ôm đầu chạy trối chết, nhưng vẫn khiến Liễu Dịch Trần khó chịu.

Dưới sự dẫn đường của Lâm Thiên Long, hai người đi xuyên qua một rừng cây rậm rạp, đi về hướng con suối nhỏ, chẳng bao lâu, đã nhìn thấy ánh lửa trại le lói.

Lại gần thì liền thấy, hóa ra đã có một nhóm ba nam một nữ ở đây rồi.
“Ai?” Nghe tiếng bước chân của bọn họ, người lớn tuổi nhất trong ba người đàn ông liền cảnh giác mà đứng bật dậy, lớn tiếng hỏi. Sau đó hơi ngẩn người khi thấy Liễu Dịch Trần bước ra từ bụi cây, rồi khi thấy Lâm Thiên Long thì lại khôi phục sự cảnh giác.

“Xin lỗi, làm phiền rồi, phu thê chúng tôi cũng đi quá nhà trọ, nên muốn nghỉ lại đây một đêm.” Liễu Dịch Trần vốn định chắp tay, lại đột nhiên nhớ ra lúc này mình đang vận nữ trang, chỉ đành khom lưng vén áo thi lễ.

“Ra là thế.” Người đàn ông trung nhiên chắp tay. “Đây là vùng thôn quê hoang vắng, vùng lân cận lại thường có sơn tặc hoành hành, nên ban nãy đã mạo phạm rồi.” Miệng tuy rằng nói thế nhưng ánh mắt lại nhìn đăm đăm vào cây đại đao trong tay Lâm Thiên Long.

“Ra khỏi nhà, cẩn thận một chút là phải, không cần để tâm đâu.” Liễu Dịch Trần nhoẻn cười, nhẹ nhàng nói. Liếc thấy vẻ mặt khó chịu của Lâm Thiên Long, liền kéo hắn sang phía khác của bãi đất trống.

Tâm tình Lâm Thiên Long rất khó chịu, vô cùng khó chịu. Bởi hai gã nam tử trẻ tuổi khi trông thấy Liễu Dịch Trần vận nữ trang liền đầy vẻ kinh ngạc, mà nghe Liễu Dịch Trần nói hai người họ là phu thê xong, thì lại ngập tràn vẻ xót xa, còn nhìn hắn một cách coi thường nữa chứ, tựa như đang bùi ngùi, một đóa hoa nhài sao lại cắm bãi phân trâu thế này.

Khi ở trong rừng, hắn đã đốn sẵn một bó củi, lúc này hai người nhanh chóng thổi lửa lên, dưới ánh lửa bập bùng, sắc mặt hắn lúc sáng lúc tối.

Lúc trước ở trong nha môn không thấy được, nhưng dọc chuyến đi này, mang theo Liễu Dịch Trần vận nữ trang, hắn không biết đã thu về bao nhiêu ánh mắt hâm mộ, ghen tị, thậm chí là thù hằn, mới rồi chỉ cảm thấy vô cùng tức giận, nhưng bẵng một lúc, hắn đột nhiên nảy ra nghi vấn, hắn – thực sự xứng với Liễu Dịch Trần sao?

Luận thân phận, Liễu Dịch Trần là bộ khoái, hắn thì là sơn tặc, đừng nói xứng hay không, mà phải nói là hoàn toàn đối địch ấy, không bị bắt đi đã là may mắn lắm rồi. Luận về ngoại hình, Liễu Dịch Trần dáng người cao ráo, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, còn hắn thì cao lớn vạm vỡ, mặt mày đáng sợ. Luận học thức, Liễu Dịch Trần học phú ngũ xa, nho nhã lễ độ, còn Lâm Thiên Long hắn cùng lắm chỉ coi như biết vài chữ cơ bản mà thôi, dù xét về khía cạnh nào đều là một trời một vực. Liễu Dịch Trần sao lại thích hắn cơ chứ? Thích hắn ở điểm nào? Chẳng biết từ lúc nào, Lâm Thiên Long đã rơi vào tâm trạng bi quan.

“Nghĩ gì vậy.”

Nơi bọn họ nổi lửa cách nhóm người kia một bụi cây, cơ bản không nghe được âm thanh bên đó, mới rồi Liễu Dịch Trần bắt được một con thỏ, giờ đang thành thục lột da nó, xiên chắc con thỏ rồi, thì nướng trên đống lửa. Thấy vẻ mặt của Lâm Thiên Long rất không bình thường, liền mở miệng hỏi.

“Không gì cả.” Lâm Thiên Long phiền muộn bứt bứt tóc, hắn ghét cảm giác tâm tình rối loạn như thế này. Hoàn toàn không thích hợp với người như hắn. Dẫu sao mình cũng không nghĩ ra được đáp án, thà hỏi thẳng Liễu Dịch Trần cho xong.

“Này, sao ngươi lại thích ta?” Lâm Thiên Long đăm đăm nhìn Liễu Dịch Trần.

Liễu Dịch Trần nghe hắn hỏi thì sửng sốt, có vẻ không hiểu sao hắn lại hỏi như vậy.

“Ta…” Lâm Thiên Long không khỏi muốn bứt tóc mình. “Chính là… so với ngươi, ta chẳng có điểm nào có thể sánh bằng, ngươi sao lại thích ta được?”

Chương 40: Thích thì thích chứ sao

Nghe hắn nói xong, Liễu Dịch Trần dịu dàng cười, vừa lật con thỏ trong tay, vừa khẽ giọng nói. “Bởi là ngươi, nên ta thích vậy thôi.”

“Gì cơ?” Lâm Thiên Long ngây người, đây là ý gì?

Nhìn vẻ mặt khó hiểu của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần cười nói: “Ngươi hỏi ta sao lại thích ngươi, ta cũng không nói rõ được, chỉ biết vì là ngươi, nên ta mới thích. Đến nỗi, dù ngươi có nói gì đi chăng nữa, ta cũng không để tâm. Chỉ cần là ngươi thì tốt rồi.”

Lâm Thiên Long nghe những lời này, mãi chẳng có phản ứng gì, nhìn Liễu Dịch Trần nói xong liền quay đầu đi, chuyên tâm nướng thịt thỏ, Lâm Thiên Long bất giác cảm thấy mình đúng là đồ ngốc.

Khóe miệng không khống chế được mà kéo lên tận mang tai, Lâm Thiên Long cúi đầu, cười trầm buồn.

Bởi là ngươi, nên ta mới thích.

Câu nói đơn giản như vậy, lại phá tan mọi hiềm nghi của hắn, ý tứ của Liễu Dịch Trần rất đơn giản, ngươi là người ta thích, chứ không còn gì khác nữa, huống hồ, vấn đề ngoại hình, vốn là chín người mười ý, đối với một số người, mặt mũi Lâm Thiên Long hung dữ, nhìn đúng phường trộm cướp, không giống người tốt chút nào, thế nhưng đối với Liễu Dịch Trần mà nói, nhất cử nhất động của Lâm Thiên Long đều đáng yêu vô cùng, vẻ ngoài hung dữ ấy càng khiến y thích đến không chỉu nổi… cho nên mới nói, câu “tình nhân trong mắt hóa Tây Thi” quả nhiên là chân lí.

“Này, cho ngươi.” Lấy dao găm xé con thỏ thành hai phần, Liễu Dịch Trần đưa cho Lâm Thiên Long phần lớn hơn.

Lâm Thiên Long cũng không cảm ơn, nhận lấy thịt thỏ, cắn miếng lớn.

Phải nói rằng, tài nấu nướng của Liễu Dịch Trần rất tuyệt vời, hơn nữa còn rất có phong thái của “ông chồng nội trợ”, mà mang theo không ít gia vị, do đó, dù chỉ là một món thịt thỏ bình dân mà qua tay y nướng cũng trở nên ngoài sém trong mềm, hương vị nồng nàn.

Miệng nhai nhồm nhoàm thịt thỏ, Lâm Thiên Long đã hoàn toàn yên lòng, không còn chút nghi nghờ về tâm tình của Liễu Dịch Trần nữa, đột nhiên nhớ tới hồi nhỏ mẹ hắn có nói thế này: “Đã là của con, có muốn vứt cũng không vứt đi được.”

Miệng Lâm Thiên Long tràn ngập ý cười, thịt thỏ trong miệng mỗi lúc một thơm ngon hơn.

Thấy bộ dạng ăn uống thô tục của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần lại chẳng có chút khinh miệt, ngược lại còn nở nụ cười ấm áp, y biết rõ, vấn đề Lâm Thiên Long hỏi ban nãy, đã chứng minh mối quan hệ giữa hai người đã thực sự bước vào phương diện tình cảm, chứ không còn quanh quẩn giữa xác thịt và tình cảm nữa.Lâm Thiên Long ăn thật ngon miệng, thịt thỏ nướng dính đầy cả lên mặt, dưới ánh lửa phản chiếu, trông thấy một mảng bóng lưỡng. Tùy tiện lấy tay lau lau,  khiến cả cánh tay cũng trở nên trăng trắng.

“Thiên Long. Chỉ dùng tay chùi không hết được mỡ đâu.” Chẳng biết từ lúc nào, Liễu Dịch Trần tới bên cạnh hắn, nhìn hành động tùy tiện của hắn thì sâu sa nói.

“Xì… lát rửa cái là được.” Lâm Thiên Long không để tâm, lại đổi sang dùng tay kia lau mặt. Trên đôi môi dày, vệt dầu nhạt màu đi đôi chút,  nhưng trong mắt Liễu Dịch Trần, vẫn tỏa sáng lấp lánh.

“Phải lau thế này mới đúng…” Tiếng nỉ non trầm thấp biến mất trong miệng hắn.

Một chút lại một chút, Liễu Dịch Trần cứ như mèo, dùng lưỡi liếm đôi môi dày của đối phương. Tỉ mẩn men theo đường vân môi, cẩn thận liếm sạch thịt mỡ trên đó.

“Xong. Sạch rồi.” Rốt cuộc cũng liếm xong dầu mỡ trên môi, Liễu Dịch Trần thỏa mãn ngẩng đầu lên, cười y hệt hồ ly.

Lâm Thiên Long đỏ bừng cả mặt, hai tay chẳng biết cầm thịt thỏ sao cho đúng, rốt cuộc nhắm tịt mắt lại, sau đó “chụt” một cái, hôn lên miệng Liễu Dịch Trần.
Thoắt cái, Liễu Dịch Trần cũng ngây người, đây là lần đầu tiên Lâm Thiên Long chủ động hôn y, tuy mới rồi ban nãy chỉ đụng cái chẳng thể coi là hôn môi,  thế nhưng đối với quan hệ hai người mà nói, thì quả đúng là bước tiến lớn.

Cảm giác hạnh phúc dần dần dâng lên trong lòng, Liễu Diệu Trần kích động mà mặt đỏ bừng bừng, gương mặt trắng trẻo phủ vài tầng sắc thắm, khiến y thoạt nhìn càng xinh đẹp động lòng người. Đôi mắt trong trẻo ngập tràn niềm vui nhìn Lâm Thiên Long, nếu không phải không hợp với cảm xúc lúc này, thì y thực sự muốn đè Lâm Thiên Long xuống, làm vài trăm hiệp.

Cách đó không xa bỗng vang lên tiếng bước chân nhè nhẹ, Liễu Dịch Trần quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy gã nam tử khá trẻ tuổi trong nhóm ba nam một nữ ban nãy xuất hiện trước mặt mình.

Tân Tiêu Lộ ngây ngốc nhìn mỹ nhân trước mặt, ban nãy khi bước ra khỏi lùm cây, đúng lúc mỹ nhân kia quay qua nhìn mình, da dẻ nõn nà, gò má ửng hồn, mắt mày rung động, mênh mang diễm lệ, đặc biệt là đôi mắt chứa chan tình ý nồng nàn, dường như khiến hắn nhìn tới ngây dại.

Thấy tên nam tử kia nhìn mình đầy vẻ say mê, mặt Liễu Dịch Trần không khỏi lạnh đi. Tuy giờ y đang vận nữ trang, thế nhưng không có nghĩa là y thích mặc, nếu không phải vì Thiên Long, có đánh chết y cũng không chịu mặc mấy thứ này. Bình thường thỉnh thoảng cũng bị mấy gã đần độn mắt mù cho là nữ giả nam trang, sau khi mặc nữ trang vào, thì y liền cảm nhận rõ ràng vẻ ngoài của mình cuốn hút ra sao.

Thế nhưng, cho dù y có đẹp đến mấy, thì vẫn là nam nhân, tuy Lâm Thiên Long y thích cũng là nam nhân, thế nhưng lúc nào cũng tơ tưởng trong đầu là làm thế nào để đè Lâm Thiên Long xuống, sau đó mặc sức yêu thương, trước giờ chưa từng nghĩ đến cảnh lâm Thiên Long đè lại mình.

Lúc này bị nam tử kia nhìn bằng ánh mắt thèm nhỏ dãi, sắc mặt y đương nhiên chẳng tốt đẹp gì rồi. Huống hồ, ban nãy y đã giới thiệu rồi, Lâm Thiên Long là phu quân của y, hay nói cách khác, nam tử trước mặt này biết rõ y là phụ nữ đã có chồng, thế mà vẫn nhìn y như vậy, đú biết đạo đức của hắn ra làm sao rồi.

Thấy mỹ nhân mặt lạnh như tiền, Tiên Tiêu Lộ có vẻ cũng ý thức được mình thất thố, vội vàng thu lại ánh mắt thưởng thức không chút kiêng dè kia, thế nhưng trong lòng vẫn thầm ghen tị, sao một mỹ nhân xuất sắc nhường này, lại ở bên một gã đàn ông thô lỗ cơ chứ. Theo cách nhìn của hắn, mỹ nhân như thế này nên ghép đôi với thanh niên tuấn tú, tài hoa như mình mới phải.

“Này, ngươi muốn gì?” Lâm Thiên Long khó chịu nói, ném xương thỏ sang bên cạnh. Tiện chùi tay vô quần luôn. Hắn có bị mù đâu, gã đàn ông này cứ nhìn chòng chọc vào Liễu Dịch Trần, ngu cũng biết gã đang nghĩ gì.

Thấy hành động của Lâm Thiên Long, ánh mắt Tân Tiêu Lộ có chút khinh miệt, đúng là không có giáo dục.

Liễu Dich Trần để ý thấy sự khinh miệt của Tân Tiêu Lộ, ánh mắt y trầm xuống, cái thằng cha này không những phá hoại không khí tình nồng ý đượm của hai người, lại còn dám khinh thường nam nhân của mình, đúng là không muốn sống nữa.

“Vị… phu nhân này.” Miệng có chút chua, Tân Tiêu Lộ thực lòng không muốn nói ra hai tiếng ‘phu nhân’ ấy. “Đại ca ta muốn mời cô… hai vị cùng ăn cơm.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau