TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Chứng bệnh lạ lùng

Hắn đương nhiên biết Liễu Dịch Trần quan tâm đến mình, thế nhưng… bao nhiêu năm qua, không phải không có một ai quan tâm tới hắn, nhưng huynh đệ trên núi Khốn Long đều là những hán tử thô lỗ, đối với họ mà nói, bị thương chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần không đứt chân đứt tay thì cũng không ai quan tâm làm gì.

Vậy mà Liễu Dịch Trần lại để ý tới mức này, chỉ là một vết thương nhỏ, cũng lại khiến y đau lòng. Điều này khiến Lâm Thiên Long có cảm giác ngọt ngào khó hiểu.

Lâm Thiên Long không khỏi ngắm nhìn Liễu Dịch Trần, lòng thầm nhủ: Cái tên Liễu Dịch Trần này, giữa thanh thiên bạch nhật lại dám liếm mặt hắn, còn nói những lời buồn nôn như vậy, khụ khụ, lão tử tuyệt đối không vui chút nào, thế nhưng, vì cái của nợ gì mà mặt lão tử lại nóng thế này, miệng cũng không khống chế được mà nhếch lên, may mà lúc bị trúng xuân dược y đang ở bên cạnh lão tử, nếu mà là người khác chắc chắn không chống đỡ nổi lời ngon tiếng ngọt của y. Chính thế! Lão tử chỉ là thương y đẹp như vậy chắc chắn không cô gái nào thèm thích nên mới có lòng tốt lấy y về làm vợ, lão tử tuyệt đối không thích y.

Liễu Dịch Trần bên cạnh hoàn toàn không biết được cách nghĩ của Lam Thiên Long, thế nhưng y lại rất hưởng thụ cảm giác hai người ôm chặt lấy nhau. Cho đến khi…

“À… ân… ân công.” Cô gái bị đánh đập đáng thương ban nãy run rẩy nhích tới, dường như muốn kéo góc áo Liễu Dịch Trần.

Lâm Thiên Long lúc này mới hoàn hồn,phát hiện mình đang bị Liễu Dịch Trần ôm, lập tức đỏ bừng mặt, nhảy bật ra, trốn sang một bên. Trong lòng thầm mắng bản thân trước mặt người khác lại đi cùng tên kia ôm ôm ấp ấp.

“Có chuyện gì?” Đôi tay mất đi hơi ấm, Liễu Dịch Trần bất mãn quay đầu, rất bực bội vì bị làm phiền. Thế nhưng nhìn dáng vẻ của cô gái, lập tức nhớ ra ở đây còn một vị khổ chủ.

“Tôi…” Cô gái rụt người lại, lắp ba lắp bắp nói. “Ngài, ngài có thể thả tướng công tôi ra được không? Tướng công của tôi. Chàng… chàng trước đây không có như vậy.” Dứt lời thì hai hàng lệ trong đã tuôn rơi.

“Sao?” Liễu Dịch Trần nhướng mày hoài nghi. Nhìn gã đàn ông bị trói như bánh tét dưới đất.

Gã đàn ông bất tỉnh không còn vẻ hung dữ nữa, mà nhìn trông còn khá ôn hòa, hình như có chút quen mặt.

“Vậy là sao?” Liễu Dịch Trần nhíu mày hỏi.

“Tôi cũng không biết nữa…” Cô gái bật khóc sướt mướt, dường như đã chịu rất nhiều ấm ức, cũng không màng hai người đứng trước mặt đều là đàn ông, liền tỉ mỉ kết lại hết chuyện hai ngày nay.

Gã đàn ông kia tên Châu Tòng, mở một tiệm bán gạo, vốn là một người trung thực hiền lành, trước giờ chưa từng gây chuyện, nhưng chẳng hiểu vì sao, kể từ hôm trước, cứ như biến thành một người khác, đầu tiên là rất mãnh liệt trong việc phòng the, làm cả một đêm cũng không thấy đủ, khiến cho vợ mình kêu la thảm thiết, thấy nàng nhất mực van xin, Châu Tòng càng thêm hưng phấn, hai mắt đỏ ngầu lại, bắt đầu đánh đập cô, vừa nghe cô kêu la thảm thương, vừa hưởng thụ.

Sáng ngày hôm nay, Châu Tòng không mở tiệm, lúc vợ gọi hắn thì bị hắn tát cho một cái, rồi đánh một giấc đến chiều, lúc tỉnh lại liền thở hổn hển, muốn kéo quần vợ xuống, thế nhưng vợ hắn vì tối qua quá đau đớn nên phản kháng, liền bị hắn bóp cổ suýt chết, thấy tướng công mình mắt đỏ ngầu, hung dữ tột cùng, cô liền la lên kêu cứu.

Nghe cô nói, lòng Liễu Dịch Trần lóe lên, phát điên, tình dục vô độ, còn có khuynh hướng ngược đãi, những triệu chứng này rất giống những người đã dùng “Bột Trường Sinh” ở kinh thành. Lẽ nào, Châu Tòng cũng ăn phải thứ này?“Tướng công của cô bắt đầu phát điên từ tối hôm trước đúng không?” Liễu Dịch Trần hỏi.

Cô gái gật gật đầu, đôi mắt đẫm lệ. “Tối ba ngày trước, chàng đến nhà Ngưu Nhị uống rượu, sau đó trên đường về vừa hay bắt gặp nhà kho bên kia đường bốc cháy, chàng còn giúp đỡ cứu hỏa rồi mới về nhà, sáng hôm sau vẫn đi làm bình thường, tối về nhà liền trở nên cáu kỉnh.”

Đi giúp cứu hỏa? Liễu Dịch Trần đột nhiên nhớ tới loại dược liệu ông chủ Chu cất trong kho, gặp lửa liền cháy, lẽ nào, Châu Tòng bởi hít phải khói của nó?

“Tướng công! Tướng công!” Cô gái đột nhiên hoảng hốt hét lên. “Tướng công, chàng sao vậy?”

Liễu Dịch Trần quay về phía sau liền hốt hoảng. Châu Tòng ngồi trong góc tường bắt đầu đột nhiên co giật, sùi bọt mép.

“Thiên Long, mau tìm đại phu.” Dứt lời Liễu Dịch Trần liền vọt đến, nắm lấy cổ tay Châu Tòng.

Liễu Dịch Trần không phải đại phu, thế nhưng khi đi theo sư phụ, ít nhiều gì cũng biết một chút y lý sơ đẳng, mạch tượng của Châu Tòng rất lạ lùng, tuy cơ thể đang co giật, nhưng mạch lại rất chậm, gần như không cảm nhận được nhịp đập, nếu như lúc này hắn không có phản ứng dữ dội, thì Liễu Dịch Trần chắc sẽ cho rằng mình đang bắt mạch cho người chết.

“Tướng công! Tướng công! Đừng dọa thiếp mà tướng công.” Cô gái khóc lóc sướt mướt nắm lấy tay Châu Tòng, run rẩy không ngừng. “Ân công, cầu xin ngài cứu mạng tướng công tôi, chàng trước đây không xấu xa vậy đâu.”
“Giờ cô đừng sốt ruột.” Liễu Dịch Trần an ủi cô gái, tuy mạch tượng của Châu Tòng rất yếu, nhưng y có thể thấy nhịp mạch đập đang dần dần tăng lên, có vẻ hắn đang hồi phục lại.

“Liễu Dịch Trần! Ta đưa đại phu tới rồi.” Lâm Thiên Long đột nhiên hét lên.

Sau đó thân hình to lớn khiêng một người như khiêng bao gạo bước vào.

“Ngươi… ngươi sao lại…” Liễu Dịch Trần trợn mắt há miệng ngốc lăng nhìn vị đại phu gầy gò được thả từ trên vai hắn xuống, kinh hồn bạt kia còn chưa hết sốc nhìn nhìn hai người họ, chẳng nói nổi câu nào.

“Đại phu, thất lễ rồi.” Liễu Dịch Trần vội vàng khom người chào vị đại phu kia. “Vị bằng hữu này của ta lỗi mãng quá rồi.”

Đại phu đầy vẻ kinh hoàng, vẻ mặt tái xanh cả đi.

Liễu Dịch Trần gượng cười bất lực, liếc Lâm Thiên Long một cái.

Lâm Thiên Long trợn ngược mắt: “Ngươi nhìn cái gì, không phải kêu ta đi tìm đại phu sao, vừa hay ta đi chẳng được bao xa thì thấy một người đeo hòm thuốc đi tới, ta đây sợ thằng cha kia toi mạng, nên không kịp giải thích rõ, cứ vác đại phu đến cái đã.”

“Phải… đều là ta sai…” Liễu dịch Trần bi phẫn trong câm lặng…

“Đại phu, phiền ông xem cho người này.” Liễu Dịch Trần xoay người tránh sang bên, để đại phu đến bên cạnh Châu Tòng.

Đại Phu có vẻ khó khăn lắm mới bình tĩnh lại được, thấy Liễu Dịch Trần cố ý để lộ lệnh bài bộ khoái đeo bên hông, thì yên lòng đôi chút, bước nhanh vài bước đến trước Châu Tòng bắt mạch cho hắn.

“Ý?” Đại phu kinh ngạc nhỏ giọng thốt lên.

“Sao vậy?” Liễu Dịch Trần tiến lên một bước, căng thẳng hỏi, mới rồi y rõ ràng cảm nhận được mạch tượng của Châu Tòng có dấu hiệu hồi phục, lẽ nào mình cảm nhận sai rồi?

“Bệnh… bệnh trạng của người này có vẻ giống với bệnh nhân lão phu mới chẩn đoán ban nãy.” Lão đại phu vuốt vuốt chòm râu dài của mình.

Chương 27: Triệu chứng giống nhau

“Đại phu, ông từng chẩn trị cho bệnh nhân giống vậy sao?” Mắt Liễu Dịch Trần sáng lên.

“Phải, lão phu vừa mới rời khỏi nhà họ Lý ngõ bên, tối qua con trai nhà đó chẳng hiểu sao lại phát điên, suýt nữa thì cưỡng hiếp chị dâu mình, bị đại ca đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, sau đó trói lại. Lúc đầu nhà đó còn cho rằng tiểu tử này bị trúng tà, sau đó cậu ta sùi bọt mép, toàn thân co giật, mới mời ta đến.” Lão đại phu tỉ mỉ kể lại.

“Cậu con trai nhà họ Lý bữa trước có đến giúp cứu hỏa không?” Liễu Dịch Trần hỏi.

“Ờ…” Lão đại phu suy nghĩ chốc lát rồi nói: “Hình như là có đi, ta còn nhớ cha cậu ta nói cái gì mà trước hôm đi cứu hỏa, cậu ta vẫn còn bình thường…”

“Đa tạ. Xin hỏi đại phu, sức khỏe của Châu Tòng còn gặp nguy hiểm gì không?” Châu Tòng lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh lại, đôi mắt ngày một có thần.

“Chuyện này… bởi lão phu chưa từng gặp phải chứng bệnh này, thực sự không thể khẳng định được, hổ thẹn… Hổ thẹn…” Lão đại phu xấu hổ lắc đầu.

“Các người là ai? Sao lại trói ta?” Châu Tòng đã tỉnh táo hẳn, nhìn Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long một cách cảnh giác. Khi nhìn thấy vợ mình cũng ở đây, thì yên lòng đôi chút.

“Nương tử, có việc gì vậy? Mau cởi trói cho ta.” Châu Tòng rầy la vợ mình.

Vợ Châu Tòng rụt người lại, nhìn Liễu Dịch Trần như cầu cứu.

“Ngươi còn nhớ mới nãy xảy ra chuyện gì không?” Liễu Dịch Trần ngồi xổm xuống, cởi trói cho hắn, bình tĩnh hỏi.

Châu Tòng đứng dậy, vẻ mặt dường như có chút hoang mang, lắc lắc đầu. “Ta chỉ nhớ hôm qua đi làm về, ăn xong cơm tối thì đi ngủ sớm, sau khi tỉnh lại thì đã bị các người trói lại rồi.”

“Vậy giờ ngươi thấy thế nào?” Liễu Dịch Trần tiếp tục hỏi.

“Thấy cái gì cơ?” Châu Tòng không hiểu.

“Chính là cảm thấy trong người thế nào.”

“Khỏe như vâm ấy!” Sắc mặt Châu Tòng lộ rõ vẻ thoải mái. Hai tay nắm lại. “Ta trước giờ chưa từng thấy khỏe như vậy, sức lực thật dồi dào.”

“Thật không thể tin nổi.” Lão đại phu bắt lấy cổ tay hắn, kinh ngạc nói. Mới rồi mạch tượng của người này gần như mất rồi, thật không ngờ mới hồi phục lại đã khỏe mạnh đến vậy.

Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long nhìn nhau, ánh mắt đều chung mối lo ngại. Quá rõ ràng, số thảo dược mà ông chủ Chu chuyên chở rất có khả năng là dùng làm nguyên liệu chế “Bột Trường Sinh”, nếu như đúng là như thế, thì những người tham gia cứu hỏa bữa nó rất có khả năng bị ảnh hưởng, hai ngày nay, không biết xảy ra bao nhiêu thảm kịch rồi.

“Nương tử, nàng làm sao vậy?” Châu Tòng kinh hô một tiếng, mới rồi không chú ý, cũng bởi vợ hắn cứ dùng tay che mặt, thế nhưng sau khi được cởi trói, Châu Tòng đi thẳng đến bên vợ, vết thương trên mặt cô đương nhiên chẳng thể giấu nổi nữa.“Tướng công…” Hai mắt vợ Châu Tòng đẫm lệ, người chồng luôn thương yêu cô đã trở về rồi.

“Chuyện này… rốt cuộc là sao? Kẻ nào làm?” Châu Tòng tức giận hét lên, bàn tay thô ráp dịu dàng xoa vết thương trên mặt vợ mình.

“Chuyện này…” Vợ Châu Tòng nghẹn ngào, cô cũng biết, chồng mình hoàn toàn không nhớ chuyện xảy ra hai ngày nay, cho nên càng khó mở lời.

“Là ngươi làm đấy.” Liễu Dịch Trần bình tĩnh nói.

“Không đời nào!” Châu Tòng giận dữ hét. Hai tay nắm thành quyền, răng rắc kêu lên. “Châu Tòng ta vốn có tiếng thương vợ, sao có thể đánh đập nàng được chứ.”

“Tướng công… đúng là… đúng là chàng đánh đấy…” Đôi mắt cô đẫm lệ, nghẹn ngào nói.

“Gì cơ…” Châu Tòng ngây người, không dám tin mà cúi đầu xuống, nhìn đôi bàn tay thô ráp của mình chẳng nói nên lời.

“Thế nhưng, ngươi không cần lo. Chúng ta đoán rằng, ngươi bị trúng một loại độc nào đó mới thay đổi tính tình.” Liễu Dịch Trần giải thích cho hắn.

“Thật… thật vậy sao?” Châu Tòng đầy vẻ ngỡ ngàng.

“Tướng công, chàng trúng độc, thiếp biết mà, chàng sao nỡ ra tay đánh thiếp được.” Vợ Châu Tòng ôm chầm lấy hắn, dụi đầu vào ngực hắn, nhẹ nhàng nói.“Ta…” Châu Tòng dường như vẫn mù mờ, rốt cuộc mình đã làm ra việc gì.

“Chúng ta không chắc chất độc này có tái phát hay không, cho nên, để đảm bảo an toàn của vợ ngươi, chúng ta mong rằng ngươi có thể theo chúng ta về nha môn một thời gian.” Liễu Dịch Trần trầm ngâm nói.

Tuy Châu Tòng bây giờ không có điểm dị thường, thế nhưng ai dám đảm bảo chất độc kia không tái phát, thế nên Liễu Dịch Trần mong Châu Tòng sẽ theo về nha môn, có lẽ cũng có thể từ hắn nghiên cứu ra biện pháp khắc chế.

Châu Tòng chăm chú nhìn vợ một lúc, vết thương đáng sợ trên mặt cô khiến hắn đau đớn vô cùng, hít sâu một hơi, không chút do dự mà trả lời: “Ta đi.”

“Việc không thể chậm trễ, chúng ta xuất phát thôi.”

“Vị đại phu này…” Liễu Dịch Trần đột nhiên nghĩ ra gì đó, quay người lại, nhìn vị đại phu kia.

“Ha ha, lão phu họ Triệu.” Lão đại phu cười tủm tỉm nói.

“Triệu đại phu, ông có thể dẫn ta đến Lý gia một chuyến được không?” Liễu Dịch Trần nói.

“Được. Chuyện nhỏ ấy mà.” Triệu đại phu vuốt chòm râu dài của mình.

“Đa tạ.” Liễu Dịch Trần chắp tay, quay người nói với Lâm Thiên Long. “Thiên Long, ngươi đưa Châu Tòng về huyện nha, kể lại một lượt chuyện vừa xảy ra cho Hoa bộ đầu, sau đó bảo huynh ấy phái người đi điều tra nghe ngóng về những người tham gia cứu hỏa hôm đó, cố gắng hết sức đưa tất cả bọn họ về huyện nha. Ta giờ đến Lý gia một chuyến, đưa con trai nhà đó về.”

“Không vấn đề, cứ giao cho ta.” Lâm Thiên Long vỗ ngực nói.

“Tốt, việc gấp lắm rồi, ngươi đi ngay đi, đi sớm một bước cứu được thêm một người.” Liễu Dịch Trần dứt lời liền đi theo Triệu đại phu, Lâm Thiên Long đợi Châu Tòng bịn rịn chia tay vợ rồi đưa hắn về huyện nha.

Chỉ một biểu chiều, bộ khoái dưới trướng của Hoa Hùng đã tra ra được tuyệt đại đa số những người tham gia cứu hỏa hôm đó, ngoài Châu Tòng và cậu con trai nhà họ Lý ra thì còn ba người có hiện tượng phát điên, thế nhưng may là vẫn chưa gây ra đại họa gì, chỉ có một người trong số đó, đã hành hạ ba con dê mình nuôi đến chết, thảm trạng của những con dê đó, đến toàn bộ khoái cũng phải kinh hoàng.

Năm người này đều được đưa đến nha môn, tạm thời nhốt trong nhà lao, Quan lao gia mời toàn bộ đại phu trong trấn Bình An tới, mong rằng họ có thể nghĩ ra cách, giúp người bệnh hồi phục.

Liễu Dịch Trần không hi vọng nhiều ở những đại phu kia, ngay đến các đại phu ở các y quán nổi danh kinh thành cũng bó tay chịu trói trước chứng bệnh này mà, chỉ có thể trơ mắt nhìn người trúng độc, mật độ phát độc ngày càng thường xuyên, cho đến khi sinh lực hoàn toàn kiệt quệ mới thôi.

Thế nhưng y cũng không quá lo lắng cho năm người này, bởi Vương đại phu của Trường Xuân đường tại kinh thành từng nói, những người kia đã sử dụng “bột trường sinh” trong thời gian dài, mới hoàn toàn phụ thuộc vào thứ ấy.

Chương 28: Lần nữa ngoài ý muốn

Thế nhưng, bởi năm người kia hít phải khói đặc chưa chung hòa, để phòng ngừa Liễu Dịch Trần mới đưa bọn họ về.

Hai ngày chớp mắt đã trôi qua, tốp đại phu hợp sức lại vẫn không nghiên cứu ra được gì cả, thế nhưng may mắn là, năm người kia cũng không biểu hiện tái phát, thế nhưng vì lí do an toàn, Quan đại nhân vẫn quyết định để bọn họ ở huyện nha đủ bảy ngày.

“Này, mấy người kia không việc gì chứ.” Lâm Thiên Long ngâm mình trong nước ấm, cách một tấm bình phong hỏi.

“Chắc vậy.” Giọng nói dịu dàng của Liễu Dịch Trần vang lên từ phía bên kia.

Cầm cục xà bông bên cạnh bồn tắm, cũng không biết làm từ loại cây gì, xà bông màu vàng tỏa ra mùi hương thơm mát, không quá nồng, thế nhưng vẫn khiến Lâm Thiên Long cau mày xem thường.

Hứ, một đại nam nhân, tắm mà cũng cần mấy thứ thơm tho này à.

Lâm Thiên Long không khỏi nghĩ thế này.

Đúng thế, cục xà bông này chính là của Liễu Dịch Trần.

“Này, ngươi nói xem cái tổ chức gì đó kia, tại sao lại chế ra bột Trường Sinh.” Lâm Thiên Long vừa cọ̣ xà phòng vào người, vừa thuận miệng hỏi.

“Việc này, ta cũng không rõ nữa.” Liễu Dịch Trần không nghiêm túc suy nghĩ, tùy tiện trả lời. Cũng bởi lúc này sự chú ý của y hoàn toàn tập trung vào kẽ hở giữa các tấm bình phong liên tiếp nhau.

Lợi dụng kẽ hở nho nhỏ đó, Liễu Dịch Trần ở nửa phòng còn lại đang tập trung tinh thần thưởng thức mỹ cảnh Lâm Thiên Long tắm rửa.

Kẽ hở không hề lớn, chỉ rộng bằng hai ngón tay, thế nhưng cũng đủ để Liễu Dịch Trần rình trộm rồi.

Lâm Thiên Long đang tắm rửa có vẻ không nhận ra sự lơ đãng của Liễu Dịch Trần, cho rằng y đại khái lại đang suy nghĩ vấn đề gì đó cao thâm lắm, nên cũng không làm phiền y nữa, chuyên tâm vốc nước dội lên người mình.

Hơi nước từ bồn nước nóng lượn lờ bốc lên, làn da ngăm đen của Lâm Thiên Long trở nên mông lung, mái tóc đen dài luôn tùy ý vấn lên giờ buông xõa xuống, rủ trên bờ vai, vài giọt nước chảy xuống từ chân mày.

Thả lỏng toàn thân nằm trong bồn tắm, Lâm Thiên Long cảm thấy cơ thể thật thư thái, lâu lắm rồi mới được thoải mái ngâm mình trong bồn nước ấm thế này.

Cơ thể được sưởi ấm không buồn cử động nữa, mi mắt ngày một trĩu xuống, tầm mắt Lâm Thiên Long dần trở nên mơ hồi, lồng ngực phập phồng theo quy luật, cuối cùng, hắn cũng không chống lại cơn buồn ngủ của mình, dần ngủ say.

Liễu Dịch Trần vẫn luôn rình trộm lần đầu tiên chạy qua, hai tay y giữ lấy cánh tay hắn, tránh cho Lâm Thiên Long chìm xuống nước mà tỉnh giấc.Có chút khổ não nhìn tư thế hai người lúc này, Liễu Dịch Trần không khỏi cười gượng.

Lâm Thiên Long lại thư thái như vậy, cả người trần trụi ngâm trong nước, thế nhưng Liễu Dịch Trần đứng bên ngoài bồn nước giữ hai tay hắn lại chẳng dễ chịu chút nào. Hai tay dán chặt lấy da thịt của đối phương, cánh mũi tràn ngập mùi hương của đối phương, mà vành tai của đối phương lại ngay sát mặt y, chỉ cần hơi cúi đầu là có thể liếm được bả vai của hắn, sự quyến rũ trần trụi này đối với Liễu Dịch Trần mà nói quả là khó nhịn.

Kiềm chế!

Kiềm chế!!

Kiềm chế!!!

Rốt cuộc… Liễu Dịch Trần vẫn không kiềm chế nổi, vươn đầu lưỡi, liếm tai Lâm Thiên Long một cái.

Chỉ một cái thôi, dục vọng toàn thân dường như trỗi dậy, cơ thể không vâng lời nóng bừng lên. Vị trí hai người tiếp xúc như phát ra một cơn tê dại, men theo dây thầy kinh xộc lên não Liễu Dịch Trần.

Ngón tay tiếp xúc với làn da căng mượt, nước da ngăm đen mà lại vô cùng mịn màng, chậm rãi vuốt ve và cảm nhận, tựa như có thể hút lấy ngón tay vậy, đúng là khiến cho người ta không khỏi đê mê quên lối về.

Khịt…Liễu Dịch Trần hít một hơi.

Lâm Thiên Long chẳng hay biết gì quay đầu sang, đôi môi dày vừa hay cọ vào mặt y, rõ ràng biết rằng đối phương chỉ vô tình quệt vào thôi, thế nhưng lại cứ như một cái hôn, khiến y càng thêm hưng phấn.

Ngón tay bất giác sờ soạng ngực Lâm Thiên Long, mân mê hai “trái đỏ” trước ngực hắn, nhẹ nhàng vuốt ve, hai trái đỏ đáng thương bị vuốt ve mà bắt đầu nở ra, dần dần dựng lên.

Vừa dùng ngón tay chơi đùa hai đầu ti, vừa cắn mút lấy cổ Lâm Thiên Long. Mũi không chỉ ngửi thấy mùi hương nam nhân thuần túy mà còn thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ.

Loáng thoáng nhận ra mùi hương ấy cũng từa tựa mùi hương trên người mình, Liễu Dịch Trần mỉm cười, đồng thời cũng ngày càng thấy không đủ. Ham muốn nhiều hơn nữa, muốn toàn bộ cơ thể Lâm Thiên Long đều nhuộm bởi hơi thở của mình, muốn hoàn toàn chiếm được hắn, muốn hắn hoàn toàn thuộc về mình…

“Ư…” Tiếng rên yếu ớt cắt ngang dòng suy nghĩ của Liễu Dịch Trần.

Nhìn chiếc cổ đã in vài vệt đỏ, Liễu Dịch Trần cười xấu xa. Đại tiệc mỹ vị bày trước mắt, cứ ăn trước cái đã, còn việc khác tính sau. Í́t nhất y cũng có thể khẳng định, Lâm Thiên Long không phải hoàn toàn bài xí́ch cùng y làm chuyện đó đó, hoặc là, nói cách khác, hắn còn rất hưởng thụ nữa kìa.

“Thiên Long, nước lạnh rồi, lên giường ngủ được không.” Liễu Dịch Trần dịu dàng thì thầm bên tai hắn.

Lâm Thiên Long mơ mơ hồ hồ, cơ thể nóng bỏng dường như không còn thuộc về mình nữa, hai trái đỏ trước ngực bị trêu đùa đến tê dại, vừa đau đớn lại vừa sung sướng, cứ như có một chú mèo đang cào trong lồng ngực mình vậy.

Hơi thở ấm nóng sau lưng như muốn bao trọn lấy mình, hô hấp nóng ran nhẹ thổi qua bên tai, mang theo hương thơm dìu dịu. Máu trong người như muốn bốc cháy. Một giọng nói dịu dàng khẽ gọi tên hắn:

“Thiên Long…”

Phần phía sau hắn nghe không rõ, dường như từ sau khi người kia gọi tên hắn, da thịt trên người bỗng trở nên vô cùng nhạy cảm, “người anh em” dưới kia thoát cái dựng thẳng lên, tốc độ quá nhanh, khiến hắn cảm thấy xấu hổ. Càng khiến hắn sợ hãi ấy là, mật huyệt phía sau theo luồng dục vọng dâng trào đang chậm rãi nhu động, “lối nhỏ” tư mật he hé mở, chờ mong một thứ gì đó tới lấp đầy.

“A…” Khó kìm nổi tiếng rên rỉ, Lâm Thiên Long đã có vẻ tỉnh táo lại. Hắn cảm thấy có một đôi tay mềm mại đang vuốt ve ngực mình, không ngừng khiêu khích hai trái đỏ.

Cắn hờ môi, hắn biết rõ bàn tay kia thuộc về ai, cũng cảm nhận rõ ràng tiếng thở gấp gáp bên tai, hắn biết, nếu cứ để mọi chuyện tiến triển thế này, chỉ e lại có lần ngoài ý muốn thứ ba.

côn th*t giữa hai chân bị dục vọng kích thích đến đau đớn, hi vọng cảm giác mềm mại kia có thể an ủi mình, Lâm Thiên Long nhắm nghiền mắt, kéo bàn tay đang ở trước ngực mình xuống giữa hai chân.

Chương 29: Hợp gian?*

Liễu Dịch Trần bị bắt lấy nhất thời ngỡ ngàng, trong lúc hoảng hốt còn tính giải thích về hành vi ban nãy của mình, thế nhưng hành động đột ngột của Lâm Thiên Long lại khiến y ngớ người.

Sau đó niềm vui sướng khôn xiết như nhấn chìm y vậy, hành động thân mật đồng ý ngầm này của hắn khiến niềm tin chiếm lấy hắn của y tăng thêm vài phần.

Thuận ý nắm lấy côn th*t của hắn, vuốt ve lên xuống, Liễu Dịch Trần cắn nhẹ vành tai Lâm Thiên long, ngậm mút, liếm lộng.

“Ư…” Lâm Thiên Long rên một tiếng thật dài, hơi ngẩng đầu lên, để động tác của Liễu Dịch Trần dễ dàng hơn.

Dịu dàng cắn mút cổ của Lâm Thiên Long, y phục của Liễu Dịch Trần bị nước bắt ra từ bồn tắm làm cho ướt đẫm, cả cánh tay phải ngập trong nước, nhẹ nhàng vuốt ve.

“Thiên Long, nước lạnh rồi, lên giường được không.” Liễu Dịch Trần cắn vành tai hắn nói.

Lâm Thiên Long mơ màng gật đầu.

Gương mặt Liễu Dịch Trần gợi lên một đường cong, buông lỏng bàn tay nắm côn th*t của hắn, một tay ôm lấy eo hắn, một tay luồn xuống dưới khoeo chân, nhấc bổng hắn lên.

“A…”

Cơ thể đột nhiên lơ lửng giữa khoảng không, Lâm Thiên Long hốt hoảng hét lên, mở trừng mắt, theo phản xạ ôm lấy cổ Liễu Dịch Trần. Ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với đôi mắt cười mà như không cười, lập tức xấu hổ muốn chết.

Thân hình cao lớn bị một dáng người mảnh khảnh ôm trong lòng, Lâm Thiên Long cảm thấy tình hình lúc này quái dị vô cùng.

“Mau thả lão tử xuống.” Lâm Thiên Long giãy dụa muốn tuột xuống.

“Ha… Thiên Long… ha… Đừng cựa quậy lung tung.” Liễu Dịch Trần cũng chẳng thoải mái gì, Lâm Thiên Long là một nam nhân cao bảy thước, trọng lượng tuyệt đối không hề nhẹ, Liễu Dịch Trần chẳng cố sức, miễn cưỡng bế hắn lên thôi.

“Ngươi…” Nhìn ra Liễu Dịch Trần đang cố hết sức, Lâm Thiên Long cũng không dám làm loạn nữa, giờ hắn được y ôm trọn trong lòng, nhỡ đâu y hết sức, tuột tay làm mình rơi xuống đất, vậy cái bàn tọa của mình chẳng phải gặp họa rồi sao.

“Ha ha…” Thấy Lâm Thiên Long không giãy dụa nữa, Liễu Dịch Trần cười gian mấy tiếng, từng bước vững vàng đi đến bên giường.

Mặt Lâm Thiên Long đỏ ửng, vô cùng đỏ, đỏ đến mê người, quả khiến cho cơn thèm ăn của Liễu Dịch Trần bạo phát, đương nhiên, nếu y biết Lâm Thiên Long lúc này đang nghĩ gì trong đầu, thì e lang huyết sẽ lập tức sôi trào mất thôi.

Suy nghĩ của Lâm Thiên Long rất đơn giản, hắn chẳng qua chỉ nghĩ tới lễ thành thân của một huynh đệ trên sơn trại, sau khi bái thiên địa, tân lang sẽ ôm tân nương vào động phòng trong tiếng cười vui vẻ của mọi người.

Lúc này bị Liễu Dịch Trần ôm trong lòng, tự dưng lại có cảm giác thẹn thùng…

[Ngươi làm cái mẹ gì đó hả Lâm Thiên Long, bị đàn ông ôm mà cũng vui vẻ đến thế cơ à, ngươi thẹn thùng cái mẹ gì.]Lâm Thiên Long thầm mắng chửi bản thân, hận không thể nói hết ra thành lời, thức tỉnh bản thân một chút. Thế nhưng những mảng ửng đỏ trên khuôn mặt lại chẳng chịu nghe lời, ngày một lan rộng ra…

Liễu Dịch Trần nhẹ nhàng đặt Lâm Thiên Long xuống giường, thuận thế đè cả người xuống, phủ lên thân thể hắn.

Cơ thể trần trụi của Lâm Thiên Long cảm nhận rõ ràng phía trong đùi mình, có một vật cưng cứng đang cọ vào. Mặt không khỏi càng thêm ửng đỏ, cố tỏ ra đáng sợ quát tháo:

“Mau lăn ra khỏi người lão tử…”

Liễu Dịch Trần cười đến mắt híp thành một đường kẻ, y biết rõ, Lâm Thiên Long lúc này chỉ là một con hổ giấy mà thôi.

Cúi đầu, ánh mắt sáng rực nhìn Lâm Thiên Long chằm chằm, ánh nhìn tập trung tại đôi bờ môi dày kia. Bởi ban nãy căng thẳng, mà đôi môi ấy bị cắn tới đỏ hồng lên, ướt át tươi tắn.

Khom người xuống, những sợi tóc mềm mại của Liễu Dịch Trần buông rũ trên mặt Lâm Thiên Long, có chút ngưa ngứa. Thấy mặt Liễu Dịch Trần ngày một sát lại, Lâm Thiên Long theo phản xạ nhắm nghiền hai mắt.

Không ngoài dự đoán, đôi cánh môi mềm mại kia đặt xuống, dán trên môi mình, đầu lưỡi nhẹ nhàng tách hàm răng ra, không chút kiêng dè chiếm cứ từng tấc không gian trong khoang miệng.

“Ư… ư…” Vốn là một nụ hôn nhẹ nhàng, dường như lại biến đổi trước sự dung túng không chút kháng cự của Lâm Thiên Long, đầu lưỡi mềm oặt ngang ngược khuấy đảo trong khoang miệng, nước miếng chưa kịp nuốt xuống chảy ra khóe miệng, Lâm Thiên Long có phần nghẹn ngào do hít thở không thông.

Nghe tiếng nghẹn ngào của Lâm Thiên Long vang lên bên tai, Liễu Dịch Trần thấy nhiệt độ trong cơ thể mình lại lần nữa phun trào, hai bàn tay gấp gáp du hí trên cơ thể đối phương, cảm giác tiếp xúc với cơ thịt săn chắc khiến y yêu thích chẳng nỡ rời tay.
“A…” Dục vọng trong cơ thể Lâm Thiên Long ngày một dâng trào, mỗi nơi bàn tay nhỏ của Liễu Dịch Trần lướt qua lại nóng bừng, nơi bị y vuốt ve nhạy cảm chết người.

Hai tay lục lọi chỗ y phục ướt đầm của Liễu Dịch Trần, cố sức xé ra, xoạt một tiếng, trường sam trắng tinh đã bị xé rách, để lộ ra làn da trắng nõn nà.

“Ha ha… Lâm Thiên Long… ngươi vội quá rồi đấy.” Liễu Dịch Trần ngẩng đầu, đôi môi sáng lóng lánh, khóe miệng còn vương một sợi bạc nối liền với khóe miệng Lâm Thiên Long.

“Má nó, làm thì làm mau đi.” Lông mày Lâm Thiên Long dựng ngược lên, xem chừng rất tức giận.

“Yêu cầu của Thiên Long, ta nhất định sẽ làm được.” Liễu Dịch Trần cắn lấy tai hắn. Động tác tay cũng nhanh hơn, mò thẳng xuống phía sau Lâm Thiên Long.

“Lão tử sợ ngươi…” Lời còn chưa hết đã nghẹn lại, vẻ mặt của Lâm Thiên Long đặc sắc vô cùng. Mật huyệt phía sau đột nhiên bị ngón tay thâm nhập, lập tức đói khát mà mấp máy.

“Lão tử muốn thượng ngươi.” Lâm Thiên Long đen mặt, hậu huyệt co rút lại, kẹp chặt lấy ngón tay của Liễu Dịch Trần. Cố gắng quên đi cảm giác thỏa mãn phía sau mà cất tiếng.

“Thượng ta?” Vẻ mặt Liễu Dịch Trần ngây ra chốc lát, xem chừng có vẻ buồn cười.

“Đúng vậy, ngươi chẳng phải là vợ của lão tử sao? Chồng thượng vợ, đây là lẽ đương nhiên.” Lâm Thiên Long cứ như đột nhiên trở nên hiểu biết, mắt sáng lên, lớn tiếng nói.

Đồng tử của Liễu Dịch Trần khẽ chuyển động, lập tức cười rộ lên, gật đầu nói, “Được thôi. Nếu như ta không thể thỏa mãn ngươi, thì để ngươi thượng ta.”

“Cái gì?” Lâm Thiên Long còn chưa kịp phản bác, ngón tay thâm nhập mật huyệt của Liễu Dịch Trần bắt đầu khuếch trương, “đường hầm” tham lam lập tức truyền đến cảm giác tê dại, sau đó chẳng màng đến ý chí của chủ nhân nữa, mềm yếu mở rộng lối đi bị bịt kín, nuốt lấy ngón tay thứ hai của Liễu Dịch Trần.

“A…” Lâm Thiên Long kêu lên đau đớn, phần eo như nhũn ra. côn th*t dưới hạ thân lại càng hăng hái run rẩy vài cái.

Có phần kinh ngạc rút tay ra, Liễu Dịch Trần thấy trên ngón tay mình dính một thứ chất lỏng dính dớp. Liễu Dịch Trần nhìn Lâm Thiên Long với ánh mắt ngỡ ngàng, y không thể tin nổi mình lại may mắn đến vậy, cơ thể Lâm Thiên Long lại tự tiết ra chất bôi trơn.

“Khốn kiếp!” Khoái cảm từ hậu huyệt bị hai ngón tay cắm vào khiến eo và chân Lâm Thiên Long mềm nhũn cả ra, chỉ có thể tức giận mắng chửi.

———

*Hợp gian: Theo bạn hiểu thì nó là thông dâm =_=

Hôm qua đi hỏi mấy thằng bạn, thằng nào cũng một câu: “Ha ha, hợp gian ấy hả? Chú phải hiểu chứ!” Hiểu, hiểu cái *beep* nhà tụi bây =”= *Cáu*

Chương 30: Đúng là thông dâm…

Dễ dàng tách hai chân ra, Liễu Dịch Trần sau khi rút tay ra, liền thử đặt côn th*t của mình trước cửa động mềm mại. Huyệt khẩu mềm mại rất dễ dàng nuốt gọn quy đầu cực lớn của y, Liễu Dịch Trần vui sướng như điên, lập tức vận sức…

Phốc một tiếng, côn th*t vừa to vừa dài đã tiến sâu vào bên trong.

“A a…” Lâm Thiên Long rên rỉ, hậu huyệt đột nhiên co lại, hai tay bấu chặt lấy ga giường.

“Ưm…” Liễu Dịch Trần bị cơn co rút bất thình lình đó kẹp cho tý nữa thì bắn ra. Vội vàng hít sâu một hơi, bình tâm lại, để hai chân Lâm Thiên Long vắt lên cánh tay mình, sau đó điên cuồng tiến vào.

“Ha a… Liễu… a… Dịch Trần… ngươi… quân vô lại… nhẹ… ư… nhẹ một chút…” Câu nói của Lâm Thiên Long bị sự công kích mãnh liệt biến thành tiếng rên rỉ đứt quãng.

Đâm rút điên cuồng mang đến khoái cảm kịch liệt, từng đợt từng đợt sảng khoái dội đến như thủy triều dâng, khiến hắn sung sướng tột cùng.

Đôi mắt hơi đỏ lên, hai tay kiệt quệ cố chống đỡ lồng ngực của Liễu Dịch Trần, cảm giác mềm mại như tơ lụa khiến hắn thích thú chẳng nỡ rời tay. Tay vô tình chạm đúng điểm nhô lên trên ngực, ngón tay chai sạn nhẹ nhàng vuốt ve vài cái, lập tức nghe thấy giọng nói lè nhè của Liễu Dịch Trần.

“A a… Thiên Long… ưm… ngươi muốn ta mau bắn ra sao.” Y không hề biết rằng, ngực mình lại mẫn cảm đến vậy. Ban nãy bị những ngón tay thô ráp kia chạm vào, nháy mắt khiến dục vọng của y lại dâng cao thêm mấy phần.

Liễu Dịch Trần đong đưa vòng eo, hung hăng công kích cơ thể cường tráng dưới thân, vẻ mặt say tình nhưng cố kìm nén của Lâm Thiên Long quả khiến Liễu Dịch Trần phát điên.

Cảm thấy thứ ở bên trong mình lại to thêm một vòng, Lâm Thiên Long kinh hoàng nhìn Liễu Dịch Trần… tên này là quái vật sao…

Thỏa thê thưởng thức vẻ mặt kinh hoàng của đối phương, Liễu Dịch Trần như trúng phải xuân dược, công kích càng thêm mãnh liệt.

“Mẹ nó… ngươi… a, chậm một chút…” Lâm Thiên Long quả thực muốn khóc rồi, hắn hối hận bằng chết, ban nãy bị quỷ nhập chắc luôn, sao lại để Liễu Dịch Trần làm chuyện này với mình cơ chứ.

Thấy nam nhân cao lớn dưới thân bị khoái cảm xâm chiếm đến rơi nước mắt, Liễu Dịch Trần chỉ cảm thấy đầu mình nổ bùng một tiếng, thứ gì đó… đổ sập rồi.

“Ư… Thiên Long… cái miệng nhỏ của ngươi giỏi quá… thật khiến ta sướng muốn chết rồi…” Liễu Dịch Trần phóng ra ánh nhìn nguy hiểm, miệng bắt đầu phun ra một loạt những dâm từ đãng ngữ khiến Lâm Thiên Long nghe xong cũng phải đỏ mặt tía tai.

“Ưm… côn th*t của đại ca chơi ngươi sướng lắm luôn…”“Ưm… ngươi đúng là sinh để ta chơi mà… coi, cái miệng nhỏ của ngươi ngậm chặt ta như vậy.”

“Ha ha, Thiên Long, ngươi coi, miệng nhỏ của ngươi cứ co rút liên tục, không nỡ để ta rút ra kìa.”

“Ta…” Lâm Thiên Long cứng họng, Liễu Dịch Trần lại biến thân nữa rồi.

“Ngươi làm sao?” Liễu Dịch Trần nhướng mày. “À, ta biết rồi, ngươi vẫn còn muốn phải không nào? Yên tâm đi, ta đảm bảo sẽ đút cho cái miệng nhỏ dâm đãng này của ngươi ăn no.”

“Cút… Mẹ nhà ngươi… a… ta… không….” Lâm Thiên Long không kịp giải thích đã bị công kích tới nói không thành câu, hai tay đỡ lấy ngực y, chỉ còn lại tiếng thở dốc.

Vòng eo mảnh khảnh đong đưa mạnh mẽ, Liễu Dịch Trần nhìn Lâm Thiên Long dưới thân cảm thấy thỏa mãn khó bì, miệng vẫn không ngừng nói ra những lời khiến Lâm Thiên Long xấu hổ và tức giận muốn chết, nhưng khi phân thân của hắn bắt đầu run rẩy sưng lên, mang theo khoái cảm mãnh liệt hòa chung với sự xấu hổ khiến hắn mau chóng đạt đến cao trào.

Vươn tay vuốt ve phân thân to lớn của Lâm Thiên Long, ngón tay vừa chạm vào phân thân màu hồng đào ấy, thì từ lỗ nhỏ trên đỉnh của nó vội ứa ra một ít chất lỏng màu trắng.

“Ư… chỗ này của Thiên Long cũng lớn quá nhỉ, ha ha, tiếc là, nó chỉ có thể bị ta bắt nạt mà thôi, chẳng có cơ hội thể hiện uy phong đâu.” Liễu Dịch Trần buông lời trêu ghẹo, vuốt ve côn th*t trong tay.“Tổ sư! Lão tử… a… muốn dùng… thì dùng… bị ngươi bắt nạt cái mẹ gì…” Lâm Thiên Long ngóc gương mặt đỏ bừng lên, ương ngạnh nói.

“Vậy sao? Ha ha…” Liễu Dịch Trần híp mắt đầy vẻ nguy hiểm, dừng lại động tác. “Xem chừng, ta phải cho Thiên Long biết, trách nhiệm của người chồng nhỉ.”

“Tổ sư cha nhà ngươi… làm chồng… A… lão tử… lão tử… phải từ ngươi…” Khi Liễu Dịch Trần dừng độc tác, cảm giác ngứa ngáy ở hậu huyệt bỗng bùng phát, “vách động” tham lam lập tức không biết thỏa mãn mà mấp máy miệng, tựa như câu dẫn côn th*t tiếp tục xuyên rút trong cơ thể.

“Từ ta?” Vẻ mặt Liễu Dịch Trần trở nên nguy hiểm, dục hỏa thiêu đốt cơ thể đang kích thích y, thế nhưng, y thấy vẫn nên dạy dỗ Lâm Thiên Long một chút, để hắn nhận thức rõ, y – Liễu Dịch Trần mới là nam nhân của hắn! Kẻ khác muốn động vào thân thể mê người này sao? Không có cửa đâu!

Lúc này, lý trí của Lâm Thiên Long đã mau chóng bị thiêu rụi rồi, nếu không phải cố gồng người lên, thì có khi lúc này hắn đã tự động lắc lư eo mình tìm khoái lạc rồi.

Liếm bờ môi khô khốc, Liễu Dịch Trần nở nụ cười quyến rũ đến cực điểm. Y nhẹ nhàng khom người xuống, khẽ giọng thì thầm bên tai Lâm Thiên Long: “Thiên Long, ta nghĩ, nên để ngươi biết, cả đời này của ngươi chỉ có thể làm người của Liễu Dịch Trần ta mà thôi.”

“Tổ… A…” Chửi còn chưa chửi xong, Lâm Thiên Long đã bị một trận công kích như mưa gầm gió giật làm cho mê man.

Vách động dâm đãng nhiệt liệt nghênh đón côn th*t tới xâm phạm, cọ xát mạnh mẽ từ trong ra ngoài, quy đầu liên tục đâm vào điểm mẫn cảm nhất trong cơ thể, cọ xát, hậu huyệt tràn ra thứ chất lỏng trong suốt, men theo kẽ mông chảy xuống giường, ướt đẫm cả một mảng ga giường.

“A… Ư a… A… dừng…” Lâm Thiên Long than nhẹ một tiếng, hắn chẳng biết mình đang nói gì nữa, đôi chân cơ bắp cuồn cuộn bấu chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của Liễu Dịch Trần, thắt lưng đong đưa theo nhịp công kích của y.

“Dừng?” Liễu Dịch Trần nhếch mép cười. “Chắc là không muốn dừng lại rồi. Thiên Long, ngươi đúng là thành thật quá đi. Ha ha, rất thoải mái phải không nào.”

“A… dễ… dễ chịu quá…” Phân thân dựng đứng được bàn tay linh hoạt của Liễu Dịch Trần vuốt ve liên tục, hậu huyệt tham lam cũng được một cây côn th*t cực lớn nhét kín, khoái cảm tựa thủy triều dâng lên ở cả hai nơi đã nhấn chìm hoàn toàn thần trí của Lâm Thiên Long.

“Ngoan… chính là như vậy. Nói cho ta biết cảm giác của ngươi.” Chân lông mày của Liễu Dịch Trần lộ ra ý cười, tiếp tục thì thầm dụ dỗ. “Nói ngươi thích ta đi nào… Thiên Long.”

“Ư… Cái gì…” Lâm Thiên Long đột nhiên mở lớn hai mắt, miệng không thể ngậm lại chảy ra từng dòng nước miếng trong suốt, dường như không hiểu Liễu Dịch Trần đang nói gì.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau