TAM NHẬT TRIỀN MIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tam nhật triền miên - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

“Phì! Phì! Phì!” Lâm Thiên Long đầy mình bụi bặm bò ra từ đống cát, miệng nhổ ra toàn cát là cát.

“Mẹ kiếp, dọa lão tử sợ chết khiếp rồi.” Lâm Thiên Long vỗ ngực, thở phào một hơi. Mới rồi tên bộ khoái Liễu Dịch Trần của huyện Quan Hà lại đuổi được hắn, cũng chẳng biết có phải y mọc mũi chó hay không mà lúc nào cũng đuổi kịp hắn, nếu không phải hắn cái khó ló cái khôn, giữa lúc nguy cấp vội chui tọt xuống dưới lớp cát, thì lần này chắc chắc bị thằng cha kia túm về huyện nha tống vào đại lao rồi.

“Tên tạp chủng Liễu Dịch Trần, muốn bắt lão tử ấy à, mơ đi! Ha ha ha!” Lâm Thiên Long ngửa cổ cười lớn, tự dưng bị sặc, ho một cái liền thấy trời đất quay cuồng.

“Khụ khụ khụ… má nó, đúng là, đã đen rồi thì uống nước lã cũng bị mắc răng.” Gương mặt thô lỗ hiện lên nụ cười miễn cưỡng, Lâm Thiên Long lúc này chỉ có thể cố tìm niềm vui trong nỗi buồn mà thôi.

Mệt mỏi nằm trên đống cát, dường như toàn bộ cơ thể Lâm Thiên Long không còn chút sức lực nào nữa. Cơ bắp trên người đang biểu tình, mấy ngày liên tục chạy trốn không ngủ nghỉ, không ăn không uống, bất cứ lí do nào cũng khiến cho hắn kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần.

Mù mờ nhìn ánh trăng trên trời cao, đôi mắt Lâm Thiên Long không vương chút ân hận nào. Dù giờ đây hắn đã rời xa sơn trại thuở ban đầu, nhưng vẫn bị bộ khoái của phủ quan ngàn dặm truy sát, tuy nhiên, hắn không hề hối hận, nếu như có người cho hắn cơ hội lựa chọn lại, hắn vẫn sẽ giết tên súc sinh kia!

Một tháng trước…

“Lão đại, lão đại! Dưới núi có dê béo tới!” Tiểu Tam Tử mặt mày phấn khởi nói.

“Hửm? Sao chú mày biết là dê béo?” Lâm Thiên Long liếc mắt một cái, chậm rãi thu chiêu, thân hình cơ bắp cuồn cuộn nở nang, nước da màu đồng sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, nhận tấm khăn Tiểu Tam Tử mang tới, lau đi mồ hôi trên mặt.

“Xì… Hầu Tử bảo, có một tiểu đội bảo vệ được thuê mướn, dùng xe ngựa vận chuyển gần hai mươi thùng hàng, nếu không phải dê béo, thì cũng đến là kì!” Tiểu Tam Tử đắc ý ra mặt.

Lâm Thiên Long nhìn vẻ mặt của cậu ta, gương mặt hung dữ cũng dịu đi. Vỗ vỗ vai Tiểu Tam Tử mà nói:

“Đi! Tập hợp các huynh đệ lại.”

“Rõ!!” Tiểu Tam Tử vui vẻ hô một tiếng, lập tức chạy tóe khói.

“Cái thằng nhóc này…” Không kìm được mà bật cười, Lâm Thiên Long kéo một bên áo, mặc cho chỉnh tề.

Hắn là cường đạo trên núi Khốn Long, theo như cách nói của hắn, thì bọn họ là cường đạo có phẩm cách. Không giết người, càng không làm nhục phụ nữ, do vậy, so với đám cường đạo ác độc ở những tòa núi khác mà nói, giá trị tiền thưởng truy nã bọn họ cũng thấp hơn nhiều, vậy nên các huyện thành xung quanh căn bản không hề đối phó họ. Mà bọn họ cũng rất tỉ mỉ cẩn thận để duy trì sự yên bình này.

Mà Lâm Thiên Long, chính là thủ lĩnh ở nơi đây, ngày trước từng là một người nông dân bình  thường, để bảo vệ già trẻ lớn bé trong sơn trại, hắn đã bỏ ra rất nhiều công sức, hiện giờ, họ đã có thể mạnh miệng nói rằng mình không hề thiếu đồ ăn thức uống, đã khá hơn nhiều so với cảnh cơm ăn chẳng đủ no của ba năm về trước rồi.

“Các huynh đệ! Xuất phát!” Lâm Thiên Long mạnh mẽ phất tay, dẫn theo vài trăm huynh đệ xuống núi.
“Có… Có sơn tặc!” Từ xa nhìn thấy đám sơn tặc hùng hổ xông tới, phu xe vội hét lớn tiếng.

Đội hộ vệ đi theo phật một cái, phân ra bốn phía, rút đao bên hông, căng thẳng theo dõi cả một toán cường đạo đông đảo.

Lâm Thiên Long, một mình một ngựa xông về phía đoàn xe trước tiên, vừa khoát tay, đội người ngựa phía sau liền lập tức bao vây đoàn xe thành một vòng tròn, tiểu đội hộ vệ đứng trong vòng tròn ngơ ngác nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi, bọn họ chẳng qua chỉ là đội hộ vệ được thuê từ một trấn nhỏ, tuy gọi là hộ vệ, nhưng không hề có nhiều kinh nghiệm tác chiến, hơn nữa, đối mặt với nhiều người như vậy, cũng khó tránh sợ hãi.

“Vị… vị đại vương này…” Đoàn xe dừng lại, cỗ kiệu phía trước đoàn xe cũng dừng lại, rèm kiệu vén lên, một gã trung niên béo tròn như cái lu nước liền bước ra, nhìn thấy một đám hung đồ bao vây quanh mình, không khỏi lấy vạt áo lau mồ hôi rỉ ra trên trán.

“Không có đại vương gì hết sất, chúng ta là sơn tặc trên núi Khốn Long, mau giao hai phần hàng ra, bọn ta sẽ để các ngươi đi.” Lâm Thiên Long đâm phập thanh đao lớn xuống mặt đất, ung dung nói.

Gã béo vừa nghe bọn họ chỉ cần tiền, liền thở phào một hơi, rồi bỗng lại căng thẳng.

“Chỗ… chỗ hàng này đều là…. của… của huyện thái gia huyện Bình Dương…”

“Huyện thái gia?” Lâm Thiên Long hỏi

“Vâng, vâng.” Gã béo lập tức gật đầu.

“….” Lâm Thiên Long nhíu mày. Dân không đấu với quan, đạo lý này hắn hiểu, nếu thật sự cướp đồ của quan gia, chỉ e sau này sẽ chuốc phải phiền phức lớn. Hắn không hề sợ phiền phức, thế nhưng hắn phải nghĩ cho các huynh đệ trên núi Khốn Long.
Nhìn khắp lượt các huynh đệ xung quanh đều đang nhìn mình chằm chằm, giọng nói của gã béo ban nãy không lớ,n cũng chẳng nhỏ, ở một nơi yên tĩnh thế này đương nhiên có thể nghe thấy rõ ràng. Thế nhưng, mọi người đều tin tưởng hắn, chỉ cần hắn nói một tiếng, thì có cướp đồ của quan gia cũng chẳng hề gì.

Giữa lúc hắn còn đang do dự, Tiểu Tam Tử đứng bên cạnh bèn lên tiếng:

“Lão đại, trại chúng ta cũng chẳng thiết cho lắm, hay là cứ thả bọn chúng đi?”

Lâm Thiên Long nghĩ một lát bỗng nhận ra, có chỗ không hợp lí!

Nếu là đồ của quan gia, thường thì sẽ do nha dịch của huyện nha hộ tống, không có lí gì lại đi mướn vài tên hộ vệ địa phương quèn bảo vệ cả. Trừ phi…

Xoạt một tiếng, thanh đao lớn trong tay Lâm Thiên Long chĩa thẳng về phía gã béo:

“Các người nói dối.”

Gã béo bị Lâm Thiên Long dọa cho ngã nhào ra đất.

“Đại vương, tôi nói thật mà.” Gã béo giải thích tới khàn cả giọng.

“Nếu như là đoàn xe của huyện thái gia, vậy sao không để nha dịch hộ tống. Ngươi lừa ta?” Lâm Thiên Long trợn trừng mắt hỏi.

“Trời đất chứng giám! Tôi đúng là quản gia nhà huyện thái gia. Bọn họ…” Gã béo chỉ vào vài tay kiệu phu xung quanh. “Họ có thể làm chứng, họ đều được thuê từ huyện Thái Bình, hộ tống tôi một mạch tới thành Giao Chỉ rồi sẽ cùng tôi quay về.”

Mấy tay kiệu phu đứng bên cạnh thấy Lâm Thiên Long liếc mình liền gật đầu lia lịa.

“Đại vương… ngài coi, tôi có mang theo hai nghìn lượng bạc, chẳng bằng đại vương nhận cho, rồi thả chúng tôi đi.” Gã quản gia béo rút ra chỗ tiền mình đeo bên hông, run rẩy nâng trên tay, đưa cho Lâm Thiên Lòng xem thử.

Nhìn đống ngân lượng trắng sáng lấp lánh, Lâm Thiên Long cắn răng, sơn trại bây giờ tuy không đến nỗi đói ăn, thế nhưng sắp đến mùa đông rồi, thương đoàn đi qua đây sẽ ngày một ít, núi Khốn Long lại vô cùng cằn cỗi, gần như chẳng thể trồng nổi thứ gì, nếu đoạt được khoản tiền này, nói không chừng năm nay bọn họ còn có thể sống sung túc hơn năm ngoái.

Nghĩ đến đây, Lâm Thiên Long liền nhận lấy đống bạc của đối phương, sau đó định thả bọn họ đi, thế nhưng đột nhiên trong lòng nảy lên một cái.

Không đúng!!!

Chương 2

Nhìn quy mô đoàn xe, đồ trong hòm hẳn là không hề nặng, toàn bộ hàng hóa của đoàn xe gộp lại cũng không thể tới hai ngàn lượng, ngay từ đầu hắn đã nói, chỉ cần hai phần hàng, không lí gì bọn họ lại nộp nhiều tiền như vậy cả, hơn nữa, hắn còn phát hiện ra, gã quản gia béo tròn vừa lau mồ hôi rỉ ra trên trán, vừa lén đánh mắt với hộ vệ đứng bên mấy chiếc hòm.

“Gượm đã.” Lâm Thiên Long khoát tay, chặn đoàn xe đang chuẩn bị xuất phát lại.

Đám hộ vệ thấy bọn họ đổi ý, lập tức căng thẳng. Nhìn chằm chằm bọn họ một cách đề phòng.

“Trong hòm chứa cái gì?” Lâm Thiên Long bình tĩnh hỏi.

“Không… không có gì cả…” Gã quản gia béo tròn đột nhiên ngắc ngứ. “Chỉ… chỉ là vài bộ quần áo mà thôi.”

“Vậy sao?” Ánh mắt tinh tường của Lâm Thiên Long nhìn gã béo chằm chặp, ánh mắt của gã lập tức dao động.

“Mở hòm ra.” Lâm Thiên Long trầm giọng ra lệnh.

“Vậy… vậy không ổn lắm đâu.” Gã quản gia béo tròn lau mồ hôi trên mặt, lúng túng nói.

“Đại Đầu!” Lâm Thiên Long vừa gọi, một người đàn ông cao to liền chạy ra từ giữa đám người. “Lão đại!”

“Đi! Mở cái hòm kia ra cho ta.” Lâm Thiên Long chỉ vào chiếc hòm gần hắn nhất.

“Rõ!” Đại Đầu nhận lệnh, rồi tiến về phía chiếc hòm.

“Lão Ngũ, Bàng Giải!” Lâm Thiên Long gọi một tiếng, lại có hai người chạy tới phía sau lưng hắn. “Lão đại!”

“Đi! Mở hai cái hòm kia ra cho ta.” Lâm Thiên Long chỉ vào hai chiếc hòm xa nhất.

“Không thành vấn đề!” Lão Ngũ và Bàng Giải lập tức chạy về phía hai chiếc hòm kia.

“Các huynh đệ, theo dõi chặt đám người này, ai dám động thủ, giết không tha!” Lâm thiên Long trợn mắt, đám hộ vệ đang rục rịch lập tức ngoan ngoãn không dám làm gì.

Đại Đầu là người đầu tiên đến bên cạnh chiếc hòm, đẩy tên hộ vệ đứng đó sang một bên, vung đao chém gãy khóa.
Cạch một tiếng, khóa hòm rơi xuống đất, sau đó lại vang lên hai tiếng phá khóa, Lão Ngũ và Bàng Giải cũng đã phá xong khóa của hai chiếc hòm còn lại.

“Cẩn thận một chút.” Lâm Thiên Long không khỏi dặn dò một câu.

“Yên tâm đi lão đại.” Đại Đầu nhếch mép cười. Sau đó mở nắp hòm.

Thoắt cái, vẻ mặt của Đại Đầu cứng lại, Lâm Thiên Long có thể thấy cánh tay cầm cây đao lớn của hắn run lên.

Sau phút ngỡ ngàng, Lâm Thiên Long ngẩng đầu nhìn về phía Lão Ngũ và Bàng Giải, hai người họ cũng mang vẻ mặt khiếp sợ như vậy.

“Súc sinh!” Đại Đầu cau có mặt mày, biểu hiện vô cùng phẫn nộ. Hắn cầm đao chém thẳng về phía tay hộ vệ đứng bên cạnh chiếc hòm.

Tay hộ vệ thất kinh, vội vàng rút kiếm ra đỡ, nhưng không ngờ rằng lực đạo của Đại Đầu lại mạnh đến vậy, một đao cứ như vậy chém tới, bổ thẳng xuống đầu gã. Máu phun ra như suối, cơ thể gã hộ vệ mềm nhũn, ngã xuống mặt đất, run rẩy dăm cái rồi bất động hẳn.

Chuyện vừa xảy ra khiến Lâm Thiên Long có thể ý thức được điểm đáng ngờ, hắn phi thân nhảy tới, mở chiếc hòm ban nãy bị đóng lại.

“Lão Đại! Đừng nhìn!” Bàng Giải cả kinh hét lên, Đại Đầu nghe vậy mới phản ứng lại, vội vàng quay đầu hòng ngăn Lâm Thiên Long lại, chỉ tiếc là đã muộn rồi.
Hai mắt Lâm Thiên Long đỏ ngầu, vẻ mặt hung tợn, bàn tay đang giữ nắp hòm nổi đầy gân xanh, hòm gỗ bị hắn nắm chặt đến mức kêu răng rắc. Đôi mắt nhìn chòng chọc vào bên trong hòm.

Không gian trong hòm không lớn, nhưng bây giờ lại nhồi nhét hai bé gái ước chừng mười bốn tuổi, gương mặt non nớt xinh xắn dính đầy bùn đất, cơ thể trần trụi rặt những vết tích xanh xanh tím tím, vết bầm do bị cấu véo và dấu roi, giữa đôi cặp đùi gầy gò vô cùng hỗn độn, còn vẻ mặt thì đờ đẫn vô hồn.

Lâm Thiên Long im lặng không lên tiếng, xoay người bước đến trước một chiếc hòm khác, vung cây đao lớn, nháy mắt đã phá vỡ ổ khóa. Lại mở ra, tình hình bên trong cũng chẳng khác biệt gì, chẳng qua lần này là hai thiếu niên xinh đẹp, vẻ mặt chúng cũng đờ đẫn như vậy, đôi mắt không có chút sức sống, vết thương trên người còn nhiều hơn cả hai cô bé kia, ngay đến tính khí trắng nõn cũng có vết roi.

Mắt Lâm Thiên Long càng đỏ hơn, hiện trường lúc này không có một tiếng động nào, đám hộ vệ được thuê tạm thời xung quanh cũng kinh hãi đến ngây người, họ hoàn toàn không ngờ rằng trong hòm lại có người sống. Hơn nữa, còn là những cô bé cậu bé bị ngược đãi vô cùng đáng thương. Các hộ vệ bên cạnh hòm gỗ là người được gã quản gia béo dẫn theo, đám người bọn họ chỉ là đội ngũ tập trung ở phía trên hoặc cuối đoàn trở hàng, do đó trước giờ chưa từng tới gần mấy cái hòm đó.

Sắc mặt gã quan gia béo tròn xanh ngắt lại, cơ thể cứ như cái nong run rẩy không ngừng, chỉ nhìn biểu hiện của Lâm Thiên Long là biết tình hình lúc này vô cùng bất ổn.

Lâm Thiên Long xoay người, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm gã quản gia béo tròn. Người gã ta liền mềm nhũn ra, bịch một tiếng ngã nhào ra đất, liều mạng dập đầu như giã tỏi:

“Đại vương tha mạng, đại vương tha mạng.”

“Những người này… đều thuộc về huyện thái gia huyện Bình Dương?” Giọng nói khản đặc chất chứa cơn giận ngút trời.

“Phải… Phải… Không… Không phải tôi làm đâu!” Gã quản gia béo vừa nói vừa run lập cập. “Đều… đều là huyện thái gia… tôi… tôi chỉ nhận lệnh thôi…”

Lâm Thiên Long nhấc tay lên cũng chính là một đao chém xuống, giọng nói của tay quản gia béo liền im bặt, cái đầu to béo lăn ra phía xa.

“Á!…..” Gã kéo xe đứng bên cạnh tay quản gia béo tròn khắp người dính đầy máu, không khỏi hét lên. Ngẩng đầu lên gặp ngay phải đôi mắt đỏ ngầu của Lâm Thiên Long, gã gần như bị dọa chết khiếp, cuống cuồng nói:

“Tôi không biết! Tôi không biết gì hết! Tôi chỉ là người kéo xe mà thôi!”

Ánh mắt Lâm Thiên Long chậm rãi lướt ngang qua vài người kéo xe, bọn họ đồng loạt bị dọa cho còn nửa cái mạng, có người gắng gượng mở miệng nói được thì chỉ toàn là hô hoán rằng mình chẳng biết gì hết, phần còn lại thì chẳng thể nói ra lời.

Bàng Giải căng thẳng nhìn Lâm Thiên Long, mọi người trên núi Khốn Long đều là huynh đệ của Lâm Thiên Long, nhưng chỉ có Bàng Giải là đồng hương, vậy nên hắn biết rõ, Lâm Thiên Long đang nổi cơn thịnh nộ. Chỉ một phút mất kiểm soát thì sẽ trở nên điên dại.

Tình trạng hắn như thế này cũng bởi muội muội của mình, Lâm Thiên Long vốn có một muội muội rất đáng yêu, năm cô bé mười bảy tuổi chẳng may lọt vào mắt một tên công tử bột, Lâm Thiên Long đương nhiên không chấp nhận để muội muội mình gả cho hạng cặn bã đó làm tiểu thiếp thứ mười lăm, nào ngờ đâu thằng khốn ấy lại thừa lúc Lâm Thiên Long vắng nhà, kéo theo một đám cầm thú tới luân phiên làm nhục cô bé, sau khi Lâm Thiên Long về nhà thì phải đối mặt với thi thể muội muội đã không còn chút sức sống. Những dấu vết còn lưu lại trên cơ thể ấy, ngay đến Bàng Giải cũng không dám nhớ lại.

Chương 3

Lâm Thiên Long phát điên tìm đám người đó, giáng xuống những cú đấm như búa tạ, đánh chết sạch bè lũ ác ôn, sau đó bị quan phủ truy nã, rồi phải tới núi Khốn Long làm cường đạo.

“Bàng Giải.”

Giọng nói Lâm Thiên Long lạnh băng, đánh thức Bàng Giải từ thế giới hồi ức.

“Lão đại?” Nhìn những đường tơ máu trong mắt Lâm Thiên Long tuy vẫn chưa biến mất, nhưng vẫn không hề có vẻ mất bình tĩnh, Bàng Giải cũng yên tâm phần nào.

“Giết hết đám hộ vệ giữ hòm, còn những người khác thì thả đi.”

Bàng Giải hơi sửng sốt, sau đó vội vàng hô “rõ”.

Lâm Thiên Long chậm rãi nhắm hai mắt lại, sau lưng ngập tiếng chém giết. Đám hộ vệ giữ hòm nào có tự đưa đầu chịu chết, liều mình phản kháng, nhưng so với sơn tặc dũng mãnh, thì chẳng khác nào gãi ngứa. Mà những hộ vệ được thuê lúc cần kíp thì chỉ trơ mắt ra nhìn, không có vẻ gì là phẫn nộ cả.

Chẳng bao lâu, mấy gã hộ vệ kia bị giết sạch, đám đánh xe thì co cụm bên cạnh xe ngựa chẳng dám hé răng, còn đám hộ vệ được thuê lúc cần kíp đứng ở một bên, không rõ đang nghĩ những gì.

Lâm Thiên Long lại mở trừng mắt, tơ máu trong mắt đã bớt đi kha khá, quay đầu nói với bọn Đại Đầu:

“Đưa bọn trẻ kia lên núi, chăm sóc cho tốt.”

Đại Đầu vội gật đầu, gọi vài huynh đệ khác tới nâng hòm.

Đội trưởng của đám hộ vệ còn lại chợt có động tĩnh, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm của Lâm Thiên Long liền xẹt qua. Vị đội trưởng đó nhìn thẳng vào hắn chẳng nói lời nào, chỉ móc ra túi tiền nhỏ từ trong ngực áo, đặt trên chiếc hòm bên cạnh mình. Sau đó lại lui xuống.

Những hộ vệ khác thấy vậy, cũng nhất loạt lấy tiền của mình đặt trên hòm gỗ.

Lâm Thiên Long không từ chối ý tốt của họ, ra lệnh cho Lão Ngũ gom tiền lại, sau đó tiến về phía vị đội trưởng kia chắp tay một cái, rồi xoay người rời đi.

Cả đám hộ vệ đưa mắt nhìn theo hắn, đến khi chỉ còn bóng dáng mờ ảo mới thôi.

Đội đánh xe run rẩy ngồi phịch trên đất, nhất thời không thể đứng lên. Vị đội trưởng kia đột nhiên rút đao ra, giết sạch đám người đó trước ánh mắt ngỡ ngàng của các hộ vệ khác.

“Đại ca… huynh sao lại…” Một hộ vệ thân hình cao lớn nhíu mày hỏi. Tuy rằng bọn họ cũng từng giết người, nhưng thường đều là kẻ xấu, nhưng đây lại là những người đánh xe không có năng lực phản kháng…

Vị đội trưởng nhìn hắn một cái.

“Bọn chúng đều là đánh xe của huyện thái gia.”Ánh mắt mọi người chợt se lại, cũng phải, bọn họ quên mất chuyện này, đám người kia là đánh xe cho huyện thái gia, đến khi trở về nhất định sẽ bẩm chuyện này lên huyện thái gia, tuy rất căm hận hạng người không bằng cầm thú đó, nhưng nói sao thì bọn họ cũng vẫn muốn sống, không thể trực diện đối đầu với quan phủ. Nhưng giờ, người chết không đối chứng, người biết họ được thuê trong chuyến vận chuyển đều đã chết hết, không ai biết họ có bất cứ liên can nào tới việc này.

“Đi thôi.” Vị đội trưởng kia nói một câu, mọi người đều theo hắn rời khỏi nơi tanh nồng mùi máu.

Lâm Thiên Long rất tỉnh táo, tuy hận không thể ngay lập tức giết hết đám cầm thú kia, nhưng hắn biết mình còn có cả một sơn trại cần chăm lo, cho nên tuyệt đối không hành xử lỗ mãng. Mà phải đợi sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi việc trong sơn trại, giao vị trí trại chủ cho Bàng Giải, rồi nhân một đêm mưa lớn, lén lút rời khỏi.

Sau khi rời đi, hắn lập tức phóng một mạch tới huyện Bình Dương, may thay, mưa lớn mấy ngày nay cản trở hành trình của các đoàn thương buôn, nên chưa có ai đi qua nơi xảy ra cuộc thảm sát hôm nọ, do đó tin tức đoàn xe gặp nạn chưa truyền đến đây.

Võ công của Lâm Thiên Long cũng không cao cường cho lắm, nhưng có lẽ do hắn may mắn, có lẽ do ngay đến ông trời cũng không dung thứ được hành vi của đám súc sinh kia, rốt cuộc để Lâm Thiên Long xông vào căn tiểu lâu dùng để hưởng lạc được tầng tầng hộ vệ canh giữ.

Đứng trước cả gian phòng nồng nặc mùi máu tanh, Lâm Thiên Long chỉ muốn cất tiếng cười lớn, đám phú ông lúc ngược đãi lũ nhỏ thì tàn bạo là vậy, nhưng đến khi đao kề bên cổ thì chỉ biết run lẩy bẩy, thậm chí còn tiểu ra quần.

Thuận tay xé một miếng vải trên một thi thể xuống, dính máu tươi viết lên tường mấy chữ lớn:

Thay trời hành đạo – Lâm Thiên Long.

Sau đó mượn bóng đêm rời đi.

Chuyện xảy ra sau đó cũng rất đơ giản, tự tay giết chết quan huyện huyện Bình Dương và vài tên phú ông, triều đình đương nhiên không thể bỏ qua, thế là, huyện thái gia huyện Quan Hà gần đấy nhất cử đến một tên thuộc hạ cũng là đệ nhất bộ khoái – Liễu Dịch Trần.
“Khà khà…” Lâm Thiên Long nằm ngửa trên đống cát cười khúc khích. Nhớ lại mấy ngày nay đấu trí đấu dũng với Liễu Dịch Trần, chính hắn cũng thấy không thể tin nổi. Thực ra… nói là đấu trí đấu dũng vậy thôi, chứ thực tế là hắn bị Liễu Dịch Trần đuổi tới tối tăm mặt mũi, mấy lần liền suýt chút nữa bị y túm gọn.

Vừa nghĩ đến đây, hắn lại thấy Liễu Dịch Trần đúng là ngu, muốn bắt thì bắt đi, lại còn nói cái gì mà mời hắn về phối hợp điều tra. Chẳng nhẽ y cho rằng Lâm Thiên Long hắn không có đầu óc à, hắn giết nhiều người như vậy, bị bắt về thì chỉ có tội chết. Nhưng may là mấy ngày nay giao đấu, tuy võ công Liễu Dịch Trần rất cao cường, nhưng trước giờ chưa từng ra đòn thâm độc, vậy nên ba lần bốn lượt để Lâm Thiên Long chạy thoát. Thế nhưng, nghĩ đến đây, hắn không kìm được cảm thán, tên Liêu Dịch Trần kia đúng là đẹp thật, lần đầu chạm mặt, còn tưởng y là nữ phẫn nam trang.

Gắng sức chống người dậy, Lâm Thiên Long trèo lên, dạo gần đây, gió đêm ngày một lạnh, nếu cứ nằm ở đây, nhiễm phong hàn thì chết.

Đứng thẳng dậy, cẩn thận xác định phương hướng, hắn đi về phía trấn nhỏ gần đó.

Đi thẳng đến nhà trọ trong trấn, vừa mới bước vào, thì một giọng nói trong trẻo dịu dàng khiến hắn vạn lần thống hận vang lên.

“Lâm huynh, Liễu mỗ ngồi đây đợi mãi.”

Lâm Thiên Long không khỏi kêu khổ thấu trời. Ngẩng đầu nhìn, nam nhân vận áo trắng xinh đẹp tuyệt trần trước mắt không phải Liễu Dịch Trần thì còn ai vào đây.

Con bà nó, rõ ràng lão tử thấy ngươi đi về phía trấn Tây Hà, mới cố ý chuyển sang trấn Liễu Diệp, thế mà vẫn bị ngươi chặn lại.

Thấy Lâm Thiên Long không nói lời nào, Liễu Dịch Trần liền chắp tay:

“Lâm huynh, lần này theo Liễu mỗ về đi.”

“Coi như lão tử xui xẻo!” Lâm Thiên Long lầm bầm một câu, rồi ngồi bệt xuống đất. Lúc này, hắn đến sức lực để đứng cũng chẳng còn rồi.

Liễu Dịch Trần mỉm cười, nụ cười dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp.

“Lâm huynh, ta từng nói mấy lần rồi, chỉ là mời huynh về hỗ trợ điều tra mà thôi.”

“Hứ, có quỷ mới tin ngươi. Bị cái thằng cha mặt như đàn bà nhà ngươi bắt, lão tử đúng là xui tận mạng rồi.” Lâm Thiên Long bất mãn nói.

Gân xanh bên thái dương Liễu Dịch Trần nổi lên vài cái. Nhưng vẻ mặt vẫn rất lễ độ.

“Vậy phải có lỗi với Lâm huynh rồi.”

Dứt lời, liền đưa tay điểm lên người Lâm Thiên Long vài cái. Phong bế huyệt đạo của hắn, giờ Lâm Thiên Long mới đúng là không có chút năng lực phản kháng nào.

Chương 4

Lâm Thiên Long không nhịn được cười khổ trong lòng, cái thằng cha này cũng đến là cẩn thận, không xích hắn lại, mà điểm huyệt. Còn tính nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt, đợi sức khỏe hồi phục có thể phá khóa trốn đi, giờ bị phong bế nội lực, chỉ e cho dù có chạy thoát cũng nhanh chóng bị bắt lại.

“Ây, họ Liễu kia, sao ngươi không xích ta lại?” Lâm Thiên Long hỏi.

Liễu Dịch Trần nhoẻn miệng cười, đôi mắt phượng hơi nheo lại, khiến Lâm Thiên Long nhìn mà không khỏi có hơi đỏ mặt. Cái tên bộ khoái mắc dịch, đời thuở nhà ai lại đẹp đến mức ấy chứ, hại hắn cảm thấy lòng mình như một chú nai con chạy loạn khắp nơi.

“Lúc trước từng nói rồi, Lâm huynh chưa được định tội, chỉ là đi hỗ trợ điều tra phá án thôi. Đương nhiên không thể xích lại rồi.”

“Xì…” Lâm Thiên Long bĩu môi khinh bỉ, dẫu sao mình cũng bị y tóm rồi, giờ y có nói gì cũng thế cả thôi.

“Lão tử đói rồi. Lão tử đã không phải phạm nhân, vậy thì phải được ăn cơm.” Lâm Thiên Long đứng dậy, ngồi trên ghế, nói thẳng vào mặt Liễu Dịch Trần.

“Đương nhiên không hề gì.” Liễu Dịch Trần cười khẽ. “Mấy ngày nay đúng là cực khổ cho Lâm huynh rồi. Uống gió nằm sương, thật là vất vả.”

Lâm Thiên Long mặt liền đỏ bừng, mấy ngày nay vì muốn thoát khỏi Liễu Dịch Trần, hắn toàn lủi vào nào là núi sâu nào là rừng thẳm, khổ không sao kể siết, Liễu Dịch Trần đuổi theo sau, đương nhiên cũng chẳng dễ chịu gì.

“Mau bưng đồ ăn lên, lão tử chết đói rồi đây!” Lâm Thiên Long hét lên với tiểu nhị, tiểu nhị liền vội vàng chạy tới.

“Khách quan chọn món nào ạ?” Tiểu nhị ân cần hỏi.

“Một cân* thịt bò, một cân rượu trắng, mười cái màn thầu*.” Lâm Thiên Long nuốt nước miếng, hai ngày nay đúng là sắp chết đói rồi.

*1 cân TQ = nửa cân VN, Màn thầu: bánh bao chay

“Còn vị khách này…” Tiểu nhị nhìn Liễu Dịch Trần. Tim không ngừng đập thình thịch, vị khách này đẹp quá đi mất, từ khi y bước vào quán trọ, bao nhiêu khách khứa cứ lén nhìn trộm y, đương nhiên cả hắn cũng vậy.

“Một bát mì.” Liễu Dịch Trần mỉm cười nói.

Tiểu nhị ngốc lăng tại chỗ, a… y cười với mình kìa. Hạnh phúc quá đi thôi…

“Mau lên, lão tử sắp chết đói rồi.” Lâm Thiên Long bất mãn hét lên, làm tiểu nhị giật nảy người, vội vàng chạy đi.

Nhìn gương mặt tươi cười của Liễu Dịch Trần một cái, Lâm Thiên Long liền ôm hận trong lòng. Một đại nam nhân thì đẹp như vậy để làm gì, nhất định là một con hồ ly tinh đực. Nếu không phải y tỏa ra khí chất kiên cường chính trực, thì có khi người ta còn cho rằng y là tiểu quan chạy khỏi quán tiểu quan ấy.

Chẳng bao lâu, thức ăn hai người họ gọi được bày lên đầy đủ, Lâm Thiên Long rất tự nhiên một tay cầm màn thầu, một tay cầm thịt bò chín, nhai nuốt nhồm nhoàm, còn Liễu Dịch Trần thì vô cùng nhã nhặn, ăn từng miếng nhỏ.

“Xì… ăn cơm cũng làm màu, ngươi mà cũng gọi là đàn ông à…” Lâm Thiên Long uống một ngụm rượu trắng, nhìn cách ăn của Liễu Dịch Trần thì chẳng kìm nổi mà chửi thầm trong bụng.

Liễu Dịch Trần dường như chú ý tới ánh mắt của hắn, ngẩng đầu lên, nhìn hắn mỉm cười.

Lâm Thiên Long nháy mắt thấy tim đập thình thịch, mặt đỏ hết cả lên.Chết đi cho xong… cái con hồ ly tinh đực này. Lâm Thiên Long thầm mắng chửi.

Trên đời vốn luôn chẳng thiếu mấy tay công tử bột ỷ thế hiếp người.

Chính vào lúc Liễu Dịch Trần vừa đặt đũa xuống, thì vài tên thanh niên ăn vận đẹp đẽ bước vào quán, tên cầm đầu mặc bộ áo màu vàng, trông chỉ chừng hai mươi mấy tuổi, nhưng sắc mặt xanh trắng, bước đi lảo đảo, nhìn cái liền biết là cơ thể đã bị tửu sắc bào rỗng rồi.

Mấy tên ấy vừa bước vào liền lớn tiếng đòi ở trọ, ông chủ cười gượng nói rằng đã hết phòng, tên thanh niên cầm đầu liền tức giận tím tái mặt mày, làm ầm làm ỹ đòi đuổi khách bên trong ra ngoài.

Lâm Thiên Long lạnh lùng nhìn đám người đó, nhếch mép cười khinh thường.

Một đám ô hợp.

Lúc tên cầm đầu áo vàng còn đang đôi co với ông chủ, thì thanh niên khác mặc áo xanh đứng sau lưng gã vô tình lướt mắt qua bên này, rồi trừng to cả hai mắt, sau đó chọc chọc tên thanh niên áo vàng kia.

Tên thanh niên áo vàng vừa chửi bới vừa quay đầu sang, nhìn theo hướng thanh niên áo xanh chỉ, lập tức ngậm miệng, hai cầu mắt như sắp lồi ra ngoài tới nơi, chỉ thiếu điều chảy nước miếng mà thôi.

Lâm Thiên Long nhìn vẻ mặt của gã, đáy lòng hừ lạnh một tiếng, qua đây, mau qua đây, vừa hay cho lão tử lí do để giáo huấn quân ô hợp tụi bay. Nhưng rồi lại nghĩ, nội lực của mình đã bị phong bế rồi, chỉ dựa vào cơ bắp khó mà đánh lại được vệ sĩ của bọn chúng, thế là mặt mày đen sầm hết lại.

Nhìn vẻ bình tĩnh của Liễu Dịch Trần, lại không nhịn được cười khà khà.

Tên Liễu Dịch Trần này chẳng phải dạng vừa đâu, đúng lúc tụi bay tới, để y trang điểm cho tụi bay một chút.

Đám công tử kia đúng là không có phụ lòng Lâm Thiên Long, kéo bè kéo lũ đi tới.Tên thanh niên mặc áo vàng cầm đầu đầu tiên nói với Lâm Thiên Long:

“Trông ngươi mặt mũi ác ôn, nhất định là phường đồ tể, nói mau, có phải người bên cạnh bị ngươi bắt về ép làm áp trại phu nhân không?” Sau đó lập tức quay về phía Liễu Dịch Trần nói:

“Tiểu nương tử đừng sợ, tại hạ là đại công tử của Lưu gia giàu có nhất huyện, tại hạ nhất định sẽ bảo vệ nàng thoát khỏi tay tên hung đồ này.”

Lâm Thiên Long đầu tiên ngớ người ra một lát, sau đó lộ ra vẻ cười trên nỗi đau của người khác. Chăm chú nhìn Liễu Dịch Trần ngồi bên cạnh.

Ha ha ha… Liễu Dịch Trần ngươi bị người ta nhầm là nữ nhân.

Ánh mắt Liễu Dịch Trần tóe ra một tia lạnh băng, nhưng mặt vẫn tươi cười. Nhìn tên thanh niên áo vàng không ngừng nước miếng tung bay.

Lâm Thiên Long nhìn nụ cười của Liễu Dịch Trần xong, không khỏi lạnh sống lưng. Trực giác giống như của dã thú nói cho hắn biết, Liễu Dịch Trần nổi giận thật rồi, tay công tử kia nhất định sẽ rất thảm.

“Vị công tử này.” Liễu Dịch Trần mở miệng.

Thanh niên mặc áo vàng vội trừng lớn mắt, hưng phấn nhìn Liễu Dịch Trần.

“Ta…” Liễu Dịch Trần còn đang định giáo huấn đám người kia một chút nhưng vừa nhìn đến vẻ mặt vui sướng khi người ta gặp họa của Lâm Thiên Long, lòng khẽ rung động liền nói.

“Vị này là phu quân của tại hạ.”

Lâm Thiên Long và thanh niên áo vào cùng ngớ người ra, thanh niên áo vàng dường như không thể tin nổi mà nhìn Lâm Thiên Long, mặt đầy vẻ tiếc hận, một đóa hoa đẹp là vậy lại cắm trên bãi phân trâu.

Mà Lâm Thiên Long thì lại càng trợn mắt há mồm, vẻ mặt ngốc lăng làm Liễu Dịch Trần không khỏi thầm bật cười.

“Kìa… việc này…” Thanh niên áo vàng nghẹn lời, nhất thời cũng không biết phải làm sao, do dự quay đầu lại nhìn thanh niên áo xanh.

Lúc này, thanh niên áo xanh lập tức tiến lên phía trước một bước, khom người vái một cái, cất tiếng.

“Thiếu gia nhà chúng tôi có phần lỗ mãng, xin phu nhân lượng thứ. Chẳng qua lúc trước có đi qua một thị trấn, chúng tôi nghe nói một vị tiểu thư nhà lành bị bắt cóc, vị tiểu thư đó có vẻ ngoài rất giống với phu nhân, hơn nữa phu nhân lại có vẻ như bị bắt phải nữ phẫn nam trang, nên thiếu gia mới hiểu lầm.”

Lâm Thiên Long cười lạnh không nói gì, hắn lại muốn xem xem đám người này còn có thể diễn tiếp trò gì.

Liễu Dịch Trần khẽ mỉm cười, nói rằng.

“Không sao đâu.”

Chương 5

Sau đó đứng dậy định bỏ đi. Lâm Thiên Long tuy muốn dạy bảo đám người này một chút, chỉ tiếc rằng hắn hiện giờ, tuy không đến nỗi trói gà không chặt, nhưng cũng chắc chắn không thể đánh lại mấy tay vệ sĩ như hung thần ác sát, huống chi hắn chỉ bị phong bế nội lực, chứ không phải thị lực, đứng trước tên thanh niên áo xanh mặt mũi bình thường kia, cứ cảm thấy có phần nguy hiểm.

“Phu nhân.” Nam tử áo xanh cất tiếng. “Thứ lỗi cho sự lỗ mãng ban nãy của thiếu gia nhà tôi, hi vọng có thể làm chút gì đó coi như bồi thường.”

“Ha ha, hay lắm, là tại hạ lỗ mãng.” Thanh niên áo vàng vội vàng nói.

“Ơ? Chẳng hay các vị muốn bồi thường ra sao?” Liễu Dịch Trần nhẹ nhàng hỏi.

“Như vậy đi, phu nhân muốn đi đâu vậy, hai vị chỉ đi có một mình, mà sơn tặc ở ngọn núi lân cận vô cùng ngang ngược, nếu tiện đường, chẳng bằng để chúng tôi hộ tống hai vị một đoạn.”

Hộ tống? Lâm Thiên Long cười lạnh trong lòng, hừ, có mà do ở đây đông người không tiện hạ thủ, tính dò la hướng đi của bọn ta để ngày mai bắt cóc giữa đường ấy.

“Chúng tôi tới huyện Quan Hà.” Liêu Dịch Trần mỉm cười, nói ra đích đến của mình.

“Ây dà, đúng là tiếc quá, chúng tôi lại đi huyện Khúc Châu cơ, vậy là không tiện đường rồi.” Thanh niên áo vàng làm ra vẻ nuối tiếng mà nói.

“Đã vậy thì không làm phiền các vị nữa.” Liễu Dịch Trần nói xong, liền quay người đi lên lầu hai. Lâm Thiên Long nhìn đám người kia hừ lạnh một tiếng rồi theo lên trên.

Đám người thanh niên áo vàng ra khỏi cửa, lại tìm một nhà trọ khác càn quấy, rạng sáng ngày thứ hai liền vội vội vàng vàng bỏ đi.

Đợi tới khi Liễu Dịch Trần và Lâm Thiên Long rời khỏi trấn Liễu Diệp, thì đã là giữa trưa rồi, Lâm Thiên Long không chỉ ngủ thẳng cẳng đến khi mặt trời lên đỉnh, mà còn cố ý đòi ăn xong cơm trưa mới chịu đi, nhưng chẳng ngờ rằng, Liễu Dịch Trần lại không nửa lời phản đối, mà ngược lại còn mỉm cười gật đầu, khiến cho Lâm Thiên Long hơi áy náy, đương nhiên, chỉ là “hơi” mà thôi.

“Xì… chẳng sáng tạo gì cả.” Lâm Thiên Long than thở nhìn mười mấy tên bịt mặt nhảy ra từ lề đường.

Hắn rất ung dung ngồi ở ven đường nghỉ ngơi, còn về phần mười mấy tên bịt mặt kia thì giao hết lại cho Liễu Dịch Trần, võ công của đám người ấy, ngay đến hạng thường thường như hắn đây còn có thể dễ dàng hạ gục, nói chi tới kẻ truy đuổi đến mức khiến hắn tối tăm mặt mũi như Liễu Dịch Trần.
Nhàm chán ngáp một cái, chưa đến nửa nén hương mà tận bảy, tám tên bịt mặt đã bị hạ gục, chỉ còn lại bốn năm tên đang chật vật chống trả, là một gã phạm nhân không có sức phản kháng, việc nên làm lúc này chính là bỏ trốn, chỉ tiếc nội lực bị phong bế, muốn chạy cũng chẳng chạy được bao xa, sớm muộn gì cũng bị Liễu Dịch Trần bắt lại, vậy hắn hà tất gì phải lãng phí hơi sức chứ.

“Cẩn thận!!” Lâm Thiên Long vô tình thấy một tên bịt mặt áo xanh ở bên đường ném một thứ bột màu đỏ về phía Liễu Dịch Trần, liền vội vã nhắc nhở y.

Chỉ tiếc đã chậm một bước, động tác của Liễu Dịch Trần tuy nhanh, nhưng vẫn hít phải một chút, cơ thể nhoáng cái nhảy ra khỏi vòng chiến đấu, chạy vội về phía Lâm Thiên Long, trước ánh mắt ngỡ ngàng của Lâm Thiên Long, vác hắn lên vai, nhảy vài cái, biến mất trong rừng sâu.

“Chết tiệt!” Thanh niên áo vàng nhảy ra từ trong bụi cỏ, giậm chân chửi đổng lên, tuy không ngờ rằng mỹ nhân kia lại hung hăng đến vậy, nhưng thịt béo dâng đến miệng còn chạy mất, dù là ai cũng cảm thấy khó chịu mà thôi.

“Thiếu gia, nơi này không tiện lưu lại, võ công của người nọ vô cùng cao cường, nếu không phải chúng ta bất ngờ tung ra khói độc thì e rằng y cũng chẳng trúng chiêu đâu.”

“Đồ vô dụng! Trúng độc của ngươi rồi sao còn có thể chạy được hả?” Thanh niên áo vàng mắng.

“Người đó hẳn là nam nhân, nếu là nữ nhân thì khi trúng phải “dục hỏa triền miên” của tôi có lẽ hai chân đã lập tức nhũn ra rồi. Nam nhân mới có thể duy trì được một lát.” Thanh niên áo xanh nói.

“Ta chẳng quan tâm nam nữ gì sất, xinh đẹp như vậy, không chơi đùa y một hồi ta đây không cam tâm.” Thanh niên áo vàng căm giận nói.“Thiếu gia.” Thanh niên áo xanh mặt đầy vẻ bất đắc dĩ, ánh mắt ẩn chứa chút khinh thường. “Chúng ta cứ về trước đã, tên kia trúng phải “dục hỏa triền miên” của tôi mà không tìm được người giải độc thì chẳng sống nổi đâu.” Còn phần gã chưa nói hết ấy là, cho dù giải được độc, thì quan hệ giữa y và người giải độc cũng không còn giống như trước nữa, hai người chỉ cần tách nhau từ ba ngày trở lên, thì độc tính sẽ lại phát tác, khiến cả hai bị dục hỏa thiêu đốt, chỉ khi dây dưa lần nữa mới có thể tỉnh táo lại.

“Khốn nạn!” Thanh niên áo vàng mắng thêm câu nữa, rốt cuộc vẫn chỉ biết bỏ đi mà thôi.

“Hộc… hộc…” Lâm Thiên Long bị Liễu Dịch Trần vác trên vai, nghe tiếng y thở dốc ngày càng trầm đục, liền thấy có phần kì lạ.

Tình hình ban nãy, y một mình bỏ trốn cũng hoàn toàn là chuyện bình thường, mà lúc đó nếu mình bị bỏ lại thì nắm chắc phần chết rồi, thế nhưng y sau khi trúng độc, y lại vác theo hắn chạy một mạch, điều này khiến hắn có hơi cảm động.

Bịch một tiếng, Lâm Thiên Long bị ném xuống đất. Tới khi hắn ngẩng đầu dậy, thì giật mình phát hiện ra đây là sơn động mình từng ở vào hai ngày trước, đống rơm dày hắn dùng để đắp cũng vẫn còn đó. Chẳng hiểu sao Liễu Dịch Trần lại tìm được nơi này nữa.

Liễu Dịch Trần kiệt sức dựa vào thành động, thở hồng hộc, trong lòng thầm cười gượng, lần này đúng là lật thuyền trong khe rồi, còn định dạy bảo mấy thằng cha kia chút đỉnh, ngờ đâu lại bị ám toán. Nhiệt độ cơ thể từ từ tăng cao, da dẻ được che lấp dưới lớp y phục trở nên vô cùng mẫn cảm, mà vị huynh đệ trong khố sớm đã ngẩng cao đầu rồi, tới bước đường này, còn không biết mình trúng phải xuân dược, thì Liễu Dịch Trần có thể tự sát được rồi.

“Này, ngươi có sao không đấy?” Lâm Thiên Long bò tới từ lớp đệm cỏ. Trong giọng nói ẩn chứa chút quan tâm. Tuy bị Liễu Dịch Trần truy đuổi đến thảm hại, nhưng từ trước đến nay y cũng chưa từng hạ độc thủ với hắn, do đó, hắn cũng chẳng ghét bỏ gì y.

“Không sao… đừng… chạm vào ta.” Liễu Dịch Trần gắng sức khống chế dục vọng bản thân, lúc này ngay cả sự ma sát quần áo cũng mang đến cho y khoái cảm cực độ, trong đầu giờ chỉ thét gào đúng một suy nghĩ, ấy là muốn vùi hạ thân của mình vào một nơi ẩm ướt ấm áp nào đó.

“Xì… Ngươi nghĩ lão tử thèm động vào ngươi à.” Lâm Thiên Long miệng tuy tỏ vẻ khinh thường nhưng ánh mắt vẫn ngập tràn sự lo lắng. Cũng chẳng biết đám người ban nãy hạ Liễu Dịch Trần độc gì nữa, y có thể chống chọi nổi không đây.

Liễu Dịch Trần gắng sức lắc đầu, không muốn nhìn Lâm Thiên Long, lúc này hắn chỉ mặc một lớp áo mỏng, nút áo không cài lại, cánh tay cường tráng lộ ra bên ngoài, hai đầu v* đỏ sẫm được khảm trên lồng ngực nở nang. Phần phía dưới sáu múi bụng rắn chắc vốn được quần bảo vệ, bởi động tác ban nay mà dây lưng bị lỏng ra, có thể lờ mờ thấy được lớp lông đen sẫm.

Không được… Không được làm như vậy… Liễu Dịch Trần gồng toàn bộ sức lực để khống chế bản thân không được bổ nhào lên, thế nhưng dưới sự hành hạ của độc tính, lại thêm y rất có thiện cảm với Lâm Thiên Long, thế là lực khống chế bản thân của y nhanh chóng bay đi mất dạng.

“Này, họ Liễu kia, ngươi rốt cuộc có ổn kh…” Thấy Liễu Dịch Trần cứ chẳng có phản ứng, Lâm Thiên Long cũng hơi sốt ruột, tiến lên lay vai y. Cổ tay bất chợt bị nắm chặt, lời còn chưa ra khỏi miệng liền im bặt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau