SỰ TRẢ THÙ CỦA THIÊN THẦN - NTT2K1

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sự trả thù của thiên thần - ntt2k1 - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Bị ngược đãi

Mộc Hoa mở mở đôi mắt ra, lông mi cong vút run rẩy kịch liệt. Cô phát hiện mình không có bị gì, mai thật. Hắn ta thật tàn nhẫn đi, thẳng tay ném cô xuống cầu thang. Vừa rồi còn tỏ ra mình chu đáo, bây giờ lộ mặt thật hắn ra rồi. Cô chỉ biết hắn bây giờ muốn ở cô chỉ là trả thù thôi. Mộc Hoa hừ lạnh một tiếng, lúc này Lăng Hạo đã đứng lên trước cô, lôi cô theo hắn đứng lên nhanh chóng bế cô lên lầu.

Mộc Hoa:!!!

*

*

*

Hai ngày sau đó, hắn cũng không về nhà. Cũng đúng thôi, hắn đã có vợ mà cô chỉ là một nhân tình của hắn. Mộc Hoa cười khẩy một cái, đằng sau liền bị một chậu nước xối xả lên đỉnh đầu.

Quản gia Trương về quê dưỡng già, hiện tại chính là Lâm quản gia đang xối nước lên mặt cô. Lâm quản gia nhìn cô bằng cặp mắt xếch lên, đôi lông mày đứt đoạn thô kệch cau có khó chịu.

"Mẹ mày, đồ gái bao. Người như mày không đáng một xu cũng đòi tao phục vụ hả?"

Chưa dứt lời bà đã lấy tay nắm tóc cô giật ra đằng sau, Mộc Hoa đau đớn rền rĩ.
"Tôi không có làm gì bà mà, mau bỏ tôi ra!"

"Mày không làm gì tao mà mày đã làm với con gái tao đó, chính mày, chính con tiện nhân như mày cướp chồng của nó."

"Chồng? "

"Chín năm trước nó thích Lăng thiếu gia, hai bên gia đình cũng đồng ý hết rồi, vì mày, vì mày khiến nó tự vẫn."

Bà ta hung dữ tát thẳng vào mặt cô, một tay cào cấu da thịt trên mặt cô.

Mộc Hoa đau rát dữ dội, dùng hết sức mình đẩy bà ta ra nhưng sức cô vốn dĩ rất yếu hoàn toàn không thể làm.

Chương 7: Tại sao lại giúp tôi?

Bên ngoài có tiếng xe bóp còi, là anh đã về.

Quản gia Lâm còn đang bò lên người cô, ánh mắt nhìn chằm chằm cô cảnh cáo.

"Mày dám nói một chữ tao liền lột da mày."

Mộc Hoa dũi thẳng người, chạy lên lầu.

Cô không phải sợ bà, nhưng anh sẽ quan tâm cô sao?

"Tôi dọn bữa sáng cho cậu nhé!"

Lăng Hạo nhíu mày:"Cô ta ăn chưa?"

Lâm quản gia cúi đầu, tiếp tục lui xuống dưới bếp:" Cô ấy đã ăn rồi, nói là muốn ngủ."

"Mới sáng sớm muốn ngủ?"

Nói xong cũng không đợi bà trả lời anh đã nhanh chân lên lầu muốn xem cô ra sau.

Bà rón rén bước lên, thúc giục cậu ăn sáng. Giọng điệu có chút gấp gáp.

"Cô ấy nói do hôm qua chat video với bạn nên hôm nay ngủ bù. Cậu đừng đánh thức cô ấy."

Lăng Hạo quay lại gật đầu rồi xuống lầu ăn sáng. Vốn dĩ muốn quay lại xem cô thế nào, bây giờ có thể trò chuyện cùng ReaLa cũng như tâm trạng cô cũng tốt hơn rồi.

Vì vậy anh đến thư phòng làm việc. Hôm nay là chủ nhật nên anh muốn nghỉ ngơi ở đây.

Sáng hôm sau. Lăng Hạo đã rời đi công tác bên Mỹ khoảng hơn hai tuần mới xong việc.

Mộc Hoa bị anh cấm ra khỏi nhà nên hai tuần này cô đều bị bà quản gia bỏ đói, mỗi ngày cô sẽ được cho hai bát mì và hai ly nước. Ngoài ra, bà sẽ bắt cô làm tất cả việc nhà.

Quản gia Lâm ngoài năm mươi, tóc đã bạc trắng, thân thể tuy gầy gò nhưng sức lực rất mạnh. Cô căn bản không thể chống cự, còn việc sảy thai năm đó đã làm sức khỏe cô yếu rất nhiều.

Mộc Hoa căn bản không cảm thấy có một chút chật vật nào, bị bà ta đánh cô càng vui vẻ. Bởi vì, tội lỗi cô cũng không nhỏ, bà ta mất đi một đứa con cô cũng có trách nhiệm. Huống hồ anh đưa cô về là để hành hạ, trả thù cô. Dù cô biết anh sẽ không dùng biện pháp này để đối với cô nhưng cô vẫn muốn mình như vậy. Cảm giác đau thấu xương không bằng đau từ tâm lan ra lục phủ ngũ tạng. Nó ngày một ăn mòn cô rồi.

"Á..RẦM!" "Lão bà bà bị sao thế?"

"Tao trượt nước! Đồ khốn là tại mày!"

Lâm quản gia đau đớn kêu rít lên ngồi phịch ở sàn nhà.

Mộc Hoa vội vã tìm hộp y tế, nhanh tay đỡ bà ngồi dậy.

Cô bị lão bà bà đẩy ra. Mộc Hoa ôm chân lão bà bà xoa xoa thuốc, miệng cười tít mắt.

"Lão bà bà! Da bà đẹp thật, xem mịn màng thế này cơ."

Lâm quản gia trố mắt nhìn cô.

"Bà đã già thế rồi đi đứng cẩn thận hơn mới được, xương cốt người già rất giòn đụng nhẹ là có thể gãy mà đã gãy rồi thì khó bình thường được."

Lâm quản gia không để ý kéo chân mình ra nhưng bị tay cô tóm lại.

"Để tôi kiểm tra xương! Đừng động đậy, ngoan nào!"

Lão bà bà: ^_^!

Chương 8: Vườn hoa Ti- Gôn trắng

Phòng tổng thống của khách sạn năm sao.

Một màu đen kịch.

Một mùi hương ái muội ngập đến, dịu dàng kiều diễm.

Hai người sức mòn lực kiệt ôm nhau ngủ.

Hắn luyến tiếc ôm cô vào lòng, đùa giỡn.

"Em muốn đến Thiên Tân một chuyến."

Cô gái tóc xoan dài, nét mặt của người châu Á lên tiếng.

Cô là Nara.

"Em đang mang thai, không tiện đi lại."

Diệu Phong khó chịu nhìn cô.

Nara thẳng tắp ánh mắt nhìn anh:"Nghe nói cô ta đã về, em lo cho anh hai."

Diệu Phong gật đầu, biểu thị đã biết:"Cô gái bạn học hồi trung học của em sao?"

"Ừm."

Nói tới đây nước mắt Nara rơi xuống.

"Đã 9 năm rồi, em tưởng anh ấy đã hoàn toàn thoát khỏi cô ta. Không ngờ lại tiếp tục dây dưa."

Một lát sau, tiếng sụt sịt vang ra, Diệu Phong chỉ biết vỗ vỗ vai cô.

"Không phải hôm sau anh hai đến đây để công tác sao? Em muốn gặp anh ấy rồi hả đi không?" "Anh ta ở đây thì tốt, em tiện tay đuổi cô ta ra ngoài."

*

*

*

"Hoa Violet?"

"Đẹp không?"

"Tôi không hiểu bọn trẻ các cô đang nghĩ gì. Trồng hoa có cần lãng phí một khu vườn thế không! "

"Tôi chỉ đang chọc tức anh ta thôi. Hoa ti gôn không thích hợp nơi này."

Vườn hoa ti gôn trắng này anh đã trồng hơn 5 năm, trong một buổi đã bị cô xóa sạch.

* *

Người ta hay nói hoa Tigon như một trái tim tan vỡ ra, mang một nỗi buồn sâu sắc và nhẹ nhàng. Khi trải qua tình yêu mãnh liệt, khi tình yêu ấy tan vỡ con tim sẽ nứt ra như những bông hoa Tigon kia vậy.

Hoa ti gôn là biểu tượng cho sự chia ly, ly biệt vì hình của bông hoa là hình trái tim tan vỡ.

Hoa Ti Gôn Trắng: Em đã lỗi hẹn, lần sau đừng thế nữa nhé.

Tôi từng đọc được một bài thơ:

"Có một loài hoa như con tim vỡ

Ở trên cành cao đỏ hồng rướm máu!!!

Hoa hình tim vỡ một thuở yêu thương

Luôn luôn thắm nở tình yêu vô bờ!!!

Loài hoa tim vỡ ai nỡ trao ai

Trái tim tan vỡ đớn đau tan tành!!!

Nụ hoa đã nở nhắc nhở sẽ tàn

Trái tim tan vỡ lấy chi gắn hàn!!!"

Anh từng viết lên, mỗi lần ngắm hoa ti gôn trong vườn tim anh như bị dao đâm vào, hít thở không thông.

Em đã sai rồi. Không sao. Lần này thôi nhé!

Chương 9: Sự thật

Mộc Hoa ngồi đối diện với Nara, hai người nhìn chằm chằm nhau một lúc sau Nara mới mấp máy cánh môi mở miệng trước.

Nara híp mắt:"Lâu rồi không gặp, không ngờ gặp lại cô đang ở trạng thái này."

"Cô và Diệu Phong? "

"Đã kết hôn rồi."

Mộc Hoa nghe thấy câu này đáy mắt sáng lên:" Chúc mừng cô."

Nara rũ mí mắt, mím chặt môi như đang kiềm chế lửa giận.

"Cô có thể cho anh ấy một gia đình không? ". Lúc này đây Nara cũng không ngẩng đầu trực tiếp nói.

Cô là nhân tình làm sao cô cho anh một gia đình?

Nghĩ đến đây Mộc Hoa cũng không suy nghĩ mà trực tiếp trả lời:"Không thể nào."

Nara dựng thẳng lỗ tai ước chừng ba giây, giây sau giọng lạnh lùng nhìn Mộc Hoa.

"Chín năm trước tôi không nên tin tưởng cô, cô quá thâm độc. Được rồi, nói đi! Cô trả thù cũng đã trả thù rồi, bây giờ cô rốt cuộc muốn làm gì anh ấy nữa?"

"Đâm anh ấy thêm vài dao?"

"Giết con anh ấy?"

Mộc Hoa bị chỉ trích lòng cô nổi lên tầng sương mù, không nhanh không chậm đáp lại:" Cô cho là tôi muốn quay về lắm sao? Là anh cô muốn trả thù tôi, biến tôi thành vợ lẽ, ép tôi về đây sinh con cho anh ấy!"

Mi tâm Nara khẽ nhíu lại một cái,đáy mắt kinh ngạc, mở miệng:"Vợ lẽ?" Sau đó chợt hiểu ra điều gì đó, cười khinh bỉ:"Anh tôi đã có vợ khi nào thế?"

Lúc đầu cô nghe Mộc Hoa nói còn tưởng là anh muốn trả thù thật. Bây giờ lại phát hiện anh bày ra nhiều trò như vậy để giữ cô ta. Đúng là đầu óc anh hai thật có vấn đề rồi.

Nara nhếch môi, xoay mặt nhìn cô sau đó mắt lóe sáng lên...

*

*

*

"Cô đi đi!"-Nara ném túi đồ xuống dưới chân Mộc Hoa, vòng tay trước mặt cô.

"Tại sao cô giúp tôi?"_Mộc Hoa ấp úng, kiên trì mở miệng.
"Dù sao anh ấy cũng có vợ rồi, tôi không muốn anh hai lại tiếp tục dây dưa với cô."_Nara nhíu mày, ánh mắt thăm dò.

"Sao thế? Không nỡ đi?"_ Ánh mắt cô có chút mong chờ.

"Tôi... Tôi."_Mộc Hoa ấp úng, rũ mắt.

"Cô làm sao?"_Nara vẫn kiên trì nhìn cô.

"Tôi sẽ không đụng đến vợ anh ấy. Tôi muốn ở lại đây."_Mộc Hoa ứa nước mắt, van nài nhìn cô.

"Điên khùng!"_Cô cười thầm trong bụng, biết ngay mà.

"Tôi yêu Lăng Hạo, thật sự rất rất yêu. Năm đó tôi có đâm anh ấy nhưng không giết con bọn tôi. Tôi bị ngã nên sảy thai. Đêm đó, tôi muốn cùng chết với anh ấy nên đã nhảy xuống vực nhưng lại có người cứu tôi. Bây giờ tôi không thể yêu cầu anh ấy yêu tôi, tôi chỉ mong mình có thể sinh con cho anh ấy. Tôi xin cô."_Mộc Hoa còn chưa nói hết đã thấy trước mặt mình xuất hiện đôi giày da. Nara lại gọi vệ sĩ đuổi cô đi.

"Làm sao tôi tin cô? Miệng lưỡi cô lươn lẹo như vậy nói gì mà không được."

"Đi theo tôi."_Mộc Hoa vắt hết óc tìm ra đề tài chợt nhớ ra... Sau đó lôi lôi kéo kéo Nara đi về phía vườn hoa.

"Đây không phải là vườn hoa Ti-Gôn sao? Cô dám phá vườn của anh ấy sao, anh ấy yêu nó như sinh mạng vậy. Cô đúng là sao chổi. Rốt cuộc cô muốn anh ấy chết đi mới hài lòng không? "

"Tôi thay nó bằng hoa Violet."

"Được. Cô khá đấy, hoa Violet thủy chung khiêm tốn thay cho hoa ti-gôn chia ly. Xem ra lần này cô cũng không làm tôi thấy chướng mắt. "

"Vậy đừng đuổi tôi đi, được không? "

"Không, cô vẫn phải đi."

Chương 10: Làm hòa

Nara nghịch ngón tay:"Hazzza.. Muốn ở lại cũng được nhưng sau này cô phải làm tất cả những gì tôi nói."

Không biết cô có phải bị dồn đến đường cùng hay không nên đã gật đầu từ sớm như bửa củi.

Nara nén lòng mình đang khua chiên múa trống, mở cờ trong bụng.

"Được. Để tránh cô thất hứa,tôi ở lại đây giám sát cô."

*

*

*

Cuộc gọi từ Diệu Phong. Hai người bàn bạc rất lâu mới tắt máy.

[Anh phụ trách đem ông anh của em về nước an toàn, để ông ấy trì trệ về nước càng lâu mới được đó.]

[Bao nhiêu ngày?]

[Lần trước em và anh xa nhau ba tháng, nhớ không?]

[Ừm, giờ anh nhớ em muốn phát điên. Cho anh qua đó với!!!]

Anh còn gởi cho cô sticker khóc dạ đề.

[Không được. Anh giữ chân anh ấy ba tháng đi!]

[Anh cũng phải xa em ba tháng hả? Không được! Tuyệt đối không được ❌]

[Vậy hai tháng.]

[Say no.]

[Một tháng]

[Say no.]

[Ngoan nào, em cần phải dạy cô ta nhiều lắm!]

[???]

[Anh không cần biết chỉ cần giữ anh ấy một tháng, đến lúc anh hai bắt đầu nhớ cô ta, để anh hai về nước.Sau khi anh ấy về em cũng đã huấn luyện cô ta xong bảo đảm năm sau em có cháu.]

[¿¿¿]

*

*

*

Một tháng sau.

Nara giẫm chân, mặt tức giận đến mức ửng hồng,cô nuốt nước miếng.

"Cô nấu kiểu gì vậy, làm lại cho tôi."
"Thịt bị khô rồi."

"Cá cô làm sao còn chưa sạch vảy?"

"Canh nước biển hả, mặn chết tôi rồi."

Mộc Hoa tức giận ném luôn tạp dề xuống đi thẳng lên lầu.

Nara không chỉ không tức giận mà còn cười khí thế.

Ba giờ chiều, Lăng Hạo rốt cuộc cũng về tới nhà. Anh ở bên đấy không ngày nào được nghỉ ngơi làm liên tục hai tuần mà công việc giống như không có giảm bớt.

Đến cửa biệt thự,anh giống như ngồi trên đống lửa lập tức đi vào trong nhà cũng không có nhớ mang theo hành lí vào trong.

Vừa mới bước vào mắt anh đã quét một lượt tới phòng khách, xác định cô không có ở đây mới trực tiếp chạy lên lầu.

Đứng trước phòng anh có chút khẩn trương, nghĩ đến việc gặp được cô tim anh lại bắt đầu rộn rã.

Tia mắt anh tràn ngập vui sướng, rón rén bước vào.

Trên giường không có.

Anh có chút hụt hẫng đi vào phòng tắm, cô không có.

Lăng Hạo giây sau bất ngờ, giây kế tiếp liền hoảng sợ.

Anh chạy tìm cô lục tung khắp nhà vẫn không thấy hình bóng cô, Lăng Hạo đứng bất động trên sân thượng.

Lẽ nào.?

Không phải, anh hằng ngày đều gọi cho người hầu báo cáo về cô mà.

Lăng Hạo vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của mình như cũ,rốt cuộc cũng không biết mình đã chạy xuống dưới lầu.
"Thím Lâm, cô ta đâu?"

Anh ngờ vực lên tiếng.

"Buổi chiều có đi ra ngoài. "

Bà cúi đầu giống như sợ anh sẽ nổi trận lôi đình.

Lăng Hạo không nghe rõ mình đã nghe được gì, đầu óc bắt đầu run rẩy.

Anh hống lên:"Ai cho phép cô ta ra ngoài, nói cho tôi! "

Lời chưa nói hết cô đã đứng trước mặt.

Lăng Hạo nhắm đôi mắt lại giống như vừa trút bỏ được việc gì, lông mi anh lại kịch liệt run rẩy như đang sợ.

Mộc Hoa bước lại gần anh như Nara bảo.

"Em xin lỗi, lúc nãy em nấu món cua cho anh lại phát hiện mình chưa mua gia vị nên đi ra ngoài không kịp nói cho thím Lâm."

Nara đáng ghét lại dám đứng trên kia giám sát cô.

Sắc mặt Lăng Hạo đã dịu đi vài phần, trực tiếp cởi áo khoác ra ném cho quản gia.

"Bỏ đi, tôi đói rồi. Đi ra ngoài ăn."

Mộc Hoa bị anh kéo lên xe, cô rụt cổ nói khẽ:"Em nấu cơm rồi mình ăn ở nhà đi."

Lăng Hạo cảm giác lòng mình thật là ấm, một cỗ ngọt ngào dâng lên tới miệng.

Ngọt chết anh rồi.

"Ừm... Ưm.Hai em cũng đói rồi, cùng nhau ăn đi!"

Lăng Hạo một phen sửng sốt nhìn Nara và Diệu Phong đang ngồi chễnh chệ ở bàn cơm.

Nara nhìn Diệu Phong nháy mắt một cái"Em giỏi không?"

Diệu Phong nhướng mày"Giỏi tính kế lừa bịp, nghịch ngợm "

*

*

*

Mộc Hoa đang cố nhớ những gì Nara dặn dò, nét mặt sinh động lên. Đưa vào tầm mắt ai đó lại quyến rũ mê người.

Vừa vào phòng, cô còn đang dò mắt tìm cái váy ngủ Nara đưa cho cô bỗng nhiên bị bàn tay to lớn nắm lấy eo cô.

Môi cô bị anh hôn lên. Tay cô bị tay anh chéo ra phía sau, tay kia không đứng đắn luồn vào trong váy cô.

Giây sau cô đã bị đè xuống giường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau