SỰ TRẢ THÙ CỦA THIÊN THẦN - NTT2K1

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sự trả thù của thiên thần - ntt2k1 - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Quan hệ gì

Lăng Hạo ôm cô bước đi hoàn toàn không chú ý đến Quế Tây đằng kia. Anh sửa lại cà vạt, rồi nhìn cô từ đầu đến chân gật đầu hài lòng:" Được rồi, đi thôi."

Quế Tây đưa mắt liếc Mộc Hoa sắc nhọn, kết quả bị Lăng Hạo nhìn thấy, anh khẽ cau mày nhìn Quế Tây, cũng không có nói một câu nhấc chân rời đi.Hai người trực tiếp lên xe đến Tần gia. Anh nắm chặt tay Mộc Hoa, vẻ mặt lười biếng, Mộc Hoa thở mạnh cũng không dám, duy trì tư thế của Tiểu Bạch Thỏ thuận theo anh.

"Này."

"Hửm?"

Lăng Hạo ngồi kế bên cô, cô có thể ngửi được mùi hương quen thuộc của anh, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng lên xuống.

"Anh và Quế Tây có quan hệ gì?"

Bầu không khí bỗng trở nên âm trầm, khó tả.

Anh khẽ hở đôi môi:" Quan hệ mập mờ."

Họ đúng là quan hệ đó, suốt bao năm qua anh không nhún sâu càng không phớt lờ đi chỉ vì anh vốn không để tâm đến cô ta.

Mộc Hoa rút tay mình ra khỏi tay anh, cong môi:" Đã lên giường chưa?"

Sắc mặt anh tối lại, nắm lấy cổ tay cô dùng sức kéo lại, nhìn nét mặt giận dỗi của cô trong lòng có chút khoái trá:" Cô ủy khuất sao? Cô đã biết tôi sớm không có kết hôn đúng không? "

Nếu anh không cho quản lí Trịnh điều tra có lẽ cô định giấu anh suốt đời. Chuyện của Lăng Thiếu Đường và Mộc Phù Sính đã trôi qua ngần ấy năm, vốn dĩ anh muốn dùng tình yêu của mình bù đắp cho cô, vậy mà cô lại dùng nó để báo thù anh. Họ là bạn bè của nhau, cùng yêu một cô gái tên là Thiếu Lan, Mộc Phù Sính dùng tiền ép Thiếu Lan lấy hắn rồi đem bà ra Mỹ định cư. Lúc ấy Lăng Thiếu Đường phát sinh quan hệ với Dung Kim sinh ra anh, Dung gia và Lăng gia lúc ấy kết thông gia dưới sự thúc ép của ông Lăng Hạo_ Lăng Thiếu. Vài năm sau đó Thiếu Lan trốn về nước gặp Lăng Thiếu Đường, Mộc Phù Sính vốn ghen tuông liền đi tìm Lăng Thiếu Đường tính sổ, kết quả khi đi về gặp tai nạn, chết nơi đất khách.

Còn còn giấu Tiểu Bảo không cho anh nhận con.

Thế nhưng, anh biết, cô rất yêu ba, chưa chấp nhận được cái chết của ông ấy, mà nghĩ rằng Lăng gia dùng uy quyền để giấu nhẹm cái chết của Mộc Phù Sính, thực chất hoàn toàn không phải.

Mặc dù hôn nhân của ba mẹ anh không được hạnh phúc nhưng thứ duy nhất anh thấy được, anh tồn tại vì cô. Yêu cô là điều anh không bao giờ hối hận. Mộc Hoa bởi vì những lời nói của Quế Tây lúc nãy mà để tâm, hoàn toàn không nghĩ đến lại bị anh vạch trần.

"Anh nói dối đã kết hôn để làm gì chứ?"

Họ đều rơi vào trạng thái trầm mặc như cũ, đến lúc Lăng Hạo định mở miệng giải thích thì xe đã dừng ở Tần gia. Hôn lễ tổ chức ngay tại dinh thự, quả nhiên thật đẹp.

Mộc Hoa ôm váy bước xuống, mím môi nhìn khung cảnh xung quanh, ở mỗi thành phố ở Trung Quốc đều có một vị đại gia giàu có, nghe nói Tần gia giàu có nhất nhì Giang Sơn. Cô bị không khí xung quanh làm cho choáng ngợp. Lăng Hạo mở xe đi ra, nhìn thấy cô ngây ngốc đứng đó không nhịn được nhắc nhở.

" Đừng làm tôi mất mặt."

Cô gái xuất hiện bên Lăng thiếu hôm nay không phải là Quế Tây mà là một khuê nữ xinh đẹp, nhiều người cho rằng cô chính là bình hoa di động mới của hắn, nháy mắt liền hiểu thì ra ở giới thượng lưu họ xem phụ nữ chỉ là trò chơi.

Lăng Hạo anh tuấn phi phàm vừa bước vào đã được nhiều người nghênh đón, cô bị vứt sang một bên không thương tiếc. Mộc Hoa đi tìm một ly sâm banh nhấm nháp, nhìn đám người phụ nữ kia bao vây lấy anh trong lòng cô dâng lên một cảm xúc khó chịu.

Có điều, nhìn hắn có vẻ rất thích. Cô hậm hực trong lòng nóc sạch ly sâm banh.

Một lão trung niên bước đến gần Lăng Hạo, ông ta chắc khoảng năm mươi nhưng nhìn ngũ quan cực kì đẹp đẽ, tuổi tác chỉ làm ông ta thêm mặn mòi, nghe nói đấy là chủ tiệc hôm nay- Tần Ngôn. Đi theo ông ta là một phụ nữ đứng tuổi, phúc hậu, họ chính là đôi vợ chồng hoàn hảo trong truyền thuyết. Lăng Hạo hất tay bảo cô đi đến chỗ của anh, Mộc Hoa lại phớt lờ không nhìn thấy, cách đó không xa họ đang nói cười vui vẻ.

"Đó là bạn gái cậu sao? Trong thật khí chất."

Lăng Hạo nhìn cô một cái, ý bảo cô qua đó, rồi nhanh chóng nói gì đó với bọn họ:" Không, là vợ cháu."

" Ồ, Lăng thiếu giấu vợ kĩ quá đấy."- Người phụ nữ nhanh miệng đáp trả gì đó, cô vẫn không thể nghe vì khoảng cách của họ và cô khá là xa.

"Chúng cháu sắp kết hôn, hi vọng hai bác có thể đến uống rượu mừng."

"Ha ha, không thành vấn đề. Tần Nghiêm nhà chú vừa về nước mấy tháng đã vội vàng kết hôn, thật là bọn nhỏ này, cháu cũng nhanh lên đi."

*

*

*

Vừa ra khỏi bãi đậu xe của khách sạn, cô đã bị anh vác lên vai trực tiếp đưa cô lên phòng tổng thống. Mộc Hoa bị xốc lên khó chịu tay không ngừng đấm lên vai anh giãy dụa:" Buông ra, đồ vô sỉ."

Cánh cửa bị anh mở ra, dùng chân đạp đóng lại rồi nhanh chóng ép cô vào người, cô vừa đau vừa mệt bị anh đè lên hôn kịch liệt. Kết quả lúc anh rời khỏi môi, trên tay cô đã đeo một chiếc nhẫn.

"Thay đồ đi, cùng anh đi đến một nơi."

Chương 27: Ngoài ý muốn

Anh dẫn cô đi thẳng đến bãi đậu xe. Lăng Hạo khom người, ngồi vào trong xe, đóng cửa xe, cột dây an toàn, quay đầu thắt dây cho cô rồi trực tiếp lái xe đi. Mộc Hoa mân mê chiếc nhẫn trên tay cười tít mắt, Lăng Hạo nhìn cô qua kính chiếu hậu kinh diễm khiến anh ngây ngốc một hồi.

Cô hiểu quan hệ giữa anh và cô có quá nhiều khúc mắc, lỗi chỉ do cô quá nông cạn bị người ta dắt mũi dẫn đi, họ đã bỏ qua quá nhiều thời gian bên nhau, cô nhìn nhận mình quá sai lầm, chỉ để tâm đến quá khứ, thủ đoạn tranh đoạt Lăng Hạo về mình. Nếu không con gái của Lâm quản gia cũng không mất, đứa con cô cũng không mất. Điều không sai lầm duy nhất của cô chính là yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, ngoại trừ việc đó ra cô chưa bao giờ làm đúng. Mặc kệ trước đây anh làm gì cô đều lấy ra một đống lí do để khinh thường.

Lăng Hạo lái xe qua một khu chung cư cao cấp rồi dừng xe vừa quay đầu nhìn cô đang thất thần, anh cũng nhìn cô đến phát ngốc.

Tay anh vừa chạm đến mặt cô đã rụt về, hơi thở anh hơi gấp, qua hồi lâu, anh mới miễn cưỡng ổn định tinh thần, mở dây an toàn mình ra.

" Thích không? "

"Rất thích. "

" Đừng nghĩ là tôi đang cầu hôn cô, thuận tiện thì mua thôi."

" Đây là đặt mua không phải sao?". Mộc Hoa nhìn chữ MH trên chiếc nhẫn cô cứ tưởng là tên của cô chứ.

"Tên nhãn hiệu thôi. Sao. Cô muốn lấy tôi?"

Nhìn vẻ mặt phát ngốc đến ngượng của cô Lăng Hạo không ngừng châm chọc, anh nghiêng người định mở dây an toàn cho cô thì phát hiện cây cổ thụ ven đường đang lay chuyển ngã rạp xuống đường cách chiếc xe của họ không xa. Lăng Hạo bấm cho chiếc ghế cô nằm xuống thật sát xuống mép, nhìn cái cây to đùng kia không ngừng đến gần chiếc xe hướng về phía Mộc Hoa mà ngã xuống, Mộc Hoa nhìn theo đuôi mắt của Lăng Hạo bất ngờ sau đó là hoảng sợ, cơ thể run bần bật, đôi mắt nhắm chặt, lông mi run rẩy kịch liệt. Sau đó cơ thể nào đó ôm lấy cô, cái đầu bị người đó nắm lấy đẩy xuống, anh mạnh mẽ lấy thân mình chống lên, cây ngã xuống trước mui xe, kính vỡ đâm sâu vào lưng anh. Lăng Hạo kiểm tra tình trạng của Mộc Hoa, ngoài việc bị anh đè lên cô không có tổn thương gì. Cơ thể anh cân đối nhưng anh rất cao, cân nặng cũng vậy, anh cứ thế đè lên cô thế này cô căn bản chịu không được lâu. Cơ thể mềm mại của cô không nhúc nhích, cô chật vật dưới thân anh, hít thở cũng khó khăn, bên trong rất tối, người anh khẽ động, tay nắm vô lăng ướn người lên, nhắm hai mắt lại kéo cơ thể ra xa cô, miệng bình tĩnh hỏi:" Em có sao không? "

Mộc Hoa khẽ ưm một tiếng, Lăng Hạo đã đổ tầng mồ hôi, mảnh vỡ bén nhọn đâm một khắc càng sâu, cơ thể anh có chút suy yếu. Cả hai đều nghe tiếng nhốn nháo bên ngoài, nhân viên an ninh cũng đến dịch chuyển cây đó ra, nhưng vì cây khá lớn, vận chuyển ra gặp khá nhiều khó khăn.

Anh bắt đầu ho khan, Mộc Hoa không nhịn được đưa bàn tay ra định sờ vai anh nhưng bị anh tóm lại:" phía trên có nhiều mảnh vỡ, đừng cử động."

Nghe giọng nói anh không bình thường, cô khẩn trương, hơi thở anh yếu đi:" Không sao, một chút sẽ ổn."
Mộc Hoa ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, vừa khóc vừa nói:" Máu..... Anh chảy máu."

Cô đưa tay lên vai anh phát hiện tay dính chất lỏng sềnh sệt, môi run run, cơ thể liền đông cứng.

Nước mắt chực trào ra, thúc thích nhìn anh đang chống lên cơ thể mình, tim cô như bị ai đó bóp chặt.

"Đồ ngốc. Anh nhích xuống đi."

"Mộc Hoa.. anh yêu em."

Cô tức giận, nói không ra hơi nhìn anh dần dần nhích xuống, Lăng Hạo cảm thấy cả cơ thể như đông cứng, lại toát ra rất nhiều mồ hôi, anh cảm nhận mình đang chảy rất nhiều máu, trước nay ngoài việc cô đâm anh nhát dao kia ra, anh chưa từng bị chảy máu như này.

Giọng anh khàn khàn, ho khan một tiếng.

"Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta xem phim không, anh dùng một sợi dây đại dương xanh để đổi lấy tấm vé đấy của Nara." "Không phải tình cờ sao?"

"Năm ấy anh chưa từng nghĩ sẽ yêu em đến thế. Đến khi đêm đó anh và em xảy ra quan hệ, anh cũng không nghĩ đến, chỉ đến lúc anh quyết định đi theo em, anh đã quyết tâm bảo vệ em cả đời."

Lăng Hạo nhìn cô, đáy mắt nóng lên, anh nhìn cô khóc lóc mà đau lòng. Anh cúi xuống, đè lên môi cô dây dưa, răng môi quấn quýt, dùng toàn bộ sức lực cuối cùng mà hôn lấy, anh luyến tiếc hôn từng vị trí trên mặt cô ướt át. Mảnh vỡ đâm càng sâu, nhánh cây cũng đâm vào vai anh đau rát, không một luồn gió thổi đến, cả một bầu trời âm u. Mắt anh dần tối đi, mi tâm nhíu chặt muốn dùng một chút sức để mở ra nhưng hoàn toàn không thể, toàn thân khô khốc.

Mộc Hoa chết lặng nhìn anh, giống như anh cho cô lời từ biệt cuối cùng, cô không phải đã từng muốn giết anh, giết cả nhà anh, nhìn anh đau đớn sống không bằng chết sao? Sao cô lại đau đến thế này.

"Lăng Hạo anh không được chết."

Mắt anh vẫn nhắm chặt. Cơ thể lạnh lẽo đông cứng. Nhưng vẫn thì thào bên tai cô.

"Em phải sống tốt, đừng cảm thấy có lỗi với anh, anh tình nguyện dùng mạng bảo vệ em."

Mộc Hoa dùng sức ôm anh, lắc đầu:" Anh là đồ xấu, không được đi."

Máu anh không ngừng chảy đến lúc này cũng khô đi.

"Em yêu anh, thật sự yêu anh. Chỉ cần anh tỉnh lại, em làm gì cũng được."

Chỉ một mình cô nghe thấy, anh đã không còn mở mắt.

Nhân viên cứu hộ lấy được cây ra, dùng thiết bị lấy hai người ra ngoài, chân anh bị cây đó đè xuống, lưng bị mảnh vỡ đâm sâu. Bộ lễ phục của anh nhuốm màu đỏ, hô hấp cô cũng khó khăn, trước mắt là một mảng tối om.

Chương 28: Nguy cấp

Người cô và anh toàn là máu. Mộc Hoa nhìn anh được kéo vào phòng phẫu thuật mà mắt đờ đẫn, cô sắp không đứng vững chân mềm nhũn đi, cũng may có thư kí Trịnh đỡ lấy. Mộc Hoa nhanh chóng định thần, thấy có điểm khác thường.

" Anh không phải đang ở Thiên Tân sao?"

" Sếp bảo tôi đến đây từ hôm trước chuẩn bị tiệc."

" Tiệc?"

Thư kí Trịnh gãy đầu: " Thực ra sếp muốn cầu hôn Mộc tiểu thư."

"Hôm nay là ngày Tiểu thiếu gia về nước, Lăng tổng muốn cả gia đình đoàn tụ nên lựa chọn hôm nay. Mộc tiểu thư, Lăng tổng trước nay rất cô đơn, trừ mẹ cậu ấy ra thì cô là người duy nhất có thể khiến cậu ấy hạnh phúc."

"Tiểu Bảo ở đâu?"

"Phòng bệnh nhi, tôi có thể đưa cô đến thăm."

Đứng trước phòng bệnh, nhìn Tiểu Bảo da dẻ hồng hào, môi mỉm cười chúm chím đáng yêu, trái tim người mẹ như được sưởi ấm.

Thư kí Trịnh nói cho cô biết, Tiểu Bảo đã trải qua hai ca phẫu thuật chữa van tim, nay đã thành công và đang được chăm sóc tại phòng bệnh nhi. Lăng Hạo đáng ghét, tự ý quyết định mọi chuyện không xem cô là mẹ đứa bé sao?

"Mộc tiểu thư, cô cần về nhà thay quần áo."

Người cô toàn là máu, tóc tai bối xù, cô nhìn con, nghĩ đến anh. Anh vẫn tự mình chịu hết trách nhiệm, nếu Tiểu Bảo an toàn anh sẽ giao cho cô, nếu con có mệnh hệ gì anh sẽ chịu tội giết con cô, để cô hận anh, để cô không thể quên anh. Anh xưa nay thủ đoạn như vậy, đều cho cô, lúc đó anh không hề biết Tiểu Bảo là con anh, anh vẫn ra sức bảo vệ thằng bé.
Cô tắm rửa sạch sẽ đi đến bệnh viện thăm anh lần nữa, ca phẫu thuật vẫn chưa kết thúc, bác sĩ vừa bước ra, cô đi lên trước.

" Người nhà Lăng Hạo, chúng tôi phát hiện mãnh vỡ đâm vào trong đầu và sau gáy cậu ấy, hiện tại người nhà cần kí vài thủ tục để tiến hành ca phẫu thuật tiếp theo."

Sắc mặt cô trắng bệch, tay vê loạn tờ giấy vẽ lung tung, từng mảng từng mảng quá khứ của hai người lộ ngay trước mắt, họ đã yêu nhau 2 năm, cô rời bỏ anh 7 năm, thời gian bên nhau quá ít, họ lãng phí quá nhiều thời gian, đến khi nhìn lại, người như cô quá xấu hổ đi. Mộc Hoa nắm chiếc nhẫn trên tay co vấp người lại, thư kí Trịnh đưa cho cô cái túi chứa đồ trên người Lăng Hạo, đại khái là một chiếc đồng hồ, một chiếc điện thoại và chiếc ví, còn có cái túi ni long nhỏ. Mộc Hoa xoa xoa mũi, khổ não đứng dậy móc chiếc điện thoại ra, anh không dùng weibo, cũng không có sử dụng mạng xã hội, điện thoại chỉ có vài tin nhắn của thư kí Trịnh, còn có tin nhắn của số lạ gởi rất nhiều tin đã xem, thời điểm một ngày trước số lạ đó bị chặn lại.

[ Khách sạn Á Đồng, phòng 1009, đợi anh.]

[ Anh rốt cục có đến không? ]

[ Cô ta mang đứa con chồng trước đến bên cạnh anh, có tư cách sao? Em đợi anh 7 năm chưa đủ để anh yêu em sao? ]

[ Anh muốn con em có thể sinh cho anh mà.] [Anh không đến đừng trách em, anh đang đợi cô ta đúng không? Haha, hay là đang chăm sóc Tiểu Bảo cho cô ta nhở?]

[ Cô ta đang ở Đài Cẩm Hoa cùng với Triệu Vỹ, anh còn nhớ hắn không? Cùng cô ta ở cô nhi viện lúc trước đấy.]

Sau đó đoạn ghi âm được gởi đến, đó là giọng nói của cô.

[" Em có thể yêu bất kì ai nhưng Lăng Hạo thì không "]

Tin nhắn đến đây thì bị anh chặn lại.

Mộc Hoa lùi về sau hai bước như không tin được, cô nhớ lúc ấy cô còn tin rằng mình và Lăng Hạo là anh em. Quế Tây nhân cơ hội này muốn anh hiểu lầm cô. Có điều, lời đã nói ra không thể rút lại được. Huống hồ là cô tự miệng nói ra.

Mộc Hoa mở mục hình ảnh, liếc mắt nhìn một lượt, lịch trình công việc, hoa ti gôn trắng, có vài tấm hình của cô, tim đập thình thịch, tấm hình thời sinh viên của họ, cô lướt qua một lượt đến bức cuối là giấy chứng nhận kết hôn, là cách đây ba hôm trước. Anh giữ cô lại bên người đương nhiên sẽ giữ lại giấy tờ tùy thân của cô, dựa vào quan hệ của anh, muốn làm giấy kết hôn không hề khó, còn chưa hỏi ý kiến cô mà đã dùng nước cờ này trói chân cô lại. Tự dưng lúc này, tim cô như co thắt, nước mắt chực trào ra lúc nào không hay, lồng ngực đau dữ dội.

Cô đứng trước phòng phẫu thuật, trời đã hừng đông. Một chút sức lực cũng không còn, cả người mệt mỏi, mắt dần tối lại sau đó cô được ai đó nhấc bỗng lên.

Không biết đã bao nhiêu lâu, cô tỉnh lại, cả người đau buốt, mắt mở không được vì bị khăn bịt kín mắt, miệng bị buột chặt, sau đó nước lạnh tưới lên người cô nổi lên từng cơn tê buốt. Cô nâng chân đi xoay người chạy trốn nhưng chân cô bị xích lại, càng chạy càng siết lại, cô vùng vẫy đến khi sức mòn lực kiệt rồi ngất đi lúc nào không hay.

Ngày thứ hai, miệng cô đã khô khốc, cơ thể không còn sức để ngồi dậy, cô cứ như vậy mà chết sao? Ngực cô phập phồng lên xuống, răng cắn khăn buột miệng rách ra, dồn hết tất cả sức lực cuối cùng gào lên.

"Lăng Hạo, cứu em!"

Chương 29: Mất mạng

Bệnh viện thành phố Giang Sơn...

Thư kí Trịnh mở cửa bước vào, lần này sếp Lăng không có ném đồ mà ngồi trên giường thất thần nhìn ngoài cửa sổ. Bộ dạng chật vật không chịu nổi, cả tuần này sếp Lăng đều truyền dịch để sống, ngủ cũng phải dùng thuốc an thần. Ca phẫu thuật thành công, đầu anh phải cạo sạch để phẫu thuật, cô Mộc Hoa này lại chọn ngay lúc này bỏ đi. Mỗi lần cô rời đi Lăng tổng đều thương tích đầy mình, chết đi sống lại...

Anh mở định vị Mộc Hoa lên xem, mấy ngày nay không xác định nhưng lúc này mở ra, chấm đỏ dịch chuyển đến khu đất ngoại ô, anh thở dài một hơi trong lòng cuồn cuộn không biết có nên nói cho Lăng tổng biết không.

Kể từ hôm đó, Lăng Hạo cũng chẳng nói chuyện với ai, bác sĩ tiêm thuốc hay Trịnh Lâm Hàn đến báo cáo việc công ty cũng không hồi đáp.

Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, ảnh hậu Quế Tây đi vào, anh nhìn thấy liền đưa tay ngăn cản.

" Xin lỗi, Lăng tổng hiện tại không tiện gặp Quế tiểu thư."

" Ân."

Có điều vừa nói xong, cô ta đã xông đến giường bệnh ngồi đối diện với Lăng Hạo. Nhìn gương mặt không chút huyết sắc của anh, cô cong môi cười miễng cưỡng.

Chẳng lẽ cô lại trơ mắt nhìn anh ngày một suy thoái, đáng ra anh nên yêu cô, kết cục này là anh tự chuốc lấy.

Cô ta đại nạn không chết, anh cho cô ta một mạng thì tôi lấy cô ta thêm một mạng, tôi không tin là anh cứ như vậy mà không yêu tôi.Cô ta nâng bát cháo lên, xúc một muỗng đúc cho anh. Anh ngay cả nhìn cô cũng không nhìn luôn chăm chú nhìn ngoài cửa sổ.

Quế Tây cắn chặt răng, hung hăng ném bát cháo xuống đất, giẫm giày cao gót ra ngoài.

Lăng Hạo! Là do anh tự chuốt lấy. Quế Tây nắm chặt điện thoại gọi một cuộc:" Chôn đi."

Màn hình tivi phát ra một đoạn video không rõ nét rồi nhanh chóng bị tắt đi. Lăng Hạo mồn một đoán rằng đó là khu đất trồng vùng ngoại ô, và...

Một hình dáng không thể quen thuộc hơn...
* * * * * *

Hoa nở là duyên, hoa tàn là nghiệt

Người đến là phúc, người đi là phận

Duyên sâu thì hợp, duyên mỏng thì tan

Vạn pháp vô duyên, vạn sự tùy duyên

Không cưỡng không cầu, không mong không khổ.

Đài radio vang lên trong bóng tối, chiếc xe tắt bóng, Mộc Hoa rơi vào bóng đêm mù tịt. Rất rõ ràng, bọn họ muốn lấy mạng cô.

Một chiếc Ferrari Sergio Pininfarina chạy vụt ra đường tối. Trên người anh còn mặc đồ bệnh nhân, đi nhanh qua ngoại thành...

Trịnh Lâm Hàn vừa thấy tín hiệu của Mộc Hoa dần dần biết được vị trí liền chạy đến phòng Lăng Hạo nhưng không thấy bóng dáng anh ở đâu. Dây truyền dịch bị anh rút ra, trên giường bệnh còn lưu lại một ít máu chưa khô.

Chương 30: Kết thúc (Hoàn)

Cô bị vứt vào một hố sâu tối om, trên người đã không còn sức lực, chỉ biết đất ngày càng lấp kín người cô, tay, chân, cô cảm thấy được hít thở khó khăn rồi mơ hồ ngất lịm đi...

Lăng Hạo dừng xe tại vùng đất hẻo lánh ngoại ô, ba thanh niên đang đứng đó canh gác, nếu muốn tiến vào sâu bên trong thì phải hạ thủ được ba người họ. Phía trước có một đòn cây dài tầm hai mét, anh đón lấy liền xông đến đám người dùng chiêu mạnh để dứt điểm, thế nhưng, vết thương anh vừa khỏi lại rách ra, sau lưng máu đã ướt một mảnh lớn. Ba người họ cao lớn, cộng thêm thể lực tốt, lại có vũ khí, vai anh bị đâm một đường lớn. Mắt đã bắt đầu hoa, thế giới xung quanh mờ dần...

Lí trí mách bảo hay con tim thúc giục anh đứng dậy, lùi về phía sáng đèn kia. Quế Tây sớm đã biết anh sẽ đến, không ngờ đến với bộ dạng như vậy, anh vẫn thế, yêu cô ta luôn là điểm yếu của anh.

Lăng Hạo nhìn cái hố sâu đang lấp đầy liền phóng xuống, họ đã lấp đến phần bụng, anh nhanh chóng cào đất bới ra, Lăng Hạo nhìn cô, sắc mặt trắng bệch, tay chân lạnh lẽo. Mắt anh đỏ lên nhìn Quế Tây, hàm răng bạnh ra, đám người bọn họ vẫn duy trì lấp hố, đất văng lên người anh.

" Tôi giết chết cô!"

Anh rống lên, nắm đất ném lên người Quế Tây, sau đó nhảy lên nắm lấy cổ áo cô cao lên, chân hững lên mặt đất ném mạnh xuống đất, cô cười ranh mãnh nhìn anh, khóe môi rỉ ra giọt máu tươi.

" Hai Phát."

Người đàn ông phía sau cô chỉa ra một khẩu súng hướng về phía Mộc Hoa, lên còi.

ĐOÀNH..

Cả người anh lạnh lẽo run lên "Mộc Hoa."

Tiếng thét vang vọng trong đêm u tịch, tiếng thét của sự bất lực.

*

*

*

*

*

*

Năm năm sau...

Thành phố Thiên Tân_

" Lăng thị hiện tại là tập đoàn kinh doanh đá quý đứng đầu Trung Quốc, có nhiều nguồn tin cho rằng Lăng Thị đang dùngnh quốc làm bàn đạp cho nguồn nhiên liệu, dưới sự lãnh đạo của CEO

Lăng Hạo."

Bản tin sáng nay cho hay.

Sự thật năm ấy cũng dần tiết lộ, năm ấy cô ấy ra đi không phải vì không yêu, mà vì nghĩ anh và cô là anh em. Xảy ra bao nhiêu chuyện cuối cùng anh cũng hiểu rõ, anh và cô đều yêu nhau, đều muốn cùng nhau bách niên giai lão, có điều thế giới bọn họ có quá nhiều rào cản.

Ừ thì yêu đấy, suy cho cùng con người cũng sẽ về với cát bụi.

Phát súng năm đó làm anh, cô và Tiểu Bảo trở về bên nhau. Có nhiều người yêu nhau rồi bỏ qua nhau, nhưng thật hạnh phúc, vì quãng đời còn lại anh được chăm sóc cho cô và con.

Lăng Hạo đứng ngoài hành lang ngắm nhìn vườn violet rạo rực sớm mai, nhớ lại vườn hoa ti gôn trắng của hơn mười năm trước anh đã trồng trong nước mắt, ba ngày ba đêm trồng dưới mưa trong lòng đột nhiên rơi vào khoảng không vô định.

Một luồn hơi tươi mới phả lên người anh, vòng tay cô se chặt từ phía sau vòng qua eo anh ôm lấy. "Lại nhớ chuyện cũ?"

Lăng Hạo xoay người lại nhìn cô.

Mộc Hoa xoa xoa tay lên thái dương anh, giọng nói mềm mại.

"Cho em dùng quãng đời còn lại bù đắp cho anh, được không? "

"Năm năm qua em đã làm anh rất hạnh phúc, anh tin em."

Môi anh lướt qua môi cô rồi giữ lấy, dây dưa quấn quýt.

Năm đó, phát súng kia là của Trịnh Lâm Hàn kịp thời bắn Hai Phát, cô được cứu sống. Quế Tây bị bắt. Chuyện của ba cô được Lăng Thiếu Đường phân trần, mọi hiểu lầm được gỡ bỏ.

Lăng Hạo trốn tránh cô, không muốn gặp mặt. Ngày thứ ba thì mới chịu gặp mặt, đưa cho cô một mớ điều kiện.

"Tôi không muốn bị bỏ rơi thêm lần nào nữa."

"Em sẽ không. "

"Tôi không muốn đến cục dân chính để li hôn."

"Em thề."

"Tiểu Bảo mang họ tôi, mang giọt máu của tôi, cô đừng hòng lấy nó đi."

"Em cũng là của anh."

"Làm bà Lăng không dễ, còn phải theo tôi 24/24 làm việc, không được làm tiếp viên." "Chỉ cần ở cùng anh, em làm gì cũng được."

"Hôn phải chủ động, chuyện đó cũng phải chủ động còn...."

Gương mặt trắng nõn kia hôn lên má anh, môi chúm chím mút. Lăng Hạo chau mày nhìn cô, tỏ vẻ khó chịu nhưng lòng gợn sóng.

Có điều những ngày đầu nghiêm túc lạnh lùng bao nhiêu thì những ngày sau thì thật mất mặt.

Tan làm, cô chạy theo sau anh cùng lên xe đi về, từ lúc họ trở về bên nhau, anh cũng kiêm luôn tài xế, trong xe chỉ có hai người.

Mặt anh đỏ từ xế chiều, đôi mắt nóng rực.

Tuần đầu tiên anh không đụng đến cô, cô chủ động đến mấy cũng không. Có điều ai đó đã đổ bình dấm chua vì người nào đó không đi ăn trưa cùng.

Thế là, có một người bị lăn qua lăn lại dằn vặt đến sáng triền miên.

"Hồi trưa cô giáo tiểu Bảo mời em dự hội phụ huynh, em thấy anh đang họp nên chưa kịp nói."

"Ai cho phép tự ý ra ngoài?"

"Nhưng lúc đó anh đang chăm chú họp, em chỉ đi một lát thôi mà."

"Còn cãi tôi?"

"Lăng Hạo, anh đừng có quá đáng."

"Thì cô làm sao, tôi quá đáng thì sao?"

...

"Thì cô sẽ đi nữa chứ gì? Cút ngay cho tôi."

Cô đứng dậy, quấn chăn hùng hục đi vào tolet. Một lát sau đi ra ngoài, bóng lưng khuất dần.

Căn phòng tối om, không bật đèn, Lăng Hạo vẫn nằm đó.

Trống không.

Chết tiệt. Vẫn còn hơi ấm của cô.

Nửa đêm, ai kia ngủ không được, bất an chạy ra ngoài tìm người.

Vừa mở cửa, đập vào mắt anh là một bánh kem, Mộc Hoa nhìn anh, cười tít mắt.

"Sinh nhật vui vẻ, em nói rồi, dù trời có sập xuống em cũng không rời xa anh."

Hoàn 17/10/2019

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau