TẠI SAO KHÔNG ĐƯỢC LÀM NGƯỜI QUÁ NHẪN NẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tại sao không được làm người quá nhẫn nại - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lục Liễu Chi cảm thấy có ba sự kiện xui xẻo nhất trong đời mình, lần thứ nhất là khi còn bé bị người khác cầm rắn giả dọa đến mức câm như hến suốt mấy ngày liền, hậu quả cho đến bây giờ vẫn còn chút nói lắp. Lần thứ 2 chính là cha nuôi trên danh nghĩa của cậu – Lục Dương bất ngờ qua đời, cậu lại phải trở về điểm xuất phát mà đi lấy lòng cháu trai Lục Dương, Kiều Giản.

Lấy lòng một người đối với cậu mà nói là rất khó, cậu hoàn toàn không hiểu được cách sống chung với người khác.

Bất kỳ ai trong nhà Lục Dương cũng có thể điều khiển cậu, vì từ trước đến giờ cậu chưa từng dám nói “Không”, mặc dù phải sống trong tình trạng như thế này, Lục Liễu Chi lại chẳng có một ai để trút bầu tâm sự.

Lần thứ ba chính là hiện tại.

Cậu chậm rãi bò xuống mép giường, loại đau đớn hết sức kinh khủng phối hợp với đau đớn từ từ của bắp đùi và thắt lưng khiến cậu suýt rên thành tiếng, chỉ có thể cắn môi chịu đựng. Người đàn ông bên cạnh còn chẳng rõ đang say bí tỉ hay chỉ ngủ thiếp đi, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, Lục Liễu Chi quay đầu nhìn hắn một chút, tiếp tục lết xuống giường, dùng tư thế khá buồn cười mò vào phòng tắm, mở vòi nước ra.

Cứ như vậy đầu óc cậu trống rỗng những hai, ba phút, bởi vì thật sự rất đau, cả buổi mới phát hiện nước quá nóng, vội vàng vươn tay điều chỉnh nhiệt độ.

Tính sao bây giờ?

Có lẽ anh ấy đi nhầm phòng, Lục Liễu Chi nghĩ, nhất định là đi nhầm rồi, say đến mức đó cơ mà, nếu biết trước đã về thẳng kí túc xá… Nhưng ngày mai biết tính sao đây? Liệu có đuổi mình ra khỏi nhà không?

Gạch cao cấp màu ngà đọng lại một chút nước bẩn, Lục Liễu Chi cúi đầu nhìn, là màu đỏ pha loãng, cậu hoàn toàn mất hết tự chủ, không biết vết thương rốt cuộc nghiêm cỡ nào, cũng chẳng dám tự ý lấy tay đụng, nhưng ngồi xổm một lát quả thực quá khó chịu, bèn chống tay lên gạch sứ chậm chạp nằm xuống nền, run rẩy cầm vòi nước hướng về phía mình.

Tự miễn cưỡng tắm rửa sạch sẽ, cậu không dám về ngủ trên giường, đành buộc lòng nằm tạm trên đệm bồn tắm một đêm, thầm nghĩ đợi mai Kiều Giản thức dậy rồi tính.

Chờ cậu mở mắt tỉnh lại lần nữa, sắc trời ngoài cửa vẫn đen kịt, Kiều Giản quần áo chỉnh tề đang ngồi nhíu mày bên giường, tâm tình trông cực kỳ tệ, thế nhưng thời điểm bắt gặp ánh mắt của cậu lại chợt thở phào nhẹ nhõm.

Tuy Kiều Giản vẫn chưa hoàn toàn nuốt trôi cơn giận, nhưng vẫn phải đề phòng sợ cậu ồn ào —— dẫu sao cũng bị thương đến mức này.

Nào ngờ Lục Liễu Chi không có nổi điên, chỉ đơn thuần cử động tay, cậu cảm thấy tốc độ nước thuốc trong bình nhỏ xuống quá nhanh, tay phải hơi hơi tê cứng, Kiều Giản đưa tay sờ thử, lạnh như băng.

“Thấy thế nào, còn đau chứ?”

“…Ổn ạ.”

Đây là lần đầu tiên cả hai người nói chuyện, tràn đầy lúng túng quỷ dị, Lục Liễu Chi theo bản năng trả lời tất cả, câu cửa miệng của cậu chính là được rồi, đừng lo lắng, mà trên thực tế cậu lại hoàn toàn không dám cử động nửa người dưới, đã sớm đau đớn đến tê liệt rồi.

Kiều Giản chẳng rõ cậu có ý gì, sợ cậu đang âm mưu tính kế, đưa tay áp trán cậu dò nhiệt độ, vẫn còn chút nóng.

“Ngày hôm qua tôi uống hơi nhiều.” Kiều Giản nói.

Bào chữa một câu đương nhiên không thể giải quyết vấn đề, Kiều Giản đang chờ cậu trả lời trước, xem cậu muốn bồi thường chuyện này thế nào.

“…À” Lục Liễu Chi vội vàng nói: “Không, không sao đâu.”

Chỉ cần cậu khẩn trương một chút sẽ dễ dàng nói lắp.

Cuối cùng Kiều Giản vẫn chưa hỏi được cái gì, hắn càng muốn trấn an đối phương, đối phương lại càng căng thẳng, Kiều Giản đại khái đoán được tối hôm qua mình hành hạ cậu hơi quá, cũng không muốn ép buộc cậu nữa, gọi trợ lý thay mình thương lượng, nhưng rốt cuộc trợ lý cũng bó tay, Lục Liễu Chi toàn lặp đi lặp lại mấy câu trả lời như: “Không sao mà” “Ổn thật đó” “Bao giờ tôi mới được xuất viện?”

Kiều Giản cảm thấy không còn bất cứ đoạn tình cảm nào khởi đầu bôi bác hơn thế này, mặc dù khi đó hắn hoàn toàn chưa nghĩ tới sẽ có một ngày bản thân ngây thơ chịu ở bên cạnh Lục Liễu Chi.

Từ sau sự kiện đó, suốt nửa năm hai người chưa từng chạm mặt, Lục Liễu Chi trốn tránh hắn, nếu biết hắn về nhà sẽ ở ký túc xá, mãi đến lúc cậu thi đại học xong, không thể tiếp tục ăn bám ký túc xá trường thêm được nữa, Kiều Giản mới tranh thủ lúc cậu ở nhà bất ngờ úp sọt, bấy giờ cả hai mới có thể giáp mặt nhau một lần.

Lục Liễu Chi thoạt nhìn chẳng thay đổi gì nhiều, chỉ là gầy đi một chút, đứng trước mặt hắn vô cùng bối rối, hơi cúi đầu, trông giống như bản thân đã làm sai chuyện gì.

Kỳ thật Kiều Giản cũng chẳng biết mở lời ra sao, hắn chỉ đơn thuần rất muốn gặp Lục Liễu Chi mà thôi.

“Thành tích của cậu rất tốt.” Kiều Giản nói.

Lục Liễu Chi yên lặng.

“Lên đại học cần bao nhiêu phí sinh hoạt mỗi tháng?” Rốt cuộc Kiều Giản cũng tìm được đề tài thích hợp.

“Em không biết…” Lục Liễu Chi do dự nói: “Khoảng một ngàn tệ đi.”

Một ngàn tệ, chắc chắn không coi là nhiều, nhưng cũng chưa đến nổi quá túng thiếu, cậu tự thấy ổn rồi, nếu xin nhiều hơn sẽ vô cùng khó xử.“Đủ chưa?”

“Dạ đủ.”

Kiều Giản thả cậu đi.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, nào ngờ buổi tối Kiều Giản lại sang phòng tìm cậu.

Lục Liễu Chi có chút khẩn trương, bởi vì lần trước thật sự quá đau.

Nhưng Kiều Giản chỉ đơn thuần đưa tay sờ mặt cậu, ngồi xuống bên giường, hỏi cậu: “Sinh nhật cậu ngày mấy?”

“Em không có sinh nhật.”

“Hả?”

“Em không biết ngày sinh của mình, chẳng ai nói cho em biết, bảo mẫu ở cô nhi viện cũng không rõ.”

Kiều Giản cứng họng, lại không nỡ rút tay về, thuận theo mặt cậu vuốt xuống, chạm tới cái cổ mềm mại của cậu, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve mặt cậu.

Kiều Giản cúi đầu nhìn cậu, cậu cũng nhìn Kiều Giản.

“Nhắm mắt.” Kiều Giản nói.

Lục Liễu Chi nhắm hai mắt lại.

Sau này cậu luôn cảm thấy có chút mơ hồ, bởi vì Kiều Giản nói ngày hôm sau chính là sinh nhật cậu, dẫn cậu ra ngoài chơi, còn đến một nhà hàng vừa nhìn đã biết xa xỉ ăn tối, cậu ăn rất câu nệ, chẳng no được bao nhiêu, sau khi đi ra Kiều Giản thấy cậu ủ rũ, hỏi cậu bị sao vậy, cậu bảo muốn ăn ramen và rau củ xiên nướng, Kiều Giản lại lái xe đưa cậu đi ăn, ăn no nê, Kiều Giản hỏi cậu hôm nay thấy vui không? Cậu nói rất vui.

Đây chính là toàn bộ ấn tượng về ngày sinh nhật đầu tiên của cậu.



Điện thoại di động bỗng đổ chuông, Lục Liễu Chi từ trong hồi ức giật mình tỉnh lại, cúi đầu nhìn thử, là Kiều Giản gởi tin nhắn: [ Hôm nay tan sở sớm một chút. ]

Trùng hợp đồng nghiệp vừa đưa cậu cái USB, Lục Liễu Chi nhanh chóng nhận lấy tiến hành làm việc, quên phải trả lời tin nhắn Kiều Giản, đến gần sáu giờ vẫn chưa đâu vào đâu, Kiều Giản liên tục gọi điện thoại tới, Lục Liễu Chi bắt máy, đúng như dự đoán, giọng Kiều Giản rất khó nghe: “Có phải cậu lại tiếp tục tăng ca?”“Em sẽ cố gắng về sớm một chút, được không?” Lục Liễu Chi mềm giọng giải thích, “Bởi vì tổ tụi em mới nhận cái dự…”

Kiều Giản nóng nảy cúp ngang điện thoại, cậu đành phải nói qua tin nhắn: [ Thật sự xin lỗi, anh đừng tức giận mà. ]

Kiều Giản không trả lời cậu, Lục Liễu Chi lại gởi một cái emo thỏ Tuzki cầm cây quạt nhỏ thút thít, phát hiện Kiều Giản đã kéo cậu vào danh sách đen.



Về đến nhà đã là tám giờ rưỡi, Kiều Giản đen mặt xem ti vi ở phòng khách, Lục Liễu Chi đổi dép, phân vân có nên qua chào một tiếng hay không, nhưng thấy Kiều Giản cố tình lơ đẹp mình, cậu bỏ cuộc lủi thủi trở lại phòng mình đi tắm.

Cậu dọn đến sống với Kiều Giản hơn một năm, nhưng cả hai không hề ở chung mỗi ngày, thời điểm Kiều Giản mất hứng sẽ đuổi cậu sang phòng ngủ phụ.

Tắm xong, Lục Liễu Chi đói lả người, lại chẳng biết có nên đi ra ngoài hay không.

Còn chưa chờ cậu hết do dự, cửa phòng đã bị đạp rầm một tiếng, sắc mặt Kiều Giản hết sức khó coi đứng trước cửa: “Cậu dám trốn tôi?”

“…Không có” Lục Liễu Chi nói: “Tại em thấy anh hơi bực bội thôi.”

“Chẳng phải đều tại cậu nên tôi mới bực bội sao?” Kiều Giản đi tới trước mặt cậu, “Đã nói bao nhiêu lần rồi, nghỉ việc chỗ đó đi, lương mỗi tháng chưa đủ nhét kẽ răng còn muốn tăng ca, có cái gì mà làm ghê vậy?”

Lục Liễu Chi chẳng biết nên phản bác ra sao, cậu thật sự không giỏi phát sinh tranh chấp với người khác.

Kiều Giản cũng không rõ đang nổi điên vì lý do gì, đột nhiên đem cậu đè xuống giường, dùng sức cắn mạnh trên cổ cậu, Lục Liễu Chi không tránh, ngược lại vươn tay ôm lấy hắn.

Một lát sau, Kiều Giản ngồi dậy ngay ngắn, hơi tách chân ra, ra hiệu Lục Liễu Chi cúi đầu.

Lục Liễu Chi nhìn hắn một chút, rất dịu ngoan quỳ gối giữa hai chân hắn, cởi quần lót, mút liếm đồ vật cứng rắn của hắn.

Liếm được một lát, cậu lại bất động, Kiều Giản thiếu kiên nhẫn bóp bóp mặt cậu, cậu lập tức vươn tay sờ túi quần Kiều Giản.

“Làm gì thế?”

“Đưa điện thoại di động cho em…”

“Muốn điện thoại của tôi làm gì?” Kiều Giản móc điện thoại ra ném cho cậu, hơi nhấc cầm vênh váo, “Kiểm tra sao? Cậu đúng là ngày càng lớn mật.”

“Hổng, hổng phải mà.” Lục Liễu Chi biết mật mã, lướt tới danh sách đen trong danh bạ, tự xóa tên mình đi.

Kiều Giản đặt tên cậu là bảo bối.

Cậu nhìn chằm chằm, Kiều Giản không nhịn được giật điện thoại về, cậu mới chịu cúi đầu, từ từ đem đồ vật của Kiều Giản ngậm vào.

———-

Bonus:

Ramen



Rau củ xiên nướng

Chương 2

Lục Liễu Chi cảm thấy cái giá phải trả vì một cái danh sách đen có chút lớn.

Không biết Kiều Giản bị làm sao, vẫn luôn nổi giận đùng đùng, đột nhiên lại nảy sinh hứng thú, lăn qua lộn lại giằng co cậu rất lâu, Lục Liễu Chi ôm gối, nỗ lực đè thấp eo xuống, nâng cái mông lên cao.

Đến tận bây giờ cậu vẫn chưa từng rên rỉ ở trên giường, bởi vì mỗi lần hành sự trong miệng đều phải cắn vài thứ, gối, chăn, hoặc là áo sơ mi Kiều Giản.

Trong phòng chỉ còn lại âm thanh cơ thể quấn quít lấy nhau và tiếng thở dốc của Kiều Giản, Lục Liễu Chi đột nhiên nhắm nghiền đôi mắt, siết chặt góc gối, đốt ngón tay trắng bệch, bả vai không ngừng run rẩy. Kiều Giản biết cậu sắp cao trào, duỗi tay sờ thử, quả nhiên, bắn ra giường rồi.

Kiều Giản thúc mạnh: “Sao dám làm bẩn ga trải giường?”

Lục Liễu Chi a lên một tiếng, từ từ nhả một góc gối khỏi miệng, nhỏ giọng đáp: “Để em tự giặt.”

Kiểu Giản không thèm để ý tới cậu, nhanh chóng đâm sâu mấy chục cái, rốt cuộc nắm eo cậu mà bắn.

Rút bao cao su ra, Kiều Giản tiện tay ném xuống đất, Lục Liễu Chi nhìn nói: “Anh làm bẩn ga trải giường.”

“Thì làm gì được tôi?”

Lục Liễu Chi ờ một tiếng, buồn thiu nói: “Không làm gì hết.”

“…Cậu có biết hôm nay là ngày gì không?” Kiểu Giản sắp nhịn hết nổi, “Thật sự quên hay cố tình quên?”

Lục Liễu Chi mờ mịt nhìn hắn.

“Sinh nhật của tôi, sinh nhật!” Kiều Giản tức hộc máu: “Lục Liễu Chi, tôi cho cậu thêm cơ hội cuối cùng, nếu sang năm cậu còn quên lần nữa, vậy cậu lập tức liền —”

Lục Liễu Chi rụt cổ lại, chờ hắn nói tiếp.

Song Kiều Giản vẫn không phun được lời lẽ hung ác nào, hắn biết rõ mặc kệ mình nói cái gì Lục Liễu Chi cũng sẽ không tức giận, ngược lại luôn xuống nước xin lỗi hắn tới cùng, sau đó đi vào bếp nấu cơm bồi tội với hắn.

Thật sự rất khó ăn.

“Để em nấu chút đồ ăn cho anh.” Lục Liễu Chi nhìn hắn, “Cái này, thật lòng em đã sớm muốn hỏi, anh có phải thấy dở lắm hay không…”

Kiều Giản mặt lạnh xách cậu đến phòng bếp, Lục Liễu Chi nhìn một chút, hắn đã rửa sạch xong cải xanh.

Coi như vẫn làm ra được vài món ăn khá ổn, Lục Liễu Chi phát hiện có bánh kem trong tủ lạnh, Kiều Giản hừ một tiếng: “Chưa thấy ai tự đi mua bánh kem rồi tự tổ chức sinh nhật hết.”

Lại còn mua loại mà Lục Liễu Chi thích ăn.

“Sinh, sinh nhật vui vẻ.” Lục Liễu Chi lắp bắp nói: “Chúc anh sự nghiệp thuận lợi”

“Còn gì nữa?”

“Thân thể khỏe mạnh…”

“Cậu bớt chọc tôi tức điên tôi sẽ khỏe mạnh.”

Kiều Giản bắt đầu ăn cơm, đúng là dở tệ, nhưng hắn vẫn quét sạch hơn phân nửa, Lục Liễu Chi thì chuyên tâm ăn bánh ngọt, cậu ăn được một lúc, ngẩng đầu nhìn Kiều Giản trong chốc lát, Kiều Giản mặt lạnh hỏi: “Nhìn cái gì mà nhìn?”

Lục Liễu Chi lập tức cúi đầu xuống.

“Cậu! Cái con người này!” Kiều Giản duỗi tay bóp mặt cậu, “Cậu có biết nhiều lúc trông cậu rất ngứa đòn không?”

“Em xin lỗi.” Lục Liễu Chi nói.

Xưa nay cậu chưa từng cãi nhau với Kiều Giản.

Vốn dĩ Lục Liễu Chi đã là một người hiền lành đến khó tin nổi rồi, huống chi Kiều Giản còn coi như ân nhân của cậu, suy cho cùng nếu thiếu Kiều Giản, cậu cũng sẽ không học xong đại học, cho nên quan hệ cả hai từ lâu đều là Kiều Giản nói cái gì thì là cái đấy, đại học năm ba Kiều Giản ngủ với cậu, đến tận bây giờ, Lục Liễu Chi vẫn chưa rõ lắm rốt cuộc hai người có tính bàn chuyện yêu đương hay không.

Có lẽ là không tính đi.

Kiều Giản nào phải người dễ thân cận, tính hắn nóng nảy, nhiều lúc cổ quái, thời điểm tức giận toàn mắng những thứ khó nghe, tối nay đã coi như rất tốt rất khá rồi, trước kia có lần mắng tới mức Lục Liễu Chi suýt khóc, sau đó Kiều Giản mới chịu thu liễm một ít.

Kiều Giản ăn cơm xong, đột nhiên bên ngoài sét đánh ầm ầm.

Chẳng biết hắn nghĩ tới điều gì, chỉ vào phòng nói: “Tối nay ngủ riêng đi.”

Lục Liễu Chi ờ một tiếng.

Cậu cũng không phải nhát gan sợ sấm sét, chẳng qua cậu cho rằng giông bão ban đêm dễ khiến người ta nảy sinh cảm giác cô đơn, chỉ là Kiều Giản vẫn luôn hiểu lầm. Lục Liễu Chi nằm trong ổ chăn suy nghĩ, thật ra thì cô đơn cũng là một loại đáng sợ, mà cậu thì vẫn luôn rất cô đơn.

Nằm trên giường cả buổi trời, Lục Liễu Chi vẫn chưa buồn ngủ chút nào, cậu mở di động lên xem danh sách bạn bè Kiều Giản, vẫn là mấy vị đối tác xã giao kia, lại lướt weibo của hắn, cũng chẳng có gì thay đổi hết, post mới nhất là từ hồi nghỉ tết, Kiều Giản đăng một câu chúc mừng năm mới.

Bên dưới có vài người bình luận, Lục Liễu Chi nhìn một chút, hẳn là nhân viên trong công ty, hoặc là bạn học anh ấy? Lục Liễu Chi chẳng biết chút gì về vòng tròn bạn bè của Kiều Giản, Kiều Giản chưa bao giờ dẫn cậu đi gặp bạn bè hắn cả.

Thật sự ngủ không được, Lục Liễu Chi tắt điện thoại di động, bên ngoài mưa to gió lớn, loại cảm giác cô độc kia ngày càng nặng nề, Lục Liễu Chi thấy trong lòng bức bối khó chịu, mở ngăn kéo lấy thuốc ngủ nuốt vào, vì sợ tác dụng chậm, cậu quyết định uống hai viên.

Khi tỉnh lại, cậu phát hiện mình nằm trên giường Kiều Giản, nhìn đồng hồ, thời gian vẫn còn sớm, cậu có thể ngủ thêm mười lăm phút nữa.

Kiều Giản thức dậy cùng lúc với cậu.Cả người Lục Liễu Chi đều nép trong lồng ngực hắn, chắc hẳn bây giờ cánh tay hắn đã tê rần rồi, Kiều Giản nhíu mày duỗi cơ vài lần, sắc mặt khó coi nói: “Mắc mớ gì cậu uống thuốc ngủ?”

“Em mất ngủ.”

“Mất ngủ thì không biết tìm tôi ngủ chung sao?”

“Nhưng chính anh bảo em tự ngủ một mình mà.”

Kiều Giản quả thực nghẹn lời, nhéo mạnh một phát trên mông cậu: “Thế giờ tôi bảo cậu nhảy lầu cậu cũng nhảy hả?”

Bữa sáng là trứng chiên và cháo yến mạch, Lục Liễu Chi muốn đem bánh kem dư hôm qua ăn nốt, Kiều Giản không cho, Lục Liễu Chi đành cất bánh về chỗ cũ.

“Khi nào tính xin nghỉ việc?” Kiều Giản hỏi.

“Em không, không tính nghỉ việc.” Lục Liễu Chi lại bắt đầu nói lắp: “Tại sao, tại sao phải nghỉ chứ?”

“Lương thấp, suốt ngày tăng ca, đồng nghiệp lẫn cấp trên đều bắt nạt cậu, còn tiếc nuối cái gì?”

“Không, không phải bắt nạt.” Lục Liễu Chi nói: “Không ai bắt nạt em hết.”

Lời này là nói thật, đây chưa thể coi như bắt nạt được, vấn đề ở chỗ cậu sẽ chủ động nhận việc làm, đồng nghiệp thấy cậu dễ nói chuyện cũng muốn đẩy bớt cho cậu, nhưng vẫn luôn có chừng mực.

“Vậy tại sao cả công ty đều tan sở, riêng mình cậu lại phải tăng ca?”

Lục Liễu Chi quyết giữ im lặng, mồm mép cậu chắc chắn không đọ nổi Kiều Giản.

“Trả lời.” Kiều Giản gõ bàn một cái.

“Em thật sự không muốn nghỉ việc.” Lục Liễu Chi hiếm thấy kiên quyết, “Sau này tuyệt đối sẽ về nhà đúng giờ, có được không?”

“Lục Liễu Chi, có phải cậu luyến tiếc anh chàng đồng nghiệp kia không?” Kiều Giản nói: “Cái người thường xuyên rủ cậu đi ăn ấy, đúng chứ?”

Lục Liễu Chi lắc đầu, nhưng chẳng nói gì, cậu cảm thấy mỗi lần khẩn trương cứ lắp bắp mãi có chút mất mặt, bèn dứt khoát ngậm miệng.

Ra khỏi cửa, Lục Liễu Chi quay đầu nhìn Kiều Giản một lát, gửi cho hắn cái emo thỏ Tuzki.

“Muốn gì?”

“Em chỉ định xem thử anh chặn em hay chưa thôi.”

“…”

“Vậy em đi trước, hôm nay đừng kéo em vào danh sách đen nữa.” Lục Liễu Chi nói: “Tạm, tạm biệt.”

“Cậu bước về cho tôi!” Kiều Giản kéo cổ tay cậu, “Tôi hỏi cậu lần cuối cùng, có tính nghỉ việc không?”

“…Em nghỉ việc xong biết đi đâu đây.” Lục Liễu Chi bối rối lấy móng ngón cái đâm khớp ngón trỏ, “Làm công đều như vậy mà.”“Đến chỗ tôi chắc chắn sẽ không như vậy.”

“Nhưng công ty anh đâu cần tuyển chuyên ngành của em.”

Kiều Giản nhìn chằm chằm cậu nửa ngày, đột nhiên nở nụ cười: “Được, giỏi lắm, tôi thấy rõ quyết tâm trụ lại công ty của cậu rồi, đi làm đi.”

Lục Liễu Chi bất an nhìn hắn một chút.

Buổi tối lúc về nhà, Lục Liễu Chi phát hiện mật mã khóa cửa thay đổi, cậu thử mấy lần, mãi chẳng mở ra được, mới chợt ý thức được điều gì.

Gọi điện cho Kiều Giản, Kiều Giản bắt máy.

“Nói đi.”

“Ừm, có phải, có phải anh đổi mật mã ổ khóa không?”

“Ờ, đổi rồi.” Kiều Giản nói: “Sao hôm nay tan sở sớm quá vậy? Còn chưa đến tám giờ rưỡi mà?”

Lục Liễu Chi biết Kiều Giản lại giận lẫy rồi.

Cậu nhìn cuộc gọi kết thúc, nhất thời chẳng biết nên đi nơi nào, chắc hẳn giờ này Kiều Giản đang chơi bowling với bạn… Trước tám giờ rưỡi sẽ về chứ? Còn những hai tiếng. Cậu nhìn món quà mình mua cho Kiều Giản một chút, đành ngồi bệt ngoài cửa, ôm chặt hộp quà vào trong lồng ngực.

Nhà hàng xóm có động tĩnh, cậu cảm thấy bị người khác bắt gặp thì hơi mất mặt, bèn đem mặt giấu vào áo khoác, cúi đầu nhìn đường.

Lục Liễu Chi tự biết bản thân mình hơi kỳ quặc, nhưng cậu cũng không rõ người bình thường gặp phải tình huống này sẽ phản ứng như thế nào, nên giận sao? Từ nhỏ đến lớn cậu chưa từng giận qua ai, chưa có việc gì là không thể nhẫn nhịn, chờ lát nữa Kiều Giản trở về mở cửa, cậu vẫn có thể vào phòng để ngủ sau mà.

Điện thoại di động nhanh chóng hết pin tắt nguồn, Lục Liễu Chi nhàm chán nhìn xung quang, có một đôi mắt sánh xanh ở hành lang nhìn thẳng vào mắt cậu, cậu giật mình, quan sát kỹ chút nữa mới phát hiện là một chú mèo con, trông rất quen mắt, có lẽ hay chạy ở trong khu này.

Lục Liễu Chi ngoắc ngoắc tay, mèo con chạy tới, cậu lục lọi túi cả buổi, chả có cái gì hết, không thể làm gì hơn là đưa tay nựng cằm nó.

“Anh ấy ghét mèo.” Lục Liễu Chi nói: “Nếu không đã nuôi em.”

Mèo con cọ cọ tay cậu, Lục Liễu Chi ôm lên, gãi gãi bụng của nó.

Ngồi trước cửa, cậu dần dần buồn ngủ, cũng chẳng biết ngủ bao lâu, Lục Liễu Chi đột nhiên tỉnh dậy, cậu sợ hết hồn, bởi vì Kiều Giản đang đen mặt nhìn cậu.

Rất dọa người.

“Anh về, về rồi à?”

“Tại sao cậu không vào nhà?”

“Đổi mật khẩu mà.”

“Chẳng phải cúp điện thoại xong tôi gởi tin nhắn cho cậu hả?”

“Điện thoại em hết pin.”

“…”

Kiều Giản mở cửa, lôi cậu vào nhà, Lục Liễu Chi phục hồi tinh thần, chìa tay đưa mèo con cho hắn.

Thử nhìn lại, Lục Liễu Chi phát hiện mình đưa sai rồi, lại đổi tay bên kia.

“Thứ gì vậy?”

“Tặng anh, quà sinh nhật muộn, là cà vạt đó.”

Kiều Giản cúi đầu nhìn một lát, im lặng rất lâu.

Lục Liễu Chi ôm mèo con đi ra ngoài, muốn đem nó thả xuống, Kiều Giản gọi hắn vào, hỏi: “Muốn nuôi chứ?”

“Có thể nuôi sao?” Lục Liễu Chi hơi kinh ngạc nhìn hắn.

“Tới đây.”

Lục Liễu Chi lại quay trở về, Kiều Giản nắm cằm cậu, ôm cậu đè trên tường hôn mãnh liệt cả buổi.

Mèo con bỗng nhiên nhảy xuống đất, Lục Liễu Chi cúi đầu nhìn, Kiều Giản mới buông cậu ra.

“Có thể nuôi, nhưng không thể vào phòng ngủ, cũng không thể để khắp nơi đều dính lông, nghe chưa?”

———-

Chương 3

Lục Liễu Chi phát hiện từ sau khi nuôi mèo dường như mình càng bị ăn mắng nhiều hơn.

Thật ra mèo vẫn rất ngoan, mà dù sao bé con vẫn là động vật sống, chẳng thể giống món đồ chơi mua về không thèm nhúc nhích, nếu lỡ đánh rơi thứ gì trong lúc đùa giỡn cũng khó tránh khỏi, mỗi lần mèo nghịch ngợm, Lục Liễu Chi đều vội vàng nhận lỗi, thề thốt mình sẽ coi chừng mèo cẩn thận, chắc chắn không bao giờ tái phạm nữa.

Hôm nay lúc Lục Liễu Chi tan sở về nhà, nhìn thấy sắc mặt khó coi của Kiều Giản, cậu theo bản năng mà cảm giác được điềm xui, quả nhiên, Kiều Giản nhấc cầm, ra hiệu cậu đi xem thùng rác, Lục Liễu Chi chạy đến kiểm tra, bên trong toàn là mảnh gốm vỡ vụn sặc sỡ.

Cậu vô cùng căng thẳng, bởi vì cậu nhận ra chồng mảnh vỡ này hình như nằm trong bộ chén trà thủ công Kiều Giản rất yêu thích.

“Là nó đập bể sao…”

“Chả lẽ tôi đập hả?” Kiều Giản nói: “Lần trước cậu hứa thế nào, chắn chắn sẽ không để nó phá hoại nữa?”

“Xin lỗi xin lỗi” Lục Liễu Chi vội vàng nhận tội, “Hay để em mua lại cái khác cho anh nhé?”

“Tôi nghĩ tạm thời cậu chưa mua nổi đâu.” Kiều Giản lại gần, “Cái này bán theo bộ, không bán lẻ, hơn nữa theo tôi biết thì tiền của cậu đều đổ hết vào lego và game rồi nhỉ? Cậu có thói quen gởi tiết kiệm à?”

Lục Liễu Chi cảm thấy mỗi lần tình huống này phát sinh, cậu chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui quách vào cho xong.

“Vậy chờ tháng sau nhận lương em đền cho anh.” Cậu khẩn trương nói: “Anh làm ơn đừng ném nó khỏi nhà mà, nếu anh cảm thấy phiền thì để em nhốt nó ở trong phòng…”

“Cậu đừng hoảng như thế, tôi lại chả ăn thịt cậu, qua đây.” Kiều Giản choàng vai cậu, “Nếu cậu chịu đổi chỗ làm, kiếm nhiều tiền chút nữa, chẳng phải lập tức liền giải quyết vấn đề sao? Riêng chuyện con mèo, nếu tôi đã cho phép cậu nuôi, vậy cậu phải tự gánh vác mọi trách nhiệm, tôi sẽ không hở tí là đòi ném nó đi, cậu có thể yên tâm, nếu sau này nó tiếp tục làm hỏng thứ gì của tôi, tôi chỉ cần cắt giảm tiền lương cậu thôi.”

Cứ như vậy Lục Liễu Chi mơ mơ hồ hồ mà đổi công tác.

Cậu luôn cảm thấy sai sai, lại chẳng biết mở miệng nói thế nào, bởi vì cậu tự biết mồm mép mình chắc chắn thua Kiều Giản.

Kỳ thực sau khi tốt nghiệp cậu vẫn cầm được phần offer rất tốt, cậu muốn thử sức ở nơi khác, khi đó Kiều Giản không nói gì, để cho cậu tùy ý, thích đi thì cứ việc, đáng lẽ Lục Liễu Chi đã qua phỏng vấn chuẩn bị nhận chức, nhưng Kiều Giản đột nhiên ngã bệnh nặng, bệnh suốt một tháng, cuối cùng cậu vẫn lo lắng, chỉ có thể lưu lại chăm sóc Kiều Giản, dĩ nhiên công ty bên kia sẽ không chờ cậu một tháng, Lục Liễu Chi bị sa thải. Lúc ấy Kiều Giản chẳng hề đề cập đến chuyện nộp hồ sơ qua công ty mình, hiện tại vô duyên vô cớ lại buộc cậu đi cho bằng được.

Sau khi từ chức ổn thỏa, rõ ràng tâm tình Kiều Giản không tệ, còn đặc biệt dành riêng một ngày dẫn cậu đi mua sắm, Lục Liễu chi hỏi đi làm và đi mua quần áo liên quan gì, trang phục chính thức cậu có sẵn rồi, không ngờ Kiều Giản lại hung hăng quát: “Mắc mớ gì nói nhảm nhiều quá vậy?!”

“Ờ…” Lục Liễu Chi nhỏ giọng đáp: “Sao anh quát em, anh có phải, có phải rất ghét em hay không…”

Đúng lúc đèn đỏ, Kiều Giản đạp phanh xe, mất kiên nhẫn gõ gõ tay lái, “Cậu cảm thấy thế nào?”

Lục Liễu Chi còn tâm trí nào lo cảm thấy nữa, cậu im lặng xoay qua chỗ khác nhìn cửa sổ, có một chú cún con ngồi trong chiếc xe Passat đỗ bên cạnh, cũng đem mặt dán lên cửa sổ nhìn ra ngoài, tâm trạng Lục Liễu Chi chợt vui vẻ hơn một chút.

“Hỏi cậu thì cậu bị chuột cắp mất mồm à?” Kiều Giản thúc giục cậu, “Trả lời.”

“Hở?” Lục Liễu Chi xoay đầu, “Gì cơ?”

“…”

Kiều Giản mặt lạnh kéo cậu đi đốt tiền, nhìn thấy cậu mặc hợp bộ nào đều khoa tay múa chân quẹt thẻ, Lục Liễu Chi cũng chả thụ sủng nhược kinh gì cho cam, cậu chỉ cảm thấy lo sợ, mặc dù Kiều Giản rõ ràng không phải là người hay tính toán tiền bạc, lúc trước bày vẽ như vậy cũng chỉ vì ép cậu từ chức mà thôi, nhưng cậu vẫn có chút khó xử.

Chẳng qua cậu không nói gì, nhiều một chuyện chuyện chi bằng ít một chuyện đi.

Mặt mũi Lục Liễu Chi rất khá, vóc người lại đẹp, chưng diện lên vô cùng bắt mắt, nhân viên cửa hàng liên tục khen cậu, Kiều Giản thoạt nhìn rất đắc ý, trông cứ như Lục Liễu Chi chính là con trai hắn.

Hết mua quần áo, Kiều Giản lại dẫn cậu đi ăn ramen, hai người ngồi đối diện nhau, Lục Liễu Chi nhìn hắn một chút, rồi lại cúi đầu xuống.

Ngồi bên cạnh là ba cô gái, có vẻ sắp ăn xong rồi, trước khi rời đi cứ luôn quan sát Lục Liễu Chi, trong đó có hai cô gái ngồi chung một chỗ không rõ nhỏ giọng nói gì, che miệng cười tủm tỉm với nhau.

Một lát sau, cô gái cột tóc đuôi ngựa kia đi tới, rất cởi mở đưa cho Lục Liễu Chi tờ giấy ghi chú, Lục Liễu Chi hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn cô, cô cười hết sức duyên dáng, “Tớ cũng có cái áo khoác giống hệt cậu đấy!”

Dứt lời, cô xoay qua chỗ khác đi ra ngoài với bạn, Lục Liễu Chi cầm tờ ghi chú lên, còn chưa kịp thấy rõ phía trên viết cái gì, đã bị Kiều Giản đoạt mất.

Cô gái đi tới cửa định ngoái đầu lại kiểm tra thì chứng kiến trọn màn này, bực bội liếc về phía Kiều Giản, lại bĩu môi, kéo bạn ra về.

“Lục Liễu Chi.” Kiều Giản nói: “Lần đầu tiên tôi bị người khác trợn mắt dã man như thế.”“Dạ, đúng đúng.” Lục Liễu Chi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tại sao khi không bạn ấy lại trợn anh chứ…”

“Bởi vì cô ta muốn cậu chủ động liên lạc, nhưng bị tôi cướp mất giấy ghi chú.”

Lục Liễu Chi vẫn luôn cư xử cẩn thận với loại vấn đề này, cũng chả dám nói lung tung, sau một lát mới hỏi: “Anh muốn uống nước chanh không, để em đi mua cho.”

“Đừng có đánh trống lảng.” Kiều Giản gõ bàn một cái nói, “Giả sử hôm nay chỉ có mỗi mình cậu thôi, nếu cô ta đưa giấy ghi chú hoặc xin số điện thoại của cậu, cậu tính làm gì hả?”

“Em cũng không biết làm gì hết.” Lục Liễu Chi vẻ mặt đầy bi thương, “Trời đánh tránh bữa ăn ai lại đi hỏi mấy chuyện này, ăn xong mì rồi hẳn nói, được không anh?”

Kiều Giản suy nghĩ một chút, nói: “Được rồi, tôi không hỏi.”

Lục Liễu Chi hơi ngạc nhiên vì hắn dễ dàng bỏ qua cho mình, bất an nhìn hắn một chút, Kiều Giản đâm chiêu lườm cậu, không biết đang suy nghĩ gì, Lục Liễu Chi muốn sang máy tự động mua nước ngọt cũng chả dám động đậy.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Lục Liễu Chi vùi trong ổ chăn chơi game, Kiều Giản đứng ngoài ban công nói chuyện với ai đó, nói rất lâu mới cúp máy, đi tới cạnh giường.

Lục Liễu Chi kéo chăn che kín đầu, lập tức bị hắn xốc lên.

“Ngày mai còn đi làm, sao chưa lo ngủ?”

“... Ngày mai?” Lục Liễu Chi nói: “Không phải thứ hai ư?”

“Tôi nói ngày mai thì chính là ngày mai, ngủ mau.”

Lục Liễu Chi ờ một tiếng, tắt máy chơi game, Kiều Giản cũng nằm xuống, cậu bèn xoay qua ôm lấy cổ Kiều Giản.

“Lục Liễu Chi.” Tay Kiều Giản mò vào trong áo ngủ sờ lưng của cậu, “Cậu biết mình không thích phụ nữ từ bao giờ?”

“Không biết.” Lục Liễu Chi nói: “Em chẳng rõ nữa.”

“Vậy cậu phát hiện mình thích đàn ông từ bao giờ?”

“Cũng, cũng không phải rất yêu thích đàn ông.”Kiều Giản trầm mặc một hồi, “Vậy cậu từng thích ai chưa?”

Còn chưa đợi cậu trả lời, Kiều Giản đã hung hăng bổ sung thêm, “Nếu cậu dám nói chưa từng thích ai hết, tôi sẽ ném cậu xuống cửa sổ ngay lập tức!”

“Trước giờ em chỉ, chỉ thích mỗi anh.” Lục Liễu Chi hấp tấp nói, “Thật.”

Kiều Giản cả người khoan khoái, đến gần hôn cậu.

Trong miệng Lục Liễu Chi có một cổ vị ngọt, chắc hẳn cậu mới đổi kem đánh răng. Kiều Giản rất thích, ôm cậu ngồi dậy, hai người tựa vào đầu giường hôn môi, Lục Liễu Chi cũng chả chuyên tâm mấy, luôn luôn vụng trộm liếc máy chơi game của mình, Kiều Giản cắn trên môi cậu, hàm hồ nói: “Nhìn tôi.”

Lục Liễu Chi nhìn hắn, một đôi mắt có con ngươi nhạt màu phản chiếu ánh sáng trong suốt.

Đột nhiên Kiều Giản rất tò mò rốt cuộc cậu đang suy nghĩ điều gì, trên thực tế hắn tò mò nhất chính là, vì sao Lục Liễu Chi có thể điềm đạm đến vậy, chẳng lẽ cậu cảm thấy chỉ cần mình tốt tính, mọi người cũng sẽ đối xử tốt đẹp với cậu sao?

“Hôm nay ngủ trễ xíu đi mà.” Lục Liễu Chi lại dòm ngó máy chơi game, “Chơi nửa tiếng thôi.”

Kiều Giản tắt đèn, kéo cậu vào trong ngực, “Ngủ.”

Chức vị mới của Lục Liễu Chi là biên tập viên, cậu không hiểu nổi vì sao Kiều Giản lại để cậu làm việc này, vì Lục Liễu Chi vốn xin vào bộ phận phát triển game, hiện tại một chút cũng chả liên quan, ở trong mùi vị không khí mát mẻ đặc thù của phòng làm việc mới suy nghĩ hồi lâu, Lục Liễu Chi đột nhiên nhớ ra, hình như cậu từng nói với Kiều Giản khoa chính quy của cậu là ngành tiếng Trung.

Ngày đầu tiên luôn thiếu thuận lợi, đến giờ nghỉ trưa Lục Liễu Chi bị Kiều Giản kéo đi giáo huấn nửa ngày, Lục Liễu Chi cứ mơ mơ hồ hồ, cậu thậm chí cho rằng phải chăng mình không phải cô nhi, mà cha mẹ cậu vốn là kẻ thù với nhà Kiều Giản, vì mạng sống nên mới biến cậu thành nơi để Kiều Giản trút giận, vậy sau này con trai cậu cũng sẽ làm bao cát cho con trai Kiều Giản ư, thật đáng thương quá đi…

“Nghĩ cái gì đấy?” Kiều Giản nói: “Ngẩng đầu.”

Lục Liễu Chi ngẩng đầu, quai hàm phồng ra một khối nhỏ.

“Thứ gì trong miệng vậy?”

“Kẹo mật ong.” Lục Liễu Chi nói: “Đồng nghiệp cho.”

Kiều Giản bóp mặt cậu, cuối đầu hôn xuống, thuận tiện cướp luôn cục kẹo.

“Không cho phép ăn đồ người lạ.” Kiều Giản nói: “Còn nữa không? Nộp lên.”

Lục Liễu Chi móc một đống quà vặt nhỏ trong túi ra, Kiều Giản liếc mắt, lại nhét trở về cho cậu.

“Hôm nay đến đây thôi.” Kiều Giản nói: “Buổi chiều chờ tôi về nhà chung, xong rồi, đi đi.”

Sau khi trở về Lục Liễu Chi nằm ườn lên bàn chơi game, có đồng nghiệp nữ bưng cà phê đến bắt chuyện với cậu, Lục Liễu Chi uống cà phê người ta, không thể không thả máy tiến hành một ít xã giao cần thiết, sau đó mới biết cô hóng được chuyện Kiều Giản giáo huấn mình, dù sao cậu với Kiều Giản cũng là hai tầng lớp khác biệt, chưa ai từng thấy boss tự tiến cử một thực tập sinh trẻ cả.

“Thật ra anh ấy là anh họ em.”

“Ồ.” Cô nàng kia nói: “Anh họ luôn dằn mặt cậu thế này à?”

“Bởi vì bố mẹ em mượn nhà anh ấy rất nhiều tiền…”

Cô nàng kia mặt đầy thông cảm nhìn cậu.

“Anh ấy sợ em, sợ em bỏ trốn, cho nên mới để em tới chỗ này làm, tiền lương của em đều phải nộp cho ảnh hết.”

Lục Liễu Chi suy ngẫm một chút, nói thêm: “Chị tuyệt đối không được nói cho người khác biết nha.”

Vì vậy còn chưa kịp chờ đến ca của mình, mọi người đều biết nam sinh mới đến thiếu Kiều Giản rất nhiều tiền, chẳng rõ rốt cuộc phải còng lưng làm miễn phí cho công ty bao nhiêu năm mới trả hết nợ nữa.

Chương 4-1

Thời điểm Kiều Giản biết được cái tin vịt này, Lục Liễu Chi đang nằm chổng mông trên thảm phòng khách lắp ráp lego, còn mang tai nghe bật nhạc, hết sức vô tư vô lo.

Hắn bước qua kéo Lục Liễu Chi dậy, giật tai nghe của cậu ra ngoài.

“Sao, sao vậy?” Lục Liễu Chi bối rối hỏi.

“Vì sao lại đi nói tôi là anh họ cậu, còn nợ tôi rất nhiều tiền?”

Lục Liễu Chi nào ngờ tới lời hứa “Chị tuyệt đối không được nói cho người khác biết nha” đã sớm bị miệng lưỡi xã hội hiện đại khinh rẻ, càng không ngờ tới người ta thích hóng mấy thứ nhảm nhí như vậy, cậu nhìn khuôn mặt vô cảm của Kiều Giản, đột nhiên linh quang chợt lóe, sáp đến hôn hắn.

Kiều Giản ngẩn người một chút, rốt cuộc vẫn không đẩy cậu ra, Lục Liễu Chi ôm cổ hắn hôn cả buổi, hôn đến mức Kiều Giản cũng sắp cương rồi.

Hai người lảo đảo ngã lên ghế sofa, quần áo Lục Liễu Chi bị cởi lung ta lung tung, Kiều Giản chỉ rút mỗi dây thắt lưng. Hắn để Lục Liễu Chi ở trên người mình, chậm rãi ngồi xuống, Lục Liễu Chi tựa cầm lên bả vai Kiều Giản, kề sát mặt hắn, nghĩ thầm sau này sẽ không bao giờ nói bậy với người lạ nữa.

Lúc sắp nuốt vào hết, Kiều Giản đột nhiên nóng nảy đỉnh mạnh một phát, Lục Liễu Chi thét lên, Kiều Giản nắm eo cậu dùng sức đâm rút.

Bĩnh tĩnh ngẫm lại, ngoại trừ lần đầu tiên vô cùng thê thảm, khoảnh khắc hai người ở trên giường cũng coi như dịu dàng, Kiều Giản dường như rất lo để lại bóng ma tâm lý cho cậu, đến tận bây giờ vẫn luôn hết mực quan tâm cảm giác của cậu, lần nào Lục Liễu Chi cũng suýt bắn mà chẳng cần chạm phía trước.

Làm được một nửa, Kiều Giản quay mặt sang ngậm lỗ tai Lục Liễu Chi, nhẹ giọng nói: “Gọi ca.”

Lục Liễu Chi không trả lời.

“Gọi một tiếng, nhanh lên.” Kiều Giản dỗ cậu, “Chẳng phải cậu bảo tôi là anh họ cậu sao?”

Lục Liễu Chi nhanh chóng suy nghĩ, tính ra gọi một tiếng cũng không mất miếng thịt nào, cậu hơi khẩn trương nhìn hoa văn vải bố lót ghế sofa, thủ thỉ vào tai hắn: “Ca ca.”

Kiều Giản suýt chút nữa bị cậu gọi bắn.

Hắn liều mạng đè cậu làm trên ghế sofa rất lâu, khiến bắp đùi Lục Liễu Chi toàn là gel bôi trơn nhớp nháp cùng tinh dịch, Lục Liễu Chi không có đồ để cắn, đành phải buộc lòng cắn bả vai của hắn, Kiều Giản cảm thấy bản thân hình như có chút biến thái, cậu cắn càng đau hắn càng kích thích, bắn hai lần, cổ lửa giận kia mới tính là phát tiết xong, hắn thở hồng hộc hôn môi Lục Liễu Chi, ôm cậu vào toilet tắm.“Lục Liễu Chi.” Kiều Giản quan sát dấu răng trên bả vai mình, “Cậu nhìn răng cậu đi, có một cái bị khểnh.”

Lục Liễu Chi đến gần xem, quả nhiên.

“Răng người đều như vậy hết á.” Lục Liễu Chi ngụy biện, “Chỉ có răng giả mới thẳng tắp thôi.”

“Nhưng răng tôi chắc chắn không phải giả.” Kiều Giản nặn nặn cầm cậu, “Có muốn đánh cược hay không?”

“Không.” Lục Liễu Chi vội vàng lắc đầu, “Anh đừng cắn em mà.”

Kiều Giản bỗng dưng thấy lòng hơi xao động, loại xao động này có chút khó lý giải, hắn chăm chú nhìn gò má Lục Liễu Chi rất lâu, vươn tay khóa vòi nước.

“Hộ chiếu của cậu ở đâu?” Kiều Giản nói: “Lát nữa nhớ đi tìm.”

Lục Liễu Chi yên lặng, dường như đang cố kiềm nén điều gì, một lát sau, cậu không nhịn được vẻ mặt đau khổ nói: “Đau.”“Làm sao vậy?”

“Có phải lại chảy máu không anh…”

“Đừng lo.” Kiều Giản cúi người xuống kiểm tra, “Vẫn bình thường, hay là do chỉnh nước quá nóng?”

Tay Lục Liễu Chi vịn mép bồn tắm, rất dùng sức.

“Thật chứ?” Cậu bồn chồn nói: “Nhưng nếu lỡ chảy máu thì sẽ, sẽ đau lắm.”

Kiều Giản chậm rãi đút một ngón tay vào, rồi lấy ra xem lại: “Thật sự không có máu.”

Tay Lục Liễu Chi từ từ thả lỏng, cậu chớp chớp mắt, muốn đứng lên tiếp tục chiến đấu với đống lego, nhưng Kiều Giản đột nhiên kéo cậu qua ôm chầm.

“Xin lỗi.” Kiều Giản nói: “Có phải cậu vẫn luôn nhớ lần đó?”

Vừa dứt lời, Kiều Giản đột nhiên cảm thấy bản thân hết sức dối trá, loại chuyện này chỉ cần một câu xin lỗi là có thể giải quyết sao? Nhưng khiến hắn càng khó chịu hơn chính là Lục Liễu Chi sẽ không để bụng, Kiều Giản luôn cho rằng nếu Lục Liễu Chi thiếu hắn sẽ bị người khác ức hiếp thê thảm, nhưng thực chất hắn mới là kẻ trơ tráo nhất ở đây.

Như dự đoán, Lục Liễu Chi lại trốn tránh đề tài này, kề sát mặt hắn nói: “Không chảy máu thì tốt rồi, anh với em cùng nhau lắp, lắp ráp lego ha?”

Kiều Giản đáp: “Ừ.”

Hai người ngồi bệt trên sàn ở phòng khách xem sách hướng dẫn, Kiều Giản lót cái đệm mềm ở dưới mông cho cậu, ôm lấy cậu từ sau lưng. Liều mạng lắp suốt nửa ngày, điện thoại Kiều Giản cũng theo đó mà kiên trì đổ chuông, Lục Liễu Chi ngoái đầu nhìn hắn nói: “Nếu anh có chuyện gấp thì cứ việc giải quyết đi.”

Kiều Giản tiện tay tắt nguồn điện thoại, hôn cái bẹp lên mặt cậu: “Không gấp.”

Chương 4-2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tối hôm đó Lục Liễu Chi ngủ không ngon lắm, nửa đêm còn tỉnh dậy một lần.

Cậu mở ngăn đông lấy nước chanh uống, lại chẳng biết có phải do quá lạnh hay không, vừa uống xong chưa bao lâu đã nôn, Kiều Giản nghe được động tĩnh nên chạy đến xem, đúng lúc Lục Liễu Chi vừa nhấn nút xả bồn cầu.

Kiều Giản xác nhận cậu hết nôn nổi nữa mới bế cậu lên giường, để cậu uống cốc nước ấm, không yên tâm nhìn cậu một chút hỏi: “Còn khó chịu sao?”

“…Em ổn rồi mà.” Lục Liễu Chi ôm cổ hắn, “Đi ngủ thôi.”

Thế nhưng hôm sau thức dậy cậu vẫn thấy mệt mỏi trong người, Kiều Giản lại mua cả đống đồ ăn về, cậu đành cố gắng uống một cốc sữa bò.

Chín giờ sáng, Lục Liễu Chi đói bụng đến hoa mắt chóng mặt, đầu óc chỉ lo tính toán bữa trưa phải ăn món gì, nhưng còn chưa đợi cậu nghĩ xong thì đồng nghiệp nữ bên cạnh đã nhờ cậu chạy việc vặt, xuống phòng kỹ thuật tìm người tên Lâm Trường Vũ, mang USB về đây.

Lục Liễu Chi chưa đi qua phòng kỹ thuật bao giờ, phải hỏi thăm người xung quanh mới tìm được Lâm Trường Vũ, đối phương cầm USB, nói xin lỗi, còn một tài liệu đang kiểm tra dang dở, phiền cậu chờ y một chút.

Lục Liễu Chi im lặng đứng bên cạnh, len lén liếc hộp taco thịt gà đặt trên bàn Lâm Trường Vũ.

Lát nữa xuống lầu cậu phải xơi thêm món này mới được.

Tài liệu nhanh chóng hoàn tất, Lâm Trường Vũ trả lại cái USB, ngẩng đầu nhìn mặt cậu, lại theo ánh mắt của cậu rũ xuống, khóe môi y chợt cong lên.

“…” Lục Liễu Chi trở tay không kịp, vội vã cầm USB bỏ chạy.

Một lát sau, Lâm Trường Vũ lại đến phòng làm việc của bọn họ, hình như bên trong có tệp chưa mở được. Lục Liễu Chi đang soạn phần văn bản tuyên truyền, bởi vì chỉ lo thương nhớ taco gà nên liên tục bấm sai chữ, trong lúc cậu còn ngồi ngơ ngác, Lâm Trường Vũ đã giúp cô nàng kia chỉnh sửa xong, lặng lẽ tới cạnh cậu, đặt hộp taco gà lên trên bàn.

Lục Liễu Chi giật mình, ngẩng đầu nhìn y, y cười giải thích: “Vừa nãy anh nghe bụng cậu biểu tình.” Nói xong xoay người rời đi.

Hừm, ăn hay không ăn, đây cũng là cả một vấn đề, Lục Liễu Chi đâm chiêu nhìn taco gà suy ngẫm, Kiều Giản đã cấm cậu ăn đồ người khác đưa, nếu như để Kiều Giản phát hiện, vậy chắc chắn sẽ bị mắng tơi tả.

Nhưng tại sao mình không thể ăn chứ? Lục Liễu Chi nghĩ, mình lại chẳng trả đồ về được, có mỗi cái bánh thôi mà cầm chạy tới chạy lui cứ như kiếm cớ nói chuyện với nhau, hơn nữa nếu mình mặc kệ, vậy thì quá lãng phí hộp taco này rồi, taco gà có lỗi gì đâu.

Kiều Giản cũng chả lắp máy nghe lén lên người mình, làm sao anh ấy biết mình ăn đồ chùa được.

Đấu tranh tư tưởng cả buổi, Lục Liễu Chi thật sự đói sắp xỉu rồi, lén lút giấu taco gà vào ống tay áo, chạy vào phòng cà phê thủ tiêu trong vòng ba phút.

Giờ nghỉ trưa Lục Liễu Chi tới căn tin một mình, cậu gọi một suất mì thịt bò, vừa ăn vừa nhìn chằm chằm điện thoại di động.

Đột nhiên trước mặt xuất hiện thêm cái khay thức ăn nữa, Lục Liễu Chi ngẩng đầu nhìn, là Lâm Trường Vũ.

“Sao ngồi có một mình vậy?”

Mặc dù sau khi đi làm tính cách của Lục Liễu Chi đã thay đổi rất nhiều, thế nhưng thời điểm đối mặt với người xa lạ vẫn sẽ bối rối, mà thời điểm bối rối sẽ không biết nên nói gì.

Buổi sáng còn lỡ ăn đồ của người ta, giờ thấy hối hận quá.

“À…” Lục Liễu Chi lắp bắp đáp:

“Em ăn cơm chậm, cho nên, cho nên không rủ ai.”

“Cậu là nhân viên mới hả?”

Lục Liễu Chi gật đầu.

Cậu rất muốn tìm đề tài nào đó tán gẫu với Lâm Trường Vũ một chút, nhưng chuyện này thật sự quá khó khăn, nín cả buổi, Lục Liễu Chi mới nói: “Áo, áo sơ mi của anh đẹp quá, anh mua ở đâu thế?”

“Hửm?” Lâm Trường Vũ nhìn áo mình bảo, “Mua ở shop chuyên dụng hồi anh đi Hồng Kông.”

Lục Liễu Chi hoàn toàn không biết nên nói gì tiếp.

Quá khó khăn.

Thà để mình ngồi nghe Kiều Giản khẩu nghiệp còn hơn.

“Đẹp, đẹp lắm luôn.” Cậu trả lời.

Lâm Trường Vũ nhìn cậu một chút: “Chẳng phải cậu cũng đang mặc thương hiệu này sao?”

“…”

Lục Liễu Chi nhìn đường vân ngắn hai màu dưới cổ áo y, phát hiện trên tay áo sơ mi mình cũng có đường vân y hệt. Nhưng cậu vốn đâu biết đây là thương hiệu nào, quần áo của cậu hầu đều là Kiều Giản mua cho.

Lâm Trường Vũ tựa hồ đang nín cười: “Anh làm gì cậu đâu mà căng thẳng ghê thế? Lo ăn nhanh đi, để lát nữa nguội rồi sẽ không ngon đâu, mì thịt bò ở căn tin công ty chúng ta được lắm, anh cũng khá thích.”

Lục Liễu Chi rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu ăn mì.
Khi cậu không vội vàng thì đúng là ăn cơm rất chậm, lại còn lo chơi game, bận trăm công nghìn việc, cơ mà hiện tại đang ngồi chung bàn với người lạ, rút điện thoại ra lướt thì hơi bất lịch sự, bèn phải để điện thoại sang bên cạnh.

“Sao buổi sáng chưa ăn gì hết vậy? Dậy trễ à?”

Vấn đề này dễ trả lời nè, Lục Liễu Chi không nói lắp nữa: “Nửa đêm hôm qua dạ dày em khó chịu, nên đành bỏ bữa sáng.”

“Giữ gìn sức khỏe.” Lâm Trường Vũ nói: “Cậu có tập gym chưa? Hôm khác chúng ta có thể xếp lịch đi chung, trung tâm thương mại bên cạnh có khu luyện thể hình đấy, huấn luyện viên khá chuyên nghiệp.”

Lục Liễu Chi chợt cảm thấy lời Kiều Giản dạy thật đúng, không thể tùy tiện ăn đồ của người khác, bởi lẽ nếu cậu đã ăn của họ, cậu sẽ không thể kiếm cớ rời đi lúc người khác đang nói chuyện.

“Được.” Lục Liễu Chi tuyệt vọng đáp.

Trước khi xong cơm nước, Lâm Trường Vũ trao đổi WeChat với cậu.

Tên WeChat của Lục Liễu Chi là một chuỗi ký tự trừu tượng, đầu giống như robot lego, danh sách bạn bè chỉ có một người, cả hai đều đăng dòng “Chúc mừng năm mới” từ đầu năm nay.

Buổi tối về nhà, Kiều Giản gọi thức ăn ở ngoài, Lục Liễu Chi đánh chén khí thế, Kiều Giản nhìn cậu một chút hỏi: “Buổi trưa chưa ăn no?”

“Ừa…” Lục Liễu Chi nói, “Hơi hơi.”

“Đồ trong căn tin khó ăn sao?

“Không phải.”

“Thế vì sao chưa ăn no?”

Lục Liễu Chi giải thích: “Em, em chơi điện thoại mà, ăn chậm lắm.”

Kiều Giản bỏ đũa xuống nhìn cậu: “Nói dối.”

“…”

“Mỗi lần cậu nói dối sẽ tự động nhìn về phía bên trái.” Kiều Giản mặt bình tĩnh hỏi: “Cậu biết chứ?”

“Em đâu, đâu có nói dối.” Lục Liễu Chi cãi bướng.

Kiều Giản thầm nghĩ dạy con phải tránh bữa ăn, bèn thôi không nói nữa, gắp lát thịt bò bỏ vào bát cậu.

Ăn cơm xong, Lục Liễu Chi tắm rửa sạch sẽ cho mèo, rồi dành thời gian đi ghép lego, Kiều Giản ngồi đọc sách bên cạnh cậu, ai cũng nhất trí yên lặng.

Điện thoại Lục Liễu Chi bỗng nhiên đổ chuông, rất đột ngột, Kiều Giản hỏi: “Ai vậy?”

“Kệ đi anh.” Lục Liễu Chi lật trang sách hướng dẫn, chả quan tâm.

Kiều Giản cầm điện thoại lên nhìn, Lục Liễu Chi sực nhớ có gì đó không đúng.Lúc cậu quay đầu lại, Kiều Giản đã nhập xong pass điện thoại, liếc một cái, đem điện thoại giơ ngay trước mặt cậu.

Là Lâm Trường Vũ nhắn tin WeChat, hỏi cậu trưa mai có muốn ăn cơm chung không.

Lục Liễu Chi lúng túng nhìn Kiều Giản, tự thú chuyện taco gà.

Cậu cho rằng Kiều Giản sẽ cằn nhằn cậu như trước, mắng xong lại đâu vào đấy thôi, nào ngờ vẻ mặt Kiều Giản rất khó chịu, thậm chí còn có chút tức giận.

“Lâm Trường Vũ ở phòng kỹ thuật, bề ngoài rất đẹp trai, trên sống mũi có nốt ruồi nhỏ, đúng chứ?”

Lục Liễu Chi gật đầu.

“Hắn là gay, từng yêu đương trong công ty.” Kiều Giản trừng Lục Liễu Chi, “Cậu không biết hả?”

Lục Liễu Chi nước mắt lưng tròng: “Em có biết đâu.”

“Trả lời hắn” Kiều Giản ném điện thoại cho Lục Liễu Chi, “Trưa mai bận đi ăn với người khác rồi.”

“Nói thẳng như vậy luôn à…”

Kiều Giản dường như đang cố gắng giữ bình tĩnh: “Từ chối người khác, cậu không dám sao?”

Lục Liễu Chi nhỏ giọng nói: “Anh đừng, đừng hung dữ với em mà.”

Kiều Giản trầm mặc một lát: “Qua đây.”

Lục Liễu Chi chần chừ đi tới bên cạnh hắn, Kiều Giản lập tức kéo cậu vào trong lồng ngực.

“Trả lời hắn, trưa mai lỡ hẹn người khác rồi.”

Lục Liễu Chi ớ một tiếng: “Nhưng em chưa hẹn ai hết.”

“…Chẳng phải tôi còn sống sờ sờ đây sao?!!” Kiều Giản bùng nổ nói: “Lục Liễu Chi, nếu sau này cậu lại cảm thấy thái độ của tôi độc ác thì nên xem lại bản thân trước có phải quá giỏi chọc điên người khác hay không!”

Lục Liễu Chi sợ hãi đưa điện thoại cho hắn: “Anh nhắn đi anh nhắn đi, anh thích nhắn thế nào cũng được, em, em xuống lầu mua thạch lựu ăn đã.”

“Đứng yên đó, về sau mà còn phát sinh loại chuyện này, cậu phải từ chối trực tiếp, rõ chưa?”

Lục Liễu Chi muôn phần khốn đốn trả lời Lâm Trường Vũ, rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, cậu cầm sách đưa cho Kiều Giản: “Anh đọc tiếp đi nè.” Rồi xoay người đi mò mẫm lego.

Sắc mặt Kiều Giản dần hòa hoãn lại, ngồi xổm xuống hôn khóe môi cậu: “Trừ thạch lựu còn muốn ăn thêm gì nữa? Tôi đi mua.”

“Muốn ăn mận.” Lục Liễu Chi nói: “Với ramen ạ.”

Kiều Giản lại hôn cậu một chút, đứng dậy mặc áo khoác, đóng cửa xuống lầu.

Lục Liễu vui vẻ chưa tới nửa tiếng, Lâm Trường Vũ tiếp tục gởi tin nhắn đến: “Vậy để hôm khác cũng được, đúng rồi, tối mai anh đi tập gym, cậu muốn đến xem thử không?”

———-

Sugar daddy kiểu gì mà như bố già quản con, muốn làm gì cũng phải về xin phép bố một tiếng=)) Khổ hạnh thật sự=))

Lục Liễu Chi’s mukbang

Taco gà, món ẻm ăn chực của anh Vũ đây.



Mì thịt bò



Ramen

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau