SỰ TRẢ THÙ CỦA THIÊN THẦN - NTT2K1

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sự trả thù của thiên thần - ntt2k1 - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Kế hoạch B của Nara

Lăng Hạo không phải không nhìn ra có một điểm bất thường nhưng mà về lâu rồi không có cảm giác được hạnh phúc nên muốn tận hưởng một chút.

Nếu không phải lần này cô về nước thì chắc gì anh đã gặp được cô. Lần thứ hai tỉnh dậy cũng là xế chiều ngày hôm sau. Lăng Hạo mở mắt ra mượn ánh sáng mờ mờ trong phòng yên lặng nhìn Mộc Hoa người ta nói ghét ai thì sẽ có lý do nhưng yêu ai thì không thể.

Cô có dung mạo rất đẹp, làn da trắng nõn mềm và mỏng, mái tóc mượt mà, đôi môi hồng quyến rũ còn có đôi mắt bồ câu biết nói và nụ cười tỏa nắng như ánh mặt trời khiến tim anh mềm nhũn.

Dường như cô rất mệt đến nỗi yếu xìu như cành liễu xụi lơ trước mắt anh.

Cốc cốc..

Tiếng gõ cửa phòng vang lên một giây sau cánh cửa phòng bị đẩy ra Nara bước vào

Lăng Hạo tức giận đến đỏ mặt kéo chăn lên đắp lên người trần trụi của Mộc Hoa, đáng ghét cơ thể vợ anh lại bị đứa em gái này thấy sạch.

Lăng Hạo mắng cô nhưng giọng điệu giống như sợ làm đánh thức cô gái nằm bên cạnh " Em bị điên à mau ra ngoài!""Có cô thư ký đến tìm anh nói là hôm nay anh bỏ một cuộc họp rất quan trọng em đến đây gọi anh dậy xem ra anh không hề muốn rời giường rồi, anh còn không có ý định đến công ty để ký hợp đồng mà. Thật thất vọng, những việc này bên ngoài mà biết được thì Lăng tổng còn gì mặt mũi nữa chứ."- Nara trách móc nhưng vẫn dành cho anh nụ cười tinh ranh.

"Nói cô ta về công ty đi. Tối nay 8 giờ anh sẽ họp qua tivi."- anh đã không còn chút kiên nhẫn nhìn cô em gái nhiều chuyện này mà quay sang người bên cạnh ôm cô vào lòng nhắm mắt không quan tâm đến người đứng trước cửa phòng.

"Anh vẫn không định rời giường hả? Mới xa có một tháng mà làm liên tiếp 2 đêm anh là đang đày xác người ta đấy!"- Cô vẫn không định buông tha cho anh mà tiếp tục quấy rầy người anh hai xấu xa này.

"Cút!"- anh lấy cái gối đầu ném lên người Nara. Cứ thế hai người nằm chung một gối, anh lấy cánh tay ra để cô nằm lên tay anh rồi im lặng mà vùi trong ngực cô ngủ như con mèo. *

*

*

Nara mang vẻ mặt hớn hở quay về phòng:

"Diệu Phong! Kế Hoạch B phải tiến hành nhanh mới được."

Diệu Phong thở dài nhìn cô:"Nhất định phải làm vậy sao?"

"Tin em đi, lần này mọi nút thắt của họ phải được tháo ra em mới có thể yên tâm về nước được."

Chương 12: Nara phá rối

Thư kí Trịnh bước vào phòng cầm văn kiện chờ Lăng Hạo kí tên phê duyệt, nhưng ba mươi phúc trôi qua boss vẫn không có động thái gì, boss ngồi đó cười một mình, lúc thì tay mân mê chân mày, lúc thì vuốt cằm thật sự rất khác biệt.

Cô không dám mở miệng nhắc nhở chỉ dám đứng đó chờ, cô không biết là bao lâu boss đã trở lại bình thường nhưng anh ngay sau đó đã đi ra ngoài.

"Chiều nay anh có cuộc họp lúc 2 giờ."

Anh xoay đầu dặn dò:"Hôm nay mọi người mệt rồi nghỉ sớm đi, à! Mọi người đi chơi đi cứ ghi cho tôi."

Thư kí Trịnh nghiêm túc nghiêng đầu:"Được, boss muốn đi đâu tôi bảo tài xế chở anh."

"Tôi về nhà."

Về nhà? Boss về nhà? Đánh chết cô cũng không tin, không phải trước đây anh ghét về nhà lắm sao, anh chăm chỉ làm việc bán mạng gần 9 năm nay không ngày nào trước 2 giờ sáng mới về khách sạn, hôm nay chưa được một giờ chiều đã nóng nảy muốn về.

***

"Nè nè, lau chổ này sạch sẽ đi."

"Nara cậu đừng ăn nữa, làm bẩn sàn rồi."

"Bẩn thì cậu lau đi, bảo bối của mình muốn ăn mà."

"Vậy cậu ra chổ kia ăn đi."

"Mình muốn ở đây cơ. Cậu nấu mì Quảng cho mình đi.""Cậu bảo Lâm quản gia kìa, mình phải lau chùi nhanh để đi làm nữa."

"Ai cho cậu đi?"

"Lăng Hạo."

Chết tiệt! Anh ấy lại bắt đầu nuông chiều cô ta rồi, Mộc Hoa này mà biết được anh ấy chưa có lấy vợ thì chắc chắn với tính cách cô ta sẽ nhất định trả thù cô.

Xem ra cô phải lấy lòng cô ta mới có thể ở đây, ai đời có cô em gái nào vì muốn bảo vệ anh trai mà khổ thân thế không biết, đó là chưa kể đến, anh mà biết được cô chơi anh một vố sau lưng thế này chắc chắn sẽ...

Nghĩ cũng không dám nghĩ.

Nara đi đến gần Mộc Hoa dịu dàng mà khép nép:"Cô đi làm tiếp viên hàng không hả?"Mộc Hoa gật đầu.

Nara hỏi tiếp nhưng vẫn dè chừng:"Ai cho cô xin anh ấy hả?"

"Anh ấy nói nếu tôi ở nhà nhàm chán thì có thể đi làm."

"Vậy cô đừng đi, cùng tôi mua sắm đi."

"À không, mình đi dự event với nhau đi."

Mộc Hoa từ chối:" Buổi tối không đi được quá 7 giờ."

Cô chịu hết nổi, anh hai quả nhiên như cô dự đoán.

"Vậy cô có biết tại sao anh ấy tự dưng cho cô đi làm không? "

Mộc Hoa lắc đầu.

"Vợ anh sắp về."

Mộc Hoa cúi đầu không nói gì, yên lặng lên lầu.

Chương 13: Dồn dập (H)

Mộc Hoa đóng chặt cửa phòng, cô nở nụ cười nhàn nhạt, anh muốn cô đi cô càng không đi, muốn ở bên người khác cô sao? Cô sẽ giành anh về, đấu tranh công bằng. Nghĩ đến đây cô liền tìm một váy ngủ quấn ngực màu đỏ bước vào phòng tắm.

Nara đứng bất động nhìn người trước mặt, cô có chút không vui, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo:"_Anh quên đồ sao?"

Lăng Hạo tiến vào nhà, ánh mắt quét một vòng sau đó mới gật đầu liền đi lên lầu. Anh đi vài bước bỗng dừng lại xoay đầu nhìn Nara:"_Em cũng về nhà sớm đi, đừng ở đây quá lâu."

Nara đang uống nước ép táo nghe anh nói những lời vô tình thì không thể nhịn được phun nước ra, anh lúc trước luôn tìm cơ hội qua bên Anh Quốc thăm cô, còn nói muốn cô qua đây ở cùng anh để sum họp, cô về nhà mới có mấy ngày liền muốn đuổi cô đi.

Lăng Hạo chậm rãi cất bước khóe miệng khẽ cười, nếu không phải Diệu Phong nằng nặc xin anh đuổi vợ nó về thì anh còn lâu mới đuổi đứa em gái mình.

Mộc Hoa tắm xong cả người liền run rẩy, nhiệt độ thay đổi, gió mát thổi tới cô liền quấn chặt chăn nằm trên giường như một con sâu.

Lăng Hạo đẩy cửa phòng, nhìn thấy một cục to đùng bịt kín mặt mũi lộ ra hai cái chân đang ngọ nguậy, anh phì cười. Cánh cửa phòng tắm mở ra, anh thăm dò nước, nước lạnh ngắt. Cô gái này lại tắm nước này? Muốn đông cứng sao? Tâm tình liền ửng lên tầng chua xót, anh tắt nước đi ra ngoài.
Mộc Hoa đã chui đầu nhỏ ra ngoài, bởi vì lạnh mà mặt cô đã ửng màu hồng đào, cái mũi nhỏ chun lại. Cô nhìn anh kinh ngạc, mắt cô trợn tròn làm anh thấy chút buồn cười.

Nhìn lên tóc cô anh khẽ nhăn mặt, nghiêng đầu tìm gì đó. Cô chớp mắt nhìn chằm chằm anh:"_Anh tan tầm sớm thế?"

"_Ừm." _Anh cầm máy sấy tóc bước đến giường cúi đầu sấy tóc cô_"Đã dặn bao nhiêu lần rồi, lúc nào cũng lười đến thế."

Cô cảm thấy tim mình sắp nổ tung ra, ngọt ngào ôm anh nũng nịu:"_Em lạnh."
Sắc mặt Lăng Hạo dịu đi, ánh mắt thẳng tấp nhìn cô:"Ăn gì chưa?"

Cô mím môi, lắc đầu.

"_Muốn ăn gì?" _Anh nắm cằm cô, hôn lên má một cái rồi trượt xuống dưới. Cô mặt một bộ váy ngủ dài qua gối, phần trên ngực quấn theo chữ V, màu váy đỏ chói làm nổi bật làn da trắng ngần của cô. Chiếc váy từ từ tụt xuống, cổ áo trễ nải kéo xuống nửa ngực lộ ra vòng một tròn trịa.

"_Cơm cuộn trứng."_ Mộc Hoa thở dốc, cả người không còn khí lực.

Cả hai dán sát vào nhau, cô cảm nhận được tốc độ tim anh ngày càng nhanh. Mộc Hoa kiểng chân hôn lên môi anh, anh nhanh chóng đáp lại càng kịch liệt. Cô thở hổn hển:"_Em còn đi làm, mình ăn cơm đi."

Anh không những không mất hứng mà còn dồn dập hơn lúc trước, thật lâu sau anh mới vuốt ve lưng cô, thủ thỉ:"_Anh không dừng được."

***

Chương 14: Tin tức

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nửa đêm, anh lần nữa ôm cô vào lòng, đắp lại chăn bị cô đá văng xuống lên lại người cô. Miệng nhỏ chép chép, anh hôn lên một lần. Trong chăn, cô ghì chặt vào lòng anh, bàn tay rắn chắc anh vuốt ve ngực đẩy đà của cô, đưa lên hạ xuống. Lăng Hạo nhận thức được xương cốt mình bắt đầu dãn nở, nhìn người bên cạnh đang ngủ say, anh đành chịu đựng một mực vuốt ve. Cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.

***

Tại Lăng Thị.

Trên group chat của công ty đang có tin tức nóng hổi. [Boss Lăng hôm nay 11 giờ mới vào công ty, 2 giờ chiều đã ôm việc chạy về nhà, cuộc họp lúc 5 giờ cũng chuyển sang họp trực tiếp qua video.]

[Boss hôm nay đi làm không quá hai tiếng.]

[Anh ấy nhất định ở nhà với vợ.]

[Boss li hôn rồi cơ.]

[Đúng, trước giờ chưa thấy boss đụng đến phụ nữ.]

[Tôi nghe nói boss Lăng hôm nay ăn cơm cuộn trứng.]

[Cái gì? Hôm nay boss ăn trưa sao? Tôi còn tưởng trong từ điển của anh ấy không có khái niệm ăn trưa.]

[Tôi còn thấy vết cắn trên cổ boss, nhất định anh ấy có phụ nữ hầu hạ rồi.]

[...]

***

Ngày hôm sau group chat lại càng náo nhiệt.[Boss đang ở máy bay hạng ba đi Pháp.]

[Mọi người nghĩ boss đi đâu?]

[Hazzz. Không hiểu nổi. Boss có máy bay tư nhân mà????]

[



Xuất hiện phụ nữ lạ ở nhà đại boss hơn hai tháng qua, nhìn có chút quen.]

[Ai biết không?]

[Đại mỹ nhân...][Nếu như tôi thì tôi sẽ không đi làm đâu, ha ha.]

[Nhan sắc đâu hơn ảnh hậu Quế Tây đâu nhỉ.]

[Ực!]

[Quế Tây không làm mềm nổi tim sếp, cô ta dựa vào gì?]

[Tra ra rồi.!!!]

[???]

[...]

[Nói đi!]

[Vợ cũ của sếp!!!]

[°∆°]

***

***

***

Chương 15: Hòa hợp

Nara bị đuổi về nước, Mộc Hoa cảm thấy vô cùng tẻ nhạt.

Giúp việc bị anh đuổi về từ sáng sớm, hôm nay là cuối tuần nên chỉ có anh và cô ở nhà.

Lăng Hạo lấy ra một hộp nhung đưa ra trước mắt cô, anh mở miệng trước:"_Cho em."

Mộc Hoa hơi nghiêng đầu, mắt lóe sáng tay vội chóp lấy, bên trong là sợi dây chuyền xanh ngọc bích. Lăng Hạo choàng tay đeo vào cổ cô, môi anh cắn nhẹ một cái lên cổ non mềm của cô.

"-Thích không? "
Không đợi cô trả lời, Lăng Hạo cúi đầu hôn xuống môi cô càng lúc càng nồng nhiệt, anh kéo áo ngủ cô xuống đất, bàn tay di chuyển xuống dưới vuốt ve nơi mẫn cảm của cô. Anh hôn cô rất lâu, khiến cô cảm thấy ngột ngạt khó chịu nhưng không dám phản kháng đành lòng chịu đựng.

Anh đè lên cô hôn hít cuồng nhiệt tim đập nhanh hơn. Cô đi làm hai ngày làm anh nhớ đến phát điên. Bây giờ không làm thì không được.

Mộc Hoa không nghĩ ra biện pháp khống chế anh đành phối hợp lấy lòng anh. Anh đạt đến vui sướng cực hạn mới thỏa mãn tắm rửa sạch sẽ đi xuống bếp nấu ăn.
Lăng Hạo trước đây không biết nấu ăn, chính vì năm đó cô bỏ anh đi, cô có muôn vàn lí do để bỏ rơi anh. Anh chính là con trai của kẻ đâm chết ba cô, đẩy cô vào cô nhi viện sống những ngày tháng tủi nhục cay đắng. Biến gia đình cô ly tán, mẹ cô mang theo đứa em trai đi bỏ quê, cô hận anh đến xương tủy. Còn có, anh là người chồng dở tệ, không biết nấu ăn, không biết dọn dẹp. Tất cả những thứ đó, chín năm qua anh đều học, học đến thuần thục. Một đại thiếu gia năm đó chính là người chồng tốt, bất cứ lúc nào anh cũng rất hài lòng. Cô sẽ không có lí do để chê bai anh, không có lí do để xa anh.

Mộc Hoa nhìn anh kinh ngạc, cắn cắn môi dưới.

Lông mày anh giãn ra, dịu dàng nhìn cô mỉm cười:"_Sắp xong rồi, em xuống đó ngồi đi."

Cô nhìn anh mỉm cười, chạy đến ôm anh từ sau, đầu áp lên tấm lưng rộng của anh, Lăng Hạo nhìn xuống nhướng mày:"_Thưởng cho anh đi."

Mộc Hoa kiễng chân hôn môi anh một cái. Lăng Hạo đã vội vã buông đũa xuống ôm cô lên mãnh mẽ hôn sâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau