TẠI SAO KHÔNG ĐƯỢC LÀM NGƯỜI QUÁ NHẪN NẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tại sao không được làm người quá nhẫn nại - Chương 6 - Chương 10

Chương 5

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lục Liễu Chi siết chặt điện thoại di động, vô cùng muốn quăng nó ra xa, lại rất sợ Kiều Giản trở về nhìn thấy, do dự nhiều lần, dứt khoát thủ tiêu luôn tin nhắn của Lâm Trường Vũ.

Nhưng mà như vậy sẽ khiến cho đối phương cảm thấy rất bất lịch sự.

Suy nghĩ cả buổi, Lục Liễu Chi gởi cho y cái emo thỏ Tuzki cào tường, Lâm Trường Vũ khó hiểu nhắn “?”, Lục Liễu Chi lại gởi cái emo thỏ Tuzki cào tường, Lâm Trường Vũ hỏi cậu sao thế, Lục Liễu Chi tiếp tục gởi cái emo thỏ Tuzki cào tường lần ba, lần này rốt cuộc Lâm Trường vũ không trả lời nữa.

Lục Liễu Chi thở phào nhẹ nhõm, tắt di động vứt qua một bên, cầm cần câu lông vũ tìm mèo chơi.



Emo Tuz – đừng rủ em đi chơi nữa – ki=))



Tháng bảy vừa sang, bà nội Kiều Giản mừng thọ tám mươi tuổi, Kiều Giản phải về nhà, hắn muốn Lục Liễu Chi cùng về chung —— Dẫu sao từ phương diện pháp luật mà nói, đây cũng coi như bà nội Lục Liễu Chi, nhưng chẳng hiểu Lục Liễu Chi bị gì, sống chết không chịu về, nhờ Kiều Giản biếu quà hộ cậu, coi như mấy năm trước Kiều Giản xí xóa, nhưng năm nay mừng thọ tám mươi tuổi vẫn nhất quyết ở lại, rốt cuộc có phần hơi quá đáng, bèn muốn khuyên nhủ Lục Liễu Chi một chút, trở về chung với mình.

“Thật sự nhất định, nhất định phải đi sao?” Lục Liễu Chi có chút khó xử bấu chặt gối ôm trên ghế sofa, “Nói trắng ra thì, thì dù em đi hay ở, mọi người cũng không nhớ đến em.”

“Cậu nói gì thế hả?” Giọng Kiều Giản hơi nặng nề, “Suy cho cùng cậu vẫn lớn lên trong nhà cậu tôi, sao bọn họ có thể không nhớ cậu cho được? Lục Liễu Chi, đừng có mè nheo nữa, nhanh chóng thu xếp đồ đạc, lẹ lẹ lên.”

Kỳ thực Kiều Giản vẫn chưa nói hết, hắn muốn mang Lục Liễu Chi về nhà gặp mẹ, coi như lại kéo dài thêm mấy năm nữa, bị đưa ra ánh sáng chỉ là chuyện sớm muộn, cho dù người khác không biết, chắc chắn mẹ hắn sẽ biết, để cho Lục Liễu Chi làm quen với mẹ hắn sớm một chút cũng tốt.Lục Liễu Chi sợ trở về vì nhiều trường hợp, mà nguyên nhân quan trọng nhất —— cậu không dám nói cho Kiều Giản biết, cậu cực kỳ bài xích gặp người trong nhà Lục Dương, từ lúc cậu bảy tuổi đến mười bảy tuổi, đều sống ở nhà Lục Dương, mặc dù cậu vô cùng biết ơn Lục Dương nhận nuôi cậu, bất luận là vì hình tượng chính trị của mình hay vì nguyên nhân nào khác. Thế nhưng trong suốt mười mấy năm ở căn nhà này, đến tận bây giờ cậu vẫn chưa từng trải qua cái gì gọi là hạnh phúc chân chính, chửi cậu luôn cụp đuôi làm người cũng chẳng quá đáng chút nào.

Nhưng mà cậu không dám nói với Kiều Giản, bởi vì chuyện này khiến cậu cảm thấy rất nhục nhã, cậu cũng sợ hãi Kiều giản sẽ nói cậu là đồ vô ơn.

Trên đường trở về Lục Liễu Chi liên tục đứng ngồi không yên, cậu uống một viên thuốc ngủ, ngủ đến tận lúc xuống máy bay, Kiều Giản có chút mất hứng nhéo má cậu, bắt đầu dạy dỗ: “Đừng có trưng cái mặt ủ dột ra như vậy.”

Vốn dĩ hai người phải đi lấy hành lý, Lục Liễu Chi vừa đi được một nửa, đột nhiên nói: “Nè, anh, anh đi vệ sinh chung với em chút xíu nha…”

“Hả? Sao cậu nhiều chuyện quá vậy.” Kiều Giản kéo cậu đi tìm nhà vệ sinh, cách khu gởi hành lý khá xa, bay vào giờ này căn bản đã ít người, đến nhà vệ sinh lại càng vắng vẻ hơn, Lục Liễu Chi kéo cửa ra, quay đầu dè dặt kéo ngón tay Kiều Giản.

Kiều Giản sửng sốt một chút, Lục Liễu Chi nhỏ giọng nói: “Anh cũng vào.”

Hai người đứng đối mặt trong không gian nhỏ hẹp, Lục Liễu Chi yên lặng, Kiều Giản bèn bóp mặt cậu: “Rốt cuộc muốn làm cái gì?”“Em có thể hôn, hôn anh một chút được không…” Lục Liễu Chi nói.

Kiểu Giản khó lòng giải thích được tâm trạng của mình, chờ đến lúc hắn tỉnh táo lại, khóe môi của hắn đã vô thức cong lên, thế nhưng nhìn Lục Liễu Chi thật sự bối rối, hắn bèn cố gắng thu hồi nụ cười.

“Có thể.”

Thời điểm Lục Liễu Chi hôn lên, Kiều Giản cảm thấy có một loại cảm giác sung sướng thỏa mãn, hắn không nhịn được ôm chầm lấy Lục Liễu Chi, hơi nắm mặt để cậu há miệng ra, môi và đầu lưỡi của Lục Liễu Chi đều rất mềm, mềm mại giống như bản thân cậu, Kiều Giản hôn được một lúc, chỉ thấy trong đầu thoải mái như bị điện giật, phía dưới cứng rắn đến khó chịu, nhưng khi hắn duỗi tay sờ Lục Liễu Chi, lại phát hiện chân giữa đối phương mềm nhũn không hề có động tĩnh gì.

“Đừng bảo cậu thật sự chỉ đơn thuần muốn hôn tôi một chút chứ?” Kiều Giản dở khóc dở cười.

Lục Liễu Chi gật gật đầu.

“Mẹ…” Kiều Giản đẩy cậu, “Cút ra ngoài.”

Lục Liễu Chi vừa quay đầu nhìn hắn một chút, Kiều Giản kiềm nén thấp giọng quát: “Nếu cậu cứ ở đây để tôi tiếp tục cương thì sẽ xảy ra chuyện gì hả? Nhanh chóng cút ra ngoài cho tôi!”

Hắn đẩy Lục Liễu Chi, bấm chốt trong, tựa lên cánh cửa buồn bực nhìn chằm chằm bức tường hai phút, sau đấy mới mở khóa.

“Lục Liễu Chi, sau này cậu làm ơn chú ý ở nơi công cộng chút được không?” Kiều Giản lôi cậu tới chỗ băng chuyền nhắc nhở cậu, “Ngẩng đầu nhìn tôi, trốn cái gì mà trốn.”

Lục Liễu Chi siết vé máy bay, vì đốt ngón tay quá dùng sức nên có chút trắng bệch, cậu vẫn không dám nhìn Kiều Giản thật, chỉ biết cúi đầu nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, lần sau em sẽ rút kinh nghiệm.”

Chương 6

Lúc Kiều Giản mang Lục Liễu Chi về nhà thì trời đã sắp tối.

Tiệc mừng thọ tổ chức vào sáng mai, hôm nay Lục Liễu Chi phải ở nơi này trước, bố Kiều Giản ngày mai mới trở lại được, cho nên buổi tối chỉ có ba người dùng bữa.

Lục Liễu Chi cúi đầu ăn cơm, mẹ Kiều Giản hỏi một câu cậu đáp một câu, lí nhí như muỗi kêu, Kiều Giản chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, tranh thủ lúc mẹ hắn đi lấy canh mới nhỏ giọng nói: “Cậu không thể ráng thêm vài câu sao?”

“Em nói nhiều lắm rồi…” Lục Liễu Chi nhìn hắn.

Kiều Giản trợn mắt nguýt cậu một cái, bấy giờ mẹ hắn cũng đã bưng canh ra bàn.

Cơm ăn chưa được một nửa, mẹ hắn tán gẫu với hắn, kể bạn gái cũ của hắn vừa kết hôn, Kiều Giản theo bản năng lén lút nhìn Lục Liễu Chi, lại phát hiện cậu chỉ chuyên tâm gặm sườn bò.

Kiều Giản vươn tay cầm cốc nước của Lục Liễu Chi, thuận miệng đối phó mấy câu, mẹ hắn còn ngồi tiếc nuối không nguôi, Lục Liễu Chi thì cứ vô tri vô giác mà cắm đầu ăn cơm, mặt Kiều Giản chợt lạnh buốt, lập tức đẩy cốc nước của Lục Liễu Chi về chỗ cũ.

Sau bữa tối, Kiều Giản ngồi xem ti vi cùng mẹ, Lục Liễu Chi đứng trong bếp rửa trái cây, khóe miệng Kiều Giản một mực rũ xuống, tiếp tục thuận miệng đối phó mẹ hắn.

“Lục Liễu Chi!” Kiều Giản bất ngờ hô một tiếng, “Qua đây.”

Lục Liễu Chi bưng đĩa trái cây tới định ngồi xuống, Kiều Giản lại chợt đổi ý, nói hơi mệt muốn ngủ sớm, kéo Lục Liễu Chi trở về phòng ngủ.

Kiều giản tựa vào đầu giường hút thuốc, hoàn toàn phớt lờ Lục Liễu Chi, Lục Liễu Chi muốn mở cửa sổ, Kiều Giản nói: “Đóng lại.”

“Em hơi sặc khói.”

Kiều Giản chẳng thèm nhấc mí mắt đáp: “Đây là nhà tôi.”

“…” Lục Liễu Chi nói: “Xin lỗi.”

“Con mẹ nó cậu bớt xin lỗi tôi đi!” Kiều Giản bấm khói, “Tôi ép cậu cúi đầu xin lỗi sao? Ở bên cạnh tôi đúng là khiến cậu thiệt thòi muốn chết, bất công như vậy còn muốn phục tùng tôi làm cái gì?”

Tay chân Lục Liễu Chi luống cuống đứng tại chỗ, nhỏ giọng đáp: “Vậy sau này, sau này em sẽ không nói nữa, anh đừng nóng.”

Kiều Giản cũng chẳng biết tại sao mình lại tức giận đến như vậy, ngón cái và ngón trỏ nhấc cầm cậu, buộc cậu ngẩng mặt lên: “Lục Liễu Chi, thật ra thì trong lòng cậu rất hận tôi, có đúng không?”

Lục Liễu Chi khẩn trương đến mức á khẩu, cậu định mở miệng giải thích, thế nhưng lại chẳng thốt ra được chữ nào, đành dốc sức lắc đầu, Kiều Giản nhìn cậu chăm chú, hơi thả lỏng sức lực trên tay, đẩy cậu ra chỗ khác.“Ngủ.” Kiều Giản nói: “Đi sửa soạn nhanh lên.”

Giường Kiều Giản không tính là nhỏ, đến giường trong phòng cậu còn chả lớn được như thế, nhưng cho dù hai người nằm hai góc riêng biệt thì khoảng cách cũng chẳng xa bao nhiêu, trong màn đêm, Kiều Giản vẫn có thể nghe được tiếng hít thở của Lục Liễu Chi, rất nhẹ, rất vững vàng.

Thật ra Kiều Giản có chút hối hận chuyện mình nổi điên vừa nãy, hắn chẳng rõ rốt cuộc bản thân muốn cái gì, chỉ là vừa nghĩ đến dáng vẻ thờ ơ chẳng mấy quan tâm của Lục Liễu Chi, hắn lại cảm thấy cực kỳ tức giận, ít nhiều cũng nên ngẩng đầu nhìn hắn một chút chứ?

Thế nhưng Lục Liễu Chi không hề ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong lòng Kiều Giản cười tự giễu một cái, nhắm hai mắt lại.

Có lẽ vì lòng ôm tâm sự, hắn ngủ không quá sâu, nửa đêm tỉnh dậy một lần, theo bản năng sờ soạng bên cạnh một chút, trống rỗng.

“…Lục Liễu Chi.” Kiều Giản híp mắt gọi: “Ở đâu rồi?”

Có tiếng nước chảy truyền tới từ nhà vệ sinh, Kiều Giản chân trần đi tới nhìn, Lục Liễu Chi đang cúi đầu rửa mặt.

“Hơn nửa đêm dậy rửa mặt làm gì vậy?” Kiều Giản nói xong, phát hiện trong bồn còn vết máu chưa kịp trôi xuống.

Kiểu Giản sững sờ một chút, để cậu ngẩng đầu lên, máu mũi vẫn còn đọng lại, Lục Liễu Chi che mũi nhìn hắn, ánh mắt rất bình tĩnh.“Hở?” Lục Liễu Chi nói: “Không sao đâu, em quen rồi.”

Quả thật mỗi lần thời tiết khô ráo cậu sẽ thường xuyên chảy máu mũi, thường thì trong nhà sẽ bật máy phun sương, thế nhưng phòng ngủ của Kiều Giản nơi đây lại chẳng phải là nhà.

Kiều Giản bắt cậu ngửa mặt, Lục Liễu Chi làm theo, một tay khác vắt lên bồn rửa tay

“Tại sao không gọi tôi?” Kiều Giản nói.

“Anh đang ngủ mà…”

“Tại sao tôi đang ngủ lại không thể gọi?”

“Em sợ anh mất giấc.” Lục Liễu Chi tiện tay thử quẹt lỗ mũi, bèn cúi đầu rửa sạch, nhẹ nhàng nói: “Ngày hôm qua anh ngủ chưa được sâu lắm.”

Cậu đóng vòi nước, muốn đi tìm khăn lông, bất thình lình bị Kiều Giản siết chặt lấy hông của mình.

“Nói thật đi, Lục Liễu Chi.” Kiều Giản càng ôm càng chặt, “Rốt cuộc cậu có thích tôi hay không?”

Lục Liễu Chi nhỏ giọng nói: “Thích.”

“Là kiểu thích cho dù đến ngày tôi kết hôn với người khác cậu cũng sẽ thờ ơ chẳng thèm động lòng có phải không?” Mặt Kiều Giản dán lên cổ cậu, ngửi mùi hương dễ chịu trên cơ thể cậu, “Phải không?”

Lục Liễu Chi ngẩn người một chút: “Kết, kết hôn?”

Không rõ vì lý do gì, trong lòng Kiều Giản chợt dâng một luồng ác ý vô cùng mãnh liệt, hắn dường như muốn trả thù mà nói: “Đúng vậy, kết hôn, dù sao tôi cũng đâu thể ở như vậy cả đời được?”

Lục Liễu Chi nhìn hình ảnh hai người phản chiếu trong tấm gương, nhìn rất lâu, Kiều Giản cũng không thúc giục cậu, một lát sau, Lục Liễu Chi khẽ chớp mắt đáp: “Đúng vậy”

“Cái gì?”

“Cứ coi như, coi như anh sớm muộn gì cũng kết hôn với người khác, em vẫn sẽ tiếp tục thích anh.” Lục Liễu Chi chậm rãi nói.

Chương 7

Cậu nói xong, tùy ý cầm khăn lông lau sạch mặt, thấy phía trên không dính máu nữa, mới dám thở phào nhẹ nhõm, bèn cúi đầu nhìn cánh tay Kiều giản đang ôm eo của mình: “Đi ngủ nhé?”

Kiều Giản nới lỏng tay, ừ một tiếng: “Đi thôi.”

Hắn có rất nhiều lời muốn nói, thế nhưng một câu cũng không thốt ra được, bởi vì hắn chưa bao giờ nghĩ rằng Lục Liễu Chi lại có tư tưởng như vậy… Loại cảm giác khiến hắn đứng ngồi không yên chợt âm thầm dâng lên.

Lục Liễu Chi vẫn là dáng vẻ thiếu sức sống như mọi khi, co rúm nằm ở trên giường, chỉ chiếm chưa tới một phần ba diện tích, Kiều Giản nằm xuống bên cạnh cậu, vỗ vỗ giường, Lục Liễu Chi nhanh chóng nhắm mắt nhích đến dụi dụi lồng ngực hắn.

“Nhỡ lát nữa máu chảy dính lên người anh thì sao?”

“Giặt đồ cho tôi.” Kiều Giản xoay người ôm chặt cậu: “Làm người phải biết chịu trách nhiệm, hiểu chưa?”

Môi của hắn sượt qua khóe miệng Lục Liễu Chi, suýt chút nữa đã hôn lên, nhưng Lục Liễu Chi không có phát giác, dường như muốn chuẩn bị đi ngủ thật, Kiều Giản mất hứng bóp mặt cậu.

“Hôn tôi một cái.”

Khách quan mà nói, kỹ thuật hôn của Lục Liễu Chi chưa tính là tốt, từ trước đến giờ cậu không hề có thiên phú gì ở phương diện hỗ trợ lẫn nhau này, bất luận là xã giao hằng ngày hay yêu đương, chuyện gì cũng lung ta lung tung, thế nhưng Kiều Giản nguyện dung túng tật xấu cậu hết lần này đến lần khác, Lục Liễu Chi hôn được một lát, thấy Kiều Giản hoàn toàn không thèm đáp lại, cậu có chút ngượng ngùng tách khỏi bờ môi Kiều Giản: “Có phải em cắn anh…”

“Cậu cắn tôi ba lần.” Kiều Giản nhìn cậu: “Lục Liễu Chi, sao cậu chậm tiêu quá vậy? Dạy cậu bao nhiêu lần cũng như nước đổ đầu vịt.”

Lục Liễu Chi cách xa hắn một chút: “Em không rành lắm.”

Kiều Giản ghìm lấy cổ cậu, kéo cậu xích lại gần, hai người tiếp tục hôn nhau lần nữa, thân thể Lục Liễu Chi cứng nhắc dần thả lỏng ra, còn chủ động ôm Kiều Giản, Kiều Giản đưa tay sờ bụng cậu, nóng hầm hập, khiến Kiều Giản nhớ tới mèo con đang nuôi trong nhà.

Lục Liễu Chi rõ ràng rất thích hôn môi với hắn, riêng điểm này Kiều giản dám khẳng định, ngoại trừ cái đó, Kiều Giản cũng biết cậu thích làm tình với mình, chưa bao giờ tỏ ra chống cự chút nào mỗi khi hắn ôm cậu ngủ, Kiều Giản cảm thấy loại người như Lục Liễu Chi đại khái là thiếu thốn tình cảm, bất luận là về mặt tâm hồn hay thể xác, thế nhưng cậu lại không muốn để Kiều Giản phát hiện.
Cố chấp che giấu thế này cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.

Kiều Giản hôn đủ rồi, khẽ hút trên môi cậu một chút mới chịu tách ra, Lục Liễu Chi liếm liếm môi, dường như đang có điều suy nghĩ, Kiều Giản sờ mặt của cậu: “Hôn chưa đủ à?”

“Hình như ngày mai lego của em giao, giao hàng rồi.” Lục Liễu Chi nói: “Nhưng mà trong nhà đâu có ai, tính sao bây giờ?”

“…” Kiều giản đen mặt nói: “Vậy thì khỏi chơi!”

“Cái này rất khó mua.”

Kiều Giản nhẫn lại nhịn, rốt cuộc vẫn nhịn hết nổi, đẩy cậu ngồi xuống: “Lục Liễu Chi, cậu làm ơn đừng nghĩ đến mấy chuyện ngây thơ như vậy suốt ngày nữa được không?”

Lục Liễu Chi uất uất ức ức nói: “Thế thì không nghĩ.”

“Đêm nay liệu hồn cẩn thận chút cho tôi!” Kiều Giản uy hiếp cậu: “Nếu còn dám chọc tức tôi thì xuống sàn nhà ngủ ngay lập tức.”Hai người vừa nằm xuống, Kiều Giản vẫn còn ức chế tiếp tục cằn nhằn: “Cậu có biết người như cậu thật sự rất thiếu đánh không?”

Sóng não Lục Liễu Chi làm gì ở cùng một vị trí với hắn, nhưng vì muốn tránh đòn roi, bèn thuận miệng hùa theo: “Em biết.”

“Cậu biết cái đếch gì.”

“Thế thì, thế thì em không biết.”

Kiều Giản hít sâu một hơi, bật dậy lôi thứ gì đó từ trong valy mình ném lên giường, Lục Liễu Chi bò đến xem thử, là hai cái bao và một tuýp gel bôi trơn.

Cậu ngẩng đầu nhìn Kiều Giản, Kiều Giản cũng nhìn cậu.

“Cởi quần.”



Kiều Giản bắn qua một lần, nhưng vẫn chưa thỏa mãn mà làm tiếp lần hai, Lục Liễu Chi ngồi xổm ngửa ra sau, bị tay của hắn che kín miệng, mắt trợn tròn rên rỉ.

“Lục Liễu Chi.” Kiều Giản vươn cái tay khác bóp eo của cậu, thúc liên tục mấy lần, thấp giọng nói: “Tôi thấy cậu không phải là thiếu đánh, mà là thiếu thao.”

Lục Liễu Chi run chân sắp quỳ hết nổi, phía trước luôn chảy dịch tuyến tiền liệt, Kiều Giản vốn dĩ chả cần đụng chạm, cậu đã sắp mất khống chế muốn bắn rồi, lại qua một lát sau, Lục Liễu Chi sắp sửa phát điên mất, bởi vì hoàn toàn không thể lên tiếng, thậm chí cậu còn chảy một chút nước mắt sinh lý, Kiều Giản ngừng động tác, buông lỏng tay ra, hỏi cậu: “Có còn nghĩ đến lego nữa không?”

Lục Liễu Chi liều mạng lắc đầu, Kiều Giản thúc một lần, cậu lại rên một chút, lập tức ngậm chặt miệng, Kiều Giản để cậu nằm thẳng lại, cậu càng khẩn trương chịu không nổi siết lấy Kiều Giản, mãi cho đến cuối cùng, Kiều Giản bị cậu ôm thật chặt, miệng cậu run rẩy cầu xin tha thứ: “Em sai rồi, em không dám nữa, ca ca em thật sự biết lỗi rồi…”

Chương 7-2

Bởi vì một tiếng caca đó, Lục Liễu Chi lại bị đè xuống giằng co hơn nửa tiếng, chờ đến lúc gần kết thúc thì cậu đã sắp sửa cắn nát gối luôn rồi.

Kiều Giản sau khi qua cơn sảng khoái, ngồi bên mép giường hút thuốc lơ đãng liếc nhìn Lục Liễu Chi, “Chậc” một tiếng, vươn tay nâng cằm cậu lên.

Trên cổ Lục Liễu Chi lưu lại mấy cái dấu hôn hết sức nổi bật, đỏ tới mức thoáng chút bầm tím.

“Có mang theo áo cổ lọ không?”

Hiện tại Lục Liễu Chi chỉ cần nhúc nhích ngón tay thôi cũng thấy mệt mỏi, qua cả buổi mới trả lời: “Không mang.”

Kiều Giản hút xong thuốc dẫn cậu đi tắm rửa, Lục Liễu Chi liên tục nhắm sàn nhà trượt lên trượt xuống, Kiều Giản hung dữ vỗ mạnh lên mông cậu, “Đứng đàng hoàng.”

“…” Lục Liễu Chi vịn tường, “Ò.”

“Ò cái gì mà ò?” Kiểu Giản nói: “Ngày mai khỏi cần đi, cứ ở nhà đợi tôi.”

Lục Liễu Chi thở phào nhẹ nhõm, “Em biết rồi.”

Kiều Giản ôm cậu ngủ chưa được hai tiếng đã rời giường, Lục Liễu Chi vẫn còn say giấc nồng, Kiều Giản nhét thêm cái gối ôm vào trong ngực cậu, cúi đầu hôn lên má cậu một cái.Lục Liễu Chi không mang theo áo cổ lọ, đành mở tủ đồ ra tìm kiếm, cuối cùng lôi tạm cái áo len cổ cao của Kiều Giản mặc vào, trong nhà chẳng còn bóng người, Lục Liễu Chi ngồi trên ghế sofa ăn bánh mì, bởi vì cảm thấy phía sau có chút đau, ngồi xuống không bao lâu lại đứng lên, muốn đi tủ lạnh lấy nước uống.

Thời điểm cửa bị mở ra, Lục Liễu Chi tưởng rằng Kiều Giản quay trở về, cậu ngoái đầu nhìn thử, Lục Mẫn Hành miệng còn ngậm điếu thuốc, đứng ở trước cửa, cười như không cười mà nhìn cậu.

“Ồ, chả phải Kiều Giản bảo mày không về đây sao?” Lục Mẫn Hành hỏi: “Tránh tao hả?”

Khách quan mà nói, quan hệ giữa Lục Mẫn Hành và Kiều Giản thân thiết hơn nhiều so với cậu, dù sao Lục Mẫn Hành vẫn là con ruột của Lục Dương. Sự kiện xảy ra năm đó, Lục Mẫn Hành cũng biết được chút ít, Kiều Giản nói sau này sẽ chịu trách nhiệm với Lục Liễu Chi, về phần chịu trách nhiệm đến đâu là chuyện của Kiều Giản.

Lục Liễu Chi sợ gã, nguyên nhân rất đơn giản, suốt thời thơ ấu gã luôn luôn đánh Lục Liễu Chi, bởi vì Lục Mẫn Hành cảm thấy Lục Liễu Chi rất phiền. Sau khi lớn hơn một chút, lại cảm thấy cậu uất uất ức ức hết sức đàn bà, càng phiền, Lục Liễu Chi không đánh trả cũng không mắng trả, Lục Mẫn Hành luôn cho rằng cậu là đồ rác rưởi bỏ đi, có thể ăn bám được Kiều Giản đúng là khó lòng tin nổi.
Lục Mẫn Hành quay về lấy đồ hộ mẹ Kiều Giản, lấy được rồi cũng chưa vội trở về, vốn dĩ gã muốn hỏi Lục Liễu Chi hiện tại đang làm nghề gì, chỉ là ngay khi tới gần quan sát, lại rất mỉa mai cười một tiếng —— Lục Liễu Chi mặc quần áo Kiều Giản có chút rộng, nhìn từ trên xuống, có thể thấp thoáng trông thấy hàng loạt vết tím vết đỏ.

Gã cười xong rồi, đột nhiên vươn tay kéo mạnh cổ áo của cậu xuống, những dấu hôn ái muội che khuất kia đều bị bại lộ, trên mặt Lục Liễu Chỉ chẳng có biểu cảm gì, cúi đầu không nói chuyện.

“Tốt nhất mày nên chút ý một chút cho tao, đừng để cô tao trông thấy, nghe rõ chưa?” Lục Mẫn Hành nói: “Kiều Giản bằng lòng chơi mày, đấy là vì anh ấy có hứng thú, đến lúc mất hứng sẽ đá mày thôi, mày đừng tự cho rằng mày và anh ấy thật sự yêu đương giận hờn, nếu như bị cô tao phát hiện ra loại chuyện thối nát này, khiến cổ tức giận sinh bệnh tật gì, lúc đấy mày đừng hòng yên ổn vác mặt ra đường.”

Lục Liễu Chi gật gật đầu, thoạt nhìn trầm mặc lại ngoan ngoãn, Lục Mẫn Hành đẩy cậu một cái, cậu đứng vững vàng, chỉ là vẫn luôn cúi đầu.

Lục Mẫn Hành đột nhiên đưa tay túm tóc để cậu ngửa mặt lên, Lục Liễu Chi quá quen thuộc động tác này của gã, dường như là theo bản năng, Lục Liễu Chi nói: “Đừng đánh tôi.”

Không phải cầu xin, cũng không có bất kỳ cảm xúc nào khác, rất bình tĩnh.

“Buổi tối Kiều Giản sẽ trở về.” Cậu giải thích nói.

Lục Mẫn Hành buông lỏng tay, lại châm điếu thuốc ngậm vào miệng, vỗ vỗ trên mặt cậu, “Biết viện binh rồi à?”

“Không phải.” Lục Liễu Chi nói: “Nếu để anh ấy nhìn thấy sẽ rất phiền phức.”

Chương 8

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Phiền phức?” Lục Mẫn Hành cười như không cười, “Là tao bị dính phiền phức hay mày bị dính phiền phức?”

Lục Liễu Chi chẳng biết nên nói cái gì, dứt khoát ngậm miệng, nhưng cậu không hề bối rối chút nào, trên thực tế, cậu chỉ bối rối khi ở trước mặt Kiều Giản mà thôi.

Lục Mẫn Hành đột nhiên làm một động tác khiến người khác khó lòng tưởng tượng nổi, gã tiến tới, ngửi mùi trên cổ Lục Liễu Chi.

“Mày xịt nước hoa à?”

“…Không xịt.”

“Thật sao?” Lục Mẫn Hành nới lỏng tay, lại đi sờ cằm của cậu, “Vậy mùi hương này từ đâu mà ra?”

Lục Liễu Chi có chút mê muội nhìn gã.

Lục Mẫn Hành hút một hơi thuốc, rồi nặng nề phun ra.

Bỏ đi, Lục Liễu Chi che miệng ho khan, theo bản năng lui về phía sau một bước.

“Nói thật tao đã sớm nhìn ra mày thích đàn ông rồi.” Lục Mẫn Hành nhoẻn miệng cười, trong ánh mắt tràn đầy giễu cợt, “Chuyện năm đó của mày và Kiều Giản, là mày chủ động hả?”

“Không phải.”

“Mày nói dối.”

“Tôi không có nói dối.”

“Ồ —— Vậy Kiều Giản chính là người chủ động, anh ấy uống quá chén, cưỡng bức mày.” Lục Mẫn Hành nói: “Tao biết người như mày thích bị coi thường, nào ngờ lại rẻ tiền đến mức này, nếu đổi thành kẻ khác cưỡng bức mày, phải chăng mày cũng sẽ đồng ý đi theo?”
Mặt Lục Liễu Chi thoáng chốc trắng bệch ngay lập tức, cậu im lặng không lên tiếng giãy dụa, Lục Mẫn Hành vẫn chưa chịu buông tha.

“Cái ngày mày được bố tao mang về nhà, tại sao không nhìn ra mày là đồ điếm chứ?”

“Tôi không phải!”

Lục Mẫn Hành sửa sang âu phục của mình, thờ ơ đáp: “Mày tưởng chỉ cần nói không phải sẽ là không phải? Vậy mày đoán xem Kiều Giản nghĩ như thế nào?”

Gã xoay người rời đi, Lục Liễu Chi đứng bất động tại chỗ suốt cả buổi trời.



Lúc Kiều Giản về đến nhà đã xấp xỉ mười một giờ, bố mẹ hắn muốn ở lại chơi mạt chược cùng với họ hàng, chỉ có một mình hắn trở về, mang theo bữa ăn khuya gồm nấm dại uyên ương theo mùa và cơm chiên hải sản cho Lục Liễu Chi mở cửa.

Tầng một vắng ngắt, Kiều Giản lên phòng ngủ tầng hai đi tìm, chẳng thấy tăm hơi người kia đâu, hắn nhíu mày lớn giọng gọi: “Lục Liễu Chi!”

Có cơn gió trùng hợp thổi ngang qua, Kiều Giản nhìn thấy rèm cửa khẽ nhúc nhích, trên xích đu trúc ngoài ban công có thấp thoáng bóng người, hắn kéo rèm cửa ra nhìn, phát hiện Lục Liễu Chi đang co người thiếp đi trên ghế.
“Cậu cũng giỏi tìm chỗ để ngủ thật…” Kiều Giản nhéo nhéo mặt cậu, “Dậy đi, dậy ăn đồ ngon nè.”

Lục Liễu Chi mở to đôi mắt, tròng trắng mắt cậu xuất hiện rất nhiều tia máu, Kiều Giản tặc lưỡi một tiếng hỏi: “Cậu bị sao vậy?”

Lục Liễu Chi kinh ngạc nhìn hắn.

Kiều Giản vỗ vỗ mặt cậu, “Ngủ ngu người rồi hả, biết tôi là ai không?”

Lục Liễu Chi bỗng nhiên có một loại cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, vì lý do gì mà Kiều Giản lại rất bình thản nói “Dù sao tôi cũng đâu thể ở như vậy cả đời được” chứ? Đại khái là vì Kiều Giản chưa từng suy nghĩ đến tương lai của bọn họ, mặc dù Lục Liễu Chi cũng chưa từng suy nghĩ qua, thế nhưng cậu biết hai chuyện này hoàn toàn không giống nhau.

Cậu ép buộc mình lãng quên ký ức về cơn ác mộng đau đớn năm ấy, bởi vì cậu luôn cho rằng Kiều Giản không hề cố ý, nhưng cho dù cậu nghĩ như vậy, cũng chưa chắc Kiều Giản đã nghĩ như vậy, nếu nhìn nhận một cách khách quan, cậu chính là loại người giống như lời Lục Mẫn Hành nói, nguyện chung chăn chung gối với kẻ đã từng cưỡng bức mình.

Thậm chí cậu căn bản còn không dám nhớ lại, cứ mỗi lần Kiều Giản mất kiên nhẫn mà nổi giận với cậu, rốt cuộc là vì cậu phạm sai lầm, hay là vì tận sâu trong đáy lòng Kiều Giản luôn cảm thấy cậu chính là đồ điếm không hề biết điểm dừng?

———-

Bonus:

Nấm dại uyên ương



Cơm chiên hải sản

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau