SỰ TRẢ THÙ CỦA THIÊN THẦN - NTT2K1

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sự trả thù của thiên thần - ntt2k1 - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Sự thật

Sau ngày hôm đó đã hai tháng nay anh chưa từng xuất hiện trong nhà, cô dần thích ứng. Ngôi biệt thự ngoài việc có thêm năm giúp việc cũng không có khác mấy. Lâm quản gia đối xử cô rất tốt cũng không có đánh cô như trước. Hai tháng này trôi qua khá vui vẻ, bảo bối cô ra đời được hai tháng trông đã bụi bặm nhưng cô vẫn không thể mang con về, Tiểu Bảo vẫn ở bệnh viện. Hôm nay chính thức cô đón nhóc về nhà nên tâm trạng rất tốt.

Vừa xuống lầu, nét mặt cô liền khựng lại. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen tôn lên thân hình cân đối, người anh toát lên vẻ hung tợn, ngồi vắt chân lên ghế, mắt chăm chú nhìn cô, vẻ mặt sắc lạnh.

"Xuống đây!"

Đây là lần đầu tiên hai người ăn sáng cùng nhau sau khi chia tay. Cô nhìn anh liền không nuốt nổi, anh thì ưu nhã ăn uống, bị cô nhìn hồi lâu anh đưa mắt lên liền hai mắt chạm vào nhau. Lăng Hạo đưa tay:"Qua đây."

Anh ôm cô vào lòng chặt đến nỗi có thể nghe tiếng đập của tim anh, cô vội vã đứng dậy, thất kinh trước đôi mắt cô độc của anh. Ánh ban mai chiếu vào khe cửa sổ lên gương mặt anh làm cô không biết anh đang suy nghĩ cái gì, giọng anh vẫn âm trầm mang theo phần lạnh lẽo:" Cô đến bệnh viện?"

Hồi lâu sau cô mới mở miệng:"Ừm, tôi đón con về."

Anh cố nén để tâm bình tĩnh lại, đi đến gần cô. Cô chỉ cao đến ngực anh nên lúc này cô hoàn toàn bị anh đè ép, Lăng Hạo cúi đầu tay nắm chặt hông cô đặt cô lên bàn ăn, bàn tay nắm chặt cằm cô để mắt cô đối diện anh.

Cô hoảng sợ, lắc lắc đầu.

Trán cô nổi lên tầng mồ hôi, ánh mắt của anh đằng đằng sát khí khiến lưng cô lạnh toát, con ngươi màu đen của anh khiến cô tim đập chân run.

Anh đột nhiên mỉm cười.

Nụ cười sâu thẩm.

"Tôi đi cùng cô."

"Không.. "

Anh lại nhìn cô khiến những gì muốn nói đều nuốt vào trong bụng.

"Được, được rồi."

Mộc Hoa bế con ra ngoài, anh đi trước rất nhanh cô mãi mới đuổi kịp, bước chân cô nghe lộc cộc. Tiểu Bảo không nghe lời khóc lóc đòi sữa, anh nghe thấy bước chân liền sững lại sau đó đi có phần chậm lại.
"A.. A Tiểu Bảo ngoan, mẹ thương."

Anh đột nhiên quát lớn:"Đi nhanh lên, tôi còn đến công ti."

"Anh bế con giúp tôi, tôi đi vệ sinh. "

Lăng Hạo kinh ngạc nhìn cô, cuối cùng cũng không lên tiếng gật đầu một cái miễng cưỡng. Anh bế Tiểu Bảo ánh mắt chán ghét, anh khó chịu hít sâu một hơi bế Tiểu Bảo trong tay lên xe chạy đi.

Mộc Hoa vừa vào phòng vệ sinh đã nghe tiếng bước chân truyền tới.

"Chị làm như vậy không sợ Lăng tổng biết sao?"

Quế Tây dặm thêm chút phấn lên, cười khẩy:"Hắn cũng lợi dụng tôi thôi, có điều tôi thích."

"Cô tự nhận mình là vợ Lăng tổng lại còn nói dối mang thai với hắn, cô không sợ hắn làm cô đóng băng trong giới showbiz sao?"

"Chỉ cô ta ngu ngốc mới tin thôi."
"Hừ. Nếu không phải cô bảo tôi làm giả bản xét nghiệm ADN làm sao tôi biết cô làm ra việc động trời này."

" Có Lăng Thiếu Đường và cả Lăng gia bảo đảm cho tôi, cũng tại ba cô ta ngu ngốc đi đánh ghen, con của mình mà tưởng vợ ngoại tình cuối cùng đi về thì gặp tai nạn."

"Cái gì? Không phải ba cô ta bị Lăng gia hại sao?"

"Lăng gia bị Mộc gia hại thì có, nếu không mẹ của Lăng Hạo cũng không chết sớm như vậy."

"Nói như vậy thì họ sớm đã không có quan hệ anh em. Cô ta mà biết được, cô xem như chết đó."

"Con cô ta trong bụng tôi còn giết được."

"Là cô đẩy cô ta?"

"Không nhờ vậy tôi có thể được như hôm nay sao?"

Thân thể Mộc Hoa cứng đờ, mi tâm nhíu chặt. Âm thanh Quế Tây không lớn chỉ vừa đủ nghe, cô khẽ lùi lại một bước ngồi phịch xuống.

Anh và cô không phải là anh em.

Cô hiểu lầm anh.

Cô còn nói dối anh là mang thai con người khác.

Cô còn hận anh, hận cha anh giết cha cô.

Cô có làm gì đi chăng nữa cũng không thể đổi lấy sự khó chịu trong lòng anh.

Vai cô run run, hai tay bưng kín mặt khóc, cố nén không để ra tiếng.

Chương 22: Quyến rũ

Mộc Hoa ngây người nửa ngày trong nhà vệ sinh, cô bỗng nhớ lại khoảng thời gian của chín năm trước. Năm đó cô 19 tuổi, Lăng Hạo 20 tuổi đã sống cùng nhau. Anh là sinh viên kinh tế quyền quý, sở dĩ cô tiếp cận được anh là do cô tìm cách tiếp xúc với Nara. Cô và Nara đều học tại học viện hàng không chuyên ngành tiếp viên, lúc trước hai người là bạn thân cô hay đến nhà Lăng gia chơi nhằm tìm hiểu Lăng Thiếu Đường. Ông ta hại ba cô chết thảm, mẹ bỏ rơi cô từ nhỏ. Mối thù này cô nuốt không trôi.

Cô biết chút võ thuật cộng thêm chút y thuật học tập từ các sư rèn luyện ngày càng thành thạo đến mức tinh anh.

Anh năm đó không lạnh lùng như bây giờ, rất vui vẻ, cuối tuần sẽ dẫn hai đứa tôi đi xem phim hay ăn uống dần thành thói quen. Nhân ngày sinh nhật của Nara cô lén bỏ thuốc vào ly rượu của anh không ngờ lại tự mình uống trúng. Kết quả ngày hôm sau cơ thể cô trần như nhộng mất đi lần đầu tiên trong khách sạn mà người làm ra việc này lại trốn mất.

"Mộc Hoa, anh xin lỗi. Đêm qua là anh, do anh."

Điện thoại cô vang lên chuông tin nhắn, là Lăng Hạo. Mộc Hoa cười khẩy một cái, bước thứ hai thành công. Bây giờ xây dựng một màn bỏ trốn.

Không hiểu sao mỗi một màn cô diễn đều qua trót lọt, anh đều tin sau đó bất chấp gia đình không đồng ý mà dọn ra sống chung với cô. Đầu óc anh nhạy bén, làm thêm rất nhiều công việc nuôi cô dưỡng thai. Nhưng có việc anh làm mãi không được là nấu ăn, anh là đại thiếu gia của Lăng gia giàu có đứng đầu Thiên Tân được nuôi dưỡng để trở thành người thừa kế chứ không để chăm sóc người khác. Lăng Hạo rất kiêu ngạo, giống như Ngũ A Ca rời bỏ Tử Cấm Thành không còn cái ô che trên người, sống vất vả. Cuối cùng thì Lăng Thiếu chịu không nỗi đứa cháu mình lăn lộn ngoài đường đành dẫn cô và anh về sống chung.

*

*
*

Cô nhấc chân đi rời khỏi bệnh viện, trời ngả về chiều.

Lăng Hạo đưa Tiểu Bảo về nhà giao cho thím Lâm, một mình chờ cô ở phòng ngủ, không biết anh đã đứng ngoài cửa sổ bao lâu nhưng dưới chân đã rải đầy tàn thuốc lá.

Cạch"

Hắn thấy cô bước vào, đôi mắt sắc lạnh nhìn cô mang theo tia sợ hãi. Một lát sau anh mới khẽ giật giật con ngươi, anh không nói nhiều liền đi đến trước mặt đưa tay sửa lại quần áo có chút sộc sệch của cô.

"Đi đâu mới về?"

Cô vẫn duy trì trầm mặc, không nói gì thất thần một hồi.

Giọng Lăng Hạo nhẹ nhàng sắc lạnh còn mang theo tia trào phúng:" Cho cô một phút để nói."

Cô nhìn anh, anh mặc chiếc áo choàng tắm bên ngoài, tóc còn ướt, Mộc Hoa mím môi đưa tay day day mi tâm của anh đang nhíu chặt, hình ảnh chín năm trước của anh hiện ra ôn nhu chân thực. Cô đưa tay dọc theo ngực của anh đi xuống, lướt qua từng tấc da thịt rắn rỏi đến vết sẹo ở phía dưới bụng mà cô để lại trong tim bỗng dưng co thắt lại, đau như bị bóp nghẹt.

Sắc mặt anh giãn ra, cả người đông cứng, mắt vẫn bình tĩnh nhìn cô:" Hết một phút."

Đám lửa trong lòng sắp bốc cháy lại bị nụ hôn vụng về của cô làm vụt tắt. Miệng mình bị cô gậm lấy, cái lưỡi non mềm kia cứ quấn quýt lấy răng môi làm anh tê dại, Mộc Hoa thấp hơn anh nên hôn hồi lâu cổ như bị gãy ra anh lại càng không có động tĩnh gì, cũng không có chủ động làm cô có chút muốn bỏ cuộc. Giây phút cô muốn bỏ anh ra thì cổ tay đột nhiên bị tóm lấy giây sau đã bị anh vứt trên giường.

Chương 23

Ánh sáng chiếu vào khung cửa sổ, chiếu lên người phụ nữ nằm co vấp trên giường làm cô cử động mi mắt giật mình ngồi dậy chạy vào phòng tắm rữa. Nước từ từ chảy xuống từng tấc da thịt xanh tím, mặt cô cứng đờ nhìn những dấu vết anh để lại muốn cười cũng cười không nổi. Tắm rữa xong cô lấy một chiếc váy màu vàng nhạt mặc vào liền chạy qua phòng Tiểu Bảo lại phát hiện trong phòng trống không, liền nghĩ đến tối hôm qua tim bỗng đau như dao găm vào, vừa đau vừa hoảng sợ.

Lăng Hạo dồn tâm sức chèn ép cô kịch liệt, muốn đem cơ thể cô xé ra mới hài lòng, anh khinh thường nhìn cô:" Con tôi thì cô giết chết, con hắn thì yêu như mạng."

Hắn lại đi vào, hung hẳn mạnh mẽ tiến vào người cô.

Mộc Hoa vừa định mở miệng thì bị anh tiến sâu đau đến nỗi không nói nên lời, môi mím chặt phát ra tiếng rên đau đớn.

Lăng Hạo hậm hừ ra tiếng, ánh mắt bắt đầu đỏ lên đưa tay bóp cổ cô.

"Tôi sẽ biến cô sống không bằng chết."

Lăng Hạo lấy khăn quấn nửa thân bước vào phòng tắm, hai giờ khuya anh đã lái xe ra ngoài bỏ mặc cô nằm lăn lóc dưới sàn nhà.

Cô không nhịn được gọi cho anh:"Tiểu Bảo của tôi đâu?"

Mộc Hoa cầm điện thoại mãi không hoàng hồn được ngồi phịch xuống sàn nhà. Anh đưa Tiểu Bảo đi đâu rồi? Anh hận cô giết chết đứa bé của hai người, nhưng cô không có giết con, cô bị Quế Tây đẩy xuống cầu thang lúc đó cô vì muốn trả thù anh tự nhận mình ngã xuống, sau đó rời đi cùng đứa bé nhưng ông trời lại lấy đứa bé sau đó mấy tháng. Nhưng bây giờ anh không hề biết Tiểu Bảo cũng là con anh, cho dù bây giờ cô nói ra anh sẽ tin sao?

"Trả nó lại cho tôi."
Cô đã mất con một lần không thể mất thêm lần nữa, bây giờ chỉ có Tiểu Bảo là người thân duy nhất của cô, mất con cô phải làm sao bây giờ.

Lăng Hạo ngồi trên bàn làm việc, tay gõ gõ xuống bàn bình tĩnh như chưa xảy ra chuyện gì, môi cử động:" Cô xem cô kìa, không phải chỉ là một đứa bé thôi sao? Nếu muốn thì tôi sẽ cho cô."

"Anh còn biết nó chỉ là một đứa bé sao, tôi nói cho anh biết Tiểu Bảo có việc gì đích thân tôi sẽ giết anh."

Cô không còn giữ được bình tĩnh, giọt nước trào ra nơi khóe mắt, ngậm ngùi ngắt điện thoại.

Lại qua một tiếng Lăng Hạo mới đứng dậy ung dung rời đi, về đến nhà đã thấy cô ôm mặt khóc dưới sàn nhà thảm thiết. Phụ nữ tổn thương sẽ khóc, đàn ông đau càng sâu sẽ cười. Lăng Hạo mím môi khinh bỉ nhìn cô. Đôi giày da sáng bóng trước mặt tức thời cô phát hiện anh đang đứng trước mắt cô, Mộc Hoa vừa hít mũi vừa nói như khẩn cầu:"Xin lỗi! Hãy trả Tiểu Bảo cho tôi.". Tay còn vặn vặn ống quần của anh van nài.

Lăng Hạo khom người, nâng mặt cô đối diện với mình:" Tôi đã bảo là sẽ cho em mà, quên nó đi." Lĩnh hội được ý tứ của anh Mộc Hoa cụp mắt xuống, hai chân khép lại quỳ xuống chân anh ngoan ngoãn.

"Lăng Hạo anh làm gì tôi cũng được, tôi xin anh, xin anh đấy. Nếu không anh trả lại con cho tôi, tôi và con sẽ biến mất khỏi nơi này."

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, anh không phải vui mừng quá rõ lên mặt, chỉ là vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng không lạc quan mấy, đôi mắt đã đỏ ngầu. Cô buột miệng thốt lên:" Anh sao thế?"

Mộc Hoa biết, Lăng Hạo tức giận rồi.

Cô liếc đôi mắt xinh đẹp nhìn anh.

Không đợi cô tiếp tục mở miệng cơ thể anh đã áp sát cô, vác cô trên vai đi thẳng đến phòng ngủ.

Một đêm giày vò, đau đớn, tủi nhục. Anh dồn tất cả sức lực giày vò cô.

Cô muốn đi. Để xem hôm nay cô có bước xuống giường nổi không. Còn có anh ở đây cô còn muốn ngang nhiên nói muốn đi?

"Đi tôi sẽ đập gãy chân em."

Chương 24: Cùng anh

" Khi nào tôi chán tôi sẽ thả cho hai người đi."

Hai tháng trước anh đã nói như vậy với cô, cô liều mạng lấy lòng anh để gặp được Tiểu Bảo. Mộc Hoa cầm ly nước đến hồ bơi, lấy thêm một khăn tắm đứng đó chờ anh. Lăng Hạo bơi suốt hai tiếng, nước lạnh muốn đông cứng, hồ bơi tuy thay nước thường xuyên nhưng không cản nổi thời tiết nhất là mấy ngày hôm nay có liền mấy trận tuyết rơi ở Thiên Tân.

Giọng cô mềm như tơ, mắt to tròn nhìn anh:" Anh đã ở đó lâu như vậy rồi, sẽ bị hàn đấy."

Quả nhiên động tác hắn dừng lại, bơi đến lan can, nhìn chằm chằm cô, nét mặt mệt mỏi nhưng đầy kiêu ngạo không nhìn rõ cảm xúc tùy tiện đáp:" Tôi ghét phụ nữ nhàm chán như cô, nhiều lời."

Sau đó cũng không có xuống hồ bơi tiếp mà chậm rãi đi lên giật khăn tắm trên tay cô choàng lên người lướt qua cô. Mộc Hoa cắn chặt răng, thở sâu một hơi rồi liền chạy theo sau anh rất cẩn thận:" Anh uống nước."

Mộc Hoa chạy nhanh đứng trước mặt anh vươn tay cầm ly nước ra.

Choang~

Mãnh thủy tinh vỡ tan, miểng văng khắp nơi, anh nhìn nó cười đến thê lương. Hóa ra, cô có thể vì một người bạn mà miễng cưỡng bên cạnh anh, càng có thể vì đứa con của hắn mà cưỡng ép mình ngủ với anh, có thể tự tay giết đi đứa con của họ, trong lòng cô anh không là gì cả, luôn xếp sau mọi người. Anh ngông cuồng, cố chấp bị cô vứt ra khỏi tầm mắt. Dù là chín năm trước hay chín năm sau thì anh không là gì cả.

*

* *

Anh thay một bộ lễ phục màu đen được cắt may vô cùng thích hợp, ôm gọn thân hình cao ráo của anh, hôm nay phải bay đến Giang Sơn dự hôn lễ có lẽ hôm sau mới có thể về. Trên tay cầm một điếu thuốc yên tĩnh hút, đến lâu sau anh mới phát hiện trên người toàn mùi thuốc lá, không vội liền tiện tay ném điếu thuốc vào sọt rác rồi lấy bộ y phục thứ hai ra thay, đến lúc xoay người vào phòng tắm thì hông bị ai đó ôm chặt.

Mộc Hoa ôm hông anh chặt chẽ dính sát, đôi môi nhỏ hôn lên lưng anh, cả người nhỏ ôm lấy thân hình lớn, anh vẫn hững hờ bức ra tia lạnh người, cô ở sau lưng anh cũng không biết là anh có đang tức giận hay không liền siết tay thật chặt lên người anh.

Lăng Hạo hờ hững:" Buông."

Mộc Hoa trả lời bình tĩnh:" Em muốn đi cùng anh."
Thấy anh biểu tình không tốt cô liền nới lỏng tay ra, vồ vào lòng anh. Anh liền lùi một bước, Mộc Hoa té xuống dưới chân anh.

"Đừng có náo loạn."

Lăng Hạo bước vào phòng tắm cởi hết đồ trên người, mở vòi sen xả nước trực tiếp lên người, mùi thuốc lá quá đậm nên phải rửa thật kĩ. Vừa rồi ở hồ bơi quá lâu bây giờ lại tắm thêm một lần khiến cả người run rẩy. Lăng Hạo vừa ngẩng đầu liền phát hiện cô đã đứng trước mặt mình quấn một cái khăn tắm hờ hững.

Lăng Hạo nghiến răng ken két:" Cô náo đủ chưa? Ra ngoài."

Cô giật mình mím chặt môi, đỏ mắt nhìn anh như thỏ trắng gặp sói xám.

Gương mặt điển trai kia tức giận, hơi cong khóe miệng. Có điều cô không nhìn thấy. Bị biểu tình của anh dọa đến mức nước mắt trào ra.

Ánh mắt Lăng Hạo nhìn cô, giọng khàn khàn bật ra:"Cho cô mười lăm phút tắm rửa."

Nói xong liền xoay người tỉ mỉ thay y phục vào. Lúc cô đi ra thì trong phòng đã có vài người cộng thêm vài y phục bắt mắt, cô nhìn đến thất thần. Xem ra anh đã sớm chuẩn bị cho cô đi cùng anh.

Trên xe, anh có nhận một cú điện thoại từ trợ lí Tào, ánh mắt liền tối lại, tay siết chặt nhìn cô, hàm bạnh ra, tia mắt đằng đằng sát khí như muốn thiêu đốt.

Chương 25: Ai mới là tiểu tam?

Lăng Hạo lúc trên máy bay hoàn toàn không chú ý đến cô, chỉ ngồi nhắm mắt dưỡng thần, cũng không có ăn uống gì. Mộc Hoa thì lại khác cô ăn uống rất thoải mái, có lẽ thức ăn trong phòng vip có khác rất đầy đủ và đặc biệt chuẩn bị. Mấy tháng nay không đi làm, Mộc Hoa nhìn đồng phục tiếp viên có chút chạnh lòng, lần trước anh còn cho cô thoải mái đi làm nhưng từ lúc anh giành lấy cô từ Tôn Dương thì đừng nói là đi làm, cô ra ngoài liền có vệ sĩ canh gác, ngoại trừ cô đi cùng hắn.

Nghĩ đến việc hắn dùng đứa con để ép cô thuận hắn, cô lại không kiềm được tức giận đứng lên đi đến trước mặt hắn thuận tiện hỏi thăm Tiểu Bảo ai ngờ vừa đi được hai bước thì chân vấp phải váy ngã xuống, Lăng Hạo không có ngủ chỉ là nhắm mắt suy nghĩ, hiện tại anh rất mất bình tĩnh nhìn thấy cô anh sẽ bóp cô chết mất, nghe tiếng chân dồn dập của cô bước đến gần mình chưa kịp mở mắt thì..

BỊCH"

"Ui!"

Mộc Hoa mặc một chiếc váy màu lam không vai, hở nửa lưng, phía dưới còn xẻ sâu lên đến nửa đùi, cô bị vấp phải tà váy nên phần trên bị tuột xuống không ít, đủ để ai đó xịt cả máu mũi. Lăng Hạo nhanh chân bước đến ôm cô lên ghế, vươn tay nắm lấy chân cô đặt lên đùi mình kiểm tra, cũng may trên máy bay cô không có mang giày cao gót, bàn chân không bị sao cả, Lăng Hạo từ từ vén váy lên xem mới phát hiện trên đầu gối có một vết xanh tím, trên đùi còn có mấy dấu vết anh để lại, nhất thời hoảng loạn, thẹn quá hóa giận.

"Đi đứng kiểu gì vậy, cái váy mấy triệu tệ cô có biết không? "

Váy chính anh đích thân chọn cho cô hai ngày trước, ai ngờ cô lại hậu đậu như vậy, Lăng Hạo nhìn thấy cái bụng căng tròn của cô càng thêm tức giận:" Ăn cũng không có chừng mực, thật là mất mặt."

Tay thì thoa thuốc cho cô, miệng thì nói không thôi khiến Mộc Hoa đau cả đầu. Lấy đôi chân còn lại khiêu khích anh, miệng thì cười khúc khích. Bất ngờ bị anh đè xuống, hai tay bị anh tóm chặt để lên đầu, cơ mặt anh đã giãn ra phủ lên một nụ cười giễu cợt:" Không liêm sỉ."

Hắn nói cô liêm sỉ?

Được, cô cho anh biết thế nào là liêm sỉ.

"Này, dừng lại!". Lăng Hạo cong môi, đẩy cô ra cự tuyệt.

Không biết là lực anh không đủ mạnh để vất cô ra hay do cô mạnh mẽ hơn ngày thường, phản đối của anh cũng vô hiệu. Mắt anh nhắm chặt, cô không biết là anh tức giận hay vui vẻ nên dùng lực đè anh xuống, khom người cạy môi anh ra. Lăng Hạo còn không biết nên dạy dỗ cô thế nào thì bị cô lật xuống, ngực non mềm của cô cọ qua cọ lại trên người khiến cả người anh ngứa ngáy, vật nào đó đã bắt đầu chào cờ. Bộ lễ của anh được cắt may tỉ mỉ, cà vạt nhập từ Pháp của hiệu Jimmy, khuy áo sáng chói, từng thứ từng thứ bị anh vứt xuống sàn không thương tiếc, đến cái áo sơ mi vô tội kia lại bị anh xé toạt không còn một cúc áo, đầu tóc đã bắt đầu đẫm mồ hôi, từng thứ trên người cô bị anh gỡ bỏ, cửa phòng bị anh khóa chốt, bắt đầu làm chuyện mờ ám.

Đến thời điểm anh sắp đi vào cô liền bắt lấy thời cơ, nắm lấy vai anh:" Tiểu Bảo là con của anh." Lăng Hạo vẫn tập trung làm, "ừ" một tiếng rồi tiếp tục. Cô không nhịn được nói lại thêm một lần:"Em không cố ý muốn giấu anh, anh đưa Tiểu Bảo về cho em nha."

Anh bóp lấy cằm cô, hừ lạnh. Nếu không phải vì anh đem Tiểu Bảo đi cô sẽ không đối xử như vậy đúng không. Lăng Hạo thuận tiện hôn xuống môi cô, mút hết dưỡng khí khiến cô thở không thông, ngạt muốn chết.

Mộc Hoa bình tĩnh lại nghĩ đến buổi chiều anh tức giận như vậy, hiện tại cô nói Tiểu Bảo là con anh anh cũng không phản ứng gì, cô cũng đã đoán được buổi chiều anh đã biết hết chuyện rồi.

"Hmm.. Hmm.."

Cô rên lên một tiếng dài. Làm lòng anh mềm nhũn, bất giác nhẹ nhàng làm, sợ cô sẽ đau.

Mộc Hoa biết được, khẽ cười một cái. Lăng Hạo dễ tức giận nhưng rất dễ mềm lòng.

"Cười cái gì? Tôi sẽ không tha cho em, đợi về nhà rồi biết tay tôi." *

*

*

Lễ phục bị nhàu, không còn như trước nên hai người đành đến một cửa hàng ở Giang Sơn mua tạm, cơ thể anh vừa cao vừa chuẩn nên mặc lên cũng không thua với bộ trước là mấy, đây là lần đầu tiên lễ phục của hắn lại cẩu thả mua một cửa hàng như thế, vậy nhưng mà hôm nay thì ngoại lệ, Lăng Hạo anh cho phép. Anh còn tiện tay mua cho cô bộ kín đáo từ đầu đến chân, để cô lộ dấu vết hồi chiều anh để lại thì còn gì mặt mũi thiếu gia nữa chứ. Chỉ là anh vừa chọn xong, xoay người tìm cô nhưng không có, mà lại gặp Quế Tây, cô ta lấy tay ôm mặt, khóc lóc nhìn anh:" Anh xem, cô ta đánh em!"

Lăng Hạo chạy vào phòng chờ, không thấy Mộc Hoa liền rối rắm luống cuống đi tìm, liền không để ý Quế Tây nói cái gì.

Mộc Hoa đi ra ngoài sảnh, đợi mười phút sau mới đi vào liền nghe thấy Lăng Hạo quát mắng.

"Các người không trông chừng nổi cô ấy, tôi lập tức cho các người thôi việc."

Lăng Hạo cũng thật quá đáng rồi, ở Giang Sơn mà lại như vậy.

"Xin lỗi, chủ tịch Lăng."

Hả? Đây là cửa hàng của Lăng gia sao?

Mộc Hoa nhìn thấy Quế Tây đang nhìn mình ấm ức, trên mặt cô ta còn đỏ, cô liền khôi phục lại vẻ mặt nhấc váy chạy đến ôm anh. Mũi còn khịt khịt, mắt đã đỏ lên:" Xin lỗi, để anh chờ lâu rồi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau