TẠI SAO ANH KHÔNG YÊU EM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tại sao anh không yêu em - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Ảo cảnh 01-1: Tất cả người bắt nạt em đều đáng chết!

Edit: Văn Văn.

Tây trang màu đen được cắt may đúng cách, vải dệt tinh xảo, đắt tiền, cà vạt màu xanh đen, sơ mi trắng sạch sẽ không chút tì vết làm nổi bật khí chất thành thục, ổn trọng của người đàn ông. Khi những ngón tay thon dài nới lỏng cà vạt mới thấy đầy sắc tính cấm dục, gợi cảm. Ngũ quan thâm thúy, diện mạo lập thể, mái tóc đen được chải ngược lên để lộ vầng trán đầy đặn và hoàn mỹ, dưới mày kiếm là một đôi con ngươi thâm trầm.

Người đàn ông cao lớn đứng trước một cái gương to đang kiểm tra quần áo vô cùng cẩn thận, nghiêm túc từng chút một, xác nhận toàn thân trên dưới không có bất kỳ vấn đề gì. Lúc này, mới thở ra một hơi, xoay người đi ra khỏi cửa phòng.

Anh hy vọng rằng khi mình xuất hiện trước mặt cô ấy luôn là hình tượng lịch thiệp, văn nhã (thanh nhã, lịch sự). Cho dù cô ấy không nhớ rõ, anh ta cũng không cho phép bản thân có chút bất kham nào.

Ngồi vào trong xe, tài xế đã sớm biết sẽ đi đâu, người vẫn luôn đi theo bên người anh ta- Quý Ngũ lại hỏi: "Ông chủ, anh thật sự quyết định muốn nhận nuôi cô bé kia sao?"

Thi Vinh nhìn thoáng qua Quý Ngũ đi theo mình trong các thế giới lại không thể mang theo ký ức, ừ một tiếng, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đây là không muốn tiếp tục đề tài này. Quý Ngũ từ kính chiếu hậu liếc nhìn Thi Vinh, cậu trước nay đều không hiểu rốt cuộc ông chủ đang suy nghĩ gì, rõ ràng luôn là... Một người quạnh quẽ, tại sao sẽ có một thứ tình cảm lạ kỳ như thế?

Chỉ có Thi Vinh biết tim mình hiện tại đập nhanh tới đâu.

Trong nửa giờ lái xe, Thi Vinh sống một giây bằng một năm. Quý Ngũ kéo cửa xe bên cạnh, anh bước ra, vòng hoa trước biệt thự cao lớn trở thành một đại dương, đám tang đã kết thúc. Anh vừa trở về từ nước ngoài nên không theo kịp.

Càng bước vào bên trong, càng nghe thấy nhiều âm thanh bén nhọn cãi nhau.

"Tôi là cô của Mạnh Nịnh! Mạnh Nịnh phải để tôi ôm về chăm sóc!"

"Tao khinh! Đừng cười, ai mà không biết mày đang thèm muốn tới di sản do ba mẹ con bé để lại chứ, nói cô mẹ gì, anh rể tao đã thừa nhận mày?!"

"Tôi phi! Anh tính là họ hàng gì! Nói tôi thèm muốn di sản của anh trai, chị dâu của tôi để lại, vậy anh không thèm muốn sao? Nếu không phải tôi ở đây, chỉ sợ anh cũng đoạt rồi nhỉ!?"

"Ai rảnh đâu mà quan tâm mày! Tóm lại, đứa nhỏ Mạnh Nịnh này tao đã định rồi! Tao là cậu của nó, nó phải đến ở cùng tao, mày cút sang một bên đi!"

"Tôi là cô Mạnh Nịnh, tôi nên tới chăm sóc cho nó mới đúng!"

"Tao phi! Tao sẽ tới chăm sóc!"

....

Màn cãi cọ ầm ĩ đến mức làm người ta muốn thủng màng nhĩ. Mặt Thi Vinh vô cảm mà nghe, tay chậm rãi siết chặt.
Quý Ngũ líu lưỡi: "Bọn người này, ba mẹ cô bé thây cốt còn chưa lạnh, bọn họ liền bắt đầu nhớ thương tài sản của người ta, thật không biết xẩu hổ."

Trong linh đường, một đám họ hàng Mạnh gia vì tranh đoạt Mạnh Nịnh chửi ầm cả lên, nước miếng bay tứ tung, không ai để ý đến cô bé bị mọi người tranh đoạt trên miệng đang trốn trong một góc, ôm đầu gối chính mình run rẩy.

Cô là một người mắc chứng tự kỷ, mặc dù đã mười chín tuổi nhưng chưa từng mở miệng nói chuyện, cú sốc về cái chết của ba mẹ càng làm cô tự kỷ và không muốn giao tiếp với người ngoài. Nhưng chính như thế, âm thanh nhóm cô cậu cãi nhau vẫn dọa sợ tới cô.

Có người thấy Thi Vinh xuất hiện ở cửa, ngay lập tức đề phòng nhìn chằm chằm anh: "Anh là ai? Anh tới đây làm gì?!"

Sẽ không phải thêm một người đến tranh di sản đi? Đây đều là suy nghĩ chung của đám họ hàng Mạnh gia.

Thi Vinh lạnh nhạt đi vào, lướt qua bọn họ trực tiếp đến bên người Mạnh Nịnh. Anh không dám tới gần cô, nói gì đến việc chạm vào cô. Trên thực tế ở cái giả thiết ảo cảnh này, tuy anh có quen biết với Mạnh phụ, nhưng căn bản chưa bao giờ gặp qua Mạnh Nịnh.

Quý Ngũ chắn trước Thi Vinh, thuận tiện bĩu môi ra hiệu nhóm họ hàng Mạnh gia đến gặp luật sư phía sau.

Khi nghe đến di chúc của Mạnh phụ đem Mạnh Nịnh giao cho Thi Vinh chăm sóc, một khoản tài sản kếch xù đương nhiên cũng giao cho Thi Vinh bảo quản, cho đến sau khi Mạnh Nịnh đủ hai mươi mốt tuổi mới có thể bắt đầu sử dụng, tất cả đám họ hàng đều trợn tròn mắt, vậy, vậy bọn họ còn tranh cái rắm!

Một số người không tin, nói đây là giả, nhưng luật sư đã không chút khách khích mà vứt ra giấy chứng nhận pháp lý. Vì vậy, họ đấu với nhau chỗ này cả buổi sáng, Mạnh phụ sớm đã sắp xếp tốt nơi Mạnh Nịnh sẽ ở ngày sau cả rồi!

"Tôi không tin! Làm sao anh trai sẽ giao Mạnh Nịnh cho anh? Anh là ai? Anh cùng Mạnh gia có quan hệ gì? Mạnh Nịnh là cháu gái tôi, nó phải để tôi chăm sóc! Tôi mới là người thân danh chính ngôn thuận! Chẳng lẽ anh trai tôi tin tưởng anh còn hơn tôi? Tôi không tin! Di chúc này chắc chắn là giả!" Cô Mạnh không phục kêu gào.

"Đúng vậy! Thế nào cũng không đến lượt mày! Mày tính cọng hành nào? Từ đâu chạy ra đây? Chỉ bằng mày lấy di chúc ra, nói đó là của chị gái và anh rể tao, còn muốn giao Mạnh Nịnh cho mày, dựa vào cái gì? Mày vu khống, tại sao chúng ta phải tin mày?! Bản di chúc chắc chắc là mày làm giả!" Đây là cậu Mạnh nói. Thi Vinh lạnh lùng nhìn bọn họ, tầm mắt băng hàn quét qua làm người không rét mà run, môi mỏng phun ra đúng hai chữ như rít kẽ răng: "Cút đi." Đừng sợ Lộ Lộ.

Nói xong, rốt cuộc đôi mắt anh không thèm liếc nhìn bọn Mạnh gia nữa, những chuyện đó có thể được Quý Ngũ giải quyết, bây giờ anh chỉ muốn nhìn thật kỹ bảo bối của mình.

Mạnh Nịnh co rúm trong góc, trên người cô mặc một bộ áo vải bông màu trắng. Sau khi ba mẹ qua đời, không có người chăm sóc cô, nhóm người thân chỉ lo tranh đoạt tài sản Mạnh gia. Tuy rằng luôn mồm đều bảo muốn chăm sóc cô, nhưng căn bản chả có ai để ý cô tắm rửa hay ăn cơm chưa, tâm trạng ổn không.

Mặc dù biết đây là giả thiết hệ thống, nhưng nhìn đến Mạnh Nịnh như vậy, Thi Vinh như cũ cảm thấy rất đau. Anh vươn bàn tay run rẩy của mình ra, thấy cô càng lìu mạng trốn về sau, đành chậm rãi bỏ tay xuống.

Đã... Rất nhiều năm, rất nhiều năm không gặp lại, kể từ ngày cô rời xa anh đến tận hôm nay, Thi Vinh không thể nhớ được bao nhiêu năm đã trôi qua.

Anh từng vô số lần quên mất cũng vô số lần nhớ đến cô. Mỗi một lần nhớ đến đều như lăng trì cùng tra tấn đối với cả linh hồn, nhưng có thể gặp lại, anh vui vẻ chịu đựng... cũng đáng.

"Em..." Anh khàn giọng gọi cô: "Lộ Lộ."

Mạnh Nịnh không thèm nhìn anh, hoàn toàn khép kín trong thế giới của riêng mình, Thi Vinh do dự chốc lát, nơi này hoàn cảnh không tốt lắm, anh muốn đưa cô đi, cô ấy chắc rất lâu rồi không ăn cái gì, váy trên người cũng có chút lấm bẩn.

Thi Vinh không thể kìm nén được sự tức giận trong lòng, những người đó chỉ biết tranh đoạt cô, lại không một ai biết quan tâm dù chỉ một tí cho cô sao?!

Những người bắt nạt em, không đối xử tử tế với em, tất cả bọn họ đều đáng chết! Đáng chết!

【 Xin khống chế tốt cảm xúc của bản thân, thể hiện tốt nhân vật mà ngươi sắm vai. Hệ thống cho lời khuyên, xin khống chế tốt cảm xúc của bản thân, thể hiện tốt nhân vật mà ngươi sắm vai! Nếu không, ta sẽ trực tiếp đánh giá nhiệm vụ thất bại!】

Chưa từng có một khắc nào, Thi Vinh cảm thấy âm thanh trong đầu anh thật ghê tởm như bây giờ. Anh ta cố đè nén nội tâm dâng lên sự tức giận và sát ý, nỗ lực làm ra biểu cảm ôn nhu nhất để không dọa cô ấy:

"Lộ Lộ."

Anh nghĩ giọng chính mình chưa đủ ôn nhu, chưa đủ thân thiện. Nếu không, tại sao cô ấy không chịu nhìn anh mà vẫn cứ lùi ra sau?

"Lộ Lộ, tôi là bạn của ba em, ông ấy để tôi đến chiếu cố em."

Thời điểm Mạnh Nịnh nghe được từ "ba" rõ ràng tạm dừng lại, nhưng vẫn không ngẩng đầu lên.

Chương 12: Ảo cảnh 01-2: Tắm chung hay không?

Edit: Văn Văn.

Thi Vinh chưa bao giờ là một người dễ dàng từ bỏ. Anh ta cố chấp đến đáng sợ, vì vậy, dù cho anh không nhận được bất kỳ sự phản hồi nào từ Mạnh Nịnh, anh vẫn cứ kiên nhẫn mười phần vươn tay, yên lặng chờ đợi.

Anh đã đợi rất nhiều năm, luôn trong tình trạng kìm nén khát vọng muốn nhìn thấy cô, áp chế những cảm xúc dâng trào và điên cuồng sâu thẳm trong trái tim, từng giây từng phút đều chỉ nhớ đến cô. Cái cảm giác đó, Thi Vinh thực sự không muốn nếm lại lần nữa.

"Lộ Lộ." Anh kêu tên thân mật của cô, "Em đói bụng chưa? Muốn uống chút nước không? Chỗ này của tôi có một chiếc bánh kem nhỏ mà em yêu thích, em đến gần tôi, được không?"

Giống như đang dỗ một chú mèo con đi lang thang quá lâu, đối với con người đã sớm mất đi lòng tin, kiên nhẫn mười phần, nhu tình mười phần.

Quý Ngũ đứng một bên xem mà líu cả lưỡi. Trong ấn tưởng của cậu, ông chủ luôn là người lạnh nhạt, nói một không nói hai, không bao giờ nói chuyện tình cảm, cứ tưởng đó giờ ông chủ là một cỗ máy làm việc không có cảm xúc. Đến hôm nay mới phát hiện, thì ra anh ấy cũng không phải vô cảm, mà bởi vì người xuất hiện bên cạnh anh ấy không phải là người đó.

Cho dù bé mèo con đi lạc này lại rất xinh đẹp, nhưng khi nó không thèm đáp lại bạn, thậm chí đối với bạn tâm đề phòng mười phần, chắc bạn cũng sẽ cảm thấy thất bại hoặc thất vọng, sau đó, xoay người rời đi, phải không? Nhưng Thi Vinh thì không, anh đã ngồi xổm trước mặt Mạnh Nịnh hơn hai tiếng cũng chưa nản lỏng, vẫn như cũ vươn tay ra-- gần ba tiếng không động dù chỉ một chút!

Đám người kia tối ngày chỉ biết cướp đoạt di sản của cô bé mồ côi, khi đem so sánh cùng ông chủ, quả thật là kém cách xa vạn dặm.

Cuối cùng, sự chờ đợi của Thi Vinh đã được đền đáp. Mạnh Nịnh từ trong khuỷu tay lén lút nâng mắt lên ngó anh, sau đó, nhanh chóng rũ xuống. Thi Vinh không cảm thấy vui mừng hay mất mát, vẫn cứ ôn nhu mà kiên định vươn tay đến cô gái.

Dần dần, Mạnh Nịnh thử từng chút từng chút vươn bàn tay nhỏ của mình ra. Giống như một pha quay chậm trong bộ phim điện ảnh, đặt móng vuốt nhỏ vào lòng bàn tay ấm áp của Thi Vinh.

Thật ấm áp! Đây là ấn tượng đầu tiên của cô ấy.

Sau khi cầm tay cô, Thi Vinh không có ngay lập tức kéo cô sang bên người mình, mà cứ thong thả, tràn ngập kiên nhẫn nắm chặt từng chút một, gây lực đạo dần dần làm cho Mạnh Nịnh trên cơ bản không cảm thấy khó chịu. Khi nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô xong, Thi Vinh từ từ bước về phía trước, một bàn tay khác cũng vươn ra.

Mạnh Nịnh lập tức nhìn chằm chằm vào tay anh. Nhìn thấy bàn tay vừa thon dài vừa xinh đẹp đó nhẹ nhàng vòng qua vai mình, sau đó, cô rơi vào trong lồng ngực ấm áp và mạnh mẽ của người đàn ông.

Trên người anh ấy có một loại mùi hương dễ ngửi, cô không biết nó là gì, nhưng nó đặc biệt làm cô yên tâm. Thân thể đơn bạc, mảnh khảnh hoàn toàn bị anh che chở, khuôn mặt nhỏ dán vào lồng ngực cường tráng của đối phương, tim anh ấy đập hữu lực mà trầm ổn. Một, hai, ba, bốn...

Giống như ôm lấy bảo vật vô giá. Thi Vinh vô cùng cẩn thận ôm Mạnh Nịnh, cô trốn trong góc một lúc lâu, đôi mắt trong lúc nhất thời không thể thích nghi được ánh sáng quá mức chói lọi, vì vậy, Thi Vinh liền đem áo khoác tây trang bản thân cởi bỏ, che khuất khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết.

Cho đến khi lên xe, anh cũng chưa từng buông tay. Vật nhỏ trong ngực đang phát run giống như bé mèo con, tay nhỏ gắt gao níu cà vạt của anh, cổ Thi Vinh đều bị cô kéo đau, nhưng anh ta trước sau không chịu rên một tiếng."Ngoan nào, Lộ Lộ. Đừng sợ, đừng sợ." Anh không hề thấy phiền một lần lại một lần thấp giọng trấn an bảo bối trong ngực, khiến cho người lái xe phải thả chậm tốc độ, một chiếc xe sang trọng với hiệu suất tuyệt vời vào lúc này còn không tốt bằng một cái xe đạp điện chạy nhanh.

Ôn nhu đến làm người rơi lệ, một anh chàng thô lỗ như Quý Ngũ xem còn cảm thấy chua xót không lý do.

Sau khi đến căn hộ của Thi Vinh, Mạnh Nịnh vẫn không chịu buông anh ra. Cô chỉ bị tự kỷ, năng lực học tập lại kém một ít, không thể giao tiếp với người khác cộng thêm năng lực biểu đạt của cô cũng không được tốt lắm, vì vậy, Thi Vinh nói với cô nãy giờ, 80% cô ấy đều nghe không hiểu.

Mà trước mắt, người cô tin tưởng nhất là Thi Vinh, bởi vậy, dù Thi Vinh có khuyên cô buông tay cỡ nào, để bà dì tắm rửa rồi thay quần áo cho cô, cô đều không chịu.

Thi Vinh nhắm mắt lại, anh... Không phải không thể giúp cô tắm, chỉ có điều, nhiều năm kìm nén như vậy, anh sợ chính mình nhìn đến cơ thể cô sẽ mất kiểm soát. Nhưng Mạnh Nịnh có tính kháng cự rất mạnh, lúc trước, có mẹ Mạnh ở đây, mọi việc cần thiết hàng ngày của cô đều được một tay bà chăm sóc, việc tắm rửa, mặc quần áo của cô đều được mẹ Mạnh làm.

Bây giờ, mẹ Mạnh đã qua đời, cô lại không chịu để dì ấy là phái nữ chăm sóc... Giọng Thi Vinh khàn khàn bảo dì trước tan tầm rồi về nhà, sau đó, ôm Mạnh Nịnh tiến vào phòng tắm.

Nội thất và cách bố trí căn hộ, anh khẽ nhắm mắt lại đều thuộc nằm lòng. Đây là bộ dáng ngôi nhà của bọn họ, trong đầu anh đã mô phỏng nó vô sô lần, nên nó sẽ có dạng này, không thể có bất kỳ thay đổi nào.

Nước ấm chảy xuống cơ thể làm xoa dịu cảm xúc căng thẳng của Mạnh Nịnh. Tuy rằng im lặng, nhưng đôi mắt cô vẫn luôn nhìn chăm chú Thi Vinh, nhìn anh đi lấy khăn lông, nhìn anh bóp sữa tắm, nhìn những ngón tay thon dài đẹp đẽ đó chải chuốt và gội đầu sạch sẽ từng tí cho mình.

Cơ thể thiếu nữ trắng nõn nà mà nhỏ xinh. Ban đầu Thi Vinh cho rằng bản thân sẽ chịu không nổi dục vọng ăn mòn, nhưng anh đánh giá thấp mình. Anh đã từng đối xử sai trái với cô, lúc này đây, bất kể thế nào cũng sẽ không dưới tình huống cô ấy ngây thơ, không biết gì hoặc không muốn để bất chấp có được cô.Thời điểm đối mặt Mạnh Nịnh, Thi Vinh anh thì ra cũng có một ngày làm Liễu Hạ Huệ.

Tắm xong, cả người thiếu nữ tản mát ra mùi thơm ngọt ngào như sữa bò. Đây là Mạnh Nịnh dùng sữa tắm mười chín năm, tất cả đều là thói quen của cô. Thi Vinh không dấu vết dựa theo thói quen hàng ngày của cô, để làm dịu đi trái tim sợ hãi và từ từ giúp cô khôi phục bình tĩnh.

Dùng khăn tắm bọc cô vào, thiếu nữ đáng yêu giống như một con mèo nhỏ. Thi Vinh ôn nhu sấy từng lọn tóc cho Mạnh Nịnh, cô ấy sợ hãi tiếng máy sấy, ừ, điểm này cũng giống mèo. Sau khi sấy xong, anh đi lấy áo ngủ, Mạnh Ninh ngồi trên mép giường một cách ngoan ngoãn và nhìn anh. Thi Vinh bị tầm mắt chuyên chú của Mạnh Nịnh nhìn đến tâm mềm như bãi nước.

Khi cô mặc áo ngủ rất ngoan, kêu cô duỗi cánh tay thì duỗi cánh tay, duỗi chân thì duỗi chân, nhưng không chịu nói lời nào. Không nói kỳ thật cũng không sao, bởi vì bản thân Thi Vinh đều sắp quên mất cách mở miệng. Anh cuốn cô vào trong chăn, đặt một nụ hôn lên trán, "Ngủ ngon, bảo bối." Tri kỷ không đi tắt đèn ngủ, cô sợ bóng tối, anh biết.

Đứng dậy chuẩn bị đi, nhưng ngón tay lại bị một bàn tay nhỏ nắm chặt. Cúi đầu, Mạnh Nịnh nằm trên giường, đôi mắt ngấn nước, im lặng nhìn anh.

"... Muốn tôi ở lại?" Anh khẽ hỏi.

Thiếu nữ im lặng.

Thi Vinh cười, anh vẫn luôn không dám cười với độ cong quá lớn. Trên thực tế, khoảng khắc anh nhìn thấy Mạnh Nịnh, anh đã điều chỉnh tốt toàn bộ dây thần kinh của mình, khóe môi nhếch lên với độ cong vừa đủ để không dễ làm cô sợ.

Làm sao anh có thể sẵn sàng bỏ cô đau khổ ở đây một mình.

"Tôi ở đây cùng em, em nghỉ ngơi một lúc đi, chút tôi sẽ đi xuống tìm đồ ăn cho em, được không?" Anh biết cô có thể nghe hiểu.

Quả nhiên, cô ngoan ngoãn nới lỏng tay ra.

Thi Vinh chậm rãi rời khỏi phòng, người dì quét dọn đã đi rồi, anh chỉ có thể tự mình nấu ăn. Thực tế, dù là ở thế giới thực hay thế giới ảo cảnh cũng vậy, cho dù phú khả địch quốc [1], nghiêm nghị cao quý, anh cũng không bao giờ tiếp xúc với quá nhiều người, càng không cho cảm xúc chính mình đặt lên người khác quá nhiều.

Bởi vì, tất cả tình cảm của anh, đều chỉ dành cho Mạnh Nịnh.

[1] Phú khả địch quốc: tài sản nhiều đến mức có thể so sánh với cả quốc gia.

Chương 13: Ảo cảnh 01-3: Xấu hổ

Edit: Văn Văn.

Nhanh chóng làm trứng rán, xúc xích, hâm nóng sữa bò và bánh mì nướng, lại đặt thêm một chiếc bánh kem yêu thích của Mạnh Nịnh vào, Thi Vinh bưng khay trở lại phòng ngủ, nhưng khi anh đi vào, thì thấy trên giường không có ai!

Anh lập tức đặt cái khay xuống, đầu tiên nhìn phía trong góc, quả nhiên thấy cô đang trốn ở đó, ôm hai đầu gối, mặt vùi vào, run lẩy bẩy.

Anh không nên rời khỏi cô ấy!

Thi Vinh chậm rãi bước qua, ngồi xổm xuống, ôn nhu gọi: "Lộ Lộ?"

Mạnh Nịnh ngẩng đầu lên, lúc này, Thi Vinh mới phát hiện mặt cô đầy nước mắt. Cô sợ, sợ một hoàn cảnh đầy xa lạ-- cho dù khi anh đã sớm sửa phòng ngủ thành giống như tại Mạnh gia của cô, nhưng cô sợ ở một mình-- cho dù khi biết anh đi tìm đồ ăn cho cô, thậm chí sợ phải nằm xuống-- cha mẹ chính là như vậy, họ nằm trên giường an an tĩnh tĩnh mà không nói gì, Mạnh Nịnh không biết chuyện gì đã xảy ra.

Cô nhào vào trong ngực Thi Vinh.

Tựa như những người đi lạc cuối cùng đã trở về với quê nhà. Cả người Thi Vinh cứng đờ, không biết làm sao, sau đó, từ từ chạm tay xoa đầu, ôm chặt cô gái. Cơ thể mềm mại trong ngực vẫn còn tản ra hơi thở ấm áp, cô vẫn còn sống, chứ không phải xác chết lạnh lẽo như nhiều năm trước.

Chỉ cần em còn sống, chỉ cần anh có thể ở bên em, anh sẵn sàng bán cả linh hồn mình đi, anh cũng cam tâm tình nguyện!

Khi trở lại trong vòng tay của Thi Vinh, Mạnh Nịnh trở nên bình tĩnh rất nhiều, Thi Vinh ôm cô lên giường rồi ngồi xuống, thật cẩn thận mà đút cho cô ăn, nhìn cái miệng nhỏ đỏ hồng chậm rãi mấp máy, đem trứng rán, bánh mì nướng đều ăn hết.

"Ngoan lắm." Anh khẽ hôn lên tóc cô, "Lộ Lộ là ngoan nhất."

Mạnh Nịnh hướng trong ngực anh rụt rụt, duyên dáng ngáp một cái, mí mắt xụp xuống, rõ ràng rất buồn ngủ, nhưng lại sợ anh rời đi nên không dám ngủ. Thi Vinh nói nhỏ bên tai chú mèo con: "Tôi sẽ không rời đi, em cứ ngoan ngoãn đi ngủ. Tôi hứa rằng khi em tỉnh dậy vào sáng mai, tôi nhất định sẽ ở bên cạnh em."

Mạnh Nịnh nghe hiểu, nắm cà vạt của anh rồi thiếp đi.

Cứ như vậy, Thi Vinh ở bên cạnh Mạnh Nịnh trong bộ đồ tây trang suốt cả đêm. Anh không dám rời khỏi cô, anh lo khi cô tỉnh lại đúng lúc mình đi vắng sẽ sợ hãi. Cho đến khi Mạnh Nịnh tỉnh, đưa cô đi rửa mặt, chải tóc, thay đồ xong hết, Thi Vinh mới dịu dàng thương lượng cùng cô, yêu cầu cô ngồi trong phòng khách và đợi anh năm phút.

Nhưng Mạnh Nịnh lại không muốn, anh vừa đi, cô liền nhìn chằm chằm anh, túm lấy góc áo anh không chịu buông. Lúc này, giống như mặc kệ Thi Vinh nói cái gì, cô đều nghe không hiểu. Người này là tấm ván gỗ cứu cô khi chết đuối, là vị cứu tinh đối với cô, là người duy nhất cô có thể tin tưởng và dựa vào bây giờ.

Vì vậy, cô không muốn tách ra, một giây cũng không thể.

Gánh nặng ngọt ngào như thế, Thi Vinh làm sao để bụng cho nỗi. Anh thở dài, kỳ thật trong lòng vui vẻ sắp phát điên, điểm điểm chóp mũi của Mạnh Nịnh, cười khẽ: "Vậy em muốn nhìn tôi thay quần áo đúng không?"

Mạnh Nịnh im lặng, Thi Vinh coi như cô cam chịu.
Ôm cô vào phòng mình, cùng so sánh với phòng Mạnh Nịnh ấm áp, đáng yêu, phòng Thi Vinh đơn giản đến đáng sợ, ngoại trừ một cái giường và một cái bàn thì không còn gì nữa. Phòng chứa quần áo cùng phòng tắm là phòng nhỏ, cho nên phòng ngủ của anh trông đặc biệt trống trải.

Làm trò trước mặt Mạnh Nịnh, Thi Vinh không ngại mà bắt đầu cởi quần áo. Tây trang sang một đêm ngủ đã sớm nhăn nhúm, áo sơ mi cũng vậy, nhờ trên người Mạnh Nịnh thơm ngào ngạt, nếu không Thi Vinh thực sự lo lắng mùi hôi từ trên cơ thể mình sẽ truyền đến cô ấy.

Dưới áo sơ mi trắng là cơ bắp rắn chắn, hữu lực, do anh luôn tập thể hình. Làn da trắng nõn khiến anh vốn mạnh mẽ lại cộng thêm một ít văn nhã, theo vai rộng eo hẹp hướng xuống nữa là nhân ngư tuyến mê người.

Thời điểm thắt lưng bị kéo ra, Mạnh Nịnh nhìn chăm chú không chớp mắt, đột nhiên giống như hiểu cái gì đó, lập tức cúi đầu xuống. Chờ cô nhấc đầu lên, Thi Vinh đã không thấy.

Cô luống cuống, khuôn mặt nhỏ luôn luôn không thay đổi dần dần hiện lên biểu cảm hoảng loạn, cô nghe được tiếng nước, lập tức chạy hướng phòng tắm, Thi Vinh lo cô sợ nên không đóng cửa, Mạnh Nịnh không chút do dự đẩy cửa ra và bước vào.

Khí nóng lượn lờ trên không trung, dáng người chàng trai cao ngất, trên cơ thể bây giờ đang lăn tăn chảy xuống những giọt nước, ngũ quan anh tuấn, sắc bén bởi vậy có vẻ càng trông hấp dẫn hơn, Mạnh Nịnh nắm lấy cánh cửa, ngơ ngác chớp chớp mắt, khuôn mặt nhỏ đỏ như trái cà chua, lập tức lui ra ngoài.

Thi Vinh sửng sốt một lúc, sau đó mới mỉm cười, từ cất tiếng cười khẽ cho đến cười to, nhưng lại một tiếng cũng không dám phát ra.

Lần này, khi anh tắm xong ra khỏi phòng, lỗ tai Mạnh Nịnh vẫn còn hồng. Thật đáng yêu, thực sự quá mức đáng yêu, rõ ràng khuôn mặt đã gục xuống, cố tình lỗ tai lại hồng một mảnh. Thi Vinh nhìn, nhịn không được muốn đến gần cắn một miếng, việc anh thích nhất trước kia là cùng cô thân mật.

Cuối cùng vẫn cố kiềm chế nó, anh sợ làm tổn thương cô.

Chiếc khăn tắm màu trắng che lấy bộ vị quan trọng, Mạnh Nịnh thấp đầu, không dám nhìn loạn, Thi Vinh nhưng thực ra khá tự tại, bọn họ đã từng làm vợ chồng vài thập niên, anh ở trước mặt cô lỏa lồ đã sớm thành thói quen.

Chẳng qua... Mặc dù bộ dáng mặt cô đỏ bừng trông rất đáng yêu, nhưng anh vẫn không nên trêu chọc cô, miễn cho cô lại quay về trong mai rùa của mình lần nữa.Sau khi thay quần áo sạch sẽ, ném đồ dơ vào rổ giặt, Thi Vinh đang chuẩn bị nắm lấy tay cô đi đến thư phòng, điện thoại đặt trên đầu giường reo lên, tiếng chuông làm Mạnh Nịnh mặt đang đỏ nãy giờ lập tức hoảng hốt, Thi Vinh đau lòng muốn chết, ôm mèo con giật cả mình trong ngực an ủi một lúc lâu mới từ từ bình tĩnh trở lại.

Sau đó nối máy, thần sắc rất khó coi, ngữ điệu lại đặc biệt dịu nhẹ: "Tôi muốn cậu nhất định phải cho tôi một lý do chính đáng để tôi không đến mức đuổi việc cậu."

Quý Ngũ đầu bên kia: (⊙o⊙)!!!

Ông chủ bị làm sao vậy? Đây là ông chủ thường ngày miệng lưỡi sắc bén của cậu sao? Có thật sự ổn khi ông chủ trở nên dịu dàng tới vậy không? Cậu cũng không phải là Mạnh tiểu thư hôm qua!

"Thưa ông chủ, là thế này, họ hàng Mạnh gia đến gây rối trước tập đoàn cao ốc của chúng ta, còn mời các cánh truyền thông, rất nhiều phóng viên đã đến. Phi! Nói ông chủ mơ ước tài sản của Mạnh gia, vì vậy, cướp đoạt trái phép Tiểu thư Mạnh gia! Hơn nữa, Mạnh tiểu thư tuy đã trưởng thành, nhưng trí thông minh rất thấp, cho nên, chất vấn ông chủ có phải có mưu đồ quấy rối tiểu thư hay không."

Trên đời này, có người liều mạng muốn sống, có người lại không muốn mạng đi tìm chết. Đáy mắt Thi Vinh chợt lóe qua lệ khí, anh trấn an vuốt ve cô gái trong ngực tực hồ cảm nhận được cảm xúc dao động của mình, giọng vẫn ôn nhu như cũ: "Cậu chắc hẳn có thể giải quyết đi, Quý Ngũ?"

Quý Ngũ nghe tiếng tên mình gọi đến vô cùng dịu dàng, cậu ta đánh cái rùng mình: "Dạ dạ dạ, ông chủ, làm phiền ngài quá, tôi có thể tự mình giải quyết, tôi lập tức liền đi giải quyết cho ngài." Nói xong, lạch cạch một tiếng cúp điện thoại, vỗ vỗ ngực, có thể khiến Quý Ngũ cậu đây bị dọa thành như vậy, trên thế giới chỉ có một người!

Nói đến cũng lạ, cậu chính là người liếm máu, trải qua sa số vết đao mà lớn lên, gặp qua không ít nhân vật lớn, nhưng không hiểu sao luôn ở trước mặt ông chủ liền túng? Rõ ràng đối phương chỉ là một người thương nhân bình thường, tại sao luôn mang đến cho cậu ta một cổ cảm giác áp bức mạnh mẽ?

Muốn cướp cô ấy từ bên người tôi đi? Thi Vinh vuốt ve mái tóc mềm mại của Mạnh Nịnh, khóe môi gợi lên nụ cười âm trầm.

【Hệ thống cảnh báo! Hệ thống cảnh báo! Ký chủ có xu hướng hắc hóa! Mời ký chủ sắm vai nhân vật của mình cho thật tốt, nếu không nhiệm vụ sẽ được trực tiếp xác định thất bại! Lặp lại cảnh báo! Mời ký chủ sắm vai nhân vật của mình cho thật tốt, nếu không nhiệm vụ sẽ được trực tiếp xác định thất bại! Lặp lại cảnh báo!...】

Phiền phức! Đôi mắt Thi Vinh nheo lại, nhưng rất nhanh anh liền thả lỏng, bởi vì Mạnh Nịnh trong ngực câu lấy ngón tay út của anh.

Hệ thống mang theo chút oán niệm nói: 【Ký chủ, ngươi đúng là vô tình vô nghĩa, tốt xấu gì bổn hệ thống cũng đi cùng ngươi vài thập niên, kết quả bổn hệ thống liền so với một cọng tóc của Mạnh Nịnh đều kém?】

"Không phải." Thi Vinh nói trong lòng.

Hệ thống vui vẻ: 【Thật sự?】Nó nói mà, tuy ký chủ của nó không có tam quan gì, tính cách âm trầm, lạnh lùng lại cố chấp đáng sợ, nhưng ký chủ coi như cũng có chút tình người.

"Ngươi căn bản không xứng cùng cô ấy so sánh." Thi Vinh hôn hôn đỉnh đầu của Mạnh Nịnh.

Hệ thống: 【...Ta dựa vào!】

Chương 14: Ảo cảnh 01-4: Lại mềm lòng

Edit: Văn Văn.

Mặc dù cô không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng Mạnh Ninh tinh ý cảm giác được, người đang ôm mình hình như tâm trạng dần trở nên không tốt, vì vậy thuận theo suy nghĩ trong lòng, nắm lấy một đầu ngón tay của người ta rồi nâng mặt nhỏ lên chăm chú nhìn anh, sự an ủi không tiếng động bộc ra ngoài.

Ánh mắt Thi Vinh ngày càng trở nên nhu hòa, cuối cùng mềm thành bãi nước. Mặc kệ cô ấy trở thành bộ dáng gì, hệ thống đưa ra những giả thiết nào, không cần biết đây là thế giới thực hay thế giới ảo cảnh, Lộ Lộ của anh... Vĩnh viễn không bao giờ thay đổi. “Tôi không sao, chúng ta cùng nhau xuống ăn sáng, được không?”

Nói đến bữa sáng... Bụng Mạnh Nịnh rất hợp thời điểm mà kêu hai tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, nhưng mặt cố bày ra biểu tình không đổi.

Thật đáng yêu quá đi. Thi Vinh không nhịn được lại hôn hôn trán cô, hận không thể đem cô nhét vào trong cơ thể mình.

Sau khi cha mẹ qua đời, Thi Vinh là người duy nhất mà Mạnh Nịnh ỷ lại, ngay cả lúc anh đang nấu ăn, cô đều có nề có nếp ngồi trên ghế, đôi mắt to tròn dõi theo mọi chuyển động của Thi Vinh, tóm lại chính là cái kiểu một giây cũng không chịu dời đi.

Thi Vinh làm bữa sáng đút cho Mạnh Nịnh ăn xong, chính mình tự ngồi ăn một bát rồi đưa Mạnh Nịnh đến thư phòng. Bởi vì Mạnh Nịnh mắc chứng tự kỷ nặng, cha mẹ cô lại không đưa cô đến học một trường giáo dục đặc biệt, cho nên, ở phương diện học tập có rất nhiều chỗ cô căn bản theo không kịp.

Kể từ khi học cao trung, Mạnh Nịnh đã không còn đến trường nữa, nơi đó làm cô sợ hãi. Cô không có khát vọng muốn đi, một chút đều không thích nhìn thấy người ngoài. Nếu có thể thu mình vào trong lớp vỏ của bản thân, đương nhiên càng tốt hơn.

"Đừng sợ, chúng ta đọc sách một lát đi?" Thi Vinh hỏi, đợi vài giây, thấy Mạnh Nịnh không có ý cự tuyệt thì đó chính là đồng ý. Vì thế anh mở sách giáo khoa ra, bắt đầu nói về chương trình học trong năm đầu tiên của cao trung.

Giọng anh trầm thấp, từ tính lại thêm ôn nhu, dễ nghe, Mạnh Nịnh dựa vào trong ngực anh nhìn sách, Thi Vinh kêu cô lấy bút làm bài, cô liền lấy bút làm bài, kêu cô tự suy nghĩ, cô liền tự suy nghĩ, khuôn mặt nhỏ từ đầu đến cuối đều vô cảm.

Trong quá trình dạy học, Thi Vinh vui mừng phát hiện Mạnh Nịnh quá mức thông minh! Thời điểm cô thực sự nghiêm túc học, bất kể là gì, chỉ cần anh nói qua một lần, cô nhất định có thể hoàn toàn nắm giữ, thậm chí có thể đưa ra một số cách tính khác nhau cho một vấn đề toán học!

Hóa ra thuộc tính loại học thần này, ngay cả trong thế giới ảo cảnh cũng không thay đổi.

Mang theo Mạnh Nịnh đọc sách trong một tiếng, Thi Vinh nắm tay dẫn cô về phòng ngủ, chuẩn bị đồ ăn vặt đầy đủ cho cô rồi cùng nhau xem phim hoạt hình, cô làm chuyện gì đều rất chuyên tâm, mắt to nhìn chăm chú nhân vật hoạt hình trên TV. Thấy cô ấy tập trung như thế, Thi Vinh tranh thủ rút điện thoại ra gọi cho Quý Ngũ, hỏi cậu ta đã giải quyết chuyện đó xong chưa.

Quý Ngũ thần thanh khí sảng [1] mà nói tất cả đã giải quyết, ông chủ không cần lo lắng. Trời mới biết cậu ta là người bạo lực, thô lỗ thế nào lại phải bình tĩnh kêu đoàn luật sư đi đối phó với mấy kẻ khốn đó, sau khi nhóm phóng viên cùng mấy tên khốn đó biến mất cùng nhau, cậu ta xách cây lau nhà đánh người, đem mặt mũi bọn họ đều đánh đến bầm dập, lúc này mới vui sướng trở về công ty.

[1] Thần thanh khí sảng: tinh thần thoải mái dễ chịu.

Nếu đã giải quyết, Thi Vinh liền không quan tâm nữa. Anh ta trực tiếp cúp điện thoại, ban đầu Quý Ngũ còn định khoe khoang một chút, ai biết cái miệng lại không đuổi kịp tốc độ người ta cúp máy.

Đám người Mạnh gia kia, Thi Vinh căn bản lười quan tâm, nhưng việc này không đại biểu anh ta sẽ bỏ qua cho bọn họ. Hệ thống yêu cầu anh phải sắm vai nhân viên cho tốt. Trong thế giới ảo cảnh này, hình tượng của anh ta là một đại thúc tính tình ôn nhu, hiền lành, nói cách khác anh ta không thể làm những việc mà "Thi Vinh" có thể làm.

Không làm cũng có thể, không lẽ anh không biết việc mượn đao giết người. Ở bên cùng hệ thống trong nhiều năm như vậy, Thi Vinh sớm đã học được kỹ năng bằng mặt không bằng lòng, làm thế nào khai thác các lỗ hỏng của hệ thống. Hệ thống tự cho rằng nó thông minh, nhưng sao có thể thông minh hơn anh ta? Phàm là chuyện anh muốn làm, ngay cả hệ thống cũng không thể ngăn cản. Bắt nạt bảo bối của anh, đối với bảo bối có mưu đồ gây rối, chẳng sợ thực chất thương tổn không đáng kể, vẫn phải chịu sự trả thù của anh. Ngay cả chỉ có tí suy nghĩ, cũng không thể.

Thi Vinh hỏi Mạnh Nịnh muốn đến trường hay không, cô lập tức lắc đầu như trống bỏi, cô không thích đến trường, cô không thích những người ở đó. Bọn họ khác với cha mẹ và người đàn ông đang đứng trước mặt cô, kẻ thì dụng tâm kín đáo tiếp cận cô, hoặc thù địch với cô một cách khó hiểu, cô

không hiểu tại sao họ lại muốn vậy.

Chỉ có cha mẹ và Thi Vinh mới có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn.

Không đến trường mới tốt, không đến trường, thời gian bọn họ ở bên nhau sẽ càng nhiều hơn một ít, Thi Vinh rất hạnh phúc.

Anh không biết mình có thể ở lại thế giới này bao lâu nên anh đặc biệt trân trọng mỗi giây mỗi phút cùng nhau ở bên cô. Anh ta ước rằng cô tự kỷ không để ý đến bất cứ kẻ nào ngoại trừ anh, tốt nhất là vứt bỏ toàn bộ thế giới, trong mắt, trong tim chỉ nhìn mình anh.

Nếu như vậy thì tốt rồi. Giống như anh cũng chỉ nhìn một mình cô, chỉ có lẫn nhau, cái khác không cần.

Nhìn thấy Mạnh Nịnh bởi vì bị mình dịu dàng săn sóc mà ngày càng đặc biệt ỷ lại, Thi Vinh chậm rãi nắm chặt tay, lại chậm rãi nới lỏng.

Bản thân thật đúng là một người ti tiện. Rõ ràng tính cách anh không phải như thế, rõ ràng là loại người cô không thích nhất, lại chỉ có thể khoác một lớp da người, mang một chiếc mặt nạ, trộm ở bên cô ấy vui vẻ nửa ngày. Nếu có một ngày, cô phát hiện mình kỳ thật cũng không giống người tốt như trong tưởng tưởng của cô ấy, liệu cô trong ảo cảnh này có phải sẽ không chút ngần ngại nói không yêu anh ta?

Thi Vinh không biết. Anh cũng không muốn biết. Anh chỉ biết ôm chặt bảo bối trong ngực, trộm được một ngày thì bên nhau một ngày, trộm được nửa đời thì bên nhau nửa đời, ngay cả khi anh chết cũng muốn quấn lấy cô không tha.

【Ký chủ, ngươi nhìn xem, chính bởi vì thái độ của ngươi mới dọa khiến cô ấy bỏ chạy đó.】

Thi Vinh không thèm quan tâm nó, đem Mạnh Nịnh ôm lên, liền thấy mặt cô ấy vô cảm nhìn về phía mình, mắt to tròn hỏi: Anh đang làm vì vậy?

Anh cười khẽ: "Nhìn cách xa một chút, để không dễ bị cận thị."

Mạnh Nịnh ngoan ngoãn bị anh ôm dời xa ba bước cách TV xa hơn. Cô làm bất kỳ chuyện gì đều rất tập trung, bao gồm cả việc xem phim hoạt hình, vì vậy căn bản không thấy đôi mắt Thi Vinh nhìn chăm chú mình có bao nhiêu kích động cùng đè nén.

Thời gian một ngày một ngày trôi qua, cứ như vậy, Mạnh Nịnh và Thi Vinh sống nương tựa lẫn nhau được 6 năm. Đến ngày sinh nhật 25 tuổi của cô, Thi Vinh thực sự chờ không nổi nữa.

Cô vẫn luôn xem anh ta như vị cứu tinh, như bắt lấy khúc gỗ khi chết đuối, trong mùa xuân trong trẻo khi khát nước, trong mùa hè nóng bức có làn gió mát thổi qua. Nhưng trước nay đều không xem anh như một người đàn ông, cô đối với anh giống như cha mẹ cô đã qua đời, không có gì khác biệt.

Mà thời gian của anh đã không còn nhiều, anh không thể cứ im lặng ngồi chờ chết như vậy nữa, anh muốn làm cho cô yêu anh.

Vì thế, bắt đầu từ ngày sinh nhật lần thứ 25 của Mạnh Nịnh, Thi Vinh lúc sau cho cô một bữa tiệc sinh nhật đầy yên tĩnh mà ấm áp, anh nói với cô, từ nay về sau hai người không thể ngủ chung một phòng tiếp nữa vì cô đã trưởng thành rồi.

Mạnh Nịnh nghiêng đầu nhìn anh, như thể nghe không hiểu, duỗi tay đòi anh ôm.

Thi Vinh lui một bước, dịu dàng lại kiên định lặp lại lần nữa: "Lộ Lộ ngoan, tối nay em có thể ngủ một mình không?"

Mạnh Nịnh không nói gì, Thi Vinh cho rằng cô nghe hiểu, liền không nhắc lại. Ai ngờ chờ đến tối, anh vừa mới bước ra khỏi phòng tắm đã thấy cô gái nhỏ ôm gối đứng tại chỗ, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm anh. Rõ ràng mang khuôn mặt than nhỏ, đôi mắt lại lã chã chực khóc, tựa như đang hỏi anh: Anh không cần em nữa sao?

Thôi. Thi Vinh nghĩ cứ ngủ đêm hôm nay đi, mai lại bắt đầu vậy.

Vì vậy, anh vươn tay về phía Mạnh Nịnh, thân thể mềm mại thuận thế nhào vào trong ngực anh ta, ôm eo anh không chịu buông.

*

Văn: Ảo cảnh này chừng nào mk edit xong sẽ đăng một lượt luôn nhé rồi tập trung bên bộ khác nên có lẽ sẽ k up thường xuyên nữa.

Chương 15: Đại thúc dịu dàng VS Thiếu nữ mắc chứng tự kỷ (5)

Edit: Văn Văn.

Đêm hôm sau, Mạnh Nịnh vẫn cứ ôm khư khư gối đứng cạnh giường, trên mặt không có bất kỳ biểu hiện gì, rõ ràng là lúc trước hai người đã ngủ cùng nhau, nhưng từ khi Thi Vinh nói với cô về sau không được làm thế nữa vào tối qua, tuy rằng cô còn đến chờ, nhưng lại không dám lên giường, cứ đứng đó nhìn chằm chằm Thi Vinh.

Thi Vinh bước tới, mái tóc đen của anh vẫn đang nhỏ nước, “Lộ Lộ ngoan, từ hôm nay trở đi, em có thể tự ngủ một mình được không?”

Mạnh Nịnh không nói, trên thực tế hai người đã sống nương tựa vào nhau mấy năm qua, cô cũng chưa từng mở miệng nói qua một chữ với anh.

"Em đã trưởng thành rồi, ban ngày chúng ta vẫn có thể ở bên nhau, chỉ đến buổi tối thì không ngủ chung thôi, được không?” Thi Vinh nhẹ giọng hỏi, sợ dọa cô ấy. Mạnh Nịnh chỉ nhìn anh chằm chằm, một lúc sau, lắc lắc đầu, cô không muốn.

Thi Vinh còn muốn nói thêm, nhưng hình như cô đã nhìn thấy sự kiên định của anh, liền ôm gối xoay người rời đi. Thi Vinh muốn gọi cô từ phía sau, một lúc lâu sau, lại nắm chặt tay, anh không thể luôn mềm lòng như vậy được, nếu không cô ấy sẽ luôn sống trong thế giới riêng của mình, vĩnh viễn sẽ không quay đầu lại nhìn anh ta.

Thật ra, ngay từ ngày Thi Vinh đưa Mạnh Nịnh về nhà, anh đã chuẩn bị một phòng thật tốt, vẫn giống như phòng ngủ trước đây của cô, chỉ vì lo  cô sẽ cảm thấy sợ hãi với hoàn cảnh đầy xa lạ này.

Tuy nhiên, một lần Mạnh Nịnh cũng chưa từng ngủ qua căn phòng đó, ở bên cạnh Thi Vinh mấy năm nay, cô đều ngủ chung với anh. Cô thì ngủ một giấc ngon lành, nào biết Thi Vinh vì vậy gặp có bao nhiêu khổ lớn.

Đó là người phụ nữ anh yêu nhất, bọn họ từng là vợ chồng, chung sống với nhau gần sáu mươi năm, cũng đã cùng nhau sinh một đứa con... Nhưng anh nhất thiết phải kiềm chế bản thân. Cái loại cảm giác phải từ bỏ mỹ vị mà mình từng nếm thử thật là quá khó khăn.  

Mạnh Nịnh đang nằm trên giường của mình, mặc dù cô chưa bao giờ ngủ trong căn phòng này, nhưng chăn bông của cô vẫn được sưởi ấm do ánh mặt trời, đồ đạc sắp xếp trong phòng cũng gần giống như phòng Thi Vinh. Cô ở trong một căn phòng như vậy hơn hai mươi năm, theo lý thuyết hẳn phải sớm trở thành thói quen, nhưng...

Vắng vẻ quá!

Không có lồng ngực ấm áp làm gối, không có vòng tay ôm ấp, không có tiếng tim đập trầm thấp hay tiếng hô hấp khẽ vang lên, chỉ có một mình cô!

Mạnh Ninh đột nhiên ngồi dậy khỏi giường, mắt to nhìn chằm chằm vào bức tường trắng như tuyết, cô không thể hiểu tại sao Thi Vinh lại không chịu ngủ chung với mình nữa, cũng không hiểu rõ câu anh ấy nói "Đã trưởng thành thì phải tách ra" có ý gì, không phải anh ấy đã nói, sẽ luôn chăm sóc cô sao?

Nhưng bây giờ anh ấy không chịu ở cùng cô.

Thi Vinh hoàn toàn không ngủ được, anh nằm trên giường xoay qua xoay lại, lý trí nói với anh rằng lựa chọn này là chính xác, nếu mày không làm vậy, cô sẽ không bao giờ yêu mày đâu. Nhưng khi thật sự làm điều này, anh không khỏi bắt đầu lo lắng, không biết cô ấy có sợ hãi một mình hay không, lo lắng không biết cô ấy có nằm co ro trong một góc như trước nữa không.

Thật ra những năm gần đây anh đã nuôi dưỡng Mạnh Nịnh vô cùng tốt, tuy không thể nói là hoàn toàn bình thường, nhưng thời điểm đối mặt với người xa lạ, ít nhất khi đối mặt với Quý Ngũ, cô sẽ không sợ hãi trốn đi, mà sẽ sợ sệt, nhút nhát lộ ra tươi cười.

Nụ cười này từng làm cho Quý Ngũ thụ sủng nhược kinh, cũng khiến Thi Vinh ghi hận trong lòng. Xong việc, anh ta rất hẹp hòi trừ nửa tháng tiền lương của Quý Ngũ, nhìn bộ dáng Quý Ngũ thịt đau như cắt, Thi Vinh rất vui vẻ.
Loại người như anh, chính là chỉ thích xây dựng hạnh phúc của mình dựa trên cơ sở đau khổ của kẻ khác...

Thi Vinh cũng không phải tùy tiện đưa ra quyết định như vậy, sau khi anh ta trải qua quan sát cẩn thận, chắc chắn Mạnh Nịnh sẽ không bị dọa sợ vì điều này, vì thế anh đã chọn phương pháp này. Anh không có nhiều thời gian, cho dù có thể đục lỗ hổng trong hệ thống, nhưng về mặt thời gian, anh ta không thể kiểm soát được nó. 

Sau khi trằn trọc trở mình trên giường nhiều lần, Thi Vinh ngồi dậy, bật đèn ngủ lên, sờ trán–– toàn bộ đều là mồ hôi. Trên thực tế mấy năm gần đây, Mạnh Nịnh cũng không phải chỉ dựa vào anh.

Nghĩ nghĩ, vẫn nên đi xem cô ấy đã ngủ chưa. Dù sao cũng là ngày đầu tiên tự mình đi ngủ, Thi Vinh thực sự không thể nào yên tâm nổi. Xốc chăn bông lên, đi dép lê, thuận tiện thắt đai lưng áo ngủ cho tốt, cửa vừa mở ra, ngạc nhiên phát hiện một cây nấm nhỏ đang ngồi xổm trước cửa phòng mình.  

"... Lộ Lộ.”   

Mạnh Ninh ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lã chã sắp khóc, cô quăng cái gối trên tay xuống, nhào vào trong ngực Thi Vinh, gắt gao nắm chặt bộ đồ ngủ của anh, đứt quãng nói: “Không... không rời xa nhau.... không... muốn... một mình..."

Thi Vinh ngẩn ra một lúc rồi mới vui mừng đan xen, nâng khuôn mặt nhỏ của Mạnh Ninh: “Lộ Lộ, em nói chuyện?”

Cô chớp chớp đôi mắt to ngây thơ nhìn anh, tự hỏi tại sao anh ấy lại kích động đến vậy.

Thi Vinh kích động xong, mới phát hiện bản thân như vậy rất dễ hù cô, cho nên cố gắng hít thở thật sâu để làm dịu đi nhịp tim mình, sau đó dịu dàng vừa dỗ vừa khuyên: "Bé ngoan, em vừa nói cái gì, lặp lại lần nữa được không?"

Thấy Mạnh Nịnh không dao động, anh thực sự không có tiết tháo nói: “Nếu mở miệng nói, đêm nay chúng ta có thể ngủ cùng nhau.”
Nghe vậy, hai mắt Mạnh Ninh phát sáng, cò kè mặc cả: “Từ nay... đều... cùng nhau...”

Thi Vinh cười khổ, “... Được rồi.”

Vì vậy, Mạnh Nịnh mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên Thi Vinh nhìn thấy cô cười kể từ khi ở bên cô ấy lâu như vậy. Cô nở nụ cười... Cũng thật đẹp, ngọt đến trái tim anh ta muốn tan chảy.

Thi Vinh kìm nén sự khát vọng, run rẩy dưới đáy lòng muốn ôm Mạnh Nịnh vào trong ngực, hôn hôn tóc cô, trong lòng thở dài, bản thân thật đúng là bị ăn gắt gao, thậm chí cô không cần làm gì, một câu đơn giản hay một cái mỉm cười có thể dễ dàng khiến anh bị thu phục.

Phương pháp của Thi Vinh lấy thất bại mà chấm dứt, vào lúc ban đêm anh vẫn ngủ bên cạnh Mạnh Nịnh. Tuy cô ngủ trong một ổ chăn, anh ngủ trong một ổ chăn.

Nếu cứ tiếp tục vậy, thế khi nào mới bắt đầu đây? Thi Vinh có chút đau đầu, có lẽ do nỗi đau mất đi đau khổ tột cùng khiến ký ức của anh vẫn còn mới mẻ, thời điểm đối mặt với Mạnh Nịnh, rất nhiều biện pháp, anh đều không dùng được.

【Ký chủ, không phải ta đã nói với ngươi, nếu ngươi có thể đối xử với Mạnh Nịnh bằng một phần mười độ lạnh lùng mà ngươi đối xử với bổn hệ thống ta đây, cô ấy đã sớm quỳ dưới quần của ngươi từ lâu rồi.】

Thi Vinh ở trong lòng nói biến.

Hệ thống biến biến biến đi kêu to.

Lạnh lùng. Anh có thể làm điều đó với bất kỳ ai, nhưng duy nhất đối với cô thì không được. Nhìn khuôn mặt ngủ say của Mạnh Nịnh, Thi Vinh khẽ thở dài, đôi mắt ấp ủ đầy nhu tình và trìu mến.

Anh thực sự muốn đối tốt một chút lại một chút với cô, tốt đến mức cô sẽ không bao giờ suy nghĩ đến việc rời bỏ anh. Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy thì sự tín nhiệm làm sao có thể so sánh với tình yêu được?

Thi Vinh không thể nhớ đã bao lâu rồi anh chưa nhìn thấy Mạnh Ninh sống sờ sờ như trước mắt, anh luôn không nhịn được muốn dung túng cô, khiến cho cô hạnh phúc hơn bất kỳ người nào.

Nếu hạnh phúc này do anh cho là tốt nhất.

Nếu đã mở miệng nói, ngoài ra Mạnh Nịnh liền không còn im lặng là vàng giống như trước kia nữa. Mặc dù cô nói chuyện ngắn gọn, cũng không đặc biệt lưu loát, nhưng việc cô giao tiếp với Thi Vinh vẫn không gặp trở ngại gì nhiều cả, cả hai đều có thể hiểu được lời của đối phương một cách dễ dàng.

Chuyện đến thế này, Thi Vinh đã rất hài lòng, anh ta không nghĩ đến sẽ có một ngày nào đó nghe được tiếng Mạnh Nịnh cất lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau