TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Hơi thở nóng rực phả vào bên tai, Lâm Thiên Long giật mạnh mình một cái, thân thể hơi nhũn ra. Theo phản xạ khua tay đẩy Liễu Dịch Trần, Liễu Dịch Trần thoắt cái tránh đòn công kích, kinh ngạc nhìn hắn.

“Ngươi tránh xa một chút, muốn nói gì thì nói, dựa dẫm cái gì.” Lâm Thiên Long mang vẻ mặt bực bội, bất mãn nói. Sau đó đi về phía hiện trường xảy ra hỏa hoạn.

Liễu Dịch Trần buồn bã, nhưng y không nói một lời, chỉ đi theo sau Lâm Thiên long. Chẳng được mấy bước, y lại tinh mắt phát hiện ra, sau tai Lâm Thiên Long hơi hơi đỏ hồng.

Liễu Dịch Trần dừng bước, đăm chiêu nhìn bóng lưng của Lâm Thiên Long.

Bước được vài bước phát hiện Liễu Dịch Trần không đi theo, Lâm Thiên Long quay lại, mất kiên nhẫn mà nhìn y: “Đi mau lên, chẳng phải ngươi nói muốn vào trong xem xét sao?”

Liễu Dịch Trần quan sát kỹ lưỡng vẻ mặt của Lâm Thiên Long, không phát hiện ra điểm bất thường nào, lòng hơi thất vọng, lại cất bước.

Hai người bước vào trong nhà kho, vừa hay nhìn thấy Hoa bộ đầu đang ngồi xổm trên mặt đất, tỉ mỉ quan sát thi thể cháy đen thui.

“Ai?” Hai bộ khoái thấy người lạ bước vào, lập tức rút nửa thanh  đao ra cảnh giác. Hoa bộ đầu quay đầu lại, nhìn thấy Liễu Dịch Trần, liền nhếch mép cười, vết sẹo trên mặt càng thêm dữ tợn. Đứng dậy chắp tay.

“Liễu bộ đầu, lâu rồi không gặp.”

“Hoa bộ đầu, quả là lâu rồi không gặp.” Liễu Dịch Trần nhoẻn cười, chắp tay trả lễ.

“Đây là Liễu bộ đầu của huyện Quan Hà.” Hoa bộ đầu quay người, giới thiệu với bộ khoái đứng quanh mình.

“Liễu bộ đầu.” Vài bộ khoái liền lập tức chào hỏi hắn.

“Chư vị.” Liễu Dịch Trần đương nhiên trả lễ lại ngay.

“Đây là công tử của huyện thái gia huyện Mật Vân, Quan Lạc Vũ, cũng là ngỗ tác* của chúng ta.” Hoa bộ đầu chỉ về phía thanh niên vận hắc y đứng phía sau mình.

*Ngỗ tác: quan khám nghiệm tử thi.

Dáng vẻ thanh niên rất thanh tú, khoảng chừng trên dưới hai mươi tuối, vận hắc y khiến thân hình y càng thêm cao thon, cả người tỏa ra phong độ của lớp tri thức, xem ra cũng là người văn nhã, thực sự khiến người ta chẳng thể ngờ rằng y lại cả ngày làm bạn cùng với thi thể.

Thanh niên mỉm cười chắp tay với Liễu Dịch Trần, Liễu Dịch Trần cũng đáp lễ.

“Còn vị này là…” Ánh mắt Hoa Hùng nhìn về phía Lâm Thiên Long. Trong lòng thầm cân nhắc, Liễu Dịch Trần vốn là kẻ thoạt nhìn thì ôn văn nho nhã, nhưng đối nhân xử thế lại rất lạnh nhạt, khó mà tiếp cận. Nếu không phải hắn vô ý trông thấy vẻ mặt lúc say rượu của Liễu Dịch Trần thì chắc cũng chẳng được y coi là bạn.
Nhưng người này dáng vẻ dũng mãnh, chắc chắn là có võ công, thế nhưng không hề có khí chất của người làm trong công môn, vậy mà Liễu Dịch Trần lại hoàn toàn không bài xích hắn, có thể thấy quan hệ giữa hai người chắc chắn không đơn giản.

“Đây là… Lâm Thiên Long, là bằng hữu… của ta.” Liễu Dịch Trần do dự một hồi, vẫn quyết định giới thiệu như vậy.

“Lâm Thiên Long.” Đồng tử mắt Hoa Hùng co rút lại, hắn nhớ rõ trên núi Khốn Long có một thủ lĩnh sơn tặc tên Lâm Thiên Long. Thế nhưng, cho dù hắn có phải là Lâm Thiên Long kia hay không, Liễu Dịch Trần đã nói hắn là bằng hữu của mình, thì cũng không cần bàn thêm gì nữa.

Chắp tay chào hỏi với Lâm Thiên Long. Lâm Thiên Long đương nhiên cũng lạnh lùng đáp lễ.

“Khụ khụ, đúng lúc chúng ta đi qua, thì khu vực này xảy ra hỏa hoạn, chúng ta là nhóm người đến đầu tiên.” Liễu Dịch Trần nhìn ánh mắt của Hoa Hùng, tự biết hắn không hài lòng với màn giới thiệu của mình, thế nhưng lúc này y cũng không có cách nào nói cho rõ ràng, chỉ đành dốc sức chuyển chủ đề.

Hoa Hùng chăm chú nhìn Lâm Thiên Long, ánh mắt quét qua Liễu Dịch Trần thì dừng lại một lát, dùng mắt ra hiệu với y: “Tối nay chúng ta nói chuyện ‘rõ ràng’.”

Liễu Dịch Trần thấy phiền hà,nhưng vẻ mặt vẫn rất lễ độ.

“Kể lại tình hình các ngươi nhìn thấy đi.” Hoa Hùng hỏi. Liễu Dịch Trần đường nhiên kể lại kĩ lưỡng đầu đuôi sự việc mình chứng kiến tối qua. Khi nhắc tới đoạn một người gác đêm khác xông ra khỏi đám cháy thì dừng lại một chút.

“Ta thấy vẻ mặt gã rất hoảng hốt.”

“Thấy hỏa hoạn đương nhiên sẽ hoảng hốt, việc này chẳng có gì kì lạ cả.” Một bộ khoái đứng bên cạnh không cho là phải nói.

Hắn cảm thấy lời nam nhân xinh đẹp này nói rõ thừa thãi. Ban nãy giới thiệu y là tổng bộ đầu, ngang hàng với Hoa lão đại, hắn có hơi không tin, nam nhân này mà có thể là bộ khoái sao? Nhìn dáng vẻ y nho nhã, yếu đuối, chắc cũng không đến nỗi gặp kẻ xấu là bủn rủn cả người đâu. Nói không chừng, gã đàn ông đứng bên cạnh y chính là vệ sĩ của y.“Không sai, thấy hỏa hoạn ắt sẽ hoảng hốt. Thế nhưng, vẻ hoảng hốt của gã lại là khi vị bằng hữu của ta hỏi còn có ai ở bên trong không.” Liễu Dịch Trần giải thích. Căn bản không thèm để ý tới ánh mắt coi thường của bộ khoái kia.

Mà ngược lại, Hoa Hùng nhìn thấy thái độ của thuộc hạ, ánh mắt lạnh đi, từ bao giờ mà thủ hạ dưới chướng của Hoa Hùng hắn lại nhìn mặt mà bắt hình dong thế này, xem ra, ba tháng huấn luyện vẫn còn chưa đủ đâu.

Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Hoa Hùng, Liễu Dịch Trần không khỏi buồn cười, đồng thời nhìn tiểu bộ khoái kia một cách thương hại, chọc giận Hoa lão đại, ít nhất cũng phải lột một lớp da.

“Nói như vậy, người gác đêm thoát khỏi biển lửa kia có điểm nghi vấn rất lớn?” Hoa Hùng trầm tĩnh nói.

“Phải, rất có khả năng gã đã… giết người phóng hỏa.” Liễu Dịch Trần thấp giọng trả lời.

Hoa Hùng suy nghĩ chống lát, ánh mắt nhìn sang phía Quan công tử dang kiểm tra thi thể.

Vừa đúng lúc Quan công tử đứng dậy, nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của Hoa Hùng, liền mở miệng nói:

“Sau đầu của nạn nhân có một vết nứt mờ, thế nhưng thi thể đã bị cháy khét, nên vết thương này là do bị đao kiếm chém hay do xà nhà rơi xuống đập phải gây nên, ta chưa thể khẳng định được.”

“Ừm.” Hoa Hùng gật đầu, nói với tiểu bộ khoái, “Kiểm tra kĩ lưỡng xung quanh, xem còn thứ gì khả nghĩ nữa hay không, rồi đưa chủ nhà kho đến đây khảo tra một lượt, đằng kia còn một vài thứ chưa bị thiêu hủy.”

“Triệu Thất!”

“Có thuộc hạ.” Gã bộ khoái ra vẻ coi thường ban nãy trả lời.

“Ngươi cùng Quan công tử đưa thi thể về nha môn.”

“Tuân mệnh.”

“Sau đó tiếp tục đi cùng Quan công tử ghi chép lại kết quả nghiệm thi.”

“Thuộc hạ… tuân… mệnh.” Lần này rất khó khăn trả lời, sắc mặt có hơi trắng bệch, hình như đang nghĩ tới những thứ không hay ho cho lắm. Mà những bộ khoái khác đều nhìn hắn đầy vẻ thương hại. Chỉ có Quan công tử vẫn mỉm cười thản nhiên.

“Được rồi, đám ôn con này, mau làm việc đi.” Hoa Hùng hét lớn tiếng, vài bộ khoái liền vội vàng bắt tay làm việc.

Chương 12

“Hoa bộ đầu, ta ở phòng chữ thiên số 7 trong nhà trọ ở trấn này.” Liễu Dịch Trần để lại địa chỉ của mình rồi rời đi. Tuy y cũng là bộ khoái, nhưng đây lại không thuộc khu vực quản lý của ý, cho dù quan hệ với Hoa Hùng rất tốt đi nữa, y cũng không thể tùy ý xử án trong địa bàn của người khác.

Từ đầu chí cuối, Lâm Thiên Long một mực không mở lời, chỉ yên lặng nhìn hai người họ.

“Ngươi và bộ khoái kia rất thân thiết à?” Trên đường trở về nhà trọ, Lâm Thiên Long hỏi.

“Phải.” Liễu Dịch Trần gật đầu thừa nhận: “Tay nghề phá của Hoa huynh rất cao, chúng ta từng cùng hợp tác phá vài vụ án, thỉnh thoảng còn cùng uống rượu.”

Sau đó cường gượng nói: “Chỉ sợ không trốn được bữa rượu tối nay rồi.”

“Ừ.” Lâm Thiên Long rầu rĩ nói. Hắn cảm thấy mình thật kì lạ, Liễu Dịch Trần thừa nhận y rất thân thiết với Hoa bộ đầu kia, có lúc còn cùng nhau uống rượu, bản thân lại thấy chua xót, thế nhưng hắn không biết tại sao mình lại có cảm giác này.

“Sao vậy?” Liễu Dịch Trần nhướng mày hỏi, tâm tình Lâm Thiên Long hình như không được tốt cho lắm.

“Không sao.” Lâm Thiên Long cáu kỉnh đáp lại. Hắn cũng chẳng biết mình làm sao nữa.

Lòng Liễu Dịch Trần lúc này bỗng thấy vui vẻ, Lâm Thiên Long chịu mở miệng hỏi một số chuyện của y, chứng tỏ hắn bắt đầu quan tâm đến y rồi. Đây là một việc vô cùng tốt.

Hai người trên đường không ai nói một lời mà về thẳng nhà trọ, nghĩ đến cái hẹn tối nay của Liễu Dịch Trần và Hoa Hùng, Lâm Thiên Long thấy hơi bực mình, sắc mặt ngày một âm trầm, mà Liễu Dịch Trần thì hình nhưu thấy Lâm Thiên Long để ý mình, mặt tràn đầy niềm vui.

Nhìn Liễu Dịch Trần vui đến lộ hết ra mặt, Lâm Thiên Lòng càng cho rằng y rất chờ mong buổi hẹn tối nay, vậy là lại càng khó chịu.

Cho dù Lâm Thiên Long khó chịu nhường nào, thì khi mặt trời xuống núi Hoa Hùng vẫn tìm đến cửa.

Liễu Dịch Trần mở cười, Hoa Hùng đứng ngoài thấy Lâm Thiên Long nằm dài trên dường, ánh mắt đột nhiên sáng lên, mang theo ý cười nhìn Liễu Dịch Trần.

Liễu Dịch Trần ho khan hai tiếng, còn chưa thèm mới hắn vào nhà đã vội kéo tay hắn chạy rồi.

Lâm Thiên Long nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần thấy Liễu Dịch Trần lại như “lửa xém đến mông” vội đi gặp Hoa Hùng, trong lòng không rõ  là tư vị gì.

Ngồi trong một căn phòng trang nhã trong tửu lâu, Liễu Dịch Trần đối diện với vẻ mặt trêu chọc của Hoa Hùng, bất đắc dĩ giải thích.

“Hoa huynh, huynh hiểu nhầm rồi.”

“Hử?” Hoa Hùng “hử” một tiếng thật lài dài, sau đó nhấc cốc trà lên, chậm dãi nhấp một ngụm.

“Từ lúc nào, Liễu đại bộ khoái của chúng ta lại chịu chung phòng với người khác vậy.”“…” Liễu Dịch Trần cứng họng.

“Hừ, mau khai hết sự thật ra đây.” Hoa Hùng đột nhiên cúi đầu, nheo mắt nhìn Liễu Dịch Trần, vẻ mặt đó, nhìn thế nào cũng thấy gian trá, chẳng tương xứng với gương mặt hung dữ của hắn chút nào.

“Ầy… Được rồi, ta nói là được chứ gì.” Liễu Dịch Trần lâm trận thất bại, chỉ đành gãi mũi nói.

“Biết thế là tốt.” Hoa Hùng cười khà khà, bắt chéo chân chờ Liễu Dịch Trần nói thẳng ra hết mọi chuyện.

“Ta đúng là thích hắn thật.” Liễu Dịch Trần chầm chậm hạ mi mắt, nhỏ giọng nói.

Một hồi yên lặng…

“Rồi sao?” Hoa Hùng bất mãn trừng mắt lớn nhu chuông đồng.

“Hết rồi.” Liễu Dịch Trần cười gượng.

“Hết rồi mà ngươi để hắn ngủ chung phòng á?” Hoa Hùng trợn mắt.

“Bời nhà trọ chỉ còn một trống một phòng thôi.” Liễu Dịch Trần cũng rất bất đắc dĩ.

“Ế…” Hoa Hùng cứng họng.“Gã đó… đúng là Lâm Thiên Long?” Hoa Hùng hỏi.

“Hả?” Liễu Dịch Trần lập tức giải ngu.

“Đừng có giả ngu với lão tử.” Hoa Hùng bất mãn nói.

“À à… phải.” Liễu Dịch Trần thừa nhận.

“Không thể không nói… sở thích của ngươi… thật là đặc biệt.” Sắc mặt Hoa Hùng vô cùng cổ quái.

Tuy hắn căn bản đoán ra được gã nam nhân kia là ai, nhưng Hoa Hùng thật sự không ngờ được rằng Liễu Dịch Trần lại thích Lâm Thiên Long, cho tới lúc nhìn thấy hắn ở trong phòng y. Lâm Thiên Long là một tên sơn tặc hung hãn, tuy lúc cướp bóc không xuống tay giết gười, nhưng gặp phải lúc khốn cùng thì cũng sẽ không chút nương tay. Lại thêm tướng mạo hung giữ ấy nữa, so với mình cũng một chín một mười, Liễu Dịch Trần là một trang tuyệt sắc vậy mà lại đi thích hắn, đúng là làm người ta cảm thấy… hư cấu.

“Ta cũng chẳng hiểu vì sao… lại thích hắn nữa.” Lúc này Liễu Dịch Trần không ung dung như thường ngày, vẻ mặt suy sụp. “Ban đầu nghe chuyện của hắn, Lâm Thiên Long làm sơn tặc trên núi Khốn Long, chỉ cướp của không giết người, ta liền thấy con người này rất thú vị. Sau này lại xảy ra việc kia, lúc đó ta thấy một thiếu nữ từng bị làm nhục, ta luôn hận không thể giết hết đám cầm thú kia, nhưng ta là người của quan phủ…” Nói đến đây, Liễu Dịch Trần nhẹ thở dài một hơi.

“Sau đó được biết gã nam nhân tên Lâm Thiên Long kia đã giết sạch đám cầm thú đó, ta rất bội phục hắn. Rồi sau đó, ta tuân mệnh mời hắn về phối hợp điều tra, trên đường, ta cứ truy đuổi hắn, đuổi mãi đuổi mãi, chẳng biết từ lúc nào, đã đuổi tới tận tâm can mình rồi.” Liễu Dịch Trần mệt mỏi chống đầu, tuy rằng y sớm đã biết mình thích nam nhân, thế nhưng chẳng ngờ người đầu tiên mình thích, lại… đặc biệt đến vậy.

“Khà khà, đúng là không nói thì thôi, vừa nghe ngươi kể, ta lại thấy gã Lâm Thiên Long này đúng là nam nhân chân chính.” Hoa Hùng gật đầu tán tưởng. Sau đó lại chuyển đề tài:

“Thế nhưng Lâm Thiên Long đó, hắn… cũng thích nam nhân sao?” Hoa Hùng lo lắng hỏi, tuy rằng bề ngoài tính cách của hắn và Liễu Dịch Trần hoàn toàn không giống nhau, thế nhưng về bản chất lại giống nhau, nên mới có thể trở thành bằng hữu.

*Theo ý hiểu của bạn, anh Hoa đây cũng là Gay à O_O ồ ố! Ban đầu còn tưởng hủ nam =)))

Một đêm vào hai năm về trước, hắn biết được hai bí mật của Liễu Dịch Trần, mà một trong số đó chính là Liễu Dịch Trần thích nam nhân. Thế nhưng Hoa Hùng chẳng có ý kiến gì về vấn đề này, huynh đệ mà, thích ai thì thích người đó, ấy là sở thích của người ta, cho dù Liễu Dịch Trần có thích mèo thích chó gì đi nữa cũng chẳng ảnh hưởng đến tình bạn giữa hai người.

“Coi như là… không bài xích đi.” Liễu Dịch Trần do do dự dự nói, vẻ mặt bình tĩnh sáng sớm hôm đó của Lâm Thiên Long vẫn còn lưu lại trong trí nhớ của y. Trước sự bình tĩnh đó của hắn, y vẫn không rõ nên vui hay nên buồn nữa.

“Không bài xích thì xong rồi. Huynh đệ của ta xinh đẹp nhường này, chửng có lý do gì mà Lâm Thiên Long không thích ngươi cả.” Hoa Hùng vỗ vỗ lưng Liễu Dịch Trần, vô cùng có niềm tin đối với y.

Liễu Dịch Trần cũng có tinh thần hơn một chút, Hoa Hùng nói không sai, tướng mạo của mình đúng là vũ khí lợi hại nhất, chỉ cần Lâm Thiên Long không kì thị nam nhân, là mình còn có cơ hội. Hơn nữa, ngày đó cùng hắn hoan hảo, y phát hiện, cơ thể Lâm Thiên Long vô cùng mẫn cảm, nói không chừng đây cũng là thế lợi của y.

“Được rồi, đừng nghĩ nữa, thức ăn đến rồi, hai người chúng ta hôm nay không say không về.” Hoa Hùng vỗ vỗ vai y, ý bảo tiểu nhị đã bưng đồ ăn lên rồi.

“…” Liễu Dịch Trần bất đắc dĩ, y biết rằng, mỗi lần gặp mặt chuốc say y chính là thú vui lớn của Hoa Hùng.

Chương 13

Qua ba tuần rượu, tiểu nhị dưới lầu láng máng nghe được tiếng hò hét thô tục vang ra từ nhã phòng, cười tủm tỉm, Hoa bộ đầu vẫn còn sôi nổi như vậy cơ đấy.

“Hức… y uống… uống nhiều rồi, phiền ngươi… chăm sóc y đêm nay.” Hoa Hùng một tay đỡ Liễu Dịch Trần, hai mắt uống say lờ đà lờ đờ dặn dò Lâm Thiên Long.

Lam Thiên Long nhìn tên Liễu Dịch Trần dựa vào người Hoa Hùng ngáy khò khò, khóe mắt bất giác nheo lại.

“Hức… huynh đệ của ta… giao… cho ngươi vậy. Khà khà.” Hoa Hùng dùng sức vỗ vỗ vai Lâm Thiên Long, thuận tay đẩy Liễu Dịch Trần qua.

“Ta… ta… đi đây. Hức…” Hoa Hùng lảo đà lảo đảo vẫy vẫy tay, quay người đi xuống lầu dưới, ngay cái khoảnh khắc bước chân xuống cầu thang ấy, ánh mắt mông lung kia lại lóe sáng.

Huynh đệ, đại ca đây có thể giúp thì đều giúp người rồi, phần còn lại phải dựa vào bản thân ngươi thôi.

Sắc mặt Lâm Thiên Long đen xì nhìn Liễu Dịch Trần gục đầu ngủ say trên vai mình, thực lòng muốn vứt y xuống ngay lập tức. Nhưng khi nhìn gương mặt xinh đẹp như nữ tử của y, rốt cuộc vẫn không nỡ xuống tay, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ kéo y lên giường.

“Mẹ nó.” Kéo Liễu Dịch Trần lên giường xong, Lâm Thiên Long giận dữ mắng. Hắn biết rõ Liễu Dịch Trần là nam nhân, thế nhưng đối diện với gương mặt kia, cảm thấy như khi động thủ bắt nạt y thì chẳng khác nào bắt nạt nữ nhân, mà Lâm Thiên Long luôn là với nam nhân sao cũng được nhưng với nữ nhân thì tuyệt đối không được nặng tay, điều này phải nói là Liễu Dịch Trần vô cùng may mắn.

“Này, lăn vào bên trong một chút.” Lâm Thiên Long hùng hùng hổ hổ nói. Phòng chỉ có độc một cái giường, nhưng lúc này Liễu Dịch Trần lại nằm ngay giữa giường, hai phía trái phải đều không đủ chỗ trống cho hắn, hắn đành phải tự tay đẩy đẩy Liễu Dịch Trần.

“Ưm…” Liễu Dịch Trần phát ra tiếng rên rỉ nho nhỏ, âm mũi đặc mang theo hơi tình dục, khiến Lâm Thiên Long vừa nghe đã nhũn cả hai chân, thiếu chút nữa là bổ nhào xuống người y.

Lâm Thiên Long giật thót cả mình, hoảng hốt nhìn Liễu Dịch Trần, cứ như nhìn thấy yêu quái. Gương mặt trắng nõn ửng hồng do men rượu, phản chiếu vầng sáng mỏng hắt xuống từ ánh nến, đầu lưỡi vươn ra tìm kiếm, liếm lấy bờ môi khô. Liễu Dịch Trần nằm đó không hề phòng bị, tỏa ra hương vị hấp dẫn khôn cùng.

Thịch!

Thịch!

Lâm Thiên Long láng máng nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh, hắn luôn biết rằng Liễu Dịch Trần rất ưa nhìn, cũng biết rằng y là nam nhân, thế nhưng từ trước đến nay hắn không ngờ rằng, một nam nhân cũng có thể có dáng vẻ mê hoặc lòng người đến vậy.

Bàn tay như bị ma ám mà vươn ra, chạm vào đôi bờ môi căng mọng, đầu ngón tay thô ráp cảm nhận được xúc cảm mềm mại, Lâm Thiên Long như bị giật điện, rụt mạnh tay lại. Vừa ngẩng đầu bắt gặp ngay đôi mắt sáng như sao của Liễu Dịch Trần.

“Ngươi…” Lén sờ mó miệng người ta lại bị phát hiện, Lâm Thiên Long vừa làm một chuyện cả đời chưa từng làm — hắn chột dạ.

Con người một khi chột dạ ắt sẽ hụt hơi, hắn thậm chí đã chuẩn bị tinh thần đợi Liễu Dịch Trần đánh mình một trận rồi, do đó, lúc Liễu Dịch Trần vươn tay về phía hắn, hắn không hề phản kháng chút nào.Vậy là, không ngoài dự đoán, lại bị điểm huyệt rồi.

Đơ ra một hồi, Lâm Thiên Long đây mới tỉnh táo lại.

“Đậu mợ! Ngươi điểm huyệt lão tử làm gì hả.” Lâm Thiên long hận, vô cùng hối hận, hắn sao lại chột dạ cơ chứ, ngày trước Liễu Dịch Trần XXOO, rồi OOXX hắn nào có chột dạ đâu, hắn chẳng qua chỉ sờ mó y chút đỉnh, chột dạ khỉ gió gì đâu.

Liễu Dịch Trần ngồi dậy, đặt hắn xuống giường, hai tay chống bên mạn sườn hắn, nhìn hắn bằng ánh mắt sáng rực.

“Mẹ nó, ngươi lại tính làm gì hả?” Lâm Thiên Long lớn tiếng chửi bới, thế nhưng trong lòng thì vô cùng sợ hãi, bởi hắn cảm thấy rõ ràng, ở trên đùi mình, có một vật thể cực cứng.

“Lão tử phải làm ngươi.” Liễu Dịch Trần ưu nhã mở miệng, phun ra một câu làm Lâm Thiên Long thổ huyết.

“Gì…” Lâm Thiên Long trợn mắt cứng họng, vừa nãy hắn nghe thấy gì cơ, lời vừa rồi là phát ra từ miệng Liễu Dịch Trần nho nhã lễ độ sao? Hắn nghe lộ rồi, thực sự nghe lộn rồi.

“Nghe không rõ à? Ta nói lại lần nữa. LÃO – TỬ – PHẢI – LÀM – NGƯƠI.” Liễu Dịch Trần nhắc lại từng chữ một.

“Giống như hôm đó, lão tử muốn dùng côn th*t lớn của lão tử hung hăng làm cái miệng nhỏ phía dưới của ngươi.” Liễu Dịch Trần nở nụ cười xấu xa cực điểm.

Trong đầu Lâm Thiên Long lập tức nảy ra một suy nghĩ vô cùng kì dị: Liễu Dịch Trần này có khi nào là kẻ khác giải trang không?“Hà, đã là lúc này rồi, mà ngươi còn ngẩn người ra như thế, đúng là chẳng biết nói ngươi sao mới phải.” Thái độ của Liễu Dịch Trần lúc này so với ban sáng quả thực như hai người khác nhau.

“Mẹ nó! Cút ngay cho lão tử.” Lâm Thiên Long cuối cùng cũng tỉnh táo lại, bắt đầu mở miệng chửi rủa.

“Hừ, ngươi nghĩ mình có khả năng phản kháng sao?” Liễu Dịch Trần cười khẽ, khúc khích một tiếng xé toạc y phục của Lâm Thiên Long.

“Con bà ngươi, còn dám động vào lão tử, lão tử nhất định phải giết ngươi!” Mắt Lâm Thiên Long đỏ ngầu, thế nhưng vẫn chẳng thể nhúc nhích được, chỉ biết lớn tiếng mắng chửi.

Hì, Liễu Dịch Trần cười, nụ cười xinh đẹp bừng nở trên gương mặt, khiến Lâm Thiên Long thoáng ngây người.

“Lão tử rất thích ngươi, về sau, cái miệng nhỏ này của ngươi ngoan ngoãn đợi lão tử làm đi.” Liễu Dịch Trần lần nữa mở miệng, vẫn là lời lẽ thô tục không phù hợp với khí chất của y.

Cái câu “thích ngươi” này làm dòng suy nghĩ của Lâm Thiên Long đình trệ, thế nhưng sau đó lại thêm một câu châm ngòi lửa giận của hắn.

“Mẹ ngươi… ư…” Cằm Lâm Thiên Long bị nắm chặt, miệng bị chặn lại, chính cái lưỡi ban nãy mê hoặc hắn giờ đang khuấy đảo một cách thô bạo trong miệng hắn.

“Bậc” một tiếng, hai phiến môi tách rời nhau ra, Liễu Dịch Trần dường như còn chưa hết thèm muốn mà liếm liếm môi, vừa lòng nói: “Ngọt thật, có cơ hội là phải nếm thử cái miệng phía trên này của ngươi.”

“Khụ khụ…” Lâm Thiên Long bị sặc nước miếng ho đến đỏ bừng cả mặt, nói chẳng ra lời, giận dữ nhìn chằm chằm Liễu Dịch Trần.

“Lão tử thích nhất ánh mắt này của ngươi, ngươi nhìn ta như vậy. Ta lại càng hưng phấn.” Liễu Dịch Trần nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Lâm Thiên Long đầy nguy hiểm. Lâm Thiên Long không chịu thua cũng trợn mắt nhìn y.

Liễu Dịch Trần nhếch mép cười, vươn tay một cái, quần của Lâm Thiên Long lập tức biến thành vải vụn.

Từ ban nãy tới giờ, Lâm Thiên Long vẫn luôn có cảm giác kì lạ, thứ cảm giác này dâng lên từ lúc hắn bị ma nhập mà chạm vào đôi môi của Liễu Dịch Trần. Hắn thấy lúc này lồng ngực mình như bốc cháy, hắn vốn cho rằng là do bực tức Liễu Dịch Trần, thế nhưng khi Liễu Dịch Trần xé tan quần hắn, Lâm Thiên Long liền phát giác ra rõ ràng không ổn chút nào.

“A… hóa ra ngươi đã cứng thế này rồi.” Liễu Dịch Trần cầm côn th*t trong tay, vẻ mặt tươi cười hứng thú.

“Sao nào, ban nãy lão tử nói muốn làm ngươi, liền khiến ngươi hưng phấn đến vậy sao?” Liễu Dịch Trần cúi người xuống, thì thầm bên tai Lâm Thiên Long.

Chương 14: Rượu vào loạn “tính”

Chú thích xám của Xung, chú thích đen của tác giả

Lâm Thiên Long vừa xấu hổ vừa tức giận muốn chết, hắn cũng chẳng hiểu sao lại xảy ra tình huống như thế này, thế nhưng hạ thân của mình cứng ngắc lại là sự thật. Hơn nữa hắn cảm nhận được rằng Liễu Dịch Trần chỉ cần dùng tay nắm lấy chỗ đó, bản thân sẽ nhanh chóng run lên vì phấn khích.

“Hì hì, đúng là không ngờ, hóa ra Lâm huynh lại thích được nam nhân làm đến vậy.” Liễu Dịch Trần cười ra tiếng. Sau đó đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

“Thế nhưng… kể từ hôm nay, ngươi chỉ thể để lão tử làm thôi! Cho dù là cái miệng trên hay cái miệng dưới của ngươi, đều chỉ có lão tử mới được phép động vào.”

“Con mẹ nhà ngươi, lão tử thèm mà thích nam nhân.” Lâm Thiên Long hét lên tức giận.

“Vậy sao?” Liễu Dịch Trần không hề để tâm, chỉ đột nhiên vươn tay ra, cắm vào hậu huyệt của hắn.

“Ư…” Lâm Thiên Long bật ra một tiếng, nhưng không hề đau đớn như lần trước.

“Coi…” Liễu Dịch Trần rút ra hai ngón tay, giơ về phía Lâm Thiên Long. Giữa hai ngón tay còn dính dớp chất dịch. “Cái miệng nhỏ phía dưới của ngươi đã chuẩn bị tốt rồi. Muốn nuốt lấy côn th*t lớn của ta lắm rồi sao?”

“Mẹ nó, lão tử hoàn toàn không thích nam nhân.” Lam Thiên Long ngoác miệng rủa.

“Lẽ nào… người không thích nam nhân khác, chỉ thích ta?” Liễu Dịch Trần nhếch mép, cười hài lòng.

Lâm Thiên Long đột nhiên cứng đơ, trong đầu nảy ra một ý nghĩ: Lẽ nào mình thích y thật?

“Rõ ràng ngươi nói không thích nam nhân, thế nhưng, chỉ cần ta chạm vào một cái, tiểu huyệt này của ngươi liền ướt nhẹp, không ngừng run rẩy, còn dám nói không thích ta?” Liễu Dịch Trần đắc ý nói.

*À thực ra ổng nghiện sex có khi, hoặc ổng là M, có nhiều cách giải thích lắm.

“Lão tử…” Lâm Thiên Long còn muốn cãi lại, nhưng không đủ dũng khí nên giọng nói nhỏ lại, cũng bởi hắn đang kinh hoàng trước phản ứng của cơ thể mình.

“Ngoan, giờ ta sẽ đút côn th*t lớn này cho ngươi ăn.” Liễu Dịch Chấn đột nhiên nâng hai chân hắn lên, nhân lúc hắn còn chưa hoàn hồn, nháy mắt duỗi thẳng lưng.

Sực!

Con thịt to lớn hung hăng đâm vào hậu huyệt phấn nộn, nhờ vào chất dịch hậu huyệt tiết ra, côn th*t liên tục sát nhập, công kích cơ thể Lâm Thiên Long.“A…” Lâm Thiên Long kêu lên, đầu óc rối loạn thành một bùi, tuy trước giờ chưa từng làm với nữ nhân, tuy nhiên, huynh đệ trong sơn trại thỉnh thoảng cũng đem khoe tình nhân của mình, hắn cũng từng nghe người khác nói, khi ở cùng với nữ nhân của mình, nếu nàng ấy thích mình, lúc hoan hảo sẽ rất nhanh, nam nhân làm chuyện đó cũng thấy vô cùng sung sướng.

Thế nhưng điều khiến hắn rối bời ấy là, hắn phải coi là thế nào đây, bản thân rõ ràng là nam nhân, trước giờ cũng chưa từng thích nam nhân, tại sao lại… “ướt”, tuy bản thân không dám thừa nhận, thế nhưng thực tế bày trước mắt không thể trốn tránh. (=_= chỉ là do cưng trúng xuân dược thôi…)

“Hộc… hộc… thoải mái quá.” Liễu Dịch Trần bán mạng làm trên người Lâm Thiên Long, mắt nhắm nghiền, từng giọt mồ hôi từ thái dương rơi xuống theo tiết tấu cơ thể.

“Ư a…” Lâm Thiên Long hoài nghi mình có cảm tình với Liễu Dịch Trần, hoàn toàn không tập trung phả kháng khoái cảm đánh úp cơ thể, miệng mơ màng rên rỉ.

“Thiên Long… cơ thể ngươi đúng là mẫn cảm mà.” Liễu Dịch Trần cười xấu xa, vuốt ve hai hạt đậu trước ngực hắn.

“Hư…” Lâm Thiên Long lúc này, do trúng phải xuân dược nên cơ thể mẫn cảm gấp năm lần bình thường, ngực được vuốt ve mang lại cảm giác tê dại, thế nhưng lại không thể tự chủ được mà ưỡn ngực lên cao.

Thấy hành động của Lâm Thiên Long, ánh mắt Liễu Dịch Trần bừng lên niềm kinh ngạc lại mừng rỡ. Dứt khoát cúi đầu, cắn gặm hai hạt đậu nhỏ kia.

“A…” đầu v* mẫn cảm bị hai hàm răng cắn lấy, hoàn toàn không cắn mạnh, nhưng sự ma xát đó lại khiến thân thể hắn không khỏi run lên.

“Thiên Long… ngươi thích không?” Liễu Dịch Trần đưa tay vuốt ve vùng bụng rắn chắc của Lâm Thiên Long, sau đó men theo bụng trượt xuống dưới, lại nắm lấy phân thân đang dựng đứng.

“A… ha a…” Lâm Thiên Long hoàn toàn không nói nên lời, chỉ có thể thở dốc, ánh mắt dữ dằng bị hơi nước bao phủ, trở nên mông lung mơ hồ.Liễu Dịch Trần cười tà ác, thúc mạnh eo đồng thời tay cũng tăng tốc, khoái cảm kịch liệt xâm lấn toàn thân Lâm Thiên Long, hắn tựa như cá nằm trên thớt, ngoài há miệng thở hổn hển ra thì chẳng thể làm gì nữa.

“A ha… Thiên Long, cái miệng nhỏ dưới này của ngươi đúng là biết ăn đó. Oa… quả là nuốt chửng ta rồi.” Liễu Dịch Trần lại nhắm nghiền mắt, dốc hết tâm trí tận hưởng khoái cảm từ hạ thân truyền đến.

Nội bích mềm mại như nhung gắt gao hút lấy côn th*t lớn của y, “đường hầm” tham lam không ngừng run rẩy, co rút nuốt y tới nơi sâu nhất. Điểm mẫn cảm nho nhỏ ấy mỗi lần ma xát với quy đầu của y đều mang theo khoái cảm tinh tế.

Mật huyệt càng co rút càng chặt kẹp chặt lấy phân thân của y, buộc y mỗi lần ra vào đều phải dồn lực mạnh hơn, khiến khoái cảm ngày một mãnh liệt.

“Ư…” Lâm Thiên Long bị Liễu Dịch Trần đâm đến mơ màng, mới rồi bất giác phát ra tiếng rên rỉ liền thấy xấu hổ vạn phần, ngậm chặt miệng lại, nuốt hết tiếng rên còn chưa ra khỏi miệng.

Nhìn bộ dạng cố gắng kiềm chế của hắn, Liễu Dịch Trần nhướng một bên mày, rút côn th*t ra, chỉ ùng quy đầu cọ xát ngoài huyệt khẩu, nhất định không tiến vào.

“Ưm…” Hậu huyệt trống rỗng ngứa ngáy, Lâm Thiên Long không ngừng co rút hậu huyệt, huyệt khẩu có thể cảm nhận được quy đầu cứng ngắc, nhưng cứ không chịu tiến vào, khiến cho phần thịt non trong hậu huyệt không ngừng run rẩy.

“Muốn ta làm ngươi không?” Vẻ mặt của Liễu Dịch Trần lúc này tà ác không sao tả xiết.

Lâm Thiên Long tức giận nhìn chằm chằm y, thế nhưng lại không có đường lui, dục vọng thân trước vẫn được bàn tay kia dịu dàng an ủi, nhưng cứ cọ xát với tốc độ không nhanh không chậm, khiến khoái cảm tích tụ lại không thể lên đỉnh, cơn ngứa ngáy nơi hậu huyệt dần lan rộng, đủ loại cảm giác khó chịu khiến Lâm Thiên Long muốn phát điên.

Trơ mắt nhìn Lâm Thiên Long khó chịu đến ướt nhèm hai mắt, nhưng vẫn cố tình ương bướng, chết cũng không chịu xin y lượng thứ, cuối cùng vẫn là Liễu Dịch Trần bại trận, nâng hai chân của hắn lên, lại hung hăng ra vào.

“A!” Lâm Thiên Long hét lớn, khoái cảm căng tràn dường như khiến hắn ngất lịm đi.

Cái mông co dãn bị người ta nâng lên, những nếp nhăn xung quanh huyệt khẩu, bị lông mu của người nọ cọ xát tới tê dại. Hai chân gập ở trước ngực, hậu huyệt đang bị một tính khí to lớn đâm rút, Lâm Thiên Long không biết bộ dạng mình lúc này đáng thẹn nhường nào.

“Ưm… Thiên Long, ta làm ngươi sướng hay không! Ngươi coi cái miệng nhỏ của ngươi bắt đầu co rút lại rồi, côn th*t của ngươi đang run lên, có phải bị ta làm tới muốn tiết ra rồi hay không?” Liễu Dịch Trần vươn tay, vuốt lên nơi giao hợp giữa hai người, những nếp nhăn xung quanh tiểu huyệt bị miết phẳng hoàn toàn, mỗi lần cắm rút đều mang theo chất dịch dính dớp, chảy xuống qua khe rãnh giữa hai cánh mông.

———–

Bần đạo đã ăn chay quá lâu, đã kiêm khem thành quen rồi, giờ ăn lại thịt thấy không thoải mái, vừa dịch vừa ôm mặt, vuốt ngược tóc, vừa thở dài… Bần đạo chắc lúc đó lên cơn động kinh nên quên rằng mình ghét H văn, ghét mấy cái thứ tình yêu dính với nhau vì Sex. Nhưng đã đào hố thì phải lấp… thôi cứ hi vọng nhân vật Hoa Hùng xuất hiện dài dài để cứu vớt tâm trạng hư thối này thôi. Haiz ~

Chương 15: Ác mộng

Ngón tay điệu nghệ vuốt ngược lên từ dưới đáy chậu*, liền chạm tới hai “viên ngọc”* mềm mại, lúc này hai “viên ngọc” đó đã co tròn lại, như chuẩn bị bạo phát tới đỉnh điểm. Nhẹ nhàng vuốt ve một chốc, cơ thể Lâm Thiên Long lập tức run rẩy.

*Đáy chậu: khu vực giữa hậu môn và bộ phận sinh dục

*Viên ngọc: hai túi tinh hoàn =_=

“Ha a… Ha a…” Liễu Dịch Trần cảm thấy bản thân cũng sắp lên đỉnh, ra tăng lực công kích, nhưng y hạ quyết tâm, trước khi mình tiết ra nhất định phải làm cho Lâm Thiên Long thấy sung sướng.

“A… A… tuyệt quá!” Lâm Thiên Long lúc này chỉ có thể gào thét rên rỉ, “đường hầm” bị cọ xát tới tê dại, lại vô cùng thoải mái, co rút vào như không ngừng run rẩy, thế nhưng côn th*t to lớn kia xâm nhập không có chừng mực, quy đầu cực lớn cọ xát tại điểm mẫn cảm chí mạng, nếu như không phải tay chân hắn không thể cử động, chỉ e đã ôm chặn lấy Liễu Dịch Trần để y tiến vào sâu hơn nữa rồi.

Hài lòng làm cho hậu huyệt của Lâm Thiên Long co cụm lại như bị chuột rút, bàn tay Liễu Dịch Trần nắm chặt lấy côn th*t của hắn vuốt nhanh hai lượt, rồi mới xoa nắn.

“A… a… ra rồi…” Lâm Thiên Long hét lên, mãnh liệt tiết ra. Lượng lớn tinh dịch đặc sệt dính trên bụng hắn.

Hậu huyệt càng co lại ôm kịch liệt, khiến Liễu Dịch Trần sướng tới không gì sánh bằng, “vách hầm” liên tục động đậy, khiến y rốt cuộc không nhịn được nữa mà tiết ra.

“Hộc hộc… sướng thật. Sướng chết lão tử rồi.” Liễu Dịch Trần bò trên người Lâm Thiên Long, thở hồng hộc. Phân thân đã mềm một nữa vẫn chưa rút ra, hưởng thụ nhưng đợt co rút ngẫu nhiên của tiểu huyệt.

“Lâm Thiên Long, lão tử rất thích ngươi, làm người của lão tử đi.” Liễu Dịch Trần híp mắt nói xong câu đó, chờ nửa ngày cũng không thấy trả lời, bất mãn ngẩng đầu lên lại ngỡ ngàng phát hiện ra, Lâm Thiên Long đã bị cơn khoái cảm cuồng liệt ban nãy đánh gục rồi.

“Mẹ nó, lão tử lần đầu tiên tỏ tình với người ta, nhà ngươi lại không thèm nghe hả.” Liễu Dịch Trần bất đắc dĩ thở dài. Sau đó xốc người dậy, rút côn th*t của mình ra.

Huyệt khẩu bị khai phá nhất thời không khép lại được, chất dịch màu trắng ào ào chảy ra, Liễu Dịch Trần thấy vậy lại cảm thấy phấn khích.

Thở dài thườn thượt, Liễu Dịch Trần mặc lại y phục, múc một chậu nước, cẩn thận giúp Lâm Thiên Long rửa sạch thân thể. Xong xuôi, y có chút ưu tư nhìn Lâm Thiên long đang ngủ say.

Giờ thì bí mật của mình khó giữ kín rồi, hơn nữa, lúc say rượu còn nói ra rất nhiều lời thô thiển…

Liễu Dịch Trần bất lực ôm trán, như vậy sao có thể chiếm được cảm tình của Lâm Thiên Long cơ chứ.

Chẳng ai biết, Liễu Dịch Trần từ nhỏ đã sống trong một gia đình có truyền thống nho gia, sau này, bệnh dịch tràn vào trấn nhỏ nơi y sinh sống, người thân lần lượt qua đời, y được sư phụ mình là Ngự Long lão nhân đón về nhà, liền quyết theo sư phụ học võ công. Thế nhưng Ngự Long lão nhân thực chất là một lão già quái đán, mười người đồ của lão ta không ai là không bị lão hành hạ tới dục tiên dục tử, Liễu Dịch Trần cũng không ngoại lệ, chịu sự dạy dỗ của lão suốt mười năm, trở thành một kẻ bề ngoài nho nhã lễ độ nhưng cũng có thể trở nên vô cùng xấu xa.

Sau khi Liễu Dịch Trần học thành tài, vô tình lọt vào Lục Phiến môn, theo dưới trướng Lưu đại nhân, mà Lưu đại nhân thấu tình đạt lí ấy liền trở thành gương mẫu của y, vậy mới giúp y thường ngày có thể giữ được vẻ nho nhã lễ độ của mình. Thế nhưng chỉ khi y say rượu, tính cách lỗ mãng kia liền lộ ra.

Hoa Hùng chính vì thế mà trở thành bằng hữu của y.

Nhìn bộ dạng say sưa ngủ của Lâm Thiên Long, Liễu Dịch Trần đột nhiên bật cười. Cho dù là vậy, quan hệ giữa bọn họ cũng đã thay đổi rồi, dẫu Lâm Thiên Long có bằng lòng hay không, y tuyệt đối không từ bỏ. Huống chi, tối qua tuy tính xấu lộ ra, nhưng vẫn là y kia mà, y thấy rõ khi nói Lâm Thiên Long cũng thích mình, đối phương đã dao động, mà ánh mắt còn cố che giấu đi sự chột dạ.

Nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt hắn, đầu ngón tay truyền đến cảm giác thô ráp, Liễu Dịch Trần cúi người xuống, hôn lên môi hắn, nhẹ giọng nói:

“Ta sẽ không từ bỏ đâu.”Dứt lời, đồng tử mắt chuyển động, cởi áo khoác của mình ra, nằm xuống bên cạnh Lâm Thiên Long, ôm chặt lấy eo hắn, rồi chìm vào giấc ngủ.

Lâm Thiên Long nằm mơ, hắn mơ thấy mình bị bắt, bị trói chặt trong một căn phòng, đối diện là một bóng người mảnh khảnh, giấu mặt trong bóng tối.

Hắn cảnh giác nhìn đối phương, luôn cảm thấy đối phương nhìn rất quen. Bóng người trước mặt đột nhiên chuyển động, từng bước từng bước tiến về phía trước, cuối cùng xuất hiện dưới ảnh nến —

Rõ ràng là Liễu Dịch Trần!

Lâm Thiên Long cả kinh, hắn nhớ rõ Liễu Dịch Trần muốn tìm mình về giúp Lưu đại nhân kia phá án mà, sao lại trói hắn lại chứ? Có khi nào bị y lừa rồi?

Liều mạng giãy giụa một hồi, vẫn không thể thoát khỏi dây trói, vừa ngẩng đầu, Liễu Dịch Trần đã đứng trước mặt hắn.

“Ngươi muốn làm gì!” Lâm Thiên Long hét lên.

Liễu Dịch Trần không nói gì, chỉ nở nụ cười ngọt ngào, hai tay ôm lấy eo Lâm Thiên Long, nhẹ nhàng thì thầm sát bên tai hắn:

— Ngươi thích ta.

Lâm Thiên Long kinh ngạc vô cùng, sau đó lập tức hoảng hốt, càng liều mạng giãy dụa.

“Ha ha…” Liễu Dịch Trần phát ra tiếng cười trầm thấp, khóe mắt lông mày đều mang theo ý cười, vươn tay ra, nắm lấy phân thân của hắn cách một lớp quần.
“Đừng…” Lâm Thiên Long phát hoảng, sau lại thấy xấu hổ chỉ muốn chui đầu xuống đất. Bởi hắn cũng cảm thấy mình đã “dựng” lên rồi, mà lúc này nằm trong tay Liễu Dịch Trần lại càng cứng hơn.

“Ngươi coi… ngươi thích ta, chẳng cần ta chạm vào, đã cứng rồi.” Giọng nói trong trẻo tiếng suối xa của Liễu Dịch Trần lại truyền tới bên tai hắn, Lâm Thiên Long xấu hổ quay mựt đi, hắn không cách nào cãi lại lời của Liễu Dịch Trần.

“Nói cho ta biết, ngươi thích tay hay không?” Gương mặt Liễu Dịch Trần áp sát lại gần, gần tới nỗi, Lâm Thiên Long có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của đối phương đang phả vào tai mình.

“Nói đi… thừa nhận sự thật khó đến vậy sao?” Lời y nói tựa như lời thì thầm của ma quỷ.

“Nói cho ta biết, ngươi thích ta.” Liễu Dịch Trần nghiêm mặt, nhìn thẳng vào mắt hắn. “Ngươi thích ta đúng không. Nhìn phản ứng của cơ thể người xem, ngươi còn muốn lừa ai cơ chứ?”

“Ta…” Lâm Thiên Long muốn phản bác, Liễu Dịch Trần lại đưa tay chặn miệng hắn lại.

“Đừng chống lại khát vọng của bản thân… cơ thể ngươi đang nói cho ngươi biết, ngươi thích ta.” Đôi mắt của Liễu Dịch Trần như có ma lực vậy, Lâm Thiên Long thấy mình bị mê hoặc rồi.

“Nói với ta, ngươi thích ta. Ở đây không có ai cả, không một ai biết được đâu.” Liễu Dịch Trần kiên trì thuyết phucjhawns.

Lâm Thiên Long vẫn không hiểu sao cơ thể mình lại khát cầu Liễu Dịch Trần, từ trước đến nay hắn không bao giờ cho rằng mình thích một nam nhân, đã vậy còn bị người ta đè. Bất lực thở dài, hắn như nhận thua mà nói…

“Ta…” Do dự một lúc. “Hình như có thích ngươi.”

Liễu Dịch Trần cười, một nụ cười mê hoặc chúng nhân, sau đó y mở miệng nói:







“Vậy thì mau cởi quần để lão tử làm ngươi.”







“Khốn nạn! Đi chết đi!!!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau