TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Sau đêm cuồng loạn

Liễu Dịch Trần cúi đầu, liếm theo đường nước miếng chảy, cho đến khi trở lại bên miệng, mới tận tình xâm chiếm khoang miệng đối phương, buộc chiếc lưỡi dày của hắn cùng nhảy múa.

“A… a…” Lâm Thiên Long đáng thương bị khoái cảm mãnh liệt công kích đến không còn biết trời trăng gì nữa, khoang miệng bị chèn kín đến không đủ khí thở, lúc này, đầu óc của hắn đã hoàn toàn dừng hoạt động.

“Ngoan… Thiên Long, nói ta là nam nhân của ngươi đi.” Liễu Dịch Trần dịu dàng nói.

“Ưm… nam nhân…” Lâm Thiên Long mơ hồ nói.

“Nói đi, Liễu Dịch Trần là nam nhân của Lâm Thiên Long…” Liễu Dịch Trần tiếp tục dụ dỗ. Động tác tay cũng dừng lại.

“Ư… đừng… dừng… đừng…” Lâm Thiên Long lắc vòng eo vạm vỡ, nắm lấy bàn tay mới dừng lại của Liễu Dịch Trần, ý bảo y tiếp tục.

“Ha ha… Ngoan, nói ta là nam nhân của ngươi, ta sẽ tiếp tục.” Giọng nói của Liễu Dịch Trần quyến rũ không sao kể xiết. Tay bắt đầu chầm chậm chuyển động.

“Ưm a… Liễu Dịch Trần… ư… là… ha… ta… nam nhân.” Dục vọng đạt đến cao trào, Lâm Thiên Long ngắc ngắc ngứ ngứ. Thần trí dường như có dấu hiệu phục hồi lại.

“Nói mau… ngươi thích nhất là được ta chơi…” Liễu Dịch Trần hô hấp rất nhanh, chết mất thôi, y sắp không ổn rồi, thế nhưng nhất định muốn Lâm Thiên Long nói ra câu đó.

“Ư…” Lâm Thiên Long cắn môi dưới, sắc mặt đỏ rực cả lên thật khiến người ta nghi ngờ rằng máu của hắn dồn hết lên mặt rồi.

“Nói mau.” Liễu Dịch Trần đột nhiên nắm chặt lấy côn th*t trong tay, khiến Lâm Thiên Long sắp đạt đến cao trào bị nghẹn lại.

“Ư… bỏ ra…” Lâm Thiên Long thực sự muốn khóc rồi, cảm giác chỗ hiểm bị người ta nắm lấy vô cùng khó chịu, lại còn ngay vào lúc hắn sắp đạt tới cao trào chứ.

“Nói rồi ta sẽ buông… Thiên Long, chỉ một câu thôi mà.” Liễu Dịch Trần đâm vài cái, việc này, khiến cho mật huyệt ngứa ngáy cũng bắt đầu phản đối Lâm Thiên Long.

“Ngươi… mẹ nó…” Mắt Lâm Thiên Long đỏ ngầu nhìn trừng trừng Liễu Dịch Trần, cái tên khốn nạn chết dẫm rõ ràng là thừa nước đục thả câu mà.

Nếu đây là một màn tra khảo dã man, Lâm Thiên Long sẽ quyết không khuất phục, nhưng cảm giác không thể phát tiết dục vọng này quá khó chịu, cho dù thần trí đã khôi phục nhưng vẫn chẳng thể chống lại sự đày đọa kia.“….” Nghiến răng nghiến lợi nhìn Liễu Dịch Trần, phát hiện đối phương không hề có ý nhường nhịn, Lâm Thiên Long căm giận nghiến răng, rốt cuộc.

“Mẹ nó, lão tử thích bị ngươi chơi nhất! Được chưa!” Nghiến răng nghiến lợi dứt lời, hậu huyện Lâm Thiên Long co rút lại, khiến Liễu Dịch Trần nhanh chóng luật động.

Tuy không giống với câu mình nói, thế nhưng nghĩ kĩ lại thì cũng có ý đúng đấy, Liễu Dịch Trần liền buông tay, mãnh liệt đong đưa phần eo, chơi hậu huyệt mềm mại kia, cuối cùng đưa cả hai cùng đạt đến cao trào.

“A… Thiên Long giỏi quá đi.” Liễu Dịch Trần nằm sấp trên người Lâm Thiên Long, côn th*t đã mềm xuống cũng không chuyển động nữa. Đặt những nụ hôn ngọt ngào lên khắp thân thể Lâm Thiên Long, kẻ mà hiện giờ đã không thể nhấc nổi mí mắt lên nữa, thỏa mãn không gì sánh nổi.

“Khốn kiếp…” Căm hận cất tiếng, Lâm Thiên Long cuối cùng vẫn không thể chống lại cơn mệt mỏi, ngủ lịm đi.

Nghe tiếng thở đều đặn của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần nhỏm dậy, cười gượng, không xong rồi, vốn tính làm nhẹ nhàng một chút, dè đâu, Lâm Thiên Long lại có biểu hiện như vậy, khiến Liễu Dịch Trần chẳng thể khống chế bản tính lỗ mãng của mình, tới lúc hắn tỉnh lại, chắc chắn sẽ nổi giận lôi đình cho coi, ầy… phải vỗ về hắn sao giờ.

Thôi đi, không nghĩ nữa, đợi hắn tỉnh lại rồi tính. Liễu Dịch Trần hạ quyết tâm, dẫu sao, Lâm Thiên Long cũng vốn thẳng như ruột ngựa, không chừng để hắn đấm cho vài cú là xong rồi.

Cúi đầu, chú ý tới cơ thể dính dớp của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần hơi cau mày, sau khi mặc lại y phục, bê một chậu nước ấm đến, cẩn thận giúp hắn rửa sạch trong yên lặng.Ngoài dự đoán của Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long khi tỉnh lại không hề nổi giận, hay đấm đá y, chỉ nhìn y với vẻ mặt suy tư khổ não, dường như đang suy nghĩ vấn đề gì đó thâm sâu lắm.

Nhìn vẻ mặt này của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần hoàn toàn mù tịt, muốn lấy lòng hắn nhưng lại chẳng nghĩ ra được lý do hợp lý nào, chỉ có thể nhìn chằm chằm Lâm Thiên Long mặc y phục, sau đó ra ngoài, trước khi đi, còn cố ý nói rằng mình muốn được yên tĩnh một lát.

Im lặng nhìn Lâm Thiên Long rời đi, trong lòng Liễu Dịch Trần, như có đến năm mươi cái thùng đang tát nước — lên lên xuống xuống, muốn đi cùng hắn, lại sợ chọc giận Lâm Thiên Long, ngộ nhỡ hắn bỏ mặc hết mọi chuyện thì phải làm sao?

Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn chỉ có thể thở dài một hơi, ngồi ngây ngốc trên giường.

Thực ra, Lâm Thiên Long chỉ tỏ ra bình tĩnh vậy thôi, chứ trong lòng hắn đang rối loạn như bão táp giữa biển khơi. Sau khi rời khỏi nha môn, hắn liền vội vàng chạy đến một rừng cây ven trấn Bình An.

Trốn vào một góc khuất không có người, hai tay bứt tóc, vẻ mặt đột nhiên đỏ lựng lên. Nếu như hắn không nói, thì chẳng ai ngờ rằng nam nhân đầy vẻ ngượng ngùng này lại từng là thủ lĩnh sơn tặc trên núi Khốn Long.

“Mẹ nó chứ, tên Liễu Dịch Trần chết dẫm kia rốt cuộc muốn sao đây.” Lâm Thiên Long vừa bứt tóc vừa lẩm bẩm. Thực ra, hắn cũng hiểu rõ, hắn ít nhiều gì cũng đã thích Liễu Dịch Trần rồi, nếu không hôm qua, cũng không cho phép Liễu Dịch Trần làm chuyện ấy ngay từ đầu như vậy.

Tuy sau đó mọi việc tiến triển chệch khỏi dự đoán, hơn nữa biểu hiện của Liễu Dịch Trần khiến hắn rất… ngượng, nhưng nói gì thì nói, tối qua, hắn cũng rất thoải mái.

Lại thêm sau đó Liễu Dịch Trần tưởng hắn ngủ rồi, nên mới cẩn thận lau rửa cơ thể cho hắn, khi hắn phát giác có một ngón tay mảnh khảnh đang thâm nhập vào hậu huyệt của mình, mặt mũi nóng bừng cả lên, “vách động” cũng mấp máy không thể khống chế được. Cảm giác mềm mại cuốn chất lỏng trong người hắn chảy ra ngoài, rồi được một tấm khăn ướt ấm áp lau đi, cuối cùng lại lau rửa cơ thể dính dớp hộ hắn, và đắp chăn lên.

Sự chăm chút cẩn thận này khiến Lâm Thiên Long thấy ngọt lòng.

Kì lạ là… sáng sớm nay tỉnh lại, nhìn thấy gương mặt nho nhã của Liễu Dịch Trần, hắn đột nhiên nảy ra suy nghĩ, Liễu Dịch Trần lỗ mãng tối qua cũng được lắm.

Khi suy nghĩ này xuất hiện, hắn vô cùng hoảng sợ.

Chết đi cho xong, mình bị trúng tà rồi sao, tối qua bị tên khốn nạn kia thế này thế nọ, thế nọ thế kia, còn bị ép nói ra những lời đáng thẹn nữa chứ, vậy mà mình lại thấy tên kia được lắm, đầu óc có vấn đề rồi sao?

Chương 32: Bi kịch của Hoa Hùng bắt đầu

Không cách nào đối diện với gương mặt xinh đẹp của Liễu Dịch Trần, bởi hắn phát hiện, chỉ cần nhìn thấy y, đầu óc lại không chịu nghe lời liên tưởng đến những thứ không hay ho, bất lực, hắn trước tiên chỉ có thể chạy trốn, tìm một góc yên tĩnh, phân tích kỹ lưỡng quan hệ giữa mình và y.

Lúc này Lâm Thiên Long có phần không hiểu rõ cảm xúc của mình, trong lúc mơ mơ hồ hồ, hắn có thể cảm nhận được tình cảm của Liễu Dịch Trần, tuy lúc đầu hắn rất cảm khái trước dung mạo của y, thế nhưng không hề nghĩ tới phương diện đó, thế nhưng sau vài lần tiếp xúc xác thịt, ngoài nỗi căm tức do bị đè ra, thì thân thể lại thoải mái khó nói, hơn nữa, hắn không rõ, vì sao cứ cách mấy ngày, mình lại thấy khó chịu, thậm chí có lúc chủ động kéo Liễu Dịch Trần lên giường…

“Mẹ nó… Lẽ nào lão tử trời sinh là kẻ bị đè…” Lâm Thiên Long có phần căm phẫn bất bình, dẫu sao hắn cũng là một trang nam tử hán khí phách hào hùng, lại bị một kẻ mảnh khảnh xinh đẹp như Liễu Dịch Trần áp dưới thân, đúng thực khiến hắn bất mãn.

“Trời… Lẽ nào lão tử trời sinh thích nam nhân?” Lâm Thiên Long nghĩ tới dáng vẻ Hầu tử ở sơn trại chu mỏ muốn hôn hắn…

“Ọe…” Lâm Thiên Long không khỏi buồn nôn…

“Mẹ nó… buồn nôn chết mẹ ta rồi.” Lâm Thiên Long xanh cả mặt, ra sức đập vào đầu mình, muốn xóa sạch cái hình ảnh tởm lợm ấy khỏi đầu.

“Lẽ nào lão tử thực sự thích tên Liễu Dịch Trần đó?” Lâm Thiên Long sầu não, theo lí mà nói, san tặc và bộ khoái là một cặp thiên địch trời sinh, thế mà tên Liễu Dịch Trần kia từ đầu đến chân, chẳng có chỗ nào khiến hắn ghét bỏ được…

Vừa nghĩ tới Liễu Dịch Trần, trong đầu Lâm Thiên Long bắt đầu vẽ ra hình ảnh Liễu Dịch Trần xích lõa đè lên cơ thể mình ra sức luật động.

Đũng quần lập tức bị ảnh hưởng mà phồng lên, nơi tư mật phía sau bắt đầu mấp máy miệng, mở ra khép lại, như vội vàng muốn nuốt lấy một vật thể to lớn…

“Đậu… Lão tử hết thuốc cứu rồi…” Lâm Thiên Long khóc không ra nước mắt mà cúi đầu xuống, nhìn đũng quần đã phồng lên thành một cái túi lớn, hậu huyệt dường như ngứa ngáy khó chịu.

“Khốn kiếp! Tất cả là tại cái tên biến thái kia ta mới trở nên thế này.” Lâm Thiên Long căm phẫn bất bình hét thấu trời: “Thôi mặc kệ, mẹ nó chứ lão tử đã thích ngươi rồi, ngươi mà dám thay lòng đổi dạ lão tử thiến ngươi liền! Cái thứ đồ chơi trong quần ngươi ấy cũng chỉ thuộc về mình lão tử thôi.”

Tuyên ngôn vừa ra khỏi miệng như kích thích cơ thể hắn càng thêm đói khát, tiểu huyệt phía sau dường như không chờ nổi nữa muốn đòi quyền lợi của mình, huyệt khẩu trở nên ướt át, tham lam mấp máy, muốn nuốt xuống côn th*t mang đến cho cơ thể khoái cảm khôn cùng.

“Mẹ nó… mới hôm qua cho ngươi ăn rồi mà…” Lâm Thiên Long đưa hai tay che mông mình, mặt mày đến là thảm thương. Chết mất thôi, sao mình lại phản ứng mạnh đến vậy.

Như cảm nhận được sự xấu hổ của Lâm Thiên Long, cơn dục vọng mới nổi lên ấy dần dần tan đi, tới khi đũng quần xẹp xuống hoàn toàn hắn mới rời khỏi cánh rừng nhỏ.

Khi trở về huyện nha, các bộ khoái khác đều đã đến thành Nguyệt Ấn để điều tra về thương nhân kia rồi. Hoa Hùng đang cùng Quan đại nhân thảo luận một số bước đi, Liễu Dịch Trần thì…

Không thấy Liễu Dịch Trần đâu cả???

Vốn tính tìm Liễu Dịch Trần nói rõ ràng, tiện thể tuyên bố quyền sở hữu của mình với cơ thể y, ngờ đâu về đến phòng thì người đã đi vắng mất rồi, Lâm Thiên Long lượn huyện nha cả một vòng cũng không tìm thấy.

Rốt cuộc không cam lòng đi tìm Hoa Hùng, vừa vào cửa, liền thấy Hoa Hùng nhìn mình, nở nụ cười đen tối đầy vẻ thấu hiểu…

Lâm Thiên Long thấy điệu cười này rất chướng mắt, dứt khoát bỏ đi, hừ, một con người sống sờ sờ ra đó có thể mất đi đâu được chứ. Tức giận mà nghĩ vậy, lại vừa hay thấy Liễu Dịch Trần “bay” vào từ cửa lớn…Bay vào đúng nghĩa đen luôn…

Liễu Dịch Trần tay cầm bọc giấy thấm dầu, bạch y phất phới, tà áo lay động, tựa như một cơn gió bay tới trước mặt Lâm Thiên Long.

“Thiên Long, ngươi đói rồi nhỉ, ta mua vịt quay của Tửu Hương lầu cho ngươi này.” Liễu Dịch Trần đầy vẻ nịnh nọt, đưa bọc giấy thấm dầu còn nóng hổi cho Lâm Thiên Long.

Lâm Thiên Long hơi sững sờ, nhận lấy con vịt quay nóng phỏng tay, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên cảm giác vừa chua xót, vừa ngọt ngào đến lạ…

“Khụ… à… ngươi… ngươi cùng ăn đi.” Lâm Thiên Long không khỏi quay đầu ra chỗ khác, không muốn nhìn gương mặt xinh đẹp đang treo một nụ cười như đứa ngốc của Liễu Dịch Trần…

“Được… chúng ta cùng nhau ăn.” Nụ cười của Liễu Dịch Trần xán lạn đến mức có thể chọc đui mắt người ta.

Và thế là, có người nhìn không nổi nữa…

Quan đại nhân vừa rời đi, không trông thấy cái màn buồn nôn này, thế nhưng Hoa Hùng còn đứng đó thì bị đả kích tới da gà nổi hết cả lên, vừa hay Quan Nhạc Vũ đi ngang qua, thể là Hoa Hùng liền cố ý làm bộ ưỡn ẹo chạy tới, giữ chặt lấy tay ý, véo chóp mũi, dùng giọng nói eo éo ra vẻ làm nũng:

“Ai ya, ghét quá đi mà, người ta cũng muốn ăn vịt quay.”

Quan Nhạc Vũ mặt lạnh tanh nhìn hắn, hoàn toàn không có phản ứng.
Hoa Hùng thấy y không phối hợp, lại càng muốn trêu đùa, liền dùng dằng tà áo y, tiếp tục nói:

“Đáng ghét… sao ngươi nhìn ta như vậy, muốn hôn ta sao.”

Lâm Thiên Long đỏ hết cả mặt, mà Liễu Dịch Trần lại ra vẻ thờ ơ, chẳng chút quan tâm, thực ra y nhịn cười sắp chuột rút đến nơi rồi…

Ngay cái lúc Hoa Hùng chơi đùa tưng bừng ấy, nào ngờ đâu, biến cố đột nhiên xảy ra…

Quan Nhạc Vũ vốn đang làm mặt lạnh tanh nhìn Hoa Hùng đột nhiên kéo tay hắn, kiễng chân lên, nhanh chóng hôn lên môi hắn một cái…

Hoa Hùng phút chốc hóa đá…

Lâm Thiên Long: =口=

Liễu Dịch Trần: =口=

“Đúng vậy.” Quan Nhạc Vũ vứt lại hai từ, ung dung tự tại bỏ đi, để lại ba hòn đá đứng giữa sân mãi vẫn chưa hoàn hồn lại được.

“Ban nãy… hình như ta hoa mắt.” Tới khi Quan Nhạc Vũ đi mất tăm rồi, Lâm Thiên Long mới do do dự dự lên tiếng.

“Ta không nhìn thấy gì cả.” Liễu Dịch Trần quả quyết nói, sau đó kéo Lâm Thiên Long rời khỏi sân, để mặc Hoa Hùng vẫn đơ người đứng đó, mãi sau vẫn chẳng có phản ứng.

“Ban nãy ta hoa mắt thật à?” Mãi đến khi bị túm về phòng rồi, Lâm Thiên Long mới hoàn hồn.

Liễu Dịch Trần nhìn hắn đầy ẩn ý, không biết nói sao với tên chậm hiểu này.

“Này, ngươi nhìn thế là ý gì hả!” Thấy ánh mắt của Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long lập tức bất mãn.

“Vịt quay nguội rồi đấy, chúng ta ăn trước đi.” Liễu Dịch Trần cầm bọc giấy lên, mùi hương ngào ngạt lập tức bay tới mũi Lâm Thiên Long…

Ây… ăn mới là quan trọng nhất, dẫu sao Hoa Hùng cũng chẳng liên quan gì đến hắn, coi như mình nhìn nhầm đi…

Lâm Thiên Long vừa ăn vịt quay, vừa nghĩ như vậy.

Chương 33: Hoa Hùng thất thân rồi?

Vài ngày sau, tất cả mọi người trong huyện nha đều cảm nhận được một không khí kì dị. Hoa lão đại như bị rơi vào một trạng thái bất bình thường, cả ngày ngẩn ngơ, nói chỗ nọ xọ chỗ kia, thậm chí co lần còn vấp phải ngưỡng cửa, té đập mặt xuống đất, khiến Lâm Thiên Long không khép được miệng…

Cứ thế này thì không ổn chút nào…

Liễu Dịch Trần bất lực thở dài, Hoa Hùng như vậy, đừng nói đến chuyện phá án, chỉ e còn chẳng lo nổi cho bản thân ấy.

“Chiều nay ta phải đi uống rượu với Hoa đại ca…” Liễu Dịch Trần nói với Lâm Thiên Long vừa mới ngủ dậy.

Lâm Thiên Long lười biếng ngáp dài một cái, khi nghe thấy ba tiếng “Hoa đại ca”, thì lập tức tỉnh táo, ngồi dậy, ánh mắt sáng ngời nhìn Liễu Dịch Trần.

Chiếc chăn trên người rơi xuống, đệ lộ ra cơ thể cường tráng cùng phần ngực chi chít dấu hôn.

Đồng tử mắt Liễu Dịch Trần đen đặc lại, tối hôm qua, y được thưởng thức một bữa đêm vô cùng ngon miệng, sự phối hợp của Lâm Thiên Long khiến y cảm thấy mình như đang nằm mơ, mặc sức đòi hỏi cơ thể đối phương, cho tới khi người kia thật sự không chịu nổi nữa mà vung tay tát cho một cái mới tỉnh táo trở lại, sau đó, lại làm ra bộ như con bạch tuốc sắp bị đánh chết tới nơi, quấn chặt lấy Lâm Thiên Long.

“Sao phải đi uống rượu với hắn?” Ánh mắt Lâm Thiên Long khó chịu, bà nó, tối qua mới quấn lấy mình trên giường, hôm nay đã lại đi tìm người khác rồi, muốn chết phải không?

“Ầy… Hai hôm nay Hoa đại ca quá bất bình thường, ta đi khuyên giải huynh ấy một chút.” Nhìn ánh mắt ngày một đáng sợ của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần vội cẩn thận giải thích.

“Có gì mà phải khuyên giải chứ?” Lâm Thiên Long không vừa lòng với cách giải thích này. Đối với hắn mà nói, Hoa Hùng đơn giản là tự làm tự chịu. Tự đi trêu chọc con nhà người ta, rốt cuộc bị hôn cho một cái, còn làm ra cái vẻ hồn bay phách lạc.

“Ầy… Hoa đại ca chịu đả kích quá lớn mà…” Liễu Dịch Trần gãi gãi mũi, một nam nhân bình thường đột nhiên bị một nam nhân khác hôn, chỉ e chịu không nổi đả kích… ầy, người trước mặt thì là ngoại lệ, đến cả khi bị mình thượng rồi vẫn chẳng có phản ứng, thật không biết hắn tư duy chậm chạp hay làm sao nữa…

Lâm Thiên Long khinh thường hừ một tiếng, một đại nam nhân, lại vì chuyện cỏn con như vậy mà làm loạn cả lên, tên Hoa Hùng kia đúng là vô dụng mà.

“Hừ, tùy ngươi đấy. Đừng làm phiền ta, ngủ tiếp đây.” Xua xua tay, Lâm Thiên Long co người vào trong chăn, lại nằm xuống, hôm qua làm quá độ, bây giờ eo vẫn còn đau, nếu không phải hắn tát cho y một cái, chỉ e thực sự bị làm tới tinh tẫn nhân vong, thiệt tình, rõ ràng thân hình mảnh khảnh như thế, mặt mũi thì y hệt đàn bà, thế mà cái thứ “đồ chơi” kia lại to đến vậy, hơn nữa còn dồi dào tinh lực.

“Thiên Long, ta với Hoa đại ca không có gì đâu.” Liễu Dịch Trần cười, hôn lên mặt Lâm Thiên Long một cái, giúp hắn kéo lại chăn cho ấm.

“Rồi rồi.” Thò một cánh tay ra xua xua, xong lại rụt vào chăn. Lâm Thiên Long đương nhiên biết hai người đó chẳng có gì cả, thế nhưng Hoa Hùng cũng đâu cần vì bị nam nhân hôn cho một cái mà hồn xiêu phách lạc suốt bao ngày như vậy, hắn chỉ không vừa ý Hoa Hùng có vậy thôi.

“Liễu… Liễu lão đệ… ức… ức… chúng ta uống tiếp…” Hoa Hùng lè lưỡi, nằm liệt trên mặt bàn, tay vẫn còn cầm chén rượu, muốn tiếp tục rót vào miệng mình.

“Hoa đại ca…” Liễu Dịch Trần có hơi đau đầu nhìn Hoa Hùng say khướt nhũn ra như bùn. Y vốn định khuyên giải hắn một chút, sao biết được vừa vào đến sương phòng, Hoa Hùng đã gọi tới mười cân* rượu Hoa Điêu, sau đó bán mạng uống cơ chứ.

*1 cân Trung Quốc = 0.5 kg

Bất lực, y ban đầu cũng chỉ đành uống cùng hắn, lát sau, Hoa Hùng bắt đầu hũ rượu nốc như điên, y mới im lặng nhìn hắn, lòng khó hiểu, Hoa Hùng từ sớm đã biết y thích nam nhân, cũng không hề có chút phản cảm nào, vậy sao chỉ bị hôn một cái thôi, mà huynh ấy đã phản ứng dữ dội đến thế?Y nào có biết, nguyên nhân Hoa Hùng hồn siêu phách lạc suốt hai ngày nay là bởi, hắn phát hiện, mình chẳng có chút phản cảm với nụ hôn của Quan Nhạc Vũ, ấy mới là điểm khiến hắn kinh hoàng nhất. Hắn vốn muốn cưới một cô vợ ngoan hiền, sinh một đàn con kháu khỉnh, thế nhưng bây giờ… những thức kia dường như cách hắn ngày một xa rồi.

“Hoa đại ca… huynh phản cảm nam nhân với nam nhân đến vậy sao…” Liễu Dịch Trần có phần khó mở miệng khi hỏi câu này, Hoa Hùng là vị bằng hữu duy nhất biết được bí mật của y, y thực sự không muốn mất đi người bằng hữu này.

“Không… hức… không phản cảm…” Hoa Hùng nằm bò ra bàn, hai mắt căng tròn, thế nhưng lại không có tiêu cự, vừa nấc, vừa nói.

“Vậy huynh…” Liễu Dịch Trần khó hiểu.

“Hức… chính là… không phản cảm… mới đáng sợ… hức…” Hoa Hùng ngắc nga ngắc ngứ nói hết câu, hiếm khi uống say mà lăn ra ngủ thế này.

Liễu Dịch Trần kinh ngạc… y hoàn toàn không ngờ rằng, nguyên nhân Hoa Hùng ngơ ngơ ngẩn ngẩn lại chính là không phản cảm với nụ hôn kia.

Cốc cốc…

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Cho  là tiểu nhị của tiệm, Liễu Dịch Trần thuận miệng nói:  Vào đi.

Người bước vào, lại là Quan Nhạc Vũ thân vận thanh sam.

Quan Nhạc Vũ nhìn Hoa Hùng say khướt, nằm bò ra bàn, vẻ mặt rất khó coi, nhìn Liễu Dịch Trần có phần trách móc.Liễu Dịch Trần cười gượng, nhún vai: “Huynh ấy bị ngươi đả kích đó.”

“Ta biết.” Quan Nhạc Vũ trả lời rất bình tĩnh, dường như đã dựa liệu được kết quả này.

“Cảm ơn ngươi chịu uống rượu với hắn, ta đưa hắn về trước.” Quan Nhạc Vũ gật đầu với Liễu Dịch Trần, sau đó đỡ Hoa Hùng dậy, bình tĩnh rời đi.

Liễu Dịch Trần nhìn theo bóng lưng Quan Nhạc Vũ, trong lòng dâng lên cảm giác kì quái… Tối nay, chắc không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ, thế nhưng… nhìn vẻ mặt của Quan Nhạc Vũ…

Liễu Dịch Trần im lặng như tờ, Hoa đại ca, ta sẽ cầu phúc cho huynh…

Ngày thứ hai.

Hoa bộ đầu không xuất hiện, nghe nói, Quan công tử cáo bệnh hộ hắn.

Ngày thứ ba.

Vẫn chẳng thấy Hoa bộ đầu đâu, nghe nó, Quan công tử vẫn cáo bệnh hộ hắn.

Ngày thứ tư…

Hoa bộ đầu xuất hiện rồi, thế nhưng sắc mặt đen kịt lại, mọi người đều đoán rằng hắn nhất định bệnh nặng lắm…

“Hoa Hùng và tên Quan Nhạc Vũ kia là thế nào vậy?” Người khác không biết, nhưng Lâm Thiên Long có mặt ở hiện trường hôm đó biết chắc giữa hai người này có vấn đề…

“…” Liễu Dịch trần khó mà mở lời. Quan hệ giữa hai người họ bây giờ y cũng không rõ nữa, thế nhưng, nhìn bộ dạng của Hoa đại ca, đại khái, tựa như, quan hệ giữa hai người đó không được bình thường…

Nhìn vẻ mặt không biết phải trả lời sao cho phải của y, Lâm Thiên Long bĩu môi, xì, quên đi, chuyện của người ta cũng chẳng liên quan đến mình, từ lúc nào, mình bắt dầu quan tâm mấy tin tức tạp nham này chứ.

“Này, hôm nay chúng ta làm gì?” Lâm Thiên Long tựa lưng vào giường, uể oải hỏi.

“Ư…” Hôm qua làm tận mấy lần liền, chỗ đằng sau kia giờ vẫn còn đau nhoi nhói.

“Hôm nay ngươi đừng làm gì cả, nghỉ ngơi trước đi.” Liễu Dịch Trần đỏ mặt, xoa bóp eo hắn.

Chương 34: Lâm Thiên Long bị quấy rầy…

Vừa nhớ tới vẻ mặt của Lâm Thiên Long lúc cởi bỏ hết y phục, nắm chặt lấy món “đồ chơi” dưới đũng quần y, tuyên bố thứ thuộc quyền sở hữu của hắn, là y lại thấy chộn rộn trong lòng, mà tối qua cũng bởi nguyên nhân ấy, y mới mất kiểm soát, làm nhiều lần đến vậy.

Thế nhưng, bọn họ bây giờ đã là một đôi lưỡng tình tương duyệt rồi.

Liễu Dịch Trần mỉm cười nghĩ vậy.

“Này, ngươi nghĩ gì mà cười dâm dê thế hả.” Lâm Thiên Long liếc xéo Liễu Dịch Trần, hỏi.

“Ha ha, không có gì.” Liễu Dịch Trần lúc này cười đến là ngốc nghếch, hoàn toàn chẳng có chút khôn khéo ngày thường.

“Hừ…” Lâm Thiên Long bĩu môi, từ mấy ngày trước bằng lòng cùng Liễu Dịch Trần hoan ái, cho đến tối qua hắn tuyên bố côn th*t to lớn kia thuộc về mình, Liễu Dịch Trần liền trở nên ngốc nghếch, thỉnh thoải lại cười ngây ngô.

“Đã bắt Lưu Bình lại chưa?” Lâm Thiên Long ngáp một cái, uể oải hỏi, ưm, Liễu Dịch Trần xoa bóp dễ chịu quá.

“Rồi, phía Hoa đại ca đã điều tra rõ, tên Lưu Bình kia là một con bạc, cách đây không lâu gã thua bạc nợ một khoản tiền, tính trộm ít hàng trong kho để gán nợ, không ngờ lại bị Trần Tứ phát hiện, gã liền đánh chết Trần Tứ, bởi quá hoảng loạn, nên va đổ cây đèn dầu trên bàn, gây ra hỏa hoạn.”

“Ừ, xuống dưới một chút…. vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì?” Lâm Thiên Long thoải mái híp mắt lại.

Động tác của Liễu Dịch Trần dừng lại một lát, “Vụ án này phá xong rồi, thế nhưng thương nhân ở thành Nguyệt Ấn kia lại trốn mất tăm, phía Hoa đại ca không bắt được người.”

“Hử? Ngươi muốn đến thành Nguyệt Ấn xem thử?” Lâm Thiên Long quay đầu lại nhìn Liễu Dịch Trần.

Liễu Dịch Trần lắc lắc đầu, “Ta không quen biết với quan huyện bên đó, tùy tiện đến thì thật không phải phép, hơn nữa… ta lo rằng bên đó có thể có nội tứng của tổ chức kia, ta không muốn đánh rắn động cỏ.”

Lâm Thiên Long nghe đề cập đến tổ chức kia, lập tức hăng hái, trở mình ngồi dậy, “Ngươi cho rằng nha môn thành Nguyệt Ấn có người của tổ chức kia?”

Liễu Dịch Trần im lặng một lát: “Theo như những bộ khoái dưới trướng Hoa đại ca nói, sau khi bọn họ đến nơi, người của nha môn bên đó rất phối hợp, lập tức cử người đi bắt thương nhân kia, thế nhưng khi họ đến cửa hàng của ông ta thì chẳng thấy một ai.”

“Đã rất phối hợp rồi thì còn nghi ngờ gì nữa?” Lâm Thiên Long không hiểu.

Liễu Dịch Trần cười gượng: “Chuyện quan trường, đâu dễ gì nói rõ ra được.”

“Nói xem nào.” Lâm Thiên Long có ý phản đối.

“Thế này đi… Thiên Long người là sơn tặc trên núi Khốn Long.” Liễu Dịch Trần đưa ra một so sánh.

Phải, Lâm Thiên Long gật đầu.

“Vậy nếu sơn tặc huyện Tứ Thủy chạy đến chỗ các ngươi cướp bóc, ngươi sẽ làm gì?”

“Đương nhiên là đánh đuổi chúng đi rồi! Địa bàn của lão tử để cho người ngoài đến giương oai chắc!” Lâm Thiên Long hùng hổ nói, sau đó liền bừng tỉnh đại ngộ: “Ý ngươi là…”

“Đúng vậy.” Liễu Dịch Trần gật đầu. “Các nha môn cũng rất kị việc người khác nhúng tay vào địa bàn của mình, chúng ta không có xung đột gì với nha môn huyện Quan Hà, chủ yếu là bởi quan hệ giữa ta và Hoa đại ca rất tốt, hơn nữa, những bộ khoái ở đây đều biết tới ta. Thế nhưng Hoa đại ca từng nói, huynh ấy không thân thiết gì với thành Nguyệt Ấn, cho nên…”“Bọn họ tức giận bởi bộ khoái ở đây đến đó bắt người, mà không phối hợp nhiệt tình phải không.” Lâm Thiên Long nói nốt câu của Liễu Dịch Trần.

Liễu Dịch Trần gật đầu.

“Nói như vậy, nha môn thành Nguyệt Ấn này có điểm khả nghi.” Lâm Thiên Long xoa cằm suy tư.

Liễu Dịch Trần im lặng.

“Vậy chúng ta có cần đến đó xem thử không?” Nghĩ một lúc, Lâm Thiên Long đề xuất ý kiến.

“Không được.” Liễu Dịch Trần quả quyết bãi bỏ.

“Tại sao chứ?” Lâm Thiên Long có phần khó chịu.

“Quá nguy hiểm.” Liễu Dịch Trần nghiêm túc nói.

“Lão tử mà sợ nguy hiểm à.” Lâm Thiên Long nhảy dựng lên, tên Liễu Dịch Trần vậy mà dám coi thường hắn.

“Thiên Long…” Liễu Dịch Trần đỡ trán. “Không chỉ nguy hiểm cho chúng ta đâu….”

“Là ý gì?”

“Lúc đó ta từng nói rồi, người tổ chức kia cho rằng bản danh sách đang nằm trong tay ngươi, nhất định sẽ dốc sức đuổi bắt ngươi, mà Lưu đại nhân sẽ nhân cơ hội ấy điều tra kĩ càng những người có tên trong bản danh sách. Nếu vào thời điểm này ngươi đến thành Nguyệt Ấn, không phải vừa hay cho bọn chúng cơ hội bắt ngươi sao.” Liễu Dịch Trần giải thích tận tình.
“Lại nói, nếu bọn họ phát hiện ta đi cùng ngươi, chắc chắc sẽ nghĩ ra quan phủ đã nắm trong tay bản danh sách kia, manh mối Lưu đại nhân đang nắm trong tay rất có thể sẽ lại đứt đoạn, nếu chuyện này nếu cứ kéo dài, nói không chừng sẽ có thêm người bị hại.”

“…” Lâm Thiên Long lặng người, mình đúng là quá thiếu suy nghĩ.

“Đừng nghĩ nhiều quá.” Liễu Dịch Trần cười, xoa xoa đầu hắn. “Nhiệm vụ duy nhất của chúng ta bây giờ là đảm bảo ngươi không bị đám người đó bắt. Những việc khác, không phải là việc những nhân vật nhỏ như chúng ta có thể quản được.”

“Cút ra, đừng có xoa đầu ta như xoa đầu trẻ con chứ.” Lâm Thiên Long hất phăng tay Liễu Dịch Trần ra, mặt hơi hơi đỏ.

Nụ cười trên môi Liễu Dịch Trần càng tươi hơn, Thiên Long của y ấy à, đúng là càng nhìn càng đáng yêu.

“Này, ta muốn ăn vịt quay của Túy Hương lâu, ngươi đi mua cho ta đi.” Không chịu nổi ánh mắt ngọt chết người của Liễu Dịch Trần, Lâm Thiên Long chỉ đành nghĩ cách đuổi y đi.

“Được, đợi ta một lát, ta sẽ về ngay thôi.” Liễu Dịch Trần gật đầu đồng ý, nhún người dùng khinh công bay đi. Để lại mình Lâm Thiên Long trong phòng chuẩn bị ngủ thêm giấc nữa.

Cốc cốc cốc…

Liễu Dịch Trần đi chẳng được bao lâu, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa.

Mắt nhắm mắt mở nghĩ sao Liễu Dịch Trần về nhanh thế, Lâm Thiên Long tùy ý trả lời một tiếng: “Vào đi.”

Sau đó lập tức nhận ra, Liễu Dịch Trần về thì còn gõ cửa làm gì? Sau đó hắn liền lấy chăn cuốn lấy người mình. Vùng dậy, mở trừng mắt, đối diện lại bản mặt to đùng của Hoa Hùng.

Vẻ mặt Hoa Hùng vô cùng ai oán, khiến Lâm Thiên Long không khỏi rùng mình một cái…

“Ngươi tính làm gì.” Lâm Thiên Long quấn chặt chăn lên người, đương nhiên là không phải sợ Hoa Hùng tính làm cái gì, mà là… trên người hắn đầy những dấu xanh xanh tím tím, nếu để người khác nhìn thấy, thì đúng là quá mất mặt.

Hoa Hùng không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn hắn với vẻ mặt oán hận, thân hình cao lớn, phối hợp cái vẻ mặt đó, làm lông tóc Lâm Thiên Long dựng hết cả lên.

“Ngươi rốt cuộc…”

“Tại sao…” Hoa Hùng lí nhí hỏi.

Tại sao cái gì chứ? Lâm Thiên Long bù cả đầu. Tên Hoa Hùng này đang làm gì đây, hắn chẳng phải không vừa mắt mình sao, mò đến đây làm gì không biết.

“Tại sao ngươi bị nam nhân thượng mà vẫn nghĩ thông được cơ chứ…” Hoa Hùng lí nhí hỏi.

Lâm Thiên Long ngây ra một lúc, sau đó lập tức bùng nổ!!!

“Đậu má! Lão tử bị nam nhân thượng thì liên quan mẹ gì đến ngươi hả!” Lâm Thiên Long hét lên, vung nắm đấm. “Ngươi ngứa đòn hả!”

Chương 35: Thất thân thật rồi sao?

Hoa Hùng lại im lặng, mắt dán chặt vào trước ngực Lâm Thiên Long, bởi động tác ban nãy, mà tấm chăn bị tuột xuống, để lộ ra dấu hôn tím xanh to tướng.

Lâm Thiên Long nhìn theo ánh mắt hắn, mặt đỏ lựng cả lên, lập tức kéo lại chăn, vừa xấu hổ vừa tức giận hét lên:

“Ngươi nhìn cái mẹ gì!”

Hoa Hùng liếc liếc phần ngực bị che khuất của Lâm Thiên Long, nếu không phải biết chắc tên này chẳng thể có hứng thú với mình, thì Lâm Thiên Long đã hét lên câu “bất lịch sự” lâu rồi…

“Ngươi… có gì thì nôn hết ra coi.” Thấy Hoa Hùng cứ trầm ngâm cả ngày chẳng nói câu nào, Lâm Thiên Long thấy mất tự nhiên mà gãi mũi, chết tiệt, ngồi lâu thế này, mông đau quá đi mất, cái thằng cha này sao còn chưa đi.

“Ngươi…” Hoa Hùng do do dự dự định mở lời, vừa nôn ra được một chữ lại im lặng.

“Mẹ cha nhà ngươi, có phải đàn ông không vậy hả, nói chuyện gì mà cứ ấp a ấp úng.” Lâm Thiên Long điên người, thằng cha xong chưa đây.

“…” Hoa Hùng trầm ngâm, tiếp tục im lặng.

Lâm Thiên Long không chịu nổi nữa.

“Mẹ cha nhà ngươi chứ bị Quan Nhạc Vũ thượng rồi đúng không, vậy thì có làm sao chứ? Nếu ngươi thích y thì triển, không thích làm thịt tên tiểu tử kia, nếu đánh không lại y thì thẳng thắn quên hết mọi chuyện đi, dây dưa lằng nhằng hoài thôi…”

Lâm Thiên Long bĩu môi coi thường, vừa quay đầu lại thì bị sắc mặt của Hoa Hùng dọa thót tim.

Hoa Hùng méo xệch cả mặt, nghiến răng nghiến lợi mãi mới phun ra được vài chữ:

“Tổ sư, ai bảo ta bị Quan Nhạc Vũ thượng hả…”

Lâm Thiên Long ngây người ra, sau đó thì giận tím cả mặt, giận dữ hét lên: “Ngươi không bị đàn ông đè thì đến đây làm cái mẹ gì. Còn ra cái vẻ mặt u oán đấy nữa.”

Sau đó lại cảm thấy không đúng lắm.

“Ngươi bị đàn ông đè hay không thì quan quan mẹ gì đến ta, rốt cuộc ngươi tìm ta làm gì?”

“Ta…” Hoa Hùng định nói lại thôi. Thực ra, hắn cũng chẳng hiểu mình tìm Lâm Thiên Long làm gì nữa, chỉ là mơ hồ cảm thấy Lâm Thiên Long có thể giải thích tâm trạng của mình thôi.“Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì, ấp a ấp úng hoài, không việc gì thì ta đi ngủ đây.” Lâm Thiên Long mất hết kiên nhẫn nói.

“Không có gì… chỉ là muốn tán gẫu với ngươi thôi…” Hoa Hùng chậm chạp trả lời.

“Tán gẫu? Với ta?” Lâm Thiên Long khó hiểu. “Ngươi không phải luôn bất hòa với ta sao? Sao không đâu lại muốn tán gẫu với ta.”

“Ta cũng không biết…” Hoa Hùng hiếm khi nào hồ đồ thế này, không hiểu sao mình lại muốn tán gẫu với Lâm Thiên Long nữa.

“Được rồi, ta thấy coi bộ hôm nay ngươi không tha cho ta đâu. Mau nói đi.” Lâm Thiên Long bất lực ôm trán, coi bộ, tên Hoa Hùng này không nói hết ra thì quyết không đi đâu, tốt nhất cứ để hắn luyên thuyên hết rồi đuổi cổ đi.

Vừa nghe Lâm Thiên Long nói vậy, vẻ mặt Hoa Hùng đã vui vẻ đôi phần, bắt đầu kể lại cho hắn nghe cậu chuyện rối tinh rối mù kia.

Thực lòng mà nói, cũng khó trách hắn khổ não thế này. Từ ngày hiểu chuyện đến giờ, nguyện vọng lớn nhất của Hoa Hùng chính là cưới một hiền thê, sinh một đàn con, trải qua cuộc đời an an ổn ổn.

Sau này quen được Liễu Dịch Trần qua một vụ án, vô tình trong một lần say rượu, phát hiện được bí mật của Liễu Dịch Trần, ai ngờ rằng bộ dạng Liễu Dịch Trần sau khi say rượu lại hợp cạ với hắn thế chứ, vậy là nhờ ma đưa lối quỷ dẫn đường mà hai người trở thành bạn tốt của nhau.

Đối với gương mặt xinh đẹp của Liễu Dịch Trần, hắn trước giờ chưa từng có chút suy nghĩ kì lạ, cho dù biết Liễu Dịch Trần thích nam nhân, cũng chỉ thầm cảm khái trong lòng rằng, ồ, hóa ra Liễu Dịch Trần thích nam nhân, chỉ vậy thôi.

Sau đó, thấy Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long ở bên nhau, tuy hắn rất buồn bực chuyện bạn thân của mình thích thượng một đại hán tử thô lỗ, thế nhưng đây là chuyện riêng của người ta, hắn trước giờ chưa từng quan tâm, đối với hắn mà nói, dù cho Liễu Dịch Trần có thượng một con lợn, thì y vẫn là bạn tốt của hắn mà thôi.Hôm đó ở hoa viên, trước mặt Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long, hắn tự dưng bị Quan Nhạc Vũ hôn một cái,  giống như một chiếc búa lớn phang mạnh vào đầu hắn vậy, đến mức đầu óc hắn quay cuồng cả lên, mơ mơ hồ hồ suốt hai ngày, bình thường không chú ý tới, thế nhưng tỉ mỉ nghĩ lại thì càng lúc càng kinh hoàng, dường như, tựa như, kiểu như, Quan Nhạc Vũ luôn đối xử rất tốt với mình… tốt một cách vô điều kiện.

Vừa nghĩ tới điều này, Hoa Hùng trở nên sầu não vô cùng, theo lý mà nói thì có một người đối tốt với mình, mình sẽ rất vui, thế những vừa nghĩ tới tình ý ẩn chứa bên trong, hắn lại cảm thấy — mình như một kẻ không có lương tâm, tận hưởng sự quan tâm yêu thương của người khác, mà mình lại chẳng hay biết đến tình cảm của đối phương. Hơn nữa… còn hoàn toàn không muốn nhận tình cảm ấy.

Dựa vào lương tâm mà nói, Quan Nhạc Vũ có dung mạo được lắm, hoàn toàn có thể coi là thanh tú động lòng người, thế nhưng… vấn đề lớn nhất ấy là, cái “cây” treo ở phía dưới… nếu như y mà là nữ nhân, thì với việc y đối tốt với mình, hắn nhất định ngay lập tức cưới y về nhà, thế nhưng…

Bất lực thở dài, lòng Hoa Hùng rất khó chịu, rối như tơ vò, lại vừa hay Liễu Dịch Trần đến tìm mình uống rượu, ôm cái ý nghĩ “nhất túy giải thiên sầu”, Hoa Hùng không chút do dự đi luôn.

Chuyện chẳng ngờ tới được lại xảy ra…

Hắn uống đến chẳng còn hay biết gì nữa, khi tỉnh lại, thì kinh hãi…

Bởi nằm bên cạnh là một cơ thể trắng nõn!!! Mà ngay hắn cũng trần truồng không mặc gì cả!

“Ngươi tỉnh rồi.” Quan Nhạc Vũ phát hiện Hoa Hùng tỉnh giấc, thì biếng nhác duỗi người một cái, nhẹ nhàng nói.

Vẻ mặt của Hoa Hùng lúc đó hoàn toàn có thể dùng hai từ “đặc sắc” để hình dung, một loạt màu sắc đỏ, vàng, xanh, trắng, đen luân phiên nối tiếp nhau hiện lên. Ngây người quấn chăn nằm trên giường, (muốn xuống nhưng không tìm thấy y phục…) Hoa Hùng cố nhớ lại xem tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đáng tiếc rượu say xong đầu óc cũng chẳng nể mặt, chỉ lưu lại một màn trắng óa, chẳng có chút kí ức nào.

Quan Nhạc Vũ vừa tính đứng dậy, đột nhiên cau mày lại, dường như không thoải mái, sau đó chậm rãi ngồi xuống, đưa tay xoa xoa eo, mà trên eo còn in hằn một dấu bàn tay xanh tím.

Hoa Hùng chỉ thấy đầu óc mình như nổ ầm một tiếng, dấu vết trên eo Quan Nhạc Vũ, so kích cỡ… rõ ràng là vừa khít tay hắn. Lại thêm hành động chống eo của y nữa, Hoa Hùng dường như không dám tưởng tượng xem tối qua mình rốt cuộc đã làm gì.

“Ngươi đang làm gì vậy?” Quan Nhạc Vũ mặc ngoại sam lên, nhìn Hoa Hùng ngồi ngây ra trên giường, tựa như bị sét đánh, thì khó hiểu hỏi.

“Không… không…” Hoa Hùng ngây ngô lắc đầu, hắn không biết lúc này nên nói gì mới phải.

Nhìn bộ dạng của Hoa Hùng, Quan Nhạc Vũ ngượng ngùng cười, mặt hơi ửng đỏ, y hệt bộ dáng ngại ngùng của cô vợ nhỏ.

Nhìn Quan Nhạc Vũ như vậy, đầu óc Hoa Hùng ầm ầm lên, càng nghĩ càng cảm thấy tối qua chắc chắn mình đã làm ra cái việc không bằng cầm thú rồi, mà Quan Nhạc Vũ lại luôn có ý với mình, vậy là nước chảy thuyền trôi…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau