TẠI SAO KHÔNG ĐƯỢC LÀM NGƯỜI QUÁ NHẪN NẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tại sao không được làm người quá nhẫn nại - Chương 11 - Chương 15

Chương 9

Kiều Giản thấy cậu chẳng nói lời nào, còn tưởng rằng cậu ngủ nhiều nên mệt, để cậu ngồi xuống thảm trải sàn trong phòng khách, đem hộp đồ ăn mở ra cho cậu, Lục Liễu Chi cơ bản nuốt không trôi nổi, Kiều Giản ôm cậu từ phía sau: “Ăn đi chứ?”

Lục Liễu Chi vẫn luôn hít thở sâu, cậu thật sự muốn lấy hết dũng khí hỏi cho rõ ràng, thế nhưng cố gắng thử nghiệm vô số lần, một chữ cũng không thể nói ra được, lần đầu tiên Lục Liễu Chi lại cảm thấy căm ghét bản tính nhát gan cùng nhu nhược của mình đến như vậy.

“Lục Liễu Chi.” Kiều Giản khẽ cắn lên lỗ tai cậu, “Nếu cậu không trả lời sẽ bị ăn đòn thay cơm đấy.”

Lục Liễu Chi ngoái đầu nhìn hắn, bỗng dưng trở nên ủ rũ, cậu ôm cổ Kiểu Giản, vươn tay cởi áo khoác của hắn, rồi lại đi tháo cà vạt.

“Em nhớ anh lắm.” Lục Liễu Chi bi thương nói ra bốn chữ này, lần thứ nhất cậu thấu hiểu được hóa ra để biểu đạt tình cảm của chính mình thôi cũng là một chuyện đau đớn biết nhường nào —— nếu như tình cảm của mày đối với người kia mà nói chẳng đáng giá một xu.

Kiều Giản chỉ cảm giác xương cốt mình đều sắp mềm nhũn, tuy rằng hắn rất mệt mỏi, nhưng hắn vẫn nhanh chóng sa vào cái ôm ấm áp của Lục Liễu Chi, hai người lảo đảo ngã xuống giường, Kiều Giản vươn tay tắt đèn, trong phòng một mảnh đen kịt.

Lục Liễu Chi một chút hưng phấn cũng không có, cậu đau dữ dội, ban đầu Kiều Giản vẫn chưa nhận ra được điều gì, mãi đến khi đưa tay sờ thân dưới của cậu mới phát hiện từ đầu tới giờ cậu vốn dĩ chả hề cương.

Lục Liễu Chi đang chìm trong cơn đau suy nghĩ rốt cuộc mình thích người này từ bao giờ? Là lần đầu tiên anh ấy dẫn mình đi ăn sinh nhật, hay là lần đầu tiên anh ấy hôn mình nhỉ?

Thật đáng sợ.

Tại sao thời điểm cậu cứ như vậy mà dễ dàng phải lòng đối phương, chỉ lo ép buộc mình phải xóa sổ sự kiện kia, lại chưa từng nghĩ đến trong mắt đối phương mình là người thế nào.

Đèn sáng, Kiều Giản kinh ngạc thốt lên một tiếng, tay tay chân lúng túng rút phân thân ra ngoài, bởi vì Lục Liễu Chi chảy máu.

“Con mẹ nó sao cậu không nói gì hết hả?!” Kiều Giản đau lòng gần chết, để cậu nằm úp sấp, vươn tay mở nốt cái đèn còn lại, khẽ nắm bờ mông mềm mại của cậu cẩn thận từng li từng tí tách ra hai bên, “Đệch… Cậu thay quần áo, chúng ta đi bệnh viện.”Lục Liễu Chi lắc đầu liên tục, Kiều Giản mặc kệ cậu, chộp lấy quần áo vội mang vào cho cậu, Lục Liễu Chi nói: “Em không muốn đi bệnh viện.”

“Ở đó cũng chẳng có ai quen biết cậu đâu, lo cái gì?”

“…Em sợ.” Lục Liễu Chi đáp.

Kiều Giản nhất thời không kịp phản ứng: “Sao cơ?”

Lục Liễu Chi ngoái đầu nhìn hắn: “Em sợ đi bệnh viện, rất đau.”

Đêm ấy Kiều Giản không nổi cáu với cậu như mọi khi nữa, nghĩ tới nghĩ lui, bèn hỏi một người bạn bác sĩ kín miệng, đối phương thật ra cũng chẳng hỏi gì nhiều, chỉ hướng dẫn hắn loại thuốc cần mua, nói với hắn cần phải chú ý quan sát, lại khuyên nếu chuyển biến xấu thì nhanh chóng đưa đến bệnh viện, Kiều Giản đáp ứng, quay đầu nhìn Lục Liễu Chi, đối phương trông giống hệt như đang ngủ.
“Lục Liễu Chi, rốt cuộc cậu làm sao vậy?” Kiều Giản buồn bực nói: “Tôi thật sự chán chết cái kiểu suốt ngày chỉ biết kìm nén như cậu, nếu bây giờ cậu vẫn chưa chịu nói rõ ràng thì từ nay về sau đừng chuốc thêm phiền phức cho tôi nữa! Nghe rõ chưa?”

Lục Liễu Chi rất khó chịu, từ trong ra ngoài đều cực kỳ cực khó chịu, cậu nhắm mắt lại nói: “Nhưng anh hung dữ như thế.”

Kiều Giản sửng sốt, một lát sau mới nhếch miệng: “Còn chẳng phải đều do cậu quá khinh người sao?”

“Có phải anh ghét bỏ em lắm đúng không?” Lục Liễu Chi vẫn tiếp tục nhắm mắt, “Nếu như là người anh thích, anh sẽ lập tức đối xử dịu dàng với họ, đúng không?”

Kiều Giản nghe xong, nhíu mày nói: “Cậu lặp lại lần nữa?”

Lục Liễu Chi đột nhiên cảm thấy rất tủi thân, từ nhỏ đến lớn cậu đã trải qua rất nhiều chuyện oan ức, nhưng gộp hết tất cả lại cũng không thể nào sánh bằng giây phút hiện tại, thậm chí cậu còn cảm giác được mũi của mình quá chua, suýt chút nữa đã bật khóc ngay lập tức.

Cậu liều mạng tự nhủ với mình mày không thể khóc, bởi vì nước mắt phải có người hiểu mới đáng giá, mặc dù cậu chẳng đặt nặng vấn đề đáng giá hay gì hết, nhưng cậu không muốn để cho Kiều Giản xem thường cậu.

Thế mà thời điểm cậu mở mắt, cậu vẫn không nhịn được bật khóc, lần đầu tiên cậu để lộ loại biểu cảm cố chấp kia, tiếp tục lặp lại một lần: “Nếu như là người anh thích, anh sẽ lập tức đối xử dịu dàng với họ, có đúng không?”

Kiều Giản đột nhiên nắm lấy cổ tay đặt trên gối của cậu, mặt đen lên quát: “Con mẹ nó bộ tôi đối xử tệ với cậu lắm hả?!”

Nước mắt Lục Liễu Chi càng chảy càng nhiều, cậu sống hơn hai mươi năm trời, đây là lần đầu tiên không khống chế nổi mà khóc lóc ngay trước mặt người khác, Kiều Giản chẳng biết mình đã chọc trúng chỗ nào của cậu, nới lỏng tay, vẻ mặt dần chuyển sang bối rối.

“Sao, sao tự dưng mít ướt ghê vậy?” Kiều Giản thua trận, “Lại suy nghĩ vớ vẩn gì nữa? Tôi… Tôi làm em mích lòng chỗ nào, để tôi sửa đổi có được không, đừng khóc, đừng khóc! Em đừng khóc mà! Trời *** má!”

Chương 10

Đây là lần đầu tiên Kiều Giản bối rối như thế trong đời.

Hắn vốn dĩ không biết nói lời ngon tiếng ngọt, bởi vì đối với người khác hắn không thích dỗ dành, đối với Lục Liễu Chi hắn không cần dỗ dành.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một người thoạt nhìn hiền lành nhẫn nại như Lục Liễu Chi sẽ có ngày bật khóc trước mặt hắn.

Kiều Giản tay chân luống cuống rút khăn giấy ra lau nước mắt cho cậu, thế nhưng Lục Liễu Chi thật sự có vẻ rất đau lòng, đến nỗi nước mắt của cậu căn bản lau không sạch, đầu Kiều Giản ong ong, cúi người xuống ôm cậu, “Em đừng khóc nữa được không? Nước mắt đàn ông con trai ai đời nói rơi là rơi liền chứ?!”

Lục Liễu Chi đang khóc thút thít cũng cố gắng kiềm nén, dường như rất nỗ lực muốn nuốt ngược nước mắt vào trong, nhưng mà chẳng ăn thua gì hết, từ khi cậu nhận ra có lẽ Kiều Giản ghét bỏ bản thân mình về sau, cậu vẫn luôn nhớ đến những chuyện lúc trước —— cậu không muốn nhớ lại cũng quá khó, bởi vì quả thật có nhiều lúc thái độ của Kiều Giản đối với cậu hết sức tồi tệ.

Cậu nắm chắc đáp án mà dùng sức chùi chùi đôi mắt, cảm thấy mình ngu ngốc hết thuốc chữa.

“….Em xin lỗi.” Lục Liễu Chi thút thít nói: “Hay là để em sang phòng khác ngủ đi.”

Kiều Giản sắp không trụ nổi nữa rồi: “Ý tôi không phải vậy!”

Lục Liễu Chi đột nhiên nảy sinh ra một quyết định, là một quyết định vô cùng hiếm có trong cuộc đời luôn cúi đầu nhẫn nhục của cậu, ý nghĩ này bỗng dưng dâng lên hết sức mãnh liệt, đến mức áp đảo cả nỗi sợ hãi của cậu.

“Kiều Giản.” Cậu nói: “Chúng ta cũng không nhất thiết phải sống chung với nhau đâu.”

Kiều Giản thoáng sửng sốt, buông lỏng ra nắm lấy tay cậu, ngồi xuống nhìn cậu.

“Em nói cái gì?”

“Dù sao em luôn luôn khiến anh tức giận, cũng chẳng phải chuyện gì tốt lành… Anh vẫn nên, tìm người mà anh thích rồi bên cạnh nhau đi.”

Kiều Giản cứ như vậy suốt hai, ba giây căn bản không phản ứng kịp.

“Em cảm thấy tôi không thích em?”

Hắn thoạt nhìn rất đáng sợ, mặc dù bình thường mặt mũi hắn cũng chả khác dáng vẻ nghiêm túc là bao, thế nhưng ánh mắt bây giờ lại khiến sau lưng Lục Liễu Chi lạnh toát, cậu bắt đầu lắp bắp giải thích, “Có lẽ, có lẽ cũng hơi thích một chút, nhưng em cảm thấy, nếu để anh và người anh thích thật lòng ở bên cạnh nhau, nói không chừng sẽ càng viên mãn hơn bây giờ… Suy cho cùng anh thường xuyên nổi nóng với em, chung sống với em hẳn chẳng phải chuyện gì vui vẻ, xin lỗi.”

Kiều Giản đứng lên, cầm cốc nước trên tủ đầu giường uống một ngụm, cứ thế vô thức đi vài bước, đến chỗ móc treo quần áo lấy ra hộp thuốc lá và bật lửa ở trong túi áo khoác.

Lục Liễu Chi đề phòng sợ hắn bất ngờ nổi giận, nhưng mà Kiều Giản thoạt nhìn khá bình tĩnh, hắn hút được nửa điếu thuốc, tiện tay dụi lên gạc tàn, lại trở về giường, vẫn tính là ôn hòa mà mở miệng.

“Luôn nổi nóng với em là lỗi của tôi.” Kiều Giản nói: “Em chẳng làm gì sai cả, em không cần phải xin lỗi tôi.”

Lục Liễu Chi giữ trầm mặc.
“Nhưng tôi không hề ghét bỏ em, từ trước đến giờ tôi chưa từng lừa em, cũng chẳng có gì để lừa em, nếu như em cảm thấy tính tình tôi quá tồi tệ khiến em bị tổn thương, vậy tôi sẽ cố gắng thay đổi, tôi nói được thì làm được, nên sau này em tuyệt đối đừng nói những lời như vậy nữa.”

Lục Liễu Chi mờ mịt nhìn hắn.

“Lục Liễu Chi, trả lời.” Hắn xoa nhẹ tóc Lục Liễu Chi, “Đáp ứng tôi về sau sẽ không nhắc lại chuyện này nữa.”

“…” Lục Liễu Chi rụt người tránh hắn, “Nhưng cho dù chúng ta có tiếp tục, cũng đâu thể vĩnh viễn ở chung với nhau, anh muốn kết hôn, em lại không muốn, thà rằng đừng níu kéo, vả lại anh không cần thay đổi, nếu như anh và người anh thích thật lòng ở chung một chỗ, anh sẽ tự động trở nên ôn hòa hơn thôi, chả phải anh hay bảo anh không thể chịu nổi em sao… Em xin lỗi, em vẫn luôn muốn để anh vui vẻ hơn một chút.”

Kiều Giản chưa bao giờ trải qua loại cảm giác mất trọng lực như thế này, hắn cứ ngỡ trái tim của Lục Liễu Chi là một lỗ hổng, chẳng thèm chứa bất cứ thứ gì, tính cách của đối phương quá tốt, khiến hắn được đằng chân lân đằng đầu, đến mức căn bản không hề nghĩ tới Lục Liễu Chi cũng là một con người có cảm xúc, còn là người rất dễ nặng lòng, tình cảm rất nội liễm.

Kiều Giản siết chặt hộp thuốc lá, gân xanh trên mu bàn tay đều nổi lên, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh: “Em nghĩ kĩ chưa?”

Lục Liễu Chi gật đầu.

“Em ngủ trước đi, có gì ngày mai hẳn nói, được chứ?” Kiều Giản sờ lên mặt cậu, “Cần tôi ngủ chung không?”

Lục Liễu Chi còn chưa trả lời, hắn đã đứng dậy bước ra ngoài: “Được rồi, hôm nay em ngủ ở đây đi, có chuyện gì thì gọi tôi, sau nửa đêm tôi sẽ ghé qua kiểm tra vết thương của em một chút, em cứ ngủ phần em, đừng sợ.”

Hắn đứng dậy đi đến phòng khách, nhìn bức tranh trên tường châm một điếu thuốc, rít vài hơi, đột nhiên đạp mạnh một cước lên giá đỡ đặt cạnh tường.

Mãi cho đến khi cả hai rời khỏi nơi này, đến tận lúc về nhà, Kiều Giản vẫn luôn duy trì thái độ giống như vậy.

Lục Liễu Chi cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng Kiều Giản vẫn chưa làm gì cậu cả, cậu không có lý do gì để trốn tránh Kiều Giản.Hai người trở về nhà, Lục Liễu Chi tính đi thu dọn đồ đạc, Kiều Giản ngăn cản cậu, bắt cậu tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc mới bàn tiếp chuyện này.

“Gấp cái gì?” Kiều Giản nói: “Tôi còn có thể cấm em rời đi sao?”

Lục Liễu Chi chỉ mặc một cái quần lót ngã xuống ổ chăn Kiều Giản, cậu cảm thấy tình trạng hiện tại hơi bất thường, lại không nói ra được là bất thường ở chỗ nào.

“Ngủ đi, ngủ dậy rồi nói.” Kiều Giản vuốt ve má cậu.

Lục Liễu Chi say máy bay còn say xe, thật sự buồn ngủ hết chịu nổi, ngửi mùi nước xả vải quen thuộc trong nhà mà nhanh chóng thiếp đi, còn mơ thấy một giấc mơ loạn xà ngầu.

Lúc tỉnh lại trời đã sắp tối, đầu Lục Liễu Chi rất đau, cậu ngồi xuống mờ mịt nhìn xung quanh, mở tủ quần áo tùy tiện lấy bừa bộ đồ mặc vào.

Không khí trong phòng khách cực kỳ ngột ngạt, chẳng rõ Kiều Giản đã hút bao nhiêu thuốc lá nữa, hắn ngồi trên ghế sofa xem tivi, Lục Liễu Chi đi tới, hắn ngẩng đầu lên.

“Tỉnh?” Kiều Giản nói: “Qua đây ngồi.”

Lục Liễu Chi ngồi xuống.

“Em muốn đi, đúng chứ?” Kiều Giản nói: “Đương nhiên tôi chẳng có quyền ép buộc em ở lại chỗ này, đây là xã hội pháp trị, tôi không thể chơi trò giam cầm phi pháp kia được, nhưng trước khi để em rời đi, hai chúng chúng ta nên đem nợ nần ra tính toán một chút, thấy sao nào?”

Lục Liễu Chi ớ một tiếng, có chút nghi ngờ hỏi: “Nợ gì vậy?”

“Em đừng sốt sắng, hỗ trợ việc học của em là trách nhiệm mà tôi phải làm, hơn nữa em rất có nghị lực, nhận được không ít học bổng, tiền tôi đưa căn bản đều vô dụng, tất nhiên sẽ không tính chuyện này.” Kiều Giản nói: “Nhưng ngoại trừ cái đấy, tôi cảm thấy có chuyện nên cùng em nói rõ ràng một chút.”

“Năm ngoái em đi công tác, chẳng biết vì sao lại ngã bệnh, hơn nửa đêm gọi điện thoại cho tôi nói muốn về nhà, tôi lập tức đặt chuyến bay đêm chạy đến tìm em, ở nơi đó trông em suốt một ngày lại đưa em trở về, trong bãi nôn em ói xuất hiện vết máu, tôi rất sợ hãi. Em nằm trong bệnh viện hỏi rằng có thể ngồi chung với em lâu hơn một chút được không, tôi bèn tắt nguồn điện thoại ở bên cạnh em tới sáng sớm hôm sau mới đi, nhưng em có biết thời điểm đó công ty của tôi đang xảy ra bao nhiêu sự cố không? Thậm chí tôi còn vắng mặt những hai ba ngày, tổn thất bao nhiêu tiền tôi cũng lười tính toán rồi, có điều lần đó không trách em, bởi vì em vốn dĩ chưa biết chuyện gì, nếu tôi bảo tôi có việc bận, dám chắc em sẽ lập tức để tôi đi, vậy nên tôi không nói. Tôi thực sự không trách em, chỉ trách bản thân tôi đã sắp đầu ba còn làm việc bất chấp hậu quả, thế nhưng tôi cảm thấy nếu quay ngược thời gian lại lần nữa, tôi cũng sẽ không đi đâu hết.”

“…” Lục Liễu Chi nói: “Xin lỗi anh, lúc đó em thực sự chẳng biết gì.”

“Tôi đã nói không trách em.” Giọng của Kiều Giản hết sức bình tĩnh: “Vẫn còn rất nhiều chuyện khác… Thôi quên đi, tôi cũng lười nói, nói tới nói lui vẫn là trách bản thân tôi ngu xuẩn, tôi cũng chẳng phải tính gán nợ cho em thật, tôi chỉ muốn hỏi thử em, cứ coi như nể tình chút hành vi ngu xuẩn tôi làm vì em, nể tình quãng thời gian tôi đối xử tốt với em, có thể chớ vội vã đi như vậy, ở nhà thêm một tháng nữa có được không? Cho dù là con chó con mèo nuôi nhiều năm vẫn sẽ nảy sinh tình cảm, huống chi em còn là một người sống sờ sờ?”

Lục Liễu Chi ngẩng đầu nhìn hắn, vừa định mở miệng trả lời, Kiều Giản đã ôm lấy cậu.

“Chỉ một tháng.” Kiều Giản nói: “Tôi biết em tốt bụng, sẽ không cự tuyệt người khác, tôi cũng không làm khó em, chỉ một tháng mà thôi.”

Hắn nắm thật chặt cánh tay Lục Liễu Chi, dán mặt lên cổ của cậu: “Tôi đang cố thương lượng lịch sự với em, em nhất định phải đáp ứng, đừng ép tôi.”

Chương 11

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Ơ…” Lục Liễu Chi do dự hỏi: “Vì sao vậy?”

“Không nỡ để em đi.” Kiều Giản quả quyết nói: “Chứ em nói thử xem còn nguyên nhân gì, chẳng lẽ định vỗ béo em thêm chút nữa rồi mang đi bán hả?”

Lục Liễu Chi giãy khỏi lồng ngực hắn, cúi đầu nghĩ cả buổi trời: “Em cứ tưởng anh rất ghét em.”

“Tôi không có ghét em! Tại sao đột nhiên em lại nghĩ như vậy, ai nói bậy bạ gì với em?” Kiều Giản hít sâu một hơi, lại hạ thấp thanh âm, “Tôi —— tôi rất thích em, nhưng bởi vì tôi chưa đủ tốt, chuyện chỉ có như vậy mà thôi.”

Lục Liễu Chi cúi đầu chơi ngón tay của mình, lẩm bẩm: “Ừa…”

Kiều Giản lại đi tìm thuốc lá, phát hiện thuốc lá đã hút hết sạch, hắn vuốt hộp thuốc lá, hơi mất tự nhiên nói: “Tôi sẽ không kết hôn với ai hết, lúc đó tôi nói nhảm, em đừng để ở trong lòng.”

Vừa dứt lời, chính bản thân cũng cảm thấy có chút hổ thẹn, nếu như hắn là Lục Liễu Chi, tuyệt đối sẽ không nhẫn nhịn lâu như vậy.

Đầu óc Lục Liễu Chi cứ mơ mơ hồ hồ, chẳng làm rõ được lời hắn nói có câu nào thật có câu nào giả, nghĩ thầm phải chăng mình đưa ra quyết định quá đột ngột, anh ấy vẫn chưa tiếp thu được trong khoảng thời gian ngắn, đang cố bịa chuyện để dỗ mình, nhưng rồi lại cảm thấy Kiều Giản không phải loại người đó, khiến cho nội tâm của cậu rất mâu thuẫn, hận không thể tìm một cái mai rùa đen chui tọt vào, ngủ xong tám năm hoặc mười năm mới chui ra lại.

Giá như Kiều Giản vẫn luôn nói chuyện nhẹ nhàng với mình giống như bây giờ thì tốt biết bao, thế nhưng điều đó đại khái là không thể nào.

Lục Liễu Chi lề mà lề mề bị Kiều Giản lôi xuống nhà bếp, Kiều Giản chuẩn bị nguyên liệu, để cậu bắt tay vào làm cơn chiên Paella hải sản, Lục Liễu Chi tay chân vụng về lỡ đổ hơi nhiều rượu gia vị khử mùi tanh, thành quả làm ra có hơi cạn lời, Kiều Giản xúc một dĩa lớn, Lục Liễu Chi vừa ăn vừa lén quan sát hắn, Kiều Giản đột nhiên vươn tay bóp mặt cậu.

“Nãy giờ nhìn trộm tôi làm cái gì?” Kiều Giản nói: “Lo ăn cơm đàng hoàng.”

Lục Liễu Chi đáp: “Nhưng mà cơm ăn không ngon.”

“…” Kiều Giản bưng dĩa cơm của cậu lùa hết sang dĩa mình: “Vậy em đặt đồ ăn bên ngoài đi, tôi thấy ăn ngon là được rồi.”

Lục Liễu Chi mua một phần mì xào lươn, nằm sấp trên bàn nhìn hắn, trong lòng vẫn luôn nghĩ đến câu mà hắn vừa thổ lộ lúc nãy: Tôi rất thích em.

Thiệt hay giả?

Dù sao Kiều Giản có nói dối cậu cũng sẽ không nhận ra, kỳ thực ai nói dối cậu cũng sẽ không nhận ra… Nhưng mà Kiều Giản là kiểu người sẽ đi lừa gạt kẻ khác sao? Nếu anh ấy không thích mình thì vì sao phải nói dối? Không đúng, nếu anh ấy nói dối thì chứng tỏ anh ấy vốn dĩ không thích mình, vậy vì sao anh ấy phải nói dối chỉ để giữ chân mình?

A a a a a a —— Trong lòng Lục Liễu Chi gào thét, đôi mắt đều đang xoay vòng vòng.

Kiều Giản nhịn trong chốc lát, rốt cuộc vẫn đẩy mặt cậu sang chỗ khác, Lục Liễu Chi ngoan ngoãn nhìn chằm chằm máy hút mùi nhà bếp.

“Sau này không được phép như vậy nữa, nghe rõ chưa? Nếu đang ăn cơm cùng nhau, đừng có hở tí lại gọi thức ăn bên ngoài về.”

Lục Liễu Chi nói: “Ò.”

“Ăn nói cho cẩn thận.”

“Em biết rồi.”Lục Liễu Chi chớp chớp mắt, lại tiếp tục xoay đầu về chỗ cũ đâm chiêu nhìn hắn, Kiều Giản bó tay rồi, tiếp tục ăn cơm của mình.

“Anh thích lego của em chứ?” Lục Liễu Chi hỏi: “Giả sử em không mang theo được thì tặng hết cho anh nha.”

Cậu nói xong, cảm thấy đúng là mình đang thèm bị chửi, từ trước đến giờ Kiều Giản luôn bực bội mỗi khi nghe cậu nhắc về chủ đề này.

“Cảm ơn em, em tự giữ lại cho mình đi, tôi cũng sắp sửa ba mươi rồi, không thích nghịch đồ chơi lắm.”

Lục Liễu Chi dụi dụi con mắt: “Cái đó hổng phải đồ chơi mà.”

“Em nói không phải thì là không phải vậy.”

“Em cảm thấy anh, anh coi thường em vì chơi cái đó trông quá ấu trĩ.” Lục Liễu Chi nói: “Nhưng mà nó không phải đồ chơi đâu, em cũng không có ấu trĩ, nó giống hệt chơi game điện tử thôi í, là, là sở thích rất bình thường thôi.”

Kiều Giản nuốt xuống muỗng cơm cuối cùng, rút khăn giấy ra lau miệng, đứng dậy đi rót nước, thời điểm lướt ngang qua tiện tay xoa đầu Lục Liễu Chi một cái.

“Tôi chưa từng coi thường em.”

Lục Liễu Chi không thể hiểu nổi.

Ăn xong cơm tối, hai người ở trong phòng khách như thường lệ, Kiều Giản ngồi trên ghế sofa ôm máy tính làm việc, Lục Liễu Chi ngồi dưới thảm lắp ráp lego, cậu đem sự tình từ lúc mới bắt đầu nghĩ kĩ lại lần nữa, nhưng rốt cuộc vẫn không nghĩ ra được đáp án nào, nếu như lời Kiều Giản nói đều là thật, vẫn luôn luôn thích cậu, chưa từng ghét bỏ cậu, vậy tại sao mình cứ bị ăn mắng suốt?

Thế nhưng Kiều Giản cũng chưa bao giờ đối xử với ai đặc biệt dịu dàng hết thì phải, ít nhất là cậu chưa từng chứng kiến qua.

Vừa nghĩ tới Kiều Giản trưng lên diện mạo mơ hồ theo kiểu ôn nhu tâm tình, cậu đã cảm thấy rất khó tiếp thu nổi.Chẳng qua nếu như Kiều Giản thực sự trở thành người như vậy cậu cũng chỉ có thể nhìn, dù sao cậu sợ như thế, cái gì cũng chả dám làm.

Lục Liễu Chi ngẩng đầu nhìn mèo con, thầm nghĩ nếu như mình rời khỏi đây thật, Kiều Giản sẽ đưa mèo cho mình sao? Vốn dĩ mèo là do mình nhặt về mà, Kiều Giản lại ghét động vật, hẳn là sẽ không cướp với mình đâu.

Kiều Giản nhìn theo ánh mắt của cậu, không nhịn được liếc một chút, hắn biết Lục Liễu Chi đang suy nghĩ điều gì.

“Lục Liễu Chi ——” hắn nói: “Mèo này tôi sẽ nuôi, em đừng hòng mang nó đi.”

Lục Liễu Chi a một tiếng, sốt sắng hỏi: “Vì sao vậy?”

Kiều Giản hít sau một hơi, đặt laptop sang bên cạnh, đi tới trước mặt cậu ngồi xuống.

“Bởi vì nếu như em dám rời đi khi chưa có sự đồng ý của tôi, tôi sẽ lột sạch đồ ném em ra ngoài đường, một cái quần lót cũng không cho mang theo.” Kiều Giản nói: “Có sợ không?”

“…”

“Hù em chút thôi, giữ mèo lại đây em còn có thể trở về nhà thăm một chút, dù sao ở trong lòng em mèo vẫn quan trọng hơn tôi.”

“Không phải!” Lục Liễu Chi nhíu mày: “Tại sao anh lại nói như thế!”

“Chọc em chơi.” Kiều Giản nhéo nhéo mặt cậu.

Lục Liễu Chi cầm lego xoay qua chỗ khác, không thèm nhìn mặt hắn nữa.

———-

Không yêu yêu hay không yêu không yêu hay yêu nói một lời thôi! 😤 Chán nám cháu nó dính lão Kiều như Koala ôm cây trúc xinh vậy mà suốt ngày cứ nghi ngờ trái tim người ta quài, dỗi=))

Bonus

Mì xào lươn



Cơm chiên Paella

Chương 12

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngày đầu tiên trở lại công ty, cậu vẫn ăn cơm một mình như cũ, Kiều Giản không ở công ty, nhắn tin Wechat hỏi cậu đang ăn cái gì, Lục Liễu Chi chụp một dĩa cơm chiên xì dầu gởi cho hắn.

Cơm ăn chưa được bao nhiêu, cậu lại nhận được tin nhắn Wechat mới, lề mà lề mề mở ra xem, là Lâm Trường Vũ.

“Sao ngồi ăn có một mình vậy?”

Lục Liễu Chi dáo dác nhìn hai bên, Lâm Trường Vũ đang ngồi chéo phía sau lưng cậu.

“Cậu sao thế?” Lâm Trường Vũ bưng khay đồ ăn đi tới, ngồi đối diện cậu: “Gì mà thiếu sức sống dữ vậy?”

Lục Liễu Chi nói: “Em chưa tỉnh ngủ.”

“Tôi xem cậu có ngày nào là tỉnh ngủ đâu.”

Bộ nhớ của Lục Liễu Chi không đủ dung lượng, chả biết phải làm sao để tiếp lời, đành cố gắng liều mạng cắm đầu ăn cơm chiên.

“Cãi nhau với bạn trai cậu hả?”

Lục Liễu Chi khiếp sợ nhìn y, “Làm sao anh biết?”

“Anh thuận miệng hỏi…” Lâm Trường Vũ giật giật khóe miệng.

Lục Liễu Chi cảm thấy những người như thế này thật sự quá gian xảo dối trá.

“Ừm…” Cậu nghĩ ngợi một chút, lắp bắp bổ sung: “Anh đừng nói cho người khác biết.”

Lâm Trường Vũ không nhịn được cười: “Mà kể cũng lạ, với cái tính này của cậu, làm sao có thể cãi nhau với người khác được chứ?”

“Em cũng không biết nữa.” Lục Liễu Chi cúi đầu: “Em cứ cho rằng có lẽ anh ấy không thích em, thế nhưng anh ấy lại nói ảnh thích em.”

Nói xong, Lục Liễu Cho thầm nghĩ lén bưng dĩa cơm chuồn được rồi, cái loại vấn đề gì thế này, chắc chắn người khác sẽ cảm thấy cậu rất ấu trĩ.

“Tại sao cậu lại cho rằng anh ta không thích cậu? Anh ta đối xử tệ với cậu hả?”

“Tốt, tốt lắm.” Lục Liễu Chi nói: “Nhưng mà anh ấy thường xuyên nổi nóng với em, còn mắng em nữa.”

“…Anh lại thấy không tính là tốt đâu.”

Lục Liễu Chi cũng hoang mang, tự dưng giờ phát sinh thêm vấn đề mới rồi, phiền chết.

Thật ra cậu rất muốn nói rõ tất cả mọi chuyện luôn một lần, nhưng lại cảm thấy quá phiền toái, còn sợ đối phương nghe được điều gì, buộc lòng phải tập trung ăn cơm.

“Cậu cảm thấy các cậu sẽ chia tay sao?”

“Không biết…”

” Ừm —— nếu như cậu có điều gì phiền muộn, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm anh.”

Lục Liễu Chi rốt cuộc kịp phản ứng: “Vì sao?”

Lâm Trường Vũ nhìn cậu, nhoẻn miệng cười: “Không vì sao hết.”

Kể từ cái hôm cậu gởi cho y ba cái emo thỏ Tuzki về sau, Lâm Trường Vũ đã hạn chế nhắn tin Wechat cho cậu, nhưng bình thường chạm mặt ở công ty đối phương vẫn sẽ chủ động tìm cậu nói chuyện, giờ đây Lục Liễu Chi đã ít lo lắng hơn hẳn khi đối mặt với y.

“Cuối tuần này cậu muốn đi ra ngoài chơi với anh không?” Lâm Trường Vũ nói: “Thư giãn tâm trạng một tí mới tốt.”

“Thôi, anh đi đi.” Lần đầu tiên Lục Liễu Chi trực tiếp từ chối người khác như thế: “Em ở chung với anh ấy, không thể gạt ảnh được đâu, em sợ ảnh biết lại dỗi em mất.”“Anh tưởng cậu ở chung nhà với Kiều tổng chứ?”

“…”

“…” Lục Liễu Chi bưng khay đồ ăn đứng dậy: “Em đi trước, anh từ từ mà ăn.”

Suốt cả buổi chiều hôm đấy cậu cứ có chút hồn vía lên mây, rất sợ Lâm Trường Vũ nhiều chuyện giống như nữ đồng nghiệp kia, cũng may Lâm Trường Vũ không có làm như vậy, chính Lục Liễu Chi cũng muốn chịu thua bản thân mình luôn, tại sao có thể ngu si đến mức độ đó chứ?

Khiến cậu càng hồi hộp hơn chính là, buổi tối khi Kiều Giản về nhà dường như đã biết được chuyện này.

Trái lại thái độ của Kiều Giản rất tốt, ôm cậu ngồi trên ghế sofa, một bên lướt điện thoại một bên hỏi cậu, có phải giữa trưa đi ăn cơm chung với người khác.

Lục Liễu Chi gật gật đầu.

Kiều Giản ý tứ sâu xa nói: “Em có biết em rất đơn thuần hay không?”

“…Chắc, chắc có một chút.” Lục Liễu Chi nói: “Em biết anh muốn chê em ngu ngốc.”

“Em cũng đâu có ngốc.” Kiều Giản cười hôn lên má cậu: “Nhưng đúng là em rất dễ bị lừa.”

“Ò.”

“Ò cái gì mà ò?”

“Không có ò cái gì hết á.”

“Em có biết vì sao đàn ông đều thích người đơn thuần không? Bởi vì dễ bị lừa.”

Lục Liễu Chi thầm nghĩ, cũng giống như anh đang lừa gạt em ấy hả?

“Tôi sẽ không bao giờ lừa em.” Kiều Giản giống như có thuật đọc tâm: “Em có cái gì để lừa gạt hả?”

Lục Liễu Chi suy nghĩ một chút, đúng ha, cậu đã chả có tiền, còn chả có nhan sắc, quả thật chẳng có gì để lừa gạt được hết.
“Nhưng mà ít nhiều gì em, em cũng phải có một chút ưu điểm chứ?” Lục Liễu Chi nhỏ giọng nói.

“Mông của em rất căng tròn.” Kiều Giản ném điện thoại di động: “Chân rất dài, da cũng cực kì trắng.”

Lục Liễu Chi bó tay rồi.

“Em phải biết rằng cái giới này hết sức loạn, không nên tự tiện nói chuyện với Lâm Trường Vũ, hoặc đồng ý theo hắn ta đi ra ngoài chơi, đã nghe rõ chưa?”

“Chẳng lẽ, chẳng lẽ anh cảm thấy em rất tự tiện sao?” Lục Liễu Chi siết lấy đầu ngón tay của mình: “Sẽ tự tiện ở chung một chỗ với người khác và gì gì đó, phải không?”

Cậu vô cùng hồi hộp, rất sợ Kiều Giản nói phải, nếu như Kiều Giản thực sự nói thế, có lẽ một giây đồng hồ sau cậu cũng chẳng dám ở lại đây nữa.

“Không phải.” Kiều Giản nâng cầm hôn cậu một chút: “Theo đuổi em thật khó khăn.”

Lục Liễu Chi còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng Kiều Giản theo đuổi mình từ lúc nào, đã bị hắn đè xuống ghế sofa hôn, Kiều Giản cầm cổ tay cậu di chuyển lên, đan chặt mười ngón tay với cậu, thật nhẹ nhàng mút đầu lưỡi Lục Liễu Chi.

Lục Liễu Chi nhanh chóng cương cứng, khẽ nâng cao eo cọ cọ hắn, Kiều Giản dường như chưa đủ thỏa mãn lại hôn cậu thêm một lát, mới ngồi xuống, vươn tay cởi quần đùi lẫn quần lót của cậu, nhìn cậu một chút, dần cúi đầu xuống.

Lục Liễu Chi giật bắn cả người, đầu ngón chân đều cuộn tròn, cậu thở hổn hể nói: “Đừng mà đừng mà, em…”

Chẳng biết Kiều Giản làm cái gì, lời cậu nói ra đều đứt quãng, nắm lấy tóc Kiều Giản giãy dụa, chỉ qua chưa đến hai phút, cậu lại khó khăn nói: “Đừng mà, em, em —— ”

Một lát sau Kiều Giản mới ngồi dậy, rút mấy tờ giấy phun đồ vật trong miệng ra ngoài, tiện tay ném vào trong thùng rác.

“Sao em bắn nhanh quá vậy?”

Lục Liễu Chi chậm rãi mặc đồ lót vào, lơ đẹp hắn.

Cậu cũng chẳng biết tại sao mình lại bắn nhanh như thế.

Kiều Giản nói: “Nếu em làm 1 không ai chịu được em hết.”

Lục Liễu Chi chẳng nói lời nào, đi vào phòng ngủ thứ hai, khóa trái cửa.

“…” Kiều Giản chạy sang gõ cửa: “Lục Liễu Chi, mở cửa.”

Bên trong không có động tĩnh gì, Kiều Giản đành phải nói: “Tôi đùa chút thôi, em mau mở cửa ra, nhanh lên.”

Vẫn không có động tĩnh.

“Lục Liễu Chi.” Kiều Giản nói: “Tôi có chìa khóa, cất ở trong hộc tủ phòng đọc sách, nếu em ngoan ngoãn tự mở cửa ra, tôi sẽ không nổi giận.”

Lách cách một tiếng, cửa mở, Kiều Giản đẩy cửa ra, ôm cậu ngã lên giường.

“Tôi không có chìa khóa.” Kiều Giản hôn mặt của cậu một chút: “Nói em dễ bị lừa em còn không tin.”

———-

Bonus:

Cơm chiên xì dầu

Chương 13

Lục Liễu Chi luôn đề phòng Kiều Giản bất thình lình nổi nóng với cậu cùng rất nhiều chuyện khác, bởi vì quãng thời gian yên bình này thật sự quá không bình thường, nhưng mà Kiều Giản lại chẳng làm gì cả.

Cũng không thèm tỏ thái độ muốn đem chuyện kia giải quyết rõ ràng với cậu, đại loại như níu kéo cậu chẳng hạn.

Lục Liễu Chi rất bối rối.

Vào ngày sinh nhật của cậu, Kiều Giản vẫn dẫn cậu đi ăn ramen theo thường lệ, mua máy chơi game đời mới tặng cho cậu, lại kẹp thêm một bao lì xì, để cậu đi mua lego mình thích. Lục Liễu Chi ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế, nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, lại quay sang nhìn Kiều Giản, rất tự nhiên mà ngoác mồm ngáp một hơi.

“Buồn ngủ à?” Kiều Giản đánh vô lăng: “Khoan ngủ, nếu không đêm nay lại mất ngủ đấy.”

Lục Liễu Chi ừ một tiếng, hơi hơi nhíu mày nhìn tay hắn.

Cậu phát hiện trên ngón tay Kiều Giản xuất hiện thêm một chiếc nhẫn.

Kiều Giản cảm nhận được ánh mắt của cậu, cũng cúi đầu nhìn tay mình: “Nhìn gì vậy?”

Lục Liễu Chi nói: “Chiếc nhẫn...”

“Ừ? Thấy thế nào?” Kiều Giản khẽ ngâm khúc ca: “Cái này không thể cho em được, đừng có ham.”

Tim Lục Liễu Chi đột nhiên chìm xuống dưới.

Tuy rằng Kiều Giản rất chú trọng vẻ bề ngoài, thế nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa thấy hắn đeo trang sức lần nào, cùng lắm chỉ mua vài chiếc đồng hồ đeo tay mà thôi.

Chứ huống chi là loại đồ vật mờ ám như nhẫn.

Lúc đầu Lục Liễu Chi còn thấy hôm nay thật vui vẻ, nhưng từ lúc phát hiện được chiếc nhẫn kia, cậu vẫn luôn giữ trầm mặc, buổi tối đi tắm cậu khóa trái cửa, nằm trong bồn tắm ngẩn người.

Chẳng phải Kiều Giản nói sẽ không kết hôn với người khác sao?

Nhưng nếu như mình đi, vậy anh ấy có thể tự do rồi.

Lục Liễu Chi muốn hỏi thử, lại chả biết nên hỏi cái gì, Kiều Giản đã nói rất rõ ràng, cái này không thể cho cậu được.

Đưa tay lau sạch sẽ, Lục Liễu Chi đứng dậy, choàng áo tắm ẩm ướt hổ thẹn chạy vào phòng mình, nhìn căn phòng sắp chứa đầy lego, Lục Liễu Chi thầm nghĩ, Kiều Giản chắc chắn sẽ không tìm loại người ấu trĩ giống mình thêm lần nào nữa đâu.

Thật sự hỏng bét mà.

Mặc dù chính mình là người đề nghị tách ra trước… Ờ, đúng đó, là chính mình đề nghị tách ra, cậu muốn để cho Kiều Giản và người mà hắn ưng ý đoàn tụ với nhau, khiến mỗi ngày của Kiều Giản có thể trôi qua vui vẻ một chút.

Cậu nâng tay áo dụi dụi mắt, ngồi dưới đất lôi máy chơi game mới mua mở ra.

“Lục Liễu Chi ——” Kiều Giản gọi cậu: “Lên giường ngủ.”

Lục Liễu Chi thả máy chơi game xuống, cẩn thận từng li từng tí đặt nó lên trên gối, lại dùng sức dụi mắt một cái.

Kiều Giản ngồi bên mép giường nghe mp3, thấy Lục Liễu Chi đi qua, để cậu ngồi trong ngực mình, ôm cậu cùng nhau nghe nhạc.

“Đừng nói với anh ấy, em luôn sợ hãi trong đêm đen, đừng nói dẫu muộn thế nào em vẫn chờ điện thoại của anh ấy, đừng nói em chỉ thích hoa hồng mà anh ấy tặng, bởi vì những điều đó đều là chút giấc mộng còn sót lại nơi em…”

“...” Lục Liễu Chi sắp sụp đổ nói: “Anh có thể đổi sang bài khác không?”

Kiều Giản đành phải đổi một bài, cả hai chẳng ai nói lời nào, yên lặng ngồi nghe, giọng ca của Hebe liên tục cất lên: “Đêm dài lắm mộng, xin anh đừng nhớ đến em, giây phút đó lòng anh sẽ đau thương nhường nào…”

Lục Liễu Chi đột nhiên đứng lên đi ra ngoài, Kiều Gian ngăn cậu lại, rất ngờ vực hỏi: “Em sao thế?”

“Em không muốn nghe.”

Kiều Giản tắt nhạc, kéo Lục Liễu Chi lên giường: “Nhanh ngủ đi, chẳng phải ngày mai muốn dọn ra ngoài sao, khỏi cần viết giấy phép, không trừ tiền lương của em đâu, muốn tôi ở lại giúp em thu xếp chứ?”

Lục Liễu Chi nói: “Không cần anh.”

Cậu đợi rất lâu, nhìn Kiều Giản ngủ, cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống ngắm chiếc nhẫn trên tay hắn, đưa tay sờ sờ, chẳng mấy chốc lại nằm xuống, khẽ hôn một cái lên mặt Kiều Giản.

Ngày hôm sau cậu dậy rất trễ, phát hiện Kiều Giản còn chưa đi, đang đứng trong nhà bếp nấu đồ ăn cho cậu, rán mấy quả trứng gà trông khá là ổn, lại nấu thêm món gì lung ta lung tung. Lục Liễu Chi căn bản nuốt không trôi, thế nhưng vừa nghĩ đến có thể đây là lần cuối được ăn cơm hắn nấu, rốt cuộc vẫn ngồi trước bàn cố gắng ăn hết.

Kiều Giản nhìn thấy trong đôi mắt cậu đều là tia máu, có chút không đành lòng: “Lục Liễu Chi, thật ra —— ”
“Em ăn no rồi!” Lục Liễu Chi ném thìa đứng bật dậy, chạy vào căn phòng thứ hai.

Cậu ngồi ở dưới đất ngẩn người, một lát sau mới loạng choạng mở hộc tủ của mình ra.

Loạn tùng phèo.

Lego, máy chơi game, máy chơi game, lego… Hơn phân nửa đều là Kiều Giản tặng, Lục Liễu Chi lôi chúng ra lựa, muốn đem hết đồ Kiều Giản tặng mang đi.

Kiều Giản biết cậu thích chơi game, nhưng hắn không am hiểu về mảng này, vậy nên món nào mới tung ra cũng mua về cho cậu, có thời gian dư dả sẽ tự mình đi Nhật Bản, không có thời gian thì để người ta mang về giúp. Lục Liễu Chi đều rất quý trọng, cho nên tất cả đều trông rất mới, cậu đem chúng bày ra chỉnh tề, thầm nghĩ rốt cuộc về sau sẽ không còn cơ hội được nhận thêm nữa.

Cuối cùng cậu không nhịn được khóc lên, cũng chẳng phải hối hận vì muốn dọn đi, nếu như cuộc đời của Kiều Giản có thể trôi qua vui vẻ dù chỉ một chút, cậu vĩnh viễn sẽ không bao giờ hối hận. Nhưng vừa nghĩ tới sau này Kiều Giản sẽ tổ chức sinh nhật cho người khác, chuẩn bị quà tặng cho người khác, cậu đã cảm thấy cực kỳ khó chấp nhận.

Cậu trốn trong phòng sửa sang lại thật lâu, cái này cũng không nỡ, cái kia cũng không nỡ, Kiều Giản muốn vào xem, phát hiện cậu đã khóa trái rồi.

Kiều Giản dựa trước cánh cửa chờ đợi, nghe thấy tiếng động bên trong bèn nói: “Nhớ thu dọn kĩ một chút, có nghe thấy không, thu dọn cho sạch sẽ vào.”

Lục Liễu Chi ừ một tiếng, kéo vạt áo lau chùi màn hình máy chơi game.

Cậu xếp đồ được hơn phân nửa, bỗng dưng cảm thấy mệt mỏi, nằm lỳ trên giường nghỉ ngơi, Kiều Giản chẳng còn nghe được tiếng động bên trong, bèn gõ cửa một chút: “Mở cửa.”

Lục Liễu Chi cảm thấy mình có chút ghét hắn, bởi vì thích mà không được, cho nên cảm thấy chán ghét.

“Mở làm gì?” Lục Liễu Chi nói: “Em còn chưa dọn xong.”

“Dọn tàm tạm là được rồi, mở cửa.” Kiều giản nói: “Em để quên đồ ở trong phòng ngủ chính này.”

“Em không cần.”

“Mở cửa ra mau, Lục Liễu Chi.” Kiều Giản gõ cửa thêm lần nữa: “Tôi lười đi tìm chìa khóa.”

“Anh làm gì có chìa khóa, anh từng lừa em một lần rồi.” Lục Liễu Chi hít mũi một cái, lau sạch nước mắt: “Cứ không thích mở đấy.”

Tiếng bước chân của Kiều Giản xa rồi lại gần, khóa cửa nhẹ nhàng vang lên một chút, hắn thực sự cầm chìa khóa mở cửa ra.

Lục Liễu Chi lôi chăn lên che kín đầu, cậu không muốn nhìn thấy mặt Kiều Giản nữa.

“Lục Liễu Chi, em làm sao vậy?” Kiều Giản ngồi xuống bên cạnh cậu: “Không nỡ đi à?”

Lục Liễu Chi cắn chặt môi, lại cọ xát mặt trên đầu gối một chút.“Uầy, cho em cái này.”

Kiều Giản kéo tay của cậu, Lục Liễu Chi đột nhiên rút tay về chỗ cũ.

Kiều Giản lại kéo cái tay còn lại của cậu, lần này Lục Liễu Chi không có giãy ra nữa, cậu cảm giác có một vật lành lạnh lướt qua đầu ngón tay mình, kẹt ở phần đáy ngón áp út, Kiều Giản nắm lấy bàn tay của cậu vuốt ve rồi nhìn một chút: “Còn rất vừa vặn.”

Lục Liễu Chi ngây ngẩn cả người, chẳng đợi cậu ngồi dậy, Kiều Giản đã vén chăn lên, tiến tới nhìn cậu.

“Vì sao lại khóc?” Kiều Giản nâng mặt cậu dịu dàng hôn lên: “Lưu luyến tôi đến thế ư?”

Lục Liễu Chi thoáng nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, cùng một đôi với Kiều Giản.

“Tôi chỉ muốn trêu em một chút thôi, còn tưởng rằng em chả thèm quan tâm nữa chứ.” Kiều Giản nói: “Em xếp máy chơi game ngay ngắn như vậy để làm gì, tính đem hết tất cả sao?”

Hắn thấy Lục Liễu Chi không nói lời nào, cứ ngỡ rằng mình đùa hơi quá trớn, đang muốn kéo Lục Liễu Chi ngồi dậy, lại bất ngờ bị cậu ôm chầm lấy.

Kiều Giản xoa đầu cậu, cảm giác được bả vai của cậu đều đang run rẩy.

“Anh không phải, anh không phải đang trêu em.” Lục Liễu Chi thút thít nói: “Anh cố ý.”

“Tôi không có.”

“Anh đã nói sẽ không gạt em!”

Kiều Giản bất đắc dĩ nói: “Thôi được rồi, không gạt em, là tôi cố ý đấy, tôi rất tức giận vì em vô duyên vô cớ lại đòi chia tay, mặc dù tôi biết đều là lỗi của tôi, là tôi chưa tốt, nhưng bụng dạ tôi vốn hẹp hòi, tính tình lại xấu xa, thế nên vẫn cứ phẫn nộ em nói chia tay là chia tay, xin lỗi. Em xem em cũng rất tiếc nuối tôi đấy thôi, có đúng hay không? Tha thứ cho tôi đi mà.”

“Em, em không có vô duyên vô cớ nói.” Lục Liễu Chi dùng sức lau nước mắt: “Anh thường xuyên nổi nóng với em, em cứ nghĩ anh chướng mắt em, nhưng em lại chẳng biết lý do, Lục Mẫn Hành nói, nói em có thể ở bên cạnh anh bởi vì, bởi vì em là đồ điếm không hề có nguyên tắc, ảnh nói tất cả mọi người đều cảm thấy như vậy, anh cũng thế… Em muốn hỏi anh, nhưng mà em không dám, em sợ anh nghĩ vậy thật…”

Kiều Giản trầm mặc thật lâu mới đáp: “Tôi chưa từng nghĩ như vậy, ai cũng sẽ không nghĩ như vậy, tôi đã nói rồi, tôi luôn luôn nổi nóng với em là vấn đề của bản thân tôi, sau này tôi sẽ sửa đổi, em xem chẳng phải gần đây tôi rất tốt sao? Tôi thích em, vô cùng thích em, em đừng khóc, nghe lời.”

Lục Liễu Chi khóc không dừng được, Kiều Giản ôm cậu nằm trên giường, chìa tay lau nước mắt giúp cậu.

“Lần sau gặp lại Lục Mẫn Hành để nó xin lỗi em nhé, có được không? Em muốn để nó quỳ gối xin lỗi cũng được, em đánh nó nó cũng chả dám đánh trả đâu.” Kiều Giản nói: “Về sau nếu người khác ức hiếp em, em nhất định phải nói với tôi, vì tôi là bạn trai em, nếu như ai cũng có thể dễ dàng ức hiếp em, tôi sẽ cảm thấy mình rất vô dụng.”

Lục Liễu Chi nức nở nhìn hắn, nước mũi xuất hiện một cái bong bóng nho nhỏ.

Kiều Giản chẳng những không chê cười cậu, trái lại còn đi phòng vệ sinh vắt khăn nóng giúp cậu lau mặt sạch sẽ, một bên vừa lau vừa nói: “Tôi cũng sẽ không bắt nạt em nữa, em muốn làm gì cũng được, dẹp hẳn giường ở trong phòng này, để trống cho em sưu tập lego nhé, có được không? Em từng muốn nuôi thêm chó đúng chứ? Cũng có thể nuôi một con.”

Mắt Lục Liễu Chi đỏ hồng nhìn hắn: “Sao tự dưng anh tốt quá vậy.”

“Sợ em cảm thấy ở với tôi rất thiệt thòi, lỡ như dọn đồ bỏ đi thật thì tính sao bây giờ?

“Hổng, hổng có đâu.” Lục Liễu Chi hít mũi một cái: “Anh cũng có thể nổi giận mà.”

Kiều Giản nhìn cậu: “Tôi sẽ không.”

Tinh thần lẫn thể xác của Lục Liễu Chi đều mệt mỏi, cảm giácnhư  mình vừa giải quyết được một việc vô cùng trọng đại, cậu lấy đầu gối cọ cọ Kiều Giản, Kiều Giản nói: “Dọn phòng vất vả rồi, sạch sẽ lắm, tôi đã muốn để em sắp xếp ngay ngắn cái đống bừa bộn này từ lâu.”

“…” Lục Liễu Chi rầu rĩ nói: “Ừa.”

“Hôn tôi một cái.” Kiều Giản cúi đầu xuống: “Lẹ lẹ lên.”

Lục Liễu Chi hôn cái chụt, Kiều Giản sờ sờ mặt cậu, nghiêng đầu cùng cậu hôn nhau.

Qua thật lâu hai người mới tách ra, Lục Liễu Chi mơ màng nhìn Kiều Giản, cảm thấy hắn thật đẹp trai, lại muốn hôn nữa, Kiều Giản đẩy cậu ra.

“Hôn tiếp tôi sợ không đến công ty nổi mất, ông xã còn phải đi làm kiếm tiền…” Kiều Giản nói: “Em ở nhà chơi điện tử một mình đi, nhớ ăn cơm đấy, buổi tối dẫn em ra ngoài ăn —— Khụ, là đi hẹn hò, nên em có thể chưng diện một chút.”

Lục Liễu Chi nói:” Em sợ mắt em sưng quá à.”

“Sợ mắt sưng thì đừng có khóc nữa.” Kiều Giản giúp cậu đắp kín chăn, đem máy chơi game mới đưa cho cậu: “Tôi đều đau lòng muốn chết.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau