TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 106 - Chương 110

Chương 106

Ngón trỏ trắng muốt nhẹ đung đưa trước mặt hai người, Hanagi Shizuwa cười quỷ mị: “Có người sẽ giúp ta giải quyết phiền toái này.”

“Hơn nữa… ta cũng nên về thăm “vị hôn thê” của mình rồi, dẫu sao, muốn có được Thủy Nguyệt các, vẫn phải dựa vào cô ta.”

Gã người Nhật quay trở lại.

Tin tức này, tựa như một gáo nước lạnh, khiến đám võ lâm nhân sĩ tự cho mình có cơ hội kia rét thấu ruột gan.

Sau khi biết tin Hanagi Shizuwa trở lại, Thủy tiểu thư thậm chí còn đích thân ra trước cửa nghênh đón, người có đầu óc đều hiểu rằng, vị Thủy tiểu thư này đã hoàn toàn bị y quyến rũ rồi. Vậy là, rất nhiều thanh thiếu niên vô vọng cho rằng mình không thể đoạt được trái tim thiếu nữ nên lũ lượt rời khỏi Thủy Nguyệt các. Đương nhiên, cũng có một vài kẻ cứng đầu bám trụ lại, cá rằng Thủy Liên phu nhân không đời nào gả nữ nhi của mình cho người Nhật.

Đêm khuya, trong mật thất của hội quán Nhật Bản.

“Ikeda huynh.” Hanagi Shizuwa tươi cười như hoa, đứng ở cửa mật thất, theo sau còn có bốn võ sĩ vận thanh y, nghênh tiếp Ikeda Hayashi.

“Ha ha ha… Hanagi, lâu rồi không gặp, ngươi vẫn đẹp như vậy.” Ikeda Hayashi vận một thân võ phục màu xanh tím than vừa cười vừa nói. Hanagi Shizuwa nghe tới hai tiếng “xinh đẹp” liền thấy khó chịu, nhưng che giấu rất tốt.

Ikeda Hayashi cao lớn khôi ngô, mặt mày hung ác, điểm không giống với Lâm Thiên Long ấy là, Lâm Thiên Long tuy nhìn có vẻ ác ôn, nhưng khí chất lại rất chính trực, còn Ikeda Hayashi này lại có một cặp mắt sâu hoắm đầy vẻ dâm tà, lại thêm cái mũi ưng âm hiểm, khiến con người này toát mùi hung bạo.

Lúc này, hắn đang đánh giá Hanagi Shizuwa bằng cặp mắt rất không thành thực, tựa như đang nhìn chằm chằm vào một bàn mĩ thực vậy.

Ikeda Hayashi tham lam ngắm nhìn cần cổ trắng nõn của Hanagi Shizuwa, cái tên Hanagi này, dáng vẻ thật quyến rũ, ngon mắt hơn đám thị đồng trong phủ của ta nhiều, trong đầu hắn tưởng tượng ra cảnh sau khi giành thắng lợi, nhất định phải khiến sư phụ ban thưởng y cho mình, đến lúc đó, hắn có thể trói y lại, chơi đùa mật huyệt mềm mại đó, nhìn y khóc thét giãy dụa, rồi hắn sẽ dùng đoản kiếm lưu lại từng đường rạch trên thân thể kia, làn da trắng trẻo là vậy, điểm thêm dòng máu đỏ tươi nhất định xinh đẹp vạn phần. Cuối cùng, đợi hắn chơi chán, sẽ bẻ gãy chiếc cổ xinh đẹp kia…

Thế nhưng đó chỉ là tưởng tượng mà thôi, Ikeda Hayashi chợt cảm thấy mình như đạt tới cao trào.

Liếm khóe miệng khô khốc, hắn đột nhiên vươn tay ra túm lấy một thị đồng theo sau, ấn dúi y xuống dưới chân mình, thị đồng vô cùng ngoan ngoãn lập tức cởi trường bào của hắn xuống, rúc đầu vào trong, mút mát côn th*t màu tím đen.

“Ha ha… hơi bị nóng trong người, giảm nhiệt một chút.” Ikeda Hayashi nhìn chòng chọc vào gương mặt xinh đẹp của Hanagi Shizuwa, lắc lư phần eo.

Vạt áo phủ trên đầu thị đồng không ngừng phập phồng, rất nhanh, liền cảm nhận được vật thể trong miệng mình phun ra một lượng dịch thể tanh hôi, ừng ực một tiếng nuốt hết xuống, sau đó giúp Ikeda Hayashi chỉnh đốn y phục xong thì đứng dậy, ngoan ngoãn lui xuống phía sau.Sát khí trong mắt Hanagi Shizuwa chỉ thoắt hiện lên rồi biến mất, vẫn tươi cười như cũ, tựa như không biết Ikeda vừa mới thị gian mình, mở cửa mật thất, để Ikeda Hayashi vào trong.

“Ikeda huynh lần đầu đến Tô Châu, chẳng bằng ngày mai tiểu đệ đích thân dẫn huynh đi du ngoạn một vòng, huynh thấy sao?” Hanagi Shizuwa cười khẽ.

“Được thôi, có thể cùng đi du ngoạn với Hanagi, ta cầu còn chẳng được ấy. Ha ha ha.” Ikeda Hayashi cười lớn, ta mới không thèm sợ tên Hanagi Shizuwa này giở thủ đoạn, tỷ tỷ của hắn là phi được được sủng ái nhất của tướng quân Mạc phủ, hắn được nhiên được tướng quân Mạc phủ chống lưng, ngay đến sư phụ cũng chẳng dám làm gì hắn. Hắn không tin Hanagi Shizuwa dám đắc tội với bên tướng quân Mạc phủ, trừ phi y không muốn trở về Nhật Bản nữa.

“Nếu đã như vậy…” Hanagi Shizuwa khom người lùi về sau: “Đệ không làm phiền Ikeda huynh nghỉ ngơi nữa, lễ vật đệ chuẩn bị cho Ikeda huynh đặt trong phòng ngủ, hy vọng huynh sẽ thích.”

“Hửm? Hanagi chuẩn bị lễ vật cho ta ư, vậy ta nhất định phải xem thử rồi.” Ikeda Hayashi híp mắt, nhếch mép cười, tự tay đẩy cửa phòng ngủ ra, sau đó mắt sáng lên.

Bên cạnh giường, có một thiếu niên xinh đẹp khỏa thân bị trói gô trên ghế, giương mặt trắng trẻo của thiếu niên đầy vệt nước mắt, ánh mắt nhìn về phía Ikeda cũng ngập tràng hoảng sợ. Y chẳng qua chỉ là nhi tử nhà bình dân, hôm nay trên đường đi học thì bị người ta đánh ngất xong trói lại, y không biết đám người này muốn làm gì, nhưng theo bản năng liền cảm thấy sợ hãi.

“Được lắm, được lắm.” Ikeda sờ làn da nhẵn mịn của thiếu niên, vô cùng kinh hỉ nói. “Hanagi quả nhiên thấu hiểu lòng người, biết cả loại ta thích nhất.”

“Vậy mời Ikeda huynh tận tình thưởng thức.” Hanagi nhếch mép cười, quay người mang theo bốn võ sĩ rời đi.
Ikeda bị nụ cười cuối cùng của Hanagi làm cho dục hỏa phừng phừng, thoắt cái liền bổ nhào về phía thiếu niên kia.

“A…” Cánh cửa đá còn chưa kịp khép lại của mật thất vang lên tiếng kêu thảm thiết, đến khi đóng chặt lại rồi, thì không một âm thanh nào có thể lọt ra nổi.

————–

“Ưm… Lâm Thiên Long… thêm một lần nữa đi…” Liễu Dịch Trần ôm chặt lấy một cơ thể cường tráng, không ngừng sờ sờ mó mó, ý đồ dụ dỗ Lâm Thiên Long làm thêm lần nữa.

Lâm Thiên Long vô cùng bất lực nhìn Liễu Dịch Trần, kẻ giữa lúc ngủ mớ cũng mút mát đầu v* của mình cho bằng được, sau đó bởi không khép miệng, mà chảy đầy nước miếng lên ngực mình.

Hơn nữa, dù không tính toán chuyện này, thì cũng chẳng hiểu Liễu Dịch Trần đang mơ mộng cái gì, mới sáng sớm ngày ra đã dùng nửa thân dưới bừng bừng khí thế chọc tới chọc lui, miệng còn không ngừng lẩm bẩm cái gì mà “làm thêm lần nữa” nữa chứ!

“Dậy đi!” Dồn hết sức lực cũng chẳng thể nào hất được Liễu Dịch Trần đang mớ ngủ xuống khỏi người mình, Lâm Thiên Long chỉ đành bất lực gọi con bạch tuộc tám xúc tu này dậy.

“Thêm lần nữa… một lần nữa…” Liễu Dịch Trần lẩm bà lẩm bẩm, không hề nổi giận mà tiếp tục cọ tới cọ lui.

“Mau dậy đi!!!!” Lâm Thiên Long thẳng thừng túm lấy hai má của y, kéo sang hai bên.

“A… chào buổi sáng…” Liễu Dịch Trần bị gọi dậy mơ mơ màng màng mở mắt ra, sau khi hôn chụt một cái lên môi Lâm Thiên Long, mới lồm cồm bò dậy, thay y phục và đánh răng rửa mặt.

Sau khi Lâm Thiên Long thay y phục, hai người liền cùng Trương Mộc Phương và Lam Linh ăn sáng.

“Hừm, chúng ta ở đây cũng đủ lâu rồi nhỉ?.” Lâm Thiên Long vừa gắp thức ăn vừa hỏi.

“Ừ, cũng phải được hơn hai tháng rồi.” Liễu Dịch Trần nhanh tay nhanh mắt đoạt một miếng dưa chuột chua cay trước đôi đũa của Lam Linh, chẳng màng đến ánh mắt giận dữ của y mà bỏ vào bát của Lâm Thiên Long.

“Ngươi làm bộ khoái mà sao nhàn hạ vậy? Tổ chức kia bị triệt phá rồi, lẽ nào không còn việc gì khác để làm sao?” Một hớp nuốt chọt miếng dưa chuột nhỏ, Lâm Thiên long cảm thấy, bản thân mình là trại chủ quẳng hết sự vụ giao cho đám Đại Đầu thì thôi đi, nhưng sao đến bộ khoái của quan phủ cũng có thể nhàn nhã như vậy chứ?

Chương 107

Liễu Dịch Trần thoáng ngừng đũa, sau đó rất thoải mái mà rằng: “Ta được nghỉ phép mà.”

“Thật không?” Lâm Thiên Long nghi hoặc hỏi, hắn chưa từng nghe nói bộ khoái cũng được nghỉ phép.

“Thật mà.” Liễu Dịch Trần đáp lại không chút do dự.

“Ừ.” Lâm Thiên Long gật đầu, không tiếp tục truy hỏi nữa.

Liễu Dịch Trần lén lau mồ hôi lạnh, quyết định lát nữa trở về nhất định phải nhớ hủy toàn bộ chỗ thư thúc giục trở về mà Liễu đại nhân gửi cho y.

“À, Thiên Long này, hai ngày trước ta nghe nói, hôm nay nơi những người Nhật ở hình như tổ chức “Đại hội ẩm thực” gì đó.” Nhằm đề phòng vạn nhất, Liễu Dịch Trần quyết định tìm một lý do an toàn, chuyển sự chú ý của Lâm Thiên Long.

“Đại hội ẩm thực? Là cái gì vậy?” Lâm Thiên Long hiếu kì hỏi.

“Kiểu như các đầu bếp Nhật Bản muốn để người Trung Nguyên thưởng thức mỹ thực Nhật Bản ấy.” Vẫn là Trương Mộc Phương đưa ra câu trả lời.

“Hứ, người Nhật làm ra được món gì ngon lành kia chứ?” Lam Linh đầy vẻ khinh thường.

“Hừm, dẫu sao cũng rỗi việc, qua đó xem thử cũng được.” Lâm Thiên Long lại có chút hứng thú, mỹ thực Nhật Bản? Xem chừng có vẻ không ngon, nhưng thử đồ mới lạ cũng rất thú vị.

“Được.” Liễu Dịch Trần nhìn dáng vẻ hứng thú của Lâm Thiên Long, đương nhiên không chối từ.

“Xì, thê nô.” Lam Linh nhỏ giọng nói, tuy đã nói nhỏ rồi, nhưng mọi người cách nhau gần như vậy, đương nhiên đều nghe rõ mồn một.

Trương Mộc Phương không khỏi bật cười.

Lâm Thiên Long thì ngượng nghịu.

Chỉ có Liễu Dịch Trần là bình tĩnh vô cùng, tựa như không nghe thấy, chỉ lầm bầm nói một câu:

Ít nhất ta còn có vợ…

Ăn xong bữa sáng, rồi luyện công một hồi, bộ đao pháp đã được Lâm Thiên Long luyện tới vô cùng thành thục, tuy bởi nội công có hạn, không thể phát huy được hết uy lực của bộ đao pháp, nhưng Lâm Thiên Long lúc này ít nhất cũng mạnh hơn lúc trước mười lần.

Mắt thấy đã quá giờ ngọ, sờ sờ bụng, có hơi cảm thấy đói, Lâm Thiên Long liền kéo Liễu Dịch Trần cùng đi xem Đại hội ẩm thực.

Cổng vào hội quán Nhật Bản lúc này tuy không đến mức cả núi người biển người, nhưng vẫn đông nghịt, thích náo nhiệt vốn là bản tính của người Trung Quốc, tuy không có hứng thú với cái gọi là mỹ thực Nhật Bản, nhưng người đến góp vui quả thực không ít.

Rất nhanh, cổng hội quán đặt một loạt bàn ăn theo hình chữ nhất, trên bàn để rất nhiều hộp gỗ cẩm được chạm khắc tinh tế, nắp hộp mở ra, bên trong đựng một vài thứ dạng dài trắng trắng đỏ đỏ, vị trí đứng của Lâm Thiên Long khá xa, nhìn không rõ là thứ gì.

“Đó là cái gì vậy?” Lâm Thiên Long dùng vai huých huých Liễu Dịch Trần.”

“Sushi.” Liễu Dịch Trần nghĩ một lát rồi đáp.

“Sushi? Có gì thú vị không?” Tiếp tục truy vấn.

“Nếu nhớ không nhầm, thì là món ăn đặt thịt cá lên trên bề mặt cơm.” Liễu Dịch Trần nhớ lại cuốn sách nói về Nhật Bản mình từng đọc.“Hóa ra thứ trắng trắng đỏ đỏ đó là cá.” Lâm Thiên Long nửa hiểu nửa không gật gật đầu.

“Nhưng sao cá lại có màu đó?”

“Thì thịt sống mà.”

“Sống á?” Trợn tròn mắt, Lâm Thiên Long có chút không dám tin. “Sống thì sao ăn?”

“Không biết.” Liễu Dịch Trần nhún vai, cuốn sách kia chỉ giới thiệu một vài món ăn Nhật Bản, không nói rõ cách làm cũng như cách thưởng thức.

“Cá sống tanh lắm…” Lâm Thiên Long lè lưỡi, người Nhật có phải người rừng đâu, sao vẫn còn thói ăn tươi nuốt sống như vậy.

“Ai biết. Ngươi muốn thử không.” Liễu Dịch Trần nhìn về phía bàn ăn.

“Thôi quên đi…” Lâm Thiên Long xin kiếu, ăn đồ chưa chín… ngộ nhỡ đau bao tử thì sao.

“Hầy… Tùy ngươi thôi.”

Không ít người xung quanh vốn còn định đi nếm thử món ăn kia, nhưng nghe Liễu Dịch Trần nói, biết ấy là cá sống liền hết hứng. Thế nhưng cũng vẫn có vài người lớn gan, nhào tới thử một cái, nhưng nhìn vẻ mặt của bọn họ, người xung quanh cũng không muốn thử nữa.

“Đi thôi, chẳng bằng đi ăn vịt bát bảo.” Cảm thấy không có gì thú vị, sờ sờ cái bụng đang sôi sùng sục, Lâm Thiên Long vô cùng thất vọng nói. Sớm biết thì đ ăn ở nhà cho xong, thật phí công hắn trông chờ mỹ thực nước ngoài.

“Được, thế nhưng… tầm này, vịt bát bảo chắc bán hết sạch rồi.” Liễu Dịch Trần nhíu mày, nhưng rất nhanh liền giãn ra. “Chúng ta đi ăn cái muối úp thịt* đi. Ta nghe nói quán ăn phía trước tay nghề được lắm.”

“Được đó, mau đi thôi, ta sắp đói chết rồi.” Mắt Lâm Thiên Long sáng lên, rất dễ hài lòng.
Từ đầu chí cuối y không phát hiện ra, ở một góc giữa biển người có một cặp mắt hung ác nhìn chòng chọc mình đầy vẻ hứng thú.

Hanagi Shizuwa hài lòng nhìn vẻ mặt tham lam của Ikeda Hayashi sau khi trông thấy Liễu Dịch Trần, lén cười lạnh một tiếng, đi đi, đi rước rắc rối của ngươi đi, chỉ cần ngươi đi, thì chết chắc rồi.

Cho đến tận khi Liễu Dịch Trần quay lưng bỏ đi, Ikeda mới khôi phục tinh thần, liếm liếm môi, mỹ nhân ban nãy đúng là cực phẩm, chưa nói đến ngoại hình của y, cái hiếm có nhất ấy chính là khí chất, thứ khí chất có vài phần chính trực ấy luôn khiến hắn ngứa ngáy khó chịu, cảm giác đè người đó dưới thân mặc sức lăng nhục chắc chắn tuyệt hơn nhiều so với chú cừu nhỏ mà hắn chơi đùa hôm qua. Tiếc thật đấy, chú cừu nhỏ kia thật chẳng biết chơi đùa, hắn chẳng qua chỉ dùng dao đâm xuyên qua tứ chi của y, ghim y trên mặt bàn mà thôi, ấy thế mà không ngờ y đã lăn đùng ra chết, hại hắn chẳng tận hứng gì cả.

Ikeda nhếch mép cười, nhìn Hanagi Shizuwa mà rằng: “Hanagi này, thật không ngờ rằng, Trung Nguyên lại có nhiều mỹ nhân như vậy.”

“Ikeda huynh, ta khuyên huynh tốt nhất đừng có ý gì với người đó.” Hanagi Shizuwa nghiêm túc nói.

“Hử? Y có ai chống lưng sao?” Vẻ mặt của Ikeda cũng trở nên nghiêm túc, hắn tuy háo sức bạo tàn, nhưng cũng biết nặng biết nhẹ, ở Nhật Bản không ai dám động vào hắn, không có nghĩa ở Trung Nguyên cũng có thể hoành hành.

“Y là bộ khoái của quan phủ.”

“Ha ha ha…” Ikeda Hayashi cuồng tiếu, “Ta còn tưởng y tai to mặt lớn thế nào, hóa ra chỉ là một tiểu bộ khoái mà thôi.”

Ikeda vừa cười, vừa ra hiệu cho thị vệ bên cạnh mình, một võ sĩ lập tức lần theo hướng Liễu Dịch Trần vừa bỏ đi.

“Ikeda huynh…” Hanagi Shizuwa cười đến yêu mị khó bì. “Thành Tô Châu hiện giờ rất phồn thịnh, Trương Mộc Phương kia cũng đang ở  Thủy Nguyệt các, khi ở trong thành, tốt nhất đừng nên xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì hơn.”

Ikeda Hayashi đương nhiên hiểu rõ, ý của đối phương là muốn mình ra tay cẩn thận một chút, chớ để lại dấu vết, ngộ nhỡ tra ra bọn họ thì cũng không có gì to tát, nhưng nếu làm hỏng kế hoạch của sư phụ, chỉ e không có kết quả tốt đẹp gì.

“Ha ha, Hanagi yên tâm, ta đương nhiên biết nặng nhẹ, chẳng qua… đã là bộ khoái, trong quá trình làm nhiệm vụ, ngẫu nhiên mất một người, cũng là chính đáng thôi mà.” Ikeda nở nụ cười dâm tà.


Lão: Không hiểu khẩu vị của dân Tàu thế nào chứ lão là lão thích sushi lắm lắm luôn. Thích cả sashimi (cá sống) nữa:3 Ăn hoài không chán, nghĩ tới là thèm:3

*Dưa muối úp thịt: Tên gốc là 梅菜扣肉 là một món ăn theo lão thấy là rất chi công phu và nhiều bước nhưng nhìn chung có vẻ ngấy ngấy mỡ mỡ.

Nguyên liệu: Thịt ba chỉ, dưa muối khô*, gừng, tỏi, tương nồng, tương nhạt, đường kính,tương chao, rượu nấu ăn và ngũ vị hương.

Cách làm:

– Dưa muối khô ngâm trong nước từ 10-15 phút.

– Thịt ba chỉ cắt khối vuông luộc chung với gừng, rượu và phần đầu trắng của hành lá.

– Vớt thịt ra, dùng một lượng vừa đủ tương nhạt để lên màu cho thịt. Sau đó rán sơ và thái lát mỏng.

– Dưa muối sau khi vớt ra thì nêm ra vị vừa ăn. Đặt lên trên bề mặt thịt vừa mới thái. Bọc bát đựng bằng giấy bạc, sau đó cho vào nồi hấp tầm 50-60 phút thì lấy ra và bày lên đĩa ~

Cách làm cơ bản theo như cái video lão xem nhá:v

*Dưa muối khô: Dưa muối của tàu cũng dùng cải bẹ như mình nhưng mà là trộn đủ loại cải bẹ với nhau ấy. Thực tế thì chuyên dùng một loại cải bẹ tên là Tuyết lí nhưng lão chịu không biết Việt Nam gọi là gì Muối hong khô chứ ko phải muối nước như bên mình đâu.

* Vịt bát bảo: Thôi thì hiểu đơn giản và vịt quay nhồi thuốc bắc nhé ~ (Cái này thì ngon thôi rồi:3)

Chương 108

“Chuyện này thì Hanagi không rõ.” Hanagi Shizuwa hạ mi nhẹ nhàng nói.

Ikeda lộ ra nụ cười tàn nhẫn, đã vội tưởng tượng xem phải tra tấn cơ thể trắng trẻo mê người kia ra sao rồi.

——-

“Liễu bộ đầu, sự tình là như vậy.” Xa bộ khoái thành Tô Châu  trầm ngâm một lúc: “Tại hạ và Hoa bộ đầu cũng là hảo bằng hữu, từng nghe huynh ấy nhắc đến Liễu huynh là một người tư duy tỉ mỉ, từng phá được vô số vụ án, mong được Liễu huynh chỉ giáo.”

Xa Hình dáng vẻ cao lớn cường tráng, một thân cơ bắp cuồn cuộn dán sát vào lớp đồng phục bộ khoái, bờ ngực căng phồng tựa như lúc nào cũng có thể xé tan y phục. Luc này đây gương mặt hàm hậu mang đầy thành khẩn cùng hy vọng mà nhìn Liễu Dịch Trần.

Mấy ngày trước, nhi tử độc nhất của một hộ bình dân bị bắt cóc trên đường đi học, người nhà y hoảng hốt tìm tới huyện nha, nhưng hắn còn chưa kịp xuất thủ điều tra, thì thi thể bị cường bạo đến không ra hình người của cậu bé ấy đã bị vứt ở sườn núi Ngũ Lý ngoại thành.

Xa Hình được tin liền đến hiện trường, dẫu hắn đã có thâm niên phá án nhiều năm, nhưng cũng không khỏi giật mình trước thảm trạng này, thi thể tựa như bị tra tấn không ra hình người, chân tay có dấu vết bị dao sắc dâm xuyên qua, đầu v* bị xẻo mất, lồng ngực gầy yếu đầy những lằn dao, dấu dao, vết cắn, màu đỏ tươi chói mắt bao phủ cả mặt trước cơ thể. Hậu huyệt đáng lý phải khép lại thì rách thành một lỗ lớn, dính đầy vệt trắng đục cùng máu khô đen sậm, giữa hai đùi thì xuất hiện vài đóm đen nhỏ, rõ ràng là dấu tích do bị hương làm bỏng. Con ngươi trống rỗng của cậu bé đã thành màu xám ngắt, nhưng vẫn có thể nhìn ra nỗi sợ hãi trước khi bị sát hại của cậu.

Xa Hình còn chưa kịp giấu thi thể ấy đi, thì phụ mẫu của cậu bé đã hay tin tìm đến. Trông thấy thảm trạng của nhi tự, người mẹ không dám tin thi thể tựa rối đứt dây nằm trên mặt đất chính là nhi tử của mình, chịu không nổi đã kích mà ngất lịm đi, còn cha của cậu bé thì nước mắt đầm đìa, cơ thể không ngừng run rẩy..

Xa Hình chỉ có thể vỗ vai người đàn ông ấy, thở dài một hơi, hứa với ông rằng nhất định sẽ bắt phạm nhân về quy án, sau đó đưa thi thể về nha môn để giám định kĩ lưỡng.

Đáng tiếc… hắn còn chưa tra ra được đầu mối nào, thì đã nghe tin, mẹ của cậu bé bởi không chịu nổi nỗi đau mất con, đã nhảy xuống giếng tự vẫn. Mà cha của cậu bé chỉ trong hai ngày ngắn ngủi mất đi tất cả thân nhân, cuối cùng cũng không chịu đựng được mà treo cổ tự tử…

Một gia đình bình dân hạnh phúc chớp mắt đã tan đàn xẻ nghé…

Xa bộ khoái là bộ đầu của thành Tô Châu, đương nhiên không phải phường vô dụng, thế nhưng vụ án lần này không có chút đầu mối nào, hắn truy tìm mấy ngày trời nhưng vẫn không lần ra được dấu tích, thành Tô Châu là một đô thị phồn hoa, ngày nào cũng có vô số thương nhân từ khắp nơi lui tới, hắn sợ nhất là thủ phạm sau khi gây án liền bỏ đi, nếu đúng là như vậy, thì hắn thực sự lực bất tòng tâm.

Vẻ mặt của Liễu Dịch Trần vô cùng nghiêm túc, mà Lâm Thiên Long ngồi bên cạnh cũng mặt mũi sa sầm, tiếng răng nghiến vào nhau vàng lên kin kít. Thảm kịch của cậu bé kia khiến hắn nhớ lại muội muội đáng thương của mình…“Không biết mấy ngày gần đây, Tô Châu có xuất hiện nhân vật khả nghi nào không?”

“Huynh cũng biết đấy.” Xa Hình chỉ có thể cười khổ: “Các chủ Thủy Nguyệt các tuyển con rể, rất nhiều võ lâm nhân sĩ đều quy tụ tại Tô Châu, quan phủ chúng ta không thể can thiệp quá sâu, thế nhưng, mấy ngày trước người bỏ đi cũng không ít. Những người ở lại thì không ai có tiếng xấu gì cả.”

Liễu Dịch Trần đương nhiên biết, những kẻ bỏ đi cơ bản là do biết mình không có cơ hội trúng tuyển, nhưng người ở lại cũng không hẳn là cảm thấy bản thân đủ năng lực, mà ngược lại hai ngày nay có một bộ phận không ngừng tiếp cận Hanagi Shizuwa, suy cho cùng là bọn họ đã xác nhận rằng vị trí hiền tế của Thủy Nguyệt các chắc chắn thuộc về Hanagi Shizuwa, nên đầu tư trước một bước.

“Mấy tên dâm tặc trên giang hộ có kẻ nào ở gần đây không?” Liễu Dịch Trần tiếp tục hỏi.

“Hoa Lý Hương đợt trước lọt lưới ở Quân Tây, giờ đang ở trong đại lao, Dẫn Phong Điệp trước giờ chỉ ưa nữ sắc, không ham nam sắc, chắc cũng không phải. Những tên tiểu tắc khác cũng đều không ở gần thành Tô Châu. Mà quan trọng nhất ấy là, đám người đó thường chỉ quyến rũ vụng trộm, hoàn toàn chưa từng xảy ra chuyện xâm hại giết người.” Xa Hình cực kì đau đầu.

“Dâm Ma, một trong Tứ Ma thì sao, ta nhớ hắn rất thích ngược đãi trẻ em?” Liễu Dịch Trần truy hỏi.

Xa Hình nhìn y bằng vẻ mặt cổ quái, làm Liễu Dịch Trần lấy làm khó hiểu: “Sao vậy Xa huynh, lời ta nói có vấn đề gì sao?”
“À không.” Xa Hình vội lắc đâu. “Dâm Ma hai tháng trước đã chết dưới lưỡi kiếm của Trương đại hiệp rồi, chuyện này rất rầm rộ trên giang hồ, Liễu huynh không biết sao…”

Liễu Dịch Trần lén đổ mồ hôi hột, hai tháng trước mình hình như đang cùng Thiên Long tiêu dao khoái hoạt ở tiểu sơn trại, ngoài định kì nhận được tin tức của Lưu đại nhân, y dường như hoàn tòn quên béng mất mấy sự vụ trên giang hồ, khi đến Tô Châu, Trương Mộc Phương lại không phải người thích khoe khoang, nên đương nhiên không nhắc tới chuyện này.

“Vậy Xa huynh nghĩ sao? Lẽ nào lại có thêm một tên Dâm Ma xuất hiện?” Liễu dịch Trần suy nghĩ một hồi, quả thực nghĩ không ra tình huống khác.

“Không giống.” Xa Hình quyết đoán lắc đầu. “Ta nhìn qua vết thương trên người cậu bé kia… những vết cắn trên ngực cậu bé được phủ bằng lằn doi, mà một vài lằn roi lại có dấu dao rạch qua, rõ ràng là được tuần tự tiến hành, hơn nữa, vết máu trên đùi cậu bé ít nhất có ba tần, cũng chính là…”

Ngữ khí của Xa Hình trở nên trầm trọng.

“Hung thủ vừa cưỡng bức, vừa tra tấn, tuyệt đối không phải kẻ mới vào nghề. Ta lo rằng ở những nơi khác cũng có rất nhiều nạn nhân bị làm nhục đến chết, chỉ là chúng ta không biết mà thôi.”

Liễu Dịch Trần trầm ngâm một lúc, đối với kết luận này, y không thể không thừa nhận là rất có khả năng.

Rắc một tiếng, chén trà trong tay Lâm Thiên Long đã vỡ thành mấy mành, mảnh sứ sắc nhọn cứa lòng bàn tay hắn chảy máu.

“Thiên Long, ngươi không sao chứ.” Liễu Dịch Trần kinh hô một tiếng, kéo lấy tay hắn, nhặt mấy mảnh sứ vỡ ra, rồi lấy Ngưng Lộ cẩn thận bôi lên, cuối cùng buộc chặt lại bằng khăn lụa.

Xa Hình đứng một bên khóe mắt run rẩy… Quan hệ của hai người này, kì quái quá đi, vị Liễu bộ đầu này không cần phải khoa trương như thế chứ. Tay chẳng qua chỉ bị xước vài vết thôi mà đã dùng đến loại thuốc trị thương thượng đẳng như Ngưng Lộ, nhớ lại lúc hắn bị chém một vết dài ba tấc trên bụng, cũng chỉ thoa chút Kim sang dược mà thôi, băng bó ba ngày liền đã có thể sinh long hoạt hổ rồi, đại hán trước mặt nhìn thân hình cũng chẳng kém cạnh gì mình, Liễu bộ đầu cũng quá…

Không đợi hắn oán thầm, Liễu Dịch Trần đã chú ý tới ánh nhìn kì lạ của hắn, quay đầu sang cười đến là ôn nhu, đột nhiên, Xa Hình rùng mình một cái, vội vàng chuyển tầm nhìn, bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu gốc cây khô héo ngoài cửa rồi.

Ầy… Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn, không liên quan đến mình, không liên quan đến mình. Xa Hình liên tục thầm niệm trong đầu…

Chương 109

“Ta không sao.” Lâm Thiên Long chú ý tới ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc qua của Xa Hình, mặt hơi đỏ lên, lén thu tay lại, nhìn Liễu Dịch Trần bằng ánh mắt nghiêm túc lạ thường.

“Liễu Dịch Trần, bắt tên khốn ấy lại, vì dân trừ bạo.”

Liễu Dịch Trần ngây ra một lúc, sau đó kiên định gật đầu. “Ta nhất định sẽ bắt được tên khốn ấy.”

Xa Hình nghe Liễu Dịch Trần quyết định giúp đỡ, đương nhiên mừng vui vô cùng, lập tức kéo hai người đến nha môn nghiên cứu vết tích trên người thiếu niên kia.

——–

Hắc mã!*

Tuyệt đối là Hắc mã!

*Chỉ một đối thủ cạnh tranh không lường trước được.

Ngay lúc mọi người cho rằng vị trí hiền tế của Thủy các chủ đã được định đoạt, thì đột nhiên lại xuất hiện một con hắc mã.

Nói hắc mã, cũng không quá sự thật, ứng cử viên mới này dáng vẻ cường tráng, nước da đen thui, cực kì cao lớn, nhưng điều khiến người ta khó hiểu ấy là, người này không hề biết võ công, ngược lại còn rất quê mùa. Là một anh nông dân chính cống.

Nghe nói, anh nông dân này sở dĩ lúc trước không ra mặt là bởi… ngày mùa… giờ công việc gặt hái đã xong xuôi, nên mới có thời gian đến đây góp vui.

Nói một hồi, khiến cho không ít đại hiệp đã trờ từ lâu cảm thấy bất mãn, nhưng ai bảo người ta là “ân nhân cứu mạng” của Thủy tiểu thư kia chứ. Thủy tiểu thư gần đây hầu như cả ngày đều ở cạnh vị đại ca nghèo rớt này, ngay đến cả Hanagi Shizuwa cũng bị ghẻ lạnh.

Thế nhưng, Hanagi Shizuwa bị ghẻ lạnh lại không hề hoang mang, ngày nào cũng nhìn đứng nhìn Thủy Liên Tinh và anh nông dân kia — À đúng rồi, anh nông dân kia tên Hứa Luân, nghe nói là bởi hồi trước khi mẹ hắn hoài thai hắn, bụng trướng to như bánh xe, cho nên mới đặt tên này cho hắn — Hanagi nhìn hai người đó tình chàng ý thiếp, còn bản thân thì thản nhiên vênh váo đứng kề bên.

Khi người khác suy nghĩ không thông, thì Hanagi Shizuwa đang cười lạnh, Thủy các chủ quả nhiên thủ đoạn cao thâm, không biết moi đâu ra món hàng này, nói cho cùng là muốn nâng cao giá trị của ái nữ nhà mình, vừa trông đối phương dáng vẻ cục mịch, khắp người toàn mùi đất, Hanagi căn bản không cho rằng có bất cứ tư cách cạnh tranh nào. Mà Thủy tiểu thư dù rằng đang ở bên Hứa Luân, nhưng cũng không kìm được mà liếc nhìn về phía y, điều này càng làm y đầy bụng đắc ý, trái tim của Thủy Liên Tinh đã nằm trong tay y rồi, giờ đây, giữa y và Thủy phu nhân, đơn giản chỉ có phân chia lợi ích mà thôi.

Hứa Luân cảm thấy mình đang nằm mơ, không ngờ rằng bản thân có một ngày được ở trong gian phòng lớn đến thế, còn có một mỹ nhân yêu kiều ngày ngày bầu bạn, vậy nên mỗi sáng thức dậy việc đầu tiên hắn làm là nhéo mặt mình, xem có phải đang nằm mơ hay không.

“À… Thủy cô nương.” Hứa Luân do do dự dự mở miệng, ánh mắt tiếc về phía Hanagi đang đứng cách đó không xa.

“Hứa đại ca, nói với huynh bao nhiêu lần rồi, đừng gọi muội là Thủy cô nương, gọi Liên Tinh là được rồi.” Thủy Liên Tinh mỉm cười nhìn Hứa Luân, đôi mắt ngập tràn tươi vui.

Hứa Luân gãi đầu, luôn cảm thấy mình là một tên cục mịch, gọi thẳng tên người ta thì không hay.

“Thủy… Liên Tinh.” Lời mới thốt ra được phân nữa, liền bại dưới vẻ tủi thân của đối phương.“Hứa đại ca không chịu gọi tên muội, là đang ghét bỏ muội sao?” Mắt Thủy Liên Tinh đã lập lòe nước mắt.

“Không… Không…” Hứa Luân lúng túng lắc đầu.

Thủy Liên Tinh thấy vẻ luống cuống của hắn, không khỏi lén bật cười. Nhưng gương mặt vẫn như cũ khiến người ta trừu mến.

“Liên… Liên Tinh…” Ấp a ấp úng lên tiếng, Hứa Luân cảm thấy, gọi tên nàng cũng không khó khăn mấy.

“Vậy là được rồi. Hứa đại ca gọi muội có việc chi?” Đôi mắt Thủy Liên Tinh lấp lánh động lòng người.

“À… là thế này, muội vứt một công tử đẹp trai như vậy sang một bên, không việc gì chứ?” Hứa Luân gãi đầu, khổ não nói. Hắn là người chất phác chứ không ngu ngốc, suốt hai ngày nay, ánh mắt khinh thường của vị công tử đẹp trai kia khiến hắn rất khó chịu, thế nhưng Thủy tiểu thư đã cầu xin hắn giúp đỡ, hắn không tiện chối từ.

Mắt Thủy Liên Tinh lóe sáng, ẩn chứa đôi chút trào phúng, nhưng thoắt cái đã tan đi mất.

“Không sao đâu.” Thủy Liên Tinh cười xán lạn. “Hứa đại ca không cần để ý y, Hứa đại ca không cho rằng muội thích y chứ.”

“Hả?” Hứa Luân thực sự hoang mang, một tháng trước Thủy Liên Tinh còn vì tình sầu muộn, nhảy xuống sông tự vẫn, nếu không phải hắn cứu nàng lên, chỉ e cô nương yêu kiều nhường này đã hương tan ngọc nát rồi, thế nhưng sau lần đó, cảm giác Thủy Liên Tinh mang lại cho hắn đã thay đổi rồi, trở nên… có hứng thú với hắn, cả ngày quấn lấy hắn hỏi này hỏi nọ, mà toàn hỏi mấy chuyện nhà nông, hắn liền căng thẳng giải thích cho nàng, ngờ đâu Thủy cô nương đây lại nghe tới hăng say.

“Đáng ghét, lẽ nào Hứa đại ca không biết muội thích huynh sao?” Thủy Liên Tinh chớp chớp mắt, nhoẻn cười nhìn Hứa Luân.
Mặt Hứa Luân đỏ ửng cả lên, ấp a ấp úng nói chẳng nên lời, một cô nương xinh đẹp như vậy đột nhiên nói thích hắn, làm hắn bắt đầu nghĩ ngợi linh tinh…

“Ha ha ha…” Nhìn gương mặt chất phác của Hứa Luân thoắt cái đỏ ửng, Thủy Liên Tinh nhấc khăn che miệng cười khẽ, nàng len lén liếm bờ môi khô, dáng vẻ đỏ mặt của đối phương, đúng là rất hợp khẩu vị.

Phượng mâu khẽ đạo, nhìn sang một bên, Hanagi Shizuwa vẫn nhoẻn cười đứng ở góc hoa viên, gương mặt mang theo nụ cười chứa chan tình cảm. Thủy Liên Tinh – À không, giờ nên gọi y là Thủy Liên Nhạc – Hanagi hơi nhếch mép, hi vọng ba ngày sau ngươi vẫn có thể cười được như vậy.

—–

“Này… Hôm nay sao dậy sớm vậy?” Lâm Thiên Long lười biếng ngáp một cái, hất bàn tay đang lộn xộn trên ngực mình.

Từ ngày hai người đồng sàng cộng chẩm, Liễu Dịch Trần hình như bị Lâm Thiên Long ảnh hường, hằng này nếu không việc gì, thì tuyệt đối không rời giường.

“Ra ngoài một lát, ngươi ngủ tiếp đi.”

“Hôm nay không phải ngày cuối tuyển hiền tế hay sao? Ngươi không đi xem náo nhiệt à?” Lâm Thiên Long có chút mơ mơ hồ hồ, thế nhưng hắn vẫn nhớ hôm nay là ngày nào.

“Không được, ta tính tới dốc Ngũ Lý ngoại thành xem xem có chút manh mối nào không.” Cười híp mắt thu tay lại, trước lúc đi còn nghịch nhũ hoa của Lâm Thiên Long một lát.

“À.” Vừa nghe tới có liên quan đến vũ án, Lâm Thiên Long cũng sốc lại tinh thân. “Ta đi với ngươi.”

“Không cần, ngươi ngủ thêm lát nữa đi.” Liễu Dịch Trần hôn má hắn, nhẹ giọng nói.

“Không, ta đi cùng ngươi.” Lâm Thiên long bật người dậy rồi nhảy xuống giường, nhặt quần lên mặc vào.

Liễu Dịch Trần cũng không ngăn cản, khoanh tay trước ngực, dù bận việc công nhưng vẫn thong dong ngắm Lâm Thiên Long mặc y phục.

Ôi, cặp đùi rắn chắc bị quần che mất rồi.

Ấy, tấm lưng tráng kiện cũng bị y phục che mất luôn.

Chậc… cả mông cũng bị trường bào…

“Ngươi có thể không nhìn chằm chằm mông ta như sắc quỷ hiện hình vậy không…” Lâm Thiên Long bất lực nói.

Chương 110

Một gia khỏa ngày nào cũng quấn lấy hắn, chỉ cần có cơ hội là giở trò, khiến hắn thực sự không nghĩ ra bản thân có chỗ nào quyến rũ.

Nghe hắn nói, mắt Liễu Dịch Trần sáng lên, tiến lại gần, ôm hắn từ phía sau, tựa như một con mèo nhỏ, liếm liếm cổ hắn: “Thế nhưng, ta thích Thiên Long mà, đương nhiên muốn gần gũi ngươi.”

Lâm Thiên Long không khỏi đảo trắng mắt: “Dù thích cũng không cần nhìn chằm chằm mông ta cả ngày, mất mặt chết được.”

Liễu Dịch Trần cười híp mí không nói gì.

—-

“Này, ở đây có thể tìm được cái gì.” Lâm Thiên long cũng học theo bộ dạng của Liễu Dịch Trần, mở lớn mắt, tìm kiếm manh mối trên thảm cỏ gần nơi vứt xác.

“Không biết.” Liễu Dịch Trần cười cười, vẫn chăm chú truy lùng dấu tích ẩn tàng trong thảm cỏ.

“Không biết?” Lâm Thiên Long trợn mắt nhìn Liễu Dịch Trần, không biết thì sáng sớm ngày ra đến đây làm gì.

Nhìn vẻ mặt của hắn, Liễu Dịch Trần bất lực cười một tiếng: “Đây là nơi vứt thi thể phải không?”

Lâm Thiên Long gật đầu.

“Vậy tại sao lại vứt thi thể ở đây? Nếu không muốn bị người ta phát hiện, thì còn rất nhiều nơi hợp lý hơn.”

Lâm Thiên Long gật đầu, dốc Ngũ Lý này không phồn hoa như nội thành, thế nhưng lượng người lui tới hằng ngày không hề ít, hơn nữa cỏ ven đường cũng đã vàng úa gần hết, căn bản không có khả năng che chắn, giống như Liễu Dịch Trần nói, nếu muốn người khác không phát hiện ra thi thể, thì nên vứt xuống một cái giếng khô, như thế an toàn hơn nhiều.

“Nhìn từ góc độ khác, hẳn là do vứt thi thể tại đây khá thuận tiện? Ví dụ như hiện trường vụ án cách đây không xa?”

Lâm Thiên Long đang định gật đâu, lại chợt phát hiện có chút không hợp lý.

“Chúng ta đã xem qua thi thể của cậu bé kia rồi, những vết thương trên người không phải được gây ra trong thời gian ngắn, xem ra, hung thủ ít nhất cũng phải tra tấn vài canh giờ, mà miệng cậu bé không hề có dấu hiệu bị bịt lại, cũng chính là nói, cậu bé ấy chắc chắn sẽ kêu gào thảm thiết.” Nói đến đây, mắt Liễu Dịch Trần tối lại, cục đất trong tay vỡ ra từng mảng. Cậu bé đáng thương, bị hung thủ tra tấn đến chết.

“Cũng chính là nói, cậu bé bị giam trong mật thất, mà nơi này người lui tới tấp nập, khả năng có mật thất không cao, ý ngươi là vậy phải không.” Lâm Thiên Long trầm ngâm nói. Liễu Dịch Trần gật đầu.

“Vậy rốt cuộc vì sao lại vứt thi thể ở đây?” Lâm Thiên Long cảm thấy khó hiểu.

Liễu Dịch Trần chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn quanh, khung cảnh xung quanh vừa nhìn là biết không có thứ gì có thể che tầm nhìn, là ai, rốt cuộc là ai, lại dụng tâm bỏ thi thể ở đây.“Có lẽ… Hung thủ cố ý cho người ta phát hiện ra thi thể của cậu bé.” Cuối cùng, Liễu Dịch Trần đạt được kết luận như vậy.

“Vì sao?” Lâm Thiên Long hỏi, không hiểu ra làm sao.

“Thị uy.” Ngữ khí bình tĩnh không một gợn sóng. “Có lẽ là muốn thị uy với ai đó.”

“Thị uy.” Lâm Thiên Long lửa giận bừng bừng, “Chỉ để thị uy mà tra tấn một đứa nhỏ không ra hình người rồi vứt xác nơi đồng không mông quạnh???”

Liễu Dịch Trần điềm tĩnh nhìn hắn, đi theo Khốn Long lão nhân nhiều năm, cuồng đồ chết trên tay sư phụ y nhiều không đếm xuể, trong đó cũng không thiếu kẻ phát điên, cảnh ngộ của đứa trẻ này tuy thê thảm, nhưng cũng không thể so với cảnh thê thảm nhất y từng trông thấy. Nhưng y không cách nào giải thích với Lâm Thiên Long cho được.

Dư quang khóe mắt phát hiện phía xa có một bóng đen lướt qua.

“Ai?” Liễu Dịch Trần quát một tiếng, thân hình bay lên, bóng người đeo mặt nạ ở phía xa khoogn biết vác trên vai thứ gì, đang vội vàng phóng đi.

“Chết tiệt!” Lâm Thiên Long cáu giận nhìn hai thân ảnh thoắt cái biến mất, lòng lo lắng không thôi, nếu võ công mình cao hơn một chút thì tốt rồi.

Liễu Dịch Trần bám sát theo sau người kia, càng đuổi lòng hoài nghi càng lớn, thân hình người phía trước nhỏ thó nhưng tốc độ không hề chậm, hơn nữa còn rất thông thạo việc lợi dụng địa hình để thay đổi phương hướng, một hòn sỏi, một cành cây đều được y biến thành công cụ gia tốc. Nếu không phải khinh công của Liễu Dịch Trần khá khẩm, thì chỉ e đã mất dấu y rồi.

Bóng người phía trước hình như quan sát thấy khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn, lòng lo lắng, thẳng thừng vứt bao tải trên vai mình xuống, nhún một cái, đột nhiên biến mất giữa rừng cây.Liễu Dịch Trần kinh ngạc vô cùng, lại cẩn thận tìm kiếm xung quanh một vòng, không phát hiện được gì, đối phương tựa như tan vào không khí, biết mất vô tung.

Trở lại nơi bao tải bị ném xuống, miệng túi mở ra liền xuất hiện gương mặt trẻ con tái nhợt.

Đưa tay xem xét hô hấp, tuy yếu nhưng vẫn xem là ổn định, Liễu Dịch Trần thở phào một hơi, đang tính kéo người ra khỏi bao tải lại phát hiện đối phương đột nhiên mở mắt trừng trừng. Một làn khói đặc tỏa ra từ miệng đối phương, phả thẳng vào mặt.

Nguy rồi!!!

Giây cuối cùng trước khi chìm vào hôn mê, suy nghĩ duy nhất của Liễu Dịch Trần đó là — May mà Thiên Long không đi theo.

Tí tách! Tí tách!

Tiếng nước mưa vang lên nơi nhà giam vắng lặng trở nên bắt tai dị thường.

Liễu Dịch Trần nằm trên một chiếc giường cứng, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, toàn thân bủn rủn không có khí lực. Nhớ lại tình cảnh trước khi hôn mê, y vô cùng cảnh giác mà nhắm chặt mắt.

Cạch một tiếng, cửa nhà giam mở ra, có vài người bước vào, tiếng bước chân của một người trong số đó ngày một gần y, cảm thấy được cằm mình bị người ta nâng lên, ngón tay nhỏ thoo ráp vuốt ve trên mặt mình. Y gắng sức nén cảm giác buồn nôn, giả vờ như vẫn chưa tỉnh lại.

“Chậc chậc, quả là xinh đẹp. Gương mặt trắng nõn nà, còn ngon hơn cả Hanagi.” Giọng nói trầm thấp đầy vẻ dâm ô vang lên bên tai.

Bốp!

Một cái tát đột ngột giáng xuống mặt Liễu Dịch Trần. Liễu Dịch Trần bị buộc tỉnh dậy giữa lúc “mê man”.

Người đứng trước mặt là một nam nhân vận trang phục võ sĩ màu xanh tím than, dáng người cao to, khiến người ta có cảm giác áp bức mơ hồ, theo sau là bốn thị vệ mặt vô biểu tình, một trong số đó có thân hình nhỏ thó, rất giống người mà y nhìn thấy trong rừng, đứng cạnh nam nhân là một thiếu niên thanh tú, gương mặt ấy — chính là người nằm trong bao tải.

Nhìn gã đàn ông mặt mày hung ác, ánh mắt tàn nhẫn trước mặt, Liễu dịch Trần tỏ ra đôi chút tức giận, y nhận ra, từ khi thi thể của cậu bé kia được phát hiện, chỉ e bản thân đã rơi vào bẫy của đối phương rồi.

“Quả nhiên, hằn thêm vài dấu tay đỏ, ngươi liền đẹp hẳn lên.” Ikeda đưa tay miết nhẹ trên gò má nơi Liễu Dịch Trần bị hắn đánh cho đỏ ửng, thỏa mãn nói.

“Ngươi là ai?” Liễu Dịch Trần bất động thanh sắc hỏi, thế nhưng, y đã loáng thoáng đoán được điều này qua y phục của đối phương rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau