TẠI SAO ANH KHÔNG YÊU EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tại sao anh không yêu em - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Edit: Văn Văn.

Sức mạnh của lòng thù hận thật đáng kinh ngạc, Lý Phi Vân trưởng thành nhanh chóng. Khi đã xác định rằng cô ấy có thể tự mình đảm đương một phía, Quý Ngũ đem tập văn kiện đầu tiên trong tay giao cho cô.

Công ty của Vương gia được xây dựng bằng tiền của ba cô. Cuộc khủng hoảng lớn năm đó cũng là nhờ bán đi nhà của ba cô mới cứu vớt được công ty. Có thể nói, Vương gia có ngày hôm nay, công của Lý Phi Vân tuyệt không thể thiếu, nhưng cứ cho là cô trả giá nhiều tới thế, cuối cùng nhận được những gì?

Ngoại trừ sự chán ghét, khinh thường, bóc lột, vứt bỏ dành cho cô ấy... quả thật không còn gì khác.

Thực sự nghĩ cô là quả hồng mềm mặc cho ai cũng xoa xoa, bóp bóp? Khi con thỏ nóng nảy còn quay lại cắn người được, huống hồ cô là một con người sống sờ sờ ra đây! Vương Trường Chí bức cô vào ngõ cụt, nghĩ cũng đừng nghĩ cô sẽ buông tha cho hắn! Lúc đầu tôi yêu anh nhiều bao nhiêu thì bây giờ tôi hận anh nhiều bấy nhiêu!

Khi yêu thì luôn muốn người đó sống tốt, vui vẻ, không bao giờ muộn phiền... Khi đã hận rồi thì mong người đó luôn sống không yên ổn dù chỉ một ngày, cô- Lý Phi Vân không phải người dễ chọc! Đã phụ bạc rồi còn nghĩ dẫm lên người cô thượng vị, Vương Trường Chí có cái ý tưởng này, cũng phải đến nhìn xem liệu cô có cho hắn dẫm tiếp không!

Công ty gặp phải chuyện lớn, Vương Trường Chí không thể không từ Hồng Kông gấp gáp chạy trở về. Điều đầu tiên sau khi hắn trở lại đó chính là nổi trận lôi đình với đám nhân viên kia. Ai bảo lúc hắn chưa đi còn tốt, kết quả đi Hồng Kông một chuyến để bàn chuyện làm ăn, làm ăn còn chưa nói xong, thế nhưng lại xảy ra chuyện lớn trước?!

Nhóm nhân viên đương nhiên chỉ dám giận nhưng không dám nói, trong lòng bọn họ càng hiểu rõ ràng. Ngay cả khi thực sự muốn tìm thủ phạm gây tội, vậy vấn đề cũng không nằm ở bọn họ. Nếu không phải Vương tổng đưa người nhà, bạn bè của mình vào trong công ty thì hôm nay có thể biến thành thế này sao!

Ngay khi Vương Trường Chí bị sứt đầu mẻ trán bởi vì vấn đề với nguồn cung hàng hóa, cộng thêm mất nhiều khách hàng lớn, một chuyện còn khủng khiếp hơn đã xảy ra! Một nhóm luật sư nổi danh đã tìm đến trước cửa, muốn buộc tội hắn ta xâm phậm tài sản của người khác!

Lần này Vương Trường Chí hoàn toàn phát ngốc, hắn trêu ai chọc ai. Khi nào hắn lại xâm phạm tài sản của người khác!?

Câu hỏi này đã được giải đáp sau khi nhìn thấy Lý Phi Vân xuất hiện ở trước mặt hắn.

Đoàn luật sư chậm rãi hướng hai bên tránh ra, Lý Phi Vân một thân trang phục màu đen, áo sơ mi trắng, tóc quăn gợn sóng nhỏ, phong tình vạn chủng, kiều mị bách thái [1] đi đến. Thân người cô cao gầy, lúc sau gầy đi, hòa quang toàn bộ tỏa ra. Thêm sự hướng dẫn của lão sư thể chất chuyên nghiệp, giờ đây cô ấy có thể được coi là khí chất mười phần nữ vương. Chỉ thấy dưới làn váy ngắn đó là một đôi chân thon dài trắng như tuyết được bọc trong đôi vớ trong suốt, khi đi đường lộ ra khe hở. Chân cân đối và thẳng tắp, làm người khác nhịn không được muốn sờ hay thăm dò lên một phen.

[1] Phong tình vạn chủng, kiều mị bách thái: cực kỳ gợi cảm, vô cùng quyến rũ.

Áo sơ mi trắng cũng giấu không được bộ ngực đầy đặn cao ngất, đặc biệt là hai nút trên cùng được mở ra, không cài, lộ ra khe rảnh sâu hun hút. Đây chính là sự gợi cảm, quyến rũ lại không mất đi khí chất trí thức, thành thục của người phụ nữ. Ai nhìn vào cũng đều nhịn không được hai mắt tỏa sáng khi thấy cô ấy lần đầu tiên!

Mặc dù cuộc khủng hoảng kinh tế hiện giờ rất lớn, những rắc rối liên quan đến hắn ta không hề nhỏ, nhưng đàn ông sao, khi gặp một người phụ nữ xinh đẹp động lòng người, dù trong bất kỳ tình huống nào, bản chất thích gái đẹp không bao giờ thay đổi. Bởi vậy, khi đối mặt với đoàn luật sư, tính khí hung hăng của hắn ta lập tức trở nên lịch sự, nho nhã: "Vị tiểu thư này, giữa chúng ta có phải có hiểu lầm gì không? Cô---"Nói còn chưa xong, Lý Phi Vân đã cười giễu cợt: "Ông xã, không quen biết tôi sao?" Cô làm như nhớ tới gì đó, "Ồ, tôi quên mất, phải là chồng cũ mới đúng."

Vương Trường Chí hết cmn hồn, trừng lớn hai mắt. Người phụ nữ xinh đẹp này thế nhưng là Lý Phi Vân?! Cái bà thím già đó?! Hắn không dám tin vào mắt mình, nhìn Lý Phi Vân từ trên xuống dưới, từ đầu đến chân tỉ mỉ đánh giá một lượt. Đúng là nhìn ra được ngũ quan bóng dáng của vợ cũ, cẩn thận quan sát lần nữa, là thật sự quen mặt. Biểu cảm trên mặt của Vương Trường Chí giống như nuốt phải ruồi bọ: "Cô, cô..."

Kêu cô nửa ngày vẫn không xong, Lý Phi Vân ưu nhã ngồi xuống, đem cặp công văn trên tay mở ra, từ giữa lấy ra một phần văn kiện: "Mời Vương tiên sinh xem qua, nếu có chỗ nào xem không hiểu, tôi sẵn lòng hoan nghênh anh mọi lúc có thể tham khảo ý kiến với đoàn đội của tôi."

Đoàn luật sư đứng nghiêm hai bên tay cô, khiến cho cô giống như Từ Hi [2]. Trên mặt Lý Phi Vân lạnh lùng, trong lòng lại không nói nên lời. Đây đều là do Quý Ngũ sắp xếp, nói gì mà khi đối mặt với loại tra nam như Vương Trường Chí, nhất định khí thế phải đè bẹp hắn. Vì vậy tìm riêng cho cô....Ừ thì là đoàn đội luật sư lưu manh. Không nói năng lực ra sao, lực uy hiếp đã mười phần mười.

[2] Từ Hi: gõ gg Từ Hi Thái Hậu sẽ biết rõ hơn=)))

Vương Trường Chí hoài nghi mà đem tập văn kiện lật ra, càng xem vẻ mặt càng nhăn như cúc hoa. Xem đến cuối cùng lửa giận đã tích một bụng, hắn nện một quyền xuống bàn cái rầm, tức muốn bay màu: "Cô đánh rắm!"

"Vương tiên sinh, xin hãy chú ý đến thái độ của mình đối với người ủy thác [3] của chúng tôi. Ngài chắc không muốn chúng tôi sẽ buộc tội ngài đến tán gia bại sản luôn chứ?" Một người luật sư mặc đồ đen đi đến che trước mặt Lý Phi Vân, lạnh lùng nói với Vương Trường Chí.

[3] Ủy thác: việc giao cho cá nhân, pháp nhân - bên được ủy thác, nhân danh người ủy thác để làm một việc nhất định mà người ủy thác không thể làm trực tiếp hoặc không muốn làm."Điều này là không thể! Bây giờ đây là tài sản của tôi! Họ Vương! Cùng cô có cái đách quan hệ mẹ gì?!" Vương Trường Chí hung ác nhìn chằm chằm Lý Phi Vân như một con chó điên phát bệnh dại. "Đây đều là một tay tôi làm nên tất cả. Cô dựa vào cái gì mà muốn ngồi mát ăn bát vàng [4], hả?! Tôi nói cho cô biết, cô cmn nghĩ cũng đừng nghĩ!"

[4] Ngồi mát ăn bát vàng: không làm, không lao động mà được hưởng mọi sự sung sướng (dùng để phê phán lối sống ăn bám, dựa vào bóc lột).

"Ồ." Lý Phi Vân cười lạnh: "Chắc anh đã quên rồi nhỉ? Đời trước của Vương thị, là Lý gia."

Nói tới đây, Lý Phi Vân thực sự muốn cảm ơn Vương Trường Chí. Nếu không phải năm đó vì lời hứa son sắt của hắn, nói sẽ đem Lý thị ngày càng phát triển rực rỡ, tiền đồ vô hạn, ba cô sẽ không giao lại công ty cho hắn, càng không để hắn làm tổng giám đốc.

Đúng thật là lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó thoát, Vương Trường Chí phấn đấu cả đời, thế nhưng quên rằng công ty này về mặt pháp luật vẫn luôn thuộc về nhà họ Lý! Ha ha, nực cười biết bao. Ba cô sớm đã qua đời, cô là người thừa kế duy nhất của ba. Trước kia kết hôn với Vương Trường Chí, vì tỏ vẻ là tình yêu đích thực của đời mình, Vương Trường Chí còn chủ động đề nghị đăng ký tài sản trước hôn nhân. Vào thời điểm đó, công ty đã được đăng ký dưới tên Lý Phi Vân!

Mặc dù sau này hắn toàn đem tiền tóm vào trong tay và bức cô vào ngõ cụt. Nhưng giờ đây Lí Phi Vân thực sự phải cảm ơn Vương Trường Chí vì sự giả mù sa mưa của hắn ta.

"Nhắc nhở thân thiện. Vương tiên sinh, ngài đã cùng người ủy thác của chúng tôi là Lý tiểu thư giải trừ quan hệ vợ chồng, dựa theo hiến pháp của nước ta, Vương thị--- à không, là Lý thị mới đúng, hẳn nên trả lại cho Lý tiểu thư. Trong vòng hơn một năm sau khi hai người ly hôn, ngài thực sự là đang xâm phạm bất hợp pháp tài sản riêng của người khác." Một vị luật sư đầu trọc, đeo kính râm nhếch miệng cười toe toét, lộ ra hai hàm răng trắng tinh: "Xin hãy nén bi thương."

Vương Trường Chí mới không quan tâm cái này! Hắn ta ức hiếp Lý Phi Vân nhiều năm như thế, trong lòng căn bản không tin Lý Phi Vân, người này lại có lá gan và quyết đoán cùng hắn tranh đoạt! Lập tức lấy tập văn kiện xé roẹt roẹt vài cái thành từng mảnh nhỏ, sau đó đắc ý nhìn về phía Lý Phi Vân.

Lý Phi Vân bình tĩnh mở ra cặp công văn, lần nữa móc ra một phần đẩy qua tiếp.

Vương Trường Chí tiếp tục xé, cô liền ưu nhã lấy ra một bản sao khác đặt qua, cho đến khi Vương Trường Chí thở hồng hộc, mệt mỏi không xé nữa, Lý Phi Vân mới bình tĩnh nói: "Xin lỗi, tôi quên còn chưa nói cho Vương tiên sinh biết, tôi đã vì anh mà chuẩn bị một ngàn bản sao. Không biết anh còn muốn tiếp tục xé nữa không?"

"Đây là giấy truyền lệnh từ tòa án, mời Vương tiên sinh vui lòng nhận lấy, mong ngài nhớ đúng giờ ra tòa." Lại thêm một vị luật sư cơ bắp vạm vỡ đẩy giấy truyền luyện đến trước mặt Vương Trường Chí, thấy thằng cặn bã này lại có ý đồ xé, liền nhẹ nhàng nhắc nhở: "Cái tờ này chúng tôi cũng sao chép một ngàn bản." Ý là cứ xé thoải mái.

Nếu mục đích uy hiếp đã đạt được, Lý Phi Vân cũng không ở lâu làm gì. Thời gian kế tiếp phải khiến cho Vương Trường Chí phát điên một mình, cô sẽ không tiếp.

Vừa mới bước ra văn phòng tổng giám đốc, cô liền chạm mặt phải Hồng Phiêu Phiêu.

Chương 7

Edit: Văn Văn.

Hồng Phiêu Phiêu vẫn rất xinh đẹp, chỉ là vừa mới sinh con xong nên bề ngoài có vẻ trông già hơn vài tuổi, làn da cũng không còn mịn màng và sáng bóng như trước. Lí Phi Vân có thể thấy rõ ràng, trên mặt cô ta còn có một vài đốm vàng. Mặc dù đã đánh phấn nền, nó vẫn không thể che lấp hoàn toàn. Lúc này, cô ta mặc một chiếc váy màu đỏ hồng, trên tay thì bế một đứa trẻ khoảng một tuổi, đang nhìn chằm chằm vào Lí Phi Vân với sự thù địch tràn ngập.

Sự thù địch giữa phụ nữ luôn không thể giải thích được, nhưng nó cũng được coi là điều hiển nhiên. Hồng Phiêu Phiêu liếc mắt một cái liền nhìn ra được người phụ nữ này không phải dạng tốt gì, nhưng không biết làm sao, cô ta luôn cảm thấy quen mắt... Là ở đâu gặp qua sao?

Tuổi tác cách nhau thì mãi vẫn thế, Lí Phi Vân không thể so sánh với Hồng Phiêu Phiêu, nhưng nếu muốn so khí chất, so body, so khí tràng, cô quyết không bao giờ thua cuộc. Chẳng sợ bên trong không có gì, ngoại hình của cô đã đáp ứng yêu cầu hết. Vì vậy, giống như giáo viên đã dạy, Lí Phi Vân cười nhẹ, đầy lịch sự và chế giễu: "Bà Vương, đã lâu không gặp."

"Đã lâu không gặp cái gì? Tôi không quen cô."

Hồng Phiêu Phiêu cảnh giác lùi về phía sau một bước, sợ người phụ nữ này muốn cướp Vương Trường Chí với mình. Cô ta thật vất vả mới ôm được bắp đùi to của hắn, sử dụng mọi thủ đoạn có trên người làm cho hắn cùng bà thím già trong nhà ly hôn, cưới mình vào, quang minh chính đại bước vào nhà, mẫu bằng tử quý [1], thành công thay thế được vị trí của bà thím già kia trở thành bà Vương mới. Vị trí này cô ta đã ấp ủ bấy lâu nay, kẻ nào mơ ước tới nghĩ còn dễ hơn làm!

[1] Mẫu bằng tử quý: mẹ vinh hiển nhờ con.

Đây hoàn toàn là Hồng Phiêu Phiêu tự xem Vương Trường Chí như kho báu của mình. Nhớ trước kia, Lý Phi Vân cũng lấy hắn ta làm báu vật, hiện tại à? Vương Trường Chí ở trong lòng cô còn không bằng một đống shit. Cô kinh tởm chính bản thân mình trước đây, không ngờ sẽ đem cái mặt hàng như Vương Trường Chí coi như trân như bảo, mặt dày mày dạn muốn lưu lại trong Vương gia mặc cho bọn họ đánh chửi, la mắng, Quý Ngũ có câu nói rất đúng, phạm tiện [2] cũng không tiện tới vậy.

[2] Phạm tiện: tiếng chửi mắng, có ý khinh thường kẻ cam tâm chịu nhục.

Có lẽ lúc ấy tâm bị shit vấy bẩn, Vương Trường Chí còn không phải là một đống shit hay sao.

"Không quen?" Lý Phi Vân cười lạnh băng: "Nhưng cũng rất bình thường, bà Vương đúng là quý nhân hay quên. Một năm trước, chúng ta còn gặp kia mà, họ của tôi là Lý, là vợ trước của chồng cô."

Hồng Phiêu Phiêu không tin, mắt trợn cả lên: "Cô nói dối!" Bà thím già mập như con heo kia nào có trẻ tuổi, xinh đẹp ghê vậy?!

"Cô không tin, tôi cũng không có biện pháp." Lý Phi Vân bất đắc dĩ dang hai tay ra, nhẹ nhàng hỏi một câu khi đi ngang qua bên người cô ta, "Cô nói xem, hiện tại anh ta sẽ chọn cô, hay sẽ chọn tôi?" Đặc biệt là dưới tình huống Vương thị thuộc về cô.

Tùy ý ném xuống vỏ bom nặng kí, Lý Phi Vân không chút lưu luyến mà xoay người rời đi, để lại Hồng Phiêu Phiêu một mình bế đứa trẻ đứng tại chỗ nhìn chằm chằm vào lưng cô một lúc lâu, không thể hồi phục bình tĩnh.

Sự việc quả nhiên xảy ra như Lý Phi Vân đoán trước, Vương Trường Chí người này, ích kỷ, chuyện gì cũng phải bắt đầu từ lợi ích của hắn ta, những chuyện khác không quan trọng, một khi có nguy hiểm hay bất lợi đối với bản thân hắn, cứ việc bà già nhà hắn chết ở trước mặt hắn cũng vô dụng.

Càng khỏi nói đến Hồng Phiêu Phiêu. Lý Phi Vân cùng hắn kết hôn hai mươi năm. Từ thời niên thiếu của hắn liền an tâm làm người phụ nữ sau lưng hắn, nhưng cuối cùng, hắn ta đã hồi báo cho Lý Phi Vân những gì?
Từ đầu tới cuối, hắn cũng không xem Lý Phi Vân như người một nhà, nếu không phải vậy thì sẽ không xâm chiếm một cách không thương tiếc vào tài sản của Lý gia, dùng tiền Lý gia nuôi người Vương gia. Mà bây giờ, người phụ nữ vẫn luôn sai lầm này đã bị gõ cho tỉnh, Vương Trường Chí có khả năng gì để nuôi sống cả gia đình toàn đỉa hút máu kia?

Tục ngữ nói mãi không sai, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa [3], dù Vương thị bị rỗng từ bên trong, bộ xương cơ bản vẫn còn đó. Vương Trường Chí làm sao buông tay được, hơn nữa ở trong ấn tượng của hắn, Vương thị vẫn rất có tiền. Không có cách nào, nếu Lý Phi Vân cứ một mực muốn kiện lên trên tòa, vậy thì kiện đi.

[3] Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa: dù lạc đà có gầy gò, nhưng khung xương của nó vẫn lớn hơn con ngựa. Ý nói: dù hoàn cảnh có sa sút trở thành người bình thường thì so ra vẫn hơn những người vốn đã bình thường.

Về mặt pháp luật đã bị yếu thế sẵn, cộng thêm combo bạo lực gia đình và sự thật trong hôn nhân đã ngoại tình--- thậm chí Vương Trường Chí không nghĩ đến trong tay Lý Phi Vân không ngờ lại có đoạn video quay hắn đánh đập cô ta và ôm tiểu tam diễu võ dương oai [4] đối với cô, trên tòa án Vương Trường Chí bị đánh bại hoàn toàn. Lúc hắn đi ra khỏi tòa án, cả người giống như một con gà trống bị thua cuộc, ủ rũ cụp đuôi, thất hồn lạc phách.

[4] Diễu võ dương oai: phô trương uy thế và sức mạnh để khoe khoang hoặc đe doạ.

Chỉ trong một tuần, hắn ta thay đổi từ một tổng giám đốc Vương thị luôn được mọi người xum xoe nịnh bợ thành một kẻ nghèo hèn không xu dính túi. Không chỉ có thế, mấy năm nay hắn dung túng lấy tiền trong công ty trợ cấp cho Vương gia đều bị tòa án đưa ra phán quyết nhất định phải bồi thường theo giá gốc! Một con số lớn như vậy... Hắn biết đi đâu tìm?!

Căn nhà thật ra được viết dưới tên hắn, nhưng lại dùng tiền Vương thị đi mua, đó là một vụ mua bán bất hợp pháp. Mấy cái này phải được tòa án thu hồi, nói cách khác, bây giờ hắn chỉ còn hai bàn tay trắng!

Khi bước ra khỏi tòa án, bên này hắn gục đầu xuống, bên kia Lý Phi Vân thì khí phách hăng hái, quyến rũ bức người. Lúc cô ấy còn trẻ đã xinh đẹp sẵn, không nghĩ đã đến tuần tuổi này rồi, vẫn xinh đẹp mê người như thế. Vương Trường Chí cảm thấy có chút hối hận, sớm biết rằng Lý Phi Vân sẽ trở thành vậy, hắn sẽ không cùng cô ly hôn để làm mẹ gì! Mặc dù hoa dại có mùi thơm hơn hoa nhà, nhưng cuối cùng chúng cũng không được để trên mặt bàn.

Nếu không thì hắn nên sớm nghĩ đến vấn đề quyền sở hữu tài sản, thay đổi tên của chủ hộ và pháp nhân thành chính mình. Lúc ấy, Lý Phi Vân đối với mình một lòng trung thành chắc chắn sẽ không từ chối. Tại sao hắn, hắn có thể ngu tới vậy!
"Vương tiên sinh."

Vương Trường Chí si ngốc nhìn Lý Phi Vân đang nện bước ưu nhã hướng tới hắn, đối với hắn lộ ra tươi cười: "Làm phiền anh dọn khỏi phòng tôi trong vòng 24 giờ, nếu không thì đừng trách tôi trở mặt vô tình."

"Phi Vân..."

Lý Phi Vân nghe được tiếng gọi Vương Trường Chí phía sau, cười lạnh lùng.

"Phi Vân!" Vương Trường Chí đuổi theo, vội vàng nhìn cô: "Ngày hôm đó, không phải em đã nói với Phiêu Phiêu, xem anh chọn cô ấy hay là em? Anh chọn em, anh chọn em! Anh có thể ly dị với cô ta ngay lập tức. Chúng ta trở lại tốt đẹp như trước kia, giống như trước kia được không em, được không?!"

Mấy ngày nay, hắn ta thật chịu cmn đủ rồi, kể từ khi Hồng Phiêu Phiêu bị Lý Phi Vân ở bên tai nói câu đó xong, mỗi ngày ba bữa đều nháo với hắn, sự dịu dàng trước hôn nhân hoàn toàn biến mất, giống như một con đàn bà đanh đá! Còn người mà hắn luôn luôn khinh thường, ghét bỏ bà thím già vừa xấu lại béo thì trở thành một mỹ nữ tự tin, đầy người trí thức, Vương Trường Chí tự nhiên hối hận.

Trên thực tế, nếu Lý Phi Vân vẫn giống như trước đây, Hồng Phiêu Phiêu sẽ không đem lời nói của cô đặt ở trong lòng. Nhưng bây giờ, Lý Phi Vân trở nên xinh đẹp không nói, khí chất còn thay đổi chóng mặt, so với một người vừa sinh đứa trẻ xong, dáng người có chút xấu, lực uy hiếp có thế nói là mười phần, cô ta có thể không thèm để ý sao!

Ngoài ra, cùng ngày hôm đó cô ta không biết Lý Phi Vân và Vương Trường Chí nói cái gì, Vương Trường Chí trở về lại có khuôn mặt tốt, công ty xảy ra chuyện thậm chí không cùng trong nhà nói. Tính cách hắn ngang ngược, dù sao đây cũng là chuyện của hắn, những người khác quản không được.

Hai người thường xuyên qua qua lại lại, Hồng Phiêu Phiêu tự nhiên hiểu lầm. Trước kia, Lý Phi Vân có bao nhiêu yêu Vương Trường Chí, cô ta xem ở trong mắt, ý thức nguy cơ lập tức trỗi dậy mãnh liệt.

"Ồ? Thế thì..." Lý Phi Vân giả bộ khó xử, hỏi: "Con trai anh làm sao bây giờ?"

"Anh có thế cấp một số tiền cho Phiêu Phiêu, khiến cho cô ta mang theo đứa bé!"

"Chính là tôi không sinh được, anh đã quên?" Lý Phi Vân dù bận vẫn ung dung, nhìn Vương Trường Chí vội vàng thể hiện lòng trung thành của mình.

"Anh không sợ đoạn tử tuyệt tôn luôn sao?"

Lúc này, Vương Trường Chí mới nghĩ đến Lý Phi Vân không thể sinh, sắc mặt tức khắc có chút méo mó, bên này là con cá lớn Lý Phi Vân, bên kia là con trai duy nhất, bên nào hắn cũng luyến tiếc buông ra, sắc mặt thay đổi như chong chóng, đủ sắc cầu vồng, trông rất đẹp mắt.

"Phi, Phi Vân...Anh biết em đó giờ làm người rộng lượng, chắc chắn có thể bao dung cho một đứa nhỏ...Rốt cuộc đó là đứa con trai duy nhất của anh mà!"

Chương 8

Edit: Văn Văn.

Lý Phi Vân bật cười: "Ý của anh là, kêu tôi nuôi con trai cho anh?"

"Về sau em cũng phải đến viện dưỡng lão đúng không? Chỉ cần em đối xử tốt với con trai anh, sau khi thằng bé lớn lên, nó chắc chắn sẽ một mực hiếu kính em!" Vương Trường Chí nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Lý Phi Vân thực sự choáng, đã gặp qua người không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy qua người nào không biết xấu hổ đến bậc này! "Ồ, năm nay anh...cũng gần 50 rồi nhỉ?"

Vương Trường Chí sửng sốt một lúc, mới nói: "Đúng vậy."

"Vậy anh nói cho tôi nghe, nếu tôi có tiền, tại sao tôi lại muốn bao một ông già vừa có cơ thể xấu xí, già nua, vừa không mạnh mẽ còn từng là một thằng đàn ông thối đã chiếm đoạt gia sản của tôi, thay vì tìm kiếm một chàng trai trẻ đẹp trai, chuẩn men, mạnh mẽ trong từng lĩnh vực? Tôi phải nuôi con trai của anh, sau khi cậu ta thừa hưởng tài sản của tôi, tôi còn phải dựa vào cậu ta để có thể sống qua ngày, đợi thằng nhóc đó đến hiếu kính tôi...Tôi đẹp chứ đâu có ngu?"

Đừng vì mình là đồ ngu, mà cho rằng những người khác cũng ngu như mình.

"Chậc, chậc, chậc." Lý Phi Vân chép chép miệng. "Vương Trường Chí, anh cũng chưa già lắm nhưng không ngờ não đã bay mất tiêu rồi?"

Vương Trường Chí tức đến mặt đỏ tai hồng, thừa biết Lý Phi Vân là lấy mình làm đồ tiêu khiển, ngay lập tức khó chịu, đang nắm chặt tay chuẩn bị đánh con đàn bà này, kết quả không đợi hắn hành động, đội ngũ luật sư lớn đã chắn trước mặt hắn ta, cameras, điện thoại và máy quay đã vào vị trí sẵn sàng, chỉ chờ hắn ra tay thì bắt đầu quay, sau đó tố cáo hắn, đến quần hắn ta cởi sạch cũng đừng mong thoát kiếp.

Sau một lúc lâu, Vương Trường Chí thả nắm đấm của mình xuống, cụp đuôi và bước đi một cách ủ rũ.

"Ha ha ha, nhìn bộ dáng hắn túng chưa kìa!" Luật sự đầu trọc không chút khách khí cười nhạo.

Những tiếng cười nhạo của đoàn luật sư có thể nói là nghe như muốn phá vỡ bầu trời, Vương Trường Chí hoàn toàn mất mẹ mặt, từ bước đi nhanh chuyển thành chạy chậm, cuối cùng biến thàng chạy như điên, trong đầu chỉ còn ý nghĩ phải mau chóng rời khỏi chỗ đã làm hắn ném hết mặt mũi này.

Khi về đến nhà, hắn thở cũng chưa xong, cố tình Hồng Phiêu Phiêu lại tới tìm hắn cãi nhau, hai đứa em gái cũng đến xin hắn ít tiền.

Một chuyện là con trai hắn ta muốn ra nước ngoài mà không có học phí. Hai là doanh nghiệp bị thiếu tiền cần phải quay vòng tài chính gấp, ngay cả bà già trong nhà cũng ở một bên nhắc nhở hắn, nào là nói hắn không thương em gái mình, đều là người một nhà, hắn có cần phải keo kiệt vậy không? Còn thêm thằng cháu trai của người chú hai hắn ta mới vừa tốt nghiệp đại học xong, muốn kêu hắn sắp xếp cho một cái vị trí trong công ty, có bao nhiêu khó? Căn bản là hắn đang không vui, qua loa có lệ với bọn họ cho khỏe!Một người phụ nữ là đại diện cho 500 con vịt, bốn người phụ nữ cộng thêm một đứa bé không ngừng cãi nhau ở bên tai, màng nhĩ của Vương Trường Chí sắp nổ tung! Cuối cùng, hắn đập "bang" một phát xuống mặt bàn, làm rơi ấm nước, hung tợn nói: "Mẹ kiếp! Mỗi ngày, lão tử mệt chết mệt sống kiếm tiền, mấy người thì biết cái rắm gì! Tối ngày lải nhải dài dòng, tin hay không lão tử đánh chết mấy người!"

Hỏng rồi, những lời này giống như thọc trúng tổ ong vò vẽ, tức khắc Vương mẫu đặt mông ngồi xuống đất, nắm lấy mắt cá chân, vỗ đùi, khóc lóc thảm thiết, mồm không ngừng trách móc hắn bất hiếu, một bên Hồng Phiêu Phiêu chảy nước mắt, nước mũi, một bên lên án hắn phụ lòng cô ta như thế nào. Từ ngày hai người thông đồng với nhau, vẫn luôn nói đến đoạn cực cực khổ khổ sinh đứa con trai cho hắn, mỗi ngày rửa tay làm thuốc bổ vì hắn. Tụi em gái càng khỏi phải nói, hận không thể toàn thân có thể mọc đầy hàng trăm cái mồm lải nhải với hắn ta.

Vương Trường Chí nổi điên, cmn lão tử cực cực khổ khổ đi kiếm tiền đều là vì ai? Mấy người ăn của ai, tiêu của ai? Mấy người mua phòng, mua xe, mở cửa hàng, cho con đi học, xin hỏi lúc đó hỏi ai muốn tiền? Hai ngày nay, tâm trạng của tôi không tốt, mấy người một kẻ cũng không nhìn ra coi như thôi, lão tử thật mệt mỏi trở về nhà, mấy người còn dong dài, không để yên cho tôi có một phút nghỉ ngơi!

"Đòi tiền thì không có, muốn mạng thì có một cái! Hiện tại, lão tử phá sản! Cái gì cũng không có!"

Mấy người phụ nữ đang cãi nhau đột nhiên xuất hiện một loại im lặng kì lạ. Một lát sau, các cô đồng loạt nói thất thanh: "Anh nói gì cơ?"

Vì vậy, Vương Trường Chí đem chuyện từ đầu đến cuối nói lại một lần nữa, Vương mẫu bị sốc toàn tập: "Những gì con nói chính là sự thật? Nhà và công ty của chúng ta...đều phải trả lại hết cho Lý Phi Vân?!"

"Anh trai! Lời này của anh là có ý gì? Tại sao muốn đem công ty giao cho Lý Phi Vân? Đây là thuộc về nhà chúng ta! Tại sao phải cho cô ta chứ?" Vương Trường Kiều chất vấn gay gắt. Vương Trường Hồng cũng vội vàng nhìn chằm chằm Vương Trường Chí, ngóng trông hắn có thể nói đây chỉ là một trò đùa.

Sắc mặt của Hồng Phiêu Phiêu trắng bệch, nếu Vương Trường Chí không một xu dính túi, vậy cô ta mặt dầy mày dạn một hai nhất quyết phải được hắn cưới vào nhà, còn sinh con đẻ cái cho hắn vì mẹ gì?! Nếu cô ta đơn giản chỉ muốn kết hôn, dạng đàn ông gì không có, một hai phải kết hôn với một ông già lớn hơn mình 20 tuổi? Vương Trường Chí không thể hai bàn tay trắng, nếu nói Vương Trường Chí hai bàn tay trắng, vậy cô ta cũng chẳng có gì!Vương Trường Chí giống như đầu chó nhà có tang, tinh thần suy sụp gật đầu, sau đó ngồi trên ghế sofa và hút điếu thuốc.

Bên trong Vương gia tức khắc lâm vào một mảnh mây đen mù sương, đột nhiên Vương mẫu phát điên: "Đồ đàn bà đê tiện, không biết xấu hổ! Cũng dám ra tòa kiện chúng ta! Xem tao có xé miệng con đĩ đó không! Cô ta đang ở đâu? Cô ta đang ở đâu? Trường Chí, con nói cho mẹ, hiện tại con mụ đó đang ở đâu?!"

Vương mẫu thường ức hiếp Lý Phi Vân, bởi vì cô không đẻ con được, mặc kệ Vương mẫu lăn lộn, khó xử nhiều đến đâu, Lý Phi Vân đều cắn răng chịu đựng vì nghĩ đó là lỗi của mình, không thể cho Vương gia nối dõi tông đường, Vương mẫu đối với mình tức giận cũng là chuyện bình thường.

Điều này khiến Vương mẫu trong tiềm thức luôn cho rằng Lý Phi Vân là người nhẫn nhục, chịu đựng. Bây giờ, người phụ nữ luôn luôn chỉ biết nhẫn nhục, chịu đựng này cũng dám trở mặt với mình, Vương mẫu không tin, bà phải cho con nhỏ đó chút sắc mặt, nó mới biết mình đã làm những gì!

Xem bà đem con nhỏ đó đánh đến kêu cha gọi mẹ! Bắt Lý Phi Vân phải thừa nhận công ty này và ngôi nhà thuộc về Vương gia của bọn họ! Vương mẫu hùng hổ, nắm chắc mười phần hỏi Vương Trường Chí địa chỉ của Lý Phi Vân, nhưng Vương Trường Chí nào biết, bây giờ Lý Phi Vân coi hắn như đống phân, những lời nói lúc trưa cũng là vui đùa hắn ta, Vương Trường Chí chủ nghĩa đại nam tử, không muốn  mất mặt, mới sẽ không nói ra, chỉ nói mình không hỏi.

Vương mẫu bực mình, nhưng biết được Lý Phi Vân sẽ đến với những người trong tòa án để thu dọn căn nhà vào sáng mai, lập tức ý chí sục sôi, khí phách hiên ngang nói đi chuẩn bị, chắc chắn phải làm Lý Phi Vân ăn lỗ nặng, cho cô ta biết bà già này lợi hại cỡ nào. Có lẽ trong lòng Vương Trường Chí cũng biết biện pháp này vô dụng, rốt cuộc bây giờ Lý Phi Vân không còn là bà thím già hay bị bắt nạt trong quá khứ, nhưng hắn ta không có ngăn cản Vương mẫu, bởi vì trong lòng hắn cũng giữ ý tưởng "có lẽ hữu dụng".

Vạn nhất hữu dụng thì sao? Nếu hắn ta từ chối thẳng thừng mẹ làm vậy thì không phải ăn mệt à?

Vẫn là nhìn tình hình rồi nói.

Vừa nghe nói Vương Trường Chí không có tiền, hai chị em Hồng-Kiều không khóc cũng không mắng. Điều đầu tiên nghĩ đến là tự mình đi ra ngoài, để không vô tình làm Vương Trường Chí bị thương. Hai người đang chuẩn bị đi, đột nhiên nhớ đến điều gì đó, bọn họ quay lại và hỏi: "Anh trai, nhà của chúng ta có tính không?"

Vương Trường Chí khẽ gật đầu. Nó đã được mua bằng tiền của Lý thị. Bây giờ, Lý Phi Vân muốn lấy lại nó, tất nhiên nhà phải trả về.

Sắc mặt hai chị em Hồng-Kiều hoàn toàn thay đổi! Họ đã sống trong căn nhà này gần hai mươi năm, kết quả bảo với họ muốn lấy lại căn nhà?! Không có cửa!

Thế là hai chị em cũng ở lại, chuẩn bị  xé Lý Phi Vân cùng Vương mẫu vào ngày hôm sau.

Chương 9

Edit: Văn Văn.

Beta: Hali

Dù là Vương mẫu hay hai chị em Vương Trường Hồng cũng được, đều nghĩ phải làm gì khi thấy Lý Phi Vân vào ngày mai. Hãy để hai chị em họ nói hai câu thật lòng, khi họ chưa kết hôn trước đó, sờ lương tâm mà nói, Lý Phi Vân đối với họ thực sự quá tốt. Nhiều năm gắn bó với nhau như vậy, Lý Phi Vân làm sao có thể nói trở mặt là trở mặt không nhận người nữa, phải không?

Tất nhiên tại lúc này, bọn họ đã sớm quên mất lý do tại sao Lý Phi Vân lại trở mặt với họ và cách họ châm biếm, nhục mạ Lý Phi Vân vui vẻ cỡ nào ngày hôm đó.

Nếu các cô nói không được, đã nói lên chiêu bày trò gợi tình cảm này vô dụng, thế thì cần một người dùng chiêu ngược lại. Không hề nghi ngờ, người này là Vương mẫu. Ngoại trừ bà ta còn ai có thể uy tín nữa?

Vương Trường Hồng vẫn luôn rất hâm mộ Vương mẫu, việc có thể nắm gọn một đứa con dâu trong lòng bàn tay như thế này cho thấy bà ta rất lợi hại! Nếu Lý Phi Vân ăn cứng, không chịu ăn mềm, tụi này cũng không cần khách sáo với cô ta làm gì.

Trong tiềm thức của Vương mẫu, nào là nhà ở hay xe, thậm chí là toàn bộ công ty đều thuộc về con trai bà ta. Lý Phi Vân gả đến nhà bọn họ, tự nhiên mấy thứ đồ liên quan đến Lý gia liền sửa thành họ Vương.

Lúc này, Lý Phi Vân đang đến đoạt đồ của con trai bà ta, hỏi thử xem bà ta có vui nỗi không? Mặc kệ luật pháp chó má gì đó, bà ta đã nhận định những thứ này thuộc về con trai mình, ai muốn đoạt đồ của con trai, bà ta liền xử hết.

Nhưng đến khi Lý Phi Vân đứng trước mặt bà, Vương mẫu lại không dám bước lên nhận.

Bọn Vương Trường Chí và Hồng Phiêu Phiêu khi thấy Lý Phi Vân cũng không dám nhận, chứ đừng nói đến người từ trước đến nay luôn ăn gắt gao Lý Phi Vân là Vương mẫu? Bà ta trừng hai tròng mắt thật lớn, trông cực kỳ buồn cười, giống như chưa từng nhìn thấy người trước mặt mình.

Lý Phi Vân bước vào phòng khách, vừa thấy Vương mẫu đã chuẩn bị sẵn tư thế ôm cây đợi thỏ ngồi trên ghế sofa, cô biết ngay bà già chết tiệt này lại đang nghĩ đến phương pháp xử lý cô.

Lý Phi Vân từng là con dâu bà ta, nhưng bây giờ thì không. Vì vậy, cô tự nhiên tìm một chiếc ghế rồi ngồi xuống, ra hiệu người đi theo bắt đầu kiểm tra các văn kiện ngôi nhà, hơn nữa còn thay đổi giấy chứng nhận bất động sản. Sau đó, dù bận cách mấy vẫn ung dung khoanh tay trước ngực nhìn Vương mẫu.

Tầm mắt cô từ trên cao nhìn xuống, nhìn đến nỗi trong lòng Vương mẫu thấy hơi hốt hoảng không thể giải thích được.

Vương Trường Kiều trước mở miệng làm nũng: "Chị dâu ơi..."

"Tôi cũng không phải là chị dâu của cô." Lý Phi Vân nói với Hồng Phiêu Phiêu đang bĩu môi: "Chị dâu của cô đứng ở đằng kia kìa."
"Sao có thể chứ! Chị mới là chị dâu của em. Chúng ta đã ở bên nhau hơn hai mươi năm rồi, em sẽ không nhận người phụ nữ khác là chị dâu của em đâu!" Vương Trường Kiều hờn dỗi nói: "Chị dâu luôn thương em nhất mà, chị sẽ không giận em đi?"

Lý Phi Vân cười châm chọc nhìn cô ta. Nói thật, khi yêu nhau với Vương Trường Chí, cô thật sự đặc biệt yêu thương cô em chồng này hết mực. Vì mình không có bất kỳ anh chị em nào, nên cô vẫn luôn muốn có một đứa em gái. Sau khi ở bên nhau với Vương Trường Chí, sự tồn tại của Vương Trường Kiều đã hoàn toàn thực hiện được mộng tưởng có em gái của cô.

Cô đã mua rất nhiều đồ ăn ngon cho Vương Trường Kiều, mua quần áo, giày dép, thậm chí đưa cô ta đi rất nhiều nơi chơi mà Vương Trường Kiều chắc chắn chưa từng đến.

Khi Vương Trường Kiều học đại học, là cô đưa rước cô ta đi, là cô chạy trước chạy sau sắp xếp chu toàn mọi thứ, là cô cho cô ta chi phí sinh hoạt, mà tiền đó là học phí của cô. Vương Trường Kiều cùng người khác yêu đương, tiền lễ hỏi, kết hôn đều do một tay Lý gia cho!

Cô thực sự xem Vương Trường Kiều  như em gái mình, nhưng tấm lòng chân thành đổi trở về điều gì? Vương Trường Kiều một ngày cũng không xem cô như người chị, chẳng qua cô chỉ là cái máy ATM miễn phí của cô ta mà thôi. Lúc cô vì họ moi tim móc phổi, chắc Vương Trường Kiều cảm thấy cô vừa ngu xuẩn, nhiều tiền vừa dễ lừa!

Thấy Lý Phi Vân chỉ cười không nói, trên mặt Vương Trường Kiều có chút không nhịn được. Đúng lúc này, Vương Trường Hồng cũng đi tới đây, cười vui vẻ với Lý Phi Vân: "Chị dâu, em cảm thấy không tất phải như thế, đúng không? Đều là người một nhà cả, nháo lớn như vậy làm gì để cho người bên ngoài chê cười? Tuổi mẹ cũng lớn rồi, chị thông cảm một chút cho bà ấy..."

Nói còn chưa xong, Lý Phi Vân liền đánh gãy lời cô ta: "Mẹ ai mà thông cảm." Mẹ của cô đã sớm qua đời từ lâu. Nếu bà ấy biết rằng con gái mình đã sống như thế trong hai mươi năm qua, sợ là sẽ đau lòng đến rơi nước mắt mất. Sau đó, lập tức đến Vương gia kéo cô đi và cấm cô ở lại với Vương Trường Chí, đúng không mẹ?

Trên thế giới này, chỉ có ba và mẹ yêu cô nhất, Vương Trường Chí tính cái rắm gì.

Nhìn tình hình thì dùng cách mềm mỏng không được. Vì thế, Vương mẫu hùng hổ bước ra khỏi ghế sofa, đứng bên cạnh Lý Phi Vân, chỉ thẳng mũi và chửi rủa:
"Đồ cô con dâu bất hiếu! Bà già đến từng tuổi này rồi, không ngờ mày lại muốn đuổi tao đi, còn chiếm đoạt nhà, gia sản của tao! Mày làm những chuyện sai trái như vậy, không sợ ông trời làm mày bị sét đánh! Bà già này thấy Trường Chí mắt mù rồi, làm sao hồi đó lại vừa ý với con đàn bà hiểm độc này chứ!"

Vương Trường Hồng làm bộ khuyên nhủ: "Mẹ đừng nói vậy, chị dâu cũng không cố ý, không phải đi ra ngoài mấy tháng, trong lòng chị ấy có chút khó chịu nên bây giờ xấu hổ quay về sao! Mẹ đại nhân đại lượng [1] liền tha thứ cho chị ấy lần này, con bảo đảm cho chị ấy, mẹ xem được không?"

[1] Đại nhân đại lượng: là người lớn có lòng bao dung lớn, tha thứ cho người khác, không chấp nhặt với tiểu nhân.

Quay đầu nhìn Lý Phi Vân, nôn nóng nói: "Chị dâu, chị mau nhận sai với mẹ đi! Thân thể mẹ luôn kém, vạn nhất tức giận ngất xỉu thì làm sao?!"

Lý Phi Vân mắt lạnh nhìn người một nhà này diễn xướng xuất sắc, bây giờ mới ý thức được trước kia mình có bao nhiêu ngu xuẩn. Kết hôn với Vương Trường Chí hai mươi năm, cô không phải lần đầu tiên phát sinh xung đột với Vương mẫu, thời điểm ban đầu tuy cô có thể nhẫn, nhưng cũng hoàn toàn biết giận.

Vì vậy, mỗi lần Vương Trường Hồng đều sẽ đến nhẹ nhàng khuyên nhủ, nghe có vẻ như tất cả vì muốn tốt cho cô, chẳng qua là giúp đỡ cho bà mẹ của cô ta lừa gạt cô cho xong chuyện. Cứ cho Vương mẫu ngất xỉu thì mình phải cắt đất, bồi thường. Nếu không, Lý gia quyền thế to vậy vẫn bị Vương Trường Chí từng bước một nắm chặt trong tay? 

Một khi cô xin lỗi, vậy chứng minh cô  sai, Vương Trường Chí tự nhiên đứng về phía Vương mẫu, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, cô dần trở nên trầm mặc và hèn nhát. Trong đó không thể thiếu sự giúp đỡ của Vương Trường Hồng!

Thật là...làm người cảm động. Một bụng chân thành đều đút cho chó ăn. Không, có lẽ ngay cả một con chó cũng không bằng, nếu đó là chó, ít nhất nó còn biết vẫy đuôi, một lòng bảo vệ và trung thành với chủ, người Vương gia còn không tốt bằng một con chó.

Vương Trường Hồng diễn trong chốc lát thì phát hiện Lý Phi Vân không có ý định trả lời, tức khắc vô cùng xấu hổ. Vương mẫu quá mức đanh đá, đẩy con gái sang một bên liền muốn đánh Lý Phi Vân. Lý Phi Vân ngồi yên trên ghế, cười lạnh.

"Bà lão này, bà tin một bạt tay này rơi xuống, bà phải ngồi xổm trong nhà tù ít nhất nửa năm? Đừng có cậy già lên mặt."

Vương Trường Hồng không làm, "Này, tuổi mẹ tôi lớn rồi, cô nói chuyện thế với mẹ tôi à, còn không tí lễ phép? Tôi nói cho cô..."

"Bà già không chết là vì trộm, vị này nhà mấy người sớm nên đi. Còn bà chị nữa, lớn lên đã xấu, dáng người thì mập, đừng ra ngoài dọa người chứ, tôi chỉ là một tên luật sư, không phải là một tay xã hội đen, nhìn thấy quỷ vẫn sẽ sợ hãi!"

Lý Phi Vân cảm thấy người luật sư đầu trọc này quá sắc bén. Mặc dù anh ta không có tóc trên đầu, nhưng cực kỳ thông minh, khẳng định là anh ta.

Vương mẫu tức giận cuồn cuộn, bà ta không đánh Lý Phi Vân, chỉ sợ khó tiêu sự khó chịu trong lòng!

Chương 10: Hoàn tg1

Edit: Văn Văn.

Trong lòng Vương mẫu thật sự có chút xấu hổ, nhưng tâm thì nghĩ về những gì bà ta nghe được từ người khác và các tin tức trên TV. Chỉ cần nổi lên xung đột, bà ta cứ khăng khăng mình là một bà lão đáng thương bị cưỡng đoạt tài sản, không lẽ Lý Phi Vân thật có thể lấy lại ngôi nhà? Đến lúc đó lan truyền, liệu Lý Phi Vân có còn muốn thanh danh này đó của cô ta không?

Dù sao bản thân cũng già rồi, bà ta mới không sợ cùng Lý Phi Vân nháo to chuyện!

Vì vậy bà vội tiến lên, giơ tay lần nữa muốn tát Lý Phi Vân, không tát con nhỏ này, cơn giận của bà ta tiêu không xong!

Nhưng Lý Phi Vân sẽ ngồi yên trên ghế mặc cho bà ta đánh à? Vương mẫu là người khôn khéo, nhưng bà ta cũng không nên xem mọi người đều là kẻ ngốc! Đội thực hiện cải tạo không chỉ là về dung mạo hay thân thể cho Lý Phi Vân, Quý Ngũ cũng nằm trong đó, kỹ năng tự vệ của Lý Phi Vân là do một tay cậu ta dạy, tuy nói lấy một địch mười không được, nhưng để đối phó với một bà già vẫn dư sức.

Lý Phi Vân nhanh chóng bắt được tay Vương mẫu, mỉm cười với bà ta, sau đó tay hung hăng tát một cái vào mặt đối phương!

Sau khi làm xong, cô học theo Quý Ngũ chửi một câu thô tục trong lòng, thật con mẹ nó đau, sớm biết rằng đau như thế đã không dùng lực lớn làm chi!

Nhiều năm như vậy, Vương mẫu toàn sống trong nhung lụa, một cái tát này làm bà không kịp hoàn hồn, càng miễn bàn Lý Phi Vân dùng bao nhiêu sức, tát đến nỗi Vương mẫu mắt đầy sao xẹt, đầu váng mắt hoa. Phải mất một lúc lâu, bà mới phản ứng lại được, bà ta... Bị người ta đánh, còn là bị cô con dâu trước giờ bà ta vẫn luôn coi thường!

Thật là một sự sỉ nhục! Vương mẫu giống như nổi điên, bà ta mở miệng mắng chửi, giương nanh múa vuốt hướng đến Lý Phi Vân. Lúc này, Lý Phi Vân không động thủ, một bóng dáng như tòa tháp đã đứng chắn trước mặt cô, Lý Phi Vân sửng sốt, "Quý Ngũ?"

"Ông chủ nói cô cần một người vệ sĩ." Anh chàng mặt đen, cao to làm ra động tác nhún vai có chút buồn cười, nhưng nó không ảnh hưởng đến luồng hơi thở mạnh mẽ phát ra từ trên người cậu ta. Ít nhất, Vương mẫu hay bắt nạt kẻ yếu bị cậu ta làm sợ đến mức lui lại vài bước, một cái rắm cũng không dám thả.

Lý Phi Vân lắc lắc tay, cảm thấy đau. Cô ngẩng cao đầu kiêu ngạo, nhìn xuống Vương mẫu sưng đỏ mặt: "Đây là bà thiếu tôi."

Gả vào Vương gia trong hai mươi năm qua, cô đã phải chịu bao nhiêu cái tát từ Vương mẫu, cô không nhớ được. Không thể trả tiền, bỏ quá nhiều muối, quần áo tẩy không sạch sẽ, góc chết trên sàn nhà không xóa sạch... Tóm lại đủ loại lý do, mà cô vì không thể sinh con đành nhịn xuống.

Vương mẫu còn muốn huyên náo hơn, nhưng nhìn Quý Ngũ giống như nguyên tòa núi, bà không dám xằng bậy. Một lát sau, bà gào khóc, vừa vỗ đùi vừa nguyền rủa Lý Phi Vân, cái thứ không lương tâm, đồ đê tiện, một lòng tốt của bà ta bị con mụ đó tính kế để đoạt đi gia sản, muốn làm bà già tao đây bị bức chết... Cứ thế, khóc suốt hơn mười phút, không quan tâm đến bộ dáng của mình ra sao.

Lý Phi Vân mắt lạnh nhìn bà ta gào, lười để ý bà ta, mà Vương Trường Chí từ khi Quý Ngũ xuất hiện, ngay cả việc tiến lên giúp mẹ hắn nói một câu cũng không dám, nhìn bộ dạng hắn, Lý Phi Vân càng thêm hoài nghi bản thân lúc trước có phải mắt mù không, lại đi yêu  một tên đàn ông như vậy? Còn về hai chị em Hồng- Kiều, tình thân của các cô một khắc tại đây rạn nứt.

Hồng Phiêu Phiêu cứ ôm đứa con phát ngốc, Lý Phi Vân nhìn cô ta, lộ ra nụ cười nhạt. Hồng Phiêu Phiêu thấy biểu cảm này của Lý Phi Vân, đột nhiên trong lòng đánh cái rùng mình, không biết ý của người đó là gì? Không lẽ... Người đó biết?

Các công việc nhà đã được thực hiện nhanh chóng. Trước khi đi, Lý Phi Vân không quên nói cho Vương Trường Chí một tiếng, đợi lát nữa cô sẽ đi một chuyến tới Vương thị, kêu hắn chuẩn bị sẵn sàng tiếp đón. Chẳng qua nhớ Vương Trường Chí cũng là loại người không biết xấu hổ, cô có lòng tốt nhắc nhở hắn ta, miễn cho một lát bị người ta chọi trứng thối vào mặt rồi chửi rủa.

Đương nhiên, các nhân viên không liên quan gì đến Vương gia, cô sẽ không sa thải chi, một công ty lớn vậy, cô ấy thực sự không có khả năng quản hết, cho nên tốt hơn là thuê một người quản lý về.

Đến nỗi mấy người họ hàng gì đó của Vương gia thì lăn ra từ đâu, trở về từ đó đi thôi, bất cứ ai muốn nó, dù sao cô cũng không cần. Cô không phải Vương Trường Chí, đâu ngu nuôi ra nhiều trùng hút máu như vậy trên công sức do ba cô gây dựng nên.

Vì thế vào buổi chiều, mấy đám họ hàng Vương gia bị đuổi khỏi công ty liền chạy tới cửa tìm Vương Trường Chí, nhưng ai biết lúc đến biệt thự thế nhưng hoàn toàn trống rỗng. Hỏi mới vỡ lẽ, bảo vệ nói sáng nay một nhà Vương Trường Chí bị người khác mang hành lý ném ra ngoài.

Trước kia, thời điểm Vương mẫu đuổi Lý Phi Vân đi, chỉ cho cô một túi hành lý nho nhỏ. Bây giờ, thời điểm họ đi cũng không thể mang nhiều đồ, những món trang lấp lánh, đắt tiền, các tấm chi phiếu, sổ tiết kiệm... Một món đều không có, ngoại trừ vài bộ quần áo bên ngoài, Lý Phi Vân cái gì cũng không để lại cho họ một xíu. Thậm chí, cô còn đốt thêm quần áo mà không cho họ.Vương Trường Chí dùng tiền mặt có trên người trước đi thuê một căn hộ nhỏ để ở rồi tính, ai biết còn chưa dọn dẹp xong, đã bị nhóm họ hàng giận dữ đá văng cánh cửa.

Hắn vẫn luôn cho rằng mình đối với đám người thân này tận tình tận nghĩa, nhưng khi họ tìm đến cửa chỉ toàn biết khiển trách, chất vấn, nhục mạ hắn,  thế mới phát hiện lúc trước hắn mắt mù, bọn họ chỉ mất việc và nôn ra tiền mà họ đã nuốt, nhưng hắn ta chẳng có gì cả! Vì vậy, hắn bắt đầu bực mình, cầm lấy chai bia ném tới đám đó, luôn mồm kêu gào muốn đồng quy vu tận.

Họ hàng Vương gia đều là người linh hoạt, vừa thấy Vương Trường Chí như vậy chả vắt ra được cái gì có lợi, hai lời cũng không thèm nói, quay đầu bỏ đi. Trước khi đi, còn không quên ở "nhà mới" Vương gia dạo quanh một vòng, nhìn xem có đồ tương đối giá trị nào thì tiện tay cầm lấy.

Hai chị em Hồng- Kiều không khá hơn chút nào. Vương Trường Hồng có một vị trí trong doanh nghiệp nhà nước, bởi vì "tác phong không phù hợp" đã bị sa thải. Căn nhà là dùng tiền Lý thị mua nên cũng bị lấy lại.

Bên Vương Trường Kiều khá giống, càng đáng buồn nhất là cô nàng Hồng kia nghĩ có thể cho con trai đi du học, hiện tại đừng nói ra nước ngoài, học ở một trường đại học trong nước đều không đủ sức! Vốn dĩ cửa hàng quần áo của Vương Trường Kiều đã buôn bán lỗ vốn, không kiếm được tiền, bây giờ không có tài chính quay vòng, chỉ có thể nhịn đau bán đi với giá thấp.

Sau đó, chồng cô ta liền đưa ra đơn ly hôn. Hóa ra đối phương sớm ở bên ngoài có người, chẳng qua vẫn luôn ngại Vương Trường Chí có tiền nên không dám nói ra. Hiện tại, Vương Trường Chí hai bàn tay trắng, ai còn nguyện ý cùng người phụ nữ chán ngấy như Vương Trường Kiều sống chung?

Vương Trường Kiều đã chịu quá nhiều đả kích, vẫn nghĩ đến tới cầu xin Lý Phi Vân, rốt cuộc hồi đó Lý Phi Vân đối tốt với cô ta bao nhiêu, bản thân đều nhớ rõ, nhưng có điều cô ta căn bản không thấy được mặt của Lý Phi Vân.

Đã từng toàn tâm toàn ý đối tốt với cô, cô không biết ơn, không biết cảm kích cũng không tiếp thu. Bây giờ, trái tim người ta đã băng giá, cô lại muốn vãn hồi, trên thế giới nào có chuyện dễ dàng như vậy?

Tuổi Vương mẫu đã lớn, bị nhiều chuyện ập xuống tới tấp, cuối cùng trúng gió! Cũng may không nghiêm trọng lắm, có điều mỗi ngày ốm đau nằm trên giường cần có người chăm sóc. Nhiệm vụ này liền tự nhiên rơi xuống đầu Hồng Phiêu Phiêu, một cô gái còn trẻ như ả, mỗi ngày không chỉ hầu hạ chồng, còn phải lo thêm mẹ già của chồng, làm sao ả chịu nỗi!

Vì vậy vào giờ ngọ (11h-13h), ả lén lút cuốn gói tất cả tiền mặt, sổ tiết kiệm của Vương gia. Sau đó, mang theo con trai chạy khỏi, rốt cuộc không bao giờ trở về!

Lý Phi Vân đã sớm có lời, ai dám dùng hắn chính là cùng Lý thị đối địch, hình như có người nào đó rất lợi hại chống lưng đằng sau cô ta, Vương Trường Chí khóc không ra nước mắt, tại sao mệnh hắn lại khổ như vậy? Ngay cả đứa em gái nhỏ đã ly hôn cũng dọn về ở chung với hắn, tất cả bạn bè và người thân đều trốn tránh hắn ta như một con quỷ, chỉ vì sợ hắn tìm bọn họ vay tiền.
Rõ ràng hắn là một kẻ có tiền cách đây không lâu, thế nào liền... Vương Trường Chí không rõ, nhưng hắn không cần hiểu, đời này hắn đã bị ấn định phải sống như thế này rồi.

Hắn ta cũng từng suy nghĩ đến việc tìm Lý Phi Vân hợp lại, đáng tiếc hiện tại Lý Phi Vân căn bản chướng mắt hắn. Hơn nữa, bây giờ Lý Phi Vân có rất nhiều tiền, muốn bao nuôi một tiểu chó săn vừa trẻ tuổi, tráng kiện vừa đẹp trai biết săn sóc không khó, hà tất phải để ý đến loại đàn ông như Vương Trường Chí?

Điều tuyệt vời nhất là cô ấy nghĩ mình vô sinh, nhưng sự thật là cô ấy không ngờ lại có thai!

Sau nhiều năm kết hôn, bởi vì vẫn luôn không thể mang thai, cô cứ cho rằng chính mình có bệnh xấu trong người, mà Vương Trường Chí chủ nghĩa đại nam tử, căn bản không tin vấn đề sẽ phát sinh trên người hắn. Vì vậy, chưa bao giờ đi bệnh viện kiểm tra. Bây giờ cô đang mang thai, đã nói lên thực thực sự sự là Vương Trường Chí có bệnh xấu!

Lý Phi Vân cười ha ha.

Vương Trường Chí khóc như chó.

Sau khi biết Lý Phi Vân có thai, hắn đã đến bệnh viện để làm kiểm tra, thế mới biết thì ra do mình trời sinh t*ng trùng yếu, căn bản không thể làm cho phụ nữ mang thai. Vậy đứa con trong bụng Hồng Phiêu Phiêu kia là từ đâu ra?! May mắn con đàn bà đó đã chạy sớm, nếu không hắn nhảy tới lôi đánh ả tới chết!

Tuổi già không có ai chăm sóc, con trai không có bản lĩnh, con dâu bỏ chạy, cháu trai cũng không phải ruột thịt, Vương mẫu tức thở không ra hơi, không ngờ lại sống sờ sờ đem mình tức chết! Từ đó trở đi, Vương Trường Chí chỉ có thể làm những công việc lặt vặt, những ngày đã từng khí phách bừng bừng tiêu tiền như nước sẽ không bao giờ trở lại.

Chín tháng sau, Lý Phi Vân hạ sinh một cậu con trai tóc vàng, mắt xanh, công lao đều nhờ vị tình nhân người nước ngoài kia. Cuộc sống của cô ngày càng tốt, mà Vương Trường Chí thì.... Ha hả.

Nhìn Vương Trường Chí vẫn chỉ có thể nhặt rác rưởi sống qua ngày ở những năm cuối đời, con trai Vương Trường Hồng thì không thể tìm được công việc nào ra hồn sau khi tốt nghiệp đại học, chỉ đành ở nhà mốc meo, thật vất vả lấy được một bà vợ, vẫn xem như lợi hại, Vương Trường Hồng bị ức hiếp đến tức giận cũng không dám thở ra một tí.

Về phần Vương Trường Kiều, cuối cùng cô ta không kết hôn lần nữa, làm bảo mẫu cho người ta đều ngại tuổi cô ta lớn. Lúc này, đừng nói đi mua quần áo mới, muốn tìm một người nguyện đi với cô ta còn không có! Cô ta già đi nhanh chóng, cuối cùng buồn bực mà chết.

【Chúc mừng ngươi, Lý Phi Vân đã thành công báo thù, hơn nữa còn thuận lợi xoay người. Độ hoàn thành nhiệm vụ đạt trăm phần trăm. Tình yêu thu được lần này có độ tinh khiết rất cao, có thể bắt đầu mở ra hành trình ảo cảnh.】

Trong phòng một mảnh đen nhánh, giọng nói Thi Vinh mang theo sự kích động không thể khống chế: "Ta... Có thể nhìn thấy cô ấy?"

【Độ hoàn thành nhiệm vụ lần này vô cùng cao, quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi. Đúng là một tên đàn ông điên cuồng, không thể tưởng tưởng được. Nhưng ta muốn thân thiện nhắc nhở ngươi, cô ấy đã hoàn toàn quên mất ngươi, ngươi còn muốn tiếp tục?】

Thi Vinh không chút do dự nói có.

Giọng nói thần bí tạm dừng, thở dài: 【Ta đây chỉ có thể chúc ngươi may mắn, ta nhắc ngươi một lần nữa, nếu ở cái ảo cảnh thứ nhất, ngươi không thể làm cô ấy yêu ngươi thì linh hồn ngươi sẽ hoàn toàn bị mạt sát. Từ đây trở đi, sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy.】

Thi Vinh không chút sợ hãi, do dự, "Bắt đầu đi."

Anh ta ở trong thế giới này suốt gần ba mươi năm. Từ khi sinh ra một ngày kia, mỗi ngày mỗi đêm chỉ nhớ một mình người con gái ấy. Anh muốn thấy cô, sự nhớ nhung sắp bức điên anh ta rồi! Thật vất vả chờ đến Lý Phi Vân, cuối cùng cũng có được tình yêu của cô ta và hoàn thành nhiệm vụ lần này. Anh quyết không cho phép mình thất bại dù chỉ một chút!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau