TẠI SAO ANH KHÔNG YÊU EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tại sao anh không yêu em - Chương 16 - Chương 19

Chương 16: Đại thúc dịu dàng VS Thiếu nữ mắc chứng tự kỷ (6)

Edit: Văn Văn.

Thủ đoạn mà anh nghĩ ra đã được hóa giải, Thi Vinh phải nghĩ ra một chiêu mới. Nhưng anh ta nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy chưa đủ tốt, luôn có thể khiến anh tìm ra chỗ sơ hở.

Cuối cùng làm sao mới có thể khiến Mạnh Nịnh hết lòng thích mình, lại khiến cô ý thức được rằng sự ỷ lại không phải là tình yêu, từ đó có thể biến ỷ lại thành yêu đây?

Hệ thống đối với chuyện này không chút khách khí mà ác ý châm chọc: 【Ký chủ, ngươi nhanh lên đi nha, nếu ngươi cứ như vậy thì cho dù lại làm thêm mười cái nhiệm vụ, cũng nghĩ không ra một biện pháp tốt nào đâu.】

Thấy Thi Vinh phớt lờ nó, nó lại cô đơn mở miệng:【Ký chủ, bổn hệ thống vẫn luôn thắc mắc một vấn đề kỳ lạ, tại sao khi đối mặt với bất cứ chuyện gì, ngươi đều có thể nhanh chóng tìm ra được cách giải quyết đáp trả, nhưng khi đối mặt với Lộ Lộ của ngươi hay khi đứng giữa tình yêu của các ngươi, đầu óc ngươi liền choáng váng?】

Thi Vinh vẫn không thèm quan tâm đến nó, hệ thống bị ăn bơ cũng thành thói quen rồi. Nó định buộc chặt miệng mình lại, ban đầu không muốn nói nữa, nhưng sau đó nghĩ lại. Là một hệ thống có đủ năng lực và trình độ, nó có nghĩa vụ phải nhắc nhở thân thiện một xíu với ký chủ.

【Tình yêu của Lý Phi Vân chỉ đủ để ngươi ở trong thế giới ảo cảnh này nghỉ ngơi bảy năm, tính tính bây giờ đã năm năm trôi qua, nhưng ký chủ vẫn không thể thành công. Nếu hai năm sau, vẫn như cũ không nghe thấy một tiếng em yêu anh, xin cho phép ta được nhắc nhở ký chủ một cách bi thương và trịnh trọng rằng, ngươi sẽ bị mạt sát hoàn toàn.】

"Câm miệng." Thi Vinh lạnh lùng nói, chẳng lẽ anh ta không biết chuyện này sao? Tuy rằng tình yêu của Lý Phi Vân thuần khiết, nhưng lại không đủ thông minh, cũng không đủ nhiều, có thể dùng đến bảy năm, anh ta đã cảm thấy rất kinh ngạc rồi.

"Ta có cách, không cần ngươi nhắc nhở!"

Hệ thống tức giận khịt mũi, cảm thấy bản thân mình tốt lắm mới đi báo cho ký chủ, vậy mà chả có miếng báo đáp, nó chờ xem ký chủ làm được giống gì!

Rất nhanh, khi hệ thống biết Thi Vinh đã sử dụng biện pháp gì vào lúc sau, nó mếu máo.

Bởi vì nguyên nhân cùng hòa một thể với Thi Vinh, Thi Vinh cảm nhận được đủ loại cảm xúc nào là vui sướng hay bi thương quá độ, nó không thể cảm nhận được.

Tuy nhiên, nếu cơ thể của Thi Vinh gặp tổn thương, như vậy nó thân là hệ thống cũng sẽ phải gánh chịu nổi đau tương tự, theo người sáng tạo ra nó nói thế này, làm vậy là vì để mỗi cái hệ thống như nó có thể gần gũi hơn với cuộc sống của ký chủ, đi sâu vào trái tim cũng như cùng chia sẻ nỗi khổ của ký chủ.

Nhưng hiện tại hệ thống chỉ muốn chửi: MÁ NÓ.

Bởi vì... Thật con mẹ nó đau quá!

Nó trừng mắt nhìn mặt Thi Vinh không chút biến hóa, chân anh ta đều bị gãy, sao anh ta không thấy đau một tí nào?! Hệ thống biết chắc chắn phải rất đau đớn, chẳng qua những gì nó cảm nhận được chỉ là một nửa của ký chủ. Đầu óc hệ thống hơi loạn, tình yêu, thực sự tốt như vậy sao? Ngay cả một người đàn ông như ký chủ cũng vì cái này mà sinh mà chết?

Chẳng qua, bây giờ nó có tự hỏi hay mắng chửi đều vô ích, bởi bảo bối trong tim gan của ký chủ đã đến rồi.Mỗi ngày Thi Vinh đi làm vào lúc 9 giờ sáng, tan tầm thì lúc 5 giờ chiều, cuộc sống của anh sáng đi chiều về luôn rất có quy luật, cũng có chút liên quan với Mạnh Nịnh.

Cô ấy tựa như một chiếc đồng hồ cá nhân, thời gian làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ muốn mạng, trật tự trong cuộc sống trước nay không cho phép bị gián đoạn. Bên ngoài có quá nhiều người nên Thi Vinh thường không đưa cô theo, nhưng giữa trưa mỗi ngày anh đều sẽ về đúng giờ, chỉ có điều giữa trưa hôm nay không về.

Đến giờ Thi Vinh trở về, Mạnh Ninh liền ngồi ở cửa chờ, nhưng cô đã đợi rất lâu mà sao anh ấy chưa về, cuối cùng vẫn là Quý Ngũ lái xe đến nói muốn đưa cô đi bệnh viện, bởi vì ông chủ bị tai nạn xe.

Mạnh Nịnh biết tai nạn xe là gì, cha mẹ chính vì gặp tai nạn xe mới rời khỏi cô. Cô sợ hãi, gấp gáp lên xe của Quý Ngũ, không nói một lời. Tuy bên ngoài có rất nhiều người làm cho cô sợ, nhưng chỉ cần nghĩ rằng mình sẽ vì chuyện này mà mất đi Thi Vinh, cô liền không thèm sợ gì nữa.

Sau khi Quý Ngũ đưa Mạnh Nịnh đến bệnh viện liền lập tức rời đi, ông chủ khẳng định không vui khi có cậu đứng bên cạnh vây xem. Đến bây giờ, cậu cũng xem thế là đủ rồi, bị thương nặng như vậy, còn có thể mạnh mẽ uy hiếp cậu về nhà trước đưa tiểu thư đến đây, ra lệnh bắt buộc cậu phải nói nhẹ thương tích để tránh dọa đến cô bé đó.

Chẳng qua, đoán chừng chắc tiểu thư cũng không nghe kỹ, thời điểm cậu ta nói, cô ấy vẫn luôn phát run.

Vốn dĩ Mạnh Nịnh muốn lao vào trong lòng của Thi Vinh, nhưng lại thấy cả người anh ấy đắp đầy thạch cao, hai cái chân còn treo cao cao, vành mắt đỏ lên, nước mắt tí tách tí tách rơi xuống.

Trước đây cô không dễ khóc như vậy, tuy mắc chứng tự kỷ nhưng cảm xúc của cô rất ít khi bộc lộ ra. Sau năm năm ở bên Thi Vinh, anh chăm sóc cô bằng mọi cách có thể, cẩn thận, tỉ mỉ, là anh ấy dạy cho cô biết cảm xúc của mình, mà trước mặt Thi Vinh, trước nay Mạnh Nịnh đều không bao giờ che giấu điều đó.

Vừa thấy Mạnh Nịnh khóc, Thi Vinh đau lòng muốn chết, có phải anh ta đã hạ liều này có hơi tàn nhẫn không? Nhưng không có cách nào, sau khi anh suy nghĩ qua lại, chiêu này vẫn tốt nhất. Nó vẫn có thể ở bên nhau, cũng có thể khiến cô ấy nhận ra rằng, có lẽ tình cảm của cô dành cho anh ta cũng không giống như tình cảm của cô dành cho cha mẹ.Anh ta không được cô yêu đã quá lâu, lâu đến nỗi đã không còn tin rằng cô ấy có thể yêu bản thân mình nữa, cũng từ đây càng mất đi sự tự tin, cho rằng dù anh ta có làm gì đi chăng nữa thì cũng tốn công vô ích.

Vì vậy, chiêu này... có lẽ... là hữu ích... phải không?

Mạnh Ninh rơi lệ ôm chầm lấy cánh tay Thi Vinh, đặt khuôn mặt nhỏ nhắn lên ngực anh, thút tha thút thít trông anh.

Cô gái đã hai mươi lăm tuổi, nhưng vì tâm trí chưa hoàn thiện cùng khuôn mặt ngây thơ khiến cô trông như một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi. Cái giá mà thượng đế phải trả cho việc giữ cho cô luôn mãi mãi sạch sẽ, thuần khiết như vậy, chính là lấy đi tất cả những cảm xúc không thuộc về thiên thần.

"Đau... Đau..." Mạnh Ninh khóc lóc vuốt ve một bàn tay bó thạch cao của Thi Vinh. "Đau quá..."

Thi Vinh nghĩ cô lo lắng cho mình đau, đang muốn an ủi, lại thấy Mạnh Nịnh đột nhiên che kín ngực bản thân cô, chỉ vào đó nói: "Đau..."

Đau... Đôi mắt Thi Vinh sáng lên, kích động lại không thể tin, sau một lúc lâu không biết mình nên hỏi cái gì.

Anh cố ý để chính mình bị tai nạn xe cộ chỉ vì muốn giữ cô lại cũng không phải lần đầu tiên, nhưng so với lần đầu tiên, cùng lần đầu so sánh, lúc này đây thật không thể hạnh phúc hơn. Cánh tay còn nguyên vẹn ôm chặt Mạnh Nịnh vào lòng, khẽ hỏi: "Tại sao lại đau?"

Mạnh Nịnh chớp chớp mắt nhìn anh với đôi mắt đẫm lệ, cô không biết tại sao mình lại đau, chỉ biết khi mình nhìn thấy bộ dáng Thi Vinh thế này, không kìm được muốn khóc. Trái tim cô nặng nề, ê ẩm, đau đớn đến mức muốn hét lên.

Tình yêu là gì, cô không hiểu, nhưng đó là bản năng của mỗi người.

Từ khi vết thương của Thi Vinh dần tốt lên, Mạnh Nịnh dường như đã trưởng thành sau một đêm. Thi Vinh không thể ngủ cùng cô ấy, Quý Ngũ đã sắp xếp cho cô một chiếc giường khác bên cạnh giường.

Ban đầu, Thi Vinh muốn ôm cô ngủ, nhưng cô ấy Không chịu, chỉ vào thân thể của anh không nói lời nào, rõ ràng là lo lắng làm bị thương đến anh. Chờ tới ban ngày, thời điểm Mạnh Nịnh nhìn thấy nam y tá muốn cởi quần áo cho Thi Vinh để lau mình cho anh ấy, cô không muốn.

Người đàn ông này là của cô, người khác thế nào có thể giật được? Nhưng tay chân cô quá vụng về, làm cái gì cũng không xong, việc lau mình cho Thi Vinh từ khi cô bắt đầu làm chắc phải hai tiếng mới xong, may mắn lòng kiên nhẫn của Thi Vinh rất tốt, tùy ý cô ấy lăn lộn đi.

Thi Vinh cảm thấy Mạnh Nịnh có vẻ đối với mình có chỗ hơi khác, nhưng rốt cuộc chỗ nào khác, anh ta lại không thể nói được, luôn cảm thấy đó là sự thật, lại cứ như ảo giác của mình.

Cho đến hôm nay, một nữ giám đốc rất có năng lực trong công ty mang theo văn kiện đến xin chỉ thị của anh.

Chương 17: Đại thúc dịu dàng VS Thiếu nữ mắc chứng tự kỷ (7)

Edit: Văn Văn.

Không biết vì sao, Mạnh Nịnh luôn cảm thấy trong lòng hơi khó chịu khi nhìn nữ giám đốc đó nói chuyện với Thi Vinh.

Thường thì khi hai người ở bên nhau, chính là kiểu không có chỗ cho người thứ ba. Trước giờ, Mạnh Nịnh chưa từng thấy bộ dáng Thi Vinh ở bên người khác trông thế nào. Vẻ mặt cô mờ mịt, nhưng càng nhiều hơn là sự không hiểu và mất mát.

Thật giống một thứ vẫn luôn thuộc về mình, bỗng nhiên không thuộc về mình nữa. Ví như nuôi một con mèo con, bạn nghĩ rằng nó sẽ chỉ thân thiết và thích bạn, nhưng đột nhiên bạn nhận ra rằng nó không chỉ thích bạn, mà nó thích tất cả con người.

Mặc dù thái độ của Thi Vinh đối với nữ giám đốc rất lạnh nhạt nhưng Mạnh Nịnh vẫn cứ cảm thấy không thoải mái. Cô nhìn đôi tay của bản thân, tự hỏi tại sao mình lại có ý nghĩ xúc động muốn lao tới che mặt Thi Vinh.

Chờ đến khi vị nữ giám đốc kia rời đi, Mạnh Nịnh thấy cô ấy mỉm cười tự tin với Thi Vinh rồi cầm cặp đi khỏi, nhìn lại chính mình trong gương, nhỏ nhắn xinh xắn, như thể cả đời này sẽ không bao giờ trưởng thành, tuy cô không cảm thấy trưởng thành có gì tốt, nhưng nhìn bộ dáng Thi Vinh rõ ràng đối với người phụ nữ vừa rồi hoàn toàn khác so với mình.

Cô không biết phải hỏi thế nào, trong lòng cũng mờ mịt, không hiểu gì, đành đi đến bên cạnh Thi Vinh. Thi Vinh đang đọc tài liệu thì thấy Mạnh Nịnh cọ vào trên người mình, liền đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ mềm mại của cô, nói: “Đọc xong cái này rồi tôi chơi với em nhé?”

Rõ ràng anh bị thương, lại làm cứ như Mạnh Nịnh bị thương.

Mạnh Nịnh không nói mà chỉ yên lặng ôm cánh tay Thi Vinh, một lúc sau, khi Thi Vinh đang đọc đến chăm chú, cô đột nhiên hỏi: "Anh... thích... chị ấy... sao..."

Dù mở miệng nói chuyện đã được một đoạn thời gian nhưng Mạnh Nịnh vẫn còn hay lắp bắp, vì thế khi cô nói sẽ cố ý nói chậm lại để người ta nghe không quá mệt.

Thi Vinh sửng sốt một chút: "Thích ai?”

Anh thật sự không phản ứng lại được, từ đầu đến cuối, trong lòng anh luôn chỉ có Mạnh Nịnh, anh không để ý đến bất kỳ ai, ngoại trừ cô, vừa nghe Mạnh Nịnh hỏi, qua một lúc mới hiểu ra cô ấy đang nói đến nữ cấp dưới vừa rồi.

Trái tim Thi Vinh bỗng trở nên ngọt ngào. Anh khẽ liếc nhìn Mạnh Nịnh, thấy cô thật sự hỏi nghiêm túc, cô không biết bộ dáng mình ở trong mắt anh đang rất vội vàng. Như thể có người đang đắm chìm trong bóng đêm đột nhiên nhìn thấy ánh bình minh rạng rỡ, Thi Vinh trầm tư vài giây, thay vào đó hỏi: “Tại sao em lại hỏi vậy?"

Cô gái nhỏ bé nắm lấy ngón tay anh, chần chờ nói: "Anh... vừa mới... nói chuyện... với cô ấy..." Nói xong, đôi mắt đã tràn đầy nước mắt nhìn Thi Vinh, giống như lên án anh: Chỉ lo nói chuyện với người khác mà mặc kệ em.   

Thi Vinh mỉm cười, nếu không phải bị thương khiến anh ta không thể động đậy, anh nhất định sẽ vui sướng nhảy dựng lên. “Đó là bởi vì có rất nhiều việc cô ấy không thể làm chủ được.”   

Mạnh Nịnh chớp chớp mắt, như có hiểu lại như không hiểu, trên khuôn mặt nhỏ vẫn không chút biểu cảm, nhưng đáy mắt lại lộ rõ ​​vẻ hoang mang. Cô cảm thấy Thi Vinh dường như đang chuyển sang chủ đề khác, nhưng cô không thể nắm bắt được chủ đề của Thi Vinh, như hiểu những gì anh đang nói, lại có vẻ không hiểu gì cả.  

Cùng ở chung một người đàn ông như vậy thật đáng sợ, bởi vì anh ta tùy lúc đều có thể liếc mắt một cái đã nhìn thấu bạn, nhưng bạn thì hoàn toàn không biết gì về anh ta.Chủ đề này cứ chấm dứt như thế, Thi Vinh đã sớm nằm trên giường bệnh gần một tháng, cuối cùng Quý Ngũ cũng làm ra một chiếc xe lăn, đỡ Thi Vinh ngồi lên trên đó, Mạnh Nịnh liền đẩy anh tới lui trong vườn bệnh viện.

Thực chất chiếc xe lăn này được chạy bằng điện, Thi Vinh có thể dùng một tay không bị thương vận hành nó một cách thoải mái, nhưng Mạnh Nịnh hình như rất thích chơi đẩy nên Thi Vinh cũng tùy cô ấy.

Hai người đi dạo trong vườn một lát, Thi Vinh thấy trên trán Mạnh Nịnh đổ mồ hôi mỏng liền đề nghị đến dưới tàng cây nghỉ ngơi một lúc, Mạnh Nịnh vui vẻ đẩy anh qua, sau đó ngồi xổm xuống đấm chân cho anh.   

Thi Vinh hoảng sợ, vội hỏi cô đang làm gì vậy, Mạnh Nịnh nói với anh là cô theo cô y tá học, nhưng vẫn luôn không có chỗ phát huy.  

Thật ra đôi tay nhỏ và cái nắm tay nhỏ đó của cô ấy, nơi nào có gì gọi là sức lực, Thi Vinh đơn giản là tận hưởng sự chăm sóc hiếm có và tình cảm chân thành của cô ấy dành cho mình. Có lẽ là do yếu tố tâm lý, thế mà anh thực sự cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.  

Mạnh Nịnh sau khi đấm một hồi cũng mệt mỏi, Thi Vinh cúi đầu nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, khẽ cười: “Được rồi, ngồi trên đùi tôi đi.”  

Cô làm sao dám, chân anh ấy còn chưa tốt.

Nhưng Thi Vinh rất kiên trì, khó có lúc muốn cô phải ngồi cố định trên đùi mình.

Vì vậy, Mạnh Nịnh ngồi trên đùi Thi Vinh như đứng đống lửa, như ngồi đống than, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, sợ sẽ làm bị thương anh hay gì đó. Thi Vinh ôm lấy eo thon của cô, Mạnh Nịnh tò mò nghịch một đầu tóc đen nhánh của anh.Đúng lúc này, cách đó không xa có một nam một nữ đang đi tới. Người phụ nữ bụng hơi phồng lên, trông có vẻ đang mang thai, người đàn ông thì cẩn thận đỡ tay cô gái đó, hai người ở chung vô cùng hòa hợp, bầu không khí ấm áp này thật khiến người ta nhịn không được hâm mộ.  

Mạnh Nịnh tò mò quan sát một lúc, hai người kia ngồi xuống sau một vườn hoa nhỏ, người phụ nữ tựa đầu vào vai người đàn ông, nhẹ nhàng nói: "Nếu em không còn nữa, vậy anh phải làm sao đây?"   

"Đừng nói chuyện lung tung, phi phi phi, việc xấu không linh, việc tốt linh." Người đàn ông nói.   

Cô gái vẫn cứ nói: “Anh biết rõ...”   

“Đừng nói nữa!” Giọng người nam đã mang theo tiếng van xin và khóc nức nở. "Đừng nói nữa, chúng ta cứ sống  như vậy, được không? Vĩnh viễn không rời xa nhau, em đã quên rồi sao, ngày chúng ta kết hôn đã phát lời thề, đời này mãi mãi sẽ không chia lìa."

Cô gái cuối cùng cũng bật khóc: "Nhưng em..."    

Mạnh Nịnh lắng nghe, cảm thấy buồn man mác vì lời nói thê lương kia, nhưng cô không hiểu tại sao đối phương lại nói vậy. Nếu đã nói cả đời này sẽ mãi không rời xa nhau, thế vì cớ gì vẫn rơi nước mắt đau lòng?   

Lúc này người đàn ông kia nói: "Chúng ta là vợ chồng danh chính ngôn thuận, có giấy giấy đăng ký kết hôn, không ai có thể chia cắt cả hai ta. Trên đời này chỉ có anh và em là ý trời định sẵn. Dù cho tất cả mọi người không bên nhau, chúng ta nhất định cũng không chia lìa."     

Cô gái không nói, nhưng Mạnh Nịnh và Thi Vinh có thể nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của cô ấy: "Nhưng đứa nhỏ..."     

"Không sao, em sẽ không có chuyện gì, đứa nhỏ... cũng sẽ không có chuyện gì..."

Lời tuy nói thế nhưng nói thời điểm nói đến đứa trẻ, giọng người đàn ông rõ ràng đã nhiễm sự tuyệt vọng. "Chúng ta đã mong đợi đứa trẻ này lâu như vậy. Đây là một chuyện tốt, cuối cùng nó đã đến, chúng ta phải nên hạnh phúc!"

Người phụ nữ khóc òa lên: "Nhưng em không thể sinh ra nó... Em chỉ còn sống được ba tháng, mà đứa trẻ mới chỉ được một tháng..."

Điều tuyệt vọng nhất trên đời này cùng lắm chỉ có thế này thôi, muốn được làm một người mẹ, nhưng không có chút hy vọng nào có thể sinh ra được đứa bé. Mong ngóng đứa trẻ đến sớm, nhưng không ngờ nó sẽ xuất hiện vào lúc này.

Một đứa trẻ khỏe mạnh, nhưng đã định trước không có cách nào sinh ra.

Giọng nói của hai vợ chồng rất nhỏ nhưng trong đó chất chứa rất nhiều nỗi buồn và tuyệt vọng khiến người nghe xong đều đau thấu cả tim. Mạnh Nịnh nghe vậy liền quay đầu lại hỏi Thi Vinh, "Tại sao bọn họ lại đau lòng đến vậy?"  

Chương 18: Đại thúc dịu dàng VS Thiếu nữ mắc chứng tự kỷ (xong)

Edit: Văn Văn.

“Như... cái gì?”

Thi Vinh nghẹn lời, bạn hỏi làm sao mà anh ta biết được. Sau một lúc lâu, anh ôm Mạnh Nịnh nói: “Ừ… Dù sao anh cũng yêu em.”

Ồ, Mạnh Ninh hiểu rồi, Thi Vinh như vậy chính là yêu cô. Có thứ gì tốt đều cho cô trước, không cho bất kể kẻ nào bắt nạt cô, đương nhiên anh ấy cũng không bắt nạt cô, khi có anh ấy bên cạnh, thật ra thì so với khi cha hay mẹ ở bên còn muốn tốt hơn.

Vì thế cô vui vẻ ôm lấy cổ Thi Vinh: "Thế... em cũng yêu... Vinh! Rất yêu!"

Thi Vinh choáng váng.

Dường như có vô số pháo hoa nổ mạnh trong đầu anh, đỏ, vàng, lam, lục. Dù sao anh cũng đã choáng váng, bây giờ trong đầu chỉ vang vọng toàn là câu em cũng yêu anh của Mạnh Nịnh, cô ấy nói rằng cô ấy yêu mày yêu mày yêu mày yêu mày, cô ấy nói yêu mày đó!

Nếu không phải vì không thể cử động đôi chân của mình, anh đã muốn lộn ngược ra sau tới một trăm cái.

Mạnh Nịnh không biết tại sao Thi Vinh lại kích động đến thế, cô nghiêng đầu suy nghĩ, tuy không phải hiểu lắm nhưng cô nhìn ra được Thi Vinh rất vui vẻ nên cô cũng vui theo.

Có vẻ như... Từ trước đến nay, chưa bao giờ thấy anh ấy vui như vậy... Anh ấy mỉm cười lên... Thật đẹp. Kỳ thật trong ý thức của Mạnh Nịnh cũng không hiểu thế nào là đẹp, thế nào là xấu, nhưng cô nghĩ khi Thi Vinh cười rộ lên, trong mắt anh giống như có những ngôi sao sáng lập lòe, rất đẹp mắt, còn sáng hơn những vì sao được nhìn thấy khi nằm trên mái nhà ngắm vào ban đêm.

Anh ấy vui vẻ, cô liền hạnh phúc.

Có một niềm vui không thể diễn tả bằng lời trong đầu cô đang từ từ hiện ra, từng chút một lấp đầy trái tim cô. Cảm giác thỏa mãn no đủ và ấm áp đó cứ như ăn liên tiếp mười cây kem dâu tây yêu thích nhất.

Năm năm làm bạn, cả ngày lẫn đêm không chia lìa, cuối cùng đã mang hồi báo lại cho Thi Vinh những điều bất ngờ. Cho dù anh được đến tình yêu không trọn vẹn hay dùng những thủ đoạn đê hèn, nhưng anh ta không hối hận, không những không hối hận mà còn vô cùng mãn nguyện. 

Cứ cho là trộm hay lừa để được đến thì sao nào? Cả đời này anh ta đã nhận quá đủ bi thương rồi, đều nói rằng gieo nhân nào thì thu quả ấy, anh chưa từng bác bỏ điều đó quá một câu, ngoại trừ việc trước sau anh luôn khăng khăng phải có được Mạnh Nịnh.

Nếu Mạnh Nịnh có thể hoàn toàn thuộc về anh, cho dù cả thiên hạ muốn phanh thây xé xát, anh cũng không quan tâm.

【Chúc mừng ký chủ đã lấy được tình yêu của Mạnh Nịnh ở thế giới ảo cảnh thành công, lần nữa chúc mừng ký chủ đã tránh bị vận mệnh mạt sát, mở khóa thành công thế giới hiện thực thứ hai.】

Mạng của anh và Mạnh Nịnh gắn liền với nhau. Mạnh Nịnh nắm trong tay sinh tử của anh. Đối với Thi Vinh trước đây, điểm trí mạng của anh ta mà nằm trong tay kẻ khác đủ để cho anh phải đoạt lại bằng mọi cách, nhưng vào lúc này đây, anh vui vẻ chịu đựng.

Anh ôn nhu nhìn Mạnh Nịnh, nhìn vẻ ngây thơ và tràn đầy sức sống toát ra từ trong mắt cô ấy, trong lòng lại như có thứ gì đó bị lăng trì, từng khối từng khối bị chia năm xẻ bảy.

【Ký chủ không cần phải quá lo lắng, đây là thế giới ảo cảnh, mọi thứ đều không có thật, sau khi ngươi rời khỏi thế giới này, nó cũng sẽ dừng lại theo, cô ấy sẽ không nhớ gì cả.】Cái gì... cũng sẽ không nhớ.

Ngoan ngoãn, ỷ lại, hết lòng tin tưởng... Có phải cũng là một đi không trở lại? Thi Vinh ngơ ngẩn bàng hoàng, một lúc lâu sau, anh ôm Mạnh Nịnh, giấu mặt vào cổ cô.

“Ta... ta còn có thể ở đây thêm mấy năm?”

Lần đầu tiên hệ thống nghe thấy giọng của Thi Vinh như vậy, nó sửng sốt một lúc rồi nói: 【Nếu ký chủ muốn, chúng ta còn có thể dừng lại ở thế giới này hai năm.】

Nói xong, hệ thống nhịn không được nhắc nhở, 【Ký chủ, ngươi đừng trách bổn hệ thống lắm miệng, chắc ngươi cũng biết đây là thế giới ảo ảnh, mọi thứ... đều không phải sự thật.】

"Ta biết.” Thi Vinh khàn giọng nói.

Đây vẫn là lần đầu tiên Thi Vinh không ghét bỏ hay lạnh nhạt khi nói chuyện cùng nó, nhưng hệ thống lại không vui vẻ tẹo nào. Thi Vinh không phải là ký chủ đầu tiên mà nó bị ràng buộc, đương nhiên cũng không phải người cuối cùng. Nhưng cho đến nay, kẻ mạnh nhất, lý trí nhất hay đáng sợ nhất, đồng thời còn là kẻ điên cuồng cố chấp đến điên rồ cũng chỉ có một người. Nó ẩn ẩn có loại cảm giác, trong tương lai có lẽ nó đi theo Thi Vinh sẽ bị diệt vong theo nói không chừng.

Mỗi người đều có những thứ họ muốn có được, thân là một hệ thống, nó có thể thỏa mãn bất kỳ mục tiêu và mong muốn vật chất nào của con người. Có người muốn hằng hà tiền đến nỗi đếm không hết, có người thì muốn được tất cả mọi người nghe danh phải kính trọng, còn có người muốn quay lại quá khứ để bù đắp lại những việc đã từng thất bại. Nhưng chỉ có Thi Vinh không có ham muốn gì cả, chỉ nghĩ muốn một người.

Nhưng đó là điều mà hệ thống không thể cho phép, vì vậy cái giá mà anh ta phải trả còn cao hơn tất cả các ký chủ trước đó.

【Ngươi biết thì tốt...】
Đúng vậy, tất cả đều là giả, tất cả đều là... chỉ cần quay người lại liền đã quên mất. Thi Vinh im lặng nhìn chăm chú vào mặt Mạnh Nịnh, lẩm bẩm nói câu thật xin lỗi.

Thật xin lỗi vì đã khiến cho em sau khi chết còn không được yên bình, thật xin lỗi lại để cho em gặp anh một lần nữa, thực xin lỗi luôn muốn cướp đoạt trí nhớ của em, thật xin lỗi... Nhưng cho dù xin lỗi nhiều lần đi nữa, anh đều không hối hận.

Ngay cả khi trao cho anh cơ hội lần nữa, anh vẫn sẽ chọn cách này.

Bị một kẻ đáng sợ như vậy quấn lên, chẳng khác nào bị con rắn độc quấn trên người, càng cựa quậy thì càng siết chặt, trừ khi thà làm ngọc vỡ (thà chết), nếu không nhất định phải thần phục.

Thực ra điều anh mong muốn nhất không phải là sự thần phục của cô. Nhưng biết rõ không thể chiếm được liền chọn cách đoạt lấy và chiếm hữu, ngụy trang mình thành bộ dáng bất khả chiến bại, cho rằng như vậy có thể lừa dối bản thân để có được toàn bộ những gì thuộc về cô, quả thật nực cười.

"Vinh?”

Thi Vinh định thần lại, Mạnh Nịnh đang ngồi trên đùi anh nhìn anh nghi ngờ, đã không phải là mặt than nữa, nhưng biểu lộ đường cong vẫn không quá lớn, Thi Vinh cười cười, hôn hôn lên gò má mềm mại của cô: “Chờ anh khỏe lại thì chúng ta sẽ kết hôn, được không?”

Mạnh Nịnh làm sao không đồng ý, cô hiểu được chỉ có vợ chồng mới có thể bên nhau mãi mãi. “Được.”

Quý Ngũ từ xa tới tìm Thi Vinh không khỏi che mặt, đúng là thể hiện tình cảm giữa chốn đông người mà... Cậu ta vẫn một mực không hiểu tại sao ông chủ lại sẽ thích tiểu thư, đến cùng hai người từ gia thế cho đến chỉ số IQ đều vô cùng không hòa hợp, nhưng khi họ ở cạnh nhau luôn tạo thành một vòng tròn, bài xích tất cả mọi người từ bên ngoài, nói một cách dễ hiểu, đó là... nồi nào úp vung nấy?

Ách, hình như nói vậy có vẻ không thích hợp cho lắm.

Khi có được lời yêu rồi, thời gian trôi qua rất nhanh, có lúc Thi Vinh tỉnh lại trong nháy mắt, phát hiện đã là nửa tháng sau, anh từng chất vấn qua hệ thống, nó cũng có cách nào đâu. Hoặc là ngươi đừng muốn câu nói em yêu anh kia hoặc cứ để thời gian trôi qua nhanh như nước chảy.

Ngay cả lúc kết hôn cũng diễn ra trong tức thì. Anh vừa nắm tay dắt cô dâu, đang định nói thì trước mắt đã tối sầm. Chờ đến khi tỉnh táo thì phát hiện đã qua đêm tân hôn.

Mạnh Nịnh không hiểu, anh ta cũng không muốn cưỡng cầu, vì vậy anh không bao giờ chạm qua cô–– mặc dù anh khát vọng đến cả người phát đau. Hàng đêm bị dục vọng dày vò đến không thở nổi, anh cũng chưa từng chạm vào cô. Không phải không muốn, mà là không thể muốn.

Anh... cũng muốn kiềm chế bản thân, xem bản thân như thế này có thể khiến cô ấy thích hơn không. Đôi mắt của bảo bối luôn sạch sẽ và ngây thơ như vậy, anh lại nghĩ, cũng thật sự không thể xuống tay được.

Cuối cùng tình yêu vẫn lớn hơn ham muốn. Vì thời gian chỉ là một cái búng tay lướt qua nên anh càng muốn quý trọng.

####

Văn: Tôi sẽ up khi nào hoàn TG đó thì đăng một thể, để mấy bạn đọc cho tiện, nhưng chắc thời gian khá lâu.

Chương 19: Đại thúc dịu dàng VS Thiếu nữ mắc chứng tự kỷ (8)

Edit: Văn Văn.

Hai vợ chồng dựa sát vào nhau nói một hồi liền đứng dậy ra về, người đàn ông dù trước hay sau vẫn luôn cẩn thận đỡ vợ mình, khi đối diện với cô gái, nụ cười người đàn ông vô bờ bến tỏa ra sự ấm áp và kiên định, nhưng ở một góc cô vợ không thể thấy lại hiện lên nỗi buồn, đáy mắt đau khổ làm thế nào cũng không thể diễn tả bằng lời.

Trái tim Mạnh Nịnh như bị đánh sâu vào. Cô nhìn vào mắt Thi Vinh, anh vẫn dịu dàng như mọi khi, ngay cả tay ôm eo cô cũng không dùng nhiều sức. “Chúng ta... cũng sẽ... tách ra... sao?”

Thi Vinh lắc đầu: “Không.”

“Vậy thì... sẽ... ở bên nhau... bao lâu...?”

Chúng ta sẽ bên nhau bao lâu à, thực ra chỉ có bảy năm mà bây giờ năm năm đã trôi qua. Trong lòng Thi Vinh đau khổ nhưng khi đối diện với cặp mắt đen láy trong sáng đó, anh không thể thốt lên những lời khiến cô ấy thất vọng được: “Em muốn ở bên nhau bao lâu?”

"Vĩnh... viễn...” Thật ra cô vẫn chưa hiểu cụm từ "vĩnh viễn" này là ý gì, nhưng Mạnh Nịnh nghĩ, vĩnh viễn chắc là một khoảng thời gian rất lâu. Cô không thể tưởng tượng được một cuộc sống mà không có Thi Vinh sẽ ra sao, nếu không có anh ấy, cô nhất định sẽ không nghĩ muốn sống một mình.

Thi Vinh cảm thấy khả năng mình lừa gạt cô có lẽ không tốt lắm, nhưng anh không có lựa chọn nào khác: “Nếu hai người mãi mãi bên nhau, vậy sau này khi em muốn kết hôn với một người nào đó thì thế nào?"

“Kết hôn với... một người?” Mạnh Nịnh nghiêng đầu nhìn anh, "Là... như trên TV... đúng không? ”

Haizzz, Thi Vinh nghĩ nghĩ, không nên cho cô ấy xem TV.

Nhưng anh vẫn thành thật gật đầu.

“Tại sao...?”

“Vì...” Thi Vinh cẩn thận chuẩn bị tìm từ, “Con người ta luôn muốn trưởng thành. Khi trưởng thành, nam sẽ cưới vợ, nữ sẽ gả chồng, mỗi người đều có một gia đình mới.”

Mạnh Nịnh không hiểu: “Vậy thì... tại sao... không thể... ở cùng nhau..."

"Lộ Lộ, tôi là gì của em?"

Anh ấy là gì của cô?

Mạnh Nịnh chưa bao giờ nghĩ về điều đó. Đúng vậy, Thi Vinh là gì của cô?

Đầu óc cô đơn giản, suy nghĩ chuyện gì đều không quá phức tạp, trên cơ bản thì trong đầu nghĩ cái gì sẽ không tự chủ nói ra: "Cha... Cha..."

Mặt Thi Vinh đen một nửa.

"Mẹ..."

Tất cả đều là màu đen.

“Anh trai..."

Đã không còn nhìn rõ nét mặt nữa."Ừm... không... không hiểu... không hiểu..." Đầu óc Mạnh Nịnh đơn giản bị vấn đề này làm cho quay lòng vòng, đã hoàn toàn không biết mình đang nói hay nghĩ gì. Hai mắt dứt khoát đỏ lên, chuẩn bị rơi nước mắt khiến Thi Vinh sợ đến mức ôm lấy cô để khai sáng và giải thích. “Em nói, tôi là cha của em phải không?”

Mạnh Nịnh không chút do dự lắc đầu: “Cha... đã trở thành... ngôi sao...”

Đây là lúc cô vừa đến bên cạnh anh, ban đêm trộm lau nước mắt vì nhớ cha, Thi Vinh đã nói với cô. Mạnh Nịnh không thể hiểu điều gì đó quá phức tạp, vì vậy anh đã nói với cô rằng cha đã trở thành một ngôi sao, mỗi buổi tối luôn ở trên trời nhìn cô. Vậy nên cô phải ngoan ngoãn ăn cơm và lớn lên thì ông ấy sẽ không cần lo lắng nữa.

Tất nhiên, Thi Vinh luôn phải trả giá lớn một chút cho lời nói dối đẹp đẽ của mình mỗi khi trời quang mây tạnh, trời mưa mây mù không thể nhìn thấy sao.

“Tôi đây là mẹ của em sao?”

Mạnh Nịnh vẫn cứ lắc đầu, vươn tay gãi gãi trước ngực Thi Vinh: “Không... không phải mẹ...”

Sắc mặt Thi Vinh vừa trắng được chút thì lập tức đen như than. “Vậy là anh trai?”

“Ừm…” Mạnh Nịnh suy nghĩ một hồi, “Cũng... không phải...” Anh trai trên TV không giống với anh ấy, anh trai trên TV sẽ luôn bắt nạt em gái, không có anh trai nào giống như anh ấy đối xử với cô tốt như vậy.

Thật sự rất tốt.

Có thứ gì ngon đều cho cô ăn, mặc quần áo cho cô khi tắm xong, còn ôm cô đi ngủ. Thời điểm cô rơi nước mắt, anh sẽ lo lắng hơn bất kì ai khác, mỗi ngày anh đều không rời đi cô. Anh trai không phải thế này.

"Cha mẹ và anh trai sẽ rời xa em, nhưng tôi sẽ không.” Thi Vinh hôn lên tay nhỏ của Mạnh Nịnh. "Biết tại sao không?"

Nhìn đôi mắt đen trắng của Mạnh Nịnh, anh không cảm thấy tội lỗi chút nào khi phải dụ dỗ một đứa trẻ.

Mạnh Nịnh lắc đầu.“Bởi vì tôi không phải là cha hay mẹ của em, cũng không phải anh trai.”

Lời này Thi Vinh còn chưa nói xong, Mạnh Nịnh đã xòe đầu ngón tay ra đếm đếm: “Quý Ngũ... Dì... Chú Chu...”

Mỗi lần cô ấy đếm ra tên một người, Thi Vinh liền cứng đờ một lần. Vì Quý Ngũ là cấp dưới của anh, bà dì là người chịu trách nhiệm dọn dẹp và nấu ăn, người được gọi là chú Chu thì là tài xế của anh...

"Nếu không... không phải... cha hay mẹ... cũng không phải người anh..."

Thi Vinh muốn khóc.

"Nhưng bọn họ... đều... không so được với anh... tốt..." Mạnh Nịnh học theo bộ dáng của anh bưng lấy mặt anh, trịnh trọng lại nghiêm túc hôn lên trán anh. "Vinh... tốt... tốt nhất..."

Tâm trạng nặng nề của Thi Vinh nháy mắt biến mất. Anh ôm Mạnh Ninh lắc lắc, nói: "Vừa rồi em có thấy hai người đó không? Bọn họ có thể vĩnh viễn bên nhau, không rời xa."

Mạnh Nịnh nhớ lại những gì mình vừa nghe được, cũng đồng ý, nhưng lại không hiểu: "Tại sao... thế?"

"Bởi vì họ là vợ chồng."

"Vợ... chồng?"

"Đúng rồi, giống như cha mẹ của Lộ Lộ vậy. Dù còn sống hay đã chết thì họ vẫn luôn ở bên nhau, mãi không chia lìa." Thi Vinh nghiêm túc phổ cập khoa học cho Mạnh Nịnh, nghiêm trang nói hươu nói vượn. "Chỉ có hai người vợ chồng mới có thể mãi mãi bên nhau, những người khác thì không được. Tương lai Lộ Lộ sẽ gả cho người khác, tôi cũng sẽ đi cưới người khác..." Cái rắm ấy! Vốn thực chất làm gì có!

Mạnh Nịnh nóng nảy: “Vinh... sẽ vĩnh viễn cùng người khác... bên nhau?” Cô không muốn! Không muốn không muốn không muốn! Dục vọng chiếm hữu mười phần mà câu lấy cổ Thi Vinh, "Không được... không được... Vinh... là của em..." Chỉ cần tưởng tượng từ nay về sau, Thi Vinh sẽ đưa hết đồ ăn ngon cho người khác, giúp người khác mặc quần áo sau khi tắm xong, còn dịu dáng kể chuyện xưa, ôm người khác ngủ say, Mạnh Nịnh liền cảm thấy ngực mình trướng đến phát đau!

Trong lòng Thi Vinh run lên, đôi mắt anh dần trở nên ươn ướt, nhưng anh vẫn cố chấp nói, "Vậy đến lúc đó... Lộ Lộ phải làm sao đây?"

"Kết hôn! Kết hôn với Vinh!" Cô ôm lấy cổ anh dừng lại rồi gặm loạn xạ. Mặt Thi Vinh ngay lập tức như được rửa sạch bằng lưỡi của mèo con, nhưng rõ ràng anh rất thích thú. “Vinh... cưới... em... mãi mãi... không xa rời."

Cô ấy dùng từ có lúc khiến câu nói không đủ chín chắn hay chỉnh tề, thậm chí còn thường mơ hồ không hiểu, làm người nghe chả hiểu gì cả, nhưng Thi Vinh cảm thấy anh đã thỏa mãn lắm rồi.

“Vậy em yêu tôi ư?”

“Yêu?” Mạnh Nịnh nghiêng đầu, rất hiển nhiên không hiểu đây là có ý gì.

"Giống như là..." Thi Vinh cũng không nói nên lời. Đúng vậy, tình yêu là gì? Thực ra anh cũng không biết, anh cho tới bây giờ cũng không biết làm như thế nào để đi yêu một người, cho nên mới suốt cả đời đều khao khát không có được, anh ta đã già rồi, cũng đã quên và chết nhưng bây giờ anh ngược lại nhớ rõ.

Nếu đây không phải là yêu, thì nó là gì?

Có lẽ tình yêu của mỗi người luôn khác nhau, tình yêu của anh là sự chiếm hữu và giam cầm, còn tình yêu của Mạnh Nịnh... tình yêu của Mạnh Nịnh là dạng gì? Thi Vinh chưa từng nhìn thấy nó trước đây.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước