SỰ TRẢ THÙ CỦA THIÊN THẦN - NTT2K1

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sự trả thù của thiên thần - ntt2k1 - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Mang thai

Hai ngày nay Lăng Hạo công tác ở Pháp vì chênh lệch múi giờ nên rất ít gọi cho cô.

Một lần nữa cô phải sống dưới sự quản thúc của Lâm quản gia. Mười giờ tối, cô ôm cái bụng đói meo xuống lầu định ăn bát mì, qua hành lang cô thấy có một bóng lưng ngồi ôm đầu gối, vai run nhè nhẹ. Bóng dáng gầy nhom của Lâm quản gia khiến người khác sợ hãi, bà đã ốm đi nhiều rồi.

"Dì Lâm!" Cô bước đến vỗ vỗ sau lưng bà, tiện tay bật đèn lên.

Đôi mắt bà ươn ướt rõ là mới vừa khóc, nhìn thấy cô vẫn không nói gì.

"Dì có vấn đề gì sao? Có cần con giúp không? "

"Hôm nay là ngày mất của Kì Kì nhà tôi, chớp mắt đã mười năm rồi!"

"Xin lỗi, con không cố ý."

Bà nhìn cô, lặng lẽ chớp mắt:"Đói không, tôi làm cho cô ăn chút gì. ". Không đợi cô trả lời bà đã nhanh chân xuống bếp.

*

*

* Nụ cười trên mặt Mộc Hoa trở nên cứng ngắc, lồng ngực cô bắt đầu phập phồng lên xuống, đây là hai vạch, là hai vạch rồi, sau khi thử năm que kết quả vẫn là một. Cô có thai. Mặc dù bây giờ anhnvaf cô đã tốt hơn không còn cứng nhắc như trước nhưng cô có con với anh thì đối với cô còn chưa tiêu hóa được. Cô là một tiểu tam làm sao, làm sao bây giờ.

Mộc Hoa nghĩ, liệu có phải bây giờ mình nên giải quyết sớm một chút không?

Không được đó là con của cô, dù anh không chấp nhận cô cũng hoàn toàn đồng ý rời xa anh để giữ đứa bé.

Tất cả thù hận cha anh đã giết cha cô, cô đã nổ lực quên đi suốt bao năm qua. Nhưng, anh vẫn mặc định rằng chính tay cô đã phá đi đứa con của hai người.

*

*
*

Dạo này Mộc Hoa ăn rất nhiều đồ ngọt, xong đều buồn ngủ. Lăng Hạo vừa về đến nhà đã thấy cô nằm gọn gàng ngủ trên ghế sô pha, trên tay còn cầm chiếc bánh gato còn một nữa. Anh gỡ chiếc bánh ra để lên bàn, cúi người ôm cô lên lầu, đặt xuống nhẹ nhàng rồi cũng nằm xuống ôm cô vào lòng.

Thời điểm cô mở mắt đã không có anh, lần theo mùi thức ăn cô mò vào phòng bếp.

"Thơm quá đi! Lăng Hạo, anh thật đẹp trai nha."

Cho đến bây giờ cô vẫn luôn cảm thấy anh đã không giống như trước nữa, ít nói chuyện, ít tâm sự với cô, không bừa bộn như lúc trước, không thích ngủ đến trưa, bắt đầu hút thuốc lá.

Trước mắt cô bây giờ không phải là Lăng Hạo 20 tuổi, mà là 29 tuổi.

Cô nỉ non ôm vai anh:"Anh muốn có con không? "

Anh vẫn chuyên tâm nấu ăn, cúi đầu nhìn cô một cái sau đó cười gượng gạo:"Chưa chuẩn bị, thế nào?"

Anh không phải là chưa chuẩn bị mà thực sự không dám bắt đầu. Anh yêu cô, nên thay đổi bản thân, cô có vì yêu anh mà chấp nhận quên đi hận thù.

Mộc Hoa kéo ra nụ cười, những tổn thương của hai người đã không còn quan trọng nữa. Bây giờ anh thực sự có yêu cô nữa không?

Chương 17: Hiểu lầm

Mấy ngày hôm nay báo chí luôn đưa tin ảnh hậu Quế Tây về nước, sân bay ở Thiên Tân đã sớm bị các chó săn bao vây từ mấy hôm trước. Hai năm trước tin tức ảnh hậu kết hôn rò rỉ ra ngoài, họ luôn tìm cách tìm ra vị đại gia quyền lực đằng sau Quế Tây là ai. Nhất là ngày hôm trước, Quế Tây mờ mờ ám ám đăng giấy hôn thú của mình trên weibo. Tình nghi số một của vị trí nam chính là Lăng Hạo-Chủ tịch tập đoàn Lăng thị, thái tử của gia tộc Lăng gia, cháu trai độc nhất của thiếu tướng Lăng Đường. Dù chỉ là đồn thổi nhưng cũng có sức mạnh ghê người, như vậy đã hai năm nay không nhà đầu tư, chế tác nào dám động đến hai từ Quế Tây.

Quế Tây vừa đặt gót giày xuống Thiên Tân đã hơn năm mươi người nghênh đón. Cô luôn theo đuổi phong cách nhu mì ngọt ngào, trang điểm mặt trắng môi hồng, váy xòe đuôi rộng thật khiến cho người khác mềm lòng. Lông mày hình chữ V, gò má đầy đặn, dáng người cân đối, gu thời trang vừa kín vừa hở lại khiến cho người khác mê hoặc. Danh xưng "vợ thái tử" càng ngày khiến cô trở nên cao quý.

"Xin hỏi lần này cô về nước có dự tính sẽ công khai chồng mình không? "

Quế Tây chỉ đáp lại bằng nụ cười ngọt lịm.

"Lăng thiếu có phải ngại công khai mối quan hệ hai người không? "

Nhắc đến Lăng Hạo đôi mắt Quế Tây sáng chói mắt, diễn một màn nhớ nhung chìm mê trong tình ái khiến người ta càng tin tưởng họ chính là một đôi.

"Anh ấy không muốn ảnh hưởng đến công việc của tôi."

"Vậy bây giờ cô có muốn bật mí tiến trình tiếp theo mình sẽ đến đâu không? "_Đám phóng viên ưu ái nhìn cô, cả bọn vuốt ve đuôi cô càng ngày càng khiến người ta sởn gáy ghê tởm.

Quế Tây cắn cắn môi dưới, đưa tay vén tóc, động thái chậm rãi làm chiếc nhẫn kim cương đeo trên ngón tay áp út lộ trên ống kính.

Thương hiệu của Lăng thị mới sản xuất năm nay số lượng có hạn, giá không thấp hơn mười hai chữ số.

Tin tức đầu trang ngày hôm nay chính là:" Lộ diện người chồng bí ẩn của Quế Tây_ thái tử Lăng Hạo."

***
***

***

Mộc Hoa giơ tay lên nhìn ngón tay áp út của mình trống không lại đúng lúc nhìn ngay chiếc nhẫn yên vị trên tay Quế Tây.

Cô mở miệng trước:"Đã lâu không gặp. Cậu vẫn tốt chứ?"

Đáy mắt Quế Tây xẹt qua tia chán ghét nhưng nhanh chóng trở lại vui vẻ âm thanh muốn có bao nhiêu vui vẻ liền vui vẻ bấy nhiêu:"Vẫn tốt, bọn mình đang chờ đợi đứa bé ra đời.". Quế Tây vo ve bụng bằng phẳng của mình, cười tít mắt.

Mộc Hoa vẫn không nhúc nhích yên tĩnh nhìn Quế Tây.

Một lâu sau cô mới thu hồi ánh mắt đang hướng về bụng Quế Tây, nhàn nhạt mở miệng:" Chồng cậu là ai? Mình có biết không? " Quế Tây gia tăng sức nắm chặt tay thành quyền, môi mấp máy:"Cậu còn không rõ sao?"

"Ý cậu là..."

Lời còn chưa nói kế tiếp Quế Tây đã chen vào.

"Mình về là muốn tốt cho cậu, cậu tưởng Lăng Hạo sẽ tha thứ cho cậu sao? Anh ấy không hề quên cậu là vì hận chứ không phải vì yêu."

"Cậu nói dối."_cô gào lên, không đúng, Lăng Hạo yêu cô. Cô không tin.

Đáy mắt Quế Tây lóe lên tia hung tợn khác xa vẻ bề ngoài của cô.

"Tôi đoán được ngày này, ngày mà cậu sẽ trở về, ngày mà gia đình tôi tan vỡ, ngày mà đứa con trong bụng cậu chưa chào đời đã bị cha nó giết chết. "

Mộc Hoa cắn môi, lắc đầu liên tiếp phủ định:"Anh ấy không như vậy, sẽ không.". Cô hít sâu một hơi bình ổn tâm tính của mình, giây phút này Quế Tây đã quỳ dưới chân cô.

*

*

*

Chương 18: Giường đơn

Mộc Hoa đứng trước nhà ga, gió thổi làm tóc cô bay theo. Gần mười năm trước cô đã từng đứng trước nơi này chờ xe để rời khỏi anh, mười năm sau cô vẫn đứng nơi này ra đi.

Lúc ấy, cô vừa trả thù cho cha xong đã chạy đến nơi này, cô lúc đó có mang thai, tàu chạy hai đêm đưa cô về vùng đất nghèo. Mộc Hoa bỏ đi, cô không nỡ lòng bỏ đứa bé mới gạt anh cô đã lấy nó ra. Nhưng cuối cùng, trời đúng là trêu người, cô mang thai đến tháng thứ tư thì bị sảy thai.

Mười năm sau cô cũng mang thai, anh và cô lại là nghiệt duyên sao?

"Cô muốn làm một tiểu tam giống như mẹ cô không? "

"Cô có biết vì sao mẹ của Lăng Hạo mất không? "

"..Là vì biết chuyện chồng bà ta có con ngoài giá thú, Lăng Hạo mới 7 tuổi đã mồ côi mẹ."

"..Cha cô vì phát hiện ra cô không phải là con của ông ấy mới phát điên đi tìm Lăng Thiếu Đường tính sổ, kết quả bị ông ta giết chết."
"Mẹ cô đi tha hương cầu thực chính là vì hổ thẹn trong lòng, chân đạp hai thuyền."

"Bà ta không dám đem theo thứ nghiệt chủng như cô mới ném cô vào cô nhi viện đấy, ha ha."

"Không phải... Không phải, cô nói láo, tôi không thể cùng Lăng Hạo là anh em."

"Nhìn đi, đây là xét nghiệm ông Lăng Hạo cho tôi, cô xem đi, ha ha... Dù sao thì Lăng Hạo cũng là chồng tôi, cô nghĩ anh ấy sẽ lấy đứa con của hai người sao? Ghê tởm. "
"Cô nghĩ anh ấy sẽ muốn cô sao?"

"Cô nghĩ đứa con của cô sẽ được ra đời sao?"

"Anh em các người, oan có đầu nợ có chủ, đời mẹ dơ bẩn thì đời con sao sạch sẽ được, đời mẹ là tiểu tam thì con gái sao được làm vợ được nhỉ?"

KHÔNG!!

"Khôngggg."

Mộc Hoa bật đầu ngồi dậy, trán lấm tấm mồ hôi, cô đưa mắt lên nhìn đồng hồ.. Gần một giờ sáng. Mộc Hoa sờ cái bụng đã nhô lên của mình, nước mắt lộp độp rơi xuống. Cả người chật vật vượt qua đêm dài. Mỗi lần nhớ đến anh trong lòng cô sẽ hoảng hốt, sẽ hỗn loạn, ác mộng còn kinh khủng hơn trước đây cô sống ở cô nhi viện. Buổi tối cô sẽ một mình trốn trong chăn bông mà khóc.

Nhưng vẫn là một tháng sau đó tiền sinh hoạt cạn kiệt, cô vì không dám sử dụng thẻ đen của anh nên đã vứt ngay ở nhà ga, cô một mình tìm nơi làm công, tập quen với cuộc sống. Tinh thần dần ổn định, cô phải sống tốt, sau này còn có tiểu bảo, nghĩ đến đây cô liền vui vẻ, có động lực mà sống tốt.

Chương 19: Động tâm

Hôm nay sau khi tan làm cô ghé qua một siêu thị mua một ít đồ và trái cây, trời đã tối. Sẵn tiện mua vài quyển sách cho bà bầu, bụng cô đã to đi lại có chút bất tiện, quyển sách có chút cao làm cô loay hoay mãi thì có người gọi cô từ phía sau.

"Mộc Hoa, em còn chưa về sau?"

Hắn là Tôn Dương, bác sĩ khám cho cô tối qua. Hôm qua cô bị động thai. Cô và Tôn Dương có gặp qua mấy lần đều sẵn tiện mà chào hỏi.

Cô mỉm cười, gật đầu.

"Tôi có vài quyển sách, mai tôi cho em được không? "

"Không cần đâu, tôi mua thêm là được rồi!"

Tôn Dương đối xử với cô khá tốt, cũng có thể thấy cô không ai săn sóc nên có chút quan tâm. Ở Hồ Nam này, cô duy chỉ có anh là người quen.

"À, tuần sau cô nhớ đến đúng giờ bụng cô nhô lên như vậy khoảng mười ngày nữa sẽ sinh rồi, còn nữa cô có thể gọi cho tôi."

"Cảm ơn anh, bác sĩ Tôn."- Siêu thị này ngược đường với nhà hắn, không hiểu sao lại hay đến chỗ này đến vậy.

Tôn Dương gãi đầu, tươi cười nhìn cô, ngừng lại mấy giây:"Sẵn tiện tôi đưa cô về nhà."

Cô mím môi, những chữ muốn nói cô đành nuốt vào bụng. Tôn Dương là con trai của thủ trưởng Tôn, địa vị ở Hồ Nam khá lớn mỗi ngày đều đưa cô về nhà khiến mọi người nhìn cô có chút khác, chị của hắn cũng ở chung cư cô, hơn nữa là sát vách cô. Những ngày này, cả chung cư đều nghĩ cô và anh là một đôi.

"Anh có thể vào uống trà không? "

Mộc Hoa nhìn Tôn Dương thoải mái gật đầu một cái sau đó mở cửa nghiêng mình mời anh đi vào. Thế nhưng vừa bước vào cửa, Tôn Dương lại kéo lấy tay cô đè cô lên tường, Mộc Hoa không thoải mái nhíu mày, giọng nói có chút mất kiên nhẫn:"Bác sĩ Tôn, xin tự trọng. "

Bốp Bốp Bốp

Cô định đẩy Tôn Dương ra, nhưng lại phát hiện Lăng Hạo đang từ phòng ngủ đi ra mang theo nụ cười lạnh nhạt. Vẻ mặt hắn thật đáng sợ, mắt nhìn theo tay Tôn Dương đã đỏ lên đằng đằng sát khí. Mộc Hoa cảm thấy lạnh cả sống lưng, đưa tay đẩy Tôn Dương ra, ánh mắt có chút sợ, tay vì run rẩy mà làm rớt túi trái cây xuống đất. Giống như bị anh bắt giang.

Mộc Hoa không dám nhìn thẳng vào mắt anh, ấp a ấp úng:"Sao anh lại đến đây, ai cho phép vào nhà tôi!"

Lăng Hạo nhìn cô ánh mắt nóng rực, bây giờ cô mới phát hiện anh đã gầy đi rất nhiều, anh hao tâm tổn lực tổn thương cô nên không thể ăn ngủ ngon sao?

Không được, cô phải bảo vệ con của mình.

"Mời anh về cho."- Cô nuốt ngụm nước bọt, trừng mắt nhìn Lăng Hạo. Anh vẫn cười, nụ cười chua xót, nhìn bụng cô lên cao, anh vẫn cười, cười đến thương tâm, bao nhiêu phẫn nộ, đau lòng cô đều không thấy rõ chỉ ôm chặt lấy bụng mình kiên trì bảo vệ.

"Anh định làm gì?"- Lăng Hạo bước đến gần cô, kéo cô vào lòng, chằm chằm nhìn vào bụng cô:" Con của ai? "

Toàn thân cô run lên, nước mắt trào ra, môi tái nhợt.

Tôn Dương lúc này kéo Lăng Hạo ra, hung hăn đấm vào mặt Lăng Hạo. Anh không biết giữa hai người họ xảy ra chuyện gì nhưng mỗi lần nhắc đến cha đứa bé cô đều hoảng sợ.

"Con của tôi! Con của tôi đấy!"- Tôn Dương rống lên, lại đấm anh thêm một cú.

Ánh mắt Lăng Hạo nổi lên tầng sương mù, nhìn Tôn Dương:"Của cậu?"

"Của tôi!"

Lăng Hạo giật giật môi, móng tay bấm chặt nổi lên tầng trắng bệch, kéo chân đạp một cước lên bụng Tôn Dương làm hắn ngả rạp xuống đất.

Đêm khuya có chút lạnh.

Lăng Hạo ngồi lên bụng Tôn Dương hung hăn hét lên đấm liên tục vào mặt hắn, mặt Tần Dương rất trắng bị máu vẩy lên đỏ chói mắt.

Hai người giằng co hồi lâu, mùi máu tanh xộc khắp phòng. Bây giờ mới phát hiện, cô bị ngất xỉu, máu từ chân từ từ chảy xuống.

Chương 20: Ác ma

"Bác sĩ, có thể giúp tôi một việc không? "

Một bác sĩ chạc ngoài bốn mươi, bình tĩnh gật đầu, ánh mắt hiền hậu nhìn cô gái.

Mộc Hoa rưng rưng mắt, ngẩng đầu lên nhìn bà:"Tôi muốn em bé sinh non 2 tháng."

"Nhưng em bé chỉ sinh non có mười ngày."

Bà xoa xoa mũi, căng thẳng nhìn cô.

"Tôi muốn cô giữ bí mật cho tôi, nếu không tôi và con mãi mãi sẽ bị hắn nhốt lại."

Bác sĩ nhìn cô có vẻ đồng cảm, thầm nghĩ cô là nhân tình của người đàn ông đó, bà lượn lờ vài vòng suy nghĩ hồi lâu mới gật đầu đồng ý.

*

*

*

Tôn Dương là con trai của thủ trưởng Tôn Tôn, dưới sự chèn ép của Lăng Hạo đành đưa con trai của mình ra khỏi Trung Quốc.

"Trung Quốc lớn như vậy, nó sẽ không đặt chân đến Hồ Nam và Thiên Tân nữa, cậu đừng đuổi nó đi được không? "

Tôn Tôn đã ngoài năm mươi, địa vị xã hội cao có đứa con trai duy nhất vừa du học về lại bị bắt ra nước ngoài, ông lớn tuổi rồi làm sao chấp nhận được. Lăng Hạo nghe những lời này bị chọc tức cười lạnh kiềm chế bản thân nở nụ cười khinh bỉ:" Tôi cho ông ba ngày lập tức đưa hắn khỏi Trung Quốc, bằng không... ". Anh ghé sát vào tai thủ trưởng Tôn:" Tôi cho ông đi cùng."

Cho ông đi cùng? Chính là cái ghế thủ trưởng ông không còn được ngồi?

Cổ họng Tôn Tôn di chuyển một chút, nuốt nước bọt:"Lập tức! Lập tức nó sẽ đi, xin cậu tha cho tôi.". Sắc mặt ông có chút trắng bệch.

Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, Lăng Hạo trầm mặc không nói gì chỉ cười lạnh một cái rồi nhấc chân bước đi thẳng đến bệnh viện.

*

*

*
Lăng Hạo đứng trước cửa phòng bệnh kiềm chế sự khẩn trương trong lòng, đưa tay ra mở cửa rồi bước vào trong. Người đàn ông khiến cô chán ghét này lại xuất hiện trước mắt cô, gương mặt còn dính vết máu. Anh có liếc nhìn cô một cái rồi xoay người đóng cửa phòng lại. Sau đó tiến vào giường bệnh đặt mông ngồi xuống.

Cô bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn anh, cơ thể liền mềm nhũn mà run lên hai tay càng nắm chặt.

Mộc Hoa nhìn chằm chằm lên trần nhà do dự một chút cuối cùng cũng mở miệng trước:" Tôn Dương đâu?"

Lăng Hạo ngồi ở đó không nhúc nhích nhìn chằm chằm Mộc Hoa.

Nói ra những lời này cô rất sợ, sợ hắn tổn hại đến con mình nhưng cô cũng chừa đường lui, nếu hắn đồng ý sẽ cho hai mẹ con cô tự do với Tôn Dương, dù gì hắn chắc sẽ không đồng ý cho cô có con của người khác mà ở bên cạnh hắn. Lăng Hạo bề ngoài ưu nhã nhưng bên trong rất hẹp hòi, anh chắc rất để bụng việc cô có con với Tôn Dương sẽ không để cô ở bên cạnh mình. Cái tôi của đàn ông rất lớn huống chi anh đã có Quế Tây. Còn nếu hắn muốn hại đến con mình thì cô sẽ cho hắn biết đó là con hắn.

Giọng anh ngày càng ngoan độc, tay tùy ý chỉnh lại cà vạt, nó làm anh hít thở không thông:"Đến Thụy Sĩ rồi."

Anh cho hắn đi? Thế còn cô?

Chắc hắn cũng sẽ cho cô đi.

Cô bấm chặt móng tay, đột nhiên cảm thấy mệt chết đi được. Lăng Hạo giật giật khóe môi nhìn cô, cười chế nhạo bản thân, giọng thì thào bên tai cô âm lượng vừa đủ để cô nghe:"Con cô đang ở trong tay tôi, ngoan ngoãn một chút, nghe lời một chút."

Lăng Hạo đưa tay sờ sờ bờ môi cô cúi đầu hôn xuống. Theo bản năng cô đẩy anh ra, anh lại ghì đầu cô xuống cắn chặt răng nói:"Chống cự một lần tôi liền đưa con trai cô Châu Phi, một lần nữa thì là Châu Âu, lần nữa thì hai cha con nó tôi ném xuống biển."

Môi cô lại bị anh hôn xuống, anh cắn đến khi môi cô chảy máu liền đưa lưỡi liếm nó nuốt vào lại cắn trừng phạt.

Tóc cô bị anh giật về phía sau:" Câm miệng, cô khóc cái gì?"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau